Bên ngoài cửa sổ tàu hỏa, thế giới đã hoàn toàn biến mất sau màn mưa trắng xóa.
Không còn những ngọn đồi thoai thoải hay những ngôi làng cổ kính, chỉ còn lại một màu xám xịt ảm đạm và tiếng gió gào thét như tiếng khóc than của những linh hồn lạc lối.
Tristan Prewett ngồi bất động, lưng tựa vào lớp đệm ghế nhung đỏ đã sờn.
Trên chiếc bàn nhỏ gập xuống trước mặt cậu, một bộ bài Tarot cũ kỹ được trải ra.
Những lá bài mang hình vẽ cổ điển, u tối, dường như đang hấp thụ chút ánh sáng ít ỏi còn sót lại trong toa tàu.
Xoẹt.
Xoẹt.
Âm thanh chia bài vang lên đều đặn, khô khốc, hòa nhịp với tiếng bánh xe lửa nghiến trên đường ray sắt lạnh lẽo.
Đó là một thứ âm thanh thôi miên, đơn điệu, nhưng lại chứa đựng một sự đe dọa ngầm.
Trong khi Harry đang lơ đãng nhìn ra cửa sổ, còn Hermione thì chìm đắm vào cuốn sách dày cộp, Tristan lại đang vận hành thế giới quan của riêng mình.
Cậu không nhìn bằng mắt thường.
Trong đầu cậu, hàng loạt dòng dữ liệu đang chạy qua như một thác nước thông tin vô hình.
[Hệ thống: Ghi nhận môi trường ngoại cảnh.
Nhiệt độ bên ngoài giảm đột ngột 14 độ C trong 45 phút vừa qua.
Tốc độ gió: 75km/h, hướng Đông Bắc.
Không tuân theo mô hình khí tượng tự nhiên của tháng Chín.]
[Phân tích Ether: Ghi nhận sự nhiễu loạn trường năng lượng quy mô lớn.
Cấu trúc không gian xung quanh đoàn tàu đang bị bóp méo bởi một áp lực tâm linh tiêu cực.
Mức độ ô nhiễm tinh thần: Đang tăng dần.
Nguồn gốc: Không xác định, đang áp sát với tốc độ cao.]
Ron, sau khi đã nhét miếng bánh mì kẹp thịt bò cuối cùng vào miệng, lo lắng liếc nhìn vị giáo sư đang ngủ say ở góc toa.
Giáo sư Lupin vẫn bất động như một bức tượng sáp.
Bộ áo chùng cũ nát của ông dường như hòa làm một với bóng tối nhập nhoạng trong góc phòng.
Khuôn mặt hốc hác, tái nhợt của ông gợi lên hình ảnh của một người bệnh nặng, hoặc một người đã kiệt quệ sau một cuộc chiến dài đằng đẵng.
"Các bồ có nghĩ... chúng ta nên đánh thức thầy ấy không?"
Ron thì thầm, giọng cậu lạc đi trong tiếng gió rít bên ngoài.
Cậu nuốt xuống miếng bánh mì một cách khó khăn.
"Trông thầy ấy... như đã chết rồi ấy.
Ý tớ là, ai mà ngủ say như thế khi tàu rung lắc thế này chứ?"
"Thầy ấy đang nghỉ ngơi, Ron," Hermione ngắt lời, giọng cô nghiêm khắc nhưng đôi mắt nâu lại ánh lên sự bất an không thể che giấu.
Cô vô thức kéo chặt cổ áo khoác len lại, như thể cái lạnh đang bắt đầu luồn lách qua lớp vải.
"Đừng làm phiền thầy.
Trông thầy ấy kiệt sức lắm rồi."
Không gian trong toa xe chùng xuống, nặng nề.
Cái lạnh lúc này không còn là cảm giác vật lý đơn thuần.
Nó là một thứ hơi lạnh siêu hình, luồn lách qua khe cửa, thẩm thấu vào da thịt, mang theo cảm giác u sầu, buồn bã vô cớ.
Ở dưới chân Hermione, chiếc giỏ mây khẽ rung lên.
