Đam Mỹ Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện

Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 20: Không Để Âm Mưu Bại Lộ


Lúc này Luân Thanh đã bắt đầu mở điện thoại của mẹ mình ra, để xem thử rốt cuộc tên đàn ông kia, đã nhắn gì với mẹ của mình...

Nhìn dòng tin nhắn, mà trở nên hoang mang, rồi có cảm giác hận mẹ của mình, đến thấu tận xương tủy, nước mắt trào ra, cậu lên tiếng: “Tại sao mẹ lại làm như vậy chứ? Mẹ đã phá hủy lòng tin của con, mẹ đã khiến con phải đau đớn đến tột cùng, khi làm ra những chuyện độc ác đến như vậy, và lựa chọn của con là đúng, khi con đã nhẫn tâm vứt bỏ mẹ, và cứu người bạn của con, cho dù cậu ấy không phải là người thân thì sao chứ, nhưng cậu ấy vẫn hơn mẹ, bởi cậu ấy không phải là một người tàn nhẫn, độc ác nham hiểm...”

Nói rồi cậu đã nhấn vào địa chỉ và cũng tìm thấy nơi mà tên đàn ông kia, bắt cóc Long Long. Cậu giờ đây đưa tay lên lau đi nước mắt của mình, cậu nói với bản thân: “Cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, thì mình cũng nhất định sẽ cứu được cậu ấy, mình sẽ không để cậu ấy xảy ra chuyện gì đâu...”

Sau đó cậu đã lái xe đến chỗ địa chỉ kia, chiếc xe chạy băng băng trên con đường, trải dài những tán cây to lớn, sau một lát cũng đã đến một khu rừng, nơi đây có một căn nhà hoang...

Và bên trong chính là tên đàn ông kia, và cả Long Long nữa. Sau khi đến nơi, cậu đã dừng xe lại, rồi bắt đầu tiến vào bên trong căn nhà, ánh mắt nhìn chăm chăm hai người, khi hắn ta đang cầm dao, đứng ung dung một chỗ...

Còn Long Long thì đã bị trói, trên một chiếc ghế, hắn nhìn cậu với vẻ bối rối, hiện rõ trên khuôn mặt mà lên tiếng hỏi: “Bà già đó đâu rồi chứ! Tại sao bà ta lại không đến đây hả, và người đến lại là cậu chứ? Và cậu có mang số tiền, 600 triệu đến đây không, và không được báo cảnh sát, bằng không tôi sẽ g**t ch*t hắn ngay lập tức...”

Dứt lời hắn ta đã gỡ trói cho Long Long, mà dùng dao kề vào cổ cầu uy h**p: “Nào mau chuyển khoản 600 triệu đó đây, thì tao sẽ thả nó ra, bằng không hôm nay tao sẽ cắt cổ nó ngay lập tức ở nơi này...”

Nghe những lời này Luân Thanh chìm trong sự lo lắng, mà lên tiếng đáp: “Được rồi hãy đọc tên số tài khoản đi, tôi sẽ chuyển 600 triệu qua, lúc đó thì anh hãy thả cậu ấy ra nghe rõ chưa?”

Hắn ta bậc cười đáp: “Được rồi chỉ cần đưa 600 triệu đây, thì tôi sẽ thực hiện theo yêu cầu...”

Dứt lời hắn ta cũng đã đọc số tài khoản của mình. Luân Thanh bắt đầu chuyển qua cho hắn, 600 triệu. Âm thanh chuông điện thoại vang lên, hắn ta cảm thấy rất vui, sau đó đã thả Long Long ra mà lên tiếng đáp:

“Được rồi biết đều như vậy là tốt, và không gây tổn hại cho ai cả, thậm chí còn có lợi cho nhau, và giờ hãy tránh ra khỏi đây để tao rời khỏi nơi này, bằng không tao sẽ g**t ch*t ngươi...”

Trước những lời nói của hắn ta. Luân Thanh liền nở nụ cười đắc ý trên môi: “Ngươi đừng mơ rời khỏi đây và chắc ngươi cũng không biết được ranh, ta là một người vô cùng giỏi võ. Vậy nên con dao nhỏ đó của ngươi, sẽ không làm được gì ta đâu, còn giờ ta đã cứu được người quan trọng nhất của ta, thế nên ta sẽ bất chấp tính mạng của mình, để có thể bắt được ngươi, để trả giá trước pháp luật...”

Nghe đến đây mà Long Long đã chìm trong sự bối rối, cậu không ngờ được rằng là Luân Thanh lại mạo gan đến như vậy, khi muốn bắt người đã làm cậu tổn thương, khiến hắn đền tội...

Giờ đây cậu đã chìm trong những suy nghĩ rằng: “Mình cần phải làm gì đó mới được, bởi vì nếu hắn ta bị bắt, thì kế hoạch của mình sẽ lộ tẩy mất...”

Bấy giờ cậu cũng đã nhìn thấy. Luân Thanh tiến đến chỗ của hắn ta với ý định đánh nhau với hắn, cậu với nét mặt vô cùng căng thẳng nhìn chăm chăm bọn họ...

Luân Thanh với cơ bắp đồ sộ, và học võ nên rất giỏi trong việc đánh nhau, cậu ta vừa dùng chân, đá vào bụng của hắn đã khiến hắn ngã xuống dưới mặt đất, lúc anh định kiến tới, đánh thêm vào hắn ta, và bắt lấy hắn...

Thì Long Long đã chạy đến ngăn cản: “Không cậu đừng đánh hắn như vậy nữa, bởi như thế là quy phạm pháp luật đó, và để cảnh sát đến, và chừng chị hắn trước pháp luật đi...”

Luân Thanh đáp: “Không tôi phải trả thù cho cậu, tôi không thể để cậu bị tổn thương bởi hắn như vậy, và trước khi hắn bị bắt vào tù, thì tôi phải đánh cho hắn một trận tơi bời, thì mới hả dạ được...”

Giờ đây cậu đã quay sang nhìn chăm chăm hắn ta, mà giả vờ nói rằng: “Anh hãy mau đầu hàng đi, đừng tiếp tục gây ra những sai lầm như vậy nữa, và chúng tôi sẽ khoan hồng cho anh...”

Trước sự giả vờ của bản thân, và Luân Thanh không hề chú ý, cậu đã dùng tay của hắn ta đâm con dao vào bên hông của mình, khiến cậu la lên trong sự đau đớn, cùng với những suy nghĩ: “Không có cách nào để hắn ta thoát khỏi đây được, vậy nên chỉ còn một cách, là mình hãy tự làm bản thân mình bị thương, sau đó để anh ấy đưa mình vào bệnh viện, còn hắn ta thì có cơ hội trốn thoát, chứ không thì hắn bị bắt, chắc chắn mình sẽ liên lụy...”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 21: Long Long Gặp Nguy Hiểm


Luân Thanh với ánh mắt lo lắng nhìn chăm chăm Long Long trong sự sợ hãi đến tột cùng, nước mắt dàng dụa trên khuôn mặt, tay ôm chầm cậu mà lên tiếng: "Không... Cậu không được xảy ra chuyện gì nghe rõ chưa? Và cậu nhất định phải bình phục, tôi không thể mất một người bạn như cậu được..."

Nhìn thấy Luân Thanh đang kêu rào trong sự đau đớn, khi Long Long đã dùng dao tự đâm chính bản thân mình, thể là nhân lúc này hắn ta đã bỏ trốn ngay lập tức...

Với những suy nghĩ của bản thân: "Hắn ta quả thật là nham hiểm mà, khi dám làm ra điều đó để mình chạy thoát, và mình không thể nào quay trở lại đây được nữa, bởi mình đã rơi vào tội giết người rồi, cho dù có biện minh như nào, thì cũng không thể thoát tội, còn giờ mình phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt...."

Thế là hắn đã lái xe, với mục đích đến sân bay để trốn thoát. Trong khi Luân Thanh thì đã gọi xe cấp cứu đến, để có thể cứu Long Long thoát khỏi tử thần đang trực chờ. Long Long ánh mắt nhìn chăm chăm Luân Thanh đẫm nước mắt đáp: "Cậu đừng quá lo lắng, tôi nhất định sẽ không sao đâu, tôi nhất định sẽ ở bên cạnh cậu mãi mãi, và mãi là bạn của cậu mà..."

Sau những câu nói của bản thân, cậu đã chìm trong những suy nghĩ rằng: "Không mình nhất định sẽ không bỏ cuộc như vậy, mình sẽ vượt qua vòng bàn tay của tử thần này, bởi vì kế hoạch của mình đã thành công phân nữa rồi, và chỉ còn một chút nữa thì mình sẽ có được anh ấy, thế nên mình sẽ kiên cường, để vượt qua thử thách này..."

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, đột nhiên cậu cảm thấy đầu ốc quay cuồng, cảm giác vô cùng mệt mỏi, mà cũng không thể tự chủ được bản thân của mình nữa, vậy nên ánh mắt đã dần nhắm lại, trong sự lo lắng và không cam tâm: "Không mình không thể chết được, mình nhất định sẽ phải sống, để có thể ở bên cạnh anh ấy..."

Nhìn Long Long đã nhắm chầm mắt lại, điều này khiến Luân Thanh vô cùng hoảng sợ, mà quát lớn trong sự đau đớn: "Không...Cậu không được nhắm mắt lại như vậy, cậu không được chết nghe rõ chưa, hãy mau tỉnh lại đi mà, bởi tôi không thể mất cậu thêm một lần nào nữa được....

Vì tôi đã lỡ đánh mất cậu một lần, khi khiến tình bạn của chúng ta biến mất, và bây giờ điều đó lại lặp lại, khi cậu đã bị mẹ tôi khiến cậu ra nỗi như thế này, và tôi mong rằng cậu sẽ không sao cả, để tôi có thể đền đáp những sai lầm cho cậu, và không mất cậu trong vòng tay..."

Chốc lát tiếng còi xe cấp cứu vang lên liên hồi, sau đó họ cũng đã vào bên trong căn nhà hoang này, mà tiến đến chỗ có hai người, rồi dìu Long Long nên băng chuyền, để đẩy lên xe cấp cứu....

Trong khi Luân Thanh thì lo lắng đi theo, với lòng cầu mong rằng: "Ông trời làm ơn đừng để cậu ấy xảy ra chuyện gì, nếu không mình sẽ ân hận suốt cuộc đời này, làm ơn hãy giúp cậu ấy thoát khỏi cái chết...".

Hai người đã lên xe cấp cứu, cánh cửa chiếc xe đóng sầm lại, chiếc xe chạy trên con đường, từ trống vắng đến đông đúc xe cộ, trong khi Luân Thanh thì chìm trong sự lo lắng đến tột cùng....

Cứ như vậy thời gian đã trôi qua, chiếc xe cấp cứu cũng đã đi đến bệnh viện, rồi dừng lại...

Lúc này Long Long được đưa xuống dưới xe bằng băng chuyền, mà được đẩy vào bên trong phòng cấp cứu, để

bat dau dieu tri.

Trong khi Luân Thanh cũng đã đi theo, bọn họ đến phòng cấp cứu, nhưng lại bị bắt ở bên ngoài không cho vào trong: "Này cậu không được vào trong đó, bởi ở đây không cho người nhà bệnh nhân vào..."

Cậu im lặng không nói gì, mà chỉ có thể bất lực, đi qua đi lại chờ đợi kết quả, với lòng cầu mong rằng Long Long sẽ bình yên...

Cứ như vậy thời gian đã dần trôi qua, tầm khoảng vài tiếng, cánh cửa phòng bệnh cũng đã bắt đầu mở ra, bước ra là người bác sĩ, trong khi Luân Thanh đưa ánh mắt nhìn vị bác sĩ kia, rồi lên tiếng hỏi: "Sao rồi? Cậu ấy vẫn ổn chứ?"

Bác sĩ thở dài đáp trong sự căng thẳng: "Hiện tại tình trạng của cậu ấy không khả quan, và chúng tôi cần tìm máu để truyền cho cậu ta, nhưng nhóm máu đó ở tôi đã hết, Vậy nên trong 24 giờ nếu không có nhóm máu đó, thì chắc chắn cậu ấy sẽ chết, còn sau khi truyền máu, thì cậu ấy phải tự mình tỉnh lại, không thì sẽ mất đi ý thức mà trở thành người thực vật mãi mãi, mà cũng không biết bao giờ mới tỉnh lại được..."

Nghe đến đây mà Luân Thanh chết lặng, sững người như kẻ vô hồn, cậu lên tiếng: "Bác sĩ làm ơn đi, cho dù bằng cách nào cũng phải cứu được cậu ấy, giúp tôi đi ạ...".

Bác sĩ lên tiếng đáp: "Được chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mà, để có thể cứu được cậu ta..."

Nói rồi bác sĩ đã liền rời đi, trong khi Luân Thanh thì vô cùng lo lắng: "Giờ mình phải tìm nhóm máu đó ở đâu đây?

Trong khi cha mẹ cậu ấy không còn trên cuộc đời này nữa? Và nếu không có nhóm máu ấy, thì sẽ không cứu được cậu ấy, giờ mình phải làm gì đây?"
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 22: Mau Thuan Gia Din


Luân Thanh chìm trong sự lo lắng của bản thân, nước mắt lăn dài trên đôi má, trong sự bất lực không thể làm được gì, mẹ của cậu nghe tin này, cũng đã đến đây cùng với cha của cậu, bà nhìn bộ dạng đau đớn của cậu, mà lên tiếng bảo:

"Con à đừng buồn như vậy mà, rồi mọi chuyện sẽ ổn mà thôi, cậu ta sẽ tỉnh lại, cậu ta sẽ không sao hết!

Trước sự trấn an của mẹ mình, cậu cảm thấy không hề vui vẻ một chút nào, cậu liền vung tay tát thẳng vào mặt của bà ta, lớn tiếng quát mà mặc kệ bà ta là mẹ của mình: "Bà hãy câm miệng của mình lại đi, bà diễn như vậy là đủ lắm rồi, tất cả những lỗi lầm đều là do bà gây ra, có phải bà đang hả hẻ lắm chứ, bởi vì giờ phút này, thì con trai của bà sẽ không bị kẻ nghèo hèn đó tiếp cận một lần nào nữa..."

Dứt lời cậu với ánh mắt căm thù, cắn chặt môi lên tiếng: "Bà đừng có mà tự mãn nghe rõ chưa, bởi tôi sẽ không tha cho bà đâu, tự tay đứa con trai này, sẽ tống bà vào tù bởi những sai lầm của bà..."

Nghe những lời nói từ con trai của mình, bà cảm thấy như trái tim của mình bị vỡ ra làm đôi, nỗi lòng tan nát, bà nức nở nói: "Ta thực sự không có làm ra những chuyện này mà, tại sao con lại không tin tưởng mẹ mình? Chỉ vì một người bạn thôi sao? Và thậm chí còn dám hỗn láo với mẹ, còn tính tổng mẹ vào tù nữa, trong khi chưa tìm hiều rõ những quyên nhân đằng sau..."

Bà vừa dứt lời thì, cậu chỉ tay vào thẳng mặt của bà: "Thôi hãy im miệng của mình lại đi, tôi biết tất cả đều là âm mưu của bà, bà đừng sảo biện nữa, để tôi nói cho bà biết một điều, đó là tại sao, cậu ấy lại tự làm hại bản thần của mình? Để diễn kịch cho tôi xem, chẳng lẽ gì muốn tống bà vào tù thôi sao, cho nên đừng biện minh thêm một câu nào nữa, bởi tôi đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện rồi, và kẻ sát nhân không ai khác mà là bà..."

