Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 140


CHƯƠNG 140

Ông ta cẩn thận đặt chiếc bát lại, bác Từ và ông Trần đứng xung quanh nhanh chóng tiến tới, ông Trần ghé sát lại nhìn.

Phàm là những người chơi đồ cổ, cho dù có cẩn thận đến đâu thì cũng sẽ tạo ra tổn hại, chỉ cần bất cẩn va phải, bọn họ đều đau thấu tâm can.

Không ngờ chiếc bát sứ Thanh Hoa vốn đã vỡ nát lại có thể được khôi phục giống hệt với trước kia!

Kĩ thuật xuất quỷ nhập thần này khiến bọn họ cũng phải tặc lưỡi.

Trong những người ngồi đây, nhà ai cũng có mấy thứ đồ cổ đã bị vỡ, nhưng không ai nỡ vứt đi.

Lúc này vừa nhìn thấy An Diệc Diệp, ánh mắt mấy ông già đều sáng lên, hận không thể cướp cô về tay.

Sao ông Trương lại không nhìn thấu suy nghĩ của bọn họ cho được, ông ta vội tiến lên cản.

“Mấy người đừng vội, cô nhóc này mới giúp tôi phục chế lại, để cô nhóc nghỉ ngơi mấy ngày, đừng để người ta mệt quá.”

Mấy người kia lần lượt gật đầu, nhưng vẫn nhìn chằm chằm An Diệc Diệp, suy nghĩ xem nên mang món đồ nào ra.

Cái này cũng thích, cái kia cũng không nỡ bỏ, nếu mà để An Diệc Diệp phục chế lại hết cho bọn họ thì tốt biết bao.

Đang nghĩ vậy, chợt có người từ bên ngoài đi vào, thì thầm gì đó với ông Trương một lúc.

Ông Trương nghe xong, quay sang nhìn An Diệc Diệp nói: “Nhóc, có người tìm nhóc đấy.”

“Ai?”

“Cậu hai nhà họ Khúc.”

Khúc Diên Nghị?

An Diệc Diệp có hơi nghi hoặc, sao anh ta lại đến đây?

Ông Trương nói: “Nếu nhóc không muốn gặp cậu ta, tôi sẽ cho người đuổi cậu ta đi.”

“Không cần đâu, để anh ta vào đi.”

Ông Trương gật đầu rồi dặn dò xuống, một lúc sau, Khúc Diên Nghị từ cửa bước vào.

Anh ta mặc một bộ quần áo thường ngày màu be, cơ thể còn mang theo ánh nắng. Vừa bước vào, anh ta đã liếc nhìn An Diệc Diệp một lượt, ý cười trên miệng càng sâu hơn.

“Nhĩ Giai, đã lâu không gặp.”

An Diệc Diệp nghi hoặc nhìn anh ta: “Anh tìm tôi có việc gì?”

Khúc Diên Nghị gật đầu với đám người ông Trương, rồi mới nói: “Mẹ nói có chút chuyện, muốn thương lượng với cô.”

“Tôi?”

An Diệc Diệp chỉ vào mình, cô thật sự không hiểu nổi, Thẩm Thanh Chiêu với Khúc Kiều sao tự dưng lại chủ động bảo cô qua đó.

“Vậy Khúc Chấn Sơ thì sao?”

“Anh ấy ở công ty, chắc mẹ sẽ nói cho anh ấy. Vừa hay tôi ở gần đây, thuận đường đến rồi về cùng cô.”

An Diệc Diệp gật đầu, hôm nay cô đến chỉ để đưa bát, lát nữa cũng không có việc gì nên đã đồng ý.

“Vậy thì đi thôi.”

Lúc này ông Trương đứng bên cạnh mới nói: “Tôi tiễn hai người.”

Ra khỏi nhà họ Trương, nhân lúc Khúc Diên Nghị đi lấy xe, ông Trương chợt lên tiếng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 141


CHƯƠNG 141

“Cô nhóc, cứ nhất định phải là Khúc Chấn Sơ sao?”

An Diệc Diệp ngơ ra, không nói gì.

Ông Trương thở dài một hơi.

“Tên nhóc đó không hợp với cô.”

Nhìn dáng vẻ bí ẩn của ông ta, An Diệc Diệp tò mò: “Tại sao?”

“Cô cứ đi hỏi những chuyện mà cậu ta đã làm với nhà họ Khúc trước kia thì sẽ biết.”

Ông Trương vẫn chưa nói rõ ràng, Khúc Diên Nghị đã lái xe tới.

An Diệc Diệp bước qua đó, ông Trương giữ cô lại, giọng điệu nặng nề: “Ai cũng được, chỉ cần không phải là Khúc Chấn Sơ, người như cậu ta, không khác gì ác quỷ cả.”

Ông ta đè thấp giọng, dáng vẻ đáng sợ.

An Diệc Diệp càng tò mò hơn, nhưng ông Trương lại không chịu nói thêm gì nữa, cô bèn quay người rời đi.

Lên xe, cô không khống chế được cơn tò mò.

“Khúc Diên Nghị, anh có biết chuyện trước kia của Khúc Chấn Sơ không?”

Khúc Diên Nghị cười, nói một cách thờ ơ: “Không rõ, sau mười tuổi thì tôi mới biết anh ấy.”

“Mười tuổi? Không phải anh ấy là anh của anh sao?” An Diệc Diệp kinh ngạc hỏi.

“Xem là vậy.”

Khúc Diên Nghị quay đầu lại, nhếch môi nở nụ cười, nhưng trong đáy mắt lại không hề có ý cười.

“Anh ấy là anh trai cùng cha khác mẹ với tôi.”

An Diệc Diệp kinh ngạc, tuy cô vẫn luôn cảm thấy quan hệ giữa Khúc Chấn Sơ và những người khác của nhà họ Khúc nhìn có vẻ không bình thường, nhưng lại không ngờ là vì nguyên nhân này.

Vì trước kia, cô chưa từng nghe nói về chuyện này.

Khúc Diên Nghị nói: “Thực ra đây cũng không phải bí mật, chỉ là có rất ít người nhắc về nó mà thôi.”

Xe đi vào trong sân, dừng trước cửa lớn nhà họ Khúc.

Khúc Diên Nghị cười.

“Đây đều là những chuyện trong quá khứ rồi, không có gì đáng nói cả.”

Nói xong, anh ta đột nhiên nghiêng người về phía trước, ghé sát vào An Diệc Diệp, gần như dính lại làm một với cô.

An Diệc Diệp giật mình, lập tức nghiêng về phía sau, dựa sát vào lưng ghế.

Khúc Diên Nghị đưa tay ra, tháo dây an toàn cho cô.

“Xuống xe đi, trong nhà chắc đã chuẩn bị xong xuôi thức ăn rồi.”

An Diệc Diệp trừng lớn mắt, vội mở cửa bước xuống xe, không dám ở lại thêm một giây nào nữa.

Vào cửa, Thẩm Thanh Chiêu đang ngồi trong phòng khách.

Vừa thấy bọn họ đi vào, bà ta đứng dậy nhìn An Diệc Diệp.

“Theo mẹ vào đây.”

An Diệc Diệp nhìn Khúc Diên Nghị với ánh mắt nghi hoặc, nhưng vẫn đi theo sau.

Thẩm Thanh Chiêu dẫn cô đi qua phòng khách, đi thẳng vào phòng làm việc.

Bà ta quay đầu lại, ánh mắt lộ ra vẻ hung dữ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 142


CHƯƠNG 142

“Quỳ xuống!”

Thẩm Thanh Chiêu hét lên một tiếng.

An Diệc Diệp kinh ngạc, sợ hãi nhìn bà ta, không hiểu ra làm sao.

Thẩm Thanh Chiêu nói tiếp: “Tôi bảo cô quỳ xuống!”

“Tại sao? Tôi đã làm sai điều gì?”

“Cô còn dám hỏi?”

Thẩm Thanh Chiêu vung cây quạt trong tay, đánh lên vai An Diệc Diệp, sắc mặt dữ tợn.

“Nếu đã bước vào nhà họ Khúc chúng tôi thì phải giữ quy củ của nhà họ Khúc chúng tôi! Cô đã kết hôn rồi thì nên ngoan ngoãn ở nhà! Không ngờ cô còn dám dây dưa qua lại với người đàn ông khác! Làm mất hết mặt mũi của nhà họ Khúc!”

Bả vai đau đớn, An Diệc Diệp nhíu mày, nhưng hoàn toàn không hiểu bà ta đang nói gì.

“Tôi không có làm vậy!”

“Còn dám nói không có!”

Bà ta quay người lấy mấy tấm ảnh trên bàn, ném lên người An Diệc Diệp.

“Cô nhìn xem đây là cái gì? Mới kết hôn được mấy ngày mà cô đã không an phận rồi? Tôi để cô gả cho Khúc Chấn Sơ, không phải để cô khiến nhà họ Khúc chúng tôi mất hết mặt mũi!”

An Diệc Diệp nhìn kĩ đống ảnh dưới đất, đó là những tấm ảnh chụp lại buổi tối hôm đó lúc cô ngồi cùng Mai Ấn Cầm.

