Ngôn Tình Bạch Liên Nhuộm Đỏ

Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 40: Chương 40


Ở lều riêng của Đường Phong, hắn đang ở trong tình trạng hôn mê do mất máu quá nhiều, cộng với việc bị hạ độc ở vết thương làm vết thương lở loét rất kinh khủng.

Bạch Hi Vân đang xử lý vết thương cho Đường Phong, cô đang rất nghiêm túc vì hình như vết thương của nhị hoàng tử lần này thực sự rất nặng.

Những người ở ngoài lều sốt ruột lo lắng nhưng không ai dám bước vào kể cả hoàng đế.

Bởi lúc đưa Đường Phong về Bạch Hi Vân đã cảnh cáo ai dám bước nữa bước chân vào sẽ chết dưới kim châm của cô kể cả hoàng đế.

Uy thế của cô cũng khiến hoàng đế phải kinh hãi vài phần, cộng thêm thân phận đặc biệt của cô nên hoàng đế cũng không dám phản kháng.
Còn về phần của Bạch Hi Lâm cô chỉ bị thương nhẹ không có gì to tát, đã được thái y xử lý và băng bó vết thương lại.

Những tên thích khách khi nãy bị bắt đã bị nhốt vào một chỗ riêng được Hàn Gia Quý và Điền Khê Hà thẩm vấn.

Đường Mạc Long lúc này cũng không hề rảnh rỗi, hắn cùng Mộng Hàn và Mộng Nhiên đang trên đường giải cứu phái Thanh Phong.

Rất lâu sau đó, Bạch Hi Vân mệt mỏi, gương mặt ướt đẫm mồ hôi bước ra khỏi lều của Đường Phong.

Thấy cô đi ra, hoàng đế sốt ruột dò hỏi cô đủ điều.

- Bạch cô nương hài tử của ta sao rồi, nó đã tỉnh lại chưa, nó có nói được hung thủ là ai không?.
Bạch Hi Vân mất kiên nhẫn nhìn hoàng đế, rồi cứng nhắc nói một câu.

- Đã ổn, đệ ấy cần nghỉ ngơi đừng ai làm phiền.

Hoàng đế nghe câu trả lời của cô thì không cảm thấy nghi ngờ gì mà tuyệt đối tin tưởng." Quả là con gái của vị đó, đúng là quá giống rồi".

Nói xong câu cô quay người rời đi về hướng giam giữ những tên thích khách.

Thị vệ đứng kế bên thấy cô vô lễ với hoàng đế, bèn lấy kiếm kề lên cổ cô.

- To gan, sao cô dám không hành lễ với hoàng đế bệ hạ.
Hoàng đế hoảng hốt nhìn những hành động ngu dốt của thị vệ thân cận mà đổ mồ hôi.
- TO GAN!.

Bạch Hi Vân thở dài một hơi, cô dùng hai ngón tay bẻ gãy thanh kiếm của thị vệ.

Ánh mắt lạnh lùng mất kiên nhẫn nhìn hắn, khí thế của cô khiến ai chứng kiến đều sợ hãi.

- Muốn chết !
Tên thị vệ kinh hãi nhìn cô, cộng thêm biểu cảm sợ hãi của hoàng đế khiến đôi tay hắn bất giác run lẫy bẫy.

Giọng nói khàn khàn lên tiếng.

- Thuộc hạ đã biết lỗi, xin cô nương trách phạt.

Hoàng đế thấy tình hình không khả quan là mấy, bèn lên tiếng cứu lấy tên thị vệ một mạng.

- Bạch cô nương, người không biết không có tội.

Nghe hoàng đế nói thế, Bạch Hi Vân mới bỏ qua chuyện này.

Cô quay người rời đi, cũng không quên buông lời căn dặn.
- Phong toả khu rừng, đừng để ai đi vào nơi đó.

Cô vừa rời đi không lâu, ở trong bóng tối có người nào đó cười một điệu nham hiểm rồi cũng rời đi.
- Thú vị!
Ngay khi hắn định rời đi thì Bạch Hi Vân đã đứng sau lưng hắn, cô lạnh giọng nói:
- Ngươi đang nói ta à.

