Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 595


Chương 595

Quản gia thở dài: “Có lẽ cô có thể bình tĩnh nói chuyện với cậu chủ.”

“Còn gì để nói nữa đâu? Lần đầu tiên tôi nói với anh ấy chuyện này, anh ấy đã thu nhỏ phạm vi của tôi từ cả lâu đài về phòng ngủ. Lần thứ hai thì anh ấy còng tay tôi lại luôn, lần thứ ba thì soa? Anh ấy sẽ làm gì tôi?”

Quản gia lắc đầu: “Cô thật sự không nên trốn đi vào lúc này, hơn nữa còn bị cậu chủ bắt được.”

Với tình hình hiện tại của Khúc Chấn Sơ, anh không thể chịu k*ch th*ch thế này.

An Diệc Diệp quay đầu, nhìn ông đầy thắc mắc.

Quản gia muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không giải thích mà nói: “Cô ăn chút gì đi.”

An Diệc Diệp cau mày, né tránh hành động của ông.

“Khúc Chấn Sơ không thả tôi ra ngày nào thì ngày đó tôi sẽ không ăn.”

Quản gia khuyên nhủ cô hết nước hết cái.

“Cô có gì bất mãn không cần phải tự gây khó dễ cho mình, có lẽ đến khi cậu Khúc nghĩ thông suốt sẽ thả cô đi thôi.”

An Diệc Diệp nói: “Tốt nhất anh ấy đừng thả tôi ra, nếu tôi ra được thì cả đời này tôi cũng không quan tâm đến anh ấy nữa.”

Quản gia sửng sốt, đấu tranh một hồi mới chậm rãi nói: “Cô à, có chuyện này tôi nghĩ tôi phải nói với cô.”

An Diệc Diệp nghe được giọng điệu nghiêm túc của ông thì quay đầu lại.

Quản gia lo lắng nói tiếp: “Tuy cậu chủ không muốn chúng tôi nói cho cô, nhưng tình hình bây giờ thật sự quá nguy hiểm.”

“Tôi gặp nguy hiểm sao?” An Diệc Diệp hỏi.

Quản gia khẽ lắc đầu.

“Không, là tình hình của cậu chủ quá nguy hiểm.”

Nghe câu này của quản gia, An Diệc Diệp mờ mịt không hiểu.

“Ý ông là gì?”

Quản gia giằng co đấu tranh tâm lý một hồi mới nói: “Thật ra năm năm nay cậu chủ luôn phải chữa bệnh tâm lý.”

An Diệc Diệp mở to mắt, nghi hoặc nhìn ông.

Quản gia nói tiếp: “Vốn dĩ trước khi cô An đến, bệnh tình của cậu chủ đã được kiểm soát, thậm chí còn có dấu hiệu cải thiện.”

“Nhưng sau một loạt chuyện khi cô rơi xuống biển, cậu ấy đã chịu k*ch th*ch rất lớn. Cậu ấy không khống chế được muốn bảo vệ cô, cũng không tự chủ được tin tưởng cô.”

“Đó là vì cậu ấy có chứng rối loạn lo ấy, còn bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng.”

“Rối loạn ám ảnh cưỡng chế?” An Diệc Diệp trố mắt nhìn ông.

Quản gia gật đầu khẳng định.

“Xin lỗi, cậu chủ không cho chúng tôi nói với cô.”

Nói đến đây, ông lại khẩn thiết nói: “Cậu chủ muốn tin cô nhưng cậu ấy không làm được.”

“Tại sao? Lẽ nào vì anh ấy bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế mà định nhốt tôi ở đây mãi?”

Quản gia lắc đầu nhìn An Diệc Diệp.

“Cô An, cô không thể hiểu được bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 596


Chương 596

An Diệc Diệp im lặng, trong ấn tượng của cô, rối loạn ám ảnh cưỡng chế không phải vấn đề lớn.

Hầu như tất cả mọi người đều có các triệu chứng ám ảnh cưỡng chế khác nhau.

Quản gia thở dài.

“Lúc trước cậu chủ đã quyết định cho tai mắt và thám tử xung quanh cô rút lui hết, đây vốn là sự nhượng bộ lớn nhất, hơn nữa cậu ấy có thể bắt đầu thử tin tưởng cô, nhưng…”

An Diệc Diệp giật mình, cô nhớ lại lúc mình đe doạ Khúc Chấn Sơ nếu không cho thám tử xung quanh cô rút lui thì cô sẽ chia tay với anh.

Khúc Chấn Sơ không có lựa chọn nào khác, vì vậy cuối cùng đã đồng ý.

Nhưng đến ngày cô đồng ý, bà Nguyễn đột nhiên muốn đưa cô đi.

Khúc Chấn Sơ điên cuồng ngăn máy bay lại, cứ thế kéo cô về nhà.

Những điều này đều là ám ảnh cưỡng chế?

Nhìn vẻ mặt của An Diệc Diệp, quản gia biết cô đã đoán được điều gì đó.

“Những lời nói và hành động lúc trước của cô đã k*ch th*ch cậu chủ, hơn nữa cô lặng lẽ bỏ đi khiến bệnh của cậu ấy càng thêm nặng.”

“Theo phán đoán của bác sĩ lúc trước, cậu ấy không khống chế được muốn giữ cô bên mình, vì chuyện cô rơi xuống biển lần trước đã ảnh hưởng rất lớn đến cậu ấy.”

Ông khó xử nhìn An Diệc Diệp: “Hơn nữa bây giờ còn có rất nhiều người gây ra uy h**p cho cô.”

An Diệc Diệp nửa hiểu nửa không gật đầu.

“Đúng, anh ấy từng nói đến khi nào giải quyết xong mọi chuyện sẽ thả tôi ra.”

“Nhưng phải đến khi nào? Lẽ nào anh ấy thật sự định chống lại nhà họ Nguyễn sao? Hơn nữa còn có nhà họ Vũ, tôi không thể bị anh ấy nhốt ở đây mãi được.”

Quản gia suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Bác sĩ đã nói qua phương pháp trị liệu với cậu chủ, bây giờ cậu ấy coi trọng cô, nếu cô đồng ý phối hợp, có thể bệnh của cậu chủ sẽ được cứu chữa.”

Nói rồi ông cụp mắt né tránh khả năng lúc trước bác sĩ nói để An Diệc Diệp rời đi.

Theo ông thấy, bây giờ An Diệc Diệp rời đi, Khúc Chấn Sơ sẽ suy sụp.

An Diệc Diệp hít một hơi, sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí.

“Tôi phải phối hợp thế nào?”

Thấy cô đồng ý, quản gia nói vội: “Đầu tiên, hy vọng cô có thể thuyết phục cậu chủ tiếp nhận trị liệu, cậu ấy khong đồng ý để cô biết bệnh của mình là vì lo sau khi cô biết sẽ sợ hãi mà chạy mất.”

An Diệc Diệp im lặng siết chặt góc chăn.

Cô không biết lý do Khúc Chấn Sơ làm tất cả những điều này đều là vì mình.

“Chỉ cần tôi có thể giúp anh ấy trị liệu, anh ấy sẽ thả tôi đi, mọi thứ trở lại bình thường phải không?”

Quản gia gật đầu: “Về mặt lý thuyết là như vậy.”

“Tôi biết rồi.”

An Diệc Diệp quyết định: “Hôm nay khi nào anh ấy về, tôi sẽ nói với anh ấy chuyện này.”

Quản gia mừng rỡ ra mặt, cuối cùng lộ ra vẻ nhẹ nhõm.

“Cảm ơn cô An đã đồng ý giúp đỡ.”

Ông chân thành cúi người cảm ơn.

An Diệc Diệp nói: “Anh ấy trở nên như bây giờ chẳng phải đều do tôi sao?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 597


Chương 597

Chuyện xảy ra năm năm trước chỉ là chuyện nhỏ, An Diệc Diệp có thể ghép lại những gì đã xảy ra từ lời nói của mọi người, nhưng cô không hiểu.

Không ngờ những chuyện đó lại tạo ra ảnh hưởng lớn đến Khúc Chấn Sơ như thế…

Khi cô không biết, Khúc Chấn Sơ đã phải cố gắng rất nhiều để khống chế bản thân.

Mỗi bước nhượng bộ của anh đều là chống lại điều sâu thẳm trong lòng.

Rất khó khăn phải không?

Nghĩ đến Khúc Chấn Sơ như vậy, nghĩ đến Khúc Chấn Sơ phải gánh vác mọi thứ, cô chỉ cảm thấy đau lòng.

Tại sao người đàn ông ấy lại ôm hết mọi chuyện về mình như thế?

Cho dù con người có lợi hại đến đâu cũng sẽ sụp đổ.

Quản gia nhìn An Diệc Diệp, vẫn lo lắng hỏi: “Cô sẽ không vì chuyện này mà rời bỏ cậu chủ chứ?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Không. Chỉ là lần đầu tiên tôi phát hiện Khúc Chấn Sơ lại sống khổ sở như vậy, mà trước đây tôi lại không hề hay biết…”

Quản gia hơi sửng sốt: “Bởi vì tôi chưa thấy cậu chủ nghiêm túc mà thận trọng bảo vệ một người nào như bây giờ.”

Đêm khuya.

Xe của Khúc Chấn Sơ trở về lâu đài, dừng lại ở cửa.

Cửa xe mở ra, Khúc Chấn Sơ bước xuống nhưng không đi vào ngay mà là ngẩng đầu nhìn lên phòng ngủ của An Diệc Diệp.

