Khác BẢN ÁO PHÁP Y: GIẢI MÃ NHỊP TIM

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406180762-256-k559770.jpg

Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
Tác giả: Minh_Tan_Diet_Vong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong mắt người đời, Cố Ngôn là đóa hoa cao lãnh của giới pháp y: sạch sẽ đến mức cực đoan, nguyên tắc đến mức vô tình.

Anh chưa từng để bất kỳ ai bước vào thế giới cô độc của mình, cho đến khi Thẩm Hạ xuất hiện.

Cô không phải là đóa hoa yếu đuối cần che chở.

Cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm đầy bản lĩnh, dùng trí tuệ để đối đầu với cái ác.

Nhưng khi bóng tối của một tổ chức tội phạm bao trùm lấy cô, đẩy cô vào tầm ngắm của những họng súng bắn tỉa, Cố Ngôn đã phá vỡ mọi nguyên tắc của mình.

Từ những màn đối đầu gay gắt về chuyên môn đến những cái chạm tay vô tình trong nhà kho cũ dưới cơn mưa tầm tã , tình yêu của họ nảy nở trên ranh giới sinh tử.

Một vụ án mạng kỳ lạ.

Một quá khứ đau thương cần được vùi chôn.

Và một tình yêu tựa như ly cà phê đen đậm đặc phủ kem: Đắng chát vì hiểm nguy, nhưng ngọt ngào đến tận giọt cuối cùng.



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (355)Nữ phụ sửa lấy nữ chủ kịch bản
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • TSCQBN BẢN THẢO
  • [ EDIT] 盘秦 BÀN TẦN
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Thiên Phúc Sam Bảo (Bản Chính)
  • Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
    CHƯƠNG 1: HIỆN TRƯỜNG KHÔNG DẤU VẾT


    Cơn mưa rào cuối thu trút xuống thành phố Giang Nam, biến khu biệt thự bỏ hoang phía Tây thành một ốc đảo u tối và biệt lập.

    Đèn pha cảnh sát xanh đỏ quét qua những mảng tường rêu mốc, xé rách màn đêm dày đặc.

    Thẩm Hạ bước xuống taxi, bung ô đen, dứt khoát băng qua dải băng phong tỏa.

    Dưới ánh đèn đường vàng vọt, gương mặt cô hiện lên thanh tú nhưng sắc lạnh.

    Mái tóc đen dài buộc gọn, để lộ vầng trán cao và đôi mắt phượng hơi xếch luôn mang theo sự dò xét.

    Chiếc trench coat màu be ôm lấy dáng người mảnh mai, lạc lõng giữa khung cảnh hỗn độn.

    "Tiến sĩ Thẩm, cô đến rồi."

    Đội trưởng Lý chạy tới, gương mặt hằn rõ mệt mỏi.

    "Vụ này... rất quái lạ."

    Thẩm Hạ gật đầu.

    Ngón tay vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trơn trên ngón trỏ phải — dấu hiệu quen thuộc mỗi khi cô bắt đầu nhập tâm.

    "Tình trạng nạn nhân?"

    "Không dấu hiệu vật lộn.

    Không vũ khí.

    Cửa khóa trái."

    Đội trưởng Lý ngập ngừng.

    "Nạn nhân chết rất... bình thản.

    Pháp y Cố đang ở bên trong."

    Nghe đến tên đó, động tác tay của Thẩm Hạ khựng lại nửa nhịp.

    Cố Ngôn — bác sĩ pháp y thiên tài nhưng lập dị, kẻ được đồn đại là máu lạnh hơn cả xác chết.

    Cô thu ô, bước vào sảnh chính.

    Mùi ẩm mốc ập đến, hòa lẫn với mùi tanh nồng của tử khí.

    Căn phòng trống huơ hoác.

    Trên chiếc ghế bành giữa phòng, một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề ngồi bất động, đầu ngả ra sau, mắt nhắm nghiền — như đang ngủ, nếu không có làn da xám ngoét và những vệt hoen tử thi mờ nhạt.

    Nhưng thứ thu hút ánh nhìn của Thẩm Hạ không phải cái xác.

    Dưới ánh đèn halogen, Cố Ngôn đứng cạnh ghế bành trong bộ đồ bảo hộ trắng tinh.

    Dáng người cao, lưng thẳng, từng động tác khi nâng cằm nạn nhân chính xác và lạnh lẽo, như một nghệ sĩ điêu khắc đang làm việc với đá.

    "Thời gian tử vong khoảng mười đến mười hai tiếng trước."

    Giọng anh trầm và lạnh.

    Không quay đầu, nhưng rõ ràng biết có người vừa bước vào.

    "Ngạt cơ học.

    Không có vết siết."

    Thẩm Hạ tiến lại gần.

    "Không vết siết mà chết ngạt?"

    Giọng cô bình thản.

    "Ngộ độc khí?

    Hay bị chặn đường thở bằng vật mềm?"

    Lúc này, Cố Ngôn mới quay lại.

    Qua lớp kính bảo hộ, đôi mắt đen thẫm quét nhanh qua người cô, dừng ở thẻ tên, rồi lướt xuống đôi giày dính bùn với một tia khó chịu thoáng qua.

    "Cô là người mới của tổ tâm lý?"

    "Thẩm Hạ."

    Cô đáp gọn, không né tránh ánh nhìn.

    Cố Ngôn quay lại với thi thể, gắp một sợi xơ vải cực nhỏ bỏ vào túi vật chứng.

    "Hiện trường là thánh địa của pháp y."

    Giọng anh lạnh nhạt.

    "Tâm lý học các cô thích chơi trò đuổi hình bắt chữ.

    Ở đây, tôi chỉ tin vật chứng."

    Một lời tuyên chiến ngầm.

    Khóe môi Thẩm Hạ nhếch nhẹ.