Hắn giật mình quay lại, ánh mắt dần trở nên phấn khích nhìn cô rồi nói.

- Nhanh nhẹn đấy.

Vừa nói dứt câu hai người đã lao vào giao đấu, Bạch Hi Vân tuy là nữ nhi nhưng không hề yếu thế trước tên nam nhân bí ẩn đó.

Tên nam nhân đó sử dụng một loại vỏ hết sức thâm độc, cuối cùng đã để lại một vết thương nhỏ trên cánh tay của Bạch Hi Vân.

Bạch Hi Vân cũng không hề để mình thiệt, cô đã trả lại trên người tên đó hai vết thương.

Và dĩ nhiên trên kiếm cô có bôi một chất kịch độc, khiến toàn thân hắn lúc nóng lúc lạnh và điều đặc biệt không có ai biết về chất độc này ngoài Bạch Hi Vân.

Tên nam nhân đó biết đã gặp phải người không tầm thường bèn nhân cơ hội lúc cô sơ ý đã thoát thân thành công.

Thấy hắn đã thoát được, cô không đuổi theo mà lại cười một cách nham hiểm.

" Rồi ngươi sẽ tự tìm đến ta thôi, trên đời này trừ ta ra sẽ không có ai có thể trị được nó".

Cô nhìn xuống cánh tay mình, thấy có vết thương, bèn nhanh chóng xử lý rồi nhanh chóng về lều thay y phục khác.

" Nếu để huynh ấy thấy thì lại không hay".

Ở nơi giam giữ những tên thích khách, Điền Khê Hà uống tách trà rồi hỏi tên thích khách.

- Ai phái ngươi đến đây.

Tên thích khách lúc này đã bị trọng thương, mà vẫn không chịu mở miệng ra nói dù chỉ một chữ.

Điền Khê Hà cười lạnh, cô ra lệnh cho những người đang có mặt ra ngoài hết.

Cô từ từ tiến lại gần tên thích khách.

- Trung thành đấy.

Lúc Điền Khê Hà định dùng cực hình với tên thích khách thì Bạch Hi Vân một thân bạch y bước vào.

- Dừng tay.

Điền Khê Hà quay lại khó hiểu nhìn Bạch Hi Vân.

Nhưng cô vẫn là dừng tay lại, vì cô biết khi Bạch Hi Vân xuất hiện chắc chắn đã có cách ứng phó.

Bạch Hi Vân tiến lại gần Điền Khê Hà, gương mặt cô cẩn trọng thì thầm với Điền Khê Hà gì đó.
Sau khi cô nói xong, Điền Khê Hà mới hiểu ra rồi cô cho người dẫn tên thích khách từ chỗ Hàn Gia Quý qua.
- Dẫn người qua đây.

Bạch Hi Vân tiến lại gần tên thích khách rồi cho hắn uống một viên thuốc gì đó, hắn có kháng cự nhưng không thể.
- Thuốc giải, nếu muốn sống thì nuốt xuống.

Nhìn vào Bạch Hi Vân không hiểu sao hắn lại nghe lời đến kì lạ, hắn không kháng cự nữa mà ngược lại có phần phục tùng trước lời nói của cô.

- Đường đường là thủ lĩnh của phái Thanh Phong, Thanh Phong Ngưng Không lại bị người khác uy h**p hạ độc.

Điền Khê Hà có vẻ không kinh ngạc gì là mấy, bởi đêm trước đó Bạch Hi Vân đã nói thân phận của mình cho mọi người nghe.

" Đúng là Hi Vân, cách xử lý khôn khéo nhẹ nhàng mà khiến người khác có thể khuất phục ".

Tên thích khách nhìn cô với vẻ kinh ngạc, rồi như hiểu gì đó chậm rãi đáp lời cô.

- Cảm tạ… ơn… cứu mạng của thiếu chủ.

