-Đệ vẫn giỏi hơn ta-Trần Hoảng bật cười, vỗ tay tán thưởng
Quang Khải khẽ nhướng mày, lắp tên vào cung, giọng điềm đạm:"Hoàng huynh đừng quá lời, một chút tài mọn sao thể so bì với người."
Trần Hoảng mỉm cười, đặt tay lên vai y, ánh mắt lại vô tình hướng ra xa.
-Khi nào mới định có cháu cho thượng hoàng đây
Quang Khải thoáng khựng lại, nhưng nhanh chóng giương cung, buông một mũi tên trúng giữa bia.
Giọng cất lên, vẫn bình thản mà sắc lạnh: " Đệ nào may mắn như Thái tử , sớm đã tìm được ý trung nhân."
Trần Hoảng bật cười, nhưng không tiếp lời ngay.
Chỉ sau một thoáng trầm ngâm, y mới chậm rãi nói:
-Ta nghe nói, Phụ hoàng đã sắp đặt cho đệ một mối lương duyên môn đăng hộ đối."
Bàn tay cầm cung của Quang Khải siết lại trong thoáng chốc, nhưng giọng nói vẫn bình thản như gió thoảng:"Đệ đã nghe rồi."
Hoảng gật gù rồi quay về cung.
Mới đây Huynh ấy còn đưa cả Trần Thị Thiều về cung đến gặp y vả lại Hoảng còn là thái tử nối ngôi mang nặng cả cơ đồ trên lưng ,có lần Trần Hoảng còn kể gặp được Thiều là phúc lớn của đời y, không có Thiều có lẽ y cũng chẳng sống nổi.Quang Khải đưa mắt nhìn ra xa, trên cành bạch đàn còn có đôi chim nhạn vẫn đang quấn quýt nhau chẳng rời.
Liệu y có được như Trần Hoảng có một cuộc sống tươi đẹp bên người con gái y yêu được như đôi chim kia có thể bên nàng ấy mà chẳng rời.
Sáng hôm ấy, cả Ngự trù phòng nhộn nhịp kẻ ra người vào, tất bật chuẩn bị cho ngày sinh thần của Thái tử Trần Hoảng theo lệnh của Quan gia.
Sinh thần của Thái tử lại rơi vào tiết trời giá rét, vì thế mọi sự đều phải gấp rút hoàn tất trước khi cơn mưa mùa đông đổ ập xuống, phá hỏng buổi yến tiệc quan trọng này.
Ở một góc khác của hoàng cung, Trần Quang Khải vẫn như thường lệ, lặng lẽ đến trường bắn cung.
Từng mũi tên lao đi xé gió, nhưng chẳng thể nào xua tan được nỗi cô độc đeo bám y bấy lâu.Những người thân thương nhất đều lần lượt rời xa y.
Mẫu thân qua đời khi y mới mười tuổi, rồi đến nàng—người con gái duy nhất mà số phận ban tặng cho y cũng biến mất vào năm định mệnh ấy.
Liệu còn có thể tìm lại không?
"..."
-Nào cùng chúc cho Hoàng Đế đại Việt tương lai của chúng ta nào.
Tiệc mừng ngày sinh thần của Thái Tử đã được bắt đầu rồi , Trần Quang Khải vừa cùng vài ba tên quan lại say khướt trò chuyện bên bàn tiệc.Rượu cay nồng chảy qua cổ họng, Quang Khải tựa lưng vào ghế, hơi thở nóng rực vì men say.
Buổi tiệc mừng thọ Thái tử vốn náo nhiệt, nhưng trong mắt chàng lại chỉ có những chén rượu nhạt nhẽo và những tiếng cười xã giao vô vị.Quang Khải cầm chén rượu lên, định uống cạn thì một bàn tay vô tình lướt qua, va nhẹ vào khuỷu tay y.
Chén rượu nghiêng đi, thứ chất lỏng sóng sánh đổ xuống, loang nhanh trên vạt áo chàng.
Một mảng vải thẫm lại, hương rượu nồng nàn phả ra.Quang Khải nhíu mày, đặt chén xuống bàn.
Người lỡ tay làm đổ vội cúi đầu xin lỗi, nhưng y chẳng buồn để tâm, chỉ đứng dậy, vẫy tay gọi một thị vệ gần đó:"Trở về cung, mang áo mới đến cho ta."
- tên Thị vệ kính cẩn vâng dạ, vội vã rời đi.
Sau biến cố năm ấy, Phụng Dương được Thái Tông nhận làm nghĩa nữ, ban cho cung riêng mang tên Vĩnh Hoa Cung—một tòa cung điện tuy không quá lộng lẫy như chốn ở của hoàng hậu hay công chúa, nhưng vẫn đủ để nàng có một cuộc sống yên ổn trong cung.Dưới sự dạy dỗ của cung nhân và phu nhân trong cung, nàng học lễ nghi, thi thư, cầm kỳ thi họa.
Người trong cung thường khen nàng dịu dàng mà đoan chính, cốt cách thanh nhã như sương mai, nhưng chỉ có nàng mới biết, trong lòng mình vẫn có một khoảng trống không thể lấp đầy.