    Ngón tay lại xoay chiếc nhẫn bạc.

    Cô đã quen với sự kiêu ngạo của dân khoa học tự nhiên.

    "Bác sĩ Cố," cô bước lên một bước, "anh nhìn thấy xác chết.

    Còn tôi nhìn thấy hung thủ."

    Cô chỉ về phía cửa sổ đóng kín.

    "Nạn nhân ăn mặc chỉnh tề, thắt cà vạt Windsor trang trọng.

    Ông ta đến gặp người mình kính trọng — hoặc sợ hãi.

    Hung thủ không bỏ chạy ngay.

    Hắn ngồi đối diện, quan sát nạn nhân chết dần.

    Không có vật lộn vì nạn nhân đã bị áp đảo hoàn toàn về tâm lý."

    Cố Ngôn nheo mắt, tháo khẩu trang.

    Gương mặt góc cạnh hiện rõ — điển trai nhưng xa cách.

    "Dựa vào đâu?"

    "Hướng ngả của đầu, độ giãn cơ mặt.

    Và việc không có vết thương phòng vệ trên móng tay."

    Không gian lặng đi.

    Cố Ngôn tháo găng, ném vào thùng rác.

    Động tác gọn gàng, dứt khoát.

    "Đúng là không có da biểu bì của hung thủ."

    Giọng anh dịu đi một chút, nhưng vẫn cao ngạo.

    "Nhưng suy luận vẫn chỉ là suy luận.

    Cô nói hắn ngồi ở đây?"

    Anh nghiêng đầu.

    "Chứng minh đi."

    Anh lướt qua cô ra ngoài.

    Khi đi ngang, giọng nói thấp xuống:

    "Đừng làm hỏng hiện trường của tôi bằng những ảo tưởng, Tiến sĩ Thẩm."

    Thẩm Hạ nhìn theo bóng lưng đó, trong lòng dâng lên một cảm giác kích thích khó gọi tên.

    Cô ngồi xổm xuống vị trí đối diện thi thể, chiếu đèn pin xuống sàn.

    Dưới lớp bụi mỏng, bên cạnh dấu giày bọc nilon của pháp y, là một khoảng trống rất mờ — nơi bụi bị xóa đi.

    Có người đã ngồi ở đây.

    Thẩm Hạ cúi thấp hơn, hít nhẹ.

    Giữa mùi ẩm mốc, cô bắt được một mùi cực nhạt — hăng, lạnh.

    Formaldehyde.

    Trộn lẫn với chất khử trùng cao cấp.

    Không phải nước hoa.

    Là mùi của phòng thí nghiệm.

    Là mùi lẽ ra chỉ nên bám trên người Cố Ngôn.

    Không tế bào biểu bì.

    Khống chế hiện trường hoàn hảo.

    Và mang theo mùi của dao mổ.

    Tên hung thủ này không chỉ giết người.

    Hắn đang gửi một lời chào

    đến những kẻ cầm dao giải phẫu.

    Tiếng sấm rền vang.

    Ánh chớp xé trời, soi rõ gương mặt trầm tư của Thẩm Hạ.

    Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
     
    Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
    CHƯƠNG 2: LƯỠI DAO CỦA KẺ THANH TRỪNG


    Phòng giải phẫu số 1 của Sở Cảnh sát Giang Nam lạnh lẽo, nồng nặc mùi hóa chất.

    Ánh đèn phẫu thuật chiếu thẳng xuống bàn mổ inox, nơi cái xác từ khu biệt thự hoang đã được rửa sạch bùn đất, nằm trần trụi và trắng bệch.

    Thẩm Hạ đứng ngoài tấm kính quan sát một chiều, hai tay khoanh trước ngực.

    Chiếc trench coat dính mưa đã được thay bằng bộ đồ công sở gọn gàng, nhưng ánh mắt phượng của cô vẫn dán chặt vào người đàn ông bên trong.

    Cố Ngôn đang làm việc.

    Nếu ở hiện trường anh là một kẻ quan sát lạnh lùng, thì trong phòng mổ, anh là kẻ cai trị tuyệt đối.

    Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim loại va chạm khô khốc và âm thanh lưỡi dao rạch qua da thịt, ngọt đến rợn người.

    Không một động tác thừa.

    Bàn tay thon dài trong găng cao su di chuyển chính xác, bóc tách từng lớp cơ như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo.

    Anh không giống đang đối diện một thi thể thối rữa, mà như một nghệ sĩ dương cầm độc tấu bản nhạc của sự thật.

    "Tiến sĩ Thẩm, cô có muốn vào trong không?"

    Trợ lý trẻ tên Tiểu Lâm thò đầu ra hỏi.

    "Không cần."

    Thẩm Hạ lắc đầu.

    "Tôi đứng đây là được."

    Cô không sợ xác chết.

    Cô chỉ muốn quan sát Cố Ngôn ở góc độ anh không phòng bị.

    Gần một giờ sau, đèn tín hiệu tắt.

    Cố Ngôn bước ra, tháo khẩu trang và găng tay.

    Gương mặt vẫn lạnh tanh, nhưng Thẩm Hạ kịp thấy một vệt mồ hôi mỏng lướt qua thái dương anh.

    "Có kết quả rồi."

    Anh đi lướt qua cô, tiến thẳng về màn hình lớn.

    "Và có vẻ bài tập làm văn về 'cái chết bình thản' của cô sai rồi, Tiến sĩ Thẩm."

    Thẩm Hạ nhướng mày, bước lại gần.

    "Sai ở đâu?"

    Cố Ngôn gõ vài phím.

    Màn hình hiện lên hình ảnh mô cơ chụp cận cảnh.

    "Nạn nhân chết do ngạt cơ học — đúng.

    Nhưng không phải vì ông ta chấp nhận cái chết."

    Anh chỉ vào những đốm xuất huyết li ti.