Crookshanks—con mèo lai Kneazle với bộ lông màu gừng, vốn dĩ luôn kiêu ngạo và phớt lờ mọi thứ—giờ đây đang co rúm lại tận đáy giỏ.
Nó phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, liên tục, lông dựng đứng như những chiếc gai nhọn.
Loài vật luôn nhạy cảm hơn con người trước những mối nguy hiểm siêu nhiên.
Tristan lật một lá bài lên, đặt nó vào vị trí trung tâm của trải bài Celtic Cross.
Đó là lá The Tower (Tòa Tháp) - Ngược.
Đôi mắt Tristan nheo lại.
Trong thuật bói toán thần bí học, The Tower xuôi chiều tượng trưng cho sự sụp đổ, tai họa bất ngờ, sự phá vỡ cấu trúc cũ để xây dựng cái mới.
Nhưng The Tower ngược... nó mang ý nghĩa về một tai họa đang bị kìm nén, một sự sụp đổ nội tại, sự giam cầm, và nỗi sợ hãi không thể giải thoát.
"Tai họa từ bên ngoài..."
Tristan lẩm bẩm, giọng cậu nhỏ đến mức chỉ mình cậu nghe thấy.
"Và sự sụp đổ từ bên trong."
Ngay lúc đó, bầu không khí tĩnh lặng bị xé toạc.
RẦM!
Cánh cửa toa tàu bị ai đó kéo mạnh sang một bên với một lực thô bạo.
Tiếng va đập của gỗ và kim loại vang lên chát chúa, khiến cả Harry và Ron giật bắn mình.
Draco Malfoy đứng đó, chắn ngang lối vào.
Khuôn mặt nhợt nhạt với những đường nét sắc sảo của nó hiện lên vẻ kiêu ngạo thường thấy, nhưng hôm nay, nụ cười nhếch mép của nó có vẻ gì đó gượng gạo, như thể nó đang cố dùng sự bắt nạt để che đậy nỗi bất an của chính mình trước thời tiết quái đản này.
Hai bên nó, lừng lững như hai tảng thịt di động, là Crabbe và Goyle.
Chúng khoanh tay trước ngực, cố gắng tạo ra vẻ đe dọa nhưng đôi mắt ti hí đần độn lại đảo quanh toa tàu một cách lo sợ.
"Chà, chà," Malfoy lè nhè, cái giọng kéo dài đầy vẻ bề trên, đặc trưng của giới quý tộc thuần huyết suy đồi.
"Xem chúng ta có gì ở đây nào.
Potter và cái chuồng thú cưng rách rưới của nó.
Trông mày có vẻ không vui lắm nhỉ, Potter?
Hay đang sợ tè ra quần vì sắp bị ai đó tóm cổ rồi tống vào ngục?"
Harry, mệt mỏi vì sự căng thẳng suốt từ hôm qua đến giờ, chỉ đơn giản là quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ đen kịt.
"Biến đi, Malfoy," cậu nói, giọng mệt mỏi.
"Tao không có hứng nói chuyện với mày."
"Mày nói gì cơ?"
Malfoy bước vào một bước, xâm phạm không gian riêng tư của họ.
Ánh mắt xám tro lạnh lẽo của nó quét qua Ron, người đang nắm chặt lấy mẩu giấy gói bánh mì nát bươm.
"Tao nghe nói ba mày trúng được ít vàng, Weasley?
Chắc cả dòng họ mày chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến thế.
Tao cá là má mày đã khóc ngất vì sung sướng nhỉ?
Hay bà ta đã dùng số tiền đó để mua cho mày cái áo chùng mới thay cho cái giẻ lau này?"
"Câm mồm!"
Ron bật dậy như một cái lò xo bị nén, mặt đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ.
Tay cậu nắm chặt cây đũa phép gãy được dán chằng chịt băng dính ma thuật.
"Đừng có nhắc đến mẹ tao!"
Malfoy cười khẩy, không thèm rút đũa phép.
Nó biết Ron sẽ chẳng dám làm gì khi có giáo sư đang ở đây, dù ông ta đang ngủ.
