Đam Mỹ Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện

Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 40: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ


Anh trai Luân Thanh đưa mắt nhìn chăm chăm người đàn ông kia, mà cảm thấy người đó rất quen, giống như đã từng gặp người này ở đâu vậy, sau đó anh liền ngồi xuống, mà đỡ người đó lên, để xem thử rốt cuộc người đó là ai…

Giờ đây anh mới nhận ra được, thì ra đó không là ai khác, mà chính là người, mà hôm qua anh vừa gặp ở trong bệnh viện, chính anh là người đã giúp đỡ cậu ấy…

Anh nhìn cậu ta bị thương, khi em trai của mình đánh cậu ta, mà tỏ vẻ thương sót đỡ cậu dậy nói: “Này Em không sao chứ, hãy mau đứng dậy đi…”

Sau đó ánh mắt đã nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng quát lớn: “Này Mày đang làm gì vậy? Tại sao lại đánh đập người ta như vậy?”

Luân Thanh trả lời rằng: “Tại sao à. Bởi vì chính cậu ta là người, đã khiến cha của chúng ta chết đó, vậy nên em vô cùng căm ghét cậu ta, và em không muốn nhìn thấy, bản mặt của tên sát nhân này, xuất hiện ở đây…”

Nghe những gì mà cậu nói. Anh trai của cậu giờ đây nở nụ cười trong sự nham hiểm, với những suy nghĩ của bản thân rằng: “Ồ chính cậu ta là người, đã gây ra cái chết cho cha mình sao, thật là quá hay mà, và mình bắt đầu cảm thấy hứng thú với cậu ta rồi, thậm chí có lẽ mình nên giữ cậu ta ở lại đây, bởi vì em trai của mình vô cùng ghét cậu ta mà, thế nên mình có thể dùng nó, để chọc tức cậu ta vậy…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu liền lên tiếng, nói với Luân Thanh: “Này em không được đánh người bừa bãi như vậy, và cậu ta đã g**t ch*t cha của chúng ta, em có bằng chứng không mà đỗ tội cho cậu ấy, thậm chí bây giờ anh tuyên bố một điều rằng, cậu ấy từ bây giờ sẽ ở trong căn nhà của chúng ta, em nghe rõ chưa?”

Trước những gì anh mình vừa nói, cậu liền tỏ vẻ vô cùng bàn hoàng, sau đó đáp rằng: “Gì chứ vì lý do gì, hai người có quen biết nhau sao? Tại sao anh lại muốn đưa hắn ta vào căn nhà này?”

Anh đáp trong sự nham hiểm, với những âm mưu che giấu: “Hưa… Không chúng tôi chỉ mới quen biết nhau Có một lần, lúc đó khi cậu đánh em ấy ở bệnh viện, chính tôi là người, đã đưa em ấy vào phòng bệnh, nhờ bác sĩ giúp đỡ, không thì khuôn mặt của em ấy, bây giờ đã sưng lên rồi, và thậm chí căn nhà, tôi muốn ai ở lại, hay làm gì là quyền của tôi, và cậu có muốn ở lại hay không?”

Long Long nghe những câu nói này từ anh, mà cảm thấy rất khó hiểu, khi tại sao anh lại giúp đỡ mình như vậy, hơn hết lại không ngờ rằng, anh chính là anh trai của Luân Thanh. Nhưng điều mà cậu cần quan tâm nhất lúc này, đó chính là Luân Thanh nên cậu đã quyết định ở lại, bởi cậu cần phải tìm mọi cách, để Luân Thanh hết giận mình, cậu liền đáp:

“Được em muốn ở lại ạ, bởi vì em muốn xin lỗi cậu ấy, em muốn tự chăm lo, bàn thờ nhang khói cho bác, bởi chính em là người đã gây ra cái chết cho bác, như những gì cậu ấy đã nói, và cho dù cậu ấy có muốn hay không, thì em cũng rất ân hận về điều này, nên em sẽ lo về những việc đó, thậm chí em chỉ mong rằng, cậu ấy có thể bỏ qua những sai lầm kia, mà trở lại thành bạn thân của em…”

Trước những lời nói của Long Long. Luân Thanh vẫn là vẻ tức giận đó, cậu đáp rằng: “Tao đã nói là không muốn nhìn thấy mặt của mày nữa, thậm chí cha của tao sẽ không bao giờ, cho mày cơ hội, để chăm lo nhan khói cho ông đâu, còn bây giờ thì mau cút khỏi đây đi, nghe rõ chưa hả…”

Cậu định tiến đến đánh Long Long, nhưng rồi đã bị anh mình ngăn cản: “Này mày không được đụng tới em ấy, không tao sẽ phá nát cái bàn thờ của cha mày, thậm chí là ngôi mộ kia, thế nên hãy biết điều đi, và từ bây giờ em ấy sẽ là người của tao, tao sẽ để em ấy ở bên cạnh của mình, và em ấy muốn làm gì thì làm…”

Long Long nghe đến đây mà tỏ vẻ vô cùng bối rối, cậu lên tiếng hỏi: “Ý của anh là sao chứ? Anh đang nói về chuyện gì vậy? Tôi là người của anh là như thế nào?”

Cậu vừa trả lời trong sự thắc mắc, thì anh đột nhiên ôm chầm lấy cậu, mà dùng môi hôn lên môi cậu, khiến cậu vô cùng bàng hoàng, anh lên tiếng đáp: “Vừa nhìn thấy em thì, trái tim anh đã trở nên rung động rồi, có lẽ là anh đã yêu em mất, vậy nên bây giờ, em muốn điều gì, thì em cứ việc làm, anh sẽ là người đứng sau lưng em, anh sẽ bảo vệ và chăm sóc em, và đó là lời hứa của anh…”

Long Long chìm trong những bối rối, không biết rốt cuộc, là anh ta đang âm mưu điều gì, tại sao lại làm điều đó, thế là cậu bắt đầu từ chối: “Anh bị làm sao vậy chứ? Tôi không thể chấp nhận tình yêu này của anh! Bởi vì tôi không phải là người như vậy!”

Anh bậc cười trả lời: “Vậy à Em đừng cố gắng từ chối tôi, bởi em sẽ không thoát khỏi được, tình yêu mà tôi sẽ dành cho em đâu, mà em hãy đón chờ xem, tôi nhất định sẽ khiến em phải yêu tôi thôi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 41: Âm Mưu Mới


Trước những lời nói của anh trai mình, điều này đã khiến luân Thanh vô cùng tức giận, cậu liền tiến tới vung tay tát thẳng vào mặt của anh, cái tát đó khiến anh cảm thấy rất đau mà ôm mặt của mình lại, nhưng lại nở nụ cười đắc ý trên môi, với những suy nghĩ rằng:

“Hưa…Mày sẽ không biết được rằng, mày sắp phải đối mặt với một rắc rối gì vô cùng lớn đâu, còn giờ thì tao đã biết được, quân cờ mấu chốt trong trò chơi này là gì rồi, và chỉ cần tao điều khiển được nó, thì sẽ khiến trò chơi này kết thúc, trong sự đau đớn của mày…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, anh trai của Luân Thanh nở nụ cười trong sự đắc ý, thậm chí là khinh bỉ đáp rằng: “Này mày tốt nhất đừng nên xen vào chuyện của tao, bằng không tao sẽ khiến cho mày phải trả một cái giá vô cùng đắt nghe rõ chưa?”

Dứt lời anh ta liền nắm lấy tay của Long Long mà lôi cậu rời đi, trong sự ngỡ ngàng của cậu Khi không biết rốt cuộc Chuyện gì đang xảy ra, đi khỏi đó không xa thì. Long Long đã cố gắng khớp tay của anh ta ra mà nói:

“Này đang làm gì vậy hả? Bộ anh bị điên rồi sao? Tại sao anh lại làm ra những chuyện như thế này? Rốt cuộc anh có âm mưu gì đằng sau hả?”

Long Long vừa dứt lời, thì anh trai của Luân Thanh cũng dần lộ mặt, bản chất thật của bản thân, với nụ cười đắc ý trên môi, anh ta lên tiếng: “Không phải cậu cũng muốn trả thù, hắn ta hay sao chứ? Nên mới g**t ch*t cha của hắn ta, và làm hắn ta tức giận đến như vậy? Thế thì bây giờ tôi đang muốn, cho cậu vào căn nhà đó, để tiếp tục âm mưu của mình, bởi tôi biết rằng cậu muốn hắn ta tổn thương đúng không, thế nên tôi đã làm ra điều này, như vậy thì có lợi cho cả hai bên rồi, việc kẻ thù hợp tác với nhau, thì chắc chắn chỉ có chiến thắng chứ không có thất bại…”

Long Long lên tiếng trả lời rằng, trong sự khó hiểu: “Này tôi không phải là loại người như những gì anh nghĩ, và âm mưu của tôi không giống như những âm mưu mà anh suy diễn ra, bởi vì thứ mà tôi muốn không phải là chính anh ta đau đớn, mà là muốn có được anh ta, cho bản thân của mình, vậy nên tôi đã không ngần ngại, lập lên tất cả những kế hoạch, đầu tiên là tống mẹ của cậu ta vào tù, sau đó là tôi cũng khiến bạn gái của cậu ta vào tù luôn, còn bây giờ thì chính cha của anh ta, cũng đã không thoát khỏi được bàn tay của tôi, thậm chí là anh nếu như dám làm gì đó, với tôi thì tôi thề rằng sẽ khiến anh giống như bọn họ…”

Bấy giờ anh trai của Luân Thanh, đã đưa tay lên bóp lấy cổ của Long Long mà nói: “Này cậu hãy yên miệng cho tôi, tôi muốn biến cậu thành con rối của mình, và nhảy trong điệu nhạc của tôi, chứ tôi không muốn bị người khác, có thể thoát khỏi mình như vậy, vậy nên cậu nghe cho kỹ đây, từ bây giờ cậu sẽ trở thành con rối trong tay tôi, thế nên tôi muốn cậu làm gì cậu phải làm theo.

Và thứ mà tôi muốn nhất đó chính là khiến hắn ta đau khổ, giống như cái cách mà cha của hắn đã làm với tôi, thế nên trong cuộc báo thù này, tôi cần cậu trợ giúp một tay, vậy nên cậu đừng suy nghĩ đến, sẽ phản bội tôi với việc cái thứ tình cảm vớ vẩn đó của cậu…”

Sau những lời hăm dọa của hắn, cậu im lặng không biết phải làm gì, bởi vì cậu biết người này không dễ dàng đối phó như mình nghĩ, thậm chí anh ta còn ranh ma hơn mình, lúc này anh ta lên tiếng sau đó rời đi: “Từ bây giờ cậu hãy ngoan ngoãn làm người của tôi. Và tôi sẽ cho cậu tận mắt chứng kiến được, cuộc báo thù của tôi là như thế nào, và khiến hắn ta đau đớn ra làm sao…”

Dứt lời anh trai Luân Thanh cũng đã rời đi, trong khi Long Long thì nhìn anh ta, với một vẻ rất kỳ lạ, trên khuôn mặt hiện lên rõ sự lo lắng: “Rốt cuộc là anh ta muốn gì đây hả? Khi kéo mình vào cuộc trả thù của anh ta?”

Hắn ta vừa đi vừa nở nụ cười đắc ý trên môi, sau đó nhìn xa xăm mà lên tiếng nói rằng: “Tôi biết tôi có thể nhìn thấy được điều đó, qua ánh mắt của em trai mình, bởi vì tôi là anh trai của cậu, thì làm sao tôi không thể nhìn thấy được, những gì hiện diện trong đôi mắt của cậu chứ?

Vậy nên tôi đã dùng nó, để lên một kế hoạch hoàn hảo khác, và khiến cho cậu chìm trong sự mất mát tan thương, của sự đau đớn, khi đánh mất đi người yêu của mình một lần nữa…”

Nụ cười nham hiểm vang lên khắp nơi, ánh mắt của hắn ta đỏ rực như máu, mang theo sự căm hận đến tột cùng của câu chuyện trong quá khứ…

“Hưa các người hãy cứ chờ đợi đi, ngày đó cũng sắp tới rồi, ngày mà sự trả giá của ngươi em trai à. Ngày mà cuộc đời của ngươi sẽ trở thành địa ngục, thậm chí không có lối ra…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 42: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ


Anh trai Luân Thanh đưa mắt nhìn chăm chăm người đàn ông kia, mà cảm thấy người đó rất quen, giống như đã từng gặp người này ở đâu vậy, sau đó anh liền ngồi xuống, mà đỡ người đó lên, để xem thử rốt cuộc người đó là ai…

Giờ đây anh mới nhận ra được, thì ra đó không là ai khác, mà chính là người, mà hôm qua anh vừa gặp ở trong bệnh viện, chính anh là người đã giúp đỡ cậu ấy…

Anh nhìn cậu ta bị thương, khi em trai của mình đánh cậu ta, mà tỏ vẻ thương sót đỡ cậu dậy nói: “Này Em không sao chứ, hãy mau đứng dậy đi…”

Sau đó ánh mắt đã nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng quát lớn: “Này Mày đang làm gì vậy? Tại sao lại đánh đập người ta như vậy?”

Luân Thanh trả lời rằng: “Tại sao à. Bởi vì chính cậu ta là người, đã khiến cha của chúng ta chết đó, vậy nên em vô cùng căm ghét cậu ta, và em không muốn nhìn thấy, bản mặt của tên sát nhân này, xuất hiện ở đây…”

Nghe những gì mà cậu nói. Anh trai của cậu giờ đây nở nụ cười trong sự nham hiểm, với những suy nghĩ của bản thân rằng: “Ồ chính cậu ta là người, đã gây ra cái chết cho cha mình sao, thật là quá hay mà, và mình bắt đầu cảm thấy hứng thú với cậu ta rồi, thậm chí có lẽ mình nên giữ cậu ta ở lại đây, bởi vì em trai của mình vô cùng ghét cậu ta mà, thế nên mình có thể dùng nó, để chọc tức cậu ta vậy…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu liền lên tiếng, nói với Luân Thanh: “Này em không được đánh người bừa bãi như vậy, và cậu ta đã g**t ch*t cha của chúng ta, em có bằng chứng không mà đỗ tội cho cậu ấy, thậm chí bây giờ anh tuyên bố một điều rằng, cậu ấy từ bây giờ sẽ ở trong căn nhà của chúng ta, em nghe rõ chưa?”

Trước những gì anh mình vừa nói, cậu liền tỏ vẻ vô cùng bàn hoàng, sau đó đáp rằng: “Gì chứ vì lý do gì, hai người có quen biết nhau sao? Tại sao anh lại muốn đưa hắn ta vào căn nhà này?”

Anh đáp trong sự nham hiểm, với những âm mưu che giấu: “Hưa… Không chúng tôi chỉ mới quen biết nhau Có một lần, lúc đó khi cậu đánh em ấy ở bệnh viện, chính tôi là người, đã đưa em ấy vào phòng bệnh, nhờ bác sĩ giúp đỡ, không thì khuôn mặt của em ấy, bây giờ đã sưng lên rồi, và thậm chí căn nhà, tôi muốn ai ở lại, hay làm gì là quyền của tôi, và cậu có muốn ở lại hay không?”

