Cập nhật mới

Khác Bách Niên Ái Hà [ dã sử Việt Nam ]🎋

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
368315170-256-k517354.jpg

Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Tác giả: HaDien011
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình yêu - hai chữ ngắn ngủi, nhưng lại tựa sương khói mong manh, dễ chạm mà khó nắm.Thoảng qua lòng người tựa mộng chưa tàn!

Trọn đời trọn kiếp chỉ muốn nói với nàng :"Ta nhớ ra rồi."

Hạ Dương thoáng bóng tàn đông,
Một lần lướt mắt, nghìn trông chẳng gần.

Trà sen thoảng chút hương trầm,
Người quên hay nhớ... chỉ cần lòng ta.

"Kiếp sau xin được làm chồng vợ như xưa".

-Chiêu Minh Đại Vương Trần Quang Khải-

☀️ Tác giả :

- Hạ Diên [Hn]
- Hiểu Yên [Qn]

☀️Thể loại : Dã Sử , tình cảm
☀: Chưa hoàn thành

~ Đây là tác phẩm dã sử đầu tay của bọn mình, vẫn còn nhiều thiếu sót về từ Hán Việt cũng như cách hành văn chưa thật sự trau chuốt.

Do vốn từ chưa quá phong phú, có thể sẽ có một số từ ngữ lặp lại.

Bọn mình rất mong nhận được sự ủng hộ và góp ý từ các bạn để truyện ngày càng hoàn thiện hơn!

📌 Lưu ý:

-Tất cả tình tiết trong truyện đều là hư cấu, được xây dựng theo ý tưởng của tác giả.

-Đây không phải tài liệu tham khảo lịch sử, mong các bạn đón đọc với tâm thế thoải mái và không đánh đồng với tư liệu chính thống.

📸 Ảnh bìa được lấy từ Pinterest và đã chỉnh sửa lại.



trầnquangkhải​
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Mở đầu🍁


Chương này mình muốn giải thích tên truyện, giới thiệu nhân vật, tên và vài lời của mình ạ !

•TÊN TRUYỆN

-Bách (百): Trăm , một trăm

-Niên (年): Năm

-Ái (愛): Yêu , tình yêu

-Hà (河): Sông , nước

BÁCH NIÊN ÁI HÀ : là Trăm năm tình yêu vẫn lai láng như sông nước

- tớ phải chọn siêu lâu mới tìm được tên ưng ý với lại rất hợp với câu chuyện tình yêu son sắc của Chiêu Minh Đại Vương và Công Chúa luôn 🎋

• NHÂN VẬT

- Phụng Dương Công chúa và Chiêu Minh Đại Vương Trần Quang Khải ♡

- Phụng Dương Công chúa tài sắc vẹn toàn cầm kì thi họa là con nuôi của Thái Tông Trần Cảnh có cha là Khâm Thiên Đại Vương Trần Nhật Hiệu ( Em trai Trần Thái Tông ) mẹ là Tuệ Chân phu nhân.

- Chiêu Minh Đại Vương Trần Quang Khải là người đức cao vọng trọng từ nhỏ đã bộc lộ khí chất thông minh , chàng là con trai của Vua Trần Thái Tông và Hiển Từ Thuận Thiên Hoàng Hậu ( Em trai Trần Thánh Tông Trần Hoảng)

♡ Vài lời nhắn tớ muốn gửi đến bạn đọc ♡

- Vì mới bắt tay vào viết truyện khá sớm nên những từ ngữ tớ dùng trong truyện sẽ có phần không hay và không khái quát trọn ý được vì vậy nên nội dung truyện sẽ còn chưa miêu tả được hết như những gì tớ mong muốn cho lắm vậy nên tớ sẽ cố gắng cải thiện trình độ của bản thân 🌸 ! tớ xin chân thành cảm ơn !
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 1 : Thiều Hoa


Dã hữu thiều hoa hồn vị lão,

Nhất ban sinh ý bất ngôn trung [ "Xuân mộ" ]

Năm Nguyên Phong thứ 1

Một mùa xuân nữa lại đến, nhánh bạch mai hoa đã nở rộ trắng xóa cả một khoảng thềm phía trước cung Chiêu Minh, bầy sáo xuân vẫn đang hót từng tiếng long lanh .

Mùa xuân thật sự đã đến với Đại Việt rồi !

"Ríu rít ! ríu rít !"

"Loạt soạt......"

- Ai đó?

Kẻ nào đang núp trong bụi tú mai!

Là ai mau bước ra đây!

- A!

Chiêu Minh vương đây rồi , ngài chạy nhanh quá nô tì theo không kịp mất. – Đám cung nữ vừa chạy theo vừa thở hồng hộc nói.

"Loạt xoạt"

- Nghe ta nói không, còn dám nấp trong đó, mau xuất đầu lộ diện đi!

Trần Quang Khải nói lớn rồi cầm lấy cành mận trắng lay nhẹ, bất chợt một bàn tay nhỏ lấp ló thoắt ẩn thoắt hiện trong bụi làm hắn không khỏi hoang mang.

"Meow, meow"

- Này Mướp đừng kêu lớn chứ !!!

Là tiếng một đứa bé gái.

Khải lại lấy cành mận và vạch chỗ lá um tùm của bụi tú mai ra, xuất hiện trước mặt Khải là cô bé khoảng chừng 6, 7 tuổi đang ôm lấy con mèo trắng toát như bông tuyết, khoác bộ giao lĩnh màu vàng nhạt với họa tiết hoa sen màu trắng được khâu may rất điệu nghệ, quanh cổ nàng khoác chiếc khăn choàng bằng bông lấm lem chút bụi, mái tóc đen huyền được búi gọn gàng bằng chiếc trâm lấp lánh ánh vàng, đính trên đó là những viên ngọc màu xanh ngọc bích.

Ngoại hình như vậy chắc chắn không phải là nữ nhi bình thường.

Khải nhìn chằm chằm một hồi lâu, trong lòng vẫn không giấu nổi sự ngạc nhiên, tay ngẩn ngơ đánh rơi cành cây lúc nào không hay.

Cô bé hoảng hốt ôm chặt tiểu bạch miêu của mình lại, không dám ngước mặt lên nhìn lấy người đối diện.

- Chẳng phải là con gái của Khâm Thiên Đại Vương sao – Nữ quan đứng cạnh đó trả lời,cả bọn thì hầu đều bàn tán

- Là con của chú Hiệu sao?

- Vâng ạ.

- Nào mau đỡ công chúa nhanh lên, các ngươi còn đứng đó làm gì thế hả?

Người nữ quan quát mạnh đám nô tì phía sau.

- Em tên gì? – Khải ngại ngùng hỏi.

- Dạ thưa.... là Phụng Dương ạ.

Khải tiến lại gần đưa bàn tay mình về Phụng Dương : "Đứng dậy nào!''.

Phụng Dương đỏ mặt một tay nắm lấy cánh tay Quang Khải đang chìa ra phía trước một tay ôm con mèo Mướp đứng dậy.

Bỗng cả thảy cung nữ đồng thanh cất tiếng:

- Nô tì khấu kiến Bệ hạ, chúc bệ hạ vạn phúc kim an!

Nghe tiếng,Trần Quang Khải giật mình quay đầu sang rối rít: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng, chúc phụ hoàng vạn phúc kim an!"

- Con chúc...chúc Bệ hạ vạn phúc kim an ạ. – Phụng Dương cũng lo lắng mà đáp

- Phụ Hoàng, con thật thất lễ!

Đã làm người phải đợi lâu rồi.

Trần Thái Tông mặt nghiêm nghị lo lắng dò hỏi- Con đứng lên đi, chuyện đó ta không để tâm đâu.

Này Dương, sao người cháu lấm lem bùn đất thế này, vừa nãy có chuyện gì?

- Thưa!

Vừa lúc nãy nhi thần thấy trong bụi tú mai có tiếng động lạ nên lại gần thì thấy Phụng Dương đã thành ra như thế này.

Trần Thái Tông mặt nghiêm nghị lo lắng dò hỏi: "Nào Dương, cháu giải thích cho ta nghe xem".

- Thưa Bệ Hạ lúc nãy vì mải đuổi theo con Mướp mà cháu phải vào trong bụi cây kia bế nó ra ngoài!

Đã làm Bệ Hạ lo lắng, con thật vô lễ quá xin Bệ Hạ tha thứ cho.

- Cháu không sao là tốt rồi. – Thái Tông xoa đầu cô cháu gái nhỏ hiểu chuyện.

Bỗng từ đâu Phụng Dương liền quay mặt hớn hở kêu lớn : "Phụ thân, phụ thân đây rồi!".

Tất cả người trong cung đều quay đầu, lại thấy Khâm Minh Đại Vương hớt hải chạy vào Điện Trường An:

- Con bé này con đi đâu thế hả ?

Làm cha kiếm mệt cả người. –Trần Nhật Hiệu nhìn với ánh mắt giận dữ nói

Phụng Dương bối rối ôm con mèo nhỏ cúi gằm mặt xuống đất.

Khải thấy vẻ mặt buồn tủi của nàng thì bất chợt lên tiếng: "Đại Vương!

Đại vương hiểu nhầm rồi, là con rủ Phụng Dương đến đây chơi".

