[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 140: Đôi Mắt Của Tử Thần Và Canh Bạc Của Kẻ May Mắn
Chương 140: Đôi Mắt Của Tử Thần Và Canh Bạc Của Kẻ May Mắn
Bệnh thất Hogwarts vào lúc bình minh không mang vẻ yên bình như người ta thường tưởng.
Trong mắt Tristan Prewett, nó giống một nấm mồ khổng lồ đang chờ đợi người sống lại.
Ánh sáng ban mai len lỏi qua những khung cửa sổ vòm cao vút không phải là màu vàng ấm áp, mà là một sắc xám tro nhợt nhạt, yếu ớt như hơi thở của một người hấp hối.
Đêm qua—đêm của Mê cung, của Voldemort, và của cái chết—đã rút cạn sinh khí của toà lâu đài cổ kính này.
Tristan ngồi xếp bằng trên giường bệnh, lưng thẳng tắp, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài của một bệnh nhân cần nghỉ ngơi.
Cậu không ngủ.
Kể từ khi Dumbledore rời đi, cậu vẫn duy trì tư thế đó, đôi mắt nâu sẫm ẩn sau cặp kính tròn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt.
Trên tay trái cậu, một sợi dây bạc mảnh dẻ đang treo lơ lửng.
Bên dưới là một khối pha lê thạch anh ám khói hình giọt nước, cắt giác tinh xảo theo phong cách cổ điển của Grindelwald.
Con lắc đang xoay.
Nó không xoay theo quy luật vật lý bình thường.
Nó giật cục, run rẩy, vẽ nên những vòng tròn méo mó ngược chiều kim đồng hồ, rồi đột ngột đảo chiều, xoay tít mù.
"Nguy hiểm.
An toàn.
Nguy hiểm.
Hỗn loạn."
Tristan cau mày.
Linh tính của một Kẻ May Mắn (Lucky One - Sequence 7) đang gửi đến những tín hiệu nhiễu loạn.
Nó không còn là trực giác nhạy bén báo trước một sự kiện cụ thể, mà giống như tiếng radio bị rè khi cơn bão từ trường ập đến.
Số phận của những người trong căn phòng này đã bị bẻ cong một cách thô bạo, và những gợn sóng dư chấn của nó vẫn chưa dứt.
"Kreee..."
Mercury, con Niffler lông bạc đang cuộn tròn trên đùi cậu, khẽ rên lên trong giấc ngủ.
Nó dụi cái mũi ươn ướt vào lòng bàn tay Tristan, tìm kiếm hơi ấm.
Ngay cả một sinh vật huyền bí nhạy cảm với kho báu như nó cũng cảm thấy bất an trước "mùi" của không gian lúc này.
Đột nhiên, con lắc trên tay Tristan dừng lại.
Nó đứng im phăng phắc, chỉ thẳng xuống đất như một thanh kiếm cắm vào đá.
Một dự cảm lạnh toát chạy dọc sống lưng Tristan.
Cậu từ từ quay đầu sang giường bên cạnh.
Cedric Diggory đã mở mắt.
Khoảnh khắc Cedric tỉnh lại không giống như trong tiểu thuyết lãng mạn, nơi nhân vật chính từ từ mở mắt và thấy ánh nắng chan hòa.
Nó là một cú rơi tự do.
Cedric cảm thấy như mình vừa bị ném mạnh từ trên cao xuống, linh hồn đập mạnh vào thể xác nặng nề, đau nhức.
Anh hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên đau đớn như thể phổi anh đã ngừng hoạt động hàng thế kỷ và giờ mới bắt đầu bơm khí trở lại.
Lạnh.
Đó là cảm giác đầu tiên.
Một cái lạnh thấu xương tủy, không đến từ nhiệt độ phòng, mà tỏa ra từ chính bên trong mạch máu của anh.
Nó là cái lạnh của đất ẩm, của đá bia mộ, của những thứ đã ngừng sự sống.
"Ưm..."
Cedric rên khẽ, cố gắng cử động ngón tay.
