Khác Bạn trai tôi là Bangtan Boys [ BTS] - Phần II

Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
19. Park Jimin


Vợ chồng bạn hôm đó vào quán ăn tìm tí không khí sôi nổi, nhộn nhịp đường phố lại thấy đám bạn của bạn hồi còn đi học, đám bạn này chính là kiểu tiểu thư khoe khang, phô trương thể hiện bạn chẳng mấy ưa, bạn đã cố lãng đi nhưng vẫn bị nhận ra.

- Ơ!

Ai trông như (tb) ấy nhỉ, chỉ đi hai vợ chồng thôi sao, nếu vậy thì lại ngồi ăn cùng cho vui này, ôi trời bao lâu rồi đấy cùng ôn lại kỉ niệm rồi để bọn tớ hỏi han vài câu xem nào!

- 1 người trong đám lên tiếng.

Anh có vẻ vui vẻ niềm nở, còn bạn rủa thầm trong dạ, chắc kêu bạn lại để khoe khoang thể hiện trước mặt bạn đây mà.

- Cậu giới thiệu đi chứ!

- Nhỏ A

- À, anh ấy tên là Park Jimin chồng tớ!

- Chào anh Park!

- cả bọn dè dặt chào.

- Chào mọi người!

- Jimin vui vẻ đáp.

Đồ ăn được mang ra, bạn ăn nhưng chẳng vui thú gì, vấn đề chính thức bắt đầu khi có người gợi chuyện hỏi han.

- Anh Park đây làm nghề gì nhỉ?

-Nhỏ B

-Anh làm trong công ty thôi em!

- Kiểu làm công ăn lương ấy ạ?

- Đúng rồi!

- Chồng em thì lại không thích làm việc dưới trướng người khác cho nên anh ấy tự mở văn phòng luật sư riêng anh ạ!

- Woa, tuyệt thật đấy!

- Làm công như thế chắc cũng đủ để vợ chồng xoay sài tiêu dùng chứ anh?

- Nhỏ C chen vào.

-Cũng ổn định lắm em, vợ chồng anh nhìn chung cũng đủ sống.

- Thế thì tiếc thật, chồng em định hè này dẫn e đi du lịch châu Âu, bảo em rủ thêm bạn nhưng thu nhập như thế nên chắc em không rủ (Tb) theo được rồi!

-Này là hành Fake (Tb) nhỉ, chứ mẫu túi mới ra này của Dior không phải tiền mà đi làm công cho 1 công ty là có thể mua nổi đâu, tớ đây chồng tớ là bác sĩ có tiếng mà tớ đang còn phải cân nhắc kia mà!-nhỏ D

- Haha..

- Bạn mặt mũi méo xẹo, nãy giờ ngồi nghe mà xì khói lỗ tai nhưng cũng chẳng giải thích với đám này làm gì cho mệt.

Cả đám vẫn đang khoe khoang inh ỏi thì anh có điện thoại, cả đám theo lẽ im bặt, bên kia đầu dây không biết hớt hãi thế nào mà hét lên khiến cả bàn ăn ai cũng nghe thấy.

- Alo Park tổng!

Dự án 2 tỉ đô của ta sống rồi, may có cậu Lee không thì Tên Hwa xỏ lá đó làm hỏng dự án lần này rồi!

- Tống cổ hắn ra khỏi công ty, liên hệ với hệ thống các tập đoàn lớn, bất kể tập đoàn nào cũng không được nhận hắn, muốn chơi tôi sao, hắn còn non nớt lắm!

- Anh lạnh giọng đáp.

- Vâng thưa Park tổng, Dự án phát triển qua thị trường Mỹ đấy,tối nay anh và phu nhân có hẹn đi ăn tối với đối tác bên Mỹ đấy ạ!

- Anh không nói tôi cũng quên mất, cảm ơn anh!

Jimin cúp máy, cả bàn vẫn im bặt, mặt mũi ai cũng xanh như tàu lá, hóa ra từ đầu đến giờ đang ăn tối với nhân vật tầm cỡ mà không biết lấy lòng, vợ chồng bạn vì bận nên xin về trước, trước khi về anh còn không quên tính tiền bàn ăn và để lại 1 nụ cười.
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
20. Kim Tae-huyng


- Kim Tae-huyng!

-Ơi!

-Sao cậu cứ hay giúp đỡ tớ vậy, có âm mưu gì không?

-Vì tớ tốt bụng, cậu không thấy tớ trong sáng thánh thiện thế này sao?

-Nhưng tớ không có gì trả ơn đâu nhé!

- Vậy cậu dùng bản thân mình là được rồi!

- Á à, đừng nói đang tỏ tình đấy nhé?

-Không, ý tớ là làm ôsin cho nhà tớ thôi!

-..........
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
21. Jeon Jung-kook


- Bố dạy con tập đếm nhé Thỏ con!

- Vâng ạ!

- Giờ đếm người trong nhà mình trước nhé!

-Vâng!

- Thỏ con là 1, Bố là 2, Kiki là 3 nào con lặp lại xem.

- Thỏ con là 1, Bố là 2, Kiki là 3 aaa con nhớ rồi này!

- Thỏ con của bố giỏi lắm a!

Bạn trong bếp lao ra như 1 vị thần.

-Đến Kiki còn nhớ, chắc là (tb) này chết rồi!

.

.

.

Au: dạo này thiếu muối, thiếu mứt, thiếu chất xám ghê gớm =3
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
22. Kim Nam-joon


-Em yêu anh!

- Ừ..-Anh hững hờ đáp.

-Chỉ vậy thôi sao?

Bạn thất vọng giương đôi mắt u sầu nhìn Nam-joon, anh không nhìn bạn, chỉ trầm ngâm nhìn mấy bông tuyết đang nhọc nhằn rơi.

- Dạo gần đây anh khác quá, có lẽ mọi thứ đã khác đi rồi đúng không?

-Ý em là sao?

-Anh lại không hiểu ý em?

- Anh muốn chính miệng em nói ra, anh không muốn hiểu nhầm ý em!

- Thôi được rồi, ý em chính là sau bao lạnh nhạt hờ hững và cả hôm nay như thế này thì em đã hiểu, có lẽ trái tim anh đã khác đúng chứ?

-Ừ..

Bạn cúi mặt, mắt nhòe đi, lời đó lại chính từ miệng anh, anh đã khác thật rồi, chưa bao giờ anh lại nói chuyện với bạn bằng thái độ hững hờ đó, bạn hít 1 hơi giấu nước mắt vào trong để mạnh dạn nói tiếp.

- Tính tình em không phải anh không hiểu, vốn em là 1 người rất rõ ràng, hoặc là ta tiếp tục đi bên nhau cho nhau hạnh phúc, còn nếu.. còn nếu trong tim anh vị trí em đã khác thì được rồi chúng ta.. chúng ta..

Bạn đang ngập ngừng để cố nói ra chữ chia tay thì đã bị bờ môi anh chặn lại, bạn còn đang ngơ ngác thì anh đã ôm xiết bạn vào lòng.

- Dạo gần đây anh phải làm việc nhiều nhưng lại sợ em lo, nên anh hơi hờ hững với em, đó là lỗi của anh, anh xin lỗi bảo bối, biết anh làm việc nhiều để làm gì không?

Để vị trí của em trong tim anh khác đi, từ bảo bối đại nhân thành bà xã đại nhân, chưa gì mà đã định bỏ anh đi rồi, con bé này em thật là biết làm anh đau lòng đó!

Bạn vỡ òa, cứ ngỡ Nam-joon không còn yêu bạn nữa, mếu máo nói.

-Họ Kim này, ai bảo anh dùng thái độ đó nói chuyện với em, làm em có tưởng..

- Tưởng gì chứ?

Anh diễn như vậy cho thêm phần kịch tính thôi..

Nói xong anh từ trong túi lấy ra 1 chiếc nhân, quỳ 1 chân trước mặt bạn..

-Will you marry me?

-I'm very happy to say yessss!

- mấy giọt nước mắt hạnh phúc lã chã rơi.

Có lẽ đó là cái đông ấm nhất của tuổi trẻ.
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
23. Kim Seokjin


KimDeptrai: (tb) à ~~

TbXinhGaii: Oppa à ~~

KimDeptrai: ơi...

TbXinhGai: Oppa kêu em làm gì đấy?

KimDeptrai: Nhớ nên gọi thế thôi! ><

TbXinhGai: Uầy, lại chưa uống thuốc phải không?

KimDeptrai: ơ...

TbXinhGai: haha em đùa!

Có gì oppa nói đi..

KimDeptrai: 7h tối nay oppa sang đón em nhé..
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
24. Min Yoon-gi


Nhóc con nhà bạn đã bắt đầu biết nói chuyện và mỗi ngày nhóc hỏi hàng trăm câu hỏi vì sao, bạn đến đau đầu khi phải giải thích hết.

-Mẹ ơi!

Sao con lại gọi mẹ là mẹ, còn gọi bố là bố?

- Bởi vì mẹ là mẹ con, còn bố là bố con!

-Sao bố không thể là mẹ còn mẹ không thể là bố?

-Quy luật tự nhiên nó phải thế con ạ!

-Mẹ ơi, thế sao con lại tên là Cục Đá nhỏ ạ?

-Ơ, cái này con lại hỏi bố í, là bố đặt cho con!

- Vâng!

Thế là nhóc con xách cái mông tròn lủm, lúc lắc chạy ra chỗ Yoon-gi đang nằm xem phim, dùng hai tay bé xíu bụm má bố lắc lắc.

-Bố ơi bố ơi!

- Sao thế con yêu?

- Yoon-gi ngồi dậy ôm nhóc con vào lòng.

- Sao bố lại đặt con tên là Cục Đá nhỏ ạ?

- Con đã bao giờ nghe về hòn đá thiên tài chưa?

- Dạ chưa ạ!

- Tương truyền rằng có 1 hòn đá vô cùng đẹp trai và tài giỏi, anh ta là 1 mẫu đàn ông lí tưởng, người chồng mẫu mực, người bố tuyệt vời!

-Nhưng hòn đá ấy là ai ạ?

-Là bố đây này!

