Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 615


CHƯƠNG 615

Quản gia cúi đầu nhìn An Diệc Diệp.

“Cô An vẫn nên về đi.”

An Diệc Diệp lại không nhúc nhích.

“Khúc Chấn Sơ đâu? Tôi muốn gặp anh ấy, muốn anh ấy tự nói với tôi.”

“Trước đó cậu chủ đã nói rõ, cô tiếp tục ở lại đây chỉ làm cho cậu chủ thấy khó xử.”

An Diệc Diệp nghiến chặt răng.

“Anh ấy chờ được cái người đã chờ hai mươi năm rồi?”

Quản gia nhìn An Diệc Diệp trước mặt, thật muốn nói cho cô, thật ra cái người mà Khúc Chấn Sơ chờ chính là cô. Nhưng vì cậu chủ đã dặn nên đành phải nén những lời này lại.

“Đúng vậy.” Ông ta khẽ gật đầu.

Cả người An Diệc Diệp run lên, trong gió lạnh càng thêm đìu hiu.

“Tôi biết rồi…”

Cô cười thê lương một tiếng, lau vệt nước trên mặt.

“Cô An, chờ đã.”

Quản gia đột nhiên gọi cô lại, đưa cho cô dù trong tay: “Cô cầm cái dù này đi.”

An Diệc Diệp nhận lấy, ngẩng đầu nhìn chung quanh lâu đài cổ một lượt, cho dù là cái cửa sổ nào cũng không thấy Khúc Chấn Sơ.

Trong lòng cô hoàn toàn lạnh lẽo, từ từ quay người, rời khỏi lâu đài cổ.

Mưa thật to.

Đặt mây đen nặng trĩu trên bầu trời, dường như rơi vào trong tim mỗi người.

An Diệc Diệp đứng ở cổng nhà họ Nguyễn.

Thẩm Trình đang chuẩn bị đi ra, vừa nhìn thấy cô thì sửng sốt, rồi mới vội vàng đi tới.

Thấy mặc dù cô cầm ô, nhưng trên người vẫn ướt sũng, hơn nữa còn một thân một mình.

“Cô chủ, sao thế này?”

Lúc này không phải An Diệc Diệp đang được bảo vệ bên trong lâu đài của Khúc Chấn Sơ sao? Thế nào lại xuất hiện ở đây?

An Diệc Diệp lắc đầu, nước mưa rơi từ trên người xuống.

Thẩm Trình không tiếp tục hỏi nữa, vội kéo cô đi vào bên trong, rồi dặn dò những người khác chuẩn bị nước nóng và khăn mặt.

Bà Nguyễn nghe thấy tin thì vội đi từ phòng sách ra.

Vừa mới vào phòng khách, đã thấy An Diệc Diệp trùm khăn tắm ngồi một bên.

Bây giờ đã là đầu đông, gió lạnh run, An Diệc Diệp run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch.

Bà bị dọa, vội bước tới, bước chân gấp rút, ngay cả vẻ ưu nhã và phong độ thường ngày cũng quên mất.

“Chuyện này là sao? Bây giờ không phải con nên ở trong lâu đài cổ à? Khúc Chấn Sơ đâu?”

An Diệc Diệp nghe được câu này thì khẽ lắc đầu.

“Anh ấy không cần con nữa…”

Cô nhỏ giọng nói.

Bà Nguyễn nghe xong, hai mày nhíu chặt lại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 616


CHƯƠNG 616

Dựa theo tính cách của Khúc Chấn Sơ và d*c v*ng chỉ muốn nắm An Diệc Diệp trong tay, hoàn toàn sẽ không thể để cô đội mưa, một mình ra về.

Bà nén nghi ngờ trong lòng lại, nhận lấy khăn mặt giúp An Diệc Diệp lau nước trên đầu.

Ngay sau đó, lại thấy được trên cổ cô còn lưu lại vết máu ứ đọng mờ mờ, dường như là dấu hôn.

Bà nhìn một cái, sau đó nhanh chóng thu lại ánh mắt, nói bằng giọng trấn an: “Không sao, nhà họ Nguyễn chính là nhà của con, sau này ở lại đây đi.”

Cả người An Diệc Diệp có hơi hoảng hốt, vẫn chưa tỉnh táo lại từ trạng thái vừa rồi.

Cô bị bà Nguyễn kéo vào trong phòng tắm.

“Đi tắm nước nóng trước, đừng để bị bệnh.”

An Diệc Diệp ôm lấy khăn tắm, co mình thành một cái kén, mới khẽ gật đầu.

Nhìn An Diệc Diệp tiến vào phòng tắm, sắc mặt bà Nguyễn mới lập tức tối đi.

Bà quay đầu nhìn về phía quản gia.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Quản gia cũng chẳng hiểu ra sao.

“Vừa rồi lúc tôi ra ngoài, thấy cô chủ đứng ở cổng. Hình như cô ấy trở về một mình…”

Ánh mắt bà lập tức trở nên sắc bén, vẻ mặt u ám.

“Giúp tôi liên lạc với Khúc Chấn Sơ, tôi muốn chính miệng hỏi cậu ta.”

“Vâng.”

An Diệc Diệp co người lại, ngồi trong bồn tắm.

Dòng nước ấm cũng không làm cho lòng cô ấm lên, ngược lại càng thêm lạnh lẽo.

Trong lòng như bị phá ra một cái hố lớn, không ngừng có gió thổi vào, khiến cô như nằm trong hầm băng.

Cô giơ cánh tay lên, nhìn dấu hôn nhỏ bé lưu lại trên người.

Cho dù thế nào An Diệc Diệp cũng không nghĩ ra, trong một tuần ngắn ngủi, thái độ của Khúc Chấn Sơ sao lại thay đổi đến lật trời như thế?

Không chỉ có nói chuyện lạnh lùng với cô, còn trực tiếp đuổi cô đi.

Chẳng lẽ thực sự vì người mà anh chờ hai mươi năm đã về rồi sao?

Người kia trong lòng anh rốt cuộc có vị trí gì?

Nhưng trước kia bọn họ đã nói xong, muốn cùng nhau gặp mặt cô gái đó, vì sao đột nhiên lại biến thành thế này?

Trong đầu cô lại lần nữa vang lên lời nói của Khúc Chấn Sơ.

Thì ra trong một năm qua, chẳng qua Khúc Chấn Sơ chỉ phối hợp diễn kịch với cô mà thôi.

Bây giờ mệt rồi nên không cần cô nữa.

Cái gì là thật?

Cái gì là giả?

Trong đầu cô rối bời, lời nói lạnh lùng của Khúc Chấn Sơ, còn có lời hứa của anh, không ngừng thay nhau xuất hiện.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng tắm bị người ta gõ, giọng nói của bà Nguyễn lại truyền tới.

“Diệc Diệp, con xong chưa?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 617


CHƯƠNG 617

Lúc này An Diệc Diệp mới đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng đứng lên.

Vừa ra ngoài, quả nhiên thấy bà Nguyễn vẫn còn đang chờ.

Thấy được ánh mắt lo lắng của cô, An Diệc Diệp miễn cưỡng lộ ra nụ cười mỉm.

“Không phải bà Nguyễn lại muốn đuổi con đi chứ?”

Nếu như lần này cô lại bị đưa lên máy bay thì sao?

Khúc Chấn Sơ sẽ không tới cứu cô nữa à?

Bà Nguyễn lắc đầu, đưa khăn mặt che lên đầu cô.

“Không đâu, sau này con ở lại đây đi.”

Nói xong, bà kéo An Diệc Diệp tới bên giường, cẩn thận lau tóc cho cô.

“Có phải Khúc Chấn Sơ bắt nạt con không?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

Bà Nguyễn nhẹ nhàng đặt tay trên vai cô, nắm cả vai cô, vỗ nhẹ từng cái một.

“Đừng lo, lúc nào mẹ cũng có thể ở bên con. Có bất kỳ vấn đề gì, nhà họ Nguyễn đều là hậu thuẫn cho con.”

An Diệc Diệp nghe được câu này, trong lòng càng thêm chua xót, nước mắt khó khăn lắm mới nhịn được lại mạnh mẽ rơi xuống.

Cô nắm chặt tay bà Nguyễn, không nhịn được nữa mà khóc, nhưng không có nhắc tới bất cứ chuyện gì liên quan tới Khúc Chấn Sơ.

Bà Nguyễn vỗ nhẹ vào lưng An Diệc Diệp, an ủi cô.

Qua hồi lâu, An Diệc Diệp khóc mệt rồi, cuối cùng mới dần thiếp đi.

Bà Nguyễn giúp cô đắp chăn, rồi rón rén ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, Thẩm Trình cũng đang đứng chờ.

“Liên lạc được với Khúc Chấn Sơ rồi à?”

Thẩm Trình lắc đầu.

“Người trong lâu đài cổ nói, Khúc Chấn Sơ có việc, không tiện nghe.”

“Không tiện hay là không dám.”

Sắc mặt bà Nguyễn nhanh chóng trầm xuống: “Xảy ra loại chuyện này rồi, cậu ta còn dám không nhận điện thoại à? Tiếp tục gọi cho tôi, cho đến khi cậu ta nghe mới thôi!”