    "Succinylcholine liều cao.

    Thuốc giãn cơ cực mạnh dùng trong gây mê nội khí quản."

    "Loại thuốc biến cơ thể thành một nhà tù," anh nói tiếp, ánh mắt sắc như dao mổ.

    "Não bộ tỉnh táo, nhưng toàn bộ cơ bắp, kể cả cơ hô hấp, đều bị liệt.

    Nạn nhân nhìn hung thủ, cảm nhận từng hơi thở cuối cùng, mà không thể phản kháng."

    Ngón tay Thẩm Hạ vô thức chạm vào chiếc nhẫn bạc.

    "Vậy vẻ mặt bình thản..."

    "...chỉ là mặt nạ sinh học," cô khẽ nói.

    "Chính xác."

    Cố Ngôn kết luận.

    "Hắn không ban phát cái chết.

    Hắn thưởng thức sự bất lực."

    Thẩm Hạ im lặng một nhịp.

    "Tại hiện trường," cô nói chậm rãi, "tôi ngửi thấy Formaldehyde pha dung dịch X-20."

    Đồng tử Cố Ngôn co rút.

    "X-20 chỉ dùng trong các viện nghiên cứu đặc biệt," cô tiến thêm một bước.

    "Hoặc những pháp y ám ảnh với thi thể hoàn mỹ."

    Không khí đông cứng.

    "Cô đang nghi ngờ tôi?"

    Giọng Cố Ngôn thấp xuống, nguy hiểm.

    "Không."

    Thẩm Hạ lắc đầu.

    "Nhưng hung thủ cố tình để anh bị nghi ngờ.

    Hoặc..."

    "...hắn là người quen của anh."

    Cố Ngôn quay lưng lại.

    Ba năm quá khứ bị cạy mở không thương tiếc.

    "Tôi sẽ tìm ra hắn," anh gằn giọng.

    "Bằng dao mổ của mình."

    Tiếng Tiểu Lâm vang lên hoảng hốt.

    Một ống nhựa nhỏ được lấy ra từ hầu họng nạn nhân.

    Bên trong là mảnh giấy chống thấm.

    Ba chữ đỏ như máu:

    CHÀO THẨM HẠ

    Chiếc nhẫn bạc rơi xuống sàn.

    Keng.

    Âm thanh sắc lạnh.

    Ký ức bị chôn vùi trỗi dậy trong mắt Thẩm Hạ, nhưng cô kìm lại.

    Cố Ngôn vô thức đứng chắn trước cô.

    Đội trưởng Lý lao vào:

    "Hắn đang tuyên chiến."

    "Không cần bảo vệ."

    Thẩm Hạ cúi xuống, đeo lại chiếc nhẫn.

    "Nếu tôi trốn, hắn thắng."

    Cô nhìn Cố Ngôn.

    Một liên minh bất đắc dĩ hình thành —

    không bằng lời thề,

    mà bằng lưỡi dao

    và sự đe dọa.

    Ngoài trời, mưa vẫn rơi.

    Kẻ săn mồi

    đang mỉm cười.
     
    Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
    CHƯƠNG 3: TRÒ CHƠI TÂM LÝ BẮT ĐẦU


    Ba giờ sáng.

    Căn hộ an toàn của cảnh sát nằm trên tầng 18 của một chung cư cao cấp, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố Giang Nam.

    Nhưng sự yên tĩnh này lại khiến Thẩm Hạ cảm thấy ngột ngạt hơn cả hiện trường vụ án.

    Cô ngồi co gối trên ghế sofa, chiếc chăn mỏng trượt xuống ngang eo.

    Trên bàn trà, ly nước lọc đã tan hết đá, đọng lại một vũng nước loang lổ trên mặt kính.

    Thẩm Hạ không ngủ được.

    Mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh dòng chữ đỏ lòm "CHÀO THẨM HẠ" lại hiện lên, nhảy múa trên nền đen của mí mắt.

    Và sâu hơn nữa, là ký ức về hơi thở lạnh lẽo của kẻ đó phả vào gáy cô ba năm trước.

    "Bác sĩ Thẩm, nhịp tim của cô đang nhanh hơn đấy..."

    "Keng."

    Tiếng động nhỏ vang lên từ phía khu bếp mở phá tan dòng suy nghĩ của cô.

    Thẩm Hạ giật bắn mình, tay theo phản xạ vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn.

    "Là tôi."

    Giọng nói trầm thấp vang lên từ bóng tối, điềm tĩnh đến mức khiến nhịp tim đang loạn nhịp của cô dịu lại.

    Cố Ngôn bước ra, trên tay cầm hai cốc cà phê nóng bốc khói.

    "Tôi nghe thấy tiếng cô trở mình suốt một tiếng qua.

    Đừng cố ép bản thân ngủ khi não bộ đang chạy quá tải."

    Anh đã cởi bỏ bộ vest cứng nhắc ban ngày, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen xắn tay áo lên đến khuỷu, để lộ cẳng tay rắn rỏi với những đường gân xanh mờ nhạt.

    Thẩm Hạ thả lỏng cơ bắp, đặt con dao xuống, nhưng nhịp thở vẫn chưa ổn định lại.

    "Tôi tưởng anh về rồi."

    "Đội trưởng Lý lo cô sẽ làm điều gì dại dột, ví dụ như trèo cửa sổ ra ngoài để đi tìm hung thủ," Cố Ngôn đặt cốc cà phê xuống trước mặt cô, rồi tự mình ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện.

    Anh bắt chéo chân, tư thế toát lên sự kiểm soát tuyệt đối.

    "Uống đi.

    Không có thuốc độc đâu."

    Thẩm Hạ cầm cốc cà phê lên, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay khiến cô bình tĩnh hơn một chút.

    Cô nhấp một ngụm, vị đắng ngắt xộc lên não.

