Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 120


CHƯƠNG 120

Khúc Chấn Sơ nhíu mày nhưng vẫn không chịu buông cánh tay của An Diệc Diệp ra.

“Vậy còn con trai của lão Trương thì sao?”

An Diệc Diệp kiểm tra mảnh vỡ bát sứ trong hộp, thấy không có hư hại gì liền nói: “Anh ấy đi công tác, không có ở nhà.”

Khúc Chấn Sơ ngẩn ra, trong lòng tựa hồ như được thả lỏng.

Nhưng chỉ chốc lát sau, anh lại giận tái mặt.

“Tại sao hôm nay cô lại chạy lung tung thế hả?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn anh.

“Lúc chiều anh tìm tôi có chuyện gì?”

Khúc Chấn Sơ nhớ tới bó hoa hồng bị nhét trong thùng rác.

Anh im lặng một lúc lâu.

Anh không biết phải nói thế nào, anh muốn bù đắp chuyện hồi sáng, mời cô đi ăn, và cả bó hoa chết tiệt đó nữa!

Khúc Chấn Sơ giả vờ bình tĩnh, viện đại một lý do.

“Dư Nhã Thiểm nằm viện rồi, đến bệnh viện thăm cô ấy một chút.”

Quả nhiên giống những gì cô nghĩ!

Con tim An Diệc Diệp vốn đang mang theo một tia hy vọng từ từ trầm xuống.

“Tôi không đi.”

Nói xong, cô quay người đi thẳng về phòng.

Khúc Chấn Sơ đứng tại chỗ, mặt mũi u ám, chẳng biết anh đang nghĩ gì nữa.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên trong bóng tối.

Nhìn lướt qua thì là số của bệnh viện gọi tới.

Anh nhíu mày nhưng cuối cùng vẫn nhấn nút nghe máy.

“Alo.”

Giọng nói lo lắng của cô y tá phát ra từ điện thoại.

“Anh Khúc, cô Dư không hợp tác điều trị, cô ấy đòi xuất viện, chúng tôi không cản cô ấy được.”

Khúc Chấn Sơ đưa tay, xoa xoa đầu chân mày.

“Vậy cứ để cô ấy xuất viện.”

Dư Nhã Thiểm chỉ bị bầm tím ở bắp chân, không nghiêm trọng đến mức phải nhập viện.

“Nhưng cô ấy đòi gặp anh.”

Khúc Chấn Sơ chậm rãi thở dài, kiềm chế sự cáu kỉnh trong lòng.

“Bây giờ tôi sẽ qua đó.”

Ngày hôm sau.

An Diệc Diệp vừa thức dậy đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Thường thì vào thời điểm này, đáng lẽ bên ngoài phải có tiếng người làm vườn làm cỏ, nhưng hôm nay lại rất yên tĩnh.

Cô mang theo thắc mắc bước xuống lầu nhưng chưa kịp đi xuống đã nghe thấy trong phòng khách có người nói chuyện.

“Bảo người làm vườn đổi thời gian nhổ cỏ đi, ồn ào chết được, còn để cho người ta nghỉ ngơi không vậy?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 121


CHƯƠNG 121

An Diệc Diệp vừa bước xuống liền nhìn thấy Dư Nhã Thiểm đang ngồi trên sô pha, một chân đang quấn băng gạc, hất hàm sai bảo quản gia cùng cô đầu bếp.

“Sao còn chưa có bữa sáng hả? Tôi đói sắp chết rồi đây này.”

“Nước trái cây của tôi đâu? Có chưa?”

Đám người quản gia bị cô ta chỉ tay năm ngón, bận rộn túi bụi.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, cách bài trí của phòng khách đã thay đổi.

“Có chuyện gì vậy?”

An Diệc Diệp xuống đến nơi, Dư Nhã Thiểm quay đầu nhìn cô, uống một ngụm nước trái cây.

“Ồ, tôi thấy phòng khách bài trí xấu quá nên mới bảo họ đổi lại.”

An Diệc Diệp nhíu mày, thấy quản gia phải đau đầu vì nghe theo mệnh lệnh, liền vươn tay ngăn cản.

“Tại sao cô lại ở đây?”

Dư Nhã Thiểm đứng lên, nhìn cô với ánh mắt vô cùng đắc ý.

“Đương nhiên là anh Chấn Sơ thấy tôi bị thương, ở một mình bất tiện nên bảo tôi dọn về đây.”

Nói xong, cô ta gọi đầu bếp dìu mình đến phòng ăn.

An Diệc Diệp nhìn chân của cô ta.

“Chẳng phải cô chỉ bị trầy xước sơ sơ thôi sao?”

“Đúng vậy, ai bảo anh Chấn Sơ thương tôi chứ? Tôi chỉ bị trầy sơ sơ mà anh ấy cũng đau lòng.”

An Diệc Diệp thấy cô ta sai người nấu đồ ăn cho mình, liền quay đầu hỏi quản gia bên cạnh.

“Anh Khúc đâu?”

“Đã đến công ty rồi ạ.”

Quản gia thở dài một hơi, cuối cùng ông ta cũng biết thế nào là trời đất khác biệt.

Chỉ trong một buổi sáng mà ông ta đã loay hoay đến rã rời xương cốt.

So ra thì cô Tiêu dịu dàng và tốt bụng hơn.

An Diệc Diệp không nói gì, đi qua ngồi xuống đối diện với Dư Nhã Thiểm.

Dư Nhã Thiểm nhìn cô.

“Ây, đưa nước cho tôi.”

An Diệc Diệp không hề động đậy.

Kịch!

Dư Nhã Thiểm đá cái bàn.

An Diệc Diệp liền nhúc nhích, cầm ly nước bên cạnh lên.

Dư Nhã Thiểm mỉm cười hài lòng, đưa tay ra.

“Đưa tôi.”

An Diệc Diệp thấy vậy thì thì cầm ly nước uống sạch.

“Tôi ăn no rồi.”

Nói xong, cô xoa xoa khóe miệng, đứng lên, xoay người rời đi.

“Đáng ghét!”

Dư Nhã Thiểm nhìn bóng lưng An Diệc Diệp tức giận đá vào chân bàn.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 122


CHƯƠNG 122

Chiếc bàn rung lắc dữ dội làm bữa sáng trên đĩa rơi ra ngoài.

Dư Nhã Thiểm quát lớn: “Người đâu? Đổi món khác cho tôi, làm sao tôi có thể ăn được thứ này?”

Cô đầu bếp run rẩy chạy đến vội vàng đổi món mới.

Suốt mấy ngày Dư Nhã Thiểm ở lại đây, quản gia cùng cô đầu bếp đã bị cô ta hành hạ khổ sở.

Nhưng không ai dám nói cho Khúc Chấn Sơ, mọi người đều biết rằng Khúc Chấn Sơ rất thương Dư Nhã Thiểm, làm sao dám nói xấu cô ta với anh?

An Diệc Diệp thu dọn rất nhiều đồ rồi bước xuống lầu thì thấy Khúc Chấn Sơ cùng Dư Nhã Thiểm ngồi ở phòng khách.

Dư Nhã Thiểm lật tập sách trong tay, nhìn thấy An Diệc Diệp đi xuống thì mỉm cười dựa vào người Khúc Chấn Sơ.

“Anh Chấn Sơ, khi nào thì chúng ta xuất phát? Anh nhất định phải để lại cho em một cái thẻ VIP đấy.”

“Anh đã bảo họ chuẩn bị sẵn rồi.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ rơi trên người An Diệc Diệp, chân mày nhíu chặt lại.

Tại sao?

Chẳng lẽ cô thấy Dư Nhã Thiểm dọn đến mà không hề tức giận sao?

Khúc Chấn Sơ vốn tưởng rằng cô sẽ bất mãn và ghen tị, nhưng sau khi đợi một ngày, hai ngày rồi ba ngày, thì thứ mà anh đợi được là một sự bình tĩnh chưa từng có.

Nhưng trái ngược với sự bình tĩnh của An Diệc Diệp là sự bất an trong lòng anh.

Tại sao cô lại không có một chút phản ứng nào hết vậy.

Cho dù h*m m**n tài sản của nhà họ Khúc đi nữa thì chẳng lẽ không phải là cô nên cãi nhau với anh sao?

Nhưng cô lại không có biểu hiện gì, một câu cũng không nói.

Khúc Chấn Sơ đột nhiên ý thức được, bọn họ đã không nói chuyện với nhau câu nào trong suốt ba ngày rồi.

Trong lòng anh lại bất an.

Thấy An Diệc Diệp muốn đi ra ngoài, cơ thể của Khúc Chấn Sơ đã vội phản ứng trước khi não kịp suy nghĩ, anh đứng vụt dậy.

“Đợi đã!”

“Hôm nay có lễ khai mạc ở trung tâm mua sắm, cô cũng đi cùng đi.”