Dứt lời cậu đã nắm lấy tay của bà ta, rồi lôi đi trong sự hoang mang của cha cậu: "Này con định làm gì vậy hả?

Con định đưa mẹ mình đi đâu? Tại sao con lại làm ra chuyện bất hiếu như thế này? Con có biết đó là mẹ của con hay không?"

Nhìn cha của mình, đang bênh vực bà ta, cậu đáp: "Cha đừng để vẻ bề ngoài của bà ta đánh lừa, chính bà ta là một kẻ sát nhân, là một kẻ giết người, bà ta phải bị tống vào tù, để trả giá cho những sai lầm của bản thân, vậy nên con không thể để bà ta, tự tại ngoài vòng pháp luật được, mà muốn làm gì thì làm..."

Cha cậu nghe những câu này, mà sắc mặt đã trở nên căng thẳng, đùng đùng sát khí ông tiến đến vung tay tát thẳng vào mặt của cậu: "Con thôi đi, dù gì đó cũng là mẹ của con, vậy nên cũng không được hỗn láo như thế?"

Cậu cười khinh bỉ chẳng xem cha mình ra gì: "Cha đang bênh vực bà ta sao? Cha đang muốn làm đồng lỏ của một kẻ giết người hả? Được rồi nếu như cha về phe của bà ta, thì con chắc chắn sẽ, cắt đứt mỗi mối quan hệ với cha, con sẽ không bao giờ làm con của cha nữa, nhưng điều quan trọng là giờ cần phải tống bà ta vào tù, để trả giá cho những sai lầm của mình..."

Nói rồi cậu cũng đã mặc kệ cha của mình ngăn cản, mà đẩy ông ta ngã xuống dưới mặt đất, cậu như một kẻ điên vậy, liền lôi mẹ của mình ra xe, ép buộc bà vào xe với mục đích trở lên đồn cảnh sát, để tống bà vào tù...

Trong sự bất lực của bà, mà đành chấp nhận số phận kia: "Hưa...Mình có thể làm được gì chứ? Trước trường hợp này, và có phải những gì mình làm, điều là sai không? Nếu như mình không xen vào chuyện của nó, một kẻ đầy mưu mô kia, thì liệu rằng có chuyện gì xảy ra không? Và bây giờ mình phải trả giá cho điều đó sao? Nhưng rốt cuộc gia đình của mình, đã gây ra nghiệp báo gì chứ? Mà phải nhận lại kết cục như thế này? Còn giờ mình đã mất tất cả, mình chỉ có thể chấp nhận số phận, mà ở trong tù thôi..."

Trong khi cha của Luân Thanh đã khóc trong sự đau đớn, ông không biết phải làm gì hết, trước tình huống như thế này: "Mình có thể làm được gì đây? Khi rắc rối này ập đến..."

Cứ như vậy thời gian đã dần trôi qua, ông cũng đã bắt một chiếc xe để đến đồn cảnh sát, xem thử Rốt cuộc con trai mình sẽ làm gì với mẹ của nó, với lòng cầu mong rằng, nó sẽ không tự tay tổng mẹ mình vào tù, và pháp luật sẽ trả lại tự do cho bà, khi ông biết chắc chắn bà không có tội...

Thế là sau một thời gian, ông cũng đã đến nhà tù, trong khi con trai, cùng với vợ mình đã ở đó, nó nhìn chằm chằm vào ông, với ánh mắt căm hận, và đáp: "Cha à cha tốt nhất đừng nên xen vào chuyện này, đừng nên bao che cho kẻ giết người này, bằng không thì tình cha con, nên chấm dứt luôn đi là vừa..."
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 23: Bạn Gái Luân Thanh


Bấy giờ vị cảnh sát tiến đến đã lên tiếng: "Này mọi người giữ im lặng, Không được gây ồn ào ở đây nghe rõ chưa, bởi đây là đồn cảnh sát, chứ không phải là cái chùa mà muốn làm gì thì làm? Và các người đến đây làm gì? Muốn báo án gì sao?"

Người cảnh sát vừa dứt lời. Luân Thanh liền lên tiếng tố cáo mẹ mình: "Phải tôi muốn đến đây tố cáo một tội phạm, bà ta chính là một kẻ giết người, bà ta đã lên kế hoạch bắt cóc người khác, sau đó kêu đồng phạm của bà ta, g**t ch*t người đó..."

Dứt lời cậu đã chỉ tay về phiếu của mẹ mình, trong khi bà nước mắt dàn dụa, mà không biết phải làm gì hết, trước sự cáo buộc kia.

Giờ đây người cảnh sát trả lời rằng: "Được rồi cậu nói bà ta chính là hung thủ giết người à? Vậy thì cậu có bằng chứng gì hay không?"

Lúc này Luân Thanh đã lấy điện thoại của mẹ mình ra, cho cảnh sát xem về đoạn tin nhắn kia, rồi kể về tình trạng hiện tại của Long Long: "Đó là bằng chứng về những gì bà ta đã phạm tội, vậy nên tôi mong muốn một điều rằng, bà tao phải trả giá trước pháp luật bởi những điều sai trái của mình..."

Vị cảnh sát nghe đến đây liền đáp: "Được rồi giờ chúng tôi đã có bằng chứng đầy đủ, để giam cầm bà ấy, bởi vì bà ấy thật sự phạm tội, và cho tới khi tìm ra được bằng chứng cụ thể, thì bà ấy sẽ bị tạm giam..."

Cha của Luân Thanh nghe đến đây mà vô cùng hoang mang, ông không biết phải làm gì bởi điều này, sau đó cố gắng lên tiếng giải thích, trong sự tuyệt vọng: "Không vợ của tôi không làm như vậy đâu! Cô ấy chắc chắn là bị hãm hại đó. Và con trai của tôi, nó đã bị người đàn ông kia bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi, nên mới trở nên như thế..."

Vị cảnh sát cũng chẳng nghe lời ông, họ đáp và rời đi: "Thôi chứng cứ để đầy đủ, chúng tôi sẽ tạm giam bà ta, cho tới khi nào tìm ra bằng chứng là bà ta vô tội, vậy nên ông không có quyền lên tiếng ở đây, còn giờ xin mời hai người về cho..."

Trước những lời nói kia của cảnh sát, ông cũng không thể làm được gì thêm để cứu được vợ của mình, đôi mắt ông nhìn chăm chăm qua phiếu con trai, lại tính vung tay lên đánh nó, mà đã bị cậu chụp tay lại, cậu đáp: "Ông từ bây giờ không còn là cha của tôi nữa rồi, vì ông đã đứng về phe của tên giết người, mối quan hệ giữa chúng ta đã cắt đứt, tôi không còn là con trai của ông, thế nên ông đừng mơ đánh tôi, mà ngược lại tôi sẽ khiến ông trả giá, khi dám đụng vào tôi đó..."

Nước mắt cậu chảy ra trong sự đau đớn, mặt dù cậu không muốn làm điều này, nhưng cha của cậu chẳng khác gì mẹ của cậu, vẫn cố chấp không buông xuôi, bởi những sai trái của bản thân...

Vậy là cậu quyết định mặc kệ họ, sau đó đã rời đi, trong khi ông thì bậc khóc ngã xuống dưới mặt đất: "Trời ơi quả thật là gia muôn bất hạnh mà, và sao người lại làm như vậy với con chứ ông trời?"

Trước những lời nói của ông, đầy ai oán, nhưng ông trời lại không đáp lại, mà chỉ để nổi đâu đến tột cùng, cho ông chịu đựng...

Luân Thanh đã đi đến bệnh viện, để chăm lo cho Long Long. Giờ đây đột nhiên cậu nhớ đến một điều gì đó: "Phải rồi bạn gái của mình, cô ấy hình như là có nhóm máu AB thì phải?"

Dứt lời cậu liền hồi niệm về, những quá khứ của mình và bạn gái, thì lúc đó cô bị tai nạn mất máu, nên đã có những người chuyển nhóm máu AB cho cô....

Biết bạn gái của mình ở nước ngoài, cũng đã trở về Việt Nam, và đang ở đâu đó, cậu liền vui mừng gọi cho cô ta....

Âm thanh điện thoại vang lên liên hồi, một người phụ nữ đang ngồi trước máy tính, tay không ngừng bấm máy tính vang lên những âm thanh lạch tạch. Nghe tiếng chuông điện thoại cô liền quay sang, mà cầm lấy điện thoại, rồi bắt máy, chất giọng nhẹ nhàng thanh Thúy vang lên: "Alo anh yêu à Có chuyện gì không mà gọi em vậy? Em đang xử lý những công việc, nên có hơi bận một chút, mà mấy ngày nay không có em, anh sống có ổn không?"

Luân Thanh bấy giờ khóc lóc, mang theo sự đau khổ đến tột cùng, trả lời cô rằng: "Em yêu em có thể giúp anh được không? Làm ơn hãy gạt bỏ những công việc của mình qua một bên đi, anh có chuyện cần em giúp gấp..."

Cô nghe đến đây mà vô cùng lo lắng, rồi tỏ vẻ bối rối hỏi: "Có chuyện gì vậy? Anh cứ nói đi nếu giúp được em sẽ giúp!"

Anh nức nở trả lời: "Anh... Thật ra thì, bạn của anh đã bị người nhà anh hãm hại, nên bây giờ mất máu, mà nằm trong bệnh viện rồi, nhưng cậu ấy có cùng nhóm máu với em, thế nên anh mong rằng, em có thể đến đây trước 24 giờ để cứu cậu ấy được không, không thì anh sẽ ân hận suốt cuộc đời này, khi đánh mất đi người bạn thân thiết nhất của mình, và gia đình mình chính là người đã gây ra chuyện này..."
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 24: Chuyền Máu Cho Long Long


Bạn gái của Luân Thanh nghe đến đây, mà tỏ vẻ vô cùng lo lắng, cô nói với anh rằng: "Được rồi anh đừng quá bi quan như vậy, em nhất định sẽ đến đó giúp anh mà, em sẽ không để anh phải hối hận cả đời này đâu, và anh đang ở đâu chứ, hãy gửi địa chỉ cho em đi, em sẽ đến sớm nhất có thề..."

Nghe những lời nói từ cô, anh cảm thấy thật vui, cảm giác lòng nhẹ nhõn anh đáp: "Được rồi anh cảm ơn em rất nhiều, và giờ anh sẽ gửi địa chỉ liền, em nhớ đến sớm nhé..."

Cô gái bên điện thoại mỉm cười, mà trả lời ừ. Sau đó bọn họ cũng đã tắt máy. Lúc này anh cũng đã gửi địa chỉ qua cho cô, trong khi cô nhìn địa chỉ kia, mà vội vàng rời khỏi chỗ làm việc, cô nói với các nhân viên của mình rằng:

"Tôi có việc bận nên phải xử lý vài ngày, vậy nên hãy thay tôi quản lý công ty này..."

Thể là cô đã ra chiếc xe của mình, mà ngồi vào đó bảo với tài xế hãy chở mình đến bệnh viện xxx, ở cách đây cũng đi tầm vài tiếng...

Trong khi Luân Thanh thì ngồi bên cạnh của Long Long, tay nắm chặt lấy tay của cậu, mà lên tiếng nói rằng: "Cậu cứ yên tâm đi, rồi cậu sẽ bình phục lại nhanh thôi, bởi vì sắp có người truyền máu cho cậu rồi, lúc đó cậu sẽ ồn..."

Cứ như vậy thời gian cũng đã dần trôi qua, sau vài tiếng bạn gái của Luân Thanh cũng đã đến nơi, cô liền nhắn tin với anh rằng: "Hiện tại cậu ấy đang nằm ở phòng nào vậy?"

Anh vội vàng đi xuống để dắt cô lên phòng mà Long Long đang nằm, xuống dưới nơi cậu đã ôm chầm lấy cô vào lòng, mà nức nở đáp: "Anh thực sự cảm ơn em rất nhiều, nếu như không có em thì, anh không biết phải làm gì cả..."

Cô dùng tay vỗ vào lưng anh đáp: "Anh bình tĩnh đi, mọi chuyện đã ổn rồi, bây giờ em nhất định sẽ cứu được cậu ta thôi, và lau đi những giọt nước mắt kia, bởi nó không xứng đáng làm anh buồn đâu..."

Cậu nghe lời của cô mà lau đi những giọt nước mắt, trong khi đó cũng đã đưa cô đến, mà đi gọi bác sĩ để truyền máu cho hai người....

Cô nhìn chăm chăm người đàn ông này, mà cảm thấy có chút quen, nhưng rồi của mặc kệ anh ta là ai, mà đáp:

"Anh là may mắn, khi có một người bạn thân thiết như người yêu của tôi, không thì không biết số phận của anh như thế nào rồi, và vì anh ấy tôi sẽ cứu anh, tôi cũng sẽ coi như anh là bạn của mình..."

Dứt lời tiến bước chân đã chạy dồn dập vào, trong sự nôn nóng. Luân Thanh thì nói với bác sĩ: "Bác sĩ đây chính là bạn gái của tôi, Cô ấy có cùng nhóm máu với người này, vậy nên bác sĩ hãy mau truyền máu, để ấy cứu cậu ấy đi..."

Bác sĩ mỉm cười đáp: "Được rồi chúng tôi sẽ truyền máu để cứu cậu ấy..."

Nhưng rồi sắc mặt đã trở nên căng thẳng bảo: "Chúng tôi chỉ có thể đảm bảo rằng, sau khi truyền máu thì cậu ấy sẽ không chết, nhưng mà còn cậu ấy có tỉnh lại hay không, thì vẫn còn phải chờ vào, lý trí của cậu ấy nữa, xem thử nó kiên cường đến đâu, thế là sẽ là một ngày, ba ngày, hay thậm chí là nhiều ngày, và có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại..

Nghe những lời bác sĩ nói, mặc dù cậu có lo lắng, nhưng đáp lại rằng: "Không sao ạ chỉ cần có cơ hội, là được rồi và cho dù có cố gắng hết sức, mà cậu ấy có tỉnh lại hay không, thì như thế vẫn khiến tôi nhẹ nhõm lòng, bởi vì tôi đã cố gắng hết sức để cứu cậu ấy, để trả giá cho những sai lầm của mình.....

Bác sĩ bấy giờ đặt tay lên vai cậu, mà nói: "Được rồi chúng tôi sẽ thực hành chuyện này, và nếu cậu ấy không tỉnh lại, thì cậu cũng đừng buồn nhé, và tôi rất cảm k*ch t*nh bạn mà cậu đã dành cho cậu ấy, còn giờ chúng tôi sẽ cố gắng hết sức..."

Nói rồi bọn họ đã chuẩn bị tất cả đồ đạc, và bảo bạn gái của Luân Thanh nằm xuống dưới giường, để bắt đầu ca truyền máu từ cô qua người Long Long...

Mọi thứ đã sẵn sàng và bắt đầu, cứ như vậy thời gian trôi qua một lát lâu, ca truyền máu cũng đã xong, họ cũng đã rút ống tim ra khỏi người của hai người, bác sĩ lên tiếng: "Bây giờ cần phải có thời gian, để chờ đợi xem thử cậu ấy có tỉnh lại hay không..."

Bạn gái Luân Thanh nằm trên giường, với vẻ mệt mỏi đáp: "Phải bác sĩ nói đúng đó, còn giờ anh cũng phải nên nghỉ ngơi đi, để còn có sức khỏe mà chăm sóc cậu ấy nữa..."

Luân Thanh mỉm cười trả lời, nụ cười hạnh phúc trên môi: "Phải Em nói đúng Ngọc Như, anh sẽ bắt đầu nghỉ ngơi, để có sức khỏe để chăm lo cậu ấy, cho tới khi cậu ấy tỉnh lại..."

