Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 635


CHƯƠNG 635

Trong mấy ngày Khúc Chấn Sơ bị đưa vào trại giam, dưới sự dẫn dắt của Khúc Diên Nghị, đã giành được mấy hạng mục liên tiếp vốn do tập đoàn M.I phụ trách.

Có người nhanh chóng đoán ra ý đồ của nhà họ Khúc.

Đối với chuyện lần này, trong lòng mỗi người nghĩ mỗi khác.

Có người cảm thấy, nhà họ Khúc thừa nước đục thả câu với người thân của mình, không hề có giới hạn, khiến người coi thường.

Nhưng một số người lại cảm thấy, trước đây Khúc Chấn Sơ cũng không đối tốt với nhà họ Khúc, đã cướp đi không ít hạng mục, còn mạnh mẽ chèn ép.

Giờ nhân lúc anh gặp nạn lấy mạng anh, đã sớm là chuyện thường tình trong giới thương trường.

Mặc kệ là dùng thủ đoạn nào, chỉ cần là người chiến thắng cuối cùng là được.

Kẻ thua cuộc mãi mãi là kẻ thua cuộc.

Biến động lớn nhất trong chuyện lần này chính là, có lẽ cục diện kiềng ba chân vừa mới hình thành sẽ bị đổi mới.

Trong tình huống này, một số công nhân viên trong tập đoàn M.I cũng bắt đầu rục rịch.

Chiết Lam vừa phải quan tâm tình hình công ty, vừa phải đích thân điều tra vụ án của Khúc Chấn Sơ, rất nhanh đã bắt đầu quần áo tả tơi, thiếu điều phân thân.

An Diệc Diệp lại tới tập đoàn M.I.

Cô vừa bước vào, đã nhìn thấy tình trạng bất ổn trong công ty.

Không ít người mất tập trung làm việc, mà quay đầu nhìn An Diệc Diệp, ánh mắt cũng trở nên phức tạp.

Bọn họ đều đang xem chừng là mình nên đi, hay ở lại?

An Diệc Diệp phớt lờ bọn họ, mắt nhìn thẳng, đi thang máy lên thẳng tầng cao nhất.

Tầng 66 là văn phòng làm việc của Khúc Chấn Sơ, đồng thời cũng là phòng hội nghị thảo luận chuyện hệ trọng.

Chiết Lam đứng ở cửa thang máy, thấy An Diệc Diệp đi lên, thì vội đi theo cô vào trong.

“Lúc tôi quay về thì phát hiện ra, bọn họ đã bắt đầu mở cuộc họp hội đồng quản trị, hình như… định đổi tổng giám đốc.”

Anh do dự nói, rồi nhìn sắc mặt An Diệc Diệp, nhưng trông cô vô cùng bình tĩnh.

An Diệc Diệp đang đứng ngoài cửa, bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện lác đác vọng ra từ bên trong.

“Khoảng thời gian này Khúc Chấn Sơ bị bắt, cổ phần công ty cũng giảm mạnh, giờ những đơn hàng đã nắm trong tay cũng bị cướp mất.”

“Giờ loạn trong giặc ngoài, nếu Khúc Chấn Sơ không quay về, thì chúng ta phải làm thế nào?”

“Có trời mới biết chừng nào cậu ta mới được thả ra, rồi quay về công ty.”

Mấy thành viên hội đồng quản trị lần lượt lắc đầu.

“Nói thì dễ lắm, cậu ta là giết người, chẳng lẽ chúng ta phải đợi tới khi cậu ta ra tù à?”

“Đến lúc đó cả công ty cũng chẳng còn gì nữa.”

Sau khi than thở một lúc, có người thừa cơ nói: “Chờ đợi như vậy cũng không phải là cách, không bằng chúng ta chọn ra một người để thay thế Khúc Chấn Sơ…”

Thấy mọi người xung quanh đều im lặng, ông ta nói tiếp: “Dù sao cũng không thể để mọi người chờ mãi như vậy đúng không? Chúng ta đợi được, nhưng công ty thì không.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 636


CHƯƠNG 636

Có mấy người nhanh chóng bị thuyết phục.

“Chẳng lẽ ông đã ứng cử viên sáng giá?”

An Diệc Diệp đứng ở cửa, nhưng không mở cửa ra, mà lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.

Người kia thở dài, nói nhỏ.

“Chẳng phải lúc trước Khúc Diên Nghị đã cướp không ít đơn hàng từ tay chúng ta à? Tôi đã xem qua phương án của họ rồi, không thua kém gì tổng giám đốc Khúc.”

“Huống hồ, tổng giám đốc Khúc vốn là anh của Khúc Diên Nghị, giờ công ty xảy ra chuyện, nhà họ Khúc ra mặt quản lý giúp, cũng không phải chuyện gì to tát.”

“Dù sao cũng không thể để mấy chục nghìn người trong công ty thất nghiệp được, đúng không?”

“Chuyện này…”

Mọi người đang định lên tiếng, thì cửa phòng bỗng bị người khác mở ra.

Người trong phòng nhất thời giật mình, vội quay đầu lại.

Bọn họ định chửi ầm lên, thì nhìn thấy An Diệc Diệp đang đứng ở cửa, nên vội nuốt lại lời mắng chửi đã tới bên miệng.

Mấy thành viên hội đồng quản trị liếc nhìn nhau hỏi: “Cô An, ngọn gió nào đã đưa cô tới đây thế?”

“Đúng đó, nếu cô nói trước một tiếng, chắc chắn chúng tôi sẽ đích thân ra ngoài chào đón cô.”

An Diệc Diệp nhìn mấy người đang ngồi trong văn phòng.

Trong 10 thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn M.I, thì đã có sáu người đang ngồi ở đây rồi.

Từ đoạn đối thoại ban nãy của họ, thì mấy người này đều muốn dứt khoát mở thành thả binh, chắp tay dâng công ty do một tay Khúc Chấn Sơ gây dựng cho người nhà họ Khúc.

Sao An Diệc Diệp có thể cho phép chuyện này xảy ra?

Cô thu bàn tay đang mở cửa về, rồi từ tốn đi tới.

“Mấy người đang bàn chuyện gì thế?”

Mấy thành viên hội đồng quản trị liếc nhìn nhau, rồi do dự một lúc.

“Nếu công ty cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách, so với việc cứ ngồi đợi tổng giám đốc Khúc quay về, không bằng chọn ra một người có thể quản lý, để ổn định lòng người.”

“Đúng đó, nếu cứ đợi mãi thế này thì chừng nào mới ngóc đầu lên được?”

An Diệc Diệp bình tĩnh lắng nghe lời oán trách của họ, rồi khẽ nhướng mày.

“Người mà các ông chọn là Khúc Diên Nghị?”

Bọn họ bị An Diệc Diệp nói trúng tim đen, thì dứt khoát đi thẳng vào vấn đề.

“Khúc Diên Nghị vốn là em của tổng giám đốc Khúc, bọn họ đều là người nhà họ Khúc, giờ bảo cậu ấy tới giúp, có gì sai chứ?”

“Chúng tôi chỉ nghĩ cho công ty mà thôi.”

An Diệc Diệp gật đầu.

“Các ông nói đúng, quả thật lúc này cần một người tới quản lý công ty.”

Mọi người nghe vậy, đều không ngờ An Diệc Diệp lại đồng ý nhanh như thế, còn vui vẻ gật đầu.

Nhưng An Diệc Diệp lại nói tiếp: “Nhưng các ông có ứng cử viên của các ông, thì tôi cũng có người của tôi.”

Mọi người đều quay đầu nhìn cô.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 637


CHƯƠNG 637

“Cô chọn ai?”

An Diệc Diệp khẽ cười, đặt hai tay lên bàn, rồi ngẩng đầu nhìn quanh văn phòng.

“Tôi.”

Mọi người nghe xong thì sửng sốt, rồi nghi ngờ nhíu mày, lắc đầu lia lịa.

“Không được.”

“Đúng vậy, đây là chuyện của tập đoàn M.I, đâu liên quan gì đến cô?”

“Chuyện này vẫn chưa đến lượt cô lên tiếng, trong tập đoàn có nhiều người xuất sắc như thế, dựa vào cái gì mà để cô tới quản lý?”

An Diệc Diệp gật đầu nói tiếp: “Dựa vào chuyện tôi là vợ Khúc Chấn Sơ, đồng thời cũng là người thừa kế hợp pháp của nhà họ Nguyễn.”

Giọng nói cô không lớn, nhưng rất hùng hồn, khí phách.

Mấy thành viên hội đồng quản trị đều bị câu nói của cô chấn động đến mức nửa ngày không nói nên lời.

Vế đầu tiên còn dễ nói, dù gì cuộc hôn nhân của hai người cũng là giả.

Nhưng ai cũng nhìn ra, Khúc Chấn Sơ xem An Diệc Diệp còn quan trọng hơn tính mạng của bản thân.