An Diệc Diệp quay lại định nói với bọn họ.

Khúc Chấn Sơ tựa hồ đoán được cô muốn nói gì nên cướp lời: “Phòng chờ và tầng trên cùng của trung tâm thương mại này là cô đã thiết kế lúc trước, cô có thể đến thăm quan.”

Anh vừa dứt lời, Dư Nhã Thiểm liền cười rồi nói một câu.

“Đúng vậy, em không ngại nếu chị đi cùng đâu.”

Cô ta đắc ý nhìn An Diệc Diệp, lựa góc mà Khúc Chân Sơ không thấy được, cô ta đã lộ ra vẻ mặt hung thần ác sát của mình.

An Diệc Diệp không thèm nhìn hai người họ.

“Không cần, hôm nay tôi phải đến nhà bác Từ để thẩm định đồ cổ.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Mấy thứ đó thì có gì đẹp chứ?”

Dư Nhã Thiểm lúc này đã đi tới.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 123


CHƯƠNG 123

“Thôi bỏ đi, anh Chấn Sơ, có lẽ chị ấy không thích đi chung với chúng ta.”

Câu nói của Dư Nhã Thiểm lọt vào tai Khúc Chấn Sơ lại biến thành ý khác.

Thà ở chung với mấy ông già và đống sắt vụn đó còn hơn là đi cùng anh.

Khúc Chấn Sơ lập tức sa sầm mặt.

“Cô thích đi đâu thì đi nhưng tôi nhắc cho cô nhớ, đừng quên thân phận của mình!”

Anh quay người bước thẳng ra cửa, bỏ cô lại.

“Tôi không muốn ngày nào đó nghe những lời đồn đại không hay về cô từ miệng của người khác!”

Dư Nhã Thiểm bước chậm hơn một bước, đè thấp giọng khi đi ngang qua An Diệc Diệp.

“Tốt hơn hết cô nên tránh xa Khúc Chấn Sơ xa một chút, nếu không tôi sẽ nói với anh ta về việc cô giả mạo Tiêu Nhĩ Giai!”

Hai người đi rồi, An Diệc Diệp đứng lại một lát rồi mới chậm rãi rời khỏi nhà.

Xe của nhà bác Từ đã đợi sẵn ngoài cửa, cô liền vội vàng leo lên xe.

Có vẻ vì nghe cô đến nên lão Trương cùng một vài người khác cũng mang theo đồ cổ của mình đến muốn An Diệc Diệp thẩm định giá cho họ.

An Diệc Diệp mấy ngày này đã nhìn thấy số đồ cổ và văn vật nhiều hơn số lượng đồ cổ của hơn mười năm cộng lại, phân tích cũng rõ ràng rành mạch hơn.

So với lễ khai mạc náo nhiệt thì bầu không khí nơi đây mới làm cho An Diệc Diệp cảm thấy được thoải mái.

Cả buổi chiều, An Diệc Diệp đều cùng đám người lão Trương trò chuyện về việc giám định và bảo dưỡng văn vật nên không để ý là trời đã chiều tối.

Bác Từ hài lòng ôm cái đôn mình mới mua, vẫy vẫy tay.

“Không phải ngại, để bác sai lái xe đưa cháu về.”

Xe chạy ra khỏi nhà bác Từ, đi qua khu trung tâm, cách đó không xa có rất nhiều người tụ tập ở quảng trường.

Khi chiếc xe chạy ngang qua, một tiếng pháo đột ngột vang lên, pháo hoa nổ tung trên bầu trời.

An Diệc Diệp nhìn ra ngoài và thấy hoa tươi trưng bày ở hai bên trung tâm thương mại.

“Đây là trung tâm thương mại mới khai trương sao?”

Lái xe cười nói: “Vâng, của tập đoàn M. I, nghe nói còn mời cả minh tinh đến tham dự nữa.”

Nói như vậy, nơi Khúc Chấn Sơ cùng Dư Nhã Thiểm đến là ở đây sao?

An Diệc Diệp suy nghĩ một chút.

“Anh tài xế để tôi xuống đây đi, tôi muốn xem một chút.”

Lái xe kinh ngạc nói: “Nhưng chỗ này xa nhà họ Khúc đấy.”

“Không sao đâu.”

Lái xe nghi hoặc dừng xe, chưa kịp nói chuyện thì đã thấy An Diệc Diệp mở cửa rời đi.

Trên quảng trường, người người chen chúc.

Một màn bắn pháo hoa ăn mừng lớn được dựng lên trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại và từng tràng pháo hoa lớn nổ vang trời.

An Diệc Diệp đi lẫn vào đám người, ngay sau đó cô chợt nghe tiếng hét chói tai của một đám người.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 124


CHƯƠNG 124

Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy có người đang biểu diễn trên một sân khấu được dựng cách đó không xa.

Đây là minh tinh mà lái xe nói?

An Diệc Diệp đứng từ xa nhìn sang, sau đó xoay người đi về phía thang máy.

Dòng người đông đúc, An Diệc Diệp nhìn thiết kế của từng tầng, quả nhiên phong cách thiết kế của khu vực nghỉ ngơi ở hai bên cạnh là khác, có mấy đứa nhỏ đang nô đùa ở đó.

Trên tầng cao nhất.

Khúc Chấn Sơ hoàn thành việc kiểm tra cuối cùng và bước ra khỏi văn phòng.

Dư Nhã Thiểm đang đợi ở bên ngoài, đưa cho người ta mấy cái túi có lớn có nhỏ, bảo họ đưa thẳng đến chỗ ở của cô.

Nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đi ra, cô ta chạy tới lôi kéo anh.

“Anh Chấn Sơ, anh xong chưa?”

Khúc Chấn Sơ đưa tập tài liệu cuối cùng cho Chiết Lam, yêu cầu anh ta gửi nó đến văn phòng của giám đốc.

“Đưa đến đó xong, cậu có thể nghỉ.”

Chiết Lam gật đầu rồi liếc nhìn Dư Nhã Thiểm ở bên cạnh.

Tuy rằng Dư Nhã Thiểm là người mà tổng giám đốc Khúc đã tìm suốt mười hai năm nhưng anh ta nghĩ mãi không ra.

Người như vậy có cái gì tốt mà tìm chứ.

Còn không bằng cô con gái của nhà họ Tiêu.

Anh ta nhủ thầm trong bụng nhưng không nói gì mà chỉ quay đi.

Khúc Chấn Sơ lúc này mới quay sang nhìn Dư Nhã Thiểm và giải thích: “Trung tâm thương mại mới có rất nhiều việc cần giải quyết.”

Dư Nhã Thiểm giận dỗi đứng lên.

“Vậy bây giờ anh làm xong chưa? Em đói lắm rồi, vẫn chưa ăn gì cả.”

Khúc Chấn Sơ nhìn đồng hồ, đúng là đã hơi trễ.

“Đi thôi, bây giờ phải đi ăn cơm.”

Cả hai cùng lên thang máy, từ bức tường thang máy trong suốt, có thể nhìn thấy rõ ràng đám đông sôi động trong trung tâm thương mại.

Dư Nhã Thiểm nhìn xung quanh, đột nhiên nhìn thấy An Diệc Diệp xuất hiện ở trong góc, ánh mắt cô ta liền trở nên hung ác.

Sao cô ấy lại đến đây?

Khúc Chấn Sơ nhìn thấy một bóng dáng có phần quen thuộc, vừa định nhìn kỹ lại thì Dư Nhã Thiểm đột nhiên bước tới, chặn tầm mắt của anh ta.

“Anh Chấn Sơ, anh thấy chiếc vòng cổ em mua hôm qua có đẹp không?”

Khúc Chấn Sơ thu hồi ánh mắt nhìn thoáng qua, thuận miệng nói: “Cũng được.”

Đẩy Dư Nhã Thiểm ra thì bóng dáng quen thuộc đã biến mất.

Bên kia, An Diệc Diệp cuối cùng cũng lên đến tầng cao nhất, nhưng nhân viên bảo vệ ở cửa không cho cô vào.

Chiết Lam vừa g*** h*p đồng xong, anh nhận ra cô.

“Cô Tưởng, sao cô lại ở đây?”

An Diệc Diệp nhìn một lát thì nhận ra anh ta là trợ lý đặc biệt bên cạnh Khúc Chấn Sơ.

“Anh Khúc không ở đây sao?”

Chiết Lam sửng sốt trong giây lát, có chút tiếc nuối nói: “Anh ấy vừa về cùng cô Dư rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 125


CHƯƠNG 125

Về rồi?

An Diệc Diệp lộ ra một tia thất vọng trong mắt.

Chiết Lam có chút không đành lòng.

“Bọn họ vừa mới đi thôi, nếu hiện tại gọi điện thoại, còn kịp.”

“Không cần đâu.”

An Diệc Diệp lắc đầu mỉm cười, đổi đề tài: “Thiết kế của trung tâm thương mại rất đẹp, vừa rồi lúc lên đây tôi đã nghe nhiều người khen lắm.”

