Đam Mỹ Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
661,856
0
0
AP1GczPv6RcKu6PVZemhaQi0pHmapvUN09CNvvO0CmpRPL4XHYPNbpG6bGtjv2MwoQMxJ_2zpOMdxm9Krp4wxI6F7tx8qla5c4bx3_sF_tp7MIxCZPVl_e4Guh-MAG6Likn1vD0ayPxWyrnEuzV2qM7lY6Xh=w215-h322-s-no-gm

Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
Tác giả: Mi Mi
Thể loại: Đam Mỹ, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện của tác giả Mi Mi.

Lúc nhỏ cậu đã yêu đơn phương anh, sau đó anh đã đi nước ngoài du học khi lên cấp ba, và rồi khi anh trở về cậu muốn theo đuổi anh, nhưng anh lại có bạn gái rồi. Và cậu đã trở nên xấu xa bởi vì muốn có anh bằng được. Cậu đã lên kế hoạch để dành lấy anh, và hãm hại người yêu của anh, để cô biến mất mãi mãi, không thể tranh giành được tình yêu với cậu...

Nhưng mà truyện đó có thực sự sẽ thành công với kế hoạch của cậu hay không?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào
  • Hà Bất Ngộ Như Ca
  • Xuyên Không, Ta Bất Ngờ Mang Con Tái Hôn
  • Bị Bắt “Khoe Tình Cảm” Với Kẻ Thù Trên Show Thiếu Nhi
  • Tình Bất Tận
  • Tiểu Tang Thi Sợ Xã Hội Bị Bắt Ra Ngoài
  • Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 1: Hồi Tưởng


    Người đàn ông tỉnh dậy trên chiếc giường, khuôn mặt vui tươi khi nhìn vào một góc tường, ở đó có treo một tấm ảnh của hai đứa bé, với nụ cười xinh xắn đáng yêu trên môi, hai đôi mắt tròn xoe như những viên ngọc...

    Cậu mỉm cười lên tiếng nói: “Luân Thanh hôm nay là ngày mà cậu sẽ về nước. Cậu biết không? Tớ chờ ngày này rất lâu rồi đấy!”

    Bước xuống chiếc giường cậu đã đưa ánh mắt nhìn chăm chăm về phía tấm ảnh đó một lát lâu, với những hồi tưởng trong đầu, về kỷ niệm lúc nhỏ...

    Bầu trời trong xanh, mang theo những cơn nắng, chói chang trên đỉnh đầu, một cậu nhóc nhỏ, với khuôn mặt xinh xắn dễ thương, nụ cười rạng rỡ trên môi, ngồi trên chiếc xe đạp, với âm thanh lách cách vang lên khi cậu đạp nó không ngừng, chiếc xe sau một lát cũng đã đến nhà của một ai đó...

    Cậu bé với nụ cười ngây ngô trên mặt, nhìn chăm chăm về phía sân của một căn nhà, chính là một cậu bé khác, cậu ta có vẻ hơi lo lắng, trên tay đang cầm một chiếc cặp, nhìn thấy bạn của mình, cậu bé lên tiếng hỏi với phần tức giận: “Long Long à? Làm gì mà giờ mới tới vậy? Cậu có biết là chúng ta sắp trễ giờ học rồi không? Nếu đến muộn thì sẽ bị phạt đó?”

    Long Long mỉm cười, đưa tay gải đầu, ánh mắt mang một chút ngây thơ, kèm theo sự bối rối: “Xin lỗi nha! Thật ra thì tớ ngủ quên, nên mới không đến rước cậu sớm được, còn giờ mau lên xe đi nào, tớ sẽ đưa cậu đến trường Luân Thanh!”

    Luân Thanh vẫn là vẻ mặt tức giận đó, liền ngồi trên chiếc xe: “Hazz...Thôi tớ cũng không biết nói gì với cậu nữa, còn giờ chúng ta mau đến trường thôi, nếu không sẽ trễ học mất...”

    Sau khi leo lên chiếc xe kia thì, họ cũng đã đạp thật nhanh nhất để đến được trường, trên con đường trống vắng, trải dài những hàng cây to lớn, mang theo tiếng chim líu lo trông thật vui tai, hai người vừa đi vừa nói chuyện với nhau: “Hồi tối cậu ăn cơm với gì vậy?”

    Câu hỏi có phần ngô nghê ngốc nghếch, của Long Long đã làm cho Luân Thanh bật cười: “Hahahaha ăn gì mà cậu cũng hỏi sao? Hôm qua tớ ăn cơm với cá và thịt, còn cậu ăn gì...”

    “Tớ à tớ thì chỉ ăn rau thôi, bởi vì nhà của tớ, không có đủ tiền để mua thịt...”

    Nghe đứa bạn của mình nói, mà Luân Thanh đột nhiên cảm thấy thật trạch lòng, cậu không ngờ rằng chỉ vì một câu hỏi có phần ngốc nghếch kia, lại là một nỗi buồn vô tận, nhưng rồi cũng lên tiếng trấn an bạn của mình rằng:

    “Ăn rau không thì đã sao? Nếu như sau này tao lớn thì, tao sẽ bao nuôi mày cả đời, lúc đó tao sẽ mua thịt cá cho mày ăn cả ngày luôn được không...”

    Hai đứa trẻ nói chuyện với nhau dọc đường, trong không khí vui tươi rộn ràng, của tuổi học sinh khi mới vừa lớn...

    Giờ đây Luân Thanh bỗng lên tiếng hỏi, một câu vô cùng kỳ lạ, khiến cho Long Long cảm thấy vô cùng bối rối: “Mày hiện tại có yêu ai trong lớp hay không?”

    Long Long mỉm cười, nụ cười vô cùng hồn nhiên, ánh mắt ngây thơ đáp: “Không tao không hề yêu ai hết trong cái trường đó cả...”

    Nghe câu nói này từ bạn của mình. Luân Thanh tỏ vẻ vô cùng bối rối, cùng một chút thắc mắc nhẹ, với những suy nghĩ trong đầu rằng: “Tại sao đã là học sinh cấp 2 rồi mà, tại sao cậu ấy lại không yêu ai trong trường chứ?”

    Với thắc mắc của bản thân Luân Thanh nghĩ rằng bạn của mình đang nói dối, nên cố gắng hỏi lại thêm một lần nữa: “Những gì mày nói là sự thật chứ? Mày không hề yêu một ai thật à?”

    Long Long gật đầu trong sự bối rối, rồi cố gắng tìm cách né đi những câu hỏi kia: “Vậy thì mày đã có yêu ai, trong trường mình hay chưa?”

    Nghe đến đây Luân Thanh mỉm cười, khuôn mặt đã đỏ âu bởi vì sự xấu hổ: “Thật ra thì có rồi?”

    Dứt lời Luân Thanh tỏ vẻ úp úp mở mở, điều này khiến cho Long Long cảm thấy vô cùng tò mò, mà lên tiếng hỏi rằng: “Vậy người đó là ai chứ?”

    Luân Thanh đáp: “Thật ra đó là con Như trường của mình đấy! Eo ôi nó đẹp gái và dễ thương làm sao...”

    Nghe những câu nói này. Cảm xúc của Long Thanh bỗng trở nên rối bời, cậu không biết cái cảm giác này là gì nữa? Khi nghe người bạn thân nhất của mình nói rằng, cậu ta đang yêu một ai đó...

    Nhưng rồi Long Long cũng cố gắng gạt bỏ đi, những suy nghĩ của bản thân, mà cố gắng nói chuyện với Luân Thanh để quên đi nhữn gì được nghe...

    Thời gian cứ như vậy đã dần cho qua, hai người cũng đã đến trường, với sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của bản thân, khi không biết được rằng, lúc bọn họ vào lớp thì sẽ phải bị phạt như thế nào? Bởi vì bản thân của họ đã đến lớp trễ...

    Hai người thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cũng đã bước vào lớp của mình, ánh mắt của cô giáo, ngồi trên bàn nhìn chăm chăm hai người, trong khi tất cả các bạn học sinh, không ngừng bàn tán về việc hai người đi học muộn...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 2: Nụ Hôn Tình Cờ


    Trước sự bàn tán của đám đông và ánh mắt tức giận của cô giáo, hai người đưa mắt nhìn chằm chằm nhau, với những suy nghĩ trong đầu, khi biết có chuyện không hay sắp diễn ra, giờ đây cô giáo cũng lên tiếng: “Hai em Sao lại đi học trễ vậy chứ? Các em nên bị phạt về điều này, còn bây giờ mau ra trước lớp đứng cho tôi!”

    Hai người nghe những gì cô giáo nói, mà sắc mặt trở nên u buồn, bọn họ không thể làm được gì hết, mà chỉ đồng ý theo mệnh lệnh, ra ngoài cửa để đứng...

    Hai người đứng bên ngoài, trong khi Long Long thì bật cười, nụ cười này khiến cho Luân Thanh cảm thấy vô cùng bối rối: “Tại sao cậu lại cười như vậy chứ? Rốt cuộc là có chuyện gì à?”

    Long Long lên tiếng: “À thật ra thì tớ cảm thấy rất vui khi được ở bên cạnh của cậu, vậy nên cho dù ra đây đứng thì đã sao chứ, chỉ cần ở bên người bạn thân nhất của tớ là được rồi, còn lại tớ không quan tâm đến những điều khác...”

    Trước câu nói kỳ lạ kia. Luân Thanh lên tiếng hỏi rằng: “Tại sao cậu lại nói như vậy? Tại sao lại muốn ở gần cạnh tớ?”

    Long Long giải thích: “Thật ra bây giờ chúng ta, vẫn còn đang học cấp hai, vậy nên còn rất nhiều thời gian để ở bên cạnh của nhau, nhưng sau này thì sao chứ, sau khi lên cấp 3, và học hết cấp 3 thì, lúc đó chúng ta sẽ phải học những ngành nghề khác nhau của bản thân, thậm chí là, thời gian của chúng ta sẽ rất ít dành cho nhau, vậy nên bây giờ khi còn học cấp 2, tớ muốn ở bên cạnh của bạn mình nhiều hơn, vì tớ sợ rằng khi chúng ta lớn, chúng ta sẽ không như bây giờ nữa...”

    Luân Thanh có thể nhìn thấy sự buồn bã, hiện rõ trong đôi mắt của Long Long, cậu bật cười trả lời rằng: “Này đừng quá lo lắng như vậy, tình bạn của chúng ta là mãi mãi, nó sẽ không bao giờ biến mất đâu, vậy nên đừng vì những thứ suy nghĩ xa vời trong tương lai, mà chẳng quan tâm đến thực tại...”

    Nói đến đây hai đứa bật cười ha hả trong sự vui tươi, thời gian cứ dần như vậy đã trôi qua, tiếng trống trường cũng đã vang lên, tiết học kia cũng đã kết thúc, hai người giờ đây Bắt đầu với tiết học mới, đó là môn thể dục của trường...

    Trong môn thể dục này, thật may mắn là thầy đã không đến, vậy nên bọn họ có thể chơi đùa ngoài sân, tất cả đám bạn của hai người đều bu quanh lại, họ đã nói với nhau về một trò chơi đuổi bắt...

    Sau khi dùng tay bao tiếng xùm với nhau, họ cũng đã bắt đầu trò chơi, tất cả các học sinh đều chạy tán loạn, trong đó có cả Luân Thanh, trong khi người đuổi theo bọn họ, không là ai khác mà là Long Long...

    Lúc đuổi theo Luân Thanh trong tiếng cười đùa rôn rã, cậu cũng đã đuổi kịp, mà ôm chầm lấy Luân Thanh vào trong lòng của bản thân, nhưng rồi vô tình đẫy ngã Luân Thanh khiến cho, hai người nằm đè lên nhau, bờ môi của họ đã chạm vào môi của đối phương, ánh mắt họ chạm nhau trong sự ngại ngùng...

    Cứ đờ người ra một lúc, trong khi tất cả mọi người, ánh mắt đều nhìn chăm chăm về phía của họ, mà không ngừng bàn tán xung quanh. Luân Thanh đã đứng dậy, ánh mắt ướt nhòa, trong sự bực tức, rồi đùng đùng sát khí bước vào trong lớp...

    Trong khi Long Long với ánh mắt dõi theo, nhưng lại mang một cảm giác vô cùng kỳ lạ sao nụ hôn kia đối với Luân Thanh...

    Bước vào trong lớp cậu cũng im mà không nói gì hết, rồi ngồi xuống gần chỗ của Luân Thanh mà lên tiếng nói rằng: “Cậu sao lại khóc như vậy chứ? Chỉ là một nụ hôn thôi mà...”

    Luân Thanh im lặng không nói gì hết, điều này khiến cho Long Long cảm thấy rất buồn bã, với những suy nghĩ của bản thân rằng: “Tại sao cậu ấy lại giận mình như vậy chứ? Và đó chỉ là một nụ hôn thôi mà, nó đâu có gì quá to tát đâu...”

    Thời gian cứ như vậy đã dần trôi qua. Luân Thanh cũng không tiếp xúc nhiều với Long Long nữa, điều này khiến cậu vô cùng buồn bã, mà luôn trách móc bản thân của mình, về chuyện đã hôn Luân Thanh...

    Cứ như vậy hơn cả tuần. Luân Thanh đã không đi học cùng với Long Long nữa, mà lại đi học cùng với một người bạn khác đó là Khánh, điều này khiến cho Long Long cảm thấy vô cùng tức giận, và bất lực không thể làm được gì, như một kẻ ghen tuông mù quán...

    Cho tới khi trong một lần nọ, lúc đó Long Long đã bị những người bạn trong lớp bắt nạt, bọn họ đã lấy mũ của cậu, mà không ngừng lên tiếng với những lời phỉ bám rằng: “Hưa đồ cái thứ cha bán thịt heo. Mặt còn có sẹo nữa chứ hahahaha. Đúng là cái thứ, đồ mặt sẹo bú l... heo...”

    Những lời khinh bỉ kia, khiến cho Long Long vô cùng tức giận, nhưng cũng chẳng biết phải làm gì, cậu chỉ có thể khóc lớn, tìm mọi cách lấy lại chiếc mũ của bản thân, trong khi Luân Thanh cũng chẳng giúp cậu trong khi cậu bị bắt nạt, mà còn tham gia cùng bọn chúng...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 3: Sự Nạn Nứt Trong Tình Bạn


    Ánh mắt của Long Long nhìn chăm chăm Luân Thanh mà cảm thấy vô cùng tức giận, cậu lên tiếng quát lớn: “Sao cậu lại làm như vậy với mình chứ Luân Thanh?”

    Luân Thanh nghe câu nói này, nhưng khuôn mặt vẫn tỏ ra sự lạnh lùng, nụ cười trên môi mang vẻ khinh bỉ không nói gì thêm cả, nó khiến cho Long Long cảm thấy buồn vô cùng...

    Cậu không ngờ rằng người bạn, mà mình tin tưởng nhất, luôn ở bên cạnh tâm sự mỗi ngày, lại là một kẻ đâm lén bản thân sau lưng, nhẫn tâm dứt bỏ tình bạn của cậu, chỉ vì một lỗi lầm nho nhỏ thôi sao...

