Khác Bạn trai tôi là Bangtan Boys [ BTS] - Phần II

Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
39. Jung Ho-seok


Ho-seok là chàng trai vui vẻ, hoạt bát, luôn truyền năng lượng tích cực cho người khác, từ khi yêu nhau lúc nào bên nhau Ho-seok cũng làm bạn cười và bày trò chọc phá bạn tuyệt nhiên bạn chưa bao giờ thấy con người đó nổi giận.

Bạn học chung trường với nhóc em trai của bạn, hôm đó đang từ dưới căn tin đi lên cùng Ho-seok thì bạn thấy ở sân sau em bạn đang bị 1 đám học sinh lếch thếch lôi đi xềnh xệch, bản năng làm chị nổi lên, bạn hùng hổ bước lại.

- Yahhh, mau thả thằng nhóc ra, mấy cậu làm gì đấy!

- Đồ con gái, biết gì mà nói!

Ai bảo nó mới vào trường mà không nộp tiền, đáng bị đánh - Một tên quát lại, vừa nói vừa vung tay lên đấm vào mặt em bạn.

Bạn sốt ruột nhào lại kết quả bị tên đó vung tay ngã nhào ra đất, đầu bị trầy rỉ máu , Ho-seok vừa lại đến đỡ bạn lên.

-(Tb) cậu có sao không?

- trong mắt Ho-seok chứa cả biển trời lo lắng, Bạn không đau mấy nhưng nước mắt cứ rơi ra vì thấy em mình bị đánh, bạn chỉ chỉ tay nức nở.

- Thằng nhóc..!

Ho-seok quay lại, sắc mặt thay đổi 180 độ, đôi lông mày nhíu vào nhau, nắm chặt nấm đấm, hai hàm nghiến lại.

- Tụi mày biết tụi mày vừa làm ai bị thương không?

- Thì sao?

Mày định sẽ đánh tao ...

Tên vừa rồi làm bạn ngã chưa dứt câu Ho-seok đã liền 1 đấm cho hắn ngã nháo nhào, lực đánh mạnh đến nổi miệg hắn bật máu, cả bọn sợ xanh mặt, Ho-seok tiếp tục nhào đến , cho thêm mấy đấm, tên đó mặt rất thảm hại, van xin rối rít.

- Xin lỗi cậu ấy và thằng nhóc!

Ho-seok chỉ vào bạn và em bạn, từng chữ đều lạnh nhạt nói.

- Xin lỗi!

- Tên đó còn sỉ diện, ném 1 câu rất chi là thiếu thành ý.

- Quỳ xuống!

- Ho-seok lại buông 1 câu làm hắn sửng sốt.

- Cái gì, tao đường đường là..

- Quỳ xuống!

Nhìn Nắm đấm còn dính máu của Ho-seok hắn mặc kệ đang có đàn em ở đó đành muối mặt quỳ xuống thành khẩn nói câu xin lỗi.

.....

Hôm đó ra về bạn rụt rè hơn, thật lòng bạn vẫn còn sợ vẻ mặt của Ho-seok lúc vừa rồi, Ho-seok nhìn bạn xót xa.

- Trán cậu có sao không?

- Ánh mắt lúc này khác xa với lúc trưa.

- Ho-seok à!

Có cần bắt cậu ta quỳ gối xin lỗi vậy không, cậu ta xin lỗi là được rồi, cậu hồi trưa làm tớ sợ quá!

- Dám đụng vào người con gái của tớ, cậu là để tớ yêu thương chứ không phải để loại như hắn làm tổn thương, tớ hận chưa giết được hắn !

- ánh mắt Ho-seok đanh lại

Bạn sợ hãi nhìn Ho-seok nuốt nước bọt ực 1 tiếng.

-Đừng lo!

Đây là thái độ tớ dành cho những kẻ không ra gì như hắn, với cậu tuyệt đối chỉ có yêu thương, tớ chỉ hiền với mỗi cậu, còn bên ngoài không như thế thì làm sao bảo vệ được cậu, được gia đình nhỏ của mình, cậu nói có phải không?

Vừa nói ai đó vừa cẩn thận dán miếng băng cá nhân rồi hôn nhẹ lên vết thương của bạn.

- Có nụ hôn của tớ, nhất định sẽ lành nhanh hơn bình thường.
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
40. Park Jimin


Tên người yêu này của bạn chính là lúc nào cũng đáng yêu, ngây ngây ngốc ngốc vậy nên đôi lúc bạn chỉ sợ người ta cầm viên kẹo dụ 1 phát là đi theo lại khổ.

Đã ngốc lại còn đẹp trai, hát hay, nhảy đẹp,... toàn những thứ khiến bạn đau đầu, chắc dần thành thói quen, bạn cứ hay lo nghĩ âu sầu, mặt mũi lúc nào cũng nhăn nhăn nhó nhó.

Hôm đó tan học, bạn mãi suy nghĩ mà đi chẳng đợi, Jimin lẽo đẽo phía sau miệng tru tréo cả lên.

- (Tb) này!

Cậu thật hư.. sao đi bỏ tớ, không đợi tớ, không sợ người ta bắt mất tớ sao?

Jimin chỉ đùa, nhưng lại đùa trúng điểm yếu đang ngày đêm làm bạn lao tâm khổ tứ nên cư nhiên câu nói đó làm bạn giật nảy người, lập tức dùng vận tốc ánh sáng lao đến ôm chầm lấy cánh tay Jimin.