Ánh mắt nó lướt qua Ron, bỏ qua Hermione như thể cô là không khí, và dừng lại ở Tristan—người vẫn điềm nhiên ngồi xào bài, đầu cúi thấp, hoàn toàn không phản ứng trước sự hiện diện của nó.
Sự phớt lờ của Tristan chọc tức Malfoy hơn bất kỳ lời chửi rủa nào.
"Và cả mày nữa, Prewett," Malfoy nheo mắt, giọng nói chuyển từ chế nhạo sang chứa đầy nọc độc.
"Tao nghe nói mày bị nhà Weasley đá ra khỏi hội rồi?
Bị bỏ lại lủi thủi một mình ở Hẻm Xéo trong khi họ đi Ai Cập hưởng thụ?
Sao hả, cảm giác làm một con chó hoang bị chủ vứt bỏ thế nào?
Hay là mày quá lập dị đến mức ngay cả những kẻ nghèo kiết xác, yêu Muggle như Weasley cũng không chịu nổi mày?"
Không gian trong toa chùng xuống đáng sợ.
Crabbe và Goyle cười khúc khích ngu ngốc, tiếng cười ồ ồ như nước cống chảy trong đường ống, phụ họa cho chủ nhân của chúng.
Tristan dừng tay.
Lá bài trên cùng của bộ bài đang được cậu kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa.
Cậu từ từ ngẩng đầu lên.
Không có sự giận dữ nào trên khuôn mặt cậu.
Không đỏ mặt tía tai như Ron, không nhíu mày khó chịu như Hermione.
Khuôn mặt Tristan phẳng lặng như mặt hồ đóng băng vĩnh cửu.
Đôi mắt cậu sâu thẳm, tĩnh lặng, nhìn xuyên thấu qua Malfoy như thể đang nhìn vào một vật thể chết, một mẫu vật thí nghiệm, chứ không phải một con người.
Cái nhìn đó khiến nụ cười trên môi Malfoy cứng lại.
Nó cảm thấy như có hàng ngàn con kiến bò dọc sống lưng.
"Malfoy," Tristan lên tiếng.
Giọng cậu nhẹ, êm ái, nhưng lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như giảm thêm vài độ.
"Mày có biết ý nghĩa của việc rút bài Tarot không?"
Malfoy nhíu mày, sự bối rối thoáng qua trên mặt.
Nó cố lấy lại vẻ kiêu ngạo.
"Cái gì?
Mày lảm nhảm cái tà thuật rẻ tiền gì..."
"Nó là định mệnh," Tristan ngắt lời, tay cậu xoay nhẹ lá bài đang kẹp.
"Và tao vừa bốc cho mày một quẻ."
Cánh tay Tristan chuyển động.
Không ai kịp nhìn thấy tay cậu vung lên.
Chỉ nghe thấy một âm thanh sắc bén xé toạc không khí.
VÚT!
Lá bài Tarot bay đi với tốc độ của một lưỡi dao cạo, xoay tròn trong không khí tạo thành một vệt mờ chết chóc.
Nó lướt qua sát sạt tai trái của Malfoy, cắt đứt một lọn tóc bạch kim của nó, rồi cắm phập vào khung gỗ sồi cứng của cửa ra vào, ngay phía sau lưng Goyle.
Phập.
Âm thanh va chạm khô khốc vang lên.
Lá bài găm sâu vào gỗ đến một nửa thân mình, đuôi lá bài vẫn còn rung lên bần bật vì lực tác động quá lớn.
Malfoy giật bắn mình, tay ôm lấy tai theo phản xạ, mặt cắt không còn giọt máu.
Nó nhìn lọn tóc bạch kim quý giá của mình rơi lả tả xuống sàn tàu bẩn thỉu.
Rồi nó quay đầu lại, nhìn lá bài đang găm trên gỗ, mép giấy sắc lẹm như dao lam.
Đó là lá The Fool (Gã Khờ).
Hình ảnh gã khờ đang bước đi vô định về phía vực thẳm.
Cả toa tàu im phăng phắc.
Ron há hốc mồm, quên cả giận dữ.
Hermione trố mắt nhìn Tristan như thể lần đầu tiên cô thấy cậu bạn này.
Tristan chậm rãi rút ra một lá bài khác từ bộ bài.