    Nghĩ đến đây Long Long đã ngã gục xuống dưới mặt đất, trong sự đau buồn đến tột cùng, trong khi bọn chúng vẫn không ngừng trêu đùa cậu, mà quăng chiếc mũ của cậu qua lại, với những lời nói phỉ báng: “Nào hãy mau bắt lấy chiếc mũ của mày nè, thứ mặt sẹo bú l** heo...”

    Bọn chúng cứ tiếp tục trêu đùa cậu như vậy, trong khi cậu thì không có phản ứng gì hết, bọn nó bật cười ha hả trong sự đắc thắng, rồi quăng chiếc mũ của cậu xuống dưới mặt đất, mà phun nước bọt vào, sau đó dùng chân dẫm lên: “Thật không vui gì hết, còn giờ bọn tao trả mũ cho mày đó, cái thứ chó chết tiệt...”

    Bọn chúng bấy giờ cũng đã rời đi, trong khi Luân Thanh đi được một đoạn thì, cậu bỗng nhiên cảm thấy lòng mình thật nặng trĩu, những hoài niệm khi còn nhỏ cậu và Long Long đã ở bên cạnh nhau, cho tới bây giờ, đã khiến cho cậu cảm thấy có lỗi vô cùng, mà chìm trong suy nghĩ rằng: “Những gì cậu ấy đã làm? Chỉ là vô tình hôn mình thôi mà, nhưng mình làm như vậy, liệu có quá đáng với cậu ấy hay không? Bởi vì mình đã sỉ nhục cậu ấy, trong khi không phải cậu ấy sỉ nhục mình mà đó chỉ là vô tình...”

    Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, cậu cảm thấy có lỗi vô cùng về những điều đã gây ra, bởi do cơn giận của bản thân, đã khiến cho cậu mất đi lý trí của mình, mà lại nhẫn tâm ra tay với người từng là bạn rất thân của mình...

    Cậu đã chạy vào bên trong lớp ánh mắt nhìn chăm chăm Long Long. Trong khi Long Long cũng nhìn chăm chăm cậu, mà quát lớn trong sự tức giận: “Sao mày cảm thấy vui lắm à? Với những gì tao đã trải qua, và bây giờ mày vô đây làm gì? Có phải là muốn cười vào mặt, và phỉ bám tao đúng không? Vậy thì mày hãy làm đi, hãy làm những gì mà mày muốn...”

    Luân Thanh nghe những câu nói này, mà đột nhiên trong lòng cảm thấy đau nhói, giống như là cậu vừa đánh mất đi một thứ gì đó rất quan trọng. Luân Thanh cố gắng lên tiếng giải thích: “Thật ra tao vì quá tức giận, bởi những gì đã xảy ra trước kia, nên tao mới làm như vậy thôi!”

    Long Long trả lời trong sự khinh bỉ, mà chẳng tin vào câu nói, của Luân Thanh cho dù nó có là sự thật hay không: “Mày hãy im miệng của mình lại đi, tao sẽ không bao giờ tin, về những gì mày nói đâu nghe rõ chưa? Bởi vì tao nghĩ tất cả cũng chỉ là dối trá, vì mày đâu có xem tao là bạn đâu, nhìn đi mày đã làm gì kìa, mày đã khiến tao bị tổn thương, mày đã cùng bọn nó hùa nhau bắt nạt tao, phải người ta nói đúng, tình bạn thì cũng đến lúc sẽ phải tàn, Và thậm chí là, giữa tao với mày không là gì cả, mà chỉ là bạn thân ai nấy lo mà thôi...”

    Nói rồi Long Long đã đứng dậy, cậu lấy chiếc mũ dơ bẩn kia đội vào đầu của mình, sau đó lấy chiếc cặp sách của mình, mà ra xe đạp trở về nhà, trong khi ánh mắt của Luân Thanh thì nhìn chăm chăm cậu, nhưng rồi cũng nhếch môi cười trong sự khinh bỉ: “Hưa mày nghĩ mày là ai chứ, tao đã làm bạn với một thứ nghèo hèn như mày, và xin lỗi mày là điều may mắn nhất của mày rồi, vậy mà mày còn dám lên mặt dạy đời tao à? Hưa...Nói thật thì tao cũng không cần thứ tình bạn này làm gì, bởi vì nếu như không có mày, thì tao vẫn có những người bạn khác mà, mắc gì tao phải đi năn nỉ, và cầu xin mày làm bạn của tao...”

    Dứt lời Luân Thanh đã quay trở lại bàn của mình, rồi lấy sách vở ra để học, thậm chí Cậu đã bị cơn giận dữ của mình, cùng lòng kiêu hãnh ngạo mạn của bản thân chiếm giữ, mà nhẫn tâm vứt đi tình bạn kia, một tình bạn đã tồn tại rất nhiều năm, để rồi chỉ vì một sự hiểu lầm và cơn nóng giận của bản thân, đã khiến nó tan thành tro bụi...

    Thời gian cứ như vậy đã dành trôi qua, mối quan hệ giữa Luân Thanh và Long Long đã bị rạn nứt đến nỗi không thể hàn gắn nữa rồi, họ không cần nói chuyện với nhau, và Luân Thanh đã có những người bạn mới...

    Trong khi Long Long thì vô cùng ghen tị về điều này, cậu chỉ muốn mình là Luân Thanh và có những gì mà cậu ta có, chứ không phải là một kẻ chẳng học hành giỏi, thậm chí nhà lại nghèo như thế này. Điều đó khiến cho cậu càng ngày càng ghét Luân Thanh hơn...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 4: Từ ghét cho tới Yêu


    Thời gian cứ như vậy dần trôi qua thật nhanh, chốc lát bọn họ đã từ năm lớp 6 lên lớp 8. Luân Thanh bỗng nhiên từ một kẻ lạnh lùng, không tiếp xúc với Long Long trong 2 năm về trước, hôm nay lại đến gần chỗ cũ Luân Thanh mà lên tiếng nói rằng: “Dạo này như thế nào rồi? Nhà cậu ăn cơm có ổn không?”

    Long Long vẫn là sắc mặt không mấy thân thiện cho lắm, chỉ trả lời vu vơ vài câu, mang theo nhiều sự thắc mắc trong lòng, Không hiểu sao hôm nay cậu ta, lại tỏ vẻ thân thiết với mình như vậy...

    Cứ như thế Luân Thanh đã đi trên chiếc xe đạp điện mà anh cậu mới đưa lại cho cậu, đẩy Long Long về sau đó lại biệt tâm trở thành một con người lạnh lùng, chẳng quan tâm đến Long Long nữa...

    Nhưng rồi khoản một lát lâu, cứ cách vài ngày vài tuần. Luân Thanh lại làm điều đó khi đẩy Long Long trở về nhà, giống như cậu ta muốn bù đắp, những lần mà Long Long đã chở cậu ta đi học vậy...

    Long Long từ sự căm ghét, cũng đã trở nên yêu mến Luân Thanh hơn. Rồi cứ trông chờ mỗi ngày, cho tới khi Luân Thanh đến và đẩy mình đi học về, mặc dù điều đó không hề to tát gì mấy, nhưng nó làm cho cậu cảm thấy rất vui, dần dần trong tâm trí của cậu đã ảo tưởng một điều rằng, có lẽ là Luân Thanh rất quan tâm đến mình, nên mới làm dị với cậu...

    Cho tới khi một ngày khi đang xem phim trên ứng dụng YouTube, cậu đã vô tình nhìn thấy một video phim đam mỹ, và từ đây mọi thứ đã thay đổi cuộc đời của cậu, khi bộ phim đó đã khiến cho cậu, nhận ra được rằng, mình là ai con người mình như thế nào, và cậu đãi dần thích Luân Thanh lúc nào không hay...

    Cứ như vậy cậu đã sống trong sự ảo tưởng của mình, là Luân Thanh yêu mình. Cho tới ngày ấy, khi cậu vô tình thấy được Facebook của Luân Thanh cậu đã nhắn tin và hỏi rằng: “Chào cậu có phải là Luân Thanh đúng không?”

    Đầu dây điện thoại bên kia, thả một cái incon hình con gấu có một chấm hỏi to đùng, cùng với dòng tin nhắn trả lời rằng: “Cậu là ai vậy chứ? Chúng ta có quen biết à? Tại sao lại nhắn tin với tôi?”

    Đọc những dòng tin nhắn kia. Long Long đã thả anh icon hahaha, sau đó lên tiếng giới thiệu về bản thân của mình rằng: “Tôi tên là Long Long ở tuyến 2.800 thôn Bắc Ninh Tân...”

    Nghe đến đây Luân Thanh cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, thậm chí cái địa chỉ kia cũng ngay cạnh mình, cậu trong sự tò mò lên tiếng hỏi thêm: “Gì chứ? Cậu ở tiếng 2008 à, và là thôn Bắc Ninh Tân hả, tớ ở tiếng 3000 này, và cậu là ai, ở trong cái xóm này vậy chứ?”

    Bởi vì Long Long dùng một Facebook, với nick ảo là một cái tên khác nên Luân Thanh đã không nhận ra đó là cậu, cho tới khi Long Long trả lời rằng: “Thật ra người mà cậu đang nhắn tin không là ai, mà chính là tôi Long Long đây...”

    Vừa trả lời Luân Thanh đã thả icon ngạc nhiên, rồi soạn tin nhắn trả lời: “Ồ thì ra là cậu à, tôi không thể biết về điều này, bởi vì một người nghèo hèn như cậu, tôi không ngờ lại có thể dùng được điện thoại, chắc cậu mượn của ai chứ gì?”

    Long Long liền lên tiếng nhắn tin lại rằng: “Phải tôi đã mượn điện thoại của ngoại tôi, để có thể nhắn tin với cậu đấy...”

    Sau những tin nhắn kia, cậu liền nghĩ đến tình cảm của mình, trong vài tháng nay, khi đã bắt đầu nảy sinh với Luân Thanh, vậy là cậu đã dần nhắn những tình cảm của mình, dành cho Long Long với những suy nghĩ ngây thơ trong đầu, là Luân Thanh sẽ đồng ý chấp nhận tình cảm mà mình đã dành cho cậu ta:

    “Cậu biết không? Cậu đã từng hỏi rằng tôi yêu ai? Lúc đó tôi đã không bởi được rằng, người tôi yêu chính là cậu, mà chỉ xem cậu là bạn thôi, cho tới bây giờ, khi chúng ta không còn mối quan hệ của tình bạn nữa, bởi vì mọi thứ đã rạng nức vỡ tan tành, thì tôi mới nhận ra được rằng, thì ra trái tim của tôi đã thuộc về cậu, cho dù lúc trước tôi đã ghét cậu bao nhiêu, tôi đã luôn muốn mình là cậu, nhưng thật ra tất cả cũng chỉ là, tôi quá thích cậu nên mới như vậy, và mong cậu có thể, cho tôi một cơ hội làm người yêu của cậu được không?”

    Nhắn xông những dòng tin nhắn kia, thì đầu dây bên đó đã trả lời rằng: “Gì chứ tôi không ngờ rằng cậu lại là một con người b*nh h**n ghê tởm đến như vậy, và cậu đang mơ mộng ảo tưởng à? Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận yêu cầu khinh tởm đó của cậu đâu, đổ cái thứ nghèo hèn mà lại b*nh h**n nữa chứ, còn giờ mau cút khỏi cuộc đời của tôi, bởi tôi không muốn nhìn thấy, bản mặt của kẻ b*nh h**n như cậu...”

    Dứt lời cậu ta đã chặn tin nhắn của Long Long điều này khiến cậu buồn đến tột cùng, mà bất lực không biết phải làm gì, trong khi lòng thì luôn ao ước rằng. Cậu ấy có thể nhận ra và chấp nhận tình cảm, mà cậu đã dành cho Luân Thanh...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 5: Nói Chuyện Với Nhau


    Ngày hôm sau khi Long Long đến trường rồi ngồi vào chỗ của mình, bấy giờ Luân Thanh cũng đã đến, cậu bước qua khung cửa sổ, trong khi ánh mắt của Long Long thì nhìn chăm chăm về phiếu cậu, rồi tiến vào bên trong cửa chính, mà lạnh lùng vào chiếc bàn của mình ngồi...

    Ánh mắt của Long Long vẫn là nhìn chăm chăm Luân Thanh nhưng lại im lặng không nói gì hết, mà trong lòng tràn đầy biết bao nhiêu là cảm xúc, không thể nói thành lời được...

    Cho tới khi những bạn nam khác vào, và bọn họ bắt đầu bàn tán với nhau rằng: “Mày có biết tin gì chưa? Thằng Long Long đã tỏ tình với Luân Thanh đó, đúng là thứ b*nh h**n mà phải không, lại còn bị người ta từ chối nữa chứ, quả thực là nhục nhã mà...”

    “Đúng...Đúng nếu tao mà là thứ b*nh h**n đó, thì có lẽ tao phải chết đi cho xong rồi...”

    Long Long nghe những lời nói này mà đau buồn đến tột cùng, cậu không biết phải làm gì, trước những tình huống này nữa, cứ như thế cậu chỉ có thể bất lực chịu đựng những lời đắng cay kia...

    Trong khi bản thân thì vẫn tương tư và yêu thầm một ai đó, mặc cho họ làm tổn thương mình...

    Cứ như vậy cậu đã bị tất cả mọi người trong lớp cô lập, không ai thèm nói chuyện hay quan tâm đến cậu, thậm chí lâu lâu lại có người đến bắt nạt cậu, nó khiến cho cuộc đời của cậu chìm trong một màu đen tối, không lối ra...

    Cho tới khi một người phụ nữ bước vào cuộc đời của cậu, đó không là ai khác mà là Hương. Cô ấy là một người vô cùng mạnh mẽ, với thân hình mập mạp mũm mĩm dễ thương, cô ấy đã giúp cậu trở nên mạnh mẽ hơn, và có những người bạn mới, giúp cuộc sống của cậu thêm sự tươi đẹp...

    Nhưng rồi cậu cũng dần nhận ra, người phụ nữ đó cũng giống như Luân Thanh một mặt thì xem cậu như bạn thân, nhưng mặt còn lại thì là một kẻ xạo trá, chỉ xem cậu như là nơi để tâm sự, rồi vứt đi mà thôi, giống như một món đồ bị lợi dụng vậy, khi không còn tác dụng, thì sẵn sàng vứt đi bất cứ lúc nào...

    Nhưng cậu chỉ có một mình ả ta là bạn, vậy nên cậu vẫn cố gắng bám theo ả ta, và níu kéo tình bạn này, cho dù nó không có hậu...

    Cứ như thế thời gian đã dần trôi qua, đến năm lớp 9, thì cậu đã quyết định rằng mình sẽ không thi lên lớp 10, và sẽ nghỉ học, bởi cậu sợ đi học, cậu sợ rằng mọi người sẽ biết về câu chuyện giới tính thật của cậu, mà bắt nạt cậu...