Nếu chỉ có điều này thì thôi, nhưng giờ cô còn có thân phận lớn hơn, đó là người thừa kế hợp pháp của nhà họ Nguyễn.

Chỉ riêng điều này thì ai cũng không thể ngăn cản cô.

Nếu An Diệc Diệp muốn, đừng nói là tạm thời quản lý công ty, dù là thừa cơ nuốt chửng toàn bộ tập đoàn M.I, cũng không ai dám nói một câu.

An Diệc Diệp hài lòng nhìn mọi người đã bình tĩnh lại.

“Được, kể từ hôm nay, tôi sẽ thay Khúc Chấn Sơ quản lý tập đoàn M.I, cho đến khi anh ấy quay lại.”

Mấy thành viên hội đồng quản trị bất mãn hừ lạnh, lẩm bẩm.

“Một người phụ nữ thì còn có thể làm được gì? Sớm muộn gì tập đoàn cũng phá sản. Sao có thể đợi tới khi Khúc Chấn Sơ quay về chứ?”

An Diệc Diệp liếc nhìn bọn họ, lạnh lùng đáp: “Tôi nhớ, thành viên hội đồng quản trị trong công ty không được xen vào chuyện hành chính và quyết định của tổng giám đốc.”

“Điều duy nhất mà các ông cần phải làm là đợi cổ tức hằng năm, còn công ty thì không cần các ông phải bận tâm.”

Mọi người đều bị giọng điệu của An Diệc Diệp chọc tức đến mức mặt đỏ tía tai, bất mãn đập bàn đứng dậy.

“Được! Để tôi xem cô có thể quản lý công ty thành bộ dạng gì?”

Trong suốt quá trình, Chiết Lam luôn trợn mắt há mồm đứng sau lưng An Diệc Diệp, nhìn cô áp đảo mọi người, bức lui sáu thành viên hội đồng quản trị đức cao vọng trọng.

Trong ấn tượng của anh, tính cách An Diệc Diệp luôn hơi mềm yếu, hiếm khi tỏ ra thái độ cứng rắn như vậy.

Hơn nữa anh không ngờ, mình lại nhìn ra chút bóng dáng của Khúc Chấn Sơ từ trên người cô.

Anh không khỏi liếc nhìn cô lần nữa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 638


CHƯƠNG 638

Rồi An Diệc Diệp quay đầu căn dặn: “Chiết Lam, rốt cuộc Khúc Diên Nghị đã cướp bao nhiêu đơn hàng của tập đoàn?”

Chiết Lam vội lật tài liệu trong tay.

“Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, có tổng cộng sáu đơn, những mỗi đơn đều khá lớn, hình như bọn họ đã chuẩn bị từ trước.”

Thật ra anh không biết có phải nhà họ Khúc định thừa nước đục thả câu hay không, mà mấy công ty khác cũng đồng loạt hành động.

Nhưng chỉ có nhà họ Khúc là có thể tạo thành mối uy h**p với M.I.

Hơn nữa cũng chỉ có họ mới thành công.

An Diệc Diệp cau mày.

“Mấy chuyện này đều do Khúc Diên Nghị làm?”

Chiết Lam gật đầu.

“Thật ra từ khi Khúc Diên Nghị bắt đầu nắm giữ nhà họ Khúc, đã thường xuyên đối chọi gay gắt với tập đoàn, nhưng trước đây chưa bao giờ thành công, giờ anh Khúc Chấn Sơ vừa rời đi, bọn họ đã hành động ngay.”

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, quay đầu nói: “Chiết Lam, tôi không quen quản lý công ty cho lắm, nên tạm thời việc kinh doanh công ty sẽ giao cho anh trước.”

“Nếu có bất kỳ ai chất vấn quyết định của tôi, thì cứ việc nói cho tôi biết, để tôi tới giải quyết, không được để người khác thừa cơ vắng nhà mà lẻn vào.”

Trong tình hình hiện tại, bọn họ chỉ có thể chia ra hành động, công ty thì giao cho Chiết Lam, còn cô đi tìm kiếm manh mối, để cứu Khúc Chấn Sơ ra ngoài.

Chiết Lam nhìn An Diệc Diệp ở trước mặt.

Thật ra theo anh đang nhìn thấy, An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ đều thuộc tuýp người lãnh đạo.

Nhưng bình thường hiếm khi An Diệc Diệp biểu hiện ra bên ngoài.

Trước đây lúc Khúc Chấn Sơ bị bỏng, anh luôn nhớ rằng.

Lúc đó mỗi hành động và mệnh lệnh của An Diệc Diệp, đều khiến người khác vô thức muốn đi theo.

Có lẽ, đây chính là thiên phú của người lãnh đạo.

An Diệc Diệp lại căn dặn mấy chỗ cần phải chú ý, mới xoay người rời đi.

An Diệc Diệp vừa ra khỏi tập đoàn, thì cảnh sát đã tìm tới cửa, yêu cầu cô đi lấy khẩu cung.

An Diệc Diệp giả vờ bình tĩnh nhìn hai cảnh sát ở trước mặt.

“Tôi cũng không biết gì nhiều về chuyện hôm đó, cảnh tượng tôi chứng kiến cũng không khác gì mấy anh.”

“Nhưng tôi có thể chắc chắn, tôi không hề nhìn thấy Khúc Chấn Sơ xuống tay với Tiêu Nhĩ Giai.”

“Đồng thời tôi đã quan sát thi thể của Tiêu Nhĩ Giai, thi thể của cô ta hơi khác thường, không giống như bị giết sau khi vật lộn.”

Hai cảnh sát liếc nhìn nhau, rồi gật đầu đáp: “Đúng vậy, quả thật trong chuyện này có hơi khả nghi, nên chúng tôi vẫn đang điều tra.”

“Các anh tin à?”

An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn bọn họ, còn tưởng hôm nay sẽ gặp một trận hiểu lầm và phỉ báng, ai dè cảnh sát lại tìm thấy vấn đề ở bên trong.

Nghe thấy câu này, cô nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nhanh chóng nhíu mày.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 639


CHƯƠNG 639

“Nhưng nếu là vậy thì tại sao các anh còn bắt Khúc Chấn Sơ về?”

“Dựa vào tình hình hiện tại, Khúc Chấn Sơ bị phát hiện ở hiện trường vụ án, hơn nữa trên người còn có vết máu, trên dao găm sát hại Tiêu Nhĩ Giai cũng có dấu vân tay của Khúc Chấn Sơ.”

“Dựa vào mấy manh mối này, thì theo quy định, chúng tôi cần phải nhốt anh ta lại, cho đến khi rửa sạch hiềm nghi.”

An Diệc Diệp gật đầu, rồi chợt nhớ tới một vấn đề.

“Tôi tò mò một điều, ban đầu các anh nhận được tin tức bằng cách nào, mà tới nhà xưởng bị bỏ hoang đó?”

Nhưng hai cảnh sát lại lắc đầu.

“Xin lỗi, đây là cơ mật, nên chúng tôi không thể nói cho cô biết.”

Dứt lời, bọn họ đứng dậy nói: “Nếu ba ngày sau vẫn không tìm được manh mối, thì Khúc Chấn Sơ vẫn sẽ đối mặt với lời cáo buộc ở trên tòa.”

An Diệc Diệp hít sâu một hơi.

“Tôi biết rồi.”

Sau khi tiễn hai cảnh sát, An Diệc Diệp lại chìm trong mớ hỗn độn, không tìm ra được bất kỳ đầu mối nào.

Rất nhiều nhân chứng đều nhìn thấy Tiêu Nhĩ Giai và Khúc Chấn Sơ cùng xuất hiện ở bãi đậu xe.

Mà sau khi Tiêu Nhĩ Giai chết, trên người Khúc Chấn Sơ lại dính máu của cô ta…

Còn có cả dấu vân tay…

An Diệc Diệp dẫn người nhanh chóng tìm kiếm mọi chứng cứ.

Ba ngày sau, vụ án của Khúc Chấn Sơ chính thức mở phiên tòa.

Lúc này người đàn ông mặc vest, đứng ở chỗ bị cáo, vẻ mặt vô cảm, ánh mắt còn bình tĩnh hơn bất kỳ ai.

Như thể giờ anh không hề đứng trong phiên tòa, mà đang đứng trước mặt đế quốc thương mại của mình.

Mặc kệ thẩm phán hỏi gì, anh cũng có thể trả lời trôi chảy, mạch lạc.

An Diệc Diệp lo lắng nhìn xuống sàn.

Đây là lần thứ hai cô tới những nơi như này.

Lần đầu tiên thì không được như ý, ngược lại để Tiêu Nhĩ Giai chạy mất.

Ai dè, chưa được bao lâu, cô lại tới đây lần nữa, nhưng người đứng trên đó đã đổi thành Khúc Chấn Sơ.

Mấy ngày nay An Diệc Diệp cũng không tìm được nhiều chứng cứ.