Qua cửa sổ, có thể nhìn thấy ánh sáng ấm áp chiếu ra.

Thần kinh căng thẳng cả ngày của Khúc Chấn Sơ thả lỏng đôi chút.

Nhưng khi nghĩ đến buổi trưa hôm nay, An Diệc Diệp cố gắng trốn thoát bằng dây thừng cột thành từ vải và rèm, anh lại cau mày.

Đang nghĩ tới đây thì quản gia đi tới, hơi cúi người nói với anh.

“Cậu chủ, cô An nói muốn gặp cậu.”

Khúc Chấn Sơ hơi sững sờ, anh cứ tưởng sau chuyện xảy ra trưa nay, An Diệc Diệp sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa.

Không ngờ bây giờ cô lại chủ động nói muốn gặp anh.

Lại định cãi nhau?

Hay cầu xin anh cho cô đi?

Khúc Chấn Sơ cau mày do dự một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Đi được hai bước, anh lại dừng lại.

“Cô ấy ăn chưa?”

Quản gia lắc đầu.

“Cô chủ nói muốn chờ cậu về ăn cùng.”

Khúc Chấn Sơ cau mày, bất mãn bước lên lầu.

Đến trước cửa phòng ngủ lầu ba, anh không vào ngay mà đứng bên ngoài một lúc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 598


Chương 598

Anh hơi lo lắng nếu đẩy cánh cửa này ra sẽ nhìn thấy ánh mắt oán hận và bất mãn của An Diệc Diệp.

Chỉ cần nghĩ đến đó, Khúc Chấn Sơ lại thấy mất tự tin, cửa ngay trước mắt cũng không dám mở.

Do dự hồi lâu, cuối cùng anh cũng đưa tay ra đẩy cửa.

Căn phòng lờ mờ ánh đèn vàng.

An Diệc Diệp nửa ngồi trên giường, cúi đầu đọc sách trên tay.

Nếu không nhìn kỹ, sẽ không nhận ra cô vẫn đang bị còn tay vào đầu giường.

Có lẽ vì đã lâu không thấy dáng vẻ này của An Diệc Diệp, Khúc Chấn Sơ ngây người một lúc, trên mặt bất giác nở một nụ cười dịu dàng.

Anh đã đánh mất hình ảnh này từ rất lâu rồi.

“Sao em không ăn?” Anh nhẹ giọng hỏi.

Nhìn thấy anh, An Diệc Diệp đặt sách sang một bên, ngẩng đầu nhìn.

“Muốn ăn cùng với anh. Sao hôm nay anh về muộn vậy?”

Khúc Chấn Sơ hơi căng thẳng trước những lời nói vô hại của cô.

Mấy ngày nay anh và An Diệc Diệp luôn giương cung bạt kiếm.

Nhất là hôm nay, sau khi không kiểm soát nổi bản thân, anh đã còng tay An Diệc Diệp lại, thậm chí sau đó còn không dám về lâu đài, cứ nán lại công ty mãi không về.

Bây giờ nghe cô nói vậy, trong mắt anh hiện lên vẻ hơi bất ngờ.

“Em thật sự chờ tôi về ăn cùng?”

An Diệc Diệp gật đầu: “Tôi còn có chuyện này muốn nói với anh.”

“Em muốn tôi thả em?”

Khúc Chấn Sơ nghe thế thì lập tức cảnh giác.

An Diệc Diệp không đáp lại mà nói tiếp: “Anh ngồi xuống trước đi.”

Cô nhớ lại cách quản gia dặn dò mình hôm nay, nhẹ nhàng hỏi: “Khúc Chấn Sơ, anh tin tôi không?”

Khúc Chấn Sơ cau mày, gióng như một nút thắt không thể cởi ra.

Anh trầm giọng đáp: “Tôi biết, tôi muốn tin em.”

An Diệc Diệp gật đầu, đặt tay của cô lên mu bàn tay anh.

“Vậy chúng ta hãy thử một lần, được không?”

Khúc Chấn Sơ không nói gì, cụp mắt xuống nhìn tay An Diệc Diệp.

Đuôi mắt anh chợt liếc thấy bìa cuốn sách vừa nãy An Diệc Diệp đọc, trên đó có viết mấy chữ.

Tự điều trị ám ảnh cưỡng chế.

Anh chấn động, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng.

“Ai nói cho em biết?”

An Diệc Diệp nhìn theo hướng ánh mắt của anh, biết đã bị anh phát hiện, cô liền thuận thế nói luôn: “Khúc Chấn Sơ, chúng ta chữa khỏi bệnh cho anh, được không?”

Khúc Chấn Sơ tránh tay An Diệc Diệp, đứng bật dậy nhìn cô từ trên cao.

“Em muốn đi? Em sợ rồi?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi không sợ, vì tôi biết anh sẽ không làm tổn thương tôi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 599


Chương 599

Khúc Chấn Sơ sững sờ một lúc, nhìn An Diệc Diệp hồi lâu, trong lòng dường như đang đấu tranh kịch liệt.

“Cho dù chết, tôi cũng sẽ không làm tổn thương em.”

“Vậy hãy để tôi chữa bệnh cùng anh đi. Khúc Chấn Sơ, tôi biết anh không muốn nhốt tôi ở đây, vậy chúng ta chữa khỏi bệnh rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Khúc Chấn Sơ im lặng hồi lâu không lên tiếng.

An Diệc Diệp tiếp tục khuyên nhủ: “Nếu chữa khỏi bệnh, chúng ta có thể quay lại như trước kia, anh cũng không cần lo lắng sẽ làm tổn thương tôi nữa.”

Mắt Khúc Chấn Sơ trầm xuống, nhìn chằm chằm An Diệc Diệp.

Trong lòng anh đang đấu tranh dữ dội, nhưng anh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng An Diệc Diệp.

Một lúc sau, cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nói rất đè nén.

“Nếu là em, tôi đồng ý tiếp nhận trị liệu. Nếu em không rời bỏ tôi …”

An Diệc Diệp thở phào nhẹ nhõm, ít nhất bước đầu tiên không khó như cô tưởng tượng.

Nhưng cô biết không phải bệnh tình của Khúc Chấn Sơ không nghiêm trọng, mà là vị trí của cô trong lòng anh thậm chí còn quan trọng tới mức chính cô cũng không tưởng tượng được.

Cô kiên quyết nói: “Tôi sẽ không bao giờ rời bỏ Khúc Chấn Sơ anh, tôi thề.”

Khúc Chấn Sơ tiến lên một bước, quỳ một gối bên cạnh giường, cúi đầu cẩn thận hôn lên trán An Diệc Diệp.

“Nhớ lời em nói.”

An Diệc Diệp gật đầu, ngập ngừng hỏi: “Vậy bây giờ anh có thể tháo còng tay cho tôi được không?”

Thấy Khúc Chấn Sơ định từ chối, cô lập tức nói: “Còng cọ vào tay làm tôi đau, hơn nữa cũng không đi vệ sinh được.”

An Diệc Diệp giơ tay lên nhưng lại bị giữ lại.

“Như vậy tôi còn không ôm được anh.”

Khúc Chấn Sơ nghe xong thì do dự một hồi, sau đó lấy chìa khoá ra, tháo còng tay cho An Diệc Diệp.

Tay vừa được tự do, An Diệc Diệp lập tức giang hai tay ôm lấy người đàn ông thận trọng từng li từng tí trước mặt này.

Trước đó An Diệc Diệp không biết ảnh hưởng của chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đối với con người.

Nhưng sau khi đọc cuốn sách quản gia tìm cho cô, cuối cùng cô cũng hiểu ra.

Mỗi động tác nhìn như nhỏ của Khúc Chấn Sơ thực ra đã trải qua không biết bao nhiêu giằng xé, đây là điều mà An Diệc Diệp chưa bao giờ nghĩ tới.

Chỉ cần nghĩ đến người đàn ông này vì mình mà chịu biết bao đau khổ, An Diệc Diệp lại thấy chóp mũi cay cay.

Cô nhẹ nhàng ôm lấy anh, nhẹ nhàng hỏi: “Anh ăn tối chưa? Chúng ta xuống ăn tối nhé.”

Khúc Chấn Sơ kéo tay cô rồi quay người đi xuống.

Sự cố chấp trong lòng anh vẫn chưa biến mất, cho dù không có còng tay, anh cũng sẽ dùng tay mình “còng” tay An Diệc Diệp.

Quản gia và đầu bếp ở phía dưới vẫn đang nơm nớp lo sợ chờ đợi.

Thấy Khúc Chấn Sơ kéo An Diệc Diệp xuống thì họ đều choáng váng.

Sau khi cẩn thận quan sát vẻ mặt hai người mới biết Khúc Chấn Sơ đã được thuyết phục, họ thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười yên tâm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 600


Chương 600

Sau khi ăn xong, thấy Khúc Chấn Sơ quay người bước lên lầu, mọi người lại đi theo sau.

Khúc Chấn Sơ đi được hai bước mới như nhớ ra điều gì, anh quay đầu lại.

“Ngày mai gọi bác sĩ Trương đến nhé, tôi muốn được điều trị.”

Quản gia vẫn luôn chờ tin này, nghe xong ông cười vui vẻ, vội vàng gật đầu.

“Được, không thành vấn đề, bây giờ tôi sẽ liên lạc với ông ấy.”

