Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 575


Chương 575

Dứt lời, mấy vệ sĩ đã đi tới, nhanh chóng bao vây An Diệc Diệp.

“Cô chủ, mời cô xuất phát!”

An Diệc Diệp nhìn bọn họ, sau lưng đã tựa vào vách tường.

Tầm mắt của cô xuyên qua bả vai mấy người đó, rồi nhìn về phía bà Nguyễn.

“Bà Nguyễn! Bà không thể đối xử với tôi như vậy.”

Bà Nguyễn không nói gì, mà chỉ phất tay, ra lệnh cho mấy vệ sĩ.

“Các cậu làm mau lên!”

Mấy vệ sĩ nghe xong liền đi tới giữ chặt An Diệc Diệp: “Cô chủ, mời!”

An Diệc Diệp vùng vẫy một lát, nhưng sức của bản thân hoàn toàn không thể chống cự với mấy vệ sĩ, nên cô nhanh chóng bị kéo ra ngoài.

Thậm chí cô còn chưa kịp nói gì đã bị nhét thẳng vào xe.

Bên này, Khúc Chấn Sơ đã về tới lâu đài cổ.

Quản gia ra ngoài chào đón, thấy sắc mặt Khúc Chấn Sơ không được tốt cho lắm, thì trong lòng hơi tò mò.

Chẳng phải cậu chủ ra ngoài cùng cô An à?

Sao sắc mặt còn khó coi hơn lúc trước khi ra ngoài thế?

Ông vội vàng đi tới.

“Cậu chủ.”

Khúc Chấn Sơ đang sải bước đi vào trong.

Nghe quản gia nói thế thì bỗng ngừng bước.

Quản gia đi phía sau suýt va vào anh, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Khúc Chấn Sơ quay đầu lại, mày nhíu chặt.

Sắc mặt anh cực kỳ khó coi, như đang trải qua trận giao chiến giữa trời và người.

Thậm chí một lúc sau, thái dương anh bắt đầu nổi gân xanh.

“Ông hãy gọi hết trinh thám và người bên cạnh An Diệc Diệp về đây.”

Quản gia ngạc nhiên nhìn anh, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Khóe miệng Khúc Chấn Sơ hơi méo mó, như đã dùng sức lực lớn nhất, mới có thể nói ra câu này.

“Sau này không cần phải đi theo cô ấy nữa.”

“Cậu chủ?”

Quản gia sửng sốt, rồi nở nụ cười từ tận đáy lòng.

“Cậu chủ, cuối cùng cậu cũng nghĩ thông suốt rồi.”

Ông còn tưởng bệnh tình của Khúc Chấn Sơ bắt đầu chuyển biến tốt, nên cực kỳ hưng phấn nói: “Cậu chủ, cậu làm vậy là đúng, chắc chắn cô An sẽ rất vui.”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ vẫn không có chuyển biến tốt, anh chỉ khẽ gật đầu, rồi sầm mặt xoay người đi lên lầu.

Quản gia mừng rỡ nhìn anh, rồi vội vàng xoay người căn dặn người bên dưới.

Chưa tới nửa tiếng, An Diệc Diệp đã bị đưa tới sân bay.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 576


Chương 576

An Diệc Diệp vừa xuống xe đã vùng vẫy, nhưng lại bị kéo thẳng vào trong.

Bốn năm vệ sĩ mặc đồ đen, bao vây An Diệc Diệp.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này, đều không dám lên tiếng, mà trốn ra xa.

An Diệc Diệp lạnh mặt, bị bọn họ kéo vào trong.

An Diệc Diệp vừa bước vào phòng chờ, đã nhìn thấy Mai Ấn Cầm đang đứng ở phía đối diện.

“Sao anh lại ở đây?”

An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn anh.

Rồi cô nhanh chóng phản ứng lại, không dám tin nhìn Mai Ấn Cầm.

“Anh đã biết trước rồi đúng không?”

Mai Ấn Cầm nhìn thấy vẻ mặt suy sụp của cô thì tim như bị tảng đá đè lên.

Nhưng vừa nghĩ tới chuyện anh không thể để An Diệc Diệp ở lại bên cạnh Khúc Chấn Sơ, thế là anh đành phải kiềm nén cơn đau ở trong tim.

“Anh đã đổi vé máy bay của anh rồi, anh sẽ không đi công tác nữa, mà cùng tới Pháp với em.”

Anh vươn tay định kéo An Diệc Diệp, nhưng lại bị cô né tránh.

“Tôi không muốn đi.”

Mai Ấn Cầm sốt sắng nhìn cô.

“Diệc Diệp, em không hiểu, tình hình hiện tại của Khúc Chấn Sơ chỉ tổn thương em mà thôi.”

Nhưng giờ An Diệc Diệp nghe thấy câu này của anh, lại lạnh lùng nhìn anh.

“Anh Mai, anh dẫn tôi về đi!”

Mai Ấn Cầm không khuyên cô nổi, đành phải rút tay về, cũng không nhìn vào mắt của An Diệc Diệp, sợ mình sẽ đột ngột mềm lòng vào thời khắc mấu chốt.

“Anh sẽ không để em đi.”

Dứt lời, anh quay đầu nhìn mấy vệ sĩ ở bên ngoài: “Sắp đến giờ rồi, các anh hãy đưa cô ấy lên máy bay đi.”

An Diệc Diệp nghe vậy thì nhanh chóng thoát khỏi người bên cạnh, rồi chạy ra ngoài.

Nhưng cô vừa chạy được hai bước, đã bị bắt về lần nữa.

Hai tay An Diệc Diệp bị khóa chặt, cô nhìn bóng lưng Mai Ấn Cầm.

“Anh Mai, anh không được làm thế.”

Cô thấy Mai Ấn Cầm không chịu đáp lại, đành phải lùi một bước: “Chí ít, anh hãy để tôi gọi cho Khúc Chấn Sơ…”

Mai Ấn Cầm nhẫn tâm từ chối.

“Đợi sau khi chúng ta đi rồi, anh ta sẽ biết thôi.”

Dứt lời, anh phất tay, bảo mấy vệ sĩ dẫn An Diệc Diệp đến cửa lên máy bay.

Bên này, quản gia vừa mới gọi cho trinh thám bên cạnh An Diệc Diệp.

Ông vui vẻ nói: “Sau này các cậu không cần phải đi theo cô An nữa, mau quay về đi!”

Nhưng người ở đầu dây bên kia lại do dự.

“Nhưng chúng tôi mới nhìn thấy, cô An bị người khác cưỡng ép đưa tới sân bay.”

Quản gia vừa nghe vậy thì sợ đến mức vô thức nói lớn.

“Sân bay cái gì?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 577


Chương 577

Trinh thám đáp: “Chúng tôi đi theo cô An rời khỏi nhà họ Nguyễn, cô ấy đã bị mấy vệ sĩ đưa tới sân bay, giờ sắp lên máy bay rồi.”

Quản gia sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, vừa xoay người lại định đi thông báo cho Khúc Chấn Sơ.

Thì một giọng nói bỗng vang lên.

“Sao thế?”

Ông ngẩng đầu lên nhìn, không biết từ lúc nào Khúc Chấn Sơ đã quay lại, đứng sau lưng ông, rồi nhìn chằm chằm vào điện thoại của ông.

Quản gia vừa nhìn thấy anh thì nhất thời vừa lo lắng vừa sợ hãi.

Không dễ gì cậu Khúc mới đồng ý, rút người bên cạnh An Diệc Diệp về.

Nhưng câu trước vừa mới nói, thì chưa tới mấy giây sau đã xảy ra chuyện.

Chuyện này phải làm sao đây?

Khúc Chấn Sơ thấy ông không đồng ý, thì dứt khoát vươn tay giành lấy điện thoại.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Nói!”

Trinh thám ở đầu bên kia vừa nghe thấy là Khúc Chấn Sơ, thì vội kể tình hình của An Diệc Diệp ra.

“Hình như bà Nguyễn định đưa cô ấy đi, có lẽ giờ cô ấy đã lên máy bay rồi.”

Cả người Khúc Chấn Sơ chấn động, khí thế trên người bỗng trở nên lạnh lẽo.

Cả người anh căng cứng, nghiến chặt răng.

Anh gằn từng câu từng chữ: “Các cậu hãy mau đuổi theo! Nếu các cậu dám để máy bay cất cánh, thì coi chừng mạng các cậu.”

