Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 520


CHƯƠNG 520

Nhưng lần này, cô không thể nào tập trung tinh thần được.

Trong đầu, trong lòng đều nghĩ tới nụ hôn mới lướt qua của Khúc Chấn Sơ.

Đúng như những gì Khúc Chấn Sơ đã quyết định trước đó.

Mấy ngày tiếp theo, tối nào Khúc Chấn Sơ cũng đúng giờ tới phòng của An Diệc Diệp.

Điều kỳ lạ ở đây là, lần nào anh tới cũng không thu hút sự chú ý của vệ sĩ bên ngoài.

Sau mấy ngày liên tiếp, An Diệc Diệp cũng yên tâm hơn.

Rồi cô bắt đầu công việc phục hồi của mình.

Thỉnh thoảng không đủ thời gian cô vẫn sẽ hối lộ một tý, tranh thủ được mấy chục phút.

Khúc Chấn Sơ cũng rất thỏa mãn khi được hối lộ, nhưng tối đa cũng chỉ có nửa tiếng mà thôi.

Tốn gần hai tháng, cuối cùng An Diệc Diệp cũng phục hồi toàn bộ dây chuyền trong tay.

Cô hít sâu một hơi, cảm thấy toàn thân đều trở nên nhẹ nhõm, cô đưa tay cầm sợi dây trên bàn lên cao, rồi quay về phía ánh đèn ngắm nhìn hoa văn trên đó.

Sợi dây chuyền này trông có vẻ không hề phức tạp, nếu trên đó nhiều hoa văn hơn một tý, có lẽ cô sẽ không thể nào hoàn thành được.

Dưới ánh đèn, dây chuyền màu vàng óng ánh phát ra ánh sáng đẹp mắt.

An Diệc Diệp lấy tấm ảnh mà trước đó Will đã đưa cho cô ra để đối chiếu.

Cũng may giống hệt nhau.

“Được rồi.” An Diệc Diệp nói.

“Ngày mai tôi có thể trả lại sợi dây chuyền này cho Will rồi, đến lúc đó chúng ta không cần phải lo lâu đài cổ sẽ bị người khác cướp mất.”

Khúc Chấn Sơ đi tới từ phía sau, rồi cúi đầu nhìn dây chuyền trong tay An Diệc Diệp.

Quả thật phục hồi vô cùng khéo léo, không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.

“Giỏi lắm.”

Anh khen ngợi, rồi cúi đầu hôn lên tóc An Diệc Diệp.

“Đây là phần thưởng.”

Mặt An Diệc Diệp không khỏi đỏ bừng, cẩn thận từng li từng tý đặt lại dây chuyền vào hộp, cuối cùng tảng đá luôn treo lơ lửng trong lòng cũng được thả xuống.

Nhưng cô vừa nhẹ nhõm, đã cảm thấy người mình nhẹ bẫng.

Khúc Chấn Sơ bỗng bế cô lên, rồi xoay người đặt xuống giường nói: “Nếu cô đã hoàn thành rồi thì mau nghỉ ngơi đi.”

An Diệc Diệp gật đầu.

Quả thật mấy ngày nay cô đã mệt bở hơi tai rồi, cô đang định nhắm mắt lại, thì cảm thấy Khúc Chấn Sơ luôn đứng ở bên giường.

Điều này khiến cô nhất thời hơi mất tự nhiên, nên mở mắt ra nói: “Sao anh còn chưa đi?”

Khúc Chấn Sơ đáp: “Tôi nhìn cô ngủ rồi sẽ đi.”

An Diệc Diệp xoay người lại.

“Nhưng anh cứ nhìn tôi như vậy, sẽ làm tôi không ngủ được.”

Khúc Chấn Sơ lườm cô.

“Vớ vẩn, rõ ràng trước đây cô ngủ rất say.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 521


CHƯƠNG 521

Mấy lần trước anh tới, thậm chí còn nói chuyện với cô, nhưng cô nhóc này vẫn không tỉnh lại.

An Diệc Diệp nhìn anh thắc mắc.

“Anh lại tới đây hồi nào?”

Khúc Chấn Sơ không đáp lại cô, mà vươn tay che mắt cô ngay.

“Cô mau ngủ đi, bằng không tôi sẽ hôn cô.”

Anh nói bằng giọng điệu uy h**p, An Diệc Diệp sợ đến mức vội nhắm mắt lại, cặp lông mi dày cọ vào lòng bàn tay anh.

Khiến tim Khúc Chấn Sơ ngứa ngáy.

Mắt anh hơi u ám, cuối cùng vẫn không đánh thức An Diệc Diệp, mà để cô nặng nề ngủ thiếp đi.

Hơn nửa tiếng sau, anh mới đứng dậy, rồi xoay người đi ra ngoài, rón rén đóng cửa lại.

Hôm sau, An Diệc Diệp gấp gáp mang dây chuyền đã phục hồi xong đi tìm Will.

Will nhìn dây chuyền trong tay, rồi nhẹ nhàng cầm lên, động tác cẩn thận từng chút một.

Như đang sợ mình vừa chạm vào sẽ làm nó rạn nứt lần nữa.

Anh mở to mắt nhìn chằm chằm, như muốn dán mắt vào dây chuyền, để quan sát tỉ mỉ.

“Trừ khi tới cực kỳ gần, bằng không sẽ không thể nào phát hiện ra trên đó có vết nứt.”

Anh không khỏi thán phục: “Trời ơi, Diệc Diệp, cô thật lợi hại! Đôi tay của cô cừ quá!”

Dứt lời, anh không nhịn được nắm tay An Diệc Diệp, để quan sát tỉ mỉ.

Khúc Chấn Sơ đang ngồi bên cạnh An Diệc Diệp đen mặt, rồi giơ tay kéo cô về.

“Nói chuyện thì cứ nói, đừng động tay động chân.”

Will bĩu môi với Khúc Chấn Sơ, rồi quay đầu nhìn An Diệc Diệp.

“Không ngờ cô thật sự có thể phục hồi được. Cô cừ lắm!”

An Diệc Diệp cười thẹn thùng.

“Thật ra trong này vẫn còn chút sơ hở, nhưng tôi đã dùng tý kỹ xảo để che nó đi.”

“Chỉ cần nữ vương điện hạ không trực tiếp nhìn kỹ, thì gần như không nhìn ra.”

Will xua tay nói: “Cô cứ yên tâm, nữ vương điện hạ bị cận nặng, hoàn toàn không nhìn thấy rõ, chỉ cần cho bà ấy dáng vẻ mơ hồ là đủ rồi.”

“Nếu đã như thế thì tôi hoàn toàn yên tâm rồi.”

An Diệc Diệp lại nói tiếp: “Nếu dây chuyền đã được phục hồi rồi, vậy anh có thể theo giao ước trước đó của chúng ta, mà hủy bỏ việc khởi tố không?”

Will nhìn An Diệc Diệp rồi khẽ cười đáp: “Tất nhiên rồi.”

Dứt lời, anh cầm đơn khởi tố lên xé thành hai mảnh, ngay trước mặt hai người.

“Hai người yên tâm rồi chứ? Mặc dù lâu đài cổ đó là do ông nội tôi để lại, nhưng nếu hai người đã xây nhà của riêng mình ở trên đó, thì tôi sẽ để lại cho hai người.”

Dứt lời, Will lại nắm tay An Diệc Diệp, thâm tình nói: “Diệc Diệp, xem như đây món quà tôi tặng cho cô.”

Khúc Chấn Sơ đang ngồi bên cạnh lại đen mặt, anh lén kéo tay An Diệc Diệp về, trong lòng hơi bất mãn.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 522


CHƯƠNG 522

Rõ ràng lâu đài cổ đó là quà anh định tặng cho An Diệc Diệp, sao lại bị anh ta giành lấy trước?

Nói xong, Will vừa ngẩng đầu lên đã thấy Khúc Chấn Sơ đang nhìn mình ánh mắt vô cùng hung hãn.

Anh rất khó hiểu, không biết rốt cuộc mình đã chọc giận anh ấy ở chỗ nào?

An Diệc Diệp không biết suy nghĩ trong lòng Khúc Chấn Sơ, nói tóm lại cô đã giải quyết một rắc rối cho anh.

Cô cười tít mắt, quay đầu nói: “Giờ đã không sao rồi, anh xem chẳng phải mọi chuyện đã yên ổn rồi à?”

Khúc Chấn Sơ thấy cô đắc ý như vậy, thì bất đắc dĩ xoa đầu cô.

“Đúng vậy, may mà có cô.”

Will ngồi ở phía đối diện, nhìn sự tương tác của hai người, rồi không khỏi lên tiếng: “Diệc Diệp? Hai ngày tới cô có rảnh không?”