Bạch Hi Vân tháo hết xiềng xích cho thủ lĩnh của phái Thanh Phong rồi cô bình thản nói.

- Ngươi biết ta.

Hắn hành cùng kính hành lễ với cô rồi cẩn trọng đáp:
- Đơn nhiên là biết, thiếu chủ nổi tiếng vang danh thiên hạ ai ai mà không biết đến.

Bạch Hi Vân uống tách trà trên bàn rồi nhìn Thanh Phong Ngưng Không rồi chậm rãi nói.

- Không, ta nói đến là" Thiếu chủ".
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 41: Chương 41


- Nhờ vào khí tức bức người và miếng ngọc bội trên người thiếu đế nên thuộc hạ đã dễ dàng nhận ra.

Bạch Hi Vân cười nhẹ một cái, ánh nhìn phán đoán nghĩ trong đầu" Cũng thông minh đấy, biết trả lời đúng vào trọng tâm không lòng vòng luyên thuyên là một người thẳng tính, xem ra cũng không tồi".

Thiếu chủ của phái Thanh Phong đột nhiên nhớ đến gì đó rồi quỳ xuống vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Bạch Hi Vân và Điền Khê Hà.

- Thiếu đế, tướng quân thuộc hạ cầu xin hai người, cầu xin hai người hãy cứu lấy phái Thanh Phong.

Cả trăm ngàn đệ tử của phái Thanh Phong vẫn đang bị những kẻ ác độc đó giam giữ hành hạ.

Dù là trẻ em người già hay nữ tử đều bị hành hạ một cách tàn nhẫn, xin thiếu đế, tướng quân cứu lấy họ.

Cầu xin hai người.

Vừa nói thiếu chủ của Phái Thanh vừa dập đầu với Bạch Hi Vân và Điền Khê Hà, từ sâu thẳm trong lòng những giọt nước mắt hắn đã tuông ra.

Hắn không khóc vì tiền hay vì tình mà hắn khóc vì những người không cùng máu mủ nhưng ở chung một mái nhà với hắn.

Điền Khê Hà và Bạch Hi Vân nhìn nhau, hai người như ngầm khẳng định được gì đó rồi đứng dậy đỡ Thanh Phong Ngưng Không lên.
- Ngươi cứ đứng lên trước đã, mọi chuyện đã được ta sắp xếp đâu vào đó hết rồi.

Bạch Hi Vân ánh mắt kiên định nhìn hắn rồi nói một câu vừa có phần làm diệu không khí, vừa có phần khẳng định.

- Ngươi nghĩ ta biết ngươi là thiếu chủ của phái Thanh Phong mà không biết tình hình của phái Thanh Phong à.

- Đợi ngươi nhớ đến phái Thanh Phong thì có khi họ đã được cứu hết rồi.
Thanh Phong Ngưng Không nghe thế thì lau nước mắt đi, tiếp tục cúi đầu cảm tạ hai người.

Cảm tạ hai người, cảm tạ hai người đã cứu lây phái Thanh Phong.

Thế gian có các vị làm chủ đúng là niềm hạnh phúc của muôn dân.

Trong đầu Bạch Hi Vân đột nhiên lóe lên ý tưởng gì đó, cô quay qua ánh nhìn thăm dò đùa giỡn nói một câu:
- Ngọc bội này ta trộm từ chỗ tỷ tỷ đấy.

Điền Khê Hà phì cười trước câu nói của Bạch Hi Vân, cô ngấm ngầm hiểu Bạch Hi Vân đang muốn làm gì.
- Trộm?.

Thiếu chủ của Thành Phong nghe xong thì đầu óc quay mòng mòng, rồi còn tự tát vào mặt mình một cái.
*Bốp…
Hai người Bạch Hi Vân và Điền Khê Hà tròn mắt nhìn những hành động vô tri của Thanh Phong Ngưng Không.

Rồi hai người quay ra trao đổi với nhau bằng gương mặt ngơ ngác.

" Đây là một vị thiếu chủ vang danh thiên hạ đấy sao?".

