Địa điểm: Quảng trường Trafalgar – London.
Thời gian: 4:45 Chiều.
Thời tiết: Mây đen vần vũ, áp suất không khí thấp đến ngạt thở.
Hoàng hôn không buông xuống London một cách dịu dàng.
Nó ập xuống như một tấm vải liệm đẫm máu.
Những đám mây chì nặng trĩu sà xuống thấp đến mức dường như sắp chạm vào đỉnh Cột Nelson, biến bầu trời thành một vòm hầm ngột ngạt.
Ánh sáng tự nhiên bị bóp nghẹt, thay vào đó là thứ ánh sáng nhân tạo vàng vọt, bệnh hoạn hắt ra từ những ngọn đèn đường vừa bật sáng sớm hơn thường lệ.
Tristan đứng nép mình trong cái bóng khổng lồ đổ xuống từ Viện Quốc gia (National Gallery).
Cậu không nhìn vào những kiệt tác nghệ thuật bên trong, mà nhìn ra "bức tranh" hỗn loạn của nhân gian bên ngoài.
Gió sông Thames thốc lên từng cơn lạnh buốt, luồn qua lớp áo măng-tô, liếm vào da thịt cậu như những lưỡi dao băng giá.
Nhưng cái lạnh thực sự không đến từ gió.
Nó đến từ Linh tính.
Trong đôi mắt của một kẻ thuộc Danh Sách 8: Robot, thế giới không vận hành theo cảm xúc.
Nó là những đường thẳng, những con số và xác suất.
Nhưng với trực giác của Quái Vật (Monster), cậu nhìn thấy những sợi chỉ vô hình của vận mệnh đang rối tung lên tại quảng trường này.
Một cơn bão đang hình thành, và cậu đang đứng ngay tâm mắt bão.
"Anh Holmes..."
Tiếng gọi lí nhí của Apollo kéo Tristan về thực tại.
Cậu bé đang run rẩy.
Không chỉ vì lạnh.
Apollo ôm chặt cuốn sổ tay vào ngực như một tấm khiên mỏng manh, đôi mắt xám tro đảo liên tục, quét qua những khuôn mặt xa lạ trong đám đông với vẻ cảnh giác của một con thú nhỏ bị thương.
"Có quá nhiều người," Apollo thì thầm, giọng nghẹn lại.
"Và... em cảm thấy có ai đó đang nhìn chúng ta.
Không phải nhìn kiểu tò mò.
Mà là nhìn như muốn... mổ xẻ."
Tristan siết nhẹ bàn tay lên đầu gậy gỗ mun, cảm nhận vân gỗ lạnh lẽo dưới lớp găng tay.
"Em cảm nhận đúng đấy, Watson.
Đừng quay đầu lại.
Giữ nguyên tư thế."
Cách vị trí của họ khoảng ba mươi mét, bên cạnh đài phun nước phía Tây, một vở bi hài kịch đang diễn ra.
Kogoro Mouri – vị thám tử ngủ gật lừng danh – đang trong trạng thái hưng phấn quá độ (có lẽ do men rượu từ bữa trưa).
Ông ta vỗ bồm bộp vào mông một trong bốn con sư tử đá khổng lồ bằng đồng đen, cười hô hố:
"Nhìn đi Ran!
Con sư tử này trông đần độn y hệt gã thanh tra Megure lúc bị vợ mắng!
Ha ha ha!
Ta cá là nếu nó sống dậy, ta chỉ cần một đòn Judo là nó nằm đo ván!"
"Bố!
Làm ơn đi!"
Ran Mouri đỏ mặt tía tai, cố gắng kéo tay ông bố say xỉn xuống, trong khi những du khách Anh quốc lịch thiệp xung quanh bắt đầu ném về phía họ những cái nhìn khinh bỉ pha lẫn khó chịu.
Nhưng mối đe dọa không đến từ gã đàn ông ồn ào đó.
Mối đe dọa nằm ở đứa trẻ đứng tách biệt khỏi đám đông.
Edogawa Conan.
Cậu bé đeo kính, mặc áo khoác xanh lam, hai tay đút túi quần, đứng im lìm như một tảng đá giữa dòng nước chảy xiết.
