[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần 2- Bóng Ma Ngục Tù Và Kẻ May Mắn
Chương 96: Bóng Ma Trên Tháp Cao Và Đường Bay Của Những Kẻ Phản Nghịch
Chương 96: Bóng Ma Trên Tháp Cao Và Đường Bay Của Những Kẻ Phản Nghịch
Màn đêm đã hoàn toàn nuốt chửng lâu đài Hogwarts.
Những vì sao yếu ớt trên đỉnh Tháp Tây bị mây đen che khuất, chỉ còn lại vầng trăng tròn lạnh lùng treo lơ lửng như một con mắt thủy tinh khổng lồ bị đục thủy tinh thể, quan sát thế gian trong sự câm lặng chết chóc.
Gió từ Rừng Cấm thổi thốc vào hành lang đá, mang theo mùi ẩm mốc và tiếng rít gào như tiếng cười của những linh hồn lạc lối.
Ánh trăng vỡ vụn trên mặt Hồ Đen, phản chiếu lại thực tại hỗn loạn vừa diễn ra, tạo nên những vệt sáng sắc nhọn như dao cạo cứa vào màn đêm.
Ba bóng người nhỏ bé di chuyển nép sát vào những gốc sồi cổ thụ, cố gắng hòa mình vào bóng tối.
Harry (hiện tại) đi đầu, đũa phép nắm chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.
Sự kiên định hằn rõ trên khuôn mặt cậu sau cú sốc về sự thật bên hồ, nhưng trong ánh mắt vẫn còn vương lại sự hoang mang.
Hermione (hiện tại) đi ngay sau, hơi thở dồn dập, tay cô đỡ lấy Tristan (hiện tại).
Tristan trông tệ hại nhất.
Làn da cậu dưới ánh trăng tái nhợt như một bức tượng thạch cao nứt vỡ.
Mỗi bước chân của cậu nặng trĩu như đeo chì.
Cái giá của việc "thêm gia vị" cho dòng thời gian, việc cưỡng ép Linh Tính bùng nổ để tạo ra màn trình diễn "Thần Hộ Mệnh Eldritch" vừa rồi là một sự vắt kiệt tinh thần khủng khiếp.
Trong đầu cậu, tiếng thì thầm của Những Kẻ Lắng Nghe vẫn chưa dứt hẳn.
Chúng như tiếng ve kêu râm ran, gây ra cơn đau buốt nhói ở thùy thái dương, nhắc nhở cậu rằng ranh giới giữa thực tại và sự điên loạn mỏng manh đến thế nào.
"Tristan," Hermione thì thầm, giọng cô run rẩy vì lo lắng.
"Cậu... cậu có đi nổi không?
Chúng ta có thể..."
"Đừng nói những lời thừa thãi, Granger," Tristan ngắt lời, giọng khàn đặc nhưng lạnh lùng.
Cậu gạt tay cô ra, tựa người vào một thân cây, cố gắng điều chỉnh nhịp thở hỗn loạn.
Đôi mắt hổ phách của cậu sáng lên một cách kỳ lạ trong bóng tối.
"Tui không phải là gánh nặng.
Tui là người điều phối."
Cậu nhắm mắt lại, kích hoạt Linh Tính.
Thế giới xung quanh cậu thay đổi.
Không còn là cây cối hay đá lạnh, mà là những đường kẻ của xác suất và vận mệnh.
Những sợi dây màu xám (nguy hiểm), màu đỏ (máu), và màu bạc (lối thoát) đan xen vào nhau.
"Phía trước," Tristan thì thầm, chỉ tay về phía chân Tháp Tây, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn.
"Có hai chốt chặn.
Một Thần Sáng ở cửa chính.
Một bùa chú cảnh báo ở cầu thang xoắn ốc tầng ba."
Harry nheo mắt nhìn.
"Chúng ta không thể đi đường bộ.
Chúng ta cần Buckbeak."
"Đúng," Tristan gật đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương.
"Nhưng chúng ta không thể bay thẳng lên đó như những con chim ngốc nghếch.
Bầu trời... không an toàn."
Cậu chỉ lên trời.
Dù lũ Giám ngục đã bị "nuốt chửng" hoặc xua đuổi ở bờ hồ, nhưng tàn dư của chúng vẫn lởn vởn quanh các đỉnh tháp canh gác, tạo thành một mạng lưới tuần tra vô hình.