Long Long nghe những câu nói này từ anh, mà cảm thấy rất khó hiểu, khi tại sao anh lại giúp đỡ mình như vậy, hơn hết lại không ngờ rằng, anh chính là anh trai của Luân Thanh. Nhưng điều mà cậu cần quan tâm nhất lúc này, đó chính là Luân Thanh nên cậu đã quyết định ở lại, bởi cậu cần phải tìm mọi cách, để Luân Thanh hết giận mình, cậu liền đáp:

“Được em muốn ở lại ạ, bởi vì em muốn xin lỗi cậu ấy, em muốn tự chăm lo, bàn thờ nhang khói cho bác, bởi chính em là người đã gây ra cái chết cho bác, như những gì cậu ấy đã nói, và cho dù cậu ấy có muốn hay không, thì em cũng rất ân hận về điều này, nên em sẽ lo về những việc đó, thậm chí em chỉ mong rằng, cậu ấy có thể bỏ qua những sai lầm kia, mà trở lại thành bạn thân của em…”

Trước những lời nói của Long Long. Luân Thanh vẫn là vẻ tức giận đó, cậu đáp rằng: “Tao đã nói là không muốn nhìn thấy mặt của mày nữa, thậm chí cha của tao sẽ không bao giờ, cho mày cơ hội, để chăm lo nhan khói cho ông đâu, còn bây giờ thì mau cút khỏi đây đi, nghe rõ chưa hả…”

Cậu định tiến đến đánh Long Long, nhưng rồi đã bị anh mình ngăn cản: “Này mày không được đụng tới em ấy, không tao sẽ phá nát cái bàn thờ của cha mày, thậm chí là ngôi mộ kia, thế nên hãy biết điều đi, và từ bây giờ em ấy sẽ là người của tao, tao sẽ để em ấy ở bên cạnh của mình, và em ấy muốn làm gì thì làm…”

Long Long nghe đến đây mà tỏ vẻ vô cùng bối rối, cậu lên tiếng hỏi: “Ý của anh là sao chứ? Anh đang nói về chuyện gì vậy? Tôi là người của anh là như thế nào?”

Cậu vừa trả lời trong sự thắc mắc, thì anh đột nhiên ôm chầm lấy cậu, mà dùng môi hôn lên môi cậu, khiến cậu vô cùng bàng hoàng, anh lên tiếng đáp: “Vừa nhìn thấy em thì, trái tim anh đã trở nên rung động rồi, có lẽ là anh đã yêu em mất, vậy nên bây giờ, em muốn điều gì, thì em cứ việc làm, anh sẽ là người đứng sau lưng em, anh sẽ bảo vệ và chăm sóc em, và đó là lời hứa của anh…”

Long Long chìm trong những bối rối, không biết rốt cuộc, là anh ta đang âm mưu điều gì, tại sao lại làm điều đó, thế là cậu bắt đầu từ chối: “Anh bị làm sao vậy chứ? Tôi không thể chấp nhận tình yêu này của anh! Bởi vì tôi không phải là người như vậy!”

Anh bậc cười trả lời: “Vậy à Em đừng cố gắng từ chối tôi, bởi em sẽ không thoát khỏi được, tình yêu mà tôi sẽ dành cho em đâu, mà em hãy đón chờ xem, tôi nhất định sẽ khiến em phải yêu tôi thôi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 43: Bất Bình Giữa Anh Em


Thời gian cứ như vậy đã trôi qua đến ngày hôm sau, lúc này đám tang của cha Luân Thanh cũng đã bắt đầu. Cậu với sự buồn bã, mà cầm trên tay di ảnh của cha mình, đi cùng đoàn người đưa quan tài ra đến mộ, trong khi anh trai của cậu, với vẻ mặt ung dung, tự tại mà lên tiếng bảo rằng: “Hưa những gì ông đã gây ra với, thì bây giờ ông đã nhận lại rồi, và tất cả đều là những quả báo, mà ông xứng đáng nhận được… Ông có biết không? Tôi cảm thấy rất vui vì điều này, khi ông đã chết…”

Trước những lời nói của anh mình, khi Luân Thanh đặt quan tài của cha xuống dưới cái hố đã được đào kia, cậu liền nhìn chăm chăm anh trai mình mà quát lớn trong sự tức giận:

“Anh thôi đi đừng trách móc cha của chúng ta như vậy nữa! Không phải ông ấy đã chết rồi sao? Và ông ấy không xứng đáng bị xúc phạm như thế này, khi đã không còn trên cõi đời này nữa, mà ông ấy xứng đáng được yên nghỉ, thậm chí anh cũng đã có những gì mà anh muốn có rồi, nên làm ơn đừng xúc phạm ông ấy nữa, mà cho ông ấy an nghỉ đi, tôi sẽ chuyển hết phần tài sản cho anh mà…”

Anh của Luân Thanh bật cười ha hả trả lời: “Được rồi như những gì cậu nói, tôi sẽ lấy toàn bộ gia sản kia, còn bây giờ thì tôi sẽ, nhẫn nhịn ông ta, người cha đã khiến tôi từng phải đau đớn như thế nào, thì bây giờ tôi sẽ giả vờ để thương tiếc thương ông ya như thế đó…”

Dứt lời cậu đã tiến đến, bóc một nắm đất, rồi ném vào mồ chôm của ông, cậu lên tiếng trong sự buồn bã: “Cha à con mong cha hãy yên nghỉ, và đầu thai đi nhé, nhưng nếu có kiếp sau thì, cha đừng làm như vậy nữa, không thì nghiệp báo lại đến đó…”

Nghe những lời này từ anh trai của mình, cậu lại tức giận một lần nữa, mà tiến đến vung tay tát vào mặt của anh cậu: “Tôi đã nói với anh như thế nào hả, tại sao lại làm vậy hả? Không phải tôi đã hứa cho anh tất cả tài sản rồi sao, và tôi chỉ muốn anh, đưa tiễn ông ấy, nhưng sao anh lại không làm như vậy?”

Cậu liền bật cười ha hả trả lời: “Hưa…Tôi muốn làm sao thì làm thôi, à mà không phải cậu nói là? Cậu muốn tôi tỏ vẻ đáng thương, rồi đưa tiễn ông ấy à, thì tôi đã thực hiện theo những yêu cầu của cậu, cậu còn muốn gì nữa hả?”

Luân Thanh không biết phải nói sao với ông anh trời đánh này của mình, cậu liền trả lời trong sự đau buồn: “Được rồi dù gì thì cha cũng đã chôn xông. Vậy nên tôi sẽ không trách móc gì anh nữa, còn giờ cho tới khi tài sản thuộc về anh hoàn toàn, thì tôi sẽ ở trong căn nhà này, để thờ cúng cha của tôi, và sau khi tôi rời đi, anh nhất định phải thờ ông ấy một cách đàng hoàng, bằng không thì đừng trách tại sao tôi lại đòi, hết những tài sản của bản thân nghe rõ chưa?”

Anh cậu trả lời trong sự tức giận: “Này Tôi sẽ không bao giờ, thờ cúng một kẻ đã khiến tôi tổn thương như lão, vậy nên cậu đừng mơ mộng về điều đó, thậm chí Cho dù không có gia sản kia thì sao, tôi cũng chẳng cần làm gì, chỉ cần lão ta, không được tôn thờ là được…”

Nghe những lời này từ anh ta, cậu vô cùng tức giận, mà quát lớn: “Anh thật là một kẻ đê tiện, một kẻ xấu xa, anh không xứng đáng làm con người nữa rồi, ngay cả cha của mình, anh cũng dám làm như vậy à, được rồi vậy thì tôi sẽ, không bao giờ nhường lại căn nhà này cho anh đâu, thế nên hãy chờ xem đi, tôi sẽ chính thức đối đầu với anh, tôi sẽ dành lấy căn nhà này, để có thể thờ cúng cha của mình, vậy nên anh đừng mơ, sẽ có được một phần của căn nhà này…”

Anh ta nghe đến đây mà bật cười trong sự khinh bỉ, lên tiếng trả lời: “Vậy sao dù gì căn nhà này cũng chia đôi mà. Thế nên cậu không có cái quyền gì, mà chiếm đoạt nguyên cả căn nhà này, thế là hãy chờ mà xem, rồi căn nhà này sẽ thuộc về ai, khi chúng ta kiện nhau ra tòa…”

Nói rồi hắn ta bật cười trong sự đắc ý, trong khi cậu thì bất lực, mà thề với lòng nhất định sẽ giành được căn nhà, cho dù có phải tìm luật sư, giỏi đến mấy và tốn bao nhiêu tiền cũng được…

Còn Long Long lúc này cũng đã đến đám tang của cha Luân Thanh. Cậu liền tiến đến chỗ của hai người, trong khi ánh mắt nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng nói rằng: “Em đã đến trễ rồi sao, khi bác đã chôn cất rồi, và em thật sự xin lỗi, khi đã không đến đây kịp lúc, để đưa tiễn bác ấy, một chặng đường cuối cùng…”

Long Long vừa dứt lời thì Luân Thanh đã tiến đến tát thẳng vào mặt của cậu, khiến cậu ngã xuống dưới mặt đất, mà ôm mặt mình trong sự đau đớn, trong tiếng la hét của Luân Thanh: “Này đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa, và không phải tôi đã nói với cậu, đó là cậu đừng bao giờ cho tôi nhìn thấy bản mặt cậừ à, lúc trước thì tôi chỉ đánh cậu nhẹ, nhưng bây giờ thì tôi có thể g**t ch*t cậu đó, còn giờ mau cút khỏi đây đi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 44: Bất Bình Giữa Anh Em


Thời gian cứ như vậy đã trôi qua đến ngày hôm sau, lúc này đám tang của cha Luân Thanh cũng đã bắt đầu. Cậu với sự buồn bã, mà cầm trên tay di ảnh của cha mình, đi cùng đoàn người đưa quan tài ra đến mộ, trong khi anh trai của cậu, với vẻ mặt ung dung, tự tại mà lên tiếng bảo rằng: “Hưa những gì ông đã gây ra với, thì bây giờ ông đã nhận lại rồi, và tất cả đều là những quả báo, mà ông xứng đáng nhận được… Ông có biết không? Tôi cảm thấy rất vui vì điều này, khi ông đã chết…”

Trước những lời nói của anh mình, khi Luân Thanh đặt quan tài của cha xuống dưới cái hố đã được đào kia, cậu liền nhìn chăm chăm anh trai mình mà quát lớn trong sự tức giận:

“Anh thôi đi đừng trách móc cha của chúng ta như vậy nữa! Không phải ông ấy đã chết rồi sao? Và ông ấy không xứng đáng bị xúc phạm như thế này, khi đã không còn trên cõi đời này nữa, mà ông ấy xứng đáng được yên nghỉ, thậm chí anh cũng đã có những gì mà anh muốn có rồi, nên làm ơn đừng xúc phạm ông ấy nữa, mà cho ông ấy an nghỉ đi, tôi sẽ chuyển hết phần tài sản cho anh mà…”.

||||| Truyện đề cử: Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình |||||

Anh của Luân Thanh bật cười ha hả trả lời: “Được rồi như những gì cậu nói, tôi sẽ lấy toàn bộ gia sản kia, còn bây giờ thì tôi sẽ, nhẫn nhịn ông ta, người cha đã khiến tôi từng phải đau đớn như thế nào, thì bây giờ tôi sẽ giả vờ để thương tiếc thương ông ya như thế đó…”

Dứt lời cậu đã tiến đến, bóc một nắm đất, rồi ném vào mồ chôm của ông, cậu lên tiếng trong sự buồn bã: “Cha à con mong cha hãy yên nghỉ, và đầu thai đi nhé, nhưng nếu có kiếp sau thì, cha đừng làm như vậy nữa, không thì nghiệp báo lại đến đó…”

Nghe những lời này từ anh trai của mình, cậu lại tức giận một lần nữa, mà tiến đến vung tay tát vào mặt của anh cậu: “Tôi đã nói với anh như thế nào hả, tại sao lại làm vậy hả? Không phải tôi đã hứa cho anh tất cả tài sản rồi sao, và tôi chỉ muốn anh, đưa tiễn ông ấy, nhưng sao anh lại không làm như vậy?”

Cậu liền bật cười ha hả trả lời: “Hưa…Tôi muốn làm sao thì làm thôi, à mà không phải cậu nói là? Cậu muốn tôi tỏ vẻ đáng thương, rồi đưa tiễn ông ấy à, thì tôi đã thực hiện theo những yêu cầu của cậu, cậu còn muốn gì nữa hả?”

Luân Thanh không biết phải nói sao với ông anh trời đánh này của mình, cậu liền trả lời trong sự đau buồn: “Được rồi dù gì thì cha cũng đã chôn xông. Vậy nên tôi sẽ không trách móc gì anh nữa, còn giờ cho tới khi tài sản thuộc về anh hoàn toàn, thì tôi sẽ ở trong căn nhà này, để thờ cúng cha của tôi, và sau khi tôi rời đi, anh nhất định phải thờ ông ấy một cách đàng hoàng, bằng không thì đừng trách tại sao tôi lại đòi, hết những tài sản của bản thân nghe rõ chưa?”

Anh cậu trả lời trong sự tức giận: “Này Tôi sẽ không bao giờ, thờ cúng một kẻ đã khiến tôi tổn thương như lão, vậy nên cậu đừng mơ mộng về điều đó, thậm chí Cho dù không có gia sản kia thì sao, tôi cũng chẳng cần làm gì, chỉ cần lão ta, không được tôn thờ là được…”

Nghe những lời này từ anh ta, cậu vô cùng tức giận, mà quát lớn: “Anh thật là một kẻ đê tiện, một kẻ xấu xa, anh không xứng đáng làm con người nữa rồi, ngay cả cha của mình, anh cũng dám làm như vậy à, được rồi vậy thì tôi sẽ, không bao giờ nhường lại căn nhà này cho anh đâu, thế nên hãy chờ xem đi, tôi sẽ chính thức đối đầu với anh, tôi sẽ dành lấy căn nhà này, để có thể thờ cúng cha của mình, vậy nên anh đừng mơ, sẽ có được một phần của căn nhà này…”

Anh ta nghe đến đây mà bật cười trong sự khinh bỉ, lên tiếng trả lời: “Vậy sao dù gì căn nhà này cũng chia đôi mà. Thế nên cậu không có cái quyền gì, mà chiếm đoạt nguyên cả căn nhà này, thế là hãy chờ mà xem, rồi căn nhà này sẽ thuộc về ai, khi chúng ta kiện nhau ra tòa…”

Nói rồi hắn ta bật cười trong sự đắc ý, trong khi cậu thì bất lực, mà thề với lòng nhất định sẽ giành được căn nhà, cho dù có phải tìm luật sư, giỏi đến mấy và tốn bao nhiêu tiền cũng được…

Còn Long Long lúc này cũng đã đến đám tang của cha Luân Thanh. Cậu liền tiến đến chỗ của hai người, trong khi ánh mắt nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng nói rằng: “Em đã đến trễ rồi sao, khi bác đã chôn cất rồi, và em thật sự xin lỗi, khi đã không đến đây kịp lúc, để đưa tiễn bác ấy, một chặng đường cuối cùng…”

Long Long vừa dứt lời thì Luân Thanh đã tiến đến tát thẳng vào mặt của cậu, khiến cậu ngã xuống dưới mặt đất, mà ôm mặt mình trong sự đau đớn, trong tiếng la hét của Luân Thanh: “Này đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa, và không phải tôi đã nói với cậu, đó là cậu đừng bao giờ cho tôi nhìn thấy bản mặt cậừ à, lúc trước thì tôi chỉ đánh cậu nhẹ, nhưng bây giờ thì tôi có thể g**t ch*t cậu đó, còn giờ mau cút khỏi đây đi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 45: Bất Bình Giữa Anh Em


