Đam Mỹ Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện

Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 60: Tự Sát


Chốc lát anh đã bấm cái điều khiển quả bom từ xa, nhưng nó lại chẳng hề phát nổ, điều này khiến anh vô cùng tức giận, mà lên tiếng quát lớn: “Tại sao Tại sao quả bom lại không nổ chứ? Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?”

Chốc lát Luân Thanh đã bật cười thật lớn: “Chuyện gì đã xảy ra với quả bom của anh à? Thật ra thì lão già đó, người mà không chịu gỡ quả bơm cho tôi, thật ra không phải là vì lão ta sợ, bởi vì không gỡ được quả bom đó, và nó sẽ phát nổ khiến lão chết cùng với tôi…

Mà sự thật thì lão ta đã biết được rằng, trong quả bom đó có mấy nghe lén, và thậm chí chắc chắn anh đang theo dõi nó, nên đã âm thầm diễn với tôi một vở kịch, để có thể gỡ quả bom kia, vì vậy nó mới không phát nổ…”

Luân Kiên nghe đến đây mà vô cùng tức giận, sau đó anh đã giục cái điều khiển đi, mà giờ đây đưa tay ra phía sau quần của mình, lấy ra một khẩu súng mà lên tiếng bảo rằng: “Hưa tao thật không ngờ rằng, kế hoạch của mình lại thất bại như vậy, nhưng điều đó cũng chẳng sao hết, bởi vì hôm nay chắc chắn mày cũng sẽ chết mà thôi, thậm chí người mà yêu thương mày nhất cũng như vậy, và đáng ra tao đã bỏ qua cho mày rồi, và chỉ muốn mày đau khổ thôi…

Khi nhìn người thương mày bị tao hành hạ tra tấn, thì lúc đó mày sẽ nhận ra và đau đớn như thế nào, thậm chí tao vô cùng thích cậu ta, nên tao chỉ làm cậu ta bị thương, chứ không hề muốn g**t ch*t cậu ta…

Nhưng lại không ngờ được rằng cậu ta chính là một con chó phản chủ, thậm chí mày lại thông minh tới mức này, thế nên mày đã cướp thứ mà tao muốn, mày đã cướp tất cả mọi thứ từ tao, vậy nên những thứ tao không có được, mày cũng đừng mơ mà có được, thậm chí tao có nên cho mày chết không nhỉ?

Bởi vì nếu như mày chết rồi, thì sự đau đớn kia sẽ dành cho ai? Vậy nên tao đã suy nghĩ lại rồi, đó là tao sẽ khiến người yêu thương mày nhất, phải chết nghe rõ chưa, thì sau đó mày mới nhận lại cái kết đầy đau đớn nhất…”

Dứt lời hắn ta đã hướng súng về phía của Long Long, sau đó bóp còi bắn cậu, viên súng xuyên qua người cậu, khiến cậu ngã xuống dưới mặt đất, máu từ trong cơ thể chảy ra, trong khi Luân Thanh nước mắt dàng dụa trong sự đau đớn đến tột cùng, mà quỳ xuống dưới mặt đất, cậu lên tiếng: “Không Long Long cậu không thể chết như vậy được? Hãy mau tỉnh dậy đi đừng xảy ra chuyện gì mà, không thì tôi sẽ ân hận cả đời này mất, khi đã đánh mất một người yêu thương mình…”

Nhìn Luân Thanh đang đau lòng đến tột cùng, mà anh trai cậu bật cười trong sự đắc thắng: “Hahahaha như vậy là quá đủ rồi, tao đã cam tâm khi nhìn thấy sự đau đớn từ mày, khi mất đi người mày yêu thương nhất, thậm chí bây giờ mày không còn người thân nào nữa, và mày đã hiểu được cảm giác đó chưa, cảm giác khi mình mất đi thứ mà đang nằm trong vòng tay của bản thân mình, giống như cái cách mày đã cướp đi mọi thứ từ tay của tao vậy, và tao vô cùng căm hận mày, tao vô cùng ghét mày, chỉ muốn mày chết đi, để có thể rửa mối hận này, nhưng không tao đã không chọn con đường sai lầm đó, bởi nó là sự giải thoát cho mày, và nó sẽ khiến mày không đau đớn, nhưng nếu như mày mất đi hết tất cả mọi thứ, thì nỗi đâu đó sẽ khiến mày đau đớn gấp ngàn lần, còn hơn cả cái chết kia kìa, vậy nên tao mới làm điều này với mày…Còn giờ có lẽ tao cũng không nên sống trên cuộc đời này nữa, bởi thứ tao yêu thương nhất cũng đã không còn, thậm chí nếu mất thêm tao nữa, thì sự ân hận của mày sẽ dâng trào đến mức nào hả Hahahaha…”