"Harry, Hermione," Tristan ra lệnh, giọng cậu trở nên sắc bén như dao mổ.
"Hai bồ đi lấy Buckbeak.
Hãy bay thấp, bám sát ngọn cây.
Đừng bay cao quá 50 feet cho đến khi đến sát chân tháp.
Tui sẽ... dọn đường."
"Dọn đường?"
Harry hỏi lại.
"Cậu định làm gì?"
Tristan không trả lời.
Cậu tách ra khỏi nhóm, đi về phía bóng tối của bức tường thành, nơi một cây chổi Cleansweep Five cũ kỹ đang dựa vào – một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà Linh Tính của cậu đã "nhìn thấy" từ trước.
Đó là cây chổi bỏ quên của một nhân viên bảo trì lâu đài, hoặc có lẽ là sự sắp đặt của vận mệnh dành cho kẻ biết quan sát.
"Đi đi!"
Tristan rít lên.
Harry và Hermione nhìn nhau, rồi gật đầu và lao về phía Rừng Cấm.
Tristan đứng lại một mình.
Cậu nắm lấy cán chổi cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của gỗ sồi.
"Mercury," cậu thì thầm.
Từ trong túi áo choàng, cái đầu nhỏ xíu với bộ lông ánh bạc thò ra.
Con Niffler nhìn chủ nhân với đôi mắt đen láy đầy vẻ lo âu.
Nó cảm nhận được sự suy yếu của Tristan.
Nó kêu lên một tiếng "chít" nhỏ, dụi đầu vào tay cậu.
"Tui biết, tui biết," Tristan cười khổ, vỗ nhẹ đầu nó.
"Tui cũng muốn về ngủ lắm rồi.
Nhưng đêm nay chúng ta làm đạo chích.
Một vụ trộm thế kỷ.
Bồ thích đồ sáng bóng đúng không?"
Mắt Mercury sáng rực lên.
Tristan chỉ tay lên đỉnh tháp cao vút, nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ phòng giam.
"Ở đó có một cái lồng sắt rất đẹp.
Và quan trọng hơn, gã Thần Sáng canh cửa sổ đó... hắn có một cái huy hiệu bằng bạc đúc nguyên khối."
Mercury rít lên phấn khích, nhảy phắt xuống đất, biến thành một vệt bóng bạc lao vút lên tường đá, bám vào những khe hở nhỏ xíu mà mắt thường không thấy được, leo lên thoăn thoắt như một con thằn lằn.
Tristan hít sâu một hơi, trèo lên cây chổi.
"Được rồi, bạn già.
Đừng gãy nhé."
Cậu đạp mạnh chân.
Cây chổi rên rỉ phản đối rồi nhấc bổng cậu lên không.
Cơn chóng mặt ập đến tức thì, khiến tầm nhìn của Tristan chao đảo.
Cậu nghiến răng, dùng ý chí sắt đá ép cơ thể tuân lệnh, điều khiển cây chổi bay là đà sát mặt tường, ẩn mình trong cái bóng của tòa tháp để tránh ánh trăng.
...
Mười phút sau, tại độ cao hơn trăm mét so với mặt đất.
Gió rít gào điên cuồng, quất vào mặt buốt giá.
Tristan lơ lửng bên ngoài cửa sổ văn phòng Giáo sư Flitwick, nấp sau một bức tượng Gargoyle đá xấu xí.
Bên dưới, Harry và Hermione cưỡi Buckbeak vừa trồi lên từ biển mây, đôi cánh của con Bằng Mã vỗ mạnh mẽ nhưng cố gắng giữ im lặng nhất có thể.
"Cửa sổ bị khóa phép," Hermione thì thầm, chĩa đũa phép.
"Alohomora!"
Không có gì xảy ra.
Cửa sổ vẫn đóng chặt.
"Bùa niêm phong của Bộ," Tristan nói qua kẽ răng, cậu bay lại gần hơn.
"Cấp độ Thần Sáng.
Bồ không mở được bằng thần chú phổ thông đâu."
"Vậy làm sao?"
Harry sốt ruột, nhìn vào bên trong.
Cậu thấy Sirius đang đi đi lại lại trong phòng giam chật hẹp.
"Nhìn kìa," Tristan hất hàm về phía gờ tường bên trong.
