[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 40: Vượt chướng ngại vật 1
Chap 40: Vượt chướng ngại vật 1
Cố Phàm Tinh làm như không biết.
Cô chơi với Đậu Đậu một lúc rồi mới bắt đầu công việc của mình.
Hà Tĩnh Du không muốn Đậu Đậu làm phiền Cố Phàm Tinh nên nhanh chóng kéo con bé ra tìm trò để chơi.
Tuổi thơ của cô là ở dưới biển nên những trò chơi của trẻ em con người cô không biết.
Với lại lúc nhỏ cô và chị không hợp nhau mỗi lần hai người ở gần nhau đều sẽ đánh nhau.
Ba mẹ khi đó vì không muốn bị nói thiên vị liền đánh nát mông hết cả hai.
Sau này bọn cô liền tránh nhau như tránh tà đến năm tám tuổi chị ta đã bỏ nhà đi lên bờ.
Về sau gặp lại cũng chỉ còn sự thù hận.
Sáng hôm sau, mặt trời mới nhô lên sau dãy núi xa xa, ánh nắng dịu nhẹ vắt qua những tán cây trong sân viện.
Đậu Đậu dậy rất sớm, vừa dụi mắt vừa lon ton chạy qua giường Hà Tĩnh Du.
Con bé đưa tay lay lay cô.
"Dì Tĩnh Du... dậy đi, hôm nay dì hứa dẫn Đậu Đậu hái hoa mà."
Hà Tĩnh Du dụi mắt, ngáp một cái rồi ngồi dậy bế bổng con bé lên ôm vào lòng không khác gì cái gối ôm mà dụi dụi vào trán con bé.
Cô nói với giọng ngáy ngủ.
"Cho dì năm phút nữa."
Đậu Đậu bị Hà Tĩnh Du làm cho nhột liền cười khanh khách.
Nhóc vỗ nhẹ vào mặt Hà Tĩnh Du.
"Mẹ cháu nói không được ngủ nướng, ngủ nướng sẽ không có kẹo ngọt."
Hà Tĩnh Du: "..."
Cô bao nhiêu tuổi rồi.
Cô làm gì cần kẹo ngọt.
Nhưng cô vẫn chán nản ngồi dậy.
"Được rồi, ngoan, để dì đánh răng rửa mặt cái đã."
Bên cạnh rõ ràng bị làm phiền nên cựa người trở mình, Cố Phàm Tinh vẫn đang cuộn tròn trong chăn, chỉ hở nửa cái đầu.
Cô ngủ rất sâu, gần đây càng dễ mệt, chẳng buồn màng gì xung quanh.
Hà Tĩnh Du lặng lẽ vuốt nhẹ mấy sợi tóc rối trên trán cô ấy rồi mới bế cục phiền phức Đậu Đậu xuống giường.
Không cần nghĩ cô cũng biết sau này hai con cá con kia ra đời mỗi khi ngủ cô sẽ khóa cửa phòng.
Sáng sớm muốn ôm vợ ngủ thêm năm phút cũng không được.
Quá phiền phức rồi.
Bữa sáng hôm nay do chương trình chuẩn bị nhưng không ngon gì.
Chỉ là cháo, ngũ cốc và bánh bao chay và một ly nước ép hoa quả.
Tuy rất thanh đạm, rất thích hợp để ăn buổi sáng nhưng Hà Tĩnh Du không đánh lòng liền mượn bếp nấu cho Cố Phàm Tinh một nồi cháo thịt băm cùng cà rốt với hành.
Cô biết Cố Phàm Tinh không thích cà rốt nên bằm cà rốt rất nhiễm.
Mùi hương của cháo nhanh chóng bay khắp biệt thự thơm phức.
Hà Tĩnh Du nhìn ba cục bột nhìn vào bếp với ánh mắt long lanh chỉ thiếu mỗi việc nhỏ nước dãi liền không đành lòng để ba nhóc thèm thuồng.
Cô nhanh chóng chia cháo ra làm bốn phần.