    Không đường, không sữa.

    Đen đặc như chính con người anh.

    "Anh không hỏi tôi về 'hắn' sao?"

    Thẩm Hạ đột ngột lên tiếng, mắt nhìn chằm chằm vào làn khói mỏng manh.

    Cố Ngôn im lặng một lúc, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành cốc theo một nhịp điệu vô thức.

    "Nếu cô muốn nói, cô sẽ nói.

    Nếu cô không muốn nói, tôi có hỏi cũng chỉ nhận được những lời nói dối mang tính phòng vệ," anh đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt nhợt nhạt của cô.

    "Nhưng dựa vào phản ứng làm rơi nhẫn của cô ở phòng giải phẫu, tôi đoán hắn không chỉ là một bệnh nhân bình thường."

    Thẩm Hạ cười nhạt, một nụ cười chua chát.

    "Hắn là bệnh nhân số 404.

    Một thiên tài toán học, nhưng lại tư duy bằng lưỡi dao thay vì con số," giọng cô trầm xuống, ánh mắt lạc đi như đang nhìn vào một khoảng không vô định.

    "Hắn chưa bao giờ coi tôi là bác sĩ.

    Với hắn, tôi là một biến số nhiễu loạn cần được giải mã... hoặc triệt tiêu.

    Hắn bị ám ảnh bởi sự trật tự tuyệt đối của cái chết."

    Cô vô thức xoay chiếc nhẫn trên tay.

    "Hắn thích nhìn tôi sợ hãi.

    Hắn nói rằng khi sợ hãi, con người mới sống thật nhất.

    Vụ án đó... hắn đã trốn thoát khỏi bệnh viện tâm thần sau khi giết chết hai y tá và một bác sĩ điều trị chính.

    Cảnh sát chưa bao giờ bắt được hắn."

    "Và bây giờ hắn quay lại," Cố Ngôn tiếp lời, giọng anh không có sự thương hại, chỉ có sự phân tích lạnh lùng.

    "Hắn chọn nạn nhân, dàn dựng hiện trường, dùng loại thuốc làm liệt cơ... tất cả là để tặng cô một màn chào hỏi?"

    "Không chỉ mình tôi," Thẩm Hạ ngẩng phắt lên, ánh mắt trở nên sắc sảo.

    "Mùi X-20.

    Hắn cũng đang nhắm vào anh.

    Bác sĩ Cố, ba năm trước, anh cũng có một bí mật, phải không?"

    Không khí trong phòng chùng xuống.
     
    Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
    CHƯƠNG 4: KẺ NHÌN TRỘM TRONG GƯƠNG


    Sáng hôm sau, cơn mưa dai dẳng của Giang Nam cuối cùng cũng ngớt, để lại bầu trời một màu xám chì nặng nề như bị ép xuống thấp hơn bình thường.

    Thẩm Hạ trở về căn hộ riêng để lấy một số vật dụng cá nhân trước khi chính thức chuyển vào khu nhà an toàn cấp độ 1 theo lệnh của Đội trưởng Lý.

    Dù cảnh sát đã rà soát căn hộ hai lần và khẳng định không có dấu hiệu đột nhập, Cố Ngôn vẫn kiên quyết đi cùng cô.

    "Tôi chỉ cần mười phút," Thẩm Hạ nói khi tra chìa khóa vào ổ.

    Ổ khóa trơn tru.

    Không có vết xước.

    Không có dấu hiệu bị cạy phá.

    " Tôi sẽ đợi ở phòng khách," Cố Ngôn đứng dựa vào khung cửa, ánh mắt lướt nhanh qua toàn bộ không gian.

    Anh không mang theo vali pháp y, nhưng cách anh quan sát căn hộ còn kỹ lưỡng hơn bất kỳ cuộc khám nghiệm nào.

    "Đừng đóng cửa phòng ngủ."

    Thẩm Hạ gật đầu.

    Cô bước vào phòng ngủ.

    Mọi thứ vẫn y nguyên.

    Những cuốn sách tâm lý học xếp ngay ngắn.

    Chiếc gối ôm màu xám đặt nghiêng đúng góc quen thuộc.

    Mùi nước xả vải hoa nhài khiến lồng ngực cô nới lỏng ra một chút.

    Có lẽ... mình đã quá cảnh giác.

    Cô gom vài bộ quần áo, rồi bước vào phòng tắm.

    Đèn bật sáng.

    Không gian quen thuộc hiện ra.

    Thẩm Hạ đứng trước bồn rửa, đưa tay mở tủ gương.

    Chiếc bàn chải điện màu xanh ngọc.

    Tuýp kem đánh răng.

    Chai sữa rửa mặt.

    Tất cả đều ở đó.

    Nhưng tay cô khựng lại giữa không trung.

    Một cơn buồn nôn bất ngờ dâng lên, ép chặt cổ họng.

    Đầu ngón tay run lên không kiểm soát.

    Trong tích tắc, hình ảnh trước mắt cô nhòe đi, chồng lên ký ức cũ — căn phòng điều trị ba năm trước, mùi thuốc sát trùng, và gã đàn ông gầy gò đang xoay cây bút trong tay.

    "Bác sĩ Thẩm, cô có biết nỗi sợ có mùi gì không?"

    Thẩm Hạ hít sâu một hơi, ép bản thân trở lại hiện tại.

    Cô nhìn chằm chằm vào chiếc bàn chải.

    Tối hôm qua, trước khi rời đi, cô chắc chắn đã đặt đầu lông bàn chải hướng sang trái — thói quen cố hữu của người thuận tay phải.

    Bây giờ, nó hướng sang phải.

    Không nhiều.

    Nhưng đủ để sai.

    Có thể mình nhớ nhầm?

    Cô lập tức phản biện chính mình.

    Căng thẳng có thể làm sai lệch trí nhớ ngắn hạn.