" Ta cũng không biết!".
- Thiếu đế người đang đùa với thuộc hạ đúng không?.

Bạch Hi Vân không nói gì chỉ cầm ly trà lên rồi gõ vào ly ba cái.

*Cốc cốc cốc.

Nghe xong ám hiệu đó, Thanh Phong Ngưng Không như hiểu gì đó.

Lập tức tiến gần đến cửa ra vào, cẩn thận túm được người đang nghe lén ngoài cửa.

Điền Khê Hà rơi vào trầm tư, rồi ngầm khẳng định được sự thay đổi của Bạch Hi Vân trong phút chốc.

" Quả thực cô ấy có phần thay đổi rồi".

Bạch Hi Vân nhìn dáng vẻ trầm tư của người tỷ muội tốt của mình, cô nhẹ nhàng tiến lại gần rồi chầm chậm nói:
- Cũng không tồi nhỉ.

Điền Khê Hà giật mình quay sang nhìn Bạch Hi Vân, không hiểu ý cô nói.
- Hả không tồi gì?.
Bạch Hi Vân chỉ ra cửa hướng mà Thanh Phong Ngưng Không đang cưỡng chế thích khách tiến vào.

- Hắn, không tồi nhỉ.

Điền Khê Hà nhìn theo hướng Bạch Hi Vân chỉ, rồi ánh mắt đồng tình gật đầu.
- Đúng thật là không tệ.

Ngay lúc Điền Khê Hà nói không tệ, đúng lúc Hàn Gia Quý tiến vào.

- Gì cơ muội nói ai không tệ.
Điền Khê Hà nhìn Bạch Hi Vân như hiểu ý gì đó Bạch Hi Vân nhanh trí đáp:
- Đâu có huynh nghe nhầm rồi, là trà không tệ.

Thanh Phong Ngưng Không tiến vào, Hàn Gia Quý nghi ngờ tra hỏi.

- Vị này là...
Điền Khê Hà không nghĩ nhiều lên tiếng trước Bạch Hi Vân.

- Là thiếu chủ của phái Thanh Phong, thuộc hạ của Hi Vân.

Bạch Hi Vân chán nản lắc đầu nhìn Điền Khê Hà, cô như hiểu ra gì đó.

Lúc này khi nhận ra cũng đã muộn.

- Ồ thì ra là thiếu chủ của Thanh Phong, mà khoan đã tại sao muội lại hiểu rõ về người ta như thế.

Hàn Gia Quý lúc này gương mặt ghen tuông nhìn Điền Khê Hà, ánh mắt hiện rõ vẻ hờn dỗi.

Điền Khê Hà ghé lại gần Bạch Hi Vân, dường như đã quá rõ với Hàn Gia Quý nên hai người cùng thảo luận.

- Lúc này ta nói lại còn kịp không.

- Tỷ muội tốt à, không còn kịp đâu, ta nghĩ là cô nên tìm cách dỗ tên này trước đi.

Ở bên khác Đường Mạc Long đang trên đường đi cứu phái Thanh Phong, trên đường đi đã phát hiện ra nhiều điều đáng ngờ.

Hai bên cỏ ven đường hết thảy đều héo úa, đi càng xa càng thấy có nhiều xác chết động vật.

Những ngôi làng đi qua đều thấy toàn sự âm u, người dân lỡ nhìn thấy quân của Đường Mạc Long đều sợ hãi khóa cửa thật chặt lại.

Đi thật lâu họ thấy trên đất có một cậu bé mới tầm 7 hay 8 tuổi gì đó, cậu bé trong gầy gò, ốm yếu, khi nhìn thấy họ cậu bé chỉ còn chút hơi tàn để cầu cứu.

- Ca ca … cứu… đệ với… ca… ca….
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 42: Chương 42


Không… không thể nào… cha…mẹ… ca ca… KHÔNG.
Từ trong cơn mê cậu bé choàng tỉnh, trên trán còn đổ biết bao nhiêu là mồ hôi.