Cậu ta không nhìn bố mình.
Cậu ta không nhìn những con sư tử.
Đôi mắt sau tròng kính phản chiếu ánh đèn đường loang loáng, quét qua quảng trường theo từng khu vực, phương pháp và lạnh lùng như một máy quét radar quân sự.
Tristan cảm thấy sống lưng mình tê dại.
Đó là "Cái nhìn của Thợ Săn".
Cậu biết Conan đang tìm gì.
Cậu bé đang tìm kiếm bất kỳ sự bất thường nào: một bóng người lén lút, một ánh mắt lảng tránh, hay một gã đàn ông mặc đồ đen kỳ dị giữa đám đông du khách sặc sỡ.
"Hắn đang ở đây," Conan lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình cậu nghe thấy, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao cạo.
"Linh tính của mình không bao giờ sai.
Tên tội phạm ở Bảo tàng Anh... hắn đang theo dõi chúng ta."
Tristan hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp tim.
Cậu đang đối đầu với bộ não logic đáng sợ nhất thế giới anime trinh thám.
Bất kỳ sơ hở nào, dù là nhỏ nhất, cũng sẽ bị phóng đại và phân tích.
"Nghe đây, Apollo," Tristan thì thầm, không mấp máy môi quá nhiều.
"Manh mối thứ tư nằm ngay dưới chân con sư tử mà người đàn ông râu kẽm kia đang dựa vào.
Chúng ta không thể đến gần đó."
"Vậy... chúng ta bỏ cuộc sao?"
Apollo hỏi, giọng đầy lo lắng.
"Không.
Chúng ta không bỏ cuộc.
Chúng ta gian lận."
Tristan nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo và nguy hiểm.
"Trong thế giới của anh, may mắn cũng là một loại năng lực."
Cậu thò tay vào túi áo trong.
Ngón tay chạm vào bộ lông mềm mượt, ấm nóng của Mercury.
Con Niffler đang cào cấu điên cuồng vào lớp vải lót túi, bị kích thích tột độ bởi chiếc đồng hồ Rolex vàng chóe trên cổ tay Kogoro Mouri và đống tiền xu du khách ném xuống đài phun nước.
Tristan nhắm mắt lại trong một giây.
Cậu không cầu nguyện.
Cậu đang "cảm nhận" xác suất.
Wheel of Fortune (Bánh Xe Vận Mệnh).
Trong mắt Tristan, những sợi dây vô hình bắt đầu hiện lên.
Sợi dây xám nối từ chân Kogoro đến vũng nước trơn trượt trên sàn đá.
Sợi dây đỏ nối từ sự chú ý của Conan đến hướng ngược lại.
Sợi dây vàng nối từ Mercury đến khe hở dưới chân sư tử đá.
"Mercury," Tristan thì thầm vào miệng túi, giọng nói mang theo âm hưởng của sự thao túng (Manipulator).
"Mày thấy cái đồng hồ đó chứ?
Lấy nó.
Nhưng phải làm ầm ĩ lên.
Hiểu không?
Càng hỗn loạn càng tốt."
Cậu nới lỏng miệng túi.
VÚT!
Một tia chớp bạc lao ra.
Mercury không chạy, nó như một viên đạn bạc được bắn đi từ khẩu súng giảm thanh.
Nó lướt sát mặt đất, lợi dụng bóng của những người đi bộ để che giấu thân hình nhỏ bé.
Nó lao thẳng đến chỗ Kogoro Mouri.
Nhưng thay vì móc túi một cách tinh vi như mọi khi, Mercury – dưới sự "chỉ đạo" của vận mệnh – đã làm một việc táo bạo hơn.
Nó nhảy phắt lên, móng vuốt sắc nhọn móc vào dây giày của Kogoro, giật mạnh, rồi tiện đà phóng lên đùi ông ta, thò tay chộp lấy cái ví da đang lòi ra ở túi quần sau.
"CÁI QUÁI GÌ THẾ?!"
Kogoro hét lên thất thanh khi cảm thấy một vật thể lông lá và nhanh như điện xộc vào người mình.