Thời gian cứ như vậy đã trôi qua đến ngày hôm sau, lúc này đám tang của cha Luân Thanh cũng đã bắt đầu. Cậu với sự buồn bã, mà cầm trên tay di ảnh của cha mình, đi cùng đoàn người đưa quan tài ra đến mộ, trong khi anh trai của cậu, với vẻ mặt ung dung, tự tại mà lên tiếng bảo rằng: “Hưa những gì ông đã gây ra với, thì bây giờ ông đã nhận lại rồi, và tất cả đều là những quả báo, mà ông xứng đáng nhận được… Ông có biết không? Tôi cảm thấy rất vui vì điều này, khi ông đã chết…”

Trước những lời nói của anh mình, khi Luân Thanh đặt quan tài của cha xuống dưới cái hố đã được đào kia, cậu liền nhìn chăm chăm anh trai mình mà quát lớn trong sự tức giận:

“Anh thôi đi đừng trách móc cha của chúng ta như vậy nữa! Không phải ông ấy đã chết rồi sao? Và ông ấy không xứng đáng bị xúc phạm như thế này, khi đã không còn trên cõi đời này nữa, mà ông ấy xứng đáng được yên nghỉ, thậm chí anh cũng đã có những gì mà anh muốn có rồi, nên làm ơn đừng xúc phạm ông ấy nữa, mà cho ông ấy an nghỉ đi, tôi sẽ chuyển hết phần tài sản cho anh mà…”

Anh của Luân Thanh bật cười ha hả trả lời: “Được rồi như những gì cậu nói, tôi sẽ lấy toàn bộ gia sản kia, còn bây giờ thì tôi sẽ, nhẫn nhịn ông ta, người cha đã khiến tôi từng phải đau đớn như thế nào, thì bây giờ tôi sẽ giả vờ để thương tiếc thương ông ya như thế đó…”

Dứt lời cậu đã tiến đến, bóc một nắm đất, rồi ném vào mồ chôm của ông, cậu lên tiếng trong sự buồn bã: “Cha à con mong cha hãy yên nghỉ, và đầu thai đi nhé, nhưng nếu có kiếp sau thì, cha đừng làm như vậy nữa, không thì nghiệp báo lại đến đó…”

Nghe những lời này từ anh trai của mình, cậu lại tức giận một lần nữa, mà tiến đến vung tay tát vào mặt của anh cậu: “Tôi đã nói với anh như thế nào hả, tại sao lại làm vậy hả? Không phải tôi đã hứa cho anh tất cả tài sản rồi sao, và tôi chỉ muốn anh, đưa tiễn ông ấy, nhưng sao anh lại không làm như vậy?”

Cậu liền bật cười ha hả trả lời: “Hưa…Tôi muốn làm sao thì làm thôi, à mà không phải cậu nói là? Cậu muốn tôi tỏ vẻ đáng thương, rồi đưa tiễn ông ấy à, thì tôi đã thực hiện theo những yêu cầu của cậu, cậu còn muốn gì nữa hả?”

Luân Thanh không biết phải nói sao với ông anh trời đánh này của mình, cậu liền trả lời trong sự đau buồn: “Được rồi dù gì thì cha cũng đã chôn xông. Vậy nên tôi sẽ không trách móc gì anh nữa, còn giờ cho tới khi tài sản thuộc về anh hoàn toàn, thì tôi sẽ ở trong căn nhà này, để thờ cúng cha của tôi, và sau khi tôi rời đi, anh nhất định phải thờ ông ấy một cách đàng hoàng, bằng không thì đừng trách tại sao tôi lại đòi, hết những tài sản của bản thân nghe rõ chưa?”

Anh cậu trả lời trong sự tức giận: “Này Tôi sẽ không bao giờ, thờ cúng một kẻ đã khiến tôi tổn thương như lão, vậy nên cậu đừng mơ mộng về điều đó, thậm chí Cho dù không có gia sản kia thì sao, tôi cũng chẳng cần làm gì, chỉ cần lão ta, không được tôn thờ là được…”

Nghe những lời này từ anh ta, cậu vô cùng tức giận, mà quát lớn: “Anh thật là một kẻ đê tiện, một kẻ xấu xa, anh không xứng đáng làm con người nữa rồi, ngay cả cha của mình, anh cũng dám làm như vậy à, được rồi vậy thì tôi sẽ, không bao giờ nhường lại căn nhà này cho anh đâu, thế nên hãy chờ xem đi, tôi sẽ chính thức đối đầu với anh, tôi sẽ dành lấy căn nhà này, để có thể thờ cúng cha của mình, vậy nên anh đừng mơ, sẽ có được một phần của căn nhà này…”

Anh ta nghe đến đây mà bật cười trong sự khinh bỉ, lên tiếng trả lời: “Vậy sao dù gì căn nhà này cũng chia đôi mà. Thế nên cậu không có cái quyền gì, mà chiếm đoạt nguyên cả căn nhà này, thế là hãy chờ mà xem, rồi căn nhà này sẽ thuộc về ai, khi chúng ta kiện nhau ra tòa…”

Nói rồi hắn ta bật cười trong sự đắc ý, trong khi cậu thì bất lực, mà thề với lòng nhất định sẽ giành được căn nhà, cho dù có phải tìm luật sư, giỏi đến mấy và tốn bao nhiêu tiền cũng được…

Còn Long Long lúc này cũng đã đến đám tang của cha Luân Thanh. Cậu liền tiến đến chỗ của hai người, trong khi ánh mắt nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng nói rằng: “Em đã đến trễ rồi sao, khi bác đã chôn cất rồi, và em thật sự xin lỗi, khi đã không đến đây kịp lúc, để đưa tiễn bác ấy, một chặng đường cuối cùng…”

Long Long vừa dứt lời thì Luân Thanh đã tiến đến tát thẳng vào mặt của cậu, khiến cậu ngã xuống dưới mặt đất, mà ôm mặt mình trong sự đau đớn, trong tiếng la hét của Luân Thanh: “Này đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa, và không phải tôi đã nói với cậu, đó là cậu đừng bao giờ cho tôi nhìn thấy bản mặt cậừ à, lúc trước thì tôi chỉ đánh cậu nhẹ, nhưng bây giờ thì tôi có thể g**t ch*t cậu đó, còn giờ mau cút khỏi đây đi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 46: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ


Anh trai Luân Thanh đưa mắt nhìn chăm chăm người đàn ông kia, mà cảm thấy người đó rất quen, giống như đã từng gặp người này ở đâu vậy, sau đó anh liền ngồi xuống, mà đỡ người đó lên, để xem thử rốt cuộc người đó là ai…

Giờ đây anh mới nhận ra được, thì ra đó không là ai khác, mà chính là người, mà hôm qua anh vừa gặp ở trong bệnh viện, chính anh là người đã giúp đỡ cậu ấy…

Anh nhìn cậu ta bị thương, khi em trai của mình đánh cậu ta, mà tỏ vẻ thương sót đỡ cậu dậy nói: “Này Em không sao chứ, hãy mau đứng dậy đi…”

Sau đó ánh mắt đã nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng quát lớn: “Này Mày đang làm gì vậy? Tại sao lại đánh đập người ta như vậy?”

Luân Thanh trả lời rằng: “Tại sao à. Bởi vì chính cậu ta là người, đã khiến cha của chúng ta chết đó, vậy nên em vô cùng căm ghét cậu ta, và em không muốn nhìn thấy, bản mặt của tên sát nhân này, xuất hiện ở đây…”

Nghe những gì mà cậu nói. Anh trai của cậu giờ đây nở nụ cười trong sự nham hiểm, với những suy nghĩ của bản thân rằng: “Ồ chính cậu ta là người, đã gây ra cái chết cho cha mình sao, thật là quá hay mà, và mình bắt đầu cảm thấy hứng thú với cậu ta rồi, thậm chí có lẽ mình nên giữ cậu ta ở lại đây, bởi vì em trai của mình vô cùng ghét cậu ta mà, thế nên mình có thể dùng nó, để chọc tức cậu ta vậy…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu liền lên tiếng, nói với Luân Thanh: “Này em không được đánh người bừa bãi như vậy, và cậu ta đã g**t ch*t cha của chúng ta, em có bằng chứng không mà đỗ tội cho cậu ấy, thậm chí bây giờ anh tuyên bố một điều rằng, cậu ấy từ bây giờ sẽ ở trong căn nhà của chúng ta, em nghe rõ chưa?”

Trước những gì anh mình vừa nói, cậu liền tỏ vẻ vô cùng bàn hoàng, sau đó đáp rằng: “Gì chứ vì lý do gì, hai người có quen biết nhau sao? Tại sao anh lại muốn đưa hắn ta vào căn nhà này?”

Anh đáp trong sự nham hiểm, với những âm mưu che giấu: “Hưa… Không chúng tôi chỉ mới quen biết nhau Có một lần, lúc đó khi cậu đánh em ấy ở bệnh viện, chính tôi là người, đã đưa em ấy vào phòng bệnh, nhờ bác sĩ giúp đỡ, không thì khuôn mặt của em ấy, bây giờ đã sưng lên rồi, và thậm chí căn nhà, tôi muốn ai ở lại, hay làm gì là quyền của tôi, và cậu có muốn ở lại hay không?”

Long Long nghe những câu nói này từ anh, mà cảm thấy rất khó hiểu, khi tại sao anh lại giúp đỡ mình như vậy, hơn hết lại không ngờ rằng, anh chính là anh trai của Luân Thanh. Nhưng điều mà cậu cần quan tâm nhất lúc này, đó chính là Luân Thanh nên cậu đã quyết định ở lại, bởi cậu cần phải tìm mọi cách, để Luân Thanh hết giận mình, cậu liền đáp:

“Được em muốn ở lại ạ, bởi vì em muốn xin lỗi cậu ấy, em muốn tự chăm lo, bàn thờ nhang khói cho bác, bởi chính em là người đã gây ra cái chết cho bác, như những gì cậu ấy đã nói, và cho dù cậu ấy có muốn hay không, thì em cũng rất ân hận về điều này, nên em sẽ lo về những việc đó, thậm chí em chỉ mong rằng, cậu ấy có thể bỏ qua những sai lầm kia, mà trở lại thành bạn thân của em…”

Trước những lời nói của Long Long. Luân Thanh vẫn là vẻ tức giận đó, cậu đáp rằng: “Tao đã nói là không muốn nhìn thấy mặt của mày nữa, thậm chí cha của tao sẽ không bao giờ, cho mày cơ hội, để chăm lo nhan khói cho ông đâu, còn bây giờ thì mau cút khỏi đây đi, nghe rõ chưa hả…”

Cậu định tiến đến đánh Long Long, nhưng rồi đã bị anh mình ngăn cản: “Này mày không được đụng tới em ấy, không tao sẽ phá nát cái bàn thờ của cha mày, thậm chí là ngôi mộ kia, thế nên hãy biết điều đi, và từ bây giờ em ấy sẽ là người của tao, tao sẽ để em ấy ở bên cạnh của mình, và em ấy muốn làm gì thì làm…”

Long Long nghe đến đây mà tỏ vẻ vô cùng bối rối, cậu lên tiếng hỏi: “Ý của anh là sao chứ? Anh đang nói về chuyện gì vậy? Tôi là người của anh là như thế nào?”

Cậu vừa trả lời trong sự thắc mắc, thì anh đột nhiên ôm chầm lấy cậu, mà dùng môi hôn lên môi cậu, khiến cậu vô cùng bàng hoàng, anh lên tiếng đáp: “Vừa nhìn thấy em thì, trái tim anh đã trở nên rung động rồi, có lẽ là anh đã yêu em mất, vậy nên bây giờ, em muốn điều gì, thì em cứ việc làm, anh sẽ là người đứng sau lưng em, anh sẽ bảo vệ và chăm sóc em, và đó là lời hứa của anh…”

Long Long chìm trong những bối rối, không biết rốt cuộc, là anh ta đang âm mưu điều gì, tại sao lại làm điều đó, thế là cậu bắt đầu từ chối: “Anh bị làm sao vậy chứ? Tôi không thể chấp nhận tình yêu này của anh! Bởi vì tôi không phải là người như vậy!”

Anh bậc cười trả lời: “Vậy à Em đừng cố gắng từ chối tôi, bởi em sẽ không thoát khỏi được, tình yêu mà tôi sẽ dành cho em đâu, mà em hãy đón chờ xem, tôi nhất định sẽ khiến em phải yêu tôi thôi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 47: Âm Mưu Mới


Trước những lời nói của anh trai mình, điều này đã khiến luân Thanh vô cùng tức giận, cậu liền tiến tới vung tay tát thẳng vào mặt của anh, cái tát đó khiến anh cảm thấy rất đau mà ôm mặt của mình lại, nhưng lại nở nụ cười đắc ý trên môi, với những suy nghĩ rằng:

“Hưa…Mày sẽ không biết được rằng, mày sắp phải đối mặt với một rắc rối gì vô cùng lớn đâu, còn giờ thì tao đã biết được, quân cờ mấu chốt trong trò chơi này là gì rồi, và chỉ cần tao điều khiển được nó, thì sẽ khiến trò chơi này kết thúc, trong sự đau đớn của mày…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, anh trai của Luân Thanh nở nụ cười trong sự đắc ý, thậm chí là khinh bỉ đáp rằng: “Này mày tốt nhất đừng nên xen vào chuyện của tao, bằng không tao sẽ khiến cho mày phải trả một cái giá vô cùng đắt nghe rõ chưa?”

Dứt lời anh ta liền nắm lấy tay của Long Long mà lôi cậu rời đi, trong sự ngỡ ngàng của cậu Khi không biết rốt cuộc Chuyện gì đang xảy ra, đi khỏi đó không xa thì. Long Long đã cố gắng khớp tay của anh ta ra mà nói:

“Này đang làm gì vậy hả? Bộ anh bị điên rồi sao? Tại sao anh lại làm ra những chuyện như thế này? Rốt cuộc anh có âm mưu gì đằng sau hả?”

Long Long vừa dứt lời, thì anh trai của Luân Thanh cũng dần lộ mặt, bản chất thật của bản thân, với nụ cười đắc ý trên môi, anh ta lên tiếng: “Không phải cậu cũng muốn trả thù, hắn ta hay sao chứ? Nên mới g**t ch*t cha của hắn ta, và làm hắn ta tức giận đến như vậy? Thế thì bây giờ tôi đang muốn, cho cậu vào căn nhà đó, để tiếp tục âm mưu của mình, bởi tôi biết rằng cậu muốn hắn ta tổn thương đúng không, thế nên tôi đã làm ra điều này, như vậy thì có lợi cho cả hai bên rồi, việc kẻ thù hợp tác với nhau, thì chắc chắn chỉ có chiến thắng chứ không có thất bại…”

Long Long lên tiếng trả lời rằng, trong sự khó hiểu: “Này tôi không phải là loại người như những gì anh nghĩ, và âm mưu của tôi không giống như những âm mưu mà anh suy diễn ra, bởi vì thứ mà tôi muốn không phải là chính anh ta đau đớn, mà là muốn có được anh ta, cho bản thân của mình, vậy nên tôi đã không ngần ngại, lập lên tất cả những kế hoạch, đầu tiên là tống mẹ của cậu ta vào tù, sau đó là tôi cũng khiến bạn gái của cậu ta vào tù luôn, còn bây giờ thì chính cha của anh ta, cũng đã không thoát khỏi được bàn tay của tôi, thậm chí là anh nếu như dám làm gì đó, với tôi thì tôi thề rằng sẽ khiến anh giống như bọn họ…”

Bấy giờ anh trai của Luân Thanh, đã đưa tay lên bóp lấy cổ của Long Long mà nói: “Này cậu hãy yên miệng cho tôi, tôi muốn biến cậu thành con rối của mình, và nhảy trong điệu nhạc của tôi, chứ tôi không muốn bị người khác, có thể thoát khỏi mình như vậy, vậy nên cậu nghe cho kỹ đây, từ bây giờ cậu sẽ trở thành con rối trong tay tôi, thế nên tôi muốn cậu làm gì cậu phải làm theo.

