Chiều muộn, bầu trời thành phố như được phủ một lớp màu cam nhạt pha lẫn xám, ánh hoàng hôn len qua những tòa nhà cao tầng, kéo dài thành những vệt sáng vàng trên mặt đường bê tông sạch bóng.
Đèn đường bắt đầu sáng, từng bóng đèn hắt xuống vỉa hè những quầng sáng mềm, loang lổ theo bước chân người qua lại.
Tiếng động cơ xe lẫn trong tiếng còi inh ỏi, quán xá hai bên đường bắt đầu tấp nập.
Từ một quán cà phê ở góc phố, hương cà phê nóng thoảng qua gió, quyện với mùi bánh ngọt béo ngậy—một mùi hương rất đặc trưng của thành phố, vừa ồn ã vừa quyến rũ.
Tử Hạ đi cạnh Miêu Miêu, tay đút túi áo khoác, dáng vẻ như thản nhiên, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại nghiêng sang nhìn nàng.
Bước chân Miêu Miêu đều đều, ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật hàng mi dài đổ bóng trên má.
Nàng chẳng tỏ ra quan tâm đến dòng người hay ánh đèn rực rỡ xung quanh; đôi mắt đen láy lặng lẽ lướt qua những biển hiệu sáng chói, dừng lại một thoáng ở tấm poster quảng cáo kem, rồi nhanh chóng quay đi như chưa từng nhìn.
Tử Hạ khẽ nhếch môi.
Cái cách Miêu Miêu cố giữ vẻ thờ ơ ấy... lại khiến cô muốn phá vỡ sự yên tĩnh này hơn nữa.
Cửa hàng kem ở góc phố hiện ra, ánh đèn trắng sáng lạnh hắt qua lớp kính, phản chiếu những viên kem tròn đủ màu, hơi lạnh bốc lên lờ mờ như khói.
Tử Hạ khựng bước, mắt ánh lên chút tinh quái.
Cô bước gần lại, cố ý nghiêng người về phía Miêu Miêu, giọng như lơ đãng:
— Em đã ăn kem bao giờ chưa?
Miêu Miêu không trả lời ngay.
Nàng chỉ khẽ nghiêng mặt, liếc cô một cái.
Đôi mắt hơi nhíu, ánh nhìn thoáng vẻ khó hiểu, như đang tự hỏi: "Kem... là cái gì?"
Tử Hạ nén một nụ cười, hơi cúi đầu xuống để quan sát rõ hơn biểu cảm của nàng.
Ánh đèn hắt lên gương mặt Miêu Miêu, để lộ rõ sự nghi hoặc thoáng qua ấy.
Cô thấy lòng mình bất giác chùng một nhịp—chỉ vì cái liếc mắt vô tâm ấy.
— Đừng nói là... em không dám thử nhé? – Tử Hạ tiếp tục, giọng hạ thấp, có chút trêu chọc.
Miêu Miêu lại quay đi, vai hơi nhún như không quan tâm, ánh mắt nhìn lướt qua tủ kính rồi dừng lại ở dòng người phía trước cửa hàng.
Tử Hạ cười khẽ, ánh mắt lấp lánh, nghiêng người thấp xuống sát tai nàng hơn, giọng khích tướng đầy cố ý:
— Em sợ gì sao?
Lần này, Miêu Miêu dừng bước.
Nàng quay đầu nhìn thẳng vào mắt Tử Hạ, nh mắt tối đi thoáng chốc, sâu lắng như một gợn sóng vừa khẽ dâng.
Không nói không rằng, nàng bước thẳng vào cửa hàng.
Tử Hạ thoáng sững lại, rồi không nhịn được, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười kín đáo.
Cô đi theo, trong lòng đầy thích thú—cảm giác giống như mình vừa chọc trúng một con mèo đang ngái ngủ.
Trong cửa hàng, ánh đèn trắng lạnh phản chiếu lên quầy kính bày đầy những viên kem đủ màu.
Không khí mát lạnh phả ra, lẫn hương ngọt dịu.
Miêu Miêu đứng yên trước tủ kính, mắt nhìn chằm chằm vào hộp kem nhân viên vừa đặt lên quầy.
Nàng không động, ngón tay thon khẽ chạm mép hộp, ánh mắt thoáng vẻ lưỡng lự—giống như đang cảnh giác với một thứ lạ lẫm.
