[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 120: Nụ Hôn Của Sự Lãng Quên
Chương 120: Nụ Hôn Của Sự Lãng Quên
Cái lạnh trong phòng giam tạm thời dưới Tháp Tây không đến từ những bức tường đá rỉ nước.
Nó đến từ sự tuyệt vọng đang ngưng tụ thành hình hài.
Barty Crouch Jr. bị trói chặt vào chiếc ghế thẩm vấn, những sợi xích ma thuật siết chặt vào da thịt cháy xém và đầy vết thương.
Đầu hắn gục xuống, hơi thở khò khè, nặng nhọc.
Bên cạnh hắn, Severus Snape đang nhỏ giọt thứ ba của lọ Chân dược (Veritaserum) vào miệng tên tù nhân.
Dược chất trong suốt, không màu không mùi, nhưng có sức mạnh cạy mở những ổ khóa tâm trí kiên cố nhất.
"Đánh thức hắn," Dumbledore ra lệnh, giọng trầm và lạnh lùng, hoàn toàn thiếu vắng sự ấm áp thường ngày.
Snape vung đũa phép.
"Enervate!"
Barty Crouch Jr. giật bắn người, hít vào một hơi sâu đầy đau đớn.
Đôi mắt hắn mở ra.
Đồng tử giãn rộng, lờ đờ, mất tiêu cự – dấu hiệu điển hình của việc ý chí bị dược lực khống chế.
Nhưng sâu trong đáy mắt đó, ngọn lửa cuồng tín vẫn đang giãy giụa chống lại sự xâm nhập.
"Ngươi tên là gì?"
Dumbledore hỏi.
"Bartemius...
Crouch...
Junior..."
Hắn trả lời, giọng đều đều như một cái máy, nước dãi chảy ra từ khóe miệng méo mó.
"Ngươi phục vụ ai?"
"Chúa Tể...
Hắc Ám..."
"Kế hoạch là gì?"
Dumbledore cúi thấp người xuống, ánh mắt xanh rực lên sự cấp bách.
"Tại sao ngươi xâm nhập vào Hogwarts?
Ngươi đã làm gì để chuẩn bị cho sự trở lại của hắn?"
Cả căn phòng nín thở.
Tristan Prewett và Anya Morozova đứng nép mình trong góc tối, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất.
Tristan siết chặt đồng xu trong túi.
Cậu biết đây là thời khắc quyết định.
Barty Crouch Jr. bắt đầu run rẩy dữ dội.
Khuôn mặt hắn co giật, mồ hôi vã ra như tắm.
Hắn đang cố gắng cắn lưỡi mình để không nói, nhưng Chân dược quá mạnh.
"Hắn... cần... máu..."
Barty rít lên qua kẽ răng nghiến chặt.
"Máu của kẻ thù...
để tái sinh..."
"Harry Potter," Snape thì thầm, tay siết chặt cây bút lông.
"Làm thế nào?"
Dumbledore gặng hỏi, giọng dồn dập.
"Làm thế nào ngươi đưa Harry đến chỗ hắn?
Ngươi đã gài bẫy ở đâu?
Bài thi thứ ba ư?"
Barty ngửa cổ ra sau, gân cổ nổi lên cuồn cuộn.
Hắn đang chiến đấu với chính não bộ của mình.
"Bài thi...
Mê cung..."
Hắn lắp bắp, mắt trợn ngược.
"Ta đã... biến đổi...
Nó..."
"Nó là cái gì?"
McGonagall không kiềm được, bước lên một bước.
"Cái gì trong mê cung?"
"Vật..."
Hắn đang cố gắng nói.
Một từ.
Một đồ vật.
Một manh mối cụ thể để xác định vị trí cái bẫy trong cái mê cung khổng lồ đó.
RẦM!
Cánh cửa phòng giam bị một lực mạnh thô bạo đẩy tung.
Cùng với tiếng gỗ va vào đá là một luồng hơi lạnh thấu xương tủy, lạnh hơn bất kỳ cơn gió đông nào.
Những ngọn đuốc trên tường phụt tắt ngấm, chỉ còn lại ánh sáng xanh xám ma quái tỏa ra từ đũa phép của Dumbledore.
Cornelius Fudge bước vào.
Ông ta không đi một mình.
Lướt đi ngay sau lưng ông ta, cao lớn chạm trần nhà, trùm trong chiếc áo choàng đen rách rưới, là một Giám ngục (Dementor).
