Cập nhật mới

Khác Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392981857-256-k876592.jpg

Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Tác giả: CanDuong07
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiếng Cười Của Bóng Tối.

Tại những góc khuất bị lãng quên của thế gian - nơi ánh sáng không còn dám trị vì - vẫn vang vọng một tiếng cười cổ xưa.

Đó chẳng phải tiếng hát của con người, cũng không phải lời thì thầm của thiên thần sa ngã, mà là hơi thở giễu cợt của bóng tối về chính mình - già cỗi như thời gian, đói khát niềm tin và xác thịt.

Đá lạnh run lên dưới bước chân nó, cây cối cúi mình chẳng bởi gió, mà vì khiếp sợ.

Bởi nơi nào mà tiếng cười của bóng tối cất lên, bầu trời ngoảnh mặt đi, ngay cả Đức Chúa dường như cũng phải nín thở.

BẢN GHI CHÉP ĐƯỢC TẠO NHỜ AI, MÌNH VIẾT CHỈ ĐỂ THOẢ MÃN TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.

NHỮNG NỘI DUNG BÊN TRONG ĐỀU LÀ HƯ CẤU - KHÔNG CÓ THẬT.

Đây là tác phẩm đầu tiên của mình, xin đừng ném đá.

Cảm ơn các bạn rất nhiều.



đại​
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Mở Đầu


Vương giới Tenebris

Từ thuở sơ khai, thế gian được chia thành hai cõi: Luxem, vương quốc của ánh sáng – nơi các giáo sĩ, học giả và các vị hộ thần cai trị trong hài hòa và tri thức; và Tenebris, vương giới của bóng tối – một vùng đất bị nguyền rủa, phủ đầy sương mù lạnh buốt và những tiếng cười không có miệng.

Không ai còn nhớ rõ Tenebris hình thành từ khi nào.

Truyền thuyết kể rằng, đó là nơi đầu tiên mà Chúa trời ngoảnh mặt đi, để lại một khoảng không trống rỗng, nơi quỷ dữ không cần gọi tên đã tự sinh ra từ chính sự im lặng thiêng liêng.

Ở đó, tiếng cười của bóng tối vang lên mỗi khi một linh hồn lạc lối tìm đến ánh sáng.

Nó không phải là âm thanh bình thường, mà là sự rạn vỡ của hy vọng, một điệu cười kéo dài giữa hư vô, khiến ngay cả thần linh cũng không dám đáp lời.

Người ta nói, mỗi khi tiếng cười ấy vang vọng, một cột trụ của thế giới Luxem lại nứt thêm một đường.

Thành phố trung tâm của Tenebris là Dolmort, nơi thời gian không chảy như một dòng, mà gợn lên từng giọt đặc sệt như máu đông.

Cư dân ở đó không có tên, chỉ có danh – những danh xưng được trao bằng máu và thệ ước.

Kẻ cai trị vùng đất này là Namur l'Immuable – một sinh thể cổ đại, nửa người nửa bóng, kẻ được cho là đã nghe tiếng cười đầu tiên khi thế giới còn chưa có hình.

Luxem và Tenebris tồn tại trong một sự cân bằng mong manh, nhưng tiếng cười đang ngày càng lớn dần, lan qua những cánh cổng niêm phong bởi ánh sáng.

Và người ta bắt đầu mơ – những giấc mơ lạ, lạnh lẽo, tĩnh lặng... về một vết nứt nơi chân trời, và tiếng cười vang lên từ chính đáy lòng họ.
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Sử Thi Tenebris - Quyển I: Khởi Lập Của Bóng Tối.


"Và bóng tối được sinh ra không bởi thiếu ánh sáng,

Mà bởi ánh sáng đã chọn quay đi."

(Trích từ Thạch Thư Tro Tàn – dòng thứ 3, trang cuối cùng)

Từ cõi hư vô trước cả khi có thời gian, Thượng Minh khai sinh thế giới bằng một luồng khí thở duy nhất.

Ánh sáng tỏa ra thành Luxem, nơi những ngọn tháp bằng vàng mọc lên từ ngôn từ của ngài.

Nhưng nơi khí thở không chạm đến – nơi tĩnh lặng tuyệt đối, nứt toác ra một khe sâu, Tenebris được thai nghén từ lặng câm và cô độc.

