Ngôn Tình Bản Lĩnh Ngông Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 927


CHƯƠNG 927

“Dừng tất cả động tác đang tiến hành hiện tại một tháng, sau đó chuyển sang gia tăng tiến hành nơi ẩn mật, chuyện này liên quan tới việc chúng ta có thể quay về Huyền Hoàng Tinh hay không, hơn nữa sau khi quay về, không ở trong động dân nghèo nữa, đồng thời tổ chức tất cả lực lượng, tiến hành điều tra tất cả phương vị của việc vây diệt nhà họ Giả lần này, ta muốn biết, nước R làm sao diệt nhà họ Giả.”

“Vâng!”

Một tuần trôi đi, cuộc sống của Sở Vĩnh Du ở tỉnh thành đơn giản lại không mất đi vui thích.

Ban đêm, sau khi Hữu Hữu ngủ say, Sở Vĩnh Du và Đồng Ý Yên vào game Truyền Nhân Của Rồng.

Như mọi khi, Đồng Ý Yên tìm kiếm đủ trò vui trong game, Sở Vĩnh Du, vẫn vào sàn đấu, bắt đầu chỉ đạo người mới.

Lần này, không gặp phải người của Mê Vụ các, cả tuần nay Sở Vĩnh Du không lên game, đối phương hẳn đã từ bỏ rồi.

Sau khi chỉ đạo khoảng hơn bốn tiếng, Sở Vĩnh Du liền offline.

Vừa khéo, bà xã Đồng Ý Yên ngồi ngay cạnh cũng lấy được hồn khôi.

“Gì? Hôm nay sao em sớm vậy?”

Đồng Ý Yên cười hì hì.

“Thư Di hẹn em và mấy cô gái đến hộp đêm chơi, thả lỏng một chút.”

Thì ra là vậy, Sở Vĩnh Du gật đầu.

“Ừ, vậy chơi vui vẻ chút.”

Có người của Khổng Lưu âm thầm bảo vệ, phương diện an toàn đương nhiên không cần lo lắng, huống chi Đồng Ý Yên hiện tại, tốt xấu gì cũng là Tiên Thiên võ giả, hơn nữa còn là Tiên Thiên võ giả đã nuốt nhiều Long Mễ như vậy, bản thân vốn đã có chút năng lực tự bảo vệ, chỉ có thể nói, Tôn Vô Cực lần đó, quả thực là ngoài ý muốn.

Đồng Ý Yên đi rồi, Sở Vĩnh Du đầu tiên lên lầu xem con gái một cái, cô nhóc một tay còn chống cằm, ngủ vô cùng ngon, khẽ mỉm cười, xuống lầu đến phòng khách, mở tivi bắt đầu xem.

Chỉ nửa tiếng đồng hồ, vang lên tiếng cửa phòng mở ra, Sở Vĩnh Du buồn bực, quay đầu nhìn sang, phát hiện bà xã Đồng Ý Yên lại quay về.

“Xảy ra chuyện gì sao bà xã? Sao em lại về rồi?”

Đồng Ý Yên bước nhanh về phía Sở Vĩnh Du, nói.

“Em bỗng nhiên nhớ anh, mau yêu em, sau đó em lại đi.”

Hử? Yêu cầu thế này, là một người đàn ông thì không thể không thỏa mãn còn tính là đàn ông không, Sở Vĩnh Du lập tức ôm Đồng Ý Yên lên.

Mưa gió qua đi, Đồng Ý Yên vừa mặc quần áo, vừa nhìn Sở Vĩnh Du nằm nhắm chặt hai mắt trên giường, mắt tản ra dịu dàng.

“Xin lỗi anh Sở, em biết anh là một người đàn ông hoài cổ, cũng biết anh một lòng một dạ với chị dâu, cho nên em chỉ có thể thông qua cách này, thật sự xin lỗi, có lẽ tương lai, anh sẽ biết chân tướng, hoặc có lẽ, anh vĩnh viễn cũng không thể biết.”

Đợi nói xong, bóng dáng dung mạo Đồng Ý Yên bỗng biến đổi, lập tức biến thành dáng vẻ Jessica.

“Ký ức thức tỉnh lần này, em cuối cùng hiểu rõ trách nhiệm của mình là gì, anh Sở, thành tựu của anh, không chỉ như vậy.”

Jessica đi rồi, khoảng bốn giờ đêm, Đồng Ý Yên mới có chút men say về nhà, nhìn thấy Sở Vĩnh Du nằm trên giường, ngửi mùi rượu xen lẫn mùi thuốc trên người, cô thực sự buồn ngủ đến lười tắm rửa, cuối cùng lựa chọn ngủ phòng khác.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 928


CHƯƠNG 928

Trời tờ mờ sáng, đôi mắt Sở Vĩnh Du khẽ mở, trong phòng bình tĩnh, không, nên nói có thể nhìn thấy một loại sắc thái vui vẻ.

“Chuyện này…quá kỳ lạ rồi đi.”

Sở Vĩnh Du ngồi thẳng người, cảm thấy có chút kỳ quái, gì đó với bà xã một lát, thực lực của mình lại gia tăng, hơn nữa thoáng chốc đã từ tầng thứ hai Đan Điền Cảnh, tăng lên đến cảnh giới tầng thứ bảy Đan Điền Cảnh, bước liền năm tầng, khiến anh thật sự có cảm giác nằm mơ.

“Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ là tác dụng của nước bọt thần long trước đó, còn chưa hoàn toàn phát huy hết?”

Nói thì nói vậy, nhưng Sở Vĩnh Du lại cảm thấy không đúng, anh bây giờ, là đại cao thủ Đan Điền Cảnh, trong một đêm tăng năm cảnh giới lớn, nước bọt thần long có lẽ cũng không khoa trương như vậy đi.

Thực sự nghĩ không thông, Sở Vĩnh Du cũng lười suy nghĩ, tóm lại, thực lực gia tăng, chính là chuyện tốt, nghĩ nhiều vậy làm gì.

Đang muốn thức dậy, bỗng nhiên, đầu Sở Vĩnh Du dần cúi xuống, vì trên ga giường, có vài chấm đỏ, dường như, đang tản ra mùi máu.

Nhìn mấy chấm đỏ đó, mày Sở Vĩnh Du cau chặt lại, đồng trời trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Sao trên ga giường lại có máu?

Lập tức, một vấn đề sâu hơn xuất hiện, bà xã không ở bên cạnh, chẳng lẽ cả đêm không về?

Sau khi phát hiện Đồng Ý Yên ngủ ở phòng khác, Sở Vĩnh Du lại yên tâm, cũng không nghĩ quá nhiều, quấn ga giường vứt vào máy giặt giặt sạch.

Một lần kỳ dị gia tăng năm đại cảnh giới, tâm trạng anh đương nhiên cực kỳ tốt.

Đi xem con gái, ai biết Hữu Hữu đã tỉnh rồi, dáng vẻ lỗi lầm nhìn Sở Vĩnh Du, hai tay chà xát, cái đầu nhỏ rũ xuống.

“Ba, xin lỗi, con tè ra giường rồi.”

Sở Vĩnh Du thấy trên giường quả thực có vũng nước lớn, cười nói.

“Hữu Hữu không cần xin lỗi, ba lúc nhỏ cũng tè dầm, đợi con lớn là tốt thôi.”

Nghe thấy lời này, Hữu Hữu lập tức ngẩng đầu, đôi mắt to lấp lánh.

“Thật sao ba?”

“Thật đó, ba lừa Hữu Hữu lúc nào nào.”

Cô bé lập tức trở nên hoạt bát.

“Dạ dạ, đợi con lớn rồi thì nhất định sẽ không tè dầm nữa, con đi rửa mặt.”

Sắp trưa rồi, Đồng Ý Yên mới tỉnh dậy, duỗi cái eo lười biếng.

“Ô ~ giấc ngủ này thật thoải mái.”

“Thoải mái rồi thì dậy thôi, có thể ăn thẳng cơm trưa rồi, chúng ta ra ngoài ăn.”

Sở Vĩnh Du cười ha hả đứng ở cửa, Đồng Ý Yên quay đầu nhìn sang, đánh giá anh từ trên xuống dưới một phen.

“Gì vậy? Sao em cảm giác tâm trạng anh hôm nay rất tốt chứ?”

“Chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy em, tâm trạng đương nhiên tốt.”

Liếc trắng mắt, Đồng Ý Yên bắt đầu ngồi dậy.

“Hừ! Dẻo mồm.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 929


CHƯƠNG 929

Hai người ăn bữa cơm tây lãng mạn xong, Đồng Ý Yên tiếp tục bận rộn chuyện đấu võ, mà Sở Vĩnh Du, lại đến cứ điểm Tạc Thiên Bang, Huyết Cốt muốn gia nhập, là người theo mình sớm nhất, anh đường nhiên phải tới xem xem.

Vừa khéo là đi vào không bao xa đã nhìn thấy Phồn Hoa và Huyết Cốt.

“Đại nhân, sao người lại tới?”

Sở Vĩnh Du cười nói.

“Cậu vừa tới không lâu, tôi có thể không đến xem sao?”

Vừa nói ra câu này, Huyết Cốt nói không cảm động là giả, cũng vậy, Phồn Hoa cũng rất may mắn với cách làm của mình, Huyết Cốt là một trong bốn thủ hộ của Sở Vĩnh Du, về tình cảm và những phương diện khác, không chỉ cô ta, rất nhiều người đều không cách nào so sánh, còn may cô ta cũng hoàn toàn đối đãi với Huyết Cốt như người nhà.

“Đại nhân, bang chủ đang dẫn tôi làm quen nơi này.”

“Ừ, vậy hai người tiếp tục đi, thấy cậu có thể thích ứng, tôi yên tâm rồi.”

Nói xong, nhìn sang Phồn Hoa nói.

“Phồn Hoa, Khổng Lưu nói với cô rồi chứ?”

Phồn Hoa gật đầu.

“Đã nói rồi, tôi đã phong bế trường đấu võ phía đông rồi, anh Sở, anh muốn đến lúc nào cũng không thành vấn đề.”

Lại nói vài câu, Sở Vĩnh Du đến trường đấu võ phía đông, được cải tạo từ một xưởng rất rộng trước đây.

Vào rồi, Khổng Lưu đang đợi bên trong.

