[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần - 1: Quái Vật Cơ Khí Và Căn Phòng Bí Mật
Chương 83: Dư Chấn Của Bóng Tối & Giao Thức Thẩm Vấn
Chương 83: Dư Chấn Của Bóng Tối & Giao Thức Thẩm Vấn
Ký túc xá nam sinh Gryffindor chìm trong một thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh hoạn của buổi trưa mùa đông.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí không di chuyển, như thể thời gian ở đây đã bị ngưng đọng bởi một lực nén vô hình.
Tristan Prewett đứng giữa phòng, thực hiện bài tập "Bảo trì Hệ thống".
Cánh tay cậu vươn ra, giữ yên tuyệt đối, trong khi tâm trí đang chạy một trình quét dọn dẹp dữ liệu rác.
Mặc dù cuốn nhật ký bìa đen đã bị phong ấn dưới đáy rương, được bọc trong chì và yểm bùa Colloportus, Tristan vẫn cảm thấy một "cơn ngứa" tâm linh nơi đầu ngón tay—vùng da đã tiếp xúc trực tiếp với vật phẩm.
Đó là dư chấn của sự ô nhiễm.
Một tiếng thì thầm tần số thấp, giống như tiếng nhiễu sóng radio, vẫn đang cố gắng bám rễ vào tiềm thức cậu.
Cảnh báo: Tồn dư ý niệm ngoại lai.
Mức độ: 2%.
Hành động: Phớt lờ.
Tập trung vào biến số hiện tại.
Cánh cửa phòng bật mở.
Không gian tĩnh lặng vỡ vụn.
Harry, Ron và Hermione bước vào.
Không khí xung quanh họ dao động dữ dội.
Harry mặt đỏ bừng, tay nắm chặt đũa phép như thể vừa muốn hex ai đó.
Hermione ôm chiếc cặp da trước ngực như một tấm khiên, còn Ron thì tái mét, liên tục nhìn ra sau lưng.
"Dữ liệu hành vi bất thường," Tristan lên tiếng, hạ tay xuống, quay người lại với nhịp điệu của một con rối được giật dây.
"Các cậu đang mang theo mức độ stress vượt ngưỡng 80%.
Trình bày nguyên nhân."
"Cậu sẽ không tin được đâu," Harry nói, giọng nghẹn lại vì tức giận và thất vọng.
Cậu ném mình xuống giường, tháo kính ra lau mạnh vào áo chùng.
"Riddle đã nói thật.
Hay ít nhất... một nửa sự thật."
Hermione tiến tới bàn học, đặt chiếc cặp xuống một cách nặng nề.
Với những ngón tay run rẩy, cô rút ra một mảnh giấy báo cũ nát, vàng ố.
"Mình đã kiểm tra chéo thông tin Riddle cung cấp cho Harry với hồ sơ lưu trữ," Hermione nói nhanh, mắt sáng lên vẻ hưng phấn nhưng đầy lo âu của một học giả vừa tìm ra lời giải cho bài toán tử thần.
"Bài báo từ 50 năm trước.
Rubeus Hagrid bị đuổi học vào ngày 13 tháng 6 năm 1943.
Lý do: Tàng trữ sinh vật nguy hiểm và liên quan đến cái chết của một nữ sinh."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.
"Nhưng chúng ta biết đó là Basilisk!"
Ron rên rỉ, ngồi bệt xuống sàn.
"Bác Hagrid?
Nuôi một con Tử Xà?
Không đời nào!
Bác ấy thích mấy con thú lông lá, to xác, ngốc nghếch.
Một con rắn khổng lồ nhìn ai chết người đó?
Đó là gu của Slytherin, không phải Hagrid!"
"Chính xác," Tristan bước tới, nhìn lướt qua bài báo.
Bộ não Robot của cậu bắt đầu xâu chuỗi dữ liệu.
"Đây là điểm mâu thuẫn logic (Logic glitch).
Chúng ta đã xác định sinh vật trong đường ống là Basilisk (Dữ liệu từ Chương 66).
Nhưng Hagrid lại bị buộc tội thả quái vật.
Có hai giả thuyết:"
Tristan giơ hai ngón tay đeo găng da lên.
"Một: Hagrid thực sự là Người Thừa Kế Slytherin, có khả năng Xà Ngữ và điều khiển Basilisk. (Xác suất: < 1% dựa trên hồ sơ tâm lý và năng lực ma thuật)."
"Hai," cậu gập một ngón tay xuống, "Hagrid đã nuôi một thứ khác.
Và Riddle đã dùng thứ đó làm vật thế thân để đổ tội cho Hagrid, che giấu con Basilisk thực sự."
Harry ngừng lau kính.