Có đôi lúc, nàng cũng nghe người trong cung nhắc đến Trần Quang Khải—vị Chiêu Minh Vương tài hoa hơn người, nay đã không còn là thiếu niên của năm nào.
Nhưng nàng chỉ im lặng.
Cái tên ấy, nàng không dám hỏi, không dám tìm, cũng chẳng biết phải đối mặt thế nào.
Mấy năm trôi qua, hoa nở rồi hoa lại tàn.
Nàng cứ thế lớn lên trong Vĩnh Hoa Cung, an tĩnh mà lặng lẽ, như một cánh hoa trong gió, không biết sẽ theo chiều nào mà rơi xuống.
Buổi tiệc mừng thọ sinh Thái tử Trần Hoảng đã dần tàn.
Phụng Dương vốn không phải người thích ồn ào nên không khí rộn ràng ban nãy dường như chẳng chạm đến tâm tư nàng.Sau khi hành lễ xong, nàng nhanh chóng rời khỏi đại điện.
Nhưng khi vừa bước ra ngoài, một cung nữ hớt hải chạy đến, cúi người hành lễ rồi nói:
— Vượng nương có lệnh! sai nương tử mang vật này đến giao tận tay Tả Tướng quân.
Phụng Dương khẽ nhíu mày, nhận lấy hộp gấm từ tay cung nữ.
Được giao một việc như thế này hẳn không phải chuyện nhỏ, nàng không dám chậm trễ, vội vã men theo hành lang dài, hướng về phía cung của vị quan kia.Nhưng cung cấm vốn rộng lớn, hành lang chằng chịt, nàng lại ít khi ra ngoài, chẳng mấy chốc mà lạc đường.
Nàng nhẹ nhàng bước qua các hành lang rực rỡ ánh đèn lồng.
Hoàng cung bao năm vẫn thế, nhưng lại không hoàn toàn như trước.
Những con đường dài ngoằn, những tòa cung điện cao rộng, mỗi góc đều mang một dáng vẻ uy nghiêm mà nàng chưa từng thuộc hết.Bước chân vô thức dẫn nàng đến một tòa cung điện có phần xa lạ.
Nơi này tuy đã được trùng tu nhưng vẫn giữ vẻ tịch mịch.
Nàng khẽ chau mày, tự hỏi sao mình chưa từng để ý đến nơi này.
Cơn gió đêm se lạnh lướt qua, nàng kéo áo choàng sát người, toan quay đi thì bất chợt nghe thấy một âm thanh khe khẽ vọng ra từ gian phòng gần đó.
Ánh nến hắt qua khe cửa, lay động nhè nhẹ.
Nàng vốn không phải kẻ hiếu kỳ, nhưng đôi chân lại bất giác tiến lên.
Ánh mắt vô thức hướng về phía bên trong.
Một nam nhân đang đứng trước án thư, trên bàn còn vương mùi rượu.
Chàng cởi bỏ áo ngoài, chỉ còn lớp y phục lót khoác hờ, để lộ thân hình rắn rỏi.
Ánh sáng lờ mờ soi rõ một vết sẹo mờ kéo dài từ vai xuống ngực.
Dáng người ấy, đường nét ấy... vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.Phụng Dương nín thở.Một thoáng bối rối dâng lên trong lòng nàng.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, giọng nói trầm thấp của nam nhân ấy vang lên.
-Ai đó ?-Quang Khải nhíu mày, bàn tay theo bản năng siết chặt mảnh gỗ nhỏ bên thắt lưng.
Y xoay người nhanh chóng, ngỡ có thích khách nên bước vội ra, không kịp chỉnh lại y phục.Phụng Dương giật mình, hồn vía như muốn bay đi.
Nàng biết mình không nên ở lại lâu hơn.
Trong phút chốc, nàng cúi đầu, lắp bắp:"Thần nữ...
đi nhầm đường..."
Nói rồi, nàng vội xoay người, tà váy lướt nhẹ trên nền đá lạnh.
Trong phòng, Quang Khải dừng lại, ánh mắt trầm ngâm nhìn theo bóng dáng vừa khuất.
Y cúi đầu, siết nhẹ mảnh gỗ từ con bướm đồ chơi gỗ y đã tặng, chỉ biết sau trận hoả hoạn , y tỉnh dậy đầu đau dữ dội kí ức dường như đã mất đi, chỉ thấy Hoàng Hậu Thuận Thiên nhưng chưa hề nhắc gì đến cô bé ngày ấy với y cả, phụ mẫu chỉ nói lúc được cứu Trần Quang Khải luôn cầm chặt mảnh gỗ nhỏ xém cạnh chẳng biết từ đâu .
Từ đó y xem mảnh gỗ như vật hộ mệnh-luôn mang theo người nhưng dù vậy một chút cảm xúc gì đó vẫn còn đọng lại , nhưng y chẳng thể nhớ nỗi .
Chính vậy bao năm qua, Trần Quang Khải vẫn kiếm tìm một bóng hình.
Nhưng trong men rượu đêm nay, tất cả dường như chỉ là một ảo ảnh.