    Vậy nên kể từ sau khi học hết năm lớp 9, Cậu cũng đã không còn gặp lại người bạn tên Hương kia, thậm chí cũng chẳng gặp lại người mà cậu đã yêu đơn phương rất nhiều năm tên là Luân Thanh...

    Cứ như thế chớp mắt cũng đã ba năm trôi qua, Bây giờ cậu ấy đang học lớp 12 và cũng đã thi tốt nghiệp xong xuôi. Long Long đã mượn điện thoại của bạn mình, giả danh là một cô gái, với giọng nữ của bản thân mà cậu học được khi xem phim, cậu đã điệu đà hẹn gặp Luân Thanh ra nói chuyện với mình tại một quán nước gần nhà họ...

    Lúc ra quán nước Luân Thanh đã vô cùng bất ngờ, khi người cậu ta gặp không là ai khác mà là Long Long chứ không phải là cô gái kia, điều này khiến cậu ta vô cùng tức giận, mà lên tiếng quát lớn rằng: “Tại sao lại là cậu hả? Tại sao cậu lại lừa tôi đến đây để làm gì? Rốt cuộc cậu muốn thứ gì từ tôi? Cậu đã làm phiền cuộc đời của tôi như vậy vẫn chưa đủ sao? Và cậu biết không tôi vô cùng căm ghét cậu, tôi không muốn có một người bạn như cậu, một kẻ b*nh h**n b**n th**...”

    Nghe những lời đau lòng này. Long Long đã bật khóc nức nở, cậu bắt đầu kể ra tất cả mọi chuyện cho Luân Thanh nghe: “Gì cậu nói sao chứ? Những điều này là do tôi tự làm nên tự chịu sao? Nhưng cậu có biết những điều này xảy ra, là do ai đã gây ra nó không hả? Nó không là ai khác mà chính là cậu...

    Nếu như lúc đầu cậu không rời xa tôi thì, tình bạn kia sẽ vẫn còn, tại nếu nó không biến mất một cách đột ngột, thì có lẽ tôi đã không yêu đơn phương cậu đến bây giờ, tôi đã làm tất cả những chuyện điên rồ kia, để có thể cho dù không là người yêu của cậu, thì cũng có thể làm bạn của cậu, nhưng rồi sao chứ, tôi không có được gì hết, tôi cũng không là bạn của cậu, trong khi ai đã từng nói, sẽ là bạn của tôi suốt cuộc đời này, sau đó đã dừng lại rồi bỏ tôi bơ vơ, biến cuộc sống của tôi trở thành địa ngục, khi khiến tôi yêu đơn phương người đó, khi khiến cho tôi mất đi một tình bạn đẹp, và đó là lý do mà tại sao, tôi lại trở nên yêu cậu như vậy, và thậm chí cậu đã nói cho tất cả mọi người biết về con người thật của tôi...

    Cậu đã phỉ bám tôi khiến cho mọi người xa lánh tôi, và thứ tình bạn mà cậu đã nói, và những ngày tôi đã chở cậu đi học về, nhưng được đền đáp là gì? Có phải là cậu sẽ đẩy xe tôi về một vài ngày rồi sẽ qua, còn tình bạn cũng chỉ là, sự giả dối phải không?”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 6: Làm Hòa


    Trước những câu nói của Long Long, cậu giờ đây cũng đã dần nhận ra, nỗi đau mà Long Long phải gánh chịu là gì, và vì lý do gì đã khiến Long Long trở nên như vậy, thậm chí mối quan hệ của bọn họ đã bị rạn nứt đến nỗi không thể hàn gắn được, và suốt bao năm qua mặc dù Luân Thanh cũng có chút luyến tiếc về nó, và muốn hàng gắn lại mối quan hệ kia, nhưng tất cả cũng chỉ là sự vô nghĩa...

    Thậm chí giờ đây khi mọi chuyện đã được Long Long giải thích anh mới nhận ra rằng, tình bạn của hai người vẫn còn, nhưng mà nó cần một khoảng thời gian nào đó, để có thể trở lại như ban đầu...

    Luân Thanh liền trả lời rằng: “Phải tất cả những gì mày nói là đúng, có lẽ tao đã sai trong câu chuyện đó, khi vì sự tức giận của bản thân, làm mày tổn thương... Rồi phá tan tình bạn của chúng ta. Và giờ tao đã nhận ra sai lầm của mình rồi. Đáng ra tao không nên làm như vậy...

    Thậm chí có lẽ là tao nên xin lỗi và sẽ bù đắp lại mối quan hệ tình bạn của hai ta. Để trả giá cho những gì mà tao đã làm mày tổn thương...”

    Trước những câu nói kia của Luân Thanh giờ đây hai trái tim đã bắt đầu suởi ấm và thấu hiểu nhau sau sự chia ly nhiều năm, bởi một tình bạn nứt mẻ khó mà hàng gắn lại được. Long Long lên tiếng rằng:

    “Vậy thì mày có thể ôm tao một cái làm hòa được không? Và chúng ta từ nay về sau sẽ mãi mãi trở thành bạn nhé?”

    Luân Thanh nở nụ cười trên môi, cậu không ngờ mối quan hệ kia, lại một ngày nào đó có thể hàng gắn lại như vậy...

    Thế là cậu đã đứng dậy cùng với Long Long mà ôm chầm lấy nhau, trong sự vui vẻ hạnh phúc khi nhận lại người chi kỷ mà vượt qua sự kỳ thị giới tính mà mình đã dành cho Long Long.

    Sau khi cái ôm kết thúc Luân Thanh đã lên tiếng rằng:

    “Bây giờ thì tình bạn của chúng ta có thể trở lại như xưa rồi chứ? Và mày biết vì lý do gì mà tao lại kỳ thị mày không? Đó là bởi vì tao muốn mày thay đổi. Tao không muốn mọi người phỉ bám và khinh bỉ mày là một thứ bêđê b*nh h**n. Vậy nên tao mới làm như thế. Thật tình tao xin lỗi vì đã làm mày tổn thương...”

    Long Long mỉm cười đáp: “Không sao cả bây giờ hai chúng ta đã xóa hết mọi hiểu lầm và trở về như trước là được rồi...”

    Sau câu nói đó bọn họ đã nói chuyện với nhau rất thân thiết hơn. Nhưng Long Long lại chìm trong một suy nghĩ ảo tưởng rằng: “Luân Thanh à mày biết không? Cho dù là bạn của mày thì tao cũng mãn nguyện rồi. Nhưng không sao cả, tao nhất định sẽ tìm mọi cách để hai chúng ta từ bạn trở thành của nhau mãi mãi mà thôi!”

    Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân mình trong sự đắc ý, thì Luân Thanh đã lên tiếng nói một câu khiến cho Long Long bị sốc đến đơ người:

    “Long Long à! Chúng ta từ giờ mãi mãi là bạn nhé. Nhưng mà tao sẽ không thể ở gần cạnh mày được rồi. Bởi vì tao cần phải ra nước ngoài du học trong 5 năm ấy...Vậy nên chúng ta cho dù có xa cách nhau thì vẫn mãi là bạn nhé?”

    Long Long nghe đến đây mà tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên thậm chí có chút đau buồn khi biết, người mình yêu vừa mới trở thành bạn. Và cậu đang định lên kế hoạch để tìm cách khiến Luân Thanh yêu thì giờ đây đã thất bại hoàn toàn. Điều này cậu rất buồn...

    Nhìn Long Long đang chìm trong sự buồn rầu. Luân Thanh lại lên tiếng: “’Cậu hứa chứ? Sẽ là bạn của tớ suốt đời ha!”

    Long Long mỉm cười đáp: “Được tao hứa sẽ là bạn của mày cả đời này...”

    Sau câu nói kia bọn họ đã mỉn cười uống nước với nhau. Trong cuộc gặp mặt cuối cùng, để rồi phải chia ly...

    Sau một khoảng thời gian ở bên nhau với tư cách là bạn. Bọn họ đã đi chơi cùng nhau mỗi ngày, giờ đây ngày ấy cũng đã tới.

    Ngày mà Luân Thanh đi ra nước ngoài để du học. Long Long đã đến sân bây để đưa tuyển Luân Thanh ra nước ngoài.

    Hai người ánh mắt nhìn chăm chăm nhau, cả hai không nói với nhau một lời nào cả trong sự đau buồn của bản thân Long Long chỉ bất lực mà có thể nhìn Luân Thanh vào chiếc máy bay kia. Sau đó cánh cửa máy bay đã đóng lại âm thanh rất to vang lên, chiếc máy bay đã cất cánh bay đi khỏi ánh mắt của Long Long...

    Cậu vô cùng buồn về điều này nước mắt đã lăn dài trên đôi gò má. Cậu lên tiếng: “Tôi mong rằng thời gian sẽ trôi qua thật nhanh để tôi có thể được gần cậu. Và chúng ta sẽ quay lại như xưa. Nhưng tôi lúc đó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi sẽ không để cho cậu có thể vụt mất khỏi tay tôi đâu! Tôi sẽ tìm mọi cách biến cậu từ bạn thân trở thành người yêu của tôi mãi mãi. Và đó là lời hứa của tôi. Tôi sẽ thực hiện nó bằng được cho dù phải trả giá như thế nào đi chăng nữa!”

    Vậy là cậu đã cùng lời hứa và sự đau buồn khi phải xa một ai mà ngồi lên xe trở về nhà của mình...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 7: Gặp Lại Người Cũ


    Kết thúc hồi tưởng của bản thân, giờ đây cũng đã trôi qua năm năm thật nhanh chóng. Và hôm nay sự mong mỏi của cậu, điều này trong sự mong đợi rằng sẽ được đền đáp.

    Âm thanh điện thoại của Long Long vang lên liên hồi nó khiến cậu cảm thấy rất vui. Bởi vì cậu biết người nhắn không là ai mà là Luân Thanh.

    Bấy giờ cậu lấy điện thoại ra mở tin nhắn xem, mà bậc vào fb của Luân Thanh cậu mỉm cười trong sự hạnh phúc: “Cậu ấy đang nhắn cho mình này. Thật là vui quá đi!”

    Đọc dòng tin nhắn rằng: “Này cậu dậy chưa tớ gần đến nơi rồi. Cậu mau ra rước tớ nha!”

    Nhìn dòng tin nhắn kia cậu cảm thấy rất vui, mà nhắn tin trả lời rằng: “Mình dậy rồi. Cậu đã hạ cánh chưa. Rồi chờ một chút, tớ sẽ đến để rước cậu liền...”

    Luân Thanh thả icon cười sau đó nhắn lại rằng: “Tớ còn tận một tiếng nữa lận, thì mới tới sân bay, lúc đó cậu hãy đến đón tớ nhé...”

    Long Long nghe đến đây mà cười tươi, cậu cảm thấy hạnh phúc vô cùng, mà nhắn tin trả lời rằng: “Được rồi tớ sẽ đến đó đón cậu...”

    Cứ như vậy Long Long đã vội vàng ra chiếc xe của mình, chiếc xe máy tồi tàn có vẻ cũ kỹ, mà cậu vẫn hàng ngày dùng để làm ruộng, cũng nhờ chiếc xe này, mà khiến cho nhà của cậu, cũng đã có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng mà cậu vẫn chưa có tiền để mua một chiếc xe mới...

    Long Long ngồi lên chiếc xe kia, mà cố gắng chạy ra đến sân bay, để có thể rước Luân Thanh về nhà...

    Đến sân bay cậu đang ngồi chờ một lát lâu, khoảng tầm nửa tiếng sau, đã có một chiếc máy bay, bay đến rồi đậu xuống dưới sân bay, điều này khiến cho Long Long cảm thấy rất vui...

    “Chiếc máy bay đó, có phải là máy bay chở cậu ấy không? Vậy là mình sắp được gặp cậu ấy rồi, thật là vui quá đi mất, mình cũng đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi, đã hơn 5 năm kể từ lần gặp cuối cùng đó, thì bây giờ mình cũng đã có thể gặp lại cậu ấy!”

    Cứ như vậy Long Long đã chờ đợi chiếc máy bay kia đáp cánh, rồi chiếc máy bay đã dừng lại, sau khi đáp cánh xuống dưới đường bay, cánh cửa mở ra, dòng người ò ạc tấp nập bước xuống, cậu đã nhìn thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc, với bộ sơ mi màu trắng, mặc dù khuôn mặt đeo khẩu trang thậm chí là có một chiếc kính che đi đôi mắt...

    Nhưng cậu vẫn nhận ra được rằng người mà mình đang cần tìm là ai, lúc này âm thanh tin nhắn vang lên: “Tớ cũng đã về nước rồi này, cậu đang ở chỗ nào vậy hả? Sao nhìn mãi tớ vẫn không thấy cậu hả Long Long?

    Long Long liền nhắn lại và thả icon ha ha: “Ừ thì cậu nhìn sang phía bên trái đi, thì cậu sẽ thấy tớ ngay thôi mà!”

    Nghe câu nói này từ Long Long. Luân Thanh đã nhìn sang phía bên trái trong dòng người qua lại. Cậu vẫn không nhận ra Long Long là ai cả, thế là liền nhắn tin rằng: “Sao tớ vẫn không thấy cậu vậy chứ? Và làm sao tớ mới có thể nhìn thấy cậu được đây?”

    Nhìn dòng tin nhắn kia mà trong lòng Long Long cảm thấy có một chút buồn bã. Bởi vì cậu không ngờ rằng người bạn mà mình yêu quý nhất bao nhiêu năm qua lại không nhận ra mình sau năm năm. Nhưng rồi cậu cũng gạt bỏ những suy nghĩ buồn bã mà nói với bản thân mình rằng: “Phải không nhận ra nhau là điều bình thường thôi mà. Bởi vì mình và cậu ấy đã năm năm rồi không gặp nhau. Vậy nên không nhận ra nhau là phải...”

    Thế là thoát khỏi những suy nghĩ kia, cậu đã đưa một tay lên vẫy vẫy mà bảo rằng: “Này tớ ở đây Luân Thanh.”

    Nghe giọng của Long Long và người vẫy tay cách đó không xa. Luân Thanh giờ đây cũng đã nhận ra người bạn của mình, mà nở nụ cười thật tươi trên môi, sau đó vội vã chạy đến chỗ của Long Long...

    Hai người lúc này y đã ôm chầm lấy nhau trong sự vui vẻ, khi đã đoàn tụ sau nhiều năm xa cách.

    Luân Thanh liền lên tiếng hỏi rằng: “Sao rồi sau nhiều năm tớ rời xa cậu, thì hiện tại cậu đã như thế nào rồi? Cuộc sống của cậu có ổn hơn hay không? Và hiện tại tôi đang làm phó giám đốc, của một tập đoàn nọ, nếu như cậu cần sự giúp đỡ thì, tôi có thể giúp cho cậu, để có một cuộc sống tốt hơn...”

    Long Long mỉm cười đáp trong sự vui vẻ của bản thân, khi Luân Thanh đã quan tâm đến mình: “Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã quan tâm đến tôi, hiện tại cuộc sống của tôi so với trước kia thì, mọi thứ cũng đã ổn hơn rất nhiều, còn hiện tại khi tôi đang đứng ở đây thì, cậu biết không tôi đã chờ đợi giây phút này rất lâu rồi, chờ đợi ngày mà có thể gặp lại, người bạn mà tôi, đã phải rời xa cách tôi năm năm trời, thế nên tôi muốn, ở bên cạnh thậm chí là, ở cạnh cậu ấy nhiều hơn...”