Dứt lời hắn ta đã dùng súng tự bắn vào cơ thể của mình, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Luân Thanh, giờ đây cậu đã chạy đến chỗ anh, mà lên tiếng: “Không anh cũng không được bỏ em như vậy! Tại sao anh lại chọn con đường này chứ? Và mọi chuyện đâu phải là do em gây ra đâu, mà tất cả đều là do chính anh, và đây là những gì mà anh phải chịu, khi anh đã chọn con đường sai lầm của mình, thậm chí em chưa bao giờ ghét anh, dù chỉ một chút mà chỉ muốn, cho anh nhận ra điều đúng đắn mà thôi, nhưng không ngờ anh lại càng lún sâu vào vũng lầy này…”

Cậu vừa dứt lời trong khi đang ôm anh, thì anh đã hất cậu ra, mà lên tiếng trong sự tức giận, ánh mắt dần nhắm lại: “Câm miệng của mày lại đi, đừng ở đó mà bày ra cái đạo đức giả kia nữa, bởi vì không có ai nghe đâu, còn bây giờ cái chết đã đến với hai người, và tao xem thử mày làm gì để cứu được, tao cùng với người thương mày chứ, và tao cảm thấy rất vui, khi mọi chuyện đã kết thúc, với sự đau đớn của mày, khi nhìn những người thân thương, dần dần ra đi, và bây giờ hãy sống cô độc, trên cõi đời cùng với sự ân hận của mình đi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 61: Kết Thúc Viên Mãn


Dứt lời anh của Luân Thanh đã phun ra máu, và ánh mắt dần nhắm lại, không thể mở ra được nữa, trong khi cậu thì bật khóc nức nở, trong sự đau đớn đến tột cùng: “Không tại sao người lại làm như vậy với con hả ông trời? Tại sao người lại cướp hết tất cả mọi thứ từ tay của con, đầu tiên là người nhà của con, sau đó lại đến người mà yêu thương con nhất, thậm chí con còn không nhận ra được sớm hơn, để khiến người đó phải như thế này, và giờ con mong người hãy giúp con cứu hai bọn họ, để con thoát khỏi sự ân hận của bản thân mình…”

Chốc lát tiếng còi xe cấp cứu cũng đã vang lên, bởi vì nhân viên ở dưới khách sạn đã nghe được tiếng súng và gọi cảnh sát đến, cùng với xe cấp cứu nữa…

Các y bác sĩ đã xuống xe cấp cứu rồi tiến vào bên trong, để đưa hai người vào xe cấp cứu và chở đến bệnh viện, trong khi Luân Thanh thì được đưa đến đồn cảnh sát để lấy lời khai…

Sau khi chiết xuất camera và lấy lời khai từ cậu, bọn họ đã chứng minh cậu vô tội, sau đó thả cậu về trong khi cậu đến bệnh viện, và chờ đợi xem thử rốt cục bọn họ như thế nào rồi…

Thời gian cứ như vậy dần trôi qua, và rồi cánh cửa phòng y tế cũng đã được mở ra, bác sĩ bước ra, trong khi cậu lên tiếng hỏi với sự lo lắng: “Bác sĩ hai bệnh nhân trong phòng đó đã như thế nào rồi?”