Dứt lời, anh liền ném điện thoại, rồi xoay người lao ra ngoài.

Quản gia thấy hai mắt anh đục ngầu, cả người tràn đầy sát ý, thì sợ đến mức run rẩy, vội vã đuổi theo.

“Cậu chủ, cậu đừng kích động, bình tĩnh một chút! Cậu chủ!”

Khúc Chấn Sơ lao ra khỏi lâu đài cổ, đúng lúc gặp tài xế vừa quay về từ bên ngoài.

Anh kéo tài xế ra ngoài ngay, rồi tự mình ngồi vào, giẫm chân ga rời đi.

Động cơ gầm rú, rồi phóng ra ngoài như bay.

Quản gia thấy đuôi xe đã mất hút thì sốt ruột đến mức xoay vòng vòng.

Ông vội kéo người ở đất đứng dậy.

“Mau! Mau đuổi theo! Đừng để cậu chủ xảy ra chuyện.”

An Diệc Diệp bị vệ sĩ đưa thẳng lên máy bay, bên trái cô là Mai Ấn Cầm, còn bên phải là vệ sĩ.

Cô hoàn toàn không có cơ hội để chạy trốn.

“Mai Ấn Cầm, nếu anh không cho tôi đi xuống thì tôi sẽ hận anh.”

Mai Ấn Cầm nhất thời ngừng hành động.

Một lúc sau, anh mới từ tốn thắt dây an toàn cho An Diệc Diệp.

“Vậy em cứ hận đi.”

Anh ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ đau xót.

An Diệc Diệp nhíu mày, không hiểu tại sao Mai Ấn Cầm và bà Nguyễn đều cố chấp muốn đưa cô đi.

“Nếu mấy người là vì chuyện lần trước, chẳng phải Khúc Chấn Sơ đã xin lỗi anh rồi à? Chuyện đó vốn không phải là lỗi của anh ấy, mấy người còn muốn làm gì nữa?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 578


Chương 578

“Không, Diệc Diệp, tình hình phức tạp hơn chuyện đó nhiều.”

Mai Ấn Cầm định nói sự thật cho cô biết, nhưng anh biết, nếu An Diệc Diệp biết, chắc chắn cô sẽ càng kiên định ở lại hơn.

Anh vươn tay vuốt tóc An Diệc Diệp, động tác rất dịu dàng.

“Sau này anh sẽ nói cho em biết.”

Nhưng An Diệc Diệp lại nhíu mày.

Cô đang định lên tiếng, thì thoáng cảm thấy phong cảnh bên ngoài bắt đầu di chuyển chậm rãi.

Máy bay bắt đầu di chuyển rồi.

An Diệc Diệp vội túm chặt anh.

“Mai Ấn Cầm, anh đừng dẫn tôi đi, tôi thật sự không muốn đi.”

Nhưng Mai Ấn Cầm lại giữ chặt cô nói: “Đợi em qua bên đó rồi sẽ ổn thôi.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Cho dù anh thật sự đưa tôi qua đó, thì tôi cũng sẽ quay về.”

Nhưng Mai Ấn Cầm lại nắm chặt tay cô, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định.

“Anh sẽ không để em có cơ hội này.”

An Diệc Diệp nhíu mày, thấy Mai Ấn Cầm cưỡng ép tách bàn tay của cô ra, rồi đan mười ngón tay vào nhau.

Máy bay từ từ tiến về phía trước, tốc độ cũng bắt đầu nhanh dần lên.

Tim An Diệc Diệp đã nguội lạnh, sắc mặt dần u ám.

Chẳng lẽ cô thật sự phải rời xa Khúc Chấn Sơ như vậy?

Rõ ràng Khúc Chấn Sơ đã đồng ý với cô rồi mà.

Cô biết, Khúc Chấn Sơ cực khổ đến nhường nào mới thỏa hiệp từng bước như vậy.

An Diệc Diệp từ tốn nhắm mắt lại, không nói gì nữa.

Mai Ấn Câm luôn nhìn lên người cô.

Anh nhìn một lúc, rồi động lòng sáp tới trước mặt cô.

Anh vì cô mà lùi từng bước, tại sao cô còn muốn đẩy anh vào đường cùng?

“Diệc Diệp, sau này anh sẽ chăm sóc tốt cho em.”

An Diệc Diệp nghe thấy giọng nói của anh thì mở mắt ra.

Một giây sau, cô đã nhìn thấy mặt của Mai Ấn Cầm đang gần ngay trước mắt.

Anh hơi rũ mắt, dịu dàng từ tốn tới gần đôi môi của An Diệc Diệp…

Đúng lúc này, người bên cạnh bỗng phát ra tiếng kinh hô.

“Trời ơi! Có một chiếc xe!”

“Sao lại có xe chạy vào đây chứ?”

Mọi người xung quanh nhất thời hỗn loạn.

Trên đường băng sân bay rộng rãi, bỗng xuất hiện một chiếc xe thể thao màu đen.

Xe phóng nhanh tới từ phía sau, rồi chạy song song với máy bay.

Hầu như ai cũng nhìn thấy nó, rồi sợ hãi đến mức bật dậy.

An Diệc Diệp né tránh động tác của Mai Ấn Cầm, rồi quay đầu nhìn, cô phát hiện ra chiếc xe đó nhìn hơi quen.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 579


Chương 579

Cô còn chưa kịp nhìn rõ thì xe thể thao đã tăng tốc, phóng như bay, dứt khoát vượt qua máy bay.

Trên mặt Khúc Chấn Sơ tràn đầy lạnh lẽo, ra sức giẫm chân ga đến cùng.

Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, tuyệt đối không được để An Diệc Diệp rời đi.

Anh sai rồi.

Anh không nên nghe lời cô mà rút hết những trinh thám và tai mắt đó, để An Diệc Diệp rời khỏi tầm mắt của anh.

Mà anh phải bắt người lại, rồi nhốt cô ở một nơi mà bản thân anh có thể nhìn thấy.

Cả đời cũng không thả ra.

Như vậy sẽ không ai cướp đi được.

Cô là của riêng anh.

Xe thể thao lao như một mũi tên, vượt qua máy bay.

Khúc Chấn Sơ chẳng hề chớp mắt, xoay vô lăng.

Xe thể thao chạy trên đường băng, phát ra tiếng gầm rú chói tai.

Mặt đất bốc lên bụi mịt mù.

Nhất thời, xe thể thao ngừng lại trên bãi cỏ cạnh đường băng.

Khúc Chấn Sơ lạnh mặt bước xuống xe, rồi nhấc chân đi tới, một mình đứng giữa đường.

Thấy máy bay đang áp sát mình vẫn không nhúc nhích.

Anh đứng vững ở đó như tảng đá, chẳng hề nhúc nhích.

Ánh mắt anh lạnh lùng đến mức như động vật máu lạnh không có tình cảm, không sợ sống chết.

Trong buồng lái máy bay, phi công nhìn thấy một người một xe bỗng xuất hiện, thì sợ đến mức biến sắc.

“Anh ta tới từ đâu vậy? Anh ta chán sống rồi à?”

“Trời ơi! Sao lại có người chạy vào đây thế? Mau ngừng lại đi!”

“Ngừng lại!”

Bọn họ liên tục xua tay, bảo người trước mặt tránh ra, nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn đứng im.

Phi công hết cách, đành phải thao tác nhanh nhẹn chuyển phương hướng ở trong tay.

Nếu giờ Khúc Chấn Sơ và xe cùng ngừng ở chính giữa, thì sau khi va chạm với máy bay, không chỉ có anh, mà ngay cả người trong máy bay cũng sẽ gặp nạn.

Nhưng giờ chỉ có mình anh đứng chắn ở trước mặt.

Đến lúc đó, người chết chỉ có một mình anh.

Mọi người ở trên máy bay đã nháo nhào.

An Diệc Diệp nhớ kỹ lại, rồi chợt nhớ ra, hình như biển số xe đó là của Khúc Chấn Sơ…

Đó là Khúc Chấn Sơ!

Cả người cô lạnh lẽo, nhất thời trên mặt không còn một chút máu.

Cùng lúc đó, có người ở trong cabin hét toáng lên.

“Phía trước có người!”

“Có người đứng chắn trước mặt máy bay.”

“Trời ơi! Anh ta chán sống rồi à?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 580


Chương 580

An Diệc Diệp run rẩy, gần như không dám tin nhìn ra bên ngoài.