Ông ta giật mình, lùi lại theo phản xạ.
Nhưng dây giày đã bị buộc chặt vào nhau.
"Oái!"
Trọng tâm mất đi.
Cả khối thịt gần tám mươi ký của Kogoro đổ ập xuống như một cây cổ thụ bị đốn hạ.
Ông ta không ngã xuống đất.
Định mệnh (hay Tristan) đã sắp đặt cho ông ta ngã vào một mục tiêu "mềm" hơn.
Một nữ du khách to béo, tay đang cầm hai cây kem ốc quế khổng lồ và một chùm bóng bay, đang đứng ngay sau lưng ông.
RẦM!
BỐP!
BỤP!
Cảnh tượng hỗn loạn bùng nổ.
Kogoro đè bẹp người phụ nữ.
Hai cây kem chocolate và vani nát bét trên mặt ông thám tử.
Chùm bóng bay tuột khỏi tay, bay vút lên trời.
"AAAAA!
BIẾN THÁI!
CÓ KẺ BIẾN THÁI!"
Người phụ nữ hét lên với âm vực có thể làm vỡ kính cửa sổ, tay vung túi xách đập tới tấp vào đầu Kogoro.
"Bố!!!"
Ran hét lên, lao vào can ngăn.
"Xin lỗi cô!
Bố cháu không cố ý!
Bố, đứng dậy mau!"
Đám đông xung quanh ồ lên, lập tức rút điện thoại ra quay phim.
Sự chú ý của cả quảng trường bị hút chặt vào vụ ẩu đả hài hước.
Ngay cả Conan cũng bị giật mình.
Cậu quay phắt lại, mắt mở to nhìn ông bác mình đang giãy giụa trong đống kem và tiếng la hét.
"Lại nữa sao?"
Conan thở dài ngao ngán, sự tập trung bị phá vỡ trong tích tắc.
Chính lúc này.
Trong khoảnh khắc "điểm mù" của toàn bộ quảng trường, Mercury – kẻ gây rối – đã nhanh chóng lẩn ra khỏi mớ hỗn độn.
Nó không quan tâm đến cái ví nữa.
Nó lao vụt vào gầm bệ đá sư tử, nơi có một khe nứt nhỏ xíu mà mắt thường không thể thấy.
Móng vuốt nhỏ xíu thò vào, móc ra một phong bì màu vàng sẫm cũ kỹ.
Nó ngậm phong bì vào miệng, rồi phóng như bay về phía bóng tối nơi Tristan đang đứng, để lại sau lưng đám đông vẫn đang náo loạn.
Tristan ngồi xổm xuống, mở vạt áo măng-tô.
Mercury lao thẳng vào, mang theo chiến lợi phẩm.
"Giỏi lắm," Tristan thì thầm, tim đập thình thịch.
Cậu đứng dậy, nắm chặt tay Apollo.
"Đi.
Ngay lập tức.
Đừng chạy, đi bộ nhanh."
Hai bóng người lẩn vào dòng người đang đổ xô về phía vụ tai nạn, đi ngược chiều gió, biến mất vào màn đêm của London.
Nhưng Tristan đã đánh giá thấp thính giác của "Thám tử lừng danh".
Khi tiếng ồn ào bắt đầu dịu xuống, Conan đứng giữa đám đông, mắt nheo lại.
Cậu bé không nhìn bố mình nữa.
Cậu nhìn xuống mặt đất, nơi Kogoro vừa ngã.
Có một vệt xước nhỏ trên đá.
Và một sợi lông.
Một sợi lông màu bạc, ánh kim, không giống bất kỳ loài động vật nào cậu từng biết.
Conan nhặt sợi lông lên, đưa lên mũi ngửi.
Mùi đất.
Mùi kim loại.
Và một mùi hương lạ lùng khác... giống như mùi của kho báu?
Cậu quay phắt đầu lại, nhìn về hướng góc khuất của Viện Quốc gia.
Trống không.
Nhưng trong đầu Conan, một giả thuyết điên rồ bắt đầu hình thành.