Tất cả đều ngơ ngác trố mắt nhìn chàng Chiêu Minh vương nhỏ tuổi với ánh nhìn khó hiểu, chẳng phải là Phụng Dương đi lạc đến đây sao, Phụng Dương đang cúi mặt cũng lập tức nhìn Quang Khải, trong lòng không khỏi thắc mắc : "Tại sao, tại sao người này lại nói dối để bảo vệ ta cơ chứ".

- A Bệ Hạ!

Nãy giờ thần mãi luyên thuyên nên đã quên chào hỏi ngài kính cẩn, mong Bệ hạ đây thứ lỗi cho!

Trần Thái Tông lại phẩy tay bỏ qua , rồi à lên một tiếng: "Nãy giờ ta vẫn chưa nói cho các con biết tại sao ta lại đến đây, ta và Khâm Minh Đại Vương đây phải khởi hành đến biên ải Chi lăng.

Có lẽ vì vậy nên phải đi xa 3 tháng, xét thấy Trần Quang Khải con đây và Phụng Dương trạc tuổi nhau có thể kết bạn bè nên nay trong mấy tháng đi xa ta muốn con thay ta với Khâm Minh Đại Vương Trần Nhật Hiệu và mẫu thân của Phụng Dương chăm sóc con bé, con thấy thế nào?"

Quang Khải không chần chừ nắm lấy tay Phụng Dương mà oai vệ nói:

- Phụ Hoàng đã nói con xin nghe theo, con sẽ dốc hết lòng chăm sóc Phụng Dương, xin Phụ hoàng, Đại Vương và Tuệ Chân phu nhân hãy cứ tin tưởng ở con-Vừa nói Quang Khải vừa vỗ ngực nói to

- Được, được, tốt lắm!

Ta luôn tin rằng con sẽ bảo vệ tốt con bé thay ta và cả Đại Vương.

Khâm Minh Đại Vương cũng cười lớn đặt tay lên vai Khải: "Ta giao con bé cho con".

- Phụng Dương, còn con thì sao?

- Vâng...vâng ạ

Khải quay mặt, bất ngờ kéo tay: "Dương ta cùng đến bên cạnh gốc bạch đào kia đi, ta muốn cho em xem cái này!"

- "Này chờ chút, Khải" Thái Tông nhìn đứa trẻ hiếu động rồi lắc đầu cười hiền
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 2: Hạ Dương


"Oa, đẹp quá".

Cảnh tượng trước mắt làm Phụng Dương choáng ngợp .

Dưới hồ Diên Hi những cánh mạch mai rơi lất phất xuống mặt hồ, vài con cá chép đỏ vẫy đuôi lăn tăn nép mình dưới cánh bèo đang trôi dạt theo dòng nước chảy.Những chú chim én bay lượn trên bầu trời, tạo nên những vệt dài trên nền trời xanh biếc

Trần Quang Khải vô định đưa đôi tay muốn gạt đi cánh hoa rơi trên mái tóc đen nhánh của nàng nhưng chợt rụt tay lại, Phụng Dương thấy thế nghiêng mặt về phía người đúng cạnh bỗng khuôn mặt bỗng ửng đỏ .

"Rất đẹp đúng không"-Quang Khải ngắm nhìn từng lọn của cô bé nhỏ lơ thơ bay trong gió lại bất giác cười .

bỗng nhiên y gác đôi tay lên thành cây cầu bắc ngang mặt sông: " Từ nay ta sẽ gọi em là Hạ Dương, Hạ trong mùa hạ và Dương là ánh mặt trời . em sẽ là ánh mặt trời của ta".

Phụng Dương lại ngước mắt nhìn lên ánh mặt trời cao vẫn còn đang lấp ló sau mấy đám mây trắng toát : "vâng ạ".

Bỗng đâu một nữ nô tì chạy đến bên hồ :

-Thưa Chiêu Minh Vương, Quan Gia có chuyện muốn mời hai người vào.

-Được rồi, ngươi lui đi !- Y quay mặt nhìn Phụng Dương : "Nào đi thôi !''

Khải chắp tay quỳ cung kính :"Phụ Hoàng cho gọi con!''

-Quang Khải đến nước này ta phải nói cho con một điều ! tình hình biên ải hiện tại rất căng thẳng vì vậy mà ta phải khởi hành sớm hơn dự kiến 5 ngày.

Ta mong con hiểu cho ta."

-Phụ Hoàng xin người đừng nói thế !

Việc bảo vệ giang sơn đất nước là trọng trách của của chúng ta, bá tánh Đại Việt đều nhờ cả vào họ Trần của ta, con không thể ngăn cản.

-Khải nhớ chăm sóc cho Dương thật tốt !

- Nhi thần xin ghi nhớ lời Phụ Hoàng.

-Được ta tin con .

Phụng Dương đứng đằng sau nghe vậy vội vàng hỏi : "Chiêu...Chiêu Minh vương, Bệ Hạ và phụ thân của Phụng Dương sẽ phải xuất phát đến biên ải sớm hơn dự tính 5 ngày sao ạ ?

-Phải !

Vì giang sơn nước nhà cũng không còn cách nào khác

Khải cúi người xoa lên đầu cô bé nhỏ rồi dùng tà viên lĩnh lau nhẹ giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô bé : " Nào đừng buồn nữa ! vào phòng của ta,ta cho em cái này !''

Phụng Dương tò mò nhìn y hồi lâu : " Là gì vậy ạ ?''.

-Là bí mật !

Bước vào phòng, Phụng Dương mắt mở to nhìn cái kệ tủ chạm khắc rồng phượng tinh xảo chạm khắc những hoa văn rồng phượng uyển chuyển đựng toàn sách là sách , đây là đống kiến thức mà một đứa trẻ chỉ mới 10 tuổi phải học sao .

Trần Quang Khải đến bên cái tủ cạnh cửa sổ lấy ra một con bướm làm bằng gỗ trên cánh là hoa văn được thiết kế tỉ mỉ đến từng đường vân đến mức có thể cũng phải thốt lên trầm trồ đây chẳng phải là một món đồ chơi làm bằng gỗ rẻ tiền.

-Thế nào,là từ gỗ trầm hương đó

-Thật sự rất đẹp ạ lại còn có mùi thơm nữa .-Phụng Dương ngẩng mặt nhoẻn mặt cười tươi đôi mắt đỏ hoe khi nào giờ cũng không còn nữa,nàng cầm lấy món đồ chơi từ tay Quang Khải ngắm nhìn mãi không thôi mà vẫn không biết từ khi nào y đã nhìn mình với ánh mắt yêu chiều khi nàng nhận được món đồ từ tay y, đó là món quà của anh Hoảng tặng y trong một lần đến phủ Thiên Trường, ngắm nhìn người cô bé mới gặp lần đầu nhưng đã khiến y xiêu lòng .
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 3: Thuận Thiên


Mặt trời cũng đã sớm tắt ở cung Chiêu Minh, vừa lúc chiều cả triệu binh lính của triều đình đều theo sự chỉ huy của Thái Tông Hoàng Đế xuất quân đến Chi Lăng ngay đúng giờ sửu, Phụng Dương vẫn còn ngồi ở cái xích đu gần hồ Diên Hi một tay đưa xích đu tay còn lại vẫn cầm con bướm gỗ với ánh mắt đượm buồn , nhánh bạch mai trắng ngần ngày nào cũng theo sự lạnh giá chiến tranh chẳng còn đọng lại giọt nắng vàng ngày nào chắc cũng chỉ còn vài ngày nữa mà rụng hết cả .

-Hạ Dương !

-Anh Khải ?

Phụng Dương nghiêng mặt sự lơ đễnh vài phút trước cũng biến mất.

-Em vào ăn cơm đi !

đừng ngồi đó nữa chẳng may đồ ăn ăn lại nguội mất

-Vâng

___________

Cả bàn thức ăn chỉ toàn sơn hào hải vị đều là món ngon cả nhưng nàng lại còn chẳng mảy may động đũa đến chỉ gắp lên vài cọng rau luộc bỏ vào chén .

-Đây đều là những do Hoàng mẫu* ta đích thân chỉ định ngự trù trong cung làm , em vẫn chưa hài lòng món nào sao.

( * Hiển Từ Thuận Thiên Hoàng Hậu mất năm 1248 nhưng để phù hợp với mạch truyện mình xin dời ngày mất mất lên 3 năm là năm 1251.)

-dạ không đều ngon cả cả ạ !

-Thưa Chiêu Minh vương và công chúa có Hiển Từ Thuận Thiên Hoàng Hậu đến thăm !

- Mẫu thân sao ?

-Khải giật mình

Thuận Thiên bước vào toát lên vẻ đẹp uy nghiêm tráng lệ đến khó tả trên người mặc y phục màu trắng ngà được thêu phượng hoàng và hoa sen ,còn đính thêm vài hạt ngọc châu sáng lóa .

-Mẫu thân người sức khỏe đang yếu còn đến đây nhăm con làm gì.

-Thằng bé này , nghe có con gái của Khâm Thiên Đại Vương đến cũng phải để ta gặp mặt con bé đã !

-Phụng Dương xin yết kiến hoàng hậu

-Ừm được, thế nào thức ăn vẫn ngon cả chứ , Dương có món nào cháu vẫn chưa vừa vị không ?

-vẫn ngon cả , người đã cất công chuẩn bị thức ăn cho con thật sự rất quý ạ !

Phụng Dương đi đến bên Thuận Thiên mặt cười vui vẻ nói, có lẽ ngoài Tuệ Chân phu nhân,Thuận Thiên có thể coi là người mẹ thứ hai của nàng trong hoàng cung , người ôn hòa , dịu dàng, lại dễ mến nhưng lại vì việc cướp ngôi Hoàng hậu từ Lý Chiêu Hoàng không thể không bị người ngoài đàm tiếu về danh phận .

