[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 100: Mực Độc Và Bản Hợp Đồng Với Vực Sâu
Chương 100: Mực Độc Và Bản Hợp Đồng Với Vực Sâu
London, một buổi chiều tàn tháng Hai.
Căn phòng trọ nằm sâu trong ngõ hẻm phía sau Hẻm Diagon chìm trong thứ ánh sáng xám xịt, bệnh hoạn, như thể mặt trời đã chết trước khi kịp chạm đến nơi này.
Không khí trong phòng đặc quánh, không lưu thông, nồng nặc mùi giấy mốc, mùi mực cũ chua loét và mùi nước hoa rẻ tiền đã bay hơi một nửa – cái mùi đặc trưng của sự tuyệt vọng được che đậy bằng phấn sáp.
Rita Skeeter ngồi co ro trên chiếc ghế bành nhung đỏ đã sờn rách, lớp vải nhung từng sang trọng giờ đây trông như da của một con thú ghẻ lở.
Đôi mắt xanh biếc từng sắc lẹm như dao cạo, thứ vũ khí khiến bao kẻ quyền thế phải e dè, giờ đây vằn lên những tia máu đỏ đục ngầu, trũng sâu trong hốc mắt thâm quầng.
Cô đang đói.
Không phải cơn đói thể xác.
Cô đang đói khát sự chú ý.
Đói khát quyền lực.
Đói khát cái cảm giác thượng đẳng khi nhìn thấy danh dự của một ai đó vỡ vụn dưới ngòi bút của mình.
Tách.
Một giọt mực tím rơi xuống mặt bàn gỗ sồi cũ kỹ, loang ra như một vết bầm tím trên da thịt hoại tử.
Rita nhìn chằm chằm vào tờ giấy da dê trống trơn trước mặt.
Tay cô run rẩy cầm một cây bút lông ngỗng bình thường – một cây bút tầm thường, rẻ tiền mua ở tiệm văn phòng phẩm Muggle.
Cô cố viết.
Cô cố nặn ra những dòng tít giật gân, những từ ngữ châm chọc chua ngoa đã làm nên thương hiệu "Nữ hoàng Scandals".
Nhưng không có gì hiện ra.
Đầu óc cô trống rỗng, như một cái giếng cạn trơ đáy.
Kể từ khi thằng nhãi ranh Tristan Prewett tịch thu cây Bút Lông Tốc Ký (Quick-Quotes Quill) của cô vào mùa đông năm ngoái, Rita cảm thấy như mình bị thiến hoạn.
Cây bút đó không chỉ là công cụ; nó là linh hồn của cô, là phần mở rộng của cái lưỡi đầy nọc độc của cô.
Mất nó, cô chỉ là một người đàn bà trung niên chua ngoa và hết thời.
"Viết đi...
Viết đi mày, đồ vô dụng!"
Rita rít lên, giọng khàn đặc, đâm mạnh ngòi bút xuống giấy.
Rắc.
Ngòi bút kim loại gãy đôi.
Mực bắn tung tóe lên bộ áo choàng lông màu hồng xỉn màu, trông như những vết máu đen.
Sự im lặng trong phòng như cười nhạo cô.
"AAAAA!!!"
Rita hét lên một tiếng điên dại, hất tung lọ mực vào tường.
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên chói tai.
Cô ôm đầu, những móng tay sơn đỏ bong tróc cào vào da đầu rướm máu.
Cô đang trải qua hội chứng cai nghiện.
Cô không nghiện thuốc, cô nghiện sự thao túng.
Trong cơn hoảng loạn, hình ảnh Tristan Prewett hiện lên trong tâm trí cô.
Đôi mắt nâu sau cặp kính gọng mỏng, cái nhếch mép khinh miệt, và sự bình thản đến đáng sợ của hắn khi đối mặt với cô.
Hắn là nguyên nhân.
Hắn là kẻ đã tước đoạt hào quang của cô.
"Hắn phải trả giá..."
Rita thì thầm, hơi thở đứt quãng.
"Ta cần một vũ khí mới.
Một thứ mạnh hơn.
Độc hơn.
Một thứ có thể xé toạc lớp vỏ bọc điềm tĩnh của hắn và lôi con quái vật bên trong ra ánh sáng."
Ánh mắt cô tối lại, sâu hoắm và tuyệt vọng.