Bố là cục đá bố con là cục đá con, vì bố to hơn con cho tên con là cục đá nhỏ, đã hiểu chưa?

-Woaaa!

Thì ra là thế, vậy con là cục đá nhỏ thiên tài!

-Dĩ nhiên rồi con yêu, thiên tài thì sinh ra thiên tài là điều dễ hiểu!

Anh nhún vai còn bạn lắc đầu.

- Bố con các người...
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
25. Jung Ho-seok


Bạn lướt Web lò mò vô các diễn đàn FanClub của tên người yêu đẹp trai này xem có gì hot không, không ngoài dự tính, chẳng những hot mà còn rất hot, ngoài mấy Fangirl phát điên vì anh thì bạn ấn tượng hơn cả với 1 bài viết của 1 Fanboy với nội dung :" tôi vẫn là trai thẳng cho đến khi biết đến chàng trai này!"

Bạn thích thú chụp ảnh màn hình lại rồi gửi cho anh.

(Tb) đã gửi 1 ảnh cho JungOppa

Tb: Oppa à anh xem, anh là tội nhân thiên cổ rồi.

JungOppa: Ơ!

Anh vô tội mà (Tb) ~~

Tb: Anh hại đời con trai người ta như vậy giờ định chạy tội sao?

JungOppa: Vậy thì biết làm sao nhỉ, chắc anh phải đi chịu trách nhiệm thôi...

Tb: Ơ, vậy còn em?

JungOppa: Em thì mặc kệ thôi, anh đâu thể 1 mình chịu hết trách nhiệm cho cả hai được! ><

Tb: Em ứ biết, mặc kệ cậu ta đi anh phải chịu trách nhiệm với em!

JungOppa đã off

Tb: Ơ anh bận rồi ạ?

Tb: Oppa à!

Chưa nói xong mà, anh đi đâu đấy T.T

....................

Bạn bực bội vứt điện thoại sang 1 bên, biết rõ là hoang đường nhưng bạn vẫn lo anh đi chịu trách nhiệm với Fanboy kia thì biết làm sao, aaaaaa~~ không tưởng tượng nổi!

Đang cào cấu với cơn bực bội trong lòng thì bạn nghe chuông cửa, hậm hực bước ra thì bạn thấy con người đó đường hoàng đứng đấy cười không thấy tổ quốc.

Bạn uất ức ngoe nguẩy bỏ vào trong.

-Sao anh không trả lời tin nhắn em chứ, biết lo lắm không hả?

Anh cũng lật đật chạy theo phía sau.

- Trông em kìa, đang lo anh đi chịu trách nhiệm với cậu ấy hả?

-Ơ, làm gì có...><

-Rõ ràng là có..

Haha con bé ngốc này!

-Anh còn cười!

Nhưng không phải anh đang bận sao?

- Bạn sực nhớ.

-Là anh trốn ra đấy.

-Để làm gì?

- Chịu trách nhiệm cuộc đời em.. còn không quên mua bánh rán em thích!

- Anh xoa đầu bạn.

- Aaaaa Bánh rán!

-Trước khi ăn nói xem em rốt cuộc là yêu anh hơn hay bánh rán hơn.

Bạn ra vẻ nghĩ ngợi.

- Thật lòng mà nói em thích bánh rán hơn, nhưng vì anh có thể mua được bánh rán nên em sẽ nói em thích anh hơn ^^
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
26. Park Jimin


Jimin là huấn luyện viên của bạn ở phòng gym, ngày đầu tiên nhìn thấy anh bạn đã suýt ngất vì mất máu, người thì rắn chắc, múi cơ rõ ràng còn mặt thì đáng yêu, cứ mỗi khi cười là hai mắt cứ tít lại, đã vậy anh lại còn là người hiền lành hay cười, thật là biết làm bạn mệt tim.

Nhờ vậy mà bạn cũng có động lực đi tập đều đặn.

Thích Jimin là thế nhưng bạn thuộc tuýp con gái mạnh mẽ và cao ngạo, làm sao mà ngỏ lời trước được, vậy nên cứ thế mà im lặng và chờ đợi.

Trong lúc tập cũng như nghỉ cả hai lúc nào cũng trò chuyện chia sẻ rất nhiều, tình cảm cũng rất tốt, anh lại còn hay xoa đầu, nhéo má bạn, toàn những hành động khiến bạn đêm đêm mất ngủ.

Mọi thứ cứ như thế êm đềm, dần thành quen việc Jimin xuất hiện trong cuộc sống bạn như hiển nhiên và tất yếu và Jimin trở nên rất quan trọng với bạn bao giờ kể cả bạn cũng không biết, có vui buồn hay khó khăn khúc mắc gì cũng kể với Jimin chỉ cần kể với anh là mọi khúc mắc đều được anh gở rối, nhiều đêm nhắn tin mà cứ nằm cười khúc khích.

Hôm đó sau giờ tập bạn không cố tình nhưng cuộc nói chuyện của anh vô tình lọt hết vào tai bạn.

-Alo em đấy à?

Em đến tận đây đón anh sao?

Anh không mệt lắm cũng vừa ra thôi, hôm nay định cho anh ăn gì đây?

Tuyệt quá!

Sống chung bao nhiêu năm rồi chỉ biết mỗi món anh thích thì có gì đáng khen đâu!

Thôi được thôi được, em là cục cưng đạo nhân, là nhất được chưa?

Rồi rồi anh ra ngay đây!

Ra đến cửa bạn nhìn thấy 1 cô gái rất đáng yêu mở cửa bước ra ôm lấy anh, anh còn cưng nựng xoa đầu.

Mỗi câu nói ra là 1 nụ cười, Nhìn sơ qua thôi cũng thấy được niềm vui và hạnh phúc trong mắt anh, bạn ngẩn ngơ không dám tin vào nhưng gì mình vừa nghe, thấy sống mũi cay cay, tim thắt lại, cảm giác rất nhói nhưng cũng không thể tự cho mình một lý do, vì vốn dĩ giữa bạn và Jimin đã là gì của nhau đâu?

Bạn cố nén nước mắt , thất thểu ra về lòng nặng trĩu, về đến nhà tắm rửa xong bạn nằm vật xuống giường, chẳng buồn ăn uống, bạn đưa mắt lơ đãng nhìn lên trần nhà nhớ lại những kỉ niệm của cả hai, hóa ra Jimin chỉ xem bạn như 1 người em 1 ngưòi bạn, sau lưng anh đã có 1 ngưòi phụ nữ anh yêu thương như vậy, hằng ngày đường đường chính chính chăm sóc lo lắng cho anh, còn bạn, chỉ là 1 con bé ngu ngốc đơn phương anh, rốt cuộc đi 1 vòng lớn cứ ngỡ đã sắp đến đích cuối cùng lại trở về điểm xuất phát.

Bạn mệt mỏi thở dài, không biết nên khóc vì cái gì đây, vì 1 người dưng mà đã trót thương 1 nụ cười hay khóc cho 1 cuộc tình chưa bắt đầu đã kết thúc?

Bỗng điện thoại bạn run : " (tb) em ngủ ngoan!"

Tin nhắn quen thuộc của anh mỗi tối, nhưng hôm nay nó như giọt nước tràn ly, bạn muốn trách anh, sao lại tốt với bạn như thế quan tâm như thế để tự bạn tô vẽ, tự bạn xây dựng trong đầu bao nhiêu tươi đẹp để rồi bây giờ đều đã tan biến, anh còn quan tâm bạn làm gì nữa cơ chứ?

Bạn khóc nấc lên, khóc rất nhiều, khóc hết trôi hết u uất, trôi cả mảnh tình đơn phương đã tan vỡ, nhưng khóc bao nhiêu cũng không xóa nổi nụ cười và ánh mắt đó, bạn thiếp đi lúc nửa đêm trong tiếng nấc, điện thoại vẫn sáng những tin nhắn anh an ủi bạn khi trước, trong giấc mơ đêm đó bạn thấy bạn một mình chạy theo 1 bóng lưng đến mệt mỏi rã rời.

Mấy ngày liền bạn chẳng còn tinh thần để làm bất cứ việc gì, kể cả ăn uống cũng qua loa lấy lệ, tin nhắn của Jimin bạn cũng chỉ trả lời gượng gạo vài câu.

Hôm đó có lịch tập, bạn đã suy nghĩ đắn đo lâu lắm mới quyết định đến phòng tập, bạn cố vẽ lên mặt mình 1 nụ cười tươi tắn nhất xem như mình chưa từng vô tình nghe qua cuộc nói chuyện đó, nhưng nét xanh xao hốc hác trên mặt thì không giấu nổi.

-(Tb) em ốm sao?

Sao không ở nhà nghĩ ngơi, nhìn em xanh xao quá..

-Jimin lo lắng nhìn bạn, bạn xua tay nở 1 nụ cười khó coi.

-Em đâu có sao! thôi mình tập đi anh!

- Nói là mạnh miệng vậy thôi thật ra bạn đang cảm thấy không ổn chút nào, mấy ngày ăn gần như chỉ ăn vài thìa thức ăn và uống nước bạn bị mất sức nghiêm trọng, đầu óc không còn đủ minh mẫn, mắt bắt đầu hoa đi, nhưng lí trí không cho bạn gục xuống, nhất định không muốn nhận từ anh 1 sự giúp đỡ nào nữa, suốt buổi Jimin cứ nhìn bạn bằng ánh mắt lo lắng và hỏi han suốt, bạn chỉ lắc đầu cười.

Cuối cùng buổi tập cũng kết thúc, bạn khó khăn lê bước về phía tủ đồ nhưng cuối cùng bạn vẫn không gượng nổi, điều cuối cùng bạn nhớ trước khi mất hết ý thức là tiếng ồn ào xung quanh, vòng tay ấm áp và giọng anh nghèn nghẹn gọi tên bạn.

Bạn tỉnh dậy trong 1 căn phòng màu trắng, cố nhíu mắt tránh ánh sáng của bóng đèn trên trần nhà, bạn định thần nhìn xung quanh để chắc rằng nơi mình đang nằm là bệnh viện, bạn vừa chống tay định ngồi dậy thì đã đụng phải ai đó, Jimin đang gục bên giường ngủ từ lúc nào, khi vừa thấy bạn tỉnh thì mừng rỡ nắm tay bạn.