“Cám ơn, đều nhờ vào lời đề nghị của cô.”

An Diệc Diệp khiêm tốn xua tay, xoay người đi vào thang máy.

Từ tầng cao nhất đi xuống, cô không về luôn mà ngồi trên một chiếc ghế dài ở cạnh quảng trường.

Pháo hoa thi thoảng lại nở rộ trên bầu trời đêm, cô ngẩng đầu nhìn ngắm một cách mê mẩn.

Đúng lúc này, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đột ngột chạy ra khỏi đám đông.

Không đợi An Diệc Diệp kịp phản ứng, người đó đã chui vào bụi hoa phía sau cô.

An Diệc Diệp hoảng sợ, đang định chạy thì đối phương đột nhiên níu áo cô lại.

“Ấy… Đừng nói với họ là tôi ở đây nhé.”

Vừa dứt lời, mấy người hâm mộ cuồng nhiệt đã đuổi tới nơi.

Họ cầm đèn huỳnh quang và bảng hiệu đứng hình ảnh người trên tay, tìm xung quanh nhưng không thấy ai, họ đến chỗ An Diệc Diệp.

“Cô có thấy Mai Ấn Cầm đi qua đây không?”

Ánh mắt của An Diệc Diệp lướt qua tấm biển đứng hình ảnh người rồi lắc đầu.

“Mai Ấn Cầm? Tôi không biết.”

Mấy người bọn họ nhìn cô khinh thường.

“Ngay cả Ấn Cầm của chúng ta mà cũng không biết, thôi mặc kệ cô ta, chúng ta qua bên kia tìm xem, lần này mình nhất định phải lấy được ảnh có chữ ký!”

Cả đám nhao nhao rời đi.

An Diệc Diệp đợi một lát rồi nói nhỏ với người phía sau: “Bọn họ đi rồi.”

Vừa dứt lời, cô liền cảm thấy có người từ phía sau đi ra, đang ngồi bên cạnh mình.

An Diệc Diệp quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Mai Ấn Cầm cũng nhìn sang.

Anh ta hơi ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt của mình dưới chiếc mũ lưỡi trai Gương mặt này được mọi người bình chọn là gương mặt quyến rũ nhất thế kỷ 21, mỉm cười một cái còn sáng hơn cả pháo hoa đang nở trên bầu trời đêm.

Trăng sao cũng phải nhún nhường.

“Chúng ta lại gặp nhau.”

An Diệc Diệp nhìn anh ta.

Tuy rằng đã sớm biết người bạn lúc nhỏ ở cô nhi viện của mình đã trở thành ngôi sao nhưng khi thực sự gặp mặt, cô vẫn hoảng hốt.

Cô sững người một lúc, và nhanh chóng quay mặt đi vì sợ bị anh nhận ra.

“Bọn họ đã đi rồi, anh mau trở về đi.”

Không ngờ rằng đối phương chẳng những không đi, ngược lại còn tiến lên dí sát mặt vào An Diệc Diệp, vẻ mặt có chút buồn bã.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 126


CHƯƠNG 126

“Cô thật sự không biết tôi sao?”

An Diệc Diệp sợ tới mức lùi về sau một chút, trợn to hai mắt nhìn anh ta.

“Biết…”

An Diệc Diệp có chút căng thẳng, Mai Ấn Cầm khác với những đứa trẻ trong cô nhi viện, những đứa trẻ đó không có quan hệ với nhà họ Khúc nên không cần lo sợ bị lộ tẩy.

Nhưng Mai Ấn Cầm thì khác, hôm nay anh ta đã được mời biểu diễn.

Nhưng…

An Diệc Diệp lại liếc anh một cái, người bên kia dường như không nhận ra cô.

Mai Ấn Cầm đột nhiên mỉm cười và ngồi lại.

“Tôi muốn nghỉ ngơi một lúc, cô không biết đấy thôi, để trốn những người hâm mộ đó, tôi đã chạy xuống từ tầng mười.

Vừa nói, anh ta vừa thở phào như thể còn sợ hãi trong lòng vậy.

An Diệc Diệp thấy anh ta thật sự không nhận ra mình nên mới chận rãi bình tĩnh lại.

“Bọn họ thích anh nên mới chạy theo anh”

“Nhưng cũng không đến mức nhào vào nhà WC nam chứ, mấy “đồng bào nam” khác đều bị bọn họ dọa sợ.” Mai Ấn Cầm nói vừa thật vừa giỡn.

An Diệc Diệp nhịn không được nở nụ cười.

Mai Ấn Cầm lại nói: “Kỳ thật lần này nếu tôi không nghe nói đây là trung tâm mua sắm của của nhà họ Khúc thì tôi sẽ không đến đâu.”

“Vì sao?”

“Cô có biết cô nhi viện Thần Hi ở ngoại ô thành phố không?”

An Diệc Diệp ngẩn ra, cô chột dạ chậm rãi dời tầm mắt.

“Không rõ lắm.”

Mai Ấn Cầm nhìn cô chằm chằm và nói: “Cô nhi viện sắp bị phá bỏ. Tôi nghe nói nhà họ Khúc và nhà họ Dư đang hợp tác xây dựng lại biệt thự. Tôi muốn mua lại cô nhi viện.”

An Diệc Diệp cúi đầu, không nói gì.

Anh ta lại tiếp tục nói: “Tôi đã từng ở trong cô nhi viện này hai năm, và tôi rất có cảm tình với nó, kỳ thực, lần này tôi dời hướng phát triển sự nghiệp của mình đến đây là vì nó.”

“Ừm.”

An Diệc Diệp thấp giọng nói: “Anh tìm nhầm người rồi. Người hợp tác không phải là Khúc Chấn Sơ mà là nhà họ Khúc, họ không cùng một giuộc.”

“Không phải sao?”

“Không phải.” An Diệc Diệp ngẩng đầu, hiếu kỳ nói: “Anh cho rằng họ đã từ bỏ toàn bộ dự án vì một cô nhi viện sao?”

Mai Ấn Cầm vô cùng kiên định nói: “Mọi chuyện đều do con người quyết định.”

“Do con người quyết định?”

An Diệc Diệp quay đầu lại nhìn anh ta, cô không ngờ ngoài bản thân mình, còn có những người đang cố gắng bảo vệ cô nhi viện.

Lúc này, cô đột nhiên cảm thấy mình không đơn độc.

Ánh sáng rọi lên khuôn mặt của An Diệc Diệp đôi mắt của cô nhàn nhạt tỏa sáng như sao.

Lòng Mai Ấn Cầm như mặt hồ gợn sóng, anh vô thức duỗi tay ra, chậm rãi tới gần tay cô.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 127


CHƯƠNG 127

Càng lúc càng gần. . .

“Tiêu Nhĩ Giai!”

Một giọng nói giận dữ đột nhiên vang lên sau lưng!

An Diệc Diệp hoảng sợ, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Người phía sau đang ngập tràn lửa giận, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, lạnh lùng nhìn cô.

Anh liếc nhìn Mai Ấn Cầm, bên cạnh, nghiến răng, bật ra từng chữ từ kẽ răng.

“Cô ở chỗ này, làm gì?”

Mai Ấn Cầm nhanh chóng thu tay lại, xoay người, nở một nụ cười hiền lành, thân thiện với Khúc Chấn Sơ.

“Anh Khúc, tôi là Mai Ấn Cầm, chúng tôi ở…”

“Tôi không hỏi anh!”

Khúc Chấn Sơ lớn tiếng ngắt lời anh ta, ánh mắt hung ác nhìn An Diệc Diệp đồng thời tiến lại gần cô.

“Chẳng phải cô nói mình không có thời gian đến đây sao? Chẳng phải cô nói phải đến nhà họ Trần à?”

“Vậy cô hãy nói cho tôi biết, tại sao cô lại đang ở đây!”

Anh đi tới trước mặt An Diệc Diệp, bầu không khí xung quanh như bị khí lạnh trên người anh đóng băng trong nháy mắt.

Một nộ khí thế nặng nề đang bao trùm không gian.

An Diệc Diệp không sao nhúc nhích được.

Khúc Chấn Sơ kéo tay cô một cái, khiến cho An Diệc Diệp ngẩng đầu.

“Lúc sáng tôi đã nhắc cô thế nào hả?”

Mai Ấn Cầm nhíu mày, thấy sắc mặt An Diệc Diệp đã hơi trắng bệch, anh ta đã chụp lấy tay Khúc Chấn Sơ.

“Anh đừng lôi cô ấy như vậy!”

Sự tức giận của Khúc Chấn Sơ ngay lập tức bị những lời này châm ngòi và bùng nổ.

“Liên quan gì tới anh! Đây là vợ của tôi.

Mai Ấn Cầm bất mãn cao giọng.