Tình huống hiện tại có thể nói Sở Vĩnh Du đã không còn địch thủ, nhưng là võ giả, muốn tiến bộ, thì phải tìm cường giả cọ xát, hoặc là chiến đấu, cho nên, Khổng Lưu chính là một vị giáo luyện rất tốt.

“Thiếu chủ!”

Khổng Lưu cung kính nói xong, bỗng nhiên sững sờ, mặt đầy chấn động.

“Thiếu chủ, người…thực lực của người…”

Sở Vĩnh Du lại có chút đắc ý, vì ở lãnh thổ nước R, chuyện có thể khiến Khổng Lưu chấn động dường như đã không còn.

“Ừ, gia tăng một chút.”

Một chút? Khổng Lưu thật sự cũng cho rằng mình cảm ứng nhầm rồi, trong một đêm, thực lực lại tăng nhiều như vậy, dù là Huyền Hoàng Tinh cũng không có thứ gì thần kỳ như thế.

“Thiếu chủ không hổ là người sở hữu nhẫn Vũ Lam, thật sự là tạo hóa của trời đất, Khổng Lưu kính phục.”

Đã là sự thực rồi, Khổng Lưu cũng không nói gì nữa, huống hồ thực lực của Sở Vĩnh Du gia tăng càng nhanh, đối với người ủng hộ như gia tộc Khổng thị bọn họ đương nhiên là chuyện tốt trong chuyện tốt, cầu còn không được đâu.

“Ừ, chuẩn bị chiến đấu đi.”

Giờ khắc này, trong mắt Sở Vĩnh Du bạo phát ý chí chiến đấu trước nay chưa từng có, bản thân hiện tại đã là võ giả tầng thứ bảy đan điền cảnh, chỉ cần thêm một khoảng thời gian nữa bước vào tầng cấp sau đó, vậy anh tất nhiên sẽ đi Cửu Long Vực một chuyến, cứu sư phụ Vô Phong Tử ra.

“Thiếu chủ, tôi sẽ khống chế cảnh giới của mình ở trình độ giống với người.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 930


CHƯƠNG 930

Mặt Khổng Lưu lộ ra nụ cười, Sở Vĩnh Du như vậy mới có tư cách làm chủ nhân của ông ta.

Tuy nhiên, Sở Vĩnh Du lại lắc đầu.

“Không, ông ít nhất nâng cao hai cấp bậc đánh với tôi, đây là mệnh lệnh.”

“Được, vậy thiếu chủ cẩn thận.”

Ngoài trường đấu võ, Phồn Hoa và Huyết Cốt đứng thẳng, nghe bên trong không ngừng truyền ra tiếng vang buồn bực, biểu cảm trên mặt đều cực kỳ đặc sắc.

“Bang chủ, Khổng Lưu này rốt cuộc là ai? Từ đâu lòi ra, lại có thể làm đối tượng bồi luyện của đại nhân, quả là kh*ng b*.”

Phồn Hoa lắc đầu.

“Không biết, giống như từ không khí chui ra, thực lực quả thực rất mạnh.”

Ba giờ sau, Sở Vĩnh Du và Khổng Lưu đi ra, người trước mồ hôi đầm đìa, nhưng trên mặt lại tràn đầy sảng khoái.

“Khổng Lưu, sau này ông cũng ở Tạc Thiên Bang, nơi này xem như cơ nghiệp của tôi, nếu xảy ra chuyện gì, có ông ở đây, tôi cũng yên tâm.”

Khổng Lưu gật đầu.

“Tuân mệnh thiếu chủ.”

Sở dĩ không phản bác, là vì thông qua trận đấu vừa rồi, Khổng Lưu đã khâm phục Sở Vĩnh Du từ tận đáy lòng, ông tuy cao hơn Sở Vĩnh Du hai cảnh giới, theo phía nước R, chính là đỉnh phong của đan điền cảnh, lại chỉ đánh ngang tay với Sở Vĩnh Du mà thôi.

Thực lực như vậy, ít nhất ở nước R hoặc địa cầu mà nói, không ai có thể tổn thương Sở Vĩnh Du.

“Người anh em, buổi tối đi câu lạc bộ trong thành chơi không? Các anh đây tối qua kiếm ba trăm triệu ở trường đấu thú.”

“Thật giả đó? Anh quá hên rồi đi, tôi cược mấy lần, chưa từng thắng, cứ cảm giác kết cục đều bị khống chế.”

“Hề hề, đừng quản nhiều như vậy, tóm lại tối nay…”

Nơi nào đó trong căn cứ Tạc Thiên Bang, hai người đang nói, vừa vòng rẽ, vội vàng khom người hành lễ.

“Tham kiến đại nhân.”

Ở trước mặt họ, đương nhiên chính là Sở Vĩnh Du đang chuẩn bị về nhà.

“Các anh vừa rồi nói trường đấu thú, là nơi nào?”

Đối diện với Sở Vĩnh Du, hai người vô cùng căng thẳng, sao dám không trả lời.

“Bẩm đại nhân, chính là trường đấu thú ngầm ở cách cứ điểm của chúng ta mười km về phía đông, mỗi ngày đều sẽ sắp xếp người và động vật biến dị chiến đấu.”

Sở Vĩnh Du khẽ cau mày, lại có người kinh doanh thứ như vậy? Không phải làm loạn sao? Những động vật biến dị đó, ai biết có xảy ra biến dị lần hai không, hoặc là biến hóa khác, một khi nổi điên làm người khác bị thương, trong không gian kín như vậy, há chẳng phải thương vong vô số.

“Ai cũng có thể vào sao?”

“Vâng đại nhân, chỉ cần trả tiền mua vé, đều có thể vào.”

Sở Vĩnh Du xua tay, nhìn về phía Đông.

Đã biết rồi, sao có thể không đi xem.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 931


CHƯƠNG 931

Hai người kia không nói dối, lúc Sở Vĩnh Du lái chiếc Ford F350 của mình chạy theo hướng Đông được mười cây số, thật sự nhìn thấy một khoảng sân, ở bên trong có đầy xe, ở cổng còn có thủ vệ đứng gác.

Lái xe vào trong, thủ vệ không hề ngăn cản, lúc anh đậu xe xong mới bước xuống, có một người trẻ tuổi cười ha hả ra chào đón.

“Có phải anh đang muốn vào đấu trường xem cuộc tranh tài không?”

Sở Vĩnh Du gật đầu, người trẻ tuổi lấy một cái vé ra.

“Tôi chính là người bán vé, thấy anh đây lần đầu tiên đến đây, tôi công khai ra giá luôn vậy, một vé giá ba triệu đồng, tiền mặt hay là quét mã QR đây?”

Ba triệu à? Xem ra là nơi này rất biết cách kiếm tiền.

“Đương nhiên, nếu như anh muốn có một vị trí độc nhất vô nhị, ngoại trừ đại sảnh chúng tôi vẫn cung cấp phòng ở trên lầu, một căn phòng có giá ba trăm triệu.”

“Không cần, đưa tôi một vé là được rồi.”

Thanh toán ba triệu, dựa theo phương hướng ngón tay của người trẻ tuổi, Sở Vĩnh Du đi vào trong một căn phòng, ở bên trong không có cái gì hết, chỉ có sáu thang máy.

Bước vào một thang máy trong số đó, bên trong chỉ có một phím, đó chính là tầng hầm thứ hai.

Sau khi cửa thang máy mở ra lần nữa, một tiếng thét chói tai vang lên, kèm theo đó là tiếng gầm thét của dã thú.

“Mời anh xuất trình vé.”

Cửa ra vào ở phía trước cách đó không xa chỉ dùng một cái rèm cửa màu đen che lại, còn có hai người đàn ông vạm vỡ đứng thẳng, có vai trò soát vé.

Sau khi lấy vé vào cửa, kiểm tra xem Sở Vĩnh Du có mang theo súng ống không, sau đó liền được cho qua.

Mặc dù bây giờ gần như toàn dân đều biết võ, nhưng mà dù sao mới khởi động không lâu, cho dù là một khẩu súng nhỏ thì lực sát thương vẫn vô cùng kinh khủng như trước kia.

Vén rèm cửa lên, nó giống như là một nhà thi đấu, chẳng qua có hình tròn, số lượng người xem vô cùng kinh khủng.

“Lên đi.”

“Giết con tinh tinh biến dị này đi, ông đây đã đặt cọc rất lớn cho mày đó.”

“A! Tinh tinh cố lên, đánh bại cái tên đó đi.”

Có rất nhiều tiếng la hét thô bạo liên tiếp vang lên, Sở Vĩnh Du cau mày đứng ở đó nhìn về phía chính giữa, trong khoảng sân to lớn có một con tinh tinh biến dị đang đánh nhau với một người trung niên.

Hình thể của con tinh tinh biến dị này tối thiểu cũng to gấp hai con tinh tinh bình thường, lúc này hai tay đấm vào ngực phát ra âm thanh thịch thịch trầm đục, không nghi ngờ chút nào, nếu như một quyền đó nện trên người, sợ rằng sẽ trực tiếp bị đánh thành thịt nát.

Sau khi đấm vào mình xong, con tinh tinh biến dị vọt về phía người đàn ông trung niên, hai quyền vung lên rồi nện xuống, lại bị người đàn ông trung niên dựa vào tốc độ lắc mình một cái tránh thoát, đồng thời còn đá một đá vào lưng của con tinh tinh biến dị.

Có thể nhìn ra người đàn ông trung niên này hẳn là một võ giả mà không phải là học theo thuật cận chiến tổng hợp toàn dân, trông có vẻ là võ giả cấp bốn.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 932


CHƯƠNG 932

Một đá này đối với con tinh tinh biến dị không đau không ngứa, quay người lại tiếp tục tấn công.

Người đàn ông trung niên cũng rất thông minh, không đối đầu chính diện, dựa vào tốc độ mà không ngừng đánh trả.

Lúc này, con tinh tinh lại giơ cao hai tay để người đàn ông trung niên thấy được sơ hở, không lùi mà tiến tới, nhảy lên một cái từ khe hở giữa hai tay. Có lẽ dùng chiêu thức nào đó, chân phải đá mạnh vào mặt của con tinh tinh biến dị.

Cảnh tượng này làm cho người xem điên cuồng gào thét, dường như cuộc chiến đến đây là sắp kết thúc rồi.

Mà Sở Vĩnh Du nhìn vô cùng rõ ràng, cho dù ở một khoảng cách xa như vậy anh cũng có thể nhìn thấy trong mắt của con tinh tinh biến dị loé lên một tia gian xảo.