Một gã Thần Sáng đang đứng canh gác ngay bên trong cửa sổ, quay lưng lại phía họ, đang lơ đãng nhìn vào lò sưởi.
Hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Đúng lúc đó, một cái bóng nhỏ xíu trườn qua khe cửa sổ thông gió.
Mercury.
Con Niffler nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà sau lưng gã Thần Sáng.
Nó không gây ra bất cứ tiếng động nào.
Mắt nó dán chặt vào cái huy hiệu bạc sáng loáng đeo bên hông gã đàn ông.
Với sự khéo léo của một bậc thầy móc túi, Mercury vươn móng vuốt ra.
Tách.
Cái huy hiệu nằm gọn trong tay nó.
Nhưng Mercury không dừng lại ở đó.
Nó nhìn thấy chùm chìa khóa đeo lủng lẳng bên cạnh.
Nó giật mạnh chùm chìa khóa.
Xoảng!
Gã Thần Sáng giật mình quay phắt lại.
"Cái quái gì...?"
Hắn thấy một con vật nhỏ lông xù đang cầm chùm chìa khóa và cái huy hiệu của hắn, đứng trên bàn làm việc.
Mercury nhe răng cười (nếu Niffler biết cười), rồi ném chùm chìa khóa về phía cửa sổ, ngay chỗ Tristan đang lơ lửng bên ngoài.
"Bắt lấy nó, đồ chuột cống!"
Gã Thần Sáng gầm lên, lao tới vồ lấy Mercury.
Mercury nhanh nhẹn nhảy tót lên tủ sách, làm đổ một chồng sách cổ.
"Bây giờ!"
Tristan hét lên.
Trong khi gã Thần Sáng đang bị phân tâm, Tristan dùng đũa phép điều khiển chùm chìa khóa (đang nằm trên bệ cửa sổ bên trong do Mercury ném tới).
"Accio Chìa Khóa!"
Chùm chìa khóa bay xuyên qua khe hở nhỏ, đập vào mặt kính.
Tristan bắt lấy nó.
Cậu tra chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ nhất vào ổ khóa ma thuật bên ngoài (Linh tính mách bảo cậu đó là chìa đúng).
Cạch.
Tiếng chốt khóa bật mở nghe như tiếng nhạc.
Harry lập tức thúc Buckbeak lao tới, tông mạnh vào khung cửa sổ.
Cánh cửa bật tung.
"Sirius!
Lên đây!"
Harry hét lớn.
Sirius Black, đang ngỡ ngàng trước sự hỗn loạn, bừng tỉnh.
Ông không hỏi han, lao tới bệ cửa sổ, nhảy phắt lên lưng Buckbeak ngay sau Hermione.
"Này!
Dừng lại!"
Gã Thần Sáng quay lại, giơ đũa phép lên.
"Stupefy!"
Hermione hét lên.
Tia sáng đỏ đánh trúng ngực gã Thần Sáng, hất văng hắn vào tường.
"Mercury!"
Tristan gọi lớn.
Con Niffler, đang ôm cái huy hiệu bạc, nhảy phắt từ tủ sách ra ngoài cửa sổ, rơi tự do giữa không trung.
Tristan lao cây chổi xuống, bắt gọn nó vào trong túi áo.
"Chạy!"
Tristan gào lên.
Buckbeak sải cánh, lao vút đi.
Nhưng bầu trời không yên tĩnh.
"Báo động!
Tù nhân vượt ngục!"
Tiếng còi báo động ma thuật vang lên khắp lâu đài.
Từ các tháp canh khác, những bóng đen bắt đầu di chuyển.
Không phải Thần Sáng.
Là những Giám ngục còn sót lại.
"Lên cao!
Bay vào mây!"
Tristan chỉ đạo, cây chổi của cậu rung lắc dữ dội trước sức gió.
"Đừng để chúng bao vây!"
Họ bay trong một cuộc rượt đuổi nghẹt thở.
Buckbeak, chở ba người, nặng nề lách qua những làn sương mù dày đặc.
Những cái bóng áo choàng đen lướt qua sát sạt, mang theo hơi lạnh chết chóc.
Tristan, bay phía sau bọc lót, cảm thấy Linh Tính của mình gào thét báo động.
"Bên trái!
3 giờ!
Né đi Harry!"
Cậu hét lên.
Harry giật dây cương sang trái.