Ngày hôm sau, cuối cùng An Diệc Diệp cũng đã gặp bác sĩ Trương đã điều trị cho Khúc Chấn Sơ trong suốt năm năm qua.

Khúc Chấn Sơ tạm thời bị gọi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại An Diệc Diệp và bác sĩ Trương.

Bác sĩ Trương đã biết những gì xảy ra qua lời quản gia kể.

“Cô An, rất cảm ơn cô đồng ý giúp đỡ cậu Khúc điều trị. Có sự giúp đỡ của cô, chắc chắn bệnh của cậu ấy sẽ nhanh chóng cải thiện.”

An Diệc Diệp vào thẳng vấn đề: “Mong ông nói rõ cho tôi mọi thứ về bệnh tình của Khúc Chấn Sơ.”

Mặc dù hôm qua quản gia đã nói một số triệu chứng và một số thông tin sau kiểm tra, nhưng vẫn chưa toàn diện.

An Diệc Diệp rất muốn biết tình hình hiện tại của Khúc Chấn Sơ.

Bác sĩ Trương gật đầu: “Lần đầu tiên tôi điều trị cho cậu Khúc là năm năm trước, tình hình khi đó của cậu ấy không tệ như bây giờ.”

“Những điều trải qua trong quá khứ khiến cậu ấy rơi vào trạng thái căng thẳng và lo lắng trong một thời gian dài, nhưng vì trong lòng vẫn có điều gì đó khiến cậu ấy không thể buông bỏ, ý nghĩ này và căn bệnh trong lòng cậu ấy đã hình thành hai mặt đối lập, đạt đến một sự cân bằng kỳ lạ.”

“Nhưng sau đó, cũng chính là năm năm trước bệnh tình của cậu ấy đột nhiên xấu đi. Có lẽ có liên quan đến kế hoạch đã hoàn thành trong lòng cậu ấy, sự cân bằng đột ngột bị phá vỡ nên bệnh tình lại lộ ra.”

An Diệc Diệp hơi nhíu mày.

Năm năm trước là khi Khúc Chấn Sơ đánh bại nhà họ Khúc, đưa ông cụ Khúc vào bệnh viện tâm thần, đúng không?

Trên thực tế anh vẫn luôn tìm cách trả thù cho mẹ mình.

Bác sĩ Trương tiếp tục nói: “Khi đó cậu ấy đã tỏ ra vô cùng lo lắng về cuộc sống của mình, nhưng may mà không gây ra ảnh hưởng hay tổn thương rõ ràng cho người khác. Sau này được điều trị nên mới dần cải thiện.”

“Mãi cho đến nửa tháng trước, cậu ấy lại đến tìm tôi nhờ điều trị. Tôi mới phát hiện tình trạng của cậu ấy đã xấu đi rất nhiều.”

An Diệc Diệp nhíu mày suy nghĩ.

Lẽ nào vì lần trước Khúc Chấn Sơ lỡ tay làm cô bị thương?

“Tôi cũng đã đề xuất muốn cô tham gia vào quá trình trị liệu, nhưng cậu Khúc từ chối. Sự quan tâm của cậu ấy dành cho cô vượt xa sức tưởng tượng của tôi.”

Vì lo lắng rằng sau khi biết chuyện An Diệc Diệp sẽ rời đi, thậm chí Khúc Chấn Sơ còn tạo ra ảo ảnh.

Trước mặt An Diệc Diệp, anh cư xử giống hệt những người bình thường.

Trên thực tế, ở một mức độ nào đó, này cũng đã đạt đến một sự cân bằng mong manh, chỉ cần không chạm đến giới hạn của anh thì sẽ không bùng nổ.

Nhưng…

“Cô cố gắng rời bỏ cậu ấy à?” Bác sĩ Trương hỏi.

An Diệc Diệp nhớ lại chuyện ở sân bay hôm đó rồi nặng nề gật đầu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 601


Chương 601

Bác sĩ Trương nuối tiếc: “Bất kỳ lời nói và hành động k*ch th*ch nào cũng sẽ phá vỡ sự cân bằng mà cậu ấy tự tạo ra, vậy nên sẽ ngày càng diễn biến xấu.”

An Diệc Diệp nhớ lại.

Lần đầu tiên cô bị bà Nguyễn cưỡng ép đưa đi, Khúc Chấn Sơ đã cướp cô về, không cho cô rời khỏi lâu đài.

Sau đó An Diệc Diệp tức giận nói rằng cô thà đến Pháp cũng không muốn ở lại đây. Khúc Chấn Sơ dứt khoát khoá cửa phòng ngủ lại, không cho cô rời đi.

Cuối cùng cô lặng lẽ làm dây thừng chuẩn bị trốn thoát, điều này thực sự đã chạm vào mấu chốt của Khúc Chấn Sơ.

Hậu quả của lần này là An Diệc Diệp bị còng tay.

Hoá ra đây đều là dấu hiệu.

An Diệc Diệp nhíu mày, trong lòng rất hối hận.

Nếu cô biết điều này sớm hơn, cô sẽ không bao giờ khiến Khúc Chấn Sơ tức giận.

“Vậy bây giờ có cách nào giảm bớt hoặc điều trị các triệu chứng hiện tại của anh ấy không?”

“Đây là bệnh tâm lý, không có thuốc để chữa. Cách duy nhất là khiến cậu ấy tin cô, đừng làm chuyện gì khiến cậu ấy cảm thấy nguy hiểm, cũng đừng thách thức giới hạn của cậu ấy.”

Ông ấy nói kỹ một vài phương pháp nhưng chỉ có thể để An Diệc Diệp tự thực hiện.

An Diệc Diệp ghi nhớ kỹ càng rồi gật đầu.

“Tôi biết rồi.”

Khúc Chấn Sơ đứng bên ngoài, dựa lưng vào tường, hơi cúi đầu.

Anh đang lo lắng, cho dù trước khi An Diệc Diệp đi vào đã trấn an anh vô số lần, nhưng anh vẫn không kiềm chế được mà lo lắng.

Vừa thấy An Diệc Diệp đi ra, anh đã vội vàng đứng thẳng người đi tới.

“Thế nào rồi?”

An Diệc Diệp nhớ lại lời dặn dò của bác sĩ khi nãy bèn an ủi: “Em đã bàn bạc với ông ấy rồi, từ nay về sau em sẽ luôn ở bên cạnh anh.”

Cuối cùng Khúc Chấn Sơ cũng an tâm hơn, anh đưa tay ôm chặt An Diệc Diệp vào lòng.

Ngay cả khi thấy bác sĩ Trương ra khỏi phòng, anh cũng nhìn ông ấy với vẻ cảnh giác.

An Diệc Diệp nhìn Khúc Chấn Sơ trước mặt, nhớ lại kế hoạch của mình.

Ngày hôm sau, cuối cùng cô cũng thử nói ra.

“Khúc Chấn Sơ, em thấy hoa trong vườn nở rồi, em có thể ra ngoài xem không?”

Bàn tay đang cầm tay cô của Khúc Chấn Sơ chợt siết mạnh, An Diệc Diệp vội nói: “Em muốn anh đi cùng em, chỉ năm phút thôi.”

Khúc Chấn Sơ do dự một lúc mới gật đầu và nở một nụ cười.

“Được.”

Mặc dù nhìn bề ngoài trông anh có vẻ thoải mái, nhưng từ bàn tay đang kéo An Diệc Diệp của anh có thể thấy anh vẫn rất lo lắng.

Nhưng dù thế nào đi nữa, tiến bộ nhỏ này cũng đủ khiến An Diệc Diệp và quản gia hài lòng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 602


Chương 602

Quả nhiên đề nghị của bác sĩ Trương trước đây là đúng.

Chỉ cần An Diệc Diệp ở bên cạnh Khúc Chấn Sơ, có lẽ bệnh của anh sẽ thực sự hồi phục nhanh chóng.

Với Khúc Chấn Sơ mà nói, không còn điều gì quan trọng hơn yêu cầu của An Diệc Diệp.

Quản gia thậm chí còn nghi ngờ nếu một ngày nào đó cô An muốn ra ngoài vũ trụ, Khúc Chấn Sơ cũng sẽ không do dự mua đất trên mặt trăng cho cô.

Ở trong sân năm phút, An Diệc Diệp chủ động đều nghị quay về.

Khúc Chấn Sơ thả lỏng, thậm chí còn nở nụ cười khẽ, ràng là rất hài lòng.

Dần dần, An Diệc Diệp cũng bắt đầu kéo dài thời gian ra ngoài.

Mấy ngày sau đó, An Diệc Diệp thường xuyên yêu cầu đi dạo trong sân.

Mặc dù Khúc Chấn Sơ luôn ở bên cạnh, cô cũng không thể rời khỏi lâu đài.

Nhưng từ năm phút lên mười phút, cuối cùng có thể dừng lại ở mốc nửa tiếng, thậm chí là một tiếng.

Mỗi lần Khúc Chấn Sơ lại đồng ý chấp nhận với mức độ cao hơn.

Phải đến mấy ngày sau, An Diệc Diệp mới chủ động nói muốn ra ngoài đi dạo trong sân một mình.

Sau từng bước thăm dò trước đó, Khúc Chấn Sơ chỉ suy nghĩ một lúc rồi đồng ý luôn.

“Lát nữa về ăn cơm.”

An Diệc Diệp gật đầu rồi xoay người đi ra ngoài.

Khúc Chấn Sơ đứng trong phòng khách, yên lặng nhìn bóng dáng cô biến mất ở cửa.