Nhưng từ chỗ cô ngồi hoàn toàn không nhìn thấy tình huống ở phía trước.

Cô nhanh chóng đứng dậy, định xông tới, nhưng bị Mai Ấn Cầm ngăn cản.

An Diệc Diệp sốt sắng lôi kéo anh, mắt đã ngấn nước.

“Anh Mai, là Khúc Chấn Sơ.”

“Anh ấy tới tìm tôi rồi.”

Cô vừa dứt lời thì bỗng nghe thấy tiếng hét chói tai.

“Máy bay sắp đụng trúng rồi!”

Tiếng hét chói tai này khiến xung quanh nhất thời yên tĩnh.

Sắc mặt An Diệc Diệp càng trắng bệch, vội quay đầu, nhìn phía trước.

Máy bay ma sát với mặt đất, phát ra tiếng chói tai khó nghe.

Giống như bùa ngừng hoạt động, âm thanh vừa vang lên, thì mọi người cũng yên tĩnh lại.

Trong tiếng chói tai, máy bay miễn cưỡng ngừng lại.

Mọi người đều sợ hết hồn, hoảng hốt quan sát xung quanh.

An Diệc Diệp trợn tròn mắt, sức lực toàn thân như bị người khác hút cạn.

Thậm chí cô còn đứng không vững, ngã ngồi xuống ghế ở phía sau.

Mọi người xung quanh vẫn đang thảo luận.

“Máy bay đụng trúng rồi ư?”

“Người này có vấn đề à? Sao lại đứng giữa đường để chặn máy bay thế?”

“Khoảng cách ngắn như thế, sao có thể né được chứ?”

An Diệc Diệp nghe thấy đoạn đối thoại của họ thì nước mắt rơi tí tách.

“Giờ anh hài lòng rồi chứ?”

Cô khẽ hỏi.

Mai Ấn Cầm cau mày, anh cũng không biết tại sao Khúc Chấn Sơ lại đột ngột xuất hiện vào lúc này, hơn nữa còn chặn trước mặt máy bay.

Tên điên này!

“Diệc Diệp…”

Anh vươn tay, định ôm vai An Diệc Diệp, nhưng bị cô né tránh.

An Diệc Diệp đứng phắt dậy, hoảng loạn đi ra ngoài.

Nhưng hai vệ sĩ lại đứng chắn trước mặt cô.

An Diệc Diệp siết chặt nắm đấm, người hơi run rẩy.

“Đến giờ anh vẫn chưa chịu để tôi đi xuống à?”

Mai Ấn Cầm khó xử nhìn cô một lúc, cuối cùng mới gật đầu.

Hai vệ sĩ vừa nhường đường, An Diệc Diệp đã vội lao ra ngoài.

Hai chân cô mềm nhũn, suýt ngã mấy lần.

Mai Ấn Cầm đi theo sau định tiến tới đỡ cô, nhưng bị An Diệc Diệp né tránh hết lần này đến lần khác.

Không dễ gì cô mới đi tới cửa cabin, định mở cửa ra.

Một hành khách thấy mà đau lòng, nên nhắc nhở cô: “Cô gái à, cô đừng gõ nữa, trừ phi là cơ trưởng tới, bằng không cô không mở nổi cánh cửa này đâu.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 581


Chương 581

Nhưng An Diệc Diệp lại nhắm mắt làm ngơ.

Tay cô không ngừng đập lên đó, rồi quay đầu nhìn về phía camera, khẩn cầu cơ trưởng ở phía sau.

“Mở cửa, mấy người hãy cho tôi xuống đi!”

“Bên dưới là người yêu của tôi.”

Mọi người xung quanh đều nhìn cô, rồi đồng loạt lắc đầu.

An Diệc Diệp đập đến mức tay sưng đỏ, nhưng cô vẫn không ngừng lại.

“Khúc Chấn Sơ chỉ bị thương thôi, tôi phải đi xuống cứu anh ấy.”

Mai Ấn Cầm đứng sau lưng, đau lòng nhìn người ngồi suy sụp dưới sàn.

Anh không khỏi lên tiếng: “Diệc Diệp, em đừng sốt sắng, sẽ có người nhanh chóng tới đây xử lý thôi.”

Dứt lời, anh nắm tay An Diệc Diệp, định kéo cô đứng dậy.

Đúng lúc này, rầm.

Cửa cabin đang đóng chặt ở trước mặt từ từ mở ra.

“Cậu mau buông cô ấy ra!”

Một giọng nói vọng vào từ bên ngoài.

An Diệc Diệp nghe thấy giọng nói này thì sửng sốt, rồi mới từ tốn quay đầu lại.

Ở cửa cabin, một bóng người đang đứng ngược sáng.

Là Khúc Chấn Sơ.

Mặt anh cực kỳ u ám, đôi mắt đen kịt lại sâu thẳm.

Mai Ấn Cầm nhìn thấy anh thì nhất thời nhíu mày, rồi tay nhanh chóng dùng lực, định kéo An Diệc Diệp về phía mình.

Anh ta vừa hành động, Khúc Chấn Sơ đã phát hiện ra.

“Tôi bảo cậu buông cô ấy ra!”

Anh bỗng lao tới, đấm vào mặt Mai Ấn Cầm.

Mai Ấn Cầm bị anh đấm đến mức lùi về sau mấy bước, rồi ngã ngồi xuống ghế.

Hai mắt Khúc Chấn Sơ đỏ ngầu, tràn đầy lạnh lẽo.

Mai Ấn Cầm vội hét lên: “Các anh ngăn anh ta lại! Đừng để anh ta dẫn Diệc Diệp đi.”

Hai vệ sĩ nhanh chóng bước tới, chặn ở giữa Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ híp đôi mắt lạnh lẽo, rồi nhấc chân đi tới.

Kể từ ban nãy, ánh mắt anh luôn dừng trên người An Diệc Diệp.

“Tránh ra!”

Hai vệ sĩ vẫn không nhúc nhích.

Khúc Chấn Sơ nghiến chặt răng như sát thần, vì dùng sức mà thái dương căng cứng, hiện lên đường gờ rất rõ ràng.

Anh bỗng lao tới, vung nắm đấm.

Hai vệ sĩ cũng nhanh chóng lao vào đánh đấm với anh.

Trong hành lang chật hẹp, liên tục phát ra tiếng nắm đấm nện vào người.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 582


Chương 582

Hai vệ sĩ mà nhà họ Nguyễn mời tới đều không phải là người hiền lành, nhưng Khúc Chấn Sơ lại giống như người không muốn sống nữa.

Mỗi nắm đấm đều không chừa lại đường lui cho mình.

Dưới nắm đấm của anh, cho dù hai vệ sĩ dày dặn kinh nghiệm về chiến đấu cũng dần trở nên sợ hãi.

Nắm đấm cuối cùng đã đấm một vệ sĩ ngã xuống sàn, trên mu bàn tay của Khúc Chấn Sơ còn dính vết máu.

Ánh mắt anh càng lạnh lẽo, như băng tuyết ngàn năm, dưới sự u ám còn ẩn giấu mấy tia điên cuồng.

Anh vượt qua hai tên vệ sĩ, đi thẳng tới trước mặt An Diệc Diệp.

“Anh không được dẫn cô ấy đi.”

Mai Ấn Cầm định ngăn cản.

Khúc Chấn Sơ lườm anh ta, khiến anh ta sợ hãi ngừng lại.

Ánh mắt đó khiến Mai Ấn Cầm tin chắc rằng, Khúc Chấn Sơ sẽ giết anh.

Khúc Chấn Sơ đi tới trước mặt An Diệc Diệp, bàn tay dính đầy máu tươi nhẹ nhàng bế cô lên.

“Chẳng phải anh đã nói em đừng chạy lung tung à?”

Anh khẽ nói, rồi ôm chặt An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp nắm chặt áo anh, rồi liên tục kiểm tra cơ thể anh.

“Khúc Chấn Sơ, anh có bị thương không?”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại làm như hoàn toàn không nghe thấy lời nói của cô.

Anh cúi đầu, hôn lên trán An Diệc Diệp, rồi bế cô xoay người lại.

“Anh sẽ đưa em về.”

Mai Ấn Cầm thấy anh sắp rời khỏi cabin, thì nhanh chóng phản ứng lại.

“Anh không được đi! Bà Nguyễn sẽ không tha cho anh.”

Khúc Chấn Sơ ngừng bước, rồi đứng ở cửa.

