Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BH][On-going] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa

[Bh][Done] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa
Ngoại truyện 2.


Chu Nhiễm Nhiễm nhận ra Liễu Phạm quả thật đã có một vài thay đổi, ví như không còn dễ nổi giận như trước, cũng không vì cảm xúc lên xuống thất thường mà tùy tiện đổi sang nhân cách khác để gây họa nữa.

Chỉ có điều buồn cười là, một Liễu Phạm không còn dễ nổi giận lại biến thành người mắc chứng nghiện dọn dẹp sạch sẽ.

Ví như sách trên giá phải được sắp xếp ngăn nắp theo từng loại, quần áo và phụ kiện trong tủ cũng được phân loại và phối hợp theo bốn mùa và màu sắc.

Rồi đến việc dọn dẹp bốn lần một tuần, cả tầng hai của biệt thự đều sực nức mùi hương liệu hoa quỳnh.

May mà đa số người hầu là Beta, không cảm nhận được mùi pheromone cho lắm.

Nhưng khi thấy nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt Liễu Phạm, Chu Nhiễm Nhiễm không khỏi cảm thán con người quả nhiên sẽ thay đổi.

Đặc biệt là sau khi có con, cứ như thể biến thành một người hoàn toàn khác.

Tư Cảnh Ngọc bây giờ về cơ bản đã sống một cuộc sống công sở từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, mỗi ngày đều đi làm đúng giờ, về nhà chăm con, hoặc cùng con đến phim trường thăm Liễu Phạm.

Thỉnh thoảng, cô ngăn Liễu Phạm dọn dẹp nhà cửa, thật ra không cần phải sạch đến thế, chứng ưa sạch sẽ của cô sắp bị cái kiểu tỉ mỉ, không dung nổi một hạt cát này của Liễu Phạm chữa khỏi rồi.

“Em nghe bác sĩ nói bây giờ chị hình như đã khống chế được mấy nhân cách kia rồi?

Coi như là một dạng hợp nhất nhân cách hả?”

Lúc cuối thu, bên ngoài mưa rơi tí tách.

Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm ngồi trên chiếc sô pha nhung trước cửa sổ sát đất, lò sưởi cháy lên những tiếng lách tách.

Mặc cho Alpha thoa kem dưỡng da tay cho mình, Liễu Phạm vươn tay còn lại, những đốt ngón tay trắng như ngọc liên tục quấn lấy lọn tóc dài buông xõa của Tư Cảnh Ngọc, “Ừm, coi như là đã thuần phục được các nàng rồi, ít nhất phải được chị cho phép mới ra ngoài, và chỉ giúp đỡ chị theo ý muốn của chị chứ không phải cố tình phá rối và giành Alpha.”

Omega lại nhấn mạnh mấy chữ "giành Alpha", trông vẫn còn ấm ức lắm.

Nhưng nàng thực sự thích cái cách Tư Cảnh Ngọc chăm sóc và lo lắng cho mình.

Ví như gần đây nàng dọn dẹp vệ sinh không cẩn thận làm trầy tay, lại bị dung dịch 84* văng trúng, Tư Cảnh Ngọc liền ra lệnh cho nàng không được dọn dẹp nữa, còn đặc biệt quan tâm đến nàng.

*Dung dịch 84: Một loại thuốc tẩy và khử trùng phổ biến ở Trung Quốc, tương tự như nước Javel ở Việt Nam.

Mỗi khi thấy nàng định dùng đến bàn tay bị thương, Alpha sẽ rời khỏi máy tính, lại gần nắm lấy tay nàng, kiểm tra không ngớt.

"Bác sĩ vừa gọi điện nói với em, cảm xúc của chị vẫn cần trị liệu trấn an, bảo em nên ở bên chị nhiều hơn."

Tư Cảnh Ngọc tỉ mỉ thoa kem lên những ngón tay thon dài của Omega, hàng mi dài và rậm như mực vẽ, đổ xuống một bóng râm hình quạt nhỏ.

“Trị liệu trấn an thế nào cơ?”

"Thì... làm cho chị vui lên một chút," Tư Cảnh Ngọc ngước mắt, nhìn từ dưới lên về phía Liễu Phạm, mỉm cười, “Bây giờ chị đang vui đấy thôi.”

"Ồ, vậy sao?"

Liễu Phạm nhướng mày, vê lấy chiếc cằm láng mịn như ngọc của Alpha, cúi người hôn lên khóe môi cô, “Vậy bây giờ bắt đầu trị liệu trấn an thôi.”

Cánh môi ẩm ướt quá đỗi mời gọi, Tư Cảnh Ngọc cố gắng lờ đi sự ẩm ướt đầy khiêu khích mà người con gái cố tình tạo ra giữa hai cánh môi, khó khăn nói: “Đừng, đừng như vậy, nhột quá, lát nữa Ốc Quế và Kem vào thấy bây giờ.”

Ốc Quế và Kem là tên ở nhà của con họ, một cặp song sinh, giờ đã gần một tuổi, vừa mới biết đi, rất thích chạy lung tung khắp nơi.

Liễu Phạm gọi một cuộc điện thoại nội bộ, dặn bảo mẫu trông chừng hai đứa nhỏ, rồi quay lại thân mật cọ chóp mũi vào tóc Tư Cảnh Ngọc, “Ý em là, sau này không được hôn hở?”

"Được, được mà."

Tư Cảnh Ngọc bất lực giơ cờ trắng đầu hàng, mặc cho Liễu Phạm tùy tiện vén vạt áo mình lên, vuốt ve từng tấc một trên hình xăm ở bên hông.

"Tư Cảnh Ngọc, chị cũng muốn có hình xăm," Liễu Phạm lười biếng gối đầu lên đùi Tư Cảnh Ngọc, nhẹ nhàng thổi hơi vào bụng dưới của Alpha, “Muốn xăm cùng một vị trí với em.”

Tư Cảnh Ngọc đắp chiếc chăn mỏng cho Liễu Phạm, vén những lọn tóc mai che mắt nàng, cười nhạt: “Xăm bên cạnh vết bớt vầng trăng nhỏ của chị sao?”

“Ừm, chị muốn xăm một chú cá voi nhỏ đang ngậm lấy đuôi mình, loại còn đang phun nước ấy.”

Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc không khỏi bật cười, vết bớt trăng khuyết màu hồng nơi eo Liễu Phạm vừa yêu kiều vừa diễm lệ, dưới vầng trăng có một chú cá voi nhỏ bơi qua bơi lại, nghĩ thế nào cũng thấy cảnh tượng đó có chút hài hước và thú vị.

Thế nhưng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cô cúi mắt nhìn Liễu Phạm, “Chú cá voi đầu cuối nối liền, ý là chỉ... con cá voi đi một vòng lớn rồi lại quay về ư?”

Liễu Phạm áp mặt vào lòng bàn tay Tư Cảnh Ngọc, khẽ ừm một tiếng, cố tình than vãn: “Cá voi nhỏ về muộn quá, biển cả dưới trăng sắp cạn khô rồi.

Nhưng mà, em thông minh thật, nhanh vậy đã hiểu ý chị rồi.”

"Sẽ không cạn khô đâu, cá voi nhỏ sẽ không bơi đi nữa," Tư Cảnh Ngọc cảm nhận trọn vẹn làn da mềm mịn của Liễu Phạm, thì thầm, “Vậy ngày mai em đi xăm cùng chị, rồi chúng ta cùng làm hạt dẻ rang đường.”

Bên ngoài sân nhà họ có một cây dẻ được trồng dời về, đúng vào mùa thu hoạch, vừa hay có thể thử loại cát sắt mới mua để rang hạt dẻ ăn.

Nhanh chóng đã đến cuối năm, các công ty điện ảnh và tập đoàn truyền thông lớn đều bắt đầu tổ chức tiệc cuối năm.

Liễu Phạm nhận được lời mời tham gia đêm hội mừng năm mới của mấy đài truyền hình cùng lúc, lần này cũng không ngoại lệ mà chọn nhà đài vẫn luôn hợp tác.

Thật ra, Liễu Phạm không thích tham dự những đêm hội thế này cho lắm, ánh đèn sân khấu luôn chiếu làm nàng đau mắt, mỗi lần về nhà đều phải chườm nóng rất lâu.

“Dù sao đây cũng là một phần công việc của chị, chị vào nghề bao nhiêu năm nay chưa từng tham gia chương trình thực tế nào, đêm hội mừng năm mới vẫn nên tham gia một chút.”

"Được rồi, chị đã đến đây rồi, chắc chắn sẽ không tùy tiện bỏ đi đâu."

Ngồi trong phòng hóa trang ở hậu trường, đôi mày mắt sâu và sắc sảo của Liễu Phạm lộ ra vài phần mệt mỏi lười biếng, nàng mặc một chiếc váy tua rua khoét rỗng màu trắng bạc, tựa như một mỹ nhân ánh trăng từ dưới nước bước lên.

Chu Nhiễm Nhiễm yên tâm gật đầu, tuy Liễu Phạm không thích xã giao nhưng đối với công việc vẫn rất chuyên nghiệp, chưa bao giờ gây ra sai sót.