Trong đầu cô hiện lên một cái tên.
Một nơi mà ánh sáng pháp luật của Bộ Pháp Thuật không thể chạm tới, nơi những giao dịch đen tối nhất được thực hiện dưới sự bảo trợ của bóng đêm.
Hẻm Knockturn.
Gió ở Hẻm Knockturn lạnh hơn bất cứ nơi nào ở London.
Nó không chỉ thổi qua da thịt, mà dường như luồn lách vào tận xương tủy, mang theo mùi tanh của rêu mốc, mùi hôi thối của xác động vật dùng cho độc dược hắc ám, và mùi kim loại rỉ sét của những lời nguyền bị lãng quên.
Rita kéo sụp vành mũ, bước đi vội vã trên nền đá trơn trượt phủ đầy rêu đen.
Những bóng người mặc áo choàng đen lướt qua cô như những bóng ma, thì thầm những lời nguyền rủa hoặc mời chào những món hàng cấm bằng thứ ngôn ngữ rin rít.
Cô dừng lại trước cửa tiệm Borgin and Burkes.
Cánh cửa gỗ đen đúa, mục nát mở ra với tiếng chuông đồng kêu leng keng lạnh lẽo – âm thanh khô khốc như tiếng đóng nắp quan tài.
Bên trong, không khí lạnh lẽo và nồng nặc mùi sáp nến cháy dở trộn lẫn với hương trầm hương dùng để trấn áp tử khí.
Những kệ hàng chật chội bày la liệt những vật phẩm kỳ dị: một bàn tay khô héo đang co quắp (Bàn Tay Vinh Quang), một chiếc vòng cổ ngọc lục bảo tỏa ra ánh sáng xanh độc hại, và những hũ thủy tinh chứa những con mắt vẫn còn đảo qua đảo lại.
Ông Borgin đứng sau quầy, lưng gù xuống như một con kền kền già.
Mái tóc bết dầu dính chặt vào da đầu hói, đôi mắt ti hí đảo qua đảo lại đầy cảnh giác.
Hắn đang dùng một chiếc khăn bẩn thỉu để lau chùi một hộp sọ người.
"Rita Skeeter?"
Borgin nhếch môi để lộ hàm răng vàng khè, giọng nói nhớp nháp như dầu mỡ.
"Ngọn gió độc nào đưa 'Nữ hoàng tin đồn' đến cái hố này?
Tìm thuốc độc cho tình nhân?
Hay một lời nguyền để bịt miệng đối thủ?"
Rita bước tới, đặt hai tay lên mặt quầy gỗ mục.
Cô cố gắng giữ vẻ kiêu ngạo thường ngày, nhưng sự run rẩy trong giọng nói đã tố cáo cô.
"Tôi cần một cây bút," cô nói thẳng, không vòng vo.
"Không phải loại đồ chơi bán ở Tiệm Giỡn của Zonko.
Tôi cần một thứ...
đặc biệt.
Một thứ có thể viết ra những điều mà ngay cả nạn nhân cũng muốn giấu kín.
Một thứ có thể biến sự thật thành vũ khí."
Đôi mắt Borgin sáng lên một tia tham lam.
Hắn ngừng lau chiếc hộp sọ, đặt nó xuống quầy.
Hắn quan sát Rita, đánh giá sự tuyệt vọng trần trụi trên khuôn mặt cô.
Hắn biết loại khách hàng này.
Những kẻ sẵn sàng bán linh hồn để lấy lại hào quang.
Những con mồi ngon nhất.
"Ta có thứ cô cần," Borgin thì thào, giọng hắn hạ thấp xuống, mang theo âm hưởng dụ dỗ của quỷ dữ.
"Nhưng ta phải cảnh báo trước, Skeeter.
Thứ này... kén chọn chủ nhân.
Nó không phải là công cụ.
Nó là một đối tác."
Hắn lôi từ dưới một đống xương rồng khô ra một chiếc hộp gỗ mun đen tuyền.
Chiếc hộp toát ra một luồng khí lạnh lẽo, khiến lớp bụi trên quầy cũng phải dạt ra xa.
Trên nắp hộp không có khóa, mà được quấn chặt bằng những sợi xích bạc nhỏ li ti, khắc đầy những ký tự Rune cổ đại dùng để phong ấn.
Cạch.
Borgin tháo xích.
Nắp hộp bật mở.