"Không phải tai nạn," Conan nghiến răng, mắt lóe lên tia nhìn sắc lẹm sau cặp kính.
"Sợi lông này... và tốc độ di chuyển đó.
Đó không phải mèo hay chuột."
Cậu móc điện thoại ra, bấm gọi cho Tiến sĩ Agasa.
"Bác Agasa," giọng Conan lạnh băng.
"Cháu cần bác kiểm tra dữ liệu về các loại robot trinh sát cỡ nhỏ mới nhất.
Có kẻ đang sử dụng một thiết bị ngụy trang sinh học để đánh cắp thông tin ngay trước mũi chúng ta."
Đầu dây bên kia, giọng Agasa vang lên lo lắng: "Shinichi, bác vừa quét được tín hiệu lạ.
Có một nguồn sóng hạ âm di chuyển rất nhanh từ vị trí của cháu về phía Đông.
Hướng Tòa án Hoàng gia."
"Tòa án Hoàng gia?"
Conan sững người.
"Hắn định làm gì ở đó?"
Một tia sét xé toạc bầu trời đêm London, theo sau là tiếng sấm rền vang.
Địa điểm: Đường Fleet – Hướng về Tòa án Hoàng gia (Royal Courts of Justice).
Thời gian: 5:30 Chiều.
Không khí: Căng thẳng tột độ.
Tristan và Apollo di chuyển nhanh qua những con phố vắng vẻ.
Càng đến gần khu vực Tòa án, không khí càng trở nên nặng nề và u ám.
Những tòa nhà cổ kính hai bên đường như những bức tường thành đen ngòm, ép chặt lấy con đường nhỏ.
Apollo gần như phải chạy bước nhỏ để theo kịp sải chân dài của Tristan.
"Anh Tristan," cậu bé thở hổn hển, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh.
"Manh mối nói: 'Nơi mặt tiền của luật pháp che giấu bí mật sâu kín'.
Có phải chúng ta sẽ...
đột nhập vào trong không?"
Tristan lắc đầu, mắt vẫn dán về phía trước.
Cậu đang đọc lại mật thư.
"Giữa những con thú bằng đá và niềm kiêu hãnh của đô đốc...
Giờ tìm đến những sảnh đường nơi sự thật nên tỏa sáng..."
"Không," Tristan đáp, giọng trầm thấp.
"Kẻ chủ mưu không muốn chúng ta vào trong.
Hắn muốn chúng ta chứng kiến bên ngoài.
Mặt tiền của công lý đôi khi đáng sợ hơn những gì diễn ra bên trong phòng xử án."
Họ dừng lại trước cổng chính của Tòa án Hoàng gia.
Đó là một công trình kiến trúc Gothic đồ sộ, trông giống một nhà thờ hắc ám hơn là nơi thực thi pháp luật.
Những ngọn tháp nhọn hoắt đâm toạc bầu trời đêm.
Những bức tượng gargoyle (thú đá) nhe nanh múa vuốt ngự trên các mái vòm, đôi mắt đá vô hồn nhìn xuống hai sinh vật nhỏ bé bên dưới.
"Em... em thấy sợ," Apollo lùi lại, nép sát vào Tristan.
"Mấy bức tượng đó... trông như chúng đang sống vậy."
Tristan định trấn an cậu bé, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Linh tính báo tử.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng cậu, mạnh hơn bất kỳ lúc nào.
Không phải từ phía sau.
Mà từ trên cao.
Tristan ngước lên.
Trên đỉnh mái vòm cao nhất, một trong những bức tượng gargoyle khổng lồ bỗng nhiên rung chuyển.
Nó không bị gió thổi.
Nó như bị một bàn tay vô hình bẻ gãy.
KÉT...
RẮC!
Tiếng đá nứt vang lên chói tai giữa màn đêm tĩnh lặng, nghe như tiếng xương gãy của một người khổng lồ.
"CHẠY ĐI!"
Tristan hét lên, giọng lạc đi.
Nhưng đã quá muộn để chạy.
Khối đá nặng hàng tạ tách rời khỏi tòa nhà, lao thẳng xuống vị trí họ đang đứng với tốc độ của một quả thiên thạch.