Cậu ngước lên, đôi mắt xanh mở to.
"Bác ấy bị oan?
Ý cậu là bác ấy bị gài bẫy?"
"Bị oan về tội giết người," Tristan sửa lại lạnh lùng.
"Nhưng không có nghĩa là vô tội.
Việc bác ấy bị đuổi học chứng tỏ bác ấy thực sự đã giấu một con quái vật trong trường vào thời điểm đó.
Và quan trọng hơn..."
Tristan cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Harry, tạo áp lực.
"Nếu bác ấy nuôi một con quái vật trong trường vào thời điểm Myrtle Khóc Nhè chết, bác ấy chắc chắn biết những chi tiết mà chúng ta không biết.
Bác ấy có thể biết Tử Xà di chuyển như thế nào, hoặc ít nhất... bác ấy biết nơi mà con quái vật của bác ấy đã ẩn náu.
Những điểm mù của lâu đài."
"Chúng ta phải hỏi bác ấy," Hermione kết luận, giọng kiên quyết.
"Nếu bác ấy bị oan, bác ấy sẽ muốn giúp.
Nếu bác ấy biết gì đó về cách con quái vật di chuyển... chúng ta cần thông tin đó trước khi có thêm ai bị hóa đá."
"Nhưng hỏi thế nào?"
Ron nhăn mặt.
"'Chào bác, con quái vật bác nuôi 50 năm trước có phải là bạn của con Basilisk đang bò trong ống nước không?'"
"Chúng ta sẽ không hỏi," Tristan chỉnh lại cổ tay áo.
"Chúng ta sẽ đối chất.
Chuẩn bị đi.
Tối nay, chúng ta sẽ cần Áo Khoác Tàng Hình."
Hành trình xuống lều của Hagrid là một cuộc dạo chơi qua cơn ác mộng của một gã hề.
Lâu đài Hogwarts về đêm, dưới tàn dư của Lễ Tình Nhân, trở nên quái đản.
Những hành lang đá lạnh lẽo vương vãi hoa giấy nát bươm, trông như xác thịt thối rữa dưới ánh đuốc chập chờn.
Những chú lùn (được thuê làm thần Cupid) giờ đã kiệt sức, ngồi thu lu trong các hốc tường tối tăm, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo bước chân vô hình của bốn người bọn họ, miệng lầm bầm những lời chửi rủa tục tĩu.
Tristan đi sau cùng, bên ngoài tấm Áo Khoác Tàng Hình (cậu sử dụng kỹ thuật di chuyển trong điểm mù).
Cậu cảm nhận được sự u ám đang bao trùm lấy ngôi trường.
Không khí đặc quánh, mang vị kim loại—vị của máu chưa đổ nhưng sắp đổ.
Khi họ bước ra khỏi tòa lâu đài, gió lạnh ập tới, mang theo mùi ẩm mốc từ Rừng Cấm.
Căn lều của Hagrid hiện ra ở bìa rừng, một đốm sáng lẻ loi và run rẩy giữa màn đêm đen kịt.
Không có tiếng chó sủa chào đón.
Ống khói nhả ra những làn khói đen ngắt quãng.
Harry tháo Áo Khoác Tàng Hình khi họ đến trước cửa.
Cậu gõ cửa.
Ba tiếng khô khốc.
Cạch.
Tiếng chốt cửa được kéo ra ngay lập tức, nhưng cánh cửa chỉ hé mở một khe nhỏ.
Một nòng nỏ sắt lạnh lẽo chĩa ra ngoài, nhắm thẳng vào mặt Harry.
"Ai đó?"
Giọng Hagrid vang lên, không phải ồm ồm vui vẻ, mà khàn đặc và run rẩy.
"Là cháu, Harry đây!"
Harry vội nói, lùi lại một bước.
Cánh cửa mở toang.
Hagrid đứng đó, to lớn nhưng co rúm.
Mắt ông đảo điên cuồng nhìn vào bóng tối sau lưng họ, rồi nhanh chóng kéo tuột cả ba (và Tristan lướt vào theo) vào trong nhà.
Ông đóng sập cửa lại, cài tất cả các then chốt, tay run đến mức suýt làm rơi cây nỏ.
Bên trong căn lều nóng hầm hập.
Lửa trong lò sưởi cháy rừng rực như muốn thiêu đốt nỗi sợ hãi.
Con Fang nằm rên ư ử dưới gầm bàn, từ chối chui ra.
"Các cháu không nên ở đây," Hagrid nói, dựa lưng vào cửa, ngực phập phồng.
Ông vẫn cầm cây nỏ đã lên dây.
"Nguy hiểm lắm.
Tối nay... tối nay không an toàn."