Rita nín thở.
Bên trong, nằm trên lớp nhung đỏ thẫm như máu đông, là một cây bút lông ngỗng.
Nhưng nó không giống bất kỳ cây bút nào cô từng thấy.
Lông của nó đen nhánh, nhưng không mượt mà, mà dựng đứng lên như gai nhọn của một loài sinh vật biển sâu.
Thân bút sần sùi, có vân đỏ chạy dọc như những mạch máu li ti đang đập.
Và ngòi bút... ngòi bút được làm bằng một loại xương trắng hếu, sắc lẹm, thỉnh thoảng lại co giật nhẹ như một cái vòi hút máu đang tìm kiếm con mồi.
"Cây Bút Của Kẻ Dệt Mộng Đồi Bại (Quill of the Depraved Weaver)," Borgin giới thiệu, ánh mắt hắn nhìn cây bút với vẻ vừa say mê vừa sợ hãi.
"Nó được chế tác từ lông của một con quái vật sống trong giấc mơ của những kẻ điên loạn.
Nó không cần mực.
Nó uống... cảm xúc.
Càng nhiều hận thù, càng nhiều đố kỵ, nó viết càng hay."
Rita nhìn cây bút mê mẩn.
Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương toát ra từ nó, nhưng đồng thời cũng là một lời mời gọi đầy mê hoặc.
Nó thì thầm trong đầu cô.
Cầm lấy ta...
Ta sẽ cho ngươi quyền lực...
Ta sẽ cho ngươi thấy sự thật trần trụi...
"Giá?"
Rita hỏi, cổ họng khô khốc.
"50 Galleon.
Không mặc cả," Borgin nói chắc nịch.
"Và... ta không chịu trách nhiệm về những gì nó viết.
Một khi mực đã đổ, không thể xóa nhòa."
Rita nghiến răng.
50 Galleon là gần hết số tiền tiết kiệm còn lại của cô.
Nhưng cô không có lựa chọn.
"30 Galleon.
Và tôi sẽ quên chuyện tôi nhìn thấy ông bán cái Vòng Cổ Opal bị nguyền rủa cho một phù thủy sinh nhà Slytherin tuần trước."
Borgin khựng lại.
Hắn nheo mắt nhìn Rita, sự giận dữ thoáng qua, nhưng rồi hắn cười khẩy – một nụ cười đồng lõa.
"Được.
30 Galleon.
Cầm lấy và biến đi trước khi ta đổi ý.
Nhưng hãy nhớ kỹ lời ta, Skeeter: Đừng bao giờ để nó đói."
Rita ném túi tiền lên bàn, chộp lấy cây bút.
Ngay khi ngón tay cô chạm vào thân bút lạnh buốt, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da tay.
Cô cảm thấy một cú châm chích nhẹ ở đầu ngón tay cái – cây bút vừa nếm thử máu cô.
Nó chấp nhận cô.
Đêm đó, trong căn phòng trọ tồi tàn, Rita Skeeter bắt đầu cuộc trả thù.
Cô trải tờ giấy da dê tốt nhất lên bàn.
Cô không cần lọ mực.
Cô đặt ngòi bút xương trắng lên giấy.
"Viết về Tristan Prewett," cô ra lệnh trong đầu, dồn toàn bộ sự căm hận, ghen tị và nỗi sợ hãi của mình vào cây bút.
Cây bút rung lên bần bật.
Những mạch máu đỏ trên thân bút phồng lên, sáng rực.
Và rồi, nó bắt đầu viết.
Không cần Rita điều khiển.
Tay cô chỉ là cái giá đỡ.
Cây bút lướt đi với tốc độ chóng mặt, tạo ra những âm thanh sột soạt ghê rợn như tiếng dao cứa vào thịt.
Mực tuôn ra từ ngòi bút không phải màu đen hay tím.
Nó là màu đỏ thẫm, đặc quánh, có mùi tanh nồng của rỉ sắt... hoặc máu.
"CON RẮN KHOÁC DA SƯ TỬ: BẢN CHẤT THỰC SỰ CỦA NGƯỜI HÙNG HOGWARTS?"
"Hắn không phải anh hùng.
Hắn là một con quái vật được nuôi dưỡng bởi sự dối trá của Dumbledore.
Hắn nhìn thấu tâm can người khác bằng đôi mắt của loài bò sát..."