    Luân Thanh đáp: “Cậu đừng lo lắng rằng, tôi sẽ rời xa cậu một lần nữa, bởi vì bây giờ tôi đã trở về rồi mà, tôi sẽ ở bên cạnh của cậu, và mãi trở thành bạn tốt của cậu mà...”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 8: Vừa Đi Vừa Trò Chuyện


    Hai người sau khi vui vẻ nói chuyện với nhau, Giờ đây Luân Thanh cũng đã lên tiếng rằng: “Thôi chúng ta mau trở về nào, bởi vì trời cũng đã trễ lắm rồi, chúng ta đã nói chuyện hơn 15 phút rồi đó, sau khi về nhà chúng ta sẽ nói tiếp được chứ?”

    Trước câu nói của Luân Thanh. Long Long mỉm cười đáp: “Được rồi dù gì khi trở về nhà thì, tôi vẫn sẽ nói chuyện với cậu nhiều hơn mà, còn giờ chúng ta mau về...”

    Nói rồi Luân Thanh đã đưa Long Long đến chiếc xe của mình, đó là một chiếc xe tồi tàn cũ kỹ. Luân Thanh nhìn chăm chăm nó mà lên tiếng hỏi rằng: “Đây chính là xe của cậu sao? Tại sao cậu lại không mua một chiếc xe mới đi? Mà lại xài một chiếc xe tồi tàn như thế này?”

    Long Long tỏ vẻ vô cùng ngại ngùng về điều này, cậu ấp a ấp úng trả lời: “Thật ra thì tôi không đủ tiền, để mua một chiếc xe mới, vậy nên tôi mới đi chiếc xe này...”

    Luân Thanh nghe đến đây mà cảm thấy buồn cho Long Long. Cậu lên tiếng: “Không sao bây giờ đã có tôi ở đây, thậm chí công việc làm ăn của tôi, cũng đã ổn định rồi, tôi sẽ thực hiện lời hứa, đó là tôi sẽ quan tâm, và chăm lo cho cậu, bởi vì chúng ta là bạn mà phải không, thế nên một lát nữa tôi sẽ dắt cậu đi mua xe mới...”

    Long Long nghe đến đây mà vô cùng ngạc nhiên, cậu không ngờ rằng Luân Thanh lại chịu chi cho mình như vậy, nhưng suy nghĩ cho cùng thì. Cậu cảm thấy rằng, mình không nên làm điều đó với Luân Thanh, bởi vì hiện tại cậu ấy mới về nước, thậm chí là không biết số tiền đã thu nhập như thế nào, vậy nên cậu không thể tùy tiện, tiêu tiền của Luân Thanh được, cậu lên tiếng: “Thôi được rồi tôi không cần đâu, bởi vì chiếc xe này, không những giúp tôi khá nhiều trong việc khiến cuộc sống của tôi thay đổi, mà nó còn là kỷ niệm, mà tôi đã từng chở cậu trong những giây phút chúng ta gặp nhau, và phải chia ly...”

    Nghe những lời mà Long Long nói. Luân Thanh cũng không biết phải nói gì thêm, mà chỉ có thể bất lực, đồng ý theo yêu cầu của cậu, đó là sẽ không mua một chiếc xe mới cho cậu: “Được rồi nếu cậu muốn giữ nó lại, làm kỷ niệm của bản thân, và không muốn một chiếc xe mới thì, cậu cứ dữ nó lại đi...”

    Sau cuộc trò chuyện gượng gạo kia, thì giờ đây hai người cũng đã lên xe, để trở về nhà, chiếc xe chạy trên con đường tấp nập những xe cộ, thậm chí dựt dài dòng bởi những ổ gà, sau một lát đột nhiên chiếc xe đã trở nên bị hư...

    Mà nằm ngay giữa đường, không thể chạy được nữa, điều này khiến cho Luân Thanh vô cùng lo lắng: “Chuyện gì đang xảy ra vậy chứ? Tại sao nó lại không chạy nữa rồi? Thậm chí nhà của chúng ta mặc dù không xa chỗ này, nhưng đẩy xe từ đây về tới đó, cũng là một việc vô cùng nặng nhọc, hơn hết tôi còn nhớ là, ở đây cũng chả một chỗ nào sửa xe cả, thế nên không lẽ nào chúng ta sẽ dắt bộ như vậy về sao...”

    Long Long tỏ vẻ buồn rầu gật đầu: “Đúng không còn cách nào khác nữa rồi, ngoài việc chúng ta phải tự đi bộ về, và nếu như cậu không muốn, thì có thể ngồi lên chiếc xe này, tôi sẽ đẫy cậu về được chứ?”

    Trước câu hỏi có phần ngây ngô kia. Luân Thanh mỉm cười từ chối: “Không cần đâu! Đi bộ về cũng được mà, bởi vì nếu như cậu đẩy tôi trên xe thì, lúc đó cậu sẽ mệt lắm đấy...”

    Nghe đến đây Long Long bỗng nhớ lại những kỷ niệm xưa, khi lúc nhỏ hai người bên nhau, cậu liền nói với Luân Thanh rằng: “Cậu có biết không? Lúc nhỏ chúng ta cũng từng đi bộ như thế này, trên con đường về nhà, nhưng bây giờ mọi thứ, cũng đã không còn như trước nữa rồi, thậm chí tôi ước gì, mình có thể một lần quay trở lại quá khứ, lúc đó thì sẽ vui biết bao nhiêu?”

    Nghĩ đến đây quá khứ cũng đã dần ùa về trong đầu của Luân Thanh: “Phải rồi lúc đó thật là vui nhỉ, chúng ta cũng chỉ là những đứa trẻ mà thôi, chúng ta đi trên con đường, trống vắng chẳng có ai cả, và tôi còn nhớ rất rõ giây phút ấy...

    Giây phút mà cậu đã cắn vào tay của tôi, khi chúng ta cùng nhau dành lấy một trái mãng cầu, ở một cái cây gần đó...”

    Dứt lời Luân Thanh đã chỉ về phiếu một cây mãng cầu, điều này khiến cho Long Long vô cùng ngạc nhiên, cậu lại không ngờ rằng Luân Thanh vẫn có thể còn nhớ về những chuyện, đã xảy ra lúc nhỏ của hai người...

    Chứ không phải là đã quên, như những gì Cậu đã thầm nghĩ, khi anh chẳng nhắc gì về quá khứ của hai người cả...

    Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện với nhau, trong tiếng cười rôm rã, sau một lúc thì cũng đã đến nhà của Luân Thanh với niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt của anh ta: “Tới nhà của tớ rồi, tớ tin là cha mẹ của tớ sẽ rất là vui, khi tớ trở về đoàn tụ cùng với bọn họ...”

    Thế là cậu đã cùng với Long Long bước vào trong nhà...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 9: Buổi Cơn Gia Đình


    Hai người giờ đây đã bước vào bên trong nhà, trong nhà không là ai khác, mà là một người phụ nữ, có vẻ tầm 56 tuổi, cùng với một người đàn ông đầu tóc bạc phơ...

    Bọn bọn với mâm cơm đơn giản, bày dưới mặt đất, ánh mắt thì nhìn chăm chăm về phía tivi, cho tới khi giọng nói của Luân Thanh bắt đầu vang lên, thì bọn họ mới chú ý mà quay mặt sang, với vẻ vô cùng bất ngờ, khi nhìn thấy người đứng trước mặt của họ, chính là con trai đã rời xa nhà cách đây 5 năm trước...

    Họ đôi mắt đã trở nên đẫm lệ, rồi đứng dậy vội vàng chạy đến ôm chầm lấy cậu vào lòng, mà nói trong sự nức nở rằng: “Cuối cùng thì con cũng đã về rồi, con có biết không, cha mẹ rất là nhớ con đó, đã trôi qua 5 năm rồi, bây giờ thì con cũng đã trở về, nếu như con không trở về, thì cha mẹ cũng không biết phải làm gì, khi cứ nhớ nhung con như vậy...”

    Sau khi người mẹ nói xông, người cha lại tiếp tục tiến lên, ông ta với sự nghẹn ngào nói: “Con cuối cùng cũng chịu về rồi à, hiện tại con như thế nào rồi? Ở bên đó ăn uống có đầy đủ không? Hiện tại con vẫn khỏe chứ, sao nhìn con lại trông ốm yếu như thế này?”

    Trước những lời quan tâm từ cha của cậu. Luân Thanh đã ôm chầm lấy ông vào lòng, rồi đặt nụ hôn lên trán của ông, cậu đáp trong khi nước mắt đã tuôn rơi: “Cảm ơn cha đã quan tâm con, hiện tại con ở bên đó, Mọi thứ vẫn ổn ạ, và con không sao hết khi ở đó có một cuộc sống tốt đẹp...

    Và con cũng xin lỗi rằng, trong nhiều năm qua con đã không chăm sóc được cha mẹ, nhưng bây giờ con đã trở về rồi, con nhất định sẽ chăm sóc cha mẹ, con nhất định sẽ không để cho hai người cô đơn trong sự buồn bã ở tuổi già như vầy...”

    Nhìn đứa con vô cùng hiểu chuyện của bản thân, cha cậu đã đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt kia, ông đáp: “Hôm nay chính là một ngày vui của chúng ta, vậy nên con không cần phải khóc làm gì, bởi vì sau 5 năm chúng ta cũng đã đoàn tụ rồi, và bây giờ sẽ không có thứ gì chia cách gia đình chúng ta nữa, chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau con nhỉ?”

    Cậu gật đầu bảo ừ với bọn họ... Trong khi Long Long nhìn bọn họ hạnh phúc với nhau, khi gia đình sum vầy mà cảm thấy rất vui...

    Cha của Luân Thanh lúc này cũng lên tiếng khi nhìn thấy Long Long: “Cậu nhóc này trông rất quen thuộc? Nó là ai vậy con?”

    Cha cậu vừa dứt lời, cậu liền lên tiếng giải thích rằng: “Cha thật ra đây chính là người bạn của con lúc nhỏ, chính cậu ấy là người đã ra đón con...”

    Sau khi nghe được những gì Luân Thanh nói, ông đã tiến đến chỗ của Long Long, mà đưa tay đặt lên vai của cậu: “Ta cảm ơn con rất nhiều, vì đã luôn bên cạnh đó và trở thành bạn của nó, trải qua những buồn vui và niềm đau với nó!”

    Long Long mỉm cười ngượng ngùng, cậu lên tiếng trả lời: “Thật ra con cũng chỉ có thể, liên lạc với cậu ấy qua Facebook mà thôi, chứ con không hề giúp đỡ cậu ấy điều gì hết, và thậm chí là hiện tại thì con thua cậu ấy rất nhiều về mọi thứ, nên là con cần phải học hỏi cậu ấy nhiều hơn...”

    Cha của Luân Thanh mỉm cười, mà cũng gạt bỏ những chuyện vừa rồi ông đã nói, mà bảo với họ rằng: “Thôi được rồi trời cũng đã trưa rồi, hai con mau ngồi xuống ăn cơm thôi, con biết không Khi mẹ con nghe tin con đã về, bà ấy rất vui về điều này, nên đã xuống nấu những món mà con thích nè...”

    Cậu ngồi xuống ăn cùng với gia đình của mình, rồi lên tiếng khen mẹ của cậu: “Woa mẹ nấu ăn ngon thật đó! Và con cảm thấy vô cùng hạnh phúc, khi bây giờ đã được nếm trải hương vị, và những món ăn mà mẹ nấu, thậm chí con còn cảm thấy rất tiếc rằng, mình không thể ở bên cạnh, và ăn được những món này của mẹ nấu trong 5 năm qua, nhưng bây giờ con đã về rồi, con nhất định sẽ ăn nó cả đời ạ...”

    Mẹ cậu trả lời: “Cái thằng nhóc này, đừng trêu chọc mẹ mày như vậy, chỉ cần con về là được rồi, còn bây giờ thì hãy mau ăn cơm đi, không thì đồ ăn sẽ ngủ mất...”

    Vậy là bọn họ đã bắt đầu ăn cơm với nhau trong sự hạnh phúc, của một gia đình...

    Trong khi mẹ của Luân Thanh thì đột nhiên nhìn chăm chăm Long Long với một vẻ rất kỳ lạ, như đang có âm mưu gì đó, bà lên tiếng:

    “Cái thằng nhóc này, chính là đứa bé lúc nhỏ làm bạn thân với con mình sao? Và mình đã nghe khá nhiều chuyện về nó rồi, nó không những là một kẻ nghèo hèn, thậm chí cha mẹ của nó không phải là một loại tốt lành gì, và nó còn là thứ bêđê b*nh h**n nữa chứ? Và nó tiếp xúc với con của mình, không biết là có phải đang âm mưu một điều gì hay không? Vậy nên mình sẽ tìm cách, để có thể tách nó ra khỏi con trai của mình, bởi vì cuộc đời của con trai mình, sẽ bị hủy hoại bởi nó...”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 10: Lộ Mặt


    Sau khi buổi cơm đã kết thúc, giờ đây Long Long cũng đã bắt đầu dọn tô chén cùng với mẹ của Luân Thanh, trong khi cậu cũng muốn dọn, nhưng bị mẹ mình ngăn lại, mà không cho...

    “Thôi con mới từ nước ngoài trở về mà, vậy nên hãy cố gắng nghỉ ngơi nhiều vào, còn mọi chuyện cứ để mẹ xử lý, và thậm chí còn có bạn của con nữa mà, nó sẽ giúp mẹ rửa đống chén này thôi...”

    Nghe những lời mà mẹ mình nói. Luân Thanh cũng chỉ có thể bất lực không thể cãi lại, sau đó đã nhờ vả bạn của mình rằng: “Cậu làm ơn giúp mình nhé, phụ mẹ mình rửa những cái chén đó đi, sau đó thì mình sẽ đưa cậu đi chơi được chứ?”

    Long Long đã đồng ý với yêu cầu, mà lên tiếng: “Được rồi việc ăn và phải rửa chén, thì tớ phải nên làm khi đến nhà của cậu ăn thôi. Vậy nên cậu cứ nghỉ ngơi cho thật tốt nhé!”

    Luân Thanh đã lên tiếng cảm ơn Long Long. Trong khi cậu cố gắng mang hết số chén xuống rửa cùng với mẹ của Luân Thanh...

    Hai người giờ đây đang rửa bác với nhau, đột nhiên ánh mắt Của mẹ Luân Thanh bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ, mà nhìn chăm chăm vào Long Long lên tiếng rằng: “Ta biết, ta có thể đọc hết những suy nghĩ và ánh mắt của cậu, vậy nên cậu đừng có nghĩ rằng, những âm mưu của cậu, có thể thành công thực hiện được nhé, bởi cho dù nó là gì đi chăng nữa, thì tôi cũng sẽ phá tan những âm mưu kia của cậu...”