Chỗ ảnh này được chụp lúc nào vậy chứ?

Sao cô lại không hề biết đến?

Thẩm Thanh Chiêu cười khẩy.

“Thật ra thì, cô đối phó với Khúc Chấn Sơ như thế nào cũng được, nhưng mà, đừng kéo theo cả nhà họ Khúc.”

“Quả đúng là con trai của gái bán hoa, tìm phụ nữ cũng tìm một người…”

Còn chưa nói xong, cửa phòng làm việc đã vang ầm lên một tiếng!

Cánh cửa vốn được đóng chặt lúc này lại bị người ta đá ra, “ầm” một tiếng như tiếng sấm.

Khúc Chấn Sơ sắc mặt u ám đứng trước cửa, ánh mắt hung dữ nhìn một lượt căn phòng.

Thẩm Thanh Chiêu bị ánh mắt này của anh dọa sợ trắng bệch mặt, cây quạt trong tay rơi xuống đất.

“Sao, sao con lại đến đây?”

Khúc Chấn Sơ bước đến, mỗi một bước đều nồng đậm sát khí, sắc mặt u ám, như một ác quỷ ngược sáng bước tới.

Anh nhếch miệng, lạnh giọng nói: “Tôi đến đón vợ tôi, về nhà!”

Thẩm Thanh Chiêu loạng choạng lùi về phía sau, va phải bàn.

Bà ta trừng lớn mắt, sợ hãi nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Con, con muốn làm gì?”

Khúc Chấn Sơ bước tới, nhìn đống ảnh rơi lả tả dưới đất.

“Tôi nghe nói có mấy người đưa vợ tôi đi, tôi chỉ đến đây xem xem như thế nào mà thôi.”

Anh nhấc chân lên, giẫm xuống đống ảnh đó.

“Có chuyện gì, có thể nói thẳng với tôi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 143


CHƯƠNG 143

Sắc mặt Thẩm Thanh Chiêu trắng bệch, bà ta nhếch nhếch miệng, như muốn cười, nhưng còn xấu xí hơn cả khi khóc.

“Con cũng nhìn thấy rồi đó, mẹ chỉ đang muốn giúp con dạy dỗ…”

“Làm như thế nào là chuyện của tôi, không liên quan đến bà!”

Khúc Chấn Sơ hất tay bà ta ra, đi đến bên cạnh An Diệc Diệp, vươn tay ôm eo cô.

“Vợ của tôi, không đến lượt người khác dạy dỗ.”

Khúc Chấn Sơ nhìn bà ta, ánh mắt sắc lạnh rồi đưa An Diệc Diệp ra ngoài.

Ra khỏi phòng, Khúc Diên Nghị đang đứng bên ngoài.

Anh ta nhìn vào trong, nhíu mày.

“Nhĩ Giai, cô…”

“Cậu đưa cô ấy đến đây à?” Khúc Chấn Sơ nhìn anh ta.

Tầm mắt của Khúc Diên Nghị vẫn hướng về phía An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ tiến lên một bước, kéo An Diệc Diệp ra phía sau, chặn tầm mắt của anh ta.

“Khúc Diên Nghị, tôi cảnh cáo cậu, thu lại cái suy nghĩ đó của cậu đi, đừng để tôi bắt gặp lần thứ hai.”

Khúc Chấn Sơ dùng sức ôm chặt eo An Diệc Diệp, gần như sắp nhấc cô lên khỏi mặt đất, đi ra phía ngoài.

Bọn họ vừa đi, Khúc Diên Nghị liền vào phòng, anh ta nhìn đống ảnh dưới đất, nhíu mày lại.

“Mẹ, mẹ đã làm gì với Nhĩ Giai vậy?”

Sắc mặt Thẩm Thanh Chiêu vừa mới khôi phục lại chút ít, vừa nghe thấy câu nói này của Khúc Diên Nghị, sắc mặt liền trầm xuống.

“Nhĩ Giai, Nhĩ Giai, Diên Nghị, có phải con bị con hồ ly tinh này mê hoặc rồi hay không? Khi đó mẹ không nên cho cô ta bước vào nhà họ Khúc mới phải!”

Bà ta chỉ ra cửa hét lớn.

“Con nhìn thấy dáng vẻ ban nãy của Khúc Chấn Sơ rồi chứ? Con nhất định đừng để người phụ nữ đó quyến rũ.”

Ánh mắt Khúc Diên Nghị xoay chuyển, anh ta cười nói: “Mẹ, Khúc Chấn Sơ tin cô ta như vậy cũng là chuyện tốt, chúng ta vừa hay có thể lợi dụng điều này.”

“Như thế nào?”

“Chỉ cần lợi dụng được An Diệc Diệp, đừng nói là tài sản của nhà họ Khúc, đến cả tập đoàn M.I cũng là của chúng ta luôn.”

Khúc Diên Nghị nở nụ cười giảo hoạt, chỉ cần lấy được tập đoàn M. I về tay, Tiêu Nhĩ Giai cũng sẽ là của anh ta!

Bên ngoài nhà họ Khúc.

Khúc Chấn Sơ sắc mặt lạnh băng đưa An Diệc Diệp ra ngoài, ném thẳng cô vào trong xe.

“Cô bị ngu à?”

An Diệc Diệp vẫn chưa ngồi vững, âm thanh như tiếng sấm đã vang lên trên đỉnh đầu cô.

“Cậu ta bảo cô tới là cô liền tới? Cô không động não một chút được à?”

Anh giận dữ đi tới đi lui, nếu không phải lúc về nhà anh gặp được bác Từ, được thông báo là An Diệc Diệp đã bị Khúc Diên Nghị đưa đi, có lẽ đến bây giờ anh vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra.

Cảnh tượng hai mươi năm trước lại xuất hiện trong đầu anh.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 144


CHƯƠNG 144

Anh giận dữ đến mức gương mặt cũng méo mó đi, anh đạp mạnh lên cửa xe.

Cửa xe vốn đang mở hờ, bị anh đá mạnh một cái va vào xe, rồi lại bật trở lại, để lại một vết lõm lớn.

An Diệc Diệp sợ hãi run rẩy, e dè mở lớn mắt nhìn anh, cô chỉ sợ Khúc Chấn Sơ đột ngột phát tiết lên người mình.

“Khúc Diên Nghị nói anh cũng sẽ tới.”

Khúc Chấn Sơ ngơ ra, sắc mặt cứng nhắc, giọng nói bất giác dịu đi.

“Khúc Diên Nghị nói! Cậu ta nói là cô tin à? Tôi nói thì cô coi như gió thoảng qua tai sao?”

An Diệc Diệp thấy anh lại giơ chân lên, còn tưởng rằng anh lại lên cơn giận, vội lùi về phía sau.

“Anh đừng… ưm…”

Cánh tay va vào ghế, An Diệc Diệp đau đớn nhíu mày.

Khúc Chấn Sơ giật mình, vội cúi người xuống.

“Bà ta đánh cô sao?”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu.

“Bị đánh bằng quạt một cái.”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ trầm xuống.

“Bà ta đánh cô, cô không biết tránh đi sao?”

“Tôi…”

An Diệc Diệp chưa kịp giải thích, Khúc Chấn Sơ lại nổi giận đùng đùng nói: “Không tránh được không biết đánh trả sao?”

“Nhưng bà ta là…”

“Sao phải quan tâm bà ta là ai!”

Khúc Chấn Sơ tức giận lên xe, đóng cửa “ầm” một tiếng, giẫm mạnh chân ga.

An Diệc Diệp theo quán tính suýt văng khỏi ghế, Khúc Chấn Sơ đi chậm lại, giọng nói càng lớn hơn.

“Không biết thắt dây an toàn sao? Thầy giáo dạy cô như thế nào vậy?”

An Diệc Diệp vội thắt dây an toàn vào, nhưng lần này Khúc Chấn Sơ lại không tăng tốc, giữ tốc độ vô cùng ổn định về đến biệt thự.

Xuống xe, anh lập tức kéo An Diệc Diệp lên tầng, dặn dò quản gia mang thuốc lên.

An Diệc Diệp bị kéo thẳng vào trong phòng ngủ.

Khúc Chấn Sơ chỉ lên giường.

“Ngồi xuống cho tôi!”

Anh nói gì, An Diệc Diệp làm theo đó.

Trong đầu cô không ngừng xuất hiện cảnh tượng Khúc Chấn Sơ đạp lõm cửa xe, nếu anh tức giận lên mà đạp cô, có lẽ cô sẽ bị đạp gãy xương mất.

Khúc Chấn Sơ trừng mắt nhìn cô.

“Cởi áo ra!”

Quản gia vừa cầm thuốc lên đến cửa, định gõ cửa thì nghe thấy câu nói này, ông lập tức dừng tay lại.

Ông không khỏi trừng lớn mắt, nhìn cánh cửa.

Từ bao giờ cậu chủ và thiếu phu nhân lại phát triển nhanh đến như vậy?

Bây giờ vào đó có phải là không được thích hợp lắm hay không?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 145


CHƯƠNG 145

Quản gia tiến thoái lưỡng nan đứng ở cửa, trong lòng không khỏi có chút bất mãn với Khúc Chấn Sơ.

