[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 40: Điềm Báo Trong Chén Trà Và Chuyến Tàu Đi Vào Sương Mù
Chương 40: Điềm Báo Trong Chén Trà Và Chuyến Tàu Đi Vào Sương Mù
Bình minh tại trang trại Hang Sóc không mang đến ánh sáng.
Nó chỉ mang đến một sắc xám chì nặng nề, ốm yếu, như thể bầu trời đã bị rút cạn sinh lực sau một đêm mưa dầm dề.
Mưa vẫn rơi, không còn là những hạt nước, mà là những mũi kim lỏng lạnh buốt, kiên nhẫn đâm xuyên qua mái ngói, gõ nhịp đều đều lên những ô cửa kính mờ đục hơi nước.
Bên trong căn bếp chật chội, sự hỗn loạn quen thuộc của gia đình Weasley đã quay trở lại, nhưng lần này, nó thiếu vắng tiếng cười đùa vô tư lự.
Có một sự căng thẳng vô hình lẩn khuất trong mùi bánh mì nướng cháy cạnh và mùi ẩm mốc của những chiếc rương cũ vừa được lôi ra từ gầm cầu thang.
"Fred!
George!
Đừng có lén bỏ Pháo Đùng vào rương của Ron nữa!"
Tiếng quát của bà Molly vang lên, nhưng nghe mệt mỏi hơn mọi ngày.
Bà đang dùng đũa phép điều khiển chảo trứng bác, trong khi tay kia cố gắng chải lại mái tóc rối bù cho Ginny.
Ở góc bàn ăn, Tristan Prewett ngồi tĩnh lặng như một bức tượng thạch cao được đặt nhầm vào giữa một bãi chiến trường.
Cậu mặc bộ đồ thường phục, nhưng phong thái lại toát lên vẻ xa cách lạ lùng.
Một chiếc áo sơ mi lụa trắng cổ cao, bên ngoài khoác hờ chiếc áo len màu xám tro.
Làn da cậu trắng bệch, gần như trong suốt dưới ánh đèn dầu vàng vọt, để lộ những mạch máu xanh mờ nhạt dưới cổ tay.
Nhưng nổi bật nhất là mái tóc.
Giữa một rừng tóc đỏ cam rực rỡ, ấm áp như lửa trại của nhà Weasley, mái tóc của Tristan lại là một sắc đỏ thẫm.
Màu đỏ của rượu vang cũ.
Màu của những cánh hồng nhung đã bắt đầu rữa nát.
Một màu đỏ lạnh lẽo, quý phái và gợi lên cảm giác về máu.
Tristan đang cầm một tách trà sứ mỏng manh.
Cậu không uống, chỉ nhìn chằm chằm vào làn khói bốc lên.
Cậu cảm thấy buồn nôn trước mùi dầu mỡ của thịt xông khói.
Cơ thể cậu – hay đúng hơn là dòng máu Lilith đang chảy âm thầm – khao khát thứ gì đó tươi mới hơn, thanh khiết hơn.
"Tristan, con không ăn gì sao?"
Bà Molly lo lắng hỏi, đặt một đĩa bánh mì nướng trước mặt cậu.
"Con không đói, thưa mợ," Tristan đáp, giọng nhẹ và trầm, hơi khàn vì cái lạnh buổi sáng.
"Chỉ cần trà là đủ."
Đúng lúc đó, ngọn lửa trong lò sưởi bùng lên một màu xanh lục bảo dữ dội, xua tan cái ảm đạm của căn bếp trong giây lát.
Ông Arthur Weasley xuất hiện trong ngọn lửa, đầu tóc rối bời, bụi tro bám đầy trên vai áo choàng.
Gương mặt ông – vốn luôn hiền hậu – giờ đây méo xệch vì lo âu và thiếu ngủ.
"Molly!
Em đã chuẩn bị xong cho tụi nhỏ chưa?"
Ông Arthur nói gấp gáp, giọng vang vọng qua mạng lưới Floo, nghe như tiếng vọng từ một đường hầm sâu hun hút.
"Sắp xong rồi, Arthur.
Có chuyện gì vậy?
Anh trông như vừa đánh nhau với quỷ khổng lồ ấy," bà Molly ngừng tay, chiếc chảo trứng tự động rơi xuống bàn cái keng.
Ông Arthur thở hắt ra, đưa tay vuốt mặt.
"Tệ hơn.
Là Mad-Eye Moody."
Cái tên vừa thốt ra, không khí trong phòng bếp như đông cứng lại.
Harry và Ron ngừng nhai.
Hermione ngẩng phắt lên từ cuốn sách Bùa chú cơ bản.