“Cô ấy là…”

Nhưng vừa mở miệng, anh ta đã phải không cam lòng mà dừng lại.

Anh ta không thể bóc trần thân phận của An Diệc Diệp!

Khúc Chấn Sơ cười khẩy một tiếng, rồi ôm thắt lưng của An Diệc Diệp.

“Cô ấy là của tôi!”

Anh đột ngột cúi đầu xuống và bịt chặt đôi môi ngọt ngào của An Diệc Diệp.

Nụ hôn xâm chiếm, tựa hồ đã lưu lại một dấu ấn trên đôi môi của cô.

Khúc Chấn Sơ ấn vào eo An Diệc Diệp một cách độc đoán, giữa cơ thể họ không có khe hở và không ngừng dây dưa.

Có vẻ như đây là cách duy nhất để che đậy nỗi hoang mang và lo sợ trong lòng mình!

Đùng một tiếng!

Pháo hoa nở rộ sau lưng, chiếu sáng cả bầu trời đêm.

Khúc Chấn Sơ c*n m** d*** An Diệc Diệp một chút, rồi nói như đang tuyên thệ.

“Cô ấy là Khúc phu nhân, tốt nhất là anh tránh xa cô ấy một chút!”

Mai Ấn Cầm sững sờ đứng ở một bên, mãi cho đến khi An Diệc Diệp bị anh kéo đi thì hai tay buông thõng bên cạnh mới nắm chặt thành nắm đấm!

Cô ấy không phải Khúc phu nhân cũng không phải Tiêu Nhĩ Giai.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 128


CHƯƠNG 128

Khúc Chấn Sơ mặt tối sầm, như thể anh ta sắp ăn thịt người ta vậy.

Anh đã rời khỏi trung tâm mua sắm, nhưng luôn cảm thấy có điều gì đó thiếu vắng trong tâm trí của mình khiến anh không yên tâm.

Cho dù Dư Nhã Thiểm liên tục yêu cầu anh trở về thì anh vẫn chỉ gọi tài xế cho cô ta rồi tự mình quay lại trung tâm thương mại.

Không ngờ vừa bước vào quảng trường liền nhìn thấy An Diệc Diệp đang ngồi thân mật với một người đàn ông!

Cô nói muốn đến nhà họ Từ, sao lại ở đây xem pháo hoa với một người đàn ông chứ?

Khúc Chấn Sơ khó có thể kiềm chế được cơn tức giận trong lòng.

Anh kéo mạnh An Diệc Diệp đi ra ngoài, chỉ cần anh nhớ tới ánh mắt vừa rồi An Diệc Diệp nhìn người đàn ông đó là một sự tức giận sẽ tuôn ra từ đáy lòng!

Anh chưa từng nhìn thấy ánh mắt như vậy.

Mà An Diệc Diệp lại nhìn một người đàn ông khác như thế!

Khúc Chấn Sơ nặng nề trong lòng, ném An Diệc Diệp vào trong xe, sau đó cúi người xuống xe, ấn An Diệc Diệp ngồi trên ghế sau xe.

Tay An Diệc Diệp bị anh bóp đau, nhưng cô lại bị cơn tức giận chưa từng có của Khúc Chấn Sơ dọa sợ.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Khúc Chấn Sơ ôm chặt cô vào lòng, cả người đều tản ra hơi thở nguy hiểm.

Anh duỗi tay kéo An Diệc Diệp ôm vào trong ngực, đè l*n đ*nh đầu của cô.

“Tôi thấy, có lẽ tôi nên cho cô biết thân phận của cô rốt cuộc là gì. Xem ra, gần đây, tôi quá dễ dãi với cô rồi.”

An Diệc Diệp đột nhiên mở to mắt, cô lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, kịch liệt giãy giụa.

“Khúc Chấn Sơ, anh đừng như vậy! Anh…. Uhm…”

Đôi môi bị bịt kín, một nụ hôn gần như là trừng phạt làm cho An Diệc Diệp điên cuồng giãy giụa.

Nhưng sự đấu tranh của cô lại một lần nữa chọc giận Khúc Chấn Sơ.

Anh ấn mạnh vào người An Diệc Diệp, xuyên qua lớp vải mỏng có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của đối phương.

Môi cùng hàm răng bị đầu lưỡi cạy ra, Khúc Chấn Sơ hít lấy hương vị ngọt ngào của An Diệc Diệp nhưng không đủ!

Không đủ!

Người phụ nữ này phải là của anh!

Chỉ của anh mà thôi!

Roẹt… Chiếc váy trắng bị xé rách, hai mắt Khúc Chấn Sơ đỏ ngầu như đang nổi cơn điên.

Làn da tiếp xúc với hơi lạnh khiến những sợi lông li ti dựng đứng.

An Diệc Diệp sửng sốt, ngay sau đó điên cuồng giãy giụa.

“Khúc Chấn Sơ! Anh buông ra! Anh đừng như vậy!”

Khúc Chấn Sơ giữ cằm cô, ánh mắt anh hằn lên sự tức giận.

“Cô là vợ tôi, là người phụ nữ hợp pháp của tôi, cô không cùng tôi thì muốn cùng ai?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 129


CHƯƠNG 129

Anh nghiến răng, cúi đầu hôn một cái lên cổ An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp nhắm mắt lại, từ bỏ vùng vẫy, nhưng nước mắt từ khóe mắt chảy xuôi theo thái dương.

Khúc Chấn Sơ nhận thấy sự khác thường, ngẩng đầu lên.

Những giọt nước mắt của An Diệc Diệp tuôn rơi, lập tức làm trái tim anh nhói lên.

Nó như bị một cây kim nhỏ đâm xuyên qua, không thấy dấu vết, nhưng cảm giác đau như thiêu đốt.

“Vì sao lại khóc?”

Sự nhẫn nại của An Diệc Diệp bị những lời này phá vỡ, cô đưa tay lên che mắt, khẽ nức nở.

Cô khóc rất đau lòng, dần dần, cô không kiềm chế được nữa mà khóc rống lên.

Y phục trên người bị xé toạc, lộ ra làn da trắng nõn mịn màng cùng tấm thân uyển chuyển, thật sự cám dỗ.

Nhưng lúc này cô lại cuộn tròn như một đứa trẻ.

Khúc Chấn Sơ đau lòng chua xót nhăn mặt, không sao diễn tả được cảm giác của anh lúc này.

Anh buồn bực cau mày, cởi áo khoác, đắp lên người An Diệc Diệp.

“Tôi đưa cô về.”

Anh quay lại ghế lái để khởi động xe, nhưng tiếng khóc yếu ớt từ băng ghế sau khiến lòng anh như thiêu đốt, vô cùng lo lắng, bồn chồn.

Vừa về đến biệt thự của Khúc Chấn Sơ, quản gia đã ra đón.

“Ông chủ đã về rồi…”

Nói được một nửa thì thấy An Diệc Diệp từ băng ghế sau đi xuống, ông ta lập tức quăng hết những lễ nghi hoàn mỹ được duy trì từ đầu buổi tới giờ.

“Chuyện gì thế này?”

Ông ta sốt ruột đi tới, mặc dù An Diệc Diệp đang mặc áo khoác, nhưng rõ ràng quần áo bên trong cô đã bị rách, trên người cô còn vương những mảnh vải vụn.

Hai mắt sưng đỏ, lúc xuống xe hốc mắt còn vương lệ.

Thoạt nhìn, người ta dễ liên tưởng đến điều chẳng lành.

Vẻ mặt của ông ta thoắt cái liền thay đổi, ông ta cân nhắc rất lâu.

“Cô Tiêu, cô… Cô không sao chứ.”

An Diệc Diệp không trả lời, nhưng Khúc Chấn Sơ thì lại nói.

“Đi chuẩn bị chút đồ ăn đi.”

Đôi mắt của người quản gia đảo qua đảo lại giữa An Diệc Diệp cùng Khúc Chấn Sơ.

“Vâng, ông chủ.”

Ngay sau khi quản gia rời đi, An Diệc Diệp liền chậm rãi đi vào trong nhà.

Khúc Chấn Sơ không nói được lời nào đi theo phía sau cô.

Váy của An Diệc Diệp đã nát bươm, trên người cô vẫn còn vương vài mảnh vải vụn, khiến anh nhớ lại những gì mình vừa mới làm.

Khúc Chấn Sơ buồn bực nhíu mày.

Anh tự nhủ với chính mình rằng, đây chỉ là vì anh muốn dạy An Diệc Diệp một bài học mà thôi.

Hơn nữa, cô ấy là vợ của anh, đây cũng là lẽ thường tình mà thôi.

Nhưng dù có bao biện bao nhiêu thì anh cũng không thể để nỗi bất an trong lòng tan biến trong phút chốc.

An Diệc Diệp bước rất chậm, bước đi lơ đễnh.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 130


CHƯƠNG 130

Vạt váy rách rơi xuống đất, cô hoàn toàn không để ý, giẫm phải, chới với ngã về phía trước.