Quả nhiên lúc chân phải của người đàn ông sắp đến trước người nó, con tinh tinh biến dị đột nhiên mở miệng to.

“Gừ!”

Một tiếng rống càng cuồng bạo hơn so với tiếng rống trước kia được phát ra, người đàn ông trung niên nhảy lên không trung, lập tức đau đớn che kín hai lỗ tai.

Một khắc sau, bị một quyền của con tinh tinh biến dị đánh trúng, cả người bay ra ngoài không thể cử động.

Đám người điên cuồng hò hét đủ kiểu, làm bầu không khí dâng trào đến cực hạn.

“Ăn ông ta, ăn ông ta đi.”

Không sai! Ba chữ này chính là âm thanh to nhất toàn trường, có thể đến đây xem những trận chiến điên rồ như thế này không phải là người có vấn đề về tâm lý, mà là đến đây có thể không cố kỵ mà bộc lộ bộ mặt xấu xí ác độc nhất của mình ra.

Thật ra căn bản không cần bọn họ phải hô hào, con tinh tinh biến dị nhảy vọt lên đến trước mặt người đàn ông trung niên, thật sự chỉ cần mấy ngụm là đã có thể nuốt trọn người đàn ông trung niên đã chết vào trong bụng.

Lông mày của Sở Vĩnh Du nhíu chặt hơn, anh không cần phải tiếp tục xem nữa, chắc chắn nơi này phải bị đóng cửa.

Có thể nhìn thấy trên người của con tinh tinh biến dị mang theo một đồ vật rất nhỏ, có lẽ đây là vật khống chế, nếu không thì làm sao những động vật biến dị có thể nghe theo mệnh lệnh của con người.

Đi chưa được mấy bước, tìm được một bảo vệ đứng ở trạm, Sở Vĩnh Du mở miệng nói.

“Ông chủ có các người ở đâu?”

Bảo vệ trừng Sở Vĩnh Du.

“Đây không phải là vấn đề mà anh nên quan tâm, thưa anh, mời anh về chỗ ngồi của mình.”

Dường như Sở Vĩnh Du biết đối phương sẽ nói như vậy, anh tiếp tục nói.

“Tôi có một phi vụ làm ăn hơn ba trăm tỷ muốn nói với anh ta, nếu như làm chậm trễ, chắc cậu cũng biết kết quả.”

Do dự một chút, bảo vệ nói câu chờ một lát, sau đó lại nói gì đó với tai nghe, lúc này mới nhìn Sở Vĩnh Du rồi nói.

“Bây giờ anh còn có một cơ hội, nếu như không phải đến đó nói chuyện kinh doanh mà là cố tình gây sự, hoặc là có chuyện gì khác, vậy thì kết quả của anh sẽ vô cùng thê thảm, có muốn đi không?”

“Đương nhiên muốn.”

Đi theo tên bảo vệ này, Sở Vĩnh Du đi đến cửa ở một căn phòng ở lầu hai, có một ông già đang chờ ở đó.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 933


CHƯƠNG 933

“Cậu chính là người muốn nói chuyện làm ăn với ông chủ chúng tôi, vụ làm ăn hơn ba trăm tỷ?”

Sở Vĩnh Du gật đầu.

“Không sai.”

“Vào đi, nếu như cậu dám lừa gạt chúng tôi, hậu quả của cậu sẽ rất khó lường.”

Đi vào trong phòng, ở bên trong có năm người phụ nữ ăn mặc vô cùng gợi cảm, có một người trẻ tuổi đang nằm trên cái ghế sofa lớn ở bên cạnh tấm kính, lúc này chậm rãi quay đầu nhìn lại.

“Chính là anh muốn bàn phi vụ làm ăn hơn ba trăm tỷ với tôi? Nói thử đi, làm ăn gì vậy?”

Người trẻ tuổi cà lơ phất phơ, hai tay mỗi bên còn ôm theo một cô gái, có vẻ như là hưởng thụ rất xa hoa.

“Chuyện làm ăn mà tôi muốn nói với anh đó chính là hãy đóng cửa chỗ này.”

Cái gì? Lời Sở Vĩnh Du vừa mới nói ra, người trẻ tuổi bật cười, mà lão già cùng với hai thủ vệ trong phòng lại thay đổi sắc mặt, bao vây Sở Vĩnh Du.

“Thằng nhóc kia, đúng là mày đến đây để đùa giỡn ông chủ của bọn tao, muốn chết rồi!”

Thủ vệ đang muốn ra tay, người trẻ tuổi lại cười nói.

“Chờ một lát đã, để ta xem xem cái tên ngốc này có chuyện gì vậy, đã lâu lắm rồi không có ai khiến cho tao cười vui vẻ như thế.”

Vừa nói, người trẻ tuổi vừa đứng dậy quan sát Sở Vĩnh Du một chút, mới tiếp tục nói.

“Mày muốn kêu chỗ này của tao đóng cửa?”

Sở Vĩnh Du gật đầu.

“Không sai, thứ nhất, phạm pháp, thứ hai, quá tàn nhẫn, dù sao thì nơi này vốn dĩ không nên được tồn tại.”

Chẹp miệng mấy lần, người trẻ tuổi bưng một ly rượu vang, giọng nói lạnh lẽo hơn rất nhiều.

“Tao không cần biết mày là do ai phái đến đây, hoặc cho dù là người của tổ điều tra sự cố đặc biệt, ông đây cũng không để vào mắt. Tao nói với mày như này đi, mày có biết ông chủ chân chính đứng phía sau trường đấu thú là ai không?”

“Tôi rất muốn biết.”

Người trẻ tuổi nhìn Sở Vĩnh Du, chậm rãi phun ra ba chữ.

“Sở Vĩnh Du.”

Nghe thấy người trẻ tuổi nói đến tên mình, biểu cảm của Sở Vĩnh Du ngoại trừ cổ quái ra thì cũng không cảm thấy lạ gì, dù sao thì trước đó người được gọi là cậu của mình đã dùng chiêu này, chẳng lẽ người trẻ tuổi này cũng là họ hàng của mình à?

“Tôi chính là Sở Vĩnh Du, sao tôi lại không biết tôi mở ra một trường đấu thú như thế?”

Cái gì! Người trẻ tuổi hơi nhìn về phía trước, khinh thường nói.

“Thằng nhóc, ai mày cũng dám giả mạo, xem ra mày đến từ nơi khác rồi. Sở Vĩnh Du, đây chính là nhân vật đứng đầu ở tỉnh thành bọn tao, thậm chí là toàn bộ tỉnh Hương, cũng không chịu đi hỏi thăm một chút, lại dám trêu chọc thị phi?”

Lần đầu tiên Sở Vĩnh Du phát hiện có đôi khi ngay cả chứng minh là bản thân mình mà cũng không làm được.

“Một câu hỏi cuối cùng, lập tức đóng cửa trường đấu thú, cậu thì tôi sẽ giao cho tổ điều tra sự cố đặc biệt xử lý.”

Người trẻ tuổi vẫn là một bộ dạng không thèm quan tâm.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 934


CHƯƠNG 934

“Tổ điều tra sự cố đặc biệt à? Đừng có nói đùa nữa, mày cho rằng bọn họ không biết rằng ở đây có trường đấu thú hả, tao đã nói với mày rồi, nơi này là do Sở Vĩnh Du mở, ở tỉnh Hương người ta chính là nhân vật một tay che trời, đội điều tra sự cố đặc biệt có thể xử lý được à?”

Nói xong, người trẻ tuổi khoác tay.

“Đưa đi cho tao, làm mồi cho mấy con động vật biến dị.”

Hai tên thủ vệ cười gằn đi đến gần Sở Vĩnh Du, nắm chặt quả đấm, bọn họ đã cho ăn không chỉ lần một lần hai, mỗi lần bị ném vào trong nơi nhốt động vật biến dị, những người đó gần như sẽ bị xé nát trong tích tắc. Về mặt thị giác, nó k*ch th*ch đến cỡ nào.

Mà Sở Vĩnh Du chỉ lắc người một cái, một lượng khí kình khuếch tán lan tràn trực tiếp đánh hai tên thủ vệ bay ra ngoài đâm vào tường, rồi sau đó không có hành động gì tiếp.

“Ồ, xem ra cũng có tài năng đó chứ, năm đóa hoa vàng, giao cho các người vậy.”

Người trẻ tuổi vẫn không hề e ngại chút nào, lui về phía sau mấy bước, đường như là định ung dung xem kịch vui.

Mà xuất hiện trước mặt anh lại là năm cô gái trẻ tuổi ăn mặc gợi cảm vừa mới hầu hạ người trẻ tuổi đó.

“Tao đã bỏ một cái giá rất lớn mới có thể mời năm đóa hoa vàng đến đây, đây là Tiên Thiên võ giả thuần túy. Thằng nhóc kia, bây giờ mày đã hối hận vì đã đến tìm ông đây chưa?”

Người được gọi là năm đóa hoa vàng cũng bật cười ha hả.

“Anh đẹp trai, anh nhẫn tâm đánh nhau với năm cô gái yếu đuối bọn tôi à?”

“Sao không ngồi xuống, chúng tôi uống với anh vài ly?”

“Ây dô, còn trẻ như vậy thế mà lại có thực lực như thế, chị đây không đành lòng giết anh.”

Mày kiếm nhăn lại, bàn tay toàn là lời nói của năm người phụ nữ này, đôi môi Sở Vĩnh Du khẽ nhếch.

“Ồn ào!”

Âm thanh không lớn, nhưng mà lại đánh thẳng vào trong đầu của năm đóa hoa vàng.

Phốc phốc phốc!

Không hẹn mà cùng một lúc, năm người đều phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

Đến lúc này, bọn họ đâu còn ánh mắt trêu đùa như lúc nãy, chỉ còn lại chấn động và sợ hãi.

“Ông chủ, tôi… chúng tôi không phải là đối thủ của cậu ta, cậu ta quá mạnh.”

Lúc này, ánh mắt người trẻ tuổi cuối cùng đã thay đổi, nhìn Sở Vĩnh Du, trầm giọng nói.

“Này người bạn, dĩ hòa vi quý, bây giờ có thể đi được rồi, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm. Nếu không, cậu thật sự dự định đối đầu với Sở Vĩnh Du à? Một khi xuất hiện, cậu căn bản sẽ phải thê thảm.”