Và thứ mà tôi muốn nhất đó chính là khiến hắn ta đau khổ, giống như cái cách mà cha của hắn đã làm với tôi, thế nên trong cuộc báo thù này, tôi cần cậu trợ giúp một tay, vậy nên cậu đừng suy nghĩ đến, sẽ phản bội tôi với việc cái thứ tình cảm vớ vẩn đó của cậu…”

Sau những lời hăm dọa của hắn, cậu im lặng không biết phải làm gì, bởi vì cậu biết người này không dễ dàng đối phó như mình nghĩ, thậm chí anh ta còn ranh ma hơn mình, lúc này anh ta lên tiếng sau đó rời đi: “Từ bây giờ cậu hãy ngoan ngoãn làm người của tôi. Và tôi sẽ cho cậu tận mắt chứng kiến được, cuộc báo thù của tôi là như thế nào, và khiến hắn ta đau đớn ra làm sao…”

Dứt lời anh trai Luân Thanh cũng đã rời đi, trong khi Long Long thì nhìn anh ta, với một vẻ rất kỳ lạ, trên khuôn mặt hiện lên rõ sự lo lắng: “Rốt cuộc là anh ta muốn gì đây hả? Khi kéo mình vào cuộc trả thù của anh ta?”

Hắn ta vừa đi vừa nở nụ cười đắc ý trên môi, sau đó nhìn xa xăm mà lên tiếng nói rằng: “Tôi biết tôi có thể nhìn thấy được điều đó, qua ánh mắt của em trai mình, bởi vì tôi là anh trai của cậu, thì làm sao tôi không thể nhìn thấy được, những gì hiện diện trong đôi mắt của cậu chứ?

Vậy nên tôi đã dùng nó, để lên một kế hoạch hoàn hảo khác, và khiến cho cậu chìm trong sự mất mát tan thương, của sự đau đớn, khi đánh mất đi người yêu của mình một lần nữa…”

Nụ cười nham hiểm vang lên khắp nơi, ánh mắt của hắn ta đỏ rực như máu, mang theo sự căm hận đến tột cùng của câu chuyện trong quá khứ…

“Hưa các người hãy cứ chờ đợi đi, ngày đó cũng sắp tới rồi, ngày mà sự trả giá của ngươi em trai à. Ngày mà cuộc đời của ngươi sẽ trở thành địa ngục, thậm chí không có lối ra…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 48: Cảm Giác Kỳ Lạ


Luân Thanh giờ đây đang thất nhan cho cha của mình, mắt anh đã đẫm lệ, rồi lên tiếng bảo: “Cha à…Cha cứ yên tâm an nghỉ đi. Và con sẽ lo liệu tất cả mọi chuyện, con sẽ thờ cún cha và không để cha chịu thiệt đâu…”

Sau khi cậu thấp nhan xông cậu ra chỗ phòng khách với ý định suy nghĩ vài việc. Nhưng rồi cậu đã nhìn thấy Long Long cậu đã ngồi đó mà xem tivi, với nụ cười thích thú trên môi.

Nhưng rồi đột nhiên anh trai của cậu đã xuất hiện, và ôm chầm lấy Long Long từ phía xa, mà đặc nụ hôn lên má cậu. Điều này khiến cho Luân Thanh cảm thấy vô cùng tức giận mà lên tiếng: "Hưa lũ chó chết b*nh h**n chung bây. Tao nhất định sẽ tìm mọi cách lấy lại căn nhà này và tống bọn bây ra khỏi đây. Bởi vì đây là nơi thờ cha của tao. Vậy nên không ai được lấy nó. Nếu như không thờ cúng ông ấy.

Thậm chí anh là anh của tôi thì đã lầm sao chứ? Trong khi anh có một phần gia sản của cái gia đình này, thì anh cũng đừng mơ lấy được nó. Khi tôi ở đây và anh không thờ cúng cha của mình…"

Dứt lời trên mặt cầu tràn đầy sát khí sau đó đùng đùng bỏ đi. Còn Long Long giờ đây đã đứng dậy ánh mắt cậu nhịn anh trai Luân Thanh mà lên tiếng:

“Này anh nghe cho rõ dây. Đừng có đụng vào tôi nghe rõ chưa? Và hãy thôi cái trò tình yêu giả tạo này đi. Bởi vì tôi không hề thích nó một chút nào. Tham chí ghét cay ghét đắng nó…”

Anh nghe đến bên mà bậc cười rồi dùng tay sờ vào cầm cậu anh đáp: “Vậy sao em sẽ làm gì khi anh vẫn muốn tiếp tục theo đuổi để em thuộc về anh đây hả? Người đàn ông khiến anh cảm thấy hứng thú!”

Nghe những lời nói từ anh mà cậu cảm thấy tức giận đến tốt cùng, nhưng cũng không biết phải làm gì trước tình huống này. Vậy nên đành mặc kệ nó mà đùng đùng sát khí rời đi…

Trong khi anh thì nở nụ cười đặc ý trên môi mà nói với chính mình rằng: “Mặc dù những gì mình làm chỉ vì muốn thực hiện âm mưu của mình thôi. Nhưng mà tại sao mình lại cảm hứng thú và có một cảm giác vô cùng kỳ lạ với người đàn ông này như vậy?”

Thế là cậu đã chìm trong những suy tư của bản thân một lát lâu, cũng bừng tỉnh mà mặc kệ mọi chuyện để nó trôi qua sao cũng đuợc…

Trong khi Luân Thanh bấy giờ đang cố gắng tìm mít luật sư để có thể chuyển toàn bộ căn nhà đó qua cho mình. Chứ không để lại cái gì cho Luân Thanh cả…

Nói chuyện với Lục Sư một lát lâu. Gió đây ông ta đã lên tiếng rằng: “Được rồi chúng tôi sẽ xem xét và giải quyết tình hình này sớm thời. Xem thử có được hay là không?”

Nghe đến nay cậu đã ừ rồi tắt máy trong niềm vui rằng: “Vậy là mình chắc chắn sẽ thành công. Thậm chí trong cuộc chiến này mình đã là người dành chiến thắng. Còn bây giờ hãy đợi kẹt quả và tống anh ta ra khỏi nhà nếu như không nghe lời vừa mình…”

Cứ như vậy thời gian đã dần trôi qua. Anh trai của Luân Thanh đã bắt đầu theo đuôi Long Long một cách điên cuồng, trong sự từ chối của cô, nhưng anh vẫn quyết tâm không bỏ cuộc.

Giờ đây anh với chiếc xe ở dưới nhà, mặt một bộ đồ màu đen mà mỉm cười lên bạn rằng: “Nào lên xe đi tôi sẽ chở em đi chơi được không?”

Trước cậu đề nghị kia từ anh. Cậu liền từ chối: “Không tôi sẽ không đi đâu. Và anh vui lòng đi chỗ khác giúp tôi!”

Anh bậc cười khi cậu cố vấn từ chối mình điều này khiến anh bỗng trở nên hứng thú với cậu hơn, anh gầm gừ bảo trong sự tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy:

“Bây bạn thì em có lên hay không thì bảo? Hay để tôi xuống kéo em lên đây?”

Cậu bất lực không biết phải làm sao với tình huống khó sử này. Nên đành chấp nhận yêu cầu mà anh đã đã đưa ta…

“Được rồi tôi sẽ đi với anh!”

Nói rồi cậu đã lấy nón bảo hiểm mà đội lên đầu, trong khi tay anh đã luồng ra phía sau nắm lấy tay cậu, mà bảo:

“Tôi chạy nhanh và ẩu lắm đó nên ngồi gần và ôm vào không sẽ rớt xuống xe nghe rõ chưa?”

Cậu cũng im lặng không nói gì thêm, sau đó cũng ôm anh vào lòng. Giống như những gì anh đã nói, trong khi chiếc xe đã khởi động và phi như bay khiến cả người cậu đỗ dồn vào người anh.

Anh ta giờ đây bỗng nhiên một nụ cười kỳ lạ mang theo niềm hạnh phúc…

Nhưng những điều này đã bị Long Long nhìn thấy. Cậu tỏ vẻ vô cùng tức giận mà lên tiếng bảo rằng: “Hưa uổng công tôi xem cậu là bạn. Và là tất cả của tôi. Vậy mà bây cậu lại thay đổi. Khi lại ở bên cạnh một người đàn ông khác. Mà chẳng còn bận tâm đến tôi như lúc trước…”

Nghĩ đến đây cậu cảm thấy vô cùng tức giận đến tột cùng. Nhưng rồi lại thoát khỏi những suy nghĩ và nói với bản thân rằng: “Thôi kệ đi vậy. Và tại sao mình lại quan tâm đến những việc đó chứ?”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 49: Tiếc Lộ Âm Mưu


Luân Kiên nhếch môi nở nụ cười nham hiểm mà lên tiếng bảo với Long Long rằng: “Tôi nghĩ rằng cậu nên kết thúc mọi mối quan hệ đó đi, bởi cậu không biết được rằng, đang có một âm mưu vô cùng, đó chính là một cơn bão, sẽ ập đến trong cuộc đời của hắn ta, và không ai có thể ngăn cản, thậm chí nếu như cậu dám xen vào chuyện này, thì tôi cũng không biết được rằng, chuyện gì sẽ xảy ra với cậu đâu…”

Long Long đôi bàn tay vẫn đang ôm sau lưng của Luân Kiên, bỗng dưng bấu chặt vào bụng của anh, khiến anh cảm thấy rất đau, cậu lên tiếng trong sự giận dữ: "Cho dù kế hoạch của anh có là gì đi chăng nữa? Thì tôi nhất định cũng sẽ ngăn cản nó, bởi khó khăn lắm tôi mới có thể thực hiện được âm mưu đấy, đầu tiên là tôi đã tống mẹ của anh ta vào tù, khi dám xen vào kế hoạch của tôi, thậm chí bạn gái của anh ta, cũng không thể thoát khỏi được kiếp nạn đó, Khi chính là rào cản, ngăn cản tôi đạt được mục đích của mình, vậy nên tôi mới gây ra cái chết của cha anh ta…

Còn anh nghĩ mình là ai chứ, anh có thể làm được gì, trong cuộc báo thù của bản thân mình, đối với một kẻ ranh ma như tôi, từ trong trò chơi tình ái, cùng với cuộc chiến hận thù, thì tôi sẽ là người nắm chắc phần thắng trong tay, bởi rồi kết cục của anh cũng giống như bọn họ, khi dám xen vào chuyện của tôi mà thôi…"

Nghe những lời hăm dọ từ Long Long. Luân Kiên không những chẳng sợ hãi, mà còn nở nụ cười đắc ý trên môi, giống như đang nghĩ một điều gì đó, anh đã lên nói với cậu rằng: “Được rồi vậy thì chúng ta hãy cá cược đi, trong trò chơi này giữa cuộc chiến tình ái, và âm mưu trả thù thì đâu mới là sự chiến thắng thật sự, và tôi sẽ không nhân nhượng cậu trong trò chơi này…”

Dứt lời hai người đã im lặng không nói gì với nhau cả, giống như bọn họ đã cạch mặt nhau vậy, sau đó anh lại chở cậu đến một quán bar nọ, rồi khi hai người xuống xe, anh liền nở nụ cười nham hiểm, mà nói với Long Long rằng:

“Này tôi biết con người của cậu là như thế nào, cậu nhất định sẽ ngăn cản những kế hoạch của tôi, trong việc g**t ch*t anh ta, vậy nên tôi mới đưa cậu đến nơi này, để có thể dễ dàng thực hiện âm mưu đó…”

Long Long nghe những lời anh nói mà trở nên hoang mang, cậu liền tức giận nắm lấy vai của anh ta, sau đó không ngừng lây qua lây lại mà lớn tiếng quát trong sự tức giận: “Này rốt cuộc là anh, đang muốn làm gì với anh ấy hả? Và anh hãy mau dừng lại, những chuyện xấu xa anh sắp làm đi… Không tôi xin thề sẽ chẳng bỏ qua cho anh đâu…”

Bấy giờ Luân Kiên đã chụp lấy tay Long Long, sau đó hất ngã cậu xuống dưới mặt đất, rồi lớn tiếng quát: “Chuyện sắp xảy ra với anh ta hả? Cậu sẽ nhìn thấy rõ thôi, một vụ nổ sẽ xảy ra ở đó, nó sẽ khiến cho người mà cậu yêu trở thành tro bụi, lúc đó thì tôi sẽ bán đi mảnh đất kia, và trở thành chủ sở hữu của nó, còn giờ cậu chỉ có thể bất lực không thể làm được gì để cứu được hắn thôi, bởi vì quả bom đó chỉ còn vài phút nữa sẽ nổ…”

Long Long nghe đến đây mà nét mặt tỏ vẻ đầy sợ hãi, cậu không ngờ anh ta lại có thể làm ra những chuyện bỉ ổi như thế này, khi chỉ vì gia sản kia thậm chí là sự căm thù, mà lại nhẫn tâm ra tay sát hại, em trai của mình như thế.

Thế là cậu quát lớn trong sự trách móc: “Anh đã không còn là một con người nữa rồi, mà anh thực chất là một con quỷ dữ, đang đội lớp người, anh không nên sống trên cuộc đời này nữa, nếu như có chuyện gì xảy ra với anh ấy…”

Dứt lời cậu tính rời đi, nhưng lại bị anh giữ chặt lấy tay, anh đáp: “Cậu nói tôi như thế nào, thì cậu cũng như vậy thôi, vậy nên cậu hãy nhìn lại bản thân của mình, rồi mới nói đến người khác nghe rõ chưa, còn giờ cậu có đến đó, thì mọi thứ cũng chẳng kịp nữa rồi, bởi khi cậu vừa đến nơi, hắn ta đã tan xương nát thịt từ lâu…”

Nước mắt cậu dàng dụa trên khuôn mặt, mang theo sự đau đớn đến tột cùng, cậu quát lớn trách mắng anh: “Này hãy im cái miệng chó của anh lại đi, và hãy cầu xin ông trời rằng, anh ấy thật sự không xảy ra chuyện gì hết, bằng không thì đừng trách tại sao, tôi sẽ khiến anh phải trả một cái giá thật đắt…”

Dứt lời Long Long đã chạy một cách điên cuồng, để có thể về nhà mà cứu Luân Thanh thoát khỏi nguy hiểm, trong khi nỗi bất an và sự đau đớn đang dâng trào…

Còn Luân Kiên thì bật cười thật lớn trong sự đắc ý, sau đó anh lên tiếng: “Hưa cậu quả thật là thú vị khi dám đối đầu với tôi, thậm chí là còn hăm dọa tôi nữa chứ, và tôi sẽ bắt đầu cảm nhận, sự đau đớn của cậu khi mất đi anh ta, thậm chí tôi còn nghĩ một điều rằng, nếu như tôi có được cậu thì…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 50: Kế Hoạch Thất Bại


Nói đến đây hắn ta bậc cười trong sự đắc ý như có một mưu kế gì đó sau đó cũng lái xe mà bắt đầu đi theo cậu.