"Có chuyện gì với ông ấy?"
Harry hỏi dồn.
"Ông ấy... gây rối sáng nay," ông Arthur nói, giọng hạ thấp xuống, đầy vẻ ái ngại.
"Moody nghe thấy tiếng động lạ ngoài sân.
Ông ấy nghĩ có kẻ xâm nhập.
Và ông ấy đã kích hoạt mấy cái thùng rác mê hoặc bắn nổ tung mọi thứ."
Ông Arthur lắc đầu ngán ngẩm.
"Bộ đang rối tung lên.
Amos Diggory đã phải đến đó để dọn dẹp ký ức của đám Muggle hàng xóm.
Nhưng vấn đề là Moody khẳng định...
ông ấy khẳng định có ai đó đã cố gắng đột nhập thực sự."
Tách.
Một âm thanh sắc gọn, nhỏ bé nhưng vang lên chói tai giữa sự im lặng.
Chiếc tách sứ trên tay Tristan vỡ đôi.
Không phải do cậu bóp nát.
Cậu thề là mình đang thả lỏng tay.
Chiếc tách đơn giản là tự nứt ra, như thể nó không chịu nổi áp lực vô hình nào đó đang đè nặng lên không gian.
Nước trà nóng hổi, màu nâu đỏ đậm đặc, trào ra khỏi vết nứt, chảy tràn qua những kẽ ngón tay trắng muốt của Tristan, nhỏ tong tỏng xuống khăn trải bàn màu kem.
Nhìn từ xa, nó giống hệt như máu đang tuôn ra từ bàn tay cậu.
"Ôi trời!
Tristan!"
Hermione thốt lên, vội vã rút đũa phép.
"Tergeo!"
Vết nước trà biến mất.
Nhưng Tristan vẫn ngồi im, đôi mắt xám tro mở to, đồng tử co rút lại như mắt mèo gặp ánh sáng mạnh.
Trong khoảnh khắc chiếc tách vỡ, linh tính của Con đường Vận Mệnh trong cậu đã gào thét một cảnh báo chói tai.
Một hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí cậu: Một con mắt gỗ xoay tròn điên loạn.
Một cái lưỡi rắn thè ra liếm môi.
Và bóng tối... một bóng tối ngột ngạt đang bị nhốt trong một chiếc rương.
Cái lạnh chạy dọc sống lưng Tristan, buốt giá hơn cả cơn mưa ngoài kia.
"Con... con xin lỗi," Tristan thì thầm, giọng cậu run nhẹ.
Cậu nhìn xuống bàn tay mình.
Không có vết cắt nào.
Nhưng cảm giác nhớp nháp của nước trà nóng vẫn còn ám ảnh xúc giác của cậu, gợi lên cơn khát máu tiềm thức mà cậu vội vã đè nén xuống.
"Moody không điên," Tristan đột ngột nói, ngẩng đầu nhìn vào ngọn lửa xanh nơi ông Arthur đang đứng.
Ông Arthur chớp mắt ngạc nhiên.
"Sao cơ, Tristan?"
"Trực giác của con," Tristan nói chậm rãi, cố gắng kiểm soát nhịp thở để không để lộ sự run rẩy.
"Nó nói rằng...
ông ấy đúng.
Có ai đó đã ở đó.
Hoặc thứ gì đó."
Ông Arthur nhìn chằm chằm vào đứa cháu họ xa, vào đôi mắt xám tro sâu thẳm và vẻ mặt lạnh lùng đến rợn người của cậu.
Ông rùng mình nhẹ, rồi gật đầu nghiêm nghị.
"Dượng sẽ lưu ý, Tristan.
Giờ thì nhanh lên, xe của Bộ sắp đến rồi.
Dượng phải quay lại Sở đây."
Ngọn lửa xanh vụt tắt.
Ông Arthur biến mất, để lại căn bếp chìm trong sự im lặng nặng nề hơn trước.
Harry và Ron liếc nhìn nhau lo lắng.
Vết trà loang lổ trên bàn (dù đã được tẩy sạch nhưng vẫn để lại vết ố mờ) trông giống như một điềm gở không thể chối cãi.
Mười lăm phút sau, những chiếc xe ô tô của Bộ Pháp Thuật trườn qua con đường đất lầy lội, dừng lại trước cửa Hang Sóc như những con bọ hung khổng lồ, đen bóng và trơn tuột dưới mưa.
Người lái xe, một phù thủy già với bộ mặt cau có, bước ra mở cửa.
Ông ta nhìn ngôi nhà xiêu vẹo của nhà Weasley bằng nửa con mắt, rồi lại nhìn bộ lễ phục trắng toát (lúc này đã được che bởi áo choàng đi đường) và phong thái quý tộc lạc quẻ của Tristan với vẻ khó hiểu.