Thấy Sở Vĩnh Du không nói gì mà trực tiếp đi đến gần anh ta, rốt cuộc người trẻ tuổi cũng đã hoảng hồn, vội vàng lấy điện thoại di động ra.

“Được lắm, bây giờ tôi gọi điện thoại cho Sở Vĩnh Du, cậu tự mình nói với anh ta đi.”

Nhìn thấy người trẻ tuổi thật sự bấm một dãy số, trong mắt Sở Vĩnh Du xuất hiện một tia kỳ lạ, nhìn như là sự thật, đúng là không giống như giả.

“Anh Sở, bên trường đấu thú có chút phiền toái, có một cao thủ đến đây gây chuyện, bên em không gánh được… được, anh ta đang đứng trước mặt em… vâng.”

Nói xong, anh ta nhìn Sở Vĩnh Du rồi nói.

“Nghe đi.”

Bản thân Sở Vĩnh Du không biết mình phải hình dung tâm trạng hiện tại như thế nào, tay phải vươn ra nhận lấy điện thoại đặt ở bên tai.

“Tôi là Sở Vĩnh Du, anh là ai?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 935


CHƯƠNG 935

Không nói chuyện khác, trong âm thanh truyền ra từ trong điện thoại thật sự giống y chang anh.

“Tôi cũng là Sở Vĩnh Du, tôi cũng rất muốn biết anh là ai?”

Sự im lặng ngắn ngủi qua đi, giọng nói ở bên kia lại xuất hiện một lần nữa.

“Ha ha, hóa ra là gặp được người cùng nghề rồi. Này anh bạn, đường ai nấy đi, đừng làm tổn thương hòa khí, dù sao hòa khí cũng sinh ra tài lộc mà, chúng ta cứ tiếp tục gây chuyện với nhau, một khi giấy không gói được lửa, bị Sở Vĩnh Du chân chính biết được thì sẽ có việc, không phải sao?”

Cùng nghề hả? Sở Vĩnh Du chân chính? Lúc này sắc mặt của Sở Vĩnh Du trở nên có chút khó coi.

“Tôi sẽ điều tra chuyện này cho rõ ràng.”

Lúc điện thoại cúp máy, cửa phòng bị đá văng, đội trưởng đội điều tra sự cố đặc biệt Bao Khánh Phong ở tỉnh thành dẫn người vọt vào.

“Thưa ngài, chúng tôi đã sơ tán dân rồi, những động vật biến dị đó cũng đã bị khống chế.”

Nhìn thấy Bao Khánh Phong, người trẻ tuổi dường như gặp được cứu tinh, kích động nói.

“Đội trưởng Bao, ngài đến đây thật là đúng lúc, người này xâm nhập vào trường đấu thủ của chúng tôi, đả thương người của tôi, ngài hãy bắt hắn ta đi đi.”

Nhìn thoáng qua biểu cảm của Bao Khánh Phong, Sở Vĩnh Du lạnh lùng nói.

“Sao vậy? Ông quen biết với cậu ta?”

Bao Khánh Phong sửng sốt, lấy dũng khí nói.

“Thưa ngài, Vương Tiêu này không phải là do ngài giới thiệu à?”

Tôi hả? Sở Vĩnh Du cảm thấy có gì đó không đúng.

“Tôi giới thiệu cho ông hồi lúc nào?”

“Trước khi trường đấu thú được xây dựng, thông qua cuộc trò chuyện video với Vương Tiêu, ngài đã ra lệnh cho tôi kêu tôi quan tâm đến cậu ta một chút.”

Sở Vĩnh Du trầm mặc, Bao Khánh Phong là đội trưởng đội điều tra sự cố đặc biệt ở tỉnh thành, không phải là một kẻ ngốc, vậy thì chứng minh lúc người nói chuyện với ông ta quả thật là Sở Vĩnh Du, hoặc là nói là hình tượng của anh.

“Đây không phải là tôi, chuyện này không thể trách ông được. Ha ha, thú vị đó chứ, lại có người dám giả mạo tôi, đúng là rất thú vị.”

Hả? Bao Khánh Phong há to miệng, đến đây, mối nghi hoặc trong lòng của ông ta rốt cuộc cũng đã được giải đáp.

Tiếp xúc với Sở Vĩnh Du không phải ngày một ngày hai, ông ta biết Sở Vĩnh Du là một người ghét những thứ ác độc, từ xưa đến nay sẽ không lợi dụng địa vị của mình để làm chuyện phạm pháp. Cho nên, trường đấu thú Vương Tiêu làm cho ông ta kinh ngạc rất lâu, nhưng mà dù sao bây giờ Sở Vĩnh Du là chiến thần nước R, địa vị cao hơn rất nhiều so với trước kia, đương nhiên ông ta không dám chất vấn.

“Các… các người đang nói gì vậy?”

Người trẻ tuổi tên Vương Tiêu nghe thấy như lọt vào sương mù, thật sự nhịn không được mà mở miệng hỏi một câu.

“Bắt cậu ta lại cho tôi.”

Bao Khánh Phong vung tay lên, trầm giọng nói.

“Người trước mặt cậu mới thật sự là Sở Vĩnh Du, quá to gan, lại dám tin tưởng vào một người dùng thuật dịch dung lừa gạt tôi, chuyện của cậu lớn lắm rồi.”

Cái gì! Lúc này, Vương Tiêu đang bị vặn chặt tay, nhìn Sở Vĩnh Du, trong mắt đều là biểu cảm không thể tin nổi. Thật hay giả, chính anh ta cũng hồ đồ luôn rồi.

“Đợi lát nữa đến đội điều tra sự cố đặc biệt, tôi tự mình thẩm vấn Vương Tiêu này.”

“Vâng thưa ngài.”

Nhìn thấy Sở Vĩnh Du xoay người muốn đi, Vương Tiêu hồi tỉnh lại, vội vàng nói.

“Không không, không cần phải thẩm vấn, tôi có thể lập công chuộc tội, bây giờ tôi có thể nói cho các người nghe tất cả.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 936


CHƯƠNG 936

“Nói thử xem.”

Sở Vĩnh Du nhìn Vương Tiêu, anh cũng rất tò mò người đứng phía sau rốt cuộc là có chuyện gì.

Sắp xếp lại ngôn ngữ, Vương Tiêu mở miệng nói.

“Tôi là người Liêu Thành, gia đình tôi có tài sản vài trăm tỷ. Một lần tình cờ nhận được một email nói là có thể kiếm thêm nhiều tiền, đó chính là mở một trường đấu thú, tôi mang theo thái độ tò mò tìm đến đó nộp ba trăm tỷ hội phí, sau đó chỉ cần tìm một nơi để xây dựng trường đấu thú, sau đó động vật biến dị cùng với những người nguyện ý đấu với động vật biến dị đều là do bọn họ tìm, tôi không cần phải quan tâm cái gì hết, hàng năm cứ chia bảy ba với bọn họ là được rồi.” , Ba trăm tỷ hội phí nhìn như có vẻ là rất nhiều, thật ra không phải vậy, cứ lấy trường đấu thú ở đây là ví dụ. Vé vào cửa bình thường là ba triệu, mười người thì ba mươi triệu, một trăm người chính là ba trăm triệu, ngoài ra còn có một số phí bổ sung như là đồ uống, nước giải khát, sau đó vì để kiếm được món lợi nhiều nhất mà còn có thể tham gia đặt cược. Một năm có thể kiếm được bao nhiêu tiền, đồ ngốc cũng có thể nghĩ ra được.

“Bọn họ là ai?”

Vương Tiêu lắc đầu.

“Tôi không biết, nhưng mà tôi biết có thể tìm bọn họ ở đâu.”

Buổi tối, Sở Vĩnh Du về nhà, anh cũng không gấp gáp đi đến nơi mà Vương Tiêu đã nói, dự định ngày mai lại khởi hành cũng không muộn, nếu không sẽ lỡ việc đến nhà trẻ đón con gái.

“Ba ơi, ba xem tiểu ma tiên biến thân đánh người xấu chạy đi.”

Hữu Hữu xem phim hoạt hình còn không ngừng lắc lắc cánh tay của Sở Vĩnh Du.

“Ở Hữu Hữu, con nói xem, tiểu ma tiên balabala lợi hại hay là ba lợi hại?”

Nói như vậy, cô bé này thật sự nghiêm túc suy nghĩ một chút, nhìn tiểu ma tiên trên tivi, lại nhìn Sở Vĩnh Du một chút, nói với một chất giọng rất nghiêm túc.

“Hừ hừ! Vậy thì chắc chắn tiểu ma tiên balabala lợi hại rồi.”

Đồng Ý Yên ngồi ở một bên cười hỏi.

“Tại sao vậy?”

“Mẹ thật là ngốc quá đi, bởi vì tiểu ma tiên biết biến thân, còn ba thì không.”

Hai người liếc mắt nhìn nhau, ai nấy cũng đều buồn cười, nhưng mà cuộc sống như vậy mới chính là thứ bọn họ muốn.

“Vợ à, ngày mai anh phải đi ra ngoài một chuyến, chắc là buổi tối có thể trở về.”

Đồng Ý Yên gật đầu.

“Em biết rồi, anh nhớ chú ý an toàn là được. À đúng rồi, Vĩnh Du, em có gia nhập vào một bang phái ở truyền nhân của rồng, vừa vặn mới thành lập, chỉ có tám người thôi.”

Điều đó làm Sở Vĩnh Du khá bất ngờ, anh cười nói.

“Bang phái mới hả? Không phải là anh đã nói nếu như em muốn gia nhập thì cứ đến Tạc Thiên Bang của Phồn Hoa là được rồi à?”

“Không cần đâu, như vậy thú vị biết bao nhiêu, em đi ra bên ngoài tìm được những con dã thú đó, gặp được xem như là cứu được bọn họ, bang chủ cũng là con gái, còn rất thú vị, bây giờ còn gọi em là đại tỷ, sao em có thể từ chối được chứ. Dù sao cũng là trò chơi mà, chơi chính là để vui vẻ, quan tâm nhiều như vậy làm gì.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 937


CHƯƠNG 937

Sở Vĩnh Du nghĩ lại cũng đúng, trò chơi vốn chính là để vui vẻ, đương nhiên Đồng Ý Yên trong thế giới hiện thực đã là võ giả, người bình thường tiến vào trò chơi, tinh thần vui vẻ hơn, đồng thời vẫn phải lấy thuật cận chiến tổng hợp toàn dân làm chủ.

