1.
Đoạn Mở Đầu: Những Dấu Hiệu Mờ Nhạt
Vào một thời khắc không thể xác định, trong vương quốc Tenebris, nơi mà thời gian không còn hình dáng, và sự thay đổi là một khái niệm xa lạ, có những dấu hiệu lạ lùng mà ngay cả các sinh thể cổ xưa cũng không thể lý giải.
Namur l'Immuable, người đã tồn tại như một biểu tượng của sự bền vững, bỗng cảm nhận được một luồng rung động khó hiểu, xuyên qua các tầng thực tại.
Không có lời gọi, không có tiếng động, chỉ là một sự xáo trộn nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm.
Tiếng cười của bóng tối, âm thanh đã từng gợi lên nỗi kinh hoàng trong những huyền thoại cổ xưa, giờ đây vang vọng trở lại, như một giai điệu tan vỡ.
Là ai đã khơi mào cho sự xáo động này?
Một chu kỳ đã cạn kiệt?
Hay là một lực lượng mạnh mẽ nào đó đang rung chuyển cả vũ trụ?
Namur không thể giải thích được.
Thứ duy nhất hắn cảm nhận được là một khoảnh khắc đứt đoạn, một vết nứt vô hình trong cái gọi là sự ổn định vĩnh cửu của Tenebris.
2.
Belphegor – Tỉnh Giấc
Sâu trong Vực Tĩnh Ngâm, nơi mà những linh hồn đã bị lãng quên từ lâu, nơi mà mọi khái niệm về ánh sáng và bóng tối đều không tồn tại, Belphegor vẫn nằm đó, trong một giấc ngủ dài hơn mọi thời gian.
Không ai biết hắn là ai, không ai biết hắn đã ngủ bao lâu, và cũng chẳng ai hay rằng hắn từng là thực thể tồn tại trước cả sự bắt đầu của mọi thứ.
Hắn là một phần của sự vắng lặng vĩnh hằng.
Nhưng khi thế giới bắt đầu rung chuyển, khi những rạn nứt trong thời gian bắt đầu xuất hiện, Belphegor dần tỉnh giấc.
Không phải vì một lời gọi, không phải vì một lời nguyền.
Hắn chỉ đơn giản là cảm nhận được thế giới bên ngoài.
Một cơn sóng nhẹ nhàng lướt qua tâm thức hắn, mang theo sự thay đổi, sự biến động mà hắn chưa từng biết đến trong suốt giấc ngủ.
Hắn mở mắt.
Không có sự hồi sinh.
Không có sự giải thoát.
Chỉ có một vô thức tĩnh lặng, là sự chấp nhận rằng thế giới mà hắn từng biết đã bắt đầu vỡ vụn.
3.
Thế Giới Bị Xáo Trộn
Trong khi Belphegor chỉ lặng im quan sát, Vel Intra – một sinh thể mang sứ mệnh khám phá các linh hồn chưa được sinh ra – bắt đầu nhận thấy những thay đổi kỳ lạ.
Những bóng hình không thuộc về quá khứ, nhưng cũng không thuộc về tương lai, đang lởn vởn trong các vết nứt của thời gian.
Đây là những linh hồn không bao giờ được sinh ra, không bao giờ được hiện hữu.
Những linh hồn này bắt đầu rơi ra ngoài thời gian, vẫy gọi những thực thể còn sót lại từ những kỷ nguyên đã qua.
Chính thời gian vỡ vụn đã khiến chúng xuất hiện – những linh hồn lạc loài, những cấu trúc tồn tại không trọn vẹn, và một cảm giác u ám, như thể mọi thứ đều chìm vào hư vô.
Thế giới của Tenebris, nơi mọi thứ tồn tại trong vòng xoáy vô tận của cái chết và sự tái sinh, giờ đây đã bị xáo trộn.
Những sinh thể vốn dĩ chỉ biết đến sự tĩnh lặng bắt đầu nhận thấy sự vỡ nát trong chính từng nhịp thở của thời gian.
4.
Đối Mặt Với Thế Giới Tỉnh Thức
Belphegor, trong một khoảnh khắc dài vô tận, đã cảm nhận được sự xáo động này.
Không phải là một cơn sóng cuộn, không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự tồn tại ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Một thế giới đang chìm dần vào sự hỗn loạn mà hắn không thể làm ngơ.
Thực thể cổ xưa, những Đấng Sáng Hình của Tenebris, không thể hiểu được tại sao Belphegor lại thức tỉnh.
Họ tìm cách để điều khiển, để định hình lại thế giới này, nhưng họ không biết rằng sự tồn tại của Belphegor, sự trì trệ tuyệt đối của hắn, là yếu tố phá vỡ mọi âm mưu của họ.
Namur vẫn không nhận ra sự thay đổi trong cấu trúc của thế giới, nhưng những sinh thể khác bắt đầu gặp phải sự xói mòn, những mảnh vỡ của chính mình.
Sự hiện diện của Belphegor đã khiến mọi nỗ lực hành động trở nên vô nghĩa.
Tất cả đều bị dìm trong vô thức tĩnh lặng của hắn.
5.
Cơn Thức Tỉnh Mù Mịt
Khi Belphegor tỉnh giấc, không phải để hành động.
Hắn chỉ đơn giản là hiện diện.
Mỗi cử động của hắn là một sự vỡ vụn trong thời gian, là một giai điệu tắt ngúm trong không gian.
Không có chiến tranh, không có cuộc đối đầu, chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh hằng.
Khi hắn đứng dậy, mọi thứ như tan rã.
Những sinh thể mạnh mẽ nhất, những đấng sáng tạo từng tự cho mình quyền lực vô biên, giờ đây không thể làm gì khác ngoài việc chịu đựng sự tồn tại của Belphegor.
Thế giới, nơi mọi quy luật đã được vạch ra và tuân theo, bắt đầu sụp đổ dưới bước đi của Hắc Miên Cổ Thể.
Chỉ bằng sự hiện diện của mình, Belphegor đã mang đến sự tuyệt vọng cho tất cả.
6.
Cuối Cùng – Một Vũ Trụ Lú Lẫn
Kết thúc chương này, Belphegor không phải kẻ đi tìm sức mạnh.
Hắn chỉ tồn tại, và trong sự tồn tại ấy, vũ trụ của Tenebris đang chìm vào sự hỗn loạn.
Thế giới này không thể thay đổi.
Và chính vì thế, Belphegor thức tỉnh.