Thuận thiên cúi người nhìn cô cháu gái nhỏ dễ thương mà chợt cười

-Phải mà sức khỏe của ta tốt đã đón con về cung ta mà chăm sóc , ta mong con hãy hiểu cho tình cảnh của ta !

-Vâng ạ

Một nha hoàn bước vào cất giọng : " Bẩm Hoàng Hậu , Cung Phi Vũ Thị có lời mời người đến thưởng thức trà hoa sen vừa được mang từ Phủ Diễn Châu về đây !

-Được rồi ngươi lui đi , nói với Cung phi ta sẽ đến .

Nàng nhẹ nhàng quay mặt : "Ta phải đi rồi ."

-Người đi cẩn thận

____________

nàng và Quang Khải cùng nhau ngồi trên chiếc xích đu nhỏ cạnh bờ hồ , tiếng gió lặng xao xác .Thuận Thiên Hoàng hậu vừa rời cung được chốc lát nàng quay mặt thắc mắc hỏi: " Anh Khải , Vũ phi là ai, em vẫn chưa từng nghe tới?"

-Là người thiếp mà cha ta lập đón về cung vào 2 năm trước , ta nghe mẫu thân kể lại rằng năm ấy Phụ Hoàng tuần du qua phủ Thiên Trường, xa giá dừng lại nghỉ ở làng Miễu.

Nghe tin vua đến, dân chúng liền đem lễ vật tới dâng và để tỏ lòng sùng kính, lúc ấy mới hỏi về chuyện nông tang, điều ngạc nhiên là người trả lời chẳng phải là các bô lão, chức dịch trong vùng mà là một cô gái trẻ được cử ra hầu đáp với hoàng đế.

Cô gái đó là Vũ Thị Vượng, còn gọi là Vượng Nương, hình dung yểu điệu, nhan sắc tuyệt trần, giỏi nghề canh cửi, chăm việc ruộng đồng, nổi tiếng cả vùng vừa đẹp người lại đẹp nết từ ngày ấy mà Phụ Hoàng đem lòng yêu mến nạp vào cung cho làm cung phi .

Dương à lên một tiếng khẽ đung đưa đôi chân nhỏ rồi lại khẽ liếc nhìn trộm y , đôi mắt y hơi có chút mang mác buồn hai tay đan vào nhau , Dương lại cất giọng : "Em biết quân tử như Hoàng Thượng có cưới năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình , như phụ thân của em cũng vậy nhưng ngẫm đi ngẫm lại vẫn cảm thấy tủi thân cho thân mẫu !''.

Khải cười nhẹ : " Phải em biết không, mẫu thân của ta từ khi có ta sức khỏe đã yếu đi nhiều rồi lại còn có bệnh liên miên, nhưng người chẳng bao giờ cho ta biết ,rồi từ khi Phụ Hoàng có thêm thê thiếp mới , người cũng chẳng bao giờ oán trách vì trước đây cũng là do Hoàng Thượng giáng Lý Phế Hậu xuống làm công chúa thì mẫu thân mới có được ta và cả hoàng huynh* , người luôn mang nỗi đau dằn vặt cũng chỉ vì cướp đi phu quân của em gái mà tính cách hoạt bát trước đây đều biến mất cả."

*( Trần Thánh Tông Trần Hoảng )

Phụng Dương gật gù một lần nữa liếc nhìn y rồi nắm lấy bàn tay y , Khải giật mình nhìn nàng ánh mắt khó hiểu nhưng rồi cũng lại cười nhẹ mà nắm lấy bàn tay nàng.

-Thưa Chiêu Minh Vương và Công chúa đã trễ lắm rồi !

Mời hai người vào trong trời đã tối sương đêm xuống sẽ rất lạnh ạ.

-Được rồi !

-Nào vào trong thôi

Nói rồi y nắm lấy tay Phụng Dương
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 4: Điềm thụy


Tối nay nàng sẽ ngủ lại trong phòng của Quang Khải , bước vào căn phòng nàng vẫn còn nghe được mùi hương thoang thoảng của tinh dầu và trầm hương, thật sự rất thơm .

Y cất giọng tối nay em cứ ngủ trên giường của ta , ta ngủ ở cái ghế kia cũng được.

-Ơ, anh Khải... anh Khải cứ nằm ở giường mình , Phụng Dượng nằm phía bên trong kia là đủ rồi.-Phụng Dương vừa nói vừa chỉ tay vào góc giường đằng kia mặt ủ rũ lại sợ Trần Quang Khải từ chối.

-Suỵt em vào ngủ đi, ta vào phòng thư án đọc chút sách rồi về ngay .

Khải nói rồi vươn tay lấy vài quyển sách trên kệ gỗ rồi đi mất , Dương vẫn ngồi trên chiếc giường của y trầm ngâm nhìn theo hình bóng y đi mất.

Tiếng gió lặng lại bắt đầu trỗi dậy kéo theo vài chiếc lá rơi xuống , rít một cái nàng lại ôm lấy cái gối được chuẩn bị từ trước , Bỗng nhiên ngọn đèn ở phía cửa sổ chập chờn rồi tắt ngấm đi,cả căn phòng đều tối om nhen nhóm cũng chỉ là ánh lửa trước cửa phòng đang nhạt dần đi, nàng rón rén liếc mắt nhìn qua cái cửa sổ nhỏ rồi lại lắc đầu mạnh chắc lại đang tưởng tượng thôi làm gì có những thứ như ma quỷ trên trần thế này.Chợt, ánh đèn thứ hai lại tắt , nàng sợ rồi .Các cung nô trong cung đều đã trở về chánh cung chỉ còn bọn thị vệ ngoài kia .

Nàng đứng phắt dậy bước ra khỏi phòng , bước chân dồn dập như ma đuổi .

Lúc này Khải vẫn còn ngồi nghiền ngẫm ở cái bàn sát kệ sách ở phòng thư án , Bất chợt nghe tiếng bước chân của ai đó , y cảnh giác nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai rồi lại lao đầu vào đọc cuốn sách vẫn còn dang dở.

-Anh....anh Khải !.- Y nghe tiếng nàng liền rời mặt khỏi quyển sách nhìn ra cửa phòng , tay nàng vẫn còn ôm chiếc gối , sụt sùi ánh mắt lại có chút long lanh như đang chực trào.Khải bối rối vội tiến lại gần

-Sao thế này ?

-Em thấy gió lớn lắm , đèn trong phòng cũng chập tắt , rồi còn có cái bóng trắng lướt ngang qua cửa sổ.

Quang Khải nghe vậy liền cười khẩy đáp : "Ma quỷ chỉ là chuyện viển vông không có thực, chỉ là lời truyền miệng dân gian thôi , nào đừng khóc nữa."

-Em không về phòng đâu

Khải thở dài : " Thôi được em cứ ở lại đây "

Y quay lại chiếc bàn giữa phòng thư án , Phụng Dương ngồi cạnh y rồi lại ngó nghiêng quyển sách y đang đọc nhưng chỉ đọc được vài chữ chứ chẳng hiểu gì mấy.

Loạt soạt

-Tiếng gì vậy,đêm tối thế này lại còn có tiếng động.- Dương nói rồi ôm chiếc gối nhỏ xích lại gần Trần Quang Khải thắc mắc hỏi

-Là ở cái xó cạnh chồng sách .

Trần Quang Khỉa đi đến chồng sách dưới đất đẩy nhẹ một cái, một con gián nhỏ nhảy ra bò thật nhanh

-Dương , cẩn thận đấy

-A,Là một con gián.Vậy mà em cứ tưởng vừa nói Phụng Dương vừa cầm lấy cái râu của nó rồi rồi tiến lại gần chỗ y

-Ghê quá , nàng vứt nó đi đi.

-Không đâu , Phụng Dương thấy nó cũng dễ thương mà, anh xem này.

- Ái đừngggggggg

-Gì chứ, đừng nói là......

Chiêu Minh Vương sợ gián đấy nhé.- Đôi mắt nàng đăm chiêu nhìn Quang Khải ngờ vực nàng vừa lấy tay che miệng cười vừa phe phẩy con gián nhỏ trước mặt y,

lúc này mặt Khải tái đi vì sợ miệng run cầm cập rồi lùi lại mấy bước nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh.

-Chỉ., chỉ..... là một loài sinh vật nhỏ , tại sao ta phải sợ cơ chứ,Hahaha.

- Mặt của Chiêu Minh Vương trắng toát cả rồi kia kìa đừng nói dối nữa

-Nào , em vứt nó điiiiiiiii.

-Được rồi được rồi, nhưng lúc Phụng Dương vứt nó rồi anh Khải đừng ở đây đọc sách nữa mà phải đi ngủ nhé.

Khải gật gù: " Được được"
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 5: Trung Khúc


Phụng Dương mắt nhắm mắt mở nhìn ra cửa sổ trong phòng , mặt trời cũng đã lên cao chiếu sáng đến cánh cửa phòng Quang Khải, nàng mở đôi mắt tròn dụi dụi vài cái thoát khỏi tấm chăn ấm ngó quanh nhưng chẳng thấy Quang Khải đâu liền bật dậy.

-Công chúa, nô tì đã chuẩn bị sẵn y phục cho hôm nay rồi ạ !

