[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bh][Done] Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa
Ngoại truyện 2.
Ngoại truyện 2.
Chu Nhiễm Nhiễm nhận ra Liễu Phạm quả thật đã có một vài thay đổi, ví như không còn dễ nổi giận như trước, cũng không vì cảm xúc lên xuống thất thường mà tùy tiện đổi sang nhân cách khác để gây họa nữa.
Chỉ có điều buồn cười là, một Liễu Phạm không còn dễ nổi giận lại biến thành người mắc chứng nghiện dọn dẹp sạch sẽ.
Ví như sách trên giá phải được sắp xếp ngăn nắp theo từng loại, quần áo và phụ kiện trong tủ cũng được phân loại và phối hợp theo bốn mùa và màu sắc.
Rồi đến việc dọn dẹp bốn lần một tuần, cả tầng hai của biệt thự đều sực nức mùi hương liệu hoa quỳnh.
May mà đa số người hầu là Beta, không cảm nhận được mùi pheromone cho lắm.
Nhưng khi thấy nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt Liễu Phạm, Chu Nhiễm Nhiễm không khỏi cảm thán con người quả nhiên sẽ thay đổi.
Đặc biệt là sau khi có con, cứ như thể biến thành một người hoàn toàn khác.
Tư Cảnh Ngọc bây giờ về cơ bản đã sống một cuộc sống công sở từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, mỗi ngày đều đi làm đúng giờ, về nhà chăm con, hoặc cùng con đến phim trường thăm Liễu Phạm.
Thỉnh thoảng, cô ngăn Liễu Phạm dọn dẹp nhà cửa, thật ra không cần phải sạch đến thế, chứng ưa sạch sẽ của cô sắp bị cái kiểu tỉ mỉ, không dung nổi một hạt cát này của Liễu Phạm chữa khỏi rồi.
“Em nghe bác sĩ nói bây giờ chị hình như đã khống chế được mấy nhân cách kia rồi?
Coi như là một dạng hợp nhất nhân cách hả?”
Lúc cuối thu, bên ngoài mưa rơi tí tách.
Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm ngồi trên chiếc sô pha nhung trước cửa sổ sát đất, lò sưởi cháy lên những tiếng lách tách.
Mặc cho Alpha thoa kem dưỡng da tay cho mình, Liễu Phạm vươn tay còn lại, những đốt ngón tay trắng như ngọc liên tục quấn lấy lọn tóc dài buông xõa của Tư Cảnh Ngọc, “Ừm, coi như là đã thuần phục được các nàng rồi, ít nhất phải được chị cho phép mới ra ngoài, và chỉ giúp đỡ chị theo ý muốn của chị chứ không phải cố tình phá rối và giành Alpha.”
Omega lại nhấn mạnh mấy chữ "giành Alpha", trông vẫn còn ấm ức lắm.
Nhưng nàng thực sự thích cái cách Tư Cảnh Ngọc chăm sóc và lo lắng cho mình.
Ví như gần đây nàng dọn dẹp vệ sinh không cẩn thận làm trầy tay, lại bị dung dịch 84* văng trúng, Tư Cảnh Ngọc liền ra lệnh cho nàng không được dọn dẹp nữa, còn đặc biệt quan tâm đến nàng.
*Dung dịch 84: Một loại thuốc tẩy và khử trùng phổ biến ở Trung Quốc, tương tự như nước Javel ở Việt Nam.
Mỗi khi thấy nàng định dùng đến bàn tay bị thương, Alpha sẽ rời khỏi máy tính, lại gần nắm lấy tay nàng, kiểm tra không ngớt.
"Bác sĩ vừa gọi điện nói với em, cảm xúc của chị vẫn cần trị liệu trấn an, bảo em nên ở bên chị nhiều hơn."
Tư Cảnh Ngọc tỉ mỉ thoa kem lên những ngón tay thon dài của Omega, hàng mi dài và rậm như mực vẽ, đổ xuống một bóng râm hình quạt nhỏ.
“Trị liệu trấn an thế nào cơ?”
"Thì... làm cho chị vui lên một chút," Tư Cảnh Ngọc ngước mắt, nhìn từ dưới lên về phía Liễu Phạm, mỉm cười, “Bây giờ chị đang vui đấy thôi.”
"Ồ, vậy sao?"
Liễu Phạm nhướng mày, vê lấy chiếc cằm láng mịn như ngọc của Alpha, cúi người hôn lên khóe môi cô, “Vậy bây giờ bắt đầu trị liệu trấn an thôi.”