Bà Nguyễn lên cơn giận dữ.

Biết trước thì bà không nên nghe theo biện pháp của ahn, để An Diệc Diệp ở lại trong lâu đài cổ. Bọn họ đều nhìn lầm Khúc Chấn Sơ rồi.

Vốn tưởng tình cảm của anh đối với An Diệc Diệp coi như chân thành tha thiết, sẽ không để cô đau lòng.

Lợi dụng thời gian này, bọn họ vừa hay có thể xử lý chuyện của nhà họ Nguyễn và nhà họ An.

Không ngờ, mới chưa qua mấy ngày lại xảy ra loại chuyện này, bảo bà an lòng sao được?

Chọc tới người nhà họ Nguyễn, nhất định phải trả giá đắt.

Thẩm Trình vội gật đầu nói: “Tôi sẽ liên lạc với Khúc Chấn Sơ.”

Bà Nguyễn gật đầu, quay người rời đi.

Để lại mình Thẩm Trình, ông ta nhíu mày, lo lắng nhìn cửa phòng ngủ của An Diệc Diệp, thực sự không hiểu.

Rốt cuộc là sao?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 618


CHƯƠNG 618

Chạng vạng tối.

Quản gia lại cúp máy điện thoại của nhà họ Nguyễn, từ chối yêu cầu của bà Nguyễn.

Có thể nhiều lần từ chối nhà họ Nguyễn như thế, có lẽ chỉ có mình Khúc Chấn Sơ dám làm.

Ông ta lo lắng ngẩng đầu nhìn thoáng qua chỗ tầng ba.

Từ sau khi An Diệc Diệp đi, đã ba ngày Khúc Chấn Sơ không rời khỏi lâu đài cổ, cũng không ăn bất cứ thứ gì.

Chuyện trong công ty, đa số đều được anh xử lý xong, công việc cần thiết đều được điều khiển trong phòng sách. Mỗi ngày, hầu hết thời gian, anh đều dùng để trị bệnh.

Nhưng cho dù như vậy, không ăn cơm trong một thời gian dài, cơ thể làm sao mà chịu được?

Quản gia nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định lên lầu nhìn xem.

Ông ta đi tới tầng ba, gõ cửa phòng sách.

Đợi thật lâu, rốt cuộc cửa mới mở ra.

Quản gia nhìn bác sĩ Trương trước mặt, hỏi: “Cậu chủ đâu?”

Bác sĩ Trương chỉ vào bên trong.

“Bây giờ vừa mới kết thúc đợt trị liệu, tôi chuẩn bị về nhà trước một chuyến, ngày mai lại tới. Ông hỗ trợ chăm sóc cho cậu Khúc. Nếu có vấn đề gì, nhớ báo cho tôi biết.”

“Làm phiền bác sĩ Trương rồi.”

Quản gia tiễn ông ta đi, sau đó mới đi vào.

Trong phòng sách cực kỳ yên tĩnh, dường như ngay cả không khí cũng bị cấm.

Chỉ thấy trên bàn leo lét một cái đèn nhỏ, ánh sáng mờ mờ.

Một bóng người màu đen ngồi trên ghế sô pha, cơ thể ngửa ra sau, tình trạng kiệt sức mà nhắm mắt.

Quản gia vừa đi tới gần, là có thể thấy mồ hôi trên người anh, ngay cả sắc mặt cũng có hơi trắng bệch.

Mấy hôm nay, mỗi lần ông ta tìm tới Khúc Chấn Sơ, đều nhìn thấy dáng vẻ này.

Nhưng cho dù là bao nhiêu lần, ông ta vẫn cảm thấy kinh sợ.

Bác sĩ Trương và cậu chủ trị liệu thế nào, không ai biết cả, nhưng chỉ cần tưởng tượng ra cũng có thể đoán được ít nhiều.

Vậy mà có thể làm cho Khúc Chấn Sơ trở nên chật vật như thế, quá trình trị liệu nhất định rất đau khổ.

Quản gia đứng bên cạnh một lúc, đương chuẩn bị lên tiếng, Khúc Chấn Sơ liền mở mắt ra.

“Chuyện gì thế?” Giọng nói của anh có hơi khàn, còn mang theo cảm giác mệt mỏi cực kỳ.

Quản gia vội vàng gật đầu.

“Nhà họ Nguyễn lại gọi điện tới, bà Nguyễn muốn nói chuyện với cậu. Có điều theo yêu cầu trước đó của cậu, tôi đã tìm một cái cớ từ chối qua loa. Nhưng thế này cũng không phải cách.”

Dựa theo tính tình của cái vị nhà họ Nguyễn kia, có lẽ chờ thêm một thời gian nữa, sẽ vội vàng tìm tới cửa.

Đến lúc đó, cho dù muốn trốn cũng không thoát.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, mi tâm xuất hiện một nếp nhăn rất nhỏ.

“Tôi biết rồi, tôi sẽ tìm thời gian nói chuyện với bà ấy.”

Quản gia trầm ngâm một lúc, vẫn nói: “Cậu chủ, đã ba ngày cậu không ăn cơm rồi. Tôi bảo bọn họ chuẩn bị chút đồ ăn. Cậu dùng cơm đã, đừng để làm cho cơ thể mình suy sụp.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 619


CHƯƠNG 619

“Tôi không đói, bảo bọn họ mang đồ xuống đi.”

Câu trả lời của Khúc Chấn Sơ giống hệt mấy ngày trước.

Quản gia lo lắng nhìn anh, nhưng sau khi Khúc Chấn Sơ nói xong lại nhắm mắt lại, tựa người trên ghế sô pha, không biết có phải ngủ thiếp đi rồi không.

Ông ta hết cách, đành phải nhẹ tay nhẹ chân rời đi, cẩn thận đóng cửa lại, rồi bảo đầu bếp nữ cất đồ ăn đã chuẩn bị đi.

Đầu bếp nữ nghe xong, cau mày nói: “Tiếp tục như vậy làm sao mà tỉnh táo được? Chưa kịp khôi phục, cơ thể đã bị suy sụp rồi.”

Quản gia thở dài một hơi.

“Cậu chủ không muốn ăn, chúng ta có cách nào chứ?”

“Nếu cô An ở đây thì tốt rồi, cô ấy nhất định có cách làm cho cậu chủ ăn cơm…”

Đầu bếp nữ nói xong, nhìn quan gia một chút.

Bọn họ cũng biết, chuyện này là không thể nào.

Hôm đó cậu chủ đã đuổi cô An đi, có lẽ lúc này, trong lòng An Diệc Diệp đã hận Khúc Chấn Sơ thấu xương, sao có thể quay về được?

Quản gia bất đắc dĩ khoát tay áo.

“Được rồi, dọn những đồ kia lại trước. Nếu như cậu chủ đói bụng hẳn là sẽ tự xuống. Nếu không được thì chỉ đành dùng những thủ đoạn đặc biệt.”

Đêm khuya.

Khúc Chấn Sơ lại bừng tỉnh trong cơn mơ lần nữa.

Anh nhìn thấy An Diệc Diệp hờ hững với anh, nắm tay người khác, ôm lấy người khác, hôn môi người khác trong mơ.

Trái tim anh như bị dao khoét, như là sắp chết.

Cho dù mình quỳ xuống cầu xin cô, An Diệc Diệp vẫn bỏ anh lại đằng sau.

Toàn bộ những lời anh nói ngày đó với An Diệc Diệp lại quay về người anh.

Trái tim anh đau như muốn chết đi.

Ngước mắt lên, hít lấy từng hớp không khí.

Khóe mắt không nhịn được mà rịn ra nước mắt, trái tim run sợ nhìn trần nhà, vẫn còn lưu lại nỗi đau như bị xé rách.

Đau tới không muốn sống nữa, mỗi phút mỗi giây đều đang kêu gào.

Mồ hôi lăn xuống từ thái dương anh, dính ướt lọn tóc anh.

Khúc Chấn Sơ hít sâu một hơi, vẫn không làm dịu đi bi thương trong lòng.

Từ sau khi An Diệc Diệp rời đi, mỗi đêm anh đều mơ tới An Diệc Diệp.

Giọng nói của cô, ánh mắt của cô, còn có nước mắt của cô.

Không ai biết, anh đã sợ thế nào vào lúc đuổi An Diệc Diệp đi.

Nếu như An Diệc Diệp thất vọng, rời đi thật.

Nếu như cô không đợi được mình trong tám tháng, anh nên làm gì đây?

Nếu như mọi thứ trong mơ đều thành sự thật, anh nên làm gì đây?

Thẻ bạc duy nhất trong tay anh chính là tình yêu của An Diệc Diệp…
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 620


CHƯƠNG 620

Khúc Chấn Sơ siết chặt tay, không dám thả lỏng.

Đây là một trận cờ, một trận cờ không có đường lui.

Đã muộn rồi.

Không biết có phải bị giấc mơ kia ảnh hưởng không, vậy mà lần đầu tiên trong mấy ngày qua, Khúc Chấn Sơ lại cảm thấy đói.

Trong phòng ăn.