“Ừa, em vui vẻ là được.”

Lúc này, Nam Cung Vô Phong đột nhiên gọi điện thoại tới làm Sở Vĩnh Du hơi kinh ngạc.

“Vĩnh Du, gần đây như thế nào?”

“Vẫn ổn, bác cả, chúng ta cũng không cần phải khách sáo như thế.”

Nam Cung Vô Phong vội vàng cười nói.

“Không phải là khách sáo, chỉ quan tâm một chút mà thôi, chủ yếu là muốn hỏi ngày mai cháu có thời gian không, đi đến chỗ này với bác, gặp một người, xem như là bạn cũ của ông nội cháu.”

Sở Vĩnh Du suy nghĩ rồi nói.

“Chắc là trong đây còn có chuyện gì đó?”

Nói dứt lời, Nam Cung Vô Phong liền nghiêm túc hơn.

“Ông ta nói gia tộc Nam Cung của chúng ta với gia tộc của ông ta giống như nhau, bản thân đều ở nội vực Cửu Long vực, nếu như muốn biết càng nhiều thì kêu ngày mai bác đến đó gặp mặt trò chuyện.”

Sở Vĩnh Du có chút kinh ngạc, liên quan đến nội vực Cửu Long vực, người ở toàn bộ nước R biết ít càng thêm ít, thật sự chỉ có mấy người mà thôi. Hơn nữa, nếu như không phải bọn họ nói cho Sở Vĩnh Du biết, anh sẽ không biết còn có một nơi như thế tồn tại.

Nhưng mà bây giờ Nam Cung Vô Phong lại nói là còn có người biết?

“Đi đâu?”

“Đến núi Lung Linh.”

Cái gì! Sở Vĩnh Du cũng không biết phải hình dung như thế nào, có đôi khi chính là trùng hợp như thế, bởi vì vị trí người giả mạo Vương Tiêu đã nói cũng chính là ở núi Lung Linh.

Sau khi đồng ý Nam Cung Vô Phong, Sở Vĩnh Du ôm con gái đang muốn đi ngủ, ai ngờ Hữu Hữu lại từ chối.

“Ba ơi, có rất nhiều bạn học ở nhà trẻ chúng con đều ngủ một mình, cho nên con cũng muốn thử ngủ một mình.”

Nghe xong lời này, Sở Vĩnh Du cũng vui vẻ hơn, con gái nhỏ như vậy đã muốn độc lập, đây là chuyện tốt.

“Được, Hữu Hữu, ba mẹ ở ngay cửa, nếu như con có chuyện gì thì cứ gọi.”

“Vâng ạ.”

Mười phút sau, Đồng Ý Yên nhìn Sở Vĩnh Du cẩn thận cầm một cái ghế nhỏ ngồi trước cửa phòng công chúa, có chút bất đắc dĩ.

“Anh dự định cứ ngồi ở đây mãi hả?”

Sở Vĩnh Du gật đầu.

“Đương nhiên, anh đã đồng ý với con gái rồi, em đi chơi trò chơi trước đi, chờ Hữu Hữu ngủ rồi anh sẽ qua.”

Căn bản không cần phải xem, chỉ dựa vào tiếng hít thở của con gái thì anh đã có thể đoán được đang ngủ hay đang thức.

Để Sở Vĩnh Du thấy kinh ngạc đó chính là biểu hiện của Hữu Hữu rất tốt, trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ, một câu cũng không gọi, Hữu Hữu liền thật sự ngủ mất.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 938


CHƯƠNG 938

Dù đã nghe thấy, Sở Vĩnh Du vẫn không yên lòng, anh mở cửa nhìn thoáng qua, cô bé ôm thú nhồi bông của mình ngủ cực kỳ ngon.

Đi đến bên cạnh Đồng Ý Yên đã đội hồn khôi vào trò chơi, Sở Vĩnh Du cũng vào truyền nhân của rồng.

Anh tiếp tục gặp những người mới rồi dạy bảo, ở toàn bộ truyền nhân của rồng, anh cũng coi như có chút danh tiếng, nhưng mà bị giới hạn ở cấp bậc cách đấu.

Vẫn như thường lệ đi vào cách đấu tràng, ý tưởng của Sở Vĩnh Du đột phá, muốn xem xem bây giờ ở truyền nhân của rồng người bình thường tu luyện thuật cận chiến tổng hợp toàn dân có nhân tài ưu tú nào không.

Bởi vậy, thiên hạ bao la không thiếu cái lạ, thiên tài tu luyện chắc chắn có tồn tại, mặc dù không đến một năm, người đạt tới cấp bậc cách đấu sư cấp chín chắc chắn là cũng có.

Thế là anh thiết lập chế độ kết nối ở cách đấu sư cấp chín.

Kết nối bắt đầu, trôi qua một phút, Sở Vĩnh Du vẫn ở trong phòng của mình, nghĩ đến cái gì đó, không khỏi tự giễu nói.

“Đúng rồi, bây giờ mình là cách đấu gia cấp ba, cách đấu sư cấp chín ghép đôi làm sao có thể không thiết lập phạm vi, làm sao mình có thể ghép đôi được.”

Đang muốn hủy bỏ để ghép đôi mới, đột nhiên cảnh tượng biến ảo.

Đúng là có thể ghép đôi được?

Chỉ nhìn thấy trên võ trường xuất hiện trước tầm mắt Sở Vĩnh Du là một người thanh niên có dáng dấp bình thường, thật sự bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn.

Truyền nhân của rồng có thể thay đổi hình dạng , có rất ít người tạo ra một nhân vật như thế.

Sở Vĩnh Du đang muốn nói chuyện, người thanh niên ở phía đối diện cũng chính là cách đấu sư cấp chín lại lên tiếng nói trước.

“Tôi có thể chỉ cho cậu thuật cận chiến tổng hợp toàn dân, thời gian là nửa tiếng.”

Trong lúc nhất thời, Sở Vĩnh Du ngây ngẩn cả người. Mẹ nó chứ, đây không phải là lời thoại của mình hả?

“Anh muốn chỉ tôi thuật cận chiến tổng hợp toàn dân hả?”

Sở Vĩnh Du nhìn người thanh niên này, ánh mắt có hơi kinh ngạc.

Nghe nói như vậy, người thanh niên nhíu chặt lông mày.

“Sao vậy, anh không đồng ý à?”

Lúc này, Tinh Hà đúng là có chút khó chịu, anh ta là cách đấu sư cấp chín, hiện tại ở truyền nhân của rồng ai cũng biết cách đấu sư cấp chín là phượng mao lân giác đúng nghĩa, cho dù là người bình thường hay là những bang phái khác gặp phải cách đấu sư cấp chín thì ai cũng sẽ kinh ngạc như gặp phải thần tiên.

Cho nên, mỗi lần xuất hiện anh ta gặp được đối thủ như thế nào, nghe xong lời này đều sẽ vui mừng liên tục cảm ơn, mà Sở Vĩnh Du lại dám chất vấn?

“Không phải, tôi chỉ muốn hỏi một chút, mỗi lần anh vào trận đấu thì cũng chỉ vì để chỉ đạo cho người khác hả?”

Sở Vĩnh Du mang theo nụ cười trên mặt, giúp đỡ lẫn nhau vốn dĩ chính là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc, bây giờ có người có thể truyền thừa, sao anh có thể không vui được chứ.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 939


CHƯƠNG 939

“Tôi chỉ thỉnh thoảng cảm thấy hứng thú thì mới có thể dạy bảo cho người khác một chút, làm sao có thể ngày nào cũng làm loại chuyện này được chứ, xời! Tôi nói chứ cậu xong chưa hả, rốt cuộc là có muốn được tôi dậy không? Không muốn thì cậu nhận thua đi, tôi đi tìm người khác, đừng có làm chậm trễ thời gian của tôi, tính tình tôi coi như dễ nói chuyện rồi đó.”

Đúng thật là rất dễ nói chuyện, giống như là võ giả cấp bậc càng cao càng có sự kiêu ngạo riêng của mình, ai nấy cũng sẽ bộc lộ bản thân, bao gồm cả Sở Vĩnh Du cũng vậy, có điều khiêm tốn một chút tương đối tốt hơn.

“Anh rất thú vị, anh có thể dùng thời gian của mình để chỉ bảo cho người khác, bản thân không phải là một người tự ngạo, tôi đồng ý chỉ đạo cho anh một giờ.”

Lúc này, Tinh Hà có một loại cảm giác sống lâu gặp nhiều, bởi vì câu nói này của Sở Vĩnh Du đã không thể dùng từ cuồng vọng dễ hình dung, chỉ là một cách đấu gia cấp ba mà lại có thể không biết xấu hổ nói ra cái câu chỉ dạy thuật cận chiến tổng hợp toàn dân cho cách đấu sư cấp chín đỉnh phong như anh ta, đúng là… đã không còn từ nào để hình dung.

“Được lắm, ngày hôm nay xui xẻo thật chứ, gặp phải một tên bị bệnh thần kinh. Thôi bỏ đi, nhanh chóng kết thúc.”

Âm thanh bắt đầu vang lên từ lâu, cho nên tay phải của Tinh Hà cuộn lại thành quyền đánh ra ngoài, cách đấu sư cấp chín giống như võ giả cấp chín, kình khí cũng có thể b*n r* ngoài.

Sở Vĩnh Du di chuyển qua bên cạnh một chút, gần như là cố gắng né tránh cú đánh của Tinh Hà.

Thấy như vậy, ánh mắt Tinh Hà kinh ngạc một chút.

“Hừ! Xem ra cậu cũng không phải là chỉ biết nói khoác, có vẻ như là trong hiện thực cậu cũng là một võ giả, người như cậu tôi đã gặp nhiều lắm rồi, thích vào truyền nhân của rồng giả ngầu, còn xem thường thuật cận chiến tổng hợp toàn dân. Tôi có thể nói cho anh nghe một cách chính xác, chỉ cần không phải là Tiên Thiên võ giả thì khả năng bị tôi đánh bại ít nhất cũng phải bảy tám mươi phần trăm.”

Nói dứt lời, Tinh Hà cũng là một người nóng tính, lập tức vọt về phía Sở Vĩnh Du.

“Đến đây, xem xem anh ẩn giấu bao nhiêu lại có thể để cho tôi xuất ra thực lực mạnh đến cỡ nào để chống lại kẻ thù.”