An Diệc Diệp ngẫm nghĩ một hồi, hình như phục hồi dây chuyền xong, thì cô đã hết việc rồi, nên gật đầu hỏi.

“Anh còn đồ gì muốn tôi phục hồi à?”

Will cười xán lạn.

“Tôi muốn đi tham quan mấy viện bảo tàng ở gần đây lần nữa, cô có thể làm hướng dẫn viên du lịch cho tôi được không?”

An Diệc Diệp định đáp lại, nhưng Khúc Chấn Sơ ở bên cạnh đã lên tiếng: “Không được.”

Will lườm Khúc Chấn Sơ, cố ý nói: “Nếu thích một người thì nên đối tốt với cô ấy, cứ không phải xem mình là trung tâm.”

Khúc Chấn Sơ ngẩn người, bị anh ta nói đến mức sắc mặt ngày càng khó coi.

“Nếu anh đã lấy được dây chuyền rồi, nên mau cút về thừa kế tước vị của anh đi.”

Nhưng Will lại cười nói: “Nếu giờ dây chuyền đã được phục hồi rồi, thì tôi không cần phải sốt sắng như vậy, mà vẫn còn hai ngày nữa, Diệc Diệp, cô hãy đi dạo khắp chốn cùng tôi đi. Tôi nhất định phải tận mắt nhìn thấy cô phục hồi văn vật, chắc chắn đó sẽ là cảnh tượng đẹp đẽ giống như ông trời đã tạo ra.”

An Diệc Diệp cười thẹn thùng.

“Anh đừng phóng đại như vậy, tôi chỉ phục hồi đồ bị hư hại mà thôi.”

Will ăn không nói có: “Chỉ riêng điều này, cô đã xứng đáng được mọi người ca tụng.”

Trong khoảng thời gian tiếp theo, An Diệc Diệp đều bị Will kéo ra ngoài, đi tham quan mấy viện bảo tàng, thậm chí còn cố ý đi tới viện bảo tàng Duy Thê.

Hai ngày sau, anh đã chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi đi, anh vẫn lén lút tới nhà họ Nguyễn một chuyến.

Quản gia nhà họ Nguyễn vừa nhìn thấy anh, đã nở nụ cười.

Rồi ông lên tiếng hỏi: “Cậu Will tới tìm bà Nguyễn và cô chủ?”

Will gật đầu, rồi nở nụ cười rạng rỡ mà bình thường không thể nhìn thấy khi đi chung với An Diệc Diệp.

“Tôi tới tìm bà Nguyễn.”

Quản gia khẽ cười, như đã sớm đoán ra mục đích anh tới đây lần này.

Ông dẫn anh đi vào trong, rồi đi thẳng vào thư phòng của bà Nguyễn.

Bà Nguyễn ngẩng đầu lên, rồi tháo mắt kính trên mặt xuống hỏi: “Cậu sắp về rồi à?”

Will gật đầu đáp: “Tôi rất xin lỗi, lần này tôi không thể hoàn thành chuyện mà bà Nguyễn muốn tôi làm.”

Bà Nguyễn cau mày: “Cậu không cần lâu đài cổ mà tổ tiên cậu để lại à?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 523


CHƯƠNG 523

Will cười đáp: “Lâu đài cổ mà ông nội tôi để lại 100 trước đã bị phá hủy rồi, giờ chỉ còn lại lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ mà thôi.”

Anh ngừng một lát, rồi vội ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm, sau đó mới nhìn bà Nguyễn.

“Tôi cảm thấy bà hơi có thành kiến với Khúc Chấn Sơ, qua mấy ngày tiếp xúc, tôi thấy anh ta cực kỳ săn sóc cho cô An.”

Bà Nguyễn nghe vậy thì khẽ nhíu mày: “Cậu chưa nhìn thấy dáng vẻ của Diệc Diệp khi được tôi cứu ra khỏi biển, đương nhiên sẽ nói như thế.”

“Được rồi, nếu cậu không muốn đi tiếp nữa thì hãy quay về đi, tôi sẽ không làm khó cậu.”

Will gật đầu cảm kích: “Nữ vương điện hạ nói lúc nào cũng hoan nghênh bà tới thăm, bà ấy có rất nhiều lời muốn thổ lộ với bà.”

Bà Nguyễn gật đầu đáp: “Nếu tôi rảnh sẽ đi qua đó.” Dứt lời, bà liền xua tay, Will cũng cúi người chào bà, rồi xoay người rời đi.

Chưa tới hai phút sau, quản gia lại đi vào, lần này sau lưng ông không có ai đi theo cả, nên ông đi thẳng tới chỗ bà Nguyễn.

Rồi ông khẽ nói: “Bà Nguyễn, vị kia tới rồi.”

Bà Nguyễn ngừng hành động trong tay, rồi ngẩng đầu lên hỏi: “Giờ này ông ấy tới đây làm gì?”

Quản gia lắc đầu nói: “Vị kia đang đợi bà ở trong phòng ngủ của bà.”

Bà Nguyễn khẽ cau mày, trước đây bọn họ đều gặp mặt vào buổi tối, để tránh hiềm nghi.

Không ngờ lần này ông ấy lại bước thẳng lên sân khấu.

“Tôi biết rồi.” Dứt lời, bà đóng nắp bút lại ngay, rồi dùng khăn lau mắt kính mới đứng dậy, đi ra ngoài.

Tầng hai biệt thự là nơi ở của gia chủ nhà họ Nguyễn, bình thường sẽ không có ai, nên cực kỳ trống vắng, không hề có một chút tiếng động.

Giày cao gót chạm vào mặt sàn phát ra tiếng cộp cộp.

Bà Nguyễn nhấc chân đi tới, rồi mở cửa phòng ngủ ra ngay, quả nhiên nhìn thấy người đàn ông kia đang ngồi ở bên trong.

Bà hơi cau mày hỏi: “Sao anh lại tới đây vào lúc này?”

Người đàn ông đang ở trong phòng ngủ quay đầu lại, dưới ánh đèn sáng chói, ngũ quan cứng rắn của ông đập vào mắt bà Nguyễn.

Người đàn ông trước mặt mặc quần tây màu kem phối với áo len màu nâu vàng, trông cực kỳ dịu dàng.

Chẳng hề giống người nắm quyền một trong ba gia tộc lớn.

Trông ông tầm 40 tuổi, tóc màu hạt dẻ hơi dài, uốn cong lên, rồi rũ xuống trước trán, càng làm gương mặt ông dịu dàng hơn.

Vì được chăm sóc rất tốt, nên trông ông cực kỳ trẻ, ngũ quan sắc sảo, gương mặt luôn nở nụ cười dịu dàng nho nhã.

Ông nhìn bà Nguyễn ở trước mặt rồi từ tốn nói: “Xin lỗi, hình như người nhà họ Ôn đã phát hiện ra chuyện của hai chúng ta rồi.”

Nghe thấy câu nói này, bom hẹn giờ luôn chôn giấu trong lòng bà Nguyễn nhất thời phát nổ.

Bà hơi trợn tròn mắt, vẻ dịu dàng ngày thường đã biến mất, vội hỏi: “Bọn họ đã biết bao nhiêu rồi?”‘

Người đàn ông giang tay ôm bà vào lòng: “Bọn họ cũng biết ít thôi, cũng may là anh phát hiện sớm. Nhưng vì trước đó em nhận An Diệc Diệp làm con nuôi, nên bọn họ cũng điều tra về con bé.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 524


CHƯƠNG 524

Bà Nguyễn nghe vậy thì cơ thể đang cứng đờ nhất thời thả lỏng, từ từ thở phào nhẹ nhõm: “Em đã sửa lại tư liệu của Diệc Diệp rồi, không sao cả.”

Người đàn ông nói: “Vậy thì tốt, nếu đã là chuyện đời trước chúng ta để lại, thì đừng để Diệc Diệp phải nhọc lòng vì chúng ta.”

Bà Nguyễn gật đầu, khẽ cúi đầu hỏi: “Vì trước đó em nhận Diệc Diệp làm con nuôi đã khiến bọn họ nghi ngờ đúng không?”

Người đàn ông giữ im lặng, nhưng rõ ràng là vì lý do này.

Bà Nguyễn thở dài: “Xin lỗi, em không nên làm thế.”

Người đàn ông giang hai tay ôm chặt lấy bà nói: “An Ly, rốt cuộc em đang sợ điều gì?”

Bà Nguyễn nhất thời mở to mắt, cuối cùng vẫn không trả lời lại.

Bên này, sau khi hoàn thành mấy chuyện kia, An Diệc Diệp đã tới lâu đài cổ.