Ánh nắng bên ngoài chiếu lên người anh, khiến thân hình của anh càng cao lớn hơn.

Anh khẽ nghiêng đầu, nhưng không nhìn về phía Mai Ấn Cầm.

“Cậu cứ việc bảo bà ta tới!”

Dứt lời, anh liền xoay người, bế An Diệc Diệp dứt khoát rời đi.

Quản gia và tài xế vừa chạy tới sân bay, thì nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đang bế An Diệc Diệp ra ngoài.

Ngoài cửa sổ, máy bay buộc phải hoãn lại.

Bọn họ giật mình, rồi vội vàng đuổi theo.

“Cậu chủ, hai người không sao chứ?”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ lạnh lẽo, hai tay như đúc bằng sắt, vững vàng bế An Diệc Diệp.

Anh ngồi thẳng vào xe.

“Về lâu đài cổ.”

Quản gia nhìn An Diệc Diệp, rồi khẽ hỏi: “Chúng ta có cần thông báo với bà Nguyễn một tiếng không…”

Giờ cậu chủ đưa thẳng An Diệc Diệp về nhà, chắc chắn sẽ hoàn toàn chọc giận nhà họ Nguyễn.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 583


Chương 583

Đến lúc đó…

Khúc Chấn Sơ khẽ nhếch miệng, nở nụ cười lạnh lẽo thâm trầm.

“Không cần đâu, lần này, tôi sẽ không đưa người cho bà ta nữa.”

Quản gia ngạc nhiên nhìn anh, không biết An Diệc Diệp quay về sẽ khiến bệnh tình cậu chủ chuyển biến tốt, hay xấu đây…

Xe chạy vào lâu đài cổ, rồi ngừng ở cửa.

Dù là lúc lên xe, Khúc Chấn Sơ cũng không buông An Diệc Diệp ra.

Xe vừa ngừng lại, anh đã bế cô bước thẳng xuống xe.

An Diệc Diệp thấy mấy người nữ đầu bếp đều đứng đợi ở cửa, thì đẩy Khúc Chấn Sơ.

“Anh để em xuống đi, em sẽ tự đi.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ chẳng hề lay động, ngược lại càng ôm chặt cô, rồi sải bước đi vào bên trong.

Nữ đầu bếp nhìn thấy cô thì vội vàng đi tới.

“Cô An, cô bị gì thế? Cô không sao chứ?”

An Diệc Diệp chưa kịp trả lời, đã bị Khúc Chấn Sơ bế thẳng lên lầu.

Trong phòng ở trên tầng ba, phòng ngủ của An Diệc Diệp vẫn còn giữa nguyên cách bài trí như trước kia.

Khúc Chấn Sơ đặt cô xuống giường, rồi cúi người ôm chầm lấy cô.

Anh hơi cúi người, như một đứa trẻ.

“Anh xin lỗi!”

Anh khẽ nói.

“Vốn dĩ đó không phải là lỗi của anh.”

An Diệc Diệp hỏi: “Anh có biết hành động vừa rồi của anh nguy hiểm nhường nào không?”

Chặn đường máy bay, trên đời này cũng chỉ có người đàn ông trước mặt cô mới làm ra chuyện điên rồ như vậy.

Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, An Diệc Diệp vẫn còn sợ hãi trong lòng.

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại kiên định nói: “Tôi sẽ không để em đi.”

An Diệc Diệp thầm nghĩ.

Sao cô lại chịu rời đi chứ?

“Tôi không đi đâu hết.”

Hai cánh tay Khúc Chấn Sơ ôm chặt eo cô, như thể muốn hút lấy hơi ấm từ người An Diệc Diệp.

“Suýt chút nữa, suýt chút nữa là em bỏ tôi mà đi rồi.”

An Diệc Diệp đặt tay lên vai anh trấn an: “Tôi không đi. Khúc Chấn Sơ, cả đời này tôi không đi đâu hết.”

Nói một lúc lâu rồi mà vẫn không nghe tiếng anh đáp lời.

An Diệc Diệp phải cúi nhìn anh.

“Khúc Chấn Sơ?”

Lúc này, Khúc Chấn Sơ đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt đối mắt với An Diệc Diệp như muốn nhìn thẳng vào nội tâm của cô.

Sự điên cuồng trong ánh mắt ấy là thứ mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 584


Chương 584

“Em hãy hứa là không đi nữa.”

“Tôi hứa.”

An Diệc Diệp gật đầu: “Vậy bà Nguyễn thì sao?”

“Chuyện đó để tôi.” Khúc Chấn Sơ nói.

Trong lúc An Diệc Diệp đang ở lâu đài cổ thì tin tức cô bị đưa đi đã truyền đến tai bà Nguyễn ở nhà họ Nguyễn.

Vừa nghe vệ sĩ báo tin, bà ta liền chau mày.

“Bị đưa đi?”

“Đúng vậy, máy bay đã phải hạ cánh khẩn cấp.”

Bà Nguyễn nghe thấy thế, hai mắt liền trố ra.

Tên điên Khúc Chấn Sơ!

Xem ra quả nhiên là không thể để An Diệc Diệp tiếp tục ở lại bên cạnh cậu ta được nữa.

“Hiện tại cô chủ bị đưa đến lâu đài cổ sao?”

“Đúng vậy.”

Bà Nguyễn đứng lên, hùng hổ.

“Tôi phải tự mình đến đó một chuyến để đích thân đứa Diệc Diệp về.”

Bà ta xoay người bước ra ngoài, vừa đi ra ngoài thì gặp An Hồng Ngọc.

Có vẻ anh ta đã nghe thấy chuyện của An Diệc Diệp nên vội đến cản bà Nguyễn lại.

“Bà muốn đi tìm Khúc Chấn Sơ?”

Ánh mắt bà Nguyễn nhìn anh ta lại càng thêm kiên quyết.

“Lúc trước cậu kêu tôi phải cho Khúc Chấn Sơ một cơ hội, nhưng bây giờ thì sao chứ? Cậu không biết cậu ta vừa mới làm ra bao nhiêu chuyện điên cuồng đâu.”

An Hồng Ngọc không nói gì nữa, thấy bộ dạng của Nguyễn Lê lúc này, anh ta chỉ có thể gật đầu.

“Tôi đi với bà.”

Hai người mang theo vệ sĩ, nhanh chóng đến lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ tựa hồ đã sớm dự đoán được bọn họ sẽ đến nên cử mấy tên vệ sĩ đứng chờ sẵn ở cổng lớn.

Người nhà họ Nguyễn vừa đến nơi đã bị cản lại.

Bà ta đứng trước cổng lừ mắt.

“Khúc Chấn Sơ đâu? Bảo cậu ta thả Diệc Diệp ra.”

Quản gia đứng ở cửa, lấy làm khó xử nhìn họ.

Những người trước mặt đều là người của nhà họ Nguyễn và họ An, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết nếu chọc giận bọn họ thì không ai dám gánh hậu quả.

Nhưng khi nghĩ đến mệnh lệnh của Khúc Chấn Sơ, quản gia chỉ có thể kiên định đứng chắn trước mặt.

“Thật xin lỗi, bà Nguyễn.”

Sắc mặt bà Nguyễn triệt để sa sầm.

“Nói vậy tức là cậu ta sẽ đối đầu với nhà họ Nguyễn?”

Quản gia khó xử nhìn bà ta không biết phải nói thế nào.

Bà Nguyễn hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nói với Khúc Chấn Sơ, cho dù hôm nay cậu ta không thả người thì tôi cũng sẽ đưa được người đi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 585


Chương 585

Nói xong, vệ sĩ của nhà họ Nguyễn ở phía sau nhanh chóng chen lên muốn xông vào.

Vệ sĩ của lâu đài cổ cũng đứng hết dậy.

Hai phe giằng co, giương cung bạt kiếm.

Đúng lúc này, Khúc Chấn Sơ mới từ bên trong đi ra.

Bà Nguyễn vừa thấy anh ra thì cao giọng nói: “Khúc Chấn Sơ, thả Diệc Diệp ra.”

Đối mặt với hai người họ, Khúc Chấn Sơ vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh.

Anh trực tiếp đi tới phía trước vệ sĩ, nhìn thẳng Nguyễn Lê và An Hồng Ngọc.

“Tôi sẽ không để cô ấy quay về nữa.”

Nguyễn Lê lườm anh, khí thế trên người bà ta lập tức dâng cao.

