[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 149: Độc Hành Trong Ánh Bình Minh Thủy Ngân
Chương 149: Độc Hành Trong Ánh Bình Minh Thủy Ngân
Sự im lặng trong căn phòng riêng trên đỉnh tháp Gryffindor nặng nề và đặc quánh, còn đáng sợ hơn cả không khí chết chóc trong hầm mộ của nhà Riddle.
Tristan Prewett ngồi bất động trên sàn nhà, lưng dựa vào cánh cửa đã được niêm phong bằng hàng tá bùa chú.
Tâm trí cậu là một khoảng không trống rỗng, một vũ trụ vừa tắt đèn.
Hệ thống – người dẫn đường, kẻ ban phát, người cha, và cũng là xiềng xích của cậu suốt ba năm qua – đã biến mất.
Nó đã sụp đổ dưới sức nặng của nghịch lý mà chính nó yêu cầu cậu tạo ra.
Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc nhất, và phần thưởng của cậu là sự bỏ rơi tuyệt đối.
Cậu không biết mình đã ngồi đó bao lâu.
Vài phút?
Hay vài giờ?
Thời gian đã mất đi ý nghĩa, tan chảy vào sự trống rỗng lạnh lẽo bên trong cậu.
Cậu hoàn toàn chìm đắm trong sự sụp đổ nội tâm, cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bỏ lại giữa rừng rậm với một con dao cùn trong tay.
Cho đến khi một tiếng cạch nhẹ, gần như không nghe thấy, vang lên từ chiếc túi da của cậu ở góc phòng.
Tristan giật mình.
Cú sốc adrenaline lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo cậu ra khỏi trạng thái gần như hôn mê.
Cậu chầm chậm ngẩng đầu, đôi mắt vất vả lấy lại tiêu cự trong ánh trăng mờ ảo.
Và cậu nhìn thấy nó.
Mercury, chú Niffler lông ánh bạc, đang ngồi cách đó vài bước chân trên tấm thảm Ba Tư cũ.
Nó không còn nhìn cậu.
Vật thể lấp lánh nó cầm trong tay đã rơi xuống sàn.
Chiếc kính một mắt (monocle) bằng pha lê nằm đó, phản chiếu ánh trăng, trông vô hại như bất kỳ một món đồ trang sức nào.
Chú Niffler nghiêng đầu, phát ra một tiếng chít khẽ khàng, dò hỏi.
Rồi nó lạch bạch chạy tới, dùng cái đầu nhỏ xù lông cọ cọ vào mắt cá chân của Tristan—một cử chỉ làm nũng hoàn toàn bình thường mà nó vẫn thường làm khi muốn được chú ý hoặc đòi ăn.
Một cơn rùng mình dữ dội chạy qua người Tristan.
Cậu có... nhìn nhầm không?
Hình ảnh con Niffler đeo chiếc kính một mắt, quan sát cậu với một sự thích thú phi nhân tính... bóng của một người đàn ông đội mũ chóp cao in trên tường...
đó có phải là thật không?
Hay đó là một ảo ảnh do tâm trí cậu, vốn đã quá tải và nay lại mất đi điểm neo "hệ thống", tự tạo ra?
Sự sụp đổ của hệ thống có bao gồm cả việc khiến cậu phát điên không?
Bàn tay cậu run rẩy vươn ra, nhặt chiếc kính một mắt lên.
Pha lê mát lạnh, và sợi xích vàng mỏng manh lướt qua các ngón tay cậu như rắn trườn.
Nó là thật.
Vật thể này là thật.
Mercury chắc chắn đã lôi nó ra từ chiếc túi—một món đồ mà ai đó, hoặc một Kẻ Lừa Dối nào đó, đã bí mật nhét vào.
Nhưng ánh mắt đó...
Mercury lại rít lên, cọ mạnh hơn, cố gắng trèo lên đùi cậu.
Tristan nhìn xuống con vật, trái tim đập loạn nhịp.
Nó chỉ là một con Niffler.
Một sinh vật bậc 9 thông minh, nhưng vẫn là một con vật.
Phải không?
Cậu đã ở quá lâu trong bóng tối của Lord of the Mysteries.
Cậu đang nhìn thấy Amon ở khắp mọi nơi.
"Không có gì xảy ra cả," Tristan tự thì thầm, giọng khàn đặc, cố gắng tự thôi miên mình.
Cậu siết chặt chiếc kính một mắt trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo của nó giúp cậu tỉnh táo một cách đau đớn.
Dù đó là thật hay ảo ảnh, thì hiện tại, nó đã kết thúc.