Nhỏ vốn còn định dặn dò Liễu Phạm vài điều, nhưng khi thấy Tư Cảnh Ngọc cầm một túi hạt dẻ rang đường đi vào, bèn quyết định nhường lại không gian cho cặp vợ vợ này.

Ít nhất thì Tư Cảnh Ngọc là người đáng tin cậy, giao Liễu Phạm cho Tư Cảnh Ngọc, Chu Nhiễm Nhiễm vô cùng yên tâm.

"Sao giờ mới đến, không phải nói hai giờ sẽ về nhà sao."

Liễu Phạm cắn môi, đôi mắt long lanh như nước, ngoài mặt thì trách móc nhưng trong giọng nói lại ngập tràn ngọt ngào.

Đặt túi hạt dẻ xuống, Tư Cảnh Ngọc thuận theo ý nàng mà ôm Liễu Phạm ngồi xuống, giải thích: “Máy bay bị trễ, bên ngoài lại có tuyết rơi, xe chạy chậm.”

"Tha cho em đấy," Liễu Phạm hoàn toàn mất hết lập trường mà mềm nhũn trong vòng tay Alpha, một tay nghịch một tuýp đồ nhiều màu sắc, “Chị mới mua thuốc nhuộm tóc, muốn lấy em ra thực hành đó.”

Hơi ngạc nhiên trước kiểu nghĩ gì làm nấy của Liễu Phạm, Tư Cảnh Ngọc lắc đầu, cười hỏi: “Có kịp không?

Lát nữa chị phải lên sân khấu rồi.”

Đứng dậy khỏi người Tư Cảnh Ngọc, người con gái hứng chí chải mái tóc dài của Alpha, “Còn năm tiếng nữa, nhuộm thành màu trắng bạc được không, dù sao da em cũng trắng.”

Tư Cảnh Ngọc thấy Liễu Phạm vui như vậy cũng không muốn làm nàng mất hứng, bèn tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, mặc cho người con gái nghịch ngợm.

Gần đây tóc của Tư Cảnh Ngọc không quá dài, chỉ vừa chấm vai, màu tóc trắng bạc phối với đôi mày mắt thanh tú lạnh lùng của Alpha, mơ hồ toát ra một khí chất suy tàn, vừa lộng lẫy tột cùng lại vừa suy đồi quyến rũ đến tột độ, mang đến một chấn động thị giác không thể tưởng tượng nổi.

"Nhuộm xong rồi."

Giọng người con gái mềm mại vang lên, báo hiệu rằng Tư Cảnh Ngọc có thể mở mắt.

Mái tóc đen nhánh biến thành màu trắng bạc, ít nhiều mang lại cho Tư Cảnh Ngọc một cú sốc thị giác lớn lao.

Thế nhưng, cú sốc lớn hơn là Omega vì mệt mỏi mà quỳ xuống bên chân cô, đôi mắt hồ ly ửng hồng, ươn ướt.

Đến cả ngón tay của nàng cũng ươn ướt, được bao bọc trong sự ấm áp mềm mại.

Mãi sau mới nhận ra vì động tác chải tóc của Liễu Phạm quá dễ chịu mà mình đã giải phóng một lượng lớn pheromone, khứu giác của Tư Cảnh Ngọc đồng thời ngửi thấy mùi hương hoa cát cánh bị dẫn dụ mà tỏa ra từ người con gái.

“Cửa khóa chưa?”

"Ừm, khóa rồi."

Liễu Phạm bám chặt vào vai Alpha, cố hết sức kiểm soát cơ thể sắp ngã quỵ của mình.

Lần đầu thử tư thế ngồi, Liễu Phạm từ thế chủ động mạnh mẽ ban đầu đã trở nên có chút bối rối, cả người nàng mất hết sức lực, mắt nhắm hờ, tóc mai dính bết bên má, thỉnh thoảng lại dựa dẫm vào Alpha.

"Đều tại em, chắc chắn lại bị em cắn chảy máu rồi, lát nữa chỉ có thể xõa tóc thôi."

Liễu Phạm nói trong khi vẫn còn thở dốc, đôi môi hé mở, chóp mũi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Tư Cảnh Ngọc gạt đi lọn tóc ướt đẫm mồ hôi cho nàng, vừa định kìm nén ý muốn tiếp tục, Omega lại không buông tha mà cắn tới.

Chiếc váy tua rua mỏng manh trượt xuống theo xương quai xanh, chất đống nơi vòng eo thon trắng như tuyết, tựa như ánh trăng chiếu rọi, đan xen những vết hằn đỏ cũ mới khác nhau.

"Chị là mèo con hay cắn người à?"

Bị Omega giày vò như vậy, Tư Cảnh Ngọc không nhịn được nữa, pheromone hoa quỳnh càng thêm nồng đậm.

Pheromone có độ tinh khiết cao gần như có thể từ không khí đi thẳng vào cơ thể Omega.

Gương mặt trắng nõn của người con gái đỏ bừng như quả đào chín mọng, chạm nhẹ là muốn rỉ nước.

Nàng cố ý dùng sức cắn mạnh hơn vào môi đối phương, khiêu khích nếm lấy vị máu tanh giữa môi hai người.

Mãi cho đến khi Alpha bị ép đến đỏ cả vành mắt, nửa siết lấy cổ nàng, khiến nàng cảm nhận được sự kích thích mãnh liệt khi nơi sâu thẳm được rót đầy pheromone trong cơn nghẹt thở.

Bên tai toàn là những tiếng thở ẩm ướt, mái tóc dài màu trắng bạc toàn là mùi hương mạnh mẽ của hoa quỳnh.

Omega mềm nhũn vô lực, dường như hóa thành một vũng nước, rồi hai mắt mất đi tiêu cự, tầm nhìn mờ ảo mất kiểm soát.

Có người đến gõ cửa, “Xin chào, có ai ở trong không ạ?”

Tiếng gõ cửa "cốc cốc" khiến Liễu Phạm nhận ra thời gian và âm thanh của mình đều ngưng đọng giữa những đốt tay của Alpha, một cảm giác bí ẩn nào đó vừa dữ dội vừa chậm rãi, đạt đến trạng thái cực hạn giữa tiếng gõ cửa ngày một lớn hơn.

Pháo hoa rực rỡ bung nở trong đầu, Liễu Phạm gần như không nhận ra mình đã thiếp đi, mơ hồ tưởng rằng mình đang bầu bạn với cành lá hoa quỳnh, không biết thời gian trôi.

***

“Hai người không thể tiết chế một chút nào sao?

Cả đời chưa được nếm pheromone của đối phương à?”

Ôm Liễu Phạm nghỉ ngơi trên ghế trong phòng hóa trang, Tư Cảnh Ngọc đang mệt mỏi buồn ngủ rũ rượi thì phát hiện người trong lòng nhẹ nhàng đứng dậy, gương mặt tức giận nhìn mình.

“Chị...

Chị là?”

Người con gái trong lòng cô cười lạnh, phối hợp với dáng vẻ thở dốc nhẹ, lại mang một cảm giác mập mờ đầy nhẫn nhịn, “Cứ theo cái tần suất phát tình của hai người thì thật sự nên cắt cả hai cái tuyến thể của các người đi, đỡ phải ngày ngày giữa ban ngày ban mặt mà làm chuyện phòng the.”

Tuy nhiên, bề ngoài người con gái tỏ ra nghiêm nghị chính trực nhưng thực tế lại y phục xộc xệch, đôi mắt mờ hơi sương, môi lưỡi ẩm ướt, làn da như tuyết có thể thấy những vết hằn lốm đốm, tựa như vừa trải qua một trận mưa dâm mỹ diễm lệ.

“Chị là...

Bác sĩ Liễu?”

Dù sao thì người cứ động một tí là đòi cắt tuyến thể của người khác cũng chỉ có nàng thôi.

Cho nên, cô và Liễu Phạm đây là...

đã chủ động dẫn đến sự xuất hiện của nhân cách này.

Chỉ vì siết cổ... mà còn trong thời gian quá lâu?

“Liễu Phạm, chuẩn bị đến chị lên sân khấu rồi, chị có ở đó không, mau ra đi, phóng viên nhà báo đều đang chờ chụp ảnh chị đấy.”

Bên ngoài cửa lại vang lên giọng của Chu Nhiễm Nhiễm.
 
[Bh][Done] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa
Ngoại truyện 3.


Gõ cửa nhiều lần mà không thấy ai trả lời, Chu Nhiễm Nhiễm lờ mờ ngửi thấy mùi pheromone thoang thoảng, lòng bèn sáng tỏ, hai người này chắc chắn lại không kiềm chế được mà bắt đầu làm bậy rồi.

Tuy nói sau khi sinh con, dấu hiệu của hai người càng thêm khăng khít, sức hút còn hơn cả ngày xưa, nhưng có thể nể nang tâm trạng không muốn ăn cẩu lương của nhỏ một chút được không.

"Này, hai người các chị, giữa ban ngày ban mặt có thể tiết chế một chút được không."