Tử Hạ nghiêng đầu, chống một tay lên quầy, đôi mắt ánh lên chút tinh quái.
Cô lấy một hộp kem khác, thong thả mở nắp, xúc một thìa đầy rồi cố ý ăn ngay trước mặt nàng.
Cái cách cô nhắm mắt tận hưởng, gật gù đầy vẻ "thưởng thức ngon lành", như đang cố tình diễn kịch để khiêu khích.
— Ừm... ngon thật đấy. – Cô kéo dài giọng, cố tình để âm cuối ngân ra, khóe môi khẽ nhếch. – Không ăn thì... tiếc lắm nhé.
Miêu Miêu khẽ nhíu mày.
Nàng liếc hộp kem của Tử Hạ, rồi liếc sang mặt cô.
Ánh mắt thoáng qua vẻ hậm hực nhỏ xíu, nhưng lại quay đi ngay, như đang cố giữ thể diện.
Tử Hạ nhướn mày, cười càng rõ hơn:
— Hay là em lại sợ ăn rồi... nó thật sự ngon mà, chỉ cần thử một miếng.
Chỉ một câu nói, Miêu Miêu cuối cùng cũng động.
Nàng vươn tay, không nói không rằng, cúi xuống ăn ngay đúng chỗ Tử Hạ vừa chạm thìa.
Hành động tự nhiên đến mức làm Tử Hạ thoáng khựng lại.
Tim cô bất giác thắt một nhịp— một cú chạm gián tiếp quá đỗi thản nhiên nhưng lại đầy ám gợi.
Miêu Miêu xúc thêm một thìa nữa, ăn liền mấy miếng như để chứng minh điều gì đó.
Chỉ đến khi cơn lạnh đột ngột ập lên thái dương, nàng khựng lại, hai mắt hơi nhắm, tay khẽ ôm đầu.
Vẻ mặt nàng thoáng co lại—giống một con mèo bị nước lạnh dội bất ngờ.
Tử Hạ bật cười thành tiếng, đặt hộp kem xuống, nghiêng người về phía trước:
— Ăn từ từ thôi, em bị...
"điếng não" rồi đấy.
Cô chống cằm, mắt không che giấu được vẻ thích thú, giọng pha chút trêu chọc nhưng lại mềm hẳn đi:
— Nhìn em thế này... cũng đáng yêu thật.
Miêu Miêu liếc cô một cái, ánh mắt đen láy lóe lên vẻ bực bội khó nhận ra.
Nàng dứt khoát giật luôn hộp kem trong tay Tử Hạ, kéo về phía mình, tiếp tục ăn chậm rãi hơn, nhưng mỗi thìa vẫn đầy, như thể đang "cố tình" không để thua.
Tử Hạ khoanh tay tựa lưng vào ghế, ngả người ra sau, ánh mắt dõi theo từng động tác nhỏ của nàng.
Cô không nói gì thêm, chỉ nhìn—ánh nhìn dài, chậm và đầy lặng lẽ, như muốn khắc sâu hình ảnh một con mèo nhỏ đang vừa nghiêm túc vừa bướng bỉnh "thưởng thức" món ăn mới.
Ánh đèn trắng lạnh chiếu lên gương mặt Miêu Miêu, làm nổi bật hàng mi rung nhẹ khi nàng cúi xuống xúc kem.
Mỗi cái nhíu mày nhỏ, mỗi lần nàng dừng lại khẽ liếm thìa đều lọt trọn vào mắt Tử Hạ.
Không biết từ lúc nào, Tử Hạ thấy mình đang mỉm cười, nhịp tim chậm lại nhưng từng đập từng nhịp rõ ràng, như sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của nàng.
Trời đã ngả vàng khi họ quay về.
Ánh hoàng hôn đổ xuống, viền sáng như mật ong trượt qua mái tóc trắng mềm của Miêu Miêu, khiến nàng nổi bật lạ thường giữa đám đông.
Đôi tai mèo vểnh nhẹ trên đầu càng thu hút ánh nhìn, làm không ít người dừng lại quan sát.
Một vài kẻ bắt chuyện, nhưng Miêu Miêu chỉ đứng yên, dáng dấp thanh lãnh như một pho tượng.
Ánh mắt đen láy của nàng lướt qua họ, lạnh nhạt đến mức khiến những lời chào cứng lại giữa không trung.