Cậu nhét chiếc kính vào túi trong áo chùng, sát bên ngực trái.
"Được rồi, Mercury," cậu nói, vuốt ve bộ lông của con vật, nhưng ánh mắt cậu không còn sự tin tưởng ngây thơ như trước.
"Ta sẽ giữ mi.
Luôn luôn trong tầm mắt."
Cậu lảo đảo đứng dậy, cơ bắp biểu tình vì đã giữ một tư thế quá lâu.
Cậu bước tới bên cửa sổ.
Phía chân trời xa xa, một vệt sáng mỏng màu chàm đang báo hiệu bình minh.
Cậu đã sống sót qua đêm.
Nhưng vấn đề thực sự mới chỉ bắt đầu.
Tristan nhìn vào tấm kính cửa sổ, và hình ảnh phản chiếu của cậu nhìn lại.
Một khuôn mặt xa lạ.
Tái nhợt, kiệt sức, với đôi mắt trũng sâu già trước tuổi.
Và mái tóc.
Mái tóc màu thủy ngân sáng lạnh, phát ra ánh sáng bạc kỳ ảo, phi nhân tính ngay cả trong ánh sáng yếu ớt của buổi sớm.
Nó không thể che giấu được.
Một ý nghĩ chợt lóe lên.
Cậu rút đũa phép, run rẩy chĩa vào một lọn tóc.
"Colovaria."
Phép thuật bắn ra, nhưng khi nó chạm vào sợi tóc thủy ngân, nó không đổi màu.
Nó chỉ... tắt ngấm.
Như thể bị hấp thụ, bị vô hiệu hóa.
Mái tóc của cậu, di sản của ma dược Sequence 6 và con đường "Wheel of Fortune", giờ đây đã là một phần bản chất sinh học của cậu, chống lại sự thay đổi ma thuật thông thường.
Một tai họa nhỏ.
Cậu không thể che giấu.
Cậu không thể trốn.
Sự tuyệt vọng của vài giờ trước nguội đi, đông cứng lại thành một thứ gì đó khác.
Một sự cam chịu lạnh lùng.
Một sự chấp nhận nghiệt ngã của kẻ tử tù trước giờ hành quyết.
Hệ thống đã biến mất.
Nhưng sức mạnh vẫn còn.
Lời nguyền vẫn còn.
Và cậu, bằng cách nào đó, vẫn còn sống.
Khi những tia nắng đầu tiên của một buổi sáng đầu hè tràn ngập sân trường, phủ lên những bức tường đá cổ kính một lớp vàng ấm áp, nó giống như một lời chế nhạo đối với sự lạnh lẽo bên trong Tristan.
Cậu bước ra khỏi cổng chính tháp Gryffindor, áo chùng đen tung bay nhẹ trong gió.
Và ngay lập tức, thế giới như ngừng lại.
Đại Sảnh Đường đang trong giờ ăn sáng.
Những học sinh đang tụ tập ở sân, từ Gryffindor, Hufflepuff, đến Ravenclaw, tất cả đều đột ngột ngừng trò chuyện.
Hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía cậu, như những mũi tên tẩm độc.
Tiếng thì thầm bắt đầu.
Ban đầu chỉ là một âm thanh xì xào như tiếng ong vỡ tổ, rồi lan tỏa nhanh chóng.
"Nhìn kìa... lạy Merlin..."
"Mái tóc của Prewett... sao lại thành thế kia?"
"Trông như... như thủy ngân lỏng vậy..."
"Cậu ta đã ở nghĩa địa cùng Diggory và Potter, phải không?
Có liên quan đến chuyện đó không?"
Tristan tiếp tục bước đi, buộc cơ thể mình phải thư giãn.
Ánh mắt nâu sau cặp kính tròn biểu lộ một sự bình thản hoàn hảo, như thể cậu không nghe thấy, không nhìn thấy, không cảm thấy hàng trăm ánh mắt đang mổ xẻ mình.
Đó là một chiếc mặt nạ được rèn giũa từ đêm qua, lạnh lùng và không thể xuyên thủng.
Mercury nhảy nhót một cách bất an bên cạnh cậu, bộ lông bạc của nó cũng lấp lánh dưới ánh mặt trời, khiến cả hai trở thành một cặp đôi kỳ dị, thu hút sự chú ý không mong muốn.
Ngay lúc đó, một sự hỗn loạn nhỏ nổ ra.
Một nữ sinh năm tư nhà Ravenclaw, người đang đi lùi trong khi mải mê nhìn Tristan, đã vấp phải quai cặp của chính mình.
