Ngôn Tình Bạch Liên Nhuộm Đỏ

Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 20: 20: Xuýt Chút


Sau khi nghe được những lời nói chắc chắn từ Bạch Hi Vân thì Đường Mạc Long liền thở phào nhẹ nhõm.

Sắc mặt cũng trở nên tốt hơn vài phần," Muội ấy nói chuyện thành thân với Đường Thanh Hoa là không bao giờ xảy ra, thế thì chắc chắn ta vẫn còn cơ hội.

Ôi vui quá đi mất".

Nghĩ đến đây, Đường Mạc Long không khỏi vui mừng mà vui vẻ cười lên như một đứa trẻ.

Thấy Đường Mạc Long cười vui vẻ thì Bạch Hi Vân không cần suy nghĩ thì cũng đã hiểu được vấn đề.

" Ayza chàng ngốc này, ta chỉ nói sẽ không bao giờ có chuyện gả cho Đường Thanh Hoa thôi mà lại cười vui vẻ như này rồi.

Nếu ta nói sẽ gả cho huynh thì không biết bộ dạng của huynh sẽ như thế nào nhỉ, nhưng mà hôm nay ta may mắn thật, lại được nhìn thấy được dáng vẻ này của Mạc Long.

Đúng là không uổng phí công sức mà ta gấp rút quay về đây, cũng xứng đáng lắm.

Ể nhưng mà không đúng, tại sao trong mộng cảnh huynh ấy thấy ta và Đường Thanh Hoa thành thân mà lại khóc thảm thương rồi còn hét lớn lên như thế.

Ta nhớ ở kiếp trước huynh ấy bảo chỉ xem ta là muội muội, nhưng lúc ta thành thân vẫn khó chịu rồi còn ngăn cản đủ đường, haizz đúng là lòng nam nhân khó đoán mà".

Bạch Hi Vân càng nghĩ thì càng thấy kì lạ, rồi nhìn Đường Mạc Long như nghĩ được gì đó rồi cười một cách đầy sự gian xảo," không được, hôm nay ta nhất định phải làm rõ nguyên nhân này mới được".

Đường Mạc Long nhìn thấy nụ cười gian xảo của Bạch Hi Vân liền thấy bất an rồi nuốt nước bọt.

" Muội ấy lại định làm gì ta đây, sao nhìn nụ cười này của muội ấy ta lại cảm thấy bất an như thế này nhỉ".

- Hi… Hi… Hi Vân muội định làm gì thế?.
- Đường Mạc Long, huynh thành thật trả lời cho ta biết, tại sao huynh lại khóc rồi còn hét lớn khi ta thành thân với Đường Thanh Hoa.

Huynh trả lời đi.

Vừa nói Bạch Hi Vân vừa lại gần áp sát vào Đường Mạc Long.

Thấy Bạch Hi Vân áp sát lại thì Đường Mạc Long liền quay mặt tránh đi, lúc này mặt và tai của Đường Mạc Long đã đỏ hết lên.

- Ta…ta…ta…
Đường Mạc Long đang ấp úng thì Mộng Hàn đột nhiên mở cửa bước vào.

Thấy Mộng Hàn bước vào thì mắt Đường Mạc Long sáng lên, tựa như nhìn thấy vị cứu tinh.

- Bạch tỷ tỷ, đệ nấu thuốc xong rồi.

Mộng Hàn thấy Bạch Hi Vân đang áp sát vào Đường Mạc Long thì liền cười rồi quay người lại.

- Đệ chưa thấy gì cả, hai người cứ tiếp tục đi ha.

Thấy Mộng Hàn bước vào Bạch Hi Vân ngồi dậy tỏ vẻ khó chịu, " Xém chút nữa là hỏi ra được kết quả rồi, Mộng Hàn cái tên này đệ đợi đấy cho ta".

Cùng lúc đó Đường Mạc Long lại thở phào nhẹ nhõm" May quá, xém chút nữa là bại lộ rồi, lần này phải thưởng lớn cho Mộng Hàn mới được".

Đường Mạc Long tươi cười, gọi Mộng Hàn vào với mục đích là để giải vây cho bản thân.

- Mộng Hàn không cần vội đi vào đây.

- Vâng chủ tử.

Mộng Hàn thấy gãi đầu khó hiểu, xoay người đi vào, cẩn thận đưa bát thuốc cho Bạch Hi Vân.

" Chủ tử hôm nay lại làm sao thế, sao lại giữ mình ở lại.

Bình thường thì chủ tử sẽ đuổi mình và ca ca đi để được ở riêng với Bạch tỷ tỷ mà.

Chủ tử hôm nay lạ thật đấy lại không muốn ở riêng với Bạch tỷ tỷ".

- Thuốc đây Bạch tỷ tỷ.

Chủ tử có gì căn dặn ạ.

Mộng Hàn vẫn một mặt khó hiểu, đứng lại khó hiểu hỏi Đường Mạc Long.

Trái với Đường Mạc Long tâm trạng thoải mái thì Bạch Hi Vân một mặt tức giận nhìn Mộng Hàn.

- Mộng Hàn làm gì sai sao Bạch tỷ tỷ….
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 21: 21: Sự Thật


- Mộng Hàn đệ về rồi à.
Không khí lúc này đang căng thẳng thì Mộng Nhiên đi vào, hành lễ với Đường Mạc Long và Bạch Hi Vân.
Thấy người vào là Mộng Nhiên thì Bạch Hi Vân nghiêm túc lại," Tha cho hai người một lần vậy".
- Sao rồi.
Mộng Nhiên lấy một tờ giấy ra, đưa cho Bạch Hi Vân.
- Bạch tỷ tỷ, trên dưới vương phủ đều không ai mắc phải thương hàn cả.
Bạch Hi Vân vẻ mặt ngạc nhiên nhìn tờ giấy Mộng Nhiên đưa.

" Nếu không ai mắc phải thương hàn thì tại sao Mạc Long lại mắc phải chứ.

Chuyện này còn có chỗ ẩn khúc nào chăng".
Đường Mạc Long thấy tình hình nghiêm trọng thì không dám thú nhận sự việc mình đã làm." Không lẽ hôm đó ta đi dưới trời mưa nên mắc phải thương hàn sao, nhưng kỳ lạ thật thương hàn có vào giữa xuân đông cơ mà.

Hôm đó trời mưa nhưng ta lại đi dưới trời mưa buốt giá về đến phủ còn ngồi uống rượu cả canh giờ mới thay y phục, lạnh rồi ấm người đột ngột.

Có lẽ ta đã biết được lý do rồi, với tình hình này ta không nói ra thì hơn".

Đột nhiên Mộng Nhiên nhớ ra gì đó liền lại nói với Bạch Hi Vân:
- Bạch tỷ tỷ, hôm mà chủ tử sốt đệ nhớ có một cơn mưa đấy…
Thấy mọi chuyện sắp bị bại lộ nên Đường Mạc Long liền nhanh trí gọi lớn tên của Mộng Nhiên để cắt ngang lời nói của Mộng Nhiên.
- MỘNG NHIÊN.
Ba người ở đó liền nhìn hành động của Đường Mạc Long, sắc mặt của Bạch Hi Vân tối đi" Ồ huynh ấy cố ý ngắt lời của A Nhiên thì phải, xem ra bệnh là do huynh ấy tự chuốc lấy rồi".

Bạch Hi Vân đứng lên đưa bát thuốc cho Mộng Hàn, rồi từ tốn dặn dò.
- A Hàn đệ đút thuốc cho Đường Mạc Long đi, a Nhiên đệ đi theo ta ra ngoài nói chuyện.
- Vâng Bạch tỷ tỷ.
Mộng Hàn nhìn lén Đường Mạc Long, gương mặt Đường Mạc Long từ từ trở nên sát khí nhìn vào Mộng Hàn nói bằng mắt.

" Mộng Hàn à lần này ngươi chết chắc với ta".
Thấy Đường Mạc Long tức giận thì Mộng Nhiên liền tố giác với Bạch Hi Vân.
- Bạch tỷ tỷ chắc là chủ tử không vừa ý khi đệ nói sự thật với tỷ đâu, nên đệ…
Nghe những lời mách lẻo của Mộng Nhiên thì Đường Mạc Long như hoá đá, " Thế mà ngươi lại đi mách lẻo với muội ấy, Mộng Nhiên ngươi được lắm".
- MỘNG NHIÊN…NGƯƠI…
Đường Mạc Long đang tức giận nhìn Mộng Nhiên mà không để ý đến ánh nhìn chết chóc của Bạch Hi Vân.

Bạch Hi Vân từ từ tiến lại gần giường của Đường Mạc Long, nâng cằm của Đường Mạc Long lên, có ý muốn đe doạ.
- Đường Mạc Long huynh hay lắm, bây giờ huynh muốn chết lắm đúng không, ta không ngại cho thêm vào thuốc của huynh vài liều thuốc độc đâu.

Huynh có muốn thử một chút không.

Hửm.
Đường Mạc Long liền lộ ra dáng vẻ đáng thương nhìn Bạch Hi Vân, rồi khẽ cầm vào tay áo của Bạch Hi Vân lắc nhẹ.

- Hi Vân ta sai rồi, muội tha cho ta lần này nhé…Được không.
Mộng Hàn và Mộng Nhiên nhìn nhau cùng một ý nghĩ" Đây còn là chủ tử lạnh lùng, không thích nói chỉ thích hành động của chúng ta không đấy".

Biết ý nên Mộng Hàn kéo Mộng Hàn ra ngoài.
- Thuộc hạ ra ngoài trước.
Đường Mạc Long gật đầu rồi xấu hổ quay mặt đi trước ánh nhìn của Bạch Hi Vân.

" Quên mất còn hai ngọn đèn ở đây, mà bộ dạng lúc nãy của ta…Ayza tôn nghiêm nhiếp chính vương của nước Thanh còn đâu nữa".
Bạch Hi Vân ngỡ ngàng nhìn thẳng vào mắt của Đường Mạc Long, rồi khẽ nở một nụ cười trước mặt đáng yêu khi làm nũng của Đường Mạc Long.
- Huynh đấy, huynh đấy, không cho a Hàn nói thì huynh nói đi.
- Muội hứa là không được giận ta đâu đấy nhé.
Được đà lợi thế, nên Đường Mạc Long được đà lấn tới, hạ gục hết sự tức giận của Bạch Hi Vân.
Như dự tính, Bạch Hi Vân ngại ngùng quay đi" Lại học được cách lấy lòng này từ ai đây không biết, mỗi gương mặt của huynh ấy thôi đã làm tim ta cứ đập lỡ mất một nhịp, lần này thì thật sự rất dễ thương, muốn giận mà giận lại không nỡ giận, thật hết cách với huynh đấy Mạc Long".
- Được rồi, được rồi, ta hứa với huynh, ta sẽ không giận đâu.
Biết trong lòng Bạch Hi Vân đã hết giận nên Đường Mạc Long mới thả lỏng liền nói ra sự thật.
- Thật ra hôm đó muội né tránh ta, ta đau lòng quá nên tản bộ đi về phủ.

Nào ngờ đâu đầu mùa đông lại còn có trời mưa, thế nên vừa đúng ý ta, ta đi dưới mưa về tới phủ.

Rồi ta còn uống rất nhiều rượu, nên mới mắc phải thương hàn.
Nghe những lời nói của Đường Mạc Long thì Bạch Hi Vân không có một chút gì gọi là hờn giận, mà lại là thoảng trên gương mặt của cô lại có chút hối hận." Thì ra huynh ấy là do ta nên mới mắc phải thương hàn, thế mà xém chút ta còn hiểu lầm huynh ấy.

Sao kiếp trước ta tệ bạc với huynh ấy mà kiếp này ta vẫn thế, vẫn đi vào vết xe đổ năm đó".
Thấy sắc mặt của Bạch Hi Vân trùng xuống thì Đường Mạc Long liền hiểu lầm," Vậy là Hi Vân vẫn giận ta rồi, xem ra hôm nay không thoát khỏi một trận giáo huấn của muội ấy rồi".
- Mạc Long…
Nghe Bạch Hi Vân kêu tên mình, Đường Mạc Long giật mình sợ hãi tưởng Bạch Hi Vân định giáo huấn thật.

Liền đi trước một bước mà lên tiếng:
- Hi Vân ta xin lỗi, ta sai rồi.
Nghe Đường Mạc Long nói xin lỗi thì Bạch Hi Vân liền phì cười, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Đường Mạc Long rồi nói.
- Huynh không sai, là ta có lỗi mới đúng.

Lần này ta thật sự không trách huynh đâu.

Cái đầu của nhiếp chính vương gia huynh suốt ngày suy nghĩ cái gì không thế.

Nào uống thuốc đi..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 22: 22: Tỉnh


- Điện hạ trưởng cô nương của Bạch gia đã một mình đi cứu nhị cô nương của Bạch gia từ tay thổ phỉ, cứu người xong thì về thẳng nhiếp chính vương phủ ngay trong đêm.
*Rầm
Khi nghe thuộc hạ nói Bạch Hi Vân ở nhiếp chính vương phủ thì Đường Thanh Hoa liền nổi giận, đập mạnh xuống bàn.

Gương mặt hiện rõ sự tức giận, " Thế mà muội ấy lại tránh mặt ta qua lại với tên Đường Mạc Long đó.

Kì lạ thật, trước khi Bạch gia tổ chức yến tiệc thì muội ấy như hình với bóng bên cạnh ta mà bỗng chốc muội ấy lại trở thành như vậy, cố ý tránh mặt rồi còn không quan tâm đến ta.

Không lẽ muội ấy dùng lạt mềm buộc chặt với ta sao, đúng vậy muội ấy không thể nào thích tên Đường Mạc Long đó được, nếu thích thì phải là ta mới đúng".

Đường Thanh Hoa tự mình lừa mình không chấp nhận sự thật rằng Bạch Hi Vân đang cố tránh né hắn, " À đúng rồi, sắp tới là ngày hội đi săn mà phụ hoàng tổ chức, văn võ bá quan trọng triều đều được dẫn con cái đi theo để học tập, bây giờ ta viết thiệp mời cho muội ấy, khi nhận được thư mời của ta chắc chắn Hi Vân sẽ đồng ý".

Ý nghĩ vừa thoáng qua thì Đường Thanh Hoa liền cầm bút lên viết thiệp mời cho Bạch Hi Vân.
- Lăng Vũ gửi cái này đến Bạch gia cho trưởng cô nương nhà nhà họ.
- Thuộc hạ tuân mệnh.

*Ở Bạch phủ.
- Lão gia, lão phu nhân tỉnh rồi.
Tiếng la hét của Ngọc Lan đã kinh động đến tất cả những người trong Bạch phủ, tất cả mọi người đều chạy đến giang phòng của lão phu nhân.

Lão phu nhân yếu ớt đang uống thuốc do Bạch Hi Vân viết trước khi đi cứu Bạch Hi Lâm.
- Mẫu thân, người thế nào rồi, có ổn không.
" Thế mà con bé lại có thể giải được độc thật, vậy mà khi ấy ta còn trách mắng con bé.

Ta thật sự là một người cha vô lương tâm mà, vì nhất thời tức giận mà… Ayza sau này đối mặt với con bé kiểu gì đây, con bé chắc hẳn rất giận ta".

Bạch Hàn ngao ngán lắc đầu, nhìn vào khoảng không.
- Ta không sao rồi, nhưng Hi Vân và Hi Lâm đâu.
- Dạ mẫu thân, Hi Vân và Hi Lâm đang có việc bận nên không thể đến đây được.
Nhìn bên ngoài Kiều di nương có vẻ đang rất điềm tĩnh, nhưng thật ra bên trong nội tâm đang rất lo lắng cho Bạch Hi Vân và Bạch Hi Lâm.

Vì bây giờ chưa có bất kì tin tức gì kể từ khi Bạch Hi Vân đi cứu Bạch Hi Lâm.