Đầu bếp nữ còn đang dọn đồ vào tủ lạnh.

Cô ấy mở tủ lạnh ra, dọn dẹp những thứ đã hết hạn và những thứ không cần thiết đi.

Đương lấy đồ không cần nữa ra, ngẩng đầu một cái đã thấy Khúc Chấn Sơ đi tới.

Cô ấy sửng sốt một chút, ngay sau đó vui mừng nói: “Cậu chủ, cậu đói bụng à? Bây giờ tôi làm đồ ăn cho cậu ngay.”

Khúc Chấn Sơ vừa định nói chuyện, ngay sau đó nhìn thấy có hai cái bánh gato đặt trên bàn.

Bánh gato lớn chừng một bàn tay, bên trên trang trí hoa quả và bơ, lộ ra vẻ xinh đẹp đáng yêu.

Khúc Chấn Sơ hơi nhíu mày, cảm thấy có chút quen mắt.

“Từ đâu mà có thế?”

Đầu bếp nữ nhìn thoáng qua, dè dặt nói: “Đây là cô An đã chuẩn bị cho cậu chủ một ngày trước khi rời lâu đài cổ.”

Khúc Chấn Sơ bỗng ngẩng đầu, trong lòng run lên.

Nhìn đầu bếp nữ một cái, lại cúi đầu nhìn bánh gato.

“Đưa tôi đi.”

Đầu bếp nữ nghe xong, vội nói: “Không được đâu cậu chủ. Bánh gato này đã quá hạn rồi, tôi đang chuẩn bị ném nó đi.”

Khúc Chấn Sơ lại nhíu mày nói: “Đưa tôi.”

Nói xong, anh lập tức nghiêng người, cầm lấy hai chiếc bánh gato trên bàn.

Hai cái bánh màu lam và màu hồng, nhìn thì là chuẩn bị cho hai người.

Khúc Chấn Sơ cầm trong lòng bàn tay, cẩn thận nhìn lại, rồi mở ra giấy gói bên ngoài.

Đầu bếp nữ lo lắng đứng một bên, muốn tiến tới ngăn cản.

“Cậu chủ, bánh này đã quá hạn rồi.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ mắt điếc tai ngơ, một hơi nhét cả hai cái bánh gato vào miệng.

Đầu bếp nữ trợn mắt, há hốc mồm nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ thả đĩa trong tay xuống, hai cái bánh gato đã bị anh ăn sạch.

“Ngon lắm.”

Anh nói một câu.

Ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Đáng tiếc, sau này không có nữa…”

Tuy dạo gần đây Khúc Chấn Sơ luôn ở trong lâu đài cổ không đi đâu, nhưng tập đoàn M.I vẫn chưa dừng việc chèn ép tập đoàn Vũ thị, thậm chí sau chuyện lần trước còn làm nặng tay hơn.

Không bao lâu sau, Vũ thị đã bị thu mua toàn bộ, biến mất khỏi thị trường.

Tiêu Nhĩ Giai và Dư Nhã Thiểm bị người đuổi ra khỏi nhà lớn của nhà họ Vũ, ngay cả xe cũng bị tịch thu mất.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 621


CHƯƠNG 621

Hai người đi trong gió lạnh một lúc, bất giác đi đến trung tâm thành phố.

Dư Nhã Thiểm nhìn thoáng qua xung quanh, đang chuẩn bị tìm chỗ nghĩ ngơi cho đêm nay trước.

Cách bờ hồ, lại nhìn thấy viện bảo tàng Duy Thê ở đối diện, trong mắt lập tức lóe lên chút tia sáng tối tăm.

Tiêu Nhĩ Giai nhìn, cũng quay đầu cười khẩy.

“Duy thê? Tôi mới là vợ của anh ta! Nhưng bây giờ thì sao, chúng ta đứng giữa trời đông, hai bàn tay trắng, cũng không biết bây giờ An Diệc Diệp người ta đang nằm ở chỗ nào ngủ ngon lành kia kìa.”

Cô liếc nhìn, nhếch môi nói: “Cái viện bảo tàng này trông chướng mắt thật!”

Dư Nhã Thiểm ở bên cạnh thuận miệng nói: “Chướng mắt? Vậy cô có thể đốt nó!”

“Đốt?”

Tiêu Nhĩ Giai nghe cô nói hoảng sợ mở to mắt nhìn.

Dư Nhã Thiểm lén liếc nhìn cô: “Sao nào, không dám hả? Không phải cô nói bây giờ cô bất chấp mọi thứ sao? Không lẽ cô cứ trơ mắt nhìn An Diệc Diệp cướp đi tất cả mọi thứ vốn dĩ thuộc về cô sao?”

“Cô suy nghĩ cẩn thận đi, nếu không có An Diệc Diệp thì có lẽ chỗ này đã không phải là cái viện bảo tàng lòe thiên hạ này, mà là nơi thuộc về cô, cô muốn cái gì hả? Cái viện bảo tàng này nằm ở đây chính là lời trào phúng dành cho cô trong suốt cuộc đời.”

Tiêu Nhĩ Giai vốn là loại người không chịu được k*ch th*ch.

Nghe Dư Nhã Thiểm nói như thế, lập tức bực bội nói: “Sao tôi lại không dám chứ? Không phải chỉ là một cái viện bảo tàng sao? Dù sao bây giờ tôi cũng không trốn được, đốt thì đốt!”

Cô cắn chặt răng nhìn xung quanh, thấy không có chỗ nào để ra tay, xoay người đi sang cửa hàng bên cạnh.

Dư Nhã Thiểm đứng bên cạnh cũng không cản trở, ngược lại cười nhìn cô.

Cô đã muốn đốt cái viện bảo tàng này từ lâu rồi, nhưng ít nhất cô còn biết cô không thể làm như thế, không thể chọc giận Khúc Chấn Sơ.

Nhưng bây giờ bên cạnh lại có Tiêu Nhĩ Giai có thể làm giúp cô, thậm chí còn dễ sai khiến hơn trong tưởng tượng của cô nhiề.

Vài phút sau, Tiêu Nhĩ Giai dùng số tiền cuối cùng trong tay, vào cửa hàng mua mấy bình rượu mạnh, đi đến trước cửa viện bảo tàng.

Cửa chính đã khóa, cô không mở ra được, trực tiếp đập vỡ mấy bình rượu ở bên ngoài, quăng bậc lửa đang cầm trong tay xuống.

Trong tích tắc, ngọn lửa đỏ rực phừng lên, dưới sự thôi thúc của rượu mạnh, nhanh chóng cháy mạnh.

Không bao lâ sau, cả viện bảo tàng đều đã cháy.

Trong đêm đen, ánh lửa ngút trời.

Lúc đầu, không có ai để ý đến tình huống bên này.

Mãi đến khi ánh lửa càng lúc càng cao, cuối cùng mới có người phát hiện viện bảo tàng cháy, nhanh chóng gọi người khác đến chuẩn bị dập lửa.

Trong lúc càng ngày càng nhiều người chạy đến cứu hỏa, thủ phạm Tiêu Nhĩ Giai và Dư Nhã Thiểm đã lặng lẽ rời đi.

Sau khi Khúc Chấn Sơ biết được tin tức này, lập tức chạy thẳng đến viện bảo tàng ngay trong đêm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 622


CHƯƠNG 622

Sau vài tiếng cháy lớn, ngọn lửa hừng hực đã đốt viện bảo tàng chỉ còn lại cái xác sơ, mấy trăm người cùng nhau cố gắng, cuối cùng mới dập được.

Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt mày, mặt xanh lét, ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh.

Nhưng chỉ có quản gia và Chiết Lam đứng bên cạnh anh mới biết được, đối với Khúc Chấn Sơ mà nói, đây lại là tín hiệu vô cùng nguy hiểm.

Ai cũng biết tầm quan trọng của viện bảo tàng này trong lòng Khúc Chấn Sơ, nhưng bây giờ lại bị người ta đốt.

Hơn nữa sau khi điều tra, đây chắc chắn không phải sự cố ngoài ý muốn, mà là có người cố ý hãm hại!

“Đã điều tra được chưa?” Anh trầm giọng nói.

Nghe thấy giọng anh, Chiết Lam vội vàng đi đến.

“Dựa theo camera an ninh lúc trước, tối hôm qua Tiêu Nhĩ Giai và Dư Nhã Thiểm từng đi ngang qa nơi này. Trong lúc đó Tiêu Nhĩ Giai còn vào cửa hàng mua không ít rượu mạnh, cô ta chắc chắn là người đốt lửa.”

Khúc Chấn Sơ nắm chặt nắm đấm, bởi vì nắm quá chặt, khớp xương vang lên tiếng răng rắc.

“Lập tức tìm ra cô ta cho tôi!”

“Vâng.”

Chiết Lam cẩn thận nhìn anh, lo lắng sẽ chọc giận anh ngay lúc này.

“Bắt đầu từ ngày hôm qua, hình như cô ta đã ý thức được chúng ta chắc chắn sẽ tìm cô ta, vội vàng trốn đi, đến bây giờ vẫn chưa tìm được.”

Khúc Chấn Sơ xoay người, giọng điệu lạnh lẽo âm u.