Cảm giác tê dại, xa lạ, như thể anh đang điều khiển một con rối gỗ chứ không phải cơ thể mình.
Anh chớp mắt, cố gắng xua đi màn sương mù mịt trước mặt.
Và rồi, anh nhìn thấy.
Thế giới trước mắt anh không phải là bệnh thất Hogwarts quen thuộc.
Nó là một bức tranh kinh hoàng được vẽ bằng những gam màu của sự thối rữa.
Trần nhà vòm cao không còn là đá sạch sẽ, mà bị bao phủ bởi những mảng rêu mốc màu xám đen đang chuyển động, bò trườn như những con giòi vô hình.
Không khí đặc quánh, lơ lửng những hạt bụi phát sáng màu xanh lục nhạt, mang theo mùi tanh nồng của máu cũ và formalin.
Cedric hoảng hốt quay đầu sang bên cạnh.
Giường của Harry Potter.
Cậu bé vẫn đang ngủ say.
Nhưng trong mắt Cedric, Harry không chỉ là một con người.
Cậu bé là một lò lửa.
Một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ, ấm áp bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé, nhưng ngay trên trán Harry—nơi vết sẹo hình tia chớp—có một mảng đen kịt, đặc quánh như hắc ín, đang cố gắng bám rễ vào, rít gào trong im lặng.
Sự tương phản giữa Vàng và Đen gay gắt đến mức làm mắt Cedric đau nhói.
Anh quay sang phía văn phòng bà Pomfrey.
Anh thấy nữ y tá đang ngủ gục trên bàn làm việc.
Nhưng xung quanh bà là một vầng hào quang màu trắng đục, ảm đạm và mỏng manh.
Ở vùng thắt lưng của bà, hào quang bị khuyết một mảng lớn, màu xám xịt, báo hiệu một căn bệnh mãn tính về xương khớp đang hành hạ.
"Cái... cái gì thế này?"
Cedric thì thầm, giọng anh khàn đặc, nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa hẹp.
Anh nhìn xuống tay mình.
Không.
Đây không phải tay anh.
Làn da anh trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Và kinh khủng hơn, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể anh là một lớp sương mù màu đen mỏng.
Nó không tấn công anh, mà thuộc về anh.
Nó cuộn trào, âu yếm lấy da thịt anh như một bộ quần áo thứ hai.
Mùi tử khí.
Anh ngửi thấy mùi của chính mình.
Mùi của một xác chết đã được tẩm liệm kỹ lưỡng.
Sự kinh hoàng bùng nổ trong não bộ Cedric.
Nhịp tim anh đập loạn xạ, nhưng ngay cả tiếng tim đập cũng nghe thật nặng nề, thùm thụp chậm rãi như tiếng bước chân của tử thần.
Anh đưa tay lên cổ, cố gắng cào cấu để thoát khỏi cảm giác ngột ngạt này.
Anh muốn hét lên, muốn gọi ai đó đánh thức mình khỏi cơn ác mộng này.
"Đừng hoảng loạn.
Hít vào."
Một giọng nói vang lên.
Bình tĩnh.
Lạnh lùng.
Nhưng mang theo một uy lực kỳ lạ khiến cơ bắp Cedric cứng lại theo phản xạ.
Cedric quay phắt đầu lại.
Tristan Prewett đang đứng ngay cạnh giường anh.
Trong thế giới quái dị mà Cedric đang nhìn thấy, Tristan là thứ duy nhất giữ được hình hài con người rõ rệt nhất.
Nhưng cậu cũng là thứ đáng sợ nhất.
Xung quanh Tristan không phải là hào quang màu sắc.
Là sự vặn xoắn.
Không gian quanh cậu bé năm ba này dường như bị bẻ cong, các đường thẳng trở nên lồi lõm.
Và trên đỉnh đầu cậu, Cedric thoáng thấy một vòng tròn bạc mờ ảo, xoay chuyển liên hồi, lấp lánh như ánh sao nhưng lạnh lẽo như định mệnh.