" Không biết tình hình bên Hi Vân thế nào rồi, dù sao con bé cũng là phận nữ nhi lại một thân một mình đi cứu Hi Lâm, không biết ở đó có xảy ra bất trắc gì không mà giờ này còn chưa thấy có chút tin tức gì".

- Không sao nếu hai đứa nó bận thì cứ lo trước đi, ta mệt rồi các con ra ngoài trước đi.
- Vâng, mẹ nghỉ ngơi đi.

Truyện Teen Hay
*Nhiếp chính vương phủ.
- Hi Vân, chuyện này ngày càng phức tạp rồi.

Dường như thế lực đó nhằm tới Bạch gia các cô đấy.
- Ừm, cái mật thất đó có rất nhiều cạm bẫy vì thế bọn ta cũng không dám manh động đợi bàn bạc kế hoạch.
Bạch Hi Vân gật đầu, vì đúng như cô nghĩ thế lực thần bí đó đang nhắm vào Bạch gia.

Đột nhiên không khí đang căng thẳng thì Đường Mạc Long ngơ ngác nắm vạt áo Bạch Hi Vân rồi hỏi nhỏ:
- Có chuyện gì thế Hi Vân.
- Lúc ta đi cứu Hi Lâm trên núi Châu Sam bắt gặp được một khách đ**m kỳ lạ, còn có một kí hiệu này giống như kí hiệu trên tay kẻ hắc y nhân năm đó sát hại mẫu thân ta.
Vừa nói Bạch Hi Vân vừa lấy tờ giấy mà Mộng Hàn vẽ ra, vừa nhìn thấy kí hiệu thì sắc mặt Đường Mạc Long lập tức liền thay đổi.
- Lại là bọn họ..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 23: Chương 23


Mạc Long, huynh biết thế lực sau kí hiệu kì lạ này sao?
Trên mặt Bạch Hi Vân đã tỏ ra rất kỳ vọng vào lời vừa nói của Đường Mạc Long, lúc này bất chợt có một tia nắng sớm mai xuyên qua ô cửa sổ phòng của Đường Mạc Long.

Không biết là vô tình hay là có sự sắp đặt gì đó của vận mệnh, mà tia nắng đó đã rọi vào dưới mái tóc đen huyền, dài mượt của Bạch Hi Vân.

Nhờ vào ánh nắng đó, gương mặt thanh thoát của Bạch Hi Vân lại càng đúng với danh xưng" Đệ nhất mĩ nhân" của kinh thành nước Thanh.
Đường Mạc Long say đắm nhìn vẻ đẹp kiều diễm dưới ánh nắng này của Bạch Hi Vân.

" Thật sự xinh đẹp quá rồi, xem ra đời này ta sống không uổng phí, còn có thể thấy được nét đẹp kiều diễm này của Hi Vân.

Lần này bệnh cũng thật đáng lắm, còn được chính tay muội ấy xem bệnh, châm cứu, chăm sóc".

Ở khung cảnh bây giờ thật lãng mạn nếu không có những quần chúng ăn dưa là Mộng Hàn, Mộng Nhiên, Hàn Gia Quý, Điền Khê Hà.
- Đúng là xứng đôi vừa lứa nhỉ.
- Ừm ánh mắt của hai người này nhìn nhau không hề bình thường.
Hàn Gia Quý bất giác nhìn sang Điền Khê Hà, " Ừm ánh mắt này giống như ánh mắt ta đang dành cho muội đấy Khê Hà, chắc đại tướng quân nắm giữ một phương như muội không nhìn ra được đúng không".

Nghĩ rồi Hàn Gia Quý gượng cười uống vội tách trà đang cầm trên tay.
Điền Khê Hà nhìn thấy hành động của Hàn Giá Quý thì chợt thoáng chốc cảm thấy chạnh lòng," Hoá ra người huynh ấy thích không phải ta mà là… Haiz rõ ràng mấy ngày trước huynh ấy còn rất quan tâm đến ta mà, sao thoáng một cái mà đã… Thôi dù sao cũng là tỷ muội tốt của ta, nhường cho cô ấy cũng không sao".

Dù Điền Khê Hà trong lòng nghĩ thoáng như thế nhưng cô không biết bản thân đã thể hiện rõ ra bên ngoài rằng rất không cam tâm.
- Ca có khi nào Bạch tỷ tỷ sẽ là nữ chủ nhân của phủ chúng ta không.
Mộng Hàn ngơ ngác bây giờ mới hiểu ra vấn đề giữa Đường Mạc Long và Bạch Hi Vân.

Mộng Hàn đến tận bây giờ mới hiểu được vì sao Đường Mạc Long lại tin tưởng hắn hơn đệ đệ của hắn.
- Ayza, giờ ta hiểu tại sao việc gì chủ tử cũng giao cho ta chứ không giao cho đệ rồi, không nhanh nhạy gì cả.
Những quần chúng ăn dưa này cứ ngồi luyên thuyên với nhau mà không để ý đến ánh nhìn hài lòng của Đường Mạc Long đối với họ.

" Thật đúng với ý mình, lần này phải mở tiệc đãi họ mới được".
Bạch Hi Vân chỉ khẽ cười khi nghe những lời nói bàn luận của những quần chúng ăn dưa.

" Ấy bọn họ biết ăn nói hơn rồi đó, không còn thô lỗ cộc cằn như ở kiếp trước.

Xem ra phải nhanh chóng kết thúc vụ việc này thôi, phải tìm ra hung thủ sát hại nương của ta".

- Mạc Long, huynh chưa trả lời câu hỏi của ta đâu đấy nhé.
Bạch Hi Vân khoanh tay lại, rồi quay mặt qua một bên, cau mày bày ra vẻ hờn dỗi.

" Mạc Long, ta chỉ muốn làm cho chuyện này sáng tỏ sớm hơn một chút thôi, để ta có thể trả thù cho nương càng nhanh càng tốt.

Nếu đến cuối cùng ta cũng không trả được mối thù này có lẽ ta sẽ không bao giờ dám đến trước linh vị của nương nữa.

Huynh đừng trách ta nóng vội nhé ".
Đường Mạc Long cưng chiều xoa vào trên trán Bạch Hi Vân, dường như hắn đã hiểu hết được ý nghĩ trong đầu của Bạch Hi Vân.

- Không vội ta cùng muội trả thù, đừng cau mày từ từ ta sẽ nói với muội.

Ngược lại là muội đấy, lại cả gan qua đêm ở phủ của nam nhân, nếu chuyện này mà bị lộ ra ngoài thì thành danh của muội sẽ khó mà giữ được đấy.
Bạch Hi Vân bất ngờ nắm lấy cánh tay của Đường Mạc Long đang để trên trán của cô mà tinh nghịch nói:
- Ta không lo, huynh sẽ không nỡ để thanh danh của ta bị ô uế đâu đúng không.
Đường Mạc Long từ ngạc nhiên rồi chuyển thành dáng vẻ cưng chiều, khẽ cười rồi ngày càng nắm tay Bạch Hi Vân chặt hơn, " Hi Vân ta biết suy nghĩ trong lòng của muội, yên tâm ta sẽ đồng hành cùng muội trả thù cho nương của muội ".
- Muội đấy, muội đấy… thật là hết cách với muội mà.
chiều, khẽ cười rồi ngày càng nắm tay Bạch Hi Vân chặt hơn, " Hi Vân ta biết suy nghĩ trong lòng của muội, yên tâm ta sẽ đồng hành cùng muội trả thù cho nương của muội ".

- Muội đấy, muội đấy… thật là hết cách với muội mà..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 24: Chương 24


Vài ngày sau…
- Hi Vân muội định đi đến hội săn với Đường Thanh Hoa sao.
Đường Mạc Long của lúc này do được Bạch Hi Vân đích thân chăm sóc, khám bệnh nên nhanh chóng khôi phục lại.

Nhưng lúc này trên mặt Đường Mạc Long lại không vui nổi ngược lại còn có chút không nỡ buồn rầu hiện rõ trên mặt.

Nhận thấy được điều đó, Bạch Hi Vân không ngần ngại mà xoa đầu Đường Mạc Long rồi nhẹ nhàng nói:
- Ayza nhiếp chính vương ngốc nhà huynh suốt ngày suy nghĩ linh tinh gì thế hả, ta đi với hắn để huynh đi một mình sao.

Huynh có bị ngốc thật đấy.
Nghe lời này của Bạch Hi Vân thì Đường Mạc Long có vẻ khá bất ngờ, nhưng rồi cũng thấy đã an tâm hơn lúc Bạch Hi Vân nhận được bức thư của Đường Thanh Hoa, " Xem ra lần này ta thực sự có cơ hội đi săn cùng với Hi Vân rồi, còn nhớ lần trước muội ấy nhanh chóng đồng ý khi Đường Thanh Hoa kia gửi thư mời bỏ rơi ta lại.

Nhưng mà sao bây giờ muội ấy lại thấy đổi như thế nhỉ?".

Thấy dáng vẻ đang suy tư lại có chút rầu rĩ của Đường Mạc Long thì Bạch Hi Vân liền quan tâm hỏi:
- Huynh sao đấy, có chỗ nào không khoẻ à?
- Không có chỉ là ta nghĩ tại sao Đường Thanh Hoa lại gửi thư mời cho muội thôi.
*Vài ngày trước.
- Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi, lão phu nhân nhờ uống thuốc của người đã khoẻ lại rất nhiều rồi ạ.
Ngọc Lan vui vẻ cung kính hành lễ trước Bạch Hi Vân, thấy Ngọc Lan hành lễ thì Bạch Hi Vân đi lại đỡ Ngọc Lan lên rồi nhẹ nhàng đáp:
- Mấy ngày này làm phiền em rồi Ngọc Lan.
- Không không không, đây là trách nhiệm của em mà.

Tiểu thư người mau đi thăm lão phu nhân đi, những ngày người đi vắng lão phu nhân ngày nào cũng mong ngóng người hết đó.
Ừm ta cũng định đi đến phòng của tổ mẫu đây.
Bạch Hi Vân nhẹ nhàng xoay người rời đi về hướng tới thư phòng của Tô Thanh.

" Chắc là tổ mẫu mong ngóng ta lắm nhỉ, rời phủ tận chừng đấy ngày mà cũng không viết thư gì về cho gia đình.

Cũng tại ta bận quá không suy nghĩ chu toàn, thôi nhân cơ hội này đi tạ lỗi với tổ mẫu và di nương vậy".
*Ở thư phòng của Tô Thanh.
- Tổ mẫu con vào nhé.
Bạch Hi Vân đứng ngoài cửa dáng vẻ nhẹ nhàng đoan trang, đột nhiên cánh của bị mở tung ra, Kiều Anh ở trong bước nhanh ra.

Gương mặt có chút giận hờn mà oán trách Bạch Hi Vân.
- Con còn biết đường về nhà à, lúc đi thì không cho bất kì một gia nhân nào trong phủ theo, cứu được muội muội rồi cũng không báo tin về nhà.

Con đấy cái đồ vô lương tâm này, làm ta lo chết đi được.
Bạch Hi Vân như đã rõ về tính cách của Kiều Anh nên không có chút biểu cảm bất ngờ nào, chỉ khéo léo nhẹ nhàng cầm lấy tay của Kiều Anh, gương mặt biết lỗi cất tiếng nói:
- Di nương à, con biết lỗi rồi mà, lần này con biết nguy hiểm nên không để hạ nhân theo.

Trên núi Châu Sam có biết bao là cạm bẫy họ đi theo cũng chỉ vương tay vướng chân con thôi, huống hồ còn có Khê Hà, Gia Quý, A Hàn đi theo mà con làm sao có thể xảy ra được chuyện gì cơ chứ.
Kiều Anh như đã hoàn toàn tin vào lời nói của Bạch Hi Vân nên chỉ cố hỏi thử thêm lại lần nữa:
- Con nói thật chứ.
Bạch Hi Vân chỉ nhẹ nhàng đáp lại câu hỏi của Kiều Anh rồi vội chuyển nhanh sang chủ đề khác.
- Ayza con lừa người làm gì, thôi vào trong rồi nói.
Vừa bước vào trong gian phòng của Tô Thanh thì ngay tức khắc sộc vào mũi của Bạch Hi Vân là trầm hương có chứa độc của Tây Vực.

Cô nhanh chóng bước lại rồi ngày tức khắc dập tắt hương," Đây là độc của Tây Vực mà đúng là loại độc hôm ta chữa cho tổ mẫu, xem ra trong phủ có nội gián bên cạnh tổ mẫu rồi".
Thấy Bạch Hi Vân đột nhiên dập tắt đi hương thì Tô Thanh có vẻ ngạc nhiên nắm lấy tay Bạch Hi Vân rồi hỏi:
- Tiểu Hi Vân sao con lại tắt hương của ta đi vậy.
Bạch Hi Vân chỉ nhẹ nhàng rồi khéo léo trả lời câu hỏi của Tô Thanh," Chuyện hạ độc này chưa rõ, tốt nhất không nên cho tổ mẫu biết không khéo lại bức dây động rừng".
- Tổ mẫu không có gì, chỉ là con muốn sau này để cho Ngọc Lan pha chế hương cho người nhé.
Tô Thanh không chút hoài nghi liền ngay tức khắc nhận lời của Bạch Hi Vân.

- Được nghe con hết.
Nghe Tô Thanh nói thế thì Bạch Hi Vân chỉ cười nhẹ, " Tổ mẫu vẫn thế vẫn giống như ở kiếp trước, những gì ta đề cử hoặc nói với người thì trước giờ người không suy nghĩ cũng không chút phòng bị mà đồng ý ngay.

Thế mà kiếp trước ta lại hại chết cả nhà họ Bạch, ta thật ngu ngốc mà ".
- Đúng rồi Hi Vân thái tử điện hạ có gửi thư mời cho con này.
Kiều Anh lấy thư mời đang cầm trên tay đưa cho Bạch Hi Vân.

Nhìn thấy thư mời thì Bạch Hi Vân liền biết chuyện gì" Ồ mới thoáng cái mà đã đến hội săn rồi à, lại là hắn gữi thư mời đến.

Chẳng may nếu là ta ở kiếp trước thì đã ngay tức khắc không ngần ngại mà đồng ý ngay tức khắc, lần này ta được sống lại rồi Đường Thanh Hoa đến lúc ra tay với ngươi rồi nhỉ".
- Con biết rồi di nương, tổ mẫu để con bắt mạch cho người nhé.
- Ừm..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 25: Chương 25


Tổ mẫu dạo mấy ngày con đi vắng, người cảm thấy sức khỏe thế nào.

Bạch Hi Vân lúc này đang bắt mạch cho Tô Thanh, sẵn tiện quan tâm hỏi thăm tình hình sức khoẻ của Tô Thanh trong mấy ngày đi vắng của Bạch Hi Vân.

- Ta không sao, từ khi uống thuốc của con kê sức khỏe của ta ngày càng tốt lên rồi, cháu gái ngoan đừng lo cho ta.

Tô Thanh nhìn đứa cháu gái ngoan của mình rồi cười một cách đầy hiền từ, ánh mắt của Tô Thanh khi nhìn Bạch Hi Vân lúc này đây đầy sự cưng chiều và tin tưởng.

Bạch Hi Vân dĩ nhiên đã quen với ánh mắt này của Tô Thanh nên cô chỉ cười nhẹ rồi ánh mắt bỗng chốc trở nên vô sắc." Vẫn và cái ánh nhìn đầy sự cưng chiều và tin tưởng của tổ mẫu, vẫn là nụ cười đầy sự hiền từ này của người.