“Sau khi tìm được cô ta, không cần báo cảnh sát, giao cho tôi, tôi tự xử lý việc này.”

Nghe được lời này, Chiết Lam chấn động, cẩn thận nhìn Khúc Chấn Sơ, lại thấy trong mắt anh đầy sát khí.

Ngay hôm sau, chuyện viện bảo tàng Duy Thê bị cháy đã truyền khắp kinh thành.

Sau khi An Diệc Diệp nghe được tin tức này, đọc hết toàn bộ các tin tức liên quan.

Mấy ngày nay, cô đã đến lâu đài cổ vài lần, nhưng lần nào cũng bị từ chối không cho vào.

Chuyện buồn cười là lúc trước cô nghĩ đủ mọi cách để rời khỏi lâu đài cổ, mà bây giờ lại phải tìm đủ mọi cách để quay về.

Cô suy nghĩ rất nhiều lần, sau khi bình tĩnh lại, cô lập tức phát hiện ra manh mối.

Khúc Chấn Sơ lại đuổi cô đi vào lúc này rất có khả năng là vì bệnh tình của anh.

Bởi vì không muốn tổn thương cô, cho nên đuổi cô đi.

Đây không phải là lần đầu tiên Khúc Chấn Sơ làm như thế.

Tuy là cô đã đoán được suy nghĩ của Khúc Chấn Sơ, nhưng lại không thể nhìn thấy mắt anh.

Khó khăn lắm mới từ tin tức thời sự biết được Khúc Chấn Sơ đã ra khỏi lâu đài cổ, cô vội vàng đi ra ngoài, quyết định đứng bên ngoài lâu đài cổ chặn người.

Tài xế chở cô đến trước cửa lâu đài cổ, sau đó lập tức nhìn thấy xe của Khúc Chấn Sơ từ bên ngoài chạy về.

An Diệc Diệp vội vàng xuống xe, trốn đi, lặng lẽ đi theo sau bọn họ.

Khúc Chấn Sơ xuống xe, vừa trò chuyện với quản gia, vừa đi vào trong.

“Cậu chủ, nếu tìm được cô Tiêu thì phải xử lý như thế nào?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 623


CHƯƠNG 623

Giọng của Khúc Chấn Sơ vừa trầm thấp lại bình tĩnh, mang theo khí thế như mưa gió sắp đến.

“Đưa cho cảnh sát thì quá hời cho cô ta rồi.”

Khúc Chấn Sơ đã rút được một bài học từ chuyện lần trước.

Có một vài người anh cần phải đích thân trừng phạt, bảo đảm không thể gây uy h**p đến An Diệc Diệp mới được.

Quản gia lo lắng nhìn anh.

“Cậu chủ, cậu bình tĩnh một chút, Tiêu Nhĩ Giai không đáng.”

Hiện tại cảm xúc của Khúc Chấn Sơ vốn đã không ổn định, thật sự giống như một quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào.

Cố tình vào lúc này Tiêu Nhĩ Giai lại còn chạy đến trước mặt anh kiếm chuyện, chẳng phải là đang tìm đường chết sao?

Quản gia lo lắng Khúc Chấn Sơ sẽ làm ra chuyện không thể nào cứu vãng được.

Khúc Chấn Sơ hơi khựng lại, cười mỉa nói: “Nếu cô ta đã muốn chết, vậy tôi sẽ tiễn cô ta một đoạn.”

An Diệc Diệp nghe hai người bọn họ nói chuyện, sợ hãi run rẩy.

Không lẽ Khúc Chấn Sơ thật sự định…

Đang suy nghĩ, điện thoại Khúc Chấn Sơ lại vang lên.

Anh dừng trước cửa, lấy điện thoại ra xem thử, nghe máy.

Nghe một lúc, anh hơi nhếch khóe môi.

“Tìm được rồi? Tôi sẽ sang đó.”

Nói xong, anh cúp máy, xoay người đi ra ngoài.

Quản gia hoảng sợ mà đi theo sau.

“Cậu chủ, cậu muốn làm gì?”

Khúc Chấn Sơ không hề dừng chân.

“Cúng tế cho viện bảo tàng của vợ tôi!”

An Diệc Diệp nghe câu nói này, vội vàng chạy ra, lại chỉ nhìn thấy bóng xe của Khúc Chấn Sơ rời đi.

Nhớ tới sát ý trong lời nói của Khúc Chấn Sơ, cô hoảng sợ quay trở lại xe của mình.

“Mau lên, đuổi theo.”

Tài xế đạp chân ga, lập tức đuổi theo.

Khúc Chấn Sơ không đi vào trung tâm thành phố, mà lại chạy dọc theo ngoài thành, chạy đến một nơi khác.

Khoảng nửa tiếng sau, xe mới từ từ dừng lại.

An Diệc Diệp vội vàng xuống xe, lặng lẽ đi qua.

Nhóm Khúc Chấn Sơ đi lối ra vào của một hầm đậu xe, mấy người đi theo anh đều bị để lại ở ngoài.

Chỉ có một mình Khúc Chấn Sơ đi vào.

An Diệc Diệp ở bên ngoài quan sát, cẩn thận tránh mấy người đứng bên ngoài, cũng vào theo.

Trong hầm đậu xe rất tối, hình như đã bị bỏ hoang.

Mặt đất bám đầy bụi, chỉ có một vài tia sáng xuyên qua mấy cái cửa sổ nhỏ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 624


CHƯƠNG 624

An Diệc Diệp nhìn xung quanh, không nhìn thấy Khúc Chấn Sơ, chỉ đành đi sâu vào trong.

Mới đi được một lúc, lập tức nhìn thấy có một người đứng cách đó không xa.

Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào cơ thể ảnh, hắt ra một cái bóng dài.

Khúc Chấn Sơ hơi cúi đầu.

Hai tay và ngực của anh dính đầy máu.

Một người nằm bên chân anh, trên ngực có cắm một thanh dao, máu tươi liên tục chảy ra từ miệng vết thương.

Đầu óc An Diệc Diệp nổ tung, vội vàng chạy qua.

Khúc Chấn Sơ nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại, thấy An Diệc Diệp lập tức nhíu mày.

“Sao cô lại đến đây?”

An Diệc Diệp không nghe được câu hỏi của anh, ngời nằm dưới đất đã cướp sạch tất cả lực chú ý của cô.

“Tiêu Nhĩ Giai?”

Cô trợn to mắt nhìn.

Người kia nằm ngay đơ dưới đất, hai mắt nhắm chặt, đã biến thành người chết.

Nhưng cho dù như thế nào thì cô cũng sẽ không nhận nhầm, người trước mặt chính là Tiêu Nhĩ Giai!

Khúc Chấn Sơ chú ý đến ánh mắt của cô, đang định nói chuyện, bên ngoài lại truyền đến tiếng ồn ào.

An Diệc Diệp quay đầu nhìn, chỉ thấy vài người từ ngoài xông vào.

Mấy người dẫn đầu ăn mặc đồng phục thống nhất, là cảnh sát.

Người của Khúc Chấn Sơ đuổi theo sau, muốn cản bọn họ lại, nhưng mấy cảnh sát đã xông đến trước mặt Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp.

Bọn họ vừa nhìn thấy Tiêu Nhĩ Giai nằm trên mặt đấy và Khúc Chấn Sơ dính máu đầy người, đột nhiên dừng chân lại.

Nhanh chóng rút súng đeo bên người ra, nhắm thẳng Khúc Chấn Sơ.

“Không được nhúc nhích!”

Chiết Lam và mấy người còn lại đuổi sát theo sau nhìn thấy chuyện bất ngờ này, đều hoảng sợ nhìn sang.

Đối lập với vẻ kinh hoảng của bọn họ, Khúc Chấn Sơ lại bình tĩnh đứng yên.

Tay và ngực anh toàn là máu.

“Trước khi tôi đến đây, cô ta đã chết rồi.”

Nhưng nhìn thấy tình cảnh này, mấy cảnh sát không hề nghe anh giải thích.

“Anh có quyền giữ im lặng, nhưng tất cả những gì anh nói sẽ trở thành bằng chứng trước tòa, yêu cầu anh không được phản kháng, nếu không anh sẽ có thêm tội danh chống đối lệnh bắt giữ.”

Nói xong, mấy cảnh sát lập tức đến gần, muốn dẫn Khúc Chấn Sơ đi.

Khúc Chấn Sơ không hề nhúc nhích, chỉ quay đầu nhìn thoáng qua An Diệc Diệp.

Nói với Chiết Lam: “Đưa cô ấy về nhà họ Nguyễn.”

Nhìn người còn đang nằm dưới đất, cho dù là người bình tĩnh như Chiết Lam thì trong thời gian ngắn vẫn không kịp phản ứng.

Anh hoảng sợ, vội vàng gật đầu.

“Vâng, tổng giám đốc Khúc.”

Nói xong, mấy cảnh sát lập tức dẫn Khúc Chấn Sơ đi ra ngoài.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 625


CHƯƠNG 625

Lúc này An Diệc Diệp mới đột nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng đi lên trước vài bước, cản mấy cảnh sát lại.

“Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm? Trước khi điều tra rõ ràng, các anh không thể bắt người.”

Cảnh sát khó chịu nói: “Cô à, yêu cầu cô không được cản trở người thi hành công vụ, nếu không chúng tôi sẽ bắt cả cô!”

Sao An Diệc Diệp có thể trơ mắt nhìn Khúc Chấn Sơ bị bắt đi chứ.

Cô không nhúc nhích cản trước mặt anh.

“Chắc chắn có hiểu lầm gì đó? Hiện tại các anh không thể bắt người.”

Khúc Chấn Sơ bình tĩnh nhìn cô.

“Chờ tôi về, tôi sẽ không sao, mấy ngày nay đừng đi lung tung.”

Lúc này anh trông không giống như người bị cảnh sát bắt được, ngược lại còn bình tĩnh hơn bất cứ người nào ở đây.

Nói xong, lập tức đi theo mấy cảnh sát tránh An Diệc Diệp, đi sang một bên khác.

An Diệc Diệp đứng yên tại chỗ, nhìn bóng dáng Khúc Chấn Sơ bị bắt đi, vẫn không thể hiểu được.

Lúc này Chiết Lam đi đến, sốt ruột nói: “Cô An, rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Có thật là…”

Anh không nói tiếp.

An Diệc Diệp nhíu chặt mày.

“Lúc tôi đi vào cũng đã nhìn thấy cảnh như các anh, tôi cũng không biết là chuyện như thế nào. Anh nói cho tôi nghe những gì anh biết được trước đi.”

Chiết Lam nhíu mày, sắc mặt rất tệ.

“Chúng tôi tìm được chỗ Tiêu Nhĩ Giai trốn, vốn định báo cảnh sát, nhưng cậu chủ nói anh ấy muốn gặp cô ta trước, bảo chúng tôi ở bên ngoài chờ, nhưng không ngờ…”

“Tuy bình thường cậu chủ rất nghiêm khác, người kiếm chuyện với anh ấy cũng có hậu quả rất thê thảm, nhưng chưa bao giờ có người chết…”

Nếu là lúc trước, anh chắc chắn sẽ không tin, nhưng bây giờ bởi vì tình hình bệnh tật không ổn định của Khúc Chấn Sơ, ngược lại làm người ta bắt đầu lo lắng.

Huống chi lúc trước Tiêu Nhĩ Giai từng có ý định giết An Diệc Diệp, sau đó lại đốt cháy viện bảo tàng quan trọng.

Dựa theo trạng thái hiện tại của Khúc Chấn Sơ, có khả năng sẽ thật sự g**t ch*t cô ta.

Đây là điều Chiết Lam lo lắng.

An Diệc Diệp mím môi, nhanh chóng đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: “Lúc nãy tại sao lại có cảnh sát đến? Các anh báo cảnh sát sao?”

Chiết Lam lắc đầu.

“Chúng tôi không báo cảnh sát, nhưng đang canh chừng ở bên ngoài chưa được vài phút thì cảnh sát đã đến, tôi đã hỏi những người khác, không có ai báo cảnh sát cả.”

An Diệc Diệp hơi dừng chân lại, nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đã ngồi lên xe cảnh sát.

Tiếng còi cảnh sat ầm ĩ làm trong lòng cô vô cùng hoảng loạn.

Cô nhắm mắt lại, cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh.

“Có người gài bẫy, muốn đưa Khúc Chấn Sơ vào tù.”

Nghe được câu nói này, Chiết Lam đột nhiên chấn động.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 626


CHƯƠNG 626

Nếu Khúc Chấn Sơ thật sự không giết người, vậy khả năng duy nhất chính là có người hãm hại.

Thời gian cảnh sát đến quá trùng hợp, làm người ta không thể không nghi ngờ.

An Diệc Diệp quay đầu hỏi: “Còn có ai biết được tin tức các anh tìm được Tiêu Nhĩ Giai?”

Chiết Lam suy nghĩ.

“Người biết tin đều là cấp dưới của cậu chủ, sẽ không để lộ ra ngoài.”

“Chắc chắn còn có người biết.”

An Diệc Diệp quay đầu, lần lượt nhìn lướt qua những người đi theo Khúc Chấn Sơ đến nơi này.

Nhưng bây giờ lại không phát hiện được bất cứ manh mối nào.

“Chiết Lam, anh về công ty trước đi. Nếu tin tức này truyền đến trong tay nhà họ Khúc, bọn họ chắc chắn sẽ tận dụng cơ hội làm khó dễ. Tôi quay về lâu đài cổ một chuyến.”

Chiết Lam gật đầu, không tự chủ mà nghe theo lệnh An Diệc Diệp, lên xe nhanh chóng rời đi.

An Diệc Diệp xoay người leo lên xe của nhà họ Nguyễn, hít thở sâu.

Những lời nghe được ở lâu đài cổ lúc trước lại vang vọng bên tai lần nữa.

Cho dù là xét về mặt động cơ giết người hay thời gian thì Khúc Chấn Sơ đều là người tình nghi duy nhất.

Anh thật sự giết Tiêu Nhĩ Giai?

An Diệc Diệp lên xe, chuẩn bị đi về.

Cô tin tưởng Khúc Chấn Sơ, nhưng nghĩ đến bệnh tình hiện tại của anh, lại bắt đầu lo lắng.

Tài xế quay đầ nhìn cô: “Cô chủ, về nhà sao?”

An Diệc Diệp vừa định gật đầu, lại vội vàng xua tay.

“Tôi lại vào đó lần nữa.”

Nói xong, cô vội vàng xuống xe, xoay người đi đến bãi đậu xe.

Chờ đến khi cảnh sát thông báo cho đồn cảnh sát, nơi này sẽ bị cảnh sát và pháp y khống chế, đến lúc đó An Diệc Diệp muốn vào điều tra cũng không được.

Cô cẩn thận đi đến bên cạnh Tiêu Nhĩ Giai, cúi người quan sát.

Mặt Tiêu Nhĩ Giai trắng bệch không còn màu máu, hai mắt nhắm chặt, nằm ngửa trên mặt đất.

Một con dao cắm trên ngực, cắm sâu lút cắn, cơ thể cứng ngắc.

Người mà tối hôm qua còn đốt rụi viện bảo tàng, giờ phút này lại không có chút sinh khí nằm ở nơi này, đã chết.

An Diệc Diệp hít thở sâu, cong lưng tiếp tục quan sát.

Nếu thật sự có người muốn hãm hại Khúc Chấn Sơ, như vậy chắc chắn sẽ để lại manh mối.

Người nằm trên mặt đất hiện tại đã cứng còng, nếu thật sự xảy ra xô xát đánh nhau với Khúc Chấn Sơ, chắc chắn không thể nào nằm thẳng băng như thế được.

Cho dù như thế nào, nhìn từ góc độ nào thì cũng đều giống như có người hãm hại Khúc Chấn Sơ.

An Diệc Diệp nhanh chóng chụp lại vài bức ảnh, ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Tuy ở đây có gắn camera theo dõi, nhưng bây giờ đều trong trạng thái tắt máy, chỗ này bị bỏ hoang lâu như vậy, không biết còn có thể tiếp tục sử dụng hay không?

An Diệc Diệp đang chuẩn bị tiếp tục điều tra rõ ràng, mấy cảnh sát đã dẫn theo pháp y từ bên ngoài đi vào.

Vừa nhìn thấy bọn họ, An Diệc Diệp đành phải lặng lẽ rời đi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 627


CHƯƠNG 627

Sau khi cảnh sát tiếp nhận hiện trường, An Diệc Diệp muốn vào sẽ càng khó hơn.

Cô mở ảnh chụp ra, đi thẳng đến lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ.

Hình như quản gia đã nghe được một ít tin tức, thấy An Diệc Diệp đến vội vàng chạy đến.

“Cô An, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu chủ đâu?”

Nữ đầu bếp và mấy người làm vườn đều đứng một bên, hoảng sợ rối loạn nhìn An Diệc Diệp.

“Xảy ra một chút vấn đề, nhưng Khúc Chấn Sơ sẽ không sao.” Cô nói.

Nói xong, An Diệc Diệp bảo mọi người quay về vị trí làm việc của mình, lại gọi quản gia đến phòng khách thương lượng.

Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, chuyện này đã lan truyền khắp kinh thành.

Suy xét đến việc lần trước Tiêu Nhĩ Giai đốt viện bảo tàng, gần như tất cả mọi người đều cho rằng là Khúc Chấn Sơ ra tay giết ngời.

Bà Nguyễn nghe được tin tức này xong, lập tức tìm An Diệc Diệp về, yêu cầu cô rời đi.

An Diệc Diệp không muốn, lại bị người nhà họ Nguyễn cưỡng ép kéo về.

“Tôi sẽ cho người điều tra việc này, con không cần xen vào.” Bà Nguyễn nói thẳng.

An Diệc Diệp còn tưởng bà sẽ cho rằng Khúc Chấn Sơ là hung thủ, nhưng không ngờ bà lại đứng về phía cô.

“Bà Nguyễn, bác tin tưởng Khúc Chấn Sơ sao?”

Nhưng bà Nguyễn lại lắc đầu.