Cánh môi ẩm ướt quá đỗi mời gọi, Tư Cảnh Ngọc cố gắng lờ đi sự ẩm ướt đầy khiêu khích mà người con gái cố tình tạo ra giữa hai cánh môi, khó khăn nói: “Đừng, đừng như vậy, nhột quá, lát nữa Ốc Quế và Kem vào thấy bây giờ.”
Ốc Quế và Kem là tên ở nhà của con họ, một cặp song sinh, giờ đã gần một tuổi, vừa mới biết đi, rất thích chạy lung tung khắp nơi.
Liễu Phạm gọi một cuộc điện thoại nội bộ, dặn bảo mẫu trông chừng hai đứa nhỏ, rồi quay lại thân mật cọ chóp mũi vào tóc Tư Cảnh Ngọc, “Ý em là, sau này không được hôn hở?”
"Được, được mà."
Tư Cảnh Ngọc bất lực giơ cờ trắng đầu hàng, mặc cho Liễu Phạm tùy tiện vén vạt áo mình lên, vuốt ve từng tấc một trên hình xăm ở bên hông.
"Tư Cảnh Ngọc, chị cũng muốn có hình xăm," Liễu Phạm lười biếng gối đầu lên đùi Tư Cảnh Ngọc, nhẹ nhàng thổi hơi vào bụng dưới của Alpha, “Muốn xăm cùng một vị trí với em.”
Tư Cảnh Ngọc đắp chiếc chăn mỏng cho Liễu Phạm, vén những lọn tóc mai che mắt nàng, cười nhạt: “Xăm bên cạnh vết bớt vầng trăng nhỏ của chị sao?”
“Ừm, chị muốn xăm một chú cá voi nhỏ đang ngậm lấy đuôi mình, loại còn đang phun nước ấy.”
Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc không khỏi bật cười, vết bớt trăng khuyết màu hồng nơi eo Liễu Phạm vừa yêu kiều vừa diễm lệ, dưới vầng trăng có một chú cá voi nhỏ bơi qua bơi lại, nghĩ thế nào cũng thấy cảnh tượng đó có chút hài hước và thú vị.
Thế nhưng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cô cúi mắt nhìn Liễu Phạm, “Chú cá voi đầu cuối nối liền, ý là chỉ... con cá voi đi một vòng lớn rồi lại quay về ư?”
Liễu Phạm áp mặt vào lòng bàn tay Tư Cảnh Ngọc, khẽ ừm một tiếng, cố tình than vãn: “Cá voi nhỏ về muộn quá, biển cả dưới trăng sắp cạn khô rồi.
Nhưng mà, em thông minh thật, nhanh vậy đã hiểu ý chị rồi.”
"Sẽ không cạn khô đâu, cá voi nhỏ sẽ không bơi đi nữa," Tư Cảnh Ngọc cảm nhận trọn vẹn làn da mềm mịn của Liễu Phạm, thì thầm, “Vậy ngày mai em đi xăm cùng chị, rồi chúng ta cùng làm hạt dẻ rang đường.”
Bên ngoài sân nhà họ có một cây dẻ được trồng dời về, đúng vào mùa thu hoạch, vừa hay có thể thử loại cát sắt mới mua để rang hạt dẻ ăn.
Nhanh chóng đã đến cuối năm, các công ty điện ảnh và tập đoàn truyền thông lớn đều bắt đầu tổ chức tiệc cuối năm.
Liễu Phạm nhận được lời mời tham gia đêm hội mừng năm mới của mấy đài truyền hình cùng lúc, lần này cũng không ngoại lệ mà chọn nhà đài vẫn luôn hợp tác.
Thật ra, Liễu Phạm không thích tham dự những đêm hội thế này cho lắm, ánh đèn sân khấu luôn chiếu làm nàng đau mắt, mỗi lần về nhà đều phải chườm nóng rất lâu.
“Dù sao đây cũng là một phần công việc của chị, chị vào nghề bao nhiêu năm nay chưa từng tham gia chương trình thực tế nào, đêm hội mừng năm mới vẫn nên tham gia một chút.”
"Được rồi, chị đã đến đây rồi, chắc chắn sẽ không tùy tiện bỏ đi đâu."