Chu Nhiễm Nhiễm còn định gõ cửa tiếp và chuẩn bị mở một bài giáo huấn đầy sâu sắc, nhưng kết quả, cửa lại mở ra.

Máy lọc không khí trong phòng đang hoạt động, thế nhưng cảnh tượng bên trong lại không phải như những gì Chu Nhiễm Nhiễm đã tưởng tượng.

Nhỏ vốn tưởng lại là cái đồ hay ghen bám người Liễu Phạm kia chủ động quấn lấy vị Alpha trước nay luôn cấm dục nhà người ta.

Nhưng người tỉnh táo ra mở cửa lại là Liễu Phạm, ngoại trừ vành mắt đỏ hoe, trông hơi có vẻ bủn rủn toàn thân ra thì những chỗ khác đều ổn, quần áo cũng coi như chỉnh tề.

Ngược lại là Tư Cảnh Ngọc, sắc mặt thâm trầm, cánh môi được dưỡng đến mức ửng lên một vệt đỏ đáng ngờ, trông chẳng hề ăn nhập gì với dáng vẻ thanh tâm quả dục.

"Cái đó... hai người các chị có thể chú ý một chút, đừng có buông thả quá độ như vậy được không."

Chu Nhiễm Nhiễm đóng cửa lại, xác nhận mấy lần không có ai chú ý bên này rồi mới nghiêm túc dặn dò.

Ai ngờ, người con gái mặc chiếc váy tua rua tựa ánh trăng kia lại có vẻ mặt ngang ngược, giống như tuyết xuân mời gọi, trông vừa lạnh lùng vừa quyến rũ, thế mà giọng nói lại khàn đi vài phần, cất lên những lời lẽ đanh thép.

“Buông thả vô độ, chị thấy nên cắt luôn tuyến thể của cả hai bọn họ đi cho xong, một lần và mãi mãi, em nói có đúng không?”

Chu Nhiễm Nhiễm sững người, ai lại có thể tùy tiện nói chuyện cắt tuyến thể ra cửa miệng như thế, đáp án không nói cũng biết.

“Cả hai bọn họ?

Chị nói là...

Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm?”

Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc đang dựa vào ghế thong thả lau tay liền liếc nhìn bác sĩ Liễu, nói chen vào:

“Chị không phải sắp lên sân khấu sao?

Mau đi đi, đừng làm lỡ việc.”

“Khoan đã, bệnh tình của Liễu Phạm không phải đã kiểm soát rất tốt rồi sao?

Bác sĩ Liễu, sao chị lại ra ngoài được, chuyện này... chuyện này không khoa học chút nào.”

Bác sĩ Liễu nhướng mày cười một tiếng, vẻ mặt vừa mập mờ vừa tinh quái, nàng lấy hộp phấn trên bàn trang điểm rồi dặm lên vùng xương quai xanh của mình, cố gắng hết sức để che đi những vệt hồng thắm đang nở rộ, “Buông thả quá độ sẽ có báo ứng thôi, Liễu Phạm ngất đi rồi, chúng ta chẳng phải nên ra mặt chống đỡ giúp nàng sao.”

Ý của bác sĩ Liễu là, hai người này mãnh liệt đến mức khiến nhân cách của Liễu Phạm chuyển đổi ư?

Chu Nhiễm Nhiễm nhíu mày, bỗng nhiên thông suốt, ánh mắt nhìn Tư Cảnh Ngọc lập tức không còn đơn thuần nữa.

Tư Cảnh Ngọc che mặt, cô làm sao biết được chuyện này sẽ xảy ra chứ.

"Được rồi, đừng có ủ rũ nữa, một lát nữa sẽ trả Liễu Phạm chính chủ lại cho em thôi."

Cánh môi đỏ thắm của bác sĩ Liễu hé mở, đôi mắt hồ ly ánh lên tia nhìn sâu thẳm.

Chu Nhiễm Nhiễm kiểm tra lại lớp trang điểm và quần áo của bác sĩ Liễu một lần nữa, sau khi thấy không có vấn đề gì mới vội vàng đưa nàng đến khu vực sân khấu.

Buổi tiệc cuối năm này có rất nhiều người tham dự, ánh sao lấp lánh, các ngôi sao lớn nhỏ trong giới giải trí đều dốc hết sức mình để khoe sắc đua tài, chỉ riêng đoạn đường thảm đỏ thôi đã có mấy người ăn mặc kỳ lạ lộng lẫy, chỉ để giành thêm vài ống kính máy quay.

Cho đến khi Liễu Phạm xuất hiện, trong chiếc váy tua rua mỏng manh, tựa như đạp nước bước trăng, mang theo ánh trăng mà đến.

Ống kính của các phóng viên và nhiếp ảnh gia lúc đầu còn lia máy loạn xạ vào mặt người ta, sau đó có người "chậc" một tiếng, tỏ vẻ mình đã phát hiện ra điểm nhấn.

Trên vòng eo thon nhỏ trắng lạnh của người con gái, ngoài vết bớt ánh trăng màu hồng phai ra, vậy mà lại có thêm một hình con cá voi nhỏ cuộn tròn đầu đuôi giao nhau, cá voi rất nhỏ có màu xanh bạc nhàn nhạt, nếu không nhìn kỹ rất khó nhận ra ngay.

Vậy nên, tại sao Liễu Phạm lại có hình xăm, tất cả mọi người đều vô cùng tò mò, chỉ hận không thể để ống kính dính chặt trên người Liễu Phạm.

Trong phút chốc, người xem trong và ngoài TV đều vô cùng phấn khích, bình luận sôi nổi trên màn hình.

[Có gì mà phải ngạc nhiên, một cái hình xăm thôi mà, nhưng eo của nữ thần vừa thon vừa trắng, hít hà hít hà, tôi thích quá đi.]

[Này này, người đằng trước lau màn hình đi nhé, nữ thần của ông đã là hoa có chủ rồi.]

[Người đã là hoa có chủ tự nhiên lại có thêm hình xăm, có chút đáng để suy ngẫm nha.]

[Trời đất, Alpha của Liễu Phạm không phải tên là Tư Cảnh Ngọc sao.

Tư Cảnh Ngọc (Sī Jǐngyù) và Cá Voi Nhỏ (xiǎo jīngyú), đây không phải là chơi chữ đồng âm sao!!!

Chết tiệt, có cần phải lãng mạn đến thế không, tôi xăm tên em lên người các kiểu.]

[Đâu phải là xăm lên người, rõ ràng là khắc vào trong tim!]

[Trời ơi, tôi cứ tưởng họ là cặp đôi giả trân cơ, không ngờ lại ngọt đến thế này, hu hu hu.]

Mấy bình luận này vừa xuất hiện đã lập tức nhận được sự đồng tình của đa số, độ thảo luận trên hot search của Weibo cứ thế tăng vọt.

#Cá Voi Nhỏ Trở Về Rồi#

#Nàng Xăm Cô Ấy Lên Người Khắc Vào Trong Tim#

Thế nhưng, chưa đợi mọi người thảo luận được bao lâu, bỗng có một blogger giải trí tung ra một đoạn video, trông có vẻ là hai người con gái đang tán tỉnh nhau trong hành lang rạp chiếu phim.

Video khá rõ nét, vừa nghe đã biết là giọng của Liễu Phạm và Tư Cảnh Ngọc.

“Chị nhớ bạn gái của em hình như tên là Sea, là ca sĩ hát chính ở quán bar, em đá nàng ta để ở bên chị, chị còn có thể miễn phí tặng kèm em một đứa con.”

“Được được được, bây giờ em gọi điện thoại đá nàng ngay để ở bên chị.”

“Dễ dàng đồng ý ngoại tình như vậy, em không phải là play girl đấy chứ?”

Video đã bị người có ý đồ xấu cắt ghép, chỉ để lại những đoạn dễ gây hiểu lầm.

Trong phút chốc, chiều hướng hot search trên Weibo thay đổi, các từ khóa biến thành:

#Tư Cảnh Ngọc play girl#

#Liễu Phạm Vì Muốn Có Được Tư Cảnh Ngọc Không Ngại Làm Kẻ Thứ Ba?#

Cư dân mạng lập tức vui vẻ hóng drama này, người nào người nấy nói chắc như đinh đóng cột, như thể vẫn luôn trốn dưới gầm giường của Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm, biết rõ rốt cuộc họ đã làm gì.

Trên chiếc xe bảo mẫu trở về nhà, Chu Nhiễm Nhiễm nhìn những lời lẽ của cư dân mạng mà tức sôi máu.

“Sao họ có thể nói Liễu Phạm là kẻ thứ ba chứ!”

Bác sĩ Liễu ngồi bên cạnh khẽ cong môi cười, mang theo một cảm giác có phần bất lực.

Tư Cảnh Ngọc ho khan vài tiếng, vừa định an ủi Chu Nhiễm Nhiễm rằng giới giải trí là vậy, đối thủ chơi xấu, cứ có gió là thổi thành bão.

Kết quả, Chu Nhiễm Nhiễm nắm chặt nắm tay nhỏ, trịnh trọng bổ sung:

“Rõ ràng là Liễu Phạm suýt chút nữa đã bị chính mình cắm sừng, nàng làm gì có bản lĩnh đi chen chân người khác.”

