[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts- Quyển 3
Chương 20: Dạ Tiệc Tím, Những Con Rối Và Lá Bài Định Mệnh
Chương 20: Dạ Tiệc Tím, Những Con Rối Và Lá Bài Định Mệnh
Căn bếp của Trang trại Hang Sóc đang trải qua một cuộc khủng hoảng dân số chưa từng có.
Với sự trở về đột ngột của hai người anh lớn Bill và Charlie, cộng thêm sự hiện diện của Hermione và Harry, không gian vốn đã chật chội nay trở nên ngột ngạt như một cái nồi áp suất sắp nổ tung.
Mùi súp bí ngô đặc quánh, mùi hành tây phi cháy cạnh, mùi mồ hôi của đám con trai sau một ngày nắng nóng, và cái mùi hăng hắc đặc trưng của thuốc súng từ túi áo Fred và George tạo nên một hỗn hợp không khí đặc quánh, tưởng chừng có thể cắt ra từng miếng được.
"Oái!
Ron, đừng dẫm lên chân anh!"
Charlie kêu lên, cố gắng lách qua người em trai để với lấy cái môi múc canh.
Cánh tay đầy sẹo bỏng của anh va vào chạn bát, khiến mấy cái đĩa thiếc kêu loảng xoảng.
"Em xin lỗi!
Nhưng ở đây chật quá!
Con heo rừng của anh Bill chiếm hết chỗ rồi!"
Ron càu nhàu, huých cùi chỏ vào cái rương da to tướng của Bill.
Bà Molly Weasley, khuôn mặt đỏ bừng vì hơi nóng từ ba cái lò đang hoạt động hết công suất, quệt mồ hôi trán bằng tay áo.
Bà vừa dùng đũa phép điều khiển con dao thái cà rốt, vừa hét lên át tiếng ồn:
"Mấy đứa ra ngoài bớt đi!
Đừng đứng chắn đường mẹ!
Fred, George, mang cái nồi đó ra bàn...
à không, bàn cũng hết chỗ rồi!"
Ginny Weasley, người nhỏ nhất và cũng nhanh nhẹn nhất, đang ngồi vắt vẻo trên bậu cửa sổ để tránh bị giẫm đạp.
Cô bé chán nản nhìn ra ngoài trời, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ rực cả bầu trời phía Tây.
Ánh mắt cô bé lướt qua hàng rào gỗ mục nát của nhà mình, băng qua con đường mòn nhỏ, và dừng lại ở Dinh thự Prewett cách đó không xa.
Nơi đó, một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt đang hiện ra.
Những dải hoa Tử Đằng tím ngắt đang rủ xuống từ những giàn leo cổ kính, đung đưa nhẹ nhàng trong gió như những tấm rèm nhung khổng lồ.
Chúng không chỉ đẹp.
Chúng toát ra một vẻ gì đó... ma mị, mời gọi, và mát lạnh, đối lập hoàn toàn với cái nóng hầm hập và sự hỗn loạn của Hang Sóc.
"Mẹ!"
Ginny reo lên, giọng lảnh lót.
"Hay chúng ta sang nhà Tristan ăn đi?
Khu vườn Tử Đằng bên đó đang nở rộ đẹp lắm!
Lại còn rộng rãi và mát mẻ nữa!"
Cả căn bếp bỗng chốc im bặt.
Mọi hoạt động dừng lại.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tristan Prewett.
Tristan đang đứng nép mình ở góc tường, ngay cạnh cửa ra vào, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình để bảo vệ bộ vest thủ công đắt tiền khỏi những vết bắn của nước sốt.
Nghe thấy đề nghị của Ginny, cậu hơi nhướng mày, rồi mỉm cười – một nụ cười nhẹ nhàng, đúng mực, che giấu sự tính toán nhanh nhạy trong đầu.
"Một ý kiến tuyệt vời, Ginny," Tristan gật đầu, bước ra khỏi góc tối.