"Bác Hagrid, bác đang đợi ai vậy?"
Hermione hỏi, liếc nhìn cây nỏ.
"Tại sao bác lại vũ trang?"
Hagrid không trả lời.
Ông đi đến bàn, định rót trà nhưng tay run quá mạnh khiến nước sôi tràn ra ngoài.
Ông chửi thề, rồi buông xuôi, ngồi phịch xuống ghế, chiếc ghế gỗ rên lên kèn kẹt.
"Không có gì," ông nói dối, nhưng đôi mắt đen láy của ông tố cáo tất cả.
Ông đang sợ hãi tột độ.
"Chỉ là... ta nghĩ có con cáo hay lảng vảng quanh chuồng gà."
"Bác không dùng nỏ để bắn cáo, Hagrid," Tristan lên tiếng.
Cậu bước ra khỏi góc tối của căn lều, nơi bóng của cậu hòa vào bóng của những dụng cụ treo trên trần nhà.
Hagrid giật bắn mình, suýt nữa thì bóp cò.
"Tristan?
Cậu... cậu vào từ lúc nào?"
"Đủ lâu để thu thập dữ liệu về trạng thái tâm lý bất ổn của ông," Tristan nói, giọng lạnh băng, không khoan nhượng.
Cậu không ngồi.
Cậu đứng đối diện với Hagrid, khoanh tay trước ngực.
"Ông đang sợ hãi.
Nhưng không phải sợ cho bản thân.
Ông đang sợ cho thứ mà ông đang che giấu."
"Ta không giấu gì cả!"
Hagrid gắt lên, nhưng giọng ông vỡ ra.
Harry bước tới, đặt tay lên bàn tay to lớn đang run rẩy của người gác rừng.
"Bác Hagrid, chúng cháu biết về chuyện 50 năm trước.
Chúng cháu đã đọc bài báo.
Bác bị đuổi học vì cái chết của Myrtle."
Hagrid đông cứng lại.
Sự máu me trên mặt ông rút sạch, để lại một màu xám ngoét như tro tàn.
"Chúng cháu biết bác không mở Phòng Chứa," Harry nói gấp gáp, cố gắng trấn an.
"Chúng cháu biết đó là Basilisk.
Ron, Hermione và cháu... chúng cháu biết có một con Tử Xà đang di chuyển trong trường."
Từ "Basilisk" khiến Hagrid rùng mình mạnh.
Ông nhìn chằm chằm vào Harry, vẻ hoang mang tột độ.
"Tử Xà?
Các cháu... các cháu chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn," Hermione khẳng định.
"Nhưng vấn đề là, bác Hagrid ạ, 50 năm trước bác đã bị đổ tội.
Riddle đã bắt được bác đang nuôi một thứ gì đó, và hắn nói đó là con quái vật giết người.
Nhưng nó không phải, đúng không?"
Hagrid cúi gằm mặt xuống.
Đôi vai khổng lồ của ông run lên.
"Không...
Nó không phải quái vật.
Nó chưa bao giờ làm hại ai.
Aragog... nó chỉ muốn sống yên ổn..."
"Aragog?"
Ron thì thầm, mặt trắng bệch.
"Nghe tên không giống thỏ bông chút nào."
"Vậy là bác biết," Tristan cắt ngang, giọng nói sắc bén như dao mổ xẻ vào trọng tâm vấn đề.
Cậu bước thêm một bước, áp đảo không gian của Hagrid.
"Ông biết con quái vật ông nuôi không phải là thủ phạm.
Nhưng ông đã im lặng.
Ông chấp nhận bị đuổi học, bị bẻ đũa phép, chỉ để bảo vệ nó."
"Nó là bạn ta!"
Hagrid ngẩng lên, nước mắt lưng tròng.
"Ta nuôi nó từ khi nó còn trong trứng!
Nó bị hiểu lầm!"
"Sự 'hiểu lầm' đó đã giết chết một nữ sinh 50 năm trước vì nó tạo cơ hội cho kẻ thủ ác thật sự lẩn trốn," Tristan nói tàn nhẫn.
Logic của cậu không có chỗ cho tình cảm ủy mị.
"Và bây giờ, lịch sử đang lặp lại.
Ông vẫn im lặng."
"Ta không biết kẻ nào mở Phòng Chứa!"
Hagrid tuyệt vọng phân bua.
"Ta thề!
Ta không biết con Basilisk đó ở đâu!"
"Nhưng Aragog thì biết," Tristan tung đòn quyết định.
Căn lều rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ có tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi.
Hagrid nhìn Tristan, đôi mắt mở to kinh hoàng.
"Ông nói nó không phải quái vật," Tristan tiếp tục, giọng đều đều nhưng dồn ép.