Cô chỉ có thể nắm được một điều, đó là tính từ thời gian tử vong của Tiêu Nhĩ Giai, thì Khúc Chấn Sơ không có thời gian để gây án.

Luật sư do đích thân bà Nguyễn mời tới liệt kê từng chứng cứ, với mạch suy nghĩ rõ ràng.

Phiên tòa hôm nay gần như thu hút toàn bộ người quyền quý ở Kinh Thành.

Ngay cả bà Nguyễn và An Hồng Ngọc cũng tranh thủ chạy tới đây.

Thấy dáng vẻ căng thẳng của An Diệc Diệp, bà Nguyễn vươn tay phủ lên mu bàn tay của cô.

“Con đừng lo, cậu ấy sẽ không sao đâu.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 640


CHƯƠNG 640

An Diệc Diệp gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, liệu giữa chừng có xảy ra chuyện gì không.

Nhưng mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ như trong tưởng tượng của An Diệc Diệp.

Bên cảnh sát cũng giao chứng cứ trong tay ra.

Theo phán đoán bên pháp y, trong khoảng thời gian Tiêu Nhĩ Giai tử vong, nếu căn cứ vào việc phát hiện thi thể thì phải lùi về hai tiếng.

Điều duy nhất mà cô có thể làm là chứng minh Khúc Chấn Sơ không có mặt vào lúc đó.

Đúng lúc này, Chiết Lam vội vã chạy vào, giao một tập tài liệu trong tay cho thẩm phán,

An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn anh ta.

“Anh giao thứ gì lên thế?”

Chiết Lam nói nhỏ: “Hôm qua tôi đi gặp tổng giám đốc Khúc, anh ấy bảo tôi thu thập toàn bộ camera giám sát trong lâu đài cổ, để chứng minh anh ấy không có mặt ở hiện trường.”

“Anh ấy bảo anh làm à?”

An Diệc Diệp hỏi ngược lại, rồi ngẩng đầu nhìn vào trong phiên tòa.

Không chỉ có camera giám sát, mà ngay cả quản gia và nữ đầu bếp cũng được mời tới, để ra tòa làm chứng.

Vụ án được mọi người theo dõi sát sao như vậy, tất nhiên phải mất cả buổi chiều, mới có thể đi đến hồi kết.

Thấy chứng cứ trên đó ngày càng nhiều, cuối cùng An Diệc Diệp cũng yên lòng.

Thẩm phán gõ búa trong tay, đợi hội trường yên tĩnh lại mới từ tốn mở miệng.

“Dựa vào chứng cứ hiện nay, quả thật Khúc Chấn Sơ không có thời gian chuẩn bị để gây án, nên không đủ chứng cứ, tội danh không được thành lập.”

Nghe đến đây, An Diệc Diệp không khỏi mỉm cười, nhìn Khúc Chấn Sơ.

Thẩm phán nói tiếp: “Giờ tôi tuyên bố, Khúc Chấn Sơ vô tội.”

Vừa dứt lời, An Diệc Diệp kích động đứng dậy, không nhịn được đi tới trước mặt Khúc Chấn Sơ.

Cô muốn nói rất nhiều điều, nhưng lúc này, cô thật sự không biết phải mở miệng thế nào.

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên.

“Cảm ơn em.”

“Khoan đã!”

Anh còn chưa dứt lời, một giọng nói già nua mạnh mẽ đã vọng vào từ cửa tòa án.

“Khoan đã!”

Nghe thấy giọng nói này, mọi người đồng loạt quay đầu, nhìn về phía cửa.

An Diệc Diệp vừa nhìn đã trợn tròn mắt.

Lúc này, người đang chống gậy từ tốn đi vào cửa kia, chẳng phải là Khúc Nguyên Vũ lẽ ra phải ở trong bệnh viện tâm thần hay sao?

Mọi người đều nhận ra ông ta, ai cũng ngạc nhiên trợn tròn mắt giống như An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ khẽ híp mắt, ánh mắt càng trở nên sâu thẳm, thâm trầm nhìn người đang từ tốn đi tới, không nhìn ra được cảm xúc của anh.

Khúc Nguyên Vũ thấy mọi người đều nhìn mình, thì bình tĩnh mỉm cười, từ tốn đi vào.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 641


CHƯƠNG 641

“Xin quan tòa đợi một lát, tôi vẫn còn một chuyện.”

Trong cả phiên tòa, ai cũng giữ im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Bọn họ đang mơ màng, quan sát kỹ lưỡng Khúc Nguyên Vũ ở trước mặt.

Nghe nói người này đã phát điên rồi, sao giờ lại không nhìn ra chút điên dại nào vậy?

Ngược lại còn rất khôn khéo.

Ông đi thẳng đến chính giữa phiên tòa, thu hết ánh mắt của mọi người vào đáy mắt.

Cuối cùng, ông nhìn Khúc Chấn Sơ bằng ánh mắt sâu xa.

Thẩm phán nhíu mày, nhìn ông ta từ trên xuống dưới.

“Ông có chuyện gì à?”

Khúc Nguyên Vũ gật đầu, bỗng lớn tiếng nói.

“Tôi muốn khởi tố Khúc Chấn Sơ.”

Vừa dứt lời, hội trường nhất thời xôn xao.

Ai cũng không ngờ, vào thời khắc mấu chốt này, Khúc Nguyên Vũ lại đột ngột xuất hiện.

Hơn nữa, còn nói ra những lời mà người khác không thể nào tưởng tượng được.

Đừng nói là bọn họ, mà ngay cả thẩm phán cũng nhíu mày.

“Khúc Chấn Sơ đã được rửa sạch hiềm nghi, cái chết của Tiêu Nhĩ Giai không liên quan gì đến cậu ta.”

Khúc Nguyên Vũ không hề phủ nhận gật đầu, chậm rãi nói: “Tôi biết, nhưng chuyện mà tôi muốn khởi tố không phải là chuyện này.”

“Vậy ông muốn khởi tố Khúc Chấn Sơ chuyện gì?”

Khúc Nguyên Vũ cười từ tốn.

“Tôi muốn khởi tố Khúc Chấn Sơ tội giam giữ tôi trái phép trong 5 năm qua.”

An Diệc Diệp vừa nghe vậy thì ánh mắt nhất thời thu nhỏ lại.

Khúc Nguyên Vũ nói tiếp: “Trong tình huống tôi không hề phát điên, Khúc Chấn Sơ đã nhốt tôi ở trong bệnh viện tâm thần, kéo dài đến 5 năm.”

Vừa dứt lời, mọi người lại kinh ngạc lần nữa.

Bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn Khúc Chấn Sơ.

Trước đây tin Khúc Nguyên Vũ phát điên đã được lan truyền xôn xao.

Không ngờ mọi thứ đều là giả?

Nhất thời, toàn bộ người trong phiên tòa đều nhao nhao cả lên.

Thẩm phán gõ búa hai lần liên tiếp, mới khiến mọi người yên tĩnh lại lần nữa.

Ông nhìn Khúc Nguyên Vũ ở trước mặt hỏi: “Ông có chứng cứ gì không?”

“Tôi chính là chứng cứ.”

Khúc Nguyên Vũ đứng thẳng người.

Quả thật, người vốn tưởng rằng là kẻ điên, nhưng giờ lại tỉnh táo xuất hiện ở đây, đã là chứng cứ lớn nhất.

Nhưng ai mà biết, liệu có phải sau này ông ta mới được chữa khỏi hay không?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 642


CHƯƠNG 642

Trong lúc mọi người nghi ngờ, Khúc Nguyên Vũ lại nói: “Nhưng tôi có thể giải thích đầy đủ lý do tại sao cậu ta lại làm thế.”

Ông khẽ cười nói tiếp: “Dì gì người điên thật sự mới chính là cậu ta.”

Hội trường yên tĩnh, mọi người đều choáng váng đầu óc trước những lời công bố liên tiếp của Khúc Nguyên Vũ.

Ông thong thả đưa tài liệu mà mình luôn nắm giữ trong tay cho thẩm phán.

“Đây là ca bệnh mà nhiều năm qua Khúc Chấn Sơ vẫn luôn tiếp nhận điều trị.”

“Trên đó ghi rất rõ, bệnh của Khúc Chấn Sơ đã tới giai đoạn nguy hiểm nhất, thậm chí là mất khống chế về hành vi của bản thân.”

“Liên quan đến điều này, bác sĩ Trương chữa trị trong thời gian dài cho cậu ta, và An Diệc Diệp vợ cậu ta đều có thể ra mặt làm chứng.”

Mọi người nghe thấy câu này, đều đồng loạt nhìn về phía An Diệc Diệp.

Hai tay An Diệc Diệp siết thành nắm đấm, vô thức lùi về sau một bước, rồi lắc đầu.

Nhưng Khúc Nguyên Vũ lại hấp tấp nói: “Chuyện này vô cùng nghiêm trọng, tôi đã dẫn hết nhân chứng tới đây, thẩm phán có thể hỏi rõ ngay lúc này.”