Tư Cảnh Ngọc: “...”

Cô thật sự không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế này.

Bác sĩ Liễu cũng gật đầu theo, "Đúng là Liễu Phạm không có sức hút bằng bốn người chúng ta," Nàng dừng lại một chút rồi liếc nhìn Tư Cảnh Ngọc, “Cũng chỉ có gu thẩm mỹ của ai đó có vấn đề, vậy mà lại thích Liễu Phạm.”

Cuối cùng, hàng mi cong như cánh bướm của bác sĩ Liễu khẽ chớp, lại nói:

“Quả nhiên là người từng yêu qua mạng, chúng ta sao bì lại được.”

Nghe đến hai chữ "yêu qua mạng", Tư Cảnh Ngọc cụp mắt xuống, dần dần lộ ra vẻ mặt đăm chiêu, đối với những ký ức trước kia, cô gần như đều mơ hồ, huống chi là chuyện mình và Liễu Phạm yêu qua mạng.

Cô rất cần phải tìm lại đoạn ký ức này.

Nhìn bác sĩ Liễu và Tư Cảnh Ngọc tiếp tục "trò chuyện" thân thiện, Chu Nhiễm Nhiễm bắt đầu đau đầu không biết phải xử lý khủng hoảng truyền thông này thế nào, rõ ràng bịt miệng trực tiếp là không khả thi, nhưng đoạn đối thoại kia cũng quá là…

Cho đến nửa đêm, Chu Nhiễm Nhiễm bỗng thấy Liễu Phạm đăng một bài Weibo.

[@Liễu Phạm: Chào mọi người, tôi là Tư Cảnh Ngọc, video là thật, vô cùng xin lỗi về chuyện này, chúng tôi là mối tình đầu của nhau, từ yêu qua mạng đến kết hôn, kịch bản của nàng có hơi... nhiều một chút, bình thường rất thích chơi cosplay, ví dụ như giáo viên, bác sĩ, ca sĩ hát chính, tổng tài gì đó.]

Thế là, mười hai giờ đêm, bình luận trên Weibo của Liễu Phạm lại bùng nổ.

[Corgi Corgi: Tôi đã nói mà, Liễu Phạm nhà tôi sao có thể chen chân người khác được, nàng chỉ là diễn sâu thôi.]

[Thỏ Con Dậm Chân: Cái đó... chỉ có mình tôi thấy cuộc sống hôn nhân của họ có hơi "hạnh phúc" một chút không?

Còn là hạnh phúc nào thì mọi người tự hiểu nhé.]

[Gà Mờ E-sport: Lạy Chúa tôi, hai người họ từ yêu qua mạng đến kết hôn, cứu mạng, vậy chẳng phải chính là cá voi nhỏ đã cho nữ thần của tôi leo cây sao?]

[Các Người Xông Lên Tôi Yểm Trợ: Thì ra là cá voi nhỏ này, họ lòng vòng một hồi vậy mà lại về bên nhau?

Đây là kịch bản gương vỡ lại lành gì thế này.]

Phát ngôn đơn giản này của Tư Cảnh Ngọc đã hoàn toàn dấy lên một làn sóng thảo luận lớn, người hâm mộ và người qua đường sôi nổi bàn tán về lịch sử tình yêu của hai người, soi lại đủ các chi tiết từ những chương trình tạp kỹ, phỏng vấn trước đây.

Độ thảo luận kéo dài không dứt, còn cho ra đời rất nhiều video cắt ghép và tiểu thuyết đồng nhân.

"Này, em còn nhớ chúng ta đã yêu qua mạng à?"

Liễu Phạm sau một đêm nghỉ ngơi cuối cùng cũng trở về, nửa nằm nửa bò trên giường liếc nhìn Tư Cảnh Ngọc.

"Ừm, nói thật, không nhớ rõ lắm, hay là chị kể cho em nghe đi?"

Cảm nhận được tín hiệu nguy hiểm nào đó, Tư Cảnh Ngọc vội vàng ngoan ngoãn chạy đến bên cạnh Liễu Phạm với một thái độ ham học hỏi.

"Hừ, vậy ngày mai đưa em đến quán cà phê chúng ta đã hẹn lúc trước."

Liễu Phạm mím môi nhưng vẫn không nhịn được mà lại cong môi lên, nở một nụ cười dịu dàng.
 
[Bh][Done] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa
Ngoại truyện 4.


Có lẽ do tâm trạng quá đỗi phức tạp, ngày hôm sau Liễu Phạm tỉnh lại rất sớm, nhìn cảnh thu mờ sương ngoài cửa sổ, nàng bỗng nhớ ra mùa thu năm ấy cũng như thế này, nàng và Cá Voi Nhỏ đã hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt.

Thế là, nàng một mình bắt xe đến quán cà phê ở góc phố, đợi từ lúc nắng đẹp đến khi hoàng hôn buông xuống cũng không đợi được người mình ngày đêm mong nhớ.

Nàng còn nghĩ, có lẽ người này nhớ nhầm ngày, thế là sau đó, suốt mấy tuần liền nàng thường xuyên có mặt vào thời gian đã hẹn.

Để rồi, đợi tới đợi lui, chỉ thu về toàn thất vọng.

"Sao chị tỉnh sớm thế," Tư Cảnh Ngọc mở mắt ra liền thấy Omega đang nằm nghiêng ngây người nhìn mình và khung cảnh ngoài cửa sổ, gương mặt trắng như ngọc nhuốm một nét sầu muộn, “Hôm qua ngủ muộn như thế, không buồn ngủ hử?”

Nghe vậy, Liễu Phạm liếc Tư Cảnh Ngọc một cái, “Phải cùng em ôn lại chuyện xưa, đương nhiên là hưng phấn đến không ngủ được rồi.”

Tư Cảnh Ngọc: “...”

Luôn cảm thấy chuyện này có ẩn tình sâu xa.

Trên đường đến quán cà phê, Liễu Phạm là người lái xe, hai người không mang theo con, Kem và Ốc Quế còn ầm ĩ một trận, sau đó phải hứa một thời gian nữa sẽ đưa chúng đến sở thú mới thôi.

Nhìn cảnh sắc lướt qua ngoài cửa sổ, Tư Cảnh Ngọc uống một ngụm Sprite, nghĩ đến lúc mình và Liễu Phạm trò chuyện trên mạng, hình như vẫn còn là học sinh cấp ba.

“Ê, vậy lúc đó chúng ta thật sự định cùng nhau chơi game, đi theo con đường thể thao điện tử hả?”

"Ừm, chứ sao nữa, lúc đó em đứng đầu toàn server, mấy đội tuyển đều đang mời cả hai chúng ta."

Tay Liễu Phạm vịn vô lăng, đẩy cặp kính râm lên, tiện thể liếc qua bộ dạng tò mò như trẻ con của Alpha.

Dường như bao nỗi thất vọng, đau buồn, tiếc nuối tích tụ bao năm qua vì lỡ mất nhau đều bốc hơi trong một khoảnh khắc nào đó, biến quá khứ thành một vò rượu ngon trút cạn ra sông biển, để lại nhiều hơn là niềm vui mừng khi được tương phùng.

Tư Cảnh Ngọc cúi mắt cười nhẹ, đôi mày lạnh lùng trông ấm áp hơn vài phần hoài niệm, “Chúng ta bây giờ có giống như đang tái hiện ký ức không.

Không, phải nói là bổ sung cho ký ức mới đúng.”

Những năm tháng họ đã bỏ lỡ dường như kết thành từng mảnh ghép, trôi nổi vô định giữa bầu trời sao rộng lớn.

Cho đến tận bây giờ, họ gặp lại nhau, dùng từng ký ức mới mẻ để ghép chúng lại lần nữa.

"Hừ, chỉ có em nói hay."

Khóe môi Liễu Phạm hơi cong lên, gò má xinh đẹp dưới ánh bình minh yếu ớt ánh lên vẻ trong ngần như ngọc, tựa tuyết như sương, làm rung động lòng người.

Xuống xe, quán cà phê đã mở cửa, khá nhiều người đến mua bữa sáng, hương cà phê đắng chát cùng vị ngọt của bánh mì từ xa đã bay tới.

Chuông gió ở cửa vang lên tiếng leng keng, Tư Cảnh Ngọc che chắn trước người Liễu Phạm, may mà sáng sớm phần lớn mọi người đều bận rộn đi làm, không rảnh để ý hai người con gái dáng người cao ráo vừa bước vào cửa.

"Chỗ ngồi cạnh cửa sổ kia, số 27, vị trí chúng ta đã hẹn."

Liễu Phạm níu lấy vạt áo của Tư Cảnh Ngọc, ngoan ngoãn nấp sau lưng Alpha, ghé sát vào tai đối phương nói nhỏ, cố tình xấu xa phả một luồng hơi nóng qua.

Vành tai của Tư Cảnh Ngọc đỏ lên thấy rõ bằng mắt thường, cô quay đầu lườm Liễu Phạm một cái, cưng chiều mà bất lực nói:

“Chị có thể đứng đắn một chút không, giữa ban ngày ban mặt.”