Chiếc cặp bật tung, sách vở, giấy da, và một lọ mực văng tung tóe ra sàn đá.
Lọ mực vỡ tan, vẩy một vệt đen ngòm lên bức tường đá trắng.
Calamity Attraction.
Lời nguyền đang hoạt động.
Sự hiện diện của cậu gây ra những tai nạn nhỏ xung quanh.
Nữ sinh kêu lên một tiếng thất thanh.
Mọi người quay sang nhìn cô ta.
Nhưng trước khi sự hỗn loạn kịp lắng xuống, Mercury, với sự nhanh nhẹn của một sinh vật tham lam, đã lao tới.
Nó không quan tâm đến sách vở, mà là cái khóa bạc lấp lánh trên chiếc cặp bị văng ra.
Nó chộp lấy cái khóa, và trong quá trình đó, cái đuôi to bè của nó vô tình gạt một cuốn sách dày (cuốn "Những Độc dược Tiên tiến") trượt đi, chặn đứng một lọ thuốc đắt tiền khác đang lăn về phía mép bậc thềm, cứu nó khỏi vỡ tan trong gang tấc.
Một tai họa nhỏ bị hút đến.
Một may mắn nhỏ ngẫu nhiên hóa giải nó.
Không một ai, ngoại trừ Tristan, nhận ra điệu tango chết người của vận rủi và vận may vừa diễn ra.
"Prewett!"
Một giọng nói nghiêm nghị, quen thuộc vang lên, cắt đứt tiếng ồn ào.
Giáo sư Minerva McGonagall đứng sừng sững ở phía cổng chính.
Áo chùng xanh lục bảo của bà dường như cũng sắc bén như ánh mắt của bà.
Bà đang quan sát, và khi bà nhìn thấy Tristan, đôi mày của bà nhíu chặt lại đến mức gần như chạm vào nhau.
Bà vẫy tay, giọng nói không cho phép cãi lại: "Trò Prewett, lại đây một lát."
Tristan dừng bước.
Cậu quay người, gật đầu, bước theo bà đến một góc khuất gần hành lang đá, tách biệt khỏi những đôi tai tò mò.
Giáo sư McGonagall khoanh tay, ánh mắt bà khóa chặt vào mái tóc thủy ngân của cậu, không phải với sự tò mò tầm thường, mà là với sự phân tích của một bậc thầy Biến Hình.
"Ta không nhớ trò có mái tóc như thế này khi rời bệnh xá vào tối hôm kia, Prewett," bà nói, giọng thấp nhưng đanh thép.
"Chuyện gì đã xảy ra?
Và đừng nói với ta đây là một trò đùa của anh em nhà Weasley, ta thừa sức nhận ra một Bùa Đổi Màu cẩu thả."
Bà đưa tay lên, gần như muốn chạm vào, nhưng rồi dừng lại giữa không trung, như cảm nhận được luồng khí lạ.
"Đây...
đây không phải là phép thuật bề mặt.
Nó giống như... một sự biến đổi cơ bản.
Như thể chính sắc tố đã bị luyện kim."
Tristan giữ cho giọng nói của mình đều đều, trống rỗng.
"Chỉ là... một sự thay đổi nhỏ sau những gì đã xảy ra, thưa giáo sư.
Di chứng của căng thẳng ma thuật.
Không có gì đáng lo ngại cả."
Giáo sư McGonagall hừ nhẹ một tiếng.
"Ta không tin đó là toàn bộ sự thật, Prewett.
Không một chút nào.
Nhưng ta sẽ không ép trò nói ở đây.
Tuy nhiên, ta kiên quyết yêu cầu trò đến bệnh xá ngay lập tức để Madam Pomfrey kiểm tra.
Một sự thay đổi ở cấp độ này... không thể xem nhẹ."
Tristan gật đầu.
"Vâng, thưa giáo sư."
Cậu biết không ai, kể cả Madam Pomfrey, có thể chạm đến nguồn gốc siêu nhiên của sự thay đổi này.
Bệnh xá Hogwarts.
Madam Pomfrey, trong bộ áo chùng trắng tinh, trông còn lo lắng hơn cả Giáo sư McGonagall.
Ánh mắt xanh lam của bà quét qua mái tóc thủy ngân của Tristan với sự tò mò chuyên nghiệp xen lẫn hoang mang tột độ.
"Lên giường đi, trò Prewett," bà ra lệnh, tay đã lăm lăm đũa phép.
Tristan ngồi xuống mép giường.