Quản gia vừa nhìn thấy cô đã tươi cười chào đón: “Cô chủ, ông Khúc Kiều tới, có lẽ cậu chủ sẽ xuống nhanh thôi.”

“Sáng nay anh ấy đâu có đi gặp ông ta, sao ông ta lại tới đây?”

Quản gia chỉ mỉm cười chứ không trả lời.

Quả nhiên An Diệc Diệp mới ngồi dưới lầu được mấy phút, đã nhìn thấy Khúc Kiều nổi giận đùng đùng từ trên tầng hai đi xuống.

Ông nhìn thấy An Diệc Diệp đang ngồi trong phòng khách thì không nói năng gì, mà chỉ híp mắt nhìn cô, thậm chí còn không lên tiếng chào hỏi, mà đi thẳng ra ngoài.

An Diệc Diệp tò mò nhìn quản gia, chuyện này là sao, chẳng phải trước đó vẫn yên ổn à, lần này lại nổi nóng vì chuyện gì thế?

Quản gia đáp: “Có lẽ là vì chuyện của ông cụ.”

Ông cụ?

An Diệc Diệp nhíu mày nhìn ông: “Ông đang nói ông nội Khúc Chấn Sơ à?”

Quản gia gật đầu, đang định lên tiếng, thì giọng nói của Khúc Chấn Sơ vọng xuống từ trên tầng hai.

“Cô tới rồi à, sao không đi thẳng lên đây tìm tôi?”

Quản gia vừa nhìn thấy anh đã vội vàng ngậm miệng lại, rồi xoay người bỏ chạy ngay, như đang sợ Khúc Chấn Sơ sẽ nghe thấy ông nói điều gì đó.

Trong lòng An Diệc Diệp càng tò mò hơn, cô nhớ trước giờ ông bà nội Khúc Chấn Sơ đều chưa từng xuất hiện, nên luôn cho rằng hai người đã mất rồi.

Nhưng lúc nãy quản gia lại nói như thế, như thể bọn họ vẫn còn sống.

An Diệc Diệp tò mò nhìn anh, Khúc Chấn Sơ bị cô nhìn chòng chọc một hồi thì nói: “Cô muốn hỏi chuyện gì thì cứ việc hỏi thẳng.”

An Diệc Diệp chẳng hề khách sáo hỏi: “Ban nãy Khúc Kiều tới đây làm gì? Chuyện này liên quan gì đến ông bà nội anh?”

Hình như anh đã sớm đoán trước cô sẽ hỏi câu này, nhưng vẫn nhếch miệng cười khẩy: “Ông ta muốn đón ba mẹ mình ra ngoài.”

An Diệc Diệp tò mò nhìn anh: “Ông ta đón ra từ đâu?”

“Bệnh viện tâm thần.” Khúc Chấn Sơ nghe cô hỏi vậy thì quay đầu lại, khóe miệng nở nụ cười dữ tợn, trông hơi quỷ dị.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 560


Chương 560

“Em, em chỉ là…”

Không đợi cô tìm lựa lời giải thích, Khúc Chấn Sơ đã quay lại đánh nhau với Mai Ấn Cầm tiếp.

Mai Ấn Cầm cũng phản ứng rất nhanh và bắt đầu đánh trả.

Nhưng anh ta đâu phải là đối thủ của Khúc Chấn Sơ nên cơ thể nhanh chóng bầm dập còn mặt mũi thì bê bết máu.

An Diệc Diệp vội vàng xông lên.

“Khúc Chấn Sơ! Anh đừng đánh nữa!”

Khúc Chấn Sơ mắt điếc tai ngơ, hai mắt đỏ lên.

An Diệc Diệp quýnh quáng trong lòng, vội nhào vào giữa hai người.

“Đừng đánh nữa!”

Mai Ấn Cầm thấy cô liền vội thu tay.

Hai mắt Khúc Chấn Sơ long sòng sọc nên hoàn toàn không thấy An Diệc Diệp đang ở trước mặt, cứ thế đánh thẳng tay.

Nắm đấm đánh thẳng vào thái dương của An Diệc Diệp, đánh văng cô.

Khúc Chấn Sơ rùng mình khi nhìn thấy ánh mắt của cô, cuối cùng anh cũng nhận ra.

Anh kinh ngạc nhìn tay mình, không ngờ anh lại thật sự ra tay đánh An Diệc Diệp động thủ.

Mai Ấn Cầm thấy vậy, mặt biến sắc.

“Diệc Diệp!”

Anh vội vàng chạy tới và đỡ An Diệc Diệp đứng lên.

An Diệc Diệp cảm thấy hơi choáng váng, đầu đau như xé, cảm thấy buồn nôn.

Đây là triệu chứng chấn động não nhẹ.

Cô nhíu mày, khó khăn cất tiếng.

“Em… Em không sao….”

Khúc Chấn Sơ nghe thấy vậy, đột nhiên có phản ứng.

Anh ta giật mình chạy tới, đẩy Mai Ấn Cầm ra, ôm lấy An Diệc Diệp.

“Em sao rồi? Có đau không? Anh xin lỗi…”

Nhìn sắc mặt tái nhợt của An Diệc Diệp, anh chỉ muốn tự sát cho rồi.

Sao anh có thể đánh An Diệc Diệp chứ?

“Anh xin lỗi… Rất xin lỗi em…”

Khúc Chấn Sơ không ngừng xin lỗi.

An Diệc Diệp nhíu mày, cảm giác đầu óc như loạn hết cả lên.

“Em không sao…”

Anh cúi đầu hôn lên An Diệc Diệp, thậm chí còn không dám hôn mạnh.

Anh cẩn thận bế cô lên quay lại, lảo đảo đi lại phía chiếc xe.

Anh vừa đi vừa trấn an.

Không biết là đang nói với An Diệc Diệp hay tự nói với chính mình nữa.

“Anh đưa em đến bệnh viện ngay, em đừng sợ.”

Mai Ấn Cầm đứng dậy khỏi mặt đất, nhìn theo xe của Khúc Chấn Sơ nhanh chóng rời đi, anh ta cau mày rồi đuổi theo.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 561


Chương 561

Chiếc xe thể thao đột ngột dừng lại trước cổng bệnh viện, lốp xe ma sát trên mặt đất phát ra tiếng động đáng sợ trong đêm khiến mọi người giật mình.

Khúc Chấn Sơ cẩn thận bế An Diệc Diệp ra khỏi xe, bước chân vội vàng với vẻ hoảng sợ mà anh chưa từng có trước đây.

“Bác sĩ đâu?”

Anh vọt vào, cản một bác sĩ lại rồi ngang ngược bế An Diệc Diệp đi vào.

An Diệc Diệp cau mày, cô cảm thấy không thoải mái.

Nhưng thấy dáng vẻ bối rối của Khúc Chấn Sơ, cô liền giữ tay anh lại.

“Em không sao.”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt sâu thẳm ngập tràn sự đau khổ và hối hận.

“Anh xin lỗi, là lỗi của anh.”

Anh cẩn thận bế An Diệc Diệp vào phòng khám.

Sắc mặt của người đang nằm trên giường vẫn còn tái nhợt.

Khúc Chấn Sơ nhìn cánh cửa đóng lại trước mặt, hối hận xoay người, dựa vào tường.

Anh ủ rũ đứng, sự áy náy và hối hận dày đặc đang bao trùm lấy anh.

Một lúc lâu sau, Khúc Chấn Sơ lấy điện thoại di động ra và gọi cho trợ lý của mình.

“Chiết Lam, tôi nghĩ, tôi cần một bác sĩ tâm lý.”

Khi An Diệc Diệp tỉnh lại thì Khúc Chấn Sơ đang ngồi bên giường.

Cô vừa mở mắt đã thấy đau đớn.

Khúc Chấn Sơ thấy cô ta đã vội vàng chạy đến.

“Em thế nào rồi? Có khát không? Đầu có còn đau không?”

An Diệc Diệp nhíu mày, đè lại cảm giác khó chịu rồi nói: “Em đỡ nhiều rồi.”

Khúc Chấn Sơ vẫn không yên tâm, chỉnh lại góc chăn cho cô, ngồi bên cạnh lo lắng nhìn cô.

“Xin lỗi, em đã lừa anh.”

An Diệc Diệp đặt tay lên mua bàn tay anh.

Nếu cô không tự cho rằng mình có thể giấu được Khúc Chấn Sơ, lừa được anh thì những chuyện này đã không xảy ra.

Khúc Chấn Sơ hiếm khi tin tưởng người khác nhưng cô lại phụ lòng tin của anh.

Khúc Chấn Sơ nghe cô nói vậy càng đau lòng hơn.

Anh nắm chặt tay An Diệc Diệp.

“Là lỗi của anh, anh xin lỗi, anh không ngờ mình lại đánh em.”

