Chương 18: "Một tiếng một trăm tệ."
---o0o---
Chuyện Khâu Diệc Bạch dán mảnh giấy nhỏ ghi thù lên túi chườm nóng rất nhanh đã bị Thẩm Ninh Hinh quẳng ra sau đầu.
Gần đây có một khách hàng nước ngoài vừa đàm phán thành công sắp đến tham quan nhà máy, chị Triệu bận rộn tiếp đãi họ, công việc trên tay nhất thời không xử lý kịp nên phần lớn đều giao lại cho Thẩm Ninh Hinh.
Liên hệ với bên đại lý vận chuyển, chốt lịch tàu với bên logistics, làm đủ loại bảng biểu, sắp xếp đống chứng từ vừa nhiều vừa phức tạp, lại còn phải chằm chằm theo dõi tiến độ xuất hàng bên nhà máy…
Tất cả mọi việc dồn lại cùng lúc, bận đến mức đầu Thẩm Ninh Hinh to ra cả vòng, ngay cả thời gian để thỉnh thoảng thất thần cũng gần như không có.
Bận rộn cả ngày xong xuôi, người cũng sắp ngốc luôn rồi.
Phải đi xả hơi một chút thôi.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, móc điện thoại ra mở nhóm chat, cử động ngón tay gửi vào đó một dấu: ?
Dịch ra thì ý nghĩa tương đương với: Ra ngoài chơi không?
Chưa được bao lâu, đám Mạnh Dao, Lý San đều ngoi đầu lên, điên cuồng gõ vào màn hình mấy dấu: !!!!!!
Xem ra ai cũng sắp nghẹn đến phát điên rồi.
Nhìn thấy một chuỗi dấu chấm than kia, Thẩm Ninh Hinh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Gần đây mọi người đều hơi bận, nhất là Khương Duyệt, bận rộn chạy đi tỉnh khác để gặp bạn trai quen qua mạng, đến nơi gặp người ta rồi mới phát hiện đối phương nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, ngay cả tiểu học còn chưa tốt nghiệp.
Không thể hỏi, hỏi thì là ảnh giả, chuyện bịa, kịch bản học trên mạng.
Nhưng trái tim yêu chị là thật.
Làm Khương Duyệt tức quá hóa cười, mắng xối xả thằng nhóc một trận bảo nó lo mà học hành tử tế, sau đó vẫn chưa hết giận, quay đầu chạy thẳng ra bờ biển ăn ngấu nghiến mấy cân tôm hùm đất cho bõ tức.
Vận may không tốt, cái quán nàng đến ăn chắc là không được vệ sinh cho lắm.
Lúc ăn Khương Duyệt chưa cảm thấy gì, về nhà xong thì vừa cảm cúm vừa tiêu chảy hành hạ suốt mấy ngày trời, mỗi ngày ngoại trừ nằm thì vẫn là nằm.
Đến giờ mới đỡ.
Cuối cùng cũng không cần làm cá mặn nữa rồi.
Cho nên Thẩm Ninh Hinh vừa hô hào, nàng lập tức ngoi đầu lên.
Số dấu chấm than trong nhóm cũng là nàng gửi nhiều nhất.
Nói đi là đi.
***
Nửa tiếng sau, bốn người chạm mặt ở phố thương mại trung tâm thành phố.
Mạnh Dao có người bạn mới mở tiệm cơm, từ rất sớm đã mời các nàng đến check-in, khi đó mấy người thường xuyên không có thời gian nên cứ kéo dài mãi, lần này cuối cùng cũng bắt được cơ hội.
Thấy người quen đến, người bạn kia nhiệt tình hết sảy, tặng đùi cừu tặng đĩa hoa quả, cuối cùng còn tặng một két bia lớn.
Mạnh Dao thấy thế vội khách sáo với hắn, bảo rằng mình và Lý San đều lái xe đến, hai người bạn còn lại cũng không uống được nhiều rượu như thế, bảo hắn mau mang về đi.
"Tôi mang ra rồi, mấy bà cứ uống thoải mái đi, cùng lắm tôi tìm lái xe thuê cho!"
Người bạn cười ha ha vỗ vai Mạnh Dao, chưa đợi nàng nói gì liền ngước mắt nhìn sang phía Khương Duyệt, một lát sau cười nói, “Nhìn xem, cô ấy uống vui vẻ chưa kìa.”
"Hả?"
Mạnh Dao nghe vậy sửng sốt, vội vàng quay đầu lại thì nhìn thấy trong lúc hai người đang nói chuyện, Khương Duyệt đã uống hết nửa chai bia.
“...”
Con nhỏ không có tiền đồ này.