“Không phải tôi tin cậu ta, mà là tin con.”

Thật ra Nguyễn Lê biết rõ hơn ai hết, chuyện này chắc chắn có dính líu đến Khúc Chấn Sơ.

Những người khác không biết bệnh của Khúc Chấn Sơ, nhưng bà lại biết rất rõ.

Dựa theo những hồ sơ bà đã xem trước đó, cảm xúc của Khúc Chấn Sơ cực kỳ không ổn định.

Sau khi xảy ra nhiều chuyện như thế, dưới tình huống cảm xúc kích đọn, có lẽ anh sẽ tổn thương tính mệnh của người khác.

Bà nói thẳng với An Diệc Diệp: “Chắc con cũng đã rõ, tình hình của Khúc Chấn Sơ không ổn định, hoàn toàn có khả năng làm ra chuyện này.”

An Diệc Diệp nghe đến đây, sốt ruột định giải thích, bà Nguyễn lại giơ tay ngắt lời cô.

“Nhưng vì con, tôi sẵn lòng tin tưởng cậu ấy. Tôi sẽ gọi người giúp đỡ việc điều tra, con ở lại đây chờ kết quả là được.”

An Diệc Diệp lại nhíu mày lắc đầu.

“Con rất vui vì bà đồng ý giúp đỡ, nhưng tôi cần phải đi điều tra cùng bọn họ.”

“Diệc Diệp.”

Bà Nguyễn bất đắc dĩ gọi, nói: “Nếu chuyện này thật sự là âm mưu, vậy người sắp đặt cái bẫy này chắc chắn muốn nhắm vào con và Khúc Chấn Sơ. Nếu con xuất hiện vào lúc này, có khả năng con cũng sẽ bị kéo vào vũng bùn.”

Bà Nguyễn tận tình khuyên nhủ, chỉ là vì không muốn An Diệc Diệp gặp nguy hiểm.

Nhưng An Diệc Diệp cũng có quyết tâm riêng của cô.

Cô kiên quyết nói: “Con không thể lại để Khúc Chấn Sơ đối mặt một mình nữa.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 628


CHƯƠNG 628

Cho dù là lúc trước hay bây giờ, Khúc Chấn Sơ đều chỉ muốn đẩy cô ra, để anh tự đối mặt một mình.

An Diệc Diệp đã bỏ lỡ quá nhiều, không muốn lại để Khúc Chấn Sơ một mình.

Bà Nguyễn nhíu mày, nhìn cô gái trước mặt.

Có lẽ An Hồng Ngọc nói rất đúng, An Diệc Diệp thật sự rất giống bà khi còn trẻ.

Bà trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng nhượng bộ.

“Được rồi, bác đồng ý.”

“Con có thể hợp tác cùng những người khác điều tra chuyện trong mấy ngày nay, nhưng con nhất định phải hứa với tôi, nếu có nguy hiểm, con nhất định phải đặt an toàn của bản thân lên đầu. Nếu có chuyện gì không đúng, cô cũng phải nghe theo sắp xếp của tôi.”

An Diệc Diệp cảm ơn gật đầu.

Cô duỗi tay nắm chặt bà Nguyễn.

“Cảm ơn, con nhất định sẽ làm được.”

Bà Nguyễn hơi sửng sốt, đây là lần đầu tiên bà thấy An Diệc Diệp chủ động nắm tay bà.

Trong lòng bà vô cùng chua xót.

Cũng chỉ là đồng ý cho cô tiếp tục điều tra chuyện của Khúc Chấn Sơ mà thôi, không ngờ cô lại vui vẻ như thế.

Không lẽ bà thật sự không phải là một người mẹ tốt sao?”

An Diệc Diệp không để ý đến ý nghĩ trong lòng bà, vội vàng đứng lên, không muốn chờ thêm giây phút nào nữa.

“Nếu đã thế, con đi xem tình hình bên phía Khúc Chấn Sơ trước.”

Bà Nguyễn hơi mỉm cười, gật đầu nói: “Đi đi.”

Nếu Nguyễn Lê đã hứa với An Diệc Diệp, cũng nhanh chóng hành động.

Cùng ngày hôm đó, luật sư nổi tiếng trong nước, cùng với một ít thám tử tư đều được mời đến trước mặt An Diệc Diệp.

Thậm chí bà còn lợi dụng thế lực nhà họ Nguyện, tìm mối quan hệ cho An Diệc Diệp, cho cô gia nhập vào đội ngũ điều tra.

Nhưng những điều này cũn không làm An Diệc Diệp tìm được manh mối hữu dụng nào.

Máy theo dõi được trang bị quanh bãi đậu xe đã bị dừng sử dụng từ mấy năm trước, không hề quay được bất cứ hình ảnh nào.

Hơn nữa khu nhà xưởng bỏ hoang này không có một bóng người, bắt đầu từ đường phố, đến cả camera cũng không tìm được.

An Diệc Diệp quay đầu nhìn Chiết Lam đứng bên cạnh.

“Sao các anh phát hiện ra Tiêu Nhĩ Giai ở nơi này?”

Chiết Lam nhíu mày nhớ lại.

“Có một cấp dưỡi phát hiện xe của Tiêu Nhĩ Giai rời khỏi nội thành, chúng ta lập tức cử người đuổi theo đến đây.”

“Trước đó bọn họ có từng nhìn thấy Tiêu Nhĩ Giai không?”

Chiết Lam hơi nâng tay, gọi mấy tên vệ sĩ bên cạnh lại, cẩn thận dò hỏi.

Một người nói: “Lúc chúng tôi đến đã hơi chậm trễ, từ đằng xa nhìn thấy có người ra khỏi xe, lập tức thông báo cho anh Khúc.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 629


CHƯƠNG 629

“Anh Khúc ra lệnh ở lại đây chờ anh ấy đến, chúng tôi cũng không đi vào, chỉ canh giữ ở bên ngoài, chặn hết tất cả cửa ra vào, mãi đến khi anh ấy đến.”

An Diệc Diệp nghe bọn họ nói, nhí mày: “Các anh chỉ nhìn thấy bóng người, cũng không nhìn thấy rõ người đó là Tiêu Nhĩ Giai sao?”

Mấy người nhìn nhau nói: “Đó là chiếc xe Tiêu Nhĩ Giai từng thuê mấy ngày trước, không sai được.”

An Diệc Diệp nhìn xung quanh, nếu Tiêu Nhĩ Giai thật sự đã chết trước khi Khúc Chấn Sơ đến, như vậy lúc đó chắc chắn còn có người ở cùng cô ta.

Người kia rất có khả năng là hung thủ.

An Diệc Diệp nhìn xung quanh, thật sự tìm được một vài dấu chân khác ở một góc, cũng không giống như là do Khúc Chấn Sơ để lại.

An Diệc Diệp ngồi xổm xuống đo lường, quay đầu nói: “Lúc các anh điều tra Tiêu Nhĩ Giai, Dư Nhã Thiểm ở đâu?”

“Hình như Tiêu Nhĩ Giai và Dư Nhã Thiểm đã xảy ra tranh chấp gì trước đó, đã tách ra, hiện tại Dư Nhã Thiểm đang ở khách sạn.”

“Lúc Khúc Chấn Sơ gặp chuyện, cô ta đang ở đâu?”

Chiết Lam hơi sửng sốt nói: “Cô An, cô nghi ngờ Dư Nhã Thiểm sao? Nhưng không phải cô ta và Tiêu Nhĩ Giai là người một phe sao?”

“Bất cứ hợp tác nào cũng có khả nãng sẽ tan vỡ vì lợi ích trước mắt, thiếu cô ta, cho dù chỉ là một chút nghi ngờ thì cũng cần phải biết rõ ràng.”

An Diệc Diệp đứng lên, nhìn xung quanh nói: “Anh đi tìm Dư Nhã Thiểm, đưa cô ta đến lâu đài cổ, tôi muốn hỏi thăm cô ta một vài chuyện.”

“Được.”

Chiết Lam gật đầu, lập tức dẫn người rời đi.

An Diệc Diệp ở lại, kiểm tra hiện trường lần nữa, lại không tìm được manh mối gì.

Bên phía Khúc Chấn Sơ đưa tin, có thể đến thăm hỏi.

An Diệc Diệp hít sâu, quyết định đi thăm Khúc Chấn Sơ trước.

Khi gặp lại Khúc Chấn Sơ, anh vẫn không hề thay áo tù, vẫn mặc áo sơ mi trắng và vest đen ngồi trên ghế.

Hơi dựa lưng ra sau, trông không giống phạm nhân trong trại tạm giam chút nào, ngược lại càng giống người mẫu trong tủ kính.

An Diệc Diệp cách cửa sổ nhìn người ngồi bên trong, lập tức có chút hoảng hốt.

Khúc Chấn Sơ vằ nhìn thấy An Diệc Diệp đứng bên ngoài, lập tức nhíu mày.

“Không phải bảo cô về sao?” Giọng điệu của anh vô cùng khó chịu, mang theo chút tức giận.

An Diệc Diệp lại bình tĩnh nói: “Tôi sẽ tìm được hung thủ giúp anh.”