Lần này, cậu giơ nó lên cao, để ánh sáng lờ mờ chiếu vào hình vẽ.
Một bộ xương cưỡi trên con ngựa trắng, cầm lá cờ đen.
Death (Cái Chết).
Cậu kẹp lá bài giữa hai ngón tay, xoay nhẹ nó hướng về phía Malfoy, tư thế sẵn sàng phóng đi.
"Lần tới," Tristan nói, giọng đều đều như một thẩm phán đang tuyên án tử, "nó sẽ không cắm vào gỗ đâu.
Và nó cũng sẽ không trượt khỏi động mạch cổ của mày.
Mày có ba giây để biến khỏi tầm mắt tao."
"Mày... mày dám..."
Malfoy lắp bắp, nỗi sợ hãi nguyên thủy lấn át sự kiêu ngạo giả tạo.
Nó nhìn vào đôi mắt vô cảm của Tristan và nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thằng điên này sẽ làm thật.
Malfoy lùi lại, va vào Crabbe, chân tay luống cuống.
"Đi!
Đi ngay!"
Nhưng trước khi Malfoy và đám tùy tùng kịp bỏ chạy, một tiếng rít chói tai vang lên từ dưới gầm tàu.
KÉT...
ÉT...
ÉT...
Âm thanh kim loại nghiến vào nhau chói tai, vang vọng khắp đoàn tàu như tiếng hét của sắt thép bị vặn xoắn đau đớn.
Con tàu giật mạnh về phía trước như đâm phải một bức tường vô hình.
Lực quán tính cực lớn hất văng mọi thứ.
Malfoy, Crabbe và Goyle mất thăng bằng ngã dúi dụi ra hành lang, tạo thành một đống hỗn độn chân tay.
Ron đập đầu vào vách tàu, Harry bị hất văng khỏi ghế, ngã xuống sàn.
Chiếc giỏ đựng Crookshanks trượt đi, va vào chân ghế đối diện.
Đèn trần chớp tắt liên hồi, dây tóc bóng đèn kêu xèo xèo rồi vụt tắt hẳn.
Bóng tối ập xuống.
Nó không phải là bóng tối của màn đêm buông xuống.
Đó là một bóng tối đặc quánh, ngột ngạt như mực đổ, nuốt chửng mọi tia sáng dù là nhỏ nhất.
"Chuyện gì vậy?"
Giọng Malfoy run rẩy vọng lại từ hành lang, nghe như tiếng rên rỉ của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
"Sao tàu lại dừng?
Có phải hỏng không?
Ai đó làm ơn bật đèn lên!"
"Lumos," Tristan thì thầm, đũa phép đã nằm gọn trong tay cậu từ lúc nào.
Ánh sáng từ đầu đũa phép của cậu bật lên, nhưng nó yếu ớt một cách kỳ lạ.
Ánh sáng trắng xanh thường ngày giờ đây chỉ leo lét như một ngọn nến trước gió bão, bị bóng tối xung quanh bóp nghẹt, chỉ đủ soi sáng một vùng nhỏ xám xịt quanh chỗ ngồi của họ.
Và rồi, sự thay đổi bắt đầu.
Một luồng hơi lạnh thấu xương, tàn nhẫn tràn vào toa tàu.
Nó buốt giá hơn cả mùa đông khắc nghiệt nhất ở Scotland.
Cửa kính cửa sổ bắt đầu phát ra tiếng lách cách.
Những bông hoa băng hình xương cá lan nhanh trên mặt kính, che lấp hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Hơi thở của Ron, Harry và Hermione hóa thành những làn khói trắng đục dày đặc, lơ lửng trong không trung.
[Hệ thống: CẢNH BÁO!
Nhiệt độ môi trường giảm xuống -2 độ C và đang tiếp tục giảm sâu.
Ghi nhận sự xâm nhập của thực thể mang năng lượng 'Tử Vong' (Death Domain).
Số lượng: Không xác định.
Khu vực nguy hiểm: Cực cao.]
Tristan cảm nhận được nó rõ ràng hơn bất kỳ ai.
"Linh Thị" (Spirit Vision) của cậu tự động kích hoạt trong vô thức.