Thời gian như giãn ra.
Tristan nhìn thấy cái bóng đen khổng lồ đang phình to dưới chân mình.
Cậu nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch, cắt không còn giọt máu của Apollo.
Cậu bé đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn cái chết đang lao xuống đầu mình.
Tristan không thể rút đũa phép.
Trong thế giới Muggle, giữa thanh thiên bạch nhật (dù trời đã tối), một câu chú Protego công khai sẽ kéo theo những rắc rối không thể tưởng tượng nổi từ Bộ Pháp Thuật.
Và quan trọng hơn, cậu không đủ thời gian niệm chú.
Cậu chỉ còn một lựa chọn.
Bản năng.
Tristan lao tới, dùng toàn bộ sức lực của cơ thể, húc mạnh vai vào người Apollo.
"TRÁNH RA!"
Cú va chạm đẩy Apollo văng ra khỏi vùng nguy hiểm.
Cậu bé ngã lăn lông lốc trên vỉa hè.
Nhưng chính cú đẩy đó đã khiến Tristan mất đà.
Đế giày da của cậu trượt trên mặt đá ẩm ướt – một sự trớ trêu của Vận mệnh khi cậu đã dùng hết may mắn ở quảng trường.
Tristan ngã sấp xuống.
Và tảng đá đang ở ngay trên đầu cậu.
Trong tích tắc đối diện với tử thần, Tristan không cảm thấy sợ.
Cậu chỉ cảm thấy... tiếc nuối.
Mình sẽ chết ở đây sao?
Một cái chết lãng xẹt của một Kẻ Thao Túng?
Nhưng Apollo không chấp nhận điều đó.
Từ vị trí ngã trên mặt đất, Apollo nhìn thấy Tristan ngã xuống ngay dưới đường rơi của tảng đá.
Nỗi kinh hoàng tột độ bùng nổ trong lồng ngực cậu bé.
"KHÔNG ĐƯỢC!!!"
Apollo hét lên, một tiếng thét xé lòng.
Cậu giơ hai tay về phía Tristan, những ngón tay co quắp lại như muốn nắm lấy không khí, muốn đẩy lùi cái chết.
Và phép màu – hay lời nguyền – đã xảy ra.
BÙM!
Không khí xung quanh họ bị nén lại, rồi nổ tung ra.
Một luồng sóng xung kích màu vàng kim rực rỡ bùng nổ từ cơ thể nhỏ bé của Apollo.
Nó không phải là lửa, không phải là ánh sáng đơn thuần.
Nó là Ma Thuật nguyên thủy.
Năng lượng cuộn trào tạo thành một bán cầu trong suốt, chắn ngay phía trên Tristan.
RẦM!
Tảng đá gargoyle đập mạnh vào tấm khiên vô hình đó.
Thay vì nghiền nát Tristan, nó vỡ vụn thành ngàn mảnh nhỏ.
Những mảnh đá bắn tung tóe ra xung quanh như đạn pháo, cày xới mặt vỉa hè, đập vào tường tòa án, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng.
Nhưng bên trong vòng tròn bán kính hai mét quanh Tristan và Apollo, không một hạt bụi nào rơi xuống.
Im lặng tuyệt đối trong ba giây.
Rồi tiếng còi báo động của Tòa án Hoàng gia rú lên điên cuồng, xé toạc màn đêm.
Tristan nằm sấp trên mặt đất, thở dốc, tim đập như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.
Cậu từ từ ngẩng đầu lên.
Apollo đang ngồi bệt xuống đất, hai tay vẫn giơ ra phía trước, run lẩy bẩy.
Đôi mắt cậu bé mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không, nước mắt trào ra.
"Em... em..."
Apollo lắp bắp, giọng vỡ vụn.
"Em đã làm gì thế này?
Em là quái vật...
Em là quái vật..."
Tristan gượng dậy, lao đến bên cậu bé.
Cậu nắm chặt lấy vai Apollo, lắc mạnh.
"Nhìn anh!
Apollo!
Nhìn vào mắt anh!"
Apollo ngước lên, đôi mắt ngập nước.
