Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 655


CHƯƠNG 655

An Diệc Diệp đau đớn kêu lên, khuôn mặt nhăn nhó.

Phùng Tấn cao giọng: “Cô còn muốn chối à? Bây giờ mọi người đều đã biết là Khúc Chấn Sơ giết Nhĩ Giai! Cô đừng hòng lừa tôi nữa!”

Anh ta giật tóc An Diệc Diệp, mở to mắt ghé sát về phía trước, trong mắt là sự điên cuồng.

“Tôi nhất định sẽ khiến hai người chôn cùng Nhĩ Giai!”

Nói xong anh ta cười một cách điên cuồng.

Anh ta kéo tóc An Diệc Diệp như định đập đầu cô về phía sau lần thứ hai.

Đúng lúc này, một chiếc xe thể thao màu đen đột nhiên từ xa phóng tới!

Trong nháy mắt, nó đã đến bến tàu.

Chiếc xe đến gần cũng không giảm tốc độ mà ngược lại còn lao nhanh hơn, sau đó cua gấp dừng lại trước mặt hai người.

Bánh xe ma sát với mặt đường bốc lên một làn khói trắng.

Xe còn chưa dừng lại, Khúc Chấn Sơ đã nhảy xuống.

“Thả cô ấy ra!”

An Diệc Diệp không ngờ rằng lúc này lại có thể nhìn thấy Khúc Chấn Sơ thật.

Anh đứng cạnh xe, ánh mắt ác độc.

“Khúc Chấn Sơ…”

An Diệc Diệp gọi.

Khúc Chấn Sơ đảo mắt lướt qua người cô, thấy cô không bị thương mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Anh mềm giọng nói.

“Đừng sợ, em sẽ không sao.”

Lúc này Phùng Tấn lại bật cười.

“Xem ra anh còn khá đúng giờ.”

Khúc Chấn Sơ đảo mắt qua người anh, lạnh lùng nói: “Anh muốn cái gì? Tôi có thể cho anh hết, đừng làm cô ấy bị thương.”

Anh đứng yên, cơ bắp cơ thể đều căng chặt, giống như giây tiếp theo sẽ xông đến ngay.

Nhưng anh lại không dám.

An Diệc Diệp bị thương một ít đều giống như muốn giết anh.

Phùng Tấn kéo tóc An Diệc Diệp, cười lạnh nói: “Tôi muốn cái gì? Tôi không muốn cái gì cả.”

Anh nhìn Khúc Chấn Sơ căng thẳng như thế, càng cười tùy ý hơn.

“Anh không nỡ để cô ấy chết? Vậy anh cầu xin tôi đi.”

Anh cong môi cười dữ tợn: “Anh cầu tôi, có lẽ tôi sẽ đồng ý.”

Phùng Tấn cười càn rỡ, gió biển mang âm thanh của anh đi xa hơn.

Khúc Chấn Sơ đứng tại chỗ, anh nắm chặt hai tay thành nắm đấm, lộ ra gân xanh.

Nhưng hiện tại anh lại không dám nhúc nhích.

Phùng Tấn thấy anh không hiểu, lại túm tóc An Diệc Diệp lên, tức giận rống to với Khúc Chấn Sơ.

“Cầu xin tôi!”

Khúc Chấn Sơ cắn chặt răng, cơ má căng chặt, xuất hiện một đường kẽ rõ ràng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 656


CHƯƠNG 656

“Tôi cầu xin anh, đừng tổn thương cô ấy…”

Phùng Tấn lắc đầu: “Anh nói nhỏ quá, tôi không nghe thấy.”

Khúc Chấn Sơ siết chặt nắm đấm, hơi khép mắt, đồng thời nói to hơn.

“Tôi cầu xin anh! Đừng tổn thương cô ấy!”

Phùng Tấn vừa nghe, hài lòng cười.

“Tốt lắm. Không ngờ Khúc Chấn Sơ nổi tiếng rần rần lại cũng có một ngày phải cầu xin người khác.”

“Nhưng mà sao tôi cứ cảm thấy anh vẫn chưa đủ thành ý nhỉ?”

Nói xong, giọng anh lạnh lùng, ánh mắt âm độc nhìn chằm chằm Khúc Chấn Sơ.

“Quỳ xuống!”

“Quỳ xuống cầu xin tôi!”