Phong thái của cậu ung dung đến mức khiến sự hỗn loạn xung quanh dường như dạt ra hai bên.
"Khu vườn Tử Đằng đang ở độ rực rỡ nhất.
Và Mercury..."
Cậu vỗ nhẹ vào con Niffler đang thò cái mũi đen ươn ướt ra từ túi áo vest.
"...vẫn đang tập luyện kiếm thuật.
Nó sẽ rất vui nếu có khán giả."
Bà Molly ngừng khuấy nồi súp, vẻ mặt đầy ái ngại.
"Nhưng phiền cháu quá, Tristan.
Nhà cửa bên đó... lại phải dọn dẹp..."
"Dobby sẽ rất buồn nếu biết mợ nghĩ cậu ấy không thể phục vụ một bữa tiệc nhỏ," Tristan nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, đánh trúng vào tâm lý tôn trọng gia tinh của bà Molly (dù bà không thích Dobby lắm hồi trước).
"Hơn nữa, không gian thoáng đãng sẽ tốt hơn cho... hệ thần kinh của mọi người sau sự cố 'kẹo bơ' ban nãy."
Cậu liếc nhìn Fred và George.
Hai anh chàng song sinh nhún vai, cười toe toét đầy vẻ vô tội.
Bà Molly nhìn quanh căn bếp chật chội, rồi nhìn những đứa con đang mồ hôi nhễ nhại.
Bà thở dài, gật đầu dứt khoát.
"Được rồi!
Vậy chúng ta sẽ di dời sang đó!
Arthur, anh giúp em bê cái nồi hầm!
Bill, Charlie, hai đứa mang thêm ghế!
Harry, con mang phụ mấy cái đĩa nhé!"
Một cuộc "di cư" ồn ào và vui vẻ bắt đầu.
Khi Harry Potter bước qua cánh cổng sắt rèn nghệ thuật của Dinh thự Prewett, cậu cảm thấy như mình vừa bước qua một lớp màng vô hình ngăn cách hai thế giới.
Sau lưng cậu là Trang trại Hang Sóc, rực rỡ, ồn ào và thực tế.
Còn trước mặt cậu, Dinh thự Prewett hiện lên như một giấc mơ bán thực bán hư.
Mặt trời đã lặn xuống dưới đường chân trời, nhưng khu vườn không hề tối.
Hàng ngàn, hàng vạn chùm hoa Tử Đằng tím biếc rủ xuống từ những giàn leo cao vút, phát ra một thứ ánh sáng lân tinh mờ ảo.
Chúng mọc dày đặc, ken dày vào nhau tạo thành những mái vòm tự nhiên, che kín cả bầu trời sao.
Không khí ở đây mát lạnh, thậm chí là hơi se sắt, mang theo một mùi hương nồng nàn, ngọt ngào nhưng có chút gì đó gây say, khiến đầu óc người ta lâng lâng.
"Chà..."
Harry thốt lên, mắt mở to sau cặp kính tròn.
Cậu chưa bao giờ thấy nhiều hoa đến thế.
Chúng giống như những thác nước màu tím đang đổ xuống từ hư không.
Hermione Granger đi ngay bên cạnh cậu, đôi mắt nâu nheo lại đầy vẻ phân tích.
Cô bé đưa tay ra, chạm nhẹ vào một chùm hoa rủ xuống thấp.
Những cánh hoa mềm mại chạm vào da cô, nhưng Hermione rùng mình rụt tay lại.
"Kỳ lạ thật," Hermione lầm bầm, giọng nói mang đậm tính học thuật nhưng pha lẫn sự hoài nghi.
"Đây là Wisteria floribunda (Tử Đằng Nhật Bản), nhưng... bây giờ là tháng Bảy.
Loài này thường nở vào cuối xuân đầu hè.
Và tốc độ sinh trưởng này... nó phi lý về mặt sinh học."