Nói rồi anh đã ngồi trên chiếc ghế, chỗ cũ Long Long để chờ đợi cậu tỉnh lại, và thậm chí nghỉ ngơi, thế là anh đã chìm trong sự mệt mỏi, mà ngã gục xuống người cậu lúc nào cũng chẳng hay, ánh mắt lờ mờ chìm trong màn đêm, bởi cơn buồn ngủ....

Còn Ngọc Như thì đột nhiên cảm thấy ghen, khi người yêu của mình, lại quan tâm một người khác như thể, nhưng rồi cô cũng mặc kệ cho qua, bởi hai người là bạn....
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 25: Tính Lại Trong Hận Thù


Ánh mắt của mẹ Luân Thanh nhìn chăm chăm về phiếu Long Long, mà lớn tiếng quát rằng: "Cái thứ b*nh h**n chó chết như mày, mày đừng mơ tiếp cận được con trai của tao, và hôm nay tao sẽ g**t ch*t mày..."

Nói rồi bà ta đã cầm con dao tiến đến chỗ của cậu, một tay nắm chặt lấy tay cậu, mà đâm vào bụng cậu, bà ta quát lớn: "Chết đi cái thứ cặn bã súc sinh b*nh h**n như mày, không nên sống trên cõi đời này, thậm chí cái chết này là tao ban cho, để mày không thể tài nào quyến rủ con trai tao thêm một lần nào nữa....".

Cảm giác đau đớn khiến nước mắt cậu chảy dài trên đôi má, đột nhiên cậu giật mình tỉnh dậy, thở hồng học trong sự lo lắng, với tiếng hét thất thanh, làm cho Ngọc Như và Luân Thanh đang nghỉ ngơi bỗng bừng tỉnh...

"Không!"

Nghe cậu la hét trong sự sợ hãi, mà đã tỉnh dậy ngồi trên chiếc giường, điều này khiến cho Luân Thanh cảm thấy rất vui, mà lên tiếng trấn an cậu: "Này đã có chuyện gì xảy ra vậy hả? Cậu gặp ác mộng gì sao Long Long, còn bây giờ cậu đã tỉnh lại rồi, cậu có biết không tôi đã rất lo lắng cho cậu, nhưng giờ nó là niềm hạnh phúc của tôi..."

Long Long bấy giờ ôm chầm lấy, Luân Thanh vào lòng, tỏ vẻ vô cùng yếu đuối, giọng run rẩy đáp: "Tôi..Tôi đã mơ thấy mẹ của cậu đã cầm con dao, bà ta với khuôn mặt rất ghê rợn, giống như một kẻ sát nhân vậy, bà ta không ngừng chửi rủa tôi, rồi cầm con dao đâm vào bụng của tôi, khiến tôi cảm thấy đau đớn, nhưng chị có thể la hét trong sự bất lực không thể làm được gì.....

Nghe những gì mà cậu nói. Luân Thanh đã lên tiếng an ủi rằng: "Không sao mọi chuyện đã ổn thỏa rồi, bà ta đã bị bắt vào tù, để trả giá cho những sai lầm của bản thân, còn giờ chỉ có tôi, ở bên cạnh của cậu, Và tôi hứa sẽ chăm sóc cậu, hết khoảng đời còn lại, tôi sẽ cho cậu sự hạnh phúc, tôi sẽ không khiến cho cậu bị tổn thương thêm một lần nào nữa đâu..."

Nghe những lời mà Luân Thanh nói, cậu trả lời: "Vậy thì cảm ơn cậu rất nhiều, bạn tốt của tôi..."

Nhưng rồi bờ môi bống nở một nụ cười nham hiểm, với những suy nghĩ trong đầu: "Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ thôi sao, nó làm cho mình cảm thấy vô cùng sợ hãi, nhưng bây giờ giấc mơ kia đã kết thúc, mình cũng đã đạt được điều mà mình muốn, bây giờ mình đã có được anh ấy trong tay, và không ai có thể ngăn cản được mình, ở bên cạnh anh ấy mãi mãi..."

Lúc này Ngọc Như cũng đã tiến đến chỗ của hai người, cô đôi mắt nhìn chăm chăm Long Long mà lên tiếng:

"Thật may là cậu đã không sao rồi, cậu có biết là bạn trai tôi đã rất lo lắng cho cậu như thể nào không? Và cũng may là tôi đến kịp thời để giúp đỡ, khi truyền máu của mình cho cậu, không thì cậu đã chết rồi, thậm chí là chúng tôi đã rất lo lắng, khi nghĩ rằng cậu sẽ không tỉnh lại, nhưng đây quả là một kỳ tích mà, khi cậu đã tỉnh lại.."

Nhìn người phụ nữ trước mặt của mình, Khi cô ta tự xưng mình là bạn gái của Luân Thanh, từ sự vui vẻ, sắc mặt của Long Long đã trở nên khó coi, cậu ngoài mặc thì nói với vẻ niềm nở: "Vâng tôi cảm ơn cô rất nhiều, vì đã giúp đỡ tôi, không thì tôi không biết mình đã như thế nào nữa..."

Nhưng bên trong lại chìm trong những suy nghĩ rằng: "Mình vừa mới loại bỏ được một kẻ thù, khi dám cướp anh ấy từ tay của mình, bây giờ lại có thêm một kẻ thù xuất hiện nữa sao, và mình nhất định sẽ không để cô ta yên, mình sẽ không để cô ta cướp anh ấy từ tay của mình được, mình sẽ tìm mọi cách để khiến cô ta rời xa khỏi anh ấy..."

Cô nhìn cậu chìm trong suy nghĩ, sau những câu nói, mà đã lên tiếng: "Cậu Không cần cảm ơn tôi làm gì đâu, bởi vì tất cả đều là do bạn trai tôi, nên tôi mới giúp đỡ cậu, vì cậu là bạn của bạn trai tôi, nên cũng coi như là bạn của tôi, còn bây giờ cậu đã tỉnh lại rồi, Có lẽ chúng ta nên đi ăn gì, thậm chí coi như buổi ăn đó là buổi ăn mừng của chúng ta vậy..."

Luân Thanh cười trả lời: "Phải đấy anh nghĩ em nói đúng, chúng ta nên đi ăn gì đó thôi..."

Thế là bọn họ đã quyết định đi ăn trong sự vui vẻ, nhưng mà Long Long lại chìm trong những suy nghĩ, nham hiểm rằng: "Tôi không thể để cô có được anh ấy đâu nghe rõ chưa? Và tôi nhất định sẽ tìm mọi cách, hủy hoại cuộc đời cô, và khiến cô tránh xa anh ấy mãi mãi..."

Sau đó nhìn bọn họ đã đứng dậy rời đi, cậu cũng nở nụ cười giả tạo, mà đi theo bọn họ, nhưng trong lòng thì không cảm thấy vui một chút nào cả, mà chỉ mang một sự hận thù vô cùng lớn, đến nổi nó như một ngọn lửa, nếu có thể đốt cháy, thì đã thiêu rụi tất cả mọi thứ thành tro tàn ngay lập tức, trong sự thù hận đến tột cùng...
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 26: Nhìn Họ Thân Mật


Bọn họ giờ đây cũng đã bắt đầu đi ăn với nhau, trong sự vui vẻ, họ đã đến một nhà hàng nọ, và thuê một chỗ đề ngồi ăn uống...

Ở đó gồm có ba chiếc ghế, hai chiếc ghế thì để sát gần nhau, đó chính là chỗ ngồi của Ngọc Như và Luân Thanh.

Trong khi Long Long thì ngồi một chỗ đối diện với bọn họ...

Nhìn cảnh tượng hai người ngồi chung với nhau, điều này đã khiến cho Long Long cảm thấy tức giận đến tột cùng, cậu cắn chặt môi trong những suy nghĩ: "Đáng ra chỗ ngồi đó phải là của tôi mới đúng. Nhưng tại sao lại thay vào vị trí của cô chứ? Tôi không hề cam tâm về điều này, và tôi muốn đó là chỗ của tôi, vậy nên tôi sẽ không tha thứ, cho dù đó là kẻ đã cứu mình, nhưng tôi nhất định sẽ tìm cách để g**t ch*t họ, để họ không Tranh giành chỗ của tôi nâu..."

Nhìn thấy sắc mặt của Long Long không hề được vui. Ngọc Như lên tiếng hỏi rằng: "Tại sao nhìn cậu có vẻ lại buồn như vậy? Bộ Có chuyện gì à?"

Long Long cười tỏ vẻ thân thiện đáp: "Không có chuyện gì đâu mà, chẳng qua tôi cảm thấy hơi khó chịu trong người, mà không sao cả, chúng ta cùng ăn đi..."

Bọn họ nghe những lời mà cậu nói, mà cũng mặc kệ bỏ qua, những biểu hiện kỳ lạ trên khuôn mặt của cậu, sau đó bắt đầu ăn với nhau.

Luân Thanh giờ đây đã dẻ cá cho cô mà nói rằng: "Này để anh gấp cho. Coi chừng bị mắc xương ý. Với lại em nên ăn thịt nhiều vào, nhìn em dạo này ốm ra hẳn rồi kìa..."

Nghe những lời nói từ anh, cô cảm thấy rất vui và hạnh phúc, cô cười trong sự thỏa mãn, sau đó đáp lại rằng:

"Anh này thật tình là, chỗ đang ăn cơm mà, tại sao anh lại tỏ ra tình tứ như vậy chứ, có người đang ăn cơm chó, em cảm thấy ngại lắm..."

Long Long nghe những lời nói từ bọn họ, cậu cười trả lời: "Không có sao đâu, hai người cứ thân mật tùy thích đi, bởi vì điều đó sẽ không diễn ra bao lâu đâu..."

Trước câu nói của cậu, bọn họ thắc mắc, mà tưởng rằng mình đã nghe lầm, họ liền tra hỏi lại: "Ý của cậu là gì?"

Cậu bật cười thật to, cố gắng kiềm chế sự tức giận, cậu trả lời rằng: "Thật ra tôi đang đùa với hai người đó mà, Ý của tôi là hai người cứ thân mật tùy thích đi, bởi tôi không quan tâm đến việc đó đâu, vì hai người là người yêu của nhau, thậm chí cô ấy còn đã cứu tôi..."

Trước những lời nói đó, bọn họ bật cười, mà không ngại ngùng gì hết, trò chuyện với nhau thậm chí là đút cho nhau ăn...

Điều này khiến cho Long Long nhìn thấy cảnh tượng này càng tức giận hơn: "Thật là kinh tởm mà, và mình muốn dẹp ngay cái bàn ăn này ngay lập tức, mình không muốn nhìn thấy cảnh bọn họ, tình tứ đúc cho nhau ăn như vậy, và đáng ra người, đang chìm trong sự hạnh phúc của tình yêu, phải là mình chứ không phải là cô ta, và cô cứ tận hưởng niềm hạnh phúc của mình đi, bởi tôi chắc chắn một điều rằng, sẽ có một cơn bão vô cùng lớn, ập đến cuộc đời, vào hủy hoại mọi thứ của cô, và Đó là lời thề của tôi..."

Sau khi bọn họ đã ăn uống xong xuôi, trong sự tức giận tột cùng giống như muốn bốc ra lửa của Long Long. Thì lúc này họ cũng đã đứng dậy, để thanh toán tiền rồi rời đi....

Trời ở đây cũng đã tối mù, chắc tầm là 10:00 đêm, bấy giờ Ngọc Như lên tiếng bảo rằng: "Trời tối rồi em có thể đến nhà của anh ngủ được không? Và em muốn ở bên cạnh anh nhiều hơn, và dành thời gian cho anh, bởi vì như chúng ta đã nói, trong tháng tới chúng ta sẽ kết hôn với nhau, vậy nên trước khi kết hôn với anh, em muốn tìm hiểu anh nhiều hơn, và học cách làm vợ của anh, thậm chí là lấy lòng cha mẹ của anh..."

Nghe những lời cô vừa nói, anh liền tỏ ra vẻ trong sự buồn bã: "Thật ra thì cha của anh đã chấm dứt mọi quan hệ với anh rồi, vậy nên anh không thể về nhà của mình được nữa, thậm chí là mẹ anh đã vào tù, thế nên em không còn cơ hội, để làm con dâu của bà ấy nữa rồi. Hơn hết bây giờ chúng ta sẽ, thuê khách sạn ở được không?"

Ngọc Như nghe đến đây mà nét mặt tỏ ra buồn bã, cô lên tiếng nói với cậu rằng: "Em Thật Không Ngờ rằng, là nhà anh lại gặp một biến cố lớn như vậy, em mong rằng mọi chuyện sẽ qua nhanh, và gia đình của anh lại đoàn tụ như xưa, lúc đó thì chúng ta sẽ dang chính ngôn thuận ở bên nhau...".

Anh lên tiếng đáp: "Được rồi mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, còn bây giờ em có đồng ý, thuê khách sạn ở với anh không?"

Cô nở nụ cười trong sự vui vẻ đáp: "Được Cho dù là ở đâu cũng được, chỉ cần ở bên cạnh anh là được rồi..."

Nhìn bọn họ vui vẻ nói chuyện với nhau, về việc sẽ ở chung với nhau trong khách sạn, điều này khiến Long Long vô cùng tức giận, sau đó đã nảy ra một ý định, mà lên tiếng bảo rằng: "Này đừng ngủ ở khách sạn, làm gì cho tốn tiền cả, mà đến nhà của tôi đi!"
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 27: Anh Ôm Lại Cậu


Trước những lời đề nghị của cậu, giờ đây bọn họ trở nên bối rối, nhưng rồi đã bàn tán với nhau một lúc, sau đó nói với cậu rằng: "Đến nhà của cậu có tiện hay không vậy?"

Long Long mỉm cười trả lời rằng: "Tiện chứ sao lại không? Bởi vì ở nhà của tôi, có tới hai phòng lận mà, phòng thứ nhất thì để tôi với ông ngủ, phòng thứ hai thì để bồ của ông ngủ, ông thấy như thể nào? Như vậy thì vẹn cả đôi đường lúc đó, sẽ không tốn tiền thuê phòng trọ, chi cho phí tiền chứ..."

Bọn họ nghe những lời cậu nói mà thầm thì với nhau, để bàn tán về việc có nên đến nhà của cậu ngủ hay không, sau một hồi cũng đã có quyết định rằng sẽ đến nhà của cậu đề ngủ....

"Được rồi như những gì cậu đã nói chúng tôi sẽ đến nhà của cậu để ngủ, bởi vì quả thật thuê phòng trọ, tốn tiền nên đến nhà cậu ngủ là tốt nhất..."

Long Long nghe đến đây mà nở nụ cười nham hiểm, với những suy nghĩ trong lòng: "Hưa từ bây giờ cho tới khi, tôi tìm ra cách để đối phó với cô thì, tôi sẽ ở bên cạnh người yêu của cô, và tìm mọi cách có được anh ấy bằng mọi giá..."

Thế là bọn họ đã bắt đầu trở về nhà của Long Long. Đến nơi nó không phải là căn nhà tồi tàn của nát, lúc nhỏ mà

Luân Thanh vẫn hay đến để chơi, mà căn nhà này đã ổn hơn rất nhiều....

Nhìn căn nhà Luân Thanh cũng đã biết được rằng, bạn của mình dường như đã khá giả lên, cậu liền lên tiếng: "Nó không còn là căn nhà lúc nhỏ nữa rồi, khi chúng ta còn ở bên nhau, mặc dù không còn kỷ niệm xưa, nhưng tôi cảm thấy rất vui bởi vì, bây giờ cậu đã có một chỗ vững chãi, thậm chí có phải là, cuộc sống của cậu đã tốt hơn trước đúng không, thể là tôi mừng cho cậu rồi..."