"Em không phải quái vật," Tristan nói, giọng kiên định và mạnh mẽ, áp đảo tiếng còi báo động xung quanh.
"Em vừa cứu mạng anh.
Em là một Phù thủy, Apollo.
Và em vừa làm điều phi thường nhất mà anh từng thấy."
"Phù... thủy?"
Apollo thì thầm, cái từ đó nghe vừa xa lạ vừa thân thuộc đến đau lòng.
"Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Giờ phải đi.
Ngay lập tức!"
Tristan kéo cậu bé đứng dậy.
Từ trong đống đổ nát của bức tượng, ánh mắt sắc bén của Tristan bắt gặp một vật thể lạ.
Nằm giữa những mảnh đá vỡ là một hộp kim loại nhỏ màu đen, bên trên khắc biểu tượng Bánh xe.
Nó đã được giấu bên trong ruột rỗng của bức tượng gargoyle.
Kẻ chủ mưu đã tính toán tất cả.
Hắn biết bức tượng sẽ rơi.
Hoặc hắn đã khiến nó rơi.
Tristan chộp lấy cái hộp, nhét vào túi.
"Chạy!"
Hai bóng người lao vụt vào con hẻm tối tăm đối diện Tòa án, biến mất trước khi những nhân viên bảo vệ đầu tiên kịp chạy ra hiện trường.
Địa điểm: Hiện trường vụ "tai nạn" – Trước Tòa án Hoàng gia.
Thời gian: 5:45 Chiều.
Conan nhảy xuống khỏi ván trượt năng lượng mặt trời, thở dốc.
Cậu đến chậm một bước.
Trước mắt cậu là một cảnh tượng chiến trường.
Mặt vỉa hè bị cày nát.
Những mảnh đá sắc nhọn găm đầy vào tường.
Cậu bé luồn qua dải băng cảnh sát, tiến vào trung tâm vụ nổ.
Mắt Conan co rút lại khi nhìn thấy dấu vết trên mặt đất.
"Kỳ lạ," cậu lẩm bẩm, bật đèn pin trên đồng hồ.
"Đá rơi từ độ cao này xuống sẽ tạo ra hố va chạm.
Nhưng nhìn này..."
Cậu chỉ vào khoảng đất trống trơn, sạch sẽ một cách bất thường ở trung tâm đống đổ nát.
Xung quanh nó, các mảnh vỡ tỏa ra theo hình tròn hoàn hảo, như thể có một lực đẩy vô hình từ tâm bắn ra ngoài.
"Không có dấu vết thuốc nổ.
Không có mùi khét của bom," Conan nhíu mày, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
"Lực đẩy này... là cái gì?"
Chiếc huy hiệu thám tử trong túi áo cậu rung lên.
Giọng nói hoảng loạn của Haibara Ai vang lên qua tai nghe:
"Kudo!
Cậu có đang ở đó không?"
"Tớ đang ở hiện trường.
Có vẻ như một vụ tai nạn đá rơi, nhưng..."
"Tránh xa ra!
Ngay lập tức!"
Haibara hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
"Bác Agasa vừa giải mã được đoạn chat trên Dark Web.
Có kẻ đang rao bán dữ liệu về 'Thử nghiệm vũ khí sóng xung kích' (Shockwave Weapon) tại London."
Conan sững người.
"Sóng xung kích?"
"Đúng!
Một loại bom chân không hoặc thiết bị tạo áp suất khí nén cực đại.
Nó không dùng lửa, nó dùng lực đẩy không khí để nghiền nát mục tiêu.
Hiện trường cậu đang đứng... khoảng đất sạch trơn đó... chính là tâm chấn của vụ nổ khí nén!"
Conan quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào con hẻm tối om phía đối diện nơi có dấu giày chạy trốn.
Trong mắt cậu lúc này, hình ảnh Tristan đã hoàn toàn thay đổi.
Không phải trộm cắp.
Không phải bắt cóc.
Hắn là một tên khủng bố.
Một nhà khoa học điên rồ của Tổ chức Áo Đen đang thử nghiệm vũ khí hủy diệt mới trên cơ thể người sống.