Thẩm phán lật tài liệu trong tay, rồi lại nhìn Khúc Nguyên Vũ ở trước mặt.

Một lát sau, ông mới gật đầu.

“Ông bảo bọn họ vào đi.”

Rất nhanh, bác sĩ Trương sớm đã chờ đợi ở bên ngoài được dẫn vào trong.

Anh dè dặt liếc nhìn An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của họ, đã vội quay đầu đi.

Thẩm phán lên tiếng hỏi: “Khoảng thời gian này, cậu luôn chữa bệnh cho Khúc Chấn Sơ à?”

Bác sĩ Trương gật đầu.

“Bắt đầu từ 5 năm trước, tôi luôn giúp anh Khúc chữa bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế, sau đó, rõ ràng anh ấy đã xuất hiện chuyển biến tốt.”

Anh vừa dứt lời, Khúc Nguyên Vũ đang đứng bên cạnh lạnh lùng nói.

“Đó là lúc trước, còn giờ thì sao? Bệnh tình của cậu ta có tái phát không?”

Bác sĩ Trương căng thẳng lau mồ hôi hột trên trán, rồi quay đầu nhìn về phía Khúc Chấn Sơ.

Cuối cùng, anh vẫn gật đầu đáp: “Quả thật, trước đây mấy tháng đã từng xuất hiện, hơn nữa còn nghiêm trọng hơn lúc trước…”

Khúc Nguyên Vũ nói tiếp: “Vậy tình trạng hiện tại của cậu ta có gây nguy hại cho người khác không?”

“Cậu ta đã nhất thời mất đi năng lực khống chế hành vi của mình đúng không?”

Ông ta liên tục đặt câu hỏi, bác sĩ Trương đành phải gật đầu.

Nhưng An Diệc Diệp không hiểu, rõ ràng ông ta có thể dùng thẳng tội danh giam giữ trái phép, để tống Khúc Chấn Sơ vào tù, tại sao lại đưa ra mấy chứng cứ này?

Chẳng lẽ ông ta đang giúp Khúc Chấn Sơ thoát tội?

Nếu đợi bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế của anh thật sự được kiểm chứng, thì toàn bộ tội trạng sẽ mất đi hiệu lực.

Đến lúc đó, Khúc Chấn Sơ sẽ không gánh bất kỳ trách nhiệm hình sự nào.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 643


CHƯƠNG 643

Nhưng Khúc Nguyên Vũ lại nói tiếp: “5 năm trước, lúc bị cậu ta nhốt vào bệnh viện tâm thần thì tôi chẳng hề có bệnh, nhưng vẫn bị cậu ta cưỡng ép giam giữ.”

“Tôi biết, cậu ta bị ảnh hưởng từ bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nên tôi có thể không truy cứu.”

“Nhưng, để mọi người và xã hội phát triển khỏe mạnh, tôi mong quan tòa có thể tiến hành trừng phạt cậu ta.”

Ông ta nói đến đây, thì An Diệc Diệp mới chợt vỡ lẽ.

Khúc Nguyên Vũ định tống Khúc Chấn Sơ vào bệnh viện tâm thần.

Nhất thời, phiên tòa lại bàn tán sôi nổi.

Không ai ngờ rằng, phiên tòa hôm nay lại xảy ra chuyện đảo ngược động trời như vậy.

Từ Khúc Chấn Sơ bị tố cáo là mưu sát, được rửa sạch tội danh.

Nhưng giờ anh lại bị khởi tố tội giam giữ trái phép, vạch trần bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế không thể kiểm soát bản thân của anh.

Hàng loạt chuyện đảo ngược này khiến mọi người không kịp chứng kiến.

Một thế hệ con cưng của trời, người sáng lập ra tập đoàn M.I, là truyền kỳ trong giới kinh doanh.

Thậm chí, trong mấy năm tới, anh có thể trở thành thế lực mạnh mẽ sánh vai cùng nhà họ An và nhà họ Nguyễn.

Nhưng chỉ trong một đêm, anh lại biến thành bệnh nhân được đưa vào bệnh viện tâm thần.

Nghe thấy tiếng bàn tán ở xung quanh, An Diệc Diệp không nhịn được tiến lên phía trước.

“Khúc Chấn Sơ có thể khống chế hành vi của mình, anh ấy sẽ không tổn thương người khác.”

Hình như Khúc Nguyên Vũ đã sớm đoán trước An Diệc Diệp sẽ đứng ra nói.

“Vậy mời cô nói cho tôi biết, Khúc Chấn Sơ từng thực hiện hành vi bạo lực với cô chưa?”

“Chưa.”

“Tôi nhớ, lúc cô ở bên Khúc Chấn Sơ, từng bị cậu ta giam cầm mấy lần, không được rời khỏi lâu đài cổ, đúng không?”

An Diệc Diệp sửng sốt, thấy thẩm phán và mọi người đều đang nhìn chằm chằm mình.

“Đúng vậy, nhưng lúc đó tôi không có…”

“Cậu ta từng giam giữ cô là sự thật.”

An Diệc Diệp còn chưa kịp nói xong, thì Khúc Nguyên Vũ đã ngắt lời cô.

Ông quay đầu nhìn thẩm phán.

“Hành vi của Khúc Chấn Sơ là mất khống chế, có lẽ mọi người đều biết, trước đây, cậu ta từng vì chuyện An Diệc Diệp ra nước ngoài, mà một mình chắn trước mặt máy bay, ép máy bay phải ngừng lại.”

“Tôi không cho rằng người có thể làm ra chuyện như vậy, vẫn còn năng lực khống chế bình thường.”

“Nếu để người như vậy ở bên ngoài, chỉ đe dọa đến an toàn tính mạng của mọi người.”

“Nên tôi mong quan tòa có thể nghĩ đến sự an toàn của mọi người, nhân vật nguy hiểm ở trước mặt này đã không thể hành vi của mình, do đó phải nhốt cậu ta vào bệnh viện tâm thần để tiếp nhận điều trị.”

Khúc Nguyên Vũ nói hết câu này đến câu khác, âm lượng càng lúc càng cao.

Mặc dù bây giờ ông ta đã tóc bạc trắng, ngoài tám mươi tuổi nhưng câu nào cũng rất mạch lạc có tình có lý.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 644


CHƯƠNG 644

Mọi người im lặng.

Đến khi ông ta nói xong, trong phòng như vẫn còn vọng lại giọng nói của ông ta.

Trong toà án không có bất kỳ một âm thanh nào.

Không ai dám nói, chỉ chờ phán quyết cuối cùng của thẩm phán.

Thẩm phán nhìn tài liệu trong tay, lại nhìn mấy nhân chứng đang đứng trước mặt.

Ông ta giơ tay, gõ chiếc búa trong tay xuống.

“Theo những bằng chứng hiện có, nếu bệnh của Khúc Chấn Sơ thật sự đe doạ đến cuộc sống của người khác thì theo quy định, anh ấy phải tiếp nhận điều trị.”

“Bây giờ tôi tuyên bố.”

Ông ta vừa giơ tay thì An Diệc Diệp đã vội bước lên.

“Không được! Khúc Chấn Sơ không gây hại cho bất kỳ ai, các ông không được đối xử với anh ấy như thế!”

Khúc Nguyên Vũ giễu cợt: “Cậu ta nhốt tôi và cô lại là đã đe doạ nghiêm trọng đến sự an toàn cho tính mạng của chúng ta!”

Thẩm phán gật đầu và nói thẳng: “Tôi tuyên bố đưa Khúc Chấn Sơ vào bệnh viện Cận Thâm chờ chẩn đoán và điều trị.”

Nói xong ông ta gõ chiếc búa trong tay, tuyên bố kết quả phán quyết đã được thành lập.

Chẳng mấy chốc có người đi tới đưa Khúc Chấn Sơ đi.

An Diệc Diệp vội chắn trước mặt họ.

“Không được!”

Cảnh sát phía trước còn chưa làm gì, Khúc Chấn Sơ đã bước lên đặt tay lên vai An Diệc Diệp, kéo cô lại.

An Diệc Diệp vừa định lên tiếng thì Khúc Chấn Sơ đã ôm cô vào lòng.

Cô sững sờ một lúc, lời đến bên miệng cũng dừng lại.

Đã bao lâu rồi Khúc Chấn Sơ không ôm cô?

Nhưng sao lại là lúc này?

Mắt An Diệc Diệp ươn ướt, suýt thì bật khóc.

Khúc Chấn Sơ dường như nhìn ra cảm xúc của cô bèn vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.

“Anh sẽ không sao đâu.”

Giọng anh rất kiên định khiến người ta không tự chủ được muốn tin.

Nhưng An Diệc Diệp lại lắc đầu.

“Em không muốn anh vào đó, anh hoàn toàn không làm hại ai mà.”

Cô giữ chặt áo Khúc Chấn Sơ.

“Em không cho anh đi.”

Khúc Chấn Sơ bật cười, ánh mắt dịu dàng âu yếm, anh vẫn nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô.