Rita cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong căn phòng trống.
Cảm giác quyền lực đã trở lại!
Những câu chữ tuôn ra sắc bén, độc địa, và thuyết phục đến mức chính cô cũng tin vào nó.
Cô đang nghiền nát thằng nhãi đó.
Cô đang lột da hắn.
Bài báo hoàn thành trong chưa đầy mười phút.
Nó hoàn hảo.
Nó tàn nhẫn.
Nó là một kiệt tác của sự bôi nhọ.
Nhưng... cây bút không dừng lại.
Rita muốn nhấc bút lên để ký tên.
Nhưng ngón tay cô không tuân theo lệnh não bộ.
Chúng dính chặt vào thân bút như bị keo dính chuột, hay đúng hơn, như thể da tay cô đang dung hợp với thân bút.
Cây bút co giật mạnh, kéo tay cô đi tiếp xuống dòng dưới.
"Cái... cái quái gì thế này?"
Rita hoảng hốt, cố giật tay lại.
Cây bút vẫn viết.
Nhưng lần này, nét chữ thay đổi.
Nó trở nên nguệch ngoạc, sắc nhọn, nghiêng ngả như chữ của một người điên đang gào thét.
Và nội dung... không còn nói về Tristan nữa.
"...Nhưng ai là kẻ tàn nhẫn hơn?
Là đứa trẻ đó, hay là kẻ đang cầm cây bút này?
Rita Skeeter.
Kẻ nói dối vĩ đại.
Kẻ dệt mộng đồi bại."
Mặt Rita cắt không còn giọt máu.
Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đang hiện ra dưới tay mình.
Máu trong người cô đông cứng lại.
Cây bút đang viết về cô.
"...Mụ đàn bà thảm hại đang ngồi trong căn phòng bẩn thỉu này, run rẩy vì sợ mất đi ánh hào quang giả tạo.
Mụ ta ghen tị với thằng bé.
Mụ ta ghen tị với sức mạnh.
Mụ ta sợ hãi..."
"DỪNG LẠI!"
Rita hét lên, dùng tay trái đập mạnh vào bàn tay phải đang cầm bút.
Nhưng cây bút dường như có sức mạnh của một gã khổng lồ.
Nó vẫn viết, tiếng ngòi bút cào lên giấy ngày càng to, kèn kẹt, kèn kẹt, nghe như tiếng móng tay cào lên nắp quan tài từ bên trong.
Nó bắt đầu tiết lộ những bí mật đen tối nhất.
Những bí mật mà Rita sẽ mang xuống mồ.
"...Mụ ta là một Animagus trái phép.
Một con bọ cánh cứng hèn hạ chuyên nghe lén.
Mụ ta biết những bí mật của Hẻm Knockturn nhưng không dám nói vì sợ bị trả thù.
Mụ ta đã bán đứng bạn bè để lấy tin tức..."
"KHÔNG!
KHÔNG ĐƯỢC VIẾT!"
Rita hoảng loạn tột độ.
Nếu những dòng này lọt ra ngoài, cô sẽ vào ngục Azkaban ngay lập tức.
Cô dồn toàn bộ sức lực, đứng dậy, dùng cả trọng lượng cơ thể để đè cây bút lại.
Nhưng cây bút mạnh hơn cô tưởng.
Nó kéo tay cô trượt trên mặt bàn, khắc sâu những dòng chữ xuống tận thớ gỗ.
"...Và giờ đây, mụ ta đã phạm sai lầm lớn nhất.
Mụ ta đã chọc giận Vận Mệnh.
Mụ ta nghĩ mình là thợ săn, nhưng mụ ta là con mồi.
Bánh Xe đang quay ngược, Rita.
Bánh Xe đang nghiền nát mày."
"Cút đi!"
Trong cơn tuyệt vọng, Rita vớ lấy con dao rọc giấy trên bàn, đâm mạnh vào bàn tay phải của mình.
Cơn đau thấu tim khiến cơ bắp co rút, ngón tay cô lỏng ra một chút.
Lợi dụng khoảnh khắc đó, cô giật mạnh cây bút ra và ném nó vào tường.
Cốp!
Cây bút va vào tường đá, rơi xuống sàn.
Rita thở hồng hộc, ôm bàn tay chảy máu, lùi lại, ép lưng vào góc tường.
Nhưng cơn ác mộng chưa kết thúc.