Long Long liền trả lời đáp rằng: "Đúng cuộc sống của tôi đã ổn hơn trước rất nhiều, Và tôi cảm ơn vì cậu đã quan tâm đến tôi..."

Cứ như vậy bọn họ nói chuyện với nhau một lát, rồi Long Long đã lên tiếng bảo rằng: "Thôi trời cũng đã khuya lắm rồi, tôi nghĩ là chúng ta nên đi ngủ thôi..."

Hai người kia nghe đến đây, mà liền chấp nhận yêu cầu của cậu, bởi vì bọn họ cũng đã cảm thấy buồn ngủ, khi vì quá lo lắng cho Long Long mà không có thời gian nghỉ ngơi...

Cứ như vậy Long Long đã chỉ chỗ ngủ của Ngọc Như cho cô tự đến đó ngủ, còn mình đưa Luân Thanh về phòng ngủ với cậu ta, với nụ cười đắc ý trên môi đầy thỏa mãn: "Hahaha bây giờ thì mình đã có cơ hội gần cạnh anh ấy rồi, phải chắc chắn anh ấy sẽ là của mình mãi mãi, không ai có thể cướp anh ấy từ tay của mình..."

Hai người cùng đã vào bên trong phòng, sau đó bọn họ cũng đã nằm xuống dưới giường, bấy giờ Luân Thanh lên tiếng bảo rằng: "Cảm giác này khiến tôi cảm thấy rất vui, khi được gần cạnh bạn của mình nhiều hơn..."

Long Long mỉm cười trả lời: "Tôi cũng như vậy, và có biết không đã rất lâu rồi, chúng ta đã không được ở bên nhau như thế này, Còn bây giờ như thế này thật tốt biết bao..."

Họ đã bắt đầu nói chuyện với nhau, sau một lúc Luân Thanh đã lên tiếng bảo rằng: "Thôi được rồi, có lẽ là chúng ta nên ngủ thôi, bởi vì tôi cảm thấy rất mệt, nên cần được nghỉ ngơi..."

Nghe những lời mà Luân Thanh nói. Long Long trả lời trong sự luyến tiếc, khi không thể nói chuyện với anh thêm được nữa, mà phải đi ngủ: "Được rồi chúng ta ngủ thôi!"

Cậu giờ đây mặc dù nằm cạnh Luân Thanh nhưng lại cảm thấy rất khó chịu vô cùng, khi không được ôm chầm lấy anh, như những gì mà cậu mơ tưởng, cứ như vậy đôi mắt cậu đã mở ra, nhìn chằm chằm về phía Luân Thanh.

Chốc lát cậu đột nhiên có một suy nghĩ rằng: "Bây giờ nếu như mình ôm cậu ta vào lòng thì, lúc đó có sao không nhỉ? Chắc là sẽ không sao, khi cùng lắm là cậu ta sẽ hất mình ra thôi, lúc đó mình sẽ giải thích với cậu ta rằng, là mình có tật xấu hay ôm người ở phiếu đối diện, chắc chắn cậu ta sẽ tin thôi, và không khi ngờ gì đâu..."

Nghĩ đến đây cậu đã cổ gắng, dùng hết dũng khí của bản thân mình, mà ôm chầm lấy anh vào lòng, trong sự lo lắng đến tột cùng, trái tim không ngừng đập thần thức....

Cậu sợ rằng anh sẽ tỉnh lại, thậm chí là vẫn còn thức, thì sẽ hất cậu ra. Với những suy nghĩ của bản thân, trong sự lo lắng thì, đột nhiên cậu ấy cũng ôm chồng lấy cậu vào lòng. Điều này khiến cho Long Long cảm thấy vô cùng ngỡ ngàn...

Bấy giờ Luân Thanh lên tiếng bảo: "Cậu lại sợ gặp ác mộng mà? Nên mới ôm tôi như vậy? Nhưng không sao đâu, tôi sẽ ôm lại cậu, bởi vì tôi luôn ở bên cậu, và sẽ giúp đỡ cậu, thể nên đừng lo lắng, có tôi ở bên cậu thì, sẽ không có một cơn ác mộng nào, về mẹ của tôi, xuất hiện để có thể khiến cậu bị tổn thương..."

Trước sự vỗ về an ủi của anh, mà cậu cảm thấy thật ấm áp, trong niềm vui và hạnh phúc...
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 28: Sự Nghi Ngờ


Bấy giờ Long Long đã trả lời những câu nói của Luân Thanh rằng: "Phải tôi cảm ơn cậu rất nhiều, bởi vì đã ở bên cạnh và chăm sóc tôi như vậy, hơn hết tôi thực sự rất sợ, tôi sợ cơn ác mộng kia, nó sẽ đến một lần nữa, nó sẽ phá tan cuộc đời của tôi, nó sẽ khiến tôi ngủ không ngon, và thậm chí chìm vào Cơn ác mộng của sự đau đớn..."

Nghe đến đây đôi bàn tay của Luân Thanh lại bắt đầu vỗ về, vào lưng của cậu, anh nói: "Thôi hãy cố gắng nhắm mắt để ngủ đi, mọi chuyện đã qua rồi, cơn ác mộng nó sẽ không đến, khi đã có tôi bên cạnh của cậu..."

Nghe đến đây Long Long đã ừ và chấp nhận yêu cầu của Luân Thanh. Sau đó cậu đã nhắm mắt lại để ngủ, với những suy nghĩ nham hiểm trong đầu rằng: "Tôi Không ngờ rằng, anh lại có một tấm lòng bao dung đến như vậy, nhưng anh không biết được là, tấm lòng bao dung đó của anh, lại là một điểm yếu chí mạng, khi tôi đã dùng nó ba lần bảy lượt Để trêu đùa anh, và bắt anh nhảy múa theo điệu nhạc của bản thân mình...

Phải anh nói anh sẽ bảo vệ tôi sao, người cần bảo vệ thực sự, không phải là tôi mà chính là anh, bởi vì anh đây là con mồi của tôi, và đang nằm trong tầm ngắm của tôi, và tôi nhất định sẽ có được anh..."

Lúc này Ngọc Như đã đi đến phòng của hai người, với ý định rằng xem thử Luân Thanh đã ngủ chưa, mà hỏi anh về một chút việc, giúp đỡ công ty của mình, vì cô đang gặp một vài rắc rối trong hồ sơ...

Bỗng cô đột nhiên trở nên hoang mang, ánh mắt mở to, nhìn chăm chăm về phiếu bọn họ, khi trước mắt của cô chính là, người yêu của cô, cùng với bạn của anh ta, hai người đang ôm chầm lấy nhau một cách trìu mến, chìm trong giấc ngủ say, nhưng cô lại nhìn thấy rõ, khuôn mặt của Long Long trong ánh đèn mờ ảo, lại nở một nụ cười quỷ dị trong sự đắc thắng của bản thân....

Cô giờ vẻ mặt trở nên vô cùng tức giận, mà đùng đùng sát khí rời khỏi rồi đó, với những suy nghĩ trong đầu rằng:

"Tại sao chứ? Tại sao anh ấy là người yêu của mình mà? Sao anh ấy lại ôm một người đàn ông khác chứ? Và Rốt cuộc mối quan hệ của bọn họ là gì? Không lẽ mình chỉ là một bức bình phong thôi sao?"

Cô chìm trong những suy nghĩ này, mà cảm thấy vô cùng đau đớn trong lòng, mà quyết tâm rằng ngày mai cô sẽ hỏi bạn trai của cô, về những gì mà cô đã nhìn thấy trong đêm hôm nay, và nếu như những gì cô suy nghĩ là thật, thì cô sẽ vứt bỏ người đàn ông khốn nạn này, bởi cô nghĩ là chắc chắn vì gia sản của mình, nên anh ta mới tiếp cận cô, để làm bức bình phong...

Cứ như vậy cô đã trần chọc cả đêm không ngủ được, mà chờ đợi cho hai người tỉnh lại, để quyết định nói rõ mọi chuyện của tối hôm qua....

Sáng hôm sau bọn họ cũng đã tỉnh lại, mà ra phía trước nhà với ý định uống trà với nhau, nhưng cô đã bước ra khỏi phòng, đưa mắt nhìn chằm chằm, với sự dò xét cô liền lên tiếng trong sự tức giận: "Đêm hôm qua em đã nhìn thấy tất cả, đó là hai người đã ôm nhau lúc ngủ, và anh hãy mau giải thích điều này đi! Rốt cuộc giữa mối quan hệ của hai người là gì chứ? Thậm chí có phải anh làm quen với em, và tính lấy em làm vợ, chỉ vì muốn em làm bất bình phong của anh đúng không? Để anh có thể che giấu đi giới tính của mình, đang qua lại với tên đàn ông bẩn thỉu này..."

Luân Thanh liền lên tiếng trong sự hoảng loạn: "Rốt cuộc Em đang nói gì vậy chứ? Em tại sao lại đổ thừa cho bọn anh là người như vậy, và tất cả mọi thứ không phải như em nghĩ đâu, và mọi chuyện là như thế này....

Thật ra cậu ấy đã sợ về những cơn ác mộng kia, khi chính mẹ anh đã gây ra cho cậu ấy, nên cậu ấy mới ôm anh ngủ mà thôi, và anh muốn cậu ấy được an toàn, mà không gặp những cơn ác mộng đó nữa, nên anh mới ôm lại cậu ấy, chứ thực ra không có chuyện gì hết, mà tại sao em lại hiểu lầm, rồi làm quá mọi chuyện lên như vậy, thậm chí hai người đàn ông ôm nhau, thì có làm sao chứ?"

Cô nghe đến đây mà cô cố gắng kiềm chế cơn tức giận của bản thân, rồi nói với bản thân của mình rằng: "Phải mình không được nghi ngờ lung tung như vậy, trong khi chưa có bằng chứng cụ thể, và mình sẽ tìm ra bằng chứng, rồi vạch trần bọn họ sau vậy, và nếu như mọi chuyện như anh ấy nói, thì có lẽ người sai thực sự là mình, và mình sẽ hối hận khi tự tay đánh mất anh ấy.."

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cô liền lên tiếng đáp: "Được rồi có lẽ em vì quá nóng vội, nên mới làm như vậy, còn giờ em đã nhận

ra lỗi sai của mình rồi, nên mong anh có thể tha thứ cho em, em sẽ không bao giờ lặp lại việc đó nữa, khi chưa có tìm hiểu mọi chuyện..."
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 29: Tìm Bằng Chứng


Sau những câu nói của bản thân, giờ đây cô đã thở dài trong sự mệt mỏi, mà quyết định sẽ tìm hiểu xem thử rốt cuộc là bọn họ liệu rằng có mối quan hệ mờ ám như cô nghĩ hay là không?

Trong khi đó Luân Thanh cũng đã lên tiếng nói rằng: "Em suy nghĩ như vậy là đúng rồi. Khi không có bằng chứng cụ thể thì đừng nói lung tung nhé. Bởi vì anh vô cùng yêu em. Và cậu ta chỉ là bạn bè nên anh không có bất kỳ mối quan hệ tình cảm gì với cậu ta. Với lại bạn bè thì làm vậy với nhau cũng có sao đâu chứ. Chẳng qua em suy nghĩ quá nhiều nên mới căng thẳng mà trở nên như vậy..."

Trước những lời nói của anh cô chỉ có thể bất lực thở dài không biết phải làm gì. Mà quyết định sẽ âm thầm điều tra ra vụ này. Giờ đây cô đã ra ngoài để tiện mua một ít dụng cụ để vệ sinh cá nhân.

Trong khi Long Long thì nhìn cô rời đi mà ánh mắt đã tỏ ra vẻ tà mị như đang âm mưu một điều gì. Sau đó cậu rơi vào những suy tư rằng:

"Hưa người phụ nữ đó lại muốn đấu với mình rồi. Và cô ta đã nghi ngờ điều gì đó về mình. Vậy nên nếu như mình không làm gì đó để trừ khử cô ta, thì lúc đó mình sẽ bị cô ta lên kế hoạch vạch trần mà thôi... Nhưng mình phải làm gì để có thể khiến cô ta không thể động chạm vào mình?"

Nghĩ đến đây cậu đã chìm trong những suy tư. Cho tới khi Luân Thanh tiến đến đặc tay lên vai cậu mà hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì à? Tại sao nhìn cậu lại suy tư như vậy?"

Long Long đáp: "Không có gì đâu chẳng qua tớ hơi lo lắng một chút chuyện nên mới vậy thôi!"

Cứ như vậy hai người đã ngồi với nhau và tiếp tục uống trà, trong những cuộc trò chuyện phím....

Ngọc Như đã đến cửa hàng, cô bắt đầu mua những đồ dùng cá nhân, để sử dụng, Nhưng trong lòng thì vẫn không ngừng mang theo những tâm sự thầm kín, về chuyện của chồng cô và Long Long...

Cứ như vậy cô cũng đã mua đồ xong, sau đó bắt đầu trở về nhà của Long Long rồi lên lầu đánh răng rửa mặt.

Thậm chí lúc về cô đã mua đồ ăn sáng cho cả ba người, nên bọn họ đã ăn cùng với nhau. Trong khi Luân Thanh vẫn không ngừng quan tâm cô, nhưng sự vui vẻ trên khuôn mặt của cô đã biến mất, mà chỉ còn lại sự kinh tởm và thắc mắc, về những chuyện của anh, khi có phải anh chỉ đang lợi dụng mình hay không?

Cứ như vậy thời gian đã dần trôi qua, cô cũng chẳng thèm về công ty làm gì nữa, vì cô muốn ở đây để điều tra sự thật, nên luôn kè kè bên họ 24 trên 24....

Nhưng rồi cô đột nhiên nhớ tới. Long Long dường như đã bị mẹ của Luân Thanh lên kể hoạch hãm hại, điều này khiến cô chìm trong những thắc mắc rằng: "Mình đã nhớ là cậu ấy đã bị mẹ của Luân Thanh ra tay phải không?

Vậy thì tại sao bà ấy lại ra tay với Long Long chứ, rốt cuộc là vì lý do gì?"

Nghĩ đến đây cô liền chìm trong sự bối rối, mà quyết định đi tìm sự thật, xem thử tại sao mẹ của Luân Thanh lại ra tay với Long Long. Thậm chí dù gì bà ấy cũng sắp làm mẹ chồng của mình, nên cô cũng nên đến tù và thăm bà một lần...

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cô cũng đã quyết định, sẽ đến thăm mẹ của Luân Thanh và tìm hiểu thử xem vì lý do gì, mà bà lại ra tay với Long Long như vậy...

Cứ như thế cô đã ra xe của mình, mà vào đó lái xe đi, nhưng trước khi đi đã nói với Luân Thanh rằng, mình cần giải quyết chút chuyện, nên về công ty gấp, sau đó lúc chiều sẽ gặp lại anh....

Cứ như thế chiếc xe đã băng băng, trên con đường tấp nập xe cộ, sau một lúc cũng đã đến trại giam, cô liền tiến vào bên trong, và bảo với cai ngục rằng: "Cô làm ơn có thể cho tôi thăm một tù nhân được không?"

Người cai ngục nhìn chăm chăm cô, cho tới khi cô lấy tiền ra cho người đó, người đó liền mỉm cười đáp: "Được rồi cô cần gặp ai? Cô cứ nói đi, chúng tôi sẽ cho cô gặp trong 10 phút..."

Dứt lời cô đã nói về mẹ của Luân Thanh. Giờ đây bọn họ cũng đã nhận ra bà ta mà đáp: "Được rồi cô ở đây chờ tôi một chút, tôi sẽ vào bên trong, và đưa bà ta ra gặp cô..."