"Dừng lại!"
Fudge hét lên, giọng thé và run rẩy vì hoảng loạn.
Gương mặt ông ta đỏ gay, mồ hôi chảy ròng ròng, chiếc mũ quả dưa trên tay đã bị bóp nát.
"Ngừng ngay việc này lại, Dumbledore!"
"Cornelius?"
Dumbledore đứng thẳng dậy, quay lại chắn trước mặt Barty.
"Tôi đang lấy lời khai.
Kẻ này đang sắp tiết lộ kế hoạch của Voldemort."
"Im đi!"
Fudge gào lên như một đứa trẻ bị bịt tai trước sấm sét.
"Đừng nhắc đến cái tên đó!
Không có kế hoạch nào cả!
Hắn chết rồi!
Đây chỉ là một gã điên!
Một kẻ giết cha!"
Fudge chỉ tay vào Barty Crouch Jr., ngón tay run lẩy bẩy.
"Ta đã nhận được báo cáo!
Hắn giết Barty Crouch Sr.!
Hắn tấn công học sinh!
Hắn là mối nguy hiểm cho cộng đồng!
Báo chí...
Đám phóng viên đang đợi ở ngoài kia!
Ta không thể để hắn phun ra những lời mê sảng điên khùng làm hoảng loạn công chúng!"
"Hắn đang dùng Chân dược, thưa Bộ trưởng!"
Snape bước lên, giọng lạnh tanh, cố gắng giải thích.
"Những gì hắn nói là sự thật!"
"Sự thật?"
Fudge cười, một nụ cười méo mó méo xệch.
"Sự thật là các người đang cố phá hoại trật tự!
Các người muốn gieo rắc nỗi sợ hãi để lật đổ ta!
Một Tử Thần Thực Tử trong trường?
Vớ vẩn!
Hắn chỉ là một thằng điên!"
Barty Crouch Jr., nhân lúc sự chú ý bị phân tán, bỗng bật cười khùng khục.
Thuốc Chân dược vẫn còn tác dụng, nhưng sự xuất hiện của Fudge đã kích thích sự ngạo mạn của hắn.
"Ngươi sợ..."
Barty thì thào, nhìn Fudge với ánh mắt khinh bỉ tột độ.
"Ngươi sợ sự thật hơn là sợ Chủ nhân ta...
Đồ hèn nhát..."
"CÂM MIỆNG!"
Fudge hét lên, nỗi sợ hãi biến thành cơn giận dữ mất kiểm soát.
Ông ta quay sang con Giám ngục.
"Xử lý hắn!
Ngay lập tức!
An ninh quốc gia trên hết!"
"KHÔNG!"
Dumbledore gầm lên.
Cụ vung đũa phép.
Một con Phượng hoàng bạc rực rỡ lao ra từ đầu đũa, nhắm thẳng vào con Giám ngục.
Nhưng khoảng cách quá gần.
Và mệnh lệnh của Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật – người nắm quyền kiểm soát Azkaban – có sức nặng tuyệt đối với loài sinh vật này.
Hơn nữa, con Giám ngục đang đói.
Nó ngửi thấy linh hồn của Barty Crouch Jr. – một linh hồn đầy ắp những cảm xúc mãnh liệt, đen tối và thơm ngon.
Con Giám ngục lướt qua vai Fudge nhanh như một bóng ma.
Nó né tránh con Phượng hoàng bạc trong tích tắc, lao sầm vào chiếc ghế thẩm vấn.
Barty mở miệng, định hét lên điều gì đó.
Có lẽ là "Chủ nhân".
Có lẽ là bí mật cuối cùng.
Nhưng đã quá muộn.
Bàn tay thối rữa, nhớt nhát của Giám ngục tóm chặt lấy cổ họng hắn, bóp nghẹt mọi âm thanh.
Cái mũ trùm đầu hạ xuống.
Tristan đứng trong góc phòng, đôi mắt mở to sau lớp kính.
Cậu nhìn thấy tất cả.
Cậu thấy Barty Crouch Jr. trợn mắt lên.
Cậu thấy con Giám ngục áp cái miệng vô hình của nó vào miệng Barty.
Và cậu nghe thấy tiếng rít.
Ssssss...
Âm thanh của một thứ gì đó vô hình, quan trọng nhất của một con người, bị hút ra khỏi vỏ bọc thể xác.