Thật may mắn khi ta có thể thấy dáng vẻ này của tổ mẫu một lần nữa, ta còn nhớ năm đó mẫu thân mất tổ mẫu luôn ở bên cạnh ta, chăm sóc ta thay cho mẫu thân, động viên ta dạy ta tất cả mọi thứ mà tổ mẫu biết, mỗi lần ta phạm lỗi người cũng chỉ nhìn ta cười hiền từ rồi nhẹ nhàng khuyên bảo chưa bao giờ trách mắng ta.

Vậy mà kiếp trước ta lại phụ lòng người, gia đình và còn cả … Mạc Long".

Bạch Hi Vân đang trong trạng thái trầm tư, suy nghĩ thì bỗng có người hầu vô thông báo.

- Lão phu nhân, tiểu thư có nhiếp chính vương gia tới, đang đứng ở ngoài ạ.

Tô Thanh nhìn thấy dáng vẻ thất thần của cháu gái, nhưng lại không nói gì." Con bé đang có tâm sự gì mà giấu trong lòng, không thể nói sao".

Nghe tin người hầu vừa báo lên Bạch Hi Vân liền tỏ ra kinh ngạc, " Sao huynh ấy lại đến đây ".

- Ừm, ngươi cứ bảo Mạc Long vào đi.

Đường Mạc Long bước vào, trước tiên hắn nhìn Bạch Hi Vân rồi kính cẩn hành lễ với Tô Thanh.

- Bái kiến Bạch lão phu nhân.

- Mạc Long đấy à, ta nghe Hi Vân nói con đang có bệnh trong người, sao lại đến đây rồi.

Tô Thanh ra hiệu cho Đường Mạc Long ý nói Đường Mạc Long ngồi lên ghế, rồi quan tâm hỏi han Đường Mạc Long.
- Đã không sao rồi.

Tô Thanh chỉ nhè nhẹ gật đầu, rồi ra hiệu cho người hầu rót trà cho Đường Mạc Long.

- Ừm, ừm không sao thì tốt rồi, sao đột nhiên hôm nay còn rảnh rỗi mà tới thăm lão già này thế.
Lúc này bị hỏi đột ngột nên Đường Mạc Long chỉ bèn tìm một lý do để viện cớ trước Tô Thanh.
- Chằng hay, đang trên đường về phủ, chợt nhớ ra người bị bệnh tiện thể vào thăm.

.

truyện đam mỹ
Tô Thanh nghe những lời nói của Đường Mạc Long thì chỉ gật đầu rồi cười một cách đầy sự ẩn ý.

Bạch Hi Vân hiểu tính cách của Đường Mạc Long nên khi nghe hắn nói thế liền biết đang viện cớ." Đường Mạc Long, cái tên ngốc này viện cái cớ gì mà dễ bị bóc trần thế này, ai mà không biết phủ nhiếp chính vương đi ngược đường với phủ thượng thư cơ chứ.

Nhìn biểu cảm này của tổ mẫu chắc là biết huynh ấy đang nói dối rồi, haiz mất mặt quá đi mất".

Mộng Nhiên ghé lại gần tai Đường Mạc Long rồi nói nhỏ:
- Chủ tử, phủ thượng thư ngược đường với phủ của ta…
Nghe Mộng Nhiên nói thế thì bỗng chốc mặt Đường Mạc Long liền đỏ ửng, rồi từ từ cuối người xuống.

- Ừm ừm…
Bạch Hi Vân thấy Đường Mạc Long đang khó xử thì liền chuyển chủ đề nói về sức khoẻ của Tô Thanh.

- Tổ mẫu xem ra tình trạng sức khỏe của người không sao rồi, mấy ngày kế tiếp người chịu khó tiếp tục uống nhé.

- Được được nghe con hết.

- Tổ mẫu con có chuyện cần nói với Mạc Long nên bọn con đi trước nhé.

Bạch Hi Vân đi lại chỗ Đường Mạc Long rồi đá nhẹ vào chân Đường Mạc Long, ra hiệu cho hắn đứng dậy.

Rồi nhẹ nhàng hành lễ với Tô Thanh.

Hiểu được ý nghĩ của Bạch Hi Vân nên Đường Mạc Long đứng dậy rồi hành lễ với Tô Thanh." Muội ấy đang giải vây cho ta sao, thật là đáng yêu quá đi mất", vừa nghĩ đến Đường Mạc Long liền đỏ mặt rồi khẽ cười.

- Ừm có việc thì hai đưa cứ đi đi.

- Vâng tổ mẫu/ Bạch lão phu nhân.

*Ở hiện tại.

Nhớ lại những chuyện xảy ra hôm đó thì Bạch Hi Vân liền phá lên cười, thấy thế Đường Mạc Long liền đỏ mặt quay đi.

- Âyza muội đừng cười ta nữa mà.
- Hahaha Mạc Long trên dưới phủ thượng thư này có ai mà không biết phủ nhiếp chính vương đi ngược đường với phủ thượng thư cơ chứ.

- Ta ta….
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 26: Chương 26


Ấy chuyện gì mà vui vẻ thế?
Không khí đang tràn ngập sự hạnh phúc vui vẻ xung quanh Đường Mạc Long và Bạch Hi Vân, đột nhiên vang vọng tiếng nói của Hàn Gia Quý vào bầu không khí ấy, làm bầu không khí vốn có bỗng nhiên biến mất.
- Ể sao lại ngừng cười đùa rồi.
Thấy người vào là Hàn Gia Quý thì vẻ mặt nhìn Hàn Gia Quý của Đường Mạc Long lúc này trở nên cực kỳ bất mãn.

Ánh mắt lộ rõ sự không vui," Cái tên này đến thực không đúng chút nào, lâu lắm rồi mới được ở riêng với Hi Vân mà cứ bị tên Hàn Gia Quý này phá đám.

Lúc bệnh, tưởng chừng có thể ở riêng cùng với Hi Vân ai dè bị cái bóng đèn này cứ lảng vảng ở quanh ta, thật muốn b*p ch*t Hàn Gia Quý".
Hiểu được sự bất mãn trong lòng của Đường Mạc Long nên Bạch Hi Vân lẳng lặng lấy điểm tâm trên bàn đưa cho Đường Mạc Long rồi ghé vào tai hắn nói nhỏ.
- Ta làm cho huynh đấy.
Đường Mạc Long nghe xong liền trở nên vui vẻ lại, rồi quay người sang nhìn Bạch Hi Vân." Đây là muội ấy tự tay làm riêng cho ta sao, quả nhiên trong lòng muội ấy vẫn còn có ta.

Xem như bù lại mất mát mấy ngày bị bệnh này của ta".

Nhận thấy đường Mạc Long đã vui vẻ trở lại nên Bạch Hi Vân thi quay sang hỏi chuyện với Hàn Gia Quý.
- Có việc gì à?
- Ừm đúng là có việc, đã có tin tức ở núi Châu Sam rồi.

Nhận được tin ta lập tức chạy đến đây báo cho muội đó.
Nghe đến núi Châu Sam thì Đường Mạc Long lẫn Bạch Hi Vân đều bày ra bộ mặt nghiêm túc, làm cho không khí nặng nề lại thêm phần nặng nề hơn.

Rồi đột nhiên đám người nghe tiếng cãi cọ ở bên ngoài, Bạch Hi Vân ra hiệu ngừng nói, quay sang nhìn Mộng Nhiên.
- A Nhiên đệ ra xem có chuyện gì bên ngoài thế.
Mộng nhiên gần đầu quay người ra ngoài nghe ngóng tình hình rồi vội nhanh chóng đi vào nói tình hình bên ngoài cho Bạch Hi Vân.
- Bạch tỷ tỷ có một nam nhân ở ngoài tên là Lục Cẩn nói là người quen của tỷ, muốn vào đây nhưng đã bị thị vệ ngăn lại ở bên ngoài.
Biết người đến là Lục Cẩn nên Bạch Hi Vân lộ rõ vẻ vui mừng, " Không hổ là Lục Cẩn, quả nhiên là không tin tưởng nhầm người, thông tin nhanh nhạy thật đấy".

- A Nhiên đệ bảo họ cho Lục Cẩn vào đi.
Nghe Bạch Hi Vân cho nam nhân vào phủ thì bỗng chốc Đường Mạc Long tối sầm mặt lại trông rất đáng sợ.

" Chưa hết tên Đường Thanh Hoa xảo quyệt giờ đến tên nam nhân nào tới đây quyến rũ Hi Vân nữa đây thật là khó chịu quá đi.

Hi Vân à sau lưng muội rốt cuộc còn có bao nhiêu người theo đuổi vậy hửm…".
Không nhận thấy sự khó chịu của Đường Mạc Long, Bạch Hi Vân quay sang nói nhỏ dặn dò gì đó với Ngọc Lan.

Vốn tưởng Bạch Hi Vân không quan tâm đến mình mà quan tâm đến người đàn ông khác, nên Đường Mạc Long đặt mạnh ly trà trên tay xuống bàn, sắt mặt vốn khó chịu lại càng khó chịu hơn." Thế mà muội ấy không quan tâm đến ta, chỉ lo sắp xếp cho tên nam nhân kia, đúng lúc để ta xem xem tên Lục gì gì đó có hơn Đường Mạc Long là ta không".
Thấy Đường Mạc Long đập mạnh ly trà xuống bàn Bạch Hi Vân vẻ mặt khó hiểu quay sang nhìn Đường Mạc Long.

" Hửm, huynh ấy khó chịu gì vậy, ta có làm gì quá đáng đâu nhỉ, chỉ là bảo A Nhiên dẫn Lục Cẩn vào đây bàn chính sự thôi mà, haiz… Đúng là lòng dạ nam nhân thực sự rất khó đoán".

Bạch Hi Vân vừa suy nghĩ vừa thở dài rồi lại ngao ngán lắc đầu không hiểu nguyên do.
- Huynh sao vậy Mạc Long, khó chịu ở đâu à.
Nhận thấy Bạch Hi Vân đã quay sang quan tâm mình thì Đường Mạc long giả vờ quay người đi mặc cho Bạch Hi Vân một mặt ngơ ngác nhìn những hành động khó hiểu của Đường Mạc Long.

" Bây giờ muội mới để ý đến sắc mặt của ta sao?".
- Ta…
Đường Mạc Long vừa định nói gì đó thì Lục Cẩn từ cửa cùng Mộng Nhiên bước vào.

Lục Cẩn dáng vẻ phóng khoáng vừa đi vừa nói rồi tiến vào bàn ngồi cạnh Bạch Hi Vân.
- Bạch gia gia, lâu rồi không gặp.
- Này Lục trại chủ, chỉ chào mỗi Hi Vân thôi à.
Sau Lục Cẩn thì Điền Khê Hà bước vào, nhìn thấy Điền Khê Hà thì Hàn Gia Quý lộ rõ vẻ bất ngờ.

Cùng một ý nghĩ cùng một câu hỏi trong đầu, " Sao huynh ấy/ muội ấy lại ở đây"..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 27: Chương 27


Hai người làm sao thế, thấy ta không vui sao?
Lục Cẩn thấy Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý có chút gượng gạo nên chủ động đứng dậy để làm dịu không khí lại.

" Lần trước đến sơn trại của ta hai người này vẫn còn cười đùa vui vẻ mà, sao mới có mấy ngày không gặp mà bây giờ không khí quanh họ lại thành gượng gạo thế này rồi.

Hay là hai người này lại cãi nhau rồi nhỉ? Xem ra vẫn là để ta ra tay giúp hai người giảng hoà đi, báo đáp lần trước giúp đỡ ta".

Vừa suy nghĩ, Lục Cẩn không cẩn thận để lộ nụ cười gian trên mặt rồi còn cười thành tiếng.

Hehehe…
Thấy nụ cười quái dị của Lục Cẩn, mỗi một người có mặt ở đó đều quay lại nhìn Lục Cẩn bằng một ánh kỳ thị, trong đầu đều nghĩ một ý nghĩ giống nhau.

" Tên ngày bị sao thế nhỉ, có vấn đề về đầu óc à ".

Nhận thấy có rất nhiều ánh mắt hướng về mình, nhưng những ánh mắt đó không phải sự ngưỡng mộ mà đều là ánh mắt của sự kỳ thị.

Lục Cẩn lúc này mới chợt giật mình nhận ra, dáng vẻ ngại ngùng cất tiếng nói:
- Ta biết ta tuấn tú rồi, mọi người không phải nhìn ta như thế đâu.

Tất cả mọi người có mặt ở đó đề cùng một động tác lắc đầu, cùng một lúc cất tiếng nói:
- Có bệnh thì khám đi.

Sau khi nghe những lời nói thật lòng của họ thì Lục Cẩn như hoá đá, trong lòng tự mình nghi ngờ về chính bản thân mình" Mình… Có bệnh sao".

- Tiểu thư thuốc người bảo em sắc cho vương gia đây ạ.

.

Đam Mỹ Sắc
Giọng nói thanh thoát đáng yêu vang lên, tiếp sau đó là dáng người xinh xắn của Ngọc Lan bước vào.

Vừa hay những điều đó điều và phải vào ánh mắt của Lục Cẩn thoáng chốc Lục Cẩn vẻ thành dáng vẻ ngây ngốc nhìn Ngọc Lan.

" Cô nương này … là ai thế, sao lại có người xinh đẹp đáng yêu nhiều vậy chứ".

- Sắc cho ta…
Nghe Ngọc Lan nói thuốc là do Bạch Hi Vân căn dặn sắc cho mình thì Đường Mạc Long lộ ra khuôn mặt vui mừng rồi quay sang nhìn Bạch Hi Vân." Hoá ra là sai người đi sắc thuốc cho ta à, thế mà ta lại còn hiểu lầm tâm ý của muội ấy nữa cơ chứ.

Hoá ra là do ta đã quá đa nghi rồi lại đâm ra nghĩ xấu cho muội ấy, xem ra là do ta chưa đủ tin tưởng muội ấy rồi".

Cầm chén thuốc trên tay mà Đường Mạc Long mãi không nỡ uống cứ mãi ngồi ngắm nhìn nó.

- Không uống thì để ta.

Thấy thế Lục Cẩn liền nhanh nhảu định dật lấy chén thuốc trên tay Đường Mạc Long, nhưng buồn thay Bạch Hi Vân lại cầm thanh kiếm lên chắn trước cánh tay của Lục Cẩn.

Ánh mắt lạnh như băng kèm theo sát khí nhìn Lục Cẩn.

- Ồ không cần tay nữa sao.

Thấy Bạch Hi Vân có hành động này thì bỗng chốc gương mặt Lục Cẩn trở nên hụt hẫn, ánh mắt cũng đã dần trở nên vô hồn rồi cười khẩy.

- Ha…Không có… Ta… Chỉ là đùa thôi…
Thấy Bạch Hi Vân chĩa kiếm về hắn chỉ vì Đường Mạc Long nên nét mặt thoáng chốc buồn rồi rút tay lại.

" Cô ấy lại vì hắn mà chĩa mà mũi kiếm về ta, đúng là do ta có ý trèo cao rồi".

Không khác gì Lục Cẩn, Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý cũng có đôi phần bất ngờ nhìn Bạch Hi Vân, trong lòng mỗi người lại có những suy nghĩ khác nhau mà không nói ra ngoài.

Nhìn thấy hành động bênh vực của Bạch Hi Vân thì trên mặt Đường Mạc Long thoáng chốc cũng có vài phần bất ngờ.

" Muội ấy… Từ lúc nào mà muội ấy lại quan tâm và bênh vực ta như thế này, vậy là địa vị của ta trong lòng muội ấy rất lớn nhỉ.

Lớn đến mức muội ấy có thể vì bảo vệ cho ta mà chĩa thẳng mũi kiếm vào hắn, xem ra lần này ta nắm chắc phần thắng rồi".

Bạch Hi Vân đột nhiên giật mình hình hành động của mình, " Ta… thế mà lại chĩa kiếm vào bạn mình, ngươi đúng là bị điên rồi mà Bạch Hi Vân, thế mà ngươi có thể máu lạnh vô tình chĩa thẳng thành kiếm vào bằng hữu".