An Diệc Diệp nghe thấy, giãy giụa kịch liệt.

“Khúc Chấn Sơ, anh đừng để ý đến em!”

Ánh mắt Phùng Tấn trở nên sắc bén, giơ tay đấm mạnh vào bụng An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp thay đổi sắc mặt, đau đến cứng lại, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Khúc Chấn Sơ đột nhiên bước về phía trước một bước, chợt quát to.

“Anh không được tổn thương cô ấy!”

Phùng Tấn kề dao găm trong tay lên cổ An Diệc Diệp.

“Không được đến đây!”

Khúc Chấn Sơ nhanh chóng dừng chân, cứng đờ tại chỗ.

Hai mắt anh đỏ ngầu, giống như một con sư tử đang nổi giận.

Phùng Tấn đè dao găm trong tay xuống, mũi dao đâm vào da An Diệc Diệp.

“Anh thử bước thêm bước nữa đi.”

Khúc Chấn Sơ nắm chặt nắm đấm, phát ra tiếng răng rắc.

Anh nhìn An Diệc Diệp, thong thả thu chân về.

Phùng Tấn hài lòng cười.

“Bây giờ, quỳ xuống cho tôi!”

Khúc Chấn Sơ nắm chặt bàn tay, từ từ buông ra.

Anh cong đầu gối, bịch, quỳ xuống đất.

Khúc Chấn Sơ cúi đầu, giọng điệu hèn mọn chưa từng có.

“Tôi xin anh, đừng tổn thương cô ấy…”

Đầu gối chạm vào mặt đất, năng nề mà rõ ràng.

An Diệc Diệp mở to mắt, trong nháy mắt đã quên nhúc nhích.

“Khúc Chấn Sơ…”

Cô gọi nhẹ, cơ thể nhũn ra, trượt xuống dưới, lại bị dây thừng cản trở, chỉ có thể treo trên cột.

An Diệc Diệp lắc đầu, nước mắt lăn dài.

“Anh đừng như vậy… Khúc Chấn Sơ, đứng lên…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 657


CHƯƠNG 657

Cô cúi thấp đầu, tóc rơi xuống, che khuất mặt cô.

Chỉ có thể nghe được tiếng nói chuyện khe khẽ, còn có nước mắt liên tục rơi xuống đất.

Người đàn ông kiêu ngạo trước mắt.

Người đàn ông đứng ở đỉnh cao của đế quốc thương nghiệp.

Giờ phút này, lại hèn mọn quỳ gối trên đất, thấp hèn cầu xin.

Giống như bụi bặm.

An Diệc Diệp nhắm mắt lại, gần như muốn ngừng thở.

Nước mắt liên tục rơi xuống, cô hơi cong lưng.

Cô muốn nâng người đàn ông này lên, muốn chống đỡ đầu gối của anh.

Nhưng bây giờ đến cả chuyện này cô cũng không làm được.

Phùng Tấn đứng bên cạnh nhìn, ngửa đầu cười phá lên.

Nhưng chỉ như thế vẫn không thể làm anh hài lòng.

Anh giơ tay chỉ xuống dưới chân.

“Bò lại đây.”

Cơ thể Khúc Chấn Sơ run lên, giây tiếp theo, lập tức bắt đầu di chuyển đầu gối, từng chút từng chút mà bò qua…

An Diệc Diệp liên tục lắc đầu.

“Khúc Chấn Sơ! Anh đừng để ý đến em!”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại mắt điếc tai ngơ.

Anh khẽ dừng lại, bò đến trước mặt Phùng Tấn.

“Thả cô ấy ra.”

Gương mặt Phùng Tấn vặn vẹo, nhấc chân đạp lên vai Khúc Chấn Sơ.

“Nhìn dáng vẻ của anh lúc này đi.”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu, lặp lại: “Thả cô ấy ra.”

Phùng Tấn đá lên vai anh, Khúc Chấn Sơ ngã xuống đất.

Phùng Tấn tiếp tục nói: “Sao tôi có thể dễ dàng thả cô ấy ra như thế?”

Nói xong, anh chỉ chỉ sợi dây xích trên đất.

“Đi qua đó, tự cột bản thân lại, đừng để tôi phải ra tay!”