Không gian im lặng tuyệt đối.
Khi Dumbledore đẩy lùi được con Giám ngục bằng bùa Expecto Patronum mạnh mẽ, mọi chuyện đã kết thúc.
Con Giám ngục lùi lại góc phòng, dáng vẻ no nê, tỏa ra sự thỏa mãn bệnh hoạn.
Trên ghế, Barty Crouch Jr. vẫn ngồi đó.
Hắn vẫn thở.
Tim hắn vẫn đập.
Ngực hắn vẫn phập phồng.
Nhưng đôi mắt hắn... trống rỗng.
Không còn sự điên cuồng.
Không còn sự hận thù.
Không còn trí tuệ.
Và quan trọng nhất, không còn ký ức.
Bí mật về cái bẫy trong mê cung, về cách thức đưa Harry đi... tất cả đã bị hút sạch, tiêu hóa trong dạ dày không đáy của con quái vật ngục tù.
Hắn giờ chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một tảng thịt biết thở không hơn không kém.
"Ông..."
Dumbledore hạ đũa phép xuống, tay cụ run lên bần bật vì kìm nén cơn thịnh nộ.
Cụ nhìn Fudge với ánh mắt thất vọng cùng cực.
"Ông vừa làm gì vậy, Cornelius?
Ông vừa phá hủy nhân chứng duy nhất của chúng ta."
Fudge thở hồng hộc, lau mồ hôi trên trán bằng chiếc khăn tay lụa.
Ông ta cố gắng lấy lại vẻ bệ vệ, nhưng giọng nói vẫn còn run.
"Ta...
Ta đã bảo vệ cộng đồng," Fudge nói, giọng cao vút, đầy vẻ phòng thủ.
"Hắn là tội phạm nguy hiểm.
Hắn đã tấn công học sinh.
Hắn không được phép nói lung tung.
Giờ thì... hắn vô hại rồi."
Ông ta chỉ vào cái xác rỗng.
"Không còn những lời mê sảng về Chúa Tể Hắc Ám.
Không còn âm mưu nào cả.
Mọi chuyện kết thúc tại đây."
"Kết thúc?"
McGonagall thốt lên, giọng nghẹn lại.
"Ông vừa xóa sổ manh mối duy nhất để cứu mạng Harry Potter!
Hắn đang định nói về Mê cung!"
"Bài thi thứ ba vẫn sẽ diễn ra!"
Fudge gắt lên, quay lưng lại với McGonagall.
"Vào tuần sau!
Như dự kiến!
Phái đoàn quốc tế đang ở đây!
Ta sẽ không để một kẻ điên làm hỏng uy tín của Bộ Pháp Thuật Anh Quốc!"
Ông ta chỉnh lại áo choàng, ra hiệu cho con Giám ngục.
"Đưa cái vỏ này đi.
Và Dumbledore... ta cảnh cáo ông.
Nếu ta nghe thấy bất kỳ tin đồn nào về việc 'Người-mà-ai-cũng-biết' trở lại, ta sẽ buộc phải can thiệp vào quyền quản lý trường."
Cornelius Fudge bước nhanh ra khỏi phòng, như thể đang chạy trốn khỏi hiện trường vụ án do chính mình gây ra.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Trong phòng giam lạnh lẽo, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề của những người biết sự thật nhưng bất lực.
Dumbledore bước tới bên cái ghế.
Cụ nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Barty Crouch Jr.
Cụ biết, bí mật đã bị chôn vùi vĩnh viễn.
"Hắn nói hắn đã biến đổi nó," Snape thì thầm, đứng bên cạnh Dumbledore, ánh mắt đen thẫm nhìn vào khoảng không.
"Cái gì đó trong Mê cung.
Nhưng Mê cung quá rộng lớn."
"Fudge sẽ không cho phép chúng ta thay đổi cấu trúc bài thi," Dumbledore đáp, giọng mệt mỏi.
"Ông ta đã niêm phong khu vực đó.
Chúng ta không biết hắn đã ếm bùa lên cái gì.
Một con quái vật?
Một lối đi?
Hay một vật phẩm?"
Dumbledore quay lại, nhìn về phía góc phòng nơi hai học trò đang đứng.
Tristan Prewett bước ra ánh sáng.
Gương mặt cậu lạnh tanh.