-(Tb) em tỉnh rồi sao?

Em bị kiệt sức do không ăn uống đầy đủ đấy, em làm anh lo quá!

- Anh nói mà mắt long lanh lên, tưởng chừng mừng đến suýt khóc, bạn thấy cảnh anh ngủ gục bên giường bệnh cộng thêm vẻ mừng rỡ của anh hiện giờ thì không giấu nổi cảm xúc của mình nữa, bạn cúi mặt , nước mắt lăn dài.

- Em, em à.. em làm sao vậy?

Hay em bị đau ở đâu, để anh gọi bác sĩ có được không?

Em đừng khóc, đừng làm anh sợ mà!

- Anh thôi đi!

Đừng tốt với em nữa được không?

- Bạn hét vào mặt anh.

- Anh xin lỗi nhưng.. nhưng anh làm gì sai sao?

Anh làm em buồn phải không?

Em nói đi anh nhất định sẽ sửa..

- Đủ rồi, anh không cần phải thay đổi gì cả, lỗi tất cả là ở em, là do em tự mơ mộng thôi, anh đâu có lỗi gì, haha em ngốc lắm đúng không?

Anh đang thấy em khóc lóc như thế này rất buồn cười phải không?

- (Tb) à, ý em là sao thật sự anh vẫn không hiểu gì cả ...

- Jimin vẫn nhìn bạn bằng ánh mắt chứa biển trời lo lắng.

- Anh vẫn không hiểu?

Được rồi để em nói, em sẽ nói hết cho anh hiểu - Bạn cuối mặt, từng câu chữ nhẹ nhàng buông ra, nhẹ như nước mắt đang lăn trên má - Em yêu anh, yêu thầm anh từ rất lâu, em xin lỗi vì đã để bản thân mình nảy sinh tình cảm với anh, và rồi em ngộ nhận những quan tâm lo lắng của anh cũng là tình yêu, nhưng đến một ngày em vô tình nghe được cuộc điện thoại của anh và nhìn thấy anh với cô ấy, anh không có lỗi gì cả, người phải xin lỗi là em, em buồn vì nhận ra hóa ra trước giờ chỉ mình em ngộ nhận cả...

Jimin bất ngờ ôm chặt bạn vào lòng.

-Không phải ngộ nhận, thật sự anh cũng yêu em, chỉ là anh đang đợi cơ hội để nói ra, con bé ngốc này anh không biết em vì anh mà đã chịu khổ nhiều như vậy đấy!

- Anh đang nói gì vậy, anh điên rồi à?

Thả em ra, không phải anh đã có vợ rồi sao, sao anh có thể đối xử với cô ấy như vậy chứ?

Đồ xấu xa

Jimin nhìn bạn bằng đôi mắt ngấn nước.

-(Tb) em nghe cho kĩ đây, con bé đó chỉ có hai danh phận 1 là em gái anh 2 là em chồng của em, em hiểu chưa?

Còn việc duy nhất khiến anh thấy mình xấu xa chính là đến giờ mới thừa nhận yêu em, để em hiểu lầm rồi một mình chịu khổ, hôm nay nhìn em ngất đi tim anh đau đến chết mất, ngoan nào nín đi, anh hứa kể từ giờ không để em buồn em khóc nữa, em... em.. hãy cho anh 1 cơ hội nhé , có được không (tb)?

Bạn nghe đến đây cũng chỉ biết gật đầu rồi ôm anh òa khóc.

.

.

" thật may vì chuyến tàu hạnh phúc không bỏ lại em, đơn phương anh em không hề sợ , chỉ sợ đến sau cùng ta lại đi qua nhau mà chẳng để lại gì , chỉ sợ người khác chỉ nhìn anh, anh liền nhận ra tình cảm của họ, còn đến lượt em, có khóc ướt cả thanh xuân anh cũng không màng!"

Au: Hôm nay không phải Ken sân si mà là đi học hỏi rút kinh nghiệm, qua đọc truyện của mấy chị mấy bạn mấy em viết cùng thể loại với mình, về đọc lại truyện mình chỉ 1 từ thôi: NHẠT! haizzz.. tại vì còn thích còn ngoan cố nên còn viết ...
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
27. Kim Tae-huyng


Kim Tae-huyng là sếp của bạn, nghe đâu cậu trai này vì là con trai của chủ tịch nên mới leo đến được chức giám đốc khi mới hơn bạn hai tuổi, rõ là chướng mắt, tính tình của hắn đối với bạn chính là điên điên khùng khùng, chẳng biết có tốt nghiệp đại học hay chưa, cũng chẳng biết cái trường nào dám đào tạo cậu ta nữa, nghĩ là nghĩ thế thôi chứ trước mặt thì vẫn phải cúi đầu 90 độ, 1 dạ 2 vâng, nhất nhất nghe lời.

Có lẽ phải ngang trái thì mới là cuộc đời, bạn không ưa hắn bao nhiêu hắn lại càng để mắt đến bạn bấy nhiêu " (tb) hôm nay dùng son cam cơ á, trông xinh quá!" , " em mới để tóc mái sao?

Trẻ ra đấy!"

" (tb) dạo này béo lên thì phải trông thật giống con heo aaa~" ," em không ăn cơm mà chuyển sang ăn trúc sao?

Trông em dạo này giống con gấu hai màu quá!" ..... và còn pla pla các câu đại loại như thế, lúc nào hắn đi ngang bạn thì cũng y như rằng phải để lại 1 câu, mỗi lúc như vậy bạn lại cố cười như 1 con ngố.

- Sáng đến giờ anh không trêu (tb) có nhớ anh không?

- Vừa nhắc đã xuất hiện, Tae-huyng từ phòng làm việc đi ngang vừa đi vừa nói với tông giọng quãng 8 quãng 9 khiến cả phòng ai cũng nghe thấy quay lại xì xầm.

- Sao .. sao ạ?

Sếp đừng nói vậy mọi người sẽ hiểu lầm đấy ạ!

- Bạn suýt tắt thở với họ Kim này.

- Aisss trước sau gì mọi người cũng biết, em cứ ngại ngùng làm gì, mọi người nhỉ?

- Tae-huyng còn không quên nháy mắt với bạn.

Thật hết nói nổi, cứ làm như bạn là ngưòi yêu hắn vậy, bạn bây giờ chỉ muốn chôn liền không cho hắn đẻ trứng thôi, nhưng bạn vẫn phải dặn lòng.

- Kim Tae-huyng là sếp mình, Kim Tae-huyng là sếp mình, Kim Tae-huyng là sếp mình!

Điều quan trọng phải nói 3 lần...

Dạo đó phòng bạn được anh sếp đẹp trai vui tính là soái ca trong lòng bao nhân viên nữ trừ bạn dẫn đi ăn, mọi người đang vui vẻ ăn thịt nướng, uống rượu nóng thì hắn bất ngờ đứng sau lưng bạn dõng dạc, mạch lạc, như đọc diễn văn khai mại.

- Kính thưa mọi người, Nay tôi xin được thay mặt cho chủ tịch tập đoàn HNT- Ngài Kim bố tôi , thay mặt Giám đốc điều hành tức Kim Tae-huyng là tôi, à nhỉ tôi là tôi nên không phải thay mặt, ý tôi là tôi muốn thông báo với mọi người rằng tôi với (tb) đã hẹn hò được 3 năm rồi, cũng sắp tiến đến hôn nhân, cô ấy ở công ty cứ ngại nên hôm nay tôi mới quyết nói ra, mấy đồng nghiệp nam cứ dám trêu đùa cô ấy thì 5% động vào cô ấy thì 10% cứ thế trừ vào lương cơ bản nhé!

Tôi xin hết..

Tae-huyng dứt lời trong tiếng hò reo của mọi người, trong sự ghen tị pha lẫn ngưỡng mộ của đám con gái dồn về phía bạn, còn bạn như bị đóng băng còn chưa nhúc nhích được hắn liền xì xầm vào tai bạn.

-Em mà hợp tác với anh hôm nay lương lập tức tăng lên gấp đôi!

Gì chứ, bạn lại vì tăng gấp đôi lương mà làm những chuyện xấu hổ này sao, bạn quay lại liếc Tae-huyng 1 cái rõ ác , Tae-huyng sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực.

- Oppa à!

Anh làm em bất ngờ quá đó!

- Bạn tiện tay véo má hắn 1 cái, thầm nhủ " gì chứ, tăng lương gấp đôi thì cỡ nào cũng diễn haahaaa (tb) thật là thông minh quá sức tưởng"

Từ sau hôm đó bạn với Tae-huyng thân thiết hơn, anh hay đưa bạn về, ân cần ôn nhu hơn, bạn thật sự có 1 chút động lòng.

Hôm đó như thường lệ Tae-huyng chở bạn về nhưng lần này dừng lại không phải trước nhà bạn mà là trước nhà anh.

Bạn lúng túng còn chưa kịp hiểu gì đã bị anh lôi đến trước hai người trung niên, bạn nhận ra người đàn ông là chủ tịch công ty còn người bên cạnh cơ hồ là vợ ông.

- Bố mẹ, đây là cô gái con sẽ cưới làm vợ..

- Thế à!

Trông con bé đáng yêu quá đó, hai đứa mà cưới nhau chắc cháu mẹ sẽ moe hết phần thiên hạ đây!

Haha

Tae-huyng lại ghé tai bạn xì xầm " Em đồng ý diễn với anh hôm nay, căn biệt thự này lập tức là của em..." vậy là bạn ngoan ngoãn đóng tốt vai con dâu tương lai chiều hôm đó, mà mắt cứ nhìn quanh căn biệt thự sang trọng, nước dãi suýt nữa thì chảy ra rồi ><

Tối đó khi đưa bạn về, Tae-huyng vòng ra phía sau lấy từ sau xe 1 đóa hoa hồng rất to, chỉn chu lại cà vạt bước đến trước mặt bạn, không còn là 1 Kim Tae-huyng trẻ con hay đùa , anh nhẹ nhàng quỳ 1 chân, mỉm cười, dùng tông giọng trầm trầm.