Các khách mời đều ngồi ăn ở sân viện.
Lúc này tổ đạo diễn đến thông báo nhiệm vụ trong ngày.
"Chào buổi sáng mọi người.
Hôm nay, chúng tôi chuẩn bị một hoạt động trò chơi lớn cho cả ba đội."
Nghe đến đây, bọn trẻ con liền hoan hô.
"Tất cả các đội sẽ phải tham gia thử thách tìm kho báu và vượt chướng ngại vật, phần thưởng là một buổi đi chơi công viên nước."
Nghe đến được đi chơi công viên, mắt Đậu Đậu sáng rực lên.
Đậu Đậu ôm chầm lấy Hà Tĩnh Du vui vẻ, ánh mắt long lanh nhìn Hà Tĩnh Du đầy mong đợi.
Cố Phàm Tinh chẳng nói gì chỉ nhìn hai người bọn họ mà cười.
Cho dù Hà Tĩnh Du luôn tỏ ra rất ghét bỏ Đậu Đậu nhưng cô biết cô ấy luôn âm thầm học cách chăm sóc trẻ con.
Trong điện thoại đã tra cứu rất nhiều cách như làm sao để trẻ con thích mình, hay làm sao để dỗ một cô bé vui vẻ.
Với con cá mú đó, thật sự rất ấm áp.
Tổ đạo diễn dựng sẵn một khu sân cỏ phía sau biệt thự, chia thành ba đường đua song song, mỗi đường đều có chướng ngại vật riêng gồm cầu thăng bằng, hố cát, đường hầm vải bạt, cuối cùng là khu vực tìm kho báu với ba chiếc rương nhỏ bị giấu dưới lớp cát mịn.
Ba đội tập hợp trước vạch xuất phát.
Trẻ con được buộc khăn màu phân biệt.
Đậu Đậu khăn đỏ.
Tiểu Bảo khăn xanh.
Mật Mật khăn vàng.
Người lớn phải vượt chướng ngại và dắt trẻ nhỏ đi theo, cuối cùng cùng nhau đào kho báu.
Hà Tĩnh Du cúi xuống buộc khăn cho Đậu Đậu, nhóc con cười híp mắt còn trêu chọc cô.
"Dì Tĩnh Du cố lên nha, nhớ là nếu thắng sẽ có công viên nước đó."
Ở đây thai phụ là lớn nhất nên Cố Phàm Tinh chỉ phụ trách cổ vũ và nhiệt tình cổ vũ.
Cô nhìn hai người một lớn một nhỏ đang đấu khẩu hai mắt cong cong trong rất vui vẻ.
Hà Tĩnh Du nhỏ giọng.
"Đậu Đậu nghe dì nè, tí chạy theo dì, đừng để ngã, ai dám chen thì con đá người đó."
Đậu Đậu gật đầu nghiêm túc, đúng chất đệ tử ruột.
Hà Tĩnh Du cười cười.
Cô quay lại thấy Cố Phàm Tinh cũng đang cười liền cảm thấy bé con này cũng rất thuận mắt.
Được rồi, để khi về cô sẽ tặng bé con một món quà đặc biệt.
Trong khi đó đội bên cạnh, Lisa mặc một bộ đồ thể thao hàng hiệu màu trắng, tóc buộc đuôi ngựa, nhưng gương mặt hơi tái khi nhìn đống hố cát và đường bùn trước mặt.
Cô nhăn nhó vô cùng khó chịu.
Cô đường đường là một đại minh tinh vậy mà bọn họ lại có thể đối xử với cô như vầy.
"Cái này mà cũng gọi là game à?
Tí bẩn giày tôi rồi ai đền?"
Dương Tấn Chu cười nịnh nọt, ôm eo Lisa trước ống kính.
"Anh cõng em qua hết nha, bảo bối."
Tiểu Bảo lon ton đi sau, ánh mắt dính chặt vào chiếc rương kho báu, trông háo hức nhất ba nhóc.
Nhóc phải thể hiện, phải nổi bật như vậy mới có thể được mọi người chú ý.