Cô quay sang Tristan, người đang đi thong thả phía sau, tay đút túi quần.
"Tristan, cậu dùng bùa Thúc Ép Tăng Trưởng (Herbivicus) à?
Nhưng bùa đó không thể duy trì lâu thế này được.
Nhìn rễ của chúng kìa, chúng như đang... bò đi vậy."
Tristan mỉm cười, một nụ cười bí hiểm dưới ánh sáng tím mờ ảo.
Thực tế, sự đột biến của khu vườn là do ảnh hưởng từ năng lượng "Sinh Mệnh" của con đường Monster và sự hiện diện của Dấu ấn trên tay cậu.
Những cái cây này đang "sống" theo một nghĩa đen tối hơn nhiều so với thực vật bình thường.
"Không phải bùa chú đâu, Hermione," Tristan đáp, giọng điệu nửa đùa nửa thật.
"Là do Mercury đấy."
"Con Niffler á?"
Ron chen vào, há hốc mồm.
"Ừ.
Gần đây nó bị ám ảnh bởi một bộ kịch Muggle tên là Kimetsu no Yaiba.
Trong đó, hoa Tử Đằng được dùng để xua đuổi quỷ dữ.
Mercury đã... bằng cách nào đó, tìm được giống hoa này và bắt Dobby trồng khắp nơi để bảo vệ kho báu của nó."
Hermione nhướng mày, vẻ mặt rõ ràng là: Cậu nghĩ tớ tin cái lý do ngớ ngẩn đó sao?
"Một con Niffler xem kịch Muggle và biết làm vườn?"
Cô bé hỏi lại, giọng đầy hoài nghi.
"Thế giới phép thuật đầy rẫy những điều kỳ diệu mà sách giáo khoa chưa cập nhật đâu, cô bạn," Tristan nháy mắt, khéo léo lảng tránh câu hỏi sâu hơn.
Dưới tán cây sồi cổ thụ – nơi những dây leo Tử Đằng đã quấn chặt lấy thân cây già cỗi, biến nó thành một tháp hoa khổng lồ – Dobby đã chuẩn bị sẵn sàng.
Chiếc bàn dài bằng gỗ gụ đen bóng được phủ khăn trải bàn trắng tinh, bên trên bày biện những bộ dao nĩa bạc sáng loáng phản chiếu ánh sáng tím ma mị.
Những ngọn nến bay lơ lửng trên không trung, nhưng thay vì lửa vàng, chúng cháy bằng ngọn lửa màu xanh lam nhạt, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí cho bữa tiệc.
"Mời các vị khách quý vào bàn!"
Dobby cúi rạp người, cái mũi dài quét đất.
Hôm nay chú mặc một chiếc áo vest đuôi tôm tí hon (do Tristan may), trông vô cùng bảnh bao và chuyên nghiệp.
Bà Molly đặt nồi súp xuống, nhưng bà không dừng lại ở đó.
Với bản năng của một người mẹ luôn lo sợ con cái bị đói, bà bắt đầu lôi từ trong cái túi không gian ra hàng tá hộp thức ăn dự trữ.
"Mẹ làm hơi nhiều pa-tê gan ngỗng, Tristan, con giữ lại mà ăn dần nhé," bà Molly dúi vào tay cậu một hũ lớn.
"Cả bánh kiệu muối nữa.
À, còn mấy cái bánh nướng nhân thịt này..."
Chẳng mấy chốc, sự sang trọng, lạnh lẽo của bàn tiệc kiểu quý tộc Prewett đã bị "xâm chiếm" bởi sự ấm áp, dân dã và đầy ắp tình thương của các món ăn nhà Weasley.
Tristan nhìn cảnh đó, lòng chợt thấy ấm áp lạ thường.
Sự đối lập này – giữa cái lạnh lẽo của "Quái Vật" và cái nóng hổi của "Gia Đình" – chính là thứ cậu đang khao khát.