Nhưng Khúc Chấn Sơ ở phía đối diện không hề bị đe dọa, anh hơi ngẩng đầu, ngạo nghễ nhìn bà ta.

“Diệc Diệp là vợ của tôi, cô ấy đã hứa sẽ không bỏ tôi đi.”

“Vợ?”

Nguyễn Lê cười khẩu: “Cậu đang nhắc đến đám cưới của mình với Tiêu Nhĩ Giai à? Cậu đừng quên, trên pháp luật, cậu đã là một người đàn ông đã có vợ.”

“Hơn nữa, vợ của cậu không phải là An Diệc Diệp.”

Khúc Chấn Sơ nghe thấy những lời này thì siết chặt nắm đấm, ánh mắt sắc bén.

“Tôi chỉ thừa nhận một mình cô ấy là bà Khúc.”

“Được thôi, câu đã được Diệc Diệp đồng ý chưa?” Bà Nguyễn tiếp tục nói: “Hơn nữa, con bé có biết bệnh của cậu không?”

Khúc Chấn Sơ nheo đôi mắt đầu uy h**p lại.

“Bà điều tra tôi.”

“Tôi muốn điều tra ai mà chả được.” Bà Nguyễn cười nhạt như thể mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.

“Cậu hẳn cũng biết rằng, với tình hình của cậu hiện tại, nếu Diệc Diệp còn ở lại bên cạnh cậu thì sẽ chỉ rước nguy hiểm vào mình mà thôi.”

Khúc Chấn Sơ nghiến răng, một đường gân xanh nổi lên trên trán.

“Bà đang uy h**p tôi!”

“Tôi chỉ đang nói sự thật.” Bà Nguyễn chậm rãi nói: “Cậu cho rằng, cậu hiện tại có thể đối đầu với nhà họ Nguyễn sao? Cuối cùng, cậu sẽ lãnh hậu quả trắng tay mà thôi.”

“Cho dù như vậy, tôi cũng sẽ không để cô ấy đi.” Khúc Chấn Sơ kiên định nói.

Khí thế trong mắt anh khiến người ta phải kinh sợ.

Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành.

An Hồng Ngọc thấy Khúc Chấn Sơ đã hoàn toàn bị chọc giận liền đưa tay kéo bà Nguyễn lại.

“A Lê.”

Bà Nguyễn quay đầu lại, nén giận nhìn anh ta.

An Hồng Ngọc trấn an bà ta rồi tiến lên nở một nụ cười hữu hảo với Khúc Chấn Sơ.

“Khúc Chấn Sơ, điểm xuất phát của chúng ta đều giống nhau, đều muốn tốt cho Diệc Diệp nên tôi hiểu được tình cảm của anh dành cho cô ấy.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 586


Chương 586

Khúc Chấn Sơ nhìn người thừa kế tiền nhiệm của nhà họ Nguyễn.

Rất lâu trước kia, anh cũng có nghe qua tên của An Hồng Ngọc.

Tuy rằng nhà họ An xuất thân là quân đội, hầu như ai cũng đều nhập ngũ.

An Hồng Ngọc đang đứng trước mặt anh là một người có khí chất nho nhã, nhìn qua tuyệt không giống người đã từng đi lính mà giống một người chuyên sách đèn hơn.

Nhưng Khúc Chấn Sơ biết, người đàn ông đứng đối diện với anh từng bộc lộ tài năng của mình trong giới làm ăn khi còn được xem là người thừa kế nhà họ An.

Thủ đoạn cũng không ôn hòa như cái cách mà anh ta thể hiện ra ngoài.

Khúc Chấn Sơ nhìn thẳng anh ta: “Nếu biết, các người đã không lặng lẽ đưa cô ấy đi.”

“Xin lỗi, Lê không có thương lượng trước với tôi chuyện này.”

Bà Nguyễn nghe đến đó, đang định lên tiếng thì bị An Hồng Ngọc kéo lại.

Ông ta trực tiếp nói với Khúc Chấn Sơ: “Nếu cậu có thể cam đoan sẽ không tổn thương An Diệc Diệp thì chúng tôi có thể đồng ý để cô ấy ở lại đây.”

“An Hồng Ngọc!” Bà Nguyễn không thể tin được hét lên.

Nhưng An Hồng Ngọc nhưng không hề có ý định thay đổi suy nghĩ của mình.

“Cậu có đồng ý không?”

Khúc Chấn Sơ đang định đáp trả thì nhớ ra tình hình hiện tại của mình.

Anh trầm ngâm một lát rồi kiên định nói: “Dù tôi bị thương thì cũng sẽ không để cho cô ấy chịu tổn thương.”

“Được.”

An Hồng Ngọc gật đầu, kéo Nguyễn Lê rời đi.

Nguyễn Lê cau mày, bất mãn vì bị anh ta kéo lên xe.

“Diệc Diệp ở lại sẽ chỉ càng khiến con bé chịu nguy hiểm mà thôi!”

“Ít nhất Khúc Chấn Sơ cũng đối xử tốt với con bé.”

An Hồng Ngọc quay mặt bà ta lại và nghiêm túc nói: “Ít nhất thì nó cũng an toàn hơn những mối nguy hiểm tiềm tàng khác.”

Nguyễn Lê ngẩn ra, rốt cục cũng gật đầu.

“Nếu Khúc Chấn Sơ dám làm hại con bé dù chỉ một chút thì tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cậu ta.”

An Hồng Ngọc khẽ hôn lên trán bà ta một cái.

“Tôi cũng vậy.”

An Diệc Diệp ngồi trong phòng đọc sách, lo lắng về tình hình dưới lầu.

“Bọn họ đi chưa?”

Cô bếp lo lắng đứng bên cạnh.

“Cô chủ, ông chủ sẽ xử lý ổn thỏa mà, sẽ không sao đâu.”

An Diệc Diệp gật đầu, nhưng vẫn không kìm chế được mà đi tới bên cửa sổ.

Người dưới lầu đã rời đi hết rồi.

Nhưng cô vẫn có chút tò mò, tại sao bà Nguyễn lại dễ dàng bỏ qua như vậy?

Đang nghĩ ngợi thì cửa phòng đọc sách đã bị đẩy ra.

An Diệc Diệp quay lại thì thấy Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 587


Chương 587

“Thế nào rồi?”

Khúc Chấn Sơ nở một nụ cười thản nhiên, trấn a: “Bọn họ đồng ý để em ở lại.”

“Đơn giản như vậy?” An Diệc Diệp có chút hoài nghi: “Không đưa ra điều kiện gì sao?”

Khúc Chấn Sơ lắc lắc đầu: “Không có. Mấy ngày nay cô cứ ở trong lâu đài cổ, tôi sợ họ sẽ còn đến tìm cô nữa.”

“Được.”

Khúc Chấn Sơ ôm chặt chặt cô, ánh mắt lộ ra sự lo lắng.

“Tôi sẽ không để họ đưa em đi.”

Mấy ngày kế tiếp, An Diệc Diệp vẫn luôn quanh quẩn trong lâu đài cổ.

Nàng đứng ở cửa nhìn ra ngoài.

Mấy ngày nay bất luận là Mai Ấn Cầm hay người nhà họ Nguyễn, đều không xuất hiện.

“Bọn họ không tới nữa à?”

Quản gia đứng ở một bên gật đầu.

Đã lâu rồi ông không được nhìn thấy sự xuất hiện của cô An trong lâu đài cổ, cảm giác này cứ như được quay về lúc trước vậy.

Ông ta không thể che giấu được nụ cười mãn nguyện trên mặt.

“Đúng vậy, cô An cứ yên tâm mà ở lại lâu đài cổ.”

An Diệc Diệp nhíu mày, cho tới hôm nay, cô vẫn chưa nhận được tin tức gì của nhà họ Nguyễn.

“Bà Nguyễn nghĩ gì vậy nhỉ?”

Cô cảm ơn bà Nguyễn đã cứu và giúp đỡ cô rất nhiều nhưng cô không thể chấp nhận được việc bà Nguyễn muốn cưỡng ép đưa cô đi.

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, nhấc chân chuẩn bị đi ra ngoài.

Quản gia đứng sau cô đột nhiên biến sắc, vội vàng đi lên phía trước.

“Cô An cứ ở trong lâu đài cổ đợi ông chủ về là được.”

Những lời này càng khiến An Diệc Diệp phải nhíu mày.