Nói rồi người cai ngục đã tiến vào bên trong tù, sau đó dắt mẹ của Luân Thanh ra, bà nhìn chăm chăm cô, mà nước mắt dàng dụa trên khuôn mặt, bấy giờ bà cũng nhận ra cô là ai, khi lúc trước bà cũng thường hay gặp cô, bởi khi con của bà vấn chưa ra nước ngoài, thì đã yêu đương với cô...

Thậm chí bà luôn nghe con trai mình kể về, người yêu của nó là cô, mà giờ cô đến nơi này, khiến cho bà cảm thấy rất vui...

Cô nhìn chăm chăm mẹ Luân Thanh với bộ dạng tàn tụa, mà cảm thấy rất buồn cho bà, với những suy nghĩ rằng:

"Bà ấy thật tội nghiệp mà, không biết chuyện gì đã xảy ra với bà ấy nữa..."
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 30: Biết Sự Thật


Hai người giờ đây cũng đã gần cạnh nhau, bà liền khóc nức nở chạy đến ôm chẩm lấy cô vào lòng, sau đó lên tiếng nói: "Cảm ơn con rất nhiều, vì đã đến đây thăm bác..."

Ngọc Như dùng tay vỗ về bà bảo: "Bác đừng cảm ơn con làm gì cả, bởi vì chúng ta sắp là người nhà của nhau rồi, nhưng mà tại sao bác lại bị tống vào tù chứ?"

Bà nghe câu nói của cô, liền khóc nức nở trong sự đau thương, bà lên tiếng đáp: "Thật ra thì tất cả những điều này, do chính một người đàn ông gây ra, đó không là ai khác mà là bạn của con trai bác!

Ngọc Như nghe đến đây mà vô cùng hoang mang, vậy là cô đã lên tiếng hỏi bà trong sự thắc mắc: "Bác nói gì chứ? Là bạn của con trai bác, đã làm ra điều này sao? Nhưng tại sao cậu ta lại làm ra điều này với bác chứ? Rốt cuộc là vì điều gì?"

Giờ đây bà liền kể lại tất cả mọi chuyện cho cô nghe: "Thật ra cậu ta không phải là một loại người tốt lành gì đâu, cậu tai chính là một kẻ xấu xa, với nhiều mưu mô và thủ đoạn đề hèn, và ta đã nhìn thấy được điều đó, qua ánh mắt của cậu ta, khi vừa mới gặp lần đầu tiên...

Nhưng ta không ngờ rằng, cậu ta lại ra tay tàn nhẫn đến như vậy, cậu ta không những chia rẽ gia đình của ta, không những khiến con trai của ta, căm ghét ta mà còn tống ta vào tù, lại còn khiến bản thân mình bị thương, để có thể vu oan cho ta nữa, sau đó ung dung tự tại chiếm đoạt gia sản của ta, và cướp đi đứa con trai thân thương của ta, sau đó biến nó trở thành một thứ b*nh h**n y chang nó vậy....

Cô nghe đến đây mà vô cùng sóc, mắt chữ a mồm chữ ô nhìn chăm chăm bà, sau đó nhớ lại chuyện hai người đã ôm chầm lấy nhau, mà cô càng tức giận hơn, giờ đây cô mới suy nghĩ: "Không lẽ nào Chính hẳn ta, là người đã dụ dồ bạn trai của mình ôm hắn, để khiến mình hiểu nhẩm bạn trai của mình sao, sau đó hẳn sẽ thừa cơ, mà cướp đi bạn trai của mình, quả là một kẻ mưu mô mà, và mình sẽ không để chuyện này xảy ra đầu, mình nhất định sẽ vạch trần chuyện này..."

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cô liền nói với mẹ của Luân Thanh rằng: "Bác à bác cứ yên tâm đi, con sẽ không để hắn ta có thể thực hiện được âm mưu của mình, con sẽ khiến hắn phải trả giá mà thôi..."

Mẹ Luân Thanh nhìn chăm chăm cô bảo rằng: "Ta biết con dâu tốt của ta, con sẽ giúp đỡ ta mà, nhưng con hãy cần thận với nó, bởi nó không phải là một con người, mà là một kẻ lòng lang dạ sói, nếu như nó đã phát hiện ra, con đã nghi ngờ nó, thì nó sẽ không để cho con sống yên đầu, nó sẽ tìm mọi cách để g**t ch*t con bằng được, vậy nên hãy cẩn thận..."

Cô liền gật đầu đồng ý với những yêu cầu của bà, sau đó đã lấy ra mấy cái bánh bao, mà mình mới mua vừa bỏ trên bàn, đưa cho bà ấy ăn: "Đây bác mau ăn đi, để có sức khỏe ạ, sau đó cháu sẽ tìm mọi cách đưa bác ra khỏi tù, mà tống cái thứ đầy mưu mô kia vào tù, để khiến hắn trả giá cho những sai lầm của mình, bởi vì những kẻ độc ác, không thể nào sống những nhớ ngoài vòng pháp luật được..."

Bà liền đưa tay xoa đầu của cô, sau đó trả lời: "Ta mong rằng mọi thứ, sẽ thành công như con nói, và ta mong rằng con có thể vượt qua những rắc rối kia, để giúp sự thật chiến thắng sự giả dối, để tống kẻ phạm tội thật sự vào tù..."

Sau đó bà đã ăn những cái bánh bao mà cô đưa cho mình, trong sự vui vẻ và hạnh phúc, còn cô thì chìm trong những suy tư....

"Mình nhất định sẽ cứu bà ấy ra khỏi đây, bởi nhìn bà ấy trông thật tội nghiệp, và bà ấy cũng chính là mẹ chồng của mình, thậm chí mình sẽ cứu được chồng của mình thôi, thoát khỏi tay của tên bẩn thỉu kia..."

Cứ như vậy sau một lát cũng đã hết thời gian thăm tù nhân, cô nhìn mẹ của Luân Thanh đã bị đưa lại vào tù, mà cảm thấy thật tội nghiệp bà, cùng với lòng thương xót, cô hứa với bản thân của mình, nhất định sẽ tìm mọi cách để cứu được bà ra nhà tù...

Giờ đây với sự quyết tâm, cô bắt đầu lên xe để chở về nhà, và sẽ nói với Luân Thanh về những gì mà mẹ anh đã nói, để có thể vạch trần được, bản mặt thật của Long Long. Sau đó giải thoát mẹ của Luân Thanh, và anh thoát khỏi sự khống chế của Long Long....

Thậm chí cô chính là bạn gái của anh, nên cô nghĩ rằng chắc chắn anh sẽ tin tưởng mình, mà xem xét lại mọi chuyện, chứ không phải là tin tưởng, một kẻ chẳng có mối quan hệ gì, ngoài là bạn bè của anh cả...

Thể là cô đã trở về nhà, với những suy nghĩ của bản thân, đã khiến lòng như bị lửa đốt, và cô mong mọi thứ mình sắp làm, sẽ thành công mỹ mãn, nhưng những gì mà cô muốn được....
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 31: Vạch Trần


Vậy là Ngọc Như cũng đã về tới nhà, với ý định sẽ vạch trần chân tướng về Long Long. Bước vào bên trong nhà, cô với sắc mặt đầy sát khí, lúc này Luân Thanh đã đứng dậy nhìn chăm chăm về phía cô, mà tỏ vẻ vô cùng thắc mắc hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Không phải em nói là, em cần giải quyết một ít chuyện ở công ty à? Tại sao lại đến đây vào lúc này?”

Cô không nói không rằng gì hết, mà tiến đến chỗ của Long Long liền vung tay tát thẳng vào mặt của cậu, trong sự tức giận đến tột cùng, cô lên tiếng quát: “Cái thứ b*nh h**n chết tiệt kia, tại sao mày lại làm như vậy chứ? Tại sao mày lại tống mẹ của anh ấy vào trong tù? Thậm chí còn Muốn cướp anh ấy từ tay của tao nữa? Và uổng công tao đã cứu mày, nhưng mà mày lại, muốn quay ngược cắn tao à, nhưng điều đó là không thể đâu, bởi vì hôm nay tao sẽ phải vạch trần bản mặt thật của mày…”

Trước lời nói của cô, và cái tát kia, cậu đưa tay lên ôm chầm lấy mặt của mình, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt, hiện rõ sự đau đớn, cậu lên tiếng đáp: “Tôi đã làm gì chứ? Tại sao cô lại tát tôi như vậy? Hơn hết những gì mà mẹ anh ấy nói, có phải là sự thật hay không? Có phải cô đã tìm hiểu nó kỹ càng chứ? Mà lại làm như vậy với tôi hả? Cô có biết là cô đang đổ oan cho người khác không? Và điều đó khiến họ tổn thương đến thế nào không hả?”

Ngọc Như bật cười trong sự khinh bỉ: “Gì chứ cái loại như mày mà cũng biết tổn thương sao? Trong khi bản thân của mày lại đi tổn thương người khác như vậy, bộ bọn họ không phải là con người sao? Mà chỉ có một mình mày là con người à, tao cảm thấy thật là nhục nhã cho mày, tao cảm thấy thật xấu hổ cho mày, về những chuyện sai trái mà mày đã làm, và nếu là tao thì tao đã chết rồi, chứ không còn nhỡn nhơ ở đây, mà bày ra vẻ bi thương, để diễn kịch lấy lòng thương hại của người khác đâu…”

Trước những lời nói của cô, cậu vẫn là vẻ mặt đó, cậu ngây thơ trả lời trong sự đau buồn: “Phải tôi chính là người đã làm ra những chuyện đó, tôi là người xấu xa như cô nói, vậy nên cô hãy bắt tôi vào tù đi, hay Cô muốn tôi làm gì, cô muốn tôi tự sát để có thể, chứng minh sự trong sạch của bản thân à, Được rồi nếu như cô muốn vậy thì, tôi sẽ chết trước mặt của cô, cho cô vừa lòng được chưa…”

Nói rồi cậu đã tiến đến một cái bàn gần đấy, mà cầm lấy con dao lên, đưa lên cổ của mình: “Đó như những gì cô muốn, đó là chỉ cần tôi chết đi, thì mọi rắc rối này sẽ tự kết thúc phải không? Bởi vì chính tôi là người đã gây ra nó mà…”

Cô ta trở nên sợ hãi, mà trả lời rằng: “Này cậu không được làm điều gì dại dột nghe rõ chưa? Cậu hãy mau buông con dao xuống đi rồi nói chuyện, thậm chí cậu đừng diễn nữa, vở kịch của cậu sẽ kết thúc ngay hôm nay, và cho dù cậu có làm gì đi chăng nữa, thì vở kịch của cậu cũng sẽ không thành công đâu, nên đừng nghĩ đến chuyện dại dột như thế này…”

Ngọc Như vừa dứt lời thì. Luân Thanh đã vung tay tát thẳng vào mặt của cô, âm thanh bóp vang lên, khiến cô nét mặc sững sờ nhìn chăm chăm Luân Thanh, ánh mắt tràn đầy Sự bi thương và căm hận đến tột cùng, cô lên tiếng: “Gì vậy tại sao anh lại làm như vậy với em? Và anh đã bị nó lừa rồi đó hãy mau tỉnh lại đi, rốt cuộc nó đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho anh, mà anh lại trở nên như vậy thế?”

Vừa dứt lời cô đã ăn thêm một cái bạt tai nữa, trong khi Luân Thanh đã lên tiếng trách mắng cô rằng: “Thôi đi em đừng làm quá mọi chuyện lên như vậy, tại sao em lại tin một người phụ nữ điên cơ chứ? Bà ta đang định tẩy não em à, và thật ra cậu ấy không làm chuyện gì hết, cậu ấy luôn là người đúng, còn em và bà ta là người sai, hay là bởi vì, cậu ấy không đủ đẳng cấp cùng chúng ta, nên em cũng khinh bỉ cậu ấy, như thế này hả…”

Nước mắt cô lăn dài trên đôi má trong sự đau đớn, bởi cô không thể tin được rằng, người mình yêu thương nhất lại làm như vậy với mình, cô nức nở nói: “Anh em yêu anh đến như vậy mà, và em chỉ muốn tốt cho anh thôi, tại sao anh lại làm như vậy với em chứ? Trong khi Nó chỉ là một người ngoài nó đã tẩy não anh rồi, đến nỗi anh đã làm em tổn thương…”

Anh đáp: “Tôi không muốn nghe thêm lời nào nữa, làm ơn hãy mau rời khỏi nhà này, cho tới khi nhận ra sai lầm của bản thân, thì tôi sẽ bỏ qua cho cô, còn không thì chúng ta chấm dứt mối quan hệ đi, bởi tôi không cần những kẻ dối trá, tôi chỉ cần một người trung thực như cậu ấy mà thôi…”. truyen bjyx

Nghe những lời mà anh nói. Long Long đã nở nụ cười đắc ý trên môi, với những suy nghĩ rằng: “Hahahaha thật không ngờ được, anh ta đã bị mình điều khiển rồi, và bây giờ anh ta sẽ trở thành con rối, mà bắt đầu nhảy múa trong vòng bàn tay của mình…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 32: Âm Mưu


Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu lại một lần nữa lên tiếng, với vẻ bi thương: “Thôi hai người đừng cãi vãi nhau nữa, tôi biết tất cả những lỗi lầm này, điều là do tôi gây ra, vậy nên chỉ cần tôi chết, thì tất cả mọi hiểu lầm sẽ kết thúc…”

Lúc cậu định dùng dao kết liễu đời mình, thì Luân Thanh đã tiến đến giật lấy con dao, sau đó ném nó xuống dưới đất, khiến tay anh bị chảy máu, anh mặc kệ sự đau đớn kia, mà ôm lấy cậu vào lòng, anh lên tiếng: “Không tôi đã bị mẹ mình lừa dối, để rồi tôi đã đánh mất cậu một lần, nhưng bây giờ tôi sẽ không bao giờ, cho phép bản thân của mình đánh mất cậu thêm một lần nào nữa, và cậu là bạn của tôi, tôi sẽ bảo vệ và ở bên cạnh cậu mãi mãi, tôi sẽ khiến những kẻ, muốn âm mưu hãm hại cậu phải trả giá…”

Nói rồi anh lớn tiếng nhìn chăm chăm Ngọc Như nói rằng: “Được rồi tôi không thể nào yêu, một loại người bỉ ổi vô liêm sỉ như cô, vậy nên chúng ta hãy kết thúc đi…”

Ngọc Như nghe những lời này, mà trái tim như vỡ thành trăm mảnh vậy, cảm xúc dâng trào đến tột cùng, trong sự đau đớn cô nói: “Gì chứ chỉ vì một người đàn ông thôi sao? Mà anh lại nhẫn tâm nói ra những lời đó, thậm chí là vứt bỏ em hả? Vậy thì tình cảm của chúng ta bấy lâu qua là gì? Hay anh chỉ xem em như một bức bình phong, để có thể che đi dưới tính thật của mình hả?”