Khúc Chấn Sơ đi ở phía sau vẫn luôn chú ý đến cô.

Ngay khi thấy cô giẫm lên vạt váy rách, anh đã nhào tới, giữ thắt lưng An Diệc Diệp lại, đỡ cô đứng lên.

An Diệc Diệp vừa đụng phải anh liền như thể gặp phải mãnh thú hồng hoang, cô thoát khỏi vòng tay của anh, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Khúc Chấn Sơ mím môi, ánh mắt hơi trầm xuống.

“Đừng lộn xộn.”

Anh thấp giọng ra lệnh, An Diệc Diệp lập tức sợ tới mức không thể động đậy.

Nhưng trong lòng Khúc Chấn Sơ không hề dễ chịu, ngược lại càng thêm buồn bực.

Anh ta ngồi xổm xuống với vẻ mặt bình tĩnh rồi xé những mảnh vải ra.

Xác định An Diệc Diệp sẽ không giẫm lên nữa mới đứng lên.

“Vào đi.”

Vừa dứt lời, An Diệc Diệp liền chạy vào phòng nhanh như tên bắn, đóng sầm cửa lại.

Người quản gia bưng bát cháo đã nấu đi tới, nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đang đứng bất động ở cửa.

“Cậu chủ, cháo đã nấu xong rồi.”

Khúc Chấn Sơ vừa đưa tay ra, lập tức nghĩ đến bộ dạng An Diệc Diệp sợ hãi anh vừa nãy thì chậm rãi nắm chặt tay lại thành nắm đấm.

“Bảo đầu bếp đưa vào cho cô ấy.”

Nói xong, liền xoay người rời đi.

Quản gia nhìn Khúc Chấn Sơ rời đi và vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Ngày hôm sau, Khúc Chấn Sơ ngồi trong phòng ăn chần chừ không rời đi.

Nếu là trước đây thì giờ này anh đã đến công ty nhưng hôm nay, anh vẫn chưa rời đi.

Dư Nhã Thiểm ở một bên thúc giục đã lâu vậy mà Khúc Chấn Sơ vẫn mắt điếc tai ngơ.

Đợi ước chừng nửa tiếng, cuối cùng anh cũng đứng dậy.

Anh liếc nhìn cầu thang lầu hai, tà váy của An Diệc Diệp lấp ló ở đó đã mười phút nhưng cô không chịu xuống.

Môi Khúc Chấn Sơ mím chặt thành một đường, anh bước ra ngoài với vẻ mặt bình thản.

“Tôi đi đây.”

Người ở đầu cầu thang nghe thấy những lời này thì thở phào nhẹ nhõm.

Đợi cho đến khi mọi người rời đi, cô mới cẩn thận đi vào nhà ăn.

Cô không nhìn thấy, Khúc Chấn Sơ tưởng chừng đã đi vừa mới quay lại.

Anh không vào nhà mà đứng trước cửa sổ nhìn An Diệc Diệp xuống dưới rồi mới yên tâm rời đi.

Ăn sáng xong, quản gia và tài xế đưa cô đến trường học.

Quản gia vẫn còn sợ hãi với dáng vẻ trở về nhà của An Diệc Diệp hôm qua, thấy cô xuống xe liền nhét cho cô một chiếc hộp nhỏ.

“Cô Tiêu, cô cầm lấy, phòng lúc cần đến.”

An Diệc Diệp nghi hoặc mở chiếc hộp ra, không ngờ lại thấy một cây kích điện trong đó.

“Đưa tôi cái này làm gì?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 131


CHƯƠNG 131

Quản gia cẩn thận nói: “Đề phòng tai họa.”

An Diệc Diệp cảm thấy có chút bất lực, xem ra là quản gia không biết, hôm qua quần áo của cô chính là do Khúc Chấn Sơ xé.

Cho dù có đề phòng thì cũng phải đề phòng Khúc Chấn Sơ.

Nhưng đây cũng là tấm lòng của quản gia.

“Cảm ơn.”

An Diệc Diệp cười, nhận lấy chiếc hộp rồi quay người đi về phía lớp học.

Quản gia nhìn bóng lưng cô, thở dài một hơi.

Cho dù lúc mới kết hôn ông có chút hiểu lầm An Diệc Diệp, nhưng trải qua một khoảng thời gian dài như vậy, ông cũng nhìn ra được, người vợ mà cậu Khúc cưới về không xấu xa đến vậy.

Chỉ là không biết đến bao giờ cậu Khúc mới hiểu được điều này.

An Diệc Diệp cất cây kích điện vào ba lô, vào lớp vừa ngồi xuống thì giáo viên chủ nhiệm đã đi vào.

Thầy giáo vỗ tay, cất cao giọng, sắc mặt vui mừng.

“Các em, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới. Tuy đã qua thời gian khai giảng, nhưng các em sẽ cùng nhau đồng hành trong bốn năm tiếp theo, mọi người hãy chào đón bạn mới của chúng ta! Dư Nhã Thiểm!”

An Diệc Diệp vốn đang sắp xếp lại sách vở, nghe thấy câu nói này, cô lập tức ngẩng đầu lên.

Dư Nhã Thiểm mặc một chiếc quần bò, đi từ ngoài cửa vào với đôi giày cao gót.

Cô ta đứng trên bục, kiêu ngaọ nhìn xung quanh một lượt.

“Chào mọi người, tôi là Dư Nhã Thiểm.”

Vừa nghe thấy cái tên này, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại.

Bây giờ bên ngoài đang lan truyền mấy tin phong thanh, có ai không biết, Khúc Chấn Sơ mới kết hôn chưa bao lâu đã tìm niềm vui mới bên ngoài, mỗi ngày đều dính lấy nhau, người đó chính là Dư Nhã Thiểm.

Bọn họ chỉ mới nghe tên, chưa thấy người thật, lúc này vừa nhìn thấy, bọn họ đồng loạt nhìn về phía An Diệc Diệp.

Dư Nhã Thiểm này đúng là to gan, biết rõ vợ của Khúc Chấn Sơ học ở lớp này mà còn cố ý chuyển đến, không phải khiêu khích thì là gì?

Mọi người đều muốn xem xem An Diệc Diệp sẽ phản ứng như thế nào.

Không ngờ, cô lại không có chút phản ứng gì.

Thầy Lý như không hề phát giác ra điều khác thường, vẫn đang cười nói, khuấy động không khí.

“Dư Nhã Thiểm, em chọn một chỗ ngồi rồi chúng ta bắt đầu vào học thôi.”

“Vâng.”

Dư Nhã Thiểm cầm đồ đạc đi xuống, không thể ngờ, cô ta lại đi thẳng đến bàn của An Diệc Diệp, đặt mạnh chồng sách xuống.

“Em sẽ ngồi ở đây ạ.”

Cô ta cười rồi quay sang nhìn An Diệc Diệp.

“Chị, sau này mong chị chỉ bảo nhiều hơn nhé.”

An Diệc Diệp không để ý đến cô ta, phòng học vô cùng yên ắng.

Thầy Lý cười gượng, lật sách ra.

“Được rồi, các em, bắt đầu học thôi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 132


CHƯƠNG 132

Dư Nhã Thiểm ngồi xuống, lặng lẽ nhích về phía An Diệc Diệp một chút.

Cô ta mỉm cười, nói một câu với âm lượng chỉ hai người mới có thể nghe thấy: “Chúng ta lại học chung một trường rồi, An Diệc Diệp.”

Cơ thể An Diệc Diệp cứng đờ, kí ức trước kia lại ùa về trong lòng cô.

Từ nhỏ Dư Nhã Thiểm đã lấy việc ăn h**p cô làm trò vui, lúc ở cô nhi viện, có viện trưởng bảo vệ cô.

Nhưng sau này đến trường, không có sự chở che của viện trưởng, cô ta trở nên càng ghê gớm hơn.

Mãi cho đến sau khi thi vào cấp ba, Dư Nhã Thiểm thi trượt, An Diệc Diệp thi đỗ mới thoát khỏi cô ta, trải qua ba năm cấp ba yên bình.

Nhưng không ngờ, ba năm sau, bọn họ lại học chung cùng một lớp.

Nhưng lần này, cô sẽ không để mặc bản thân bị bắt nạt nữa!

An Diệc Diệp yên lặng đợi chờ cả một buổi sáng, Dư Nhã Thiểm lại không có chút động tĩnh gì.

Buổi chiều vừa vào học, An Diệc Diệp vẫn thấy thắc mắc, nhưng không dám thả lỏng.

Thầy giáo đứng trên bục gõ vào bảng.

“Các em lấy sách ra, mở đến trang sáu mươi tám.”

An Diệc Diệp thò tay vào ngăn bàn, một xúc cảm lạ lẫm khiến toàn thân cô nổi hết gai ốc!

Có lông, lại còn động đậy!