Mạnh Dao hết cách với nàng, đành phải cảm ơn người bạn kia lần nữa rồi nhận lấy bia.
Sau đó nàng đi tới, vỗ mạnh vào đầu Khương Duyệt một cái: “Uống nhanh thế làm gì, điên à!”
Khương Duyệt bị nàng vỗ đến mức hừ hừ: “Mình khó chịu.”
"Không phải bồ khỏi bệnh rồi sao?"
Mạnh Dao nghe vậy thở dài, “Còn chỗ nào không thoải mái nữa?”
Vừa dứt lời, Khương Duyệt giơ tay chỉ chỉ vào ngực: “Khó chịu ở chỗ này này!”
"Tim mình bị thương rồi, đã vỡ thành từng mảnh nhỏ rồi..."
Nàng vừa hừ hừ vừa tiếp tục rót rượu cho mình, miệng lẩm bẩm hùng hồn, “Tình yêu khiến con người nát tan cõi lòng, tình yêu khiến con người rơi lệ.”
“Mặc xác cái tình yêu, yêu đương lần nữa bà đây làm chó!”
Nghe khiến mọi người dở khóc dở cười.
Mạnh Dao mệt tâm, nghĩ thầm người này vừa mới khỏi bệnh, không thể uống quá nhiều nên vẫn định ngăn lại theo bản năng.
Nhưng tay còn chưa kịp đưa ra, lại bị Lý San ở bên cạnh cản một cái.
"Cho nó uống chút đi."
Lý San nói, đôi mắt cười cong cong, trong giọng nói mang theo ý trêu chọc, “Người ta đang đau lòng mà.”
"Ăn cơm ăn cơm."
Sợ bị Khương Duyệt nghe thấy, nàng dừng một chút, rồi lại ghé sát vào Mạnh Dao hơn, hạ thấp giọng nói một câu, “Lát nữa chúng ta hãy cản nó.”
Trong lúc nói mấy câu này, trên mặt nàng vẫn luôn mang theo nụ cười.
Trên tay mang theo mùi thơm thanh mát của nước rửa tay, nương theo gió từ điều hòa thổi xuống từ từ cuộn lên, thơm lạ lùng.
Thời gian trôi qua vài giây, một lát sau, Mạnh Dao bỗng nhiên hết nóng nảy.
"Vậy thì uống đi."
Nàng thở dài, kéo ghế ngồi xuống, thuận tay chia đũa cho mấy người Thẩm Ninh Hinh.
Sau đó lại đứng dậy, cầm bình nước rót cho mọi người một cốc nước, trừ Khương Duyệt ra.
Liếc nhìn Lý San, sau đó nâng cốc lên nói một câu: “Lấy nước thay rượu nhé.”
“Kính... tình bạn của chúng ta.”
***
Bữa cơm này ăn gần hai tiếng đồng hồ.
Thẩm Ninh Hinh thật ra không thích uống rượu lắm, ngoại trừ một số dịp đặc biệt thì những lúc còn lại không động tới, cả buổi cũng giống như Lý San và Mạnh Dao, không say chút nào.
Nhìn lại Khương Duyệt ở bên cạnh, lúc này đã say đến mức bắt đầu cười ngây ngô mơ màng rồi.
Đi đến quầy thu ngân thanh toán xong, mấy người dìu Khương Duyệt cùng nhau ra cửa, bị nàng lôi kéo đi xiêu xiêu vẹo vẹo suốt cả quãng đường.
Cũng phải nghe nàng nói nhảm suốt cả quãng đường.
Thẩm Ninh Hinh đứng gần nàng ấy nhất, trong chuyện này người chịu khổ nhất chính là nàng.
Tai sắp nghe đến mọc kén luôn rồi.
Gắng gượng suốt cả đường, cuối cùng cũng về đến nhà.
Trên người ám đầy mùi thức ăn, Thẩm Ninh Hinh về đến nhà liền vội vàng cởi quần áo ném vào máy giặt, lại rảo bước đi vào phòng tắm tắm rửa một trận sảng khoái.
Sấy tóc xong, mở nhóm chat vốn định báo bình an với chị em.
Vừa ấn phím giọng nói chuẩn bị mở miệng, không biết sao đột nhiên hắt hơi một cái "Hắc xì" không hề báo trước.
Đoán chừng có thể là lúc tắm bị nhiễm lạnh một chút, Thẩm Ninh Hinh không để ý lắm, điều chỉnh lại chuẩn bị nói lần nữa, thì lại thêm một cái hắt hơi nối gót kéo tới.
Lần này biến thành “Hơ —— hắt xì!!!”