Cho đến khi một người đàn ông mất kiên nhẫn, vươn tay định đặt lên vai nàng.
Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay khác đã gạt đi động tác kia—nhẹ nhưng dứt khoát.
Tử Hạ đứng chắn trước mặt Miêu Miêu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao dưới nắng:
— Xin tự trọng.
Người đàn ông thoáng sững lại.
Nhưng Tử Hạ đã kịp nhếch môi cười nhã nhặn, cúi đầu nhẹ:
— Xin lỗi, bọn tôi có việc gấp.
Phiền tránh đường.
Cô nói dứt lời liền nắm tay Miêu Miêu kéo đi, động tác không vội vã nhưng chắc chắn.
Miêu Miêu ngoái đầu nhìn theo, ánh mắt vẫn bình thản, chẳng tỏ ra khó chịu cũng không hề giận dữ.
Nhưng Tử Hạ hiểu—nếu để lâu hơn một nhịp, có lẽ nàng sẽ không ngại mà tặng cho gã kia một cái tát.
Nghĩ thế, cô siết tay nàng chặt hơn, bước nhanh hơn một chút.
Thế nhưng càng gần về đến nhà, Miêu Miêu càng im lặng lạ thường.
Bình thường nàng sẽ giật giật đôi tai mèo hoặc khẽ nghịch ngón tay cô, nhưng lúc này lại để mặc cho Tử Hạ kéo đi.
Tử Hạ nghiêng đầu nhìn—và suýt bật cười.
Gương mặt Miêu Miêu đen lại, đôi mắt vô hồn như thể linh hồn nàng đã trôi đâu mất.
— Em làm sao thế? — Cô hỏi khẽ, giọng pha chút tò mò.
Miêu Miêu không đáp, chỉ bước đều như một cái máy.
Cho đến khi đi ngang qua một công trình đang thi công, ánh mắt nàng bất chợt sáng lên.
Ngay khi nhìn thấy đống cát vàng khổng lồ bên cạnh, nàng gần như lập tức bừng tỉnh.
— Miêu Miêu! — Tử Hạ hoảng hốt khi nàng bất ngờ giật tay lao về phía đó.
— Cẩn thận!
Nguy hiểm đó! — Một công nhân vội nhắc.
Chỉ thiếu chút nữa, Miêu Miêu đã nhảy lên đống cát mềm kia.
Tử Hạ kéo mạnh nàng lại, giọng giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt nghiêm hẳn:
— Đừng nghịch.
Nguy hiểm đấy.
Miêu Miêu dừng lại, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn đống cát.
Đôi chân nàng cọ nhẹ xuống mặt đất mang một vẻ không can tâm.
Tử Hạ thở ra, giữ chặt tay nàng.
— Trời ạ, em nghĩ sao lại muốn nhảy vào đó vậy, may mà chị giữ kịp.
Miêu Miêu liếc cô, không nói một lời, nhưng đôi tai mèo khẽ giật giật, như thể ngầm phản bác.
Cuối cùng nàng cũng ngoan ngoãn để Tử Hạ kéo đi, thỉnh thoảng vẫn quay đầu lại, ánh mắt đầy nuối tiếc như gửi lời... tạm biệt với đống cát.
Tử Hạ nhìn dáng vẻ ấy, khóe môi bất giác cong lên, giọng pha chút cười khẽ:
— Con mèo nhỏ như em đó...
đúng là không lúc nào bớt bướng được.
Sau đó, Tử Hạ càng đi càng thấy lạ.
Miêu Miêu cúi đầu, vai khẽ run, bàn tay nhỏ trong tay cô siết lại, như đang cố nhịn thứ gì đó.
Một tia sáng lóe lên trong đầu.
Tử Hạ khựng lại nửa bước, mặt thoáng cứng đờ:
— ...Chết tiệt, chẳng lẽ... em ấy đang...
Cô không dám nghĩ tiếp, chỉ cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh.
Thế nhưng bước chân tự nhiên nhanh dần thật muốn chạy.
Cả quãng đường về, Tử Hạ gần như phải kiềm chế bản thân không bế thốc Miêu Miêu chạy cho nhanh hơn.
ến mức khi về đến cửa nhà, tay cô run khẽ, loay hoay tra chìa khóa mấy lần mới mở được.