Hai mắt Khúc Chấn Sơ đỏ ngầu, vì sự an toàn của An Diệc Diệp, đã không để ý đến gì nữa.

Anh trực tiếp kéo dây xích bên cạnh lại, khóa chặt hai tay và hai chân của anh lại.

Đầu còn lại của dây xích trói ở một cây cột khác.

Mãi đến khi anh tự trói bản thân lên, Phùng Tấn mới đi qua.

Anh đứng trước mặt Khúc Chấn Sơ, đá mạnh vào bụng anh.

Khúc Chấn Sơ vừa định phản kháng, Phùng Tấn lạnh lùng nói: “Anh muốn mạng của An Diệc Diệp nữa sao?”

Khúc Chấn Sơ nắm chặt tay, lại buông ra, cưỡng ép chịu đựng cú đá của anh, ngã xuống đất.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 658


CHƯƠNG 658

An Diệc Diệp liên tục kêu khóc, liều mạng giãy giụa, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Sắc mặt Phùng Tấn càng vặn vẹo, không hề chớp mắt, đâm dao găm trong tay lên vai Khúc Chấn Sơ, dùng mũi chân vân vê miệng vết thương.

Cơ thể Khúc Chấn Sơ cứng còng, nắm chặt nắm tay, nhưng lại không dám nhúc nhích.

Phùng Tấn nhìn anh như thế, hài lòng mỉm cười.

“Có phải anh không ngờ rằng anh còn có ngày hôm nay sao?”

“Lúc trước khi anh giết Tiêu Nhĩ Giai, cũng nên đoán được! Tôi có chết cũng sẽ báo thù cho cô ấy!”

Khúc Chấn Sơ cắn chặt răng, nghiến răng nói ra từng câu từng chữ.

“Tôi không giết Tiêu Nhĩ Giai.”

“Còn dám lừa tôi!”

Phùng Tấn nhấc chân, đá thẳng vào đầu Khúc Chấn Sơ.

Cơ thể Khúc Chấn Sơ run lên, đầu óc ong ong, giống như não cũng lắc lư.

Cơn đau đớn và buồn nôn đồng thời ập đến, làm khung cảnh trước mắt anh đều nhòe đi.

Phùng Tấn tiếp tục nói: “Đến bây giờ các người còn muốn lừa tôi! Cô! Còn có anh!”

Anh chỉ vào An Diệc Diệp, xoay người, lại đi đến trước mặt An Diệc Diệp.

Anh vỗ dao lên má cô.

“Không phải lúc trước cô đã hứa là sẽ đi sao? Nhưng mà những chuyện lúc trước bọn cô hứa với tôi, không hề làm được chuyện nào cả!”

“Cô cho rằng bây giờ cô còn tin cô sao?”

“Các người giết Nhĩ Giai, muốn giết con của tôi! Tôi không còn gì nữa! Tôi còn sợ cái gì chứ?”

Mặt An Diệc Diệp đã ướt nước mắt.

“Chúng tôi không giết Tiêu Nhĩ Giai, hơn nữa cô ta không hề mang thai!”

“Cô còn muốn lừa tôi!”

Gương mặt Phùng Tấn lập tức vặn vẹo, đá mạnh vào người An Diệc Diệp, quơ thanh dao găm trong tay.

“Các người g**t ch*t người tôi yêu nhất, tôi không sống nổi, các người cũng đừng hòng sống!”

“Tôi giết cô trước, lại giết Khúc Chấn Sơ, mọi người cùng nhau chết!”

Nói xong, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng, đột nhiên bóp chặt cổ An Diệc Diệp, giơ dao găm lên cao.

“Anh dám!”

Khúc Chấn Sơ đột nhiên hét to!

Anh đột nhiên từ dưới đất nhảy lên, không hề để ý cái gì mà lao đến.

Nhưng còn chưa đến gần An Diệc Diệp, đã bị xiềng xích giam cầm.

Phùng Tấn nghe được tiếng động, hơi khựng động tác tay lại, quay đầu nhìn.

Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Khúc Chấn Sơ, ngửa đầu cười ha hả.

“Đừng lo, sẽ tới lượt anh nhanh thôi.”

Khóe mắt Khúc Chấn Sơ muốn nứt ra, hai mắt đỏ bừng.

Anh hung ác nhìn Phùng Tấn, hai tay giãy dụa liên tục.