    Ánh mắt cô trượt sang chai sữa rửa mặt.

    Nắp vẫn đóng kín.

    Nhưng vị trí... lệch khoảng hai centimet.

    Không còn thẳng hàng với mép gạch.

    Và rồi, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc gương.

    Cánh tủ gương hé ra một góc lạ — không phải thói quen của cô.

    Thẩm Hạ từ từ ngẩng lên nhìn.

    Ở góc độ này, trong gương không phản chiếu khuôn mặt cô.

    Mà là góc phòng tắm phía sau lưng.

    Ô cửa thông gió nhỏ xíu trên cao.

    Một hình ảnh lạnh lẽo xuyên thẳng vào sống lưng cô.

    Hắn đã đứng ở đây.

    Đứng đúng vị trí này.

    Soi gương của cô.

    Ở góc độ mà nếu cô đánh răng mỗi sáng, hắn sẽ "nhìn thấy" cuộc sống của cô qua gương.

    Không phải trộm cắp.

    Không phải xâm nhập.

    Mô phỏng.

    Một cơn giận âm ỉ trỗi dậy, chen lẫn nỗi sợ.

    Không phải vì nguy hiểm — mà vì bị xâm phạm.

    Hắn nghĩ mình có thể sống cuộc đời của cô.

    "Thẩm Hạ?"

    Giọng Cố Ngôn vang lên từ phòng khách.

    Cô giật mình, chai sữa rửa mặt rơi khỏi tay, va vào bồn rửa.

    "Cạch."

    Chỉ trong một nhịp thở, Cố Ngôn đã đứng ở cửa phòng tắm.

    Ánh mắt anh lập tức khóa chặt gương mặt trắng bệch và đôi tay run nhẹ của cô.

    "Có chuyện gì?"

    "Hắn đã ở đây."

    Giọng cô khàn đi.

    "Không phải đột nhập... mà là ở đây."

    Cố Ngôn không hỏi thêm.

    Anh đeo găng tay, cầm chiếc bàn chải lên, quan sát kỹ dưới ánh đèn.

    "Không có vân tay," anh nói ngắn gọn.

    "Đã được lau bằng cồn y tế."

    Anh bước tới, đứng đúng vào vị trí của cô lúc nãy, nhìn vào gương lệch.

    "Góc này..."

    Anh dừng lại một nhịp.

    "Hắn không cần nhìn rõ mặt mình."

    Cố Ngôn quay sang cô.

    "Hắn chỉ cần tưởng tượng ra gương mặt của cô ở đó."

    Thẩm Hạ siết chặt ngón tay.

    Không phải vì sợ.

    Vì bị xúc phạm.

    "Đồng hồ," Cố Ngôn nói tiếp, ánh mắt liếc lên chiếc đồng hồ treo tường.

    "Cô luôn để nhanh năm phút."

    "Phải."

    "Bây giờ đúng giờ."

    Không gian như bị ép chặt lại.

    Chỉnh đồng hồ.

    Điều chỉnh thời gian.

    Áp đặt nhịp sống.

    Hắn muốn cô bước vào múi giờ của hắn.

    "Tại sao không giết tôi?"

    Thẩm Hạ hỏi khẽ.

    "Hắn có cơ hội."

    Cố Ngôn tháo găng, nắm lấy cổ tay cô để kiểm tra mạch.

    Động tác chuẩn xác, nhưng trước khi chạm vào, anh do dự nửa giây — rất ngắn, nhưng đủ để cô nhận ra.

    Nhịp tim cô vẫn nhanh.

    "Vì kết thúc không phải mục tiêu," anh nói.

    "Quá trình mới là thứ hắn cần."

    Anh kéo cô ra khỏi phòng tắm, đặt cô ngồi xuống sofa.

    "Hắn muốn cô quen với sự hiện diện của hắn.

    Muốn cô cảm thấy hắn trong từng đồ vật.

    Từng nhịp thở."

    Ánh mắt anh trầm xuống.

    "Nhưng hắn đã sai một điểm."

    Thẩm Hạ nhìn anh.

    "Hắn nghĩ cô chỉ có một mình."

    Cố Ngôn đứng thẳng dậy.

    "Từ giờ, cô không rời khỏi tầm mắt tôi quá ba mét," anh nói.

    "Không phải đề nghị."

    Khi Thẩm Hạ đứng lên, một cơn choáng nhẹ ập tới.

    Cô khựng lại, tay vô thức vịn vào thành ghế.

    Một vệt đỏ mảnh xuất hiện nơi cổ tay — vết trầy rất nhỏ, có lẽ do cạnh kim loại của bồn rửa lúc nãy.

    Cố Ngôn nhìn thấy.

    Ánh mắt anh tối lại.

    "Thu dọn đồ đi," anh nói.

    "Chúng ta rời khỏi đây ngay."

    Thẩm Hạ nhìn vào chiếc gương lớn ở phòng khách.

    Trong đó, cô thấy mình — và phía sau là bóng lưng của Cố Ngôn, vững vàng như một bức tường.

    Hắn muốn chiếm không gian của cô.

    Nhưng hắn không ngờ, từ giây phút này, không gian đó đã có người canh giữ.

    Và cuộc chiến không còn chỉ diễn ra trong đầu nữa.
     
    Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
    CHƯƠNG 5: VẾT CẮT VÀ BĂNG GẠC


    Khu nhà an toàn cấp độ 1 thực chất là một căn hộ penthouse nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp tài chính, nơi được giới nội bộ gọi bằng cái tên nửa đùa nửa thật: "Pháo đài trên không" của cảnh sát Giang Nam.

    Cửa kính chống đạn, hệ thống nhận diện mống mắt, khóa sinh trắc đa tầng, và quan trọng nhất — không tồn tại góc chết nào mà hệ thống camera không bao phủ.