Tiếng hắt hơi khá lớn, làm nàng ngẩn cả người.
Đứng tại chỗ hoàn hồn lại một chút, trong đầu bỗng nhiên nảy ra một suy đoán không hay.
Bị Khương Duyệt lây bệnh rồi sao?
Không thể nào…
***
Ngày hôm sau, cả buổi sáng Thẩm Ninh Hinh đều không vực dậy nổi tinh thần.
Thân thể nặng nề, mũi không thông, ngay cả mí mắt cũng sắp không nhấc lên nổi.
Không nghi ngờ gì nữa, là cảm rồi.
Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, tranh thủ lúc ra ngoài lấy hàng mẫu liền thở dài mấy hơi.
Buổi sáng lúc thức dậy nàng đã ý thức được mình quả thực bị bệnh rồi, vốn định xin nghỉ bệnh một hôm để nghỉ ngơi, nhưng đột nhiên lại nhớ tới những công việc chị Triệu để lại.
Vừa nhiều lại vừa tạp, nàng không đến thì chẳng ai muốn nhận thay cả.
Nếu làm không xong, hậu quả thực sự rất nghiêm trọng.
Cho nên... không thể không đến.
Ý thức được những điều này, Thẩm Ninh Hinh lập tức cảm thấy muốn khóc mà không ra nước mắt, ở trên giường không tình nguyện lăn lộn mấy vòng, cuối cùng vẫn tới công ty.
Sau đó cũng thực sự giống như nàng tưởng tượng, chạy đôn chạy đáo vất vả cả buổi chiều, mãi đến giữa trưa sắp tan làm mới rốt cuộc rảnh rỗi được.
Trước mắt còn mười mấy phút nữa là tan làm, nàng bây giờ vừa buồn ngủ vừa mệt, vốn định cố gắng thức cho đến lúc tan làm rồi về ngủ một giấc thật ngon.
Nhưng không thành công, thân thể thực sự quá khó chịu, giãy giụa vài phút, Thẩm Ninh Hinh rốt cuộc vẫn ngủ thiếp đi.
Thật ra trong tình huống bình thường sẽ chẳng có chuyện gì.
Nhưng đúng lúc nàng gặp xui xẻo, Thẩm Ninh Hinh chân trước vừa ngủ, Khâu Diệc Bạch đi công tác cả buổi sáng chân sau đã quay lại.
Vừa ngước mắt lên, vừa vặn tóm được nàng đang lười biếng.
Bước chân đang tiến về phía trước của Khâu Diệc Bạch dừng lại, vẻ mặt rất nhanh lạnh xuống.
Cô dừng một chút, ho khan một tiếng đầy ẩn ý, dường như muốn đánh thức Thẩm Ninh Hinh.
Lại phát hiện phương pháp này không thành công, bèn trực tiếp vươn tay về phía trước, ngón trỏ ngón giữa đan vào nhau gõ gõ lên bàn nàng.
Mấy cái nhẹ nhàng, lại tựa như tiếng thì thầm của ác quỷ.
Thẩm Ninh Hinh bị âm thanh kia làm cho giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên theo bản năng, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Khâu Diệc Bạch.
Cơn buồn ngủ bị dọa bay mất một nửa, trong đầu lập tức hiện lên mấy chữ ——
Tiêu đời, sắp bị mắng rồi.
Không ngoài dự đoán, mấy phút sau nàng quả nhiên bị gọi vào văn phòng.
Lúc này đã tan làm, các đồng nghiệp quẹt thẻ tan làm xong tốp năm tốp ba đi xuống căng tin ăn cơm, không khí một mảnh hài hòa.
Duy chỉ có nàng, ở chỗ này đứng thẳng tắp giống như học sinh tiểu học, hứng chịu áp suất thấp tỏa ra từ hướng Khâu Diệc Bạch.
Quý cô mè nheo lúc này thực sự rất hung dữ.
Kể từ lúc nàng bước vào văn phòng, chân mày đối phương vẫn luôn nhíu lại, vẻ mặt rất lạnh lùng, từng câu từng chữ hỏi nàng: “Chuyện gì xảy ra vậy, Thẩm Ninh Hinh, bình thường cô không phải rất tích cực à, sao đột nhiên lại bắt đầu lười biếng rồi?”
“Rõ ràng chỉ còn mười mấy phút nữa là tan làm, buồn ngủ đến thế sao, có một chút như vậy cũng không nhịn được?”
Đại loại như vậy, giọng điệu rất lạnh lùng.
Quá hung dữ.
Thẩm Ninh Hinh biết mình đuối lý, cũng biết xác thực là mình làm không đúng, cho nên suốt cả quá trình không nói lời nào, vẫn luôn lẳng lặng nghe.