"Prewett..."
Cedric lắp bắp.
"Cậu... cậu cũng..."
"Nhìn vào mắt em," Tristan ra lệnh, không cho phép Cedric lảng tránh.
Cậu cúi xuống, đôi mắt nâu sẫm sau cặp kính nhìn thẳng vào đôi mắt xám đang giãn to vì sợ hãi của Cedric.
"Anh không bị điên.
Anh cũng không đang mơ.
Anh đang 'nhìn thấy' thực tại ở một tầng sâu hơn."
Tristan vươn tay ra, những ngón tay thon dài lạnh lẽo đặt lên trán Cedric.
"Cái anh đang thấy được gọi là Linh Thị (Spirit Vision).
Chào mừng anh đến với thế giới của những kẻ đi trên dây, Cedric."
"Linh...
Thị?"
Cedric lặp lại, từ ngữ xa lạ lăn lóc trên lưỡi anh.
"Anh đã chết, Cedric.
Hoặc ít nhất, cơ thể anh đã chết trong vài phút," Tristan nói, giọng đều đều, không chút giấu giếm.
Cậu kéo chiếc ghế gỗ lại gần, ngồi xuống một cách thong thả, như thể đang thảo luận về bài tập môn Biến hình chứ không phải về sự sống chết.
"Ma dược em dùng để cứu anh không phải là thuốc bổ máu.
Nó là Corpse Collector (Người Nhặt Xác).
Nó không tái tạo sự sống, nó vay mượn sức mạnh của cái chết để neo giữ linh hồn anh lại."
Tristan lấy từ trong túi áo chùng ra một đồng Sickle bạc, đặt nó lên lòng bàn tay.
Cậu búng nhẹ, đồng xu xoay tít.
"Cánh cửa giữa anh và thế giới bên kia đã bị đập vỡ.
Giờ đây, anh không chỉ nhìn thấy thế giới vật chất.
Anh nhìn thấy năng lượng.
Anh nhìn thấy linh hồn (Ether Body), cảm xúc (Astral Body), và cả những dấu vết của cái chết."
Cedric rùng mình, cố gắng nhắm mắt lại để xua đi hình ảnh những lọ thuốc trên kệ đang bốc lên làn khói màu tím thẫm của độc dược hỏng.
"Làm sao... làm sao để tắt nó đi?"
Anh hỏi, giọng run rẩy.
"Nó quá ồn ào.
Quá... bẩn thỉu."
"Đừng cố gắng nhắm mắt.
Nhắm mắt không ngăn được Linh Thị, vì anh không nhìn bằng mắt thường," Tristan hướng dẫn.
"Anh phải dùng tâm trí."
Cậu bé cúi sát vào tai đàn anh, thì thầm những lời hướng dẫn, giọng điệu mang âm hưởng thôi miên của một nhà tâm lý học thực thụ.
"Tưởng tượng đi, Cedric.
Trong đầu anh, hãy dựng lên một vật thể.
Bất cứ thứ gì anh quen thuộc nhất.
Một quả Snitch vàng?
Một cây đũa phép?
Hay chiếc cúp Tam Pháp Thuật?"
"Không... không phải chiếc cúp," Cedric nhăn mặt đau đớn.
Ký ức về chiếc cúp cảng khóa (Portkey) vẫn còn quá tươi mới.
"Được rồi.
Vậy là cái này."
Tristan nắm lấy cổ tay Cedric, đặt bàn tay to lớn của anh lên ngực trái, nơi có chiếc răng rồng đang đeo.
"Tưởng tượng về chiếc răng rồng này.
Nó đen, xù xì, lạnh lẽo.
Hãy tập trung toàn bộ ý chí của anh vào hình ảnh đó.
Thu gom tất cả những gì anh đang thấy, đang nghe, dồn nén chúng lại và nhốt vào bên trong chiếc răng rồng trong tâm trí anh."
Cedric làm theo.
Anh cắn chặt môi, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Đây là Cogitation (Minh Tưởng) – bài học vỡ lòng của mọi Beyonder (Người Phi Phàm).