    Về mặt lý thuyết, đây là nơi an toàn tuyệt đối.

    Nhưng đối với Thẩm Hạ, sự an toàn ấy lại mang mùi vị của một chiếc lồng sắt.

    Đã ba tiếng trôi qua kể từ khi họ chuyển vào.

    Cố Ngôn dành toàn bộ khoảng thời gian đó để kiểm tra căn hộ — không phải như một người tị nạn tìm nơi trú ẩn, mà như một pháp y bước vào hiện trường tử vong đầu tiên.

    Anh rà soát từng bức tường bằng máy dò tín hiệu, kiểm tra trần giả, ổ cắm điện, tháo cả nắp cống thoát nước trong phòng tắm.

    Không có thiết bị nghe lén.

    Không có camera ẩn.

    Không có dấu hiệu xâm nhập.

    Hoàn hảo đến mức bất thường.

    Thẩm Hạ ngồi co người trên ghế sofa bọc da lạnh, hai tay đan vào nhau.

    Cô dõi theo bóng lưng cao lớn đang di chuyển trong không gian mở của căn hộ.

    Tiếng bước chân của anh, tiếng kim loại chạm nhẹ vào mặt đá, tiếng bút đánh dấu sột soạt trên sổ tay — tất cả tạo thành một nhịp điệu đều đặn, gần như có tính thôi miên.

    Chính nhịp điệu ấy giữ cô lại trên bờ vực tỉnh táo.

    "An toàn."

    Cố Ngôn tháo găng tay, đặt máy dò xuống bàn.

    Anh nhìn cô một giây lâu hơn mức cần thiết, ánh mắt dừng lại ở sắc môi nhợt nhạt và cổ họng khô khốc của cô.

    "Cô nên uống nước."

    Thẩm Hạ khẽ giật mình, như vừa bị gọi tên trong mơ.

    "À...

    được."

    Cô đứng dậy, bước về phía bếp mở.

    Ánh đèn trần phản chiếu trên mặt đá marble trắng lạnh.

    Mọi thứ đều quá sạch sẽ.

    Quá hoàn hảo.

    Trí nhớ về căn hộ cũ — chiếc bàn chải bị xoay chiều, góc gương lệch đi vài độ — vẫn bám chặt lấy cô như một lớp da thứ hai.

    Cô với tay lấy một chiếc ly thủy tinh.

    Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo, cơn run rẩy âm ỉ từ buổi sáng bất ngờ ập đến.

    Không phải vì sợ, mà vì cơ thể cuối cùng cũng cho phép mình sụp xuống sau khi adrenaline rút đi.

    Choang.

    Chiếc ly rơi khỏi tay cô, vỡ tan trên nền đá cứng.

    Âm thanh sắc gọn vang lên như một phát súng trong không gian kín.

    "Để tôi—"

    "Đừng chạm vào!"

    Tiếng Cố Ngôn vang lên cùng lúc, nhưng đã muộn.

    "A..."

    Một mảnh thủy tinh mỏng, sắc như dao mổ, cứa gọn vào ngón tay trỏ của Thẩm Hạ — ngón tay cô thường đeo chiếc nhẫn bạc.

    Máu lập tức trào ra, đỏ tươi, nhỏ giọt xuống sàn trắng, tạo thành một hình ảnh tương phản đến tàn nhẫn.

    Chưa đầy hai giây sau, Cố Ngôn đã ở bên cạnh cô.

    Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đứng dậy và đưa thẳng tới bồn rửa.

    Dòng nước lạnh xối qua vết thương, cuốn trôi lớp máu đầu tiên.

    Anh tắt vòi nước, kéo ghế đẩu lại.

    "Ngồi yên."

    Không phải yêu cầu.

    Là mệnh lệnh.

    Anh quay đi, trở lại ngay lập tức với hộp sơ cứu y tế chuyên dụng.

    Những động tác của anh nhanh, chính xác, không thừa một nhịp.

    Dưới ánh đèn bếp, đôi tay thon dài với khớp xương rõ ràng thao tác với bông gạc và panh y tế một cách thuần thục — đẹp một cách lạnh lẽo.

    "Sẽ xót."

    Anh nói, không ngẩng đầu.

    Khi bông gạc tẩm cồn chạm vào vết cắt, Thẩm Hạ rụt tay theo phản xạ.

    Bàn tay Cố Ngôn lập tức siết lại, giữ cố định cổ tay cô.

    "Đừng cử động."

    Giọng anh trầm và lạnh.

    "Nếu cô giãy, vết rách sẽ sâu hơn."

    Anh nói sự thật.

    Không có ý an ủi.

    Nhưng bàn tay giữ lấy cô lại vô cùng chắc chắn, như thể sợ cô đau thêm dù chỉ một milimet.

    Anh làm sạch vết thương, kiểm tra độ sâu, rồi bắt đầu băng bó.

    Từng vòng gạc trắng được quấn đều đặn quanh ngón tay cô, gọn gàng đến mức gần như...

    đẹp.

    Mũi Thẩm Hạ bỗng cay xè.

    "Xin lỗi," cô nói khẽ.

    "Chỉ là một cái ly thôi..."

    Động tác của Cố Ngôn khựng lại.

    Chỉ một nhịp.

    Bàn tay cầm kéo của anh run lên rất nhẹ — một dao động nhỏ đến mức nếu không phải là người đang được anh chạm vào, cô đã không thể cảm nhận được.

    Anh cắt băng gạc.

    Nhưng không buông tay cô ra.

    "Tôi ghét những thứ dễ vỡ," Cố Ngôn nói, mắt vẫn nhìn vào ngón tay được băng bó.

    "Vì khi chúng vỡ, dù có ghép lại thế nào, cũng để lại vết nứt."

    Ba năm trước.

    Một hiện trường khác.

    Một thứ đã vỡ ngay trước mắt anh.