“Mấy ngày tới ở nhà họ Nguyễn đừng chạy lung tung, một thời gian nữa anh sẽ ra đón em.”

An Diệc Diệp chớp mắt, nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt.

“Thật sao?”

Khúc Chấn Sơ gật đầu, đưa tay lau nước mắt cho cô.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 645


CHƯƠNG 645

“Không được khóc. Anh không làm hại ai, nhưng người duy nhất anh làm hại lại chính là em.”

An Diệc Diệp lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, anh chưa bao giờ làm hại em cả…”

Cô còn muốn nói thêm nhưng cảnh sát đã bước tới.

Khúc Chấn Sơ buông tay cô ra, dặn dò lần nữa: “Ở nhà họ Nguyễn, đừng đi lung tung.”

Nói xong anh quay người đi ra ngoài cùng cảnh sát.

An Diệc Diệp đuổi theo vài bước thì bị người chặn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Khúc Chấn Sơ bị đưa lên xe.

“Thế nào?”

“Lúc đầu khi cậu ta đưa tôi vào nhà thương điên, có nghĩ rằng mình cũng có ngày phải vào đó không?”

Nghe thấy giọng nói này, An Diệc Diệp quay ngoắt đầu lại, nhìn Khúc Nguyên Vũ đang đắc ý phía sau.

An Diệc Diệp nắm chặt tay, hung dữ lườm ông ta.

“Ông vẫn luôn cố tình giả điên!”

Khúc Nguyên Vũ cười bảo: “Nếu khi đó tôi không giả điên, tôi có thể sống được tới bây giờ không?”

Ông ta lắc đầu.

“Lúc ấy Khúc Chấn Sơ không dịu dàng như bây giờ.”

Nói xong ông ta quan sát An Diệc Diệp từ trên xuống dưới: “Xem ra cô có ảnh hưởng rất lớn đến cậu ta.”

An Diệc Diệp nhìn ánh mắt ông ta, lùi về sau một bước.

Khúc Nguyên Vũ lập tức bật cười.

“Yên tâm, cô là người nhà họ Nguyễn, dù tôi có điên thật cũng sẽ không động vào cô.”

Khi ông ta nói thì một chiếc xe từ từ dừng lại bên lề đường.

Cửa xe mở ra, Khúc Diên Nghị bước xuống.

Cậu ta mặt mày rạng rỡ nhìn An Diệc Diệp rồi bước tới trước mặt Khúc Nguyên Vũ, hơi khom người xuống.

“Ông nội.”

Khúc Nguyên Vũ nhìn cậu ta, mỉm cười hài lòng.

“Diên Nghị, cháu đã giúp ông giải quyết được một rắc rối lớn. Nếu trong vòng ba tháng cháu không có được tập đoàn M.I thì ông sẽ thất vọng với cháu lắm đấy.”

Khúc Diên Nghị tràn đầy tự tin.

“Ông yên tâm, cháu đã có kế hoạch rồi.”

Cậu ta cười bảo: “Mẹ cháu đã chuẩn bị cơm nước ở nhà chào đón ông rồi đấy ạ.”

Khúc Nguyên Vũ cười hài lòng, bước tới.

Khúc Diên Nghị cố ý đi chậm hơn một bước, tới trước mặt An Diệc Diệp.

Cậu ta cười bảo: “Thế nào? Nếu bây giờ cô quyết định rời xa Khúc Chấn Sơ, đi theo tôi thì tôi vẫn có thể cân nhắc đấy.”

An Diệc Diệp nhìn cậu ta với ánh mắt kinh tởm.

“Cậu đã biết âm mưu của Khúc Nguyên Vũ từ lâu rồi!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 646


CHƯƠNG 646

Khúc Diên Nghị bật cười: “Ông ấy là ông nội tôi, tôi là cháu trai duy nhất của ông ấy, đương nhiên tôi phải biết chứ.”

An Diệc Diệp bất mãn: “Nhưng Khúc Chấn Sơ cũng là cháu trai ông ta!”

Nghe thấy câu này, khuôn mặt Khúc Diên Nghị chợt vặn vẹo.

Cậu ta chế nhạo: “Loại con hoang đó không phải.”

Cậu ta hất An Diệc Diệp ra rồi quay người lên xe, nghênh ngang rời đi.

An Diệc Diệp đứng tại chỗ rất lâu không nhúc nhích.

Người ra khỏi toà án vừa nhỏ giọng bàn tán, vừa về phía An Diệc Diệp.

Cô có thể nghe rõ họ đang nói về chuyện của Khúc Chấn Sơ.

Lúc này quản gia và Chiết Lam cũng đi tới, sốt sắng hỏi: “Cô chủ, bây giờ phải làm sao?”

Nhìn những gương mặt bối rối trước mắt, An Diệc Diệp đành phải cố gắng bình tĩnh lại.

“Quản gia, ông về lâu đài trước đi, ổn định tâm lý cho mọi người, nếu có ai muốn đi thì đừng ngăn cản họ.”

“Chiết Lam, anh đến công ty đi, kế hoạch tôi nói với anh lúc trước không cần thay đổi, cho dù Khúc Chấn Sơ tạm thời không về được thì tập đoàn cũng không được sụp đổ.”

“Tôi sẽ không để bất cứ ai lấy đi đồ của Khúc Chấn Sơ!”

Chiết Lam vội gật đầu, nhìn quản gia rồi quay đầu lại nhìn.

“Vậy cô thì sao?”

An Diệc Diệp hơi nhíu mày.

“Cho tôi chút thời gian, tôi cần bình tĩnh để suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.”

Cả hai gật đầu đã hiểu.

“Cô không cần quá áp lực đâu, tôi tin cậu chủ nhất định có thể chuyển nguy thành an.”

An Diệc Diệp cố nặn ra một nụ cười nhạt.

“Tôi biết, tôi cũng hy vọng vậy.”

Đến khi quản gia và Chiết Lam đều rời đi, An Diệc Diệp quay lại thì thấy bà Nguyễn và An Hồng Ngọc vẫn chưa rời đi mà ở một bên đợi cô.

“Mọi người muốn khuyên con từ bỏ sao?”

Không ngờ lần này bà Nguyễn lại lắc đầu.

“Bà muốn nói với con rằng thời gian này con có thể điều tra, có thể di chuyển nhưng nhất định phải ở nhà họ Nguyễn.

Vừa rồi Khúc Chấn Sơ cũng đã nói con không được tuỳ tiện ra ngoài đi lại. Bây giờ Khúc Nguyên Vũ đã về, trước đây Khúc Chấn Sơ đối xử với ông ta như vậy, chắc chắn ông ta sẽ không cam chịu dừng lại.

Thời gian này con nhất định phải ở nhà họ Nguyễn, bà sẽ cử hai vệ sĩ đi theo con mọi lúc, con phải tự bảo vệ mình.”

Bà kéo tay An Diệc Diệp, nói: “Bởi vì bây giờ con là điểm yếu duy nhất của Khúc Chấn Sơ.”

An Diệc Diệp nghe xong, hít vào một hơi rồi gật đầu: “Con biết rồi.”

Sau đó cô cùng hai người họ lên xe.

Thấy cô lo lắng, An Hồng Ngọc quay sang nói với cô: “Chú quen Khúc Chấn Sơ từ sáu năm trước.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 647


CHƯƠNG 647

Khi đó Khúc Chấn Sơ như một con hắc mã lao vào thế cục ở Kinh Thành. Chỉ trong vòng ba tháng, cậu ấy đã trở thành người giàu mới nổi.”

An Diệc Diệp quay đầu lại, nghiêm túc lắng nghe.

An Hồng Ngọc tiếp tục nói: “Trong vòng nửa năm, tập đoàn M.I dưới tên cậu ấy đã trở thành doanh nghiệp hàng đầu.

Năm năm trước cậu ấy trấn áp nhà họ Khúc bằng một loạt cách là tôi đã biết Khúc Chấn Sơ không phải người bình thường. Chút khó khăn này không làm khó được cậu ấy.”

An Diệc Diệp mở to mắt hơn nhìn An Hồng Ngọc.

“Chú tin anh ấy?”

An Hồng Ngọc gật đầu.

“Đúng.”

Nhìn ánh mắt kiên quyết của ông ta, trái tim hoảng loạn của An Diệc Diệp dần bình tĩnh lại.

Cô gật đầu, còn kiên định hơn: “Tôi sẽ chờ Khúc Chấn Sơ quay về.”

Đúng như An Diệc Diệp dự đoán lúc trước.

Sau khi chuyện của Khúc Chấn Sơ bị truyền ra, rất nhanh, tập đoàn đã bị các thế lực từ bốn phương tám hướng hợp lực chèn ép.

Thế lực mạnh nhất trong số đó chính là nhà họ Khúc.

Bọn họ muốn nhân cơ hội này giành lấy công ty của Khúc Chấn Sơ.