- Anh bày bao nhiêu là trò cũng chỉ vì muốn lấy lòng em, muốn em chú ý đến anh hơn người khác một tí, xuất phát điểm là vì anh yêu em, có thể vì anh mà đồng ý cùng nắm tay nhau đi hết quãng đời này không, anh biết anh không hoàn hảo, nhưng anh sẽ cố gắng thay đổi hoàn hảo nhất trong mắt em, đây là chiếc nhẫn anh đã chọn rất lâu, nếu đồng ý hãy đưa tay ra, còn nếu không em cứ đi vào nhà và đừng nói gì cả, anh sợ anh không chịu đựng được.

- Anh đứng lên đi!

- Bạn khó hiểu nhìn Tae-huyng, Tae-huyng lúng túng đứng dậy.

- Chúng ta làm chung tuy đã lâu, nhưng thân thiết hơn chỉ mới chưa đầy 1 tháng, em thậm chí còn chưa nhận được tháng lương gấp đôi của em mà, anh nên nhớ chúng ta bây giờ như thế này tất cả chỉ là vì thõa thuận giữa em với anh - Anh thở dài cúi mặt , bạn tiếp - Nhưng em đồng ý vì em thích...

- Bỗng bạn bất ngờ ôm lấy anh.

- Em nói thật không?

Em không đùa chứ?

- Anh mừng quýnh bế bạn xoay 1 vòng - Em làm anh suýt khóc rồi này em xem - Anh đưa cái mặt mếu máo ra cùng đôi mắt long lanh trông rất yêu, bạn không kiềm được ôm anh thêm cái nữa.

- Đừng mít ướt, như thế đáng yêu lắm có biết không, kể từ giờ cấm anh trưng cái bộ mặt này cho ai thấy đấy...

-À, em đưa tay cho anh đi, anh nói nếu đồng ý thì đưa tay cho anh mà...

- Không đưa tay, đưa cho anh cả con người này, sau này sướng khổ là tùy anh định đoạt..

- Em tin anh mà đúng không?

- Em tin anh...

.

.

.

" chàng trai hay cười đùa, em có nói là em ghét cười đùa thế đâu mà anh phải sửa, chỉ là em rất thích nhưng lại giả vờ đấy, giả vờ để anh thích em thêm 1 chút, yêu em thêm 1 chút.. em không cần chồng em phải chững chạc, chỉn chu.. em cần chồng em là anh!"

Au: chap đặc biệt nhân dịp Tae-huyng's Day nhé, chúc bé thêm tuổi thêm đẹp trai, mau ăn chóng lớn, giữ sưc khỏe cho tốt nhé bé, Love bé ❤
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
28. Jeon Jung-kook


Như 1 lẽ thường tình, hai đứa bạn thân lớn lên cùng nhau, đứa con trai mạnh mẽ, luôn biết cách bảo vệ che chở đứa con gái, đứa con gái ôn nhu , ân cần, hay quan tâm lo lắng cho đứa con trai.

Nhưng đó là theo 1 lẽ thường tình, còn trong trường hợp của bạn thì mọi thứ ngang trái hơn, bạn kiểu như Wonder Woman vậy, trời không sợ, đất không sợ, giỏi thể thao, giỏi võ, đai thượng đẳng, khẩu khí hơn người, Jung-kook thì hiền lành ôn nhu, vá may thêu thùa, nấu ăn đều giỏi,... thế mà hai đứa đã chơi với nhau từ cái thưở hồng hoan, khi đất trời vừa mới khai sinh trong đôi mắt ngây thơ của hai đứa trẻ.

Có vẻ càng lớn thì việc đối nghịch giữa hai tính cách lại càng thú vị.

Hôm đó trên đường đi học về bạn và Jung-kook đang huyên thuyên đủ chuyện..

- Cậu đói không?

Tớ có mang bánh theo này, tớ tự làm đấy..

- Jung-kook lấy từ cặp ra hai cái bánh

- Là cậu tự làm sao, tất nhiên là tớ đói rồi..!

Đang nói cười vui vẻ thì bạn bị 1 đám choai choai gà con chưa đủ lông chặn lại.

- Tình cảm quá nhỉ, hai đứa mày 1 nam 1 nữ, đưa hết tiền đây.. còn mày nữa, muốn mày với bạn gái mày an toàn thì liệu hồn móc tiền ra!

- Tên cầm đầu vỗ vai Jung-kook

- Chắc bọn mày mới đến đây nhỉ?

- Bạn chen ra trước Jung-kook đang ngơ ngác hất hàm hỏi.

- Sao cơ?

- Tên cầm đầu ra vẻ chưa hiểu.

- Vì mày đến cả (tb) này cũng dám chặn đường thì coi như hôm nay ra đường quên xem ngày rồi.

- Vừa dứt tiếng bạn không xông vào đánh bọn đó, mà nhào lộn vài vòng đi vài đường quyền thị uy, cả đám đông mà nhát vừa thấy thế đã xanh mặt chạy mất..

Bạn khoái chí haha cười, Jung-kook xoa đầu bạn.

- Bạn gái tớ thật giỏi.

- Haha dĩ nhiên..... khoan... cậu vừa gọi tớ là gì đấy?

- Bạn chỉ là giỏi đánh đấm nhưng tâm hồn rất mong manh, rất dễ mắc cỡ nên vừa nghe qua mặt mũi đã đỏ hết lên, miệng lắp bắp.

- Bạn gái!

- Jung-kook mỉm cười nhìn bạn..

- Sao.. sao hôm nay.. hôm nay lại nói chuyện như thế .. tớ sợ!

- Không phải sợ, tớ sau này nhất định sẽ cố gắng chơi thể thao nhiều để mạnh mẽ hơn cậu và bảo vệ cho cậu, không ai lại để vợ mình bảo vệ mình bao giờ (tb) nhỉ?

- Jung-kook xoa đầu bạn..

- Ý..

ý cậu là sao?

- Cái đồ đầu đất này, chính là tỏ tình đó, tớ cũng mắc cỡ lắm chứ bộ sao cậu cứ bắt tớ phải nói quỵt toẹt ra vậy?

- nói rồi Jung-kook cốc đầu bạn 1 cái rõ đau.

- .....

- Sao cậu không nói gì cả vậy?

- Jung-kook nhìn bạn đang cúi mặt thì nheo mắt hỏi.

- Đang mắc cỡ đấy! >
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
29. Kim Nam-joon


-(Tb) à!

Cậu đợi tớ với...- Nam-joon lẽo đẽo theo sau.

- Cậu tránh ra đi, đừng đi theo tớ nữa phiền chết đi được..

-Đường đâu phải của nhà cậu, sao không cho tớ đi!

- Nam-joon chắn cái thân cao kều trước mặt bạn.

- Nhưng đây đâu phải đường về nhà cậu, đây là đường về nhà tớ mà!

Đường về nhà cậu kia kìa - Bạn vừa nói vừa chỉ chỉ trỏ trỏ.

- Nhưng tớ thích đi đường này, miễn muốn đi thì có vòng qua Mỹ tớ vẫn về được nhà tớ thôi!

- Nam-joon vẫn ung dung đáp.

-Nếu tớ gặp mẹ cậu nhất định mách mẹ cậu cậu đi học không chịu về nhà mà con đi lung tung!

- Bạn đến xì khói lổ tai.

- Sẵn tiện giới thiệu cậu là con dâu tương lai của mẹ tớ nhé!

- Cậu nói cái gì?

Aaaaaaaa >< ai là con dâu của mẹ cậu đồ dở hơi, tránh ra mau!

- Bạn nổi xung thiên xô Nam-joon qua một bên, nhưng khổ nổi bạn cứ bé tí so với con người đó nên xô người ta thành ra bạn lại ngã.

- Ơ cậu có sao không?

Cậu trầy rồi này, không cẩn thận gì cả, làm vợ tương lai của tớ có sẹo thì sao?

Aaa thật là đau lòng quá đi!

- Nam-joon chạy đến đỡ bạn dậy mà miệng phát thanh liên hồi.

- Ai mượn cậu lo, đồ hâm!

Nói cho cậu biết tớ sẽ không bao giờ KHÔNG BAO GIỜ THÍCH CẬU!

-Có thật không?

- Nam-joon nhìn bạn gian tà.

- Tại sao không?

- Nếu cậu không thích tớ, tớ nhất định đem chuyện hôm nay cậu mặc quần lót màu hồng hello kitty ngã bị tớ thấy cho cả trường biết!

Bạn giật bắn người lấy tay túm váy lại.

- Đồ ..

đồ biến thái!

- Bạn đấm đấm vào ngực Nam-joon mếu máo..

- Thôi mà ngoan, chịu làm bạn gái tớ đi, tớ nhất định sẽ không đi nói xấu bạn gái mình đâu mà- Nam-joon nhẹ nhàng xoa đầu bạn.

-Nam-joon à!

Con đang làm gì vậy lại chọc bạn khóc sao?

Sao con không về mà đi la cà vậy?

Bạn ngước lên có 1 cô trông rất hiền, cơ hồ là mẹ Nam-joon, vừa lúc đó mẹ bạn cũng đang đi tìm bạn, hai người lớn nói chuyện với nhau.

- Tôi thật sự xin lỗi chị, thằng nhóc nhà tôi lại chọc con chị khóc, nó chính là như vậy đó mới có 4 tuổi mà hư lắm, cứ hở ra là chọc bạn khóc thôi!

- Thôi không sao đâu chị, trẻ con mà..!

Hai người lớn nói chuyện có vẻ rất hợp, vậy nên hơn hai mươi năm sau khi đã là thông gia của nhau vẫn còn cùng nhau đem chuyện hôm đó ra trêu vợ chồng bạn.

AU: Không tin được tên tiểu quỷ đó mới 4 tuổi 😅
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
30. Kim Seokjin


Ông xã đại nhân của bạn có cái tật cứ uống vào dăm ba ly là lại nói lảm nhảm, nói mà căn bản cũng không biết bản thân mình đang nói gì .