Gần đến thời gian mười phút mà anh và An Diệc Diệp đã ước định, An Diệc Diệp từ cửa bước vào.

Khúc Chấn Sơ nhìn thấy cô, các cơ căng thẳng trên người lập tức giãn ra.

Nhận thấy sự thay đổi này của anh, An Diệc Diệp bước tới kéo tay anh.

“Em đã nói sẽ về thì nhất định sẽ về.”

Khúc Chấn Sơ nở nụ cười, nắm chặt tay An Diệc Diệp, cúi đầu hôn lên trán cô.

“Tôi biết.”

Thời gian An Diệc Diệp đi dạo ngoài sân một mình cũng từ từ tăng lên cho đến khi Khúc Chấn Sơ hoàn toàn yên tâm.

Nhưng cô vẫn chưa tìm được cơ hội để ra khỏi lâu đài.

Vài ngày sau, quản gia đột nhiên nhận được điện thoại của Khúc Chấn Sơ từ công ty, nhờ ông mang tài liệu đến tập đoàn M. I.

An Diệc Diệp vừa nghe thấy cơ hội này, nhanh chóng trả lời điện thoại.

“Em sẽ mang đến cho anh.”

“Không được!”

Cô vừa nói xong, Khúc Chấn Sơ đã từ chối mà không cần suy nghĩ.

An Diệc Diệp không vội, chậm rãi nói: “Từ lâu đài đến công ty chỉ mất nửa tiếng, hơn nữa tài xế trong lâu đài sẽ lái xe giúp em. Nửa tiếng nữa là anh có thể gặp em ở công ty rồi.”

Giọng An Diệc Diệp càng dịu dàng hơn.

“Khúc Chấn Sơ, em nhớ anh rồi, cho em đi tìm anh được không?”

Mấy ngày qua ở chung với Khúc Chấn Sơ, An Diệc Diệp phát hiện một đặc điểm rất lớn.

Chỉ cần cô dịu dàng năn nỉ một chút là chắc chắn Khúc Chấn Sơ sẽ thoả hiệp.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 603


Chương 603

Quả nhiên.

Một lúc sau, Khúc Chấn Sơ đã thoả hiệp.

“Nửa tiếng nữa bảo tài xế đưa em đến, tôi sẽ chờ em ở dưới lầu.”

An Diệc Diệp vốn định tự lên tìm anh, nhưng nghĩ đến đây đã là một sự thoả hiệp lớn đối với Khúc Chấn Sơ, cô bèn gật đầu đồng ý.

“Được rồi, nửa tiếng nữa anh có thể nhìn thấy em rồi.”

Nói xong cô cúp máy.

Quản gia ở bên cạnh nghe thấy cũng mừng: “Cuối cùng cậu chủ cũng đồng ý cho cô ra ngoài, xem ra bệnh của cậu ấy sẽ được chữa khỏi sớm thôi.”

An Diệc Diệp cũng khá vui, quá trình trị liệu diễn ra suôn sẻ khiến cô cũng rất bất ngờ.

“Ông mau mang tài liệu Khúc Chấn Sơ cần tới cho tôi đi, tôi phải mau chóng tới đó, không được để anh ấy chờ quá lâu, nếu không sẽ công cốc.”

Hai phút sau, An Diệc Diệp cầm tài liệu ngồi lên xe của tài xế, đi về phía tập đoàn M. I ở trung tâm thành phố.

Mà lúc này, Dư Nhã Thiểm và Tiêu Nhĩ Giai cũng đang trên đường đến tập đoàn M. I.

Lúc này Tiêu Nhĩ Giai và Dư Nhã Thiểm đã lâm vào bước đường cùng rồi.

Đối mặt với sụ liên hợp chèn ép của nhà họ Nguyễn và Khúc Chấn Sơ, bọn họ căn bản không có cơ hội xoay người.

Dù là nhà họ Vũ thì cũng nhanh chóng xuống dốc.

Hôm nay, bọn họ đến là để ký kết hợp đồng thu mua với tập đoàn M. I.

Tiêu Nhĩ Giai xuống xe, còn đang trong cơn giận dữ vội vàng trách cứ.

“Tôi đã nói sớm rồi, không nên đối địch với Khúc Chấn Sơ, nhưng cô lại không chịu nghe, tôi xem sau này cô làm thế nào?”

Dư Nhã Thiểm trầm mặt, ngay cả cô ta c*̃ng không ngờ nhà họ Vũ lại có thể chỉ còn lại một cái xác rỗng.

Dù nói bây giờ bọn họ chưa bị Khúc Chấn Sơ chính diện trả thù, nhưng mà anh lại cố ý chia rẽ thế lực bên cạnh họ từng chút từng chút một.

Trêu đùa bọn họ như mèo vờn chuột, điều này làm người ta không thể không tức giận?

Cô ta bất mãn liếc nhìn Tiêu Nhĩ Giai bên cạnh.

Khúc Chấn Sơ không hề biết tất cả những chuyện mà cô ta đã từng làm, thậm chí có lẽ đến bây giờ c*̃ng còn tưởng rằng mình chính là người anh đã tìm mười hai năm.

Chắc chắn là vì Tiêu Nhĩ Giai mà cô ta mới có thể bị liên lụy, thế mà giờ Tiêu Nhĩ Giai lại còn dám phàn nàn với mình?

Sớm biết, trước kia cô ta không nên kéo đại tiểu thư này về phe mình.

Giờ này, Dư Nhã Thiểm cảm thấy hơi hối hận, bất mãn nói: “Nếu cô không hài lòng, cô có thể rời đi bất cứ lúc nào, được chưa?”

Hai người tranh cãi ầm ĩ, vừa định rời khỏi bãi đỗ xe, chợt nhìn thấy một chiếc xe từ bên ngoài chạy vào.

Dư Nhã Thiểm quay đầu nhìn lướt qua, ngay sau đó lập tức nhíu mày lại, rồi lại nhìn qua.

Hình như, chiếc xe đó… là của Khúc Chấn Sơ…

Dư Nhã Thiểm nhanh chóng dừng động tác lại, mắt thấy chiếc xe đó từ từ dừng lại ở góc chếch đối diện.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 604


Chương 604

Ngay sau đó, lại nhìn thấy An Diệc Diệp từ bên trong đi ra.

Tiêu Nhĩ Giai thấy cô ta không đi theo, nói: “Cô đang nhìn cái gì thế?”

Sau khi Dư Nhã Thiểm chỉ chỉ, cô ta mới nhìn thấy An Diệc Diệp cách đó không xa.

“Cô ta lại còn dám ra ngoài?”

Dư Nhã Thiểm cười lạnh một tiếng:

“Bây giờ, người ta là phe thắng cuộc, làm sao lại không dám ra ngoài chứ? Có lẽ hôm nay cô ta biết được tình hình của chúng ta, nên mới cố ý chạy tới khoe khoang đấy.”

Nhìn An Diệc Diệp trước mắt, cô ta lập tức cảm thấy tức giận không kìm được, hận không thể tiến lên dạy dỗ Diệc Diệp một trận tử tế.

Nhưng mà chỗ này là tập đoàn M. I, chỉ cần bọn họ vừa ra tay, thì Khúc Chấn Sơ sẽ tìm tới cửa, đến lúc đó bọn họ chắc chắn không chịu nổi.

Cô ta liếc nhìn Tiêu Nhĩ Giai bên cạnh, lập tức nảy ra chủ ý:

“Bây giờ cô ta đã bay lên đầu cành biến thành Phượng Hoàng, thật khó lắm mới nhìn thấy cô ta đơn độc, cơ hội như vậy cũng không nhiều…”

Tiêu Nhĩ Giai kinh ngạc nhìn cô ta, nhanh chóng đoán ra ý tứ trong lời nói của cô ta.

“Cô định…”

“Cô ta đã hại chúng ta thảm như vậy, dù sao hiện tại tôi cũng đã không còn gì để mất rồi.”

Nghe cô ta nói vậy, Tiêu Nhĩ Giai nghiến răng.

“Được! Hôm nay tôi nhất định phải xả giận thật thoải mái.”

Dứt lời, cô ta đi thẳng về phía An Diệc Diệp vừa mới xuống xe.

Dư Nhã Thiểm đứng từ xa mà nhìn, không cùng đi lên.

“Dừng lại!”

An Diệc Diệp đang chuẩn bị đi lên tầng thì sau lưng bất ngờ xuất hiện một âm thanh.

Cô quay đầu nhìn lại thì thấy Tiêu Nhĩ Giai đang cách chỗ mình không xa.

Dù cô rất tức giận tại sao Tiêu Nhĩ Giai lại xuất hiện ở đây, nhưng bây giờ thời gian đã không nhiều lắm, cô không thể để Khúc Chấn Sơ tiếp tục chờ nữa.

Cô không để ý đến Tiêu Nhĩ Giai, nói thẳng: “Giờ tôi không có tâm trạng đùa với cô.”

Nói xong, cô lập tức đi thẳng về phía trước.

Nhưng mà cô chưa đi được hai bước, Tiêu Nhĩ Giai đã đột ngột xông tới, chặn trước mặt cô.

Cô ta quan sát An Diệc Diệp một lượt rồi giọng điệu kỳ quái nói:

“Bây giờ quả nhiên có vẻ khác biệt, có Khúc Chấn Sơ bảo vệ nên chẳng thèm coi ai ra gì. Có phải cô cố ý bảo Khúc Chấn Sơ thu mua nhà họ Vũ hay không?”