"Nhưng nó là sinh vật sống trong trường vào thời điểm đó.
Nó có bản năng của loài thú săn mồi.
Nó cảm nhận được sự hiện diện của thiên địch.
Nhện sợ Tử Xà, Hagrid à.
Nếu con 'thú cưng' của ông còn sống, nó chắc chắn biết con Tử Xà đó đến từ đâu, hoặc ít nhất... nó biết ai là người đã đánh thức kẻ thù của nó 50 năm trước."
Harry hiểu ra ngay lập tức.
Cậu nhìn Hagrid với ánh mắt rực lửa hy vọng.
"Bác Hagrid!
Tristan nói đúng!
Con... con Aragog đó, nó có thể cho chúng ta manh mối!
Bác phải cho chúng cháu biết nó ở đâu!"
Hagrid lắc đầu nguầy nguậy, mồ hôi vã ra như tắm.
"Không...
Không được!
Nó sống trong Rừng Cấm.
Nó... nó đã lớn lắm rồi.
Nó không thích người lạ.
Các cháu không thể đến đó.
Quá nguy hiểm!"
"Nguy hiểm hơn việc Hermione bị hóa đá sao?"
Tristan chỉ tay vào cô bé đang đứng đó.
"Nguy hiểm hơn việc Ginny Weasley, hay bất kỳ ai khác, bị con Tử Xà giết chết vào ngày mai sao?"
Hagrid nhìn Hermione, rồi nhìn Ron, và cuối cùng dừng lại ở Harry.
Sự dằn vặt nội tâm đang xé nát ông.
Ông là người giữ khóa, người bảo vệ học sinh, nhưng ông cũng là người bạn trung thành của những sinh vật bị ruồng bỏ.
"Ông đang cầm nỏ," Tristan quan sát, ánh mắt lạnh lùng quét qua vũ khí trên bàn.
"Ông đang canh gác.
Điều đó có nghĩa là ông sợ thứ gì đó sẽ đến tìm ông.
Hoặc tìm Aragog.
Ông biết rằng bí mật này không thể giữ được nữa."
Cậu cúi xuống, chống hai tay lên bàn gỗ sần sùi, mặt đối mặt với người khổng lồ.
Bóng của Tristan đổ dài, trùm lên Hagrid, tạo nên một sự áp đảo kỳ lạ: một cậu bé gầy gò đang tra khảo một gã khổng lồ.
"Hagrid, hãy dùng logic, dù chỉ một lần," Tristan nói, giọng hạ thấp xuống thành một lời thì thầm đe dọa.
"Nếu chúng tôi không tìm ra con Tử Xà, trường học sẽ đóng cửa.
Ông sẽ mất nhà.
Aragog sẽ bị Thần Sáng săn lùng và tiêu diệt.
Cách duy nhất để cứu bạn ông, và cứu trường Hogwarts, là cho chúng tôi dữ liệu."
Hagrid há hốc miệng.
Hơi thở của ông dồn dập.
Ông nhìn ra cửa sổ đen ngòm, nơi Rừng Cấm đang rì rầm những lời đe dọa, rồi nhìn lại những đứa trẻ mà ông yêu quý nhất.
Ông đưa tay vào túi áo da chuột chũi, nắm chặt một thứ gì đó, rồi lại buông ra.
Sự đấu tranh trong mắt ông lên đến đỉnh điểm.
"Các cháu..." giọng Hagrid run rẩy, vỡ vụn, "Các cháu thực sự muốn biết?"
"Chúng cháu cần phải biết," Harry nói kiên quyết.
Hagrid nhắm nghiền mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài qua gò má nhem nhuốc, thấm vào bộ râu rậm.
Ông hít một hơi sâu, run rẩy, như thể sắp trút bỏ gánh nặng đã đè nén lồng ngực ông suốt nửa thế kỷ.
Ông mở mắt ra.
Cái nhìn của ông không còn trốn tránh nữa, mà chứa đựng một nỗi sợ hãi sâu thẳm, trần trụi.
"Được," ông thì thầm, giọng khàn đặc.
"Ta sẽ nói.
Nhưng nếu các cháu đi vào đó... ta không chắc các cháu có thể quay trở ra."
Ông nhìn thẳng vào mắt Tristan, ánh mắt của một con thú bị thương đang nhìn kẻ thợ săn.
"Nó không chỉ là một con nhện, Tristan.
Nó là vua của khu rừng này.
Và nó... nó đang đói."
Không gian trong lều như đóng băng.
Lời thú nhận treo lơ lửng trong không khí, mở ra một cánh cửa dẫn đến một nỗi kinh hoàng mới, đen tối hơn cả màn đêm đang bao trùm bên ngoài.