- Cấm cậu để người khác bắt mất!

Jimin nhìn vẻ mặt căng thẳng của bạn thì trêu, hai tay bụm má mè nheo với bạn.

- Ứ ừ ~tớ ứ biết, tớ bị người ta bắt mất chứ tớ có cố ý đâu!

- Aisss cấm cậu trưng cái mặt đáng yêu này ra luôn!

Nói rồi bạn nhìn Jimin 1 lượt từ đầu đến chân.

- Cái mặt quá đáng yêu, phải che!

- nói rồi bạn lấy trong cặp ra cái khẩu trang màu vàng có hình pikachuuuuu , đeo vào cho Jimin.

- tóc lại quá đẹp, phải che!

- Bạn lấy ngay cái mũ màu hường phấn có quả dâu tây phía trước của bạn đội vào cho Jimin.

- Tay cũng đáng yêu, người lại còn cơ bắp!

- Bạn lôi tiếp cái áo khoác đỏ kèm đôi bao tay màu xanh mặc và đeo vào cho Jimin.

Bạn lại nhìn đi nhìn lại 1 lượt rồi gật đầu.

- Tốt rồi, mình về thôi.

Con người đang đứng yên chưa hiểu gì nãy giờ mới lên tiếng.

- Tớ thế này có ổn không (tb)?

- Không vấn đề gì!

Mà này giọng nói cũng đáng yêu quá thể đáng, sau này ra đường chưa có sự cho phép của tớ cậu nhất định không được mở miệng có nghe rõ chưa?

- Ơ sao lại thế?

- Tất cả vì cậu quá đáng yêu nhưng lại quá ngốc, tớ chỉ sợ người ta thật sự đánh ngất cậu rồi mang đi thật xa lúc đó tớ biết làm thế nào hả?

- Vậy tớ hứa không ngốc nữa là được mà!

- Ngốc mà hứa sẽ hết là hết à, cậu mở miệng ra đã thấy ngốc rồi, không nói nhiều, tóm lại lời tớ cậu có nghe hay không?

- Ơ vâng ~

" Tớ xin lỗi vì những chuyện dở hơi tớ làm, tất cả chỉ vì tớ quá yêu cậu, sợ một ngày mở mắt ra đã thấy cậu không ở bên nữa , tớ sợ ngược xuôi muôn nẻo, tớ chỉ có 1 mình không tìm nổi cậu mà thôi!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
41. Kim Tae-huyng


- Anh đừng đợi làm gì, không đợi nổi em đâu!

- Bao lâu anh cũng đợi được, anh không tin cả đời này anh không đợi nổi em!

Đã hai năm rồi kể từ khi Tae-huyng nói câu đó, mỗi ngày đi học hay đi làm thêm về anh đều lặng lẽ bước sau bạn, bất kể lúc nào bạn cũng luôn có 1 ánh mắt chất chứa yêu thương luôn dõi theo, nhưng nhưng vết thương từ những mối mình đã cũ không cho bạn được phép mở lòng lần nữa, bạn sợ lại đau!

Bạn đâu phải sắt đá, Tae-huyng đã dành hai năm ở độ tuổi đôi mươi tươi đẹp để đợi bạn, bạn dĩ nhiên đã động lòng, nhưng bạn vẫn không dám cá cược con tim.

Nhưng cũng không thể mãi để Tae-huyng đợi mãi như vậy, đêm đó trên đường từ chỗ làm về biết Tae-huyng vẫn luôn dõi theo bạn cố tình quay lại.

Cái dáng vẻ buồn buồn cúi mặt, hai tay lười nhác bỏ vào túi quần bước những bước thật chậm nhọc nhằn làm bạn thật sự xót xa.

Tae-huyng ngước lên nhìn thấy bạn đã đứng lại thì có chút lúng túng, nhưng rồi anh nở 1 nụ cười hiền tiến đến trước mặt bạn, ánh mắt chứa vô vàn hy vọng.

- Em có gì muốn nói với anh sao?

- Giọng nói Tae-huyng vô cùng phấn khởi.

- Vâng!

- Bạn cúi mặt khẽ gật đầu.

-Em nói đi, anh đang đợi đây....

- Đã hai năm rồi, anh đã đợi em hai năm rồi nhỉ?

Em nghĩ tuổi trẻ không dài, lãng phí vì em như vậy là quá nhiều rồi, em xin lỗi, nổi đau của cuộc tình trước quá lớn, anh ấy cũng nói yêu cũng vì em mà làm rất nhiều vậy mà giờ đã là con rể của 1 công ty lớn, em thật không còn có thể tin tưởng ai được nữa, có lẽ em sẽ lại yêu, nhưng sẽ không phải bây giờ, anh hãy đừng yêu và đợi em nữa, ngoài kia có rất nhiều rất nhiều người tốt hơn em, hãy mở lòng với họ, được không anh?

Nét mặt Tae-huyng từ hớn hở chuyển sang u sầu, đôi mắt cụp xuống, anh nhẹ nhàng cất giọng, không vụn vỡ, không đau thương, vô cùng thanh thản.

- Đúng!