Cánh cửa vừa bật mở, Miêu Miêu lập tức hướng ánh mắt sáng rực về phía góc phòng – nơi cái ổ cát mèo cũ được xếp gọn gàng.
Nàng gần như theo bản năng nghiêng người, định bước tới.
— Không được!
Tử Hạ gần như lao tới, hai tay giữ chặt vai nàng.
Giọng cô khẽ run, ánh mắt nghiêm mà cũng đầy khẩn khoản:
— Miêu Miêu... làm ơn... bây giờ em là người, không phải mèo nữa.
Đừng...
đừng làm chị sụp đổ hình tượng của em trước mặt chị...
được không?
Miêu Miêu ngước lên nhìn, đôi mắt đen láy trong veo như nước, ngơ ngác và ấm ức, chẳng khác gì một con mèo con bị cướp mất món đồ yêu thích.
Đôi tai mèo trên đầu cụp xuống, nhưg ánh mắt vẫn không rời khỏi cái ổ cát kia, như thể nơi đó mới là "nhà" thực sự của nàng.
Tử Hạ cắn môi, lòng mềm nhũn.
Cô thở dài, nắm tay dắt nàng đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Trước bồn cầu trắng tinh, Miêu Miêu đứng sững.
Nàng nghiêng đầu, tai giật giật, đôi mắt tròn xoe đầy cảnh giác.
Bàn chân trần nhích nhẹ, rồi nàng đưa tay chạm thử mép bồn cầu – lập tức rụt ngay lại, như vừa chạm phải đá lạnh.
— ...Cứng... lạnh... — Miêu Miêu nhỏ giọng thì thầm, đôi tai cụp xuống, trông vừa tội nghiệp vừa bất mãn.
Nàng liếc mắt về phía cửa, nơi cái ổ cát quen thuộc nằm ngoài phòng, ánh mắt lộ rõ vẻ khát khao. — Ổ cát mềm...
ấm hơn... tôi... tôi thích cái đó hơn...
Tử Hạ nghe vậy mà suýt phì cười, nhưng nhanh chóng cắn chặt môi nén lại, mặt nóng bừng.
Cô nghiêm giọng, nhưng giọng run khẽ:
— Không được...
Em là người rồi, phải dùng cái này!
Nghe rõ chưa?
— Nhưng... — Miêu Miêu vẫn ngơ ngác nhìn bồn cầu, rồi quay sang nhìn cô, đôi mắt đen láy long lanh như sắp rơi nước mắt.
Đôi tai mèo cụp xuống, giọng nàng nhỏ như tiếng mèo con kêu đói.
— Tôi... tôi không biết...
Chị giúp tôi...
được không?
Tử Hạ sặc một tiếng, cô gần như nghe thấy một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu mình...
đứt 'phựt'.
Mặt cô đỏ rực đến tận tai:
— Chị...
Chị không giúp!
Em... tự làm!
Miêu Miêu chớp mắt, ngơ ngác, cái đuôi phía sau khẽ quẫy như mèo con tỏ vẻ không hài lòng.
Tử Hạ hoảng hốt quay người, hít sâu một hơi, cố lấy giọng nghiêm:
— Chị... chỉ nói thôi nhé.
Em... em phải tự làm.
Nhớ, không được quay lại ổ cát kia, hiểu chưa?
— Tôi... hiểu, chị. — Miêu Miêu cúi đầu đáp, nhưng vẫn lẩm bẩm rất nhỏ: — Cái kia vẫn... tốt hơn...
— ...Em nói gì đấy?
— Không... không có gì... chị.
Tử Hạ mím môi, không dám ở lại lâu thêm một giây nào.
— Thôi...
Em tự làm đi...
Chị... chị ra ngoài đây!
Cô lập tức phóng ra khỏi nhà vệ sinh, gần như đóng sầm cửa lại sau lưng.
Ngoài phòng khách, Tử Hạ tựa lưng vào tường, tim đập thình thịch.
Cô đưa tay che mặt, tai nóng bừng, thì thầm tự an ủi:
— ...Tốt quá...
ít nhất... chị không phải giúp... như lúc mặc nội y buổi sáng...
Trong phòng vệ sinh, Miêu Miêu vẫn đang nhìn bồn cầu trắng tinh như nhìn một thứ kỳ dị.
Nàng khẽ gõ gõ lên mép sứ, vẻ mặt hết sức nghiêm túc, như đang cân nhắc cách "chiến đấu" với thứ đồ lạ lẫm ấy.