Bác sĩ thở dài lên tiếng bảo rằng: “Chỉ có một người còn sống thôi, người còn lại thì đã chết rồi, khi viên đạn đã bắn qua chỗ hiểm…”

Cậu giờ đây chìm trong sự lo lắng, mà hỏi bác sĩ rốt cuộc ai là người bị bắn chết, bác sĩ lúc này chỉ tay về phía của anh trai cậu, sau đó rời đi…

Điều này khiến cho cậu thở phào nhẹ nhõm, khi người thương yêu cậu, hiện tại vẫn bình an, nó khiến cho lòng của cậu nhẹ nhõm hơn phần nào…

Chốc lát cậu đã tiến vào bên trong, đưa mắt nhìn chăm chăm anh trai mình, mà đưa tay lau những giọt nước mắt, sau đó lên tiếng: “Anh hãy yên nghỉ, và cho dù như thế nào đi chăng nữa, thì anh vẫn sẽ là anh trai của em…”

Sau đó anh đã ngồi cạnh của Long Long, mà chờ cậu tỉnh lại, sau một lúc Long Long cũng đã tỉnh lại, ánh mắt nhìn chăm chăm anh, mà lên tiếng nói rằng: “Anh chúng ta vẫn còn sống sao?”

Luân Thanh nức nở đáp: “Phải chúng ta vẫn còn sống!”

Long Long lại lên tiếng bảo rằng: “Vậy những gì anh đã hứa với tôi thì? Anh có thực hiện nó hay không? Anh có mang lại một cuộc sống mới đầy hạnh phúc cho tôi không chứ? Và mối quan hệ hiện tại giữa chúng ta là gì?”

Anh bỗng đưa đôi bàn tay của cậu, lên môi của mình mà hôn nó, sau đó nhẹ nhàng trả lời: “Em đừng quá lo lắng, hãy nghỉ ngơi đi, và anh sẽ thực hiện lời hứa đó anh sẽ không làm cho em thất vọng thêm một lần nào nữa, thậm chí là khiến cho em đau đớn, bởi vì em chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh, và tại sao anh lại có thể bỏ qua một người quan trọng như vậy chứ…

Thế nên cho dù hiện tại anh chưa yêu em, thì anh vẫn sẽ cố gắng học cách yêu em, giống như những gì mà em đã làm với anh, và anh sẽ mang lại cho em sự hạnh phúc, và một cuộc sống mới, vậy nên hãy khỏe lại đi, chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới nhé…”

Cậu nghe đến đây mà cảm thấy hạnh phúc vô cùng, mà suy nghĩ rằng: “Như vậy là quá đủ rồi, bởi vì trong sự mong chờ của mình, trong nhiều năm qua bây giờ cũng đã được đền đáp…

Và hiện tại bí mật của mình vẫn chưa bị bại lộ, hay anh đã bỏ qua những bí mật đó rồi, thì mình cũng chẳng hay, nhưng cũng chẳng sao hết, vì bây giờ mình đã có anh rồi, và có một cuộc sống mới rồi, mình chỉ mong rằng trong cuộc sống hôn nhân mới này, mình sẽ nhận lại được sự hạnh phúc, chứ không phải là những sự đau đớn, mà anh sẽ gây ra cho mình…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu lúc này đã ôm chặt lấy anh rồi lên tiếng bảo: “Đây là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của em, là ngày mà em mong mỏi, em mong rằng những gì anh nói, sẽ không phải là những lời dối trá, và chúng ta sẽ mãi mãi bên cạnh nhau, cho tới răng long đầu bạc…”

Cứ như vậy bọn họ đã chìm trong sự hạnh phúc, anh lên tiếng: “Anh đã nói rồi, em đừng quá lo lắng, còn giờ thì hãy nghỉ ngơi đi, sau đó chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới hoành tráng nha!”

Cậu gật đầu tỏ vẻ đồng ý với yêu cầu của anh, trong sự hạnh phúc đến tột cùng…

Và đây có lẽ là hồi kết của bọn họ, nhưng sự thật thì câu chuyện về trả giá này vẫn còn. Bởi vì người đời thường nói rằng, gieo nhân nào thì gặp quả đó, vậy thì Long Long nhân vật chính của chúng ta, liệu cậu ấy sẽ có được hạnh phúc của mình chăng? Hay là một biến cố gì đang chờ đợi cậu ấy, trong tương lai gần, của cuộc sống hôn nhân chứ? Hãy cùng tôi đoán xem phần 2 của Bộ Truyện: Bất Chấp Yêu Anh P2
 
Back
Top Dưới