“Sao, không thể hôn em à, hợp tình hợp pháp, chị đây là có giấy tờ đàng hoàng.”

Hiểu rằng Liễu Phạm đang ám chỉ giấy đăng ký kết hôn, Tư Cảnh Ngọc dở khóc dở cười, đành ngồi xuống, bắt đầu gọi món.

Hai ly cappuccino, hai chiếc bánh sừng bò và hai miếng tiramisu.

Quán cà phê này đã mở nhiều năm, không biết là cố tình trang trí theo kiểu cũ hay vốn dĩ đã có tuổi rồi, trên bàn ghế đâu đâu cũng thấy những vết lốm đốm của gỗ, kết hợp với hương cà phê lượn lờ bốc lên, mang một hương vị rất riêng.

"Hôm qua bác sĩ Liễu nói muốn cắt tuyến thể của cả hai chúng ta, tuy chỉ là nói đùa nhưng chị phải quản nàng," Tư Cảnh Ngọc khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đen láy đầy vẻ bất lực, rồi đột nhiên hạ thấp giọng hỏi, “Hôm qua sao lại... chính là lúc chị ngất đi, rồi nàng lại xuất hiện?”

Vốn định cho qua chuyện này, Liễu Phạm vạn lần không ngờ Tư Cảnh Ngọc lại nhắc đến, chẳng phải là vì cấp độ pheromone của Tư Cảnh Ngọc đã tăng lên sau khi đánh dấu mình sao.

Điều này dẫn đến độ tương thích cấp S của hai người họ tăng lên, một khi làm quá nhiều sẽ có chút không chịu nổi, cơ thể tự động chuyển sang một loại pheromone khác để tiếp nhận sự rót vào của Alpha.

Nghĩ lại luôn có cảm giác hời cho mấy người kia.

Ngay lúc Liễu Phạm còn đang suy nghĩ trả lời thế nào thì bà chủ quán cà phê, một người phụ nữ lớn tuổi, bước đến bàn của họ.

Quan sát kỹ Liễu Phạm một lúc, bà chủ đột nhiên lên tiếng hỏi: “Trước đây cháu có từng gửi đồ ở chỗ cô không?”

Khoảng mấy năm trước, có một Omega xinh đẹp quá mức, trong một khoảng thời gian, ngày nào cũng đúng giờ đến quán của bà, mỗi lần đều gọi hai ly cà phê, không nói gì, cứ thế ngồi đợi từ sáng đến tối.

Người tinh ý đều có thể nhìn ra nàng không đợi được người mình muốn đợi, đến cuối cùng Omega này lấy một món đồ nói là gửi ở chỗ bà, sau này có cơ hội sẽ quay lại lấy.

Kết quả, bao nhiêu năm trôi qua cũng không thấy quay lại, hôm nay lại tình cờ gặp được.

Chưa đợi Liễu Phạm trả lời, bà chủ nhiệt tình đã quay ngay lại quầy, lấy xuống một chiếc hộp nhỏ từ trên cao rồi lục lọi hồi lâu bên trong, mang về một chiếc hộp nhung nhỏ đặt lên bàn.

“Cháu xem có phải của cháu không, bao nhiêu năm nay cô giữ gìn cho cháu cẩn thận lắm đấy.”

Cảm nhận được nét lúng túng trên mặt Liễu Phạm, Tư Cảnh Ngọc mỉm cười, vội vàng cảm ơn bà chủ, “Cảm ơn cô ạ, chắc là của nàng rồi.”

“Hai đứa cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi hả?

Bây giờ là cố nhân trùng phùng, chốn cũ thăm lại sao?”

Ngạc nhiên trước ánh mắt tinh tường của bà chủ, Tư Cảnh Ngọc uống một ngụm cà phê, “Cô ơi, sao cô nhìn ra hay vậy?”

"Cô kinh doanh bao nhiêu năm nay, gặp các cặp đôi trẻ không đến một nghìn thì cũng tám trăm, hai đứa nếu không phải cố nhân thì tại sao lại quay về chốn cũ."

Bà chủ cười hì hì nói xong, bèn chậm rãi quay về sau quầy.

Bà chủ vừa đi, Tư Cảnh Ngọc rất tự nhiên đưa tay cầm lấy chiếc hộp nhung nhỏ, chiếc hộp cầm trên tay nhẹ bẫng, mang theo vài phần hương vị của năm tháng.

Khoảnh khắc mở chiếc hộp ra, Liễu Phạm gần như xấu hổ đến mức muốn lập tức rời khỏi đây.

"Cái này không phải chị xếp," Omega che mặt, không dám nhìn thẳng vào tác phẩm ngày xưa của mình.

Đó là một chiếc nhẫn giấy màu hồng, nhuốm hương hoa cát cánh thoang thoảng, trên đó còn có những đường vân nhỏ, chắc là được khắc riêng, chỉ là vì thời gian quá lâu, những vết hằn trên giấy đã mờ đi rất nhiều.

"Ồ, không phải chị xếp à," Tư Cảnh Ngọc cúi mắt cong môi, tháo chiếc nhẫn trên tay mình xuống, đeo chiếc nhẫn giấy vào ngón áp út, thản nhiên nói, “Khá giống kết hôn ấy chứ.”

Tuy là món đồ chơi nhỏ từ mấy năm trước nhưng không hiểu sao lại vừa vặn đến lạ, đeo trên ngón tay không lỏng không chật.

Liễu Phạm cắn môi, mặt ửng hồng, Tư Cảnh Ngọc đây là đang nói lúc đó nàng đã muốn kết hôn với Tư Cảnh Ngọc rồi.

Quá đáng!

Cảm nhận được sự xấu hổ của Liễu Phạm, lòng Tư Cảnh Ngọc càng thêm vui vẻ, nắm lấy tay Liễu Phạm, cũng đeo chiếc nhẫn giấy cho nàng.

Ngón tay người con gái thon dài trắng nõn, mềm mại mượt mà, đeo chiếc nhẫn giấy màu hồng vào lại toát lên vẻ đáng yêu thú vị.

Tư Cảnh Ngọc lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh hai bàn tay đang đeo nhẫn, sau đó đưa ra một lời nhận xét vô cùng khách quan: “Người xếp nhẫn quả nhiên khéo tay.”

Được Alpha nhà mình khen, Liễu Phạm thoáng nở nụ cười, ánh nắng ấm áp trắng ngần chiếu lên làn da mịn màng của người con gái, phủ lên một lớp sáng mờ.

“...

Nhưng mà, trông thế này cứ như học sinh cấp hai ấy.”

Nụ cười của Liễu Phạm nhạt đi, đôi mắt hồ ly nheo lại, “Ý em là lúc đó chị xếp nhẫn giấy rất trẻ con hả?”

Chuông gió ở cửa quán cà phê lại vang lên vài tiếng, mấy người cùng nhau bước vào.

“Không, ý em là vô cùng đáng yêu, giàu tình thú và trẻ con.”

"A, Cảnh Ngọc, sao lại gặp em ở đây?"

Giọng nói ngạc nhiên của Phương Dạng vang lên từ phía không xa chỗ ngồi của hai người.

"Sư tỷ, thật trùng hợp."

Tư Cảnh Ngọc ngước mắt, cười chào Phương Dạng.

Phương Dạng mắt tinh, lập tức nhìn thấy chiếc nhẫn giấy hai người đang đeo trên tay, cùng một màu sắc, những chi tiết nhỏ được làm một cách khéo léo, không hiểu sao khiến tâm trạng vốn đã khó khăn lắm mới điều chỉnh được của nàng ấy lại tụt xuống.

Liễu Phạm cũng cười xoay người lại, hàng mi như mực khẽ động, lập tức nhận ra Phương Dạng đang nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay mình và Tư Cảnh Ngọc, “Chào Phương Dạng, đến mua cà phê à?”

Chuyện này có thể trách ai, chẳng phải là trách Tư Cảnh Ngọc ngày ngày thu hút ong bướm, khoe sắc khắp nơi sao.

Nói xong, Liễu Phạm khẽ giẫm chân Tư Cảnh Ngọc một cái dưới bàn.

“Ừm, tôi và bạn đi dạo phố, định qua mua ly cà phê vừa đi vừa uống.”

Họ còn đang nói chuyện, bạn của Phương Dạng ở xa bưng mấy ly cà phê, gọi Phương Dạng nói có thể đi được rồi.

"Tôi... tôi phải đi rồi," Phương Dạng mỉm cười phóng khoáng với Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm, trong lòng tuy vẫn còn chút mất mát nhưng nàng ấy tin mình có thể điều chỉnh được, “Lần sau có dịp chúng ta lại tụ tập.”

Liễu Phạm và Tư Cảnh Ngọc cười gật đầu, tiễn Phương Dạng rời đi.

"Em đi rửa tay một lát."

Cơn ưa sạch sẽ của Tư Cảnh Ngọc hơi tái phát, cô cất chiếc nhẫn giấy vào túi trước, đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh ở đây rất lớn, mùi hương trầm rất nhạt, ngửi lâu có chút choáng váng.