Không có sự sợ hãi, nhưng có sự căng thẳng của một người giải toán bị mất đi dữ kiện quan trọng nhất.
"Thưa Giáo sư," Tristan nói, giọng trầm xuống.
"Vậy là chúng ta sẽ bước vào bài thi thứ ba với đôi mắt bị bịt kín."
"Đúng vậy, Tristan," Dumbledore thừa nhận, tháo kính ra lau.
"Chúng ta biết có một cái bẫy.
Chúng ta biết mục tiêu là Harry.
Nhưng chúng ta không biết cái bẫy đó hình thù ra sao."
Cụ nhìn hai đứa trẻ.
"Kẻ thù lớn nhất của chúng ta hôm nay không phải là Hắc ám.
Mà là sự sợ hãi của những người cầm quyền.
Nó đã che mắt chúng ta vào phút chót."
Khi Tristan và Anya rời khỏi tháp Tây, trời đã rạng sáng.
Hành lang Hogwarts vắng lặng.
Tiếng bước chân của họ vang vọng đơn độc trên nền đá lạnh.
"Hắn định nói gì nhỉ?"
Anya bỗng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Cô cau mày, cố gắng nhớ lại khẩu hình của Barty.
"Hắn nói 'Ta đã biến đổi nó'.
'Nó' là cái gì?
Mê cung này đầy rẫy chướng ngại vật."
Tristan thò tay vào túi, chạm vào đồng xu bạc lạnh lẽo.
Cậu lắc đầu, đẩy gọng kính lên sống mũi.
"Không biết," Tristan đáp, giọng có chút bực bội.
"Đó là biến số tồi tệ nhất.
Chúng ta biết kết quả (Harry bị bắt), biết địa điểm (Mê cung), nhưng mất đi phương thức."
"Có thể là bất cứ thứ gì," Anya lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén nhìn ra cửa sổ, nơi sân vận động Quidditch đã được biến thành mê cung khổng lồ với những hàng rào cây rậm rạp.
"Một con Nhân sư bị ếm?
Một cái rễ cây độc?
Hay là..."
Cô ngập ngừng, nhìn Tristan.
"Hay là chính cái đích đến?"
Tristan dừng lại.
Cậu nhìn Anya, rồi nhìn về phía Mê cung xa xa.
"Ý cậu là chiếc Cúp?"
"Đó là thứ duy nhất tất cả mọi người đều muốn chạm vào," Anya nhún vai.
"Nếu tôi là một kẻ đặt bẫy, tôi sẽ đặt nó ở nơi con mồi khao khát nhất."
"Đó là một giả thuyết hợp lý," Tristan gật đầu chậm rãi, nhưng rồi cậu thở dài.
"Nhưng cũng có thể hắn yểm bùa lên lối vào.
Hoặc lên chính Harry.
Chúng ta không có bằng chứng.
Nếu chúng ta nói với Dumbledore rằng 'Coi chừng cái Cúp', cụ ấy sẽ hỏi tại sao.
Và chúng ta không thể trả lời mà không bị nghi ngờ."
Cậu tung đồng xu lên.
Cạch.
Đồng xu rơi xuống lòng bàn tay.
"Chúng ta đã mất lợi thế thông tin," Tristan nói, giọng đanh lại.
"Fudge vừa biến ván cờ này thành một trò chơi may rủi thực sự."
"Vậy chúng ta làm gì?"
Anya hỏi, tay đặt lên cán đũa phép.
Tristan nắm chặt đồng xu, ánh mắt xám tro lóe lên một tia sáng lạnh lùng.
"Chúng ta sẽ phải vào Mê cung đó.
Và chúng ta sẽ phải giám sát tất cả mọi thứ.
Từ con quái vật nhỏ nhất đến..."
Cậu nhìn về phía tháp Gryffindor.
"...đến chính cái giải thưởng vinh quang kia."
"Và nếu Harry chạm vào cái bẫy đó?"
"Thì chúng ta phải đảm bảo rằng, chúng ta đủ gần để kéo cậu ta lại.
Hoặc..."
Tristan hạ giọng thì thầm.
"...đi theo cậu ta đến nơi tận cùng."
Bóng tối của hành lang nuốt chửng hai bóng người nhỏ bé.
Đêm nay, Hogwarts vẫn ngủ yên, không hề hay biết rằng tấm khiên bảo vệ cuối cùng đã bị chính Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật đập vỡ.