An Diệc Diệp cố gắng hết sức khống chế tiếng hét gần như sắp phát ra trong cổ họng mình, hai tay có chút run rẩy.

Theo những việc mà Dư Nhã Thiểm thường làm trước kia, cô có thể đoán ra được thứ trong ngăn bàn là gì.

Nhưng cho dù có như vậy, cô vẫn rất sợ hãi.

Dư Nhã Thiểm ngồi bên cạnh, vui mừng khi thấy người khác gặp họa, quan sát nhất cử nhất động của cô.

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, rồi lại thò tay vào một lần nữa, cẩn thận lấy quyển sách ra khỏi ngăn bàn.

Trên cuốn sách Kinh tế to bản là chi chít hàng chục con sâu màu sắc sặc sỡ!

Những con sâu vừa béo vừa tròn, thân mình đầy lông, mỗi khi chúng chuyển động thì lông trên người chúng cũng dao động theo.

Cô lập tức chảy hết mồ hôi lạnh.

An Diệc Diệp khống chế đôi bàn tay run rẩy.

Chuyện như vậy đã không phải lần đầu tiên nữa rồi.

Trước kia Dư Nhã Thiểm thường xuyên để sâu vào trong ngăn bàn, ba lô của cô, thậm chí lúc cô ngủ, cô ta còn ném sâu lên mặt cô!

Cô vô số lần gào thét, chạy trốn.

Nhưng lần này, cho dù cô có sợ hãi đi chăng nữa, cô cũng không thể thua được.

Sắc mặt An Diệc Diệp có chút trắng bệch, thậm chí cô còn không dám nhìn đám sâu kia thêm một lần nữa.

Dùng ý chí còn sót lại, cô đưa quyển sách đến trước mặt Dư Nhã Thiểm, cánh tay run rẩy!

Mấy chục con sâu rơi xuống như mưa, toàn bộ đều rơi hết xuống bàn Dư Nhã Thiểm!

Dư Nhã Thiểm còn đang đợi nghe An Diệc Diệp gào thét, cách này chưa từng thất bại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 133


CHƯƠNG 133

Nhưng đợi một lúc cũng không thấy An Diệc Diệp có phản ứng gì, cô ta vừa quay đầu lại, vài chục con sâu sắc màu sặc sỡ xuất hiện trước mặt cô ta, có vài con còn rơi xuống tay cô ta!

“Aaa!!!”

Dư Nhã Thiểm lập tức hét lên, cô ta hoảng sợ lùi về phía sau vài bước, chạm vào ghế rồi ngồi phịch xuống.

“Cô làm trò gì vậy!”

An Diệc Diệp vẩy vẩy quyển sách, để mấy con sâu cuối cùng rơi xuống.

“Đồ của cô, trả cho cô.”

Dư Nhã Thiểm nhìn An Diệc Diệp với vẻ mặt khó tin.

Trước kia rõ ràng An Diệc Diệp sợ cái thứ này muốn chết.

Chỉ cần nửa đêm ném một con lên mặt cô, chắc chắn cô sẽ khóc cả đêm đó.

Sao bây giờ lại không sợ nữa rồi?

Cô ta nghiến răng, cười khẩy rồi đứng dậy.

“Đây là quà tôi tặng cô đấy, tôi còn tưởng rằng cô sẽ thích chúng nữa cơ. Cô không thích, lần sau tôi đổi thứ khác vậy.”

An Diệc Diệp nghĩ đến những trò đùa của cô ta trước kia, lặng lẽ nắm chặt hai tay lại.

“Giữ lại cho mình đi.”

Nhưng Dư Nhã Thiểm vẫn không chịu thôi, lúc đi đường còn đột nhiên ngáng chân cô.

Giờ giải lao cô ra ngoài một chút, lúc về thì sách vở đã bị vứt khắp nơi, bàn học còn bị lật đổ.

Tiết thể dục di chuyển dụng cụ còn bị nhốt ở trong phòng dụng cụ.

Giống hệt như trước kia, đây đều là những trò Dư Nhã Thiểm thường làm.

Nhưng An Diệc Diệp đã chuẩn bị sẵn tâm lí rồi.

Muốn ngáng chân cô, cô sẽ tránh đi, hoặc là coi như không nhìn thấy mà giẫm vào chân cô ta.

Sách vở bị vứt lung tung, cô sẽ không thu dọn, lát nữa đợi giáo viên đến, cô kiên quyết yêu cầu nhà trường trích xem camera, kiểm tra xem là ai làm.

Bị khóa trong phòng dụng cụ, cô sẽ gọi điện cho quản gia, lặng lẽ chờ đợi.

Nhưng, khi Dư Nhã Thiểm và một vài người khác mặt mày dữ tợn chặn cô trong góc của tòa nhà giảng đường thì cô vẫn có chút hoảng loạn.

Trước kia lúc ở cô nhi viện, Dư Nhã Thiểm đã từng đánh cô.

Vì chuyện đó, cô còn từng nhập viện.

An Diệc Diệp lùi lại một bước, cô không ngờ, Dư Nhã Thiểm lại to gan đến vậy, lại chặn cô lại lúc tan học.

Sinh viên xung quanh đi ngang qua, nhìn thấy bọn họ liền sợ hãi chạy đi, không ai dám dính vào chuyện này.

“Mấy người muốn làm gì?”

“Sợ rồi sao? Không phải trước đó cô còn ghê gớm lắm sao?”

Dư Nhã Thiểm bước tới, khoanh tay trước ngực, rồi giơ tay ra đẩy cô.

“Không phải là cô chẳng sợ gì hết sao?”

An Diệc Diệp nhíu mày, lưng va vào tường, cơn đau ập đến.

“Cô muốn làm gì? Quản gia còn đang đợi tôi ở bên ngoài, nếu tôi ra muộn, ông ấy sẽ vào đây tìm tôi đấy.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 134


CHƯƠNG 134

Sắc mặt Dư Nhã Thiểm lập tức trở nên méo mó.

“Cô uy h**p tôi?”

“Những gì tôi nói đều là thật, hay là cô cảm thấy, cho dù chuyện này truyền đến tai Khúc Chấn Sơ cũng không sao cả?”

An Diệc Diệp nhìn Dư Nhã Thiểm, ánh mắt lại hướng về mấy người đứng sau cô ta.

“Kết cục của Nhạc Minh Hân, chẳng lẽ mấy người không sợ sao?”

Cô cất cao giọng, mang theo cảm giác áp bức.

Mấy người kia sợ hãi, trước đó Nhạc Minh Hân đã từng chọc phải An Diệc Diệp.

Mấy ngày sau, công ty của cô ta bị M. I của Khúc Chấn Sơ thu mua lại, cô ta cũng bỏ học không đến trường nữa.

Chuyện lúc đó vẫn còn rõ ngay trước mắt, vừa nghe thấy An Diệc Diệp nhắc đến, bọn họ liền trở nên do dự.

Dư Nhã Thiểm quay lại nhìn bọn họ, giận dữ vung tay.

“Sợ cái gì? Cô ta đang dọa mấy người thôi!”

Cô ta quay lại nhìn An Diệc Diệp, nghiến răng nghiến lợi.

“Mấy trò này của cô, tôi biết thừa!”

Nói xong, cô ta đạp vào chân An Diệc Diệp!

An Diệc Diệp không ngờ cô ta lại đột nhiên ra tay, cô nhanh nhẹn tránh đi, nhưng lại không thể tránh được, cô bị cô ta đá, phải lùi lại vài bước, đầu gối truyền đến một cơn đau đớn.

Mặt như không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh tuôn rơi.

An Diệc Diệp mím môi, ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Dư Nhã Thiểm.

Dư Nhã Thiểm bị cô nhìn vậy liền nổi da gà, sau đó cô ta túm tóc của An Diệc Diệp.

“Hôm nay tôi sẽ cho cô biết bản lĩnh của tôi!”

Cô ta nhấc tay lên, vung về phía mặt An Diệc Diệp!

Nhưng cô ta còn chưa kịp chạm vào mặt An Diệc Diệp, động tác của cô ta chợt dừng lại!

Trong góc nhà yên tĩnh, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng điện xèn xẹt.

Dư Nhã Thiểm cứng đờ tại chỗ, phần bụng bị một cây kích điện chọc vào.

Sắc mặt An Diệc Diệp trắng bệch, hai tay cũng run rẩy, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.

“Aaa! Đau quá! Cô dám!”

Ngay sau đó, Dư Nhã Thiểm hét lên thất thanh rồi ngã xuống đất.

An Diệc Diệp cầm cây kích điện trong tay, cơ thể có chút nhếch nhác, nhưng sắc mặt lại vô cùng bình tĩnh.

Mấy người còn lại sợ hãi trừng lớn mắt, e dè nhìn cô, hoàn toàn không dám tiến lại gần.

Xung quanh trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng hét của Dư Nhã Thiểm là không ngừng vang lên.