Hai năm rồi, anh luôn chỉ đi phía sau em, em chưa bao giờ quay lại nhìn anh hôm nay là lần đầu tiên em đứng lại, chịu nhìn về phía anh, vậy mà câu trả lời vẫn không thay đổi, anh xin lỗi nhưng mong muốn của em anh không làm được, anh chỉ xin ở em 1 điều, hãy cho anh vẫn được đi sau em đến khi nào anh có thể.

Xem như hôm nay em và anh chưa nói gì với nhau, anh vẫn là anh, đơn phương em, ngày ngày vẫn ở đây, phía sau em, khi nào em nhớ đến anh, em cần anh hãy quay lại phía sau, anh luôn ở đây!

Một thời gian sau bạn không còn thấy anh đi theo sau bạn nữa, có lẽ anh tìm được người mới rồi chăng?

Cũng tốt!

Nghĩ vậy nhưng lòng bạn vẫn dâng lên 1 chút cảm xúc khó tả, cũng muốn khóc 1 chút nhưng vì không có tư cách nên thôi!

Chiều hôm đó 1 người trong số bạn thân của anh đến trước bạn.

-(Tb) này!

Tae-huyng đã nhập viện hơn 1 tháng nay vì bệnh của cậu ấy đã vào giai đoạn cuối, sau bao đấu tranh cuối cùng cậu ấy vẫn không qua khỏi, trước khi ra đi cậu ấy vẫn chỉ bận lòng nhớ đến em và nhờ anh đưa cho em cái này!

Bạn như chết lặng nhận lấy lá thư nước mắt từ đâu giàn giụa lã chã rơi xuống.

Bạn ngồi xuống băng ghế đá giữa chiều thu vàng úa, từng con chữ ngay ngắn hiện ra nhưng có nhòe đi vì nước mắt của bạn.

" Gửi (Tb)!

Anh xin lỗi em vì anh phải đi rồi, không thể giữ đúng lời hứa sẽ luôn phía sau em để khi em muốn chỉ cần quay lại, nhưng anh đã luôn theo sau em cho đến tận lúc anh không thể, vậy là đến cuối cùng em vẫn không động lòng trước anh, như vậy thật tốt em nhỉ ?

Vì em sẽ không phải khóc vì 1 tên người yêu lại không nói 1 lời mà bỏ em đi, cảm ơn em đã cho anh những hồi ức đẹp, để mối tình đơn phương của anh mãi mãi dừng ở tuổi 23, không bắt đầu, cũng chẳng có kết thúc, nơi đó có em, cười con gái với đôi mắt buồn hay ngồi 1 mình ở ghế đá mỗi độ chiều tàn, khi biết anh đã không còn, em có buồn có khóc không nhỉ?

Nếu có thì nín đi nhé.. vì anh có lau được đâu, rồi anh sẽ đau lòng lắm , nếu 1 ngày nào đó em nhớ về có 1 người đã yêu đơn phương em nhiều đến thế hãy nhìn lên trời, giữa vô vàn vì sao, chắc chắn sẽ có anh, lại tiếp tục nhìn em, từ thật xa, thật xa.

Hãy cười nhiều hơn và quên đi những quá khứ đau lòng đi em nhé, tạm biệt em cô bé của anh!"

"....

Anh thật ngốc, sao giây phút cuối cùng vẫn nhớ đến em?

Đời này kiếp này em nợ anh 1 tấm chân tình không thể trả, nếu có kiếp sau, hãy đưng yêu 1 người con gái hoài niệm như em anh nhé!"
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
42. Jeon Jung-kook


Bạn với Jung-kook học cùng lớp, gần đây bạn thấy con thỏ này rất khác, trong lớp thỉnh thoảng nhìn ra cứ thấy Jung-kook nhìn bạn tủm tỉm cười, lúc đó bạn còn phải lấy cái gương nhe răng nhe lợi ra kiểm tra xem có dính cọng rau nào không mà cậu ta cứ cười cười mãi thế?

Thỉnh thoảng còn có mấy hành động thật lòng mà nói là làm tim bạn rung rinh ít nhiều ví dụ như xoa đầu bạn lúc ra về rồi bảo.

- Về cho cẩn thận đấy!

- Bình thường tớ bất cẩn lắm sao?

- Không, chỉ là phải nhắc như vậy mới yên tâm!

Bạn về mà cứ lẩn quẩn trong đầu mấy cái suy nghĩ về tên thỏ Jeon.

Sáng hôm đó cuối tuần bỗng dưng bạn nhận được tin nhắn của Jung-kook " thỏ đây!

Đi với tớ 1 tí nhé, 30 phút nữa tớ sẽ đợi trước cổng nhà cậu?"

Bạn thật càng không hiểu tên này muốn giở trò gì?

Đầu óc của bạn tò mò hơn là hứng thú nên cũng chẳng chỉn chu gì, ngồi suy luận lung tung thấy đến giờ nên cứ thế nguyện bộ quần áo ở nhà phi luôn ra cổng, Jung-kook đã chờ sẵn bên chiếc xe đạp con con , cậu ấy vẫn quần bò áo phông, bata, kính cận, cái dáng vẻ hiền hiền đáng yêu thật dễ khiến người khác động lòng, vừa thấy bạn liền lập tức nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy tay với bạn, suốt đường đi Jung-kook chẳng nói gì cứ thế đạp xe, 1 mạch chở bạn đến trường, kéo tay bạn ngồi trên băng ghế đá dưới tán cây.