“Nhưng đã mấy ngày rồi tôi không được ra ngoài, bà Nguyễn đã đồng ý để tôi ở lại đây thì chắc là sẽ không đưa tôi đi nữa đâu.

Quản gia kiên trì nói: “Nhưng mà…’

Nhìn thấy ánh mắt hoang mang của ông ta, An Diệc Diệp càng thêm khó hiểu mà đi ra ngoài.

Nhưng mới vừa đi được hai bước, hai tên vệ sĩ mặc đồ đen lại xuất hiện ở trước mặt, kiên quyết ngăn cản An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp ngẩn ra, khiếp sợ nhìn bọn họ.

“Các người làm cái gì vậy?”

Hai vệ sĩ mặt trơ như gỗ đá, nhìn cô, cứng nhắc nói: “Mong cô An đừng rời khỏi phạm vi của lâu đài cổ.”

An Diệc Diệp nhìn nhìn bọn họ, không giống như đang đùa giỡn.

Cô lại ngoảnh đầu nhìn quản gia đang đứng phía sau.

“Đây là mệnh lệnh mà Khúc Chấn Sơ đưa ra?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 588


Chương 588

Quản gia nhìn ra sự khiếp sợ cùng kinh hãi trong mắt An Diệc Diệp nên đã né tránh ánh mắt của cô.

“Có lẽ ông chủ vì sự an toàn của cô.”

“Cho nên anh ấy giam giữ tôi?” An Diệc Diệp không thể tin được, nói.

Trong đầu lại nhớ đến cảnh tượng Khúc Chấn Sơ nhốt cô trong lâu đài cổ lần trước.

Không ngờ lịch sử lại có ngày được tái diễn.

An Diệc Diệp tuyệt nhiên không ngờ mình vừa thoát khỏi vận mệnh bị bà Nguyễn đưa đi thì lại bị rơi vào cảnh bị giam giữ.

“Anh ta muốn nhốt tôi như lần trước đến khi nào đây?”

Quản gia lo lắng nói: “Cô An, ông chủ tuyệt đối không có suy nghĩ như vậy…”

“Không phải như vậy, thì là gì?”

An Diệc Diệp quay lại nhìn hai gã vệ sĩ trước mặt.

“Tránh ra! Tôi muốn đi ra ngoài!”

Nhưng hai vệ sĩ vẫn không nhúc nhích.

“Mời cô An không được rời khỏi phạm vi của lâu đài cổ.”

An Diệc Diệp nghiến răng, lách sang một bên xông ra ngoài.

Nhưng hành động của vệ sĩ nhanh hơn, Anh Diệc Diệp chưa kịp rời khỏi sân đã bị ngăn lại.

Họ trực tiếp giữ chặt hai tay An Diệc Diệp và đưa cô trở lại lâu đài cổ.

An Diệc Diệp giãy dụa muốn nhảy xuống, muốn chạy ra ngoài, nhưng lại bị giữ chặt.

Quản gia lo lắng giữ cô lại, tận tình khuyên bảo: “Cô An, nếu cô thật sự muốn chạy thì có thể đợi ông chủ về rồi cùng thương lượng.”

“Anh ta đã nhốt tôi lại thì còn thương lượng cái gì nữa?”

“Ông chủ có lẽ chỉ mong cô sau này sẽ không xảy ra chuyện nữa.”

Quản gia lo lắng nhìn cô, nếu có thể nói với An Diệc Diệp về bệnh tình của Khúc Chấn Sơ thì biết đâu cô có thể thấu hiểu.

Lúc trước khi An Diệc Diệp bị người ta đưa lên máy bay, quản gia thậm chí còn nghĩ rằng Khúc Chấn Sơ sẽ suy sụp vì điều này.

Nhưng tình hình hiện tại thực sự đã vượt xa mong đợi của ông ta.

Chí ít Khúc Chấn Sơ bây giờ vẫn giữ được một chút tỉnh táo.

Hết thảy đều là vì An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp thấy quản gia của cô bếp lo lắng như vậy thì hít sâu một hơi:

“Tôi biết rồi, tôi về phòng trước, chờ Khúc Chấn Sơ về, tôi sẽ nói chuyện với anh ta.”

“Vâng cô chủ.”

Quản gia nghĩ tới nghĩ lui, ông ta lo lắng nếu giọng điệu của An Diệc Diệp gay gắt quá thì sẽ gây ra phản ứng ngược.

Nên vội vàng đi theo nhắc nhở: “Lát nữa cô nói chuyện với ông chủ thì đừng kích động quá, cũng đừng nói thẳng thừng nhé.”

An Diệc Diệp nhíu mày nhìn ông ta, cô không hiểu gì cả.

Rõ ràng cô mới là người bị nhốt, tại sao còn phải quan tâm tới cảm giác của Khúc Chấn Sơ chứ?

Nhưng nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của quản gia, cô chỉ có thế siết chặt tay.

“Tôi biết rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 589


Chương 589

Nói xong, thì trực tiếp đi lên lầu.

Quản gia lo lắng nhìn theo, không biết sau này Khúc Chấn Sơ cùng An Diệc Diệp sẽ như thế nào nữa.

Chạng vạng.

An Diệc Diệp đang suy nghĩ không biết nên mở lời với Khúc Chấn Sơ như thế nào thì cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra.

Khúc Chấn Sơ đứng đó với một khuôn mặt u ám, trong mắt không chút cảm xúc.

An Diệc Diệp đứng dậy, nhớ tới lời của quản gia, cô mới chậm rãi lên tiếng.

“Khúc Chấn Sơ, có một chuyện tôi muốn nói với anh.”

“Không được.”

Cô chưa nói xong đã bị Khúc Chấn Sơ từ chối.

An Diệc Diệp trố mắt nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ tiếp tục nói: “Tôi sẽ không để em rời đi.”

An Diệc Diệp nhìn Khúc Chấn Sơ, siết chặt tay.

“Anh thật sự muốn nhốt tôi lại lần nữa ư?”

Trông thấy ánh mắt của cô, Khúc Chấn Sơ há miệng định nói nhưng cuối cùng chỉ bảo: “Tôi không nhốt em, tôi chỉ không muốn em bị người ta đưa đi.”

“Nhưng chẳng phải bà Nguyễn đã đồng ý cho tôi ở lại sao?”

Khúc Chấn Sơ khẽ nhíu mày: “Tôi không tin bà ta.”

“Vậy anh tin tôi sao?”

“Tôi tin em.” Giọng của Khúc Chấn Sơ dịu đi một chút, nhưng anh vẫn nói: Có điều tôi không tin bọn họ.”

Anh tin tưởng An Diệc Diệp, nhưng không tin bà Nguyễn, không tin Mai Ấn Cầm.

Còn cả Dư Nhã Thiểm và Tiêu Nhĩ Giai đến nay vẫn chưa giải quyết xong, ai trong số họ cũng đều có thể uy h**p đến sự an toàn của An Diệc Diệp.

Nếu để An Diệc Diệp rời khỏi tầm mắt của anh, họ nhất định sẽ đưa cô đi!

Ý nghĩ này gần như chiếm toàn bộ ý thức của Khúc Chấn Sơ khiến anh không thể thả lỏng một chút nào cả.

“Nhưng tôi không phải tội phạm.”

“Tôi biết.”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô rồi khó nhọc nói: “Nhưng tôi không làm được.”

Anh ôm An Diệc Diệp và nói: “Đợi một thời gian ngắn nữa thôi sẽ ổn.”

Nhưng An Diệc Diệp lại tránh né hành động đó của anh.

Cô lui về sau hai bước nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Anh cứu tôi khỏi tay bà Nguyễn rồi lại nhốt tôi? Bây giờ tôi thấy thà mình đi Pháp với Mai Ấn Cầm còn hơn.”

Những lời này của An Diệc Diệp lập tức khiến cả căn phòng yên tĩnh lại.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ ảm đạm như sắp vắt ra nước được luôn.

Trong đôi mắt sâu thẳm kia, hiện lên một tia bức bách.

An Diệc Diệp bị anh nhìn như vậy thì nhảy dựng trong lòng, cả người như rơi vào hố sâu không đáy, rơi mãi rơi mãi mà không thấy chạm đáy gì cả.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 590


Chương 590

Sự đen tối và nặng nề sâu trong đáy mắt ấy khiến người ta phải sợ hãi.

“Khúc Chấn Sơ?” Cô khẽ gọi một tiếng.