Còn cậu cố gắng chạy thật nhanh rồi đã nhìn thấy một người chạy xe ôm công nghệ, thế là cậu đã bảo xe ôm công nghệ đó, chở cậu đến nơi mà cậu cần đến…

Sau đó cậu đã lên xe ôm công nghệ kia, rồi chiếc xe cũng bắt đầu chở cậu đến, nơi mà cậu cần đến…

Sau một lúc cậu đã về nhà của Luân Thanh, cậu ở bên ngoài định tiến vào bên trong thì, giờ đây đã có một âm thanh lớn vang lên, điều này khiến cậu trở nên bàng hoàng, ánh mắt nhìn chăm chăm căn nhà phía trước, đã bị lửa bao quanh. Cậu ánh mắt đã trở nên sửng sốt, miệng thì há hốc.

Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trong sự đau đớn đến tột cùng. Cậu ngã quỵ xuống dưới mặt đất, mà rào thét:

“Không…Anh không thể chết như vậy được!”.

||||| Truyện đề cử: Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt) |||||

Trong sự đau đớn của bản thân, cậu đã quyết định sẽ xông vào bên trong ngọn lửa để cứu anh: “Không mình nghĩ là anh ấy vẫn chưa chết đâu! Mình sẽ xông vào đó để cứu anh ấy. Còn nếu ảnh chết rồi thì mình sẽ chết ở trong đó cùng với ảnh!”

Nghĩ đến đây cậu như người đã mất đi lý trí, mà bắt đầu tiến vào bên trong, bởi sự lo lắng cho Luân Thanh: “Luân Thanh anh giờ ra sao rồi chứ? Và em nhất định sẽ tìm được anh, em sẽ chết nếu như anh không còn trên đời này nữa. Hai ta sẽ cùng nhau chết trong ngọn lửa này…”

Trong tâm trạng đau đớn đến tột cùng, mang theo ngọn lửa bao quanh, khiến khói bốc lên ngây ngút căn nhà kia nó chỉ bị tan tành một phần, còn phần sau thì không. Cậu vẫn ôm hy vọng về một người vẫn còn sống ở trong đó. Vậy là cậu đã bắt đầu tìm kiếm khắp nơi thậm chí là sắp vào căn nhà kia, để tìm kiếm Luân Thanh cho bằng được…

Nhưng giờ đây từ phía bên ngoài ngọn lửa. Luân Thanh bấy giờ đã xuất hiện ánh mắt mang vẻ hoang mang, nhìn cậu tiến vào bên trong đám lửa kia, mà trở nên sợ hãi anh hét lớn:

“Này tôi không có trong đó đâu, tôi ở đây này mau ra đi!”

Nghe những lời nói từ phía xa xa. Long Long cảm thấy vô cùng vui mừng khi biết rằng Luân Thanh không có ở trong căn nhà bị quả bom phát nổ, làm tất cả mọi thứ chìm trong biển lửa kia…

Thế là cậu đã bắt đầu rời khỏi nơi đây, với nụ cười hạnh phúc trên môi cậu lên tiếng: “May mắn là anh không sao rồi! Và em rất mừng về điều này…”

Cứ như vậy cậu đã bắt đầu đi ra khỏi ngọn lửa, nhưng bởi vì đã hít quá nhiều khói, vậy nên cậu đã cảm thấy rất khó chịu, thậm chí là nghẹt thở…

Thế nên đã ngã gục xuống dưới mặt đất, rồi chìm vào hôn mê. Nhìn thấy Long Long Vì mình mà xông vào đống lửa kia, điều này khiến cậu lo lắng trong sự sốt sắng. Mà cũng bắt đầu chạy vào bên trong, để có thể cứu Long Long…

Với những suy nghĩ trong đầu rằng: “Tại sao cậu lại ngu ngốc đến mức đó hả? Và lỡ như cậu thật sự xảy ra chuyện gì thì sao? Lúc đó tôi sẽ thật sự ân hận cả đời này, khi bản thân của tôi, đã là người khiến cậu không còn trên đời này nữa!”

Cứ như vậy một lát sau anh cũng đã chạy được đến chỗ của cậu, nhìn cậu nằm dưới mặt đất trong sự hôn mê, mà anh cảm thấy thật có lỗi, khi đã vì giận cậu mà đổ hết những tội lỗi kia lên đầu của cậu, thậm chí còn hắt hủi cậu nữa chứ, và nghĩ những điều này là do cậu làm…

Nhưng anh không ngờ Cậu chẳng ghét anh, mà lại quan tâm anh đến như vậy, khi dám xông vào ngọn lửa để cứu anh…

Tiến đến chỗ của cậu, anh liền ẵm cậu lên tay của mình, sau đó bế cậu ra khỏi ngọn lửa kia, với những lời nói đầy lo lắng: “Này cậu đừng xảy ra chuyện gì nhé? Bởi vì nếu như cậu xảy ra chuyện gì thật, thì tôi sẽ ân hận cả cuộc đời này mất, khi chính tôi là người đã gây ra những chuyện này…”

Bấy giờ đã ẵm được cậu ra bên ngoài, anh khóc nức nở trong sự đau đớn, khi không biết hiện tại cậu như thế nào. Trong khi anh đã lấy điện thoại của mình ra, để gọi điện cho xe cấp cứu đến, đưa cậu vào bệnh viện…

Khác với những gì mà cậu vừa trải qua trong sự kinh hoàng, thì ở phía xa xa, đang có một ánh mắt nhìn chăm chăm bọn họ, trong sự tức giận đến tột cùng, hắn ta lên tiếng:

“Tôi không ngờ rằng cậu lại may mắn như vậy, khi đã thoát khỏi được cái chết, nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu mà thôi, trong cuộc trả thù của tôi, vì tôi sẽ khiến cho cậu, đi đến cái chết thêm nhiều lần, cho tới khi nào cậu không thể, tồn tại trên cõi đời này thì thôi, và tôi sẽ có những thứ của cậu, đầu tiên là có được cái gia sản này. Sau đó là có được người mà yêu thương cậu nhất, để khiến cậu phải đau đớn Ở dưới suối vàng kia…”

Dứt lời hắn ta bật cười thật lớn trong sự đắc ý, rồi lại nói: “Long Long à tại sao em lại chọn ở bên cạnh hắn ta chứ? Nhưng không sao rồi anh sẽ tìm mọi cách, để em trở thành của anh thôi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 51: Tiếc Lộ


Sau một hồi thì xe cấp cứu cũng đã đến nơi. Bấy giờ từ trên xe cũng đã mở cửa, và bắt đầu đẩy băng chuyền xuống để đưa Long Long lên lên xe, để chở đến bệnh viện…

Thời gian cứ như vậy đã dần trôi qua tầm vài phút chiếc xe cấp cứu cứ chạy băng băng trên đường. Và rồi cũng đã đến được bệnh viện, rồi cửa xe lại mở các y bác sĩ đẩy băng chuyền vào trong bệnh viện, rồi đưa vào một phòng nọ…

Lúc này đã có rất nhiều bác sĩ vào bên trong với ý định sẽ khám và xem thử Long Long như nào. Còn Luân Thanh thì bị ngăn cản ở bên ngoài không được cho vào bên trong, với sự lo lắng đến tột cùng của anh.

Khi anh không ngừng đi qua đi lại mà chấp tay cầu trời khuẩn phật: “Lạy trời lạy Phật làm ơn cho cậu ấy đừng xảy ra chuyện gì hết! Mong cậu ấy bình an dù con đánh đổi cả mạnh sống của mình cũng được…”

Chốc lát cánh cửa phòng bệnh cũng đã được mở ra. Các y bác sĩ đã bước ra trong sự lo lắng của Luân Thanh mà lên tiếng hỏi rằng: “Bác sĩ bệnh nhân trong đó hiện tại như thế nào rồi ạ?”

Bác sĩ nhìn cậu mỉm cười sau đó lên tiếng, khiến cậu cảm thấy vô cùng an tâm: “May là cứu kịp cậu ấy. Và cậu ta chỉ hít phải một ít khói độc mà thôi nên đã không sao rồi. Nếu không ở trong đó thêm một chút nữa thì chắc chắn cậu ấy sẽ chết thật sự mất!”

Nói rồi các bác sĩ đã rời đi. Cậu từ sự bàng hoàng đã trở nên bình thường trở lại cậu lên tiếng: “Cảm ơn ông trời vì đã khiến cậu ấy bình an. Không thì con chẳng biết mình phải làm gì cả…”

Vậy là cậu đã tiến vào bên trong để thăm Long Long. Ngồi trên chiếc giường cậu đã nắm chặt lấy tay Long Long, nước mắt không ngừng tuôn rơi cậu lên tiếng: “Xin lỗi về những gì mà tôi đã làm với cậu. Đáng ra tôi không nên làm như thế! Và bây giờ tôi mới nhận ra một điều rằng. Cậu thật sự quan trọng đến mức nào với tôi…”

Cứ như vậy anh đã ở bên cạnh cậu một lát lâu. Bỗng tay cậu nắm chặt lấy tay của anh, miệng thì bắt đầu lên tiếng nói những câu khiến anh bị sốc, miệng anh há hốc trong sự hoang mang: “Luân Thanh em thương anh lắm. Em thương anh rất nhiều. Em sẽ không để anh chết đâu. Em sẽ chết cùng anh. Bởi vì nếu như người em thương không còn trên đời này nữa, thì em sống làm gì cơ chứ?”

Nghe những lời này anh đã nói với bản thân của mình rằng: “Gì chứ những lời cậu ấy nói là sao? Cậu ấy thương mình? Không lẽ nào là cậu ấy có tình cảm với mình à? Vậy nên cậu ấy mới gần gũi và ở cạnh mình như vậy?”

Cậu vừa dứt lời thì cánh cửa đã được mở ra, bước vào trong không là ai khác mà là anh trai của cậu, hắn ta đang nở một nụ cười nham hiểm trên môi như đang âm mưu điều gì đó. Chốc lát hắn đóng sầm cửa lại mà lên tiếng bảo rằng: “Phải những gì mày vừa nói. Tôi đã nghe hết rồi. Và sự thật là cậu ta rất yêu mày. Nên mày đã không biết được ngoài sự quan tâm yêu thương mà cậu ta dành cho mày…

Thì sự thật đằng sau vẫn luôn ẩn dấu những bí ẩn mặt tối mà mày không biết về cậu ta đâu. Đó là cậu ta là một kẻ độc ác ích kỷ xảo trá như thế nào. Khi đã lừa mày và vì mày mà có thể thực hiện những âm mưu xấu xa như thế nào đâu!”

Luân Thanh nhìn chăm chăm anh trai mình định nói gì đó về Long Long cho cậu biết. Thì đã ngăn cản anh lại, sau đó trách móc anh rằng: “Này anh đừng ở đó ăn nói hàm hồ nữa. Và có phải anh chính là người đã gây ra những chuyện này phải không? Và anh định đổ những tội lỗi lên đầu cậu ấy à? Anh mơ đi bởi vì tôi sẽ không bao giờ tin anh. Mà tôi sẽ tin cậu ấy. Bởi vì tôi không muốn làm cho một người quan tâm đến mình bị tổn thương bởi mình thêm một lần nào nữa…”

Anh trai cậu nghe đến đây mà bậc cười thật lớn anh đáp: “Được rồi vậy nếu như cậu không muốn biết được sự thật thì cứ ở đó mà tin tưởng nó đi. Rồi một ngày nào đó cậu biết được sự thật về nó cậu sẽ phải đau lòng gấp ngàn lần mà thôi…

Thậm chí cậu có bằng chứng về những việc tôi đã làm với cậu hay không? Nếu không cậu sẽ chẳng làm được gì tôi. Trong khi thật sự tôi đã gây ra những chuyện này đó!”

Luân Thanh nghe anh trai của mình đã thừa nhận những việc xấu xa của mình làm. Thậm chí còn chế giễu cậu không thể làm được gì anh ta, mà cảm thấy vô cùng tức giận vậy là Luân Thanh đã tiến đến nắm lấy áo anh ta, mà vung tay tát thẳng vào mặt anh ta trong sự tức giận lên tiếng nói rằng:

“Này đừng quá đắc ý và cú đấm này để cho anh nhớ được rằng. Anh sẽ không bao giờ che giấu được những việc làm sai trái của mình đâu. Và tôi nhất định sẽ tìm ra được bằng chứng để anh phải trả giá cho những việc làm sai trái kia mà thôi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 52: Răng Đe


Nghe những gì mà Luân Thanh nói, anh trai của cậu nở nụ cười trong sự nham hiểm, với vẻ khiêu khích trả lời: “Vậy sao thế thì để xem thử mày làm được gì tao nào?”

Cậu bây giờ định đấm anh thêm mấy cái nữa, thì lúc này cũng đã nhìn thấy Long Long có dấu hiệu tỉnh lại, điều này khiến cậu vô cùng vui. Sau đó liền buông anh trai của mình ra, mà ngồi xuống chỗ Long Long nước mắt dàn dụa trong sự hạnh phúc:

“Cậu ấy đã tỉnh lại rồi, thật may là cậu đã không sao, nếu thật sự cậu xảy ra chuyện gì thì, tôi sẽ ân hận cả đời mất, thậm chí sẽ chết theo cậu, bởi chính tôi là người đã gây ra những rắc rối này cho cậu…”

Bấy giờ Long Long cũng đã mở mắt của mình ra, sau đó nhìn thấy Luân Thanh đang ở bên cạnh của mình, điều này khiến cậu vô cùng vui, rồi đã ngồi dậy, với vẻ vô cùng kích động, liền ôm chầm lấy anh vào lòng khóc nức nở: “Thật may mắn là anh đã không sao rồi! Tôi cứ nghĩ rằng, mình đã không thể cứu anh, và anh đã không còn trên cuộc đời này nữa, anh có biết cảm giác đó nó như thế nào không hả? Nó đối với tôi như một ngọn lửa thiêu đốt trong lòng vậy, và tôi chỉ muốn cứu anh bằng mọi giá thôi, thậm chí nếu anh không còn trên cuộc đời này nữa, thì tôi sẽ cùng anh đồng quy vô tận…”

Anh nghe những lời này từ cậu, mà đã cảm nhận được rằng cậu có một tình cảm nào đó rất sâu sắc dành cho anh, thậm chí quan tâm anh đến nhường nào, và đây là một tình bạn vô cùng đẹp đẽ, nhưng đã có đôi lúc anh lại nghi ngờ cậu, thậm chí làm cậu tổn thương, anh đáp rằng: “Đừng có khóc nữa, mọi chuyện cũng đã qua rồi, Bây giờ mọi hiểu lầm giữa chúng ta đã kết thúc, tôi sẽ không khiến cậu buồn hay đau lòng thêm một lần nào nữa, còn giờ cậu hãy nghỉ ngơi đi, và tôi sẽ luôn ở bên cạnh của cậu, giống như cái cách cậu đã luôn bên cạnh, và bảo vệ tôi vậy…”

Hai người cứ ôm chầm lấy nhau, trong sự hạnh phúc, thì giờ đây đã có tiếng vỗ tay vang lên, trong sự khinh bỉ bọn họ: “Hưa hai người đừng diễn trò trước mặt của tôi nữa, bởi vì trò chơi báo thù của tôi vẫn chưa kết thúc đâu!”