An Diệc Diệp căn bản không biết cô ta đang nói cái gì, trong thời gian này vì bệnh tình của Khúc Chấn Sơ mà cô hoàn toàn không muốn quan tâm đến cô ta.

Mắt thấy sắp quá thời gian hẹn giữa cô và Khúc Chấn Sơ, An Diệc Diệp có chút mất kiên nhẫn đẩy người trước mắt ra.

“Đừng cản trở tôi, tôi còn có việc phải làm.”

Cô vừa vươn tay thì cổ tay đã bị Tiêu Nhĩ Giai nắm lấy kéo thẳng về phía sau một cái.

Chân An Diệc Diệp hơi lảo đảo, suýt nữa thì ngã xuống đất.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 605


Chương 605

Tiêu Nhĩ Giai chặn trước mặt cô.

“Muốn đi à? Không dễ như vậy đâu!”

Dứt lời, cô ta bắt đầu kéo An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp cau mày.

Mình còn chưa đi tìm Tiêu Nhĩ Giai đâu, sao cô ta còn tự tìm tới cửa chứ?

Nhưng với cô bây giờ, bệnh tình của Khúc Chấn Sơ quan trọng hơn.

Cô cau mày, đẩy Tiêu Nhĩ Giai ra.

Đúng vào lúc này, Tiêu Nhĩ Giai bất ngờ nâng tay lên, đánh về phía mặt An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ đã đợi ở cổng công ty được mười phút mà mãi vẫn không nhìn thấy An Diệc Diệp.

Anh sốt ruột đi tới bãi đậu xe ngầm, vừa xuống thang máy đã lập tức chứng kiến cảnh tượng trước mắt này.

Bàn tay nâng cao đang đánh về phía người của An Diệc Diệp.

“Cô dám!”

Anh hét to một tiếng.

Âm thanh vang lên như sấm rền, vang vọng khắp bãi đỗ xe ngầm, khiến toàn thân Tiêu Nhĩ Giai run lên một cái, động tác trong tay cũng chậm xuống.

An Diệc Diệp thừa cơ bắt lấy cổ tay cô ta, cô lập tức lấy lại tinh thần, trở bàn tay một cái, tát thẳng lên mặt cô ta.

Tiêu Nhĩ Giai không ngờ lại có ngày mình bị đánh, sắc mặt lập tức trở nên vặn vẹo, lao về phía An Diệc Diệp.

“Dám đánh tôi! Tôi giết cô!”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi gào lên.

Lúc này, Khúc Chấn Sơ đã chạy tới, đưa tay kéo An Diệc Diệp về phía sau, một tay chặn Tiêu Nhĩ Giai lại.

Kế hoạch ban đầu của anh là trước tiên tiêu diệt nhà họ Vũ, rút đi thế lực phía sau bọn họ, sau đó mới trừng trị bọn họ thích đáng.

Nhưng mà anh không nghĩ tới, đã đến lúc này rồi mà cô ta vẫn còn dám tổn thương An Diệc Diệp.

Nghĩ đến một bàn tay vừa rồi suýt chút nữa rơi vào trên mặt An Diệc Diệp, khiến sắc mặt anh trở nên khó coi như ác quỷ.

Anh trừng mắt nhìn Tiêu Nhĩ Giai trước mặt.

“Nếu cô dám động vào cô ấy dù chỉ một sợi tóc, tôi nhất định sẽ lọc da tróc thịt cô.”

Tiêu Nhĩ Giai bị ánh mắt của anh dọa lui về phía sau một bước, dưới chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

“Tôi… tôi không hề đụng tới cô ta, mà là cô ta đánh tôi.”

Vừa nãy, Khúc Chấn Sơ đã sớm nhìn thấy được chuyện đã xảy ra, nên anh làm sao có thể tin tưởng lời của cô ta chứ?

Hơn nữa, dù không tận mắt chứng kiến, anh cũng chỉ tin tưởng An Diệc Diệp mà thôi.

“Xem ra là do trước kia tôi vẫn đối với các người quá mức nhân từ.”

Dứt lời, anh lập tức tiến lên một bước, giơ tay ra túm lấy cổ áo Tiêu Nhĩ Giai kéo cô ta từ dưới đất lên, lơ lửng giữa không trung.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 606


Chương 606

Tiêu Nhĩ Giai sớm đã bị dọa sắc mặt tái nhợt, mặt cắt không giọt máu.

Cô ta hoảng sợ nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Anh sẽ không đánh phụ nữ, đúng không? Anh không thể đánh tôi.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ không hề dao động, lúc này, trong mắt anh, dường như Tiêu Nhĩ Giai chỉ là một người chết.

“Cô không phải phụ nữ.”

Âm thanh của anh lạnh lẽo.

Anh khẽ vung tay, ném Tiêu Nhĩ Giai ra ngoài.

Tiêu Nhĩ Giai bị quẳng xuống đất, lập tức kêu lên thảm thiết.

Nhưng Khúc Chấn Sơ không hề dao động, tiếp tục đi về phía cô ta.

Nhìn thấy sát ý và hung quang trong mắt anh, An Diệc Diệp giật nảy mình, vội vàng đi lên trước, giữ chặt cánh tay căng cứng của anh.

“Khúc Chấn Sơ, em không sao, chúng ta đi lên trước nhé?”

Khúc Chấn Sơ lại không hề nghe thấy lời của cô, vẻ mặt tràn đầy sát khí nhìn Tiêu Nhĩ Giai.

“Tôi đã từng nói, nếu dám động vào một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ lập tức giết cô.”

Lời của Khúc Chấn Sơ khiến An Diệc Diệp kinh hãi, cô vội vàng ngăn trước mặt anh.

“Chúng ta đi lên trước có được không?”

Dứt lời, cô vội dùng hai tay ôm lấy anh, ôm chặt Khúc Chấn Sơ vào trong ngực, muốn hóa giải cơn thịnh nộ đang quay cuồng trên người anh.

Thấy thế, Tiêu Nhĩ Giai vội đứng lên, vừa lăn vừa bò mà chạy trốn.

Bị An Diệc Diệp ngăn lại, Khúc Chấn Sơ dừng bước, hai tay ôm lấy cô thật chặt.

Sức của anh rất lớn, khiến An Diệc Diệp đau đến nhíu mày, nhưng vẫn nhất quyết không buông anh ra.

“Sau này, tôi sẽ không để em rời khỏi lâu đài cổ nữa.”

Âm thanh mang theo sự hoảng sợ, An Diệc Diệp biết, anh nói được nhất định sẽ làm được.

Cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện hôm nay lại có tác dụng ngược, khiến bệnh của Khúc Chấn Sơ càng thêm nghiêm trọng.

Tất cả mọi cố gắng trước đó đều phí công vô ích.

Cô kéo chặt Khúc Chấn Sơ, với ý định vãn hồi.

“Không được, Khúc Chấn Sơ, em luôn phải ra ngoài, anh không thể nhốt em cả đời ở lâu đài cổ được.”

“Tôi có thể.” Khúc Chấn Sơ dứt khoát nói.

An Diệc Diệp nhíu mày, trong lòng cảm thấy tinh thần rất suy sụp.

Lại có thể vì chút sai lầm nhỏ như thế, mà cố gắng thời gian dài như vậy trước kia đều đổ sông đổ biển hết.

Cô không kìm được nói: “Khúc Chấn Sơ, anh có thể thử khống chế tâm trạng của mình một chút hay không?”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

An Diệc Diệp nhân tiện muốn thoát khỏi vòng ngực của anh.

Nhưng cô vừa động, bàn tay Khúc Chấn Sơ đã lại giữ chặt eo cô, bàn tay còn lại sờ lên gương mặt cô, ánh mắt ánh lên vẻ nguy hiểm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 607


Chương 607

“Tôi đã khống chế tâm trạng của mình rồi, em biết hiện tôi muốn làm điều gì nhất không?”

Giọng điệu của anh khiến An Diệc Diệp giật nảy mình, căng thẳng nhìn anh.

“Anh muốn làm gì?”

Khúc Chấn Sơ nghiến chặt răng, đôi mắt dần trở nên đỏ ngầu.

“Tôi muốn khóa em lại, đặt ở bên cạnh tôi.”

“Tôi muốn hôn khắp người em, để trên người em chỉ lưu lại hương vị của tôi.”

“Có trời mới biết, tôi muốn làm như vậy cỡ nào.”

An Diệc Diệp bị lời của anh dọa mở to hai mắt nhìn, thoáng lui về phía sau một bước.

Nhưng chính một bước tưởng chừng vô nghĩa này lại dường như ngay lập tức đốt lên ngọn lửa trong lòng Khúc Chấn Sơ.

Hai tay anh lập tức dùng sức, cúi người về phía trước, trực tiếp bịt kín bờ môi An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ điên cuồng hôn cô, nhưng nụ hôn này lại giống cướp đoạt hơn.

Đầu lưỡi cạy mở hàm răng, cuốn sạch từng ngóc ngách trong miệng cô.

Giống như lời anh vừa nói, anh muốn lưu lại trên người An Diệc Diệp dấu ấn thuộc về anh, mùi vị của anh, tất cả anh.

Nhưng mà sức của Khúc Chấn Sơ quá lớn, An Diệc Diệp cảm giác đầu lưỡi của mình bị anh cắn hơi đau, ngay cả bờ môi c*̃ng bị rách rồi.