Bạch Hi Vân bắt đầu cảm thấy hối hận vì hành động của bản thân, nhận thấy điều đó nên Lục Cẩn cũng biết lý do Bạch Hi Vân làm như thế từ buồn bã bỗng trở nên thận trọng.

" Hành động này… không đúng là căn bệnh năm đó lại tái phát rồi sao.

Mấy năm nay cô ấy vẫn không sao cơ mà, sao bây giờ lại mất kiểm soát đến như thế".

Thấy tình huống đang dần trở nên khó sử nên Lục Cẩn liền lên tiếng giải vây cho Bạch Hi Vân
- Ây za không sao, ta biết cô đang đùa mà hehe.
Thấy hành động của Lục Cẩn thì Bạch Hi Vân liền trở nên bất ngờ, " vừa rồi ta còn đối xử như vậy với hắn mà hắn lại còn bỏ qua rồi còn giải vây cho ta.

Ta đúng là…".
- Cảm ơn ngươi.
- Ây ây bằng hữu với nhau cả cảm ơn cái gì cơ chứ.

Lục Cẩn ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Bạch Hi Vân rồi cười cười nói nói một cách đầy vui vẻ..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 28: Chương 28


Thôi được rồi vào chuyện chính, ta nghe nói có tin tức về kí hiệu kì lạ đó rồi sao.
Nghe Điền Khê Hà hằn lại giọng nghiêm túc lại thì mọi người mới nhớ đến chuyện kí hiệu kì lạ ở núi Châu Sam.
- Ừm, hôm nay ta đến đây cũng là vì chuyện này.
Lục Cẩn thận trọng lấy trong túi áo một mãnh đá kỳ lạ gì đó ra, để trên bàn rồi nghiêm túc bắt đầu nói:
- Lúc trước ta có đi vào bên trong mật thất dưới cây cổ thụ đó, phát hiện ra tất cả mọi ngóc ngách trong mật thất đều là các cơ quan không thể phá giải.
Bạch Hi Vân nhíu mày lại rồi tỷ mỹ quan sát mãnh vỡ kỳ lạ trên bàn, " Quả đúng như ta đoán, mật thất đó quả nhiên bí hiểm, nhiều cơ quan ẩn và nguy hiểm hơn rất nhiều với các cơ quan ở núi Châu Sam.

Xem ra thế lực đằng sau kí hiệu đó quả thực không đơn giản chút nào, xem ra lần này thực sự khó nhằn rồi đây".
Nhìn dáng vẻ không đáng tin của Lục Cẩn, Điền Khê Hà không tin tưởng hỏi bằng một giọng điệu có đầy sự nghi ngờ, và ánh mắt phán xét.

- Vậy sao huynh vào được trong.
Nghe xong câu nói của Điền Khê Hà thì Bạch Hi Vân đột nhiên phì cười rồi ánh mắt châm chọc nhìn Lục Cẩn.
Lục Cẩn liền quay qua nhìn Điền Khê Hà bằng một ánh mắt không thể tin được, rồi bày ra dáng vẻ tự hào tự nói về bản thân.
- Thân thủ và vận may của ta cũng không tệ, đến được nữa đường thì gặp mảnh vỡ này và có cánh cổng bằng đá cứng cáp cao hơn trăm trượng, thấy không vào được nên đã đến đây báo tin với mọi người.
Ngọc Lan quan sát một hồi liền phát hiện ra có chút quen mắt," Sao vật này nhìn có chút quen mắt thế nhỉ, hình như đã gặp qua rồi.

Là nhìn thấy ở đâu ta… A ta nhớ rồi".
- Hửm sao cái này giống với mảnh vỡ kia trong phòng tiểu thư thế ạ.
Nghe Ngọc Lan nói thế thì Bạch Hi Vân liền chợt nhớ ra," Phụ thân từng nói phải giữ mảnh vỡ này cẩn thận, rốt cuộc đây là thứ gì mà phụ thân lại để tâm đến thế".
- Em lấy ra đây đi.
Bạch Hi Vân quay sang nói với Ngọc Lan, ánh mắt hiện rõ sự mệt mỏi, thấy dáng vẻ này của Bạch Hi Vân Đường Mạc Long lộ rõ vẻ đau lòng xót xa rồi vô thức nắm lấy bàn tay lạnh giá của Bạch Hi Vân.

Bạch Hi Vân hiểu ý Đường Mạc Long muốn nói liền nắm chặt lấy tay của Đường Mạc Long ý bảo: - Ta không sao.

Nhận thấy tín hiệu từ Bạch Hi Vân nên Đường Mạc Long có phần an tâm hơn quay sang ăn bánh của Bạch Hi Vân làm.
- Vâng tiểu thư.

Nhìn theo bóng lưng rời đi của Ngọc Lan mà trong lòng Lục Cẩn rối bời," Cô nương này xem ra cũng rất thông minh nhanh nhẹn, nhưng mà khó hiểu thật sao càng nhìn càng thấy cô nương này thật quen mắt nhỉ, dường như đã gặp ở đâu rồi".

Chợt Lục Cẩn giật mình với dòng suy nghĩ vừa rồi của bản thân, rồi khó xử mà lấy tay sờ vào đầu," Ta làm sao thế này, sao từ đầu tới giờ chỉ suy nghĩ về cô nương ấy".
Một lúc sau Ngọc Lan đã tìm được món đồ đó, cô vui mừng hớn hở chạy ra đưa đồ cho Bạch Hi Vân.
- Tiểu thư, em tìm thấy rồi.
Bạch Hi Vân chỉ nhẹ nhàng nhận lấy rồi xoa đầu Ngọc Lan, cười dịu dàng rồi nói:
- Vậy ta cảm ơn Ngọc Lan nhé.
Nhận được lời cảm ơn của Bạch Hi Vân nên Ngọc Lan vui mừng cười rồi lấy hai tay che miệng lại trông cực kỳ đáng yêu.
Thấy hành động đáng yêu này của Ngọc Lan thì Lục Cẩn cùng với Mộng Nhiên điều kinh ngạc nhìn cô, nhận thấy hai ánh mắt đang nhìn Ngọc Lan đắm đuối thì Bạch Hi Vân liền biết sắp có sóng gió đi qua.

" Xem ra sắp có trận chiến giành giật Ngọc Lan của ta rồi, haiz lần này ta không giúp được em rồi tiểu muội của ta".

Đang trong lúc suy hai người Lục Cẩn và Mộng Hàn say đắm nhìn Ngọc Lan thì Hàn Gia Quý, Điền Khê Hà và Đường Mạc Long đã tỷ mẩn quan sát hai mảnh đồ kỳ lạ đó.
- Đúng là giống thật đấy.
Thấy đã tập trung vào chuyện mảnh vỡ kỳ lạ đó thì Bạch Hi Vân liền đập vào vai áo Lục Cẩn và Mộng Hàn.
- Được rồi đó, tập trung đi.
Nhìn quan sát một hồi lâu thì Điền Khê Hà bỗng lên tiếng.
- Có khả năng hai cái này là một khối, lắp vào xem sao.
Không hẹn cùng một lúc, Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long cùng lên tiếng.
- Là một khối..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 29: Chương 29


Đúng là kì lạ thật, khối này lại là thứ gì đây
Điền Khê Hà tò mò nên cầm hai mảnh vỡ lên lắp vào, khi được lắp vào thành một khối hoàn chỉnh, khối thạch đó như có thần lực mà tự mình bay lên.

Cùng lúc đó, Bạch Hi Vân hoa mắt chóng mặt, trong đầu Bạch Hi Vân hiện lên những kí ức kỳ lạ.
*Trong ký ức của Bạch Hi Vân lúc này…
- Chiến Thần Bạch Băng nghe lệnh, dẫn theo 10 vạn thiên binh đối đầu với ma giới.
- Mạt tướng tuân lệnh.

* Ở biên giới Thần- Ma.
- Ma thần, hôm nay ta nhất định phải lấy được đầu của ngươi.
Bạch Băng khí thế uy nghiêm đứng đầu 10 vạn thiên binh ở biên giới thần ma.

Ma Thần không sợ trước khí thế đó mà ngược lại ánh mắt dịu dàng nhìn Bạch Băng.

- Ồ là Chiến Thần của thiên giới đấy sao, lần nào hai giới Thiên Ma giao chiến người thiên giới các người ai dẫn đầu cũng nói sẽ lấy mạng ta.

Lần này ngươi có chắc chắn không đấy.

Ma Thần cố ý xem thường trước khí thế của Bạch Băng, luôn miệng diễu cợt trước đội quân thiên binh 10 vạn người.

Bạch Băng cười nham hiểm, xong ánh mắt ngây tức khắc trở nên lạnh giá kiên định nhìn Ma Thần mà lao tới.

- Thử đi
Thấy mũi kiếm của Bạch Băng lao tới nhưng Ma Thần không có ý định tránh né, rồi một nhát Bạch Băng đâm thẳng vào tim của Ma Thần, sau nhát đâm đó là một loạt ký ức như cảnh tượng vừa rồi lần lượt hiện lên.

- Sao… Sao ngươi không tránh.
- Nếu người đến là nàng… Ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tránh né… Cũng vĩnh viễn không phản kháng… Ngược lại ta sẽ gian hai tay để nàng tiến đến...Bạch Băng… Tạm biệt.

Lại lần nữa ta được… ( Lúc này bỗng dưng khóe miệng của Ma Thần chảy máu)… chết dưới kiếm Xích Tiêu của nàng…
*Ở hiện tại …
Bạch Hi Vân chao đảo khi hai mảnh hợp lại thành một, thấy thế Đường Mạc Long không suy nghĩ gì liền tách chúng ra.

Nhưng không tài nào tách được ngược lại nó còn làm bỏng tay của Đường Mạc Long.

- Mạc Long buông ra đi, đừng làm như thế tay của huynh bỏng hết rồi kìa.
Đường Mạc Long vẫn một mực cố chấp tách hai mảnh vỡ ra, nhưng không may mắn kỳ tích đã không xuất hiện.
Lúc này Lục Cẩn bất ngờ nhìn người đàn ông đang cố tách khối thạch trước mắt, giờ hắn mới hiểu vì sao Bạch Hi Vân lại coi trọng Đường Mạc Long đến thế, " Thì ra là thế, giờ ta cũng đã rõ vì sao Bạch Hi Vân cô ấy có thể coi trọng Đường Mạc Long đến thế.

Thì ra ta lại kém cỏi hơn hắn thật sự rất rất nhiều, thái tử Đông Lăng thì sao chứ chẳng phải cũng là thừa một nhiếp chính vương thôi sao".

Đúng lúc Đường Mạc Long đang sốt ruột vì không tách được khối thạch thì Bạch Hàn từ ngoài cửa cầm theo thanh kiếm Xích Tiêu bước vào.

Bạch Hàn đi lại phía Bạch Hi Vân, đỡ Bạch Hi Vân dậy, kiếm Xích Tiêu nhận thấy người trước mặt có khí tức của chủ nhân nên lập tức tự mình bay lên tách khỏi vỏ kiếm một nhát chặt đứt khối thạch.

Bạch Hàn lạnh mặt, ánh mắt dè chừng với những người trước mặt này.

- Xin mời các vị về cho, ái nữ đã mệt rồi cảm ơn các vị đã lo lắng cho nó.

Vương gia xin hãy ở lại để ta xử lý vết thương trên cánh tay người.
- Vậy làm phiền Bạch bá bá rồi.

Đường Mạc Long cúi người hành lễ với Bạch Hàn.

Lục Sơn khó hiểu, rồi không có chút kiêng dè nào mà nói thẳng với Bạch Hàn.

- Ơ sao chỉ mình hắn được ở lại cơ chứ.

Đường Mạc Long gật đầu rồi quay qua ra hiệu cho Hàn Gia Quý và Điền Khê Hà cưỡng ép kéo Lục Sơn đi.

Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý cùng một động tác cùng một câu nói rồi ra tay với Lục Cẩn.
- Trại chủ đi thôi.

Lục Cẩn lộ vẻ không chịu khuất phục trước sự cưỡng ép của Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý.

Nên đã cố gắng phản kháng.

- Ơ… Ơ này… Thả ta ra… Thả ta ra ta muốn ở lại.

Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý mặt không chút thay đổi, rồi cùng nhìn vào Lục Cẩn mà nói:
- Cầu xin không được chấp thuận..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 30: Chương 30


Mạc Long con có biết tại sao ta lại để con ở lại với Hi Vân không.

Đường Mạc Long căng thẳng, lắc đầu không nói gì, thấy Đường Mạc Long không hiểu nguyên do tại sao thì Bạch Hàn chỉ khẽ cười.

- Không hiểu là phải rồi, hahaha.

Bạch Hàn cười lên rồi từ từ đi lại phía tủ sách của Bạch Hi Vân, lấy một quyển sách ra thì đột nhiên cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện, một mật thất bí ẩn hiện lên.

- Đây là…
Đường Mạc Long nhìn vào mật thất, rồi ngày càng không nghĩ được ra nguyên do mà Bạch Hàn muốn nói.

- Vào đi rồi từ từ ta nói với con.
Thấy dáng vẻ bí hiểm này của Bạch Hàn, Đường Mạc Long lại càng cảm thấy bất an khó hiểu.

" Chuyện này là sao đây, sao Bạch thúc lại có vẻ bí hiểm như thế nhỉ, lạ thay sao ta lại có cảm giác bất an thế này?.

Hi Vân rốt cuộc muội bị làm sao vậy, đối với chuyện này ta càng không biết phải xử trí thế nào, nếu muội là ta chắc cũng đã nghĩ ra cách rồi nhỉ".

Thấy Đường Mạc Long có vẻ suy tư nghĩ ngợi, Bạch Hàn thở dài một hơi rồi lấy một hộp gỗ kỳ lạ trên kệ bên trong mật thất ra đưa cho Đường Mạc Long.

- Bạch thúc đây là…
Đường Mạc Long tròn mắt nhìn chiếc hộp gỗ mà Bạch Hàn đưa, rồi quan sát từng hóa văn trên đó.
- Bôi vào vết bỏng đi.

Bạch Hàn vẫy vẫy tay rồi đi tìm thứ gì đó ở trong gương chứa đồ nhìn có vẻ rất cũ.

Nghe Bạch Hàn nói thế thì Đường Mạc Long cũng không còn chút thắc mắc gì, bèn bôi thuốc bên trong hộp gỗ lên vết bị bỏng.

- Đa tạ người.
Bạch Hàn quay lại với vẻ đầy sự khiển trách, rồi cau mày mắng Đường Mạc Long.

- Âyda cái thằng nhóc thối này, Bạch Hàn ta nhìn ngươi lớn lên bên cạnh Hi Vân từ nhỏ, thì ngươi còn khách sáo với Bạch gia ta làm gì cơ chứ.
Thấy dáng vẻ khiển trách của một người cha từ Bạch Hàn thì Đường Mạc Long hết sức vui mừng.

" Bạch thúc thực sự đã coi ta là người thân trong nhà rồi sao, quả thực trong tay ta bây giờ nắm chắc lấy phần thắng hơn Đường Thanh Hoa kia.

Được Hi Vân lẫn Bạch gia tin tưởng, quả thực quá may mắn cho ta rồi".

- Quả thực là con sai.

Bạch Hàn tìm được thứ gì đó bèn lại đi lại bàn ngồi cạnh Đường Mạc Long, vừa nói vừa phủi bụi trên vật kỳ lạ đó ra.

- Biết thế thì tốt, hahaha.

Thấy dáng vẻ không hề phòng bị của Bạch Hàn lại càng khiến Đường Mạc Long ngày càng thoải mái hơn," Bạch thúc thế này quả thực khiến ta thật thoải mái, lúc đầu còn tưởng rằng người sẽ trách tội ta cơ chứ".