Mỉm cười, ánh sáng trong mắt Sở Vĩnh Du lóe lên, chỉ là một ánh mắt như thế này, Tinh Hà đột nhiên dừng bước lại, bay ngược về phía sau rồi đáp xuống đất.

Ánh mắt này…

Đang suy nghĩ, khí thế quanh người Tinh Hà cũng đã thay đổi, cứ nhìn chằm chằm Sở Vĩnh Du như thế.

“Anh thật sự không đơn giản.”

Sự thay đổi đột ngột làm nụ cười của Sở Vĩnh Du sâu sắc hơn mấy phần.

“Không tồi đó, thiên phú võ đạo của anh chính là cao nhất mà tôi đã từng gặp, mặc kệ ý thức hay là các phương diện khác thật sự không tồi, khiến cho tôi có tâm tư muốn thu làm đồ đệ.”

Chỉ võn vẹn ánh mắt, thế mà Tinh Hà lại cảm thấy Sở Vĩnh Du không đơn giản, đây được xem như là một thiên phú bẩm sinh của con người, không phải dựa vào rèn luyện mà có được.

Bộp!

Đúng lúc này trên khán đài xuất hiện hai bóng người, một nam một nữ, nam thì tuấn mỹ, nữ lại xinh đẹp.

“Cách đấu gia cấp ba á? Ghét ghê, Tinh Hà lại bắt đầu chỉ đạo người ta rồi hả, tôi cho rằng có thể gặp phải một người khó chơi để chúng ta nhìn kỹ một chút, đi thôi nào.”

Người phụ nữ vừa mới nói xong, người đàn ông ở bên cạnh lại cau mày.

“Chờ đã, cô không cảm nhận được là trạng thái hiện tại của Tinh Hà không bình thường à?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 940


CHƯƠNG 940

Nghe vậy, người phụ nữ nhìn về phía Tinh Hà trên võ trường, biểu cảm dần dần thu liễm lại.

“Đúng đó, anh nói như vậy tôi mới thấy đúng, hình như là Tinh Hà rất cẩn thận, tình huống này chưa từng xảy ra vào lúc chiến đấu với anh, có chuyện gì vậy?”

Người đàn ông mỉm cười.

Là cách đấu sĩ cấp ba này ở hiện thực là một võ giả rất mạnh, ha ha, chứng minh chúng ta không có sai, có thể nhìn cho thật kỹ.”

Âm thanh trên khán đài đương nhiên sẽ không truyền đến võ trường, nhưng mà cuộc đối thoại của hai người đang đứng song song ở võ trường, người ở khán đài lại có thể nghe thấy rất rõ.

Lúc lời nói của hai người vừa mới dứt, Tinh Hà lại vọt lên một lần nữa.

“Nhân tự liên hoàn thích?”

Nhìn thấy Tinh Hà phát động chiêu thức, trong đôi mắt của hai người trên khán đài trở nên khác thường, thuật cận chiến này chỉ có cách đấu sư cấp chín mới học được, đủ để thấy người đối diện đã nhận được sự xem trọng của Tinh Hà.

Cùng lúc đó, Sở Vĩnh Du cũng chuyển động, trên mặt còn treo một nụ cười thản nhiên, mang đến cho người ta một cảm giác vân đạm phong kinh.

“Nhân tự liên hoàn thích.”

Lúc này, chiêu thức mà Sở Vĩnh Du sử dụng giống y như là Tinh Hà, khiến cho sắc mặt của hai người đang quan sát đều trở nên kỳ quái.

Trong cái nhìn của bọn họ, tám mươi phần trăm Sở Vĩnh Du là võ giả trong hiện thực, người như thế này đến truyền nhân của rồng lại bắt đầu giễu võ dương oai, dùng chiêu thức võ giả của mình, hoàn toàn không nghĩ tới lúc này lại xuất hiện nhân tự liên hoàn thích, một chiêu thức mà chỉ có cách đấu sư cấp chín mới có tư cách học.

Vậy thì Sở Vĩnh Du cũng là cách đấu sĩ cấp chín, hay là một thiên tài?

Trong lúc ngây người, Sở Vĩnh Du và Tinh Hà vừa chạm nhau liền tách ra, Sở Vĩnh Du đứng yên tại chỗ, mà Tinh Hà lại lùi về phía sau năm sáu bước rồi mới dừng lại.

“Anh… nhân tự liên hoàn thích của anh lại còn thuần thục hơn cả tôi?”

Tinh Hà vô cùng kinh ngạc, quyết đấu với chiêu thức giống nhau, thế mà anh ta lại thua, đây chính là tình huống mà từ trước đến nay chưa từng xảy ra.

“Nhân tự liên hoàn thích của anh chỉ quan tâm đến ba chữ liên hoàn thích, đúng là biểu hiện không tồi, nhưng mà hai chữ nhân tự làm nền ở phía trước mới là quan trọng nhất, có thể nói là giai đoạn tụ lực, đương nhiên anh sẽ thua tôi rồi.”

Nghe nói như thế, Tinh Hà trầm mặc, đầu óc đột nhiên tỉnh táo, đôi chân khẽ cử động, nhân tự liên hoàn thích lại xuất hiện một lần nữa, khác biệt với khi nãy đó chính là lúc này anh ta bước nhanh về phía trước mấy bước, vậy là đã cách biệt một trời một vực.

Sở Vĩnh Du hơi nhếch khóe môi, năng lực học hỏi của người này vô cùng đáng sợ, mình chỉ nói một câu, không nghĩ tới là trong tầm mười giây mà đã có thể chính xác tìm ra sai lầm của mình, đồng thời còn có thể lập tức biến hóa suy nghĩ trong lòng.

Sở Vĩnh Du vừa cười vừa lùi về phía sau, nhẹ nhàng tránh thoát nhân tự liên hoàn thích của Tinh Hà.

“Còn năm mươi phút, nắm bắt thời gian đi, bây giờ đã chịu chưa?”

Lời nói được thốt lên một lần nữa, trong tầm mắt của Sở Vĩnh Du, Tinh Hà đột nhiên lại quỳ hai gối dưới đất, vô cùng thành khẩn mà nói.

“Xin người hãy thu tôi làm đồ đệ.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 941


CHƯƠNG 941

Cảnh tượng đột ngột làm hai người trên khán đài kinh ngạc đứng dậy, hai người bọn họ là cách đấu sư cấp tám, cũng là bởi vì điều này mới có thể trở thành bạn bè với Tinh Hà cách đấu sư cấp chín.

Bây giờ thấy cái gì đây, đường đường là Tinh Hà, ai cũng nói là một nhân vật thiên tài siêu cấp thế mà lại quỳ gối với cách đấu gia cấp ba, còn muốn bái sư nữa hả? Làm sao có thể! Quả thật phá vỡ tam quan.

Trên võ trường, Sở Vĩnh Du gật đầu nói với Tinh Hà.

“Anh nghiêm túc à? Chúng ta vừa mới đối chiến với nhau có một lần, có phải quá đường đột rồi không.”

Tinh Hà ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy vẻ kiên định.

“Tôi của trước kia cũng chỉ bình thường mà thôi, bắt đầu kể từ khi có trò chơi truyền nhân của rồng này, tôi mới tìm được mục tiêu trong cuộc sống, tiến về phía trước, tôi không gia nhập vào bất cứ bang phái nào, không nhận được sự trợ giúp của bất cứ ai, tôi tin tưởng vào trực giác của mình, nếu ngay cả điểm này mà cũng không làm được, không thể quả quyết, vậy thì tôi tin tưởng con đường tương lai tôi cũng không cần phải tiếp tục đi nữa, hoặc là nói tiếp tục cũng chưa chắc bước qua.”

Cười cười, Sở Vĩnh Du nhẹ gật đầu.

“Đúng là anh rất tài giỏi, nhưng anh chỉ bái sư là trong trò chơi hay là trong hiện thực?”

“Trong hiện thực.”

Lúc này, biểu cảm của Tinh Hà có chút kích động.

“Tôi muốn bái người làm sư phụ trong hiện thực.”

“Suy nghĩ không tồi, muốn làm đồ đệ của tôi cũng không đơn giản như vậy. Để lại địa chỉ của anh, tôi có rảnh thì sẽ đến hiện thực tìm anh, nếu như có thể đạt được tiêu chuẩn của tôi thì sẽ thu anh làm đồ đệ, có được không?”

Trong lòng Sở Vĩnh Du cũng rất vui, Tinh Hà rất giống với anh, tuyệt đối có thể chịu đựng được phương pháp tu luyện dũng cảm tiến về phía trước, nhưng mà cụ thể phải khảo sát trong hiện thực cái đã.

“Đứng dậy đi, vẫn còn lại bốn mươi phút, lời tôi đã nói thì tôi phải làm được, trước tiên chỉ cho anh thuật cận chiến tổng hợp toàn dân cái đã.”

Tinh Hà đứng dậy, trong lòng có chút thấp thỏm, không biết là trong hiện thực liệu mình có thể bái sư thành công không, nhưng mà vẫn vội vàng thu liễm trạng thái, bắt đầu nghiêm túc xin chỉ giáo.

Trên khán đài, chỉ có duy nhất hai người xem, xem ròng rã bốn mươi phút, từ lúc bắt đầu là kinh hãi, đến bây giờ là chết lặng, có lẽ cũng là biết tại sao sớm như thế mà Tinh Hà lại đột nhiên quỳ xuống bái sư.

Thật sự là sự hiểu biết của Sở Vĩnh Du đối với thuật cận chiến tổng hợp toàn dân giống như anh là người đã sáng lập ra, mỗi một câu nói, mỗi một động tác đều chỉ ra điểm tinh túy trong tinh túy, không hề lãng phí một chút nào.

“Cảm ơn Vô Phong tiền bối, hôm nay thật sự được lợi rất nhiều.”

Nhìn cái cúi người của Tinh Hà, tay phải của Sở Vĩnh Du đột nhiên chỉ lên hai người trên khán đài.

“Không sao, kêu hai người bạn đó của anh đừng lan truyền tên tuổi của tôi trong trò chơi, nếu như làm không được thì tôi sẽ trừng trị bọn họ. À, anh cũng có thể để bọn họ xem đây như là một lời uy h**p.”

Vô cùng bình thản, không có gì bất ngờ, thân thể hai người trên khán đài cứng nhắc, miễn cưỡng nặn ra một gương mặt tươi cười.