Dưới áp lực liên tiếp như vậy, dù An Diệc Diệp và Chiết Lam nỗ lực hết sức nhưng tình hình của công ty cũng dần đi xuống.

Dù vẫn chưa bị thôn tính nhưng mọi người đều cảm thấy đó chỉ là vấn đề thời gian.

Mà Khúc Nguyên Vũ trở lại, quyền lợi của Khúc Kiều đã hoàn toàn bị tước đi, chia sang cho Khúc Nguyên Vũ và Khúc Diên Nghị.

Khúc Nguyên Vũ ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt lướt qua ba người trước mặt.

“Đã rất lâu rồi tôi không dùng bữa cùng với mọi người.”

Khúc Kiều nghe vậy thì vội bảo: “Lúc trước con với Chấn Sơ đã bàn bạc muốn đón ba về, nhưng thằng bé…”

“Bàn bạc?”

Ông còn chưa dứt lời đã bị Khúc Nguyên Vũ cao giọng cắt ngang.

“Chính Khúc Chấn Sơ đã nhốt tôi vào đó, cậu còn bàn bạc với nó?”

Ông ta cười khẩy một tiếng rồi quát: “Quả nhiên bùn nhão không trát được tường! Ban đầu tôi không nên trông chờ vào cậu!”

Khúc Kiều vẫn luôn không được Khúc Nguyên Vũ coi trọng.

Vả lại ông cũng không được thông minh lắm, cũng chưa đạt được thành tựu lớn nào trong kinh doanh.

Thậm chí ông được tiếp quản nhà họ Khúc cũng là sau khi Khúc Nguyên Vũ bị đưa đi, ông mới có cơ hội bộc lộ tài năng.

Nhưng dưới sự dẫn dắt như vậy, ông cũng nhanh chóng bị Khúc Chấn Sơ đàn áp, rơi khỏi hàng ngũ ba gia tộc lớn.

Sau khi nghe những chuyện này, Khúc Nguyên Vũ càng xem thường ông.

So ra thì ông ta càng thích Khúc Diên Nghị hơn.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 648


CHƯƠNG 648

Kể từ khi tiếp quản Khúc Thị vào năm ngoái, Khúc Diên Nghị và Khúc Chấn Sơ vẫn luôn đối đầu trực diện một cách kiên quyết.

Từ điểm này, cậu ta rất giống Khúc Nguyên Vũ thời trẻ.

Khúc Kiều ngừng nói, không dám phản bác, ủ rũ cúi đầu.

Dáng vẻ này khiến Khúc Nguyên Vũ càng thêm bất mãn.

“Thôi bỏ đi, dù sao bây giờ Khúc Chấn Sơ cũng đã bị tôi đưa vào viện tâm thần, không ra ngay được.

Diên Nghị, cháu hãy nhân cơ hội này giành lấy công ty dưới tên cậu ta. Đến lúc đó dù cậu ta ra ngoài thì cũng không thể trở mình.”

Khúc Diên Nghị gật đầu.

“Cháu chắc chắn có thể đáp ứng được yêu cầu của ông nội.”

Khúc Nguyên Vũ rất vui.

“Được! Chỉ cần cháu làm tốt thì sau này Khúc Thị chắc chắn sẽ là của cháu!”

Thẩm Thanh Chiêu nghe vậy thì nở nụ cười hài lòng.

“Ba ăn trước đi, những món này đều do con bảo nhà bếp đặc biệt chuẩn bị cho ba đấy.”

Khúc Kiều ngồi yên không nói gì.

Trước khi Khúc Nguyên Vũ về, chí ít ông còn có thể nói vài câu ở nhà.

Nhưng bây giờ ông ta về, địa vị của Khúc Kiều trong nhà đã tụt dốc không phanh.

Khúc Nguyên Vũ vừa nhìn thấy ông là lại quát mắng.

“Nhìn bộ dạng hiện giờ của cậu đi, tôi thật sự không hiểu nổi tại sao tôi lại sinh được một đứa con trai như cậu! Nếu không vì cậu thì sẽ có những chuyện này của Khúc Chấn Sơ sao?”

Khúc Kiều cau mày.

“Chẳng phải do mọi người sắp xếp sao? Nếu không vì mọi người thì con và mẹ thằng bé…”

Ông nói được một nửa thì thấy mặt Khúc Nguyên Vũ nhanh chóng trầm xuống.

Nếu nói điều mà ông ta hối hận nhất trong đời này thì đó chính là sự ra đời của Khúc Chấn Sơ.

Mặt Khúc Nguyên Vũ tối sầm, ông ta đập mạnh bát cơm trên tay xuống bàn.

“Câm miệng!”

Khúc Kiều bị quát thì không dám nói nữa.

Khúc Nguyên Vũ đẩy những thứ trước mặt ra, đứng dậy.

“Không ăn nữa, có người như này ở trước mặt, dù ăn thì tôi cũng không tiêu hoá nổi!”

Thẩm Thanh Chiêu lườm Khúc Kiều với vẻ không hài lòng.

“Ông làm sao vậy? Ba vừa mới về, ông đã làm ba giận!”

Khúc Kiều nhìn mấy người trước mặt.

“Là tôi sai, được chưa?”

Nói xong ôn đứng dậy, quay người rời đi.

Ông vừa đi, Thẩm Thanh Chiêu lại cười với Khúc Nguyên Vũ: “Ba à, ba đừng giận ông ấy, ăn cơm đã rồi nói, đừng để bị đói ảnh hưởng sức khoẻ.”

Nói xong bà ta nháy mắt với Khúc Diên Nghị.

Khúc Diên Nghị thuận theo: “Ông nội à, ông vẫn nên ăn đi ạ.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 649


CHƯƠNG 649

Hai người thuyết phục một lúc, cuối cùng Khúc Nguyên Vũ mới lại cầm bát lên.

“Diên Nghị à, ông đặt hết hy vọng vào cháu đấy, cháu đừng khiến ông thất vọng giống như người ba vô dụng của cháu.”

Khúc Diên Nghị gật đầu.

“Ông nội cứ yên tâm.”

Thẩm Thanh Chiêu mỉm cười hài lòng.

Mà ở bên kia, An Diệc Diệp đến tìm hai cảnh sát đã thẩm vấn cô trước đó.

“Hai anh có manh mối gì không? Rốt cuộc là ai đã giết Tiêu Nhĩ Giai?”

Hai người nghe xong câu này, vẻ mặt đột nhiên trở nên hoảng hốt, họ vội vàng lắc đầu.

“Xin lỗi, chúng tôi cũng không điều tra rõ ràng.”

An Diệc Diệp phát hiện vẻ mặt họ có điều gì đó không đúng, cô nhíu mày.

“Xin đừng lừa tôi, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc là ai đã hãm hại Khúc Chấn Sơ.”

Hai người hơi khó xử, nhìn quanh một lượt rồi nói nhỏ: “Cô An, để tôi nói thật cho cô biết.

Chúng tôi vốn đã gần tra ra hung thủ nhưng cấp trên lại hạ lệnh bảo chúng tôi lập tức dừng điều tra, chúng tôi cũng không có cách nào.”

“Lệnh của cấp trên?”

An Diệc Diệp cau mày.

Người đầu tiên cô nghĩ đến là Khúc Nguyên Vũ.

Nhưng nhà họ Khúc có quyền lớn đến vậy sao?

Hai người nhìn An Diệc Diệp, không muốn nói thêm bèn nhanh chóng kiếm cớ rời đi.

“Cô An, tôi khuyên cô cũng đừng điều tra thêm nữa, đối phương chắc chắn không phải người mà chúng ta có thể dây vào.

Hơn nữa bây giờ anh Khúc cũng không phải đi tù, không phải sao?”

Nói xong, cả hai vội vã rời đi.

Lúc mọi người đều bận rộn không ai chú ý thấy Dư Nhã Thiểm đã có được giấy phép vào thăm tù.

Cô ta đeo khẩu trang và đội mũ, ngồi trong phòng thăm tù, nhìn người ngồi bên trong qua tấm kính trước mặt.

Dư Nhã Thiểm nở nụ cười từ tốn: “Phùng Tấn, đã lâu không gặp.”

Phùng Tấn nhìn người đang đứng bên ngoài lúc này mà cau mày.

Anh ta nhìn phía sau Dư Nhã Thiểm nhưng không thấy bóng dáng Tiêu Nhĩ Giai mà mình ngày đêm mong nhớ.

“Sao lại là cô? Nhĩ Giai đâu?”

Dư Nhã Thiểm lắc đầu, giả vờ ngạc nhiên: “Phùng Tấn, đến giờ mà anh vẫn chưa biết?”

Phùng Tấn ngờ vực nhìn cô ta.

Anh ta ở đã ở trong tù lâu lắm rồi, cuối cùng cũng có người đến thăm.