Bạch Hàn đặt vật kỳ lạ khi nãy lên bàn rồi trong một khoảnh khắc đột nhiên nghiêm túc hẳn lại.

- Nhóc con hôm nay ta sẽ nói cho con một bí mật về thân phận thật sự của Hi Vân.

Đường Mạc Long tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Bạch Hàn đang ngồi trước mắt, " Thân phận thực sự của Hi Vân, Bạch thúc đang có ý gì đây ".

- Nhóc con không cần tỏ ra kinh ngạc đến thế đâu, hình như bây giờ Hi Vân cũng đã tỉnh lại rồi đấy ra bảo con bé vào đây đi dù sao bây giờ con bé cũng đã trưởng thành rồi.
Bên ngoài mật thất, Bạch Hi Vân dần tỉnh và có ý thức trở lại thì đột nhiên cảm thấy nhói đau ở tim.

Cô từ từ ngồi dậy rồi từ từ chạm vào chỗ nhói đau" Ta bị làm sao thế này, sao lại thấy giấc mơ kỳ lạ đó, Bạch Băng lại là ai đây cơ chứ".

Cô đang hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đột nhiên tủ sách của cô có dấu hiệu bị dịch chuyển.

Cô nhanh chóng cầm lấy thanh kiếm trên bàn rồi nhanh nhảu lại gần tủ sách.

Khoảnh khắc cánh cửa mật thất vừa mở, cũng là lúc trên cổ của Đường Mạc Long có thêm thành kiếm của Bạch Hi Vân.

- Kẻ nào to gan dám xông vào phòng của ta.

Đường Mạc Long vừa bước ra cảm thấy khó tin,
- Hi Vân… Muội… Muội đang làm gì thế.
Bạch Hi Vân kinh ngạc khi nhìn thấy người cô đang kề kiếm là Đường Mạc Long, cô bối rối hỏi:
- Sao huynh lại ở đây thế.

Bạch Hàn chạy ra hốt hoảng nhìn cảnh tượng trước mặt, rồi từ từ lại đứng sau Đường Mạc Long nói.

- Ây ây con gái bỏ thanh kiếm xuống trước đã.

Nghe thấy thế Bạch Hi Vân mới hoàn hồn mà rút thanh kiếm lại, lắp ba lắp bắp nói:
- Ta… Ta..

Xin…Xin lỗi nhé, do … do là ta nhạy cảm quá….
- Không sao..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 31: Chương 31


*Ở một diễn biến khác.
- Ơ này các ngươi làm gì thế, sao lại nghe lời tên vương gia đó thế cơ chứ.
Lục Cẩn khó chịu ra mặt cố vùng vẫy nhưng không thành bởi hai người đứng trước hắn đều không phải người bình thường.
- Huynh đệ à, có biết phân biệt không thế Mạc Long là bằng hữu của ta rất lâu rồi đấy, kể từ khi bé huynh ấy đã bên cạnh ta rồi, dĩ nhiên so về mặt tình nghĩa thì đã là hơn ngươi rồi.

Còn so về mấy cái khác chắc chắn Mạt Long cũng không kém hơn ngươi đâu.
- Tuy nhìn Đường Mạc Long có vẻ lạnh lùng như thế nhưng dù sao cũng là bằng hữu cũng đáng tin hơn ngươi rất nhiều đấy.
Nghe thế thì Lục Cẩn như có hàng ngàn nhát dao đâm vào tim, " Nói vậy thì là ta đã thua hắn ngay từ lúc gặp gỡ sao, lại là tên Đường Mạc Long đó, sao đến cả hai người này cũng bảo vệ hắn như thế cơ chứ.

Ta thực sự tệ hơn hắn đến thế sao, thứ ta không có lẽ nào hắn thực sự lại có sao".

Không cam tâm với lời hai người này vừa nói, nên hắn dùng giọng điệu giễu cợt nói với Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý.

- Ây ây vẫn đỡ hơn người nào đó cứ suốt ngày bị ngó lơ giận hờn này kia.
Vừa nghe đã biết tên này có ý định trêu chọc nên Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý đột ngột cùng lúc buông tay ra làm cho Lục Cẩn té đập mạnh xuống đất.
- Hai người làm gì vậy? Đau chết đi được.
Lục Cẩn té ngã thì càu nhàu Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý, nhưng dường như hắn đã xem nhẹ danh xưng" Nữ Ma đầu " của Điền Khê Hà.
Điềm Khê Hà lộ rõ vẻ tức giận, kéo tay áo lên có ý định cho Lục Cẩn một bài học nhớ đời." Ồ thì ra tên này chán sống rồi à, đúng lúc ta không có nơi để xả giận Lục Cẩn à hôm nay ngươi xong đời rồi ".
- Ngươi đang có ý mỉa mai ta đấy sao Lục Cẩn.
Thấy thế Hàn Gia Quý cũng ùa vào góp vui, cũng học theo dáng vẻ của Điền Khê Hà kéo tay áo lên chuẩn bị cho Lục Cẩn một trận.
- Dường như ta đã quá nhân từ với ngươi rồi nhỉ.
Thấy dáng vẻ đáng sợ này của Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý, theo bản năng Lục Cẩn yếu ớt lùi về sau.

" Ặc ta đã lầm rồi, đáng ra ta không nên chọc vô hai người này, xong rồi xong rồi, hôm nay ta không thoát được rồi".
- Này dừng lại hai người định làm gì ta đấy… KHÔNG…
*Ở trong mật thất.
Lúc này không khí mới dịu lại, thì Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long lại chú ý đến vật thể kỳ lạ trên bàn.
- Phụ thân đây là…
Bạch Hi Vân cầm vật thể đó lên, từ từ quan sát kỹ vật thể không rõ đang cầm trên tay.

" Đây lại là thứ gì đây, sao lại trong có vẻ vừa quen thuộc vừa xa lạ thế này cơ chứ.

Rốt cuộc thứ này có lai lịch thế nào vậy chứ, còn đống ký ức kỳ lạ đó nữa nữ nhân tên Bạch Băng rốt cuộc là ai ".
- Con gái à đây chính là Mệnh Phù.
Bạch Hàn nhẹ nhàng xoa đầu Bạch Hi Vân, nói bằng ánh mắt hết sức dịu dàng nhưng có phần hơi ân hận.

Biết sẽ rất rắc rối khi Bạch Hi Vân biết sự thật, nhưng thật sự trong lòng Bạch Hàn thực sự đang đấu tranh rất nhiều mới có thể quyết định nói chân tướng sự thật cho Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long nghe.
- Mệnh Phù, là thứ gì.
Khi nghe hai chữ " Mệnh Phù" thì dường như nó rất xa lạ với Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long.

Tất nhiên là phải xa lạ rồi, Mệnh Phù là thứ gì cơ chứ, người có được Mệnh Phù hẳn là người rất xuất chúng trăm năm mới có một.
- Đây là lệnh bài của dòng dõi Thuần Y chính thống, do đích thân trưởng bối trao lại cho con khi con vừa chào đời.

( Thuần Y dòng dõi có nhiều khả năng đặc biệt, trước giờ người có dòng máu này ở trên đại lục rất hiếm).

Người có Mệnh Phù này có thể có quyền quyết định chuyện triều đình, có tiếng nói lớn hơn cả vua, kể từ ngày hôm nay con chính là thiếu chủ hiện tại của dòng dõi Thuần, " THUẦN Y ĐẾ ".

( Thuần Y đế là ngươi tôn quý nhất đại lục, ai ai cũng phải kiêng dè kính nể kể cả có là vua).
Đường Mạc Long khi nghe xong chân tướng thân phận của Bạch Hi Vân thì rơi vào trầm tư," Thì ra muội ấy là Thuần Y đế, thân phận thực sự quả thực hiên ngang hiển hách, thế này thì sao ta có thể có tư cách đứng cạnh muội ấy cơ chứ, cho dù có là hoàng đế cũng phải kiên dè trước thiếu chủ của Thuần Y.

Quả thực ta không có tư cách đứng cạnh muội ấy, từ khi bắt đầu là vậy, đến hiện tại cũng vẫn là vậy ".
Sau khi nghe được thân phận của mình thì Bạch Hi Vân dường như chết lặng, ủ rũ buồn rầu" Sở dĩ với tình hình hiện tại thì ta có thể đường đường chính chính ở bên Mạc Long nhưng xem ra vẫn phải đợi thêm một thời gian nữa rồi.

Ở kiếp trước ta chưa hề nghe phụ thân nhắc đến dòng dõi Thuần Y, sao ở kiếp này phụ thân lại nói đến?".
- Sao trưởng bối lại đem tấm Mệnh Phù này cho con cơ chứ.
Bạch Hàn bình thản, uống một ngụm trà rồi nói tiếp tục nói.
- Vì có lời tiên tri rằng con sẽ là người cầm quyền lớn nhất của thiên hạ trong tương lai, con còn lại là con của thần y Lạc Hồng Nhung, hơn nữa còn kế thừa y thuật từ nàng ấy, tài giỏi tinh thông kiếm thuật.

Trên đời này thứ người khác tài giỏi chỉ vỏn vẹn một cái nhưng Bạch Hi Vân con lại có tất cả, thử hỏi trong thiên hạ này còn ai xứng được là người kế thừa ngôi vị Thuần Y đế hơn con đây.
Bạch Hi Vân dường như không hề thích thú với ngôi vị Thuần Y đế này, cô lại bất giác buồn bã quay qua nhìn Đường Mạc Long.
- Bao năm qua người luôn che giấu, tại sao bây giờ lại nói ra cho con và Mạc Long.
Bạch Hi Vân tỏ ra mất mát nhìn Bạch Hàn, ánh mắt lạnh căm đến thấu xương có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Bạch Hàn tỏ ánh mắt kiên định nhìn về phía Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long ý định như đã nhận đứa con rể là Đường Mạc Long.
- Ta tin tưởng hai đứa có thể kề vai sát cánh bên nhau, nương tựa lẫn nhau..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 32: Chương 32


Phụ thân người nói vậy là có ý gì?.

Bạch Hi Vân mặt đỏ bừng lên, xấu hổ mà nấp sau lưng Đường Mạc Long.

- Âyda con gái à, ta có ý gì con không phải là rõ nhất sao?.

Hahaha.

Bạch Hàn nói với giọng đắc ý, gương mặt lần này tươi cười hạnh phúc hơn hẳn lần Bạch Hi Vân đi cùng Đường Thanh Hoa.

- Thôi hai người trẻ các con tự mình nói chuyện đi, lão già ta đi đây.

Bạch Hàn đứng dậy đi ra khỏi mật thất, trong lòng cũng thầm vui mừng vì người ở cạnh bên Bạch Hi Vân lúc này không phải Đường Thanh Hoa.

- Phụ Thân đi thông thả.

- Bạch thúc đi thông thả.

Hai người cùng lúc đứng lên hành lễ với Bạch Hàn, rồi quay sang nhìn nhau bất giác cả hai đều bật cười thành tiếng.

- Hahaha…

*Ở diễn biến khác.
- Thiệp mời đã gửi đến phủ thượng thư chưa?.

Trên tay hắn đang cầm bút hoạ mặt của Bạch Hi Vân, ánh mắt chan chứa rất nhiều niềm hạnh phúc.

Thị vệ cung kính hành lễ rồi trả lời Đường Mạc Long.

- Bẩm thái tử đã đưa đến phủ thượng thư rồi ạ.

Nghe tin đã gửi đến nhà của người thương, gương mặt tuấn tú lại tràn ngập lên sự vui mừng.

- Cô ấy trả lời thế nào?.

Tên thị vệ ấp a ấp úng không dám nói sự thật với Đường Thanh Hoa.

- Bạch tiểu thư … Bạch tiểu thư…
Đường Mạc Long bỗng dừng bút lại, ánh mắt hi vọng nhìn thị vệ thân cận nói:
- Có gì cứ nói, không cần phải ấp a ấp úng.

Thị vệ bên cạnh nghe thế cũng yên tâm phần nào, nhưng hắn lại sợ làm chủ tử đau lòng, trong thâm tâm hắn không đành nhưng vẫn nói.

- Bạch tiểu thư… Cô ấy đã từ chối thư mời rồi ạ.

Nghe tới đây trái tim hắn như bị ngàn vạn mũi tên xuyên qua tim.

Hắn luốn cuốn không muốn tin đấy là sự thật, ánh mắt hắn trở kỳ vọng trông thật đau buồn đến đau lòng.

- Ngươi...!Ngươi đang đùa ta đúng không làm sao… Làm sao cô ấy có thể từ chối ta được… Nhất định là ngươi đang lừa ta đúng không.

Đường Thanh Hoa đặt bút xuống, đi lại nắm lấy vai của thị vệ, bộ dạng si tình này của hắn thực sự làm người ta đau lòng đến tột độ.
Hắn đưa mắt nhìn thị vệ thấy ánh nhìn này của hắn thị vệ không nỡ nhìn nên chỉ đành tránh né cái nhìn này của Đường Thanh Hoa.

- Chủ tử là thật.

Nghe được câu trả lời chắc chắn của thị vệ, hắn lại càng hụt hẫng hơn.

Tay hắn dần dần bỏ xuống khỏi vai của thị vệ, hắn lại nhìn bức hoạ vừa hoa xong trên bàn, hắn không phải là người xấu xa gì, hắn cũng rất ấm áp nuông chiều Bạch Hi Vân.

Nhưng vì nghe lời xúi giục lại thấy Đường Mạc Long qua lại với cô hắn mới đi chạm đến sai lầm ở kiếp trước.

Cái gọi là tình này thật sự làm con người ta rất đau khổ, vì nó mà sinh hận, vì nó mà đánh mất bản thân, cũng là vì chữ tình mà khiến con người ta đau lòng mất hết lý trí.
*Tối hôm đó, ở hoa viên của phủ thượng thư.

- Trăng hôm nay đẹp nhỉ?.

Khung cảnh lúc này thật sự rất ngọt ngào, cô đưa mắt nhìn Đường Mạc Long.

Câu nói " Trăng hôm nay đẹp nhỉ " của cô ám chỉ câu nói ta yêu chàng của một đất nước xa cách.

Có lẽ vì không hiểu nghĩa của câu nói này nên Đường Mạc Long cũng thuận theo mà đáp lại.
- Đúng là rất đẹp.

Khung cảnh tuyệt đẹp cùng với không khí của hai người đang có chút ám muội.
Hai người quay lại nhìn nhau bằng một ánh mắt si tình, bất giác hai người xích lại gần nhau chuẩn bị môi kề môi thì có tiếng của Điền Khê Hà vang lên.

- Khung cảnh đẹp thế này sao có thể thiếu một vò rượu chứ đúng không nào?.
Nghe tiếng nói của Điền Khê Hà hai người mới giật mình nhận ra, ngại ngùng quay đi cùng với gương mặt đỏ ửng lên.

Từ đằng xa Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý đi vào trên tay cầm theo hai vò rượu cùng với một con gà nướng bằng lá sen.

- Hai người đến rồi à.

Điền Khê Hà với ánh mắt tinh tường nhìn thấy có chút lạ liền suy đoán gì đó.

- Này này trong lúc chúng ta không có ở đây hai người làm gì thế hả?.
Điền Khê Hà lại gần nhìn Bạch Hi Vân bằng ánh mắt dò xét hỏi:

Bị nói trúng tim đen, Bạch Hi Vân đỏ mặt quay đi, chột dạ cất tiếng.

- Không làm gì cả.

Điền Khê Hà có phần không tin vẫn cố chấp tiếng lại gần Bạch Hi Vân.

- Thật không đó.

Thấy thế Đường Mạc Long liền ra hiệu cho Hàn Gia Quý ý nói: - Quản lý người của huynh đi.