    Long Long đưa ánh mắt nhìn chăm chăm mẹ của Luân Thanh, mà cố gắng tỏ vẻ ngây Ngô, lên tiếng hỏi: “Ý của bác là sao chứ? Bác đang nói gì vậy? Cháu thật tình không hiểu gì hết...”

    Bà ta nở nụ cười nham hiểm trên môi, tay với miếng lau chén trên tay, mà chà thật mạnh vào chén: “Cậu nghỉ là, tôi không biết gì về cậu sao? Thậm chí cả cái gia đình này không hề đề phòng à? Ừ thì chồng của tôi, là một người dễ tin người, nên sẽ không bao giờ chú ý cho những hành động bất thường của cậu, và con trai của tôi là bạn của cậu, vậy nên nó cũng không bao giờ nghi ngờ cậu...

    Nhưng tôi thì khác với lòng quyết đoán và dễ dàng nhận ra sự bất thường. Vậy nên một phụ nữ như tôi, lại có thể nhận ra được, những bí ẩn từ sâu thẳm trong con mắt kia của cậu? Đó là cậu đến đây với một mua đồ gì phải không?”

    Long Long vẫn là vẻ giả vờ ngây thơ đó, cậu đáp: “Cô đã xem quá nhiều phim ảnh, nên mới ảo tưởng như vậy phải không? Bởi vì một người như cháu, thì có thể làm được gì? Không lẽ cháu sẽ âm mưu cướp chồng của cô, hay thậm chí là con trai của cô nữa? Rồi phá tan tành cái gia đình của cô à?”

    Sau khi dứt lời môi cậu đã nhếch lên cười trong sự nham hiểm, mà thở dài đáp: “Phải cô đã đoán đúng rồi đó? Cháu đến đây là có một mục đích, và cháu sẽ hoàn thành nó? Thậm chí cô đừng nghĩ rằng, sẽ có ai xen vào được, và phá hỏng kế hoạch này của cháu nghe rõ chưa? Cho dù người đó là cô, một người ranh mảnh đến đâu, thì cũng không thể ngăn cản được cháu đâu...”

    Ả nghe đến đây vô cùng tức giận, mà vung tay tát thẳng vào mặt của cậu, cái tát kia khiến cậu vô cùng đau đớn, mà nước mắt đã ứa ra, trong khi mọi người ở trong nhà, cũng đã nghe được cái tát kia, mà liền vội vàng chạy ra xem thử rốt cuộc có chuyện gì xảy ra...

    Bọn họ đã nhìn thấy Luân Thanh đang ôm chầm lấy mặt của mình, còn mẹ của Luân Thanh, thì ánh mắt vô cùng tức giận, hùng hổ như muốn lao vào xé xác cậu vậy...

    Thế là cha của Luân Thanh liền lên tiếng hỏi rằng: “Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao em lại đánh thằng bé như thế kia?”

    Ả ta tỏ ra ấp úng định trả lời, thì đã bị Long Long cắt ngang câu nói: “Thật ra thì bác ấy đã xem phim quá nhiều, nên bị ảo tưởng, và nghĩ rằng con có mưu đồ gì đó, khi đến đây chơi, vậy nên bác ấy đã vung tay tát thẳng vào mặt của con...”

    Bà nghe những lời mà cậu vừa nói ra, trong khi ánh mắt của mọi người đều nhìn chăm chăm bà với vẻ dò xét, bà giờ đang nghĩ rằng: “Mình nên giải thích như thế nào đây chứ? Bởi vì nhìn vẻ mặt kia, thì chắc chắn bọn họ đã nghe theo lời của tên nhóc này rồi, vậy nên cho dù mình có giải thích như thế nào, thì bọn họ chắc chắn cũng sẽ không tin...Thế nên có lẽ mình nên hùa theo nó là cách tốt nhất, rồi sẽ tìm mọi cách để vạch trần nó sau vậy...”

    Thế là bà đã bật cười nói: “Hahahaha thật ra thì nó, đang kể về một bộ phim với tôi, nhưng mà vì tôi cao hứng, với tình tiết của bộ phim, khi nhân vật trong phim đánh nhau, vậy nên tôi mới bị lẫn, mà tát vào mặt của nó để đùa thôi, chứ không có chuyện gì đâu, vậy nên hai người hãy lên nhà đi Hahahaha...”

    Trước những câu nói và nụ cười kia của bà. Bọn họ đã im lặng và không nói gì thêm, sau đó liền rời đi với câu nói rằng:

    “Mẹ à lần sau, mẹ đừng ảo phim mà làm như vậy nữa...”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 11: Bất Lực


    Nhìn bọn họ rời đi Long Long nở nụ cười đắc thắng trong khi ánh mắt thì nhìn chăm chăm, sau đó nói với mẹ Luân Thanh rằng: “Bác à bác đừng quá đa nghi như vậy. Bởi vì nó không tốt cho bác đâu thậm chí là nếu bác phát hiện ra chuyện gì đó thì chắc chắn bác sẽ gặp nguy hiểm. Thậm chí là gia đình của bác liệu họ có tin những gì bác nói hay là không?”

    Bà ta nghe đến đây mà tức giận đến tột cùng, môi cắn chặt lại ánh mắt căm phẫn nhìn cậu đáp: “Hưa...Mày nghĩ mày có thể thực hiện thành công với âm mưu của mình sao? Nhưng tao nghĩ là mày quá mơ mộng rồi, bởi vì cho dù mày làm gì, thì tao cũng sẽ đứng ra để ngăn cản, những âm mưu đê hèn khi nghe rõ chưa, bởi tao không muốn mày phá hại gia đình của tao...”

    Cậu đáp: “Được rồi bác cứ chờ xem đi mẹ chồng, rồi con sẽ làm được gì, khi bác đã biết được tất cả những âm mưu của con...”

    Bà nghe những từ kia, mà trở nên vô cùng lo lắng, bà đưa tay tát thẳng vào mặt của cậu quát: “Câm mồm thứ bêđê b*nh h**n kia...

    Mày đừng hồng quyến rũ được con trai của tao, để có thể bước vào căn nhà này, tao tuyệt đối ngăn cấm, và sau khi có đầy đủ bằng chứng, tao nhất định sẽ tống thứ b*nh h**n dơ bẩn như mày ra khỏi căn nhà này ngay...Mày cứ chờ đó mà xem...”

    Long Long bậc cười trước những lời mà bà ta nói: “Được rồi vậy để xem bác làm được gì nào?”

    Cứ như vậy sau một lúc, thì bọn họ cũng đã rửa xong chén, lúc này mẹ của Luân Thanh cũng đã đi ra ngoài trước cậu. Trong khi cậu nhìn bà ta từ phía sau lưng: “Bà tốt nhất đừng nên, làm gì để phá kế hoạch của tôi, khi biến con trai của bà thành của tôi, mà hãy chấp nhận tôi là con dâu tương lai của bà đi, bằng không thì thứ bà nhận lại, sẽ là một kết cục bi thương, mà bà không thể nào ngờ tới được...”

    Sau đó cậu cũng đi ra ngoài, bước vào nhà trên cậu đưa mắt nhìn chăm chăm mẹ của Luân Thanh mà lên tiếng nói với bà ta rằng: “Bác à lâu lắm rồi chúng con mới gặp lại, Vậy thì chúng con có thể đi chơi cùng với nhau được không?”

    Bà ta nghe câu nói này của cậu, mà sắc mặt đã trở nên lo lắng, thầm nghĩ trong lòng: “Rốt cuộc là nó đang muốn làm gì chứ? Và mình nhất định, sẽ không để con trai mình gặp nguy hiểm, vậy nên cho dù bằng mọi giá như thế nào, có lẽ mình phải ngăn cản, không cho bọn nó ở riêng với nhau một mình, bởi một người nham hiểm như cậu ta, liệu cậu ta có thể làm được những gì cơ chứ?”

    Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân mình, bà liền lên tiếng nói rằng: “Không con trai của bác không được đi đâu hết, bởi vì Nó chỉ mới về nhà này có vài tiếng mà thôi, vậy nên nó cần phải ở bên gia đình của mình, và quan tâm gia đình mình nhiều hơn, chứ không phải là quan tâm bạn bè, còn bây giờ ta nghĩ cháu nên đi về được rồi đó, bởi vì chắc nhà cháu cũng có rất nhiều công việc nhỉ, tại sao không làm nó mà lại đến đây?”

    Nghe những gì mà mẹ Luân Thanh đã nói. Long Long biết rằng bà ta đang muốn đuổi khéo mình, nhưng cậu lại đâu dễ dàng chịu thua bà ta như vậy, bởi vì hôm nay cậu cần phải thực hiện một kế hoạch lớn, thế nên cậu liền trả lời rằng: “Bác à cho dù bác không cho bọn con ra ngoài chơi cũng được, nhưng bọn con là bạn bè mà, và lâu lắm rồi mới gặp lại nhau, vậy nên hãy để bọn con ở bên cạnh nhau, nói chuyện tâm sự với nhau lâu hơn một chút được không ạ, chứ không lẽ mới gặp lại bạn của mình không lâu, mà con lại rời xa cậu ấy nữa à...

    Trước những lời mà cậu nói bà ta bất lực không biết phải làm gì, mà chìm trong sự im lặng, trong khi Luân Thanh lại lên tiếng binh dựt Long Long: “Phải rồi đó mẹ, chúng con mới vừa gặp lại nhau thôi mà, vậy nên cần thời gian ở bên nhau, để hàng gắn lại tình bạn, vậy nên chuyện gia đình chúng ta có thể để sau, bởi vì lúc nào con cũng ở bên cạnh mẹ và cha mà, còn bây giờ có lẽ con nên đi chơi với cậu ấy nhiều hơn, để hàn gắn lại mối quan hệ tình bạn này, trong nhiều năm xa cách...”

    Bà ta nghe đến đây mà tỏ vẻ vô cùng tức giận, nhưng lại bất lực không thể làm được gì. Thế là đã chấp nhận yêu cầu của bọn họ, mà cho họ đi chơi cùng với nhau: “Được rồi hai đứa muốn làm gì thì làm đi, mẹ sẽ không xen vào chuyện của hai đứa nữa!”

    Bọn họ nghe tin mẹ của cậu đã cho bọn họ sẽ đi chơi cùng nhau, mà đã bật cười trong sự vui vẻ, sau đó lên tiếng cảm ơn bà ta: “Con cảm ơn bác rất nhiều, bởi vì đã cho con thời gian để ở bên cạnh anh ấy, và con hứa rằng con sẽ giữ mãi tình bạn này, thậm chí hơn thế nữa, để chúng con mãi mãi không bao giờ xa rời nhau...”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 12: Nụ Hôn Bất Chợt


    Trước những lời nói của Long Long, bà ta cảm thấy cậu thật là kinh tởm, và quyết tâm rằng sẽ không để cho cậu, có thể thực hiện thành công những âm mưu của bản thân, thế là bà ta đã quyết định rằng, cho dù cậu có đi đâu thì bà ta cũng sẽ theo dõi cậu...

    Trong khi Long Long thì chìm trong những suy nghĩ rằng: “Cậu có biết không, tôi không thể dễ dàng, để cậu vụt mất khỏi tay mình một lần nữa, vậy nên tôi đã nghĩ ra một kế hoạch, chỉ cần cậu lên giường với tôi thôi, thì lúc đó cậu sẽ là người của tôi mãi mãi, và đó chính là âm mưu thật sự của tôi vào lúc này...”

    Dứt lời ánh mắt của cậu đã nhìn qua phiếu của mẹ Luân Thanh: “Cho dù bà đã biết tôi có âm mưu thì sao chứ? Nhưng bà sẽ không biết tôi sẽ thực hiện được âm mưu gì, và bao giờ nó sẽ xảy ra...Vậy nên bà đừng hồng ngăn cản những âm mưu của tôi...”

    Luân Thanh giờ đây đã tiến đến, mà nói với Long Long rằng: “Này Hôm nay chúng ta sẽ đi uống cà phê nhé!”

    Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, khi nghe câu nói kia từ Luân Thanh. Long Long cũng đã gật đầu đồng ý: “Được”

    Vậy là Luân Thanh đã bắt đầu mượn xe của cha mình, để chở Long Long đi uống cà phê. Ra xe hai người đã ngồi lên xe Luân Thanh đang khởi động xe, rồi lái nó đi, chiếc xe bắt đầu băng băng qua những con đường trải dài những hàng cây, trong khi Long Long đã ôm chầm lấy Luân Thanh từ phía sau...

    Cậu nở nụ cười trong hạnh phúc nhưng mang theo vẻ vô cùng nham hiểm: “Sau bao nhiêu năm thì cuối cùng được ở bên cạnh của cậu rồi thậm chí là được ôm cậu như những ngày bé cậu biết không tớ rất vui, và tôi muốn chúng ta mãi mãi như vầy...”

    Trước những lời nói từ Long Long. Luân Thanh đã lên tiếng trả lời rằng: “Phải còn nhớ những ngày tớ ôm cậu hay cậu ôm tớ vào lúc bé thật vui làm sao nhỉ và chúng ta cứ như vậy đã lớn lên cùng nhau nhớ về quá khứ. Tớ thật sự muốn quay trở lại giây phút ấy ghê!”

    Bọn họ cứ như vậy đã nói chuyện với nhau một lát lâu, và chiếc xe cũng chạy đến một cái quán bán xe nọ, giờ đây Luân Thanh cũng đã dừng xe lại, trong sự bối rối của Long Long mà lên tiếng hỏi cậu rằng: “Không phải chúng ta đi uống cà phê sao? Tại sao cậu lại dừng lại ở quán bán xe như thế này?”

    Trước câu hỏi của Long Long. Luân Thanh đã lên tiếng trả lời rằng: “Không phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Đó là tớ muốn mua cho cậu một chiếc xe mới mà, thậm chí chiếc xe tồi tàn của cậu cũng đã bị hư rồi, vậy nên phải cần một chiếc xe mới chứ, và cậu đừng lo lắng về việc, tiêu tiền của tớ, vì tôi là bạn của cậu, mình chi tiêu cho cậu là chuyện bình thường thôi, thế nên hãy coi chiếc xe này như một món quà, mà tới dành tặng cho cậu nhé...”

    Long Long mặc dù không muốn nhận nó vì sợ phí tiền của Luân Thanh, nhưng mà cậu ta cứ cố chấp bắt buộc nên Long Long cũng chỉ có thể đồng ý món quà này mà thôi. Cậu giờ bậc cười lên tiếng sau một vài phút từ chối: “Được rồi tớ sẽ nhận món quà này của cậu. Và cảm ơn cậu rất nhiều!”

    Bất giác cậu đã tiến đến hôn vào má của Luân Thanh, điều này khiến cậu đỏ mặt và ngại ngùng. Mang theo sự khó hiểu và tức giận cậu nói: “Vì sao chứ? Vì sao cậu lại hôn tôi như vậy?”

    Long Long lên tiếng đáp: “Thật ra thì tớ cảm thấy thật hạnh phúc, nên mới làm vậy với cậu. Và nụ hôn đó coi như là sự cảm ơn ấy mà. Và không lẽ cậu giận tớ bởi vì nụ hôn kia sao?”