Nhưng với một phù thủy quen dùng đũa phép và câu thần chú, việc kiểm soát ý chí thuần túy này khó khăn như việc bắt một con rồng bằng tay không.
Phút chốc trôi qua.
Hơi thở của Cedric dần ổn định lại.
Màu sắc hỗn loạn xung quanh bắt đầu phai nhạt.
Những đám rêu mốc biến mất.
Vầng hào quang của Harry tắt ngấm.
Bức tường bệnh thất trở lại vẻ lạnh lẽo, sạch sẽ bình thường.
Cedric mở mắt ra.
Anh thở hắt một hơi dài, cơ thể đổ sụp xuống gối như vừa chạy marathon.
"Hết rồi," anh thì thầm, nhìn Tristan với ánh mắt đầy biết ơn xen lẫn sợ hãi.
"Cảm ơn em."
"Chỉ là tạm thời thôi," Tristan nói, thu lại đồng xu.
Mercury nhanh chóng chồm tới, chộp lấy đồng bạc và nhét vào cái túi không đáy trước bụng nó, kêu lên một tiếng đắc thắng.
"Anh sẽ phải tập luyện nó hàng ngày.
Nếu anh mất kiểm soát cảm xúc, Linh Thị sẽ tự động kích hoạt.
Và tin em đi, anh không muốn nhìn thấy những gì lẩn khuất trong Hogwarts vào ban đêm đâu.
Có những thứ... ngay cả Dumbledore cũng không nhìn thấy, nhưng anh sẽ thấy."
Cedric nuốt khan.
Anh nhìn chàng trai trẻ trước mặt mình.
Một Tristan Prewett hoàn toàn khác với cậu bé Slytherin (đội lốt Gryffindor) trầm tính, mờ nhạt mà anh từng biết.
Sự bí ẩn bao trùm lấy Tristan giờ đây dày đặc hơn bao giờ hết.
"Prewett," Cedric gọi, giọng nghiêm túc.
"Cậu biết quá nhiều.
Về cái chết.
Về linh hồn.
Về cách kiểm soát... những thứ này."
Anh chống tay ngồi dậy, bất chấp cơn đau nhức.
Ánh mắt xám của anh xoáy sâu vào Tristan.
"Cậu rốt cuộc là ai?
Và thứ thuốc cậu cho tôi uống... nó đã biến tôi thành cái gì?"
Tristan im lặng.
Cậu vuốt ve bộ lông mềm mượt của Mercury, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đang cố gắng xuyên thủng lớp mây mù.
"Em là ai không quan trọng," Tristan đáp, lảng tránh câu hỏi trực diện.
"Quan trọng là anh vẫn còn sống.
Nhưng cái giá phải trả... là anh không còn là một phù thủy bình thường nữa."
Cậu quay lại, nhìn thẳng vào Cedric.
"Anh đã trở thành một Người Nhặt Xác (Corpse Collector - Sequence 9).
Đó là tên của 'nghề nghiệp' mới của anh."
"Nghề nghiệp?"
Cedric ngơ ngác.
"Đó là một con đường," Tristan giải thích, giọng hạ thấp xuống mức chỉ đủ hai người nghe.
"Ma dược không chỉ chữa lành.
Nó trao cho anh đặc tính.
Anh sẽ có khả năng chịu đựng cái lạnh, kháng độc tố, và đôi mắt nhìn thấy tử linh.
Anh sẽ trở nên mạnh mẽ hơn trong môi trường có nhiều cái chết—như nghĩa địa hay hầm ngục."
"Nghe giống như một Phù thủy Hắc ám," Cedric cười khổ, nụ cười méo xệch.
"Cha tôi sẽ ngất xỉu nếu biết chuyện này."
"Không," Tristan lắc đầu dứt khoát.
"Sức mạnh không có thiện ác.
Chỉ có cách sử dụng nó.
Nhưng anh phải nhớ kỹ điều này, Cedric.
Đây là điều quan trọng nhất."