Lúc này Luân Thanh đã đứng dậy nhìn chăm chăm anh trai mình, sau đó vung tay tát thẳng vào mặt anh ta, cậu tức giận quát lớn: “Này anh đừng nghĩ rằng, mình có thể hăm dọa chúng tôi, và khiến chúng tôi sợ hãi bởi những gì anh nói, thậm chí những kế hoạch của anh, cho dù tôi không tìm ra được bằng chứng để tống anh vào tù thì, tôi nhất định sẽ không để anh nhởn nhơ, thực hiện được những âm mưu xấu xa kia đâu! Vậy nên anh đừng ở đó mà ra vẻ ta đây lên mặt với tôi, không thì chỉ nhận lại một kết cục cay đắng mà thôi…”

Anh nhìn chăm chăm bọn họ, tay ôm mặt của mình trong sự đau đớn, bởi cái tát kia, rồi bật cười như một kẻ điên vậy: “Hưa các người có biết được rằng, tôi sẽ làm gì tiếp theo không, các người cứ từ từ mà tận hưởng niềm vui đi, rồi một cơn bão lớn sẽ chính thức ập đến, nó sẽ phá hủy tất cả mọi thứ, nó sẽ khiến cho các người phải đau đớn đến tột cùng, và sợ hãi và cơn bảo đó sắp tới rồi, thậm chí tôi sẽ xem thử các người, sẽ chống đỡ được đến bao lâu…”

Dứt lời anh đã rời đi, trong sự tức giận của bản thân mình, nhưng rồi khuôn mặt đã trở nên vui tươi, như đã nảy ra một ý định xấu xa gì đó, trong khi hai người thì nét mặt vô cùng bàng hoàng, khi không biết một người độc địa như anh, lại có thể nghĩ ra những suy nghĩ gì đây? Bởi vì chỉ muốn trả thù, thậm chí là có được mớ gia sản kia?

Giờ đây Long Long lên tiếng nói với Luân Thanh rằng: “Em thực sự không biết hắn ta sẽ làm gì nữa? Và em mong rằng chúng ta có thể vượt qua, những rắc rối này…”

Luân Thanh mỉm cười trả lời rằng: “Em đừng quá lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, anh nhất định sẽ không để cho hắn ta làm gì chúng ta đâu…”

Nói rồi anh đã rơi vào trong sự suy tư, còn cậu thì tỏ vẻ vô cùng yếu đuối, mang theo vẻ sợ hãi tột cùng. Nhưng thực ra đằng sau lớp mặt nạ, yếu đuối kia lại chính là một khuôn mặt giả tạo, đầy tàn ác. Chốc lát cậu lên tiếng nói với bản thân của mình rằng: “Hưa những gì mà hắn ta đã gây nên, mình nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn đâu, hắn nghĩ rằng kế hoạch của mình sẽ thành công à…

Nhưng không mình sẽ phá hủy tất cả, mình sẽ không để cho hắn làm hại đến người mà mình yêu quý nhất. Thậm chí mình sẽ tìm ra kế hoạch của hắn ta, và bắt hắn ta phải trả giá cho những sai lầm của bản thân. Thậm chí trả thù hắn, bởi những gì hắn ta đã gây ra đối với mình, và trò chơi này sẽ là điểm kết thúc cuối cùng, để mình có thể loại bỏ kẻ thù của bản thân…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 53: Phát Hiện Bí Mật Nhà Long Long


Sau khi xuất viện bởi vì nhà của Luân Thanh đã bị anh trai của mình đốt, nên anh chỉ có thể đến ở nhà của Long Long mà thôi.

Tại nơi này bọn họ đã ở cùng với nhau, bởi vì Long Long vẫn chưa khỏe sau những gì đã xảy ra với cậu, nên anh đã ở lại chăm sóc cho cậu…

Anh luôn mua đồ ăn về, rồi tự mình đi xuống dưới bếp nấu ăn cho cậu, rồi lên chỗ cậu nằm thổi thức ăn rồi đút cho cậu ăn.

Điều này khiến cho cậu cảm thấy rất vui và hạnh phúc, khi anh lại quan tâm cậu đến như vậy, trong khi trước giờ điều này đã không xảy ra, thậm chí cậu ước gì thời gian có thể ngưng đọng lại, cho cậu cảm nhận được rằng, sự hạnh phúc này mãi mãi…

Sau khi cho cậu ăn uống xông, anh đã bắt đầu đi xuống dưới nhà bếp để rửa chén, nhưng rồi chợt nhìn thấy một cuốn sách trông rất kỳ lạ, thậm chí trên đó còn in cả ảnh của anh nữa, điều này khiến anh vô cùng tò mò, mà tiến đến xem thử rốt cuộc, cuốn sách đó là gì…

Chốc lát anh chìm trong sự thắc mắc, khi nhìn thấy ảnh của mình được in trên bìa sách, anh liền hỏi bản thân mình rằng: “Đây rốt cuộc là gì chứ? Tại sao cuốn sách này lại in ảnh của mình…”

Sau khi mở cuốn sách ra, anh lúc này tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên, với những dòng chữ viết trên đó, nó không là gì khác mà là câu chuyện, kể về một người yêu đơn phương một người, thậm chí có những hình ảnh của anh, và nhân vật trong câu chuyện đó không là ai khác, mà chính là anh và Long Long…

Sau khi đọc sơ qua cuốn sách kia, thì lúc này khuôn mặt của anh từ sự ngạc nhiên lại tỏ vẻ tức giận, anh bắt đầu chìm trong những suy nghĩ của bản thân rằng: “Phải những gì mình đoán là đúng, và mình đã không nghi ngờ sai, khi thực sự cậu ấy đã có một âm mưu gì đó, và cậu ấy đã lừa dối mình bấy lâu nay, thậm chí mình vô cùng căm ghét cậu ấy, bởi vì cậu ấy vẫn tính nào tật nấy, cậu ấy vẫn là con người xấu xa bệnh hoạng đó!”

Trong sự tức giận của bản thân mình, anh liền cầm cuốn sách kia, sau đó đi tới phòng của cậu, trong khi cậu vẫn ánh mắt vui vẻ, nhìn chăm chăm về phía anh, nhưng rồi đã cảm nhận được rằng, dường như anh đang rất tức về điều gì đó, chốc lát cậu lên tiếng hỏi:

“Anh bị làm sao vậy chứ? Tại sao trong anh lại tức giận như vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra à?”

Cậu vừa dứt lời trong sự lo lắng thì, anh ngay lập tức đã quăng cuốn sách ngay trước mặt cậu, điều này khiến cậu trở nên bàng hoàng, cậu không biết phải nói như thế nào với anh nữa. Sau một lát cậu đã ấp a ấp úng: “Chuyện… Chuyện này…”

Cậu cả người run lên bần bật, cậu không biết phải làm gì, trước tình huống này thì anh đã quát mắng trách móc cậu: “Hưa…Uổng công Tôi tin tưởng và xem cậu là bạn của mình như vậy! Nhưng tôi không ngờ cậu lại làm ra những điều này, cậu lại có những suy nghĩ đồi bại xấu xa như vậy, và cậu không còn là một con người nữa, cậu không còn là người mà tôi tin tưởng nữa rồi, mà cậu là một con ác quỷ độ lớp người, tôi vô cùng căm ghét thứ bẩn thỉu như cậu…”

Bấy giờ Long Long cố gắng lên tiếng giải thích, trong sự đau buồn đến tột cùng: “Đừng tức giận như vậy mà, dù gì đây cũng là một cuốn truyện mà thôi, thì làm sao cậu phải tức giận vì nó chứ? Trong khi Tôi chẳng làm gì hết?”

Luân Thanh bật cười ha hả như một kẻ điên, cậu bây giờ đã mất lòng tin với Long Long và trở nên căm ghét Long Long trong sự kinh tởm đến tột cùng: “Im miệng đừng nói thêm bất kỳ lời nào nữa, bởi vì nó đã chứng minh được con người xấu xa của cậu là như thế nào?

Và cho dù những tình tiết trong bộ truyện đều là ảo, nhưng sự thật là liệu cậu có phải là người, đã phá hủy hạnh phúc của gia đình tôi hay không, và có phải là người đã tống mẹ của tôi cùng với người tôi yêu vào tù không? Thậm chí cậu có bắt tay với anh trai của tôi, để thực hiện kế hoạch kia trả thù tôi hay không chứ? Và hiện tại tôi không có bằng chứng gì, để có thể chứng minh được cậu làm những điều đó, nhưng mà cậu nghe kỹ đây, kể từ bây giờ mối quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc, Tôi sẽ không bao giờ liên quan đến cậu nữa, cho tới khi tôi tìm kiếm được bằng chứng, để cậu trả giá cho những sai lầm của mình…”

Dứt lời anh cũng đã rời đi, trong khi cậu thì khóc nức nở, trong sự đau đớn đến tột cùng, cậu không biết mình phải làm gì trước tình huống này, khi anh đã bắt đầu nghi ngờ cậu.

Cứ như vậy thời gian đã bắt đầu trôi qua, giờ đây một cuộc điện thoại đã gọi đến cho cậu, cậu nhìn cái tên hiện trên điện thoại là Luân Kiên, mà cố gắng lấy lại bình tĩnh, trong những suy nghĩ rằng: “Không biết rốt cuộc Anh ta muốn gì nữa đây? Khi lại gọi điện cho cậu như vậy?”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 54: Bị Uy Hiếp


Trong những thắc mắc của bản thân, giờ đây Luân Kiên ở đầu dây bên kia đã lên tiếng rằng: “Tôi muốn gì từ cậu à? Cậu có muốn người yêu của mình, chẳng gặp nguy hiểm nữa không? Thậm chí là nếu như cậu không đồng ý theo yêu cầu của tôi, thì cậu sẽ không biết được một điều là, cái chết đang cận kề với anh ta!”

Nghe đến đây mà Long Long trở nên vô cùng lo lắng, ánh mắt tràn lên sự căm phẫn, cậu quát lớn: “Này anh đừng làm hại Anh ấy nghe rõ chưa? Bằng không tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Cậu vừa dứt lời thì đầu dây bên kia, thì Luân Kiên đã bật cười, sau đó gửi cho cậu một đoạn video: “Đây nhìn cho kỹ vào, trên người của cậu ta đang gắn một quả bom hẹn giờ, và tôi luôn theo dõi nó, trong khi cậu ta thì không biết, bản thân của mình đã bị cài bom. Thậm chí nếu như cậu không thực hiện theo yêu cầu của tôi, thì tôi không biết rằng quả bom này sẽ phát nổ lúc nào, thậm chí cậu đừng hồng lấy nó ra, bởi vì một khi lấy nó ra khỏi cơ thể của cậu ấy, thì nó sẽ lập tức phát nổ, rồi cậu và hắn ta sẽ biến mất mãi mãi…”

Cậu nghe những lời này thì chìm trong sự hoang mang, cậu không biết hắn ta định âm mưu điều gì nữa đây, nhưng rồi hắn ta đã lên tiếng, sau đó tắt máy: “Này tôi cho cậu thời gian một tiếng, hãy mau đến địa chỉ này, còn không thì hắn ta sẽ chết ngay lập tức…”

Cậu nhìn hắn ta đã tắt máy, mà tâm trạng trở nên lo lắng, với những suy nghĩ rằng: “Mình phải làm gì đây chứ? Mình có nên nghe theo lời của hắn ta hay không? Bởi vì mình chẳng biết được trong đầu của hắn ta, đang suy tư những điều gì…”

Suy nghĩ một lát lâu, cậu giờ đây cũng đã quyết định, đi đến chỗ hắn ta xem sao, bởi lỡ như hắn ta sẽ làm những điều đó, nếu như cậu không chịu nghe lời hắn thì sao?

Trong khi hắn ta thì bật cười trong sự đắc ý, mà ngồi ở một quán cà phê, hắn đưa ánh mắt nhìn chăm chăm ảnh của Long Long qua điện thoại mà lên tiếng: “Này tính ra tôi đã muốn g**t ch*t người mà cậu yêu rồi, nhưng không tôi đã suy nghĩ lại rồi, đó là tôi sẽ để cho nó sống không bằng chết, khi nó mất đi tất cả mọi thứ của bản thân, và nó cũng mất đi cả cậu nữa, lúc đó nó sẽ đau đớn đến nhường nào, khi người mà quan tâm yêu thương nó nhất, lại quay lưng phản bội nó, mà ở bên cạnh người đã ra tay muốn g**t ch*t nó chứ, cái cảm giác đó tôi nghĩ là, nó sẽ đau đớn gấp ngàn lần, giống như có hàng ngàn con dao đâm vào tim nó vậy…”

Thời gian cứ dần trôi qua chốc lát đã là 15 phút, giờ đây Long Long cũng đã đến chỗ mà cậu đã hẹn với Luân Kiên. Anh ta nhìn thấy cậu, mà nở nụ cười vui vẻ, trong sự đắc ý.

Còn cậu với nét mặt vô cùng lo lắng, nhìn chăm chăm anh ta đầy phẫn nộ, mà lên tiếng nói rằng: “Này anh định làm gì nữa hả? Mau dừng lại những việc xấu xa của bản thân mình đi!”

Anh đáp: “Tôi định làm gì sao? Thì Tôi sẽ không làm với em trai của mình đâu, mà những gì tôi làm sẽ là làm với cậu, thậm chí là cậu biết không tôi đã hứng thú với cậu từ lâu rồi, chỉ cần cậu đồng ý theo những yêu cầu của tôi, và trở thành người của tôi, thì tôi sẽ tha cho em trai của mình, nhưng còn cậu thì không, cậu sẽ biến thành một con chó của tôi, cậu sẽ bị hành hạ và sỉ nhục, để trả giá cho những lỗi lầm mà em trai của tôi đã gây ra đối với tôi…

Thế nên cậu có thể đồng ý, đánh đổi bản thân của mình, thay cho em trai của tôi hay không? Hay cậu không muốn điều này, mà muốn từ bỏ nó hả? Thậm chí nếu cậu vẫn cố chấp ở bên em ấy, mà không đồng ý theo những yêu cầu của tôi, thì tôi chắc chắn nó sẽ không còn sống trên cuộc đời này thêm một lần nào nữa đâu…”

Nói rồi hắn ta đã lấy ra, điều khiển từ xa của quả bom, cậu nhìn nó mà trở nên hoang mang, trong tiếng chế giễu của hắn: “Đây chính là thứ mà có thể, quyết định mạng sống của hắn ta, vậy nên cậu hãy chọn lựa thật kỹ nhanh lên, bằng không thì đừng trách tại sao, tôi lại nhấn vào quả bom này, khiến nó phát nổ và anh ta sẽ phải chết…”

Nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt, cậu đã bất lực không biết phải làm gì trong sự lựa chọn này, nhưng rồi sau một lúc đã lấy lại bình tĩnh của bản thân mình, cậu nức nở lên tiếng:

“Được tôi sẽ đồng ý theo yêu cầu của anh, tôi sẽ trở thành con chó của anh, để cho anh muốn làm gì thì làm, nhưng anh phải hứa với tôi rằng, anh thật sự sẽ không làm hại gì đến anh ấy, nghe rõ chưa?”