Trường vắng lặng, nắng đượm vàng trên tán cây xanh mướt, hai người ngồi nên nhau, bạn thấy trong tim len lỏi 1 chút cảm xúc rất khó tả.

- Sao chúng ta lại đến đây?

- bạn không nén được tò mò lên tiếng trước.

- Cậu nhìn xem, yên ắng và lãng mạn lắm phải không?

- Jung-kook đảo mắt nhìn xa, bạn cũng dáo dác nhìn theo, quả là rất đẹp, bạn chép miệng gật gù.

- Nhưng.. gọi tớ ra đây để làm gì?

- Cậu nói xem, giữa những ngày tháng tươi đẹp thế này, cô đơn có buồn không?

Một đứa vô tư như bạn chưa cần 3 giây liền phán ngay 1 câu " dĩ nhiên không!"

-Nhưng tớ thì có!

- Jung-kook nhẹ giọng, bạn liền cảm thán.

- Ra là cậu buồn, thế tớ giúp gì được cho cậu?

Jung-kook nhìn vẻ mặt ngây ngô của bạn thì bật cười, tháo kính đeo cho bạn.

- Kính cận đấy, cậu đeo vào để nhìn cho rõ, tớ thích cậu như vậy cả thế giới này đều biết riêng chỉ có cậu là không nhìn thấy thôi!

Hôm nay đặc biệt hẹn cậu ra đây định tỏ tình theo kiểu lãng mạn hơn cơ, nhưng ai ngờ được cậu lại ngốc đến vậy!

Não bạn vẫn chưa xử lí kịp tình huống đó cứ thế thộn mặt ra, Jung-kook cười lại nói.

- Cậu không cần lo, cậu ngốc thế cũng chẳng sao, tớ thông minh nên ghép lại là khớp rồi !

Đừng đần mặt ra nữa, tớ dẫn cậu đi ăn!

- nói rồi Jung-kook hôn lên trán bạn thật nhẹ, nhìn vào mắt bạn nói khẽ - Giờ cậu là hoa đã có chủ rồi nhé!

Thế là hôm đó Jung-kook phải lôi bạn đi khắp nơi, cái gì cũng làm giúp bạn, vì bộ não ưu việt của bạn đang xử lí 1 tình huống quá sốc đến tê liệt, tạm thời ngưng hoạt động!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
43. Kim Nam-joon


Tiểu hậu đậu nhà bạn sáng sáng lại giở chứng không chịu đi học cứ vùng vằng

- Mẹ nói xem, sao con phải đến nơi đó nhỉ, toàn là con nít, cô giáo thì chẳng xinh đẹp như mẹ, toàn dạy những điều mà không dạy người ta cũng biết, con nghĩ con đã ở đó quá lâu rồi , nơi đó thật là trẻ con mà!

- tiểu bảo bối phồng mang chu mỏ, gân cổ lên kể lể

- Trẻ con?

Vậy con nói cho mẹ nghe năm nay con bao nhiêu tuổi?

- Con á?

Chắc khoảng tầm 3 , 4 tuổi gì đó!

Nhưng nơi đó đã chiếm quá nhiều thời gian của con rồi, thật lãng phí, mẹ cho con đến nơi khác học đi!

- Được, con muốn học trường gì?

- Trường dành cho những đứa trẻ thiên tài chẳng hạn!

- Tiểu bảo bối nhún vai.

Bạn thật không chịu nổi phá lên cười.

- Ai dạy con nói như thế hả ?

Bạn và tiểu bảo bối đang nói chuyện thì từ trên lầu Nam-joon hớt hải chạy xuống.

- (tb) em có thấy sấp hồ sơ của anh đâu không nhỉ, sếp mà lại đi làm trễ thì thật không hay , em mau tìm giúp anh!

- Hồ sơ sổ sách của em em lo còn không xong, anh lại vứt lung tung rồi quên chứ gì, đầu óc thật là..

- Em phải thông cảm cho anh chứ, những bộ óc thiên tài thì làm sao nhớ được những chuyện vặt vãnh thế này!

- Bạn nghe tên chồng nói thì ngớ người ra rồi quay lại tiểu bảo bối.

- Không cần trả lời nữa , mẹ biết là ai dạy con nói như thế rồi...
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
44. Kim Seokjin


- Cậu tránh ra đi, sao cứ đi theo tớ huyên thuyên vậy, nói nhiều như cậu thật là phiền chết được!

- Bạn đẩy Seokjin ra xa, hắn liền lẽo đẽo chạy đến.

- Không đi!

Tớ nhất định không đi!

- Gì chứ?

Nhất định không đi là ý gì đây?

- Tức là chưa đạt được mục đích thì sẽ chưa đi!

- Rốt cuộc mục đích của cậu là gì?

Chọc điên tớ phải không?

Được cậu thành công mĩ mãn rồi, đi cho tớ nhờ!

- Sai rồi!

Mục đích chính là lãi nhãi đến nổi cậu sợ mà phải nghe lời tớ!

- Tớ sợ rồi đó, cậu nói đi cậu muốn tớ làm gì, miễn cậu bớt nói lại thì lên núi đao xuống biển lửa tớ quyết không chùn bước!