Bà Pomfrey vung đũa phép, lẩm bẩm một loạt thần chú chẩn đoán phức tạp.
Ánh sáng xanh lam, vàng nhạt, và cả một màu tím sâu lướt qua cơ thể cậu.
Bà lẩm bẩm: "Sinh hiệu ổn định...
Thần kinh ổn định...
Năng lượng ma thuật..."
Bà dừng lại, nhíu mày.
"Năng lượng ma thuật...
ổn định, thậm chí còn... mạnh mẽ và cô đặc hơn trước.
Thể chất không có dấu hiệu tổn thương nào..."
Bà hạ đũa phép xuống, nhìn cậu chằm chằm.
"Nhưng mái tóc này."
Bà giơ một dụng cụ ma thuật kỳ lạ giống như một chiếc la bàn bằng đồng, với kim chỉ là một tinh thể lơ lửng.
Bà đưa nó lướt chậm quanh đầu Tristan.
Tinh thể rung lên nhè nhẹ, phát ra ánh sáng bạc yếu ớt, nhưng không quay cuồng báo hiệu lời nguyền, cũng không đỏ rực báo hiệu độc dược.
Nó chỉ... rung động, như thể đang bối rối.
Madam Pomfrey hạ dụng cụ xuống, thở dài.
"Ta không biết trò đã làm gì, Prewett.
Mọi chỉ số của trò đều bình thường... thực tế là, chúng còn tốt hơn bình thường.
Nhưng một sự thay đổi vật lý đột ngột như thế này... nó nằm ngoài tầm hiểu biết của ta.
Nó không giống bất kỳ loại độc dược hay bùa chú nào ta từng thấy."
Bà quay đi lấy một lọ thuốc An Thần.
"Nếu có bất kỳ dấu hiệu lạ nào—đau đầu, chóng mặt, hay bất cứ thứ gì—trò phải quay lại đây ngay lập tức."
"Rõ, thưa bà."
Một tai họa nhỏ khác lại xảy ra.
Khi bà Pomfrey quay đi, khuỷu tay bà vô tình huých vào một cái khay đựng đầy những lọ thuốc nhỏ.
Cái khay chao đảo nguy hiểm trên mép bàn.
Trước khi bà kịp nhận ra, Mercury – vốn đang ngồi trên chiếc bàn cạnh giường – đột nhiên nhảy phắt xuống vì nhìn thấy một đồng Galleon giả dưới gầm bàn.
Cái đuôi của nó quất vào chân bàn, tạo ra một lực rung nhẹ, vừa đủ để cái khay chao đảo... rồi trượt trở lại vị trí an toàn.
Tristan mỉm cười nhạt.
Lại một lần nữa.
Tai họa và May mắn cân bằng nhau.
Cánh cửa bệnh xá hé mở.
Cedric Diggory bước vào.
Anh đến để lấy thuốc cho Giáo sư Sprout.
Anh dừng lại ngay khi nhìn thấy Tristan.
Ánh mắt xám của anh khóa chặt vào cậu.
Và nó không dừng lại ở khuôn mặt.
Nó lướt qua mái tóc thủy ngân đang lấp lánh kỳ lạ dưới ánh nắng.
Một sự im lặng bao trùm lấy không gian giữa hai người.
Ánh mắt của Cedric không phải là sự tò mò của đám đông, cũng không phải sự lo lắng của các giáo sư.
Ánh mắt đó lóe lên một tia nhận biết sâu sắc, một sự thấu hiểu lạnh lẽo.
Đây là ánh mắt của một Corpse Collector.
Anh nhìn Tristan như thể cậu là một mẫu vật đồng loại.
Một kẻ đã đi đến nghĩa trang, đã chạm vào lằn ranh sự sống và cái chết, và đã quay trở lại... nhưng không còn nguyên vẹn.
Anh không nói một lời.
Anh chỉ đặt lọ thuốc của mình lên bàn, gật đầu nhẹ với Madam Pomfrey, rồi liếc nhìn Tristan một lần nữa.
Ánh mắt đó sâu thẳm và ý nhị: Ta biết cậu đã thay đổi.
Ta biết cái giá của nó.
Và ta sẽ giữ bí mật.
Tristan gật đầu đáp lại, im lặng.
Một liên minh không lời giữa những kẻ quái vật.
Cậu rời bệnh xá, bước ra ánh nắng gay gắt.
Cậu cho tay vào túi, siết chặt chiếc kính một mắt.
"Từ giờ," cậu thì thầm với chính mình, "không còn hệ thống.
Chỉ còn ta và bàn cờ này."