-Chiêu Minh Vương đâu rồi ?

Phụng Dương ngẩn người hỏi

-Thưa Công chúa , Chiêu Minh Vương đã được bảng nhãn Lê Văn Hưu đưa đến Quốc Học Viện* để học rồi ạ !

*(Quốc Tử Giám)

- Quốc học viện sao mình cũng muốn đến đó một lần.-Nàng với vẻ mặt hớn hở bật dậy khỏi giường

-Ơ nhưng........công chúa...

- Chị đừng lo ,Phụng Dương chỉ tới gặp anh Khải thôi !

-Vâng ạ !

Công chúa mau mang y phục vào kẻo muộn ạ !- Nữ nô tì đứng cạnh cung kính cúi đầu rồi gọi người mang y phục đến.

_________________

Nàng vận giao lĩnh màu hồng nhạt trên tay vuốt ve con mèo nhỏ cùng vài gia nô trong cung đi đến Quốc Tử giám, ánh nắng xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, chỉ vừa trải qua một ngày nhưng sao chẳng còn thấy sắc xuân nữa rồi , chắc cũng vì phiến quân ở biên ải mà mùa xuân năm nay chẳng thấy đâu.

-Công chúa , đã đến Quốc Học Viện rồi .

-Đây là Quốc Học Viện sao ,rộng quá

Nàng ngây người trước vẻ đẹp tráng lệ của nơi này, ngày trước cha nàng còn bảo đợi nàng đến 8 tuổi sẽ đưa đến đây để học lễ nghi phép tắc nhưng từ lúc 6 tuổi đã bộc lộ tài năng hơn những nữ nhân khác rồi .Bên cạnh Quốc Học Viện là hồ Giám và Văn Miếu Môn, tất cả đều được xây dựng vào thời Lý Nhân Tông nên cảm giác có phần cổ kính , các bức tường đều bám chút rêu xanh,Phụng Dương ngơ ngác nhìn , thường ngày trong phủ nàng đều được cha mời thầy về dạy riêng chứ chẳng bao giờ có cơ hội lui tới nơi này cả.

-A, anh Khải

Khải quay đầu thấy nàng bỗng nở nụ cười yêu chiều :

-Gì vậy ?

-Sao anh đi mà chẳng nói cho Phụng Dương biết thế !.-Phụng Dương nhìn y ,vẻ mặt có đôi phần trách móc .

-Thần tham kiến công chúa !

-A, chẳng phải người là bảng nhãn Lê văn Hưu đây sao, Phụng Dương nghe phụ thân nói qua rất nhiều nhưng chẳng bao giờ gặp cả !!

-Công chúa quá khen rồi.

-Anh..anh Khải đã học xong chưa ta cùng đi chơi có được không ?.

-Ta biết em rất muốn đi thăm thú đây đó trong hoàng thành nhưng ta đang bận lắm.

Bảng nhãn họ Lê nghe vậy liền lên tiếng: "Không sao, Chiêu Minh Vương cứ đi với công chúa,chúng ta cũng học xong chương cuối của lễ bộ thượng thư rồi, người rất thông minh ta nghĩ chỉ cần đọc sơ qua là sẽ hiểu" .

-Tuyệt quá,anh cùng đi với Phụng Dương đi !.-Nói rồi nàng nắm lấy tay áo y kéo đi.

-Ấy ,ấy nàng chờ chút ta vẫn còn chưa hành lễ với sư phụ mà

_______________

Nàng kéo y đến một bức tường nhỏ ở ngự hoa viên quay mặt sang nhìn y chằm chằm: "Chúng ta chui qua đây đi, Phụng Dương biết có một cái lỗ nhỏ chúng ta trốn ra kinh thành đi".

Khải lưỡng lự nửa muốn nửa không nhưng cũng đành chiều theo ý nàng .

-Anh Khải nhìn này.- Phụng Dương tròn xoe mắt ngước nhìn xung quanh, nơi này là kinh đô* Thăng Long, người qua lại vô số.Nơi đây tập hợp tất cả các hàng quán và những thương gia giàu có từ các trấn khác đến lập nghiêp.Y đi sau nàng chẳng mấy bận tâm đến cảnh vật xung quanh chỉ nhìn vẻ mặt thích thú nàng với ánh mắt cưng chiều .

*( Thành thị sầm uất bên ngoài Kinh thành.)

-Bấy lâu nay em chỉ đi kiệu với cha đến hoàng cung ba lần chẳng mấy khi được nhìn thấy kinh đô cả .

Có nhìn thấy cũng chỉ là thấp thoáng sau lớp vải chắn ngang cửa mà thôi !

-Chiêu Minh Vương đã bao giờ thấy nơi này chưa ?-Nàng quay mặt nhìn y hỏi nhưng lại thấy y đăm đăm nhìn mình nàng ngượng ngùng quay mặt rồi chỉ vào hàng bán kẹo hồ lô ngay phía trước.

-Anh Khải !!

Em...Em muốn ăn cái đó !!

-Kẹo hồ lô sao?-Khải bật cười hỏi nàng

-Chẳng phải trong cung nàng chỉ cần kêu cung nữ trong cung ngự trù làm là được mà không lẽ nàng muốn ta ra tận đây chỉ để mua kẹo hồ lô hả ?

-Không...không phải !! chẳng là Phụng Dương lại thèm đồ ngọt mà trong cung ngự trù chưa chắc lại làm kẹo ngon như ở đây đâu em nghe nói muốn ăn kẹo hồ lô cứ ăn trong kinh đô là ngon nhất.

-Được rồi, chiều theo ý nàng.

Nàng và y dắt tay nhau đến cạnh quầy bán hồ lô nuông chiều mà mua cho nàng một xiên.

-Anh Khải không ăn sao ??

-Không ! ta không thích đồ ngọt nàng ăn đi.

Chẳng biết từ khi nào đã có hai tên thường dân nấp sau bức tường .cờ bạc rựu chè thâu đêm suốt sáng lẫn ngày mà đâm ra nợ nần nên sinh thói cướp bóc lại thấy y và nàng vẫn là một đứa trẻ đã cầm nhiều tiền thế kia nên nổi lòng tham mà Trần Quang Khải và nàng chẳng hề biết chuyện gì.

nàng một tay cầm cây kẹo hồ lồ một ta nắm lấy tay y :

-Anh Khải !

ở gần đây có hồ nước lớn trên núi Long Đỗ,Phụng Dương nghe nói cạnh hồ nước đó có cây mận đến nay hoa vẫn nở chúng ta đến đó đi.

- Ở đó xa lắm đường lại dốc ta quay về cung đi.

-Đi mà..mới chỉ ăn một cây kẹo mà đã quay về cung sao.-Nàng cầm lấy tay y khuôn mặt nũng nịu nói.

Khải thở dài: "Hứa với ta chỉ một này nữa thôi đây."

-Phụng Dương xin hứa mà !!!
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 6 : Đừng sợ !


Quang Khải và nàng dắt tay nhau leo lên con đường dốc thẳng đứng xung quanh chỉ toàn cỏ và cây, trên cao bầu trời xám xịt lại che khuất cả ánh nắng mặt trời báo hiệu điều chẳng lành lại làm cho cảnh vật núi rừng hoang vắng đến rợn người.

-Oái.-Phụng Dương la lên một tiếng hai tay níu lấy tay áo y nhắm chặt mắt

-Gì vậy chỉ là khúc cây thôi mà nàng đừng sợ.

-Vậy mà ta cứ tưởng có rắn.

"tách".

Một giọt nước nhỏ rơi xuống tay Dương, nàng ngước mắt nhìn lên bầu trời cao , tay đưa lấy từng giọt nước rơi xuống

-Mưa rồi !

đi một đoạn nữa sẽ có cái hang nhỏ ta đưa nàng đến đó.-Y nói rồi lấy tay đẩy nàng sát vào người mình lấy tà viên lĩnh che lên đầu nàng

Dương ngẩn người nhìn Quang Khải : Anh Khải từng đến đó rồi sao ?

-Phải, vài năm trước ta theo phụ hoàng săn thú rừng trên ngọn núi này theo ta nhớ cạnh hồ nước ấy có cái hồ nước rất lớn chắc là nơi mà nàng nhắc đến nhưng với thời tiết này e rằng chúng ta chẳng thể ngắm hoa mận được nữa.

-Mưa bắt đầu nặng hạt rồi anh không sợ ướt sao ?

-Không sợ.

Mây đen dày đặc bay là là sát đỉnh núi.

Cơn mưa cứ thế kéo theo từng đợt gió lạnh, dần mau dần rồi ào ạt xối xuống.

Ngang tầm mắt chỉ còn một màn trắng xóa, xối xả hơn.Hai tên vô lại kia vẫn âm thầm theo sau nàng và y nấp trong mấy cái cây cổ thụ lớn chờ thời cơ ra tay.

-A tới rồi này .-Dương hét lớn nét mặt hớn hở mặc kệ cơn mưa vẫn xối xả dội xuống từng cơn

-Đưa túi tiền của bọn ngươi cho ta nhanh mấy đứa nhãi ranh kia.-Một tên ngà ngà say áo rách tơi tả trên đầu quấn khăn màu nâu tay vẫn cầm bình rựu đập mạnh xuống.

"Choang"

Phụng Dương nấp sau người y lấp ló nhìn ra phía trước .