- Làm người yêu tớ!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
45. Min Yoon-gi


- Đã bao lâu rồi anh chưa nói lời nào ngọt ngào với vợ anh hả cục đá?

- Từ lúc sinh ra đến giờ!

-.....

À nhon =)) nhá nhẹ như vậy để đánh dấu sự trở lại của con Au lười biếng này đây.

Hehe!

Chuyện là vừa thi học kì xong đấy các cậu ạ!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
46. Jung Ho-seok


- Cậu buông tay tớ ra!

Bạn dùng hết sức, hét vào mặt Ho-seok.

- (tb) !

Cậu nghe tớ nói !

- Đủ rồi, cậu không cần phải nói gì cả!

Nói rồi bạn vừa khóc vừa bỏ chạy, Ho-seok vội vã đuổi theo, dĩ nhiên chỉ vài bước chân bạn đã bị Ho-seok túm được, cậu kéo bạn vào lòng ôm chặt mặc kệ bạn có giãy giụa như thế nào đi nữa.

- Cậu thật ngốc!

- Ho-seok nhẹ giọng.

- Cậu nói đúng !

Tôi chính là ngốc mới yêu một con người bội bạc như cậu!

Cậu rõ ràng đã nói yêu tôi tại sao còn bên cạnh người khác.

- Tớ không có!

- Ho-seok quả quyết.

- Tôi đã bắt gặp hai người ôm nhau!

- Là cậu ấy bất chấp , đơn phương ôm tớ!

- Nhưng chẳng phải cô ta rất thích cậu sao?

- Còn tớ thì lại yêu (tb)!

- Cậu còn định dùng mấy lời dối trá này để ....

Bạn chưa nói hết câu đã bị một đôi môi chặn lại , bạn lúc này đứng ngây ra không biết nên làm gì với nụ hôn bất ngờ này.

- Suỵt!

Cậu nhỏ tiếng thôi!

Cậu ấy đang sau lưng chúng ta đấy, đừng để cậu ấy biết chúng ta cãi nhau!

- sau đó Ho-seok lớn giọng như để cho người con gái phía sau nghe thấy -(Tb) này!

- Gì đấy?

- Bạn đỏ mặt lí nhí, biết tên này vì muốn chứng minh rằng bản thân trong sạch đã lợi dụng lúc kẻ thứ 3 đi ngang mà làm liều, nhưng bạn vẫn đỏ mặt tía tai lên vì ngại.

- Tớ có chuyện bí mật này muốn nói với cậu!

- Cậu nói đi!

- Tớ yêu cậu!

- Ho-seok lại " lợi dụng" tình thế thơm trán bạn cái nữa, lần này bạn quyết đấm cho hắn một phát.

- Yahhh!

Hôm nay gan nhỉ, muốn ăn đòn không hả?

- Muốn!

Hay là đấm 1 cái hôn 1 cái (tb) nhỉ?
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
47. Park Jimin


Có một chàng trai thật ngốc, cậu ta tên Park Jimin , và đã dùng cả thanh xuân chỉ để theo sau bạn.

- Park Jimin anh đừng theo tôi nữa.

Tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi không thích anh rồi mà, anh chẳng lẽ lại nghe không hiểu?

-Anh dĩ nhiên nghe hiểu lời em nói!

- Jimin mỉm cười cúi đầu.

- Thế sao anh vẫn đi theo tôi?

Cứ coi như bỏ qua sự chán ghét của tôi đi, căn bản việc này chẳng có lợi ích gì cho anh, chỉ mỗi tội tốn thời gian và tuổi trẻ của anh mà thôi!

- Thời gian?

Nếu đã bắt buộc phải chết thì đó chỉ là chuyện sớm muộn nên vì em mà tốn cũng đáng, em nói tôi si tình cũng được nói tôi ngốc cũng được, thú vui duy nhất của tôi chính là đi theo sau em, tỏ tình với em, rồi buồn khi bị em từ chối!

...................

Vậy mà cuối cùng về sau kẻ ngốc đó cũng chinh phục được bạn, trong một chiều tà nơi phố thị, anh ôm bạn vào lòng.

- Đấy em thấy không , chinh phục em đâu khó!

- Như vậy vẫn chưa đủ khó sao?

- Không khó!

Chỉ cần bốn năm, mặt dày và chân thành!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
48. Kim Tae-huyng


Anh là ai?

Con nhà tài phiệt , là một giám đốc điều hành của một tập đoàn kinh doanh bất động sản.

Anh ôn nhu hiền lành, là tuýp người hướng nội , hay buồn, anh là ước mơ không thể chạm đến của hàng nghìn cô gái.

Vậy mà anh chọn yêu bạn!

Một cô gái bỏ ra nửa ngày để tìm vẫn không chỉ ra được một điểm đặc biệt nào, một tình yêu nhẹ nhàng và chân thành chứng minh bằng cả tuổi trẻ của anh, dù vây quanh anh bao nhiêu giai nhân sẵn sàng vì anh mà từ bỏ rong ruổi tự do theo sau anh nâng khăn sửa túi.

Bên cạnh anh bạn thường thấy bất an, không phải vì bạn không tin tưởng anh, nhưng chính là vì bạn không tin tưởng chính mình, luôn cảm thấy mình không xứng với anh.

- Anh này!

- Em có chuyện muốn nói sao?

Bạn khẽ gật đầu.

- Em nói đi.. sao thế?