Khúc Chấn Sơ đột nhiên giật giật, hít sâu một hơi, như đang cật lực áp chế tâm trạng của mình.

“Đừng khiêu khích tôi, Diệc Diệp.”

Nói xong, anh xoay người trực tiếp rời đi.

An Diệc Diệp bị ánh mắt của anh làm cho kinh ngạc, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại.

Vừa ngẩng đầu, liền nghe thấy cửa bị khóa.

Cơ thể cô đột ngột đông cứng, đồng tử nhanh chóng co lại.

“Khúc Chấn Sơ…”

Cô không dám tin, khẽ gọi một tiếng nhưng hoàn toàn không có tiếng đáp lại.

An Diệc Diệp vội vàng chạy tới không ngừng đập cửa.

“Khúc Chấn Sơ? Mở cửa ra! Anh có nghe thấy không?”

Nhưng bên ngoài không có lấy một tiếng động.

“Khúc Chấn Sơ!”

Lại nữa rồi!

Anh lại nhốt cô lần nữa!

Sao có thể như vậy?

Cô liên tục đập cửa, cảm thấy tức giận trong lòng nhưng hơn hết vẫn là đau lòng!

Quản gia đứng ở lối lên lầu ba, lo lắng nhìn Khúc Chấn Sơ đang rời khỏi phòng ngủ.

Những tiếng kêu cứu của An Diệc Diệp liên tục vang lên, nhưng ông chủ không hề dao động.

Chính ông ta cũng không ngờ tình huống lại biến thành như vậy.

Thậm chí còn tệ hơn trước!

“Ông chủ.”

Ông ta cau mày bước tới, cân nhắc lời nói: “Cho dù không cần nhốt vào phòng thì cô chủ cũng sẽ không bỏ đi đâu.”

Khúc Chấn Sơ không nói gì, hiện tại trong đầu anh chỉ vang vọng câu nói mới vừa nãy của An Diệc Diệp mà thôi.

Anh lại nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: “Không có sự cho phép của tôi, không được thả cô ấy ra.”

Quản gia nhìn anh, do dự một lúc lâu cuối cùng cũng gật đầu.

“Vâng.”

An Diệc Diệp ngồi trong phòng.

Đây là lần thứ hai cô bị giam giữ ở đây, và lần này cô đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Điều cô không thể hiểu được là tại sao Khúc Chấn Sơ lại đột nhiên trở nên như thế này?

Chẳng lẽ chính là bởi vì lúc nãy cô nói thà mình đi Pháp còn hơn? Nên Khúc Chấn Sơ liền nhốt cô lại?

Bị nhốt trong phòng cả một ngày, ngoại trừ Khúc Chấn Sơ thì chỉ có quản gia cùng cô bếp vào phòng mà thôi.

An Diệc Diệp đợi đến khuya mới thấy Khúc Chấn Sơ đến.

“Khi nào anh mới thả tôi ra?”

Khúc Chấn Sơ bình tĩnh nói: “Sắp rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 591


Chương 591

“Sắp là bao lâu?”

Khúc Chấn Sơ đi đến trước mặt cô, vô cùng nghiêm túc suy ngẫm.

“Đợi tôi giải quyết xong nhà họ Nguyễn và nhà họ Võ đã, không thể để bọn họ uy h**p đến em được.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Tôi phải đợi bao lâu nữa đây? Nếu tôi ngã khi đang đi bộ chẳng lẽ anh sẽ lấp con đường đó sao?”

Khúc Chấn Sơ đưa tay giữ chặt eo An Diệc Diệp giọng điệu vô cùng kiên định.

“Sẽ lấp.”

Đồng tử An Diệc Diệp lập tức co lại, cô kinh ngạc nhìn anh, nhìn đến khiếp sợ.

Khúc Chấn Sơ lặp lại lần nữa.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không có chuyện gì xảy ra hết, tôi sẽ không để bất cứ kẻ nào làm tổn hại đến em.”

An Diệc Diệp hít sâu một hơi để làm cho tâm tình của mình dịu xuống.

“Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời.”

Khúc Chấn Sơ cười tươi ra vẻ hài lòng.

Anh nâng hai má An Diệc Diệp lên, cuối xuống hôn nhẹ lên má và khóe môi của cô.

“Sẽ nhanh chóng ổn thôi, hãy tin tôi.”

An Diệc Diệp cụp mắt, gật đầu.

Ngày hôm sau, An Diệc Diệp tiễn Khúc Chấn Sơ ra khỏi phòng ngủ, rồi nhìn anh rời khỏi lâu đài cổ từ cửa sổ.

Cô quay lại cửa, vặn nắm cửa, nhưng nó vẫn bị khóa.

An Diệc Diệp chậm rãi thở ra, xé rèm cửa và khăn trải giường, nhanh chóng nối chúng lại với nhau rồi thắt nút.

Cô ngồi ở trên giường, mất cả buổi sáng mới kết được một sợi “dây thừng” thả xuống từ ban công trên tầng ba.

Kim giờ và kim phút trên đồng hồ treo tường chậm rãi nằm chồng lên nhau.

Theo đúng quy luật thì quản gia sắp đưa cơm đến rồi.

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, ném sợi “dây thừng” xuống rồi bắt đầu chậm rãi di chuyển xuống dưới.

Tòa nhà ba tầng không cao cũng không thấp nhưng nếu chẳng may rơi xuống, nhất định sẽ bị thương.

Lòng bàn tay An Diệc Diệp đã rịn mồ hôi, trán cô cũng tuôn mồ hôi ra rồi.

An Diệc Diệp đang di chuyển xuống một cách khó khăn ở một bên của lâu đài cổ.

Một cơn gió thổi qua, “sợi dây” do ga trải giường và rèm cửa kết thành bắt tại đung đưa, An Diệc Diệp bám trên đó cũng loạng choạng, cảm giác có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Trông rất đáng sợ.

Khúc Chấn Sơ đã rất bồn chồn kể từ khi anh ấy đến công ty.

Anh nhanh chóng hoàn thành công việc của cả ngày, giáng đòn cuối cùng vào nhà họ Vũ, Tiêu Nhĩ Giai cùng Dư Nhã Thiểm rồi vội vã rời khỏi công ty.

Anh vẫn luôn lo lắng trên đường về nhà.

Dáng vẻ ngày hôm qua của An Diệc Diệp khiến anh cảm thấy lo lắng một cách khó hiểu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 592


Chương 592

Xe chạy thẳng vào lâu đài cổ.

Khúc Chấn Sơ mới vừa xuống xe, sải bước đi vào trong.

Nhưng chưa kịp đi vào thì khóe mắt anh đã thoáng thấy tấm màn rủ xuống từ tầng ba.

Bước chân của anh đột ngột dừng lại, ngoảnh lại một cách khó nhọc.

Trên sợi dây bên mé lâu đài cổ có một người đang treo lơ lửng…

Khúc Chấn Sơ sợ tới mức trợn lồi cả hai con mắt, đồng tử co lại!

Người trên “Dây thừng” lắc lư như thể chỉ cần một trận gió thổi qua là có thể mất khống chế mà rơi xuống.

Tim Khúc Chấn Sơ muốn vọt lên tới cổ họng, ngay cả động tác cũng dừng lại, cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Anh kinh hồn táng đảm nhìn lên, thậm chí không dám mở miệng nói chuyện luôn.

Anh sợ mình mà kêu lên sẽ dọa sợ người bên trên.

Anh sợ hãi chờ An Diệc Diệp chậm rãi leo xuống từng chút từng chút một.

Mãi đến khi hai chân An Diệc Diệp chạm đất, đứng vững.

Khúc Chấn Sơ mới quát lớn một tiếng.

“An Diệc Diệp!”

Anh mặt mày tái mét, bước nhanh tới, bước nào bước nấy rầm rầm.

Hai chân An Diệc Diệp mềm nhũn, cô sợ tới mức suýt chút nữa té ngồi trên mặt đất.

Vừa ngoảnh lại liền thấy Khúc Chấn Sơ sắc mặt khó coi đi tới.

Mặt mũi Khúc Chấn Sơ đen thui, như quỷ la sát!

An Diệc Diệp sợ hãi lùi lại hai bước, vô tình vấp phải một hòn đá trên mặt đất, ngã bổ ngửa.

Khúc Chấn Sơ lập tức bối rối, vội vã chạy tới.