-Con bé kia nào qua đây nếu không ta sẽ đâm chết thằng nhóc này đấy!.-Tên còn lại lăm le con dao hướng về phía nàng và Quang Khải

-Dương lùi lại đi, đừng sợ

Quang Khải ném túi tiền xuống đất:

-Ta đã đưa tiền rồi các ngươi còn không biến đi.

Nói rồi hai tên kia vừa cầm lấy con dao vừa cúi xuống đất nhặt lấy túi tiền rồi chạy đi mất .

Phụng Dương này đã đứng sát mặt hồ mà còn chẳng hay biết mặt đất lúc này trơn như rêu bám , đôi chân nhỏ của nàng đã tiến đến mép hồ .

-DƯƠNG !!.-Khải quay mặt chẳng thấy nàng đâu, đôi mắt màu hổ phách tối lại lao thẳng xuống mặt hồ lạnh như băng.

-Anh Khải.-Cả người Phụng Dương nặng trĩu vùng vẫy trong hồ nước lớn nhưng vô ích nàng chau đôi mắt nhìn về phía trước bóng dáng thấp thoáng của Quang Khải vẫn hiện hữu trước mắt nàng nhưng chẳng mấy chốc lại mờ dần.Y vươn đôi tay bắt lấy nàng nhưng chẳng thể

"Không,Không Hạ Dương ta phải bảo vệ nàng"

Y vươn cánh tay mình bắt lấy bàn tay nàng, một tay ôm lấy eo nàng một tay quạt mạnh đẩy cơ thể lên khỏi mặt nước.
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 7: Hối hận...


Từng vệt nắng vàng chiếu xuống bậc thềm điện Trường An.Sáng hôm nay Phụng Dương đã đến ngự thiện phòng từ rất sớm.Chiều hôm ấy nàng và y về cung với cả người ướt đẫm liền bị Thuận Thiên Hoàng Hậu nghe tin mắng xối xả nhưng rồi lại quan tâm cho lệnh truyền thái y đến.Trần Quang Khải đã bệnh từ tối đến giờ,vì che mưa cho nàng cũng vì cứu nàng đấy thôi !

Nàng nấp người sau cánh cửa phòng lén nhìn y mà rơi lệ ánh mắt đỏ hoe, nên chẳng còn dám lại gần nhìn mặt y nữa .

Khải vẫn chưa tỉnh hẳn ,đêm hôm ấy y ho dữ dội khuôn mặt có phần tái nhạt đi được thái y chẩn đoán vì nhiễm lạnh nên đã mắc phong hàn , y gượng người ngồi dậy nhưng chẳng thấy Phụng Dương đâu cả , Khải vươn đôi tay với lấy con bướm gỗ của nàng để trên kệ tủ nhưng rồi lại ngất đi...

_________

-Thị vệ đâu , thái y đâu cung Chiêu Minh cháy rồi !

Tiếng la thất thanh vọng về như xóa tan cảnh xuân yên ả.

Liệu ta có gặp lại chàng, có được cùng chàng ngắm cảnh xuân như lúc trước, có được chàng mua kẹo hồ lô nữa không ? hàng loạt câu hỏi hiện lên trong tâm trí cô bé 6 tuổi .Nàng từ ngự hoa viên cùng các cung nữ cũng hớt hải chạy đến cung Chiêu Minh, Thuận Thiên Hoàng Hậu ở cung Thúy Hoa dưỡng bệnh cũng không kìm được mà cố đi đến nơi này, lúc ấy sức khỏe nàng đã rất yếu lại nghe tin dữ cũng suy sụp hoàn toàn .

Tên hoạn quan la lớn rồi từng đoàn thị vệ chạy ngang trước mặt Phụng Dương rồi lại chạy đến cung Chiêu Minh.Sừng sững trước mắt nàng nơi ngày nào nàng và y đa cùng nhau chơi đùa giờ đã bị ngọn lửa lớn nuốt chửng , Quang Khải vẫn còn ở trong đó !

-Mau Chiêu Minh Vương vẫn còn ở trong đó , các người còn đứng đó làm gì ?.- Từng đợt nước dội xuống , ngọn lửa lớn đã nguôi ngoai phần nào .Nàng toan chạy đến trước thềm điện .Mấy cột trụ cũng chẳng chống đỡ nổi mà đổ ập xuống.

-Công Chúa , người đừng vào đó nguy hiểm lắm.

Lúc ấy y đã ngồi ở một góc xó trong căn phòng còn vương chút khói nép mình trong góc căn phòng đôi mắt khẽ mở nhưng chẳng thể : "Anh Khải".

Tiếng nói văng vẳng vọng về tai y , y tay vẫn nắm chặt con bướm gỗ không buông ,hình bóng nàng phai dần trước mắt y .

"..."

-Dập được lửa rồi , Thái y đâu mau vào xem xét tình hình của Chiêu Minh Vương.

Nàng cũng chạy vào điện cùng mấy lão thái y , đôi mắt vẫn ngân ngấn lệ.Phóng tầm mắt ra xa nàng thấy Quang Khải rồi,liền chạy tới mặc lời ngăn cản của người khác,nàng ngồi đó thẫn thờ.

Giờ đây ngay giây phút này trong mắt nàng chỉ có y .Có phải vì nàng nhiều lần mạo hiểm chẳng chịu nghe lời mà đẩy y vào chỗ hiểm nguy, nàng hối hận rồi !

Chẳng phải vì cứu nàng thì y cũng đã không bệnh mà ra nông nỗi này .

Từng giọt lệ ánh lên phản chiếu trong đó cũng chỉ là hình bóng Trần Quang Khải....
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 8 : Trùng Phùng


-Đệ vẫn giỏi hơn ta-Trần Hoảng bật cười, vỗ tay tán thưởng

Quang Khải khẽ nhướng mày, lắp tên vào cung, giọng điềm đạm:"Hoàng huynh đừng quá lời, một chút tài mọn sao thể so bì với người."

Trần Hoảng mỉm cười, đặt tay lên vai y, ánh mắt lại vô tình hướng ra xa.

-Khi nào mới định có cháu cho thượng hoàng đây

Quang Khải thoáng khựng lại, nhưng nhanh chóng giương cung, buông một mũi tên trúng giữa bia.

Giọng cất lên, vẫn bình thản mà sắc lạnh: " Đệ nào may mắn như Thái tử , sớm đã tìm được ý trung nhân."

Trần Hoảng bật cười, nhưng không tiếp lời ngay.

Chỉ sau một thoáng trầm ngâm, y mới chậm rãi nói:

-Ta nghe nói, Phụ hoàng đã sắp đặt cho đệ một mối lương duyên môn đăng hộ đối."

Bàn tay cầm cung của Quang Khải siết lại trong thoáng chốc, nhưng giọng nói vẫn bình thản như gió thoảng:"Đệ đã nghe rồi."

Hoảng gật gù rồi quay về cung.

Mới đây Huynh ấy còn đưa cả Trần Thị Thiều về cung đến gặp y vả lại Hoảng còn là thái tử nối ngôi mang nặng cả cơ đồ trên lưng ,có lần Trần Hoảng còn kể gặp được Thiều là phúc lớn của đời y, không có Thiều có lẽ y cũng chẳng sống nổi.Quang Khải đưa mắt nhìn ra xa, trên cành bạch đàn còn có đôi chim nhạn vẫn đang quấn quýt nhau chẳng rời.

Liệu y có được như Trần Hoảng có một cuộc sống tươi đẹp bên người con gái y yêu được như đôi chim kia có thể bên nàng ấy mà chẳng rời.

Sáng hôm ấy, cả Ngự trù phòng nhộn nhịp kẻ ra người vào, tất bật chuẩn bị cho ngày sinh thần của Thái tử Trần Hoảng theo lệnh của Quan gia.

Sinh thần của Thái tử lại rơi vào tiết trời giá rét, vì thế mọi sự đều phải gấp rút hoàn tất trước khi cơn mưa mùa đông đổ ập xuống, phá hỏng buổi yến tiệc quan trọng này.

Ở một góc khác của hoàng cung, Trần Quang Khải vẫn như thường lệ, lặng lẽ đến trường bắn cung.

Từng mũi tên lao đi xé gió, nhưng chẳng thể nào xua tan được nỗi cô độc đeo bám y bấy lâu.Những người thân thương nhất đều lần lượt rời xa y.

Mẫu thân qua đời khi y mới mười tuổi, rồi đến nàng—người con gái duy nhất mà số phận ban tặng cho y cũng biến mất vào năm định mệnh ấy.

Liệu còn có thể tìm lại không?

"..."

-Nào cùng chúc cho Hoàng Đế đại Việt tương lai của chúng ta nào.

Tiệc mừng ngày sinh thần của Thái Tử đã được bắt đầu rồi , Trần Quang Khải vừa cùng vài ba tên quan lại say khướt trò chuyện bên bàn tiệc.Rượu cay nồng chảy qua cổ họng, Quang Khải tựa lưng vào ghế, hơi thở nóng rực vì men say.

Buổi tiệc mừng thọ Thái tử vốn náo nhiệt, nhưng trong mắt chàng lại chỉ có những chén rượu nhạt nhẽo và những tiếng cười xã giao vô vị.Quang Khải cầm chén rượu lên, định uống cạn thì một bàn tay vô tình lướt qua, va nhẹ vào khuỷu tay y.

Chén rượu nghiêng đi, thứ chất lỏng sóng sánh đổ xuống, loang nhanh trên vạt áo chàng.

Một mảng vải thẫm lại, hương rượu nồng nàn phả ra.Quang Khải nhíu mày, đặt chén xuống bàn.