“Không cần cô!” Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nói.

An Diệc Diệp hít thở sâu, nhìn anh không nói gì.

Khúc Chấn Sơ hơi mất kiên nhẫn nhíu mày, giọng điệu hơi mềm đi.

“Chuyện này không đơn giản như cô nghĩ, cô về nhà họ Nguyễn, đừng nhúng tay vào nữa.”

An Diệc Diệp lại cứng đầu nói: “Tôi không đi đâu nữa, Khúc Chấn Sơ.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 630


CHƯƠNG 630

Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt mày, đập mạnh tay lên bàn, phát ra tiếng vang lớn.

“Cô còn muốn làm cái gì? Không phải lúc trước tôi đã nói với cô ra sao? Tôi rất ghét cô, đừng xuất hiện trước mặt tôi!”

An Diệc Diệp cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót.

Tuy biết Khúc Chấn Sơ là muốn tốt cho cô, nhưng hết lần này đến lần khác nghe được lời này, cô vẫn sẽ đau lòng.

Cô kiên quyết lắc đầu.

“Tôi không đi, cho dù anh thật sự ghét tôi, chờ anh đi ra rồi tôi sẽ đi.”

Khúc Chấn Sơ nhìn mắt cô, hàng loạt cây kim nhỏ như lông tơ đâm vào lòng, cơn đau âm ỉ làm người ta khó chịu.

“Cô là đồ ngu sao?” Anh nắm chặt nắm đấm, quát lớn: “Tôi bảo cô đi, cô còn không đi!”

An Diệc Diệp cúi đầu, cố tình không nghe lời anh.

“Khúc Chấn Sơ, tôi tin anh sẽ không làm chuyện này.”

Khúc Chấn Sơ lại cười mỉa.

“Cô tin tôi? Đến cả tôi còn không tin tôi kìa!” Ánh mắt của anh dần trở nên lạnh lùng. “Trước khi gặp Tiêu Nhĩ Giai, tôi thật sự muốn g**t ch*t cô ta, nhưng đã có người giành trước.”

An Diệc Diệp nhớ tới cảnh anh nổi giận đùng đùng rời khỏi lâu đài cổ, lắc đầu.

“Nhưng hiện tại nó vẫn chưa xảy ra, đúng không?”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, nín thở.

“Tại sao cô…”

Ngu như thế…

Ngốc như thế…

Lúc này, không phải người khác đều sẽ cố gắng cách xa anh ra sao?

Chỉ có người phụ nữ này cứ giống hệt như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Thật là…

Ngốc.

Lại đáng yêu đến mức làm anh cực kỳ muốn lập tức lao ra ngoài, ôm chặt lấy cô.

Dạy anh làm cách nào để không yêu cô?

An Diệc Diệp cố nén cảm giác cay xè nơi hốc mắt, cúi đầu không dám nhìn Khúc Chấn Sơ.

Lại không cẩn thận bỏ lỡ ánh mắt dịu dàng như nước của Khúc Chấn Sơ vào lúc này.

“Khúc Chấn Sơ, anh có thể cẩn thận suy nghĩ lại, rốt cuộc sẽ có ai muốn hãm hại anh?”

Chờ cô lại ngẩng đầu lên, ánh mắt của Khúc Chấn Sơ cũng đã giấu diếm đi rất nhiều.

Anh có thể tránh đi ánh mắt An Diệc Diệp.

“Cô cần gì phải như thế thế?”

“Tôi muốn giúp anh, huống chi…”

An Diệc Diệp hơi dừng lại, cong môi cười khổ: “Không phải anh còn muốn đợi người kia sao? Có lẽ cô ấy sắp về rồi…”

Khúc Chấn Sơ hơi thay đổi sắc mặt, nhíu mày, giấu đi vẻ đau đơn trong đáy mắt.

Lại một lúc sau, cuối cùng anh mới thỏa hiệp nói: “Cô bảo quản gia đến bệnh viện tâm thần ở vùng ngoại thành, đi xem Khúc Nguyễn Vũ.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 631


CHƯƠNG 631

Khúc Nguyễn Vũ?

Đó là ông cụ nhà họ Khúc sao?

Có liên quan gì đến chuyện này?

Hơn nữa không phải ông đã bị nhốt ở bệnh viện tâm thần sao?

An Diệc Diệp khó hiểu nhìn anh, nhưng Khúc Chấn Sơ lại không giải thích.

Anh chỉ nói: “Bảo quản gia và Chiết Lam đi, cô ở yên ở nhà, không được đi đâu hết. Tốt nhất là quay về nhà họ Nguyễn, ngoan ngoãn ở trong nhà, đừng đi ra ngoài.”

“Ừ…”

An Diệc Diệp lập lờ nước đôi đồng ý.

Hết thời gian thăm hỏi, cô không thể không đứng lên.

Nhìn Khúc Chấn Sơ ở bên kia cửa sổ, An Diệc Diệp từ từ hít sâu, dán sát tay lên mặt kính.

“Khúc Chấn Sơ, tôi sẽ cứu anh ra.”

Khúc Chấn Sơ vẫn chưa hề thả lỏng mày, vừa định răn dạy cô, nhưng vừa nhìn thấy An Diệc Diệp, lời nói đến bên môi lại nuốt trở về.

Anh yên lặng một lúc lâu, cuối cùng mới gật đầu nhẹ.

“Chú ý an toàn.”

An Diệc Diệp cong môi, cười nhạt.

“Anh đang quan tâm tôi sao?”

Khúc Chấn Sơ không nói gì, dời mắt đi.

An Diệc Diệp cười nói: “Anh đang quan tâm tôi.”

Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài.

Qua vài giây, Khúc Chấn Sơ mới quay đầu, nhìn về phía An Diệc Diệp đã rời đi.

Anh ngồi tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, mới từ từ ngẩng đầu, cách pha lê, đặt tay lên chỗ An Diệc Diệp vừa mới dán tay vào.

“Tôi nhờ cô giúp tôi lúc nào chứ…”

Anh hơi cong môi.

Cảm giác này cũng không quá tệ.

Sau khi An Diệc Diệp quay về lâu đài cổ, nhanh chóng tìm được quản gia.

Quản gia nghe yêu cầu của cô xong, sợ hãi vội vàng xua tay.

“Không được không được, đến cả cậu chủ cũng hiếm khi đến nơi đó. Cô chủ không thể đến được.”

“Bệnh của cậu chủ trở nên tệ hơn cũng có liên quan ít nhiều đến nơi đó, cô không thể đi một mình được.”

An Diệc Diệp gật đầu, thuận thế nói: “Cho nên tôi mới bảo ông đi cùng tôi. Khúc Chấn Sơ nói có lẽ chuyện lần này có liên quan đến nơi đó, có lẽ tôi nên đi gặp ông nội của Khúc Chấn Sơ.”

Quản gia nhíu mày, vẫn không chịu đồng ý.

An Diệc Diệp nói thẳng: “Quản gia, tôi cần phải sang đó, cho dù ông không đi cùng tôi thì tôi cũng sẽ đi một mình.”

Nghe thế, quản gia sợ hãi vội vàng cản trước mặt cô.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 632


CHƯƠNG 632

“Thật sự không được, chỗ đó rất kinh khủng.”

Ông khuyên nhủ mãi, lại thấy An Diệc Diệp vẫn không chịu bỏ cuộc.

Một lúc sau, đành phải nói: “Nếu cô thật sự muốn đi, vậy để tôi đi cùng cô, ít nhất còn có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Nói xong, An Diệc Diệp lập tức kéo ông đi ra ngoài.

Quản gia vừa đi vừa tò mò nói: “Hiện tại ông cụ đã bị nhốt ở bệnh viện tâm thần, tại sao lại có liên quan đến chuyện này?”

Thật ra trong lòng An Diệc Diệp cũng có suy nghĩ như thế.

Lúc trước khi cô và Khúc Chấn Sơ cùng đến bệnh viện tâm thần, những hình ảnh nhìn thấy thỉnh thoảng sẽ lại xuất hiện trong đầu cô.

Khúc Nguyên Vũ như thế kia, nhìn kiểu gì cũng đã điên thật rồi, không lẽ còn có thể hãm hại Khúc Chấn Sơ sao?

Hai người nhanh chóng đi tới bệnh viện tâm thần vùng ngoại ô.

Sân nhỏ âm u đáng sợ, dù đang là buổi trưa cũng khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn tòa nhà màu trắng mục nát ở trước mắt, còn chưa đi vào, đã cảm thấy ngột ngạt một cách nặng nề rồi.

Hai người nhanh chóng đi vào, sau khi đi qua trạm gác kiểm tra chứng minh thư rườm rà, cuối cùng bọn họ cũng được vào trong bệnh viện.

Lần trước An Diệc Diệp cùng Khúc Chấn Sơ tới đây, thì Khúc Nguyên Vũ đang ngồi xổm nghịch đất trong sân ở bên ngoài.

Nhưng lần này cô và quản gia đi vào, lại không thấy ít người ở trong sân.

Cô đi thẳng vào trong thì thấy Khúc Nguyên Vũ đang ngồi trên xích đu, ông ta khẽ híp mắt lại, đung đưa chiếc ghế, trông có vẻ vô cùng thích thú.