Tư Cảnh Ngọc đứng trước gương rửa tay, sau khi lau khô, cô đeo nhẫn giấy vào, lại buộc lại tóc một lần nữa.

Kết quả, không biết hôm nay bị làm sao, buộc tóc mãi mà không xong, đuôi tóc cứ cong cong.

Khi cô buộc đến lần thứ ba, một thân thể mềm mại thơm ngát áp sát từ phía sau.

"Liễu Phạm..."

Tư Cảnh Ngọc buông tay đang buộc tóc xuống, mái tóc đen xõa ra, còn chưa kịp nói hết câu đã bị Liễu Phạm kéo vào gian trong cùng.

Cửa đóng lại, sự ấm áp mềm mại của Liễu Phạm lập tức áp tới, hai người dựa vào cánh cửa cúi đầu hôn nhau.

"Ưm... lại ghen nữa à?

Đây là nhà vệ sinh của Alpha..."

Tư Cảnh Ngọc dần dần nắm quyền chủ động, khiến cơ thể Liễu Phạm mềm nhũn, hai tay không kìm được vòng qua cổ Alpha, đôi môi mềm mại chạm vào hàm răng trắng muốt, mang lại cảm giác run rẩy.

Tiếng mút và tiếng nước trong không gian yên tĩnh vô cùng rõ ràng, Liễu Phạm có chút thở không ra hơi nhưng vẫn không chịu buông tha mà vừa cắn vừa hôn, mái tóc dài của Alpha rủ xuống xương quai xanh tinh xảo của nàng, ngưa ngứa.

Kết quả, chưa được bao lâu, lại có ba người khác bước vào, vừa nói cười vừa đi vào các gian khác.

Tư Cảnh Ngọc vội vàng lùi lại, thu mình lại.

Ai ngờ Liễu Phạm lại nảy sinh ý xấu, nhón chân hôn lên tuyến thể của Alpha, thành công cảm nhận được sự run rẩy của Alpha.

Tư Cảnh Ngọc chỉ có thể giữ lấy cằm Liễu Phạm, ra hiệu cho Omega đừng quậy nữa, kết quả Liễu Phạm mắt lụa mày tơ, đôi môi đỏ khẽ mở, cắn lấy đốt ngón tay tỏa ra hương hoa quỳnh của Alpha.

Mút đi mút lại.

Ba người bên ngoài lại vui vẻ trò chuyện.

“Hôm nay quán cà phê nhiều mỹ nữ thật, nhìn mà mắt tôi thẳng đơ luôn.”

“Ừm, đặc biệt là hai người ngồi cạnh cửa sổ kia, chỉ là ngược sáng nhìn không rõ lắm, nhưng cảm giác rất xinh đẹp.”

"Ối dào, xinh thì đi mà tán, chỉ biết đứng đây nói thì có gì là anh hùng hảo hán.

Ủa, ở đây còn có người khác à?"

Người này đột nhiên đổi chủ đề, luôn cảm thấy mình nghe thấy tiếng động gì đó kỳ lạ, nghe kỹ lại thì hình như không có.

Chắc là mình nghe nhầm rồi.

“Tôi nghe nhầm, chắc không có gì đâu.”

Chắc không có ai sáng sớm tinh mơ lại làm chuyện đó trong quán cà phê đâu nhỉ.

Tiếng bước chân của ba người dần xa.

Liễu Phạm lại bất mãn cắn lấy vật thể trong miệng, giọng nói ngọng nghịu vì nước: “Em thấy chưa, bao nhiêu người đều nhòm ngó em đấy, Alpha cấp S, đi đến đâu cũng có người muốn liếc mắt đưa tình với em.”

Cái đồ hay ghen này lại phát tác mọi lúc mọi nơi rồi, Tư Cảnh Ngọc rút ngón tay ra, cảm nhận được một mảng ẩm ướt, cô cố gắng kiềm chế nói: “Chị cũng là Omega cấp S, người hâm mộ thích chị có thể xếp hàng từ đây ra nước ngoài đấy.”

"Ừm, thì sao chứ?"

Liễu Phạm nhướng mày, nàng chính là kiểu chỉ cho phép quan châu đốt lửa, không cho dân chúng đốt đèn.

"Không sao cả, em... chỉ thích mỗi chị thôi."

Tư Cảnh Ngọc vẫn cưng chiều xoa đầu Liễu Phạm.

Người con gái thuận tay nắm lấy ngón tay của Tư Cảnh Ngọc, tùy tiện lướt xuống dưới, lại áp sát vào tai Alpha, hơi thở ẩm ướt mang theo sự nhẫn nhịn lại khiêu khích dụ dỗ.

“Thích chị?

Chứng minh cho chị xem đi.”

Giống như vị quân vương bị hồng nhan họa thủy quyến rũ, Tư Cảnh Ngọc bất giác chìm vào nơi mềm mại ẩm ướt ấy, thời gian và thể lực không ngừng trôi đi giữa kẽ tay.

Cô không thể không bịt miệng Liễu Phạm, hạ thấp giọng của Omega, thời gian trở nên ngày càng mơ hồ, không nói được là vui sướng hay là dằn vặt.

Tuy nhiên, sự bồn chồn và bất an vốn có trong xương tủy của Liễu Phạm, qua những lần cực đoan đã tuôn trào ra hết, để lại hai con người lười biếng mệt mỏi ôm chặt lấy nhau.

Thấy Liễu Phạm không còn chút sức lực, Tư Cảnh Ngọc đeo khẩu trang cho nàng, “Lát nữa cúi đầu đi ra ngoài.”

Người con gái lười biếng nghịch mái tóc dài xõa của Alpha, “Không buộc lên nữa à?”

“Ừm, lười rồi.”

"Chị hết sức rồi, phải để Alpha xinh đẹp cõng đi."

Liễu Phạm với đôi mắt mơ màng, dính lấy làm nũng.

Tư Cảnh Ngọc vừa định đưa tay ra, ánh mắt chợt khựng lại, đưa ngón áp út đến trước mặt Liễu Phạm, cười nhẹ nói: “Nhẫn giấy bị chị làm ướt hết rồi.”
 
[Bh][Done] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa
Ngoại truyện cuối.


Lúc tỉnh dậy từ trong mộng, Liễu Phạm nhíu chặt mày, thân thể khẽ run lên, khiến Tư Cảnh Ngọc đang tựa bên gối nàng cũng thức giấc.

Trong cơn mơ màng, Tư Cảnh Ngọc vuốt ve đỉnh đầu Liễu Phạm theo thói quen, lại vỗ nhẹ lên vai người con gái.

"Liễu Phạm, ngủ dậy rồi hửm?"

Giọng cô có hơi khàn, cô mở mắt một lúc rồi lại nhắm vào, vùi đầu hít lấy hương thơm hỗn hợp của sữa tươi và hoa cát cánh.

Nguyên nhân là do hôm qua Liễu Phạm đã cắn trả Tư Cảnh Ngọc một cái, khiến cho pheromone hoa quỳnh và hoa cát cánh dẫn đến cơn sốt gắn kết song phương, làm hai người họ trượt vào vực sâu mất kiểm soát lần nữa.

Đó là một tư thế nào đó mà Liễu Phạm không thể chịu đựng quá lâu, tấm lưng của người con gái trong veo không tì vết, lúc căng cứng lúc lại thả lỏng, tựa như dây cung được điêu khắc từ ngọc vỡ, mái tóc đen nhánh dịu dàng rũ xuống, lướt qua làn da trắng như tuyết lấm tấm mồ hôi mỏng.

Những ngón tay dài lấp lánh ánh nước trong suốt, ra ra vào vào, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những tiếng thở ẩm ướt, sóng vai cùng vòng eo thon thả với đường cong quyến rũ, quả là một khung cảnh sống động và đầy hương sắc, dư vị kéo dài.

Rồi sau đó… chẳng bao lâu, Tư Cảnh Ngọc đã gặp mặt Sea.

Pheromone sữa tươi và hoa cát cánh, dưới sự điều hòa của hoa quỳnh đã kết thành một mùi hương tựa như sương gió mưa móc.

Phải nói thế nào nhỉ, có chút giống như rượu được ủ từ sương mai và mưa sớm, lại còn mang theo vị ngọt ngào của kem sữa.

"Ưm… sau này phải kiểm soát thời gian nghiêm ngặt mới được," Vùng da quanh mắt Liễu Phạm ửng lên một màu hồng thắm, nổi bật trên khuôn mặt trắng như giấy, trông quyến rũ và yêu kiều đến lạ, “Này, em và Sea cuối cùng thế nào rồi?”

"Khụ khụ," Tư Cảnh Ngọc vùi đầu vào mái tóc đen như suối của người con gái, để lọt ra những âm thanh mơ hồ, “Ừm, bọn em trò chuyện một lúc, nàng rất mệt nên ngủ thiếp đi nhanh chóng.”

"Hừ," Một tay của Liễu Phạm giữ lấy sau gáy của Alpha, vuốt nhẹ qua mái tóc dài, dần dần đi xuống, nắm hờ lấy cổ của Tư Cảnh Ngọc, “Gặp được Sea vui lắm nhỉ?”