Không bao lâu sau, cổ tay của anh đã bị mài chảy máu, cọ đi một lớp da.

Nhưng anh giống như không cảm nhận được đau đớn, tiếp tục giãy giụa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 659


CHƯƠNG 659

An Diệc Diệp nhìn thấy anh như thế, khóc không thành tiếng.

Cô nhắm mắt lại, khóc lóc nói: “Phùng Tấn, Tiêu Nhĩ Giai là do một mình tôi giết, anh đừng tổn thương Khúc Chấn Sơ.”

“Tất cả đều là tôi làm, đều do tôi làm. Xin anh.”

Phùng Tấn nghe cô nói như thế, dừng tay, hai mắt đỏ ngầu.

Anh duỗi tay bóp chặt cổ An Diệc Diệp, nâng đầu cô lên, hung ác nhìn cô.

“Là cô giết! Tôi biết ngay là cô giết. Cái đồ phụ nữ độc ác nhà cô! Tôi muốn giết cô…”

An Diệc Diệp không hề giãy dụa, cô chỉ hi vọng sau khi Phùng Tấn g**t ch*t cô rồi sẽ không tổn thương đến Khúc Chấn Sơ.

Anh rõ ràng, vất vả lắm, mới tìm được người anh luôn chờ đợi.

Ánh mắt An Diệc Diệp dần trở nên bình thản, hơi ngẩng đầu, nhìn lướt qua Phùng Tấn, dừng ở trên ngời Khúc Chấn Sơ.

Vẻ mặt của Khúc Chấn Sơ lập tức vỡ vụn.

“Không, không, không…”

Anh loạng choạng, dây xích dài trên tay phát ra âm thanh to lớn.

Hai tay của anh đã máu me be bết từ lâu, ánh mắt càng lúc càng sắc bén, chỉ thẳng vào Phùng Tấn.

Khúc Chấn Sơ cắn chặt răng, đáy mắt đầy tức giận, trong giọng nói lại loáng thoáng mang theo chút nức nở.

Anh rống to: “Phùng Tấn! Anh dám đụng vào cô ấy một chút! Tôi thề, nhất định sẽ bầm thây anh! Tôi sẽ làm anh chết không chỗ chôn! Phùng Tấn!”

Nhưng Phùng Tấn lại không thèm quan tâm anh nói cái gì, ngay giây phút nghe được Tiêu Nhĩ Giai chết đi, anh ta cũng đã không sợ gì cả.

Anh bóp chặt cổ An Diệc Diệp, ánh mắt càng thêm điên cuồng!

Da thịt trên cổ tay Khúc Chấn Sơ đã bị mài nát từ lâu, sâu đến mức có thể thấy được xương.

Anh trừng to mắt nhìn hành động của Phùng Tấn, đột nhiên kéo mạnh!

Xương cổ tay phát ra tiếng răng rắc!

Giây tiếp theo, trong nháy mắt tay Khúc Chấn Sơ đã thoát ra khỏi xiềng xích.

Ánh mắt anh giống như la sát, xông lên phía trước, đâm mạnh lên cơ thể Phùng Tấn.

Phùng Tấn hoàn toàn không ngờ được Khúc Chấn Sơ lại có thể thoát ra khỏi xiềng xích.

Bất ngờ không kịp đề phòng, bị anh đánh ngã xuống đất.

Mắt Khúc Chấn Sơ đỏ bừng hai mắt, giơ tay đấm mạnh lên mặt anh.

Sau đó là cú đấm thứ hai, cú đấm thứ ba…

Giống như điên rồi.

Phùng Tấn không có sức phản kháng, nắm tay cứng rắn như sắt thép liên tục nện lên người anh.

Khúc Chấn Sơ cắn chặt răng, mỗi một cú đấm đều dùng hết sức.

Anh đánh đến đỏ mắt, ngay cả Phùng Tấn dần mất đi năng lực phản kháng, cũng không dừng lại.

Cực kỳ muốn đánh chết anh ta!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 660


CHƯƠNG 660

Cổ cuối cùng cũng thoát khỏi trói buộc, An Diệc Diệp cô ho khan, hít thở dồn dập từng luồng không khí mới mẻ.

Khó khăn lắm mới ổn định lại, lại nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng của Khúc Chấn Sơ, vội vàng gọi anh lại.