    Luân Thanh mặc dù có chút tức giận, khi Long Long đột nhiên hôn mình trước mặt mọi người. Nhưng cũng chỉ bất lực không biết phải làm gì, và hai người là đàn ông vậy nên cậu đã suy nghĩ thoáng và cố gắng gạt bỏ sự tức giận rằng: “Hai người đàn ông hôn nhau thì đã sao chứ? Mình nên bớt giận không thì lại xảy ra chuyện không hay nữa!”

    Vậy là cậu đã bắt đầu cam chịu, những gì mà Long Long đã làm ra với mình. Mà tiếp tục nói về việc mua xe...

    Trong khi Long Long thì chìm trong những suy nghĩ rằng: “Cậu có biết nụ hôn đó là gì không hả? Thật ra nó chính là, thứ mà tôi dùng để đánh dấu chủ quyền, cậu trước mặt tất cả mọi người đó, mặc dù họ giả vờ như không biết gì hết, nhưng đã tưởng rằng tôi và cậu, có một mối quan hệ nào đó, và cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ biến mối quan hệ tình bạn của chúng ta, trở thành một mối quan hệ khác, trước mặt của tất cả mọi người, sau đó sẽ tìm mọi cách, để biến cậu thành của tôi mãi mãi, và tôi nghĩ chỉ trong ngày hôm nay thôi, điều đó sẽ hoàn toàn diễn ra...”

    Ánh mắt của mẹ Luân Thanh đã nhìn chăm chăm hai người từ phía xa trong sự tức giận đến tột cùng, giống như một viên đạn nếu có thể bắn, thì đã bắn chết Long Long ngàn ngày lần...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 13: Cãi lại mẹ


    Sau khi đứng nhìn chăm chăm hai người một lát lau, bà giờ đây cũng đã quyết định đi vào, và ngăn cản con trai của mình lại không cho cậu làm ra chuyện điên rồ kia, khi mua xe cho Long Long

    Và rồi bà cũng đã tiến vào bên trong, ánh mắt vô cùng tức giận nhìn chăm chăm con trai mình, cùng với Long Long mà quát lớn: “Này con đang làm gì vậy hả? Tại sao con lại làm như thế chứ? Khi đi mua xe cho cái thằng này? Và nhà chúng ta không phải là chỗ để từ thiện, hay cái chùa, mà con muốn mua thứ gì cho ai cũng được nghe rõ chưa? Vậy nên con hãy mau dừng chuyện này lại, con không được mua xe cho nó nữa...”

    Cậu nghe những lời mà mẹ mình nói, liền cảm thấy rất khó chịu, cậu đáp: “Mẹ à cậu ấy chính là bạn của con mà? Và bây giờ con đã có công việc ổn định rồi, thế nên con đủ sức lo cho gia đình của mình, nhưng còn cậu ấy thì, ngay cả một chiếc xe cũng không có, và xe cậu ấy đã bị hư khi chở con về nhà nữa chứ, thế nên con muốn đền cho cậu ấy một chiếc xe mới, vậy nên mẹ đừng ngăn cản con, bởi con chỉ đang quan tâm bạn của mình, thậm chí không thể bỏ mặc bạn của mình, như vậy được...”

    Bà nghe những lời đứa con trai mình nói, mà cảm thấy tức giận vô cùng, thế là bà đã vung tay lên, tát thẳng vào mặt của Luân Thanh mà bảo rằng: “Con à con hãy mau tỉnh lại đi! Con đã bị nó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi hả? Tại sao con lại trở nên như thế này chứ? Con có biết những gì mình đang làm, điều là sai trái không hả? Con đã phạm một sai lầm lớn khi tin nó, và con đang bị nó lợi dụng đó, nó sẽ phá tan nát gia đình của chúng ta, nó sẽ cướp đoạt tài sản của con...”

    Trước những lời nói của bà khi cố gắng thuyết phục con trai của mình, và vu oan cho Long Long. Cậu đã khóc nước mắt lăn dài trên đôi má, cậu đáp: “Bác à tại sao bác lại nghĩ con như vậy chứ? Con không phải là một con người xấu xa, như bác đã nghĩ đâu, thật ra con không hề muốn những thứ này, nhưng chính cậu ấy là người, đã thuyết phục con, nên con mới chấp nhận, nhận chiếc xe này từ cậu ấy thôi, chứ con không có ý gì hết, vậy nên mong bác đừng hiểu lầm mà, còn giờ nếu bác không muốn thì, con sẽ không lấy chiếc xe này nữa...”

    Trước những lời nói của Long Long và Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má. Luân Thanh đã lên tiếng trong sự tức giận: “Cậu đừng khóc và lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, những gì tớ đã hứa với cậu, tớ chắc chắn sẽ thực hiện được, và bây giờ chiếc xe này chắc chắn sẽ là của cậu...”

    Dứt lời cậu nhìn chăm chăm mẹ của mình, mà lớn tiếng quát rằng i: “Thôi đi mẹ đừng làm như vậy nữa, có phải là mẹ khinh bỉ cậu ấy đúng không? Bởi vì gia đình cậu ấy nghèo, nên mới không thể có tư cách làm bạn với con? Nhưng tại sao mẹ lại trở thành một con người ích kỷ, nhỏ nhen như vậy hả, thậm chí là khinh bỉ người khác nữa, con thật sự không ngờ chỉ mới đi mấy năm mà thôi, mà mẹ lại thay đổi chóng mặt như vậy, nó khiến con có cảm giác như, mẹ chẳng còn là mẹ của con nữa...”

    Bà nghe đến đây mà cảm thấy rất đau lòng, nước mắt đã chảy dài trên đôi má, bà lên tiếng trong sự ấm ức: “Gì chứ con có thể nói những lời đó với mẹ, chỉ vì một đứa không ra gì thôi sao? Và con đã thật sự mắc mưu của nó rồi, và mẹ phải làm gì để cứu con thoát khỏi, cạm bẫy tử thần của nó đây, thậm chí nó không phải là một người tốt lành gì hết, vậy nên con đừng tin tưởng nó mà...”

    Mặc kệ cho những lời nói, những giọt nước mắt kia của bà, cậu cũng chẳng mảy may quan tâm nữa, mà lên tiếng, sau đó thanh toán xe rời đi: “Thôi mẹ đừng diễn nữa, sẽ không có ai ở đây để xem đâu, và cũng không thể khiến con, phản bội bạn của mình, chỉ vì những lời nói kia...

    Còn giờ thì mẹ hãy mang xe của bố về, còn con sẽ đi chơi cùng với cậu ấy, trên chiếc xe mới này...”

    Nhìn hai đứa nó đã rồi đi, mà làm bà vô cùng đau đớn, bà nói với chính mình rằng: “Mình thật sự phải làm gì đây? Khi không thể vạch trần được âm mưu của nó? Và Không lẽ mình cứ phải bất lực như vậy sao? Khi nhìn con trai của mình, đang dần chìm trong cái bẫy mà nó dăng ra, chẳng có một lối thoát nào cả...”

    Nghĩ đến đây bà chìm trong sự bất lực đến tột cùng, nhưng rồi cũng lái xe, đi theo dõi bọn họ, bởi bà cảm nhận được rằng, chắc chắn hôm nay sẽ có một chuyện gì đó xảy ra rất lớn. Thậm chí bà biết Long Long hiện tại đang âm mưu gì đó, bà lên tiếng nói với bản thân: “Ta chính là một người mẹ, Vậy nên ta luôn quan tâm, thế nên ta luôn cảm nhận được, rằng những nguy hiểm cận kề con của mình, vậy nên ta không thể để nó đi chung với con ác quỷ như cậu, mà ta sẽ bám theo, xem thử Rốt cuộc cậu sẽ làm gì?”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 14: Thực Hiện Âm Mưu


    Hai người giờ đây cũng đã đi đến một quán rượu gần đó, hai người đã vào bên trong, mà bắt đầu gọi rượu ra uống.

    Rồi ăn mồi nói chuyện với nhau: “Cậu biết không đây là quán mà tôi hay đến nhất đấy, ở đây có nhiều món ăn rất ngon, tôi thường xuyên ăn ở đây, và cậu cảm thấy như thế nào, ăn có ngon miệng hay không?”

    Luân Thanh đã ăn những món ăn, mà lên tiếng trả lời rằng: “Ồ quả thật những món này ngon thật, quả không hổ danh là chỗ bạn tớ ăn, đúng là ngon xuất sắc...”

    Nghe đến đây Long Long liền cười, sau đó rót rượu, cố gắng chúc cho Luân Thanh uống thật nhiều vào: “Nào cậu mau uống đi, uống nhiều vào, bởi vì hôm nay là ngày vui của chúng ta, vậy nên chúng ta uống không say không về nhé!”

    Long Long gật đầu đồng ý: “Được hôm nay chính là ngày vui, khi chúng ta đoàn tụ, Được thôi tôi uống sẽ không say không về luôn!”

    Cứ như vậy bọn họ đã uống với nhau, trong nụ cười đắc ý của Long Long. Cậu lên tiếng: “Hahahaha Luân Thanh à cậu cứ uống đi, rồi người say sẽ là cậu chứ không phải là tôi, và rồi tôi sẽ đưa cậu đến một khách sạn, sau đó chúng ta sẽ lên giường cùng với nhau, rồi tôi sẽ quay tất cả video lại, mà ép buộc cậu phải trở thành người yêu của tôi, bằng không thì tôi sẽ đăng video đó lên mạng, và gia đình của cậu sẽ bị phá hủy...”

    Cứ như thế Long Long đã chúc rượu cho Luân Thanh uống liên tục, đến nỗi mặt mày của Luân Thanh đã trở nên đỏ ngầu...Mà say xỉn, đến nỗi không biết trời đất trăng sao gì...

    Sau đó cậu đã bắt đầu dìu Luân Thanh rời đi, lên chiếc xe của mình, mà đưa cậu đến một khách sạn gần đó cũng không xa. Trong khi mẹ của Luân Thanh thì cũng đã luôn bám theo, trong sự bồn chồn với những suy nghĩ rằng: “Rốt cuộc là nó định làm gì chứ? Tại sao lại đưa con mình đến khách sạn như thế kia? “

    Trong sự tò mò của bản thân, ả ta đã bước xuống xe, và bước theo cậu, để quan sát xem thử rốt cuộc cậu định làm gì với con trai của bà ta...

    Cứ như vậy cậu cũng đã đưa Luân Thanh vào bên trong khách sạn, mà thuê phòng, sau đó đưa anh lên rồi đặt xuống dưới giường. Lúc này cậu nở nụ cười nham hiểm trên môi, lên tiếng rằng: “Bây giờ thì tôi sẽ thực hiện kế hoạch của mình, và anh sẽ là của tôi mãi mãi...”

    Dứt lời cậu đã lấy điện thoại của mình, bật lên chế độ camera, rồi đặt ở một góc, với mục đích quay lại hình ảnh, khi hai người sẽ bắt đầu lên giường cùng với nhau...

    Nhưng bỗng nhiên cậu nghe tiếng bước chân, điều này khiến cậu vô cùng bàn hoàng, mà tắt điện thoại, rồi chìm trong những suy nghĩ rằng: “Rốt cuộc là tiến bước chân của ai vậy chứ? Tại sao lại ở gần phòng mình như vậy? Không lẽ nào là có ai đó đang theo dõi mình sao, thậm chí lúc nãy mẹ của Luân Thanh đã theo dõi mình, Không lẽ bây giờ bà ta cũng làm như vậy, với ý định để vạch trần mình sao...”

    Nghĩ đến đây cậu cảm thấy tức vô cùng, và cảm thấy thật tiếc nuối, khi mình chưa thể làm được gì Luân Thanh thì kế hoạch đã thất bại, Khi mẹ của cậu ta đang theo dõi mình, thậm chí hiện tại nếu như cậu làm ra điều gì đó, thì chắc chắn lúc đó sẽ gặp rắc rối to. Bởi vì bà ta sẽ xông vào, và bắt gặp hai người, lúc đó thì sẽ xảy ra chuyện rất lớn, rồi trong nhà kia không ai tin tưởng cậu cả cho dù Cậu có dùng video đó để uy h**p Luân Thanh đi chăng nữa...

    Thế là cậu đã ngồi bên cạnh của Luân Thanh, mà lấy điện thoại bật lên bộ phim hai người đàn ông đang làm gì đó với nhau, với ý định để cho mẹ Luân Thanh nghe, và xông vào với mục đích, bắt quả tang cậu đang làm chuyện bậy bạ với con trai của mình, bà ta lúc đó chắc sẽ phát điên, mà như một con hổ đói, muốn xé xác cậu ra thành trăm mảnh...

    Quả thật như những gì Cậu đã dự đoán, sau khi nghe những âm thanh r*n r* qua điện thoại, bà ta đã mở cửa phòng bằng chìa khóa dự phòng, khi lấy ở dưới người phục vụ khách sạn...

    Vậy là bà ta đã tiến vào bên trong sự tức giận, ánh mắt nhìn chăm chăm cậu, trong khi cậu đã tắt video kia, nhìn con trai của mình không mặc áo, thậm chí được che phủ bởi một chiếc màn, bà ta trở nên vô cùng cáu gắt, mà tức giận lớn tiếng quát mắng rằng: “Cái thứ b*nh h**n nhà mày, đã làm gì con của tao vậy hả? Mày đang cố gắng phá hủy cuộc đời của nó phải không? Mày muốn biến nó thành đứa b*nh h**n như mày hả?”

    Bà ta vừa dứt lời cậu lên tiếng khiêu khích: “Tôi làm gì con trai của bà? Bà gọi cậu ta dậy đi, rồi bà sẽ biết tất cả mọi chuyện mà thôi, thậm chí là, con trai của bà rất ngon đó bà già, và không lâu nữa đâu, tôi sẽ chính thức trở thành, con dâu tương lai của bà thôi, thậm chí không ai có thể ngăn cản được điều đó...”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 15: Hiểu Lầm


    Bà ta nghe đến đây mà vô cùng tức giận, trong cơn giận dữ của mình, bà ta đã vung tay tát thẳng vào mặt của cậu, mà lên tiếng nói rằng: “Mày đừng có mơ mộng rằng, tao sẽ cho mày bước vào nhà tao, trở thành con dâu của tao nghe rõ chưa? Và kế hoạch âm mưu của mày, sẽ không thực hiện được đâu...”

    Cậu đáp trong sự khinh bỉ, với nụ cười nham hiểm trên môi: “Được rồi vậy thì tôi sẽ xem thử, rốt cuộc bà sẽ làm được gì, để ngăn cản được một người mưu mô như tôi...”

    Lúc này bà đã cố gắng đánh thức con trai của mình tỉnh dậy: “Này con trai hãy mau dậy đi, con để mau dậy để nhìn thấy tất cả, những gì đang xảy ra tại nơi này...”

    Bà ta lay một hồi thì con trai của mình cũng đã tỉnh lại, nó ánh mắt nhìn chăm chăm bà, mang theo một chút men say, mà lên tiếng trong sự khó hiểu: “Mẹ con đang ngủ mà! Có chuyện gì mà mẹ, lại gọi con dậy như vậy?”