"Cảm ơn mợ Molly," cậu nói chân thành.
"Cháu sẽ ăn hết."
Mọi người ngồi vào bàn.
Harry ngồi giữa Ron và Hermione.
Đối diện cậu là Bill và Charlie.
Tristan ngồi ở đầu bàn bên kia, đối diện với ông Arthur Weasley, như một vị chủ nhà nhỏ tuổi.
Ginny ngồi ngay cạnh Tristan.
Cô bé có vẻ phấn khích quá mức, đôi mắt sáng lấp lánh cứ dán chặt vào cậu bạn hàng xóm.
"Anh Tristan này," Ginny lên tiếng, giọng ngọt ngào.
"Anh có thể cho em mượn Mercury chơi một chút sau bữa ăn không?"
Tristan đang cắt một miếng bít tết, tay dao tay nĩa dừng lại.
Cậu ngẩng lên, nhìn Ginny với ánh mắt điềm tĩnh.
"Ginny," cậu nói nhẹ nhàng.
"Tớ nhớ không nhầm thì chúng ta sinh cùng năm.
Thậm chí tớ còn sinh sau cậu một tháng.
Chúng ta đều 13 tuổi."
Ginny đỏ mặt, lúng túng nghịch lọn tóc đỏ của mình.
"Em biết... nhưng mà..."
"Nhưng mà trông cậu già đời quá chứ gì?"
Fred ngồi gần đó, vừa nhai nhồm nhoàm vừa chen vào.
"Nhìn bộ vest kìa, nhìn cái cách cầm dao nĩa kìa.
Ai bảo nó bằng tuổi Ron?
Trông như ông cụ non 30 tuổi ấy!"
George gật đầu lia lịa.
"Đúng đấy!
Harry với Ron lớn hơn nó một tuổi, năm nay lên năm Tư rồi, mà nhìn như hai đứa trẻ con khi đứng cạnh Tristan."
Harry và Ron nhìn nhau, cười khổ.
Quả thật, Harry 14 tuổi, là đàn anh khóa trên, nhưng mỗi khi đứng trước Tristan, cậu luôn có cảm giác mình là người cần được che chở và hướng dẫn.
Tristan mỉm cười, một nụ cười vừa khiêm tốn vừa xa cách.
"Tớ chỉ là... già trước tuổi thôi.
Vậy nên Ginny, cứ gọi tớ là Tristan.
Hoặc bạn.
Đừng gọi 'anh', tớ tổn thọ mất."
Ginny gật đầu lia lịa, mặt đỏ bừng như quả cà chua, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ thì không hề giảm bớt.
Bữa tiệc trôi qua trong tiếng cười nói rôm rả.
Mercury thực hiện màn biểu diễn "Diệt Quỷ" bằng một cành cây khô, khiến mọi người cười nghiêng ngả.
Nhưng khi trăng lên cao, và những ngọn nến xanh lam bắt đầu cháy thấp xuống, không khí trở nên trầm lắng hơn.
Tristan rút khăn tay lau miệng, rồi từ từ lấy ra từ túi áo trong một bộ bài.
Không phải bài tây Muggle, cũng không phải bài Exploding Snap.
Đó là một bộ bài Tarot cổ, các lá bài to bản, viền mạ vàng đã xỉn màu, mặt sau vẽ hình những con mắt mở to đang nhìn chằm chằm.
"Để tiêu cơm," Tristan nói, giọng trầm xuống, thu hút sự chú ý của cả bàn.
"Có ai muốn xem một chút về... tương lai không?"
"Bói toán à?"
Hermione bật thốt lên ngay lập tức, mũi hếch lên vẻ khinh thường.
"Đó là một nhánh pháp thuật rất mơ hồ và thiếu chính xác, Tristan ạ.
Giáo sư McGonagall nói rằng môn Tiên tri chỉ dành cho những kẻ thích tự huyễn hoặc."