Tại đó, tiếng cười đầu tiên vang lên.

Không ai tạo ra nó, không ai chứng kiến.

Nhưng mọi linh hồn về sau đều mang theo tiếng vọng của nó, như một vết nứt nhỏ trong trí nhớ.

Kẻ nghe được tiếng cười ấy lần đầu là một người đàn ông – hay là một ý niệm – kẻ sau này mang danh Namur l'Immuable, Bóng Bất Biến.

Namur không chết, cũng không sống.

Hắn tồn tại, như một khối tri thức bị đốt trụi, một cơn ác mộng chưa thành hình.

Hắn ngự trị tại Dolmort, giữa cung điện đổ nát làm từ xương và tro – nơi thời gian cúi đầu, và ký ức đóng băng.

Từ Dolmort, Namur gieo những mảnh cười – các âm sắc lặng lẽ nhưng bén nhọn – xuyên qua ranh giới Luxem, thấm vào giấc ngủ của trẻ thơ, lời cầu nguyện của giáo sĩ, và những dòng thơ viết dở dang.

Mỗi lần tiếng cười ấy vang lên, một vì sao trên trời Luxem tắt đi, để lại vệt đen không tên trên bầu trời.

Người xưa từng ghi lại:

"Chớ gọi tên bóng tối, vì nó sẽ thưa lời.

Và tiếng cười ngươi nghe thấy – chưa chắc là của chính ngươi."
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển II: Vết Nứt Giữa Hai Cõi


"Khi rìu thời gian bổ xuống vách vô cùng,

Một khe hở mở ra, để ánh sáng và bóng tối chạm nhau."

(Thạch Thư Tro Tàn – Quyển II, Khổ 7)

Từ sau ngày Tiếng Cười Của Bóng Tối vang dội khắp Dolmort, mảnh vòm ngăn cách giữa Luxem và Tenebris bắt đầu rạn nứt.

Không phải bởi bom lửa, mà bởi những cõi lòng thất vọng và hy vọng mỏng manh của nhân gian.

Hơi thở của giáo sĩ trên đỉnh tháp Thiên Minh gặp hơi thở của kẻ lưu vong dưới tầng ngục Than Khô, và trong chớp mắt, hai luồng khí không thể hòa tan ấy khắc vào không trung một vết nứt chênh vênh.

Dưới ánh trăng bạc, khe nứt xuất hiện như một đường hở dài hun hút, tỏa ra luồng sáng lẫn bóng đen.

Những Kẻ Không Miệng – thực thể sinh ra từ tro tàn ngự tại Dolmort – đã sớm nhận ra dấu hiệu này: mỗi khi cột ám khí đen giật lên, một tia quang trong vắt vụt băng qua, như vết cắt bằng kiếm pha lê.

Chúng cất lên tiếng thét khô khốc, ngỡ ngàng trước sự can đảm của thứ ánh sáng vô danh.

Tại Luxem, các Giám Hộ Ánh Sáng tụ về Tháp Cẩm Quang.

Họ đốt lên những nén ngọc hương và niệm chú ngữ xưa, mong hàn gắn lại vết nứt.

Nhưng bóng tối không dễ lìa xa: các cánh cửa đá của Tháp Thiên Minh rùng mình nứt bóc, tỏa ra âm thanh như xương khô va chạm.

Tiếng chuông đạo tràng vang lên đứt quãng, lẫn khói tro bay ngược về phía Đại Lộ Vô Tận.

Giữa luân hồi đó, một nhóm kẻ lạ mặt từ Tenebris vượt qua khe hở – không phải quỷ dữ, mà những linh hồn đã bị Namur l'Immuable bỏ quên.

Họ mang theo mảnh vỡ ký ức về cõi sáng, khao khát tìm lại cuộc sống từng mất.

Trên môi mỗi kẻ là vết cười nhợt nhạt của bóng tối, pha trộn với nụ cuời khát khao của ánh sáng.

Chính những bước chân đó đã khiến khe nứt không ngừng rộng thêm.

Bùa chú cổ xưa viết rằng, chỉ khi "Giọt Máu Thiên Thần" và "Tro Tàn Linh Hồn" được hòa quyện trong một nghi lễ ngàn năm mới, khe hở mới có thể khép lại.