“Khúc Chấn Sơ! Khúc Chấn Sơ!”

Khúc Chấn Sơ nghe được giọng nói cả cô đột nhiên dừng lại.

Anh nhanh chóng lấy lại lý trí, quay đầu chạy đến bên cạnh An Diệc Diệp.

“Có đau không? Có bị thương không? Xin lỗi, thật xin lỗi…”

An Diệc Diệp nhìn thoáng qua Phùng Tấn đang nằm dưới đất không bò dậy nổi, miễn cưỡng nhìn Khúc Chấn Sơ cười an ủi.

“Anh thả em xuống trước được không? Em khó chịu quá.”

Khúc Chấn Sơ cẩn thận cởi dây thừng cột trên người cô xuống, ôm lấy cô.

Hai tay anh đầy máu tươi, đã không còn miếng thịt lành lặn nào, đến cả xương ngón tay cũng đã gãy.

Nhưng vẫn ôm chặt lấy An Diệc Diệp, thật cẩn thận.

“Có đau không?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Em không sao?”

Cô kéo tay Khúc Chấn Sơ, nhìn thấy vết thương bên trên, nước mắt lại tuôn ra ào ào.

“Tay của anh…”

Nước mắt rơi xuống miệng vết thương, khung cảnh trước mắt An Diệc Diệp nhòe đi.

“Anh đến cứu em làm gì!”

Cô khóc kêu.

“Không phải anh không cần em sao? Còn tới cứu em làm gì?”

Nhớ đến lời Khúc Chấn Sơ từng nói, An Diệc Diệp càng thêm tủi thân khóc to.

“Không phải anh đã nói không muốn thấy em sao? Không phải anh nói anh còn phải đợi người khác sao, anh…”

Cô vừa khóc vừa nói hết những ấm ức trong khoảng thời gian này, khóc không thành tiếng.

Khúc Chấn Sơ đột nhiên nắm chặt tay cô.

“Là em.”

Anh đột nhiên nói.

An Diệc Diệp khựng lại, mặt còn dính đầy nước mắt, ngẩng đầu.

Khúc Chấn Sơ cong môi, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Cúi đầu hôn nhẹ lên khóe miệng cô.

“Người tôi đang chờ là em.”

“Người tôi đợi suốt hai mươi năm, là em. Lí do tôi xây dựng lâu đài cổ, là em. Lí do khiến tôi có thể sống đến hiện tại, cũng là em.”

An Diệc Diệp nghe anh nói, trong lòng càng thêm khiếp sợ, lại không hiểu ra sao.

“Cái gì…”

Khúc Chấn Sơ dùng đôi tay đầy máu nâng mặt cô lên, dán lại gần, nhẹ nhàng nói.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 661


CHƯƠNG 661

“Bởi vì anh là anh Sơ của em, bé ngốc.”

Cơ thể An Diệc Diệp đột nhiên run lên, mở to hai mắt, hoảng sợ nhìn anh.

“Anh…”

Cô nhìn Khúc Chấn Sơ ở đối diện, giọng nói vừa nhẹ vừa nhỏ.

“Anh là anh Sơ?”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô, giọng điệu dịu dàng.

“Xin lỗi, anh tốn mười hai năm mới tìm được em.”

“Xin lỗi, để em đợi lâu như thế.”

Anh nâng mặt An Diệc Diệp, nói rõ từng câu từng chữ.

Trong đầu An Diệc Diệp rối bời, cô nhìn Khúc Chấn Sơ trước mặt, Khúc Chấn Sơ ở đối diện lại từ từ dung nhập với hình ảnh anh Sơ trong trí nhớ.

Khúc Chấn Sơ ôm chặt cô.

Không ai để ý đến, Phùng Tấn đã xụi lơ dưới đất không bò dậy nổi từ từ giãy dụa mở mắt.

Ngẩng đầu nhìn về phía hai người đang ôm nhau nói chuyện, ánh mắt càng trở nên độc ác.

Anh duỗi tay, lấy ra một khẩu súng giấu sau eo…

An Diệc Diệp ngơ ngác nhìn anh.

“Anh thật sự là anh Sơ?”

Khúc Chấn Sơ gật đầu, cong lưng, đang chuẩn bị hôn lên mặt cô.