Khúc Chấn Sơ lại không hề dao động, anh ôm An Diệc Diệp ra phía sau đặt lên nắp capo xe, khiến cô không thể động đậy.

Bờ môi An Diệc Diệp không ngừng bị g*m c*n, máu tươi từ trong vết thương thật nhỏ chảy ra.

Nụ hôn cuồng nhiệt mang theo hương vị tanh tanh…

Nhưng lại khiến Khúc Chấn Sơ càng hôn càng cuồng nhiệt.

An Diệc Diệp không ngừng tránh về phía sau, cảm giác ngay cả đầu lưỡi cũng sắp bị anh cắn nát rồi.

Lúc lâu sau, cuối cùng Khúc Chấn Sơ mới buông An Diệc Diệp ra, rồi lại bắt đầu hôn cổ và bả vai cô.

Nụ hôn dùng sức quá mạnh khiến trên da xuất hiện vết xanh tím, đồng thời truyền đến những cơn đau nhói rất nhỏ.

Nhưng An Diệc Diệp căn bản không cách nào cự tuyệt, cô thậm chí cảm giác nụ hôn của Khúc Chấn Sơ đang dần dần hướng xuống phía dưới, cứ tiến về phía trước không hề nghịch chuyển.

Cô bị dọa sắc mặt trắng bệch, cố gắng giằng co.

“Khúc Chấn Sơ! Đừng như vậy! Thả em ra!”

Lúc này, Khúc Chấn Sơ hoàn toàn đắm chìm trong xúc động, không hề nghe thấy âm thanh của cô, không ngừng g*m c*n làn da trên người cô.

Nơi này là bãi đỗ xe ngầm tập đoàn M. I.

Dù bây giờ đang trong giờ làm việc, hiếm khi có người xuất hiện, nhưng vẫn khiến An Diệc Diệp hoảng sợ.

“Khúc Chấn Sơ, Khúc Chấn Sơ, anh đừng như vậy… bình tĩnh một chút…”

La hét một lúc, dường như cuối cùng Khúc Chấn Sơ đã nghe thấy âm thanh của cô.

Anh ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ngầu, đáy mắt ẩn giấu vẻ điên cuồng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 608


Chương 608

Anh khẽ cong eo, trực tiếp ôm An Diệc Diệp lên, đi vào trong xe của anh bên cạnh.

Anh đóng cửa lại ầm một tiếng, rồi quay người đè lên người An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp bị dọa vội co về phía sau, cả người cuộn tròn lại, trốn ở trong góc.

Nhưng lại nhanh chóng bị Khúc Chấn Sơ kéo ra ngoài.

Chiều hôm đó, Chiết Lam đã đợi rất lâu.

Lúc đầu Khúc Chấn Sơ chỉ là đi xuống tầng đón người, nhưng một đi không trở lại.

Dù gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, cũng không có ai nghe máy, Chiết Lam đành coi như không có gì.

Mãi cho đến đêm khuya, cuối cùng xe của Khúc Chấn Sơ mới rời khỏi bãi đỗ xe ngầm tập đoàn M, rồi đi về phía lâu đài cổ ở vùng ngoại thành.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ hết sức khó coi, trong mắt tràn đầy hối hận và đau khổ.

Từ trong kính chiếu hậu, có thể nhìn thấy lúc này ở băng ghế phía sau có một người đang nằm.

Quần áo trên người cô đã bị xé rách, cả người trên dưới không có chỗ da nào còn nguyên vẹn, tất cả đều in dấu hôn xanh tím.

Bờ môi lưu lại dấu vết bị anh cắn rách, dù đã cầm máu, nhưng nhìn thấy vẫn giật mình.

An Diệc Diệp nhắm mắt lại, sớm đã ngủ mê man rồi, nhưng khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt nước mắt, đủ để nhìn ra vừa nãy cô đã đau khổ cỡ nào.

Trên người cô chỉ phủ một chiếc áo khoác của Khúc Chấn Sơ, dù có đang nằm mơ cũng co tròn lại như một con mèo nhỏ.

Đây là biểu hiện cảm thấy hết sức không an toàn.

Thấy cảnh này, trong lòng Khúc Chấn Sơ lại vô cùng đau đớn.

Giống như một cái kim thép rất to đâm thẳng vào trong lòng, không sờ tới c*̃ng không nhổ ra được, đau đến mức mắt anh căng ra, cay xè.

Anh vẫn không khống chế được hành vi của mình.

Người tổn thương An Diệc Diệp nhiều nhất, không phải ai khác, mà chính là anh.

Bác sĩ nói đúng, nếu An Diệc Diệp tiếp tục ở lại bên cạnh anh, cô chắc chắn sẽ bị tổn thương…

Nhưng mà, chỉ cần vừa nghĩ tới cô sẽ rời đi, trái tim Khúc Chấn Sơ sẽ đau đến không thể thở nổi.

Anh sao có thể mất đi người phụ nữ này…

Cô ấy là tất cả những gì anh có.

Chiếc xe chậm rãi chạy vào trong lâu đài cổ, Khúc Chấn Sơ cẩn thận xuống xe, mở ghế sau của xe ra.

Anh cúi người, nhìn chăm chú người đã ngủ say, trong ánh mắt xen lẫn không cam lòng, đau khổ và hối hận.

Lúc lâu sau, Khúc Chấn Sơ mới thận trọng bế cô lên.

Động tác của anh vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, dường như đang đối đãi với một khối thủy tinh sắp vỡ vụn, lo An Diệc Diệp sẽ bị đánh thức.

Vừa ôm An Diệc Diệp tiến vào lâu đài cổ, quản gia đã tiến lên đón.

Đang định nói chuyện, đã bị ánh mắt Khúc Chấn Sơ ngăn lại.

Vừa nhìn về phía ngực anh, ông ta lập tức giật nảy mình.

Buổi trưa, không phải An Diệc Diệp đi đưa đồ sao? Sao giờ lại biến thành dạng này?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 609


Chương 609

Trước đó bọn họ còn dang thảo luận, bệnh tình Khúc Chấn Sơ sẽ chuyển biến tốt đẹp, thế nhưng nhìn trạng thái bây giờ của anh…

Sao lại chuyển biến xấu rồi?

Khúc Chấn Sơ không nói gì, mà ôm An Diệc Diệp đi về phía trước, cẩn thận đặt cô lên giường.

Sau khi nhẹ nhàng đóng cửa lại, anh mới nói với quản gia: “Gọi một bác sĩ nữ tới, chuẩn bị thuốc tiêu máu ứ đọng.”

Quản gia kinh hồn bạt vía nghe dặn dò của anh, dè dặt nói: “Cậu chủ, cô chủ, cô ấy làm sao thế?”

Khúc Chấn Sơ quay đầu liếc nhìn quản gia, đau lòng và tuyệt vọng trong ánh mắt lập tức khiến người ta kinh ngạc.

Anh há to miệng, âm thanh như mắc ở cổ họng, mang theo nghẹn ngào.

“Là do tôi.”

“Chính tôi đã tổn thương cô ấy.”

Bác sĩ gia đình nhanh chóng được dẫn đến.

Khúc Chấn Sơ đứng ở ngoài cửa, không dám tiến vào.

Anh lo nếu An Diệc Diệp tỉnh lại, nhìn thấy mình, cô sẽ chạy trốn, sẽ oán hận, càng sợ cô đau lòng đến chết hơn.

Quản gia nhìn Khúc Chấn Sơ ngoài cửa một chút, khẽ nói: “Cậu chủ, cô chủ không sao.”

Nhưng câu nói này cũng không khiến tâm trạng Khúc Chấn Sơ trở nên tốt hơn chút nào.

Chừng mười phút sau, bác sĩ mới từ bên trong đi ra.

Khúc Chấn Sơ vội tiến lên đón.

“Cô ấy thế nào?”

“Trên người không có tổn thương lớn, nhưng phải cần một khoảng thời gian mới có thể tiêu hết máu ứ đọng.”

Bác sĩ vừa nói, vừa cẩn thận quan sát Khúc Chấn Sơ.

Thật ra tổn thương như thế này, về tâm lý còn nghiêm trọng hơn trên thân thể nhiều.

Trước đó, cô An đây không phải còn được Khúc Chấn Sơ chiều chuộng lên trời sao? Sao nhanh như vậy đã xảy ra tình trạng này rồi?

Bác sĩ cảm thấy hơi nghi hoặc, nhưng cũng không dám suy đoán nhiều hơn, sau khi dặn dò một số chuyện thì lập tức rời đi.

Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa, tấm lưng bình thường thẳng hơi cong lại, giống như bị đè lên.

Anh cứ đứng như vậy lúc lâu mà vẫn không mở cửa đi vào, thậm chí không biết mình phải làm sao đối mặt An Diệc Diệp.

“Quản gia, đi tìm một đầu bếp nữ tới đây, bảo cô ta giúp thoa thuốc cho Diệc Diệp.”

“Vâng.”

Quản gia nhìn một chút, vừa định quay người rời đi, nhưng lại dừng bước.

“Cậu chủ, cậu không đi vào sao?”

Khúc Chấn Sơ lắc đầu.

“Tôi không vào, còn nữa, gọi giúp tôi bảo bác sĩ Trương tới đây.”

Bác sĩ Trương?

Quản gia nhìn anh một cái, rồi khẽ gật đầu, quay người rời đi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 610


Chương 610

Ông ta vừa rời đi, Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa mới chậm rãi thở dài một hơi.

Âm thanh lo lắng kéo dài, vang vọng trong hành lang trống trải.