    Bà ta liền đưa tay chỉ thẳng vào mặt của Long Long, mà quát lớn rằng: “Mẹ cần con phải dậy, để có thể giải quyết việc này, đó chính là người bạn mà con tin tưởng nhất, nó không phải là một người, đàng hoàng giống như con nghỉ đâu, mà nó là một kẻ xảo quyệt, đang âm mưu đó con, để có thể chiếm đoạt gia sản của chúng ta, và chia rẽ gia đình của chúng ta... Và con có biết gì không hả? Nó đã hãm h**p con đó, để bước được vào nhà của chúng ta...”

    Nghe đến đây cậu liền bàng hoàng ngồi dậy, ánh mắt nhìn chăm chăm mẹ mình, rồi nhìn chăm chăm Long Long đang ôm mặt của bản thân, mà lên tiếng hỏi rằng: “Ý mẹ là sao chứ? Và đã có chuyện gì đã xảy ra ở đây?”

    Trước sự thắc mắc của cậu bà liền đáp: “Đó con hãy Nhìn đứa bạn của con đi, xem thử nó đã làm gì con hả, nó đã c**ng b*c con đó, Và thậm chí còn có âm mưu, chiếm đoạt gia sản của chúng ta, nên mới tìm mọi cách tiếp cận con, để có thể vào nhà của chúng ta. Và ta nghĩ không nên chơi với loại bạn như này, bởi vì nó sẽ phá hủy cuộc đời của con đấy...”

    Nghe đến đây Luân Thanh lại đứng dậy trong sự bối rối chưa hiểu chuyện gì, sau một lát cậu bình tĩnh lại, mà tiếp tục hỏi Long Long: “Chuyện này rốt cuộc là sao chứ? Những gì mẹ tôi nói có phải là sự thật không?”

    Luân Thanh lên tiếng tra hỏi Long Long. Cậu giờ đây cố gắng tỏ ra vẻ bi thương, nước mắt dàng dụa trên khuôn mặt, cậu nức nở trả lời: “Không tất cả không như những gì, mà mẹ của cậu đã nói đâu, mà thật ra thì cậu say nên tôi mới đưa cậu đến đây, sau đó bà ấy đã đột nhiên đến mở cửa phòng ra, mà vung tay tát thẳng vào mặt của tôi, thậm chí còn bảo rằng tôi đang âm mưu leo lên giường của cậu, để chiếm đoạt gia sản của bà ấy, tôi cũng không biết giải thích như thế nào, mà chỉ có thể bất lực nhìn bà ấy gọi cậu dậy mà thôi...”

    Trước những lời nói từ Long Long. Cậu giờ đây mới nhận ra rằng, mẹ của mình thường hay ảo tưởng về phim ảnh, vậy nên cậu lại có suy nghĩ không hay về bà ấy rằng, mà lên tiếng nói: “Mẹ Không lẽ nào mẹ lại ảo phim nữa? Nên mới bị như vậy sao? Và con nghĩ mẹ nên đến bệnh viện đi, để chữa trị chứng bệnh hoang tưởng đó của mẹ, nếu cứ Như thế này hoài, thì nó sẽ không tốt cho sức khỏe của mẹ đâu, mẹ sẽ trở nên phát điên mất...”

    Bà ta nghe những gì con trai của mình nói, thậm chí là bênh vực cho Long Long bà ta trở nên vô cùng tức giận, mà quát lớn rằng: “Mẹ thật sự không có bị mắc bệnh hoang tưởng hay gì hết, Mà mẹ chỉ sợ rằng con và cha con không tin, nên mẹ mới nói như vậy, để tìm thời cơ vạch trần bản mặt thật của kẻ đê tiện này mà thôi, vậy nên con hãy tin tưởng mẹ, mà đừng tin tưởng nó nghe rõ chưa?”

    Trước những lời nói của mẹ mình, cậu mặc dù rất muốn tin đó là sự thật, nhưng không thể nào được, bởi cậu nghĩ rằng, bạn của mình tại sao có thể làm được điều đó chứ, thế nên cậu vẫn cố chấp tin tưởng bạn của mình...

    Mà nói với bà rằng: “Mẹ à mẹ đừng làm như vậy nữa, mẹ nên đi khám đi, thậm chí mẹ đừng khinh bỉ bạn của con như thế, chỉ vì một chiếc xe thôi, mà mẹ lại làm như vậy sao, mẹ lại đổ oan và vu khống cho một người vô tội...Con thực sự không biết phải nói sao với mẹ nữa? Mẹ càng ngày càng quá quắc lắm rồi, mẹ đừng làm ơn để con ghét mẹ được không?”

    Dứt lời cậu đã nắm lấy tay của Long Long, mà bắt đầu rời đi với câu nói: “Thôi con cũng không muốn nói nhiều với mẹ làm gì, còn bây giờ mẹ ở lại đây đi, và rồi hãy suy nghĩ đến những chuyện, mà mẹ đã làm là đúng hay sai, sau đó hãy nói chuyện với con, khi mẹ đã nhận ra lỗi sai của bản thân mình, và con bây giờ cũng chỉ có thể bất lực rồi, và con chỉ mong rằng, mẹ đừng có làm như vậy nữa, khi chỉ vì khinh bỉ bạn của con, mà làm ra những chuyện bỉ lỗi vô liêm sỉ như thế này...”

    Nhìn cậu rời đi mà bà bất lực không thể làm được gì, trong sự tức giận của bản thân...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 16: Phát Hiện Âm Mưu


    Mẹ của Luân Thanh giờ đây cũng đã trở về nhà, trong sự buồn bã của bản thân, mà trong đầu thì không ngừng suy nghĩ cách để có thể vạch trần được bản mặt thật của Long Long...

    “Mình phải làm gì đây chứ? Thì mình mới có thể vạch trần được bản mặt giả tạo của cậu ta với con trai mình đây? Bởi vì nếu như mình không làm điều đó sớm thì, con trai của mình trước sau cũng sẽ gặp nạn bởi nó...”

    Nghĩ đến đây bà liền thở dài trong sự mệt mỏi cùng bất lực không biết phải làm gì. Sau đó bà đã nhìn thấy Luân Thanh đã về nhà cùng với Long Long khiến sự tức giận của bà càng trở nên gây gắt hơn: “Thứ chó bêđê b*nh h**n chết tiệt. Tao đây nhất định sẽ không để cho mày đạt được âm mưu của mày đâu. Vậy nên mày đừng đắc ý sớm...”

    Nói đến đây ánh mắt của bà đột nhiên sáng lên như đã suy nghĩ một kế hoạch gì đó. Bà liền mỉn cười và bảo với chính mình rằng: “Phải rồi ha chẳng phải nó thích đàn ông à? Vậy thì bây giờ mình tìm kiếm một tên đàn ông nào đó tới gạ tình nó. Sau đó thì đưa nó lên giường và vạch trần mọi sai trái của nó trước mặt con trai mình thì. Lúc đó chắc chắn con trai mình sẽ căm ghét nó. Và tống cổ nó ra khỏi nhà này thôi...”

    Nghĩ đến đây bà đã nở nụ cười đắc ý trên môi mà quyết định sẽ thuê một người đàn ông nào đó diễn cảnh này với cậu. Để phỉ bám thân danh của cậu, và tống cậu ra khỏi nhà...

    Lúc này bà đã rời đi với mục đích tìm kiếm người để bắt đầu âm mưu của mình. Nhìn mẹ của Luân Thanh rời đi, mà Long Long đã cảm nhận được rằng dường như bà ta đang âm mưu gì đó thì phải. Cảm thấy lo lắng nên cậu đã nói với cả nhà của Luân Thanh rằng:

    “Thôi con về nhà nhé!”

    Sau câu nói kia mọi người đã cho cậu trở về nhà của mình. Nhưng sự thật thì cậu đang cố gắng tìm mọi cách theo dõi mẹ của Luân Thanh...

    “Mình đoán được rằng bà ta nhất định sẽ không bỏ qua cho mình, khi đã làm chuyện ấy với con bà ta, và khi mối quan hệ của bọn họ bị rạn nứt. Và bà ta chắc chắn đang âm mưu một điều gì đó đây. Và mình cần phải tìm ra nó, sau đó phản đòn lại bà ta, khiến bà ta phải trả một cái giá vô cùng đắt, khi dám đắc tội với mình...”

    Nói rồi cậu nở nụ cười thỏa mãn trên môi, trong khi chiếc xe thì không ngừng đi theo bà ta, để xem thử bà ta đang âm mưu điều gì...

    Bà ta đi đến một quán bar nọ, mà tiến đến chỗ một người đàn ông vô cùng đẹp trai, nhìn hình dáng đó cậu có thể nhận ra được rằng, có lẽ đây là một trai bao. Lúc này bà ta lên tiếng nói chuyện với người đó: “Tôi cần cậu giúp tôi một chuyện được chứ? Sau đó tôi sẽ chuyển cho cậu 300 triệu...”

    Người đàn ông nghe đến đây mà mỉm cười trong sự hạnh phúc: “Được rồi bà muốn tôi làm gì hả, để có được 300 triệu kia của bà?”

    Nghe đến đây bà nở nụ cười nham hiểm trên môi, lên tiếng đáp: “Làm gì sao tôi cần cậu quyến rũ một người đàn ông, sau đó đưa hắn ta lên giường, rồi quay lại hết tất cả các clip rồi đưa cho tôi. Chỉ cần như vậy là đủ rồi...”

    Nói rồi bà ấy đã lấy ra điện thoại mà bật nơi lưu ảnh ra mà nhấn vào tấm ảnh của Long Long bà ta lên tiếng: “Đây chính là người này. Cậu chỉ cần làm được như những gì tôi nói, thì 300 triệu đó sẽ là của cậu...”

    Người đàn ông nở nụ cười trong sự đắc thắng: “Được rồi bây giờ bà hãy đưa trước cho tôi 150 triệu đi, và tôi chắc chắn sẽ hoàn thành những việc này, nhưng nếu như bà không chịu đưa 150 triệu còn lại, thì tôi sẽ vạch trần kế hoạch của bà nghe rõ chưa?”

    Bà ta gật đầu đồng ý với yêu cầu của cậu: “Được! Còn giờ sau ngày mai hãy bắt đầu kế hoạch của mình đi...Và tôi muốn cậu thực hiện kế hoạch đó càng nhanh càng tốt, thì tôi sẽ đưa số tiền còn lại cho cậu nhanh chóng...”

    Người đàn ông kia đã chấp nhận yêu cầu của bà, trong khi bà ta thì mỉm cười rời đi: “Hahahaha mình không tin rằng kế hoạch của mình, không thể vạch trần được sự thật của tên b*nh h**n đầy mưu mô đó. Và người ta thường nói rằng, núi cao thì còn có núi cao hơn, thế nên mày đối đầu với tao thì, coi như mày đã gặp nhầm đối thủ rồi...”

    Nhìn bà đã rời đi, mà Long Long cũng đã ngay lập tức tiến đến, chỗ của người đàn ông kia, trong khi hắn ta thì vô cùng hoang mang, và lo lắng vò tấm ảnh lại, với ý định vứt đi...

    Bấy giờ Long Long liền bảo rằng: “Cậu đừng ở đó mà giấu diếm tôi nữa? Bởi vì những gì cậu bàn với bà ta, sẽ không bao giờ trở thành sự thật đâu, thậm chí số tiền đó cậu cũng sẽ không nhận được, nhưng mà tôi có một cách, để cậu có thể nhận hơn gấp đôi số tiền đó, nếu như cậu chịu làm việc cho tôi được chứ?”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 17: Hợp Tác Với Kẻ Thù


    Nghe những lời mà cậu nói, điều này khiến cho hắn ta trở nên vô cùng hoang mang, mà liền lo lắng hỏi lại rằng: “Gì chứ số tiền gấp đôi là sao? Và tôi cần hợp tác với cậu điều gì? Không phải bà ta đã nhờ tôi hãm hại cậu sao? Bộ cậu không sợ tôi hãm hại cậu thật à? Bởi vì số tiền đó chăng? Thậm chí đáng ra cậu không nên hợp tác với tôi chứ? Bởi Hiện tại tôi là kẻ thù của cậu mà?”

    Sắc mặt của Long Long mang vẻ u ám của sự tà mị, giống như là có một kế hoạch gì đó rất xảo trá, cậu lên tiếng: “Hưa đúng là một người hạn hẹp mà, nên nhìn gần không thể nhìn xa được. Cậu có từng nghe qua câu, Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn không? Và tôi cũng đang làm điều tương tự đó, vậy nên tôi mới chịu hợp tác với cậu, để có thể khiến kẻ thù thực sự của chính mình, phải trả một cái giá vô cùng đắt, và thậm chí là cả hai chúng ta cùng có lợi mà phải không?”

    Nghe đến đây mà hắn ta bật cười, đưa tay ra với ý định hợp tác với cậu: “Được rồi tôi không ngờ rằng, cậu lại là một con người tâm cơ nham hiểm như vậy, cũng may là tôi chưa đối đầu với cậu, nếu như đã lỡ đối đầu với cậu thì, tôi không biết mình sẽ gặp những biến cố như thế nào, và được rồi tôi cũng không muốn bị mất cả chì lẫn chài. Thế nên cũng chẳng còn cách nào khác, đó chính là tôi đành phải hợp tác với cậu thôi...”

    Cậu giờ đã đưa tay ra, nắm lấy tay của hắn ta, rồi lên tiếng: “Được rồi chúng ta cùng nhau hợp tác vui vẻ nào, sau đó tôi sẽ trả cậu 600 triệu được không?”

    Nghe đến 600 triệu kia, người đàn ông nở nụ cười trong sự thỏa mãn: “Được. Nhưng mà cậu rốt cuộc đang muốn tôi làm việc gì, trong kế hoạch của cậu đây chứ?”

    Hắn ta tỏ vệ thắc mắc với kế hoạch của cậu. Long Long liền lên tiếng giải thích rằng: “Tôi đang muốn làm gì trong kế hoạch của bản thân mình à? Cậu chỉ cần làm một kế hoạch, bắt cóc tôi là được rồi, sau đó cậu hãy dẫn dụ người nhà của người đàn bà kia đến, để giải cứu tôi, và uy h**p họ một số tiền lớn, rồi Tôi sẽ tìm mọi cách cho cậu bỏ chạy, cùng với số tiền lớn kia, và 600 triệu của tôi cậu thấy như thế nào, như vậy có ổn không? Khi chỉ cần thực hiện theo yêu cầu của tôi, thì trong nháy mắt thôi, cậu đã được tới ba lợi nhuận hờ lắm còn gì nữa...”

    Nghe đến đây hắn ta mỉm cười trong sự hạnh phúc, mà đã bị lòng tham của chính mình che mờ đi đôi mắt, mà mặc kệ mình đang hợp tác với ai: “Được rồi tôi đồng ý theo yêu cầu của cậu...”