- Hay là anh đừng yêu em nữa?

- Con bé này hôm nay lại làm sao đấy?

- Em thật chẳng có 1 tí đặc biệt hay nổi bật nào, em không xứng với anh !

- Bạn buồn rầu.

- Thật ngốc!

- Sao ạ?

- Ngốc cũng là một loại đặc biệt!

- Anh mỉm cười xoa đầu bạn.

- Thật sao?

- Anh dĩ nhiên không đùa, đứng giữa biển người, anh chỉ cần hét lên " (Tb) em mau nằm xuống, sắp có sóng thần !

" thì sẽ lập tức tìm ra em.

- Vậy sao?

Sóng thần thì phải nằm xuống sao?

Anh lại cười ghì đầu bạn vào lồng ngực ấm

- Dĩ nhiên phải chạy, nhưng em chỉ cần nằm xuống anh sẽ bế em chạy đi, chỉ có ngốc như em mới tin.

Em nói xem đặc biệt như em anh nhất định phải tìm ra chứ, không anh lại sợ người khác lừa bắt mất em đi.

- Nhưng....

- Vẫn còn nhưng?

Thế này nhé!

Nếu anh bịt chặt mắt em lại chỉ cho em nghe giọng nói, em có đoán được anh không?

- Em được...

- Còn nếu anh cũng bịt chặt mắt lại, đứng giữa 1 vườn hoa anh vẫn chung thủy đi về phía em không cần nghe thấy cũng không cần chạm vào, đấy chính là điều đặc biệt, em khác họ ở chỗ anh yêu em , còn với họ tuyệt đối không có cảm giác, nào!

Hứa với anh không suy diễn lung tung nữa.

Bạn nhắm mắt hít một hơi sâu, hương thơm nam tính của anh huyễn hoặc, bạn khẽ gật đầu.

- Vâng!

Em hứa...
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
49. Jeon Jung-kook


Truyên chuyến xe buýt muộn cuối đông...

- Vâng!

Bà cứ ngồi chỗ của cháu đi ạ!

Một thanh niên cao ráo ôn hòa, mặc chiếc choàng trắng với tác phong chu đáo dìu bà cụ ngồi vào chỗ mình , bạn hài lòng mỉm cười với hình ảnh đẹp đáng trân quí đó.

Bạn liếc khẽ chỗ trống kế bên mình rồi nhẹ giọng.

- Anh gì đó ơi!

- Em gọi tôi sao?

- chàng trai lúng túng quay lại.

- Vâng em gọi anh!

Anh có thể ngồi xuống đây !

- Bạn hướng mắt về phía chỗ trống bên cạnh.

Anh lại khá lúng túng ..

- Như vậy có tiện không?

- Không sao đâu ạ!

- Bạn cười hiền.

Anh cũng gật đầu ngồi xuống.

- Muộn như vậy rồi nhỉ!

- anh nhìn đồng hồ nói bâng quơ.

- Vâng!

- bạn đáp khẽ, bấy giờ mới nhìn kĩ anh, gương mặt hiền hậu, chiếc mũi cao kiêu hãnh và đôi mắt sáng, khuôn miệng duyên ửng lên vì lạnh.

Bạn ngượng ngùng cúi mặt.

- Em đi một mình không sợ sao?

- Anh ân cần nhìn bạn.

- Có!

Nhưng hôm nay có việc đột xuất cho nên...

- Từ nhà em đến trạm xe buýt cũng không xa, hay anh đưa em về !

Bạn lúc này đầu óc khó hiểu, sao anh ấy lại biết nhà bạn đến trạm xe buýt không xa, rốt cục anh ấy là ai...

- Em đang tự hỏi anh là ai phải không?

Bạn chỉ chờ có vậy gật đầu ngay...

............................

Xe đã đến trạm trên con đường khuya vắng tuyết nhè nhẹ rơi, ánh đèn đường ấm vàng, giọng anh trầm trầm tự sự.

- Không ngờ con bé như em lại quên mất anh, còn anh luôn nhớ em nhiều đến vậy!

- giọng anh như trách móc , như dỗi hờn.

- Anh biết em?

- Bạn tròn mắt.

- Còn hơn cả biết, là đơn phương em suốt 3 năm cấp 3, đến khi nhà anh chuyển sang Mỹ, anh đã dùng hết can đảm để quyết tâm đi tỏ tình với em, rốt cục kế hoạch lại thay đổi, chuyến đi diễn ra sớm hơn...

Bạn nhìn người thanh niên ưu tú trước mặt hai má đỏ ửng, những kí ức về anh mơ hồ hiện ra, cậu nhóc lớp trên tên Jeon Jung-kook, điển trai, nhút nhát, đội trưởng đội bóng rổ luôn làm rơi bóng mỗi khi bạn đi ngang, ...

- Anh đã học hết đại học để quay về, không ngờ giữa Seoul rộng lớn anh lại tình thấy em.

Giọng anh cắt ngang dòng suy nghĩ.

- Em xin lỗi vì đã không nhận ra anh, vì bạn nãy trên xe anh cũng không có gì là tỏ ra quen biết em..

- Anh vẫn như lúc trước, mỗi một câu nói ra với em đều phải dùng hết dũng khí...

Cả hai im lặng , không nói thêm gì, cho đến tận lúc bạn đã đứng trước cổng nhà mình.