Nghe những lời này từ cô. Luân Thanh lớn tiếng đáp lại: “Tôi thực sự rất yêu em, tôi cũng không phải là người đồng tính, vậy nên không xem em là bức bình phong, nhưng em đã đi quá giới hạn của mình rồi, em đã trở thành một con người xấu xa bỉ ổi, vậy nên tôi không thể yêu em nữa, bởi em sẽ làm tổn thương người thân của tôi, thế nên hãy dừng lại đi, như vậy là quá đủ rồi, tôi sẽ không yêu nữa, tôi quá mệt mỏi, trong cái thứ tình yêu này rồi…”

Hai trái tim từng đã thuộc về nhau, bây giờ đã vỡ nát tan tành thành trăm mảnh. Trong sự đâu đớn của mình, Ngọc Như đã không kiềm chế được bản thân của mình nữa, cô lớn tiếng nói: “Được rồi nếu như anh muốn kết thúc thì, chúng ta sẽ kết thúc vậy, bởi vì tôi không cần yêu, một kẻ bệnh quạng giống như anh, một kẻ khiến người khác phải đau đớn, khi bị lừa dối trong tình yêu, thậm chí cả gia đình của anh, anh còn khiến họ phải đau khổ, và từ bỏ họ, thì sau này tôi lấy anh thì sao chứ, lúc đó chắc chắn anh sẽ khiến tôi, phải chết trong sự đau đớn đến tột cùng đúng không? Vậy nên tôi nên từ bỏ anh là đúng…”

Dứt lời cô lâu đi những giọt nước mắt kia, mà tỏ vẻ vô cùng mạnh mẽ, cô lớn tiếng nói trước khi rời đi: “Anh cứ chờ đó, rồi tôi sẽ khiến anh phải trả giá, bởi những việc của ngày hôm nay, khi anh đã phản bội tôi, anh đã khiến trái tim tôi phải đau đớn, và tôi nhất định sẽ khiến anh phải trả giá mà thôi…”

Nhìn cô dần dần rời đi với câu nói kia, mà anh cảm thấy trong lòng có một chút đau đớn, nhưng cũng mặc kệ nó, thậm chí cơn đau đớn mà cô đã gây ra cho anh, nó không có gì so sánh được, nhưng cũng đành chấp nhận bỏ qua tất cả, bởi anh không cần một người phụ nữ, nham hiểm xảo trá như cô…

Long Long cười trong sự đắc ý, khi nhìn anh đau buồn mà từ bỏ cô ta, cậu chìm trong những suy nghĩ rằng: “Hahahaha mình không ngờ rằng, mình lại có thể chia rẽ bọn họ một cách dễ dàng như vậy, còn giờ thì mình sẽ tìm mọi cách, để khiến ảnh ghét cô ta hơn, sau đó mình sẽ dần dần chiếm đi trái tim của anh ấy, để anh ấy thuộc về mình mãi mãi…”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân. Long Long đã lên tiếng nói với Luân Thanh rằng: “Nhìn kìa tay anh đã chảy máu rồi, mau đi theo tôi, tôi sẽ băng bó vết thương cho anh, nếu không nó sẽ nhiễm trùng mất…”

Anh đã đồng ý và đi theo cậu, lúc này bọn họ ngồi xuống một cái ghế, anh lên tiếng: “Cảm ơn cậu rất nhiều, vì đã quan tâm đến tôi như vậy, và tôi không biết rốt cuộc bọn họ, tại sao lại nghĩ như vậy về cậu chứ? Trong khi cậu không phải giống như bọn họ nói phải không? Và cậu đừng bao giờ lừa dối tôi nhé? Nếu như tôi phát hiện ra thì, tôi sẽ hận cậu cả đời này đó!”

Long Long mỉm cười sức thuốc cho anh, rồi đáp rằng: “Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu, tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu, và thậm chí có lẽ là, bọn họ hiểu lầm điều gì đó, nên mới trở nên như vậy thôi, sau đó thì họ cũng sẽ nhận ra sai lầm của bản thân, rồi sẽ sửa sai thôi, nên ông đừng quá lo lắng, còn giờ hãy nghỉ ngơi đi. Cho tới khi Tâm trạng tốt hơn thì, chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện sau vậy…”

Luân Thanh thở dài trong sự mệt mỏi đáp: “Được rồi cậu nói đúng có lẽ tôi nên nghỉ ngơi!”

Thế là cậu đã ngồi đó để nghỉ ngơi, còn Long Long thì đã đi đâu đó…
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 33: Bắt Đầu Âm Mưu


Long Long vừa đi vừa chìm trong những suy nghĩ rằng: “Mình phải làm gì đây, làm gì thì mới có thể tống khứ được cô ta, ra khỏi trò chơi này mãi, mà chỉ còn lại mình ở bên cạnh của anh ấy thôi…”

Cứ như vậy suy nghĩ một lát lâu, cậu giờ đây cũng đã nãy ra một ý định rằng: “Phải rồi như những gì mà bà ta đã làm, thì mình sẽ bắt đầu thực hiện kế hoạch đó thêm một lần nữa, để có thể giải quyết cô ta, ngay lập tức, không phải lúc nãy cô ta nói rằng, cô ta sẽ không để yên cho Luân Thanh sao? Vậy thì cô ta sẽ không để yên về điều gì, mặc dù anh ấy không biết, nhưng mình thì lại biết về điều này, mình sẽ một tay bắn trúng hai con ngạn, chỉ trong một mũi tên mà thôi…”

Dứt lời cậu đã bật cười trong sự đắc ý, sau đó lấy điện thoại của mình, mà gọi cho tên đàn ông kia. Đầu dây bên kia bắt máy, lên tiếng rằng: “Alo là ai vậy chứ? Gọi tôi có việc gì không?”

Long Long cười nham hiểm trên môi: “Cậu quên rồi à Tuấn Kiệt? Không là ai khác mà là tôi đây, kẻ đã từng hợp tác với cậu, trong một âm mưu thật lớn, còn bây giờ tôi muốn hợp tác với cậu thêm một lần nữa, vậy nên cậu có thể giúp tôi được không, nếu như cậu không giúp tôi việc này, thì có lẽ cậu cũng sẽ phải vào tù nghe rõ chưa?”

Hắn ta nghe đến đây liền tỏ vẻ vô cùng lo lắng, giọng nói run rẩy lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc là mày muốn gì nữa đây hả?”

Cậu đáp: “Muốn gì à? Tao lại cần mày trong việc đó, đó là tao muốn mày bắt cóc một người, sau đó thì vu oan cho người đó, lúc đó ta sẽ trả thêm tiền cho mày. Vậy nên Mày có muốn thực hiện vụ giao kèo này không, hay là muốn vào tù hả?”

Nghe những lời mà cậu nói, hắn biết cậu không phải là một người dễ đối phó, nên không đối đầu trực diện được, mà nếu có đối đầu thì hắn cũng sẽ thua, vậy nên hắn cũng chỉ có thể bất lực, mà nghe theo lời của cậu sắp đặt, bởi vì bọn họ bây giờ là người chung thuyền, nên không thể bỏ người còn lại, nếu như bỏ người còn lại, thì chiếc thuyền này sẽ bị lật, lúc đó một rắc rối lớn sẽ ập đến với người còn lại…

“Được rồi tôi sẽ đồng ý theo những gì cậu yêu cầu, nhưng nhớ chuyển thêm cho tôi nghe chưa, còn giờ hãy mau gửi địa chỉ của bọn họ đi, tôi sẽ thực hiện theo âm mưu của cậu, đó là bắt cóc giết người và vu khống cho người khác…”

Nghe những lời Tuấn Kiệt vừa nói, cậu bật cười ha hả trong sự đắc thắng: “Được rồi tôi sẽ gửi địa chỉ cho cậu liền!”

Vậy là Long Long đã gửi địa chỉ cho hắn ta, khi không ngừng bấm trên điện thoại. Sau đó cậu nở nụ cười đắc ý rằng: “Bây giờ thì kế hoạch của tôi sẽ chính thức bắt đầu thêm một lần nữa, và kẻ thù của tôi, cô hãy chờ đợi đi, chờ đợi rắc rối gì sẽ ập đến với mình, cô sẽ phải nhận lại kết quả, như những gì mà mẹ chồng tôi đã nhận, thậm chí còn đau đớn hơn gấp ngàn lần…”

Cứ như thế thời gian cũng đã dần trôi qua, tên đàn ông kia cũng đã thực hiện theo kế hoạch, mà đi đến địa chỉ kia để xem thử rốt cuộc là, có người đàn ông như Long Long đã nói ở đó hay không, rồi sẽ bắt cóc ông ta…

Sau một lúc thì cậu cũng đã đến nơi, bấy giờ cậu tiến vào bên trong nhà, quả thật bên trong không có ai, ngoài một lão già tầm hơn 70 tuổi, lão ta có vẻ như đang khóc, mà ông trong tay đang cầm một tấm ảnh…

Cậu nhìn cảnh tượng này, mà bật cười trong sự nham hiểm: “Lão già à, hôm nay tôi sẽ, bắt được ông, và thực hiện thành công âm mưu của mình…Ông không thể thoát khỏi được cái bẫy, mà tử thần đang trực chờ dân tặng cho ông đâu…”

Nói rồi cậu ta liền tiến vào bên trong nhà, trong khi lão già nhìn chăm chăm cậu, mà lên tiếng trong sự bối rối: “Rốt cuộc cậu là ai vậy chứ? Tại sao lại đến nhà tôi như vậy? Rốt cuộc là cậu muốn gì?”

Lão ta vừa dứt lời thì, cậu đã tiến đến, dùng tấm giấy có tẩm thuốc mê, ngay lập tức bịch vào miệng ông ta, khiến ông ta ngất xỉu ngay tại chỗ, khi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra….

Bắt cóc ông ta một cách dễ dàng, hắn lên tiếng nói: “Quả là dễ như ăn kẹo mà, còn bây giờ thì, tôi đã có được ông trong tay, tôi chỉ cần thực hiện xong kế hoạch, và bắt đầu có được số tiền mà mình muốn là được rồi…”

Thế là hắn ta đã bắt đầu kéo cha của Luân Thanh ra xe của mình, rồi lôi lên xe. Sau đó lái chiếc xe rời đi, chiếc xe chốc lát cũng đã đến một căn nhà hoang, khác chứ không phải là căn nhà hoang lúc trước…

Và rồi hắn ta đã trói lão già lại, sau đó vứt lão ta xuống dưới mặt đất, mà nhìn chăm chăm lão, hắn đáp: “Bây giờ mọi chuyện đã thành công phân nữa, mình chỉ còn gọi cô ta đến đây, thậm chí là gọi cậu ấy đến nữa, thì kế hoạch sẽ xong xuôi ngay thôi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 34: Mắc Bẫy


Ngọc Như lúc này đang làm việc trong công ty, thì đột nhiên cô đã nhận lấy một cuộc gọi, trong cuộc gọi đó, là tiếng của một người đàn ông, với vẻ vô cùng cấu gắt và tức giận: “Alô cô có phải là Ngọc Như đúng không?”

Ngọc Như nghe đến đây mà bối rối vô cùng, cô cảm thấy số này rất lạ, không giống như số người quen, cô liền lên tiếng hỏi lại hắn ta rằng:

“Rốt cuộc anh là ai vậy chứ? Tại sao lại gọi cho tôi như thế kia? Rốt cuộc là có chuyện gì sao?”

Trước những lời nói trong sự thắc mắc của cô, hắn ta liền đáp, điều này khiến cô vô cùng hoang mang: “Tôi là ai à, thì cô không cần biết làm gì, bởi vì tôi có một tin rất quan trọng cần nói cho cô biết đây, đó là cha chồng của cô, ông ấy đang gặp nguy hiểm, nếu như cô không đến đường xxx, thì lúc đó tính mạng của ông ta, sẽ không giữ được đâu, còn giờ cô có tới hay không thì tùy…”

Nói rồi hắn ta đã gửi địa chỉ cho cô, khiến cô vô cùng hoang mang, giờ đây cô chìm trong những suy nghĩ rằng: “Không biết rốt cuộc những gì hắn ta nói có phải là sự thật hay không? Và hắn có liên quan gì đến Long Long chứ, hay hắn là người mà Long Long thuê để làm ra những chuyện bỉ ổi này?”

Nghĩ đến đây mà cô cảm thấy vô cùng lo lắng cho cha của Luân Thanh, vậy nên không đi là không được, thế là trong sự lo lắng của mình, quyết định sẽ đến đó xem sao…

Cứ như vậy cô đã đi ra xe của mình, với một đích đến đó, để xem như thế nào, thậm chí cô còn chuẩn bị tâm lý rằng, sẽ trả tiền cho hắn, để có thể chuột lại cha của Luân Thanh, sau đó sẽ thả hắn đi, bởi cô không muốn chuyện nhỏ xé ra to…

Thậm chí cô biết điều này là do ai làm, nên cô sẽ tìm mọi cách, để vạch trần họ ra ánh sáng…

Cứ như vậy cô đã đi đến địa chỉ kia, trong khi hắn ta đã đâm chết cha của Luân Thanh, trong lúc ông ta vẫn còn đang ngủ. Mà rời đi khỏi hiện trường. Sau đó đã lấy điện thoại của mình, mà gọi điện cho Luân Thanh…

Luân Thanh nghe tiếng chuông điện thoại reo lên, anh liền bắt máy, với những thắc mắc trong đầu, không biết trước cục số lạ đang gọi tới là ai.

Giờ đây anh bắt máy, rồi nói chuyện với người đàn ông kia: “Alo ai vậy? Rốt cuộc gọi tôi có chuyện gì sao?”

Người đàn ông kia bật cười, nụ cười đầy nham hiểm, khiến cho Luân Thanh cảm thấy vô cùng sợ hãi…

“Tôi là ai à, tôi không là ai khác mà chính là, bạn trai của bạn gái cậu đó, và cô ấy muốn trả thù cậu, nên đã bắt cha của cậu đến một căn nhà hoang rồi, nếu cậu không trả 50 tỷ ra cho chúng tôi, và đến địa chỉ này, để thương lượng thì, trong vòng 10 phút nữa, tôi và bạn gái của cậu, sẽ g**t ch*t lão ta…”

Luân Thanh nghe đến đây mà vô cùng bàng hoàng, cậu lên tiếng trả lời: “Được rồi tôi sẽ đến đó để thương lượng mà, và tôi sẽ trả số tiền kia, miễn là khác người không được làm gì cha của tôi nghe rõ chưa!”

Hắn đáp: “Được tôi sẽ không làm gì hết, tổn hại đến ông ta, nếu như cậu đến trước 10 phút, bằng không thì đừng trách…”

Cậu nghe những lời này mà vô cùng sợ hãi, thế là cả người run lẩy bẩy rớt điện thoại, mà trả lời rằng: “Được rồi tôi nhất định sẽ đến đó sớm nhất!”

Long Long nhìn bộ dạng lo sợ của cậu, mà cũng đã hiểu được rằng kế hoạch của mình đã thành công, cậu lúc này tiến đến giả vờ lên tiếng hỏi rằng: “Có chuyện gì xảy ra vậy chứ? Tại sao nhìn anh trông lại lo lắng như thế kia?”