Nói chuyện cũng hung dữ quá rồi đó, không biết mềm mỏng đi một chút.

Đang nghĩ vậy, cửa chợt được mở ra, Khúc Chấn Sơ xuất hiện sau cánh cửa, sắc mặt đen xì.

Quản gia giật mình, vội kéo suy nghĩ đang bay xa của mình về.

“Cậu chủ.”

Khúc Chấn Sơ giơ tay ra.

“Đưa thuốc cho tôi.”

Quản gia cúi đầu, không dám nhìn lung tung, chỉ sợ sẽ nhìn thấy những thứ không nên nhìn.

Cửa lại bị đóng lại, Khúc Chấn Sơ quay lại đi đến trước mặt An Diệc Diệp.

Thấy cô ngồi ngơ ngác bất động ở đó, anh liền có chút không hài lòng.

“Cởi áo ra! Còn cần tôi giúp cô sao?”

An Diệc Diệp lùi về phía sau.

“Anh… muốn làm gì?”

Khúc Chấn Sơ bước tới, lập tức ra tay với chiếc áo của An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp vội nhắm mắt lại.

“Khúc Chấn Sơ, anh đừng như vậy…”

Khúc Chấn Sơ giữ tay cô lại, kéo cổ áo cô xuống, để lộ ra bờ vai bầm tím.

Anh nhíu mày, đôi mắt của anh lúc này có thể kẹp chết một con muỗi.

“Cô bị ngu sao?”

Anh không kìm được mà mắng một câu, vết thương trên vai đã sưng lên rồi.

Có thể thấy rõ một đường vết thương dài vừa xanh vừa tím, khác biệt hoàn toàn so với làn da trắng nón xung quanh, trông rất đáng thương.

Anh cúi đầu, mím môi, sắc mặt nghiêm túc như đang làm công việc quan trọng nhất trên thế giới.

Đối lập hoàn toàn so với giọng nói thô lỗ của anh, bàn tay anh nhẹ nhàng, cẩn thận bôi thuốc cho vết thương của cô.

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên, gương mặt Khúc Chấn Sơ ở ngay trước mắt.

Sắc mặt anh vẫn còn vẻ giận dữ khiến người ta không khỏi lo lắng, liệu không biết anh có đánh cô ngay bây giờ hay không.

Nhưng cho dù có như vậy, gương mặt này cũng đẹp trai đến mức quá đáng.

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ di chuyển, vừa hay lại cùng với An Diệc Diệp bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt của cô giống ánh mắt của con nai nhỏ, gửi gắm hết niềm tin cho anh.

Trái tim Khúc Chấn Sơ thấy ngứa ngáy, giống như có một con mèo đang vờn lấy trái tim anh.

Đột nhiên anh lại có cảm giác kích động muốn hôn cô.

Anh hiểu rõ hơn ai hết sự ngọt ngào của người phụ nữ trước mắt này.

Khúc Chấn Sơ ngơ ra, chợt tỉnh táo lại, ném thuốc mỡ lên giường.

“Học được chưa? Sau này tự mà làm đi!”

Nói xong, anh quay người, vội đi ra ngoài, giống như đang chạy trốn.

An Diệc Diệp thấy Khúc Chấn Sơ rời đi, không hiểu ra làm sao, mặt cô bất giác trở nên đỏ ửng.

Cô cầm thuốc mỡ lên nhìn, lại nhận ra vết thương trên vai đã được bôi thuốc xong rồi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 146


CHƯƠNG 146

Vùng bầm tím đã được bôi thuốc mỡ kĩ lưỡng, cảm giác mát lạnh, nhưng cũng có chút nóng bừng.

Lúc này chuông điện thoại đột nhiên reo lên.

Cô cầm lên nhìn, là tin nhắn từ Khúc Diên Nghị.

“Xin lỗi, tôi không biết mẹ tìm cô đến lại thành ra như vậy.”

An Diệc Diệp thấy vậy lại càng tò mò hơn, rốt cuộc Khúc Diên Nghị và nhà họ Khúc có quan hệ gì?

Ngày hôm sau, Khúc Chấn Sơ xuống nhà sau An Diệc Diệp, thấy cô đi ra từ phòng bếp, anh liền bước vào.

“Bữa sáng hôm nay có gì?”

Người làm bếp đang nấu một nồi cháo cá, hôm qua cậu Khúc đột nhiên ăn cá, bà cũng thử làm một lần.

Thấy Khúc Chấn Sơ đi vào, bà vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng nói: “Cháo cá mà hôm qua cậu ăn, tôi đã học công thức từ cô Tiêu, thử làm một lần xem sao.”

Người làm bếp rất đắc ý.

Khúc Chấn Sơ nhìn chỗ cháo trong nồi.

“Là dì nấu à?”

Người làm bếp gật đầu.

“Cô Tiêu nói tôi nấu rất ngon.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại không có chút hứng thú nào, sắc mặt thờ ơ quay người rời đi.

“Tôi đến công ty đây.”

Nói xong, anh không chút do dự đi thẳng ra ngoài.

Người làm bếp đứng nguyên tại chỗ, nhất thời không hiểu ra làm sao.

An Diệc Diệp vừa trở về, thấy sắc mặt thất vọng của bà, tò mò hỏi: “Dì Trần, dì sao thế?”

Dì Trần thất vọng nói: “Ban nãy cậu chủ vào hỏi tôi sáng nay ăn gì, tôi nói là ăn cháo cá, cậu ấy liền rời đi, có phải là tôi nấu không ngon hay không?”

“Đâu có đâu, dì nấu ngon lắm, có lẽ là anh ấy bận đến công ty mà thôi.”

Dì Trần đứng trong bếp, nếm món cháo cá mình làm.

“Ngon lắm mà, sao cậu chủ lại không thích nhỉ?”

An Diệc Diệp vừa ra ngoài, đi lên xe, quản gia đưa cho cô mấy tờ bảng biểu.

Cô lật đọc, phía trên là tên của một số hoạt động, còn có cả cách thức báo danh.

“Đây là gì?”

Quản gia nói: “Mấy ngày nữa là ngày kỉ niệm của trường Nhu Tinh, đây là bảng thông báo hoạt động bên trường phát, yêu cầu mỗi một người đều phải tham gia một hạng mục.”

Kỉ niệm trường?

An Diệc Diệp đọc thật kĩ, quả nhiên là hoạt động trong phạm vi toàn trường, có rất nhiều hạng mục có thể chọn.

Điền kinh, nghệ thuật, thậm chí cả biểu diễn.

“Hoạt động vào khi nào vậy?”

“Năm ngày sau.”

An Diệc Diệp nhìn hàng loạt hoạt động, nhất thời khó mà đưa ra quyết định.

Quản gia cười nói: “Cô chủ, phía nhà trường chỉ khuyến khích tham gia thôi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 147


CHƯƠNG 147

Thật ra để hoạt động được tiến hành thuận lợi, đương nhiên phía nhà trường sẽ yêu cầu tất cả mọi người phải tham gia, chỉ có An Diệc Diệp là khác.

Cho dù không tham gia, có ai dám nói ra nói vào gì cô chứ?

Nên quản gia vừa thấy An Diệc Diệp có chút khó xử, liền cười híp mắt nói: “Cô chủ, cô không tham gia cũng được.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi sẽ tham gia, chỉ là nhiều hoạt động quá, không biết nên chọn cái nào.”

Đến trường, An Diệc Diệp vẫn chưa chọn được hạng mục thích hợp nhưng cảm giác mọi người xung quanh đều rất sôi nổi.

Có nhiều người còn cầm máy ảnh trong tay, chạy ào ra phía cổng trường, như đang đợi để chụp ai đó.

Một lúc sau, một chiếc xe chậm rãi di chuyển từ phía cổng vào, đám người kia như ong vỡ tổ.

“Tới rồi! Tới rồi!”

“Không ngờ nhà trường lại hào phóng đến thế, mời cả Mai Ấn Cầm đến biểu diễn.”

“Đúng thế, lần trước tôi không giành được vé concert của anh ấy, không ngờ lần này lại được nghe anh ấy hát.”

An Diệc Diệp quay qua nhìn chiếc xe kia, mọi người đều chen chúc về phía đó, bao vây chiếc xe lại, không nhìn thấy được gì.

Cô nhìn một lúc, không thấy bóng dáng Mai Ấn Cầm đâu, đành phải quay người vào trong phòng học.

Vừa đi qua một con đường, An Diệc Diệp cúi đầu nhìn tờ giấy tuyên truyền trong tay mình, góc áo chợt bị người ta kéo lại.

“Chào buổi sáng.”

An Diệc Diệp vội quay đầu qua.

Người đàn ông đứng trong góc dáng người cao lớn mảnh khảnh, hai tay để sau dựa vào tường, hơi cúi đầu, chiếc mũ lưỡi trai che mất ngũ quan của anh ta, chỉ để lộ đuôi tóc màu hạt dẻ dưới vành mũ.

Kiểu phong cách này trông rất quen mắt.