Anh ta bấy giờ cất cái điều khiển đó đi, rồi lên tiếng vỗ tay bảo rằng: “Được thôi con chó ngoan của ta, nếu như ngươi thật lòng với chủ cũ như vậy, thì ta nghĩ ngươi nên thật lòng với ta, bằng không nếu ngươi cắn ta, thì đừng trách…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 55: Ép Buộc Làm Chuyện Đen Tối


Sau khi dứt lời, và có được Long Long ở trong tay, giờ đây anh đã lên tiếng nói với cậu rằng: “Nào cậu hãy đến phòng trọ này đi, rồi tự nhốt bản thân mình trong đó, đợi tôi trở về…”

Cậu nghe những lời nói này của anh, mà không biết rốt cục anh định làm gì nữa, nhưng rồi cũng bất lực làm theo ý anh mà thôi…

Luân Thanh đang buồn bã ngồi trong một quán cà phê, với những suy nghĩ của bản thân rằng: “Mình bây giờ đã không còn ai nữa rồi, Mình cũng không biết phải làm gì, để có thể thoát khỏi những nỗi buồn này, thậm chí tìm ra bằng chứng, để có thể tống tên sát nhân thực sự vào tù, bởi những sai trái mà hắn đã gây ra, đối với gia đình của mình…”

Cậu vẫn đang chìm trong những suy nghĩ, thì lúc này âm thanh chuông điện thoại đã vang lên, đó là âm thanh của tin nhắn, cậu bắt đầu nhìn dòng tin nhắn kia, mà trở nên hoang mang…

Trong khi đó một đoạn video lại được gửi qua, đó là hình ảnh của Long Long cậu ta đang ở trong một căn phòng tăm tối:

“Đây người mà yêu thương mày nhất, bây giờ đã ở trong tay của tao rồi, và nó tình nguyện là một con chó, để có thể bảo vệ cho mày, thậm chí mày sẽ không biết được kết cục của nó như thế nào đâu, nó sẽ bị tao hành hạ ra sao, trong sự đau khổ đến mức nào…”

Sau khi đọc dòng tin nhắn kia, cùng với việc xem video đó, cậu chìm trong những suy nghĩ, của sự hối hận, và tức giận, thậm chí có chút mơ hồ và nghi ngờ, khi không biết được rằng, đây có phải là cái bẫy, nào đó mà Long Long vạch ra hay không, hay nó là sự thật…

Chốc lát cậu đã lấy được lại bình tĩnh của bản thân mình, sau đó nhắn tin đáp rằng: “Này đừng nghĩ rằng tôi không biết được gì, có phải anh đã hợp tác với Long Long phải không? Và tôi sẽ không bao giờ tin tưởng, về những việc xảo trá của hai người đâu…”

Sau khi trả lời xông, cậu bấy giờ cũng đã mặc kệ mà tiếp tục uống cà phê, rồi lại chìm trong những suy nghĩ không biết bản thân hiện tại nên làm gì.

Trong khi Luân Kiên giờ đây đã đến căn phòng kia, nhìn Long Long nghe lời của mình đang ngồi trên giường, mà anh đã lấy điện thoại đặc lên một gốc mà bậc đèn lên. Sau đó tiến đến chỗ của cậu. Trong khi cậu thì hỏi anh trong sự lo lắng rằng:

“Này rốt cuộc anh muốn gì chứ?”

Anh ta bậc cười ha hả như một kẻ điên, rồi lên tiếng: “Muốn gì à? Không phải anh nói muốn em trở thành của anh hay sao hả? Thậm chí là anh muốn người mà em yêu thương nhất. Nhìn em chịu sự đau đớn đến tột cùng, trong dày dò đớn tàn nhẫn nhất mà anh gây ra…”

Cậu vẫn chưa hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì, thì giờ đây anh đã c** đ* của mình ra, rồi đưa cho cậu cái quần xì, điều này khiến cậu trở nên bối rối trong sự hoang mang, mà lên tiếng:

“Này rốt cuộc anh định làm gì hả chuyện này là sao chứ?”

Anh bậc cười như một kẻ b**n th** trả lời: “Em mau đeo chiếc quần xì này lên đầu đi. Và trở thành con chó cho tôi nghe rõ chưa? Rồi em bò xung quanh sau đó đến đây làm tôi sướng. Lúc đó tôi sẽ chẳng làm gì người em yêu cả bằng không thì…”

Anh vừa dứt lời lại lấy cái điều khiển quả bom từ xa ra để hù dọ cậu. Nước mắt cậu lăn dài trên đôi má, cậu đáp: “Được rồi miễn là anh không làm hại anh ấy thì tôi sẽ làm theo mọi yêu cầu từ anh…”

Nói rồi cậu đã làm theo yêu cầu của anh, cậu bắt đầu quỳ xuống dưới mặt đất, rồi bò qua lại khắp nơi, sau đó tiến đến chỗ của anh, trong tiếng cười rôn rã chế giễu cậu:

“Nào con chó kia mau qua đây đi. Mau làm tao sướng đi. Nhanh lên!”

Cậu ấm ức trong nước mắt chẳng thể làm được gì ngoài việc bất lực nghe theo lời của anh. Chốc lát cậu tiến đến gần người anh, mà đưa đầu đến phần hạ bộ, nơi c** nh* của anh đã cương lên cứng ngắc như một cây trụ vậy. Cậu do dự mà bất động…

Trong khi anh thì lên tiếng mà dùng tay đẩy đầu cậu sát gần cây gậy kia hơn: “Nào mau giúp anh sướng đi vợ yêu! À không con chó ngoan à? Mau lên còn chần chừ gì nữa chứ?”

Cậu vẫn là bất động như vậy, cho tới khi anh tức giận quát: “Sao nào mày không muốn nghe lời chủ phải không? Vậy thì đừng trách tao tại sao lại độc ác nghe rõ chưa?”

Nghe những lời hâm dọ này cậu cũng chẳng còn cách nào khác, mà há miệng ra ngậm lấy cây gậy kia của anh vào miệng. Trong tiếng cười của anh, mà đưa tay xoa đầu của cậu:

“Làm tốt lắm một con đ**m chó à! Cứ ngoan ngoãn của làm cho tao sướng đi thì may ra mày sẽ có cuộc sống tốt hơn. Và tao sẽ không làm hại người mày thương…”

Cậu không ngừng đưa đầu mình lên xuống cây gậy kia của anh, trong khi tay anh thì ôm đầu cậu. Anh rên lên trong sự xung sướng rồi ánh mắt nhắm lại trong sự tận hưởng anh lên tiếng: “Vợ yêu em làm nhiều động tác điêu luyện hơn đi. Như vừa bú m*t và l**m nữa…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 56: Quan Hệ Tình Ái


Anh ta vừa dứt lời thì cậu cũng đã làm theo ý của anh ta, nhưng nước mắt thì dàng dụa trên khuôn mặt, bởi cậu chẳng muốn làm việc này một chút nào, nhưng cậu có thể làm được gì cơ chứ, trước sự ép buộc này, khi anh ta đã y h**p lấy tính mạng người cậu yêu ra, để đe dọa cậu…

Chốc lát cậu không còn ngậm cái gậy đó của anh, mà bắt đầu dùng lưỡi l**m qua l**m lại, ở trên đầu của cây gậy ấy, sau đó l**m xuống phần dưới, rồi ngậm lấy hai quả đào mộng nước, treo lủng lẳng dưới cây…

Anh giờ đây đã cảm nhận được, sự sung sướng khi cậu ngậm lấy, cây gậy của mình. Mà bật cười trong sự đắc ý, như một kẻ b**n th** vậy, anh lên tiếng chế giễu châm chọc cậu:

“Hahahaha không ngờ kỹ thuật của cưng, lại giỏi đến như vậy, và cứ làm tốt như thế đi, thì tao sẽ không phụ mày đâu…”

Cứ như vậy cậu đã không ngừng ngậm, rồi dùng đầu của mình đưa lên đưa xuống một lát lâu, trong tiếng r*n r* đầy thỏa mãn của anh:

“Tốt lắm làm mạnh hơn nữa đi nào!”

Dứt lời anh dùng tay ấn đầu của cậu, đến khi lúc cán cây gậy kia, giữ một lát lâu, sau đó mới thả ra, trong hơi thở dồn dập của sự phê pha…

Chốc lát cậu cứ làm như vậy vài lần, anh đã không chịu nổi nữa, mà từ bên trong cây gậy kia, sau khi cậu không ngậm nó nữa, nó đã b*n r* rất nhiều chất nhầy màu trắng, lên khuôn mặt của cậu…

Cậu khóc nức nở, trong sự hoang mang đến tột cùng, và cảm thấy thật nhục nhã, trong khi anh thì bật cười, và nhìn cậu trong sự thích thú, thậm chí cảm thấy cậu thật là gợi dục trong giây phút này…

Cậu với giọng nói run rẩy, lên tiếng hỏi anh rằng: “Như vậy là kết thúc được rồi phải không? Và anh sẽ tha cho tôi và cậu ấy chứ?”

Luân Kiên nhếch môi cười trong sự nham hiểm, như vẫn đang âm mưu điều gì đó, câu trả lời: “Kết thúc à? Tôi nghĩ điều đó chưa xảy ra được đâu, bởi vì trò chơi này vẫn còn dài, Vì một khi tôi chưa thưởng thức được cậu, thì làm sao tôi có thể, bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng như vậy…”

Cậu nghe câu nói từ anh, mà trở nên vô cùng hoang mang, cậu không biết rốt cuộc anh định làm gì nữa, sau đó lên tiếng cầu xin anh: “Này tôi nghĩ như vậy là đủ rồi, anh hãy dừng lại đi được không!”

Trước sự cầu xin kia, anh bậc cười thật lớn, rồi đáp rằng: “Không tôi sẽ Không dừng Lại, cho tới khi nào tôi cảm thấy thỏa mãn, còn giờ cậu tự leo lên đây, rồi làm cho tôi sướng đi, không thì đừng trách…”

Nghe những lời nói từ anh mà cậu trở nên hoang mang, cậu chìm trong sự bất lực không biết phải làm gì, sau đó đã lột hết tất cả mọi thứ trên người, để lộ cơ thể không mặc gì, chốc lát cậu đã tiến đến chỗ anh, trong ánh mắt thỏa mãn của anh, sau đó leo lên người anh…

Anh cười rồi nói: “Phải ngoan ngoãn như vậy chứ? Vậy thì tôi mới thương em nghe rõ chưa? Còn giờ hãy mau thực hiện nghĩa vụ, của một con đ**m đi!”

Dứt lời cậu cố gắng đưa cây gậy của anh, vào bên trong cơ thể của mình, trong khi cảm giác đau đớn đã bắt đầu dâng lên, khiến cho mặt mày của cậu tái xanh, cậu la lên trong sự đau đớn: “A đau quá đi mất, chúng ta có thể dừng lại được không?”

Nghe câu nói từ cậu, anh tỏ vẻ tức giận và lên tiếng rằng: “Không cậu hãy mau làm đi, không thì đừng có trách tôi…”

Nước mắt cậu tuôn dài trên đôi má, mà cố gắng đưa nó vào sâu bên trong hơn, chốc lát anh rên lên trong sự sung sướng, ánh mắt nhìn chăm chăm cậu một cách trìu mến, mà bảo:

“Nó đã vào trong rồi, làm tôi sướng chết đi mất, mau tự nhấp đi con đ**m à…”

Cậu trong sự bất lực không thể làm được gì, mà chỉ có thể nghe lời của anh, cậu bắt đầu nhấp nhô trên cây gậy kia, sau một lát lâu, anh từ người không chủ động, đã trở thành người chủ động, anh liền ôm chầm lấy cậu vào lòng, sau đó nhấp thiệt mạnh, trong tiếng là hét để đau đớn của cậu:

“Không đau quá đi mất dừng lại đi, tôi cầu xin anh đấy…”

Nhưng đáp lại lời cầu xin kia của cậu, lại là những cú nấc trời giáng, của một kẻ phê pha, giống như một con thú hoang đang thưởng thức con mồi của mình…

Sau một hồi chơi đùa với cậu trên chiếc giường với tư thế ngồi, giờ đây anh liền bế cậu, nằm lên chiếc giường kia, hai người ánh mắt nhìn chăm chăm nhau, sau đó anh dùng môi hôn lên môi của cậu, mà lên tiếng bảo rằng: “Bây giờ chồng sẽ khiến cho vợ, sung sướng đến chết luôn, vợ có chịu không nào?”

Cậu cố gắng từ chối những lời nói của anh, nhưng anh lại bật cười và cố gắng nhấp mạnh hơn, sau đó cầm lấy hai chân của cậu, gác lên vai của mình, anh bảo: “Đừng cố gắng chống cự làm gì, bởi em không thể thoát khỏi được, số phận sẽ thuộc về anh đâu, thậm chí đừng giả vờ nữa, bởi anh biết em đang rất sung sướng phải không?”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 57: Tiếc Lộ Quả Bom


Dứt lời anh đã làm chuyện đó với cậu, cho tới khi bắn hết những chất nhày màu trắng vào trong cơ thể cậu.

Giờ đây anh đã đứng dậy nở nụ cười nham hiểm trên môi trong sự đắc thắng. Còn cậu thì nằm trên giường với vẻ bơ phờ và sự nhục nhã mà bản thân đã trải qua.

Anh bấy giờ tiến đến chiếc điện thoại mà lấy nó, sau đó bấm gửi đoạn video anh đã quan hệ với Long Long qua cho em trai của mình xem…

Luân Thanh vẫn là ngồi ở cái quán nước đó, cậu đã ngồi ở đây khoản hơn năm tiếng rồi trong những suy tư của bản thân, về việc không biết rốt cuộc bọn họ đang âm mưu điều gì, hay Long Long đang bị uy h**p chính là sự thật…

Giờ đây cậu cũng đã nhận được video kia, cậu bấy giờ mở tin nhắn điện thoại ra mà nhìn thấy đoạn video và những tấm ảnh hai người quan hệ cùng với nhau, mà tỏ vẻ vô cùng tức giận ánh mắt tràn lên sát khí cậu lên tiếng quát:

“Anh ta đúng là thứ b*nh h**n chó chết mà. Tại sao anh ta lại dám làm như vậy với cậu ấy chứ? Và rốt cuộc tại sao cậu ấy lại bị uy h**p làm theo điều này. Mình cần phải tìm ra cho rõ nguyên nhân. Thậm chí khiến cậu ấy thoát khỏi sai lầm hiện tại của bản thân, và người anh khốn nạn của mình…”

Chốc lát cậu đã nhắn tin lên tiếng hỏi anh trong sự tức giận rằng: “Rốt cuộc anh muốn gì hả? Và hiện tại cậu ấy đang ở đâu! Tôi muốn gặp hai người…”

Anh thả icon cười ha hả như đang cố gắng chế giễu cậu vậy, rồi soạn tin trả lời rằng: “Mày muốn biết nó ở đâu à? Mày đừng mơ nghe rõ chưa? Bởi vì từ giờ nó sẽ trở thành con thú, bị tao nhốt ở trong lồng mãi mãi, và nó sẽ không thoát khỏi được đây cho tới khi mày tự kết liễu cuộc đời của mày. Bằng không nó sẽ thay mày chịu đựng cực khổ. Và tao sẽ gửi mày xem những thứ thú vị từ tao và nó mỗi ngày Hahaha…”

Cậu đọc xông tin nhắn này mà cảm thấy vô cùng hoang mang, cậu trở nên hoảng loạn nét mặt đã tái xanh. Cậu lo lắng không biết phải làm gì trong tình huống này nữa. Sau một lát cậu cũng đã lấy lại bình tĩnh, rồi đưa tay lau đi nước mắt của mình cậu lên tiếng:

“Không tại sao mình lại phải khóc và thương hại cho nó chứ? Và liệu đây là sự thật hay là một cái bẫy nào đó mà nó dăng ra chứ? Và mình cần phải đi tìm sự thật, rồi mới kết luận được mọi chuyện sau đó nếu như nó vì mình mà trở nên như vậy. Thì mình sẽ cứu nó, còn không nếu nó thích diễn, thì cứ cho nó diễn thỏa thích…”

Vậy là anh đã bắt đầu lên fb của Long Long, để nhắn tin với cậu, nhưng cậu lại chẳng trả lời điều này khiến anh vô cùng lo lắng hơn. Rồi chốc lát đã lên tiếng trách mắng rằng:

“Cái thằng chó chết đó đang làm gì chứ? Tại sao nó lại không trả lời mình?”