Anh ta cứ tưởng cuối cùng Tiêu Nhĩ Giai cũng đến thăm mình, nhưng không ngờ người đến gặp mình lại là Dư Nhã Thiểm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 650


CHƯƠNG 650

Dư Nhã Thiểm nhìn anh ta rồi nói: “Cũng đúng, anh ở đây không có tin tức nào, rất nhiều chuyện đều không biết được.”

Đương nhiên cũng không biết Tiêu Nhĩ Giai đã chết từ lâu rồi.”

Nghe thấy câu này, Phùng Tấn đột nhiên mở to mắt.

“Không thể nào! Cô lừa tôi!”

Dư Nhã Thiểm nhún vai.

“Tôi lừa anh thì có lợi gì cho tôi? Tôi chỉ không muốn anh cứ tiếp tục chờ đợi vô ích như vậy nữa thôi.”

Phùng Tấn vẫn lắc đầu.

“Không thể nào, không thể nào. Tôi đã nhận hết mọi tội danh rồi, sao cô ấy vẫn…”

Dư Nhã Thiểm gật đầu: “Đương nhiên, tuy mọi người đều tin tưởng kẻ chủ mưu mọi chuyện là anh, nhưng An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ có tin không?

Sau khi anh vào đây, họ liên tục chèn ép Tiêu Nhĩ Giai, thậm chí còn cho người tấn công cô ấy, tạo thành bóng ma tâm lý rất lớn cho cô ấy.”

Cô ta vừa nói vừa cẩn thận quan sát Phùng Tấn.

Thấy anh ta không nghi ngờ thì nói tiếp: “Tôi cứ tưởng như vậy thì họ sẽ bỏ qua cho Tiêu Nhĩ Giai. Nhưng không ngờ hai người này lại không chịu dừng lại!

Nhân lúc tôi đi vắng mà hợp lực sát hại Tiêu Nhĩ Giai! Bây giờ bên ngoài đều đang đồn thổi kia kìa.

Cảnh tượng lúc đó thật sự rất kinh khủng! Tiêu Nhĩ Giai khổ sở cầu xin nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn không đồng ý bỏ qua, hành hạ một trận rồi cuối cùng kết liễu sinh mạng cô ấy.”

Người Phùng Tấn vô lực, sức lực toàn thân như bị rút sạch.

Anh ta chán nản ngồi xuống ghế, ánh mắt đờ đẫn, không tiếp nhận nổi tin này.

Một lúc sau, anh ta chợt ngẩng đầu.

“Vậy đứa trẻ thì sao? Con của chúng tôi thì sao?”

Dư Nhã Thiểm sửng sốt một chút rồi trả lời: “Đương nhiên là chết rồi. Đáng thương thay thời gian đó Tiêu Nhĩ Giai còn nhớ nhung, muốn sinh cho anh một đứa con, chờ ngày anh ra tù.

Nhưng còn chưa chờ được đứa bé ra đời thì đã xảy ra chuyện này…”

“Không thể nào! Sao họ có thể làm vậy?”

Phùng Tấn lắc đầu sụp đổ, không thể tin được.

Dư Nhã Thiểm tiếp tục nói: “Sao họ lại không thể? Anh cũng biết tính Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp mà.

Bọn họ tàn nhẫn, độc ác, đến Tiêu Nhĩ Giai đang mang thai mà cũng không buông tha. Tôi muốn trả thù cho cô ấy lắm nhưng không được.

Đừng nói đến trả thù, rất có thể nhanh thôi tôi cũng bị họ giết, bây giờ tôi mạo hiểm đến đây nói tin này cho anh, hy vọng anh sớm chuẩn bị.”

Cô ta lặng lẽ quan sát Phùng Tấn đang phiền muộn, như người mất hồn.

“Thật ra tôi thấy thay vì tiếp tục ở đây, chi bằng anh hãy trả thù cho Tiêu Nhĩ Giai.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: “Nhưng không biết anh có thể rời khỏi đây không.”

Nói xong Dư Nhã Thiểm đứng dậy.

“Aiya cũng gần đến giờ rồi, tôi phải đi đây, anh làm thế nào là quyết định của anh.

Nhưng nếu tôi là anh, chắc chắn tôi sẽ không để cô ấy chết một cách không rõ ràng như vậy.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 651


CHƯƠNG 651

Nói xong cô ta thở dài, lau khoé mắt không một giọt nước nào rồi quay người rời đi.

Phùng Tấn ngồi im không nhúc nhích, nhớ lại lời nói vừa rồi của Dư Nhã Thiểm, bàn tay đặt bên hông từ từ siết chặt.

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, mu bàn tay nổi lên gân xanh, anh ta đấm mạnh xuống bàn.

“Nhĩ Giai! Anh nhất định sẽ trả thù cho em!”

An Diệc Diệp vẫn chưa trả được rốt cuộc là ai đã giết Tiêu Nhĩ Giai.

Đúng như những gì cảnh sát điều tra được, tra đến chỗ mấu chốt thì mọi manh mối bất ngờ bị cắt đứt.

Giống như có ai đó đang khống chế.

Cô vẫn muốn điều tra tiếp nhưng không tìm ra manh mối.

Hơn nữa bây giờ bà Nguyễn theo dõi cô rất chặt, lúc nào cũng có hai vệ sĩ đi theo bên cạnh.

Đến giờ là An Diệc Diệp phải về nhà họ Nguyễn, tuy nghiêm ngặt nhưng cũng là để bảo vệ sự an toàn của cô.

Cô lật lại thông tin vừa nhận được từ Chiết Lam.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà cổ phiếu của công ty đã giảm mạnh, gây thiệt hại hơn ba mươi nghìn tỷ.

Mặc dù Chiết Lam nói với cô rằng mức thiệt hại này thấp hơn dự kiến, nhưng An Diệc Diệp nhìn những con số này vẫn không thể vui nổi.

Cô không bảo vệ được Khúc Chấn Sơ, đến công ty của anh cũng suýt thì không giữ được.

Thực ra trong chuyện của Khúc Chấn Sơ, khả năng cứu vãn được là rất thấp.

Hy vọng duy nhất là bác sĩ đánh giá tình trạng bệnh của Khúc Chấn Sơ, nếu chẩn đoán anh không bị bệnh, đương nhiên anh sẽ được thả.

Nhưng người nhà họ Nguyễn đều biết rõ, điều này gần như là không thể.

Nhưng thấy An Diệc Diệp cố gắng như vậy, không ai dám nói gì.

Có lẽ phải chờ đến khi bản thân An Diệc Diệp tự nhận ra được thì cô mới dừng lại.

Mà bây giờ, những gì họ cần làm là bảo vệ sự an toàn cho cô.

Bên kia, An Diệc Diệp đã về đến phòng mình.

Bây giờ đã là chạng vạng, cô vừa xem tài liệu trong tay vừa nghĩ đến tiến độ điều tra.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.

Là một dãy số lạ.

“Alo?”

Cô vừa trả lời đối phương đã nói: “Xin hỏi cô có phải An Diệc Diệp không?

Tôi là bác sĩ trong bệnh viện của Khúc Chấn Sơ, anh ấy nói muốn gặp cô, sự xuất hiện của cô có thể sẽ giúp ích cho việc điều trị của anh ấy. Cô có thể đến đây ngay được không?”

An Diệc Diệp mừng rỡ đứng bật dậy.

“Mấy ngày trước tôi xin đến thăm anh ấy, chẳng phải các anh nói không được tới thăm sao?”

Đối phương nghiêm túc đáp: “Đương nhiên, nhưng hiện giờ là tình huống đặc biệt.”

An Diệc Diệp kích động gật đầu, thu dọn đồ đạc rồi bước ra ngoài.

“Tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Cô vừa ra cửa, Thẩm Trình vừa thấy cô đã ngạc nhiên hỏi: “Cô chủ, cô định đi đâu thế? Bây giờ trời đã tối rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 652


CHƯƠNG 652

An Diệc Diệp xua tay, bước chân không dừng lại.

“Tôi đi gặp Khúc Chấn Sơ.”

Thẩm Trình dừng bước nhưng nhíu mày, vẫy tay với hai vệ sĩ.

“Đi theo bảo vệ cô chủ.”

Chẳng mấy chốc, An Diệc Diệp và hai vệ sĩ đã nhanh chóng tới ngoài bệnh viện.

Đến nơi, bảo vệ gác cửa không cho cô qua.

An Diệc Diệp hết cách đành lấy điện thoại, lại gọi vào số di động vừa nãy.

Vừa kết nối, đối phương đã bảo: “Bây giờ tôi vẫn đang làm việc, không kịp nói với bảo vệ ở cửa. Thế này đi, cô đến con hẻm bên cạnh rồi đi vào từ đó.”

An Diệc Diệp nghi ngờ lùi lại vài bước, nhìn về phía con hẻm bên cạnh.

Cô vừa tới gần.

Trong bóng tối, đột nhiên có một bàn tay vươn ra bịt miệng cô, kéo cô lại.

Mà bên này, hai vệ sĩ chậm vài giây rồi cũng quay đầu lại.

Nhưng chỉ trong nháy mắt An Diệc Diệp ở trước mặt đã biến mất.