    Vậy là cuộc hợp tác của hai người sẽ chính thức bắt đầu vào ngày mai, sau đó Long Long cũng đã trở về nhà của mình với những suy nghĩ vui sướng trong lòng: “Bà không chịu làm mẹ chồng của tôi làm gì cơ chứ? Mà lại muốn làm kẻ thù của tôi làm chi hả? Vậy nên bà sắp phải trả một cái giá thật đắt rồi! Khi dám công khai đối đầu, làm kẻ thù của tôi, Vậy thì được thôi, tôi sẽ cho bà biết được, cái giá mà phải nhận lại sẽ là như thế nào...”

    Thế là cậu đã bậc cười thật lớn trong sự vui vẻ của bản thân. Mà chờ đợi đến ngày mai, để bắt đầu thực hiện những âm mưu của bản thân mình...

    Sáng sớm tầm 5:30, cậu đã cho tên đàn ông kia, đến chỗ hẹn của cậu, với ý định giả vờ bắt cóc cậu, cho một người khác nhìn thấy...

    Trong khi cậu đã gọi Luân Thanh đến để có thể chứng kiến những cảnh tượng này, thì lúc đó anh sẽ rất lo lắng, mà đi tìm cậu khắp nơi, mà rơi vào bẫy của kế hoạch cậu vạch ra...

    Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị như kế hoạch. Luân Thanh cũng đã vệ sinh cá nhân, với ý định đến rước Long Long đi chơi như những gì cậu đã yêu cầu, chiếc xe cứ lăn bánh trên con đường, sau một lát, cũng đã đến nhà của Long Long...

    Long Long đã ở ngay trước cổng để chờ đợi cậu, giống như cái cách mà cậu đã chờ đợi Long Long qua đón mình đi học vậy, điều này khiến cậu cảm thấy rất vui...

    Nhưng khi ở gần đó cũng không xa cho máy, thì cậu đã nhìn thấy một chiếc xe, ô tô nọ dừng ngay cách chỗ Long Long không xa, sau đó có người xuống xe, mà ngay lập tức ôm chầm lấy long thanh, hình như là dùng thứ gì đó bịch lấy miệng của cậu lại...

    Sau đó cậu đã ngã vào vòng tay của người kia, trong sự lo lắng của Luân Thanh mà cố gắng chạy nhanh tới chỗ của bọn họ, nhưng tất cả đã là quá muộn, khi Long Long đã được hắn ta đưa vào trong xe, rồi lái xe quay đầu lại, mà chạy đi thật nhanh...

    Trong khi Luân Thanh thì vô cùng lo lắng, mà cố gắng lái xe đuổi theo, với sự cầu mong rằng sẽ đuổi kịp họ: “Chuyện gì đã xảy ra vậy chứ? Rốt cuộc bọn người kia là ai vậy hả? Tại sao bọn họ lại bắt cóc Long Long như thế kia?”
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 18: Nói Chuyện Với Mẹ


    Luân Thanh cố gắng đuổi theo người đã bắt cóc Long Long, nhưng mà vẫn không đuổi kịp, cậu giờ đây cũng chỉ có thể bất lực, mà nước mắt lăn dài trên đôi má, trong sự đau buồn đến tột cùng, cậu lên tiếng rằng: “Long Long cậu đừng xảy ra chuyện gì nhé, nếu cậu thật sự xảy ra chuyện gì thì, chắc tớ sẽ ân hận cả đời này quá, bởi vì tớ đã không cứu được cậu, người bạn thân thiết nhất của tớ, trong khi cậu đang ở trước mắt đó...”

    Luân Thanh nhìn dòng xe qua lại tấp nập, mà cũng chỉ có thể trở về nhà, sau đó sẽ tìm kiếm tung tích của Long Long sau vậy, bởi cho dù cậu có tìm như thế nào đi chăng nữa, thì chắc chắn cũng sẽ không bao giờ tìm ra được...

    Cậu trở về nhà trong sự buồn bã của bản thân, mẹ của cậu nhìn thấy điều này, mà liền thắc mắc hỏi: “Tại sao con lại buồn như vậy hả? Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra rồi?”

    Cậu nghe những gì mẹ mình nói, mà chốc lát bỗng nhiên ngờ bà, bởi bà lúc nào cũng luôn khinh bỉ Long Long, và luôn tìm mọi cách để hãm hại cậu ấy để bản thân cậu ghét Long Long.

    Thậm chí bây giờ cậu nghĩ rằng, có phải là bà không muốn mình ở bên cạnh Long Long nữa, nên mới làm ra chuyện đê hèn như vậy không? Thế là sự nghi ngờ bắt đầu dâng trào trong thân tâm của cậu, cậu liền lên tiếng trách móc bà ta rằng: “Mẹ mẹ mau nói cho con biết đi? Có phải là mẹ đã làm ra chuyện bỉ ổi đó hay không? Bởi vì Long Long cậu ấy đã bị mất tích rồi? Và chỉ có một mình mẹ là vô cùng căm ghét cậu ấy mà thôi, vậy nên nếu như mẹ không làm chuyện này, thì ai có thể làm được chuyện này cơ chứ, thế nên mẹ hãy mau nói đi, trước khi Long Long xảy ra chuyện gì, để chúng ta ân hận cả đời này, thì mẹ hãy cho con biết rằng, Có phải mẹ đã âm mưu bắt cóc cậu ấy, để cậu ấy rời xa con mãi mãi phải không?

    Thậm chí hiện tại cậu ấy ở đâu? Cậu ấy sao rồi hả mẹ? Mẹ hãy mau nói cho con biết đi? Chứ không cậu ấy xảy ra chuyện gì, thì con sẽ ân hận cả đời, và căm ghét mẹ cả đời, thậm chí sẽ tống mẹ vào tù đó...”

    Trước sự tức giận của cậu, giống như một người mất lý trí vậy, mà không còn quan tâm bà là ai nữa, điều này khiến bà vô cùng tức giận, đã đưa tay chỉ thẳng vào mặt của cậu, mà lớn tiếng quát rằng: “Ta thật sự không biết điều gì hết, tại sao con lại đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu của ta như vậy? Và ta chính là mẹ của con, chứ không phải là kẻ thù của con, thậm chí thằng nhóc đó, nó không phải là loại người tốt lành gì đâu, và con đã bị nó lừa rồi, và ta không làm gì với nó cả, vậy nên con hãy tin ta, và chắc chắn đó là âm mưu của nó, còn giờ con hãy đi nghỉ ngơi đi...”

    Mẹ cậu vừa dứt lời thì, đã bị cậu vung tay tát thẳng vào mặt, lớn tiếng quát: “Mẹ à Mẹ đừng có diễn nữa, và đó là một mạng người đó, chứ không phải là thứ để chơi đùa đâu, mẹ không cảm thấy xấu hổ, về những gì đã gây ra? Nhưng con thì cảm thấy xấu hổ về điều đó? Nếu như thật sự cậu ấy xảy ra chuyện gì, thì mẹ đừng trách tại sao con lại vô tình bạc nghĩa với mẹ...”

    Bà ta liền tiến đến ôm cậu vào lòng, nước mắt chảy dài trên đôi má, sự kiên cường của bà đã không còn nữa, bà nhẹ nhàng nói trong sự xoa dịu cơn tức giận kia: “Con à con hãy bình tĩnh lại đi mà, ta thật sự không có làm gì hết, và ta là mẹ của con, thì làm sao có thể khiến con mất đi người bạn thân yêu nhất của mình, mà thật ra ta chỉ muốn tốt cho con thôi, ta chỉ muốn cuộc đời của con không bị hủy hoại, bởi một ai đó, nhưng ta thực ra không làm ra chuyện bỉ ổi, khi bắt cóc nó, vậy nên con hãy tin tưởng ta một lần thôi, được không con trai của ta...”

    Trước sự an ủi vỗ về của bà, và nước mắt chảy dài trên đôi má của bà ta, cậu cũng đã dần bình tỉnh lại, mà đáp: “Con xin lỗi vì đã trách mắng mẹ như vậy, nhưng cậu ấy là bạn của con, và con không thể mất đi người bạn này được, vậy nên nếu như mẹ thực sự có làm điều gì sai trái, thì hãy mau dừng việc đó lại đi, bằng không thì đừng trách tại sao, con sẽ không là con của mẹ nữa, còn giờ có lẽ con nên nghỉ ngơi, và sẽ tìm kiếm cậu ấy bằng mọi giá...”

    Nói rồi cậu đã rời đi, trong khi bà thì bật khóc bảo rằng: “Tại sao người lại làm như vậy với con chứ ông trời? Và giờ con phải làm gì đây? Để có thể khiến con trai của mình, nhận ra kẻ xấu xa bên cạnh của nó?”

    Bà vẫn đang chìm trong những suy tư, thì âm thanh điện thoại của bà đã vang lên, trong khi Luân Thanh đã đi đến cánh cửa, và sắp mở cửa để bước ra ngoài, thì đã bị tiếng chuông điện thoại của bà, làm bản thân dừng lại và trong lòng có một cảm giác gì đó, rất khó chịu...
     
    Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện
    Chương 19: Không Tin Tưởng Mẹ


    Bà nhìn vào số điện thoại kia không là của ai khác, mà chính là người mà bà đã thuê, để thực hiện kế hoạch lên giường và quay clip với Long Long.

    Bà lúc này bắt máy mà không hề chú ý đến. Luân Thanh vẫn chưa rời khỏi, mà đang tiến đến chỗ bà: “Sao rồi những gì tôi nói với cậu, cậu đã làm chưa? Và tại sao cậu lại lộ liễu như vậy? Khi không lên kế hoạch quyến rũ hắn ta, mà lại bắt cóc hắn như vậy chứ? Thậm chí cậu nhớ là không được làm hại hắn nghe rõ chưa?”

    Trước những lời nói của bà, hắn ta bật cười thật lớn trong sự đắc ý, mà lên tiếng đáp: “Bà nghĩ rằng, tôi chỉ muốn, số tiền 300 triệu đó của bà thôi à, nhưng thật ra thì tôi muốn nhiều hơn nữa, đó là 600 triệu trở lên, vậy nên bà hãy cầm số tiền đó, đến đây để chuột hắn Ta về, bằng không thì đừng trách tại sao tôi lại ra tay tàn nhẫn, khi g**t ch*t nó, và cho cả gia đình cùng với cảnh sát biết rằng, bà chính là một tên sát nhân...”

    Bà ta nghe đến đây mà vô cùng lo lắng, ả lên tiếng nói rằng: “Không cậu hãy nghe cho kỹ này, cậu đừng làm gì manh động hết, đến nó nghe rõ chưa, thì tôi sẽ trả số tiền 150 triệu còn lại, không thì cậu cũng chẳng có gì cả...”

    Trước những lời nói từ bà, trong sự lo lắng đến tột cùng, hắn cũng chẳng mảy may quan tâm, mà đáp: “Không tôi không cần số tiền ít ỏi đó làm gì, dù gì tôi cũng đã làm một chuyện rất lớn, nên cần một số tiền lớn, để rời khỏi nơi này, và nếu như bà không đưa cho tôi 600 triệu, thì lúc đó bà hãy từ từ mà chờ đợi, cơn bão mà tôi sẽ gây ra là gì...”

    Thế là hắn ta đã tắt máy trong sự lo lắng của bà, bà chìm trong những suy tư: “Bây giờ mình phải làm gì đây chứ? Hắn ta đang y h**p mình tới tận 600 triệu lận. Và nếu như mình không đưa cho hắn, thì mình sẽ chết mất, nhưng mình biết đào đâu ra số tiền kia đây...”

    Bà vẫn chìm trong những suy nghĩ của bản thân, về sự lo lắng kia, thì Luân Thanh đã đến chỗ bà, nhưng bà cũng chẳng hay biết, lúc này cậu đưa tay đặt lên vai bà, trong khi bà ngước mặt lên, với vẻ bần thần, mà lên tiếng hỏi trong sự lấp bắp: “Con con ở đây lúc nào vậy chứ?”

    Cậu nở nụ cười trên môi, nụ cười kinh tởm dành cho bà ta, cậu lên tiếng quát lớn, mà hai tay nắm lấy vai bà, không ngừng lắc bà qua lại, như một con rối: “Này tại sao bà lại ác độc như vậy chứ? Tại sao bà lại muốn phá hủy một cuộc đời của người khác như vậy? Chỉ vì họ nghèo, và không cùng đẳng cấp với chúng ta sao?

    Còn giờ nếu không có tôi thì, làm sao có thể có được 600 triệu đó chứ, để đổi lấy một mạng người, bởi vì một người đê tiện như bà, tôi bà chắc chắn sẽ bỏ mặt người kia, và khiến cho bọn họ chết phải không, nhưng điều bà lo lắng nhất là, sợ bí mật của mình bị vạch trần chứ gì, nhưng giờ thì gieo nhân nào thì gặp quả đó rồi đấy...”

    Trước những lời nói, và sự tức giận của con trai mình, bà lên tiếng đáp: “Ta thật sự không cố ý, làm ra những chuyện để hại cậu ta đâu mà, và điều này ta cũng không thừa tới được, nhưng ta chỉ muốn làm điều đó cho con tránh xa nó ra thôi, bởi ta sợ rằng, nó sẽ phá hủy cuộc đời của con, nó sẽ khiến con chìm trong sự nguy hiểm, nên ta đành phải làm như vậy, và mong con hiểu cho ta được chứ...”

    Bà vừa dứt lời, cậu đã vung tay tát thẳng vào mặt của ả ta, lên tiếng đáp: “Thôi bà bớt ảo tưởng lại đi, thậm chí đừng coi thường người khác nữa, và đáng ra tôi có thể cho bà vô nhà thương điên để trị chứng bệnh ảo tưởng của bà, bởi vì tôi xem bà là mẹ của mình. Nhưng còn bây giờ thì bà đã quá độc ác rồi, vậy nên hãy trả giá cho những sai lầm của mình đi, sau khi tôi cứu được cậu ấy, lúc đó tôi sẽ tống bà vào tù...”

    Bà nghe những gì mà con trai mình nói, nó như hàng ngàn con dao vậy, đã cứa thẳng vào trái tim của bà, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt, bà đáp: “Ta thật không ngờ, chỉ vì một người đàn ông, mà con lại dám làm như vậy với ta. Và con đã quên mất ta là ai, con đã quên mất cội nguồn của bản thân mình, thậm chí con đã bị nó tẩy não rồi, và ta không thể nào cứu được con nữa...”

    Cậu bấy giờ mặc kệ những lời nói của bà, sau đó giật điện thoại từ tay của bà ra, cậu lên tiếng: “Bà hãy câm miệng của mình lại đi, tất cả như vậy là đã quá đủ rồi, màn kịch của bà đã kết thúc, và tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một người mẹ, vô liêm sỉ như bà...

    Còn giờ tôi nhất định sẽ đi cứu, cho dù có gặp nguy hiểm gì đi chăng nữa, chỉ cần cứu cậu ấy là được rồi...”

    Nhìn bóng dáng con của mình đã rời đi, bà chỉ chìm trong sự bất lực, cùng nổi đâu khổ đến tột cùng...
     
    Back
    Top Dưới