Nhưng liệu Giáo Hội Luxem dám hy sinh một thiên thần?

Và liệu Namur, với bản chất Unmuable, có nhường lại chút tro tàn nào?

Sử Thi Tenebris không lưu lại lời đáp – chỉ để lại một bí ẩn bất tận, chờ một kẻ dị nhân dám bước qua khe nứt, đón nhận cả ánh sáng lẫn bóng tối.
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển III: Nghi Lễ Máu Và Tro Tàn


"Chỉ khi chân thiên đan hợp huyền cơ,

Máu rơi trên tro tàn mới khoá được vết nứt."

(Thạch Thư Tro Tàn – Quyển III, Khổ 12)



1.

Thánh Đài Nhị Nguyên

Nằm giữa vùng biên ải—nơi hai cõi giao hòa ngấm ngầm—Thánh Đài Nhị Nguyên được dựng nên bằng đá huyền thoại.

Một bệ vuông bọc tro cũ, hai trụ đá chạm rồng quấn phụng, vách tỏa hào quang nhạt pha khói.

Dân chúng truyền rằng, ánh sáng từ trụ bên tả chỉ bừng lên khi Giọt Máu Thiên Thần rơi xuống; còn khói từ trụ bên hữu sẽ dâng cao khi Tro Tàn Linh Hồn được tế lễ.

2.

Giọt Máu Thiên Thần

Các Giám Hộ Ánh Sáng tụ về Thánh Đài, tay cầm Cẩm Trượng ngọc, lòng thổn thức tại khắc sinh tử.

Người được chọn—tinh linh tỏa hào quang sáng nhất—phải rạch nhẹ bàn tay, để giọt máu trong suốt như pha lê rơi trên tro.

Máu ấy không chỉ là huyết mệnh mà còn là mệnh lệnh cũ, là lời thề bảo vệ thế gian trước bóng tối.

3.

Tro Tàn Linh Hồn

Dưới chân Namur l'Immuable, tại Dolmort, Những Kẻ Không Miệng gom góp tro từ ngàn xác vong hồn.

Một Nhân Chủ tội lỗi—biệt danh "Kẻ Đầu Tiên Bị Lãng Quên"—được lựa chọn để đốt tro cùng mảnh ký ức cuối cùng về niềm tin.

Tro hòa với sương giá tạo thành bột mịn, khi rắc lên Thánh Đài sẽ khơi dậy dư âm tiếng cười tàn tích.

4.

Tiến Trình Nghi Lễ

Khi trăng non lặn sau chín đỉnh núi, nghi thức bắt đầu.

Giọt máu pha lê va chạm tro tàn, bốc khói tím ngắt.

Tiếng chuông đồng vang lên ba hồi trầm, tiếng thét khô khốc của Lũ Ăn Tiếng Cười vọng từ khe nứt.

Cả cõi Luxem–Tenebris rung động: hào quang ánh sáng và ám khí bóng tối đấu nhau trong một vũ điệu cuồng loạn.

5.

Bước Qua Cánh Cửa

Giữa khoảnh khắc hỗn mang, vết nứt hiện hình như một cánh cửa dẫn vào vực thẳm.

Ai dám đặt chân qua sẽ thấu suốt lòng cả hai cõi: mang trong mình cả tinh hoa lẫn tàn dư.

Truyền thuyết ngàn xưa gọi đó là "Bước Qua Thinh Không," chỉ dành cho kẻ lấy được kết tinh từ máu thiên thần và tro linh hồn.

6.

Kết Cục Chưa Ngã Ngũ

Khi khói tan, thành quả của nghi lễ chưa kịp phơi bày.

Người ta thấy bệ đá ngả màu—không hoàn toàn trắng, cũng không đen tuyệt đối—mảnh vách khe nứt mờ ảo, như hứa hẹn về một sự hòa hợp mong manh.

Nhưng tiếng cười xa xa vẫn vang, khe nứt vẫn hé, và cả hai phe đều nhớ: chỉ có kẻ can đảm nhất, dám đánh đổi bản thân để bước qua, mới có thể kết liễu hoặc cầu cứu cho một thế giới mới.
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển IV: Kẻ Bước Qua Thinh Không


Trích từ Sử Thi Tenebris, cuộn thư cháy sém lưu giữ tại Tàn Huyệt Luxem



1.