An Diệc Diệp đang nghĩ lại, đối phương đã hơi ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt với An Diệc Diệp.

“Tôi đợi em lâu lắm rồi.”

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn anh ta.

“Mai Ấn Cầm? Sao anh lại ở đây?”

Cô nhìn ra chiếc xe phía sau, đám người hâm mộ điên cuồng vẫn đang bao vây chiếc xe, không ai ngờ được, Mai Ấn Cầm lại đứng ở một nơi cách bọn họ không đến một trăm mét một cách nghênh ngang như vậy.

Mai Ấn Cầm cười, nụ cười tỏa nắng.

“Tôi đến đây chủ yếu để tìm em mà.”

“Tìm tôi?”

Mai Ấn Cầm nhìn về phía đám người hâm mộ, đang định giải thích, đột nhiên có một người quay đầu lại, vừa nhìn thấy anh thì lập tức hét lớn lên.

“Mai Ấn Cầm! Anh ấy ở kia!”

Người đó vừa hét lên, gần như tất cả mọi người đều quay đầu lại, vừa nhìn thấy Mai Ấn Cầm, bọn họ lại trở nên sôi sục.

“Mai Ấn Cầm!”

“Ấn Cầm!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 148


CHƯƠNG 148

Đám người điên cuồng xông tới.

“Toi rồi.”

Mai Ấn Cầm không kịp giải thích, vội nắm tay An Diệc Diệp rồi chạy đi.

“Hả? Anh đừng…”

An Diệc Diệp thậm chí còn không kịp giãy ra thì đã bị anh ta kéo đi chạy vào trong khuôn viên trường.

Cô vội quay đầu lại nhìn, thấy đám người hâm mộ phía sau đuổi theo không dứt đuôi, vội kéo Mai Ấn Cầm vào tòa giảng đường.

“Qua bên này.”

Mai Ấn Cầm cúi đầu nhìn bàn tay An Diệc Diệp đang kéo tay anh ta, khóe miệng cong lên thành một nụ cười rồi đi theo cô.

Hai người chui vào phòng học, bên ngoài có một đám người như ong vỡ tổ chạy qua, An Diệc Diệp đứng sau cánh cửa, cẩn thận quan sát.

“Bọn họ đi rồi.”

Mai Ấn Cầm dứt khoát đứng nguyên tại chỗ, cởi mũ xuống, hất mái tóc ướt của mình, dựa vào tường bật cười.

“Tại sao mỗi lần đến gặp em lại đều khó khăn đến vậy chứ?”

An Diệc Diệp tò mò nói: “Anh đến tìm tôi làm gì?”

“Lần trước…” Nhớ lại chuyện tối hôm đó, Mai Ấn Cầm nhíu mày: “Em không sao chứ? Tôi không biết sẽ gây ra hiểu nhầm như vậy.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi không sao, vốn cũng không phải do anh.”

Nhìn đồng hồ trên tường, cô đứng dậy, tờ giấy tuyên truyền vẫn cầm trong tay trước đó lúc này đã rơi xuống đất.

Mai Ấn Cầm nhặt lên nhìn.

“Em muốn tham gia hoạt động sao?”

Thấy An Diệc Diệp gật đầu, anh ta cười nói: “Có muốn đến giúp cho buổi biểu diễn của tôi không?”

Anh ta giơ tay chỉ vào tờ giấy.

“Đây, màn biểu diễn lần này là kịch sân khấu, còn thiếu mấy diễn viên nữa.”

An Diệc Diệp lắc đầu: “Tôi không giỏi diễn xuất lắm, học viện nghệ thuật chắc sẽ có nhiều người đăng kí đấy.”

Cô vốn không quá thích náo nhiệt, chứ đừng nói đến việc biểu diễn trước bao nhiêu khán giả.

Trước kia lúc ở cô nhi viện, Mai Ấn Cầm nói anh ta rất thích biểu diễn, lúc đó, cô luôn ngồi xem ở phía dưới, rất ít khi lên sân khấu.

Nhớ lại chuyện trước kia, An Diệc Diệp không khỏi mỉm cười.

“Nếu anh muốn ra ngoài thì hãy đi qua tòa giảng đường, rời đi từ cửa sau, chỗ đó không có người, tôi lên lớp trước đây.”

Cô vừa đi được vài bước thì Mai Ấn Cầm chợt kéo tay cô lại.

“Diệc Diệp, em thật sự quên tôi rồi sao?”

An Diệc Diệp ngơ ra, kinh ngạc quay đầu lại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 149


CHƯƠNG 149

“Anh…”

Mai Ấn Cầm cười.

“Không phải em thật sự quên tôi rồi chứ? Hồi nhỏ không phải em đã đồng ý với tôi rằng sau này sẽ nghe tôi hát sao?”

An Diệc Diệp trừng to mắt.

“Anh Cầm… anh nhận ra em từ lúc nào vậy?”

“Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy em, anh đã biết đó là em rồi.”

Mai Ấn Cầm tiến lên, thất vọng nói: “Anh xuất hiện trước mặt em bao nhiêu lần như vậy, không ngờ là mãi mà em cũng không nhận ra anh.”

“Em nhận ra anh rồi, chỉ là…”

An Diệc Diệp siết chặt chiếc váy của mình, khó xử nói: “Bây giờ em không phải là An Diệc Diệp.”

Mai Ấn Cầm lặng lẽ nhìn người trước mắt.

Từ sau khi anh rời khỏi cô nhi viện thì vẫn luôn cố gắng vì mục tiêu của mình, anh vẫn luôn muốn đợi đến khi mình đã thành công thì có thể dành được điều tốt đẹp nhất cho cô.

Nhưng không ngờ, lúc trở về, thứ đón nhận anh lại là những chuyện này.

Anh đưa tay ra kéo An Diệc Diệp, thấp giọng nói: “Anh không biết tại sao em phải che giấu thân phận của mình, nhưng mà, có phải là liên quan đến cô nhi viện hay không?”

An Diệc Diệp im lặng một lúc, gật đầu.

Nếu như trên thế giới này còn một người có thể cùng cô bảo vệ cô nhi viện, thì người đó chính là anh Cầm.

“Cô nhi viện sắp bị phá dỡ rồi.”

“Anh biết.”

Mấy ngày này Mai Ấn Cầm cũng đã điều tra những chuyện liên quan đến An Diệc Diệp và cô nhi viện, có thể đoán được lờ mờ chút quan hệ trong đó.

An Diệc Diệp nói tiếp: “Em đã nói rõ với Tiêu Hàm Tuyên rồi, chỉ cần em thay thế cho Tiêu Nhĩ Giai, đợi đến khi cô ta trở về, ông ta sẽ không dỡ cô nhi viện nữa.”

“Em tin ông ta sao?”

Mai Ấn Cầm có hơi nghi hoặc, Tiêu Hàm Tuyên là lão cáo già, gian trá xảo quyệt.

Nếu số biệt thự đó được xây dựng, tương lai sẽ đem đến lợi ích khổng lồ, sao ông ta có thể thật sự từ bỏ cho được?

Đương nhiên An Diệc Diệp cũng biết điều này, nhưng đây là cách duy nhất cô có thể làm được.

“Em chỉ có thể tin tưởng ông ta.”

Mai Ấn Cầm nhớ lại thái độ ngày đó của Khúc Chấn Sơ đối với An Diệc Diệp, khó chịu nhíu mày.

Trong ngành có rất nhiều tin đồn về Khúc Chấn Sơ, gần như không có tin nào là tốt cả.

Nếu còn để An Diệc Diệp tiếp tục ở bên anh ta thì sớm muộn gì cô cũng sẽ chịu tổn thương.

“Nhưng bao giờ Tiêu Nhĩ Giai mới có thể trở về?”

“Không biết nữa, có điều em đã tìm được một ít manh mối rồi.”

An Diệc Diệp vội lấy điện thoại ra, mở những tấm ảnh Tiêu Nhĩ Giai lưu trên máy tính trước kia.

“Bọn họ đã đến Tam Á.”

Mai Ấn Cầm lấy điện thoại quan sát kĩ.

Trong máy chỉ có lịch sử mua sắm, có điều nếu như điều tra theo chuyến bay, có lẽ sẽ còn có cách.

“Anh điều tra giúp em. Chỉ cần cô ta trở về là em sẽ có thể rời khỏi Khúc Chấn Sơ đúng không?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 150


CHƯƠNG 150

An Diệc Diệp mấp máy môi, cơn đau trên vai đột nhiên lại xuất hiện.

Hình ảnh Khúc Chấn Sơ cẩn thận bôi thuốc cho cô chợt xuất hiện trong đầu.

Cô cắn răng gật đầu, xóa bỏ hình ảnh đó ra khỏi trí não.

“Đúng vậy.”

Mai Ấn Cầm không hề cảm nhận được sự khác thường trong giọng nói của cô.

Anh ta một lòng muốn kéo An Diệc Diệp ra khỏi Khúc Chấn Sơ, cho dù cô nhi viện có bị dỡ thì anh ta cũng có thể xây được một cô nhi viện to hơn, đẹp hơn.