- Em vẫn đi về một mình có lẽ vẫn độc thân, em nhỉ?

Bạn lại tròn mắt gật đầu, cảm xúc khó tả.

- Anh dù sao cũng đã đơn phương em lâu như vậy, nếu em cũng độc thân vậy cho chàng trai cũng độc thân này theo đuổi em , được chứ?

-.......

- Em gật đầu đi, đó là cả dũng khí của anh rồi!

Bạn nhìn anh mỉm cười.....

.....

Chúng ta đi một vòng lớn để trở về nơi xuất phát, để yêu lại người đầu tiên...
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
50. Kim Nam-joon


- Nam-joon à!

Anh dừng lại đi...

- Anh sẽ làm theo ý em nếu em cho anh 1 lí do chính đáng!

- Là vì em!

Như vậy có đủ chính đáng hay không?

- Em làm sao vậy nhỉ?

Em thật sự bắt anh phải thay đổi, anh bây giờ như thế này có gì không tốt chứ?

- Được !

Vậy cứ làm theo ý anh......

......................................

" Đại ca!

Anh còn vui vẻ ở đây nhảy nhót, uống rượu được sao?

Em nghe nói người yêu anh đang đi xem mắt kia kìa.."

Câu nói của tên đàn em như 1 cái tát vào mặt kẻ ngủ mê, cậu bừng tỉnh, vứt điếu thuốc trên tay, cậu gạt vội đám trai gái đang đắm chìm trong men say qua bên cắm đầu chạy về phía trước.

Chiếc moto phóng như bay trên quốc lộ, từng dòng người tấp nập qua lại..

" (tb) em ở đâu, anh sai rồi , anh đã sai thật rồi...."

Trong vô thức cậu phóng xe nhanh đến trước cửa nhà bạn, mặc cho tuyết bắt đầu rơi rét buốt cậu vẫn chung thủy đứng bên chiếc moto đợi bạn.

Từ xa chiếc xe hơi chở bạn và bố mẹ chầm chậm tiến đến rẻ vào cổng nhà, cậu thình lình chắn ngang, bạn vừa thấy cậu thì tâm trạng trở nên vô cùng hổn loạn, là đau khổ là xót xa bạn mắng thầm " đồ ngốc!"

Bố bạn chau mày, tỏ vẻ khó chịu, đấy mạnh của bước xuống xe, mẹ bạn cẩn trọng theo sau.

- Cậu còn đến đây làm gì?

Nam-joon cúi chào lễ phép.

- Cháu đến để gặp (tb) ạ!

- Vậy ra cậu hay tin nó sắp lấy chồng nên đến đây tạm biệt?

- Giọng bố bạn vẫn sắc lạnh, khinh khỉnh không hơn không kém.

- Thưa không!

Cháu đến để ngăn cô ấy lại...

- Ngăn không cho con bé lấy chồng?

- bố bạn nhướn mày - cậu lấy tư cách gì?

Để tôi nói cho cậu biết, ngày tôi hay tin con bé yêu cậu, tôi đã dùng mọi biện pháp từ khuyên bảo, đến chửi mắng để ngăn con bé không cho nó yêu một tên ăn chơi không có tiền đồ như cậu, tôi không phải loại người trọng tiền bạc hơn nghĩa tình, nhưng cậu nhìn lại mình xem, cậu chính là loại người trẻ không biết cố gắng, chính là không thể thay đổi, bằng chứng là sau khi con bé quỳ trước phòng tôi 2 ngày tôi đã cắn răng cho nó quen cậu đổi lại lời hứa nó sẽ thay đổi được con người cậu, kết quả là gì, cậu vẫn là cậu bản chất không hề khác....

Nam-joon cúi mặt lắng nghe từng câu chữ mà bố bạn thốt ra, cậu thấy trái tim mình bóp chặt lại, bạn đứng sau lưng bố chứng kiến thì nước mắt cũng đã rơi tự bao giờ..

Bất chợt rất nhanh, không một chút do dự, cậu quỳ xuống dưới nền tuyết lạnh, mặt vẫn cúi nhưng từng lời nói ra đều chân thành, chắc nịch.

- Trước tiên cháu xin lỗi, vì đã làm (tb) đau khổ và khó xử suốt ngần ấy tháng năm, giờ cháu đã hiểu bên cạnh 1 thằng con trai mới lớn, bòng bột như cháu, cô ấy đã thiệt thòi rất nhiều, nay cháu xin hai bác cho cháu 1 cơ hội, cho cháu 2 năm , cháu nhất định làm mình trở nên xứng đáng với cô ấy.

Thấy bộ dạng và giọng điệu của Nam-joon lúc này bố bạn chỉ im lặng quay đi, gương mặt khó xử pha chút xót xa.

Mẹ bạn nhẹ giọng:

- Người cậu cần xin ban phát lòng tin xót lại không phải tôi cũng chẳng phải ông ấy.

Lúc này ánh mắt đỏ hoe của cậu mới từ từ nâng lên nhìn về phía bạn đang nước mắt đầm đìa, cậu đứng dậy khó khăn, run rẩy trong lớp áo phong phanh , dưới màn tuyết ngày 1 dày, cậu ôm bạn vào lòng, giọng thì thầm bên tai.

- Anh xin lỗi, cho anh 1 cơ hội nữa, có được không (tb)?