Dấu Hiệu Của Kẻ Được Chọn

Hắn không có tên, hoặc tên hắn đã bị thiêu sạch khỏi mọi Thạch Bia.

Chúng gọi hắn bằng nhiều tiếng: Kẻ Mù Trắng, Người Gãy Bóng, hoặc đơn giản, Hắn Là Người Bước Qua.

Khi Giám Hộ Ánh Sáng cuối cùng ngã xuống nơi Thánh Đài, chính hắn—một phàm nhân còn sót lại từ thời đổ vỡ—đã nhặt lấy cả Giọt Máu Thiên Thần lẫn Tro Tàn Linh Hồn và bước vào khe nứt, nơi không ánh sáng nào sống sót, và không bóng tối nào còn trinh nguyên.



2.

Thinh Không

Thinh Không không phải là nơi.

Nó là khoảng giữa khoảnh khắc.

Là khe hở giữa tiếng cười và tiếng thét, nơi thời gian không trôi, nơi ý niệm bị phân rã thành bụi.

Trong đó, Kẻ Bước Qua thấy chính mình dưới ba hình thái:

• Linh hồn sáng loà, như ánh mặt trời chiếu qua nước đá: lạnh, tinh khiết, nhưng dễ vỡ.

• Hình hài tro bụi, gãy đổ như tượng nứt, cười không thành tiếng.

• Và cuối cùng, một tiếng cười lửng lơ, không có miệng, không âm thanh – chỉ vang trong lòng.



3.

Lễ Định Danh

Tại trung tâm Thinh Không là Ngai Tàn Dư, chiếc ngai được dệt từ tơ thời gian và mảnh ký ức nát.

Trên ngai đó, Namur l'Immuable đang chờ.

Nhưng không phải bằng hình, mà bằng ý niệm: trừu tượng, cổ xưa, và tuyệt đối.

"Ngươi muốn chữa lành vết nứt," ý niệm Namur thì thầm.

"Nhưng vết nứt không cần chữa.

Nó là miệng.

Và miệng cần...

ăn."

Kẻ Bước Qua quỳ xuống, thả cả máu và tro lên bậc thềm.

Từ đất, một lưỡi dao mọc lên – dao làm bằng ký ức, lưỡi mảnh như ánh nhìn cuối cùng trước khi chết.



4.

Cái Giá Của Cân Bằng

Để khép khe nứt, kẻ đó phải trở thành kẻ hai bản chất: một nửa là ánh sáng, một nửa là tàn dư.

Và để vậy, hắn phải hiến tiếng cười cuối cùng của chính mình.

Tiếng cười ấy không vui, không thảm – chỉ là âm thanh đơn độc từng vang trong nôi hắn thuở nhỏ, khi cha mẹ hắn còn sống, khi mặt trời còn mọc đều mỗi sáng.

Hắn để nó tan trong không khí.

Và thế là xong.



5.

Hậu Quả

Khe nứt dần khép lại – không phải bằng đá hay lệnh lạc, mà bằng quên lãng.

Những kẻ còn sống dần quên vì sao họ sợ hãi, quên vì sao họ từng cười.

Kẻ Bước Qua không trở lại.

Trong các giáo phái về sau, người ta gọi hắn là Tĩnh Khí, kẻ không nói, không cười, không còn tên, nhưng vẫn hiện hữu mỗi khi ánh sáng mờ dần và tro bay lửng lơ.
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển V: Những Ký Ức Không Thuộc Về Ai


Trích từ Bi Thư Tro Lạnh, bản chép tay giấu trong hốc mắt tượng đá vỡ tại Dolmort



1.

Khi Tiếng Cười Không Còn Là Của Con Người

Sau khi khe nứt khép lại, thế giới không sụp đổ.

Nó... lặng lẽ thở ra.

Không tiếng chuông, không kèn báo, chỉ một cảm giác kỳ lạ len vào tim từng sinh vật:

"Có gì đó từng ở đây, từng rất quan trọng... nhưng ta không nhớ."