Người lỡ tay làm đổ vội cúi đầu xin lỗi, nhưng y chẳng buồn để tâm, chỉ đứng dậy, vẫy tay gọi một thị vệ gần đó:"Trở về cung, mang áo mới đến cho ta."

- tên Thị vệ kính cẩn vâng dạ, vội vã rời đi.

Sau biến cố năm ấy, Phụng Dương được Thái Tông nhận làm nghĩa nữ, ban cho cung riêng mang tên Vĩnh Hoa Cung—một tòa cung điện tuy không quá lộng lẫy như chốn ở của hoàng hậu hay công chúa, nhưng vẫn đủ để nàng có một cuộc sống yên ổn trong cung.Dưới sự dạy dỗ của cung nhân và phu nhân trong cung, nàng học lễ nghi, thi thư, cầm kỳ thi họa.

Người trong cung thường khen nàng dịu dàng mà đoan chính, cốt cách thanh nhã như sương mai, nhưng chỉ có nàng mới biết, trong lòng mình vẫn có một khoảng trống không thể lấp đầy.

Có đôi lúc, nàng cũng nghe người trong cung nhắc đến Trần Quang Khải—vị Chiêu Minh Vương tài hoa hơn người, nay đã không còn là thiếu niên của năm nào.

Nhưng nàng chỉ im lặng.

Cái tên ấy, nàng không dám hỏi, không dám tìm, cũng chẳng biết phải đối mặt thế nào.

Mấy năm trôi qua, hoa nở rồi hoa lại tàn.

Nàng cứ thế lớn lên trong Vĩnh Hoa Cung, an tĩnh mà lặng lẽ, như một cánh hoa trong gió, không biết sẽ theo chiều nào mà rơi xuống.

Buổi tiệc mừng thọ sinh Thái tử Trần Hoảng đã dần tàn.

Phụng Dương vốn không phải người thích ồn ào nên không khí rộn ràng ban nãy dường như chẳng chạm đến tâm tư nàng.Sau khi hành lễ xong, nàng nhanh chóng rời khỏi đại điện.

Nhưng khi vừa bước ra ngoài, một cung nữ hớt hải chạy đến, cúi người hành lễ rồi nói:

— Vượng nương có lệnh! sai nương tử mang vật này đến giao tận tay Tả Tướng quân.

Phụng Dương khẽ nhíu mày, nhận lấy hộp gấm từ tay cung nữ.

Được giao một việc như thế này hẳn không phải chuyện nhỏ, nàng không dám chậm trễ, vội vã men theo hành lang dài, hướng về phía cung của vị quan kia.Nhưng cung cấm vốn rộng lớn, hành lang chằng chịt, nàng lại ít khi ra ngoài, chẳng mấy chốc mà lạc đường.

Nàng nhẹ nhàng bước qua các hành lang rực rỡ ánh đèn lồng.

Hoàng cung bao năm vẫn thế, nhưng lại không hoàn toàn như trước.

Những con đường dài ngoằn, những tòa cung điện cao rộng, mỗi góc đều mang một dáng vẻ uy nghiêm mà nàng chưa từng thuộc hết.Bước chân vô thức dẫn nàng đến một tòa cung điện có phần xa lạ.

Nơi này tuy đã được trùng tu nhưng vẫn giữ vẻ tịch mịch.

Nàng khẽ chau mày, tự hỏi sao mình chưa từng để ý đến nơi này.

Cơn gió đêm se lạnh lướt qua, nàng kéo áo choàng sát người, toan quay đi thì bất chợt nghe thấy một âm thanh khe khẽ vọng ra từ gian phòng gần đó.

Ánh nến hắt qua khe cửa, lay động nhè nhẹ.

Nàng vốn không phải kẻ hiếu kỳ, nhưng đôi chân lại bất giác tiến lên.

Ánh mắt vô thức hướng về phía bên trong.

Một nam nhân đang đứng trước án thư, trên bàn còn vương mùi rượu.

Chàng cởi bỏ áo ngoài, chỉ còn lớp y phục lót khoác hờ, để lộ thân hình rắn rỏi.

Ánh sáng lờ mờ soi rõ một vết sẹo mờ kéo dài từ vai xuống ngực.

Dáng người ấy, đường nét ấy... vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.Phụng Dương nín thở.Một thoáng bối rối dâng lên trong lòng nàng.

Nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, giọng nói trầm thấp của nam nhân ấy vang lên.

-Ai đó ?-Quang Khải nhíu mày, bàn tay theo bản năng siết chặt mảnh gỗ nhỏ bên thắt lưng.

Y xoay người nhanh chóng, ngỡ có thích khách nên bước vội ra, không kịp chỉnh lại y phục.Phụng Dương giật mình, hồn vía như muốn bay đi.

Nàng biết mình không nên ở lại lâu hơn.

Trong phút chốc, nàng cúi đầu, lắp bắp:"Thần nữ...

đi nhầm đường..."

Nói rồi, nàng vội xoay người, tà váy lướt nhẹ trên nền đá lạnh.

Trong phòng, Quang Khải dừng lại, ánh mắt trầm ngâm nhìn theo bóng dáng vừa khuất.

Y cúi đầu, siết nhẹ mảnh gỗ từ con bướm đồ chơi gỗ y đã tặng, chỉ biết sau trận hoả hoạn , y tỉnh dậy đầu đau dữ dội kí ức dường như đã mất đi, chỉ thấy Hoàng Hậu Thuận Thiên nhưng chưa hề nhắc gì đến cô bé ngày ấy với y cả, phụ mẫu chỉ nói lúc được cứu Trần Quang Khải luôn cầm chặt mảnh gỗ nhỏ xém cạnh chẳng biết từ đâu .

Từ đó y xem mảnh gỗ như vật hộ mệnh-luôn mang theo người nhưng dù vậy một chút cảm xúc gì đó vẫn còn đọng lại , nhưng y chẳng thể nhớ nỗi .

Chính vậy bao năm qua, Trần Quang Khải vẫn kiếm tìm một bóng hình.

Nhưng trong men rượu đêm nay, tất cả dường như chỉ là một ảo ảnh.
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 9: Hiểu Yên


Bóng đêm phủ xuống Cung Thiên Trường, mang theo cơn gió lạnh len lỏi qua từng mái ngói.

Ánh trăng nhàn nhạt hắt xuống sân viện, phản chiếu lên vạt áo một bóng người cô độc tựa vào án thư.

Trần Quang Khải ngồi đó, trước mặt là một án bàn chất đầy tấu chương chưa kịp xem xét.

Hơi men vương vấn trong cổ họng, chén rượu trên tay y đã cạn từ bao giờ.

Cơn đau đầu dai dẳng bủa vây, từng nhịp đập nơi thái dương như có ai gõ búa nện mạnh, khiến y bất giác nhíu mày, đưa tay day nhẹ trán.

Ngoài cửa, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, một cung nữ dè dặt bước vào, trên tay cầm khay trà nóng.

Nhìn thấy y ngồi bất động trước bàn, nàng có chút e dè: "Chiêu Minh, người vẫn chưa nghỉ ngơi sao".Quang Khải không đáp.

Y đưa mắt nhìn thoáng qua nàng, rồi phất tay ra hiệu cho lui.

Cung nữ do dự, nhưng không dám trái lệnh, liền đặt ấm trà xuống bàn, cúi đầu lui ra ngoài.

Cửa vừa khép lại, căn phòng lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.Cơn đau đầu càng lúc càng dữ dội hơn.

Y loạng choạng đứng dậy, vô tình va vào án thư khiến chồng tấu chương đổ xuống đất, giấy tờ vương vãi khắp nơi.

Trên bàn, cuốn sổ ghi chép cũng bị gió lật tung vài trang, để lộ những dòng chữ viết dang dở.

Y lười biếng cúi xuống nhặt, chỉ đưa tay xoa xoa hai bên thái dương.

Hơi nóng từ men rượu lan dần ra toàn thân, khiến lớp áo đối khâm trở nên vướng víu khó chịu.

Quang Khải đưa tay cởi bỏ lớp áo ngoài, tiện tay vắt lên lưng ghế.

Dưới ánh nến chập chờn, tấm lưng rộng lộ ra , không quá cường tráng nhưng mạnh mẽ một cách vừa vặn.

Làn da y nhàn nhạt dưới ánh sáng lờ mờ, thấp thoáng vài vết sẹo mờ nằm rải rác trên bả vai và cánh tay – những dấu tích của năm tháng rèn luyện không ngừng.Gió đêm từ khung cửa sổ hé mở lùa vào, làm mái tóc đen dài của y khẽ bay nhẹ.

Quang Khải nhắm mắt, dựa lưng vào ghế, cảm giác mơ hồ giữa thực tại và quá khứ.

Đột nhiên, trong cơn chếnh choáng, một hình bóng mơ hồ lướt qua tâm trí y.Một giọng nói dịu dàng thì thầm bên tai...

Một khuôn mặt thoáng ẩn hiện trong làn sương mờ...

Y muốn đưa tay chạm vào, nhưng chỉ toàn là hư vô.

"Là ai...?"

Quang Khải giật mình mở mắt, nhưng chỉ có màn đêm bao trùm lấy y.

Ngoài sân viện, tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng gió, như thể đang thì thầm về một giấc mộng đã bị lãng quên từ lâu.

________________

Ánh sáng buổi sớm len qua lớp rèm lụa, trải một lớp mờ nhạt trên nền đá lạnh.