Thân thể đột nhiên chới với nhưng hành động của Khúc Chấn Sơ rất nhanh, anh gần như chạy tới chỗ An Diệc Diệp trong chớp mắt, đưa tay ôm lấy eo cô.

An Diệc Diệp tập trung nhìn và thấy một gương mặt tức giận.

Khúc Chấn Sơ nghiến răng, gằn từng chữ: “Em đang làm gì vậy?”

Nói xong, không đợi An Diệc Diệp mở miệng, lại lớn tiếng quát: “Em có biết vừa rồi nguy hiểm thế nào không?”

Có trời mới biết khi nhìn thấy An Diệc Diệp từ trên cao chậm rãi leo xuống, tim anh gần như ngừng đập.

Nếu cô rơi từ trên đó xuống thì phải làm sao?

Anh thậm chí không dám nghĩ đến điều đó.

Sắc mặt Khúc Chấn ngày càng trở nên xấu xí, lạnh như đá tạc.

Anh ôm chặt eo An Diệc Diệp kéo cô vào lâu đài cũ.

“Anh buông tôi ra!” An Diệc Diệp giãy dụa.

Khúc Chấn Sơ quay sang, hai mắt ửng đỏ, đáy mắt còn lộ ra sự hoảng sợ.

Đó là nỗi sợ suýt mất đi người thân yêu nhất.

Quản gia đang định mang đồ ăn đến cho An Diệc Diệp, vừa mang ra khỏi phòng bếp thì thấy cảnh tượng trước mắt.

Khúc Chấn Sơ lôi An Diệc Diệp lên lầu.

Ông giật mình, vội vàng đuổi theo.

“Sao cậu đã về rồi?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 593


Chương 593

Khúc Chấn Sơ quay đầu nhìn ông ấy, quản gia cũng giật mình vì sắc mặt u ám của anh.

Anh không trả lời câu hỏi của quản gia mà kéo An Diệc Diệp lên tiếp, đưa vào phòng ngủ.

Quản gia vừa định vào theo thì Khúc Chấn Sơ đã đóng cửa lại, ngăn ông ở bên ngoài.

An Diệc Diệp bị anh ném lên giường.

Cô ngã xuống, ngẩng đầu nhìn lên Khúc Chấn Sơ ở trước mặt.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Hai mắt Khúc Chấn Sơ đỏ ngầu nhìn cô.

“Em định bỏ chạy?”

An Diệc Diệp cau mày đáp: “Là anh nhốt tôi lại trước.”

“Em đã đồng ý với tôi sẽ không rời đi.”

Nghe thấy câu này, An Diệc Diệp hơi sửng sốt.

Đúng là lúc trước cô đã nói như vậy, nhưng khi ấy cô cũng không biết mình sẽ bị Khúc Chấn Sơ nhốt như thế này.

An Diệc Diệp đứng dậy.

“Anh nhốt tôi như một tù nhân còn không cho tôi trốn đi?”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ thay đổi, anh nắm chặt tay, cơ thể hơi run lên vì dùng lực quá mạnh.

Anh có thể nhìn thấy sự thất vọng và đau đớn trong mắt An Diệc Diệp.

Nhưng cứ nghĩ đến cảnh nếu để An Diệc Diệp đi, có thể cô sẽ gặp nguy hiểm là anh lại không kiểm soát được hành động của mình.

An Diệc Diệp là mạng sống của anh, anh không kiềm được lòng muốn bảo vệ cô.

Anh hít một hơi thật sâu, một lúc sau mới nói: “Chỉ cần em không đi thì Tôi sẽ không nhốt em. Tôi chỉ không muốn em bị tổn thương thôi.”

An Diệc Diệp lạnh giọng bảo: “Không cần anh quan tâm, tự tôi có thể lo được.”

Câu nói này khiến Khúc Chấn Sơ lập tức cau mày.

Anh nhìn An Diệc Diệp bằng đôi mắt sâu thẳm, cuối cùng đưa ra kết luận.

“Tôi sẽ không cho em ra ngoài.”

Nói xong anh kéo tay An Diệc Diệp giơ lên cao.

Cạch một tiếng.

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên thấy cổ tay mình bị Khúc Chấn Sơ dùng còng số tám khoá vào thành giường.

“Anh còng tay tôi?”

Cô ngạc nhiên nhìn tay mình, không dám tin: “Tôi không ngờ anh lại thật sự còng tay tôi lại đấy!”

Khúc Chấn Sơ từng nói muốn dùng khoá để nhốt cô lại.

Không ngờ, câu nói mà cô luôn tưởng rằng là trò đùa, giờ đây lại thật sự xảy ra với mình.

Khúc Chấn Sơ cẩn thận đặt còng tay xuống, lo lắng sẽ làm sái tay An Diệc Diệp.

“Còng tay này là tôi bảo họ đặc chế, được bọc bằng vải nhung nên sẽ không làm cô bị đau. Đến khi tôi giải quyết xong việc khác rồi sẽ thả cô ra, được không?”

An Diệc Diệp không nói gì chỉ lạnh lùng nhìn anh.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 594


Chương 594

Nhìn thấy vẻ thất vọng trong mắt cô, Khúc Chấn Sơ cảm thấy lòng đau nhói.

Nhưng anh không khống chế được bản thân, chỉ cần nghĩ đến có thể An Diệc Diệp sẽ gặp nguy hiểm là anh lại phát điên.

Anh đưa tay che mắt An Diệc Diệp, nhẹ nhàng nói: “Cầu xin đừng nhìn tôi như thế.”

“Tôi biết là tôi sai, xin lỗi em, em cố gắng nhẫn nhịn một thời gian nữa, chỉ vài ngày thôi.”

“Xin em đó.”

An Diệc Diệp vẫn không nói gì, nhưng lòng Khúc Chấn Sơ càng thêm ngột ngạt giống như bị một tảng đá lớn chặn lại, vừa nặng nề vừa đau đớn.

Dường như anh có thể nhìn thấy ánh mắt An Diệc Diệp lúc này qua bàn tay mình.

Khúc Chấn Sơ thậm chí không dám nghĩ thêm, hít một hơi rồi đứng dậy.

Anh thận trọng cúi xuống nhưng không dám hôn An Diệc Diệp, chỉ có thể hôn lên mu bàn tay đang che mắt cô.

Dường như làm vậy có thể hôn lên mặt cô.

Giọng của anh rất nhẹ rất nhỏ, mang theo sự cầu khẩn, anh ghé sát tai An Diệc Diệp nói.

“Xin lỗi, mong em đừng hận tôi.”

An Diệc Diệp lúc này mới lên tiếng, giọng nói lãnh đạm.

“Khúc Chấn Sơ, tôi sẽ hận anh.”

Người Khúc Chấn Sơ run lên, ngay cả bàn tay đang che mắt cô cũng từ từ run theo.

Khi An Diệc Diệp cảm thấy anh có thể rung động, thả mình đi thì lại nghe anh nói.

“So với sự an toàn của em, tôi thà để em hận tôi.”

Lòng An Diệc Diệp run lên.

Tại sao Khúc Chấn Sơ lại chắc chắn rằng sau khi cô rời khỏi anh thì sẽ gặp nguy hiểm?

Đến mức phải còng tay cô lại thế này?

Đang suy nghĩ thì bàn tay trước mắt cô chợt bỏ ra.

An Diệc Diệp mở mắt nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng rời đi của Khúc Chấn Sơ.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Điều buồn cười là lần này cuối cùng nó đã được mở khóa.

Bởi vì hiện giờ cô đã bị còng tay.

Vài phút sau, quản gia lo lắng bước vào.

Tuy rằng đã chuẩn bị trước nhưng khi thấy người bị còng trên giường, ông vẫn kinh ngạc trợn to hai mắt, vẻ bình tĩnh thường ngày cũng không còn.

Ông vội vàng đi tới, đặt đồ ăn trong tay xuống bàn.

“Rốt cuộc cậu chủ đã làm gì vậy?”

An Diệc Diệp lạnh nhạt nói: “Tôi vốn đã sắp trốn được nhưng lại bị anh ấy bắt về.”

Nghe thấy câu này, quản gia mở to mắt, lộ vẻ hối hận.

“Cô chủ, sao cô lại muốn trốn đi vào lúc này chứ? Như vậy sẽ chọc giận cậu chủ.”

An Diệc Diệp cau mày không hiểu.

“Tại sao? Bây giờ người bị nhốt ở đây là tôi chứ không phải anh ấy.”
 
Back
Top Bottom