“Xin lỗi, để em đợi anh lâu như thế, sau này sẽ không để em phải chờ nữa.”

Còn nữa nói xong.

Đùng!

Một tiếng vang lớn!

Khúc Chấn Sơ đột nhiên khựng lại, biểu tình cứng đờ trên mặt.

An Diệc Diệp khẽ run, nước mắt trong hốc mắt rơi xuống.

Cô ngẩng đầu nhìn, thấy Phùng Tấn còn nằm trên đất.

Nhưng trong tay anh còn cầm súng, họng súng đang chỉa về phía Khúc Chấn Sơ.

Tiếng súng vang vọng ở bến tàu trống trải.

Giây tiếp theo, cơ thể Khúc Chấn Sơ lập tức ngã xuống.

Trong lòng An Diệc Diệp chấn động, tất cả âm thanh trong biển đều biến mất, trước mắt chỉ còn lại một mình Khúc Chấn Sơ.

Lỗ tai cô ong ong, giống như bị sét đánh.

Giây tiếp theo, cuối cùng An Diệc Diệp mới lấy lại tinh thần.

Khúc Chấn Sơ ngã nhào về phía trước, ngã lên người An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp ôm anh, cơ thể liên tục run rẩy, rét lạnh giống như bị nhốt trong động băng.

Cô nhẹ nhàng sờ mặt Khúc Chấn Sơ.

“Khúc Chấn Sơ? Anh đừng làm em sợ…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 662


CHƯƠNG 662

Giọng của cô vỡ vụn thành mảnh nhỏ, gió biển thổi qua, đã bị thổi tan mất.

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại không hề trả lời lại.

Mặt An Diệc Diệp tái nhợt, không còn chút máu.

Cơ thể cô run rẩy, hai tay run đến mức gần như không thể nâng mặt Khúc Chấn Sơ lên được.

Cô cúi đầu, đôi môi run rẩy hôn lên mặt và khóe môi anh.

“Khúc Chấn Sơ… anh tỉnh lại…”

Giọng An Diệc Diệp mang theo chút nức nở, nước mắt liên tục tuôn rơi.

“Anh Sơ, anh không thể bỏ em lại lần nữa, anh Sơ.”

Cô lắc lư bả vai Khúc Chấn Sơ, nhưng vẫn không cho anh chút phản ứng nào.

An Diệc Diệp ôm chặt anh, nằm lên người anh, khóc rống.

“Anh không thể như vậy.”

“Em sai rồi, em biết lỗi rồi!”

“Anh Sơ, mau tỉnh lại, anh không thể bỏ em lại một mình.”

Gió biển thổi liên tục, mang đi nhiệt độ cơ thể của bọn họ, truyền tiếng khóc An Diệc Diệp ra xa.

An Diệc Diệp lau nước mắt trên mặt, ánh mắt càng thêm kiên định.

Cô dùng sức cõng Khúc Chấn Sơ, đứng lên.

“Anh Sơ, em lập tức, đưa anh đến bệnh viện.”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Cô cõng Khúc Chấn Sơ, lại không thể gánh nỗi cân nặng của anh.

Hai chân run rẩy, di động từng chút từng chút về phía trước.

Mới đi được vài bước, đầu gối cong lại, ngã thẳng xuống.

An Diệc Diệp cắn chặt răng, nước mắt liên tục dọc theo cằm rơi xuống.

Cô lại bò dậy, nhưng đến cả xe cũng không thể đi đến nổi.

Té ngã hết lần này đến lần khác, cô nằm bên dưới, làm đệm cho Khúc Chấn Sơ, lại lần lượt cõng anh bò dậy.

Ở một bên khác, Phùng Tấn nhìn hình ảnh trước mặt, vui vẻ cười to.

“Cuối cùng tôi cũng báo thù rồi!”

Anh gào to.

Nhịn không được ho khan, miệng trào máu tươi.

Nhưng anh lại không thèm để ý, ngược lại cười càng đắc ý hơn.

An Diệc Diệp qay đầu nhìn anh, nói: “Anh chưa từng báo được thù!”

Phùng Tấn đột nhiên dừng cười, quay đầu nhìn An Diệc Diệp, ánh mắt càng thêm âm u.

“Đúng! Không sai! Còn có cô!”

“Tôi muốn giết cô!”