Hàn Gia Quý khẽ cười, ánh mắt thâm tình nhìn Điền Khê Hà ý đáp trả với Đường Mạc Long: - Ta không muốn quản, cũng không quản được cô ấy.

Đúng lúc Bạch Hi Vân đang khó xử thì Lục Cẩn với dáng vẻ đầy thương tích đi vào.

- Gì mà vui thế.

Thấy Lục Cẩn đi vào Bạch Hi Vân thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Lục Cẩn lúc này có chút khiến người khác hiểu lầm.

Nhìn thấy ánh mắt của Bạch Hi Vân khiến hủ dấm chua là Đường Mạc Long lại vỡ, gương mặt tối sầm lại rồi quay người đi.

" Ánh mắt của muội ấy…"..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 33: Chương 33


Đột nhiên không khí đang có mùi dấm chua thì Ngọc Lan cùng Mộng Nhiên cười đùa vui vẻ đi tới làm cho đám người ở đó tò mò nhìn theo hướng có hai người họ.
Khung cảnh của họ đang có phần lãng mạn thì đột nhiên có một tiếng nói khó chịu vang lên.
- Cười đùa gì chứ không có chút ý tứ gì.

Nghe thấy lời phàn nàn của Lục Cẩn thì Bạch Hi Vân cùng với Điền Khê Hà cười xấu xa rồi dùng ngữ điệu trêu chọc nói.
- Người ta là cặp đôi tâm đầu ý hợp đó có gì mà ngươi ganh tị.
- Đúng đôi uyên ương này chúng ta tác thành.

- Hai người…
Lục Cẩn đang định bật lại thì nhận thấy có những ánh nhìn như đang muốn ăn thịt mình thì dừng lại.

Đúng như linh cảm của hắn, ánh mắt chết chóc của Đường Mạc Long và Hàn Gia Quý đang nhìn chằm chằm vào những hành động của hắn.

Lục Cẩn đang khó xử thì đột nhiên nhị hoàng tử cùng Bạch Hi Lâm đi tới.

- Xin lỗi, muội/ đệ đến trễ rồi.

Hai người đột nhiên cùng lúc tới, rồi cũng cùng lúc nói lời xin lỗi làm mọi người tròn mắt nhìn.

Không chỉ riêng mấy người họ, mà chính cặp đôi mới lớn là nhị hoàng tử và nhị tiểu thư nhà họ Bạch cũng tròn mắt nhìn nhau.

Ngại ngùng quay đi chỗ khác.
- Thức ăn lên rồi đây..
- Thôi ngồi xuống cả đi, vào vấn đề chính nào.

Không khí đang vui vẻ bỗng chốc trùng xuống hẳn.
Tất cả đong đủ mọi người đã đến hết, Bạch Hi Vân cũng không hề vòng vo mà nghiêm túc vào vấn đề.

- Mai là ngày hội săn bắn chắc chắn bọn chúng sẽ trà trộn hành động, mọi người phải…blablabla…
Ở Đông Cung.
Khung cảnh lúc này của Đông Cung trông rất đẹp nhưng cũng rất cô đơn, mọi năm khi đến ngày này hắn và Bạch Hi Vân cũng sẽ ngồi uống trà ăn điểm tâm rồi đùa giỡn vui vẻ.

Bây giờ hắn mới ngộ ra tâm ý của cô ấy dành cho hắn nay cũng đã rạng nứt, hắn ngồi buồn bã uống rượu một mình ở hoa viên.

Bất giác nghĩ đến những ngày tháng vui vẻ khi có cô ở bên cạnh.
Lạ thay khung cảnh đều là ở hoa viên nhưng ở phủ thượng thư thì đông đúc cười đùa vui vẻ, còn ở bên Đông Cung lại cô đơn hoài niệm.

Khung cảnh rất đẹp và cũng có một vị thái tử nào đó hiu quạnh cô đơn nhớ đến người thương.

Ngày hôm sau ở trại săn bắn.

Khi tới nơi, tất cả ánh nhìn đều đổ dồn lên người hai tỷ muội nhà thượng thư.

Bạch Hi Vân thì xinh đẹp kiêu kỳ, Bạch Hi Lâm thì nhã nhặn xinh đẹp.

Vẽ đẹp hiếm có này lại tập hợp hết trên người tỷ muội nhà thượng thư.

Nhận thấy những ánh nhìn đầy sự thèm thuồng đó khiến cho Bạch Hi Lâm e dè sợ hãi nấp sau lưng Bạch Hi Vân.

Cảm nhận được sự sợ hãi của muội muội Bạch Hi Vân ôn nhu dịu dàng quay lại nói với Bạch Hi Lâm.

- Hi Lâm không phải sợ ta đưa muội đi gặp mọi người nhé.

- Vâng tỷ tỷ.

Sau khi hai người đi, những nam tử đó vẫn tròn mắt nhìn theo bóng lưng ấy, không nhịn được mà mở lời nói.
- Quả như lời đồn tỷ muội nhà thượng thư đúng là tuyệt sắc nhỉ.
- Nếu cô ấy chịu lấy ta thì tốt nhỉ.
- Ngươi cũng không nhìn ra ngươi là ai mà đòi lấy cô ấy, hahaha..
Nghe có tiếng xì xào bàn tán của những nam tử đó thì đột nhiên Đường Thanh Hoa xuất hiện.

- Thái tử điện hạ đến.
Những người vừa bàn tán sau lưng Bạch Hi Vân hoảng sợ, cả kinh thành không ai không biết vị thái tử này tâm đầu ý hợp với Bạch Hi Vân.

Đám đông hành lễ với Đường Thanh Hoa, còn hắn không thèm quan tâm những người đó mà bước lại chỗ những tên vừa bàn tán sau lưng Bạch Hi Vân.
- Ngươi đòi lấy ai cơ.

Đường Thanh Hoa lạnh lùng nhìn những tên đó, ánh nhìn tức tối đổ dồn hết lên những người bọn họ.

- Bẩm… Bẩm thái tử là do tiểu nhân đỉa mà đòi đeo chân hạc, xin người dơ tay đánh khẽ tha cho tiểu nhân lần này.

Tiểu nhân không dám nữa…
Những người đó có vẻ đã sợ trước cái khí thế của Đường Thanh Hoa, nhìn bọn chúng có quỳ dưới chân xin tha.

Nhưng Đường Thanh Hoa vẫn lạnh lùng rồi đưa tay ra hiệu cho thị vệ thân cận của hắn.

Nhận được chỉ thị từ chủ nhân nên Lăng Vũ cũng lạnh lùng nhanh chóng lấy thanh kiếm chắn trước bọn họ rồi từ tốn nói:
- Người đâu đánh những kẻ này mỗi người 50 gậy, hủy bỏ tư cách tham gia hội săn bắn.

Sau câu nói đó là một đội thị vệ hùng hậu phía sau đi lên chắn trước những người đó.

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Vẫn có một người trong số đó không biết sợ chết nên đã cố gắng níu kéo cầu xin dưới chân Đường Thanh Hoa.

- Không thái tử ta sai rồi, người đừng hủy bỏ tư cách tham gia của ta, ta sai rồi.
Đường Thanh Hoa khó chịu trước hành động ngu ngốc này của tên đó, quay người rời đi.

Thấy Đường Thanh Hoa tức giận trước hành động của kẻ không biết sống chết kia Lăng Vũ hiểu ý bèn tăng gấp đôi số gậy bị đánh lên.

- Riêng kẻ này 100 gậy, giải đi..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 34: Chương 34


Cô đứng từ xa nhìn những hành động của Đường Thanh Hoa khoé miệng đột nhiên cười lạnh rồi xoay người rời đi.
Trong đầu cô cứ nghĩ về chuyện hắn vừa làm " Hắn vẫn giả tạo, tàn nhẫn như ở kiếp trước nhỉ?.

Hắn thể hiện thế để làm gì, ta làm gì có chỗ nào đáng để hắn để tâm tới.

Dù sao nó cũng sẽ giống như kiếp trước hắn vẫn sẽ khai trừ nhà ta và cả Mạc Long".
Nghĩ rồi thôi cô không nhìn đường mà tiến về phía trước, không cẩn thận và phải một nam nhân kì lạ.
- Xin lỗi.
Hắn trông thấy cô, hắn như chột dạ quay người chạy nhanh lẫn vào đám đông.

Thấy kỳ lạ cô bèn đuổi theo, đang đuổi theo giữa đường thì bị Đường Thanh Hoa bắt gặp rồi chắn trước mặt cô.
Cô khó chịu đẩy hắn ra tìm kẻ đáng nghi kia nhưng không ngờ kẻ đáng nghi đó đã lẫn vào đám người nên cô không tìm thấy.
Thấy hành động của cô Đường Thanh Hoa lại càng thêm buồn rầu, hắn cố níu lấy cánh tay cô lại.
Cô kinh tởm rút tay ra, rồi cố ý cung kính hành lễ với Đường Thanh Hoa.
- Tham kiến thái tử điện hạ.
Hắn bất ngờ, thả tay ra nhìn những lời nói và hành động của cô.
Hắn gượng cười rồi trả lời cô, đôi mắt hắn thoáng buồn nhìn cô.

- Muội không cần phải câu nệ tiểu tiết như thế.

Bạch Hi Vân tránh né ánh nhìn của hắn, cô quay người lại rồi tiêu sái rời đi.

Cô vừa bước vừa khinh bỉ nói với hắn.

- Ta thân là con nhà quyền quý nên bắt buộc phải tuân theo lễ nghĩa làm gương cho các tỷ muội.

Nhìn theo bóng lưng cô rời đi nét mặt Đường Thanh Hoa lộ rõ vẻ chua sót, rồi cúi đầu xuống đôi mắt buồn bã, tiến về lều của hắn.
Ở lều riêng của thái tử.
Đôi tay hắn nắm chặt lại rồi hắn tức giận xé đi bức hoạ chân dung hắn vẽ cô, rồi chợt giật mình nhận ra thì đã muộn.
Hắn như một kẻ ngốc điên cuồng xếp những mảnh giấy lại, rồi tự cười nói như kẻ điên.
- Hahaha ta xếp lại được rồi, hahaha Hi Vân ta xếp được rồi…
Ở một bên khác cô ấy đã đến nơi tụ tập cùng những người khác, nhưng lạ thay ở đó không có ai, gương mặt cô lúc này liền trở nên lạnh lùng đến lạ thường.
Nhìn cô thay đổi sắc mặt như thế, thì Đường Mạc Long cũng hiểu ra lý do.
- Gặp hắn ta rồi à.
Cô không nói gì chỉ gật đầu ánh mắt chan chứa sự tức giận nhìn Đường Mạc Long, bỗng chốc cô lộ ra vẻ yếu đuối trước Đường Mạc Long nói:
- Mạc Long…
Đường Mạc Long đau lòng nhìn dáng vẻ hiện tại của cô ấy, hắn nóng ruột lại gần nắm lấy tay cô, quan tâm ân cần hỏi.
- Muội làm sao đấy, ai bắt nạt muội để ta đi trả thù cho muội..

Cô định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, ánh mắt cô ẩn chứa rất nhiều tâm sự nhưng không thể nói thành lời.
Lúc này cô rối rắm tự mình suy nghĩ" Ta không thể nói cho huynh biết được, ta xin lỗi huynh, đợi đến thời điểm thích hợp tự khắc ta sẽ tìm huynh để nói.

Chờ ta nhé Mạc Long".
Cô thở dài ôm lấy hắn, trong lòng cô hiện tại đang rất rối cô không biết phải nói với hắn thế nào và bắt đầu nói với hắn từ đâu.

Hắn bất ngờ trước những hành động của cô, nhưng rồi hắn nhận ra cô có điều khó nói nên cũng không ép cô.
Hắn từ từ vòng tay ôm lấy cô rồi giọng nói ấm áp kiêng nhẫn vang lên:
- Không muốn nói cũng không sao, ta không ép muội.
Cảm nhận được hơi ấm từ người hắn, bỗng cô cảm thấy an tâm đ ến lạ thường.

Cô cất tiếng nói đầy bi thương với Đường Mạc Long.
- Xin lỗi lợi dụng huynh rồi…
Đường Mạc Long dáng vẻ yêu thương chìu chuộng nhìn cô rồi ôn nhu đáp.
- Ta nguyện được muội lợi dụng cả đời.

Cô ngơ ngác trước câu nói đầy ẩn tình này của hắn, cô buông hai tay đang ôm hắn ra.

Hai má cô ửng đỏ lên vì xấu hổ, " Huynh ấy định bày tỏ với ta đấy sao".

Đúng lúc Đường Mạc Long đang định nói gì đó thì nhị hoàng tử và Bạch Hi Lâm đã chí choé từ cửa đi vào.

- Tham kiến hoàng thúc.

Đường Mạc Long tức giận lập tức trở nên lạnh lùng ngay trong tức khắc, hắn phất tay ý ra hiệu cho hắn đứng dậy.
Trong lòng Đường Mạc Long thầm nghĩ, " Xém chút nữa ta có thể thổ lộ với muội ấy rồi, ta vốn đã chuẩn bị lâu như thế nào ngờ…".

Thấy sắc mặt của Đường Mạc Long tối sầm lại Bạch Hi Vân mới khẽ cười, " Tức tối bực bội xem ra huynh ấy đã chuẩn bị thổ lộ với ta rồi ".

Nhìn thấy dáng vẻ giận dữ này của Đường Mạc Long thì nhị hoàng tử trông có vẻ sợ hãi mà lùi về sau.

Thấy thế Bạch Hi Lâm dáng vẻ đắc ý tinh nghịch nói với nhị hoàng tử.
- Zô zô zô hoá ra nhị hoàng tử nổi tiếng lừng danh vậy mà lại sợ tỷ phu của ta à.
Nghe hai từ " Tỷ phu" của chính miệng Bạch Hi Lâm nói ra làm Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long bất ngờ nhìn nhau, rồi đỏ mặt quay đi.
Nhị hoàng tử Đường Phong một mặt ngơ ngác nhìn Đường Mạc Long với Bạch Hi Vân rồi lại quay sang nhìn Bạch Hi Lâm.

Nét lạnh lùng trên mặt của Đường Mạc Long vậy mà lại không thể che đi sự vui sướng trong lòng hắn.

Hắn mỉm cười hài lòng với Bạch Hi Lâm.

- Muội vừa gọi ta là gì?.

- Tỷ phu đấy ạ.
Bạch Hi Vân một mặt ngây ngốc nhìn Đường Mạc Long rồi lập lại một lần nữa.

- Ây a muội.

Đường Mạc Long khi nghe xong lập tức quên đi hết chuyện lúc nãy, gương mặt cũng dần dần trở nên đắc ý.

Còn phía này khi nghe muội muội của mình lập lại một lần nữa khiến Bạch Hi Vân vốn ôn nhu điềm tĩnh nay lại nổi cáu với Đường Mạc Long.

- Đường Mạc Long huynh im đi cho ta.

Cô ngại ngùng nhanh chóng tiến lại gần Đường Mạc Long rồi bịt miệng hắn lại.

Nhị hoàng tử Đường Phong lúc này vẫn một mặt ngơ ngác hỏi Bạch Hi Lâm.

- Tỷ phu ý cô là sao.
Bạch Hi Lâm khó chịu ra mặt lưỡi giải thích liền có ý trêu chọc Đường Phong.
- Chỉ có ngốc mới không hiểu ý ta nói.
Cô nói xong liền chạy lại sau lưng đại tỷ Bạch Hi Vân và tỷ phu Đường Mạc Long trốn, còn tinh nghịch đưa mắt nhìn Đường Phong.

Bạch Hi Vân cưng chiều muội muội nên cũng đành chịu, đứng làm lá chắn cho muội muội.
Còn Đường Mạc Long cũng thể hiện là một người anh rể tốt nên cũng đứng làm lá chắn cho Bạch Hi Lâm.