Đến lúc đó, anh ta sẽ có thể bảo vệ được cho An Diệc Diệp.

Giống như lời hứa lúc nhỏ.

Anh ta nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu.

“Em yên tâm, anh nhất định sẽ tìm được Tiêu Nhĩ Giai.”

An Diệc Diệp thấy hoảng loạn, nhưng lại không hề cảm nhận được tình cảm của anh ta.

“Được…”

An Diệc Diệp trở về phòng học, những người khác vẫn đang thảo luận về chuyện của Mai Ấn Cầm.

Buổi chiều, nhà trường công bố những hạng mục cụ thể trong ngày kỉ niệm trường, hạng mục thu hút nhất đó là sân khấu kịch mà Mai Ấn Cầm tham gia!

Chỉ vài phút ngắn ngủi vé vào đã bị mua sạch, những người không mua được vé thì chán nản, muốn tham gia vào việc hậu cần giúp đỡ.

An Diệc Diệp nộp đơn đăng kí, lớp trưởng nhìn thấy, ngạc nhiên nói: “Cậu cũng đăng kí sân khấu kịch à? Nghe nói gần như toàn bộ sinh viên nữ trong trường đều đăng kí, nhưng chỉ có mười người được nhận, cậu có muốn đổi không?”

“Không cần đâu, cứ để vậy đi.”

Lớp trưởng lắc đầu.

“Ai cũng muốn vào, nào có dễ như vậy.”

Mấy người nghe thấy An Diệc Diệp cũng muốn tham gia sân khấu kịch thì quay sang nhìn cô.

“Không phải trước đó người nào đó nói là quen với Mai Ấn Cầm hay sao? Sao đến cả vé cũng không mua được thế?”

“Đừng nói nữa, cậu không sợ mai bị đuổi ra khỏi trường sao?”

Một người nói với giọng chế giễu: “Sợ chứ, ai bảo người ta có chỗ dựa chứ?”

Nói xong, mấy người đó cười phá lên.

Dư Nhã Thiểm ngồi bên cạnh, nghe mấy người đó nói chuyện thì đứng lên cất cao giọng nói.

“Tôi vừa cho người mua được năm vé, còn thừa ba tấm, có ai muốn đi không?”

Mọi người vừa nghe thấy vậy thì vội chạy qua vây lấy cô ta.

“Tôi! Tôi! Nhã Thiểm, vẫn là cậu đỉnh nhất, có thể mua được năm vé liền!”

“Có điều, hai vé còn lại cậu định đi với ai? Chẳng lẽ là bạn trai sao?”

Mọi người đều thích thú cười, đứng xung quanh cô ta như những vì sao xoay quanh mặt trăng vậy.

Sắc mặt Dư Nhã Thiểm đỏ ửng lên, như đang xấu hổ.

“Còn chưa phải là bạn trai đâu…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 151


CHƯƠNG 151

Mấy người kia vẫn không chịu thôi, hỏi dồn: “Có phải là cậu Khúc không?”

“Mấy cậu đừng nói bừa…”

Đám người cười phá lên, luôn miệng nói tấm vé kia Dư Nhã Thiểm để dành cho Khúc Chấn Sơ.

An Diệc Diệp không khỏi nhíu mày, đứng dậy xoay người đi ra ngoài.

Dư Nhã Thiểm nhìn cô, gọi cô lại.

“Đợi đã, có cần tôi cho cô một vé không?”

“Không cần.”

Ném lại một câu, An Diệc Diệp đi thẳng ra ngoài.

Đợi cô rời khỏi, đám người kia lại không ngừng chế giễu.

“Thái độ gì thế không biết! Chẳng trách cậu Khúc không thích cô ta!”

“Tôi đã nói từ lâu rồi, cô ta dùng mấy thủ đoạn bẩn thỉu mới có thể bước được vào cửa nhà họ Khúc.”

“Tôi thấy rồi sẽ có một ngày cậu Khúc đuổi cô ta ra ngoài thôi, Nhã Thiểm mới là Khúc phu nhân thật sự.”

Dư Nhã Thiểm chỉ cười không nói gì, cúi đầu nhìn góc mặt nghiêng của Mai Ấn Cầm trên tấm vé.

Mai Ấn Cầm này, chắc chính là Mai Ấn Cầm mà suốt ngày ở cùng với An Diệc Diệp trong cô nhi viện trước kia nhỉ?

Nếu là như vậy, sân khấu kịch lần này, cô ta buộc phải mời Khúc Chấn Sơ đến xem.

Ngày hôm sau, mười người tham gia sân khấu kịch đã được chọn, không biết có phải do Mai Ấn Cầm nhúng tay vào hay không mà An Diệc Diệp lại thật sự được chọn.

Tan học, những người được chọn vui mừng đứng trong phòng biểu diễn.

“Nghe nói hôm nay Mai Ấn Cầm sẽ tới!”

“Không chỉ có vậy, mấy ngày này anh ấy đều sẽ tới để tập luyện! Mỗi ngày chúng ta đều có thể nhìn thấy anh ấy!”

“Đúng thế, đúng thế, tôi đã chuẩn bị sẵn máy ảnh rồi!”

An Diệc Diệp đứng cuối cùng, cúi đầu nhắn tin cho quản gia, bảo ông ấy đến đón cô muộn một chút.

Bất giác, xung quanh dần trở nên yên tĩnh, An Diệc Diệp tò mò ngẩng đầu lên.

Lại thấy đã có người bước ra từ sân khấu.

Mai Ấn Cầm mặc một bộ đồ cổ trang màu trắng, bội kiếm đeo trên eo, đôi chân dài được giấu trong chiếc quần màu gạo, tiêu sái, nho nhã, lay động lòng người.

Từng có tờ báo viết, không ai hợp làm minh tinh hơn Mai Ấn Cầm, anh ta như được sinh ra là để dành cho biểu diễn vậy.

Giờ đây, An Diệc Diệp vô cùng tán đồng với điều đó.

Ánh đèn chiếu xuống từ đỉnh đầu khiến nụ cười của anh ta trông càng say đắm lòng người hơn.

Mai Ấn Cầm nhìn xung quanh, chậm rãi bước đến trước mặt An Diệc Diệp.

Một tay đặt ra trước ngực, cong người xuống dưới tiếng hét của mọi người.

“Buổi chiều tốt lành, công chúa của tôi.”

Xung quanh truyền tới tiếng thét chói tai, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm bọn họ.

An Diệc Diệp ngây người không biết phải làm gì.

Mai Ấn Cầm ngẩng đầu chớp mắt với cô.

“Anh biểu diễn thế nào?”

An Diệc Diệp nhanh chóng hiểu ra, mỉm cười gật đầu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 152


CHƯƠNG 152

“Hay lắm, chả trách có nhiều người thích anh như vậy.”

Mai Ấn Cầm hơi sáp tới trước mặt An Diệc Diệp.

“Vậy còn em? Em có thích anh không?”

An Diệc Diệp trợn to hai mắt, dáng vẻ nghiêm túc của Mai Ấn Cầm khiến cô hồi lâu cũng không nói lên lời.

“Ý anh là em có thích biểu diễn của anh không?”

Anh ta cười giải thích, sau đó khẽ cụp mắt xuống, lộ ra vẻ mất mát sâu sắc.

An Diệc Diệp suy nghĩ một hồi rồi vô cùng nghiêm túc nói: “Tuy em không hiểu biểu diễn cho lắm, nhưng có một câu nói rất đúng, anh sinh ra là để đứng trên sân khấu.”

Mai Ấn Cầm mỉm cười quay đầu nhìn cô.

“Lúc nhỏ em đã nói câu này rồi.”

Anh ta duỗi tay ra kéo An Diệc Diệp qua.

“Anh dẫn em đi vào hậu trường xem thử.”

Hai người vừa đi, mấy người ở lại khoanh tay trước ngực, ngơ ngác nhìn theo.

“Thì ra cô ấy biết Mai Ấn Cầm…”

“Nghe thấy chưa? Lúc nãy Mai Ấn Cầm gọi cô ấy là công chúa đấy, còn kéo tay cô ấy nữa chứ!”

“Nếu là tôi, chắc tôi sẽ hạnh phúc chết mất! Cả đời sẽ không rửa tay!”

Dư Nhã Thiểm và mấy người bước tới bên ngoài phòng biểu diễn.

“Cậu có chắc bọn họ đang ở bên trong không?” Cô ta nhìn phía trong sân khấu hỏi.

“Chắc chắn!” Một người sáp tới, hóng hớt nói: “Bạn của tớ và cô ấy cùng được chọn vào hậu trường, nghe nói mấy ngày nay cô ấy và Mai Ấn Cầm vẫn luôn liếc mắt đưa tình một cách trắng trợn.”

“Lần trước tôi tới cũng nhìn thấy, một người đã có chồng còn lăng nhăng bên ngoài đúng là không biết xấu hổ.”

Dư Nhã Thiểm đứng ngay cửa.

“Chúng ta vào xem thử.”

Trên sân khấu vừa kết thúc buổi tập dượt, Mai Ấn Cầm mặc đồ cung đình cầm bội kiếm bước xuống sân khấu.