An Diệc Diệp vừa nhìn thấy ông ta thì cảm thấy hơi kỳ lạ.

Trông Khúc Nguyên Vũ không khác gì lần trước, gần như không có gì thay đổi.

Nhìn từ xa thì không khác gì người bình thường.

Tim cô nhất thời đập mạnh, vội đi qua đó.

“Ông Khúc.”

Cô khẽ gọi, nhưng Khúc Nguyên Vũ lại không có phản ứng gì.

“Ông Khúc?”

An Diệc Diệp giơ tay khẽ chạm vào cánh tay ông ta.

Khúc Nguyên Vũ bỗng mở mắt ra, rồi túm chặt tay An Diệc Diệp, cắn xuống ngay.

An Diệc Diệp bị ông ta làm cho giật mình, nên chậm một bước, bị ông ta cắn vào hổ khẩu.

Khúc Nguyên Vũ cắn xé như một kẻ điên, tay An Diệc Diệp nhanh chóng chảy máu.

Quản gia vội đi tới, ngay cả mấy cô y tá ở bên cạnh cũng vội vàng chạy tới.

Cuối cùng mấy người hợp sức mới cứu được An Diệc Diệp, nhưng tay cô đã máu me be bét.

Mà bên này, Khúc Nguyên Vũ vẫn đang nhoẻn miệng cười.

Trên môi và răng của ông ta vẫn còn dính máu, khiến người khác thấy mà sợ.

Kẻ điên.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 633


CHƯƠNG 633

Quản gia vội dùng băng gạc đè vết thương giúp An Diệc Diệp, không hiểu tại sao Khúc Chấn Sơ lại nghi ngờ Khúc Nguyên Vũ.

Người trước mặt này làm sao có thể?

An Diệc Diệp và quản gia liếc nhìn nhau, rồi hỏi thăm mấy cô y tá.

Theo quan sát của họ, khoảng thời gian này Khúc Nguyên Vũ vẫn điên điên khùng khùng y như lúc trước, chẳng có gì thay đổi.

An Diệc Diệp không hỏi được manh mối gì, đành phải rời đi.

Có lẽ Khúc Chấn Sơ đã nghĩ quá nhiều.

Nhưng bọn họ chưa rời đi được mấy phút, thì một chiếc xe khác cũng từ từ lái vào bệnh viện tâm thần vắng vẻ này.

Chiếc xe màu đen không đi qua trạm gác rườm rà, mà chạy thẳng vào trong.

Cửa xe mở ra, Khúc Kiều liền bước xuống xe.

Ông ngửa đầu nhìn bầu trời, rồi đi qua sân, đi thẳng vào trong.

Ông nhanh chóng đi tới nơi mà An Diệc Diệp vừa mới tới.

Khúc Nguyên Vũ đang cầm một chiếc khăn màu trắng, lau tỉ mỉ vết máu ở khóe miệng.

Sau khi hai người An Diệc Diệp rời đi, ông ta lại nằm xuống xích đu, khẽ đung đưa.

Khúc Kiều đi tới trước mặt ông ta, khẽ cúi đầu nói.

“Ba, chúng ta đi thôi.”

Khúc Nguyên Vũ mở mắt ra, trong đôi mắt không hề có vẻ mơ màng, ngược lại còn rất tỉnh táo.

Ông nhìn Khúc Kiều ở trước mặt, rồi lên tiếng hỏi.

“Giờ Khúc Chấn Sơ thế nào rồi?”

“Chấn Sơ đã bị cảnh sát nghi ngờ, giờ đang bị bắt giam chờ xét xử, trước khi điều tra rõ sẽ không được thả ra.”

“Vậy thì tốt.”

Khúc Nguyên Vũ hừ lạnh, ông lườm Khúc Kiều ở trước mặt, bỗng lớn tiếng.

“Con còn thương xót cho nó?”

Khúc Kiều lúng túng nói: “Nói thế nào thì nó cũng là con cháu nhà họ Khúc…”

Sắc mặt Khúc Nguyên Vũ càng khó coi hơn, ông đập mạnh xuống tay ghế.

“Con xem nó là con trai, nhưng nó có xem con là ba không?”

“Con hãy thu lại nỗi đau lòng vô duyên vô cớ đó cho ba! Con quên rằng trước đây nó đã đối xử với chúng ta như thế nào à? Nhà họ Khúc chỉ cần một người thừa kế là đủ rồi.”

“Ba…”

“Con đừng nói nữa.”

Khúc Nguyên Vũ đứng dậy quở trách: “Người thừa kế mà ba vừa ý là Diên Nghị. Vì có người ba nhu nhược như con, nên nhà họ Khúc mới ra nông nỗi này.”

Khúc Kiều mím môi, cuối cùng vẫn không nói gì.

Khúc Nguyên Vũ cầm gậy ở bên cạnh mình, rồi xoay người đi ra ngoài.

“Con đưa ba lên xe đi, ba muốn gặp Diên Nghị.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 634


CHƯƠNG 634

Ông vừa đi vừa nói: “Khúc Chấn Sơ sẽ nhanh chóng nắm được sơ hở, nên chúng ta không có nhiều thời gian đâu, mà phải nhân cơ hội này đánh nó đến mức không ngóc đầu lên được.”

“Tập đoàn M.I chỉ là nỗi vất vả của Khúc Chấn Sơ để nhà họ Khúc hưởng lộc mà thôi.”

Khúc Kiều há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng đành phải gật đầu.

“Con biết rồi, ba.”

Dứt lời, ông liền dẫn Khúc Nguyên Vũ ngồi lên xe, rồi rời khỏi bệnh viện tâm thần đã nhốt ông ta trong 5 năm qua.

Ở bên này, An Diệc Diệp lại mất mọi manh mối.

Dư Nhã Thiểm được đưa đến lâu đài cổ, nhưng cô ta vừa nghe thấy chuyện của Tiêu Nhĩ Giai, còn ngạc nhiên hơn cả An Diệc Diệp.

“Khúc Chấn Sơ giết cô ta rồi ư?”

An Diệc Diệp cau mày, quan sát vẻ mặt của cô ta.

“Cô không biết chuyện này?”

Dư Nhã Thiểm bất mãn: “Tất nhiên là tôi không biết rồi, chuyện này đâu liên quan gì đến tôi? Từ lúc Tiêu Nhĩ Giai phát điên đốt viện bảo tàng, tôi đã đoán ra, chắc chắn Khúc Chấn Sơ sẽ không bỏ qua cho cô ta, nên vội vàng mỗi người một ngả với cô ta.”

Cô ta nhìn An Diệc Diệp, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô định đẩy cái chết của cô ta lên người tôi?”

An Diệc Diệp không nhìn ra manh mối gì, nên hỏi tiếp: “Nếu đã như thế thì lúc Khúc Chấn Sơ xảy ra chuyện, cô đang ở đâu?”

“Tôi ở khách sạn. Người trong khách sạn đều có thể làm chứng cho tôi.”

Cô ta mất kiên nhẫn đáp, rồi bật dậy, cúi đầu nhìn An Diệc Diệp.

“An Diệc Diệp, tôi nói cho cô biết, cô không phải là cảnh sát, nên cô không có tư cách tra hỏi tôi.”

Dứt lời, cô ta đứng dậy nhìn xung quanh, rồi xoay người định rời đi.

Nhưng vừa đi được một bước, quản gia đang đứng phía sau bỗng vươn tay ra ngăn cản.

Dư Nhã Thiểm ngừng bước, quay đầu nhìn An Diệc Diệp.

“Cô có tin tôi kiện mấy người tội bắt cóc không? Đến lúc đó, hai người có thể làm đôi uyên ương bỏ mạng ở trong tù.”

An Diệc Diệp nhìn chằm chằm Dư Nhã Thiểm một lát, rồi mới khoát tay với quản gia.

Giờ quản gia mới thả người.

Dư Nhã Thiểm bất mãn nhìn chằm chằm An Diệc Diệp, trước khi đi còn nói: “An Diệc Diệp, cô có từng nghĩ, nếu không có cô, liệu Khúc Chấn Sơ có đi tới bước đường này không? Anh ta giết người vì ai?”

Dứt lời, cô ta nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của An Diệc Diệp, rồi khẽ cười, dứt khoát xoay người rời đi.

An Diệc Diệp ngồi thẳng lưng, bất động trên sofa.

Quản gia nghe Dư Nhã Thiểm nói thế, thì lo lắng nhìn An Diệc Diệp.

Ông đang định đi tới an ủi cô, nhưng An Diệc Diệp đã đứng dậy trước một bước.

Cô nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình rồi nói: “Không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta vẫn phải tìm tiếp.”

“Nếu bên Chiết Lam có manh mối, nhớ phải gọi cho tôi. Tôi về nhà họ Nguyễn một chuyến, để xem bên đó có tin tức gì không.”

Trong lúc An Diệc Diệp bận bịu tìm kiếm chứng cứ mới, thì hoạt động thôn tính tập đoàn M.I cũng ồ ạt kéo đến.
 
Back
Top Bottom