Giờ bản thân Luân Thanh tỏ vẻ sốt sắng nói rằng: “Cha của tôi gặp nguy hiểm rồi, và bạn gái của tôi, cô ấy đã nói rằng sẽ trả thù tôi, và Hiện tại cô ấy đang làm điều đó, cùng với gã bạn trai của ả ta…Còn giờ chúng ta mau đến đó nhanh đi, không thì cha của tôi sẽ xảy ra chuyện không hay mất…”

Nghe đến đây cậu cũng giả vờ, bảo sẽ đi theo Luân Thanh để xem giúp đỡ được gì cho cậu hay không, sau đó bọn họ đã ra xe, mà bắt đầu đi đến, nơi địa chỉ mà hắn ta đã gửi, nhưng Long Long lại cười thầm trong lòng: “Bây giờ anh đến đó thì cũng đã quá muộn rồi, bởi vì có lẽ lão ta đã chết, vì không ai có thể cứu được lão trong hôm nay đâu, và người sẽ nhận tội cho cái chết của ông ấy, không là ai khác mà chính là người yêu của anh, và anh sẽ là của tôi mãi mãi…”

Ngọc Như cũng đã đến nơi, như những gì đã hẹn với tên đàn ông đã gọi cô, cô giờ đây bàng hoàng, khi nhìn thấy cha của Luân Thanh đang hấp hối trong sự đau đớn, với con dao trên bụng, cô vô cùng lo lắng mà tiến đến rút con dao kia ra, với ý định sẽ băng bó cho ông, và cầm máu, nếu không máu cứ chảy ra như thế, thì ông ta sẽ chết mất…

Nhưng cô cũng không biết được rằng, giờ đây người yêu cô cũng đã tới, và cậu ta đang bước vào bên trong…
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 35: Bị Đổ Oan


Họ tiến vào bên trong, mà nhìn thấy cô cầm con dao đầy máu trên tay, trong khi phía bên ngoài, là một người đàn ông đang bỏ chạy, và thật ra thì. Tuấn Kiệt đã chờ bọn họ tới, thậm chí là núp sau cánh cửa, để bỏ chạy nhanh nhất có thể, mà đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu của cô…

Nhìn cảnh tượng cô cầm con dao trên tay, đang dính máu kia, mà Luân Thanh cũng không quan tâm đến người đàn ông kia nữa, bấy giờ Long Long hét lớn lên, trong sự sợ hãi đến tột cùng: “Không… Không cô ta cô ta đã giết người rồi…”

Cậu đã ngã xuống dưới mặt đất ánh mắt đầy kinh hãi, với những suy nghĩ rằng: “Mọi kế hoạch đã thành công rồi, bây giờ thì mình chỉ còn diễn xuất thôi là được…”

Ngọc Như lúc này quay lại nhìn chăm chăm hai người, cô buông con dao xuống mà lên tiếng giải thích: “Thật ra thì em đến đây là để cứu cha của chúng ta, và chính hắn ta là người đã làm ra chuyện này, hắn ta đã bày ra một cái bẫy kêu em đến đây để cứu cha của anh, nhưng thật ra là vu khống cho em… Giờ thì em mới nhận ra được cái bẫy này…”

Cô vừa dứt lời thì, anh đã tiến đến vung tay tát thẳng vào mặt của cô, ánh mắt đầy căm hận bảo: “Cô đừng diễn nữa, cô đã không chờ được số tiền đó đến, nên mới ra tay giết hại, cha của tôi như vậy phải không? Và chính mắt tôi đã nhìn thấy gã bạn trai của cô, vừa bỏ trốn kia kìa, cô còn cố gắng chối cãi gì nữa…”

Ngọc Như lúc này tiến đến chỗ của anh, mà liền lập tức quỳ xuống dưới chân, cô khóc nức nở bảo: “Không tất cả những chuyện đó không phải như anh nghĩ đâu, vậy nên hãy tin em một lần thôi, em thực sự không có làm ra những chuyện này, mà là em đã bị vu khống đó…”

Cậu liền dùng chân đạp ngã cô xuống dưới mặt đất, cậu đáp: “Thôi đừng nói thêm bất cứ lời nào nữa tôi sẽ không bao giờ tin cô đâu, còn bây giờ tôi sẽ tống cô vào tù nếu như cha của tôi có chuyện gì đó…”

Cậu khóc nức nở mà tiến đến ôm lấy cha của mình, vào lòng sau đó gọi xe cấp cứu và cảnh sát tới. Trong khi Long Long bấy giờ cũng được anh đỡ dậy, anh lên tiếng nói: “Em bình tĩnh lại đi đừng quá lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, ả đàn bà ác độc này, ả phải vào tù để trả giá cho những sai lầm của bản thân…”

Sau đó cậu đã tiến đến chỗ của cha, mà ôm chầm lấy cha mình lại, cậu đáp: “Cha con không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này, là do con hại cha rồi, nếu như con không đem cô ta về nhà, và không tin tưởng cô ta thì, có lẽ mọi chuyện đã không như thế này, con không ngờ cô ta lại nhỏ nhoi như vậy, thậm chí là một con người tàn độc, đến nỗi đã g**t ch*t cha…”

Cậu vừa nói vừa khóc trong sự đau đớn, trong khi cô bất lực không thể làm được gì, trước tình huống này cả, lúc này cô đứng dậy, cầm con dao chĩa thẳng vào người của Long Long mà lên tiếng rằng: “Mày chính là người đã gây ra những chuyện này, và mày đã đổ lỗi cho tao, mày là thứ đáng chết mà, nếu có thể thì tao sẽ g**t ch*t mày…”

Cậu không nói gì cả, chỉ nở nụ cười đắc ý trên môi, với ý định sẽ khiêu khích cô. Cô giờ đây cũng đã hiểu ra một điều, nếu như mình g**t ch*t thêm hắn ta, thì tội của cô sẽ càng thêm nặng, và bây giờ cô không nên làm điều gì dại dột cả, thế là cô đã bỏ con dao xuống. Mà lên tiếng: “Mày cứ đắc ý đi, sẽ không được bao lâu đâu, bởi vì tao nhất định, sẽ quay trở lại, để khiến mày phải trả giá, và tao sẽ tìm ra đủ bằng chứng, để vạch trần tội ác thật sự của mày…”

Lúc này Long Long vẫn là giả vờ rằng: “Cô sẽ không bao giờ tìm ra được bằng chứng gì đâu, bởi tôi không phải là một kẻ ác độc như cô, và cô nên quay đầu đi là vừa…”

Cứ như vậy cô chỉ có thể bất lực không thể làm được gì, mà ngã gục xuống dưới mặt đất, trong sự không cam tâm: “Không mình không thể chịu thua như vậy, mình vẫn còn hy vọng mà, trong lúc ở trong tù, mình nhất định sẽ tìm ra bằng chứng, để có thể, trả lại sự tự do cho mình, và tống hắn ta vào tù để chịu những gì mà mình phải gánh chịu…”

Cứ như thế thời gian đã bắt đầu trôi, xe cấp cứu và cảnh sát cũng đã tới, mấy giờ cha Luân Thanh cùng với hai người vào bệnh viện. Trong khi Ngọc Như thì bị xe cảnh sát đưa đi, khi mọi thứ đều đang chống lại cô, chính là kẻ giết người…

Hai người đi đến bệnh viện, cha của Luân Thanh đã được đưa vào phòng cấp cứu, trong khi ở ngoài, Luân Thanh thì không ngừng khóc trong sự đau đớn, mà Long Long thì đưa tay lên vỗ về an ủi anh rằng: “Đừng quá lo lắng như vậy, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!”

Nhưng mà cậu đã tính tất cả các kế hoạch, đó là sẽ không cho ông ta sống sót, thế nên con dao kia, đã đâm vào tim của ông ta, trước khi đưa vào bệnh viện, vậy nên ông ta chắc chắn sẽ không sống sót được…
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 36: Nhận Ra


Bọn họ đang ngồi bên ngoài, để chờ đợi kết quả của cha Luân Thanh. Sau một hồi lâu bác sĩ cũng mở cửa phòng khám ra, vừa nhìn thấy bác sĩ Luân Thanh trong sự lo lắng hỏi: “Bác sĩ cha của tôi sao rồi hả, ông ấy vẫn ổn chứ?”

Trước câu hỏi của Luân Thanh bác sĩ liền lắc đầu, thở dài trong sự bất lực, điều này khiến cho Luân Thanh trở nên bàng hoàng, trong sự lo lắng cậu lên tiếng: “Gì chứ tại sao các người lại tỏ thái độ như vậy? Không lẽ các người không thể cứu được cha của tôi sao? Và các người làm ăn kiểu gì vậy hả? Tại sao lại không thể cứu một người như vậy?”

Bác sĩ cũng không biết giải thích như thế nào, nên đành nói một câu và rời đi: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng vẫn không cứu được ông ấy, thì chỉ có thể bất lực mà thôi, chứ giờ làm được gì nữa hả?”

Truớc những lời nói kia, thậm chí đã rời đi, điều này khiến cho Luân Thanh vô cùng đau lòng, mà lên tiếng rào thét trong sự tuyệt vọng: “Không cha của tôi không thể chết như vậy được…”

Sự đau đớn đến tột cùng, đã khiến cậu ngã quỵ xuống dưới mặt đất, cậu giờ đây ân hận bởi những gì, mà mình đã làm với cha, khi đã từ mặt ông. Lúc này cậu lại nhìn về phía của Long Long mà lên tiếng nói rằng:

“Tất cả những lỗi lầm này, đều là cậu gây ra hết, nếu không vì cậu, thì tôi đã không rời xa cha của mình, và cha của tôi cũng sẽ không chết như thế này, thậm chí chính vì cậu, là người đã khiến cho người yêu của tôi, làm như thế này với cha của tôi, vậy nên từ giờ tình bạn tôi nghĩ là nên chấm dứt đi. Bởi vì từ khi gặp cậu tôi toàn gặp những rắc rối. Và ngay cả cha của tôi cũng vậy vì cậu mà phải chết. Thế nên tôi câm hận cậu. Tôi ghét cậu. Tôi sẽ không bao giờ làm bạn của cậu nữa đâu. Thậm chí là nhìn thấy cậu…”

Dứt lời cậu đã tiến đến chỗ Long Long trong sự đau đớn đến tột cùng, và nhận ra mình đã sai khi quá binh dựt cho Long Long…

Cậu bấy giờ trong sự tức giận của chính mình liền nắm lấy tay của Long Long, mà lôi ra khỏi phòng bệnh của cha cậu sau những lời trách móc kia, sau đó đóng sầm cửa lại, trong khi Long Long thì chìm trong sự bàng hoàng. Cậu giờ rơi vào những suy tư:

“Thật là tức chết đi mất! Mọi kế hoạch của mình đã thành công rồi mà! Khi mình đã loại bỏ hết những kẻ thù của bản thân. Nhưng mình lại không ngờ rằng điều này lại xảy ra. Khi anh ấy lại vì cha của mình, mà làm như vậy với mình…

Còn giờ mình phải làm sao đây chứ? Trong khi anh ấy đã ghét mình đã căm hận mình. Về cái chết của cha anh ấy đây. Thậm chí con đường của mình trong việc có được anh ấy, lại bắt đầu gặp một trở ngại lớn rồi, và không biết bao giờ đây, thì mình mới thật sự có được, anh ấy trong tay và cả tình yêu của anh ấy nữa chứ?”

Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu giờ đây đã lấy lại bình tĩnh, mà nói với bản thân của mình rằng: “Không chỉ mới như vậy mà mình đã bỏ cuộc rồi sao? Và chìm trong sự đau buồn làm gì cơ chứ? Thậm chí khó khăn lắm, mình mới vượt qua được tất cả những rào cản kia, để đến được với con đường này, vậy nên mình sẽ không bỏ cuộc một cách dễ dàng vậy đâu, người ta thường nói rằng, không có được thì dành lấy, vậy nên bằng mọi cách, mình sẽ lên kế hoạch tiếp theo, để có được anh ấy trong vòng bàn tay của mình, và đó chính là lời thề của mình…”

Cứ như vậy cậu đã tiếp tục, cố gắng vào phòng cấp cứu, để ở bên cạnh của Luân Thanh, mà an ủi anh, cậu nghĩ rằng lúc đó anh sẽ thay đổi, mà không trách mình nữa…

Âm thanh tiếng gõ cửa ầm ầm vang lên, trong lời cầu xin tha thiết của cậu: “Thật ra những chuyện này, không phải là do tôi làm đâu mà, tại sao anh lại trách tôi như vậy chứ? Vậy nên làm ơn hãy mở cửa ra đi, làm ơn để tôi ở bên cạnh của anh, để có thể giúp anh thoát khỏi những sự đau buồn, thậm chí điều quan trọng hiện tại, đó chính là chúng ta nên nghĩ về tương lai, chứ không phải đau buồn như thế này, vì cha của anh đã chết, mà nhìn thấy sự đau buồn của anh, chắc chắn lúc đó ông ấy, sẽ không chịu rời khỏi thế gian này đâu, thì làm sao có thể siêu thoát được hả?”

Trước những lời nói của cậu, đã khiến cho Luân Thanh cảm thấy vô cùng tức giận, cậu bước ra ngoài mở cửa, ánh mắt nhìn chăm chăm Long Long đầy sát khí…

Trong khi cậu đã tiến đến nhào vào lòng của anh, ôm chầm lấy anh mà khóc nức nở: “Được rồi anh đừng đau buồn nữa, mà hãy lo hậu sự cho cha mình đi, với lại tôi cảm thấy rất sót, khi nhìn anh không vui như vậy…”

Cậu vừa dứt lời thì, anh đã dùng tay đẩy ngã cậu xuống dưới mặt đất, anh lớn tiếng quát: “Này hãy mau cút khỏi chỗ này đi, và tôi không muốn cậu làm phiền đến chúng tôi nữa…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 37: Cảm Thấy Khó Chịu


Trước những lời nói hất hủi của anh, cậu vẫn cố chấp không muốn rời xa anh dù chỉ một giây, cậu cố gắng thuyết phục anh rằng, hãy cho cậu ở bên cạnh của anh, và cùng nhau vượt qua biến cố này…

Nhưng anh lại lên tiếng quát trong sự tức giận: “Sao mà cậu vẫn dai như vậy hả, tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi, là tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa, và chính cậu là người đã gây ra những rắc rối này, thế nên cậu mau cút khỏi đây đi, bởi vì bây giờ cậu chỉ như, một bãi rác ở trước mặt tôi mà thôi, nếu như cậu vẫn còn nói thêm một lời nào nữa, thì cậu có tin hôm nay, tôi đánh cho cậu thừa sống thiếu chết hay không?”

Luân Thanh vừa dứt lời, đã tiến đến nắm lấy áo của cậu, cậu nước mắt dàn dụa, lên tiếng đáp: “Tại sao anh lại đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu của tôi chứ? Trong khi tôi không hề làm gì sai, để anh trở nên phẫn nộ phải không, và có phải chỉ cần đánh tôi thì, anh có thể giải tỏa được cơn tức giận đó của mình không? Thế thì Anh hãy mau đánh tôi đi, nếu như đó là điều anh muốn, tôi sẽ chấp nhận tất cả mọi thứ, bởi vì tôi là bạn của anh, nên những gì anh gánh chịu trong nỗi đau, thì tôi cũng sẽ gánh chịu nó…”

Luân Thanh mặc kệ những lời nói của cậu, mà cảm thấy nó thật phiền phức, cơn tức giận đã chiếm đi lý chí của anh, anh liền vung tay đánh thẳng vào mặt của cậu, liên tiếp khiến cậu la lên trong sự đau đớn…

Sau một hồi anh đã bình tĩnh lại, thì khuôn mặt của cậu đã bầm tím, cùng nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt, khiến anh cảm thấy đau lòng đến tột cùng, anh đã không đánh nữa, mà lên tiếng: “Đây chính là lời cảnh cáo, và cậu đừng lén phén trước mặt của tôi nữa, không thì cậu sẽ không biết được rằng, hình phạt mà tôi dành cho cậu, sẽ lớn hơn như vậy, gấp bao nhiêu lần đâu…”

Nói rồi anh đã rời đi vào bên trong phòng bệnh của cha mình, nhưng mà trong lòng lại cảm thấy đau đớn vô cùng, khi đã làm cho cậu bị thương. Nhưng cũng mặc kệ nó mà xem như chẳng có chuyện gì xảy ra, bởi vì anh vô cùng hận cậu đến tận xương tủy, bởi anh nghĩ cậu chính là người đã phá hủy cuộc đời của anh, và khiến mọi thứ trong cuộc đời anh bị đổi thay, trở thành một mớ hỗn độn….