Trần Quang Khải khẽ động, cơn đau đầu sau một đêm say khiến y cau mày.

Y đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm giác uể oải chưa tan hết.

Bên ngoài, trời vừa tảng sáng.

Không có mưa, nhưng hơi lạnh vẫn len lỏi qua từng kẽ ngói, phả xuống sân gạch một lớp sương mỏng.

Những cành cây trơ trọi khẽ rung lên trong gió sớm, từng chiếc lá phong cuối cùng còn bám trên cành cũng dần lìa xuống, chao nghiêng một vòng rồi đáp nhẹ lên mặt đất.

Xa xa, trong vườn thượng uyển, những gốc mai già đứng lặng lẽ, nụ hoa vẫn khép chặt, chờ ngày bừng nở khi xuân sang.

Phía xa, vài cung nhân tay xách thùng gỗ, khệ nệ mang nước nóng từ bếp lửa trong hậu cung đến các điện.

Trên hành lang dài, một vài nô tì bước đi khẽ khàng, trên tay bưng những khay trà nóng, hơi nước mỏng manh bốc lên trong giá rét.

Một con chim sẻ sà xuống mép sân, rỉa nhẹ lớp sương đọng trên phiến đá rồi vội vã bay đi khi nghe tiếng bước chân vọng lại.

Trần Quang Khải ngồi dậy, khoác vội áo ngoài rồi bước đến bên cửa sổ.

Một cành tùng vươn ra từ bức tường phía xa, từng lớp lá kim sắc xanh thẫm cứng cỏi vươn lên giữa tiết trời rét mướt.

Gió thổi qua, mang theo mùi hương trầm nhàn nhạt từ những lư hương đặt rải rác trong cung điện.

Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió vi vu và những âm thanh khe khẽ vọng lại từ xa, nơi các cung nhân bắt đầu ngày mới.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

"Nô tì xin phép dâng nước rửa mặt."

Một tiểu nô tì bước vào, khẽ cúi người.

Nàng đặt chậu nước ấm lên bàn, hơi nước nhàn nhạt lan tỏa trong căn phòng lạnh.

Trần Quang Khải lơ đãng gật đầu, rồi đưa tay vốc nước lên mặt, cảm giác ấm áp xua tan phần nào cơn đau đầu vì rượu.

"Chiêu Minh !

Người có muốn dùng chút trà không ạ?"

Y khẽ lắc đầu.

Tiểu nô tì không dám nói thêm, chỉ lặng lẽ cúi đầu rồi lui xuống.

Y chậm rãi quay lại, ánh mắt lướt qua án thư.

Một tờ giấy viết dở vẫn còn đặt trên bàn.

Y cầm lên, ngón tay lướt qua nét bút hơi nghiêng, như thể ai đó đã viết trong cơn say.

Chỉ một chữ duy nhất.

"Dương"

Bàn tay y thoáng khựng lại.

"Hạ Dương."

Cái tên ấy như làn khói nhẹ lướt qua tâm trí.

Xa lạ, nhưng lại có gì đó quen thuộc đến khó hiểu.

Nhưng dù sao cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.

Y buông tờ giấy xuống, ánh mắt trầm lặng nhìn về phía xa.

Hoàng cung rộng lớn như vậy, có những người cả đời cũng chẳng thể chạm mặt nhau.

Một cái tên, một bóng dáng thoáng qua, liệu có ý nghĩa gì?

Trần Quang Khải nhếch môi cười nhạt, đưa tay vo nhẹ tờ giấy, ném vào lò than bên cạnh.

Lửa bùng lên, nuốt trọn nét mực đen, để lại một mảnh tro tàn lặng lẽ rơi xuống nền đất lạnh.
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 10: Trầm Dạ


Y lặng lẽ rời khỏi thư phòng.

Dưới mái hiên, một tiểu thái giám vội vàng cúi đầu hành lễ, bẩm báo Quan gia đã triệu kiến y vào chính điện.

Gió vẫn thổi qua hành lang dài, cuốn theo một chiếc lá phong đỏ lẻ loi xoay vòng giữa khoảng trời bao la.

_______________

Trần Quang Khải rời khỏi chính điện khi trời đã tối.

Cuộc trò chuyện với Quan gia kéo dài hơn dự tính, nhưng cuối cùng vẫn chẳng đi đến đâu.

Y bước chậm rãi qua dãy hành lang dài, tiếng giày khẽ khàng trên nền đá lạnh.

Đêm nay không có trăng, chỉ có những ánh đèn lồng leo lét treo dọc lối đi, ánh sáng vàng vọt hắt xuống, kéo dài bóng người trên nền đất.

Trên đường về cung, y thấy một bóng người nhỏ bé đứng bên hành lang.

Một cung nữ vận áo xanh nhạt, hai tay ôm khay trà còn bốc khói, ánh mắt lấm lét khi thấy y:" Chờ chút"

Quang Khải đưa mắt nhìn khay trà.

Hương trà sen dịu nhẹ bay trong gió.

"Giờ này còn mang trà đi đâu?"

Nô tì hơi ngập ngừng, nhưng vẫn cúi đầu đáp: "Là trà cho Công chúa.

Người vẫn chưa ngủ."

"chưa ngủ ,vị công chúa nào lại thức đến giờ này?".Y nghĩ thầm nhưng rồi cũng chẳng mấy bận tâm

Đầu y vô thức lại nhắc lại cái tên ấy-Hạ....Dương, nhưng giọng điệu đã có phần khác lạ.

Nhìn nô tì vẫn quỳ dưới đất, y phất tay áo, giọng trầm xuống:

"Được rồi!

Ngươi mang trà vào đi."

Nàng ta cúi đầu, ôm khay trà bước nhanh về phía trước, dáng vẻ như đang muốn tránh đi thật nhanh khỏi y.

Quang Khải khẽ cười nhạt : "lạnh thật"

Khi bước qua một góc ngoặt, y dừng lại.

Gió đêm thổi qua dãy hành lang trống, cuốn theo tiếng lá khô lạo xạo dưới chân.

Xa xa, trong một cung lặng lẽ giữa đêm tối, ánh đèn vẫn chưa tắt.

Vĩnh Hoa Cung.

Trần Quang Khải đứng đó một lúc, ánh mắt không rõ đang nghĩ gì.

Một lúc sau, y chỉ khẽ cười nhạt, rồi quay người bước đi.

Bóng áo bào đen khuất dần trong màn đêm, chỉ còn lại hơi lạnh len lỏi giữa những dãy cung điện rộng lớn.

_______________

Nữ nô tì bước nhẹ qua hành lang dài, giữ chặt khay trà bằng cả hai tay.

Gió đêm lạnh buốt lùa qua mái hiên, làm mấy chiếc đèn lồng đung đưa khe khẽ, hắt bóng mờ lên nền gạch đỏ.

Không có tuyết rơi, nhưng cái lạnh vẫn len lỏi qua từng lớp áo, phả vào da thịt như muốn thấm tận xương.

Đứng trước bậc cửa, khẽ gõ ba tiếng, giọng nhẹ như sương sớm:

"Bẩm Công chúa, trà đã được hãm xong."

-Thanh Vân , vất vả cho ngươi giờ này ta lại muốn một chút trà sen.Nàng nhìn nữ nô tì cười nhẹ

Phụng Dương vẫn ngồi yên bên chiếc bàn nhỏ đặt chính giữa phòng,nói xong nàng vẫn chưa vội uống ngay mà mắt dừng trên một quyển sách nhưng tâm trí lại lơ lửng nơi nào.

Ánh nến bập bùng soi lên gương mặt nàng, làm nổi bật đôi mày thanh tú cùng ánh mắt sâu lắng, như một dòng nước lặng không thấy đáy.

Thanh Vân đặt khay trà xuống bàn, lén liếc nhìn chủ nhân của mình.

Dù không ai nói ra, nhưng tất cả đều nhận ra Công chúa đã thay đổi.

Bớt lời, bớt cười, cả ngày chìm trong suy nghĩ mà chẳng ai dám hỏi.

Cắn nhẹ môi, thấp giọng thưa:

"Bẩm Công chúa... nô tỳ vừa trông thấy Chiêu Minh Đại Vương rời khỏi cung Quan Triều."

Bàn tay Phụng Dương thoáng khựng lại.

Gió từ ngoài cửa sổ ùa vào, làm tàn nến lung lay, bóng nàng chập chờn trên vách gỗ.

Trần Quang Khải...

Cái tên ấy lướt qua trong tâm trí, kéo theo những mảnh ký ức xa xôi.

Mấy ngày qua, nàng đã nghe không ít chuyện về y.

Về hôn sự, về sự sủng ái của phụ hoàng dành cho y.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều nàng bận lòng là ánh mắt y ngày hôm ấy—một cái nhìn lướt qua nhưng xa cách đến lạ lùng.

Ngày nhỏ, y từng đặt cho nàng một cái tên.

Hạ Dương.

Cái tên ấy, mỗi khi vang lên đều mang theo nụ cười dịu dàng, mang theo những buổi chiều tà, mang theo cả tiếng bước chân vô tư trên hành lang dài của cung Chiêu Minh.

Bây giờ... tất cả chỉ còn là hồi ức.

Chỉ là nàng vẫn nhớ.

Còn y thì... có lẽ đã quên rồi.

Phụng Dương chậm rãi khép sách lại, ngón tay nhẹ chạm vào vành chén trà ấm.