Dư Nhã Thiểm nhìn theo hướng anh ta bước xuống thì thấy An Diệc Diệp đang đứng dưới sân khấu.

Hai người cười cười nói nói, còn lấy kịch bản ra bắt đầu khớp lời thoại.

“Sao là cô ta khớp lời thoại?”

“Nghe nói chính miệng Mai Ấn Cầm đích thân yêu cầu đấy. Cả ngày cứ dính chặt lấy nhau, cô nói xem như vậy chẳng phải có gian tình với nhau thì là gì?”

Dư Nhã Thiểm không nói gì, trốn sau lưng đám người lấy điện thoại ra chụp mấy tấm hình sau lưng bọn họ.

Đúng lúc này, mấy người xách đạo cụ đi ngang qua, không hiểu sao An Diệc Diệp bị vướng chân, Mai Ấn Cầm vội vươn tay ra ôm eo cô.

Cả hai lùi lại vài bước, thân mật dựa sát góc tường.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 153


CHƯƠNG 153

Ánh mắt Dư Nhã Thiểm sáng lên, nhanh chóng chụp lại hình ảnh này, sau đó lưu lại trong điện thoại.

Cô ta mỉm cười hài lòng, bắt chuyện với những người khác.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Ở phía bên kia An Diệc Diệp suýt ngã, nhưng cũng may nhờ có Mai Ấn Cầm đỡ được cô.

Sinh viên chuyển đạo cụ vừa rời đi, An Diệc Diệp vỗ vào tay Mai Ấn Cầm.

“Anh Mai, anh có thể buông em ra rồi.”

Mai Ấn Cầm không nhúc nhích, cúi đầu nhìn cô.

“Em không sao chứ?”

“Không sao.”

An Diệc Diệp đã trả lời xong nhưng Mai Ấn Cầm còn chưa buông tay ra.

“Anh Mai?”

Mai Ấn Cầm nhanh chóng định thần lại, miễn cưỡng buông tay ra, siết nhẹ nắm đấm, lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại cảm xúc lúc nãy.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục thôi.”

Buổi tập dượt được tiến hành đâu ra đấy. Vào ngày lễ kỉ niệm thành lập trường, An Diệc Diệp không hề nói cho Khúc Chấn Sơ biết mà cứ đúng giờ đi ra ngoài theo thường lệ.

Quản gia đứng bên cạnh xe nhìn bóng lưng cô.

“Cậu chủ không đi sao?”

An Diệc Diệp cầm đồ lên xe: “Tôi không nói cho anh ấy biết.”

Lập tức quản gia hơi tiếc nuối nói: “Không phải hôm nay cô chủ sẽ biểu diễn sao? Cơ hội hiếm có như vậy, chắc hẳn cậu chủ sẽ tới.”

Mấy ngày nay mỗi ngày cậu chủ đều hỏi thăm ông ấy về việc An Diệc Diệp có dùng thuốc đúng giờ không? Anh đã sớm phát hiện ra manh mối rồi.

Khổ thân ông ta lại không dám trực tiếp hỏi thăm, chỉ đành mỗi ngày kiểm tra thuốc bôi có vơi bớt hay không, sau đó đúng giờ báo cáo.

Mấy ngày nay, vì phải tập dượt nên ngày nào An Diệc Diệp cũng đi sớm về muộn, thời gian nói chuyện với cậu chủ cũng càng ngày càng ít, ngay cả ông ta cũng nhận thấy cậu chủ đang ở trong trạng thái áp suất thấp.

Nhưng An Diệc Diệp lại không phát hiện ra sự khác thường, ngược lại chỉ thấy Khúc Chấn Sơ càng lạnh nhạt hơn trước kia.

Dù là lúc ăn cơm chung anh cũng bày ra bộ mặt lạnh như băng, không biết đang giận dỗi gì nữa.

Sao Khúc Chấn Sơ có thể cố ý nghỉ việc để đến xem cô biểu diễn được chứ?

Huống chí hôm nay cô không có biểu diễn, chỉ là đến giúp đỡ sau hậu trường mà thôi.

“Không cần, tôi đâu có lên sân khấu biểu diễn, có gì hay mà xem.”

Quản gia thở dài, tại sao An Diệc Diệp không biết tranh giành chứ?

Phải biết là từ năm ngày trước thì Dư Nhã Thiểm đã bắt đầu mời cậu chủ đến trường học nhưng cậu chủ vẫn không đồng ý.

Có lẽ đang chờ cô ấy đấy.

Quy mô tổ chức lễ kỷ niệm của trường Đại học Nhu Tinh rất hoành tráng, ngay cả xung quanh trường học cũng được trang trí rất nhiều ruy băng và bóng bay.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 154


CHƯƠNG 154

Bước vào khuôn viên trường, toàn trường được nghỉ lễ ba ngày để chào đón sự kiện này.

Trong tất cả các nơi hoạt động, chỗ phòng biểu diễn là nơi tập trung đông người nhất.

Khi hay tin Mai Ấn Cầm sẽ tham gia biểu diễn, ngay cả những người bên ngoài trường cũng tìm mọi cách để chen vào.

Nhưng hệ thống an ninh nghiêm ngặt ở cửa khiến nhiều người muốn vào cũng không vào được.

Fan hâm mộ chưa từ bỏ ý định, bọn họ đứng vây chặt phòng biểu diễn, hy vọng có thể chặn được Mai Ấn Cầm ra vào hiện trường.

An Diệc Diệp xuyên qua đám đông chặt như nêm, vất vả lắm mới đi tới hậu trường thì thấy mọi người tất bật ngược xuôi hình như đang tìm người ở khắp nơi.

Bọn họ gấp đến độ sắp khóc rồi.

“Sao thế?”

Giáo viên của học viện nghệ thuật gấp đến độ đi vòng vòng.

“Diễn viên chính! Không thấy vai nữ chính đâu rồi!”

“Điện thoại, tin nhắn đều không trả lời. Ban nãy còn ở đây cũng không biết bây giờ chạy đâu mất rồi.”

An Diệc Diệp cũng nhìn xung quanh, thấy Mai Ấn Cầm cũng đứng bên cạnh. Bởi vì nữ chính không tới nên mọi việc đều dừng lại.

“Không được thì đổi người.”

Một giọng nói đột nhiên truyền đến từ bên ngoài.

Tất cả mọi người quay đầu lại thì thấy Dư Nhã Thiểm đang đứng ở cửa.

Cô ta vừa chậm rãi bước tới, vừa nói: “Người ta đã ngồi đầy dưới sân khấu, sắp biểu diễn rồi cũng không thể thiếu nữ chính được, đúng không?”

Mọi người nghe vậy cảm thấy đây chính là cách duy nhất. Bên ngoài nhiều người như vậy, nếu làm ầm ĩ có thể bọn họ sẽ dỡ luôn nóc phòng biểu diễn.

An Diệc Diệp nhíu mày nói: “Cô muốn làm nữ chính?”

Không ngờ Dư Nhã Thiểm lại lắc đầu, chậm rãi nhếch miệng mỉm cười.

“Nữ chính tôi nói chính là cậu.”

Cô ta vừa nói xong, An Diệc Diệp ngây ra như phỗng.

Cô vốn nghĩ Dư Nhã Thiểm muốn thế chỗ nữ chính để thể hiện nào ngờ cô ta lại bảo cô lên sân khấu.

Dư Nhã Thiểm nói tiếp: “Tôi nhớ cô thường xuyên khớp lời thoại với Mai Ấn Cầm, cho nên cô là người thuộc kịch bản nhất trong số những người ở đây.”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang, quả thật lúc tập dượt, người mỗi ngày đối đáp lời thoại với Mai Ấn Cầm chính là An Diệc Diệp.

Dư Nhã Thiêm nói rất có lý.

“Nhưng…” An Diệc Diệp nhíu mày, khó xử nói: “Tôi không biết diễn.”

“Không biết cũng không sao. Cô Tiêu à, cô giúp chúng tôi đi. Lỡ như đám fan kia xông vào đây, chắc chắn bọn họ sẽ xé nát chúng tôi mất.”

Lúc này Mai Ấn Cầm cũng đi tới, khẽ nói: “Nếu cô không muốn, đổi tạm một vở khác, một mình tôi diễn.”

“Không được! Sao có thể đổi tạm một vở khác được?” Giáo viên lập tức nói.

An Diệc Diệp do dự rất lâu rốt cuộc mới gật đầu.

“Tôi có thể thử xem.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 155


CHƯƠNG 155

“Được!”

Giáo viên kích động hô lên, sau đó giơ tay vẫy những người khác.

“Nhanh! Đổi nữ chính, mau chuẩn bị quần áo.”

Mai Ấn Cầm đi tới trước mặt An Diệc Diệp, khoác tay lên vai cô.

“Đừng lo, lát nữa em cứ theo nhịp của anh là được.”

An Diệc Diệp hồi hộp gật đầu, Mai Ấn Cầm cười kéo tay cô.

“Thật ra lúc nhỏ anh đã mơ ước sẽ có một ngày đứng chung trên sân khấu với em, nào ngờ ước mơ này lại thành hiện thực nhanh như vậy.”