Trong mắt anh đầy vẻ đau khổ, nhìn khuôn mặt tái nhợt của An Diệc Diệp mà lòng đau như cắt.

“Không…”

An Diệc Diệp đang định nói thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

“Đương nhiên là lỗi của cậu.”

Bà Nguyễn đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào Khúc Chấn Sơ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 562


Chương 562

Bà nói xong mới đi vào, ánh mắt lo lắng nhìn sang An Diệc Diệp.

“Con thấy thế nào rồi?”

Bà Nguyễn cúi người, đưa tay khẽ v**t v* khuôn mặt An Diệc Diệp.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của cô, bà lại càng đau lòng hơn.

Chỉ mới lơ là vài ngày mà Khúc Chấn Sơ đã khiến An Diệc Diệp phải vào bệnh viện!

Bà quay đầu trừng mắt nhìn An Hồng Ngọc sau lưng, nếu không phải lúc trước anh ta liên tục nói hãy cho Khúc Chấn Sơ cơ hội thì sẽ không xảy ra chuyện này.

An Hồng Ngọc cười vô hại, bước tới.

“Diệc Diệp, em không sao chứ?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi không sao, sao mọi người lại tới đây?”

Bà Nguyễn đáp: “Bác tới để đưa con về nhà, ở nhà có bác sĩ có thể chăm sóc con tốt hơn.”

Khúc Chấn Sơ vừa nghe đã vội đứng dậy.

“Không được.”

Bà Nguyễn liếc nhìn anh: “Đừng quên vì ai mà Diệc Diệp mới phải vào đây.

“Là cậu đã đánh con bé.”

Khúc Chấn Sơ muốn giải thích nhưng những gì bà nói lại là sự thật.

Đúng là anh đã đánh An Diệc Diệp bị thương…

Thấy anh không còn gì để nói, bà Nguyễn nói thẳng: “Tôi cảm thấy tiếp tục để Diệc Diệp ở bên cạnh cậu sẽ chỉ làm tổn thương con bé, cậu có thể kiểm soát hành vi của mình không?”

Khúc Chấn Sơ sững người, nắm chặt tay, không nói gì.

An Hồng Ngọc đứng sau nhìn họ, bước tới đặt tay lên vai bà Nguyễn.

“Bỏ đi, Diệc Diệp bị chấn động não, không thích hợp di chuyển đâu, nếu khiến vết thương nặng hơn thì không tốt.”

Bà Nguyễn cau mày, bà cứ cảm thấy An Hồng Ngọc đứng về phía Khúc Chấn Sơ.

Do dự một lúc, cuối cùng bà cũng nhượng bộ: “Được, nhưng khoảng thời gian này tôi không cho phép Khúc Chấn Sơ cậu gặp Diệc Diệp.”

An Diệc Diệp nghe vậy thì không khỏi nói.

“Bà Nguyễn…”

Nguyễn Lê cúi đầu, dịu giọng bảo: “Không được, con cần nghỉ ngơi dưỡng thương.”

An Diệc Diệp còn chưa nói, Khúc Chấn Sơ đã lên tiếng.

“Được, tôi đồng ý.”

Bà Nguyễn gật đầu.

“Vậy bây giờ cậu có thể đi rồi.”

Khúc Chấn Sơ nhìn bà Nguyễn một lúc rồi mới đứng dậy.

“Anh sẽ lại tới thăm em.”

Nói xong anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán An Diệc Diệp rồi xoay người rời đi.

Anh vừa đi ra thì thấy Mai Ấn Cầm đi vào từ bên ngoài.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 563


Chương 563

Trên mặt anh ta còn có vết thương, khắp người dính đầy bụi, trông rất chật vật.

Khúc Chấn Sơ vừa thấy anh ta, cơ thể đột nhiên cứng lại, anh nhìn anh ta bằng ánh mắt nặng nề, u tối.

Mai Ấn Cầm bước đến, đứng trước mặt anh.

“Lúc trước Khúc Diên Nghị nói với tôi nếu Diệc Diệp tiếp tục ở lại bên anh sẽ gặp nguy hiểm.”

Khúc Chấn Sơ cau mày, ánh mắt càng sắc bén hơn.

Nhưng Mai Ấn Cầm còn chẳng nhìn anh.

“Lúc đó tôi không tin, nhưng bây giờ.” Anh ta nhìn An Diệc Diệp trong phòng bệnh: “Tôi tin rồi.”

Nói xong anh ta nhấc chân rời đi.

Khúc Chấn Sơ đột nhiên kéo tay anh ta lại, ngón tay gần như c*m v** da thịt anh ta, không biết dùng lực mạnh thế nào.

Anh cẳn răng.

“Nếu không có cậu thì tôi sẽ không vô tình làm tổn thương cô ấy.”

Mai Ấn Cầm quay đầu nhìn anh.

“Tôi nhớ lúc này anh hẳn nên ở nước ngoài chứ? Sao anh lại tìm tới đây?”

“Anh cho người theo dõi cô ấy?” Mai Ấn Cầm hỏi thẳng.

Khúc Chấn Sơ càng bóp chặt tay hơn, nhưng anh không nói.

Mai Ấn Cầm biết mình đã nói đúng.

Anh ta hất tay Khúc Chấn Sơ ra: “Nếu cô ấy biết, cô ấy sẽ nghĩ thế nào?”

“Cậu dám!”

Khúc Chấn Sơ đột nhiên cao giọng, hai mắt mở to nhìn anh ta đầy đe dọa.

Mai Ấn Cầm không nói gì mà đẩy cửa phòng bệnh đi vào.

Khúc Chấn Sơ đứng đó nhìn một lúc mới đi.

Đêm khuya.

An Diệc Diệp nằm trên giường mãi không ngủ được.

Cô lo Khúc Chấn Sơ sẽ nghĩ nhiều, muốn liên lạc với anh nhưng trước khi bà Nguyễn đi đã cầm điện thoại của cô đi.

Không biết bây giờ Khúc Chấn Sơ đang làm gì?

Cô lừa anh, anh sẽ làm gì?

Cô cau mày, trở mình.

Chỉ mong bệnh của mình có thể sớm thuyên giảm để có thể gặp Khúc Chấn Sơ.

Cộp.

Đột nhiên có động tĩnh nhỏ vang lên từ bên ngoài cửa sổ.

Giống như có ai dùng đá đập vào cửa sổ kính.

An Diệc Diệp quay đầu nhìn về phía cửa, sau đó lại thấy một viên đá nhỏ ném vào cửa sổ.

Cô nghi ngờ bước xuống giường, tới bên cửa sổ, cúi xuống nhìn.

Dưới tầng có đèn đường, cô nhìn thấy một người đang đứng dưới ngẩng đầu nhìn lên.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 564


Chương 564

Khúc Chấn Sơ?

An Diệc Diệp mở to mắt.

Dưới ánh đèn, bóng Khúc Chấn Sơ kéo dài, nhưng đó thực sự là anh.

“Sao anh lại ở đây?”

Cô nhớ lâu đài của Khúc Chấn Sơ cách nơi này khá xa, mà bây giờ đã là hai giờ đêm…

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, mỉm cười.

“Anh xin lỗi.”

An Diệc Diệp nghe thấy ba chữ này mà lòng chua xót.

“Em không trách anh.”

“Anh không cố ý.” Khúc Chấn Sơ nói.

An Diệc Diệp thấy lòng càng chua xót hơn: “Em biết.”

Sao Khúc Chấn Sơ có thể thật sự đánh cô chứ?

Hơn nữa là cô lừa anh trước.

An Diệc Diệp nhìn người đứng dưới, không thấy xe anh ở gần đó thì hỏi: “Anh đến bằng cách nào vậy?”

Khúc Chấn Sơ chỉ cười, không nói.

Khi bà Nguyễn ra lệnh không cho anh đến bệnh viện, đồng thời cũng chặn hết đường lớn nội thành, xe của Khúc Chấn Sơ vừa xuất hiện đã bị chặn.

Anh đi bộ từng bước một tới đây.

Ba tiếng.

Mỗi bước đi, trong đầu anh đều nhớ lại dáng vẻ của An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp nhìn anh, không biết vì sao nhìn anh cười, cô lại thấy đau lòng.

“Anh có muốn lên không?”

“Thôi. Anh đến thăm em thôi, em mau ngủ đi.”

An Diệc Diệp vẫn do dự, sao cô có thể ngủ mà để Khúc Chấn Sơ đứng bên ngoài được?”

Nhưng ánh mắt của Khúc Chấn Sơ lại khiến cô không thể từ chối.

Cô quay về giường nằm một lúc rồi lại vội vàng chạy ra.

Cô cúi đầu nhìn xuống, Khúc Chấn Sơ vẫn đang đứng bên ngoài.