Anh từ từ giơ tay lên, khẽ đặt sát ở trên cửa, dường như làm như vậy thì có thể nói chuyện với người ở bên trong.

Khúc Chấn Sơ cứ đứng bất động như vậy, ánh mắt tràn đầy hối hận và đau xót.

Vùng vẫy một lát, cuối cùng anh mới khẽ nói: “Thật xin lỗi, sau này tôi tuyệt đối sẽ không tổn thương em nữa.”

“Tôi thề…”

Khi An Diệc Diệp tỉnh lại, cả người trên dưới mỗi tấc da đều truyền cơn đau nhói.

Đó là dấu hôn Khúc Chấn Sơ tạo thành.

Trừ điều đó thì cô cũng không cảm thấy nơi nào không thoải mái.

Cô mở to mắt, đang cảm giác miệng đắng lưỡi khô, thì nữ đầu bếp đã đưa nước tới, cẩn thận đút cô uống hai ngụm.

“Cô An, cô không sao chứ?”

An Diệc Diệp lắc đầu, hé miệng muốn nói chuyện, nhưng lại phát hiện âm thanh của mình khàn đặc.

Cô nhìn xung quanh một chút, khàn giọng hỏi: “Khúc Chấn Sơ đâu?”

“Cậu chủ dặn tôi đến chăm sóc cô, còn cậu ấy đang làm việc ở phòng sách.”

Đến bây giờ c*̃ng chưa từng xuất hiện, là đang hối hận sao?

An Diệc Diệp cụp mắt, dù bây giờ đúng là cô không muốn nhìn thấy Khúc Chấn Sơ…

Nữ đầu bếp nhìn dáng vẻ của cô, cẩn thận hỏi: “Thưa cô, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Trước đó không phải còn rất tốt ư?”

“Tạm thời xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.”

Ánh mắt nữ đầu bếp đảo qua những dấu hôn nhìn thấy mà giật mình trên người cô.

“Cô có trách cậu chủ không?”

An Diệc Diệp hơi sững sờ.

“Tôi cũng không biết…”

Dù biết rõ, Khúc Chấn Sơ là bị ảnh hưởng bởi bệnh tình trên người, nhưng mà An Diệc Diệp vẫn không vượt qua được chướng ngại tâm lý.

Nữ đầu bếp nhìn dáng vẻ mờ mịt của An Diệc Diệp, c*̃ng cảm thấy đau lòng theo.

Cô ta hiểu rất rõ cảm nhận của An Diệc Diệp lúc này, đưa tay đặt lên mu bàn tay của An Diệc Diệp.

“Nếu cô muốn trách cậu chủ, tôi sẽ không ngăn cô.”

Nữ đầu bếp nhớ tới dáng vẻ Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa vừa nãy khi mình tiến vào, không khỏi cảm thấy đau lòng.

Khúc Chấn Sơ sao có thể không hối hận chứ?

Với mức độ cưng chiều của cậu chủ với cô chủ, e là hiện tại đã hận không thể lấy cái chết bản thân để tạ tội.

Khó khăn lắm, hai người mới có thể ở bên nhau, tại sao còn phải chịu tra tấn như vậy?

Trong phòng sách.

Khúc Chấn Sơ đứng trước cửa sổ, ánh mắt dừng trên rừng cây rậm rạp bên ngoài.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 611


Chương 611

Bác sĩ Trương đứng phía sau anh, trầm ngâm một lát, nói: “Nếu cậu đã quyết định như vậy, vậy tôi sẽ lần nữa thay đổi phương án điều trị.”

Dứt lời, ông ta cầm đồ vật nhanh chóng rời đi.

Nghe nói An Diệc Diệp đã tỉnh lại, quản gia hết sức phấn chấn chuẩn bị đến báo cho Khúc Chấn Sơ.

Vừa nhìn thấy bác sĩ từ đối diện đi tới, sốt ruột nói: “Cậu chủ thế nào rồi?”

Bác sĩ xua tay.

“Nói tốt cũng tốt, nói không tốt cũng không tốt.”

Ông ta trả lời lấp lửng một câu, rồi lập tức rời đi.

Quản gia cảm thấy khó hiểu, mở cửa phòng sách, thấy Khúc Chấn Sơ vẫn đứng trước cửa sổ.

“Cậu chủ, nữ đầu bếp nói cô chủ đã tỉnh, có điều tinh thần không tốt lắm.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ không hề rung động, ngay cả âm thanh c*̃ng hết sức bình tĩnh.

“Khi nào cô ấy có thể khôi phục?”

“Theo lời bác sĩ thì phải nghỉ ngơi một tuần.”

Khúc Chấn Sơ khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát, nói: “Mấy ngày nay ông hãy cùng nữ đầu bếp chăm sóc cô ấy.”

Nghe vậy, quản gia kinh ngạc nói: “Vậy cậu chủ thì sao?”

“Có hai người là đủ rồi.”

Nói xong, không đợi quản gia hỏi lại, anh đã phất tay ra phía ngoài.

Quản gia hoài nghi nhìn anh, nhưng lại không thể không rời đi.

Chẳng lẽ cậu chủ lo cô An sẽ hận mình?

Nhưng mà nếu cứ trốn tránh không thấy mặt như vậy, thì dù có mâu thuẫn gì cũng không thể giải quyết.

Mấy ngày sau đó, hầu hết thời gian Khúc Chấn Sơ không trở lại lâu đài cổ.

Dù sau đó cơ thể An Diệc Diệp đã khôi phục, bắt đầu đi lại trong lâu đài cổ, cũng không hề nhìn thấy bóng dáng Khúc Chấn Sơ.

Ban đầu An Diệc Diệp phỏng đoán, chắc chắn Khúc Chấn Sơ sẽ tiếp tục giam cô lại.

Nhưng mà cô không ngờ anh lại không hề có chút phản ứng nào.

Dù cô có rời khỏi lâu đài cổ thì cũng sẽ không có ai tiến lên ngăn cản.

Thậm chí có một lần cô đã thử rời đi một buổi chiều, nhưng mà không ai tìm cô, ngay cả Khúc Chấn Sơ c*̃ng chưa từng xuất hiện.

Tình huống khác thường khiến An Diệc Diệp càng thêm lo lắng.

Cô không tin, sau khi trải qua chuyện này, Khúc Chấn Sơ lại bất ngờ chuyển biến tốt đẹp.

Nhưng mà dù cô muốn hỏi cho rõ thì cũng tìm không thấy người.

Cứ như vậy trọn vẹn một tuần, An Diệc Diệp bắt đầu suy nghĩ cần trực tiếp đi công ty chặn Khúc Chấn Sơ hay không.

Trải qua mấy ngày nay, bất mãn trong lòng cô đã dần dần phai nhạt, cô càng lo lắng vì sự khác thường của Khúc Chấn Sơ hơn.

Một tuần không nhìn thấy đâu, không biết bây giờ anh đã biến thành dạng gì.

Cô còn đang suy nghĩ thì cửa phía sau chợt bị người mở ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 612


Chương 612

An Diệc Diệp quay đầu nhìn lại, thấy quản gia xuất hiện ở cửa ra vào, sau lưng còn có mấy vệ sĩ.

Ông ta bình tĩnh nhìn An Diệc Diệp, có vẻ xa lánh.

“Thưa cô, mời cô đi thôi.”

Nghe ông ta nói vậy, An Diệc Diệp cảm thấy khó hiểu.

“Cái gì? Các người muốn để tôi đi đâu?”

“Rời khỏi lâu đài cổ.”

An Diệc Diệp khiếp sợ nhìn ông ta.

“Quản gia, ông đừng nói đùa.”

Quản gia nghiêm túc đứng ở một bên, lắc đầu nói: “Thật xin lỗi cô, đây là lệnh của cậu chủ.”

“Không thể nào…” An Diệc Diệp lắc đầu: “Khúc Chấn Sơ đâu?”

“Tôi đây.”

Một âm thanh truyền đến, Khúc Chấn Sơ đã một tuần chưa gặp mặt từ cổng đi đến.

Anh lạnh lùng nhìn An Diệc Diệp.

“Khúc Chấn Sơ, có chuyện gì xảy ra thế?” An Diệc Diệp tiến lên hai bước, lại bị vệ sĩ ngăn lại.

Khúc Chấn Sơ không hề trả lời vấn đề của cô, âm thanh lạnh như băng chỉ huy.

“Ném cô ấy ra ngoài.”

An Diệc Diệp nghe những lời Khúc Chấn Sơ nói, đến bây giờ vẫn không thể nào tin được.

Cô run run khóe miệng, lộ ra một nụ cười chật vật.

Còn khó coi hơn cả khóc.

“Anh đang nói gì vậy?”

Khúc Chấn Sơ còn không cả nhìn cô.

“Em cũng nghe rõ rồi đấy, không cần thiết phải để tôi nói lại lần thứ hai, bây giờ rời khỏi lâu đài cổ của tôi đi.”

An Diệc Diệp vẫn lắc đầu không hiểu.

“Vì sao? Vì bệnh của anh à? Hay là xảy ra chuyện bất trắc gì? Em có thể cùng anh giải quyết.”

Khúc Chấn Sơ lại lạnh lùng nói: “Tôi đã chán em rồi, không muốn tiếp tục nhìn thấy em trong tòa lâu đài này, thêm một ngày cũng không muốn.”

An Diệc Diệp kinh ngạc mở to mắt nhìn.