Trong khi đó Long Long thì đã đứng dậy ánh mắt nhìn chăm chăm phía xa xăm trong sự đau đớn, cậu giờ đây lên tiếng: “Hưa nỗi đau này có là gì đâu chứ? Thậm chí là mình đã trải qua nhiều nỗi đau hơn thế này. Vậy nên mình sẽ thực hiện, và đạt được những điều mình muốn bằng mọi giá…”

Bấy giờ đã có một người đàn ông, từ bên ngoài bước vào trong bệnh viện này, anh ta đưa mắt nhìn chăm chăm cậu, ánh mắt có phần lạ lẵm, như đang chất chứa một điều gì đó…

Nhìn thấy cậu bị thương, anh ta giờ đây sắc mặt lại trở nên vô cùng lo lắng, mà lên tiếng hỏi cậu rằng: “Này cậu đã bị thương như thế kia, tại sao lại không vào phòng khám đi chứ, mà ở đây như vậy hả? Nếu như không vào phòng khám thì, nó sẽ để lại vết bầm đó…”

Long Long nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt của mình, cậu cười trong sự thê lương đáp: “Hưa vết thương này thì có đáng là gì, với những gì mà tôi đã trải qua chứ, Nó chỉ là một vết thương nhỏ ngoài da thôi, nhưng vết thương trong lòng thì, không thể nào có thể xóa nhò được, vậy nên tôi muốn tận hưởng nỗi đau này, để có thể quên đi một nỗi đau khác, lúc đó tôi sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn…”

Trước những câu nói của cậu, người đàn ông này cảm thấy cậu là một người đa cảm, thậm chí có một điều gì đó rất bí ẩn, làm anh ta cảm thấy vô cùng hứng thú…

Thấy cậu mặc kệ vết thương kia của mình, mà anh ta liền nắm lấy tay của cậu, sau đó lôi cậu đi, trong sự hoang mang của cậu…

Còn Luân Thanh thì ở trong phòng cũng đã mở cửa, để xem thử rốt cuộc Long Long hiện tại như thế nào rồi, cho dù rất giận Long Long nhưng mà cậu lại không cam lòng, về những gì mình đã gây ra với Long Long mà cảm thấy đau xót cho cậu ấy…

Nhưng khi nhìn một người đàn ông bí ẩn, đã đưa Long Long rời đi, điều này khiến cậu vừa bối rối, lại mang theo sự tức giận đến tột cùng, cậu lên tiếng trong những suy nghĩ của bản thân rằng: “Rốt cuộc người đàn ông đó là ai chứ? Tại sao anh ta lại giúp đỡ Long Long như thế kia?”

Chìm trong suy nghĩ của bản thân một lát, cậu giờ đây, đã nhớ lại những gì mà Long Long đã gây ra với bản thân của mình, điều này khiến cơn tức giận của cậu, lại nổi lên một lần nữa, cậu liền lên tiếng, nói với bản thân của mình rằng:

“Vì điều gì mà mình phải quan tâm cậu ta chứ? Không phải cậu ta là người đã khiến cha của, ra nông nổi như thế này sao, và mình vô cùng căm hận cậu ta, nên mình sẽ không bao giờ quan tâm đến cậu ta nữa, và vứt bỏ tình bạn kia mãi mãi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 38: Người Anh Vô Tâm


Người đàn ông đó đã đưa cậu, vào một phòng bệnh, giờ đây anh ta đã bảo cậu hãy ngồi xuống dưới giường, sau đó gọi bác sĩ đến, để chữa trị giúp cậu: “Bác sĩ người đàn ông này đã bị ai đó đánh bầm mặt, hãy mau giúp cậu ấy đi, nếu không thì mặt cậu ấy sẽ sưng lên mất”

Bác sĩ gật đầu trả lời: “Được rồi tôi sẽ giúp cậu ta, nên mọi chuyện sẽ ổn thôi nên anh yên tâm đi…”

Giờ đây người đàn ông liền trả lời bác sĩ rằng: “Thôi có việc bận rồi, vậy nên tôi rời đi trước đây…”

Bác sĩ gật đầu trước câu nói của người đàn ông đó, trong khi anh ta đi đến cánh cửa, vừa mở cửa ra, thì Long Long đã lên tiếng hỏi rằng: “Này anh là ai vậy chứ? Tại sao lại giúp đỡ tôi? Thậm chí tôi cảm ơn anh rất nhiều, bởi vì đã giúp đỡ tôi như vậy…”

Người đàn ông nở nụ cười thân thiện đáp: “Không có gì giúp người khác là việc tôi nên làm mà, thậm chí tôi không cần báo đáp làm gì đâu, chỉ cần cậu nghỉ ngơi cho khỏe là được rồi, còn giờ tôi có việc nên phải rời đi gấp, nếu có duyên gặp lại, thì chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé…”

Nghe những lời này mà cậu cảm thấy hứng thú với người đàn ông này, khi anh ta tỏ vẻ vô cùng thần bí, nó khiến cậu có một cảm giác vô cùng kỳ lạ…

Sau đó gạt bỏ đi những suy nghĩ kia, mà thầm suy nghĩ về việc, làm sao để có thể khiến Luân Thanh quay trở lại mối quan hệ cũ với cậu…

Người đàn ông kia lúc này, cũng đã đến một phòng bệnh viện khác, sau đó mở cửa ra, rồi bước vào bên trong, anh ta đưa ánh mắt nhìn chăm chăm, một người đàn ông khác với vẻ mặt u buồn, đang ngồi trên một chiếc ghế, thậm chí gần đó là một chiếc giường, có một người đàn ông khác, già hơn đang nằm ở trên, thậm chí người đó có lẽ đã chết rồi…

Nghe âm thanh mở cửa vang lên, người đàn ông kia quay đầu lại, không là ai khác mà chính là Luân Thanh. Nhìn người đàn ông trước mặt mình, Luân Thanh ánh mắt chất chứa sự đau đớn, kèm theo Nước mắt, cậu lên tiếng rằng:

“Anh trai là anh sao, cuối cùng anh cũng đã đến rồi, và cha của chúng ta, ông ấy đã chết rồi!”. Ngôn Tình Hay

Người đàn ông nhìn chăm chăm, lão già đang nằm trên chiếc giường, mà nở nụ cười đầy nham hiểm, sau đó đáp: “Hưa ông ta không là gì của tôi cả, kể từ khi ông ta từ mặt tôi, bởi vì tôi khác với những người đàn ông khác, mà là một người đồng tính. Thì lúc đó tôi đã, chẳng xem ông ta là cha của mình nữa rồi, nhưng mà vì ông ta đã có công sinh ra tôi, nên tôi mới quay trở về, để đưa tiễn ông ta một đoạn đường cuối, thậm chí tôi sẽ có hết gia sản của ông ta, bởi vì tôi chính là con cả trong cái gia đình này, nên quyền thừa kế mọi thứ trong căn nhà đó, tất cả đương nhiên phải là của tôi, chứ không phải là của cậu, vì cậu chỉ là con út trong nhà mà thôi…”

Nghe những lời anh trai của mình nói. Luân Thanh cảm thấy vô cùng đau lòng, cậu lên tiếng trả lời: “Tại sao anh lại nói như vậy với cha chứ? Không phải ông ấy đã sinh ra anh sao, và cho anh một cuộc sống như vậy, thậm chí ông ấy đã, hi sinh vì anh rất nhiều, nhưng chỉ vì những câu nói tổn thương của ông ấy, để khiến anh trở nên tốt đẹp hơn, mà anh là nhẫn tâm làm như vậy với ông ấy sao? Anh có còn làm con người không hả? Hay là một tên dã thú, không có tính người đây? Hơn hết anh quay trở lại đây, chỉ vì cái gia sản thôi sao? Và tôi nói cho anh biết, tôi không cần cái gia sản kia làm gì, nhưng thứ quan trọng nhất là tình thân, vậy nên tôi mới kêu anh đến đây, để đưa tiễn ông ấy một cách đàng hoàng, rồi anh muốn làm gì thì làm…Vì người ta thường nói rằng, con trai trưởng trong gia đình, nhất định phải có mặt, ở đám tang của cha, thì ông ấy mới có thể siêu thoát được…”

Anh trai của Luân Thanh mỉm cười, nụ cười đầy nham hiểm đáp: “Thôi cậu không cần giảng đạo, làm gì thêm đâu! Bởi vì tôi không muốn lắm lời làm gì, còn giờ hãy mau đem ông ấy về mà chôn đi, sau đó tôi còn rời đi nữa, mà quên trước khi rời đi, tôi phải lấy được phần tài sản của mình như vậy thì tôi mới cam lòng được…”

Trước những lời nói của anh trai mình, cậu vô cùng bất lực không thể làm được gì, nhưng rồi cũng mặc kệ cho qua, mà đáp: “Được rồi sau hôm nay tôi sẽ mang cha về, lúc đó sẽ tổ chức đám đám tang cho cha, trong 3 ngày chia tài sản hay làm gì đó, thì là quyền của anh, tôi sẽ không quan tâm đến phần tài sản đó đâu…”

Nghe những lời mà cậu nói. Người đàn ông đó đã bắt đầu rời đi, với nụ cười đắc ý trên môi. Trong khi cậu thì chìm trong những đau buồn: “Thật không ngờ gia đình của mình, lại trở nên như thế này, khi một người bị tống vào trong tù, một người phải chết, còn một người lại ham mê tài sản đến như vậy, thậm chí lại vứt bỏ chín người thân của mình, và mình cũng chỉ có thể bất lực không thể làm được gì, với cái gia đình này rồi…”
 
Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Chương 39: Bất Bình Giữa Anh Em


Thời gian cứ như vậy đã trôi qua đến ngày hôm sau, lúc này đám tang của cha Luân Thanh cũng đã bắt đầu. Cậu với sự buồn bã, mà cầm trên tay di ảnh của cha mình, đi cùng đoàn người đưa quan tài ra đến mộ, trong khi anh trai của cậu, với vẻ mặt ung dung, tự tại mà lên tiếng bảo rằng: “Hưa những gì ông đã gây ra với, thì bây giờ ông đã nhận lại rồi, và tất cả đều là những quả báo, mà ông xứng đáng nhận được… Ông có biết không? Tôi cảm thấy rất vui vì điều này, khi ông đã chết…”

Trước những lời nói của anh mình, khi Luân Thanh đặt quan tài của cha xuống dưới cái hố đã được đào kia, cậu liền nhìn chăm chăm anh trai mình mà quát lớn trong sự tức giận:

“Anh thôi đi đừng trách móc cha của chúng ta như vậy nữa! Không phải ông ấy đã chết rồi sao? Và ông ấy không xứng đáng bị xúc phạm như thế này, khi đã không còn trên cõi đời này nữa, mà ông ấy xứng đáng được yên nghỉ, thậm chí anh cũng đã có những gì mà anh muốn có rồi, nên làm ơn đừng xúc phạm ông ấy nữa, mà cho ông ấy an nghỉ đi, tôi sẽ chuyển hết phần tài sản cho anh mà…”

Anh của Luân Thanh bật cười ha hả trả lời: “Được rồi như những gì cậu nói, tôi sẽ lấy toàn bộ gia sản kia, còn bây giờ thì tôi sẽ, nhẫn nhịn ông ta, người cha đã khiến tôi từng phải đau đớn như thế nào, thì bây giờ tôi sẽ giả vờ để thương tiếc thương ông ya như thế đó…”

Dứt lời cậu đã tiến đến, bóc một nắm đất, rồi ném vào mồ chôm của ông, cậu lên tiếng trong sự buồn bã: “Cha à con mong cha hãy yên nghỉ, và đầu thai đi nhé, nhưng nếu có kiếp sau thì, cha đừng làm như vậy nữa, không thì nghiệp báo lại đến đó…”

Nghe những lời này từ anh trai của mình, cậu lại tức giận một lần nữa, mà tiến đến vung tay tát vào mặt của anh cậu: “Tôi đã nói với anh như thế nào hả, tại sao lại làm vậy hả? Không phải tôi đã hứa cho anh tất cả tài sản rồi sao, và tôi chỉ muốn anh, đưa tiễn ông ấy, nhưng sao anh lại không làm như vậy?”

Cậu liền bật cười ha hả trả lời: “Hưa…Tôi muốn làm sao thì làm thôi, à mà không phải cậu nói là? Cậu muốn tôi tỏ vẻ đáng thương, rồi đưa tiễn ông ấy à, thì tôi đã thực hiện theo những yêu cầu của cậu, cậu còn muốn gì nữa hả?”

Luân Thanh không biết phải nói sao với ông anh trời đánh này của mình, cậu liền trả lời trong sự đau buồn: “Được rồi dù gì thì cha cũng đã chôn xông. Vậy nên tôi sẽ không trách móc gì anh nữa, còn giờ cho tới khi tài sản thuộc về anh hoàn toàn, thì tôi sẽ ở trong căn nhà này, để thờ cúng cha của tôi, và sau khi tôi rời đi, anh nhất định phải thờ ông ấy một cách đàng hoàng, bằng không thì đừng trách tại sao tôi lại đòi, hết những tài sản của bản thân nghe rõ chưa?”

Anh cậu trả lời trong sự tức giận: “Này Tôi sẽ không bao giờ, thờ cúng một kẻ đã khiến tôi tổn thương như lão, vậy nên cậu đừng mơ mộng về điều đó, thậm chí Cho dù không có gia sản kia thì sao, tôi cũng chẳng cần làm gì, chỉ cần lão ta, không được tôn thờ là được…”

Nghe những lời này từ anh ta, cậu vô cùng tức giận, mà quát lớn: “Anh thật là một kẻ đê tiện, một kẻ xấu xa, anh không xứng đáng làm con người nữa rồi, ngay cả cha của mình, anh cũng dám làm như vậy à, được rồi vậy thì tôi sẽ, không bao giờ nhường lại căn nhà này cho anh đâu, thế nên hãy chờ xem đi, tôi sẽ chính thức đối đầu với anh, tôi sẽ dành lấy căn nhà này, để có thể thờ cúng cha của mình, vậy nên anh đừng mơ, sẽ có được một phần của căn nhà này…”

Anh ta nghe đến đây mà bật cười trong sự khinh bỉ, lên tiếng trả lời: “Vậy sao dù gì căn nhà này cũng chia đôi mà. Thế nên cậu không có cái quyền gì, mà chiếm đoạt nguyên cả căn nhà này, thế là hãy chờ mà xem, rồi căn nhà này sẽ thuộc về ai, khi chúng ta kiện nhau ra tòa…”

Nói rồi hắn ta bật cười trong sự đắc ý, trong khi cậu thì bất lực, mà thề với lòng nhất định sẽ giành được căn nhà, cho dù có phải tìm luật sư, giỏi đến mấy và tốn bao nhiêu tiền cũng được…

Còn Long Long lúc này cũng đã đến đám tang của cha Luân Thanh. Cậu liền tiến đến chỗ của hai người, trong khi ánh mắt nhìn chăm chăm Luân Thanh mà lên tiếng nói rằng: “Em đã đến trễ rồi sao, khi bác đã chôn cất rồi, và em thật sự xin lỗi, khi đã không đến đây kịp lúc, để đưa tiễn bác ấy, một chặng đường cuối cùng…”

Long Long vừa dứt lời thì Luân Thanh đã tiến đến tát thẳng vào mặt của cậu, khiến cậu ngã xuống dưới mặt đất, mà ôm mặt mình trong sự đau đớn, trong tiếng la hét của Luân Thanh: “Này đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa, và không phải tôi đã nói với cậu, đó là cậu đừng bao giờ cho tôi nhìn thấy bản mặt cậừ à, lúc trước thì tôi chỉ đánh cậu nhẹ, nhưng bây giờ thì tôi có thể g**t ch*t cậu đó, còn giờ mau cút khỏi đây đi…”
 
Back
Top Dưới