"Lên xe nào, nhanh cái chân lên!"
Bà Molly thúc giục, cố gắng xua tan bầu không khí ảm đạm.
Tristan bước ra ngoài mưa.
Ngay khi những giọt nước lạnh lẽo chạm vào da, cậu cảm thấy một sự dễ chịu kỳ lạ.
Nó làm dịu đi cái nóng trong máu, làm dịu đi sự bứt rứt của dòng máu Sanguine.
Cậu hít sâu mùi đất ẩm, mùi mục rữa của lá cây – những mùi hương mà người thường thấy khó chịu, nhưng với cậu lại thơm tho như nước hoa thượng hạng.
Cậu ngồi vào ghế sau cùng, cạnh cửa sổ.
Mercury, con Niffler lông bạc, ngoan ngoãn chui vào túi áo trong của cậu, chỉ thò cái mũi hồng ra hít hít không khí.
Chiếc xe lao đi, xuyên qua màn mưa dày đặc.
Cả nhóm Harry, Ron, Hermione và Ginny ngồi ở phía trước, rôm rả bàn tán về Cúp Quidditch Thế giới và những lời đồn đại về sự kiện bí mật ở Hogwarts năm nay.
"Mình cá là một cuộc thi đấu," Fred nói vọng xuống từ ghế trên.
"Hoặc là một chuyến đi thực tế đến rừng rậm Amazon!"
George hùa theo.
Tristan không tham gia.
Cậu tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, nhìn cảnh vật trôi qua nhòe nhoẹt.
Những cái cây ven đường vặn vẹo trong gió bão trông như những cánh tay xương xẩu đang cố vươn ra bắt lấy chiếc xe.
Đột nhiên, Mercury trong túi áo cậu rít lên một tiếng chói tai: "Kéttt!"
Đồng tử Tristan co lại.
Theo phản xạ của một Monster, cậu không suy nghĩ mà hét lên:
"Cúi xuống!"
Cả xe giật mình.
Nhưng uy lực trong giọng nói của Tristan khiến mọi người vô thức làm theo.
RẦM!
Một nhánh sồi cổ thụ khổng lồ, bị gió quật gãy, rơi sầm xuống ngay sát nắp ca-pô chiếc xe, chỉ cách kính chắn gió vài inch.
Chiếc xe phanh gấp, trượt dài trên bùn một đoạn rồi dừng lại, bánh xe quay tít.
Nếu họ đi nhanh hơn một giây, nhánh cây đó đã đâm xuyên qua trần xe, ngay vị trí của Ron và Harry.
Tài xế mặt cắt không còn giọt máu, quay lại nhìn trân trân vào đám trẻ.
"Merlin ơi... làm sao... làm sao cậu biết?"
Tristan ngồi thẳng lại, chỉnh lại cổ áo sơ mi, gương mặt vẫn lạnh tanh không chút cảm xúc, dù tim cậu đang đập dồn dập trong lồng ngực.
"Chỉ là may mắn thôi," cậu nói, giọng bình thản đến mức vô tình.
"Tôi thấy bóng của nó đổ xuống trước khi nó rơi."
Ron nuốt nước bọt ừng ực, mặt tái mét nhìn nhánh cây to bằng bắp đùi người lớn đang nằm chắn ngang đường.
Cậu quay sang nhìn Tristan với ánh mắt vừa biết ơn vừa sợ hãi.
"Bồ... bồ thực sự làm tớ sợ đấy, Tristan."
Tristan không đáp.
Cậu chỉ khẽ vuốt ve đầu con Mercury đang run rẩy trong túi áo.
Không phải may mắn, cậu nghĩ.
Là xác suất.
Mình đã nhìn thấy 'đường chết' của cái cây đó hiển hiện trong không trung.
Ga King's Cross ồn ào và hỗn loạn, một sự tương phản hoàn toàn với sự tĩnh lặng chết chóc trong chiếc xe.
Bà Molly dẫn đầu đoàn quân đi qua bức tường chắn giữa sân ga số 9 và 10.
Lần lượt từng người biến mất vào cột đá.
Khi Tristan bước qua bức tường, thế giới xám xịt của London Muggle biến mất, thay vào đó là làn khói trắng dày đặc và màu đỏ rực rỡ của Tàu Tốc hành Hogwarts.
Tiếng còi tàu hú lên, tiếng cú kêu, tiếng mèo rên rỉ tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc.
Nhưng năm nay, Tristan cảm thấy nó khác.
Giữa biển người chen chúc, cậu cảm nhận được những dòng chảy năng lượng bất thường.