Những tiếng cười lẩn khuất trong gió, nhưng chẳng ai còn hiểu vì sao chúng lại vang lên.

Nhiều người cười theo bản năng.

Rồi họ bật khóc.

Và rồi họ im lặng.

Thế giới được cứu, nhưng bằng sự đánh đổi bản chất của chính nó.



2.

Tộc Nhân Canh Tro

Trong miền bình nguyên cũ – từng là chiến trường giữa ánh sáng và bóng tối – một giống người mới xuất hiện.

Họ không có lịch sử, không tổ tiên, không huyết thống, chỉ có một nhiệm vụ: canh giữ tro tàn còn sót lại từ nghi lễ cuối.

Người ta gọi họ là Tro Sinh, hoặc Những Đứa Trẻ Không Ký Ức.

Họ nghe thấy tiếng vọng mơ hồ khi chạm vào tro xám, như những mảnh chuyện chưa kể hết.

Và giữa họ, một bé gái – tóc trắng, mắt hai màu, tên là Vel Intra – nghe thấy giọng thì thầm gọi mình là "con của tĩnh khí".



3.

Bản Thảo Tiếu Vong

Vel Intra phát hiện một căn hầm cũ bên dưới tượng đài Namur đã sụp.

Trong đó là các bản thảo khắc bằng răng, được cho là di ngôn của một cá thể cuối cùng thuộc Lũ Ăn Tiếng Cười – tên hắn là Skarn.

Skarn viết:

"Chúng ta từng cười để sống.

Nhưng khi không ai hiểu tiếng cười nữa, ta vẫn còn đó – cười một mình."

Vel bắt đầu hiểu: tiếng cười không bao giờ biến mất.

Nó chỉ...

đổi chủ.



4.

Kẻ Lén Lút Trong Tro

Dần dần, các Tro Sinh biến mất từng người một.

Không có vết máu, không vật lộn – chỉ là... cười khúc khích trong bóng tối, rồi tan như khói.

Có lời đồn: Namur chưa ngủ.

Hắn chỉ học cách cười khẽ.

Vel Intra – mang dòng máu của kẻ bước qua Thinh Không – quyết định rời thung lũng tro, đi tìm nguồn cội của tiếng cười, và lời giải cho câu hỏi:

"Ta là ai... nếu ký ức ta không phải của chính ta?"
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển VI: Hộ Thư Của Những Đứa Trẻ Không Được Sinh Ra.


Trích từ bản khắc đá chưa hoàn thiện bên trong hang Sa Mộng, nơi không có ngày cũng không có đêm.



1.

Những Tiếng Khóc Chưa Từng Thoát Ra

Từ khi Vel Intra mang theo Bản Thảo Tiếu Vong, giấc mơ của nàng trở nên rạn vỡ.

Trong mơ, nàng thấy những cánh tay nhỏ xíu vươn ra từ tro, cố bám lấy ánh sáng mà chưa bao giờ thấy.

Không ai biết những đứa trẻ đó là ai.

Chúng không tên, không tuổi, không cha mẹ.

Chúng là ký ức bị cắt bỏ, là kết quả của những lựa chọn chưa từng xảy ra, là khả thể bị thiêu cháy trong hơi thở cuối cùng của Thinh Không.

Người xưa gọi chúng là:

"Sơ Linh Vong Chủng" – những linh hồn sơ khai không thuộc về bất kỳ dòng máu nào.



2.

Hộ Thư – Cuộn Tro Biết Khóc

Vel Intra tìm được một cuộn da bọc bằng nhau thai quái dị, nằm giữa ngực một bức tượng nữ thần đã bị xé mặt.

Cuộn thư này được viết không bằng mực, mà bằng nước mắt bị ép khô từ ký ức chưa tồn tại.

Mỗi hàng chữ là một tiếng nấc.

Mỗi đoạn là một cơn co giật.

Cuộn thư mang tựa đề:

"Tro Khóc Trong Tử Cung Bị Bỏ Trống"

Nội dung không phải là lời nói.

Đó là những cảm giác chưa từng thành hình:

Cơn đói không ai cho bú.

Nỗi sợ bóng tối mà chưa ai dạy gọi tên.