Hôm đó nhân dịp Seokjin thăng chức lên giám đốc anh có làm 1 bữa tiệc ăn mừng rất lớn, cấp dưới của anh nhất định muốn xem mặt giám đốc phu nhân nên nằng nặc đòi anh phải gọi bạn đến, anh cũng cao hứng gọi ngay cho bạn, biết đây là dịp vui, mốc quan trọng trong sự nghiệp của Seokjin , dự đêm đó còn có cả cấp trên nên bạn không tiện từ chối , đành chỉn chu lại quần áo 1 mình bắt taxi đến.

Trong lòng không khỏi lo lắng về tật xấu của anh.

Vừa đến nơi đã thấy mọi người chè chén linh đình, thấy bạn ai cũng niềm nở, cấp dưới cứ khen lấy khen để .

- Chị ở ngoài hẳn là xinh hơn trong ảnh luôn đấy!

-Ơ em đã xem hình chị sao?

- Bạn nhìn cô gái trẻ đang cười tít mắt hỏi.

- Vâng hôm nào em cũng thấy sếp cứ đang làm lại mở hình nền ra coi rồi tủm tỉm cưòi, em có tò mò ghé mắt qua!

Bạn nghe vậy thì rất vui cứ ngượng ngùng cười, không khí đang nhộn nhịp thì bỗng im bặt bởi tiếng anh.

- Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là người phụ nữ phía sau thành công của tôi, người luôn quan tâm chăm lo cho tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất, cũng là người tôi yêu thương và muốn gắn bó 1 đời!

- Seokjin dõng dạc nói, bạn xúc động rưng rưng, anh tiếp - Tuy cô ấy hơi bạo lực, thỉnh thoảng tôi lười vẫn hay bị cô ấy ném điều khiển tivi vô đầu, còn hơi lười nhiều khi cứ nằm vật ra ăn vạ bắt tôi nấu cơm, lại còn nhõng nhẽo muốn ăn kem nữa đêm còn trưng bộ mặt đáng yêu ra bắt tôi chạy xe hơn nửa giờ tìm kem cho cô ấy, nhưng chung qui trong mắt tôi cô ấy vẫn tuyệt vời vẫn xinh đẹp nhất thái dương hệ hahaha !

Bạn đứng hình, không biết nên cười hay nên khóc trong khi mọi người cười ầm lên, thấy má Seokjin ửng lên bạn đoán biết anh đã say, nên cố nán lại 1 tí thấy anh bắt đầu gọi nhầm tên mọi ngưòi rồi nên bạn xin phép về trước, biết Seokjin không uống được nên mọi người cũng chẳng ép làm gì.

Bạn khổ sở lắm mới lôi được tên to xác đó ra xe, trên xe anh cứ la um lên.

- Yahhh!

Thả tôi ra, cô mang tôi đi đâu đó?

- Anh còn quát em nhất định vứt anh vào thùng rác!

- Thùng rác gì chứ.. thả tôi ra mau!

- Thả anh ra để anh đi lung tung nói xấu vợ anh sao?

Về đến nhà anh chết chắc rồi Kim Seokjin!

- Bạn tăng ga phóng nhanh về nhà, lại khổ sở lôi tên lè nhè đó vô phòng.

Bạn nhân cơ hội đánh đít hắn cái bốp!

- Này thì nói xấu vợ này!

Chừa chưa hả Kim Seokjin?

Anh che mông lại nhăn nhó.

-Này !

Ai cho cô đụng vào thân thể ngà ngọc của tôi chứ?

- Aizzz cái tên này, uống đến lú lẩn rồi, vợ anh đây này, cô này cô kia, đấm anh 1 phát cho bớt nói có tin không?

Nhấc cái thân mập của anh lên em cởi áo ra rồi lau người cho, mau!

Seokjin vội ôm người, khư khư giữ chặt cái áo vest, lùi sát vào mép giường.

- Cô định làm gì tôi?

Sao bắt tôi cởi quần áo?

Tôi cho cô biết vợ tôi mà biết cô ấy nhất định sẽ xé xác cô đó!

Bạn vừa bực mình vừa buồn cười nhào đến.

- Tôi chính là muốn độc chiếm thân thể ngà ngọc của anh, biến anh đêm nay thành miếng mồi ngon, sao hả?

Cởi ra mau!

Seokjin càng cố lùi về sau.

- Không!

Đừng động vào tôi, tôi là của riêng (tb) thôi cô mau tránh ra đi, tôi không muốn tấm thân này bị cô làm cho ô uế!

Bạn thật hết nói nổi tên này đành lắc đầu cười trừ, bỏ xuống bếp pha nước chanh mong cái tên đến say cũng đáng yêu đó sau khi uống xong sẽ nhớ ra bạn không phải là 1 đứa biến thái.

Bạn quay lại với cốc nước trên tay, Seokjin vẫn ngồi tư thế như lúc nãy mặt mũi vô cùng lo sợ, vừa thấy bạn đã lao đến.

- Vợ à!

Em biết không hồi nãy có 1 người, cô ta muốn ăn thịt anh ~~

Bạn giả vờ.

- Ơ thế ạ?

Thế anh đáp thế nào?

- Anh bảo em nhất định sẽ xá xác cô ta, cô ta vẫn không sợ, thật không biết trời cao đất dày, anh lại bảo anh là của mình em thôi, cô ta giận xanh mặt bỏ đi rồi, anh sợ lắm aaa -.-

- Thôii ngoan, em về rồi cô ta không dám làm gì anh đâu ha, giờ nghe lời em uống hết cái này rồi sau đó cởi áo cho em lau người có được không?

-Vâng thưa em!

Vậy mới chịu nghe lời, mỗi một ngày ở với Kim Seokjin đúng là 1 điều thú vị!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
31. Min Yoon-gi


Ngày bạn nói muốn cưới Yoon-gi nhà bạn, bạn bè bạn ai cũng có ý không muốn, nhưng biết bạn rất yêu anh nên đành gượng gạo tác hợp, tất cả chỉ vì vẻ ngoài lạnh lùng có vẻ hời hợt của anh, mọi người sợ anh khô khan cộc cằn, nóng nãy sẽ ăn hiếp bạn, nhưng hơn ai hết bạn hiểu người mình yêu thế nào vậy nên đám cưới vẫn linh đình diễn ra.

Bạn chính là người rất nóng tính lại hay dễ nổi cáu vì những chuyện lặt vặt linh tinh nên sống chung nhà với Yoon-gi bạn cứ hay la um lên vì nhiều chuyện rất không đáng, dần thành thói quen cứ đụng chuyện là bạn lại hét ầm ầm.

Đêm đó anh đi liên hoan với công ty về khá muộn.

- Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Sao giờ anh mới về?

Lại còn khóa máy, anh chính là sợ em gọi anh về có đúng không?

Sao thế nhỉ?

Trước giờ anh có bao giờ như thế đâu?

Hay anh thay đổi rồi, anh hết yêu em rồi sao?

- bạn quát ầm ầm vào mặt anh, rồi tự vẽ trong đầu cả 1 tấn bi kịch cứ thế trùm chăn khóc nức nở, Yoon-gi không đáp chỉ lặng lẽ đi tắm rồi leo lên nằm cạnh, nhẹ nhàng kéo chăn ra xoay bạn về phía anh, đưa tay lau nước mắt.

- Em đừng khóc!

Anh đau lòng lắm!

- Yoon-gi nhẹ giọng

- Vậy anh nói gì đi chứ, em làm sao không uất ức cho được, em lại sợ anh đi đứng xe cộ mà cứ gọi cho anh là không liên lạc được, anh có biết em đã lo lắng thế nào không?

- Hôm nay anh được thăng chức em ạ!

Công ty còn tổ chứ ăn mừng cho anh, lúc vào nhà vệ sinh để gọi cho em thì mới biết điện thoại hết pin, cứ nghĩ ngồi một lát rồi về ngay nên cũng không gọi nhờ điện thoại đồng nghiệp, không ngờ mọi người cứ cao hứng, anh đã phải trốn về trước rồi đấy..

Nghe Yoon-gi giải thích bạn đâm ra thấy có lỗi, bạn nóng nãy bao nhiêu Yoon-gi lại giải thích nhẹ nhàng bấy nhiêu.

- Anh được thăng chức ạ?

Người ta chúc mừng anh mà anh lại về trước như vậy đúng là có hơi..

- Bạn ấp úng.

- Đúng là rất ngại với mọi người nhưng anh lo cho vợ anh ở nhà 1 mình...

Bạn càng cảm thấy có lỗi lại thút thít khóc, ôm lấy Yoon-gi nước mắt thấm cả vào ngực áo anh.

- Anh vì em mà suy nghĩ lo lắng nhiều như vậy, vậy mà em lúc nào cũng trách móc anh, em thật là 1 người vợ xấu xa mà, sao anh không trách em ?

Không mắng lại cái tính nóng nãy của em, sao lúc nào cũng im lặng đợi em nguôi giận rồi xin lỗi em?

- Anh biết người nhà bạn bè em không ai ủng hộ em cưới anh vì sợ anh sau này sẽ nóng nãy khó tính, anh muốn họ sẽ yên tâm khi trao em cho anh, anh không muốn em hối hận vì đã là vợ anh, nào đừng khóc nữa, em xem, khóc đến xấu thế này rồi này!

- Anh véo má bạn lắc lắc.

- Em mặc kệ xấu, em khóc vì hạnh phúc nên xấu bao nhiêu cũng được.

- Xấu anh vẫn yêu nhưng nín rồi đi ngủ thôi!

Ướt hết cả áo anh rồi..

- Vâng!

Em đừng khóc!

Cũng đừng thấy có lỗi với anh,anh nhường nhịn bấy nhiêu có là gì, cho dù có ghánh vác cả thế giới, nhưng bởi vì là em anh vẫn có thể kia mà!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
32. Jung Ho-seok


Bạn vừa mới bị sếp mắng oan 1 trận ra trò ở công ty , tình ngay lý gian nên nói thế nào bạn cũng không thể giải thích được.