Nói xong, anh chống tay xuống đất, muốn đứng dậy.

Nhưng cố gắng vài lần, lại vẫn không thể đứng dậy được.

An Diệc Diệp ôm chặt lấy Khúc Chấn Sơ, nhìn anh.

“Chúng tôi không hề giết Tiêu Nhĩ Giai, hung thủ là người khác. Là ai vào tù báo cho anh tin tức này?”

Phùng Tấn nằm trên đất, nhìn cô bằng ánh mắt độc ác.

“Cô có ý gì?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 663


CHƯƠNG 663

An Diệc Diệp tiếp tục nói: “Chúng tôi không giết Tiêu Nhĩ Giai, đến cả cảnh sát cũng không tìm được hung thủ thật sự.”

“Lúc Tiêu Nhĩ Giai xảy ra chuyện, Khúc Chấn Sơ còn ở lâu đài cổ, cho nên không thể nào là do anh ấy làm!”

Phùng Tấn lắc đầu.

“Cô gạt tôi! Chắc chắn là các người giết cô ấy!”

Anh muốn ngăn cả An Diệc Diệp tiếp tục nói, nhưng hiện tại anh còn không thể đứng dậy nổi.

An Diệc Diệp lạnh lùng nhìn anh.

“Là ai nói cho anh biết Tiêu Nhĩ Giai mang thai?”

Lúc này An Diệc Diệp đột nhiên hiểu được.

“Lúc trước ở tòa án, anh gánh tội thay cho Tiêu Nhĩ Giai là bởi vì cô ta nói cô ta mang thai?”

Vừa thấy vẻ mặt của anh, An Diệc Diệp biết ngay cô đã đoán trúng.

“Tiêu Nhĩ Giai không hề có thai!”

“Ngay lần đầu tiên cô ta phá thai thì bác sĩ đã khẳng định, suốt đời này cô ta cũng không thể mang thai được! Trong kết quả kiểm tra cơ thể cũng không có bất cứ dấu hiệu mang thai nào!”

Cô nhìn Phùng Tấn, ánh mắt bình tĩnh lạnh nhạt chưa từng có.

“Anh bị lừa, những gì anh làm hiện tại đều là bị người khác lợi dụng.”

Phùng Tấn lập tức c**ng c*ng sắc mặt.

Anh lắc đầu, không thể tin nổi.

“Không thể nào! Nhĩ Giai không thể nào lừa tôi!”

“Nhưng cô ta thật sự đã lừa anh!”

An Diệc Diệp trực tiếp đánh vỡ ảo tưởng cuối cùng của anh: “Cô ta không thể mang thai! Ngay cả đứa bé trước đó của hai người cũng là do cô ta tự tay phá.”

Phùng Tấn hoảng sợ, mất khống chế hô to.

“Không thể nào! Không thể nào! Cô lừa tôi! Cô nhất định đang lừa tôi!”

“Có phải là thật hay không thì sau khi anh xem xong báo cáo phân tích sẽ hiểu ngay.”

An Diệc Diệp nhìn vẻ mặt hoảng loạn của anh, nói: “Tiêu Nhĩ Giai chỉ mới chết hồi tuần trước, trong mấy tháng anh ngồi tù cô ta có từng đến thăm anh sao? Có từng gửi bất cứ lời nhắn nào cho anh sao?”

“Không có đúng không? Bởi vì cô ta biết anh đã mất đi giá trị lợi dụng, không cần phải tiếp tục lấy lòng anh.”

Phùng Tấn mở to hai mắt, không hề nhúc nhích.

Những gì An Diệc Diệp nói, hoàn toàn đánh nát tất cả nhận thức cũ từ trước đến nay của anh.

Nhưng mà chờ đến khi anh xâu chuỗi tất cả sự kiện lại với nhau, lại không thể không nghi ngờ.

Từ lúc mắt đầu, không ngờ Tiêu Nhĩ Giai đều lừa anh…

Phùng Tấn lắc đầu, còn đang biện giải thay cho anh và Tiêu Nhĩ Giai.

“Không, chắc chắn là vì cô ta quá bận… quá bận…”

Nói xong, đến cả chính anh cũng từ từ nói nhỏ lại.

An Diệc Diệp nhìn anh như thế, lại không hề thương hại chút nào.
 
Back
Top Bottom