Khát vọng được cười, nhưng chưa kịp có miệng.



3.

Đêm Gọi Về Những Vong Chủng

Trong đêm không trăng thứ bảy, Vel nghe thấy tiếng cười gãy vụn lan ra từ Hang Sa Mộng.

Từng đứa trẻ không được sinh bước ra từ vách đá, không xương không da, chỉ là những hình dạng nứt rạn được giữ bằng niềm khao khát.

Chúng không làm hại nàng.

Chúng chỉ... lắng nghe.

Và một đứa, có đôi mắt tro giống nàng, thì thầm:

"Ngươi nhớ ta không?

Ta là ngươi... nếu ngươi chưa từng được sinh ra."

Vel Intra bật khóc, và khi giọt lệ rơi chạm đất, một đoạn thời gian cổ xưa bắt đầu chảy ngược lại.



4.

Thời Gian Không Còn Là Đường Thẳng

Từ đó, Vel bước vào thời tầng – nơi một giây có thể dài bằng thế kỷ, và một ánh nhìn đủ để lặp lại toàn bộ kiếp sống.

Ở đó, nàng gặp lại Namur l'Immuable, nhưng không phải dưới hình dạng xưa.

Hắn là một đứa trẻ đang mút tay, ngồi trong bụi tro, chưa từng trở thành Chúa Trời.

Hắn chưa biết cười.

Chưa biết nói.

Vel nhận ra: nếu nàng cười với hắn... thế giới sẽ khởi sinh một vòng xoáy mới.
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển VII: Những Vết Nứt Trong Câm Lặng


"Không phải tiếng thét, không phải lời rên rỉ – mà là cơn lặng như tấm khăn che kín mọi ý chí.

Từ trong sự tĩnh mịch ấy, có thứ gì đang nhìn lại."

— Trích từ Thạch Ký mờ trong Tầng Thứ Mười Một của Tháp Than



1.

Sự Im Lặng Lan Rộng

Có những kẻ không bao giờ được gọi tên, nhưng canh giữ từng đường gân của thực tại Tenebris.

Họ không là sinh thể, không là tư tưởng, mà là ký ức của trật tự.

Họ cảm nhận được trước cả khi sự rạn nứt xảy ra – bằng cách không cảm thấy gì cả.

Tại những góc quên lãng nhất của vũ trụ, nơi âm thanh chưa bao giờ được tạo ra, cơn lặng lan rộng như nấm mốc ăn vào tường ký ức.

Cây Hắc Mộc ở Mé Vực Trầm đầu tiên khô héo.

Sau đó là cơn mộng đầu tiên của Vầng Nguyệt Lật Rỗng – không đến.

Rồi những ngọn tháp cổ, dựng lên từ cốt xương của lời thề cổ đại, bắt đầu nứt.

Không phải do lửa, gió hay thời gian – mà vì chúng ngừng được tưởng tượng đến.

Một sự rút lui thầm lặng khỏi mọi hình dung.



2.

Hội Đồng Bóng Tối Triệu Tập

Trong thành trì Mor Ilyss, nơi từng không có ranh giới giữa hình và bóng, Hội Đồng Bóng Tối triệu tập lần đầu tiên sau 9 kỷ nguyên tĩnh lặng.

Có mười một chiếc ngai.

Chín ngai trống.

Hai sinh thể có mặt:

• Suul-Nar, kẻ lưu trữ bản thể của các cơn mơ chưa từng được thốt.

• Myzothre, người sống giữa các lằn ranh của ý niệm và vật thể.

Họ không nói chuyện bằng ngôn ngữ.

Họ kéo các ý niệm ra khỏi nhau, như mở tủy của một khúc xương khô để xem máu xưa còn động.

Họ không thấy gì.

Không nghe gì.

Chỉ là một khe nứt đang mở ra trong kết cấu của tĩnh mịch – nơi mà sự hiện diện đang tự làm đầy chính nó.



3.

Vel Intra Và Cái Lạnh Của Không-Ý-Thức

Ở một nơi khác, Vel Intra không còn mơ.

Không phải vì hắn không ngủ, mà vì khi hắn nhắm mắt, không còn gì muốn hiện ra nữa.

Dư âm từ hang Sa Mộng vẫn ám ảnh lấy hắn.