Ngồi trong phòng hóa trang ở hậu trường, đôi mày mắt sâu và sắc sảo của Liễu Phạm lộ ra vài phần mệt mỏi lười biếng, nàng mặc một chiếc váy tua rua khoét rỗng màu trắng bạc, tựa như một mỹ nhân ánh trăng từ dưới nước bước lên.
Chu Nhiễm Nhiễm yên tâm gật đầu, tuy Liễu Phạm không thích xã giao nhưng đối với công việc vẫn rất chuyên nghiệp, chưa bao giờ gây ra sai sót.
Nhỏ vốn còn định dặn dò Liễu Phạm vài điều, nhưng khi thấy Tư Cảnh Ngọc cầm một túi hạt dẻ rang đường đi vào, bèn quyết định nhường lại không gian cho cặp vợ vợ này.
Ít nhất thì Tư Cảnh Ngọc là người đáng tin cậy, giao Liễu Phạm cho Tư Cảnh Ngọc, Chu Nhiễm Nhiễm vô cùng yên tâm.
"Sao giờ mới đến, không phải nói hai giờ sẽ về nhà sao."
Liễu Phạm cắn môi, đôi mắt long lanh như nước, ngoài mặt thì trách móc nhưng trong giọng nói lại ngập tràn ngọt ngào.
Đặt túi hạt dẻ xuống, Tư Cảnh Ngọc thuận theo ý nàng mà ôm Liễu Phạm ngồi xuống, giải thích: “Máy bay bị trễ, bên ngoài lại có tuyết rơi, xe chạy chậm.”
"Tha cho em đấy," Liễu Phạm hoàn toàn mất hết lập trường mà mềm nhũn trong vòng tay Alpha, một tay nghịch một tuýp đồ nhiều màu sắc, “Chị mới mua thuốc nhuộm tóc, muốn lấy em ra thực hành đó.”
Hơi ngạc nhiên trước kiểu nghĩ gì làm nấy của Liễu Phạm, Tư Cảnh Ngọc lắc đầu, cười hỏi: “Có kịp không?
Lát nữa chị phải lên sân khấu rồi.”
Đứng dậy khỏi người Tư Cảnh Ngọc, người con gái hứng chí chải mái tóc dài của Alpha, “Còn năm tiếng nữa, nhuộm thành màu trắng bạc được không, dù sao da em cũng trắng.”
Tư Cảnh Ngọc thấy Liễu Phạm vui như vậy cũng không muốn làm nàng mất hứng, bèn tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, mặc cho người con gái nghịch ngợm.
Gần đây tóc của Tư Cảnh Ngọc không quá dài, chỉ vừa chấm vai, màu tóc trắng bạc phối với đôi mày mắt thanh tú lạnh lùng của Alpha, mơ hồ toát ra một khí chất suy tàn, vừa lộng lẫy tột cùng lại vừa suy đồi quyến rũ đến tột độ, mang đến một chấn động thị giác không thể tưởng tượng nổi.
"Nhuộm xong rồi."
Giọng người con gái mềm mại vang lên, báo hiệu rằng Tư Cảnh Ngọc có thể mở mắt.
Mái tóc đen nhánh biến thành màu trắng bạc, ít nhiều mang lại cho Tư Cảnh Ngọc một cú sốc thị giác lớn lao.
Thế nhưng, cú sốc lớn hơn là Omega vì mệt mỏi mà quỳ xuống bên chân cô, đôi mắt hồ ly ửng hồng, ươn ướt.
Đến cả ngón tay của nàng cũng ươn ướt, được bao bọc trong sự ấm áp mềm mại.
Mãi sau mới nhận ra vì động tác chải tóc của Liễu Phạm quá dễ chịu mà mình đã giải phóng một lượng lớn pheromone, khứu giác của Tư Cảnh Ngọc đồng thời ngửi thấy mùi hương hoa cát cánh bị dẫn dụ mà tỏa ra từ người con gái.
“Cửa khóa chưa?”
"Ừm, khóa rồi."
Liễu Phạm bám chặt vào vai Alpha, cố hết sức kiểm soát cơ thể sắp ngã quỵ của mình.
Lần đầu thử tư thế ngồi, Liễu Phạm từ thế chủ động mạnh mẽ ban đầu đã trở nên có chút bối rối, cả người nàng mất hết sức lực, mắt nhắm hờ, tóc mai dính bết bên má, thỉnh thoảng lại dựa dẫm vào Alpha.
"Đều tại em, chắc chắn lại bị em cắn chảy máu rồi, lát nữa chỉ có thể xõa tóc thôi."