- Cô nói ai ngốc.
Đường Phong đột nhiên nhận ra người nhị tiểu thư Bạch Hi Lâm đang mắng mình nên lại tức giận đối đáp lại.

Nào ngờ hắn vừa nói xong lại đúng ý Bạch Hi Lâm nên cô mới được nước ngày càng lấn tới.

- Hehe ai trả lời thì là người đó.

Đường Phong vừa tức vừa bất lực không thể diễn tả bằng lời nhìn Bạch Hi Lâm.

- Cô…..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 35: Chương 35


Bạch Hi Vân thấy Đường Phong tức giận nhưng lại bất lực không biết nói gì, bèn cười gian xảo nhìn Đường Phong.

Thấy Bạch Hi Vân đang có nụ cười kì lạ nhìn mình thì Đường Phong lại mang trên đầu ba dấu chấm hỏi mang dáng vẻ khó hiểu nhìn cô.
Bạch Hi Vân chỉ cười không giải thích gì thêm cho Đường Phong, Đường Mạc Long thấy Bạch Hi Vân đang đùa vui, nên cũng không xen vào chỉ có ánh mắt cưng chiều nhìn theo những hành động của cô.
Thấy Đường Mạc Long đang nhìn mình, cô quay qua nhìn vào mắt hắn rồi đột nhiên bất giác nở một nụ cười rất tươi.
Không khí giữa hai người đang có phần ám muội thì đột nhiên Hàn Gia Quý ở ngoài nói vọng vào.

- Hi Vân, Mạc Long tới giờ rồi.

Bạch Hi Vân bất ngờ nắm lấy tay Đường Mạc Long đi ra ngoài, từ cái nắm tay này của cô dường như đã ngầm đồng ý tiến tới quan hệ tiếp theo với hắn.

Đường Mạc Long bất ngờ khi cô lại chủ động nắm lấy tay mình bước ra ngoài, bây giờ hắn đã hoàn toàn có tự tin vào bản thân về việc bày tỏ với cô.

Khi gần tới cửa lều hắn bỗng kéo tay cô lại, theo phản xạ tự nhiên cô ngã lại vào lòng hắn.
Mặt của Đường Mạc Long bỗng chốc nghiêm túc lại nhìn vào cô, khoé miệng hắn khẽ thì thầm rất nhỏ nhưng đủ để cô nghe thấy.
- Muội chắc chứ.

- Ừm.

Hai người đang đắm chìm trong khoảng không của riêng họ nên không để ý đến những người xung quanh vẫn đang nhìn.
Bạch Hi Lâm nhìn hai người họ lúc này trong đầu cô chỉ thấy toàn là kẹo ngọt vây quanh họ, ở kiếp này cô cũng không hề có ác cảm với Bạch Hi Vân như ở kiếp trước.

Mà ngược lại cô lại càng ngày càng yêu thích người tỷ tỷ là Bạch Hi Vân.

Đường Phong vẫn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn thốt lên một câu làm cả ba người đều quay lại nhìn cậu.

- Bạch tỷ tỷ, tỷ không phải là đang ở bên thái tử sao?.

Nghe xong câu nói này của Đường Phong mặt của Đường Mạc Long trông khó coi rõ thấy.

Ánh mắt hắn nhìn đứa cháu trai này có phần mất kiểm soát, ánh mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống Đường Phong.

Thấy tình hình có vẻ như ngày càng mất kiểm soát, không hiểu vì sao lúc này Bạch Hi Lâm lại có phần lo lắng mà chắn trước Đường Phong, cô còn có phần nhanh trí nói.

- Tỷ phu đừng chấp nhặt với tên ngốc này làm gì, hôm nay hắn bị muội đánh tới ngốc rồi nên toàn nói những lời ngốc nghếch thôi.

Nghe hai từ "Tỷ phu" của Bạch Hi Lâm mới làm Đường Mạc Long bình tĩnh lại, ánh mắt cũng dần trở lại giống như bình thường.

Thấy Bạch Hi Lâm lo lắng cho mình nên Đường Phong khẽ cười sau lưng cô, ánh mắt chứa đầy sự vui vẻ dường như không để Đường Mạc Long vào mắt.

" Quả là chiêu này có tác dụng, muội ấy cuối cùng cũng đã có phần lo lắng cho ta".

Thấy nét mặt của Đường Phong thì Bạch Hi Vân liền hiểu ra vấn đề, cô cũng vì quan tâm đ ến hạnh phúc của muội muội nên không chấp nhặt với trò trẻ con này của Đường Phong.
Cô quay người đi nắm chặt lấy tay của Đường Mạc Long dắt hắn ra ngoài rồi nói.
- Lần này tha cho đệ, không có lần sau.

Đường Phong nghe thế liền xấu hổ, nhưng rồi cũng không quên đáp lại với Bạch Hi Vân.

- Không có lần sau.

Ở một bên khác đám người hắc y nhân đã mai phục trong rừng nơi mà Bạch Hi Vân sẽ đến săn bắn.

Người cầm đầu có đeo mặt nạ nên không biết được chính xác đó là ai, chỉ thấy dáng người của hắn rất hiên ngang nhưng lại rất tàn ác.

Hắn đứng đó với con ngươi màu xanh ngọc đôi mắt ấy thực sự rất tuyệt mỹ, hắn dùng đôi mắt ấy nhìn tên mới vừa đi vào báo tin cho hắn.

Rồi hắn xoay người phất tay ra hiệu cho người kia lui đi, giọng hắn ồm ồm từ từ cất lên.
- Để ta xem các người sẽ xử lý thế nào..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 36: Chương 36


Khi Bạch Hi Vân chủ động nắm tay của Đường Mạc Long đi ra từ lều riêng của hắn, tâm tình lúc này ấm áp khó tả.
Những người ở xung quanh chứng kiến cảnh này ai nấy đều tròn mắt nhìn hành động bất ngờ của hai người họ.

Nhưng người bất ngờ kèm thêm khó chịu thì chỉ có một người là Đường Thanh Hoa, hắn đứng sau gốc cây mà nhìn hai người họ.

Con người vốn kiên cường mạnh mẽ của hắn bỗng chốc sụp đổ trong một khoảnh khắc.

Giờ đây đôi mắt của hắn đã ngấn lệ nhưng chẳng thể làm được gì.

Hắn đứng bất động ở đó nhìn người con gái mình yêu đang tay trong tay với kẻ thù của hắn.

Trong lòng hắn lúc này đây đang có thêm chút căm phẫn nhìn Đường Mạc Long, " Ta vì nàng ấy mà không màn đến an nguy của bản thân, thế mà ngươi ngươi lại dám quyến rũ nàng ấy khiến nàng lạnh nhạt chán ghét ta.

Đường Mạc Long ngươi đợi đấy cho ta mối thù này ta sẽ từ từ trả trên người của ngươi".
Vốn cô đã biết ánh mắt của hắn từ đầu tới giờ nhưng cô lại không nói, cô chẳng còn để tâm đ ến cảm nhận của hắn như ở kiếp trước.

Cũng chẳng thể yêu hắn ngược lại cảm giác dành cho hắn chỉ có hai từ" Ghê tởm".

Đường Mạc Long nhìn ánh mắt của cô bỗng chốc cảm thấy đáng sợ lạ thường, người con gái trước kia hắn thấy đã hoàn toàn thay đổi sau một đêm ấy.

Hắn không hề ghét bỏ cô hắn chỉ là thấy cô rất lạ, thấy cô đang dần trở nên trưởng thành hơn.

Bởi hắn ở bên cô từ nhỏ hắn hiểu tính cách của cô, và cũng biết cô rất trẻ con không biết ghét ai cũng chả thù hận ai.

Nhưng cô của hiện tại đã hoàn toàn khác, cô chín chắn và biết suy nghĩ cẩn trọng hơn đặc biệt là người đang đứng trước cô là hắn không phải Đường Thanh Hoa.

Thâm tâm hắn lúc này vui mừng khôn xiết, cũng thầm thề từ đây," Ta Đường Mạc Long xin thề từ nay sẽ bảo vệ muội ấy chu toàn không bao giờ phản bội muội ấy.

Nêu ta làm trái lời thề sẽ bị vạn tiễn xuyên tim chết không nhắm mắt".
Ồn ào nãy giờ cuối cùng cũng đã có người truyền tin cho Bạch Hàn và hoàng đế.

Hai người cùng lúc bất ngờ cũng cùng lúc vui sướng.
Bạch Hàn bất ngờ là vì hai người họ tiến triển nhanh hơn ông nghĩ, vui mừng là vì con gái của ông đã chọn được đúng người quan trọng hắn lại là thanh mai trúc mã của cô ở bên bảo vệ che chở cho cô.
Còn hoàng đế vui là vì cuối cùng đệ đệ cũng đã có người ở bên bầu bạn, có người đã quản được cái tính cách quái quở của hắn.

Sắc mặt của hoàng đế không kìm nén được sự vui sướng, phẩy tay ý bảo người truyền tin đi tập trung các công tử tiểu thư lại.

Sau một tách trà họ đã tập trung lại đông đủ, Điền Khê Hà lúc này mới tập trung lại cùng bọn họ, cô bất ngờ nhìn xuống tay của Đường Mạc Long và Bạch Hi Vân.

Hàn Gia Quý lúc này đang cực kỳ vui vẻ vì cuối cùng Bạch Hi Vân đã có người ở bên, cuối cùng ngày này đã đến không có người suốt ngày tìm đến người trong mộng của hắn.

Trong lòng Điền Khê Hà bỗng rối bời khó tả nhìn Hàn Gia Quý gương mặt khó hiểu nhìn hắn, " Ủa không phải Gia Quý để ý đến Hi Vân sao, sao bây giờ lại vui vẻ ra mặt như thể.

Đáng lý ra phải có chút buồn chứ nhỉ ".

Nhận thấy ánh mắt tò mò của Điền Khê Hà, Hàn Gia Quý đột nhiên xoay mặt qua, tự tin nói:
- Muội đang nghĩ gì mà cứ nhìn chằm chằm vào ta thế, hay là do muội thấy hôm nay ta đẹp quá hay sao?.

Điền Khê Hà giật mình trước cái nhìn của Hàn Gia Quý cô ngại ngùng, nhưng tự cao quay đi.

- Đừng tự luyến như thế.

Nghe cô nói thế, Hàn Gia Quý ánh mắt nuông chiều nhìn cô rồi lấy tay xoa đầu cô trông rất tự nhiên.

Cô đỏ mặt quay qua nhìn Hàn Gia Quý ánh mắt khó hiểu nhìn hắn, nhưng cô lại hoá bất ngờ với ánh mắt hắn.

- Là ta tự luyến rồi.
Hắn cười ngốc nghếch nhìn cô, cô cũng khó hiểu nhìn hắn dường như đã hiểu được ý gì đó rồi cũng thôi.

- Tay huynh.

- Ồ..
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 37: Chương 37


Bạch Hi Vân đưa mắt nhìn những người bạn tri kỷ của mình một lượt, không hiểu sao dường như khoảng không ấy đã được sắp đặt sẵn.

Ánh nắng cũng tựa như hiểu chuyện mà phảng phất trước nét đẹp huyền bí của cô trong bộ áo giáp màu đen ấy.
Đối diện với Bạch Hi Vân trước mắt, đôi tay của Đường Mạc Long không tự chủ được mà nắm lấy tay cô, hắn dịu dàng xích người lại gần cô.

Đôi môi dịu dàng bỗng nhiên cất tiếng.

- Thật muốn mang muội về dấu.

Cô cười nhẹ rồi nắm tay hắn chặt hơn bao giờ hết, cô dùng giọng nói nhẹ nhàng đáp lại lời hắn.

- Tùy huynh thôi.

Đột nhiên ở đâu đó có ánh mắt đang chằm chằm nhìn vào cô, tuy biết là thế nhưng cô vẫn không quay lại.

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên hai từ : -"Giả tạo".

Ánh mắt đó không ai khác là của Đường Thanh Hoa, một ánh mắt đượm buồn đau thương đến đau lòng.

Giờ đây cô chẳng cảm nhận được sự đau lòng của hắn , vì giờ đây cô đã quyết tâm báo thù hắn và một lý do khiến cô phải quyết tâm đó là gia đình và Đường Mạc Long.
Sau một hồi trống vang, tiếng nói của vị hoàng đế cũng từ từ cất lên, đám đông lập tức đã trở nên yên tĩnh.

- Chúng ái khanh, hôm nay là kỳ hạn ngày hội săn bắn hàng năm của nước Thanh ta.

Luật lệ hàng năm vẫn không thay đổi, nhưng nhiều năm lặp đi lặp lại như thế đến ta đây còn thấy nhàm chán, nhân dịp này chẳng hay có ai có ý tưởng mới cho hội săn bắn năm nay không.

Đám đông bàn tán xôn xao nhưng cũng không có ai đưa ra được ý kiến hay ho gì cả.
Nhìn Bạch Hi Vân lúc này dường như đã nghĩ được ý hay, giọng nói thanh thoát của cô bỗng vang lên làm cho đám đông im lặng đáng trông thấy.

- Bệ hạ, theo dân nữ thấy năm nay có thể thay đổi cách săn từ đi đơn thành đi đôi.
Thấy người lên tiếng là cô, thánh thượng bèn nãy ra hứng thú với ý tưởng đó.

Gương mặt mong đợi nhìn cô.

- Ồ Bạch đại cô nương, ý này của cô hay đấy, cô nói rõ thêm được không.

Bạch Hi Vân cũng không hề có chút kiêng dè e ngại liền nhanh nhảu tiếp sau lời của hoàng đế.

- Nếu hoàng thượng đã lên tiếng thì thần nữ chỉ đành thuận theo.

Thấy cô úp úp mở mở làm cho đám đông cũng tò mò không kém, từ đâu có một người bỗng cất tiếng nói.

- Bạch đại cô nương hà cớ gì cứ úp mở như thế, hay là cô cứ nói thẳng ra đi.

Một chàng trai khôi ngô tuấn tú từ từ chậm rãi tiến lại gần chỗ cô đứng, dáng vẻ của hắn thoạt nhìn đã thấy vẻ thư sinh.
Thấy hắn tiến lại theo bản năng Đường Mạc Long tiến lên trên một bước chắn trước người Bạch Hi Vân.

- Ngươi thử tiến gần thêm một bước ta chắc chắn ngươi sẽ không xuống giường được.

Thấy có nguy cơ có thêm một tình địch, ánh mắt của Đường Mạc Long trở nên lạnh lùng nhìn hắn.

Đứng trước uy thế của Đường Mạc Long cũng không làm vị khách không mời mà đến này bị lép vế.

Hắn nhìn chằm chằm vào Đường Mạc Long, giọng nói đầy sự giễu cợt vang lên.

- Ồ nhiếp chính vương gia, sao huynh lại làm khó ta thế?.

Ta chỉ đơn giản là tò mò lời của Bạch đại cô nương thôi mà.
Nghe xong câu nói đó dường như nó lại làm khơi gợi lên dáng vẻ muốn hành hạ tên công tử có vẻ thư sinh trước mặt.

Đôi mắt vốn đã lạnh lùng của Đường Mạc Long nay lại thêm phần giết chốc làm ai nấy chứng kiến đều khiếp sợ.

Thấy tình hình có vẻ không ổn Bạch Hi Vân liền nắm lấy tay của Đường Mạc Long, đôi mắt ra hiệu cho hắn bình lại.
Nhận được tín hiệu của cô, Đường Mạc Long cũng dần trở nên bình tĩnh lại, nhìn về phía hoàng đế nói:
- Hoàng huynh, lấy 3 tuần hương làm thời gian săn bắn, sau 3 tuần hương phải quay lại sảnh này.

Ai có săn được nhiều nhất sẽ là người thắng cuộc, người thắng cuộc được nhận một đặc quyền đặc biệt.