Bạn nghẹn ngào không nói nên lời ôm chầm lấy cậu khẽ gật đầu, mùa đông năm đó mãi về sau bạn vẫn không thể quên...
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
51. Kim Seokjin


Seokjin áp bạn sát vào tường, bằng tất cả sự giận dữ cậu ấy chống hai tay thật mạnh bật ra thứ âm thanh khó chịu sát hai bên tai, gương mặt cậu ấy gần đến nổi bạn nghe rõ từng hơi thở nặng nề , uất ức bật ra qua kẽ răng.

- Cậu! (Tb) cậu.... cậu tại sao lại như vậy?

Bạn thấy tên bạn thân vốn hiền lành vui tính nếu không muốn nói rất tăng động của mình hôm hay vô duyên vô cớ nổi giận thì đâm ra khó hiểu, và bộ dạng hiện tại của Seokjin làm bạn rất sợ, bạn chưa bao giờ thấy cậu ấy giận dữ đến mức đó trước đây, bạn cố chấn tỉnh, nhưng giọng bật ra vẫn ít nhiều run rẩy.

- Tớ.. như thế nào?

Sao cậu vô duyên vô cớ lại.. nổi nóng với tớ như vậy chứ?

- Vô duyên vô cớ?

- Seokjin cố tình nhắc lại câu nói của bạn ý khẳng định sự " hữu duyên hữu cớ" của cậu ấy.

Bạn cứ tưởng mình lên giọng thì cậu ấy sẽ nhường mình như mọi khi nhưng tình hình hiện tại thật sự không khả quan.

-Ít ra tớ sai ở đâu cậu phải nói tớ mới sửa được, đằng này cậu đùng đùng nổi giận....

- Cậu thật sự không biết mình sai ở đâu?

- Seokjin cắt ngang lời bạn.

Bạn sợ hãi lắc đầu khi thấy cơn giận dữ của Seokjin dâng cao.

- Tớ .. tớ xin lỗi tớ không biết, nhưng sao cậu lại lớn tiếng với tớ vậy?

Trước đây cậu có bao giờ như thế đâu?

- Bạn thấy ấm ức lắm khi lại cứ bị quát vào mặt như thế, bất giác nước mắt lã chã rơi như thế nào cũng không chịu ngừng.

Con người giận dữ trước mặt thấy bạn khóc liền chuyển sang vừa giận vừa bối rối, một thoáng suy nghĩ rồi trong chớp nhoáng bạn đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp, đầu bị ghì vào đôi vai rộng.

- Tớ thành thật xin lỗi vì đã làm cậu sợ, nhưng tớ đã không kiềm chế được khi thấy cậu là Tae-huyng cứ thân thiết như vậy?

Bạn thật lòng rất ngạc nhiên vì tình huống hiện tại, hít một hơi bạn kịp định thần lại và đinh ninh Seokjin ôm như vậy để dỗ bạn nín không hơn không kém, lúc này bên bờ vai của ai kia bạn lí nhí.

- Tớ thân với cậu ấy thì làm sao đâu!

Lúc này Seokjin mới đẩy bạn ra, hai tay nắm chặt vai , nhìn sâu vào mắt bạn, từng chữ một thốt ra.

- Tớ chỉ nói 1 lần nên cậu nghe cho kĩ đây!

Tớ thích cậu , à không!

Tớ.. tớ yêu cậu, tớ chính là không cho phép cậu thân thiết với ai cả, tên Kim Tae-huyng đấy lại đẹp trai quá như vậy càng không được, mặc dù tớ đây đẹp trai hơn nhưng tớ thấy không an toàn, cậu rõ chưa?

Nói rồi Seokjin kéo tay bạn.

- Nào, về ra mắt bố mẹ tớ...

- Tớ là bạn thân cậu, có phải lần đầu đến nhà cậu đâu!

- đầu óc bạn nhất thời chưa hiểu kịp mọi chuyện.

- Lần này không giống mọi lần.

Là ra mắt với tư cách bạn gái tớ.

- Tớ có nói là tớ đồng ý sao?

- Cậu không đồng ý sao? ...

Mặc kệ!

Nói rồi hắn chung thủy kéo tay bạn đi như bay về nhà....

- Góc thủ thỉ: như các bạn đã biết hoặc không biết, KuKen( tức là au đây) là học sinh cuối cấp, trước kì thi tốt nghiệp rất lâu tớ đã tạm ngưng sáng tác vì đầu óc phân tán ít nhiều, nay sau kì thi tớ lại sắp phải đổi môi trường sống vì sắp xa nhà, vì thế tâm trạng cũng không thật sự tốt để sáng tác, nhưng tớ vẫn ở đây để cố gắng lưu lại những ý tưởng của mình, cũng như gửi đến các rds của tớ, nếu thật sự truyện quá nhạt nhẽo mong mọi người bỏ qua cho, còn nếu như vẫn yêu thích thì thật sự mong vẫn tiếp tục nhận sự ủng hộ của mọi người ( vì định ngưng nếu hoàn thành phần 2) nếu vẫn được yêu mến mình sẽ tiếp tục.

- Góc thủ thỉ tiếp theo: xin lỗi Tae-huyng em thật lòng không muốn lôi anh vào đây, em sợ cảnh huynh đệ tương tàn =)))
 
Back
Top Dưới