Tristan nghiêng người tới, khuôn mặt cậu trở nên nghiêm nghị đến đáng sợ.
"Ma dược chưa tan hết đâu.
Nó vẫn còn trong người anh, như một con thú hoang đang ngủ.
Để kiểm soát nó, anh phải 'Đóng vai' (Act)."
"Đóng vai?"
"Đúng.
Tên của ma dược là 'Người Nhặt Xác'.
Anh phải hành xử phù hợp với quy tắc của nó.
Tôn trọng cái chết.
Lắng nghe người chết.
Thu dọn tàn cuộc.
Đừng sợ hãi tử thi, hãy coi chúng là những vật chứa rỗng tuếch cần được an nghỉ.
Nếu anh làm được thế, ma dược sẽ hòa tan vào linh hồn anh, trở thành sức mạnh của anh.
Nếu anh chống lại nó, sợ hãi nó... anh sẽ mất kiểm soát (Lose Control)."
"Và nếu mất kiểm soát?"
"Anh sẽ biến thành một con quái vật thực sự.
Một cái xác sống không có lý trí, chỉ biết thèm khát máu thịt."
Căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc.
Lời cảnh báo của Tristan nặng tựa ngàn cân.
Cedric nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch của mình.
Anh nhớ lại cảm giác lạnh lẽo khi nãy.
Nhớ lại sự thôi thúc kỳ lạ muốn đến gần những lọ thuốc hỏng.
Anh nhận ra Tristan không nói đùa.
"Vậy còn cậu?"
Cedric hỏi, giọng nhẹ nhưng sắc bén.
"Cậu cũng đang 'đóng vai' sao?
Cậu cũng uống một loại ma dược nào đó?"
Tristan khựng lại một chút.
Cậu không ngờ Cedric lại nhạy bén đến thế.
Có lẽ trải nghiệm cận tử đã mài sắc trực giác của chàng Huynh trưởng này.
Tristan mỉm cười.
Một nụ cười nhạt nhòa, mang theo chút giễu cợt số phận.
Cậu giơ tay trái lên, vén tay áo chùng, để lộ cổ tay gầy guộc chằng chịt những vết sẹo mờ.
"Em không phải Người Nhặt Xác."
Cậu nhìn sâu vào mắt Cedric, và trong một khoảnh khắc, Cedric cảm thấy như mình đang nhìn vào một vòng xoáy vô tận của những ngã rẽ định mệnh.
"Em là một Kẻ May Mắn (Lucky One - Sequence 7).
Thuộc con đường Bánh Xe Vận Mệnh (Wheel of Fortune)."
"Kẻ May Mắn?"
Cedric nhướng mày, nhớ lại những lần Tristan thoát nạn một cách thần kỳ, hay những lời cảnh báo bâng quơ nhưng chính xác đến rợn người của cậu.
"Nghe có vẻ... tươi sáng hơn cái tên 'Người Nhặt Xác' của tôi nhiều," Cedric cố gắng đùa.
"Đừng để cái tên đánh lừa, anh Cedric," Tristan cười khẩy, ánh mắt tối sầm lại.
"May mắn là thứ đắt đỏ nhất trên thế giới này.
Để có được nó, anh phải đánh đổi bằng những rủi ro tương ứng.
Định mệnh luôn đòi hỏi sự cân bằng."
Cậu đứng dậy, phủi phẳng nếp nhăn trên áo chùng.
"Em là kẻ đánh bạc với số phận.
Còn anh... từ giờ, anh là kẻ dọn dẹp cho tử thần."
Tristan chỉ tay vào ngực Cedric.
"Và nói về việc dọn dẹp... kiểm tra 'nó' đi."
Cedric cúi xuống.
Anh kéo sợi dây da đen ra khỏi cổ áo bệnh nhân.
Chiếc răng rồng thô kệch, xấu xí mà anh đã hứa sẽ không bao giờ tháo ra.
Ngay khi nhìn thấy nó, Cedric hít một hơi lạnh.