Huynh thấy thế nào.

Hoàng đế có vẻ hài lòng với lời nói của Đường Mạc Long nên cũng gật đầu đồng ý.

- Được, được, được hoàng đệ ý kiến không tồi, cứ như lời nhiếp chính vương gia nói đi.

Thấy hoàng đế đã đồng ý, chàng trai có dáng vẻ thư sinh bèn lên tiếng.

- Bệ hạ chẳng phải Bạch đại tiểu thư có cũng có ý tưởng sao?.

Sao không nghe thử ý kiến của cô ấy?.

Mọi người nghe câu nói đó của chàng trai thì cũng bất bình thay Bạch Hi Vân bèn xì xào to nhỏ.

- Vị công tử này nói đúng đấy, là Bạch đại tiểu thư lên tiếng trước mà.
- Tuy thân phận của nhiếp chính vương gia đáng tôn quý nhưng không thể nào làm thế được.

- Thật bất công cho Bạch đại tiểu thư.


Đường Mạc Long vẫn giữ vững vẻ bình tĩnh lạnh lùng trước những lời nói đầy sự chế giễu của đám đông, quay sang nhìn Bạch Hi Vân.

Bạch Hi Vân đau lòng nhìn Đường Mạc Long, từ từ đưa tay ra xoa đầu Đường Mạc Long.

Rồi cô nói nhỏ chỉ vừa đủ hắn nghe.

- Để ta đòi lại công bằng cho huynh nhé.

Nghe được những lời này, Đường Mạc Long nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, rồi không tự chủ được gật đầu với cô:
- Được.

Bạch Hi Vân từ lâu đã nhận ra được có điều gì đó không đúng bèn tiến lên đứng cạnh Đường Mạc Long, cố ý nói lớn:
- Vị công tử này chắc hẳn có điều chưa biết nhỉ, ta và huynh ấy lớn lên cùng nhau, từ bé đã tâm đầu ý hợp.

Những gì huynh ấy vừa nói chính là ý nghĩ ta muốn nói, ta còn không lên tiếng thì công tử lên tiếng làm gì?.

Chàng trai nghe thế thì như bị hoá đá, vẻ mặt bất ngờ ấp a ấp úng không nói được thành tiếng.

- Ta…Ta…Ta…
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 38: Chương 38


Thấy Bạch Hi Vân bảo vệ Đường Mạc Long như thế, từ đằng xa Đường Thanh Hoa đang đứng nghiến chặt răng.

Ánh mắt đầy ác ý nhìn hai người họ," Đường Mạc Long nếu ta đã không có được nàng ấy thì ngươi cũng đừng hòng".

Ở một diễn biến khác Đường Phong và Bạch Hi Lâm đang đứng đấu khẩu với nhau ở trên đường đi đến chỗ tập chung, không ai chịu nhường ai.

- Tại ngươi đấy.
Bạch Hi Lâm giận dỗi đi nhanh bỏ mặc Đường Phong đang đuổi theo sau, cô khoanh tay trước ngực một mạch đi thẳng về phía trước.

- Sao lại tại ta, tại cô thì có.

Đường Phong lẻo mép chạy theo sau Đường Phong, đôi mắt nuông chiều nhưng không kém phần đanh đá đáp lại cô
- Không phải vì cái tính lề mề của ngươi thì ta đâu phải đến trễ.

Lúc này đột nhiên hắc y nhân ở đâu xông tới, bảo vây lấy họ.

Hai người bất ngờ nhìn nhau, bất giác Đường Phong đứng chắn trước Bạch Hi Lâm làm cho trái tim cô thiếu nữ ấy đã có phần rung rinh.

- Ai phái các ngươi đến đây.

Đứng sau lưng Đường Phong, Bạch Hi Lâm cảm thấy có một cảm giác an toàn khó tả, trong khoảnh khắc này cánh tay cô bất giác níu lấy Đường Phong.

Đường Phong nhận ra Bạch Hi Lâm có phần e sợ, hắn nói một câu kiên định trước cô.

- Đừng sợ có ta đây.

Bạch Hi Lâm tuy sợ nhưng vẫn đanh đá nói với Đường Phong.
- Ta đâu có sợ, có ngươi sợ thì có.
Đường Phong lắc đầu, tỏ vẻ nuông chiều nhìn cô, rồi cũng đáp lại.
- Đúng đúng là ta sợ, cô không sợ.

Không khí chứa đầy kẹo ngọt của hai người khiến đám hắc y nhân bực mình, dáng vẻ gấp rút nói.
- Hai người các ngươi được rồi đấy.

Đám hắc y nhân làm không khí bị phá vỡ, mặt Đường Phong đã biến sắc nhìn đám hắc y nhân, " Đám người này đến thật không đúng lúc chút nào, khó lắm mới có không gian riêng với nàng.

Nếu các ngươi đã bước vào tầm mắt của ta vậy các ngươi hãy gánh chịu sự phẫn nộ này đi".

- Ngươi không cần phải biết.

Vừa nói dứt câu đám người đó đã vội xông lên, Đường Phong nắm lấy tay Bạch Hi Lâm né tránh đòn tấn công ấy một cách hoàn hảo.
- Thất lễ rồi.
Khi đưa Bạch Hi Lâm đ ến được nơi an toàn Đường Phong ngay lập tức lao vào đánh với đám hắc y nhân.
Quả là người được Đường Mạc Long rèn luyện từ nhỏ, thân thủ cũng không hề tệ chút nào.

Chỉ thấy hắn đánh cùng đám hắc y nhân được mấy chiêu thì đám hắc y nhân đã bị hạ gục hết.

- Ai phái các ngươi đến đây.
Biết mình không phải là đối thủ của Đường Phong, nên bọn họ uống thuốc độc giấu trong răng.

Từ từ sủi bọt mép mà chết.

- Đám người này…
Bạch Hi Lâm đứng ngoài cuộc ánh mắt kinh ngạc nhìn Đường Phong, đột nhiên trong lúc cô không phòng bị có hắc y nhân đang sau lưng đâm kiếm về cô.

- Hi Lâm cẩn thận…
Đường Phong nhanh nhạy trong tình thế cấp bách, đỡ một kiếm vì cô, với vết thương đang mang trên người đó Đường Phong vẫn nhẹ nhàng hạ gục tên đánh lén.

Sau khi đánh gục yên, hai bên mép của Đường Phong từ từ chảy máu ra, tuy vết thương không phải chí mạng nhưng sát thủ cũng ra tay rất tàn độc.

- Nè huynh không ổn không?.

Mắt thấy Đường Phong đỡ kiếm vì mình, Bạch Hi Lâm từ kinh ngạc biến thành sợ hãi, cô nhanh chóng lại gần đỡ lấy Đường Phong.

Không hiểu là do sợ hay là lo cho Đường Phong mà khoé mắt của cô từ từ ướt sủng, những giọt lệ không kiểm soát được rơi xuống.
Thấy Bạch Hi Lâm khóc, Đường Phong có phần nào đó vui mừng hẳn.

Tuy trên người đang mang trọng thương nhưng vẫn dí dỏm đùa rằng:
- Ồ, đồ đanh đá… cũng… biết… khóc à.

- Đường Phong tên khốn nhà ngươi đã thế này rồi mà còn đùa nữa.
Thấy cô khóc Đường Phong càng thêm bối rối, tay chân luốn cuốn khi thấy cô khóc lớn hơn.
- Ta...đùa thôi mà,… giờ… về chỗ mọi người tập trung đã… Ở đây không an toàn đâu.
- Được
Cô lau nước mắt, dùng thân hình nhỏ bé của mình dìu lấy Đường Phong, những bước chân của cô ngày càng trở nên nặng nề không thể kiểm soát được.

Có khả năng cả hai sẽ té bất cứ lúc nào.

Đường Phong ngày càng mất sức, hơi thở thoi thóp dần, gương mặt tái bệch lại, dường như không còn dấu hiệu của sự sống.

- Đường Phong… huynh phải cố lên không được bỏ ta lại một mình nghe không.

Bạch Hi Lâm lo lắng thúc dục Đường Phong, ánh mắt đã rưng rưng nhưng cô không dám khóc.

Cô sợ nếu cô khóc sẽ không dìu được Đường Phong đi, cô sợ Đường Phong sẽ chết.

Nghe thấy tiếng nói phát ra sự sợ hãi của Bạch Hi Lâm, Đường Phong cố nói:
- Ta không sao?.

Bạch Hi Lâm tức giận đứng lại quay qua nhìn Đường Phong, ánh mắt dần trở nên hốt hoảng khi thấy dáng vẻ hiện tại của hắn.

- Đã thế này rồi mà huynh còn nói không sao.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 39: Chương 39


Càng di chuyển thì càng kiệt sức, Đường Phong do mất máu quá nhiều đã dẫn đến kiệt sức và dần dần mất đi ý thức.
Nhận ra điều đó Bạch Hi Lâm hốt hoảng gọi tên Đường Phong nhưng hắn căn bản là không đáp lại được.

- Đường Phong, Đường Phong ngươi đừng ngủ, mở mắt ra đi.

Đây là lần đầu cô gặp phải chuyện lớn liên quan đến mạng người thế này, nó làm cô sợ hãi theo bản năng cô bất giác rơi nước mắt.

Cô đưa tay lau nước mắt, cũng cố gắng đi thật nhanh, thật nhanh, cuối cùng cô cũng thấy nơi mọi người thông tập trung.

Ánh mắt cô bất ngờ lóe lên tia sáng, cô mừng rỡ nhìn qua Đường Phong đang dần dần chìm vào hôn mê.
- Đường Phong ngươi phải cố lên, sắp tới rồi.

Vừa nói dứt câu cô mất thăng bằng làm cả hai ngã xuống đất, bàn tay nhỏ bé của cô do đỡ lấy Đường Phong nên đã bị đá cứa trầy xước hết.
- A …
Cô cố gắng kìm nén cơn đau, cố hết sức đỡ Đường Phong dậy, " Chết tiệt thế mà lại ngã, không được với sức lực hiện tại mình không thể đỡ được hắn nữa".

- Ngươi đợi ta nhé, ta sẽ đi gọi đại tỷ.

.

Truyện Bách Hợp
Cô cố gắn dìu Đường Phong lại gần một góc cây chắc chắn, xong việc cô dùng hết sức vội vàng chạy đi tìm cứu trợ.

Vừa chạy cô vừa cất tiếng kêu.

- TỶ TỶ, TỶ TỶ, CỨU MUỘI!.

Nghe tiếng gọi thất thanh của Bạch Hi Lâm, Bạch Hi Vân giật mình nhận ra.

Cô hành lễ với hoàng đế, hoàng đế chưa kịp phản hồi thì cô đã nhanh chóng vội vàng quay đi, nhưng vẫn không quên chỉ tay vào tên vừa đứng làm mất thời gian kia.

- Bắt hắn lại, đợi ta thẩm vấn.

Tên kia ngơ ngác nhìn Bạch Hi Vân, muốn phản kháng nhưng lại không thể.

- Thả ta ra, thả ta ra...
Hoàng đế ngơ ngác nhìn hành động của Bạch Hi Lâm, cũng không trách cứ gì cô.

- Bắt lại đợi Bạch cô nương thẩm vấn.

Bạch Hi Vân lo lắng chạy theo hướng phát ra tiếng kêu cứu của muội muội," Khỉ thật, thế mà lại quên mất muội muội của mình.

Tốt nhất là muội ấy không sao, nếu muội ấy mà có chuyện gì tuyệt đối ta sẽ không tha cho kẻ gây ra".

Thấy Bạch Hi Vân rời đi, ba người Đường Mạc Long, Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý cũng nhanh chóng đi theo.

Khi đã nhìn thấy bóng dáng của Bạch Hi Vân, Bạch Hi Lâm mừng rỡ, hai hàng nước mắt cô bắt đầu rơi cô cố chạy nhanh lại chỗ tỷ tỷ của mình.

Cô thở hổn hển, nói không thành tiếng, gương mặt xinh đẹp của cô đã dính đầy hết bùn đất.

Cô vừa thở vừa nói:
- Tỷ… * hờ hờ hờ… Tỷ tỷ … * hờ hờ hờ …Đường Phong…*hờ hờ hờ…Huynh ấy …
Nhìn thấy Bạch Hi Lâm, Bạch Hi Vân liền quan tâm hỏi han, ánh mắt chan chứa tình thương nhìn muội muội của mình.

- Hi Lâm muội có bị thương không? Sao trên người lại có máu thế này?.

Bạch Hi Lâm lúc này không hề có một chút gọi là yếu đuối sợ hãi, ngược lại còn gấp gáp nói tình hình cụ thể cho Bạch Hi Vân.

- Tỷ muội không sao tỷ mau đi cứu Đường Phong đi.

- Còn có Phong đệ đệ sao?.

Do lúc nãy nghe không rõ nên Bạch Hi Vân mới kinh ngạc hỏi lại Bạch Hi Lâm.

- Đúng vậy, huynh ấy sắp không xong rồi, tỷ mau đi cứu người đi.

Nhận được câu trả lời chắc chắn từ Bạch Hi Lâm bốn người kinh ngạc nhìn nhau, rồi cả bốn như nhận ra gì đó, không hẹn mà cùng nhau thốt lên một câu:
- Không xong rồi.

Bạch Hi Lâm ngờ nghệch khi nghe câu nói đó của mọi người, cô cũng hiểu việc ám sát này không hề đơn giản.

Bạch Hi Vân gấp gáp gặng hỏi Bạch Hi Lâm, nhận được câu trả lời cô nhìn Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý, cô ra hiệu cho hai người họ, như đã hiểu ý họ gật đầu với cô.

- Yên tâm, đi cứu nhị hoàng tử đi.

Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long nhìn nhau, hai người gật đầu với nhau rồi nhanh chóng chạy theo hướng Bạch Hi Lâm vừa chỉ.

Bạch Hi Lâm thờ thẩn nhìn theo bóng lưng của hai người họ, sau khi nhìn thấy đã có người giải cứu Đường Phong.

Cô bất ngờ kiệt sức ngất đi.

Điền Khê Hà nhanh nhẹn đỡ lấy Bạch Hi Lâm, ra hiệu cho Hàn Gia Quý bế lấy Bạch Hi Lâm.

- Muội ấy thật giống Hi Vân nhỉ.

Nhận được tín hiệu từ Điền Khê Hà, Hàn Gia Quý đón lấy muội muội của Bạch Hi Vân.

- Cả hai người đều mạnh mẽ kiên cường như nhau.

Hai người quay người rời đi trước, cũng đã để lại tín hiệu cho hai người Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long.

Vừa tới nơi hai người thấy có một người khả nghi đang tiếp cận Đường Phong, hai người nhìn nhau hiểu ý mà chia nhau ra hành động.

Bạch Hi Vân chọn đánh thẳng, cô dùng khinh công một cước đá văng tên định tiếp cận Đường Phong.

- To gan nhỉ, dám động vào người của Bạch Hi Vân ta cơ đấy.

Ánh mắt Bạch Hi Vân dần trở nên âm u đáng sợ, cô từng bước từng bước tiến lại gần hắn.

Tên thích khách nghe tên mới biết động lầm người, biết mình không phải là đối thủ của cô nên quay người nhanh chóng tẩu thoát.

Bạch Hi Vân không vội đuổi theo, cô quay lại kiểm tra tình hình cho Đường Phong trước.

Cô cau mày nhìn thấy mạch máu của Đường Phong trở nên màu tím, đấy là dấu hiệu bị trúng độc trên người Đường Phong.

" Thực Nguyệt!!!".

Tên thích khách vừa thoát khỏi vòng tay của Bạch Hi Vân thì ngay lập tức va phải Đường Mạc Long.

Đường Mạc Long dùng đúng một chiêu thức đã bắt gọn tên thích khách..
 
Back
Top Dưới