An Diệc Diệp rút tay về, nhặt ba lô lên, lau mồ hôi trên mặt.

“Tôi phải về rồi.”

Nói xong, cô cất bước rời đi.

Mấy người chặn đường đều lần lượt tránh đi, không dám cản cô nữa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 135


CHƯƠNG 135

An Diệc Diệp đi ra khỏi đó khoảng trăm mét mới cảm thấy thật sự sợ hãi.

Nếu hôm nay quản gia không đưa cô cây kích điện này, cô sẽ ra sao, cô hoàn toàn không dám nghĩ đến.

Quản gia đã quá sốt ruột, vào trường học tìm cô.

Vừa nhìn thấy cô, ông sợ hãi vội chạy tới.

“Cô Tiêu, cô sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”

Sắc mặt An Diệc Diệp có chút trắng bệch, tuy không thể nhìn ra là đã xảy ra chuyện gì, nhưng ánh mắt lại có chút khác thường.

Lúc này cô mới khẽ thở phào một hơi, nở một nụ cười nhạt.

“Tôi không sao, quản gia, chúng ta về thôi.”

Lên xe, An Diệc Diệp nhìn bàn tay phải vẫn đang run rẩy của mình, cô bèn dùng tay trái nắm chặt tay phải lại.

“Quản gia, cảm ơn món quà của ông hôm nay.”

Quản gia nhìn cô qua kính chiếu hậu với vẻ nghi hoặc.

“Cô nên học cách bảo vệ bản thân.”

An Diệc Diệp quay đầu nhìn ra cửa sổ.

“Ừm, tôi biết rồi.”

Phía bên kia, không dễ gì Dư Nhã Thiểm mới hồi phục lại, cô ta được mấy người kia dìu dậy.

Hai chân cô ta vô lực, không thể đứng vững, ngũ quan vặn vẹo, vô cùng dữ tợn.

“Tôi phải giết cô ta! Giết cô ta! Tôi nhất định phải khiến cô ta trả giá!”

Đêm khuya.

Trong phòng khách yên tĩnh, An Diệc Diệp không thể nghỉ ngơi được mà vẫn đang ngồi trên sofa chờ đợi.

Quản gia đứng bên cạnh, không biết tại sao hôm nay An Diệc Diệp trở về, trạng thái vẫn luôn không được ổn.

Bên ngoài cửa có đèn xe chiếu vào.

Khúc Chấn Sơ xuống xe, sắc mặt lạnh băng đi vào trong.

Mấy ngày này anh vẫn luôn tránh An Diệc Diệp.

Đối phương không muốn nhìn thấy anh, mà anh cũng không thể thấy rõ được trái tim của mình.

Người phụ nữ đang ở trong nhà lúc này rõ ràng đã từng sử dụng những thủ đoạn ghê tởm để ép anh kết hôn.

Anh biết rõ, những gì người phụ nữ này thể hiện ra ngoài hoàn toàn không phải bộ mặt thật sự của cô.

Nhưng mà, tại sao anh vẫn không thể kiềm lòng được mà quan tâm cô?

Không kiềm lòng được mà muốn nhìn thấy cô?

Thậm chí, chỉ cần nhìn thấy nước mắt của cô là anh cũng đau lòng theo.

Rõ ràng, anh đã tìm được “Nhã Thiểm” mà mình đợi hai mươi năm nay.

Theo kế hoạch của anh, anh phải mau chóng đuổi Tiêu Nhĩ Giai ra khỏi nhà, đón “Nhã Thiểm” vào đây.

Nhưng vừa nghĩ đến việc nếu người phụ nữ này rời khỏi tầm mắt của anh, rồi ở cùng một người đàn ông khác, anh lại không thể khống chế được cơn giận trong lòng mình!

Việc này hoàn toàn không giống với dự định của anh!

Không biết rốt cuộc người phụ nữ này đã hạ bùa mê thuốc lú gì cho anh?

Khúc Chấn Sơ đi vào trong, rồi hỏi quản gia như thường lệ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 136


CHƯƠNG 136

“Cô ấy ngủ rồi sao?”

Rõ ràng anh mới là chủ nhân của tòa lâu đài này, nhưng mỗi sáng, anh đều phải rời đi trước khi đối phương ngủ dậy, cho đến khi đối phương ngủ rồi thì anh mới dám về.

Nhưng nực cười là, mỗi sáng sau khi ra khỏi nhà, anh đều không kiềm lòng được mà quay về, đứng trước cửa sổ nhìn cô thêm một lần nữa rồi mới chịu rời đi.

Khúc Chấn Sơ biết mình như vậy có điều không ổn, nhưng anh cũng không có cách nào khác!

Nếu anh ngồi trong phòng khách, có lẽ cả ngày người phụ nữ kia cũng không chịu đi xuống đâu nhỉ?

Thậm chí, cho dù bất cẩn nhìn thấy anh, cô cũng sẽ cảm thấy sợ hãi.

Thậm chí đến cả việc thử sức anh cũng không dám, chỉ cần nghĩ đến trong ánh mắt của đối phương xuất hiện sự căm hận và chán ghét… Anh sẽ phát điên lên!

Anh bước vào nhà, quản gia mới nói: “Cô Tiêu đang trong phòng khách.”

Khúc Chấn Sơ dừng bước lại, gần như muốn bỏ chạy.

Anh quay người lại, định ra xe ngồi đợi thêm một lúc nữa.

Quản gia lại nói: “Cô ấy đang đợi cậu.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Đợi tôi làm gì?”

“Tôi không rõ, có điều từ chiều đến giờ cô Tiêu vẫn luôn ngồi trong phòng khách.”

Khúc Chấn Sơ im lặng chốc lát, cuối cùng cũng quay lại, đi vào bên trong.

An Diệc Diệp ngồi trên sofa, nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu lại.

Không có tiếng hét, cũng không chạy trốn.

Rất tốt.

Khúc Chấn Sơ thầm nói một tiếng, sắc mặt căng cứng đi qua đó, dừng trước mặt cô khoảng một mét.

Như vậy, chắc cô sẽ không sợ hãi nữa nhỉ?

Anh thầm cân nhắc trong lòng, nhưng lại có chút bất mãn.

Tại sao anh phải cẩn thận quan tâm đến cảm nhận của người phụ nữ này như vậy?

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, khiến sắc mặt anh trở nên nghiêm túc hơn, thậm chí còn giống như đang tức giận.

“Cô tìm tôi làm gì?”

Anh cố gắng khiến giọng nói của mình mềm mỏng hơn một chút, nhưng lại vì không tự nhiên mà trở nên cứng nhắc.

Ý thức được điều này, anh càng cảm thấy bất mãn.

An Diệc Diệp lại không để ý đến.

Cô chậm rãi nói: “Tôi muốn chuyển ra ngoài.”

“Tôi muốn chuyển ra ngoài.”

Vừa dứt lời, quản gia cũng bị dọa cho một phen.

Không ngờ, An Diệc Diệp lại nói điều này với cậu chủ.

Tâm trạng Khúc Chấn Sơ trở nên nặng nề, sắc mặt anh đột ngột thay đổi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 137


CHƯƠNG 137

Anh chợt ngẩng đầu lên, nhìn An Diệc Diệp.

“Cô nói lại một lần nữa xem.”

An Diệc Diệp đã hạ quyết tâm.

“Tôi hỏi nhà trường rồi, trường Nhu Tinh cho phép học sinh ở nội trú, tôi đã đăng kí một phòng, hai ngày nữa chắc là sẽ được chấp nhận thôi.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ tối đi, nhìn chằm chằm An Diệc Diệp.

“Quản gia, ông lui xuống.”

Quản gia sợ hãi, vội tiến tới.

Ông biết, sắc mặt Khúc Chấn Sơ càng bình tĩnh chứng tỏ anh càng giận dữ.

Ông có chút lo lắng.

“Cậu chủ…”

“Tôi bảo ông lui xuống!” Khúc Chấn Sơ lại hét lên.

Quản gia nhíu mày, khó xử nhìn An Diệc Diệp, cuối cùng vẫn cúi đầu lui xuống.

“Vâng, cậu chủ.”

Đóng cửa lớn lại, phòng khách yên tĩnh đến đáng sợ, đến cả không khí cũng ngưng đọng lại.

Khúc Chấn Sơ chậm rãi thở ra một hơi, đè nén cơn giận trong lòng, nhưng cũng không có tác dụng.

“Tại sao? Cho tôi một lí do.”

An Diệc Diệp kiên định nói: “Tôi muốn ở trong trường.”

“Không thể nào!” Khúc Chấn Sơ nghiêm giọng từ chối.

“Không phải cô dùng trăm phương ngàn kế, không từ thủ đoạn chỉ để vào được cửa lớn nhà họ Khúc thôi sao? Nếu đã vào rồi, sao còn muốn rời đi?”