    "Nhưng tôi không phải thủy tinh," Thẩm Hạ nói.

    "Tôi là cảnh sát."

    "Cô là con người."

    Anh ngắt lời.

    Anh đứng dậy, cúi người xuống, hai tay chống lên mép bàn, giữ cô trong một khoảng cách vừa đủ an toàn — và không thể trốn tránh.

    Mùi bạc hà và thuốc sát trùng bao trùm lấy cô.

    "Và con người thì biết chảy máu."

    Giọng anh thấp xuống.

    "Nhiệm vụ của cô là tìm ra kẻ cầm dao.

    Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo cô không chết vì mất máu trước khi tìm ra hắn."

    Ngón tay anh khẽ vén lọn tóc bên má cô ra sau tai.

    "Tay tôi chỉ quen cầm dao mổ," anh nói chậm rãi.

    "Nhưng nếu cô cần, nó có thể làm rào chắn."

    Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan không khí.

    Email mới.

    Người gửi: Ẩn danh.

    Tệp đính kèm: Symphony_No.1.mp3.

    Cố Ngôn nhấn Play.

    Tiếng piano vang lên — chậm, trầm, u tối.

    Adagio.

    Rồi một âm thanh khác chen vào.

    Xoẹt.

    Phập.

    Xoẹt.

    Tiếng kim loại rạch vào da thịt ướt át.

    Tiếng máu nhỏ giọt.

    Nhịp nhàng.

    Có chủ ý.

    Và bên dưới tất cả — tiếng thở.

    Nhanh.

    Nông.

    Đau đớn.

    Nạn nhân còn sống.

    Ngón tay được băng bó của Thẩm Hạ bỗng đập thình thịch.

    Không phải vì vết cắt.

    Mà vì cô đang cảm nhận nỗi đau của người trong băng ghi âm.

    Sự thấu cảm — món quà cũng là lời nguyền.

    Giọng nói méo mó vang lên ở cuối đoạn ghi âm:

    "Bác sĩ Cố... anh băng bó đẹp lắm.

    Nhưng liệu anh có đủ băng gạc cho tác phẩm tiếp theo của tôi không?"

    Tin nhắn hiện lên ngay sau đó.

    23:15.

    "Buổi hòa nhạc đầu tiên.

    00:00.

    Khoa Cấp cứu — Bệnh viện Tim mạch Giang Nam."

    Vết cắt này chỉ là khúc dạo đầu.

    Bản giao hưởng máu vừa mới bắt đầu.
     
    Bản Áo Pháp Y: Giải Mã Nhịp Tim
    CHƯƠNG 6: BẢN GIAO HƯỞNG MÁU


    Đồng hồ trên bảng điều khiển xe cảnh sát nhảy sang 23:45.

    Chiếc Land Rover màu đen của Cố Ngôn xé toạc màn mưa, lao đi như một con thú điên trên đại lộ vắng người.

    Cần gạt nước quét liên hồi, để lại những vệt mờ nhòe như một cuộn phim bị trầy xước.

    Thẩm Hạ ngồi ở ghế phụ, tay bám chặt vào tay nắm cửa.

    Cô không nhìn ra ngoài đường, mà nhìn chằm chằm vào đồng hồ điện tử trên taplo.

    Mười lăm phút.

    Mỗi con số nhảy xuống là một nhát búa nện vào lồng ngực.

    "Đừng căng thẳng," giọng Cố Ngôn trầm thấp vang lên.

    Anh không rời mắt khỏi con đường trơn trượt phía trước.

    "Nếu hắn muốn chúng ta xem một buổi biểu diễn, hắn sẽ không kết thúc nó trước khi khán giả đến."

    Thẩm Hạ nuốt khan.

    "Nhưng hắn nói 00:00.

    Bệnh nhân 404 bị ám ảnh cưỡng chế về thời gian.

    Hắn không bao giờ sai hẹn.

    Và hắn cũng không cho phép ai đến muộn."

    Cố Ngôn siết nhẹ vô lăng.

    Trong khoảnh khắc, chiếc xe hơi lạng đi vì phải tránh một vũng nước lớn.

    Anh lập tức lấy lại thăng bằng, nhưng Thẩm Hạ nhận ra nhịp thở của anh đã thay đổi – ngắn hơn, gấp hơn.

    Bệnh viện Tim mạch Giang Nam hiện ra phía trước, trắng toát và sừng sững trong màn mưa, như một khối cẩm thạch lạnh lẽo dành cho người chết.

    23:55.

    Xe phanh gấp trước sảnh Khoa Cấp cứu.

    Cả hai lao xuống xe.

    Im lặng.

    Sự im lặng không tự nhiên.

    Thông thường, Khoa Cấp cứu là nơi ồn ào nhất bệnh viện: còi xe cứu thương, tiếng băng ca, tiếng bác sĩ quát tháo, tiếng người nhà khóc lóc.

    Nhưng đêm nay, tất cả như đã bị một bàn tay vô hình bấm nút mute.

    Sảnh chờ trống trơn.

    Quầy tiếp tân không một bóng người.

    Đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy, hắt xuống sàn gạch những mảng sáng tối chập chờn.

    "Đội trưởng Lý đâu?"

    Thẩm Hạ thì thầm.

    Cố Ngôn không trả lời.

    Anh đứng khựng lại.

    "Có mùi."

    Anh hít sâu một hơi.

    Mùi thuốc sát trùng quen thuộc đã biến mất.

    Thay vào đó là một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn đến buồn nôn.

    Thẩm Hạ cũng nhận ra.

    Hoa huệ tây.

    Mùi hương của tang lễ.

    "Hướng này."

    Cố Ngôn rút súng, ra hiệu cho cô đi sát sau lưng.

    Hành lang khu Tiểu phẫu tối hơn hẳn.