Những đứa trẻ chưa sinh ra không còn thì thầm.

Chúng đứng yên – không cử động, không phát sáng, không nhìn – nhưng có thứ gì đó đang mượn chúng để chờ đợi.

Mỗi đêm, một tia lạnh xuyên qua lòng hắn, như một ánh mắt từ đáy thế giới, không mang hình thù, không chất liệu – chỉ là một thứ không nên có, nhưng vẫn hiện hữu.



4.

Không Gọi Tên, Không Nhớ Mặt

Các tầng thời gian bắt đầu rạn nứt.

Các cánh cổng không còn dẫn đến đâu cả.

Nhiều sinh thể không còn nhớ nổi mình là ai, không phải vì lãng quên – mà vì tên của họ đã bị bóp nghẹt bởi điều gì đó chưa hình thành.

Ở một nơi mà không ai biết tọa độ, một giấc mộng đang tự tan ra, không phải do nó kết thúc – mà vì nó bị thay thế bằng một trạng thái không thể mơ.



5.

Tàn Cuối – Bước Chân Không Tạo Âm

Và rồi, trong hang động sâu nhất của Vực Tĩnh Ngâm, nơi mọi thứ đều ngủ và không một giấc mơ nào được phép thức, có một tiếng rạn rất khẽ – như móng tay gãy trong sương.

Một hơi thở đầu tiên sau vô vàn kỷ nguyên.

Không ai gọi tên.

Không ai biết hình thù.

Không ai biết hắn đã bắt đầu cựa mình.

Nhưng cả Tenebris, từ tầng thực tại cao nhất đến vùng không-mơ cuối cùng, đều trở nên im lặng hơn bao giờ hết.

Như thể chính sự tồn tại đang nín thở.
 
Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
Quyển VIII: Khi Kẻ Ngủ Không Tên Tỉnh Giấc


1.

Đoạn Mở Đầu: Những Dấu Hiệu Mờ Nhạt

Vào một thời khắc không thể xác định, trong vương quốc Tenebris, nơi mà thời gian không còn hình dáng, và sự thay đổi là một khái niệm xa lạ, có những dấu hiệu lạ lùng mà ngay cả các sinh thể cổ xưa cũng không thể lý giải.

Namur l'Immuable, người đã tồn tại như một biểu tượng của sự bền vững, bỗng cảm nhận được một luồng rung động khó hiểu, xuyên qua các tầng thực tại.

Không có lời gọi, không có tiếng động, chỉ là một sự xáo trộn nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm.

Tiếng cười của bóng tối, âm thanh đã từng gợi lên nỗi kinh hoàng trong những huyền thoại cổ xưa, giờ đây vang vọng trở lại, như một giai điệu tan vỡ.

Là ai đã khơi mào cho sự xáo động này?

Một chu kỳ đã cạn kiệt?

Hay là một lực lượng mạnh mẽ nào đó đang rung chuyển cả vũ trụ?

Namur không thể giải thích được.

Thứ duy nhất hắn cảm nhận được là một khoảnh khắc đứt đoạn, một vết nứt vô hình trong cái gọi là sự ổn định vĩnh cửu của Tenebris.

2.

Belphegor – Tỉnh Giấc

Sâu trong Vực Tĩnh Ngâm, nơi mà những linh hồn đã bị lãng quên từ lâu, nơi mà mọi khái niệm về ánh sáng và bóng tối đều không tồn tại, Belphegor vẫn nằm đó, trong một giấc ngủ dài hơn mọi thời gian.

Không ai biết hắn là ai, không ai biết hắn đã ngủ bao lâu, và cũng chẳng ai hay rằng hắn từng là thực thể tồn tại trước cả sự bắt đầu của mọi thứ.

Hắn là một phần của sự vắng lặng vĩnh hằng.

Nhưng khi thế giới bắt đầu rung chuyển, khi những rạn nứt trong thời gian bắt đầu xuất hiện, Belphegor dần tỉnh giấc.

Không phải vì một lời gọi, không phải vì một lời nguyền.

Hắn chỉ đơn giản là cảm nhận được thế giới bên ngoài.