Nàng vẫn còn nhớ rành rành, lúc ấy Tư Cảnh Ngọc vẫn còn dừng lại ở chỗ của mình, mặc cho nàng đứt quãng nói cho thỏa, người này vẫn không chịu dừng tay, còn ôm eo nàng ngày càng quá đáng, cho đến khi chính mình chìm vào cơn mê ngủ.

"Ừm, Liễu Phạm, chị không thấy là do thể lực của chị kém quá sao?"

Ánh mắt Tư Cảnh Ngọc điềm nhiên, cố tình trả lời lạc đề.

Liễu Phạm nheo đôi mắt hồ ly, khẽ cắn môi, kéo Alpha lại gần trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng như ngọc trước mắt, oán hận nói:

“Ai mà bì được với thể lực của Alpha cấp S chứ, em đây là nói năng vô lý, ức hiếp chị là một Omega.”

Thấy sự chú ý của Liễu Phạm đã bị dời đi, Tư Cảnh Ngọc lặng lẽ mỉm cười, rồi nói một cách nghiêm túc:

“Vì vậy chị nên rèn luyện thân thể đi, mùa đông này đi du lịch với em, chúng mình cùng nhau trượt tuyết, sau khi về chị cũng phải chăm chỉ luyện tập.”

"Chỉ vì để lúc đó không ngất đi sao?

Rõ ràng là em không biết tiết chế."

Liễu Phạm lẩm bẩm tỏ vẻ bất mãn, đôi môi mấp máy nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười.

Nàng rất thích nghe Tư Cảnh Ngọc nói "chúng mình" cùng nhau làm gì đó, trọng điểm không phải là làm gì, mà là "cùng nhau".

"Không không không, là vì sức khỏe của chị, có được một cơ thể khỏe mạnh hơn, tâm lý của chị cũng sẽ lành mạnh hơn."

Tư Cảnh Ngọc nói một cách đứng đắn.

Liễu Phạm nũng nịu tựa vào xương quai xanh của Tư Cảnh Ngọc, từ từ nhắm mắt lại, giọng điệu mềm nhũn, “Chị vừa mới có một giấc mơ kỳ lạ lắm đó.”

"Ừm, nói xem nào," Nhìn cánh tay người con gái lộ ra bên ngoài, Tư Cảnh Ngọc chỉnh điều hòa tăng thêm vài độ, tiếp tục ôm Liễu Phạm nghe nàng nói, “Kỳ lạ đến mức nào?”

“Mơ thấy chị và bốn người họ đều biến thành mèo hoang, cái loại một ổ năm chú mèo con ấy.

Cô giáo Liễu là con mèo đen hung dữ nhất, đen toàn thân, bác sĩ Liễu cũng là mèo đen nhưng có đôi găng tay trắng, Liễu tổng ngoan ngoãn là một bé mèo vàng cam, Sea dễ thương nhất, giống như chị, là một bé mèo trắng.”

Tưởng tượng ra cảnh Liễu Phạm biến thành một chú mèo con màu trắng, Tư Cảnh Ngọc không khỏi bật cười thành tiếng, mường tượng ra vẻ mặt vừa kiêu ngạo cao quý lại vừa cố tỏ ra lạnh lùng đó xuất hiện trên người một con mèo.

Liễu Phạm mà là mèo thì chắc chắn bề ngoài trông vừa lễ phép vừa xinh đẹp, nhưng thực chất móng vuốt nhỏ lại sắc bén vô cùng, không vui là cào nát cả sô pha của chủ nhân.

“Ừm, rồi sao nữa?”

"Vào một ngày mưa, năm đứa bọn chị trốn trong một góc," Một tay Liễu Phạm vê vê đuôi tóc của Alpha, vẻ mặt dịu dàng, “Được một Alpha nhặt về nhà, mùi hoa quỳnh trên người Alpha đó thơm lắm, nhà của ẻm cũng rất lớn và ấm áp.”

"Ồ, ra là trong mơ chị đi lang thang nhưng đã được em mang về nhà."

Tư Cảnh Ngọc khẽ thở dài, có lẽ do bóng ma thời thơ ấu quá lớn nên giấc mơ của người con gái này luôn tràn ngập cảm giác không nơi nương tựa.

Lúc lang thang, chỉ có bốn người kia luôn ở bên cạnh Liễu Phạm.

Vì sự bất ổn của tuổi thơ mà dẫn đến đa nhân cách, đôi khi Tư Cảnh Ngọc không biết đối với Liễu Phạm đây là phúc hay là họa.

Liễu Phạm vẫn nhắm mắt, “Năm đứa bọn chị đến nhà em, em đặc biệt mua ổ cho mèo, trụ cào móng cho mèo, làm đồ ăn cho mèo, chải lông, tắm rửa cho bọn chị, buổi tối bọn chị ngủ bên cạnh giường của em.”

"Nhưng…"

Nàng cao giọng, nói một cách hờn dỗi, “Có một buổi sáng thức dậy, tay trái em ôm cô giáo Liễu và bác sĩ Liễu, Sea và Liễu tổng ngủ bên tay phải em, chỉ có mình chị cô đơn lẻ loi ngủ ở góc giường.”

Tư Cảnh Ngọc: “…”

Đúng là không ngờ được trong mơ biến thành mèo rồi mà năm người này vẫn còn tranh sủng.

“Sau đó… sau đó, em thay đổi, bốn người họ suốt ngày quấn lấy em kêu meo meo, em chỉ mở đồ hộp cho họ mà không cho chị.

Em là kẻ xấu xa.”

Tư Cảnh Ngọc không nhịn được cười, nhẹ nhàng hôn lên trán Liễu Phạm, khẽ hỏi: “Có phải mỗi lần chị đều trốn trong ổ mèo ngủ, không thèm chơi với chủ nhân không?”

"Chị… chị đâu có."

Giọng Liễu Phạm nhỏ dần, trên khuôn mặt trắng như sứ hiện lên vẻ chột dạ, trong mơ nàng quả thực mỗi ngày đều trưng ra bộ mặt nhỏ bé kiêu ngạo, động một chút là dỗi, cố tình không để ý đến Tư Cảnh Ngọc, còn đợi đến tối mới lén đi ăn đồ ăn và uống nước của mèo.

"Có phải chủ nhân gọi tên chị, chị đều trốn đi không chịu ra không?"

Tư Cảnh Ngọc thừa thắng xông lên, cảm thấy Liễu Phạm biến thành một chú mèo con mềm mại có lẽ sẽ đáng yêu chết mất, vừa dễ cưng chiều, lại còn tỏa ra hương hoa cát cánh.

Quả nhiên không ai thoát khỏi được mị lực của mèo con.

"Tư Cảnh Ngọc em tránh ra, chủ nhân gì chứ, em đừng có nói bậy," Liễu Phạm véo vào bên hông của Alpha, khẽ nhéo một cái, “Em không phải là chủ nhân của chị.”

“Trong mơ em không phải là chủ nhân của chị sao, chị không phải là một chú mèo trắng, không ăn đồ ăn cho mèo mà em làm à?”

"…

Trong giấc mơ đó em là chủ nhân, không có nghĩa là hiện thực cũng vậy," Liễu Phạm liếc Tư Cảnh Ngọc một cái, ánh mắt long lanh tựa như ngấn nước say, “Hơn nữa ai cần em làm chủ nhân chứ, có mới nới cũ, thấy bốn con mèo kia liền quên mất chị, chị không cần một người chủ nhân như vậy.”

"Hầy, ra là chị ghét bỏ em đến thế à?"

Tư Cảnh Ngọc giả vờ đau khổ, nhân tiện xoay người, quay lưng về phía Liễu Phạm, hai vai khẽ run lên.

Thấy vậy, đôi mày xinh đẹp của Liễu Phạm khẽ nhíu lại, “Em không vui hở?”

"Không có."

Một giọng nói buồn bã truyền đến.

Nhận ra Tư Cảnh Ngọc đang cố tình đè giọng, khóe môi Liễu Phạm khẽ cong lên, trong lòng đã hiểu rõ, Tư Cảnh Ngọc đây là đang muốn lừa nàng.

Bây giờ đúng là càng ngày càng học thói xấu.

Đợi một lúc lâu, Tư Cảnh Ngọc không thấy Liễu Phạm có phản ứng gì, cảm thấy hơi kỳ lạ, vừa định xoay người lại xem tình hình thì hơi ấm của người con gái đã áp sát từ phía sau.

Cùng với đó là pheromone mãnh liệt và lạnh lẽo tựa như mưa rào, gần như trong khoảnh khắc, bản năng sinh lý của Alpha đã khiến cơ thể cô như bị lửa đốt, trở thành bề tôi tuyệt đối của Omega trong một khắc nào đó.

Giọng nói ngọt ngào của người con gái truyền đến từ vành tai, mang theo hương vị ẩm ướt khiến người ta run rẩy không thôi, “Tư Cảnh Ngọc, rốt cuộc ai mới là chủ nhân của ai?

Em không ngoan, chị phải phạt em.”