    Mùi hoa huệ càng lúc càng đậm, như thể ai đó cố tình đổ cả một lọ tinh dầu tang tóc xuống nền nhà.

    Cuối hành lang, cửa Phòng Tiểu phẫu số 1 khép hờ.

    Một dải ánh sáng vàng vọt tràn ra ngoài, kèm theo âm thanh quen thuộc.

    Tích...

    Tích...

    Tích...

    Tiếng monitor theo dõi nhịp tim.

    Chậm rãi.

    Đều đặn.

    Cố Ngôn đá tung cánh cửa.

    "Cảnh sát đây!

    Giơ tay lên!"

    Không có ai giơ tay.

    Căn phòng tiểu phẫu đã bị biến thành một sân khấu.

    Trên bàn mổ, một cô y tá trẻ nằm bất động.

    Bộ đồng phục trắng bị nhuộm đỏ ở ngực trái.

    Trên áo, thẻ tên vẫn cài ngay ngắn: Nguyễn Minh – Ca trực đêm.

    Xung quanh bàn mổ, hàng chục bó hoa huệ tây trắng muốt được xếp thành vòng tròn, như những khán giả câm lặng.

    Nhưng thứ khiến người ta rợn tóc gáy không phải là máu.

    Y tá Minh chưa chết.

    Lồng ngực cô vẫn phập phồng yếu ớt.

    Đôi mắt mở trừng trừng, đồng tử giãn lớn, phản chiếu ánh đèn phẫu thuật.

    Cơ thể hoàn toàn bất động – Succinylcholine.

    Một dây truyền dịch cắm ở cổ tay.

    Nhưng không phải để truyền thuốc.

    Máu.

    Dây truyền được dẫn qua giá treo, nhỏ giọt xuống một chiếc trống định âm (timpani) đặt ngay bên dưới.

    Tỏng.

    Bùm.

    Âm thanh trầm đục vang lên qua hệ thống loa phòng mổ, giống nhịp tim của một sinh vật khổng lồ.

    Tỏng.

    Bùm.

    Chậm rãi.

    Chính xác.

    Adagio.

    Trên màn hình monitor, nhịp tim hiển thị: 40.

    "Hắn dùng máu để giữ nhịp," Thẩm Hạ thì thào, tay run lên.

    "Cô ấy...

    đang nghe máu của chính mình."

    Cố Ngôn lao tới bàn mổ.

    "Khóa van truyền dịch!"

    Thẩm Hạ làm theo.

    Dòng máu ngừng lại.

    Tiếng trống tắt.

    Ngay lập tức—

    Bípppppp!

    Nhịp tim tụt dốc: 40...

    30...

    20...

    "Không!"

    Cố Ngôn gầm lên.

    "Hắn đã cải biến máy tạo nhịp.

    Nếu phá nhịp đột ngột, nó sẽ phóng điện triệt tiêu xung tim tự nhiên!"

    Hắn không tạo ra máy để cứu người.

    Hắn tạo ra nó để trừng phạt kẻ phá vỡ nhịp điệu.

    "Mở lại van!"

    Cố Ngôn hét.

    "Ngay!"

    Thẩm Hạ run rẩy mở van.

    Tỏng.

    Bùm.

    Nhịp tim quay về 40.

    "Tôi cần hai phút," Cố Ngôn nói, giọng lạnh như dao mổ.

    "Giữ nhịp.

    Đừng nhanh.

    Đừng dừng."

    Anh nhìn thẳng vào cô.

    "Cô phải trở thành metronome của hắn."

    Thẩm Hạ gật đầu.

    Cô đặt tay lên con lăn nhựa.

    Dưới đầu ngón tay, dòng máu ấm nóng chảy qua – không chỉ là máu, mà là thời gian sống còn.

    Cố Ngôn rút dao mổ.

    Ánh thép lóe lên.

    Thiết bị gắn gần nút xoang nhĩ.

    Một sai sót nhỏ...

    Một hình ảnh cũ vụt qua trong đầu anh.

    Một monitor từng im bặt.

    Một nhịp tim không bao giờ quay lại.

    Anh nén nó xuống.

    "Chuẩn bị," anh thì thầm.

    Thẩm Hạ đếm nhịp theo hơi thở.

    "Một... hai... ba..."

    Tỏng.

    Đỉnh sóng R hiện lên trên màn hình.

    "Bây giờ."

    Phập.

    Sợi dây đỏ bị cắt.

    Một giây im lặng chết chóc.

    Rồi—

    Bíp...

    Bíp...

    Bíp...

    Nhịp tim: 60.

    Y tá Minh thở mạnh.

    Nước mắt trào ra từ khóe mắt nhắm nghiền.

    Thẩm Hạ khuỵu xuống sàn.

    Toàn thân rã rời.

    Cố Ngôn tựa vào bàn mổ.

    Dao mổ dính máu trong tay.

    "Làm tốt lắm," anh nói khẽ.

    Thẩm Hạ ngẩng lên—

    Và đông cứng lại.

    Trên bức tường phía sau lưng Cố Ngôn, giữa những bó hoa, một dòng chữ viết bằng máu còn đang nhỏ giọt:

    BẢN GIAO HƯỞNG SỐ 1: HOÀN THÀNH.

    HẸN GẶP LẠI Ở CHƯƠNG 2: ANDANTE.

    Bên dưới là một tấm ảnh polaroid.

    Thẩm Hạ đang ngủ trên sofa tại "Pháo đài trên không".

    Góc chụp từ trần nhà.

    Góc ảnh hiển thị thời gian điện tử: 21:15.

    Gương mặt Cố Ngôn tái đi.

    "21:15..."

    Anh thì thầm.

    Đó là lúc anh đang kiểm tra thiết bị nghe lén.

    Hắn không chỉ quan sát.

    Hắn đã ở đó.
     
    Back
    Top Dưới