Chiếc răng rồng màu trắng ngà giờ đây đã chuyển sang màu đen kịt như than.
Trên bề mặt nó xuất hiện một vết nứt lớn chạy dọc từ trên xuống dưới, sâu hoắm.
Khi chạm vào, nó không còn lạnh lẽo như trước, mà nóng rực, tỏa ra một nhiệt lượng âm ỉ như vừa được lấy ra từ lò nung.
"Nó..."
Cedric lắp bắp.
"Nó đã đỡ cho tôi..."
"Lời nguyền Giết chóc (Avada Kedavra)," Tristan tiếp lời, giọng lạnh lùng.
"Nó không chặn được hoàn toàn.
Không gì chặn được hoàn toàn lời nguyền đó.
Nhưng nó đã hấp thụ phần lớn xung lực chết chóc, biến 'cái chết tức thì' thành 'trạng thái cận tử sâu'.
Nếu không có nó, dù em có đổ cả tấn ma dược vào họng anh, anh cũng chỉ là một cái xác lạnh ngắt thôi."
Cedric nắm chặt chiếc bùa cháy đen trong tay.
Bàn tay anh run lên bần bật.
Anh nhớ lại khoảnh khắc trong mê cung.
Ánh sáng xanh lè.
Tiếng thét của Harry.
Và cảm giác lồng ngực mình nóng lên dữ dội ngay trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.
Tristan—đứa em khóa dưới bí ẩn này—thực sự đã cứu mạng anh.
Không chỉ một lần.
Mà là hai lần.
Một lần bằng chiếc bùa, một lần bằng lọ thuốc.
Cedric ngẩng đầu lên, đôi mắt xám đỏ hoe, tràn ngập cảm xúc.
"Tristan..."
"Đừng nói cảm ơn nữa," Tristan cắt ngang, xua tay một cách mệt mỏi.
"Nghe sến lắm.
Thay vào đó, giữ lấy cái này."
Cậu ném cho Cedric một lọ thủy tinh nhỏ xíu chứa chất lỏng màu bạc lấp lánh.
"Uống mỗi khi anh cảm thấy muốn ăn thịt người sống hoặc khi nhìn thấy quá nhiều ma quỷ.
Nó là nước thánh pha với tinh chất hoa oải hương và... một chút máu của em.
Nó sẽ giúp anh tỉnh táo."
Cedric bắt lấy cái lọ, nhìn nó trân trối.
"Máu của cậu?"
"Suỵt," Tristan đưa ngón tay lên môi.
"Bí mật thương mại.
Đừng có nói cho bà Pomfrey."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía hành lang.
Tiếng khóc nức nở của bà Weasley và tiếng an ủi trầm ấm của thầy Bill vọng lại gần.
"Đội kỵ binh đến rồi," Tristan thì thầm.
Cậu nhanh chóng chỉnh lại vẻ mặt, biến từ một Kẻ phi phàm bí hiểm trở lại thành một cậu học sinh mệt mỏi, lo âu.
"Nhớ kỹ lời em, Cedric," cậu cúi xuống, nói câu cuối cùng, nhanh và gấp gáp.
"Anh 'nhìn thấy' những thứ người khác không thấy.
Đừng nói cho họ biết.
Đừng để họ nghĩ anh điên.
Và quan trọng nhất...
đừng để Bộ Pháp Thuật biết anh đã thay đổi.
Trong mắt họ, những thứ không kiểm soát được đều là mối đe dọa."
Cedric gật đầu, siết chặt lọ thuốc và chiếc bùa trong tay.
"Tôi hiểu.
Tôi hứa."
Cánh cửa bệnh thất bật mở.
Ánh sáng từ hành lang tràn vào, xua tan đi phần nào bóng tối u ám nơi góc phòng.
Nhưng cả Cedric và Tristan đều biết, bóng tối thực sự không nằm ở căn phòng này.
Nó nằm ở tương lai.
Và ván cờ với Tử Thần, như Tristan đã nói, chỉ mới vừa bắt đầu lượt đi thứ hai.