Cây bút không nằm im.
Nó lăn lóc trên sàn, rồi từ từ... dựng đứng lên.
Trong ánh nến chập chờn, cái bóng của cây bút đổ dài trên tường, trông không giống một chiếc lông vũ, mà giống một hình nhân đang bị treo ngược.
Nó bắt đầu di chuyển.
Nó nhảy lách cách trên sàn gỗ, hướng về phía Rita.
Ngòi bút xương trắng của nó dính đầy mực đỏ (và máu của Rita), phát ra ánh sáng tím ma quái.
Nó đang đói.
Nó chưa ăn đủ cảm xúc sợ hãi.
"Tránh ra...
Tránh ra..."
Rita khóc nấc lên, vơ lấy bất cứ thứ gì ném vào nó.
Sách, lọ mực, giày.
Cây bút né tránh linh hoạt như một sinh vật sống.
Nó nhảy lên bàn làm việc.
Nó bắt đầu viết trực tiếp lên mặt bàn gỗ, tiếng khắc kèn kẹt vang lên chói tai giữa đêm khuya thanh vắng.
Rita không dám nhìn, nhưng cô không thể nhắm mắt.
Cô bị thôi miên bởi dòng chữ đang hiện ra, sâu hoắm, như những vết sẹo không thể xóa nhòa.
THE HANGED MAN ĐANG CHỜ.
THE HANGED MAN ĐANG CHỜ.
KẺ TREO NGƯỢC ĐANG KHÁT VỌNG.
Và bên cạnh dòng chữ đó, cây bút bắt đầu vẽ.
Những nét vẽ nguệch ngoạc, điên loạn, nhưng dần hình thành một hình ảnh rõ ràng.
Một cái lọ thủy tinh.
Một không gian khép kín trong suốt.
Và bên trong cái lọ... là một con bọ cánh cứng đang đập cánh tuyệt vọng vào thành kính.
Bên ngoài cái lọ, cây bút vẽ một đôi mắt.
Một đôi mắt to lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy trí tuệ.
Rita hét lên một tiếng thất thanh, bịt tai lại, gục xuống sàn.
Cô nhận ra hình ảnh đó.
Đó là nỗi sợ hãi sâu kín nhất của cô.
Bị bắt giữ.
Bị giam cầm.
Bị tước đoạt tiếng nói.
Đột nhiên, cây bút dừng lại.
Nó rơi xuống mặt bàn, nằm im lìm như một vật vô tri.
Ánh sáng tím tắt ngấm.
Mực đỏ khô lại thành màu đen.
Căn phòng trở lại sự im lặng đáng sợ.
Chỉ còn tiếng thở dốc của Rita và tiếng gió rít qua khe cửa sổ.
Rita run rẩy bò dậy.
Cô nhìn cây bút với ánh mắt của một con thú bị thương.
Cô biết, mình đã ký một bản hợp đồng với quỷ dữ.
Cô đã có được vũ khí để tấn công Tristan, nhưng cái giá phải trả là sự tỉnh táo và an toàn của chính mình.
Cô run rẩy vơ lấy tờ giấy da dê đã viết xong bài báo bôi nhọ Tristan, cất nó vào phong bì.
Rồi cô quay sang nhìn cây bút.
Cô không dám chạm vào nó bằng tay trần nữa.
Cô dùng cái kẹp than lò sưởi, gắp cây bút lên, ném nó vào lại trong chiếc hộp gỗ mun.
Cô dán chằng chịt bùa Colloportus lên nắp hộp, quấn thêm ba vòng xích sắt.
Nhưng ngay cả khi đã khóa kín, Rita vẫn nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ phát ra từ bên trong hộp.
Nó vẫn đang viết.
Nó đang viết tiếp câu chuyện về sự sụp đổ của Rita Skeeter.
Và đâu đó trong màn đêm, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu quay ngược.
Sự "cắn trả" của Vận Mệnh không đến từ bên ngoài.
Nó đến từ chính công cụ mà cô lựa chọn.
Rita ngồi thụp xuống sàn, ôm lấy đầu gối, run rẩy trong bóng tối, trong khi tiếng gió ngoài cửa sổ rít lên như tiếng cười mỉa mai của một con rắn bạc.
Và trong góc phòng, cái bóng của cô in trên tường dường như đang bị một sợi dây vô hình... treo ngược lên.