“Khúc Chấn Sơ, sau này em sẽ không lừa anh nữa.”

Người đứng dưới đèn đường vẫn không đi, đúng như lời anh đã hứa lúc nãy.

Trong lòng An Diệc Diệp chua xót, cô hơi muốn khóc.

“Khúc Chấn Sơ, sau này em sẽ không lừa anh nữa.”

Cô nhẹ nhàng nói.

Khúc Chấn Sơ đứng dưới cửa sổ phòng An Diệc Diệp cả đêm, đến khi bình minh ló dạng anh mới đi.

Trong lâu đài.

Anh mang theo khí lạnh vào nhà, quản gia thấy anh thì vội ra đón.

“Bác sĩ đã sẵn sàng rồi ạ.”

Ông lo lắng nhìn Khúc Chấn Sơ.

Nhưng Khúc Chấn Sơ chỉ khẽ gật đầu rồi bước lên lầu.

Trong căn phòng mờ tối chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 565


Chương 565

Khúc Chấn Sơ dựa vào lưng ghế.

“Cậu Khúc hãy thả lỏng, chúng ta nói về tình hình gần đây của cậu nhé.”

Khúc Chấn Sơ phối hợp nói vài câu, bác sĩ Trương gật đầu nói tiếp: “Vậy chúng ta nói đến cô An Diệc Diệp nhé.

Hẳn là cậu cũng biết mỗi người đều là một cá thể khác nhau, nghe nói cậu cho người theo dõi cô ấy. Cô ấy biết không?”

“Không biết.”

“Vậy anh nghĩ sau khi biết, cô ấy có giận không?”

“Tôi sẽ không để cô ấy phát hiện.” Khúc Chấn Sơ khẳng định.

“Nhưng chính vì điều này mà cậu đã làm hại cô An?”

Khúc Chấn Sơ im lặng.

Bác sĩ Trương nói tiếp: “Nói cho tôi biết, bây giờ cậu đang nghĩ gì?”

Khúc Chấn Sơ di chuyển, một tia sáng loé lên trong đôi mắt đen của anh.

“Trói cô ấy bên người, cô ấy chỉ có thể nhìn tôi, nói chuyện với một mình tôi.”

Bàn tay đặt trên tay ghế của Khúc Chấn Sơ từ từ nắm chặt thành nắm đấm, vẻ mặt hơi điên cuồng.

“Chỉ một mình tôi.”

Bác sĩ Trương ngạc nhiên nhìn anh không kìm được bảo: “Nhưng cậu Khúc, cậu nên biết, cô An…”

Ông ta còn chưa nói xong, Khúc Chấn Sơ đã quay đầu quay lại, đôi mắt sắc bén của anh khiến lòng người sợ hãi.

“Cô ấy là của tôi!”

Bác sĩ Trương bị ánh mắt anh làm cho sững sờ, thử hỏi một câu.

“Vậy nếu cô ấy ở bên người khác thì anh sẽ làm gì?”

Cơ thể Khúc Chấn Sơ từ từ thả lỏng, thậm chí khoé miệng còn nở nụ cười.

“Vậy thì tốt quá rồi.”

“Tại sao?”

“Như vậy tôi có thể trói cô ấy lại được rồi.”

Khúc Chấn Sơ nở nụ cười tuyệt đẹp trên môi, như thể đang mơ về cảnh đó.

Trói An Diệc Diệp trong phòng, dù thế nào cũng không thoát ra được, anh có thể nhìn thấy, chạm tới bất cứ lúc nào.

Chỉ là của một mình anh.

Nhìn Khúc Chấn Sơ, bác sĩ Trương cau mày, lòng càng lo lắng hơn.

Một giờ sau, bác sĩ tâm lý đứng trước quản gia với vẻ mặt lo lắng.

“Thế nào rồi, bác sĩ?” Quản gia hỏi.

Bác sĩ Trương lắc đầu.

“Tình hình của cậu Khúc càng ngày càng xấu, sao ông không thông báo sớm cho tôi?”

“Xin lỗi, gần đây tôi mới phát hiện điều bất thường. Hằng ngày cậu chủ trông vẫn rất bình thường.”

“Như vậy mới là bất thường nhất.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 566


Chương 566

Ông ta mở ghi âm của mình ra, ghi lại nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi.

“Vì lo cô An biết tình trạng của mình sẽ rời xa cậu ấy, nên cậu ấy đã tạo ra một lớp ngụy trang hoàn hảo cho mình.”

Quản gia lo lắng hỏi: “Vậy bây giờ có cách gì không?”

“Đề nghị hiện tại của tôi là tình hình của cậu Khúc đang rất nguy hiểm, hoặc là nói cho cô An, bảo cô ấy phối hợp điều trị, có lẽ sẽ thành công.

Hoặc là bảo cô ấy rời đi. Bây giờ cậu Khúc không thể kiểm soát được hành vi của mình, nếu chuyện như vậy tái diễn sẽ gây tổn hại cho cô ấy.”

Quản gia cau mày, đang do dự thì cánh cửa phía sau đột nhiên mở ra.

Khúc Chấn Sơ bước ra.

“Không được.” Anh lên tiếng.

Quản gia nhìn anh, hỏi: “Cậu chủ không đồng ý để cô An rời đi à?”

“Không.”

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nhìn họ: “Tôi không đồng ý với cả hai điều kiện.”

Dù là nói cho An Diệc Diệp bệnh tình của mình hay để cô rời đi đều là điều anh không chấp nhận được.

Quản gia đã đoán được điều này.

Ông nhìn bác sĩ Trương, khó xử nói: “Nhưng nếu như vậy…”

“Tôi sẽ kiểm soát bản thân, không để xảy ra chuyện.”

Nói xong Khúc Chấn Sơ lại bảo: “Tiễn bác sĩ Trương về đi, tôi không chấp nhận điều trị nữa.”

Bác sĩ tâm lý nghe vậy thì lo lắng bảo: “Cậu Khúc, tình hình của cậu bây giờ rất nguy hiểm.”

Khúc Chấn Sơ không nghe, vẫy tay với quản gia.

“Đưa ông ấy đi.”

Quản gia không còn cách nào khác, đành đưa bác sĩ rời đi.

Khúc Chấn Sơ về phòng, chậm rãi ngồi xuống ghế, mở bức ảnh trong chiếc vòng trên cổ tay.

Ngón trỏ anh v**t v* tấm ảnh.

“Sao anh có thể để anh đi được?”

Diệc Diệp vừa mới xuất viện mới ở vài ngày, tình hình cải thiện, bà Nguyễn đã định đưa cô về nhà.

Bên ngoài bệnh viện có xe, An Diệc Diệp nhìn quanh nhưng không thấy Khúc Chấn Sơ đâu.

Hẳn là Khúc Chấn Sơ cũng biết hôm nay cô xuất viện…

Thấy động tác của cô, bà Nguyễn nói thẳng: “Bác đã thông báo cho họ không được để Khúc Chấn Sơ lại gần nửa bước.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Khúc Chấn Sơ không cố ý, là cháu tự chạy tới.”

Bà Nguyễn khẽ cau mày.

“Nếu cậu ta có thể kiểm soát được hành vi của mình thì điều này đã không xảy ra.”

Nói xong bà ta đưa An Diệc Diệp lên xe.

Sau khi về nhà họ Nguyễn, An Diệc Diệp tạm thời không được ra ngoài, phải ở nhà nghỉ ngơi.

Ngay cả điện thoại di động cũng bị lấy mất.

Ban đầu cô nghĩ Khúc Chấn Sơ sẽ lặng lẽ lẻn vào từ sân lúc nửa đêm như lần trước.

Nhưng chờ hai ngày cũng không thấy bóng dáng Khúc Chấn Sơ đâu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 567


Chương 567

Ngày thứ ba, Mai Ấn Cầm tới nhà họ Nguyễn.

Vết thương trên người anh ta đã lành một chút, nhưng vẫn nhìn thấy vết bầm tím mờ trên mặt.

“Anh Mai, vết thương của anh thế nào rồi.”

“Anh không sao.”

Anh ta đưa cho An Diệc Diệp một bó bách hợp: “Tặng em đó.

“Là lỗi của anh, nếu anh không bảo em ra ngoài thì đã không xảy ra chuyện.”

An Diệc Diệp lắc đầu: “Đợi em nói chuyện với Khúc Chấn Sơ rồi sẽ bảo anh ấy xin lỗi anh.”

“Không cần đâu, đó vốn là lỗi của anh.”

An Diệc Diệp lặng lẽ nghiêng người lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Anh Mai, có thể cho em mượn điện thoại một lát không?”

Mắt Mai Ấn Cầm loé lên, anh ta hơi cụp mắt xuống.