Cậu vẫn đang lo lắng thì một tin nhắn từ máy của Long Long đã được gửi qua, nó chính là một video, trong video Long Long đang bị trói trên tường, cơ thể không mặc gì cả, rồi Luân Thanh đã dùng roi quấc vào cơ thể của Long Long một cách thô bạo…

“Này mày đang tìm nó à? Nhưng mà tao nghĩ mày sẽ không bao giờ tìm ra nó đâu! Thậm chí nó đang sống trong địa ngục nghe rõ chưa? Hahahaha hơn hết nếu như mày dám báo cảnh sát để tìm nó thì. Mày đừng trách tại sao tao lại giết mày và cả nó nghe rõ chưa?

Bởi vì trên cổ mày có một quả bom được cài vào mà mày chẳng hay, thậm chí vì điều này mà nó mới trở thành nô lệ cho tao để bảo vệ mày. Hơn hết mày đừng cố gắng phá hủy quả bom đó, vì nó quá nhỏ khi được tim vào cổ mày như một cái mụt ruồi vậy. Nên mày dám làm gì nó sẽ phát nổ ngay lập tức Hahahaha…”

Xem xông đoạn video đó mà nước mắt cậu đã tuôn rơi. Cậu giờ đây đã quyết định sẽ đi đến nơi gỡ bom để xem thử, rốt cuộc là mình có bị cài bom thật hay là không? Thậm chí là có cách để gỡ quả bom này ra không chứ?

Cứ như vậy cậu đã lái xe đến chỗ của những người chuyên gỡ bom. Sau đó đã tiến vào bên trong. Giờ đây cậu nhìn thấy một lão già lớn tuổi…

Sau khi chào hỏi lão ta và nói cho lão ta biết về việc mình bị cài một quả bom vào cổ và muốn lão giúp mình gỡ nó…

Thế là lão đã bắt đầu kiểm tra theo ý của cậu. Giờ đây ánh mắt đã trở nên sợ hãi mà cố gắng tránh né, trong ánh mắt hoang mang của cậu. Cậu lên tiếng: “Có chuyện gì mà tại sao ông lại hoảng loạn như vậy chứ?”

Lão lên tiếng: “Vì sao à? Cậu mau tránh xa tôi ra đi. Bởi vì quả bom này sẽ rất dễ nổ bất kỳ lúc nào mà chẳng ai hay biết đâu. Vậy nên cậu sẽ làm liên lụy đến tôi mất!”

Trước những lời nói của ông. Cậu nhìn ông trong sự lo lắng và buồn bã, mà chẳng biết phải làm gì trong tình huống nguy hiểm này…
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 58: Đến Khách Sạn Tìm Long Long


Trong sự bất lực không thể làm gì của ông ta, cậu giờ đây quyết định sẽ rời đi…

Cậu rời đi với tâm trạng thấp thỏm lo lắng, mà chìm trong những suy nghĩ rằng: “Rốt cuộc Long Long hiện tại cậu ấy đang ở đâu chứ? Và chỉ cần tìm ra cậu ấy thôi, thì mình tình nguyện sẽ chết cũng được…”

Sau đó cậu lại mở đoạn video đó ra xem, để coi thử có thể tìm ra được manh mối gì hay không? Cứ như vậy cậu đã xem qua xem lại một lát lâu, thì bỗng nhiên đã nhìn thấy trên cánh cửa, có để tên là khách sạn Tân Long…

Giờ đây cậu đã chìm trong những suy nghĩ, và cũng nhận ra một điều rằng: “Đây khách sạn Tân Long này, có lẽ là nơi để nhốt cậu ấy, và mình cần phải đến đó để tìm hiểu xem mới được, rốt cuộc là cậu ấy có bị nhốt ở đó hay không?”

Sau một hồi cậu đã đi đến khách sạn Tân Long. Sau đó tiến đến chỗ của quầy lễ tân, mà lên tiếng nói rằng: “Tôi muốn tìm kiếm thử, một người tên Long Long có ở đây hay không, và cô làm ơn hãy giúp tôi…”

Người quản lý khách sạn chốc lát đã lên tiếng bảo rằng: “Không tôi không thể cho người lạ xem thông tin khách hàng của mình được, bởi đó là thông tin bảo mật, vì vậy anh vui lòng ra ngoài, nếu như không muốn thuê phòng…”

Cậu nghe đến đây liền lên tiếng rằng: “Được rồi tôi muốn thuê phòng, và cô hãy đặt cho tôi một phòng đi!”

Người nhân viên bây giờ cũng đã làm theo ý của anh, rồi đưa chìa khóa phòng cho anh. Anh sau khi nhận được chìa khóa phòng, cũng đã bắt đầu lên phòng của mình, trong khi bản thân thì chìm trong sự hoang mang, và suy nghĩ rằng:

“Trong đây có rất là nhiều phòng, thì làm sao mình có thể tìm ra được, phòng mà Long Long đang bị nhốt ở đâu chứ? Thậm chí nếu như mình đi đến từng phòng, để tìm thử xem Long Long đang ở đâu, thì mình sẽ làm phiền người khác, lúc đó mình sẽ bị tống cổ ra khỏi cái khách sạn này mất, và mình phải làm như thế nào đây…”

Chìm trong những suy nghĩ của bản thân, bởi sự bất lực không biết phải làm gì, thì giờ đây đầu cậu đã nhảy xố ra một suy nghĩ rằng: “Phải rồi ha! Bây giờ mình sẽ giả vờ đi nhầm phòng, mà gõ từng phòng hỏi thử, xem người thân của mình đang ở đâu, lúc đó chắc bọn họ sẽ không trách mình đâu, bởi chỉ nghĩ mình nhầm phòng mà thôi…”

Nói là làm cậu bắt đầu đi từng phòng, mà dùng tay gõ vào sau đó lên tiếng hỏi: “Đây có phải là phòng của Long Long không ạ…”

Giờ đây trong đó đáp rằng không phải, sau đó cậu đi những phòng khác, họ cũng đáp như vậy, thậm chí có phòng thì vô cùng tức giận, mà không ngừng chửi mắng cậu rằng: “Này thằng điên không phải là phòng mày cần tìm đâu, Vậy nên mày hãy đi nơi khác đi…”

Cậu mặc kệ sự tức giận của bọn họ, bởi vì cậu biết mình đang làm phiền bọn họ, sau một lúc cậu đã đến một căn phòng nọ, mà liền gõ cửa sau đó lên tiếng hỏi: “Này cho tôi hỏi ở trong đó có ai tên là Long Long không?”

Nhưng căn phòng đã chìm trong sự im lặng, cậu giờ đây đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng này, mà tự hỏi bản thân của mình rằng: “Đây căn phòng này có phải là, căn phòng mà Long Long đang bị nhốt hay không, hay là căn phòng của một ai đó, họ đã đi đâu chứ?”

Nghĩ đến đây cậu bối rối không biết phải làm gì, sau một lát cũng đã nghĩ ra rằng: “Phải rồi muốn biết đây thật sự là căn phòng của ai, thì chỉ cần mình cố gắng rình xem thử, trong vài tiếng thì sẽ được thôi!”

Vậy là cậu đã đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó chẳng thấy nơi nào để trốn cả, vậy là cậu quyết định đi vòng vòng, để chờ xem thử chủ của căn phòng này có quay trở lại hay không…

Nhưng cậu lại sợ rằng, nếu mình cứ đi vòng vòng như thế này, thì anh trai của mình sẽ phát hiện ra cậu mất, nên cậu đã đi ra ngoài, vào mua một bộ đồ phải giả, cùng một cặp kính, với mái tóc giả để giả dạng làm một người khác…

Sau khi quay trở lại căn phòng, cậu bắt đầu gõ cửa, mà chẳng có ai trả lời cả, sau một lúc cậu cũng đã nhìn thấy phía xa xa, đang có một người đàn ông đi đến, và người này trông rất giống anh trai của cậu, vậy là cậu cố tình đi lướt qua…

Nhưng anh ta chẳng hề nhận ra cậu, sau đó đã đi đến căn phòng kia, rồi mở cửa bước vào bên trong, cậu nhìn chăm chăm bóng dáng anh ta, khi đã vào trong căn phòng đó, mà lên tiếng nói với bản thân mình rằng: “Phải những gì mình đoán đều là đúng, đó là căn phòng mà anh ta đã nhốt Long Long. Và mình sẽ không bỏ qua cho anh ta đâu, nhất định sẽ tìm mọi cách để tống anh ta vào tù, nhưng điều quan trọng là, mình phải tìm cơ hội để cứu được Long Long mới được…”

Vậy là cậu đã ở đó, để quan sát tình hình, xem thử rốt cuộc anh có đi đâu hay không, thì lúc đó mới có cơ hội để thực hiện mục đích của mình…
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 59: Cùng Nhau Bỏ Trốn


Sau một hồi canh me khoảng tầm nửa tiếng, thì anh cũng đã đi ra ngoài, trong khi cậu thì đã tiến đến cánh cửa, với nụ cười đắc ý trên môi, rồi dùng một cọng kẽm để cố gắng mở khóa cửa, và may mắn là mở được nó, cậu nở nụ cười trong sự hạnh phúc:

“Vậy là mọi thứ đã xong rồi, thật may mắn những gì trên mạng chỉ, đều là sự thật không Mình không biết phải làm gì, để mở được cánh cửa phòng này ra, mà vào bên trong cứu cậu ấy…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu đã bắt đầu tiến vào bên trong, rồi đưa tay lần mò công tắc, để có thể bật đèn lên, sau khi bật đèn lên, cậu cũng đã nhìn thấy Long Long…

Long Long giờ đây thật sự không mặc gì cả, cơ thể có rất nhiều vết thương, thậm chí người thiếu sức sống trong sự mệt mỏi, ánh mắt lờ đờ như một người mất hồn…

Nghe thấy âm thanh Long Long vô cùng hoảng sợ, thì bây giờ Luân Thanh cũng đã tiến đến, mà lên tiếng nói với Long Long rằng: “Đừng quá lo lắng như vậy, hắn ta sẽ không làm được gì cậu đâu, bởi vì đã có tôi ở đây rồi, tôi sẽ cứu cậu thoát khỏi đây, và bắt hắn phải trả giá mà thôi…”

Nghe những gì Luân Thanh nói, mà Long Long chìm trong sự lo lắng, cậu hớt ha hớt hải lên tiếng rằng: “Nào anh hãy mau rời khỏi đây đi, bởi hắn biết anh ở đây thì lúc đó anh sẽ gặp nguy hiểm đấy. Bởi vì hắn ta đã gắn một quả bom, lên cổ của anh rồi, chỉ cần anh cứu em hay em không nghe lời của hắn thì, chúng ta không một ai có thể sống sót được đâu, vậy nên anh hãy rời đi đi…”

Nghe những lời nói quan tâm từ cậu, anh bắt đầu cởi trói, mà ôm chầm lấy cậu vào lòng, nước mắt anh chảy dài trên đôi má, anh lên tiếng trong sự nghẹn ngào: “Không tôi sẽ không bỏ em ở lại đâu, cho dù có chết thì chúng ta cũng sẽ cùng chết, vậy nên tôi nhất định sẽ đưa em ra khỏi đây, và tôi đã phạm rất nhiều sai lầm rồi, khi đã từ bỏ một sự quan tâm, từ người luôn quan tâm mình nhất, và khiến người đó tổn thương, vậy nên nếu có một cơ hội, tôi sẽ đền đáp lại, những gì mà tôi đã gây ra, và khiến cho người ấy tổn thương…Vậy nên tôi cần cậu phải sống, và tôi cũng như vậy để tôi trả giá cho những sai lầm của mình, khi đã khiến cậu thành ra như thế này…”

Trước những lời nói của anh, cậu thấy vô cùng cảm động, mà lên tiếng đáp: “Phải thật ra em yêu anh rất nhiều, và em không cần anh đền đáp gì hết, chỉ cần em ở bên cạnh của anh là được rồi, thậm chí em có thể chết vì anh, nhưng em không thể để anh gặp nguy hiểm được, vậy nên cứ mặc kệ em đi, mà rời khỏi nơi này đi, thậm chí anh cũng có yêu em đâu, vậy nên em sống trên cuộc đời này làm gì? Khi người em quan tâm và yêu thương nhất, lại chẳng hề yêu em một chút nào, trong khi em cứ mơ tưởng về người đó, em đã phát điên vì người đó, nhưng được gì chứ, chỉ nhận lại sự đau đớn mà thôi, khi người đó luôn làm cho em bị tổn thương…”

Nhìn cậu đau đớn đến như vậy, anh giờ đây cũng đã hiểu ra một điều rằng, mình đã làm tổn thương cậu như nào, thế là anh lấy quần áo của cậu lên, rồi bảo với cậu rằng: “Em hãy mau mặc quần áo vào đi, sau đó chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, và rồi anh sẽ mang lại một cuộc sống mới cho em, anh sẽ Không khiến em tổn thương như thế này nữa, anh sẽ ở bên cạnh và chăm sóc em, cả đời này em chịu chứ? Mặc dù bây giờ anh không yêu em, nhưng anh nhất định sẽ thay đổi, để có thể trả lại những tình yêu thương, mà em đã dành cho anh, vậy nên em hãy giữ hy vọng đó đi, bởi có lẽ nó sẽ trở thành sự thật, có lẽ em sẽ chiếm được trái tim của anh…”

Anh vừa dứt lời thì cậu đã nhìn anh một cách trìu mến, mà ngây thơ hỏi rằng: “Những gì anh nói có phải là sự thật hay không? Em vẫn còn hy vọng chứ? Một ngày nào đó anh sẽ yêu em? Và đây không phải là lời nói dối, để cứu em ra khỏi cái địa ngục này chứ?”

Anh gật đầu nhầm xác định những gì mình vừa nói là đúng, sau đó lại lên tiếng: “Phải chỉ cần chúng ta rời khỏi nơi này, thì không ai có thể làm được gì chúng ta nữa, thậm chí em không thể chết đâu, và anh cũng vậy bởi vì quả bom kia đã bị vô hiệu hoá rồi. Và chúng ta hãy rời khỏi đây, một cuộc sống mới đang chờ chúng ta…”

Vậy là cậu đã đồng ý theo lời của anh, sau đó mặc quần áo vào. Hai người giờ đây đã chạy ra khỏi, căn phòng kia trong niềm vui và sự hạnh phúc, nhưng họ lại không ngờ được rằng bấy giờ. Luân Kiên đã quay trở lại, và nhìn thấy bọn họ, ánh mắt anh chàng đầy sự tức giận, và sát khí, anh lấy ra cái điều khiển kia, mà lên tiếng trong sự tức giận: “Hưa tao đã nhân nhượng bỏ qua như vậy rồi, mà lũ chó chúng mày vẫn tìm con đừng chết à? Vậy thì được thôi tao sẽ tội nguyện cho bọn mày…”
 
Back
Top Dưới