Trà sen, nước trong vắt, mùi hương thoang thoảng.

Nàng đưa chén lên môi, nhấp một ngụm nhỏ.

Vị đắng lan trên đầu lưỡi, nhưng đến cuối cùng chỉ còn lại chút hậu ngọt dịu dàng.

Giống như một lời hứa chưa kịp nói ra.

Nàng đặt chén xuống, giọng nhẹ bẫng:

" Vân, sáng mai ngươi sai người đến Vĩnh Quang phủ, mang chút dược liệu ta đã dặn về đây."

Thanh Vân thoáng sững lại, nhưng vẫn kính cẩn đáp:

"Nô tỳ tuân lệnh."

Nàng không hỏi dược liệu ấy dành cho ai, cũng không dám hỏi lý do.

Chỉ là, trong lòng mơ hồ hiểu được điều gì đó.

Cửa cung vừa khép lại, Phụng Dương rời khỏi phòng, bước chậm ra hiên.

Ngoài trời, sương đọng thành từng giọt trong vườn mai, lấp lánh dưới ánh đèn lồng.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm mấy cánh hoa run rẩy, nhưng vẫn bướng bỉnh bám lấy cành.

Giống như một thứ tình cảm nào đó.

Không nở rộ, cũng chẳng chịu rơi.
 
Bách Niên Ái Hà [ Dã Sử Việt Nam ]🎋
Chương 14: Nhàn Vân


Trời hửng sáng, một lớp sương mờ vẫn phủ khắp khu vườn.

Tán mai trước hiên đọng lại từng giọt nước trong veo, lấp lánh như hạt ngọc nhỏ.

Thanh Vân vừa rời đi lấy y phục cho nàng, trong viện chỉ còn lại vài cung nữ thấp thoáng.

Phụng Dương đứng bên bậc thềm, ánh mắt xa xăm nhìn về phương xa.

Nàng không muốn xuất hiện trước mặt y nữa.

Dù có bao nhiêu lần đối diện, cũng chỉ khiến nàng thêm tổn thương.

Hạ Dương ngày ấy , Trần Quang Khải người còn nhớ không ?

Nàng cúi đầu, xoay người rời khỏi bậc hiên.

— "Công chúa!"

Một cung nữ bước vội tới, nét mặt hoảng hốt.

— "Ngoài thành vừa có người của Cung Chiêu Minh truyền tin đến, nói rằng...

Đại Vương bị thương trong lúc luyện tập võ nghệ."

Bàn tay Phụng Dương thoáng khựng lại.

— "Bị thương?"

— "Dạ, nghe nói Đại Vương bị thương ở vai, không phải quá nghiêm trọng, nhưng vẫn ảnh hưởng đến việc cử động.

Thái y viện hiện chưa có ai rảnh, vì đêm qua có một vụ hỏa hoạn nhỏ trong Đông Cung, mấy vị Thái y đều phải túc trực ở đó,Công chúa tinh thông biết nhiều y thuốc có thể đến giúp Chiêu minh...."

Cung nữ kia vẫn đang nói, nhưng nàng không còn nghe rõ nữa.

Bị thương...

Một hình ảnh chợt thoáng qua tâm trí nàng—một thiếu niên trong bộ y phục trắng, cười vô tư nói với nàng rằng:

" Ta là phận nam nhi phải bảo vệ nàng, dù có bị thương bao nhiêu lần ta cũng không sao ,miễn là Dương đừng khóc."

Nàng cúi đầu, giấu đi ánh mắt vừa thoáng qua chút dao động.

Không liên quan đến nàng.

Không nên quan tâm.

Không nên bận lòng.

Nhưng đến đêm, Thanh Vân lại thấy Công chúa tự mình mở rương thuốc, lấy ra mấy gói dược liệu.

— "Công chúa...?"

Phụng Dương không đáp, chỉ lặng lẽ phân loại thảo dược, đem một ít nghiền thành bột, một ít gói vào giấy lụa.

Sau cùng, nàng lấy thêm một gói trà, đặt tất cả vào một túi vải thêu hình hoa sen.

Nàng cẩn thận khâu lại từng đường chỉ.

Nhìn từng động tác của chủ nhân, Thanh Vân nhịn không được mà khẽ nói:

— "Người... vẫn còn để tâm đến Chiêu Minh Đại Vương sao?"

Mũi kim trong tay Phụng Dương khựng lại trong thoáng chốc, nhưng nàng không trả lời.

Sau khi khâu xong, nàng đưa túi thuốc cho Thanh Vân.

— "Sáng mai, ngươi tìm người mang cái này đến Cung Chiêu Minh."

— "Dạ, nhưng... nếu Đại Vương hỏi ai gửi thì sao?"

Nàng im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng:

— "Không cần để lại danh tính."

— "Không để lại ạ?"

— "Ừ."

Ánh nến lay động, hắt lên đôi mắt trầm tĩnh của Phụng Dương.

Không cần biết y có đoán ra hay không.

Không cần hồi đáp.

Chỉ cần nàng biết, thế là đủ.

_____________

Sáng hôm sau, khi túi thuốc được gửi đến Cung Chiêu Minh, Trần Quang Khải đứng bên hiên, lặng lẽ quan sát chiếc túi vải trong tay.

Nó không lớn, chỉ vừa đủ đựng vài gói dược liệu cùng một túi trà.

Lớp vải thêu hình hoa sen tinh tế, từng đường kim mũi chỉ đều ngay ngắn, cẩn thận.

Không có thư.

Không có dấu hiệu nào cho thấy người gửi là ai.

Y chậm rãi mở túi ra.

Một mùi hương quen thuộc khẽ bay lên—mùi thuốc bắc thoảng chút thanh mát của thảo dược, cùng hương trà sen dịu nhẹ.

Trà sen.

Ánh mắt Quang Khải thoáng trầm xuống.

Cung nữ trong cung phần lớn đều thích trà hoa cúc, trà lài, rất ít người dùng trà sen, nhưng y lại nhớ đến cái đêm y ra về khỏi Diên Thọ cung sau khi trò chuyện với Phụ hoàng , một cung nữ cũng mang thứ trà này đến cho vị công chúa nào đó, rồi y cũng chẳng để tâm đến chỉ thắc mắc đã quá nửa canh ba rồi vẫn còn người nào thức khyua đến thế.

Tựa như một lời hứa chưa từng nói ra.

Y không biết ai gửi.

Nhưng cách gói dược này, cách khâu túi vải này... sao lại quen thuộc đến vậy?

Y nhìn xuống bàn tay mình.

Vết thương trên vai hôm qua vẫn còn đau âm ỉ.

Đêm qua khi luyện tập, y có sơ ý để mũi kiếm xước qua da, vết thương không nặng, nhưng vẫn chưa kịp sai người băng bó.

Thái y viện hiện tại không có ai trực.

Mấy hôm trước, một nhóm thái y được điều ra ngoài cung để lo việc chữa trị cho các binh sĩ bị thương trong một đợt thao luyện ở bờ Bắc.

Số còn lại, có người đang theo hầu hoàng thượng, có người phụ trách dược phòng, thành ra trong cung lúc này rất khó gọi được ai.

Chỉ là...

Vì sao lại có người biết y bị thương?

Ngự y còn chưa kịp hay tin, thế mà một túi thuốc đã được chuẩn bị sẵn, đưa đến tận nơi, không một lời nhắn gửi.

Y im lặng thật lâu.

Lần cuối cùng y nhận được một túi thuốc như thế này... là bao giờ?

Hình như rất lâu rồi.

Có một cô bé, ngày đó cũng từng cẩn thận chuẩn bị thuốc như vậy, lặng lẽ đưa đến, nhưng không chịu nhận là của mình.

Quang Khải nhắm mắt, đầu ngón tay siết chặt lớp vải mịn.

Dường như, có một điều gì đó y đã bỏ quên.

Một bóng dáng mơ hồ hiện lên trong tâm trí.

Mái tóc dài khẽ bay trong gió, đôi mắt trong trẻo mà thâm trầm, khi cười lên, khóe môi cong nhẹ như cánh hoa rơi trên mặt hồ yên ả.

Y muốn nhớ rõ hơn, nhưng lại không thể.

Chỉ có một cảm giác lặng lẽ xâm chiếm tâm trí—giống như y đã từng rất quen thuộc với một người, nhưng bây giờ, tất cả chỉ còn là một khoảng trống mơ hồ.

Y nâng gói trà lên, khẽ nghiêng đầu hỏi:

— "Là ai mang cái này đến?"

Một cung nhân vội vàng đáp:

— "Bẩm Đại Vương, nô tài không rõ.

Người đưa đến chỉ dặn chuyển cho ngài, không để lại danh tính."

Quang Khải trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt thoáng chút dao động, rồi bật cười nhẹ.

Là ai...?

Hay đúng hơn, người đó không muốn y biết?

Bên ngoài, gió thổi qua mái hiên, làm cánh hoa mai rơi xuống mặt đất, chao nghiêng trong khoảng không lạnh lẽo.

Y siết chặt gói trà trong tay.

Dù không biết ai gửi, nhưng vẫn chậm rãi mở nắp ấm, châm một chén nước nóng, thả một ít trà sen vào.

Hương trà lan tỏa trong không khí.

Một cảm giác quen thuộc, nhưng xa vời.

Y nhấp một ngụm.

Đắng nhẹ, rồi ngọt hậu.

Tựa như một hồi ức không thể gọi tên.
 
Back
Top Bottom