“Em định gọi cho Khúc Chấn Sơ?”

“Điện thoại em bị thu rồi, bà Nguyễn không cho họ cho em mượn để gọi, em sợ Khúc Chấn Sơ lo lắng.”

Mai Ấn Cầm nhìn cô, cười nhẹ.

“Được.”

Nói xong anh ta lấy điện thoại, đưa cho An Diệc Diệp.

“Cảm ơn anh.”

An Diệc Diệp vội vàng nhận láy, bấm dãy số mà cô đã thuộc lòng, bước tới một nơi rồi gọi.

Sau hai hồi chuông, điện thoại mới được kết nối.

An Diệc Diệp bất giác nở nụ cười: “Khúc Chấn Sơ, em đây.”

Ở đầu bên kia, Khúc Chấn Sơ nhìn dãy số lạ thì hơi sững sờ.

“Diệc Diệp?”

Sau đó Khúc Chấn Sơ lại cau mày: “Em đang dùng điện thoại của ai?”

An Diệc Diệp không nhận ra giọng điệu của anh có chút không thích hợp.

“Anh Mai đến thăm em, nên em đã mượn điện thoại di động của anh ấy.”

An Diệc Diệp vừa dứt lời, Khúc Chấn Sơ chợt bất ngờ mở miệng.

“Trả lại cho anh ta.”

“Tại sao?”

An Diệc Diệp không hiểu: “Khó khăn lắm em mới tìm được điện thoại có thể gọi điện cho anh…”

“Trả lại anh ta.” Giọng điệu Khúc Chấn Sơ càng kiên quyết hơn.

An Diệc Diệp nhíu mày, không rõ tại sao mình liên hệ Khúc Chấn Sơ mà anh lại tức giận.

“Vâng, em biết rồi.”

Cô nói một tiếng, rồi cúp điện thoại, trả lại cho Mai Ấn Cầm.

“Chuyện gì thế?”

An Diệc Diệp lắc đầu: “Không có việc gì, không cần gọi nữa.”

Mai Ấn Cầm nhìn thoáng qua nét mặt của cô, hiểu ý nhận lại điện thoại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 568


Chương 568

“Hai ngày nữa, anh phải xuất ngoại một chuyến, anh đã mua hai vé máy bay…”

Nói xong, anh ta đặt vé máy bay lên bàn.

“Nếu em muốn xuất ngoại giải sầu, bất cứ lúc nào anh cũng có thể đi cùng em.”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn vé máy bay trên bàn.

“Anh Mai, em không muốn đi.”

Bởi vì Khúc Chấn Sơ, cho nên không muốn đi.

Mai Ấn Cầm cười khổ một cái, anh ta đã sớm đoán được sẽ nhận được câu trả lời như vậy, nhưng vẫn không khỏi thốt ra:

“Anh biết, nhưng mà em cũng không hiểu rõ Khúc Chấn Sơ lắm. Lần này, vì chuyện này mà anh ta tổn thương em, vậy lần sau có thể càng gây ra nguy hại lớn hơn với em.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tại sao mọi người đều trách anh ấy? Là tự em xông tới, cho dù có sai, đó cũng là em lừa anh ấy trước.”

Mai Ấn Cầm nhíu mày.

“Vậy em chưa từng nghĩ tại sao Khúc Chấn Sơ vốn nên ở nước ngoài lại đột ngột xuất hiện ở nơi đó ư?”

An Diệc Diệp hơi sững sờ, quay đầu đi, cũng không muốn nói về chuyện này nữa.

Nhưng mà Mai Ấn Cầm lại không chịu bỏ qua, anh ta thẳng thắn nói: “Anh ta đã cho người theo dõi em, Diệc Diệp.”

“Anh ta không tin tưởng em, anh ta hoài nghi em, trông coi em như trông coi phạm nhân vậy.”

An Diệc Diệp nhíu mày, ánh mắt dừng trên mặt đất.

“Anh ấy cho người theo dõi em ư?”

“Không sai.”

Mai Ấn Cầm đưa tay, kéo Diệc Diệp lại: “Trong khoảng thời gian này, phàm là người có tiếp xúc với em, đều đã bị anh ta chuyển đi.”

“Anh có ý gì?”

“Trợ lý chương trình em tham gia, hai vị đại sư giám định đồ cổ, giám đốc trong tập đoàn M.I, còn có rất nhiều nữa mà anh không biết.”

Nghe Mai Ấn Cầm lần lượt điểm tên từng người ra, An Diệc Diệp cảm thấy kinh hãi.

Cô không ngờ, Khúc Chấn Sơ lại làm nhiều chuyện phía sau lưng mình như vậy…

Mai Ấn Cầm lo lắng nhìn cô.

“Em vẫn muốn tiếp tục ở lại bên cạnh người như vậy sao?”

An Diệc Diệp im lặng lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

“Ừm.”

Mai Ấn Cầm cau mày, vừa không cam lòng vừa đau lòng.

Nhưng mà một khi Diệc Diệp đã quyết định chuyện gì thì rất khó thay đổi.

Anh ta bất đắc dĩ nói: “Anh sẽ luôn chờ tin của em, chờ sau khi chúng ta đến nước ngoài, anh sẽ không để Khúc Chấn Sơ tìm ra em.”

Khi hai người đang nói chuyện, một vị bác sĩ được quản gia Thẩm Trình mời vào nhà họ Nguyễn.

Hai người đi thẳng tới phòng sách của bà Nguyễn.

“Bà chủ, đã dẫn người tới rồi.”

Nghe vậy bà Nguyễn ngẩng đầu lên, nhìn về phía bác sĩ Trương đứng ở trong phòng.

“Nghe nói từ năm năm trước, ông vẫn luôn điều trị cho Khúc Chấn Sơ. Cậu ta bị bệnh gì thế?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 569


Chương 569

Bác sĩ Trương khó xử nói: “Thưa bà, đây là chuyện bí mật cá nhân của người bệnh, chúng tôi không thể tiết lộ.”

Bà Nguyễn đặt bút trong tay xuống, chậm rãi cười một tiếng.

“Dù ông không nói, chúng tôi c*̃ng có rất nhiều phương pháp có thể tra ra được, chỉ có điều sẽ không có lợi gì với người nhà ông cũng như phòng khám tâm lý của ông.”

Bác sĩ Trương tái mặt, do dự một lát.

“Từ năm năm trước, cậu Khúc đã mắc bệnh về tâm lý, đã điều trị nửa năm, vốn đã chữa khỏi, nhưng gần đây lại chuyển biến xấu.”

Bà Nguyễn khẽ gật đầu, nhìn vẻ mặt không hề có chút rung động nào.

“Biểu hiện lâm sàng của bệnh này là gì? Có thể tạo thành tổn thương với người ta không?”

“Thích kiểm soát người khác, đa nghi, có thái độ hoài nghi với tất cả người và chuyện. Thời điểm nghiêm trọng…”

“Làm sao?”

Bác sĩ trương cúi đầu xuống, ông ta biết quan hệ giữa bà Nguyễn và Diệc Diệp, nếu như bà ta biết được bệnh của Khúc Chấn Sơ, có lẽ bà ta sẽ ngăn hai người gặp mặt.

Nhìn từ một góc độ khác, có một phương án điều trị phù hợp.

Nghĩ vậy, ông ta tiếp tục mở miệng.

“Cậu Khúc không thể khống chế hành vi của mình, sẽ gây ra tổn thương với người chung quanh, hiện tại đối tượng nguy hiểm nhất chính là cô An.”

Bác sĩ Trương lặng lẽ liếc nhìn bà Nguyễn, vội nói: “Nhưng mà loại bệnh này có thể chữa trị.”

“Nếu cô An có thể hợp tác, cô ấy có thể giúp cậu Khúc khôi phục.”

Bà Nguyễn hơi nhíu mày.

“Nhưng, như thế Diệc Diệp có thể sẽ bị thương.”

Thẩm Trình ở bên cạnh, nghe được điều này khẽ có phản ứng.

Dường như trong lòng đã đoán được sắp xếp tiếp theo của bà Nguyễn.

“Tôi biết rồi. Thẩm Trình, đưa ông ta trở về đi.”

Bà Nguyễn hất hất tay ra phía ngoài ra hiệu, lại nói: “Tôi nhớ Mai Ấn Cầm đã tới, thật sao?”

“Đúng thế.”

“Mời cậu ta tới một chuyến đi.”

Vừa rời khỏi phòng của Diệc Diệp, Mai Ấn Cầm đã được Thẩm Trình dẫn đến.

“Bà Nguyễn.”

Anh ta cẩn thận ngồi xuống một bên.