***

Mùa đông năm nay dường như cực kì lạnh, Tư Cảnh Ngọc lo xong việc ở viện nghiên cứu, Liễu Phạm cũng đã kết thúc quá trình quay bộ phim mới, hai người họ cùng nhau đến một nơi có thể trượt tuyết như đã hẹn trước.

Họ thuê một căn nhà gỗ nhỏ, bên trong có đủ than củi và thức ăn, lửa cháy suốt cả ngày, những thanh gỗ tuyết tùng cháy tí tách, tỏa ra mùi hương dễ chịu.

Họ đến đây nhân dịp nghỉ lễ, trước khi đi không báo cho quá nhiều người chính là để không bị người khác làm phiền, tận hưởng thế giới hai người một cách trọn vẹn.

Dù sao thì sau khi có con, thời gian riêng tư của hai người đã bị thu hẹp đáng kể, mỗi ngày không phải chơi với con thì cũng là cùng con học bài, cùng tham gia các lớp học năng khiếu.

Vốn tưởng rằng mùa đông đến một nơi lạnh lẽo thế này sẽ không có nhiều người, kết quả là hai người chậm chạp, không đặt phòng trước, suýt chút nữa đã phải quay về.

Đây là một thị trấn ở vùng cực Bắc, gió tuyết ngập trời, chỉ có buổi chiều trời mới quang đãng được khoảng bốn năm tiếng, những căn nhà gỗ khác cách họ khoảng một trăm mét, một khi thời tiết xấu đi, gió tuyết sẽ che lấp toàn bộ dấu vết của thế giới này.

Trừ bọn họ ra.

Mỗi lần như vậy, trong lòng Liễu Phạm lại dâng lên ảo giác rằng trên thế giới này chỉ còn lại hai người họ, khiến nàng vừa buồn bã lại vừa mãn nguyện.

Giống như đang mơ, nhưng mỗi lần chạm vào thân nhiệt chân thực và ấm áp của Tư Cảnh Ngọc lại khiến nàng vô cùng an tâm.

Thế giới này biến mất, nàng vẫn được ở bên Tư Cảnh Ngọc, dường như là một việc vô cùng an toàn và cực kỳ ấm áp.

Đó hẳn là một niềm hạnh phúc không thể bị người khác tìm thấy, khi bị gió tuyết vùi lấp, người này vẫn luôn ở bên cạnh mình, dường như chẳng còn gì để hối tiếc.

Điều này có thể gọi là không còn mong cầu gì khác, chỉ nguyện thời gian cứ mãi như vậy.

Cứ như vậy sẽ rất tốt.

Miền đất cực Bắc vô cùng yên tĩnh, đôi khi họ đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi.

Một người là bị bỏ rơi, hai người lại trở thành ôm lấy nhau.

Nàng sẽ không còn cảm giác bất an vì phải lang thang mãi, bị bỏ rơi mãi nữa.

Bây giờ là mấy tiếng đồng hồ trời quang mỗi ngày, Liễu Phạm bưng hai ly cacao nóng, quấn mình trong chiếc áo phao dày cộm, từ trong nhà gỗ bước ra, thấy Tư Cảnh Ngọc đang lười biếng ngắm nhìn mặt trời, lúc thì đắp người tuyết một chút, lúc lại cúi đầu tô tô vẽ vẽ.

Hai người tuyết bên cạnh Tư Cảnh Ngọc là do họ bắt đầu đắp từ hôm kia lúc thời tiết đẹp, hôm qua hoàn thành, hôm nay Tư Cảnh Ngọc lại thỉnh thoảng sửa lại.

Người tuyết trắng trẻo mập mạp quàng chiếc khăn len màu đỏ của hai người, trông vô cùng đáng yêu.

Thấy Alpha đang cặm cụi viết từng nét rất chăm chú, Liễu Phạm không lập tức đi tới làm phiền, mãi cho đến khi Tư Cảnh Ngọc quay đầu lại mỉm cười với mình, nàng mới thong thả bước đến, đưa ly cacao nóng cho Alpha sưởi ấm tay.

“Em đang làm gì thế?”

"Em chỉ đang nghĩ, thế giới này có nhiều người như vậy, không gian rộng lớn như vậy, có thể gặp được chị rồi lạc mất," Tư Cảnh Ngọc cụp mắt xuống, khóe miệng luôn nở nụ cười, trên trán còn vương lại bông tuyết, “Rồi lại gặp nhau, thật là một chuyện không thể tin nổi, có lẽ xác suất chỉ là một phần vạn mà thôi.”

"Bây giờ miệng ngọt ghê nhỉ," Liễu Phạm uống một ngụm cacao nóng, làn hơi nước mờ ảo làm ướt đôi mày và mắt tĩnh lặng xinh đẹp của người con gái, “Càng ngày càng biết cách lãng mạn rồi đấy, em định hình dung xác suất đó như thế nào?”

Tư Cảnh Ngọc đứng dậy, ôm lấy Liễu Phạm, người con gái khẽ cúi đầu, nhìn về phía mà Alpha vừa ngồi xổm lúc nãy.

Bên cạnh hai người tuyết đáng yêu đang tựa vào nhau, có bốn chữ lớn được viết nguệch ngoạc——

“Hậu hội hữu kỳ.”

(

Sau này còn gặp lại)

.

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn sự đồng hành của mọi người trong suốt thời gian qua, cảm ơn các bạn đã dành thời gian và tiền bạc để ủng hộ Tiểu Tư và Tiểu Liễu, tôi thường khá ít viết lời tác giả và trả lời bình luận của mọi người, thực ra mỗi bình luận tôi đều đọc, chỉ là tôi hơi ngại giao tiếp xã hội, không được tự nhiên lắm khi trả lời (che mặt).

Thực ra viết lách là một việc khá cô đơn, có các bạn đồng hành giống như có một nhóm bạn cùng tôi thảo luận, cùng nhau đẩy thuyền, cùng nhau cảm thán.

Vì vậy, mỗi lần đăng chương mới, thấy bình luận của mọi người, tôi đều có cảm giác hạnh phúc (chỉ là không tiện nói ra, ha ha).

Tôi nghĩ chúng ta gặp gỡ nhau giữa biển người theo cách này là một duyên phận đặc biệt, giống như những cuộc trùng phùng và tình cờ éo le trong truyện.

Thực ra viết cuốn sách này là một phút ngẫu hứng của tôi, cảm thấy thể loại A tồi này khá hot, rồi lại nghĩ đến sức hút của phương diện nhân cách, tôi bèn muốn viết một bộ truyện ngọt???

Ít nhất không phải là truyện ngược kiểu hỏa táng tràng.

Sự thật chứng minh vẫn không nên mù quáng chạy theo đề tài hot, cuốn sách này tôi viết khá vất vả, từ số lượng chương tôi cập nhật là có thể thấy, cuốn trước sau khi vào VIP có thể ra sáu bảy chương một ngày, cuốn này thì èo uột QAQ Mỗi lần bắt đầu viết bản thảo đều phải suy đi tính lại, thêm bớt sửa đổi, luôn cảm thấy không hài lòng, xin cúi đầu trước mọi người, nói một lời xin lỗi.

Nhưng tôi vẫn mặt dày hy vọng mọi người có thể thắp sáng năm ngôi sao nhỏ cho tác phẩm này, vô cùng vô cùng cảm ơn (cúi đầu.jpg)

Ừm, cuốn tiếp theo vẫn sẽ viết về truy thê hỏa táng tràng,《Ly hôn rồi nàng vẫn giữ lại dấu hiệu của tôi》câu chuyện của Lạc Huyền và Ninh Nhất Khanh, sau khi vào VIP nhất định sẽ ra sáu chương một ngày (ừm, tôi đảm bảo), sau đó có thể sẽ muốn viết một bộ gương vỡ lại lành bối cảnh hiện thực.

Thực ra tôi rất ít đặt bối cảnh hiện thực, nguyên nhân chủ yếu là vì một người từ nhỏ đến lớn chỉ thích con gái như tôi, hiện thực đôi khi khiến tôi cảm thấy rất buồn, vì vậy muốn viết ra một vài điều tốt đẹp trong tiểu thuyết.

Nhưng đôi khi cảm hứng ập đến lại có chút không ngăn được, gương vỡ lại lành chắc là cuốn sau nữa, hai người vì hiểu lầm mà chia tay, trong những năm tháng không có đối phương chưa bao giờ thỏa hiệp với hiện thực, kiên định yêu thương đối phương, dù cũng sẽ có hiểu lầm, ha ha.

Còn về《Dừng tay đi, học tỷ》tôi tạm thời chưa có linh cảm gì đặc biệt (cười khổ).

Nếu hấp tấp mở hố, viết không nổi sẽ có lỗi với các bạn.

Ừm, những gì muốn nói dường như cũng kha khá rồi, vậy thì năm mới chúc mọi người mọi điều mong ước đều thành sự thật, sức khỏe dồi dào, có thể tìm thấy hơi ấm cho riêng mình trên thế giới này, dù là người hay vật.

Phải vui vẻ nhé!
 
Back
Top Bottom