Bạn đành ôm uất ức về nhà, nấu cơm, ăn cơm, làm việc nhà, tắm, leo lên giường nằm bạn giữ đúng 1 biểu cảm thật chẳng có tâm trí để cười.

Ho-seok đã lặng lẽ quan sát bạn từ lâu, biết bạn có chuyện không vui nên đợi bạn vừa đặt lưng xuống giường đã phi nhanh lại.

-Ai dám làm (tb) của anh buồn, anh nhất định đấm vào mặt hắn!

-.......

-Là ai hả (tb) em trả lời anh đi!

Anh sẽ đấm 1 phát rồi bắt hắn mang về cho em muốn chém muốn giết tùy ý!

-.....

Biết là Ho-seok muốn pha trò để bạn vui, nếu như bình thường thì cái vẻ mặt đằng đằng sát khí của anh ban nãy chắc chắn đã làm bạn cười rồi , nhưng hôm nay tâm trạng bạn thật sự trùng xuống hai ba tông nên cố đến đâu cũng không kéo nổi hai khóe miệng lên, bạn thở dài.

- Em xin lỗi... hôm nay em không cười nỗi đâu!

Ho-seok hạ giọng nằm xuống cạnh rồi kéo bạn vào lòng.

- Em sao phải xin lỗi, anh biết vợ anh bên ngoài làm việc có rất nhiều áp lực, làm chồng như anh đây mới phải xin lỗi vì thấy em thế này cũng chỉ biết đau lòng mà không thể làm được gì!

- Bạn nghe giọng anh nghèn nghẹn.

- Anh buồn ạ?

- Bạn ngước lên nhìn đôi mắt anh đỏ hoe.

Anh kéo đầu bạn vào lòng.

- Anh không buồn, chỉ đau lòng thôi!

Bên ngoài mệt mỏi thế nào, uất ức thế nào cứ về đây mà trút hết lên người anh, ( tb) của anh nhất định đừng khóc nhé!

"Em hứa muộn phiền ngoài kia sẽ để lại sau cánh cửa của tổ ấm này, sẽ không mang theo nhọc nhằn về để anh nhìn em mà buồn đến thế !"
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
33. Park Jimin


Bạn có bao giờ tưởng tượng cảnh nếu sống chung nhà với 1 tên to xác nhưng trẻ con sẽ thế nào không?

Sẽ đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành ăn?

Không cần phải tưởng tượng nữa vì nhà bạn thật sự đang có 1 đứa trẻ to xác ấm áp, đáng yêu hết phần thiên hạ đấy!

- Anh à!

Mình lấy nhau bao lâu rồi nhỉ?

-Bạn mông lung hỏi.

- Anh chẳng nhớ nổi đâu, chỉ biết là lâu lắm từ thuở khai thiên lập địa, ăn lông ở lổ...

- Thế sao anh vẫn chưa lớn nhỉ?

- Aww!

Anh không lớn, làm đứa trẻ ngoan ngoãn của vợ, vợ xem, đứa trẻ sẽ không biết thế nào là ngoại tình hay rượu chè, như thế có tốt không?

- Jimin dụi dụi má vào mũi bạn.

- Thế tốt nếu đứa trẻ này của em bớt nhõng nhẽo lại!

- Bạn nựng cằm Jimin.

- Anh có sao?

- Chắc là không...

.................

Hôm đó vừa đi làm về Jimin đã phi thẳng vào bếp.

-Aaa hôm nay vợ yêu nấu món anh thích!

Sườn heo sườn heo sườn heo...

-Ngoan đi rửa tay đi rồi em cho ăn!

- Bạn đưa tay nhéo mũi.

- Ơ cho anh 1 miếng đi ... nhìn ngon quá !

- Đi rửa tay!

- Bạn liếc xéo tên háu ăn đang giậm giậm chân.

- Đi mà đi mà, vợ yêu cho miếng đi miếng đi!

Miếng đi rồi đi rửa tay..

- Nhưng tay anh bẩn vậy, cấm rớ vào..

- Vậy em đút!

Đi mà đi mà nha nha nha vợ yêu, anh yêu vợ nhất trên đời!

- Jimin hai tay bụm má, chớp chớp đôi mắt long lanh cún con nhìn bạn.

- Cái đồ đáng yêu này!

- Bạn không kiềm được nhéo mũi anh 1 cái nữa -Nhưng chiêu này hết tác dụng rồi nhé!

Không đi rửa tay em lập tức vác roi dần cho đứa trẻ hư này 1 trận..

Ai kia nghe thấy thế thì dỗi, ngồi hẳn xuống sàn nhà trong bếp khịt khịt mũi.

- Cao xanh ơi, có ai khổ như tôi không chứ?

Người ngó xuống mà xem rồi cứu rỗi cuộc đời 1 cục Mochi bất hạnh như con đi..

- Jimin khịt mũi than thở.

- Khổ như nào hả con?

- Bạn nhìn xuống cười

- Con đi làm về đói đến chết đi sống lại, con đâu có đòi hỏi gì nhiều, chỉ 1 miếng sườn heo bé tí bằng ngón tay thôi mà vợ con cũng ki bo với con, ngài nói xem con có bất hạnh hay không?

Bạn đóan chắc tên này đang định mè nheo cho bằng được đây, nên gắp miếng sườn ngồi xuống.

- Vậy được ta sẽ ban cho con 1 miếng sườn, con đừng giận vợ con nữa, có được không?

- Dĩ nhiên được !

- Jimin mắt sáng rỡ.

- Vậy thơm má ta 1 cái liền có sườn để ăn!

Jimin ôm bạn hôn lấy hôn để lên má rồi ngoạm ngay miếng sườn ăn với gương mặt vô cùng mãn nguyện còn bật ngón cái về phía bạn tít mắt cười.

Bạn nhéo cái má tròn ủm đó giọng cưng nựng.

- Có ngon không?

- Tất nhiên là có rồi!

Vợ anh nấu món này là tuyệt cú mèo.

- Cái tên to xác này, em thật không biết anh bao nhiêu tuổi nữa..

- Anh á?

3 tuổi!

Au: hắn nói hắn không nhõng nhẽo đấy =)) hôm nay lên cơn viết truyện mặn lắm aaaa >
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
34. Kim Tae-huyng


Đứa con gái như bạn thật là nghìn năm có một, không phải quý hiếm vì xinh đẹp, vì tài năng mà là vì cái tính ngang tàng ngạo mạn, không sợ trời không sợ đất, không sợ luôn bố mẹ và giáo viên, từ những lí do trên dẫn đến bạn học cực dốt, dốt nằm hàng top ở trường, thầy cô cứ điểm mặt đặt tên, miễn nhìn thấy (tb) đi từ xa thì đã cảm nhận được ngay đằng đằng mùi dốt, dốt mà không chịu khuất phục nên bạn còn có thêm 1 danh xưng mĩ miều bị gán cho " dốt kiên cường"

Năm đó bạn đã là học sinh cuối cấp, bố mẹ không nỡ nhìn con gái rớt đại học nên đã nghĩ ra một diệu kế.

- (Tb)!

- Sao hả Soái ca?

- Bố sắp thuê cho mày 1 gia sư đấy!

- Ồ..

- Mày không phản đối gì à?

- Phản đối có ích gì , ý bố là ý trời!

- Dễ buông xuôi vậy à?

- Làm gì có, đang lên kế hoạch đây.

- Lần này mày chết chắc rồi con ạ, không dễ xơi đâu nhé.

- Đợi xem....

- Ok, bố đẹp trai này sẽ nằm vắt chân ở đây đợi...

Nói là làm ngay , hôm sau bạn vừa vác cái thân lên phòng đã thấy 1 tên cao to trắng thơm ngồi chắn ngay phòng học.

- Chào (tb) anh là Kim Tae-huyng sinh viên năm 3 từ giờ anh sẽ là gia sư, mình cùng cố gắng nhé!

Bạn bị đứng hình 3 giây vì con người trước mặt, mọi đường nét cử chỉ đều tuyệt mĩ, bạn thầm rủa " Đánh đòn mỹ nam à, còn khuya nhé!"

Lấy lại bình tĩnh, bạn hạ giọng lên tiếng.

- Có phải đang đi phỏng vấn xin việc đâu mà giới thiếu kĩ thế!

Mẹ bạn không biết từ đâu hé cừa ngó vào.

- Cục cưng của mẹ con có đói chưa?

- Dĩ nhiên đói, con sắp xĩu rồi đây!

- Bạn mừng rỡ lao đến mẹ.

- Đói lắm luôn sao con, vậy được, vậy học xong rồi ăn cơm nhé!

Để mẹ xem hôm nay giữa học và đói chết mày còn cái nào!

- mẹ bạn lạnh lùng bỏ đi để lại bạn rất ư là 3 chấm...

Bạn đành ngậm ngùi ngồi vào bàn học, mặc cho Tae-huyng huyên thuyên bao nhiêu bạn cũng bỏ ngoài tai, gục gà gụ gật sao 1 hồi ngủ quên mất.

- (tb) à!

Em dậy đi, cố 1 tí nữa để còn đi ăn cơm, em đói rồi...

Bạn nghe giọng ai đó ngọt ngào bên tai, mở mắt ra đập vào mặt là gương mặt thanh tú đó, bạn suýt nữa đã đứng tim chết.

Tae-huyng cười hiền kiên nhẫn giảng lại cho bạn.

Cuối cùng cũng đã để giờ ăn, mặc cho Tae-huyng đang nói bạn thản nhiên đứng dậy bỏ đi còn lẩm bẩm.

- Hôm nay đùa thế thôi...

Cứ thế hôm sau, hôm sau, hôm sau nữa ngày nào Tae-huyng cũng ngồi đó đợi bạn về, để bên ánh đèn hai đứa lại ngồi cạnh nhau, anh ân cần giảng giải cho bạn, bạn đã quen với điều đó, nhưng bản tính ngang bướng hiếu thắng bạn không muốn bị khuất phục, luôn tỏ thái độ khinh khỉnh, quát tháo, nhăn nhó khó chịu với Tae-huyng.

- Chưa bao giờ nghe em dùng kính ngữ với anh nhỉ!

- Hôm đó Tae-huyng bỗng dưng hỏi, giọng thỏ thẻ như tâm sự.