Liễu Phạm nói trong khi vẫn còn thở dốc, đôi môi hé mở, chóp mũi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Tư Cảnh Ngọc gạt đi lọn tóc ướt đẫm mồ hôi cho nàng, vừa định kìm nén ý muốn tiếp tục, Omega lại không buông tha mà cắn tới.
Chiếc váy tua rua mỏng manh trượt xuống theo xương quai xanh, chất đống nơi vòng eo thon trắng như tuyết, tựa như ánh trăng chiếu rọi, đan xen những vết hằn đỏ cũ mới khác nhau.
"Chị là mèo con hay cắn người à?"
Bị Omega giày vò như vậy, Tư Cảnh Ngọc không nhịn được nữa, pheromone hoa quỳnh càng thêm nồng đậm.
Pheromone có độ tinh khiết cao gần như có thể từ không khí đi thẳng vào cơ thể Omega.
Gương mặt trắng nõn của người con gái đỏ bừng như quả đào chín mọng, chạm nhẹ là muốn rỉ nước.
Nàng cố ý dùng sức cắn mạnh hơn vào môi đối phương, khiêu khích nếm lấy vị máu tanh giữa môi hai người.
Mãi cho đến khi Alpha bị ép đến đỏ cả vành mắt, nửa siết lấy cổ nàng, khiến nàng cảm nhận được sự kích thích mãnh liệt khi nơi sâu thẳm được rót đầy pheromone trong cơn nghẹt thở.
Bên tai toàn là những tiếng thở ẩm ướt, mái tóc dài màu trắng bạc toàn là mùi hương mạnh mẽ của hoa quỳnh.
Omega mềm nhũn vô lực, dường như hóa thành một vũng nước, rồi hai mắt mất đi tiêu cự, tầm nhìn mờ ảo mất kiểm soát.
Có người đến gõ cửa, “Xin chào, có ai ở trong không ạ?”
Tiếng gõ cửa "cốc cốc" khiến Liễu Phạm nhận ra thời gian và âm thanh của mình đều ngưng đọng giữa những đốt tay của Alpha, một cảm giác bí ẩn nào đó vừa dữ dội vừa chậm rãi, đạt đến trạng thái cực hạn giữa tiếng gõ cửa ngày một lớn hơn.
Pháo hoa rực rỡ bung nở trong đầu, Liễu Phạm gần như không nhận ra mình đã thiếp đi, mơ hồ tưởng rằng mình đang bầu bạn với cành lá hoa quỳnh, không biết thời gian trôi.
***
“Hai người không thể tiết chế một chút nào sao?
Cả đời chưa được nếm pheromone của đối phương à?”
Ôm Liễu Phạm nghỉ ngơi trên ghế trong phòng hóa trang, Tư Cảnh Ngọc đang mệt mỏi buồn ngủ rũ rượi thì phát hiện người trong lòng nhẹ nhàng đứng dậy, gương mặt tức giận nhìn mình.
“Chị...
Chị là?”
Người con gái trong lòng cô cười lạnh, phối hợp với dáng vẻ thở dốc nhẹ, lại mang một cảm giác mập mờ đầy nhẫn nhịn, “Cứ theo cái tần suất phát tình của hai người thì thật sự nên cắt cả hai cái tuyến thể của các người đi, đỡ phải ngày ngày giữa ban ngày ban mặt mà làm chuyện phòng the.”
Tuy nhiên, bề ngoài người con gái tỏ ra nghiêm nghị chính trực nhưng thực tế lại y phục xộc xệch, đôi mắt mờ hơi sương, môi lưỡi ẩm ướt, làn da như tuyết có thể thấy những vết hằn lốm đốm, tựa như vừa trải qua một trận mưa dâm mỹ diễm lệ.
“Chị là...
Bác sĩ Liễu?”
Dù sao thì người cứ động một tí là đòi cắt tuyến thể của người khác cũng chỉ có nàng thôi.
Cho nên, cô và Liễu Phạm đây là...
đã chủ động dẫn đến sự xuất hiện của nhân cách này.
Chỉ vì siết cổ... mà còn trong thời gian quá lâu?
“Liễu Phạm, chuẩn bị đến chị lên sân khấu rồi, chị có ở đó không, mau ra đi, phóng viên nhà báo đều đang chờ chụp ảnh chị đấy.”
Bên ngoài cửa lại vang lên giọng của Chu Nhiễm Nhiễm.