Có sự lo âu.
Có sự phấn khích giả tạo.
Và có những "điểm đen" di động – những phù thủy mang theo những vật phẩm hắc ám hoặc những ý đồ đen tối.
"Tristan!"
Bà Molly kéo cậu lại, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Bà ôm chầm lấy cậu.
Cái ôm của bà chặt, ấm nóng và tràn đầy tình thương.
Đối với một người mang dòng máu lạnh như Tristan lúc này, cái ôm đó gần như gây bỏng rát.
Nhưng cậu không đẩy ra.
Cậu nhắm mắt lại, để hơi ấm đó sưởi tan đi chút băng giá trong lồng ngực mình.
"Chăm sóc bản thân nhé, con trai," bà thì thầm vào tai cậu.
"Và làm ơn, giữ cho Ron tránh xa rắc rối."
"Con sẽ cố, thưa mợ," Tristan đáp nhẹ, tách ra khỏi cái ôm.
Cậu xách vali lên tàu, tìm đến một toa trống ở cuối đoàn tàu, nơi ít người qua lại nhất.
Cậu cần sự yên tĩnh.
Cần bóng tối.
Harry, Ron và Hermione đã tìm được chỗ ở toa trên.
Họ vẫy tay gọi cậu, nhưng Tristan chỉ lắc đầu nhẹ, ra hiệu mình muốn ngồi một mình.
Cậu biết sự hiện diện của mình lúc này – với cái khí chất u ám và những điềm báo rùng rợn – sẽ chỉ làm hỏng không khí của họ.
Cửa toa đóng lại.
Tristan ngồi xuống ghế, thở hắt ra.
Cậu rút chiếc răng rồng của Barnaby ra khỏi túi.
Nó lạnh toát, lạnh đến mức cậu có cảm giác nó đang hút nhiệt lượng từ tay mình.
Tàu bắt đầu lăn bánh.
Khung cảnh sân ga trôi tuột về phía sau.
Những gương mặt vẫy tay chào tạm biệt nhòe đi.
Tristan nhìn ra cửa sổ.
Mưa tạt vào kính xe, tạo thành những dòng sông nhỏ méo mó.
Đoàn tàu tăng tốc, lướt qua những vùng ngoại ô London, tiến vào vùng đồng quê xanh mướt nhưng ảm đạm dưới màn mưa.
Cậu đang chìm vào suy tư về sự cố cái tách trà và nhánh cây gãy, thì đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi thốc qua khe cửa sổ chưa đóng chặt.
Một chiếc lá phong đỏ thẫm – màu đỏ y hệt mái tóc của cậu – bị gió cuốn vào, dập mạnh vào mặt kính cửa sổ ngay trước tầm mắt Tristan.
Nó dính chặt ở đó, ướt sũng, che khuất một góc nhìn quan trọng ra bên ngoài.
Chính vì chiếc lá đó, Tristan đã không nhìn thấy cảnh tượng diễn ra trên ngọn đồi phía xa, nơi đoàn tàu vừa lướt qua.
Ở đó, đứng giữa mưa gió, là một con chó đen khổng lồ đang nhìn theo đoàn tàu.
Và bên cạnh con chó, mờ ảo trong sương mù, là một bóng người mặc áo choàng xám, tay cầm một chiếc gậy gỗ sần sùi, đang vẽ một biểu tượng lạ vào không trung – một biểu tượng hình con mắt không có tròng.
Chiếc lá trượt xuống.
Khung cảnh bên ngoài trở lại bình thường: chỉ là những cánh đồng trống trải và mưa giăng kín lối.
Tristan chớp mắt.
Cậu cảm thấy mình vừa bỏ lỡ một thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
Mercury trong túi áo cậu bỗng rúc sâu vào trong, cuộn tròn lại, run lên bần bật.
"Sao vậy nhóc?"
Tristan thì thầm, ngón tay vuốt ve bộ lông của con vật nhỏ.
Nhưng Mercury không kêu lên tiếng nào.
Bản năng loài vật mách bảo nó rằng im lặng là cách tốt nhất để sinh tồn lúc này.
Đoàn tàu Tốc hành Hogwarts lao vun vút trong màn mưa, như một con rắn sắt đỏ khổng lồ đang trườn mình vào một vùng sương mù dày đặc, nơi những con quái vật của quá khứ và tương lai đang kiên nhẫn phục kích.
Và Tristan Prewett, với bàn tay lạnh lẽo và dòng máu đang thì thầm những lời nguyền cổ xưa, ngồi đó, đơn độc đối diện với hình bóng phản chiếu của chính mình trên cửa kính đen ngòm.