Cuộc chiến kết thúc, điện thoại di động của Tinh Hà bị hai người bọn họ gọi muốn nổ tung, hiển thị cuộc gọi toàn là của Thải và Hải Long.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 942


CHƯƠNG 942

Tâm trạng của Tinh Hà vô cùng tốt, lại cộng thêm lời dặn dò của sư phụ. Không sai, anh ta đã ngầm thừa nhận Sở Vĩnh Du chính là sư phụ của mình, con người anh ta một khi không làm, nếu như đã quyết định rồi thì tuyệt đối sẽ không từ bỏ, cho nên đã cho rằng mình thành công, gọi hai tiếng sư phụ sớm một chút cũng không thành vấn đề.

Vì vậy, anh ta rời khỏi đấu trường đi đến một quán trà ở trên đường, quả nhiên hai người Thải và Hải Long đã đợi sẵn.

“Tinh Hà, anh… anh thật sự muốn bái anh ta làm sư phụ hả?”

Thải chớp đôi mắt to, Tinh Hà cười nói.

“Sao vậy, có vấn đề gì không?”

Thải và Hải Long liếc nhau, thế mà lại không thể tìm thấy đề tài tiếp tục trò chuyện, bởi vì biểu hiện của Sở Vĩnh Du ở đấu trường hoàn toàn làm bọn họ mở mắt mà nhìn, thật sự quá lợi hại.

“Không phải, ý của tôi là anh muốn bái anh ta làm sư phụ trong hiện thực? Theo như tôi được biết, võ giả ở hiện thực có cấp độ thực lực không giống nhau, ví dụ như Tiên Thiên võ giả vừa mới làm đến điểm này, nếu có lòng muốn đầu nhập vào thuật cận chiến tổng hợp toàn dân, chỉ sợ là cũng có thể làm được, dựa vào tài năng của anh, ít nhiều gì cũng phải bái Võ Vương làm sư phụ chứ, nếu như người này chính là một Tiên Thiên võ giả…”

Những lời còn lại Thải không cần nói mọi người đều có thể nghe hiểu, ở truyền nhân của rồng, từ lúc võ giả gia nhập vào trò chơi thì dân ở nước R cũng càng thêm hiểu rõ đối với cấp bậc võ giả vốn thần bí, đây cũng là nguyên nhân mà Thải có thể phân tích ra tình huống này.

“Ha, trong lòng tôi có tính toán, tôi có cảm giác nếu như lần này tôi không nắm chặt cơ hội thì sẽ mãi mãi bỏ lỡ nó, cho dù là ở truyền nhân của rồng thì cũng không thể nào gặp lại được sư phụ.”

Sư phụ… nghe thấy xưng hô này, biểu cảm của hai người vô cùng kỳ quái, nhưng mà Tinh Hà đã nhận định, bọn họ cũng không thể nói gì nữa.

“À đúng rồi, sư phụ của tôi nói các người cứ giữ ở trong lòng, đừng có lan truyền ID của ngài ấy ra bên ngoài, nếu không thì sư phụ tôi có làm gì, đến lúc đó cũng đừng có trách tôi không khách khí.”

Bốn tiếng trôi qua, Sở Vĩnh Du mới rời khỏi truyền nhân của rồng, nhìn thấy Đồng Ý Yên vẫn còn đang chơi, anh một mình đi vào phòng khách bắt đầu xem tivi.

Có thể gặp được Tinh Hà đúng là nằm ngoài dự liệu, giống như Võ Tôn khi trước, một khi thực lực đạt đến một cấp bậc nào đó, hoặc là nói tuổi tác không ngừng tăng cao, có một loại cảm giác nguy hiểm dần dần tăng lên, vậy thì tìm đồ đệ để truyền lại y bát là quan trọng nhất, hoặc là nói là nguyện vọng duy nhất.

Nói một cách tổng quát, vào thời điểm đó bởi vì thời gian không còn nhiều, bình thường lương đồ có thể tìm nhưng không thể cầu.

Cho nên đến bây giờ, Sở Vĩnh Du cũng chỉ mang tâm thế lạnh nhạt, nếu như quả thật được anh bắt gặp, anh cũng sẽ không bỏ qua.

Ngày hôm sau, Sở Vĩnh Du đi máy bay đến một thành phố cách dãy núi Lung Linh gần nhất, mới đến sân bay thì đã thấy Nam Cung Vô Phong đợi ở đó.

“Bác cả.”

Nam Cung Vô Phong mỉm cười ôm Sở Vĩnh Du một cái.

“Lâu rồi không gặp nhau, bác cảm thấy tình hình của cháu đã thay đổi rất nhiều.”

“Cũng tạm được.”

Ở bên cạnh cách đó không xa đã có một chiếc Maybach đậu ở đó, có người mở cửa xe sau.

“Lên xe trò chuyện đi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 943


CHƯƠNG 943

Sau khi lên xe, Nam Cung Vô Phong giới thiệu.

“Người lái xe là Hà Đồ nhà giàu có ở thành phố Khuông, có một người địa phương cũng thuận tiện hơn.”

Người đàn ông trung niên ở phía trước đang định lái xe, quay đầu lại nịnh nọt cười.

“Chào cậu Sở.”

Mặc dù là nhà giàu có ở thành phố Khuông, nhưng mà Hà Đồ biết mình có năng lực tới đâu, sự chênh lệch đối với gia tộc Nam Cung phải nói là một trời một vực, đương nhiên phải cẩn thận đi theo.

Nghe nói như thế cũng làm Sở Vĩnh Du nghĩ đến một việc, anh nói.

Chú Hà, vậy có phải là chú biết rõ thành phố Khuông như lòng bàn tay, có biết địa chỉ này không?”

Đưa điện thoại di động qua, Hà Đồ nhìn thoáng qua rồi vội vàng nói.

“Biết, biết chứ, đó chính là một nơi tương đối nổi tiếng ở thành phố Khuông chúng tôi, những người sống nhờ trợ cấp sinh hoạt đều ở nơi đó.”

Sống nhờ trợ cấp sinh hoạt? Sở Vĩnh Du nhíu mày, xem ra là đồ đệ của mình trong cuộc sống hiện thực cũng không giàu có gì mấy.

“Làm phiền chú đến đó thử, tôi có một người bạn ở đó.”

Một nơi nào đó ở thành phố Khuông, nhà ở đây san sát nhau, thật ra đều là những căn phòng cho thuê, còn có một số thì là những khu chung cư cũ kỹ, cho nên ở đây cũng bị người ở thành phố Khuông gọi là dân nghèo trong dân nghèo.

Người nào mà có tiền một chút, bởi vì chuyện quan trọng mới cần thiết ở lại đây cũng tuyệt đối xem thường người ở đây.

Bây giờ cũng chỉ mới hơn 9:30 sáng, trước cửa một cửa hàng nào đó lại có một hàng dài đang xếp hàng, nhìn biển hiệu liền biết nơi này bán thịt dê.

“Tinh Hà, cho tôi nhiều phổi đó nha, đừng có quên.”

Ở trong tiệm có một người trẻ tuổi đang bận rộn, khuôn mặt thanh tú và vóc dáng bình thường, trên mặt mang theo nụ cười nhạt.

“Biết rồi chú Vương, chờ một lúc nữa nha, chú muốn cái gì cháu đều nhớ kỹ.”

Bữa sáng ở thành phố Khuông đều là bánh ngọt hoặc là trà, nhưng mà duy nhất chỉ có nơi đây mọi người đều thích ăn súp dê, mà tất cả những thứ này đều là do người trẻ tuổi có tên là Chiêm Tinh Hà đang bận rộn mang đến.

Nhìn khung cảnh xếp hàng như thế này thì có thể tưởng tượng được niềm yêu thích đối với súp dê của người ở đây.

Đang bận rộn, đột nhiên lại có hai chiếc Jinbei dừng lại, có mười người mang theo dáng vẻ lưu manh bước xuống xe, trên tay không có bất cứ thứ gì.

“Những người này lại đến nữa.”

Mặc kệ là khách khứa đang ăn hay là người đang xếp hàng, nhìn thấy như vậy, sắc mặt đều vô cùng khó coi.

“Thật là, Tinh Hà là một chàng trai tốt như thế, sao cứ phải trêu chọc cái tên lưu manh đời thứ hai Lưu Phong vậy chứ.”

“Xong rồi, tôi mới ăn được một nửa, lại sắp bị đuổi đi.”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 944


CHƯƠNG 944

“Cậu dẹp đi, nhớ một lát nữa phải trả tiền cho Tinh Hà đó, mỗi lần bị đám người này gây chuyện, cậu ấy tổn thất nhiều biết bao nhiêu, trong nhà còn có người mẹ đang nằm ở trên giường phải chăm sóc, thật là quá đáng thương.”

Trong lúc mọi người đang thảo luận, có một chiếc xe ô tô Mercedes Benz chạy tới, người xuất hiện là một người trẻ tuổi đầu tóc nhuộm vàng, phía sau đeo túi.

Sau khi xuống xe, anh ta theo thói quen vuốt ngược tóc ra sau, trên mặt đầy vẻ phách lối.

“Sao vậy, một đám gián ở trong cống, mẹ nó còn dám ăn nữa. Đều cút hết cho tao, lần này tự giác một chút đi, nhìn thấy Lưu Phong này tới đây thì phải cút sớm.”

Người trẻ tuổi tên là Lưu Phong mắng chửi mấy câu, có mười mấy tên thủ hạ bước xuống từ xe van nhìn chằm chằm, khách hàng sợ hãi lập tức hóa thành chim thú lạc đàn.

Rất nhanh, trong tiệm bán súp dê, Chiêm Tinh Hà đi ra, hai tay nắm chặt, nổi cả gân xanh.

“Lưu Phong, mày đừng có ép người quá đáng.”

Lưu Phong cười.

“Tao nói này Chiêm Tinh Hà, bạo lực như vậy làm cái gì, mày nhìn đi, tao lại dẫn thêm mười mấy người đến đây cho mày đánh, không phải thuật cận chiến của mày rất lợi hại hả, lại đánh nữa đi.”

Hai tên đàn em trong đó cũng đã sớm chạy ra xa xa, cầm điện thoại lên bắt đầu quay lại.

Lúc này, Chiêm Tinh Hà hận không thể đánh Lưu Phong, nhưng mà anh ta lại không thể.