Và đứa trẻ đi cùng hắn...
Apollo... có thể là vật chủ thí nghiệm.
"Khốn kiếp!"
Conan đấm mạnh tay vào tường, sự giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
"Chúng dám làm thế giữa thủ đô London..."
Cậu vặn núm điều chỉnh trên kính mắt, kích hoạt chế độ khuếch đại âm thanh cực đại.
Cậu hướng micro về phía con hẻm sâu hun hút đó.
"Mình phải nghe được hắn.
Mình phải biết hắn là ai."
Tiếng gió rít.
Tiếng chuột chạy.
Và rồi... tiếng người thì thầm.
Trong bóng tối của con hẻm, cách đó gần trăm mét.
Tristan đang dựa lưng vào tường gạch ẩm ướt, trượt dài xuống đất vì kiệt sức.
Cậu nhìn Apollo đang ngồi bó gối, vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc ma thuật.
Sự căng thẳng của việc vừa diễn vai thám tử, vừa bảo vệ Apollo, vừa đối đầu với "tử thần" Conan đã rút cạn năng lượng tinh thần của cậu.
Cổ họng Tristan khô khốc như sa mạc.
Cậu cần một thứ gì đó để xoa dịu thần kinh, để đốt cháy nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tủy sống.
Cậu cần cảm giác mạnh.
Cậu nghĩ đến Dobby – gia tinh trung thành đang tàng hình bám theo hỗ trợ.
Tristan ngửa đầu ra sau, lẩm bẩm vào hư không, giọng nói khàn đặc và đầy mệt mỏi vọng lại trong con hẻm vắng:
"Chết tiệt thật...
Xong cái vụ điên rồ này, ta thề sẽ uống cạn một chai Firewhisky (Rượu Lửa) của lão Ogden.
Dobby, chuẩn bị sẵn đi.
Ta cần thứ gì đó đốt cháy cái cổ họng này."
Ở đầu hẻm bên kia, qua thiết bị nghe lén tối tân của Tiến sĩ Agasa.
Conan nghe rõ mồn một từng từ.
Firewhisky.
Cả người Conan cứng đờ như bị sét đánh.
Đồng tử cậu giãn ra hết cỡ sau cặp kính.
Firewhisky?
Rượu Lửa?
Whisky?
Tên các loại rượu mạnh.
Mật danh của các thành viên cấp cao trong Tổ chức Áo Đen.
Gin.
Vodka.
Vermouth.
Bourbon.
Rye.
Và giờ là...
Firewhisky.
Một cái tên mới.
Một loại rượu mạnh, cay nồng và nguy hiểm.
"Firewhisky..."
Conan lặp lại cái tên, nỗi kinh hoàng len lỏi vào từng tế bào, làm tê liệt các đầu ngón tay.
"Hắn ta... không phải lính lác.
Hắn là một thành viên cốt cán (Executive Member)."
Mọi mảnh ghép đã khớp vào nhau một cách hoàn hảo và đáng sợ:
Hành tung bí ẩn, khả năng ngụy trang và diễn xuất thượng thừa (giống Vermouth).
Sử dụng công nghệ sinh học tiên tiến (con thú máy Mercury).
Sở hữu vũ khí sóng xung kích hủy diệt (vụ nổ tại Tòa án).
Và cuối cùng: Mật danh Rượu.
Conan lùi lại một bước, tay run rẩy chạm vào nút huy hiệu thám tử.
"Haibara," cậu nói, giọng lạnh băng, chứa đựng sự quyết tâm chết chóc.
"Tớ đã xác định được hắn.
Mật danh của hắn là 'Firewhisky'.
Hắn nguy hiểm hơn Gin.
Tớ lặp lại, hắn nguy hiểm hơn Gin."
Trong bóng tối sâu thẳm của con hẻm, Tristan hắt hơi một cái rõ to, hoàn toàn không biết rằng cơn thèm rượu giải tỏa căng thẳng của mình vừa vô tình biến cậu thành "Trùm Cuối" mới nhất trong hồ sơ của FBI và CIA.
Và đêm London, giờ đây, mới thực sự bắt đầu nhe nanh.