...ngoài, Tử Hạ vẫn đứng lặng, tay vẫn che mặt, nhưng ánh mắt thoáng liếc về phía cánh cửa nhà vệ sinh khép kín.
Cô cố hít sâu, lẩm bẩm như tự thôi miên:
— Chị không nghĩ bậy... không nghĩ bậy...
Em ấy chỉ là đang... học làm người thôi...
Thế nhưng, trong đầu Tử Hạ vẫn bất giác hiện lên hình ảnh Miêu Miêu với đôi tai mèo cụp xuống, ánh mắt đen láy long lanh, giọng nhỏ nhẹ gọi cô là "chị"...
Cảm giác mềm nhũn ở ngực như một con mèo nhỏ đang cào cào, khiến tim cô đập loạn thêm một nhịp.
Trong phòng vệ sinh, Miêu Miêu vẫn chưa chịu từ bỏ.
Nàng ngồi xổm bên cạnh bồn cầu, ngón tay thon gõ nhịp nhè nhẹ lên thành sứ trắng, đôi mắt chăm chú quan sát như đang nghiên cứu một sinh vật kỳ lạ.
Đôi tai mèo vểnh lên, lắc nhẹ theo từng tiếng cộc cộc.
— ...Nó không mềm... cũng không ấm... — Nàng lẩm bẩm, giọng nghiêm túc lạ thường. — Nhưng...
Tử Hạ bảo... tôi phải dùng cái này... nhưng nó cứng thế có đào được đâu chứ
Nàng hít sâu, dường như đang lấy dũng khí, rồi khẽ nghiêng người.
Đuôi mèo khẽ quẫy, chạm nhẹ lên nền gạch lạnh, khiến nàng khẽ rùng mình.
Một lúc lâu, nàng mới thở ra, ngẩng mặt lên, ánh mắt đen láy nghiêm nghị như đang quyết tâm.
Ngoài phòng, Tử Hạ ngồi trên ghế, hai tay ôm đầu, tai vẫn lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất phát ra từ nhà vệ sinh.
Mỗi tiếng động khẽ vang lên, trái tim cô lại nhảy một nhịp, nửa hồi hộp nửa buồn cười.
Cuối cùng, sau một khoảng im lặng dài, cánh cửa nhà vệ sinh khẽ mở.
Miêu Miêu bước ra, mái tóc trắng hơi rũ xuống, tai mèo cụp một cách bất mãn, ánh mắt đen láy thoáng vẻ uất ức như vừa bị "ép làm chuyện nhục nhã".
Tử Hạ nhìn nàng, khóe môi khẽ cong, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản:
— ...Xong rồi à?
Miêu Miêu đứng im, ánh mắt không nhìn thẳng vào cô, chỉ khẽ gật đầu.
Một thoáng im lặng, nàng nhỏ giọng thì thầm, nghe gần như ấm ức:
— Cái kia... không thích bằng ổ cát...
Tử Hạ bật cười, không nhịn được nữa.
Cô bước lại gần, khẽ xoa đầu Miêu Miêu, giọng pha chút cưng chiều:
— Ừ, chị biết.
Nhưng... em giỏi lắm rồi, Miêu Miêu.
Miêu Miêu ngẩng lên, đôi tai mèo giật giật, ánh mắt hơi sáng hơn.
Nàng không nói gì, nhưng khóe môi dường như khẽ nhếch, như một nụ cười bé xíu thoáng qua.
Tử Hạ nhìn thấy, tim cô lại mềm nhũn.
Cô thở dài một hơi, rồi nhẹ giọng:
— Được rồi, sẽ làm bữa tối thật thịnh soạn để thưởng cho em.
Miêu Miêu khẽ chớp mắt, rồi vui vẻ... gật đầu thật mạnh.
Đôi tai mèo vểnh lên, ánh mắt mong đợi lóe lên, sự thèm thuồng trong đó không che giấu được.
Tử Hạ bất giác cười, nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ:
— Chết thật... con mèo nhỏ này... càng ngày càng biết cách làm chị tan chảy...Thôi kệ, dù sao đây vẫn là Miêu Miêu của chị—dù là mèo hay người, cũng đáng yêu đến phát sợ.
Cuối cùng, Tử Hạ quay qua giấu luôn cái ổ cát kia mới yên tâm.