Trong mắt cậu, thế giới đã mất đi màu sắc.
Những luồng khí rực rỡ của sự sống—màu đỏ của nhiệt huyết, màu vàng của hy vọng—đang bị một màn sương màu xám đen ăn mòn.
Từ phía hành lang, một luồng khí đen kịt, hôi thối và tà ác đang cuộn trào như thủy triều dâng.
Cánh cửa toa trượt mở.
Lần này, không phải do con người, cũng không phải do gió.
Nó trượt ra chậm rãi, nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang kéo nó.
Một bàn tay xuất hiện.
Nó bám vào mép cửa gỗ.
Một bàn tay xám ngoét, nhớt nhát, lở loét và đầy vảy.
Nó trông như thịt thối rữa của một xác chết trôi sông đã ngâm nước nhiều ngày, đang trong quá trình phân hủy.
Tiếng rên rỉ của Malfoy, Crabbe và Goyle tắt ngúm.
Chúng đang nằm co quắp dưới sàn hành lang, ôm lấy đầu, run lên bần bật, hoàn toàn tê liệt vì sợ hãi.
Sinh vật đó lướt vào bên trong toa.
Nó cao chạm trần, khoác một tấm áo choàng đen rách nát, bay phấp phới dù không có gió, như thể được dệt từ chính bóng đêm cô đặc.
Không có khuôn mặt bên dưới cái mũ trùm đầu to lớn đó.
Chỉ có một hố đen sâu thẳm, vô tận.
Và từ cái hố đen đó, phát ra một âm thanh khiến máu trong người ta đông cứng.
Một tiếng hít thở khò khè, rùng rợn, kéo dài—nghe như tiếng không khí bị hút vào một cái phổi mục nát, rỗng tuếch.
Húuuuu... ttttt....
Nó đứng đó, sừng sững giữa toa tàu chật hẹp.
Không gian xung quanh nó dường như bị bóp méo.
Ánh sáng từ đũa phép của Tristan co lại chỉ còn bằng một hạt đậu.
Mọi niềm vui, mọi hy vọng, mọi ký ức ấm áp của những người trong toa đang bị hút sạch.
Harry cảm thấy lồng ngực mình như bị đè bởi một tảng đá ngàn cân.
Cậu ôm lấy đầu, đôi mắt trợn ngược trắng dã.
Trong tai cậu, tiếng mưa gió biến mất, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách... và rồi... một tiếng hét.
Tiếng hét của một người phụ nữ.
Thất thanh.
Tuyệt vọng.
"Không!
Không phải Harry!
Làm ơn... giết tôi đi... giết tôi thay cho nó..."
Harry trượt khỏi ghế, cơ thể cậu co giật nhẹ rồi ngã phịch xuống sàn tàu lạnh buốt, bất tỉnh nhân sự.
Cậu chìm vào cơn ác mộng tồi tệ nhất đời mình.
Giám ngục quay cái đầu trùm kín về phía Harry.
Nó ngửi thấy nỗi đau.
Nó ngửi thấy bi kịch.
Một bữa ăn thịnh soạn.
Cái bóng đen cúi xuống thấp hơn.
Đồng thời, cơn sóng tuyệt vọng ập vào Tristan.
[Hệ thống: CẢNH BÁO!
Tấn công tinh thần diện rộng.
Đối tượng: Giám ngục Azkaban.
Tác động: Hút cạn cảm xúc tích cực, kích hoạt chấn thương tâm lý.]
[Kích hoạt cơ chế phòng thủ: Artifact 'Tâm Trí Câm Lặng'.
Trạng thái: Hoạt động tối đa.]
Tristan cảm thấy cái lạnh thấu xương xâm nhập vào cơ thể, khiến các đầu ngón tay cậu tê dại.
Nhưng tâm trí cậu—nhờ vào năng lực của Con đường "Người Không Ngủ" và sự hỗ trợ của vật phẩm thần bí—trở nên lạnh lẽo và cứng rắn như một tảng đá ngàn năm dưới đáy vực.
Cậu không cảm thấy sợ hãi.
Cậu không nghe thấy tiếng hét của người thân hay nhìn thấy cái chết.