“Không thể nào…”

“Không có cái gì là không thể cả, trước đây tôi từng nói với em, tôi xây dựng tòa lâu đài này là vì một cô gái, bây giờ cô ấy sắp về rồi, đương nhiên em không cần tiếp tục ở lại.”

Khúc Chấn Sơ ngẩng đầu nhìn cô một lúc, trong đôi mắt thâm sâu không nhìn ra cảm xúc gì.

“Diễn kịch với cô trong khoảng thời gian này làm tôi cũng thấy mệt.”

An Diệc Diệp trừng to mắt, không hề nghĩ tới, mình lại nghe được những lời như vậy từ miệng Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ đúng là từng nói, anh tìm được cô gái mà mình đợi mười hai năm kia rồi.

“Anh vẫn luôn… coi tôi là thế thân của cô ấy ư?” Cô không dám tin hỏi.

“Không. Tôi đã nói rồi, cô không xứng là thế thân của cô ấy.”

Giọng nói lạnh lùng của Khúc Chấn Sơ làm tay chân của An Diệc Diệp lập tức lạnh băng.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo lại.

“Chờ tôi trở về nhà họ Nguyễn rồi, anh sẽ tới tìm tôi nữa chứ?” Cô dè dặt hỏi.

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, đáy mắt có hai luồng cảm xúc không ngừng đấu tranh.

“Không.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 613


Chương 613

Anh trầm giọng nói: “Tôi sẽ không đi tìm cô nữa, mong cô về sau cũng đừng quay lại lâu đài cô, nơi này đã không có vị trí của cô rồi.”

Nói xong, dường như anh không muốn nói tiếp với An Diệc Diệp nữa, trực tiếp khoát tay áo.

Không đợi An Diệc Diệp phản ứng kịp, mấy vệ sĩ nhanh chóng xông lên, kéo An Diệc Diệp ra ngoài.

Sắc mặt An Diệc Diệp trắng bệch, lúc này cuối cùng cô mới phản ứng kịp, Khúc Chấn Sơ thực sự muốn đuổi cô đi.

“Không!”

Cô bị dọa đến nỗi vùng vẫy dữ dội, vội vươn tay, tóm lấy quần áo của Khúc Chấn Sơ.

“Khúc Chấn Sơ, anh nói rõ cho tôi!”

Khúc Chấn Sơ quay đầu đi, không nhìn cô, vô tình mà kéo tay cô khỏi quần áo mình. Nhưng không trả lời vấn đề của An Diệc Diệp.

Tay bị kéo ra từng chút một, An Diệc Diệp thất kinh.

“Khúc Chấn Sơ! Anh không thể như vậy! Anh nói rõ cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Rõ ràng mấy hôm trước còn nổi trận lôi đình vì cô bị nguy hiểm, rõ ràng một tuần trước còn coi cô là mạng sống, đảm bảo sẽ không rời khỏi cô.

Bây giờ sao lại biết thành thế này?

Thật sự đúng như lời anh nói, người anh chờ đã về rồi, trong thời gian qua, anh chỉ diễn kịch với cô thôi sao?

Cho nên, ngay cả thích cũng là giả?

An Diệc Diệp hoàn toàn không phản ứng kịp, nhanh chóng bị vệ sĩ ném ra ngoài.

An Diệc Diệp lảo đảo một cái, suýt thì bị ngã xuống đất.

Cô vội vàng đứng lên, vừa muốn trở lại phía trước, cửa lớn trước mặt đã bị người ta đóng sầm một tiếng.

An Diệc Diệp sửng sốt, dùng sức cào cửa.

“Khúc Chấn Sơ! Anh nói rõ cho tôi! Khúc Chấn Sơ!”

Nhưng cho dù cô có ầm ĩ cỡ nào, bên trong cũng không hề đáp lại.

Tay của cô đập đến nỗi đỏ lên, nước mắt bất giác lăn xuống.

Bầu trời xa xăm truyền tới một tiếng ầm vang, mây đen lập tức dày đặc, nước mưa nhanh chóng trút xuống.

Chưa đến hai phút, mưa lớn như trút nước.

Rơi vào người An Diệc Diệp, một lúc làm cả người ướt đẫm, nhưng cô vẫn không hề rời đi, cố chấp đợi Khúc Chấn Sơ giải thích.

Lầu ba của lâu đài cổ.

Màn cửa bị kéo chặt, chỉ hở ra một khe hở rất nhỏ.

Khúc Chấn Sơ đứng bên cửa sổ, xuyên qua khe hở đó nhìn người bên ngoài.

Anh không nhúc nhích, giống như một pho tượng, hai tay nắm chặt thành đấm, cơ bắp cả người căng lên.

Nếu như không phải dùng toàn bộ ý chí khống chế, lúc này đã sớm lao ra, mang cô gái ở bên ngoài vào.

Nhưng anh không được.

Trong lòng Khúc Chấn Sơ đấu tranh dữ dội, thậm chí hai tay anh còn run lên, trên mu bàn tay nổi gân xanh.

Quản gia đứng một bên xem, lo lắng hỏi: “Cậu chủ, bên ngoài mưa rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 614


Chương 614

Đương nhiên là Khúc Chấn Sơ biết.

Anh im lặng.

Một lúc sau mới truyền tới một giọng nói rất nhỏ, còn cực kỳ đè nén.

“Không ai được quan tâm cô ấy, để tự cô ấy rời đi.”

Nói xong, anh bèn quay đầu về phía bác sĩ Trương ở đằng sau, hỏi: “Xác định với tôi lần nữa, không có sự trợ giúp của An Diệc Diệp, tôi có thể khôi phục trong bao lâu?”

Bác sĩ Trương vội vàng lật tài liệu của mình, cân nhắc rồi nói: “Ước chừng nửa năm đến một năm, điều kiện tiên quyết là quá trình trị liệu tiến triển thuận lợi.”

“Tám tháng.”

Khúc Chấn Sơ nghiến răng nói: “Tôi chỉ cho ông thời gian tám tháng.”

“Cậu chủ, việc này… tôi sẽ cố gắng.”

“Không phải là cố gắng, tôi muốn ông nhất định phải làm được!’

Giọng nói của Khúc Chấn Sơ bỗng cao lên, làm bác sĩ giật nảy mình.

Ông ta vội gật đầu: “Vâng, nhất định, nhất định.”

Có được lời hứa hẹn của bác sĩ, anh mới quay đầu nhìn thoáng qua người ngoài cửa.

An Diệc Diệp vẫn còn đang đội mưa.

Màn mưa làm mờ bóng cô, nhưng mỗi một động tác gõ cửa của cô vẫn giống như trước đó.

Làm anh không nhịn được lo lắng, tay cô có phải đã đỏ lên rồi không?

Có đau hay không?

Ngày mai nhất định sẽ không thấy thoải mái.

Mắc mưa rồi, bị cảm thì phải làm sao đây?

Hai mắt Khúc Chấn Sơ thấy xót, đã dùng toàn bộ sức lực cả người, mới có thể rời ánh mắt khỏi người cô.

Quản gia lo lắng đừng nhìn ở phía sau.

Nếu như dựa theo lời cậu chủ nói, cho dù tiến triển thuận lợi, chẳng lẽ anh và cô An phải nửa năm hoặc một năm không gặp sao?

Ông ta cau mày, đương suy nghĩ, không ngờ Khúc Chấn Sơ đột nhiên quay đầu lại.

“Cậu chủ, còn có chuyện gì ạ?”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ cực kỳ lạnh lẽo cứng ngắc, anh trực tiếp tìm ô che mưa đưa qua.

“Ra ngoài bảo cô ấy đừng đợi nữa. Đưa cái ô này cho cô ấy, đừng nói là do tôi đưa.”

Quản gia cúi đầu nhìn cái ô trong tay.

Xem ra cậu chủ vẫn không yên lòng cô An.

Nhưng đã vậy thì cần gì phải thế chứ?

Ông ta nhỏ giọng nói: “Cậu chủ, nếu không thì đưa cô An về? Mắc mưa sẽ đổ bệnh đấy.”

Khúc Chấn Sơ lắc đầu, quay đi chỗ khác.

Giọng nói cô đơn lại truyền tới.

“Cô ấy ở bên cạnh tôi sẽ chỉ bị thương mà thôi, tôi không muốn thấy cô ấy bị tôi làm thương.”

Nói xong, anh mới từ từ bước về một hướng khác.

Quản gia nhìn bóng lưng cô đơn của anh, không nhịn được nhăn mày, thở dài một hơi.

Bên ngoài lâu đài cổ.

An Diệc Diệp vẫn còn đang đợi, vốn tưởng rằng trời mưa, Khúc Chấn Sơ sẽ lại đưa cô về.

Nhưng cô đợi một phút, năm phút, vẫn không có động tĩnh gì.

Cả người cô ướt đẫm, nước mắt hòa lẫn nước mưa, cùng nhau lăn xuống khỏi gương mặt.

Không biết qua bao lâu, nước mưa rơi trên người cô cuối cùng bị che đi.

Trong lòng An Diệc Diệp vui mừng, vội ngẩng đầu.

“Khúc Chấn Sơ, anh…”

Còn chưa nói xong, cô lại phát hiện người trước mặt chỉ là quản gia thôi.

Cô không cam lòng mà nhìn phía sau lưng của quan gia một chút, nhưng không thấy bóng Khúc Chấn Sơ đâu.

“Khúc Chấn Sơ đâu?”
 
Back
Top Bottom