Đối với bà chủ nhà họ Nguyễn cao thâm khó dò, dù là Mai Ấn Cầm, cũng có chút bất an.

Bà Nguyễn liếc nhìn anh ta, rồi thản nhiên nói: “Cậu đã ở cô nhi viện Thần Hi thời gian bao lâu?”

“Ba năm, sau đó được công ty người mẫu mang đi.”

Bà Nguyễn gật đầu một cái, cẩn thận quan sát Mai Ấn Cầm trước mắt.

“Cậu rất quan tâm Diệc Diệp, cậu thích nó hả?”

Mai Ấn Cầm sững sờ, ngẩng đầu nhìn về phía bà Nguyễn, rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 570


Chương 570

“Đúng vậy, tôi sẵn lòng dùng tính mạng của tôi để bảo vệ cô ấy.” Anh ta hơi nắm chặt nắm đấm, chắc như đinh đóng cột nói.

Bà Nguyễn chú ý tới động tác nhỏ của anh ta.

Bà ta có biết về tình cảm của Mai Ấn Cầm với Diệc Diệp.

Huống hồ trước kia, bà ta đã cho người điều tra rõ ràng tất cả mọi người.

Không ai thích hợp hơn người trước mắt.

Nghĩ đến dáng vẻ của Diệc Diệp trong bệnh viện, còn có những lời mà bác sĩ Trương vừa nói, bà Nguyễn lại càng giữ vững quyết định của mình.

“Như vậy cũng tốt, tôi muốn nhờ cậu giúp một chuyện.”

Mai Ấn Cầm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn bà ta.

“Yêu cầu của bà Nguyễn, tôi nhất định làm được.”

“Không phải tôi, mà là Diệc Diệp.” Bà ta chậm rãi cười một tiếng, nói: “Tôi hi vọng cậu có thể mang Diệc Diệp tạm thời rời đi một thời gian.”

Nhìn biểu tình khiếp sợ của Mai Ấn Cầm, bà ta đặt một chồng tài liệu chữa bệnh của Khúc Chấn Sơ ở trước mặt anh ta.

“Tình hình hiện tại của Khúc Chấn Sơ không thích hợp tiếp xúc với Diệc Diệp.”

Mai Ấn Cầm nhận lấy xem qua một chút, khiếp sợ nhìn tài liệu phía trên, sắc mặt dần cứng lại.

“Nhưng Diệc Diệp không muốn rời đi.”

Vừa rồi khi anh ta đưa vé máy bay ra, đã bị Diệc Diệp dứt khoát từ chối.

Nếu như cô ấy biết được bệnh tình của Khúc Chấn Sơ, thì với tính cách của cô ấy, Diệc Diệp sẽ càng không rời đi.

“Phía Diệc Diệp cứ để tôi giải quyết, cậu chỉ cần mang nó đi. Còn Khúc Chấn Sơ…”

Bà Nguyễn trầm ngâm một lát.”Tôi sẽ khiến cậu ta không thể tìm được hai người.”

Mai Ấn Cầm nhíu mày, suy tư lúc lâu, dứt khoát gật đầu:

“Được, tôi đồng ý với bà.”

An Diệc Diệp ở nhà họ Nguyễn hai ngày, cuối cùng được bà Nguyễn cho phép, mới có thể đi ra ngoài.

Cô vừa ra khỏi cửa, đã nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đứng ở cổng.

Nhớ tới giọng điệu của Khúc Chấn Sơ ngày đó khi mình gọi điện thoại cho anh, An Diệc Diệp nhìn anh một cái, rồi không thèm để ý nữa.

“Diệc Diệp.”

Khúc Chấn Sơ chạy theo sau, kéo cô lại.

“Có chuyện gì không?” An Diệc Diệp dừng bước.

Âm thanh có chút lãnh đạm, khiến Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Anh xin lỗi.”

Âm thanh của anh mềm nhũn, lần nữa thỏa hiệp.

An Diệc Diệp quay đầu nhìn anh: “Khúc Chấn Sơ, anh không thể lần nào cũng làm xong rồi lại đến xin lỗi đâu.”

Khúc Chấn Sơ lại kéo cô không buông

Một lát sau, mới thấp giọng nói: “Anh không thích em và Mai Ấn Cầm gần gũi nhau quá.”

“Em không hề, em chỉ mượn điện thoại của anh ấy.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 571


Chương 571

An Diệc Diệp nhớ tới chuyện trước đó Mai Ấn Cầm nói cho cô biết, hỏi: “Anh cho người theo dõi em phải không?”

Con ngươi Khúc Chấn Sơ chợt co lại, ánh mắt nhanh chóng lóe lên giận dữ.

“Mai Ấn Cầm nói với em hả?”

An Diệc Diệp tránh khỏi tay anh: “Khúc Chấn Sơ, anh như này là không đúng.”

“Anh biết.”

Anh nhíu mày lại, khó nhọc nói: “Nhưng anh không khống chế được.”

Anh thậm chí không khống chế nổi bản thân.

Thậm chí không dám nói cho Diệc Diệp suy nghĩ trong lòng mình.

Nhìn người phụ nữ trước mắt, trong đầu anh liền không ngừng có âm thanh kêu gào.

Trói cô ấy lại!

Để cô ấy ở bên cạnh mình!

Chỉ có thể nhìn thấy mình!

Ai dám chạm vào cô ấy một chút, g**t ch*t hắn.

Nếu An Diệc Diệp biết được những ý nghĩ khủng khiếp này, cô ấy sẽ bị dọa chạy.

An Diệc Diệp nhìn cảm xúc không bình thường trong ánh mắt anh, hơi nghi hoặc nhìn anh.

“Anh làm sao thế?”

Khúc Chấn Sơ lắc đầu, đè sự u tối trong ánh mắt xuống, hơi nhoẻn miệng cười: “Không sao.”

An Diệc Diệp đưa tay giữ chặt anh.

“Khúc Chấn Sơ, anh không thể tiếp tục cho người theo dõi em nữa.”

“Không được.”

Anh không hề nghĩ ngợi lập tức từ chối.

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn anh.

“Nói như vậy, anh vẫn luôn cho người đi theo em, xem em đang làm gì, sau đó báo cáo với anh?”

Khúc Chấn Sơ biết An Diệc Diệp không bằng lòng, anh nhíu mày lại, trong lòng giãy dụa kịch liệt một hồi, cuối cùng gật đầu một cái.

“Đúng.”

An Diệc Diệp không dám tin nhìn anh: “Dù em không thích, cũng không được?”

“Không được.”

“Anh không tin em?”

Vẻ mặt Khúc Chấn Sơ lại giãy dụa.

“Anh muốn tin tưởng em…”

Nhưng mà không có cách nào.

An Diệc Diệp lại không hiểu, cô tránh khỏi tay Khúc Chấn Sơ.

“Em cho rằng anh đã khác trước kia, nhưng mà bây giờ em mới phát hiện, anh căn bản không hề thay đổi, thậm chí, anh còn ngày càng tệ hại hơn trước kia.”

Khúc Chấn Sơ nhíu chặt mày, nhưng không hề thả ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 572


Chương 572

“Anh xin lỗi.”

An Diệc Diệp lui về phía sau một bước, thất vọng nhìn Khúc Chấn Sơ trước mặt.

“Em biết rồi.”

Dứt lời, cô quay người đi về phía nhà họ Nguyễn.

Dù tới bây giờ, Khúc Chấn Sơ vẫn chưa tin cô.

Thì ra ở nơi cô không biết, Khúc Chấn Sơ vẫn luôn phái người theo dõi cô, nắm rõ từng đường đi nước bước của cô.

Bây giờ đâu có gì khác với khi cô bị nhốt ở lâu đài cổ trước đó.

Đều không có tự do.

Khúc Chấn Sơ hoảng hốt nhìn cô, vội vàng đi theo.

“Em định đi đâu?”

“Em phải đi về.” An Diệc Diệp không thèm nhìn anh.

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại kéo tay cô không buông.

“Em không thể đi.”

An Diệc Diệp quay đầu, tức giận: “Bây giờ anh cho người giám thị em, kế tiếp, có phải định nhốt em lại hay không?”

“Diệc Diệp.” Âm thanh Khúc Chấn Sơ đè nén, giống như yết hầu bị ép xuống.

“Đừng ép anh.”

An Diệc Diệp lại nói: “Khúc Chấn Sơ, nếu như anh không thay đổi, em thật rất mệt mỏi.”

Thấy Khúc Chấn Sơ mím môi, vẫn không chịu nói chuyện, An Diệc Diệp dùng sức hất tay anh ra, quay người muốn đi.

Thấy cô không quay đầu lại mà rời đi, Khúc Chấn Sơ cảm thấy như trái tim bị người ta khoét đi một khối, cảm thấy hoảng hốt hơn bao giờ hết.