Đêm khuya.

Lúc này trong bệnh viện Khúc Chấn Sơ bị nhốt đang tập trung rất nhiều người.

Bên ngoài có mấy vệ sĩ đang đứng thẳng tắp.

Chiết Lam lật tài liệu trong tay: “Đúng như kế hoạch lúc trước của anh, sau khi anh đi, Khúc Thị đã dốc toàn lực để trấn áp công ty.

Dưới sự lãnh đạo của Khúc Diên Nghị, rất nhiều nghiệp vụ của công ty đã bị họ cướp mất, nếu thuận lợi thì có thể triển khai bước tiếp sớm thôi.”

Khúc Chấn Sơ mặc bộ vest đen, khuôn mặt nghiêm nghị.

Nghe Chiết Lam nói xong, anh đứng dậy khỏi ghế, đi tới bên cửa sổ, nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài.

“Diệc Diệp đâu? Cô ấy thế nào rồi?”

“Cô An vẫn đang tìm chân tướng, muốn cứu anh ra.”

Nghĩ đến dáng vẻ liều mạng mấy ngày hôm nay của An Diệc Diệp, Chiết Lam hơi lo lắng.

“Bây giờ một mình cô ấy quản lý cả công ty còn phải tìm hung thủ thật sự, phân thân cũng không làm được. Nhà họ An sắp xếp hai vệ sĩ đi theo cô ấy rồi, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.”

Nói xong, anh ta cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc Khúc, anh định khi nào thì nói sự thật cho cô ấy?”

Khúc Chấn Sơ cau mày.

“Chờ tôi giải quyết xong chuyện đã.”

Anh vừa dứt lời, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.

Khúc Chấn Sơ và Chiết Lam cùng nhìn sang.

Giờ này rất ít người sẽ gọi điện tới.

Điện thoại reo trong căn phòng yên tĩnh một lúc, Khúc Chấn Sơ mới bước đến.

Là một dãy số lạ.

Anh cầm lên, vừa kết nối, giọng của đối phương đã vang lên.

“Khúc Chấn Sơ, có muốn gặp An Diệc Diệp không?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 653


CHƯƠNG 653

Giọng nói này có vẻ đã được xử lý, không nghe ra giọng ai.

Khúc Chấn Sơ vừa nghe câu này, đồng tử đột nhiên cô co rút, cơ bắp trên người cũng căng cứng.

Anh quay đầu lại, nhìn Chiết Lam vừa mới nói An Diệc Diệp sẽ được an toàn tuyệt đối.

“Anh là ai?”

Đối phương không giải thích mà lạnh giọng bảo: “Bây giờ cô ấy đang trong tay tôi, nếu anh tới ngay thì có thể còn cứu được.”

Khúc Chấn Sơ giơ tay ra hiệu cho Chiết Lam, đang định bảo họ chuẩn bị xuất phát.

Nhưng đối phương dường như biết anh sẽ làm vậy.

“Anh đến bến tàu ở bãi biển một mình. Tôi chờ anh ở đây, sống chết của An Diệc Diệp do anh quyết định.”

Khúc Chấn Sơ cau mày, rút tay về.

Anh nói với đối phương: “Chắc anh cũng biết tôi đã bị nhốt ở bệnh viện, không thể ra ngoài.”

“Tôi biết, nhưng chỉ là một bệnh viện nho nhỏ thôi, không làm khó được anh.

“Nếu nửa tiếng nữa anh không đến thì chờ nhận xác An Diệc Diệp đi!”

Nói xong không đợi Khúc Chấn Sơ lên tiếng, đối phương đã cúp máy.

Chiết Lam đang định ra ngoài chuẩn bị, nhưng vẫn chờ Khúc Chấn Sơ ra chỉ thị.

Thấy sắc mặt u ám của anh, Chiết Lam tò mò hỏi: “Tổng giám đốc Khúc? Có chuyện gì vậy?”

Khúc Chấn Sơ lắc đầu, hỏi: “Vừa rồi cậu nói bên cạnh An Diệc Diệp có hai vệ sĩ của nhà họ Nguyễn?”

Chiết Lam gật đầu.

“Vâng, còn là do bà Nguyễn tự ra lệnh nữa.”

Nhưng sắc mặt Khúc Chấn Sơ vẫn không tốt lên chút nào.

Dù Chiết Lam đã nói rất chắc chắn nhưng anh cũng không dám lấy An Diệc Diệp ra để cược.

“Cậu đến nhà họ Nguyễn xác nhận an toàn của cô ấy, tôi phải ra ngoài một chuyến.”

Nghe câu này, Chiết Lam mở to mắt.

“Nhưng nếu bây giờ anh đi thì người nhà họ Khúc sẽ nghi ngờ.”

Lúc này Khúc Chấn Sơ đã không lo được nhiều thế nữa, anh lấy áo gió trên bàn rồi bước ra ngoài.

“Tình hình thay đổi, tôi cần phải ra ngoài, các cậu không cần lo cho tôi.”

Nói xong anh bỏ lại mọi người rồi bước ra ngoài.

Trong bệnh viện rộng lớn, Khúc Chấn Sơ vốn nên bị nhốt ở đây nhưng lại bỏ đi như chốn không người.

Không ai dám ngăn cản, anh vừa ra ngoài đã nhanh chóng tới bãi đỗ xe.

Khúc Chấn Sơ nhìn điện thoại, lên xe đi về phía bến tàu.

An Diệc Diệp cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Cô còn chưa mở mắt đã cảm nhận được mình đang bị trói.

Gió lạnh liên tục thổi vào người khiến cô run rẩy.

Trong không khí có mùi tanh nồng của biển.

Ở bờ biển?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 654


CHƯƠNG 654

An Diệc Diệp gian nan mở mắt, sau đó cô nhìn thấy một bến tàu và thuyền buồm đang cập vào bờ.

Cô bị trói vào cột và không thể di chuyển.

Cô vẫn có thể mơ hồ nhớ rằng cô đã nhận được một cuộc gọi bảo cô đến bệnh viện để gặp Khúc Chấn Sơ, nhưng lại bị kéo vào con hẻm và bất tỉnh.

An Diệc Diệp cau mày, ngẩng đầu nhìn sang.

Cách đó không xa, một người quay lưng về phía cô, trên tay cầm một sợi dây xích thô.

An Diệc Diệp nhíu mày, vừa định lên tiếng thì phát hiện miệng mình cũng bị dán băng dính.

Cô giãy giụa một hồi, đối phương nghe thấy tiếng thì quay đầu lại.

Nương theo ánh đèn đường mờ ảo, An Diệc Diệp nhìn thấy bộ dạng của người kia, cô đột nhiên mở to mắt.

Phùng Tấn?

Không phải anh ta đang ở trong tù ư?

Sao lại ở đây?

Vài tháng không gặp, Phùng Tấn gầy sọp hẳn đi, nhưng đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, nhìn càng thêm đáng sợ.

Anh ta nhìn An Diệc Diệp, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

“Có phải không ngờ đến sẽ là tôi đúng không?”

An Diệc Diệp trợn to mắt nhìn anh ta, không có phản ứng.

Phùng Tấn ném thứ trong tay xuống đất và bước tới.

Ánh mắt như đang lăng trì An Diệc Diệp.

“Có phải các người cho rằng Tiêu Nhĩ Giai chết rồi thì không còn ai có thể uy h**p được các người nữa không?”

Phùng Tấn nói xong đột nhiên cười lớn.

Anh ta chỉ vào ngực mình.

“Không đâu! Còn tôi nữa!”

“Chuyện cô ấy không làm được, tôi sẽ làm giúp cô ấy, tôi sẽ không để cô ấy và đứa con trong bụng cô ấy phải chết thảm vô ích!”

An Diệc Diệp nghe anh ta nói nhưng lại không hiểu anh ta đang nói gì.

Cô muốn giải thích nhưng miệng bị dán băng dính, không thể nói được.

Phùng Tấn nâng cằm An Diệc Diệp lên, kéo đầu cô lên.

“Đừng lo, Khúc Chấn Sơ sẽ đến nhanh thôi, đến lúc đó tôi sẽ tính sổ với cả hai người!”

An Diệc Diệp nghe vậy thì vội lắc đầu.

Phùng Tấn đưa tay lên xé miếng băng dính trên miệng cô.

An Diệc Diệp đau đớn cau mày, nhưng lúc này cô không nghĩ được nhiều thế.

Cô vội bảo: “Anh hiểu lầm rồi, cái chết của Tiêu Nhĩ Giai không liên quan đến chúng tôi, hơn nữa cô ấy cũng không…”

An Diệc Diệp còn chưa nói xong, mặt Phùng Tấn đột nhiên vặn vẹo, anh ta túm tóc An Diệc Diệp giật mạnh về phía sau!

Đầu An Diệc Diệp đập vào cây cột sau lưng, truyền tới cơn đau nhói.
 
Back
Top Bottom