- Có cần thiết không?

Anh cũng chỉ là cầm tiền của bố tôi nên phải dạy cho tôi, làm tốt công việc của anh đi!

- Bạn khinh khỉnh đáp.

- Ừ nhỉ, em nói phải, anh xin lỗi..

- Giọng Tae-huyng buồn buồn.

Miệng mồm độc địa như thế nhưng thực chất tâm địa bạn không xấu, chỉ là cái tôi cái trẻ con của bạn quá lớn, bạn sợ nếu ngọt ngào với Tae-huyng mọi người sẽ biết bạn đã bị khuất phục, tối đó bạn trằn trọc mãi không ngủ được vì thấy có lỗi.

Từ hôm lỡ mồm làm Tae-huyng buồn bạn trở nên ngoan ngoãn, chăm chỉ dễ bảo hơn, với bản chất thông minh nên bạn tiến bộ rất nhanh, cầm tờ giấy báo điểm học kì 1 với học lực khá lần đầu tiên trong suốt 12 năm đi học, nhớ đến Tae-huyng đêm đêm kiên nhẫn chỉ bảo 1 đứa cứng đầu vô lễ như bạn, bỗng bạn ứa nước mắt trong sự vui mừng và ngạc nhiên của cả lớp.

Bạn muốn về thật nhanh để khoe với Tae-huyng nhưng hôm đó anh lại báo nghỉ vì ốm , bạn vừa buồn vừa lo vứt lại tờ kết quả rồi thất thểu lên phòng trong khi bố mẹ bạn đang ôm nhau khóc mấy dòng sông vì mừng.

Hôm sau về , nhìn Tae-huyng còn rất hốc hác mệt mỏi nhưng vẫn tươi cười với bạn.

- Em về rồi!

- Trông còn mệt, lết đến đây làm gì, về nhà nghỉ đi!

- Anh không sao, không đi dạy anh thấy không quen , cứ cảm thấy thiếu.

-Ờ suýt thì quên - Bạn ném kết quả về phía Tae-huyng, anh cầm tờ giấy báo điểm mà cười rất mãn nguyện.

- Bố em có nói với anh rồi!

Nhưng tận mắt nhìn vẫn thấy thật hạnh phúc, em giỏi lắm!

- Tae-huyng xoa đầu bạn.

Bạn cúi mặt nhỏ giọng.

- Anh không giận tôi sao?

- Anh sao?

Giận chuyện gì?

- Chuyện tôi đã xúc phạm anh lần trước.

- Em đừng áy náy, anh đã quên lâu rồi, hôm nay nhìn kết quả của em thế này anh thật sự rất vui, rất tự hào về em..

Bạn nghe con người hiền lành trước mặt nói mà thấy có lỗi ghê gớm, nước mắt từ đâu lại rơi.

- Em khóc sao?

Anh nói gì sai làm em buồn sao?

Anh lúng túng lau nước mắt cho bạn.

- Không có!

- Thế sao em lại khóc nói cho anh nghe được không..

- Khóc vì thấy có lỗi thôi, thật lòng xin lỗi..

Bỗng Tae-huyng ôm bạn vào lòng.

- Đừng khóc anh sợ lắm, con bé này!

Anh có bao giờ giận em đâu, em không cần phải diễn vai ngang bướng trước mặt anh nữa, anh hiểu thật tâm em không muốn nói ra những lời đó mà...

- Em... sao anh biết chứ?

- Anh cũng không biết, con tim anh bảo vậy..

Bạn hai má đỏ bừng, còn nghe được loáng thoáng giọng cười ngoài cửa, nếu không nhầm thì là bố mẹ bạn.. =)))

.

.

" Sao lại có 1 chàng trai như anh nhỉ, có thể thương nổi 1 đứa con gái như em, trong khi nếu không phải là em, ngoài kia anh có trăm nghìn sự lựa chọn tốt hơn em, vậy nên em thật sợ, sợ 1 điều tuyệt vời như anh sẽ biến mất , những lúc như vậy anh lại ôm em mà nói "anh vẫn ở đây" ... chính vì anh yêu 1 đứa con gái ngang bướng như em vậy nên em nợ anh 1 lời xin lỗi, và cả 1 lời cảm ơn!"

- Các bae có biết gì không?

Ken năm nay 12 rồi, và cũng vô học lại sau kì nghĩ hậu thi học kì rồi, vậy nên không còn ra truyện đều nữa đâu nhé!

Các Bae còn ủng hộ Ken hông?

T.T
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
35. Jeon Jung-kook


Nhà bạn kiểu phân chia theo giới tính, hai con thỏ giống đực 1 bố 1 con dĩ nhiên về cùng phe, còn bạn 1 thân 1 mình chống chọi lại hai cái tên vừa đáng yêu vừa đáng ghét đó.

Hôm đó nhà bạn đang cùng nhau xem lại Album ảnh gia đình từ mấy lúc đi du lịch, đi về quê....

- Bố xem, bố thật là đẹp trai đấy!

- Thỏ con dùng ngón tay bé xíu chỉ chỉ vào tấm ảnh Jung-kook ở bãi biển.

- Trong bức này con cũng thật đáng yêu aaa ~ - Jung-kook chỉ sang Thỏ con đang đứng cạnh.

Thỏ con chốt lại 1 câu.

- Đúng là bố con nhà mình có khác..

Bạn thật không biết nên nói gì với tình huống này, thôi thì im luôn cho xong.

- Sao mẹ không nói gì cả vậy.. mẹ không phục sự đẹp trai của bố con con sao?

- Thỏ con thật khó tính và tinh ý, bạn đã im lặng như thế mà cũng bị lên án.

- Mẹ thật chẳng biết nên nói gì!- bạn nhún vai

Thỏ con chớp chớp mắt khó hiểu nhìn bạn rồi ngồi xem tiếp.

- Haha bức này trông mẹ buồn cười chết mất... mẹ này, lúc đó mẹ nghĩ gì mà lại tạo dáng vậy nhỉ, nhìn mẹ giống người mẫu mà lên núi chụp ảnh vậy, dáng mẹ thật sang đó nha!

- Nói thật lúc đó anh chụp mà cũng nhịn cười đến nội thương đấy hahaha!

Bạn xám mặt , thật quá đáng , khi nhìn đến hình hai bố con thì khen lấy khen để, đến lượt bạn ảnh nào cũng ý kiến ...

Bạn chán nản bỏ về phòng.

- Thôi bố con nhà các người ngồi đấy xem, tôi vào phòng đọc tiểu thuyết đây!

Bạn nói là làm, đùng đùng bỏ vô phòng, nhưng trước khi vào phòng bạn có ghé qua bếp uống nước, bạn lén nghe được hai bố con nói chuyện.

- Tại bố cả đấy.

- Tại con chứ!

Con làm mẹ giận rồi, bố bắt đền con đấy.

- Bố chứ ai.. ai bảo bố chê umma xinh đẹp của con xấu..

- Chứ không phải con cũng bảo umma con buồn cười sao?

- Con trêu umma thôi, trong mắt con umma là xinh nhất rồi...

- Dĩ nhiên bố cũng vậy!

Bố con mình đi xin lỗi mẹ nha..

Bạn nghe đến đấy thì chạy nhanh vào phòng, cố nhịn cười để trưng cái mặt hờn cả thế giới ra.

Hai bố con Jung-kook vào phòng vòng tay trước ngực, đứng ngay ngắn trước mặt bạn.

- Lại vào đây để trêu tôi đấy à!

- Bạn e hèm lên giọng.

- Mẹ yêu ơi, thỏ con đã biết lỗi rồi, thỏ con hứa sau này sẽ không trêu mẹ yêu thế nữa...

- Vợ yêu à, anh cũng vậy , em đừng giận anh nhé, anh không dám nữa đâu...

Hai con thỏ trước mặt thật quá đáng yêu để có thể giận, bạn bật cười.

- Được rồi, sau này còn cùng nhau ăn hiếp mẹ nữa thì mẹ nhất định đem hai con thỏ này đem quay đấy!

Bố con Jung-kook mừng rỡ chạy đến hôn lấy hôn để lên má bạn.

- Vậy là em hết giận rồi nhé!

- Vậy là mai mẹ không bỏ đói mình...

" Người ta mơ dời non lấp bể, người ta mơ lang bạt mọi phương, người ta mơ giàu sang phú quí, còn tôi mơ nơi đó luôn rộn tiếng cươi, nơi tôi gọi là gia đình, nơi tôi đi một đời , mỏi mệt mấy cũng sẽ quay về!"
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
36. Kim Nam-joon


Bạn với Nam-joon đang trong thời kì chiến tranh lạnh, nói đúng hơn là bạn nổi sừng cồ với Nam-joon vì tội hay đi làm về trễ.

Bạn đẩy cửa bước vào.

- Sao hôm nay em về trễ vậy?

- Nam-Joon lo lắng nhìn bạn.

- Đến lượt anh quản sao?

- Bạn ấu trĩ đáp rồi đi thằng vào phòng.

Tính bạn vốn hơi trẻ con, từ khi tuyên bố hùng hồn rằng sẽ giận Nam-joon thì ngày nào bạn cũng bỏ về nhà mẹ, đi la cà shpping hoặc tụ hội chị em bạn dì lôi nhau đi chơi đến tận khuya, còn bắt người thân và cả bạn bè nhất định không nói cho Nam-joon biết bạn đi đâu, hôm đó đám bạn cao hứng rủ lại nên gần 1 giờ sáng bạn mới về nhà, Nam-joon ngồi đợi bạn đến ngủ gục trên ghế.

- Em đi đâu vậy?

- Đi chơi thôi!

- Em đi chơi? anh là chồng em em cũng không thông báo 1 tiếng, anh đã rất lo lắng cho em đấy!

- Nam-joon hơi cau mày.

-Anh lớn tiếng cái gì?

Chỉ mới đợi 1 , 2 ngày đã không đợi nổi rồi sao?

-Nhưng căn bản là khác nhau, anh đi làm còn em đi chơi, anh cũng đâu muốn để em đợi, em phải thông cảm cho anh chứ?