Anh vội tiến lên một bước, nhanh chóng mở miệng:

“Anh đồng ý với em.”

Khúc Chấn Sơ kéo tay cô.

“Anh đồng ý với em, sẽ không tiếp tục cho người theo dõi em nữa. Em đừng đi, có được không?”

Âm thanh hèn mọn gần như khẩn cầu.

Đây là thỏa hiệp lớn nhất anh có thể làm ra.

An Diệc Diệp quay đầu, cảm thấy dáng vẻ Khúc Chấn Sơ có chút là lạ.

Nhưng bây giờ thật vất vả anh mới nhượng bộ, cô không để ý đến hoài nghi trong lòng.

Nắm lấy cơ hội nói: “Hôm nay chúng ta cùng đi tìm Mai Ấn Cầm, anh hãy xin lỗi anh ấy, được không?”

Khúc Chấn Sơ cau mày, vẫn chưa đồng ý.

Nhưng mà thấy An Diệc Diệp vẫn muốn đi, đành phải cắn răng gật đầu.

“Được.”

Anh nhẹ nhàng dựa vào cô, giống như bắt lấy hi vọng cuối cùng: “Chỉ cần em không đi, anh sẽ đồng ý với em mọi chuyện.”

“Ừm.”

An Diệc Diệp thỏa mãn nở nụ cười: “Khúc Chấn Sơ, anh phải tin tưởng em, trước kia không phải anh đã nói sao? Anh sẽ tin tưởng em.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 573


Chương 573

Khúc Chấn Sơ hơi cúi đầu xuống, khom lưng, tựa đầu mình lên bả vai của cô.

“Ừm, anh tin em.”

Anh hơi híp mắt, giống như đang nói với An Diệc Diệp, lại giống như đang nhắc nhở chính mình.

Nhắc nhở mình tỉnh táo một chút, không cần nắm quá chặt, bằng không người phụ nữ này sẽ bị dọa chạy.

Nhưng mà vừa nghĩ tới An Diệc Diệp có thể sẽ rời đi, anh lại càng thêm hốt hoảng.

Suy nghĩ trong lòng không ngừng lặp lại, biến thành một tuần hoàn ác tính.

An Diệc Diệp không hề phát giác ra cảm xúc của anh, vui vẻ dẫn anh đi tìm Mai Ấn Cầm.

Mai Ấn Cầm ngạc nhiên nhìn bọn họ, ánh mắt không ngừng đảo trên người Khúc Chấn Sơ.

“Hai người có chuyện gì thế?”

“Em muốn mang Khúc Chấn Sơ đến nói xin lỗi anh về chuyện lần trước.” An Diệc Diệp cười nói.

“Xin lỗi?”

Mai Ấn Cầm khiếp sợ nhìn bọn họ.

Anh nghĩ mãi không hiểu, Khúc Chấn Sơ lại có thể xin lỗi người khác?

Có điều ánh mắt Khúc Chấn Sơ đầy dữ tợn, nhìn thế nào, cũng không giống như là đến xin lỗi, ngược lại là đến giết người.

An Diệc Diệp đẩy đẩy Khúc Chấn Sơ bên cạnh, thấy anh không hề động, đành phải tiến lên trước.

Ghé vào lỗ tai anh nhỏ giọng nói: “Anh đã đồng ý với em.”

Lúc này, Khúc Chấn Sơ mới khẽ gật đầu, vươn tay về phía Mai Ấn Cầm.

“Lần trước, là tôi hiểu lầm.”

Mai Ấn Cầm khiếp sợ nhìn anh, lúc lâu sau mới vươn tay ra.

“Không sao…”

Anh ta ngập ngừng nói.

Cùng lúc đó, tay Khúc Chấn Sơ lập tức dùng sức lớn đến mức như muốn bóp nát tay Mai Ấn Cầm vậy.

Vẻ mặt Khúc Chấn Sơ hoàn toàn không có biểu lộ gì, chỉ có Mai Ấn Cầm mới biết được, rốt cuộc đối phương đã dùng sức lớn cỡ nào.

Anh ta thậm chí cảm giác nghe được âm thanh ken két truyền đến từ bàn tay mình.

Khúc Chấn Sơ không hề có ý định xin lỗi, mà thậm chí, muốn giết anh ta.

Một lát sau, Khúc Chấn Sơ mới như không có việc gì buông tay anh ta ra.

Quay đầu, giống như hoàn thành nhiệm vụ, hỏi An Diệc Diệp: “Chúng ta có thể đi về chưa?”

“Ừm.”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu, vẫy vẫy tay với Mai Ấn Cầm: “Anh Mai, lần sau em lại đến thăm anh.”

Dứt lời, cô quay người rời đi.

Mai Ấn Cầm đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng bọn họ, hai mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn An Diệc Diệp đầy lo lắng.

Anh ta lại nhớ tới, tư liệu mà bà Nguyễn đã đưa cho mình.

Sẩm tối, An Diệc Diệp trở về nhà họ Nguyễn.

Cô còn chưa kịp ngồi xuống thì bà Nguyễn đã tìm tới cửa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 574


Chương 574

“Tôi đã hỏi ông Bành, kỹ thuật phục hồi đồ cổ của cô đã ngày càng thuần thục, giờ cô có dự định gì mới không?”

An Diệc Diệp hiếm khi nghe thấy bà Nguyễn nhắc đến tình hình học tập của mình, nên ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tôi vẫn còn rất nhiều điều cần phải học, nên muốn đi theo ông Bành để học hỏi.”

Bà Nguyễn gật đầu.

“Tôi đã liên lạc với một chuyên gia nước ngoài giúp cô rồi, hy vọng cô có thể qua đó để học hỏi chuyên sâu.”

An Diệc Diệp nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn bà.

“Tôi phải ra nước ngoài ư?”

“Đúng vậy, chẳng phải cô thích phục chế các loại văn vật à? Tôi có thể đưa còn vào điện Louvre, ở đấy, cô có thể học hỏi nhiều điều hơn.”

An Diệc Diệp do dự một lúc.

Cô có thể đoán được đại khái, giờ bà Nguyễn đột ngột bảo cô ra nước ngoài, có lẽ là liên quan đến chuyện lần này cô bị thương.

Cô cân nhắc một hồi mới mở miệng: “Bà Nguyễn, tôi biết bà muốn tốt cho tôi, nhưng tôi không muốn đi.”

Nghe thấy câu này, bà Nguyễn chẳng lấy làm ngạc nhiên.

Bà nhìn An Diệc Diệp, đối với đứa con mà mình thất lạc nhiều năm này, bà biết mình đã nợ đối phương rất nhiều.

Nhưng bà lại không muốn để cô tiếp tục ở bên người như Khúc Chấn Sơ.

“Nếu cô tiếp tục ở bên Khúc Chấn Sơ, cô sẽ bị thương.”

“Bị thương gì chứ?”

An Diệc Diệp nhíu mày, còn tưởng bà đang nói chuyện lần trước Khúc Chấn Sơ ngộ thương cô.

“Lần trước thật sự chỉ là tai nạn, chứ không phải là lỗi của Khúc Chấn Sơ.”

“Là lỗi của cậu ta!”

Giọng điệu của bà Nguyễn bỗng trở nên cứng rắn.

Bà đứng dậy, nghiêm túc nhìn An Diệc Diệp.

Bà không muốn hôm nào đó lúc tỉnh dậy, lại nhận được tin tức An Diệc Diệp bị thương, rồi được đưa vào bệnh viện.

Bà Nguyễn hít sâu một hơi, nhớ lại An Hồng Ngọc từng nói, An Diệc Diệp rất giống bà.

Vậy thì cho dù giờ cô không hiểu được cách làm của bà, nhưng sau này cô cũng sẽ hiểu.

Bà Nguyễn đã quyết định nên nói tiếp: “Cô hãy nghe lời tôi, tôi đã đặt vé máy bay giúp cô rồi, một tiếng nữa sẽ cất cánh.”

An Diệc Diệp trợn tròn mắt, lần đầu tiên nhìn thấy bà Nguyễn tỏ thái độ cứng rắn như vậy với cô.

“Tôi không đi.”

Nhưng bà Nguyễn như đã sớm dự tính cô sẽ nói thế, nên khẽ giơ tay lên, mấy vệ sĩ đứng đợi ngoài cửa liền xông vào.

An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn mấy người đó, không dám tin bật dậy, rồi lùi về sau một bước.

“Bà Nguyễn, chẳng lẽ bà định…”

Bà Nguyễn cố ý xoay người, không nhìn cô nữa.

“Các cậu hãy dẫn cô chủ ra ngoài, rồi đưa lên máy bay.”
 
Back
Top Bottom