Hậu trường lại bận túi bụi lần nữa. Dư Nhã Thiểm chụp vài tấm hình, sau đó mở danh bạ của Khúc Chấn Sơ ra.

“Anh Chấn Sơ, em đã chừa vé vào cửa xem biểu diễn cho anh rồi, chị Nhĩ Giai diễn rất hay, chắc anh sẽ thích.”

Tiếp đó cô ta lại gửi mấy tấm hình mới chụp cho Khúc Chấn Sơ.

Sau khi gửi thành công mấy tấm hình kia, Dư Nhã Thiểm hài lòng mỉm cười, lại bổ sung thêm một câu.

“Đúng rồi, nghe nói lần này nam nữ chính còn diễn cảnh hôn nhau đấy.”

Trên tầng cao nhất của cao ốc tập đoàn M.I.

Mặc dù đang họp, nhưng tầm mắt của Khúc Chấn Sơ cứ nhìn vào điện thoại.

Tại sao vẫn chưa liên lạc với anh?

Không phải hôm nay là ngày lễ kỉ niệm thành lập trường sao?

Bắt đầu từ mấy ngày trước Khúc Chấn Sơ đã hơi cáu kỉnh. Anh vốn nghĩ ít nhất An Diệc Diệp sẽ mời anh đi xem biểu diễn, nào ngờ cô lại im như thóc.

Thậm chí buổi lễ kỷ niệm thành lập trường cũng không nói cho anh biết.

Ngay cả Dư Nhã Thiểm đến mời anh cũng thẳng thừng từ chối, thế mà người vợ trên danh nghĩa này của anh lại không có bất kỳ động tĩnh gì.

Nghĩ đến chuyện sáng nay, anh đã ám chỉ mấy lần trên bàn ăn, nhưng người bên kia cứ trơ ra như đá.

Khúc Chấn Sơ cau mày, hơi lạnh trên người từ từ toát ra ngoài.

Giám đốc đang báo cáo tình hình hoạt động của công ty trong nửa năm đầu bỗng trở nên căng thẳng, tưởng mình nói sai, thấp tha thấp thỏm, liên tục kiểm tra bản nháp trong tay.

Nhưng càng căng thẳng ông ta lại càng nói lắp.

“… Theo, theo điều tra của chúng tôi, công ty… E hèm…”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Ông không nói được tiếng phổ thông à?”

Giám đốc sợ run người.

“Xin lỗi, tổng giám đốc Khúc.”

Mới vừa nói xong, “ting” một tiếng.

Tiếng điện thoại di động vang lên lanh lảnh trong phòng họp.

“Ai mở di động?”

Khúc Chấn Sơ quát lớn.

Mọi người sợ run lên, vừa nhao nhao kiểm tra điện thoại trên người vừa cầu nguyện cho người kia.

Họp còn dám mở điện thoại, muốn tìm đến cái chết sao?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 156


CHƯƠNG 156

Ngày mai không muốn được đi làm nữa à?

Bọn họ đang nghĩ vậy thì thấy màn hình điện thoại của Khúc Chấn Sơ sáng lên.

Mọi người dừng động tác, trợn mắt há hốc mồm, dáng vẻ như nuốt phải ruồi.

Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt, ánh mắt liếc nhìn mọi người.

“Tiếp tục họp!”

Mọi người nhanh chóng thu tầm mắt lại, nhưng trong lòng tức muốn ói máu.

Không ngờ một người đối xử với bản thân còn nghiêm khắc hơn người khác như tổng giám đốc Khúc cũng sẽ quên tắt điện thoại trong khi họp.

Khúc Chấn Sơ lạnh mặt lấy điện thoại đang để trên bàn tới, trong lòng cũng hơi chờ mong.

Rốt cuộc cô gái kia cũng thức tỉnh lương tâm, biết liên hệ với anh rồi sao?

Khúc Chấn Sơ thuận tay mở màn hình điện thoại nhưng lại nhìn thấy tin nhắn của Dư Nhã Thiểm gửi tới, anh hơi nhăn mày sau đó liền nhìn thấy hai tấm hình kia… Cốp!

Di động bị vứt thẳng lên bàn, màn hình bóng loáng nứt ra.

Tất cả mọi người trong phòng giật mình cả kinh, thấy trên người Khúc Chấn Sơ rét lạnh căm căm, ánh mắt dữ tợn như muốn giết người.

Không đợi mọi người phản ứng lại anh đã đứng lên xoay người đi thẳng ra ngoài.

Mọi người ai nấy nhìn nhau, hoàn toàn không biết rốt cuộc hôm nay đã xảy ra việc gì?

“Trợ lý Triết, rốt cuộc hôm nay tổng giám đốc Khúc sao thế?”

Trợ lý Triết bình tĩnh lật qua lật lại cuốn sổ trong tay, gật đầu.

“Hôm này là ngày lễ kỷ niệm thành lập trường Nhu Tinh. Tiếp tục họp.”

Nhưng bọn họ vẫn không hiểu lễ kỷ niệm thành lập trường Nhu Tinh thì có quan hệ gì với Khúc Chấn Sơ?

An Diệc Diệp đứng ở hậu trường, bị giáo viên thúc giục đi thay đồ, đang vội vàng chạy tới hậu trường.

Cô vừa mới đi, một bóng người lén la lén lút bước từ phòng trang điểm ra.

Cô ta chạy băng qua hậu trường, đến hàng ghế khán giả trước mặt ngồi xuống bên cạnh Dư Nhã Thiểm.

Dư Nhã Thiểm khẽ hỏi: “Thế nào rồi?”

“Làm xong rồi.” Đối phương nở nụ cười đắc ý: “Tớ bảo đảm buổi biểu diễn lát nữa sẽ cực kỳ đặc sắc!”

Dư Nhã Thiểm không yên lòng nói: “Ừm, không có ai nhìn thấy cậu chứ?”

“Không có.”

“Vậy thì tốt.”

Dư Nhã Thiểm nhìn điện thoại di động, bây giờ chỉ còn thiếu mỗi Khúc Chấn Sơ.

Ba giờ chiều, màn sân khấu được kéo lên, Mai Ấn Cầm đứng trên sâu khấu.

Ánh đèn từ trên cao đổ xuống, xung quanh là đồng cỏ xanh tươi, phía xa có thể mơ hồ nhìn thấy tòa lâu đài nguy nga.

Tiết mục này là điểm nhấn của toàn bộ lễ kỷ niệm trường, nhà trường cũng đầu tư kinh phí rất lớn để khán giả có thể hòa mình vào khung cảnh này.

Huống chi lúc này chỉ mỗi Mai Ấn Cầm trong bộ quân trang cũng đủ khiến khán giả ồ lên.

Đây là một câu chuyện cổ tích cũ rích, chàng hoàng tử dũng cảm vượt qua mọi trở ngại chông gai, đánh thức nàng công chúa đang ngủ trong lâu đài. Điều này cũng để phù hợp với sự nổi tiếng của Mai Ấn Cầm, để anh ta trở thành nhân vật chính duy nhất.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 157


CHƯƠNG 157

Mặc dù là một câu chuyện ai cũng biết trước nhưng nó lại mới hoàn toàn qua diễn xuất của Mai Ấn Cầm.

Chẳng mấy chốc hoàng tử Mai Ấn Cầm đã vào trong lâu đài.

An Diệc Diệp hồi hộp nằm trên giường, trong lòng đọc thầm lời thoại sắp diễn.

Mai Ấn Cầm đã nói, cảnh hôn lát nữa anh sẽ mượn góc quay để quay cảnh hôn nên cô không phải sợ.

Sau khi được đánh thức, còn phải biểu diễn một điệu nhảy nhưng cũng may Khúc Chấn Sơ đã dạy cô trước đó.

An Diệc Diệp mơ hồ cảm thấy Mai Ấn Cầm đi tới, quỳ xuống bên giường.

Người nằm trên giường nhắm mắt lại, hàng mi cong khẽ run lên vì căng thẳng, giống như một con bướm sẽ sải cánh bất cứ lúc nào.

Cô đội chiếc vương miện pha lê trên đầu, mái tóc xoăn như lụa xõa trên lưng, chiếc váy màu xanh nhạt khiến cô trông như một con búp bê sứ mỏng manh.

Mai Ấn Cầm vươn tay nâng mặt cô lên, vốn định mượn góc quay để diễn cảnh hôn nhưng đột nhiên anh ta lại thay đổi chủ ý.

Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của An Diệc Diệp, không nhịn được từ từ tiến đến gần…

Càng lúc càng gần…

Khán giả dưới sân khấu đều không khỏi đứng lên, ánh mắt chăm chú nhìn động tác của bọn họ.

Đúng lúc này, một tiếng “rầm” vang lên!

Cửa phòng biểu diễn bị đá mở tung ra, có người quay đầu lại, ngược trong ánh sáng là Khúc Chấn Sơ đang đứng ở cửa.

Sắc mặt anh u ám, hung tợn nhìn đám người trên sân khấu.