- Thông cảm?

Anh nói tôi không thông cảm, ở bên cạnh anh yêu thương lo lắng cho anh bao nhiêu năm là không thông cảm?

Tôi nhẫn nhịn chờ đợi anh bao nhiêu năm là không thông cảm?

Hóa ra trước giờ trong mắt anh tôi chỉ là 1 đứa ấu trĩ trẻ con, không biết nghĩ cho người khác!

- Bên cạnh anh em đã chịu đựng nhiều vậy sao?

- Nam-joon hạ giọng hỏi.

- Đúng!

Chính bởi vì tôi yêu anh , tôi quá yêu anh nên tôi chọn đánh đổi, anh đi đi về về càng ngày càng thất thường, hay anh thấy tôi đã chịu đựng quá giỏi?

- Nếu đã chịu đựng nhiều như vậy thôi thì e đừng chịu đựng nữa...

-Ý của anh là...

- Anh sẽ giải thoát cho em.

1 khoảng lặng bao lấy hai con người, hai trái tim đang rỉ máu, cả hai đều đau nhưng cái suy nghĩ sẽ xa nhau đã chiếm lấy tâm hồn của cả hai, không ai trong cả hai nói thêm điều gì.

-Tốt thôi...

Bạn nhẹ nhàng buông ra câu nói rồi bỏ về phòng, đêm đó bạn thức trắng, lôi ảnh từ hồi còn hẹn hò, lúc cầu hôn, lúc làm lễ cưới, lúc đi du lịch cùng, những khoảnh khắc hạnh phúc đời thường vừa xem vừa cười chua xót.

Đêm đó anh cũng thức trắng ngoài sô pha, cả 2 đều không khóc, duy chỉ có tiếng thở dài, hai đứa yêu nhau từ hồi còn là học sinh cấp 3, mối tình mơ mộng đẹp biết mấy, viên mãn bằng 1 lễ cưới ngập hạnh phúc, hôm đó Nam-joon đã khóc khi đón tay bạn từ bố, hai vợ chồng chưa bao giờ cãi cọ cho đến tận bây giờ, chuyện gì cũng lắng nghe cũng thấu hiểu nhau, vậy mà giờ vì 1 chút khó khăn, 1 chút nản lòng, 1 chút tự trọng, vậy là mất nhau....

Hôm sau Nam-joon đi làm về sớm hơn mọi hôm, bạn đã ngồi đợi sẵn với cái vali to tướng.

- Em định đi đâu?

- Nam-joon ngạc nhiên hỏi

- Về nhà bố mẹ!

- Bạn cúi mặt, hít 1 hơi sâu - Anh cứ ở lại đây, nhớ đừng bỏ bữa, có đi ra đường cũng nhớ mang theo khăn choàng đừng có lúc nào cũng quên, nghỉ ngơi nhiều vào, uống rượu và thức khuya không tốt cho chứng tuần hoàn máu não kém của anh!

Từ sáng sớm bạn đã dọn dẹp nhà cửa, làm thật nhiều đồ ăn để vào tủ lạnh, giặt ủi rồi gấp quần áo của anh ngay ngắn trong tủ, bạn gấp quần áo vào vali rồi ngắm nhìn mọi thứ 1 lượt, bạn xin của anh 1 cái áo sơmi phòng khi nhớ anh có thể mang ra ngắm, tim bạn tưởng chừng muốn nát ra khi phải xa cái nơi mình đã gắn bó bao nhiêu năm, xa con người mà mình đã yêu bằng cả tuổi trẻ.

Anh im lặng cúi đầu, bạn lặng lẽ đứng dậy kéo vali đi.

Bỗng anh ôm lấy bạn, giây phút vòng tay thân quen đó choàng qua tim bạn như ngừng đập, Nam-joon nói trong nghẹn ngào.

- Em định bỏ anh đi thật sao?

Em không ở bên chăm sóc lo lắng cho anh, 1 mình anh biết làm thế nào hả (tb)?

Anh xin lỗi, hôm qua là anh quá nóng giận nên đã nói ra điều ngu ngốc đó để làm em tổn thương, anh xin lỗi, xin lỗi (tb) à!

Nước mắt bạn rơi không ngừng, bạn quay lại nhìn người đàn ông bản lĩnh quyết đoán vì bạn mà rơi nước mắt, đôi mắt anh long lanh đau khổ nhìn bạn, bạn nhìn anh cười như mếu.

- Chỉ cần anh giữ em lại , em nhất định sẽ không đi, em trẻ con em ấu trĩ như vậy cũng vì em quá yêu anh, em xin lỗi vì đã quá ích kỷ!

- Em không có lỗi gì cả, tất cả xuất phát từ anh, anh hứa nhất định sẽ không đi sớm về muộn bỏ em cả ngày cả đêm ở nhà như vậy nữa!

- Con nghe gì chưa?

Nhất định phải làm chứng cho mẹ đó!

- Em nói gì?

Em ... em nói vậy là sao?

- Nam-joon vui mừng lắp bắp hỏi.

- Em đang mang 1 tiểu hậu đậu trong bụng này!

Nam-joon ôm chầm lấy bạn.

- Con bé này! chuyện như vậy sao không nói với anh, nếu hôm nay em đi thật anh chắc chắn sẽ ân hận 1 đời, cảm ơn em đã ở lại, đã cho anh được yêu thương chăm sóc mẹ con em,..

" Chỉ cần anh muốn giữ, em nhất định sẽ không đi, chỉ sợ lòng rối bời nhưng vì lòng tự trọng mà cả hai đều chẳng hé răng, rồi ta sẽ ra sao nếu vẫn yêu nhau rất nhiều nhưng cuối cùng lại mất nhau?"

Au: mấy hôm rồi Ken đi công việc, đi xe mệt nên không viết nổi đầu óc cũng lú lẩn, nay đã về , hơi khỏe lại rồi nên ngoi ngay lên đây, không viết tay chân sẽ ngứa ngáy , trở lại với cái mô tuýp rười rượi buồn nhá =((
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
37. Kim Seokjin


Hôm đó lớp bạn phải làm dụng cụ học tập thủ công để thi với các lớp khác, bạn với ông người yêu đẹp zaiiii nhí nhảnh của bạn được xếp chung 1 tổ, dĩ nhiên nhiệm vụ đi mua đồ gồm hai ngưòi thì tổ bạn sẽ lập tức đẩy qua cho couple duy nhất trong tổ là bạn và Seokjin.

Hai đứa lửng thửng đi bộ vì nhà sách khá gần trường, bạn cứ ôm khư khư cái balo trong lòng.

Seokjin tò mò hỏi.

- Cậu làm sao mà cứ ôm khư khư balo vậy?

Bạn ra vẻ nghiêm trọng nhỏ giọng thì thầm.

- Suỵt!

Cậu không biết đâu, xã hội bây giờ nguy hiểm lắm, tớ không ôm như vậy kiểu gì cũng bị giật mất, nói cho cậu biết balo tớ toàn đồ quý không đấy nhá!

Seokjin thú vị hỏi.

- Đồ quý là như thế nào, quý hơn cả tớ không?

- Aisss cái tên này, cậu dĩ nhiên cũng quý nhưng đồ của tớ trong đây cũng quý không kém, có tiền cũng chẳng mua lại được đâu!

- À ra thế!

Nhìn dáng vẻ cảnh giác thập thò của bạn Seokjin không nén được nở 1 nụ cười tươi, bỗng kéo mạnh bạn vào lòng.

Bạn la oai oái.

- Cậu làm gì đấy, đang ngoài đường ngoài xá cơ mà, thả ra mau!!!

- Cái này cũng quý, không ôm lại tớ sợ ngưòi ta giật mất!
 
Bạn Trai Tôi Là Bangtan Boys [ Bts] - Phần Ii
38. Min Yoon-gi


Bạn với Yoon-gi hẹn hò đã lâu nhưng cả hai đứa đều không phải tuýp muốn phô trương tình cảm, với cả sợ trong trường người ta sẽ bàn ra tán vào nên cả hai quyết định giữ bí mật, tuy hai đứa học chung 1 lớp nhưng trong lớp không có lấy 1 người mảy may nghi ngờ.

Hôm đó Valentine, bỗng lớp phó lớp bạn đùng đùng cầm hộp Socola lại trước mặt bạn.

-(Tb) tớ thích cậu lâu rồi, cậu làm bạn gái tớ nhé!

Bạn đứng hình, đăm đăm nhìn Yoon-gi cầu cứu, tên cục đá nhìn thấy cảnh tượng đó khẽ nhíu mày tỏ rõ vẽ không vui, bạn trong lúc đang ấp a ấp úng đã có 1 giọng nói băng lãnh vang lên.

- Cậu thích (tb)?

-Yoon-gi điềm nhiên đút tay vào túi tiến lại.

- Đúng!

- Cậu bạn lớp phó hùng hồn đáp trong sự dò xét của cả lớp.

- Cậu biết gì về cậu ấy mà dám nhận mình thích?

- Tớ dĩ nhiên biết, tớ rất hiểu cậu ấy từ tính tình, sở thích, món ăn, môn học...

- Vẫn với giọng đầy tự tin, cậu lớp phó dõng dạc nói.

- Vậy cậu có biết cậu ấy đã có người yêu?

- Cậu nói gì chứ?

Cậu đùa à?

- Tình hình ngày càng hấp dẫn, mọi người ai cũng hồi hộp theo dõi.

- Trông mặt tôi giống đang đùa?

- Yoon-gi nhìn bạn nhẹ giọng - Tỏ tình bạn gái tôi ngay trước mặt tôi, xem ra gan cậu cũng to lắm!

Cậu bạn kia lúc đó chỉ biết đứng hình, không nói được lời nào.

.....................

Hôm đó ra về bạn có chút bối rối.

- Cậu vốn không muốn có quá nhiều người biết rồi bàn tán, giờ mọi ngưòi đã biết cả rồi, có ổn không?

Yoon-gi mỉm cười xoa đầu bạn.

- Cũng tốt thôi, không thì đến khi nhận thiệp cưới họ lại ngỡ ngàng!
 
Back
Top Dưới