Khúc Chấn Sơ giữ người cô, trong đầu chợt xuất hiện cảnh tượng An Diệc Diệp ngồi cùng người đàn ông kia trên quảng trường.

Anh đã điều tra, người đàn ông đó là minh tinh nổi tiếng nhất hiện giờ.

Chẳng lẽ vì đã quyến rũ được một người tốt hơn nên liền đá anh đi?

Mơ đi!

Con ngươi Khúc Chấn Sơ chợt thu bé lại, hiện lên ánh lửa giận dữ.

Anh siết chặt cổ tay cô, giống như làm như vậy là có thể giữ chặt lấy cô.

“Cô cho rằng đây là nơi cô muốn vào thì vào, muốn ra thì ra sao?”

An Diệc Diệp nhíu mày, không biết rốt cuộc Khúc Chấn Sơ đang cố chấp điều gì.

“Tôi ở đây cũng chỉ là dư thừa, nếu hai bên đã không vừa mắt nhau, tại sao còn phải sống cùng nhau.”

Khúc Chấn Sơ ghé người lại gần, nghiến răng, nói từng câu từng chữ.

“Cho dù có ghét, tôi cũng phải nhìn thấy cô, phải để cô dưới tầm mắt của tôi!”

An Diệc Diệp bị ánh mắt của anh dọa sợ, cô e dè nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ cười khẩy, cố gắng giảm thấp sự uy h**p nồng nặc trong giọng nói.

“Cô muốn chuyển ra trường ở để tiện thành đôi với người khác chứ gì?”

“Vậy tôi nói cô nghe, không thể nào! Đơn đăng kí của cô sẽ không được chấp nhận đâu! Không bao giờ! Cả đời này cũng không! Vì tôi mới là người duy nhất nắm giữ Nhu Tinh, tôi bảo cô đi về phía Đông, cô tuyệt đối không thể đi về phía Tây!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 138


CHƯƠNG 138

Bàn tay to lớn của anh nâng mặt An Diệc Diệp lên, động tác nhẹ nhàng nhưng giọng điệu lại vô cùng mạnh mẽ.

“Tôi muốn cô cả đời này đều phải sống trong lòng bàn tay tôi.”

An Diệc Diệp lắc đầu, cầm tay anh, muốn đẩy anh ra.

“Không phải anh có Dư Nhã Thiểm rồi sao? Tại sao không chịu tha cho tôi?”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Dư Nhã Thiểm? Vì cô ấy sao?”

Anh buông An Diệc Diệp ra, từ trên cao nhìn xuống người đang ngồi trên ghế sofa.

“Nếu là vì điều này, mai tôi sẽ bảo cô ấy chuyển đi. Nhưng cô, cho dù có chết cũng buộc phải chết trước mặt tôi!”

Nói xong, anh quay người rời đi.

An Diệc Diệp ngồi trên sofa, vùi đầu xuống.

Cô chỉ là không muốn bản thân chịu tổn thương mà thôi.

Ngày hôm sau, An Diệc Diệp vừa rời giường đã nhìn thấy quản gia cho người chuyển đồ của Dư Nhã Thiểm ra ngoài.

“Cậu chủ nói, vết thương của cô Dư đã lành rồi, hôm nay sẽ để cô ấy dọn ra ngoài.”

Vừa nói, ông vừa tò mò nhìn An Diệc Diệp.

Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao cuối cùng người dọn ra không phải An Diệc Diệp mà lại là Dư Nhã Thiểm?

An Diệc Diệp nhìn hàng đống đồ không ngừng được dọn ra khỏi phòng khách, tâm trạng rối bời.

“Dư Nhã Thiểm đâu?”

“Hình như cô Dư không được vui, đã ra ngoài rồi.”

Nói đến chuyện này, quản gia nhíu mày lại, trong lòng có chút bất mãn.

Sáng nay, ông chuyển lời của cậu chủ cho Dư Nhã Thiểm, nhưng Dư Nhã Thiểm lại không chịu đi, thậm chí còn nổi giận.

Không ít đồ trong phòng đã bị cô ta đập hỏng rồi mà cô ta thì sống chết cũng không chịu rời đi.

Nhưng cậu chủ đã hạ quyết tâm, nhất định phải bắt cô ta rời đi.

Dư Nhã Thiểm ầm ĩ nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng mới chịu thôi, chớp mắt đã chạy ra ngoài rồi.

Có điều nếu cậu chủ đã đuổi Dư Nhã Thiểm đi, vậy có phải là đã nhìn ra cái tốt của An Diệc Diệp rồi hay không?

Nghĩ đến đây, quản gia mỉm cười, nói: “Cô Tiêu, đợi dọn xong đồ đạc là có thể chuẩn bị bữa sáng rồi.”

An Diệc Diệp gật đầu, quay người xuống tầng.

Đến cả đầu bếp cũng đi dọn đồ giúp, không có ai trong phòng bếp cả.

Rau củ đã cắt bày sẵn trên bàn, gạo cũng đã vo rồi.

Đã không còn sớm nữa, nhưng nhìn đống đồ trong phòng Dư Nhã Thiểm, chắc là phải còn hơn một tiếng nữa mới dọn xong được.

An Diệc Diệp bước tới, tiện tay nấu cháo.

Bày cả chỗ rau đã được chuẩn bị sẵn ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 139


CHƯƠNG 139

Lúc người làm bếp đi vào, cháo đã được ninh mềm, cô đổ số cá đã cắt vào, nấu thêm hai ba phút nữa rồi bắc ra.

“Ai da, cô Tiêu, sao cô lại tự mình vào bếp thế này?”

Người làm bếp vội chạy tới, cầm lấy chiếc muôi trong tay cô.

“Không sao, tôi thấy mọi người bận quá nên tiện tay làm giúp, không khó.”

Người làm bếp nhìn mấy miếng cá trong nồi cháo, có hơi ngạc nhiên: “Cháo cá sao?”

“Sao vậy? Tôi thấy trong tủ lạnh có cá nên nấu.”

Người làm bếp cười khó xử: “Số cá này là người khác tặng, cậu chủ không ăn cá.”

Không ăn cá?

An Diệc Diệp nhìn bát đũa trong tay mình.

“Anh ấy vẫn chưa đến công ty sao? Vậy nấu một nồi khác đi.”

“Vâng.”

Người làm bếp cười, nhỏ giọng nói: “Có điều bình thường rất ít khi cậu chủ ăn sáng, có lẽ hôm nay cũng không ăn đâu.”

Ăn xong một bát cháo cá, lúc này quản gia đi vào, nói với cô lát nữa phải bày trí lại phòng của Dư Nhã Thiểm, có lẽ sẽ hơi ồn.

An Diệc Diệp lắc đầu, không để ý nói: “Không sao, lát nữa tôi sẽ đến nhà ông Trương.”

Bát sứ Thanh Hoa kia đã được phục chế xong rồi, hôm nay không phải đi học, vừa hay cô có thể mang cho ông ấy.

Cô vừa lên tầng, Khúc Chấn Sơ liền vào phòng ăn.

Người làm bếp không ngờ hôm nay anh lại đột nhiên ăn sáng, vội nói: “Cậu chủ, bữa sáng vẫn chưa chuẩn bị xong.”

Khúc Chấn Sơ nhìn lướt một vòng, thấy bát đũa đã đặt sẵn trên bàn.

“Vậy đây là gì?”

Người làm bếp đành nói: “Đó là cháo cá cô Tiêu tự nấu.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ dừng một lúc trên bát cháo, trạng thái khác thường.

“Múc cho tôi một bát.”

Người làm bếp ngơ ra, đây là lần đầu tiên bà nghe thấy cậu Khúc muốn ăn món ăn có liên quan đến cá.

Quản gia vội đẩy bà một cái, bà liền phản ứng lại, vội đi vào nhà bếp.

An Diệc Diệp đặt chiếc bát sứ Thanh Hoa đã được phục chế xong vào hộp, cẩn thận cầm xuống tầng.

Đi qua phòng ăn, cô lại thấy Khúc Chấn Sơ đang cầm bát cháo cá ăn rất ngon lành.

Cô nhất thời không kịp phản ứng lại, đến lúc ra cửa cô mới nhớ, không phải là Khúc Chấn Sơ không ăn cá hay sao?

Đến nhà họ Trương, An Diệc Diệp đưa chiếc bát sứ Thanh Hoa đã được phục chế cho ông Trương.

Ông Trương cầm chiếc bát vẹn nguyên mà trố mắt, cẩn thận quan sát dưới ánh đèn.

Những vết nứt được phục chế rất tốt, gần như không còn nhìn ra là nó đã từng bị vỡ nữa!

Loại kĩ thuật thần kì này, ông Trương cũng chỉ mới nghe nói, không ngờ lại có thể thật sự phục chế giống hệt với trước kia.

“Đỉnh quá! Đỉnh quá!”
 
Back
Top Bottom