"Khoa học gọi là 'xác suất thống kê', tâm lý học gọi là 'hiệu ứng Forer', còn chúng ta gọi là 'Định Mệnh'," Tristan đáp trả một cách mượt mà, tay tráo bộ bài điêu luyện.
Tiếng bài sột soạt vang lên như tiếng lá khô trong gió.
"Tớ không nói tớ nhìn thấy tương lai.
Tớ chỉ...
đọc những khả năng."
"Em!
Em muốn xem!"
Ginny giơ tay lên, hào hứng.
"Được thôi," Tristan mỉm cười với Ginny.
"Nhưng khách quý trước.
Harry?"
Cậu quay sang Harry Potter.
Harry giật mình.
Cậu nhìn bộ bài cũ kỹ trên tay Tristan.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu, nhưng không phải do sợ hãi, mà là sự tò mò mãnh liệt.
"Được...
được thôi," Harry gật đầu.
Tristan trải bộ bài ra bàn theo hình cánh quạt.
"Bốc ba lá.
Quá khứ.
Hiện tại.
Tương lai.
Dùng tay trái, tay của trực giác."
Harry nuốt nước bọt, vươn tay trái ra.
Ngón tay cậu lướt qua những lá bài lạnh lẽo.
Cậu rút ba lá và đặt úp xuống mặt bàn gỗ.
Không gian xung quanh dường như tối lại.
Tiếng dế kêu im bặt.
Những bông hoa Tử Đằng ngừng đung đưa.
Chỉ còn tiếng hít thở của những người xung quanh.
Tristan lật lá bài đầu tiên.
Quá khứ.
Hình ảnh một người phụ nữ khỏa thân đang đổ nước từ hai chiếc bình xuống dòng suối, trên đầu là một ngôi sao lớn tám cánh tỏa sáng rực rỡ.
THE STAR (Ngôi Sao)
"Lá Ngôi Sao," Tristan thì thầm, giọng nói như vọng về từ một nơi rất xa.
"Biểu tượng của hy vọng, sự hàn gắn và niềm tin sau cơn bão.
Trong quá khứ gần đây, cậu đã tìm thấy một ánh sáng dẫn đường."
Tristan ngước mắt lên nhìn Harry, ánh mắt xám tro xoáy sâu vào tâm can cậu.
"Một người dẫn đường tinh thần.
Người đã mang lại cho cậu niềm tin rằng cậu không cô độc.
Một người từng bị che khuất bởi bóng tối, nhưng giờ đã tỏa sáng."
Harry nín thở.
Sirius Black.
Chú Sirius.
Người cha đỡ đầu mà cậu vừa tìm lại được năm ngoái.
Tristan nói đúng.
Chú ấy chính là Ngôi sao hy vọng của cậu.
"Đúng..."
Harry thì thầm.
Hermione nhíu mày, định nói gì đó về việc "ai cũng có hy vọng", nhưng cô bé im lặng khi thấy vẻ mặt xúc động của Harry.
Tristan lật lá bài thứ hai.
Hiện tại.
Một tòa tháp cao bị sét đánh trúng, vỡ tan tành.
Hai con người đang rơi xuống từ đỉnh tháp giữa ngọn lửa.
THE TOWER (Tòa Tháp)
Không khí trên bàn ăn bỗng chốc lạnh toát.
Ron rùng mình.
"Tòa Tháp," Tristan nói, giọng đanh lại, không còn chút ấm áp nào.
"Sự sụp đổ đột ngột.
Biến cố.
Phá vỡ những ảo tưởng an toàn."
"Nghĩa là sao?"
Harry hỏi, giọng run run.
"Nghĩa là sự bình yên giả tạo đang kết thúc, Harry," Tristan giải thích, ngón tay miết nhẹ lên hình ảnh tia sét.
"Cái lồng kính ở Privet Drive đã vỡ.