Chưa bao giờ ngoan ngoãn đến thế.
Ngoan đến mức Khâu Diệc Bạch có chút khiếp sợ, những lời còn lại đột nhiên có chút không nói ra miệng được.
Không khí im lặng hồi lâu, cuối cùng Thẩm Ninh Hinh nghe thấy cô dường như chậm rãi thở dài một hơi.
Sau đó, giọng điệu dường như dịu dàng hơn trước rất nhiều, nghiêm túc bảo nàng: “Tôi chỉ là bàn việc theo việc, không có ý nhắm vào cô.”
“Chỉ là với tư cách một nhân viên, nhận tiền lương của công ty, hưởng thụ phúc lợi đãi ngộ công ty cung cấp thì một số quy định chế độ bắt buộc phải tuân thủ, mặc kệ là ở Corey hay là ở công ty khác cũng đều giống nhau.”
Cô trầm mặc một lát, có lẽ là ý thức được mình nói hơi nhiều, trên mặt ít nhiều mang theo chút không được tự nhiên.
Do dự một chút, cuối cùng hạ thấp giọng xuống, rất nhanh chốt lại vấn đề: “Bị tôi nói, còn tốt hơn là sau này cô bị người khác nói.”
Là đang giảng đạo lý cho nàng.
Thẩm Ninh Hinh rất nhanh phản ứng lại, có chút kinh ngạc ngước mắt nhìn Khâu Diệc Bạch trước mặt, một lát sau lại cúi đầu xuống đáp một câu: “Em biết rồi ạ.”
Giọng mũi rất rõ ràng.
Khâu Diệc Bạch nghe vậy sửng sốt, còn tưởng rằng nàng khóc, đáy mắt theo đó nhiễm lên vài phần hoảng loạn, vươn tay rút từ hộp giấy bên cạnh bàn ra mấy tờ khăn giấy đưa cho nàng: “Mau cầm lấy lau đi.”
“Đã bao lớn rồi, sao còn động chút là khóc thế.”
Chị đang làm bản tự giới thiệu đấy à?
Vừa dứt lời, Thẩm Ninh Hinh cũng không biết sao tâm trạng đột nhiên tốt lên một chút.
Nàng nhận lấy mấy tờ giấy kia lắc đầu, ngẩng mặt lên giải thích với Khâu Diệc Bạch: “Em không khóc, em chỉ là hơi bị cảm thôi.”
"Cảm?"
Khâu Diệc Bạch phân biệt một lúc, cuối cùng gật đầu, “Hình như là có một chút.”
“Vậy sao cô không xin nghỉ?”
"Việc trong tay nhiều quá ạ."
Thẩm Ninh Hinh nói thật, “Em sợ làm không xong, cho nên vẫn cứ đến.”
Lời vừa nói xong, Khâu Diệc Bạch chậc lưỡi một cái theo bản năng, người này rõ ràng đợt trước còn bảo cô phải chú ý nghỉ ngơi, bây giờ bản thân lại đột nhiên ở đây làm anh hùng cái gì chứ, có chút quá đáng rồi nha…
Nhưng mà quá đáng hơn chính là bản thân cô ban nãy chưa rõ đầu đuôi đã mắng Thẩm Ninh Hinh một trận xối xả.
Ý thức được điểm này, Khâu Diệc Bạch lập tức có chút trầm mặc, đứng tại chỗ dừng lại hồi lâu, cuối cùng đột nhiên vươn tay về phía trước.
Thẩm Ninh Hinh không hiểu: “Sao vậy sếp?”
"Đưa cái cô chưa làm xong cho tôi xem."
Khâu Diệc Bạch nói, “Tôi vừa đi công tác về, vừa vặn chưa có việc gì.”
"Cô vào phòng nghỉ ngủ một giấc trước đi, sau này có việc thì nói với tôi, tôi đâu phải cấp trên không thấu tình đạt lý gì."
Hơi bĩu môi bất mãn, Khâu Diệc Bạch rảo bước đi về trước bàn làm việc, kéo ngăn kéo lấy ra hộp Cảm Mạo Linh đặt lên bàn.
"Uống đi, uống xong đi ngủ một giấc."
Sau đó cô nói.
Nghe khiến Thẩm Ninh Hinh còn có chút cảm động.
Nàng hít sâu một hơi, đang định cảm ơn, bỗng nhiên lại nghe người kia tiếp tục mở miệng: “Phòng nghỉ tốn tiền đấy nhé, nghỉ một tiếng một trăm tệ.”
Thẩm Ninh Hinh: "..."
Những lời muốn nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Chị gian thương thế á?!