Dư Nhã Thiểm vừa thấy anh trên mặt lộ ra nụ cười gian xảo.

“Rốt cục cũng đến rồi!”

Cô ta nhanh chóng đứng lên, đi về phía Khúc Chấn Sơ.

“Anh Chấn Sơ, em…”

Cô ta chưa nói xong, Khúc Chấn Sơ đã ngó lơ, giơ tay đẩy cô ta ra.

Anh sải bước lên sân khấu, trong tiếng nhốn nháo của mọi người, kéo Mai Ấn Cầm ra khỏi An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp nhắm mắt đợi rất lâu nhưng mãi vẫn không nghe được lời thoại của Mai Ấn Cầm.

Khán giả dưới sân khấu xôn xao, cô hơi bối rối, vừa định mở mắt ra, một giọng nói trầm thấp giận dữ đột nhiên vang lên bên tai.

Nghiến răng nghiến lợi.

“Cô đang đợi ai hôn cô?”

An Diệc Diệp ngẩn ra.

Khúc Chấn Sơ?

Cô vội vàng mở mắt ra, giây tiếp theo, An Diệc Diệp đã bị đè lên giường, sau đó đã bị người khác ngang ngược bịt kín miệng.

Dưới cái nhìn chăm chăm của mọi người, Khúc Chấn Sơ đè hai tay An Diệc Diệp, giam cô trên giường.

Ánh đèn rực rỡ chiếu từ trên cao xuống, khung cảnh tuyệt đẹp hệt như đang ở trong một tòa lâu đài.

Chiếc giường gỗ lớn phong cách Châu Âu cổ điển lộng lẫy được che lại bởi một tấm màn mỏng, che lại động tác của An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ, mờ ảo đến mức khiến người ta càng muốn nhìn rõ, càng khơi dậy trí tò mò của họ.

Bên trong phòng biểu diễn rộng lớn với sức chứa năm ngàn người lặng ngắt như tờ.

Mọi người đều tròn mắt, kinh ngạc nhìn cảnh tượng thay đổi đột ngột trên sân khấu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 158


CHƯƠNG 158

Khúc Chấn Sơ ngậm lấy môi An Diệc Diệp, điên cuồng tàn phá, lửa giận lòng trong khiến anh gần như đánh mất lý trí.

Ghen ghét, tức giận, bồn chồn, nhiều cảm xúc phức tạp đan xen.

Nói là hôn nhưng càng giống trừng phạt hơn.

Anh không dám nghĩ, nếu mình đến chậm một bước sẽ như thế nào. Cô gái này thế mà lại dám hôn người khác trước mặt nhiều người như vậy.

Hôn môi với người khác!

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ u ám như hồ nước lạnh giữa đêm.

Sao cô gái này lại dám?

An Diệc Diệp nắm chặt hai tay nhưng lại bị đối phương đè chặt lại, ấn sâu xuống giường, không thể động đậy.

“A… Chấn Sơ…”

Cô vất vả lắm mới mở miệng được nhưng lại bị chặn lại một lần nữa.

Khúc Chấn Sơ cắn mạnh môi cô, chính là muốn cô nhớ mãi nỗi đau lúc này!

Cảm giác đau rát và tê rần trên môi khiến An Diệc Diệp không khỏi nhíu mày.

Thoáng chốc, đôi môi của cô đã sưng đỏ lên.

Khúc Chấn Sơ thoáng buông cô ra, An Diệc Diệp thở hổn hết, khuôn mặt đỏ bừng vì nghẹt thở Anh tì cằm lên vai An Diệc Diệp, giọng nói trầm ấm mang theo vẻ điên cuồng.

“Như vậy đã hài lòng chưa?”

An Diệc Diệp khó tin nhìn anh.

Sự điên cuồng trong mắt Khúc Chấn Sơ khiến cô khiếp sợ tột độ.

“Đồ điên.”

Anh nhếch mép cười, đứng lên nhìn xuống dưới sân khấu.

Không ai dám nói chuyện, cũng không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Khúc Chấn Sơ đứng giữa sân khấu, kéo An Diệc Diệp đứng lên khỏi giường.

Anh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt kiêu căng lại độc đoán, giống như một vị vua ngạo nghễ.

“Xin lỗi, công chúa này là của tôi.”

Nói xong, anh kéo An Diệc Diệp xoay người muốn đi, Mai Ấn Cầm đột nhiên chặn trước mặt anh.

“Thả cô ấy ra.”

Khúc Chấn Sơ siết chặt bàn tay đang ôm eo An Diệc Diệp, hai mắt u ám nhìn người đàn ông trước mặt.

Mai Ấn Cầm liếc nhìn lên người An Diệc Diệp, ánh mắt dừng lại trên đôi môi sưng đỏ của cô, siết chặt nắm đấm.

“Anh đây là đang ép buộc, anh có nghĩ tới cảm nhận của cô ấy không?”

Khúc Chấn Sơ cười châm chọc.

“Cô ấy là vợ của tôi. Tôi hôn vợ tôi cũng cần xin phép nữa sao? Đây là quyền lợi của tôi.”

“Ngược lại là anh.”

Khúc Chấn Sơ bước lên trước đứng đối diện với Mai Ấn Cầm.

“Anh tốt nhất là cách xa cô ấy một chút, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi cảnh cáo anh, đừng thách thức giới hạn của tôi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 159


CHƯƠNG 159

Ánh mắt lạnh lẽo, Khúc Chấn Sơ đẩy Mai Ấn Cầm ra, cương quyết mang An Diệc Diệp ra ngoài.

Mai Ấn Cầm không cam lòng đuổi theo tóm được tay An Diệc Diệp.

Nhưng lại nghe được một tiếng “xoẹt”!

Trên sân khấu truyền tới tiếng vải vóc bị xé rách rất rõ ràng.

Chiếc váy trên người An Diệc Diệp theo tiếng xé, rách ra tuột khỏi người cô.

Tất cả mọi người kinh ngạc hô lên!

Gần như trong khoảnh khắc đó, một chiếc áo vest to lớn đột nhiên từ trên trời rơi xuống, nhanh chóng quấn lấy cơ thể An Diệc Diệp.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ đanh lại, che trước người An Diệc Diệp, dùng áo vest bọc kín cô không còn chỗ hở.

Khán giả dưới sân khấu bàn tán xôn xao.

An Diệc Diệp cũng ngây người, hoàn toàn không ngờ chiếc váy này sẽ đột nhiên bị rách.

Nếu không phải cô mặc áo may ô bên trong cộng thêm động tác nhanh như chớp của Khúc Chấn Sơ, có lẽ mọi người đã thấy hết rồi.

Tiếng bàn tán dưới sân khấu càng lúc càng lớn, thậm chí còn xen lẫn tiếng cười nhạo.

Cô hơi lùi lại, cảm thấy quẫn bách và bất an.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, khom lưng bế ngang An Diệc Diệp lên, không nói lời nào sải bước đi ra ngoài.

Mai Ấn Cầm nhìn theo bóng lưng của bọn họ, cánh tay đang siết chặt mơ hồ run rẩy.

Anh ta muốn đuổi theo nhưng nhìn thấy An Diệc Diệp cuộn mình, tựa trong lồng ngực Khúc Chấn Sơ, hai tay kéo chặt áo của anh ta.

Mai Ấn Cầm khựng lại.

Nếu lúc nãy anh ta hành động nhanh hơn chút nữa, liệu có phải người bảo vệ được cô, bế cô rời khỏi nơi này là anh ta không?

Anh ta nhặt chiếc váy An Diệc Diệp làm rớt lại trên đất lên, nhưng lại phát hiện chỗ bị rách hơi khác thường.

Dường như có người đã tháo chỉ kéo ra, chỉ cần khẽ nhúc nhích cũng đủ khiến chỗ này rách ra.

Đây là có người cố ý làm!

Anh ta quay đầu lại, ánh mắt nhìn lướt qua mọi người trên sân khấu, nhưng hoàn toàn không nhìn ra manh mối.

Khúc Chấn Sơ mang theo An Diệc Diệp đi như bay ra khỏi phòng biểu diễn, những người xung quanh sợ hãi vì sự lạnh lẽo toát ra từ trên người anh, nên không dám ngăn chặn.

An Diệc Diệp kéo áo anh, trong lòng vẫn còn sợ hãi việc vừa rồi, chậm chạp không dám buông tay.

Khúc Chấn Sơ muốn để cô vào trong xe, lại phát hiện cô đang kéo áo của anh, anh chỉ đành dừng lại, tự mình ôm cô ngồi vào trong.

“Bây giờ mới biết sợ à?”

An Diệc Diệp giật giật, buông góc áo bị cô nắm chặt ra.

Cô từ từ rời khỏi người Khúc Chấn Sơ sau đó ngồi ôm chân trong một góc.

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, trong lòng đột nhiên có cảm giác xúc động muốn ôm cô lần nữa.

Anh giật giật ngón tay, nhưng lại đổi hướng chuyển sang nâng mặt cô lên.

“Khúc phu nhân, thách thức giới hạn của tôi vui lắm à?” An Diệc Diệp nhíu chặt mày.
 
Back
Top Bottom