Những bức tường bảo vệ cậu đang rung chuyển.
Hiện tại của cậu là sự hỗn loạn.
Một thay đổi lớn sắp ập đến, và nó sẽ không nhẹ nhàng đâu."
Harry nghĩ đến giấc mơ về Voldemort, về vết sẹo đau nhói.
Cậu nghĩ đến Cúp Quidditch Thế giới sắp tới.
"Đừng làm cậu ấy sợ, Tristan," Bill Weasley lên tiếng, giọng nghiêm túc.
"Đó chỉ là những lá bài."
"Chỉ là bài thôi," Tristan đồng ý, nhưng tay cậu đã vươn tới lá thứ ba.
"Và đây là...
Tương lai."
Cậu lật lá bài lên.
Một bộ xương mặc giáp đen cưỡi trên con ngựa trắng, tay cầm lá cờ đen có hình bông hồng trắng.
Bên dưới vó ngựa là những xác người, cả vua chúa lẫn thường dân.
DEATH (Tử Thần)
Một tiếng thảng thốt vang lên từ phía Ginny.
Bà Molly đưa tay che miệng.
Mặt Harry tái mét.
"Tử...
Tử thần sao?"
Cậu lắp bắp.
"Mình sẽ chết ư?"
"Không," Hermione can thiệp ngay lập tức, giọng cô bé run rẩy nhưng cương quyết.
"Trong Tarot, lá Death hiếm khi có nghĩa là cái chết vật lý.
Nó thường mang nghĩa bóng."
"Hermione nói đúng," Tristan gật đầu, nhưng nụ cười của cậu đã tắt ngấm.
Ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm, đen tối như màn đêm dưới tán hoa Tử Đằng.
"Lá Death là sự kết thúc của một giai đoạn để mở ra một cái gì đó mới.
Sự lột xác.
Sự biến đổi không thể đảo ngược."
Cậu nhìn thẳng vào Harry.
"Tuổi thơ của cậu sẽ kết thúc vào năm nay, Harry Potter.
Những gì cậu sắp đối mặt sẽ thay đổi con người cậu mãi mãi.
Cậu sẽ phải để lại con người cũ của mình phía sau...
để tái sinh thành một chiến binh."
Tristan thu lại ba lá bài, xếp chúng lại thành một xấp gọn gàng.
"Đừng sợ lá bài Tử Thần.
Hãy sợ việc cậu không đủ dũng cảm để thay đổi khi nó đến."
Sự im lặng bao trùm bàn tiệc.
Không ai dám nói lời nào.
Gió thổi qua giàn hoa Tử Đằng, tạo nên tiếng xào xạc như ngàn tiếng thì thầm của những linh hồn vô hình.
"Thôi nào!"
Ông Arthur Weasley vỗ tay cái bốp, cố gắng xua tan bầu không khí u ám.
"Chỉ là trò chơi thôi mà!
Tristan giỏi dọa người thật đấy!
Nào, ai muốn tráng miệng bằng bánh Tart mật mía không?"
Mọi người gượng cười, cố gắng quay lại với không khí vui vẻ.
Nhưng Harry vẫn ngồi đó, nhìn chằm chằm vào bàn tay trái của mình – bàn tay vừa lật mở định mệnh.
Ngôi Sao.
Tòa Tháp.
Tử Thần.
Cậu cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai.
Và khi cậu ngước lên nhìn Tristan, cậu thấy người bạn 13 tuổi của mình đang nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của khu vườn, nơi những dây hoa Tử Đằng đang uốn éo như những con rắn tím.
Tristan biết điều gì đó.
Cậu ấy biết nhiều hơn những gì cậu ấy nói.
Và trong khoảnh khắc đó, dưới bầu trời đêm đầy sao và dưới tán hoa ma mị, Harry nhận ra rằng, mùa hè này không phải là một kỳ nghỉ.
Nó là khoảng lặng trước cơn bão.