Một cơn sóng nhẹ nhàng lướt qua tâm thức hắn, mang theo sự thay đổi, sự biến động mà hắn chưa từng biết đến trong suốt giấc ngủ.

Hắn mở mắt.

Không có sự hồi sinh.

Không có sự giải thoát.

Chỉ có một vô thức tĩnh lặng, là sự chấp nhận rằng thế giới mà hắn từng biết đã bắt đầu vỡ vụn.

3.

Thế Giới Bị Xáo Trộn

Trong khi Belphegor chỉ lặng im quan sát, Vel Intra – một sinh thể mang sứ mệnh khám phá các linh hồn chưa được sinh ra – bắt đầu nhận thấy những thay đổi kỳ lạ.

Những bóng hình không thuộc về quá khứ, nhưng cũng không thuộc về tương lai, đang lởn vởn trong các vết nứt của thời gian.

Đây là những linh hồn không bao giờ được sinh ra, không bao giờ được hiện hữu.

Những linh hồn này bắt đầu rơi ra ngoài thời gian, vẫy gọi những thực thể còn sót lại từ những kỷ nguyên đã qua.

Chính thời gian vỡ vụn đã khiến chúng xuất hiện – những linh hồn lạc loài, những cấu trúc tồn tại không trọn vẹn, và một cảm giác u ám, như thể mọi thứ đều chìm vào hư vô.

Thế giới của Tenebris, nơi mọi thứ tồn tại trong vòng xoáy vô tận của cái chết và sự tái sinh, giờ đây đã bị xáo trộn.

Những sinh thể vốn dĩ chỉ biết đến sự tĩnh lặng bắt đầu nhận thấy sự vỡ nát trong chính từng nhịp thở của thời gian.

4.

Đối Mặt Với Thế Giới Tỉnh Thức

Belphegor, trong một khoảnh khắc dài vô tận, đã cảm nhận được sự xáo động này.

Không phải là một cơn sóng cuộn, không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự tồn tại ngoài tầm kiểm soát của hắn.

Một thế giới đang chìm dần vào sự hỗn loạn mà hắn không thể làm ngơ.

Thực thể cổ xưa, những Đấng Sáng Hình của Tenebris, không thể hiểu được tại sao Belphegor lại thức tỉnh.

Họ tìm cách để điều khiển, để định hình lại thế giới này, nhưng họ không biết rằng sự tồn tại của Belphegor, sự trì trệ tuyệt đối của hắn, là yếu tố phá vỡ mọi âm mưu của họ.

Namur vẫn không nhận ra sự thay đổi trong cấu trúc của thế giới, nhưng những sinh thể khác bắt đầu gặp phải sự xói mòn, những mảnh vỡ của chính mình.

Sự hiện diện của Belphegor đã khiến mọi nỗ lực hành động trở nên vô nghĩa.

Tất cả đều bị dìm trong vô thức tĩnh lặng của hắn.

5.

Cơn Thức Tỉnh Mù Mịt

Khi Belphegor tỉnh giấc, không phải để hành động.

Hắn chỉ đơn giản là hiện diện.

Mỗi cử động của hắn là một sự vỡ vụn trong thời gian, là một giai điệu tắt ngúm trong không gian.

Không có chiến tranh, không có cuộc đối đầu, chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

Khi hắn đứng dậy, mọi thứ như tan rã.

Những sinh thể mạnh mẽ nhất, những đấng sáng tạo từng tự cho mình quyền lực vô biên, giờ đây không thể làm gì khác ngoài việc chịu đựng sự tồn tại của Belphegor.

Thế giới, nơi mọi quy luật đã được vạch ra và tuân theo, bắt đầu sụp đổ dưới bước đi của Hắc Miên Cổ Thể.

Chỉ bằng sự hiện diện của mình, Belphegor đã mang đến sự tuyệt vọng cho tất cả.

6.

Cuối Cùng – Một Vũ Trụ Lú Lẫn

Kết thúc chương này, Belphegor không phải kẻ đi tìm sức mạnh.

Hắn chỉ tồn tại, và trong sự tồn tại ấy, vũ trụ của Tenebris đang chìm vào sự hỗn loạn.

Thế giới này không thể thay đổi.

Và chính vì thế, Belphegor thức tỉnh.
 
Back
Top Bottom