Lần trước đến đây gây sự, anh ta nhịn không được mà đạp một tên thủ hạ của Lưu Phong, kết quả bị camera quay lại, cuối cùng phải bồi thường ba trăm triệu mới xong việc, anh ta thật sự không dám ra tay.

“Sao vậy, không dám hả?”

Lưu Phong điên cuồng cười phá lên.

“Ha ha, Chiêm Tinh Hà ơi là Chiêm Tinh Hà, không uổng công ông đây bỏ ra nhiều tiền như vậy mới có thể tra ra được thân phận trong hiện thực của mày, không phải là mày ở truyền nhân của rồng rất tài giỏi hả? Không phải là cách đấu sư cấp chín à? Tiếp tục đến chỉnh tao đi, ha ha, trong hiện thực ông đây có đùa chết mày đi nữa cũng chẳng rơi một sợi tóc của ông đây.”

Lời vừa mới nói xong, đám người mà Lưu Phong dẫn tới liền bắt đầu điên cuồng sỉ nhục.

Xã hội bây giờ có đủ loại camera không ngừng tăng tiến, bởi vì toàn dân đều biết rõ, nếu như không khống chế, như thế này thì sớm muộn gì bạo lực cũng sẽ xảy ra, cho nên Lưu Phong cũng lợi dụng điểm này mà không ra tay, cứ dựa vào cái miệng này để làm loạn việc làm ăn của Chiêm Tinh Hà, để nghề duy nhất của anh ta căn bản không thể tiếp tục kiếm tiền.

Lần trước Chiêm Tinh Hà đã phải bồi thường ba trăm triệu, anh ta đang không ngừng nhẫn nại, nhưng mà cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì thì cả tháng cũng sẽ không kiếm được một đồng tiền, ngược lại còn phải bồi thường.

Anh ta đã xin các ban ngành liên quan giúp đỡ, nhưng mà trong nhà Lưu Phong có tiền, ngày hôm nay bạn bắt mấy người này nhốt lại mấy ngày, ngày mai lại mang theo mười mấy người đến đây. Nói tới nói lui cũng chỉ là vấn đề nộp tiền bảo lãnh, dù sao thì không ra tay thì không có cách nào định tội.

“Lưu Phong! Là một người đàn ông, vậy thì đến đấu trường phân cao thấp với tao đi, dùng phương thức như thế này, mày không cảm thấy mình vô liêm sỉ lắm hả?”

Lưu Phong chẹp chẹp miệng.

“No no no, Chiêm Tinh Hà, mày có mặt mũi nhắc tới cận chiến nữa mày à? Cách đấu sư cấp chín, tao chỉ mới là cách đấu gia cấp hai, mẹ nó, hay quá nhỉ, ông đây chỉ thích chơi mày như vậy thôi, có được không?”
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 945


CHƯƠNG 945

Đúng lúc này có một chiếc Mercedes Maybach đậu lại ở ven đường, ba người Sở Vĩnh Du bước xuống xe, trực tiếp đi đến cửa hàng bán súp dê, sau đó ngồi vào cái bàn ở bên cạnh.

Một màn này làm âm thanh chửi rủa biến mất, Lưu Phong cùng với đám người mà anh ta mang đến đây đều ném ánh mắt hung ác.

Mà quần chúng đang đứng xem ở phía xa xa đều nhỏ giọng thì thầm.

“Lá… lá gan của ba người này thật là lớn quá đi, dưới tình huống này mà còn dám đi ăn súp dê?”

“Đúng đó, có đều người ta đi xe Mercedes Maybach mấy tỷ bạc, chắc chắn không phải là người bình thường.”

“Ha ha, vậy các người sai rồi, ba của Lưu Phong là người đứng đầu ở thành phố Khuông chúng ta, trừ phi những người thuộc tầng lớp thượng cấp nếu không những người có tiền bình thường thì người ta cũng không để ý đâu.”

Cùng lúc đó, Sở Vĩnh Du ngồi xuống, cười nói.

“Ông chủ, cho tôi ba bát.”

Nói xong lại nhìn Hà Đồ và Nam Cung Vô Phong.

“Bác cả, sếp Hà, có yêu cầu gì với súp dê không?”

Hà Đồ có chút lúng túng.

“Đây là lần đầu tiên mà tôi ăn, như thế nào cũng được.”

Còn Nam Cung Vô Phong thì cười nói.

“Đã lâu lắm rồi không ăn, bác cũng ăn bình thường là được, không thể không nói có đôi khi thứ này rất dễ làm cho người ta thèm.”

Quay đầu lại, nhìn thấy Chiêm Tinh Hà vẫn còn đứng đó không động đậy, Sở Vĩnh Du cau mày nói.

“Ông chủ, anh không buôn bán hả?”

Nhìn thấy ba người Sở Vĩnh Du dường như quyết tâm muốn ăn, Chiêm Tinh Hà hơi bất ngờ, vội vàng đi vào bên trong.

“Làm chứ, ba người chờ một lát nha, làm xong nhanh thôi.”

Lúc này, Lưu Phong không vui bước vài bước đi đến trước mặt ba người bọn họ.

“Nè, con mắt của ba người bị mù hay là lỗ tai bị điếc vậy? Thật sự muốn ăn cái quán này à?”

Hà Đồ lạnh mặt quay đầu nói.

“Cậu? Con cái nhà ai không biết tôi ư?”

Nhìn Hà Đồ, Lưu Phong khó chịu nói.

“Con mẹ nó, ông là Như Lai Phật Tổ hả, ông đây nhất định phải biết ông à? Nói cho các người biết, trong vòng một phút cút khỏi đây đi, nếu không thì các người sẽ được liệt vào danh sách đen của tôi, đến lúc đó, ha ha, đừng tưởng là một chiếc Mercedes Maybach thì có thể để ông đây chừa mặt mũi.”

Trong lúc nhất thời, Hà Đồ vừa xấu hổ lại vừa tức giận, hai lão đại đang ngồi ở đây, đặc biệt để nhà giàu có đứng đầu thành phố Khuông là mình đến đây để bớt chút phiền phức, không nghĩ tới là hiện tại…

Khoát khoát tay, có bốn bóng người âm thầm lao tới, trực tiếp bao vây Lưu Phong.

“Điều tra cho rõ rồi kêu ba của cậu ta đến đây nhận người, nếu như trước khi ăn xong rồi mà còn chưa đến thì vĩnh viễn đừng gặp nữa.”

Giọng điệu lớn lối như thế làm cho tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, thậm chí cho rằng ngày hôm nay Lưu Phong… đã gặp phải một người khó chơi.
 
Bản Lĩnh Ngông Thần
Chương 946


CHƯƠNG 946

“Khẩu khí lớn quá chứ, kêu ba của tôi đến đây nhận người hả? Được thôi, ông lái Mercedes Maybach đúng không, vậy tôi nói cho ông biết ngồi cho vững đó, đừng có bị dọa rồi ngã xuống đất, ba tôi là Lưu sẹo đứng đầu trong thế giới ngầm ở thành phố Khuông. Sao nào, sợ chưa?”

Lưu Phong bị bốn người kéo lấy đi qua bên kia, vừa la hét, đồng thời vừa ra hiệu cho thủ hạ đừng động thủ, tình huống hiện tại ai ra tay trước thì người đó chịu thiệt thôi, trừ phi đến một nơi không có camera giám sát.

“Hà Đồ, cái danh nhà giàu có đứng đầu này của ông không làm được rồi nha.”

Nam Cung Vô Phong trêu ghẹo một câu, Hà Đồ lại khẩn trương.

“Gia chủ Nam Cung bớt giận, con người của tôi… thật sự không thích lộ diện, bình thường tạp chí hay là đài truyền hình gì đó đều là do con trai tôi đi, cho nên người địa phương hoàn toàn không thể nhận ra. Nhưng mà ngài yên tâm đi, chuyện này sắp được giải quyết rồi, cái tên Lưu sẹo này ấy à, tôi… tôi còn chưa nghe nói tới.”

Ông ta đường đường là một người giàu nhất, danh xưng Lưu sẹo rõ ràng cũng chỉ là một con chuột hơi lớn một chút ở trong rãnh nước bẩn mà thôi, chưa nghe qua cũng là chuyện bình thường.

Hà Đồ chưa từng nghe tới, nhưng mà hình như một tên vệ sĩ đang kéo Lưu Phong có biết được, đã lấy điện thoại di động ra gọi điện.

Mà lúc này, Chiêm Tinh Hà bưng một cái khay đi tới, ở trên đặt ba bát súp dê.

“Ồ… mùi đó không tồi nha.”

Nam Cung Vô Phong nói xong, Sở Vĩnh Du cười nói.

“Hương vị nghe có vẻ không tệ, không biết là ăn như thế nào?”

Chiêm Tinh Hà vội vàng đảm bảo nói.

“Đây là tay nghề cổ truyền của gia đình chúng tôi, lúc đầu chúng tôi không phải là người thành phố Khuông, là di chuyển đến đây, cho nên cứ yên tâm đi.”

Nói xong còn nhìn thoáng qua Lưu Phong đang la hét không ngừng, sau khi nhận điện thoại thì lập tức giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, lông mày Chiêm Tinh Hà nhíu lại, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mấy phút sau, Sở Vĩnh Du lau miệng trước.

“Ngon đó, mùi vị này có thể được nói là xếp thứ nhất trong số súp dê tôi đã được ăn.”

Nam Cung Vô Phong cũng gật đầu.

“Đúng là ngon đó.”

Hà Đồ lại càng trực tiếp hơn, đặt một cái thẻ ngân hàng lên trên bàn.

“Này cậu nhóc, đây là tiền cho ba bát súp dê.”

Nhìn thoáng qua cái thẻ ngân hàng, Chiêm Tinh Hà lắc đầu.

“Thật ngại quá, buôn bán nhỏ, không quẹt thẻ được.”

Cười cười, Hà Đồ khoác tay.

“Không có kêu cậu quẹt thẻ, trong cái thẻ này có ba tỷ, đây chính là tiền cơm của cậu.”

Cái gì!

Không nói tới Chiêm Tinh Hà đang trợn tròn mắt, những người xem náo nhiệt xung quanh cũng đều há hốc mồm.

Ba bát súp dê lại thanh toán ba tỷ, chỉ sợ là cái này đang ăn vàng… chẳng lẽ, rốt cuộc Chiêm Tinh Hà cũng đã gặp được quý nhân rồi?
 
Back
Top Bottom