Một bàn tay xương xẩu của Giám ngục vừa quờ qua chỗ họ vừa bay.
"Chúng đang săn đuổi bằng cảm xúc!"
Sirius hét lên bên tai Harry.
"Đừng sợ hãi!
Nghĩ về những gì vui vẻ!"
"Khó lắm chú ơi!"
Harry nghiến răng.
Tristan nghiến răng.
Cậu không thể dùng Thần Hộ Mệnh "khủng bố" kia nữa.
Cậu đã cạn kiệt.
Cậu thò tay vào túi, nắm chặt một nắm bột "Ngủ Ngon" (Sleep Powder) mà cậu tự chế—một loại độc dược gây mê dạng bột.
Cậu rải nó vào trong gió, ngay đường bay của lũ Giám ngục phía sau.
Nó không có tác dụng với Giám ngục, nhưng nó có tác dụng che giấu mùi hương và làm nhiễu loạn luồng khí.
Quan trọng hơn, Tristan kích hoạt năng lực Monster của mình lần cuối cùng trong đêm: "Bóp méo xác suất".
Cậu tập trung vào ý niệm: Chúng sẽ không nhìn thấy chúng ta.
Chúng sẽ rẽ nhầm hướng.
Một con Giám ngục đang lao tới bỗng khựng lại, dường như bị thu hút bởi một con cú mèo bay ngang qua, và cả đàn rẽ ngoặt theo hướng đó.
"Điểm mù!"
Tristan thở hắt ra, máu mũi bắt đầu rỉ ra vì quá sức.
"Chúng ta thoát rồi!"
Họ lao xuống, xuyên qua tán cây rậm rạp của Rừng Cấm, bỏ lại sự truy đuổi phía sau.
Harry tìm thấy một khoảng trống nhỏ, một cái hốc đá được bao phủ bởi dây leo và rêu, nơi mà Tristan đã chỉ định là "an toàn tuyệt đối".
Buckbeak đáp xuống đất nặng nề, trượt dài trên thảm lá mục.
Tristan hạ cánh ngay sau đó, nhưng chân cậu không còn giữ nổi cơ thể.
Cây chổi rơi khỏi tay, và cậu ngã khuỵu xuống, nôn khan.
"Tristan!"
Harry và Hermione vội vã đỡ lấy cậu.
"Sống... sống rồi..."
Tristan thều thào, lau vệt máu mũi.
Cậu ngước nhìn Sirius, người đang đứng đó, hít lấy hít để bầu không khí tự do, đôi mắt rực sáng dù thân hình tiều tụy.
Sirius nhìn ba đứa trẻ—những kẻ vừa thực hiện một cuộc vượt ngục táo bạo ngay dưới mũi Dumbledore và Bộ Pháp Thuật.
Ông nhìn Harry, rồi nhìn Tristan.
"Các con..."
Giọng ông run rẩy, nghẹn ngào.
"Các con điên thật rồi.
Điên giống hệt James."
"Đó là tiêu chuẩn đầu vào của nhóm này mà chú," Tristan cười yếu ớt, dựa lưng vào vách đá lạnh.
"Giờ thì... chúng ta có khoảng mười phút để nói lời tạm biệt.
Trước khi bình minh lên."
Không gian trong hốc đá chìm vào sự tĩnh lặng thiêng liêng.
Chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng tim đập, và ánh mắt của hai người đàn ông—một già, một trẻ—tìm thấy nhau sau mười hai năm xa cách.
Harry bước tới trước mặt cha đỡ đầu của mình.
Cậu không biết bắt đầu từ đâu.
Có quá nhiều câu hỏi, quá nhiều nỗi đau, và quá nhiều tình yêu chưa kịp nói.
"Chú Sirius," Harry bắt đầu, giọng vỡ vụn.
"Chú sẽ đi đâu?"
Sirius đặt hai bàn tay gầy guộc lên vai Harry, nhìn sâu vào đôi mắt xanh lục bảo giống hệt Lily.
"Bất cứ đâu," ông nói, một nụ cười buồn bã nhưng tự do nở trên môi.
"Miễn là chú được tự do.
Nhưng nghe này, Harry..."
Tristan và Hermione lùi lại một bước, chìm vào bóng tối, nhường lại sân khấu ánh trăng hiếm hoi này cho cuộc hội ngộ ngắn ngủi nhưng vĩnh cửu của họ.