Tâm trí cậu trống rỗng, tĩnh lặng tuyệt đối.
Một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Cậu quan sát sinh vật kia không phải với nỗi khiếp đảm của con mồi, mà với sự ghê tởm sinh học của một kẻ đứng trên cao nhìn xuống một loài ký sinh trùng bẩn thỉu.
"Không!"
Hermione hét lên yếu ớt, giọng cô vỡ vụn vì sợ hãi, lùi lại sát vách tường, tay ôm chặt lấy Crookshanks đang rít lên điên cuồng.
Ngay khi bàn tay ghẻ lở của Giám ngục vươn về phía Harry, một bóng người bật dậy từ góc toa.
Giáo sư Lupin.
Ông bước qua cơ thể bất động của Harry, đứng chắn giữa cậu bé và con quái vật.
Khuôn mặt ông tái nhợt, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, nhưng đôi mắt ông rực cháy một sự quyết tâm hoang dại.
Cây đũa phép trong tay ông rung lên.
"Không ai trong chúng ta giấu Sirius Black dưới áo chùng," Lupin nói, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian chật hẹp.
"Đi đi!"
Giám ngục khựng lại.
Cái mũ trùm của nó hơi nghiêng đi, như thể đang đánh giá kẻ dám cản đường nó.
Nó cảm nhận được một mối đe dọa từ người đàn ông này—một thứ gì đó không hoàn toàn là con người, một con thú khác đang ẩn mình trong lốt người.
Nhưng cơn đói khát ký ức đau khổ của Harry quá hấp dẫn.
Nó không lùi bước.
Nó rít lên một tiếng dài, và bóng tối dường như càng đậm đặc hơn, đè nặng lên vai Lupin.
"CÚT ĐI!"
Lupin gầm lên, tiếng gầm mang âm hưởng của loài sói.
Ông vung mạnh đũa phép.
Một luồng ánh sáng bạc bắn ra—không phải là một con vật hoàn chỉnh, mà là một màn sương bạc dày đặc, cuộn trào như một tấm khiên chắn trước mặt ông.
Giám ngục lùi lại một bước.
Nhưng rồi, điều tồi tệ nhất xảy ra.
Nó không bỏ đi.
Con quái vật hít một hơi thật sâu, tiếng rít vang lên chói tai, làm rung chuyển cả màng nhĩ.
Nó dường như đang tập trung sức mạnh, hoặc có lẽ nỗi đau khổ trong quá khứ của Harry quá "ngon lành" khiến nó bất chấp tất cả bản năng sinh tồn.
Bàn tay ghẻ lở của nó vươn ra, xuyên qua màn sương bạc của Lupin như xuyên qua khói thuốc.
Ánh sáng bạc loang lổ, yếu dần đi, rồi bị bóng tối nuốt chửng.
Lupin nghiến răng, cơ thể ông run lên bần bật.
Ông đang bị áp đảo.
Con thú bị xiềng xích bên trong ông đang gào thét vì sợ hãi trước thiên địch, khiến ông không thể tập trung toàn bộ sức mạnh ý chí.
"Không thể nào..."
Lupin thì thầm, đôi mắt mở to kinh hoàng.
Lá chắn vỡ vụn.
Giám ngục lướt qua Lupin, gạt ông sang một bên bằng một lực vô hình.
Bàn tay của nó tiếp tục vươn tới, những ngón tay thối rữa chỉ còn cách khuôn mặt trắng bệch của Harry vài tấc.
Cái miệng vô hình bên dưới mũ trùm bắt đầu mở ra, chuẩn bị cho một nụ hôn chết chóc—nụ hôn sẽ hút sạch linh hồn của Đứa Trẻ Sống Sót.
Trong bóng tối, Tristan Prewett siết chặt lá bài Death trong tay phải, trong khi tay trái âm thầm trượt cây đũa phép vào tư thế tấn công.
Đôi mắt cậu lạnh lùng tính toán khoảng cách.
[Hệ thống: Kích hoạt giao thức khẩn cấp.
Mục tiêu: Thực thể Giám ngục.
Xác suất thành công: 40%.
Chuẩn bị phóng...]