Cậu bé nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, không khỏi thấy sợ hãi và tò mò.
Nghe có tiếng động Bạch Hi Vân tiến vào, trên tay cô là những đĩa thức ăn thơm ngon đang chực chờ để cậu bé thưởng thức.
- Ồ đệ tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào rồi.
Thấy Bạch Hi Vân tiến lại, theo bản năng cậu bé tránh đi và cuộn người lại trong góc giường.
Thấy tâm lí cậu bé có phần sợ hãi, Bạch Hi Vân nhẹ nhàng đứng dậy rồi giới thiệu bản thân với cậu bé.
- Chào đệ, ta là Bạch Hi Vân đích nữ của phủ thượng thư, còn đệ, đệ tên gì ?.
Cậu bé thấy hành động thân thiện của Bạch Hi Vân thì cũng một phần bỏ đi sự sợ hãi, nhưng vẫn dè chừng trước vị tỷ tỷ lạ lẫm này.
- Đệ…đệ…
Nhận thấy cậu bé vẫn rất dè chừng, Bạch Hi Vân nhẹ nhàng an ủi cậu bé.
- Đừng sợ, đây là nơi an toàn, tỷ tỷ ngồi đây được chứ.
Cậu bé bẽn lẽn gật đầu, rồi cũng nhận ra được thiện ý có trong Bạch Hi Vân, cậu bé cũng dần buông bỏ sự phòng bị từ từ giới thiệu tên cũng như gia thế của mình.
- Đệ là Vân Sơn Trùng Trùng là con trai của trưởng môn phái Vân Sơn.
Khi nghe đến tên cậu bé Bạch Hi Vân trên mặt cô hiện lên vẻ bất ngờ, cô tưởng mình nghe nhầm bèn cố ý hỏi lại.
- Đệ là Vân Sơn Trùng Trùng sao?.

Cậu bé nhìn cô rồi bẽn lẽn gật đầu, đột nhiên có tiếng động lạ phát ra từ bụng cậu bé.
*Ọc ọc ọc
Cô nhìn dáng vẻ lấm lem của Vân Sơn Trùng Trùng, không kìm được nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé , ánh mắt chan chứa sự cảm thông nói.
- Trùng Trùng ngoan, đói rồi đúng không, nào đi lại bàn cùng dùng bữa nào.
Nghe đến dùng bữa mắt cậu bé sáng lên, từ từ bò lại gần chỗ Bạch Hi Vân.

Cậu bé dùng đôi bàn tay nho nhỏ của mình chỉ vào bàn đồ ăn.
- Đệ có thể ăn cái đó không ?.
Bạch Hi Vân nhẹ nhàng đứng dậy rồi nắm lấy tay cậu bé.
- Đơn nhiên rồi.
Ở hoa viên.
- Thế nào rồi.
Nhìn thấy Bạch Hi Vân với vẻ mặt suy tư tiến gần lại, Đường Mạc Long vừa hỏi vừa rót trà cho cô.
- Sắp xếp ổn thoả cho cậu bé rồi.
Bạch Hi Vân như thường ngày ngồi xuống cầm ly trà Đường Mạc Long vừa rót lên uống.
Khi uống trà vào cô quay qua nhìn Đường Mạt Long, ánh mắt không khỏi bất ngờ mà hỏi:
- Sao huynh lại biết ta thích Bích Loa Xuân thế.
Đường Mạc Long cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, thái độ tự tin nói.
- Là thứ muội thích thì ắt ta đều sẽ biết.
Nghe câu nói đầy ám muội như thế, Bạch Hi Vân cười nhẹ.

Tiến gần lại gần Đường Mạc Long rồi nâng cằm hắn lên, giọng nói ma mị của cô từng từ cất lên.
- Ồ… Vậy sao ?
Hành động của Bạch Hi Vân có phần đột ngột làm cho Đường Mạc Long ngại ngùng đỏ mặt.
Tình thế đang ám muội thì đột nhiên Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý bước vào.

Họ nhìn nhau với vẻ mặt đầy nham hiểm, nhẹ nhàng tiến gần lại chỗ Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long, đồng thanh lên tiếng.
- Hai người làm gì đấy.

Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long giật mình quay qua, lúc này họ mới bối rối nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhau quay người đi.

Trong đầu của Bạch Hi Vân lúc này chỉ toàn là lời trách móc Hàn Gia Quý và Điền Khê Hà." Hai người này đến thật không đúng lúc chút nào, vốn muốn chọc huynh ấy một chút mà lại bị phá đám…haizz".
Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý mặt nghi ngờ ngồi nhìn thẳng vào Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long.
Thấy không khí có phần gượng gạo với phần Bạch Hi Vân quay người đi, Đường Mạc Long nghĩ cô ngại bèn lên tiếng phá vỡ không khí ngại ngùng đó.
- Vấn đề chính.
Lúc này mới vỡ lẽ, gương mặt ai nấy đều hiện rõ lên vẻ nghiêm túc.
Đường Mạc Long là người trải nghiệm nên hiểu rõ tình hình hơn ai hết, bèn lên tiếng trước bầu không khí yên tĩnh này.
- Trên đường đi, xung quanh đều khô héo, cũng có rất nhiều xác chết động vật và đặc biệt người dân ở đó khi thấy đoàn quân đều có vẻ mặt sợ hãi khoá chặt cửa, đi thêm vài dặm thì thấy cậu bé.
Nhắc tới cậu bé Bạch Hi Vân với vẻ mặt nghiêm trọng tiếp lời của Đường Mạc Long.
- Cậu bé tên Vân Sơn Trùng Trùng là con trai của trưởng môn phái Vân Sơn, Vân Sơn Cảnh.
Nghe đến gia thế của cậu bé khiến đám đông ở đó phải lặng người cảm thông.
Hàn Gia Quý là người có mối quan hệ xã giao nhiều nhất, nên thông tin rất nhanh nhạy mà lên tiếng.
- Vào mấy ngày trước ta có nghe nói phái Vân Sơn gặp phải nạn diệt môn, vì thương con cũng như muốn tông môn được gầy dựng lại nên môn phái liều mình bảo vệ đưa Vân Sơn Trùng Trùng bỏ trốn.
Không khí ngày càng trở nên nghiêm trọng, mọi người cũng đã suy đoán ra được tầm quan trọng của sự việc này.
Nhưng ngược lại họ không hề vội vã mà họ đang ngồi lại để tìm ra chân tướng sự việc cũng như lối đi đúng đắn tiếp theo.
Hàn Gia Quý với suy nghĩ của bản thân và căn cứ vào những thứ vừa mới diễn ra gần đây tuy không chắc chắn nhưng vẫn nói.
- Mọi người có phát hiện điều kì lạ ở trong chuyện này không, đầu tiên là phái Thanh Phong tiếp đó là Vân Sơn.
Lục Cẩn nghe thế thì không chịu được nữa, đang ngồi hóng gió trên cành cây mà phải dùng khinh công để xuống đất, giọng nói tự tin với thông tin chính xác lên tiếng.
- Đầu tiên không phải là Thanh Phong đâu, mà đầu tiên là phái Trung Nguyên.
Nghe thấy tiếng của Lục Cẩn tất cả mọi người đều quay lại nhìn, với vẻ mặt khó tin cùng một câu hỏi đặt ra cho Lục Cẩn.
- Phái Trung Nguyên sao?.
Lục Cẩn thản nhiên bước lại bàn ngồi xuống miệng thì nói còn tay thì rót trà .

- Đúng vậy, vừa thám thính được ta liền chạy đến đây đấy.
Bạch Hi Vân không quan tâm đến lời Lục Cẩn nói chỉ quan tâm đến bình trà do Đường Mạc Long chuẩn bị cho cô đang bị Lục Cẩn cầm trên tay.
Nhận thấy Bạch Hi Vân cứ nhìn chằm chằm vào bình trà, Đường Mạc Long liền biết ý đưa tay lấy lại bình trà từ tay Lục Cẩn.
- Ê này ngươi nhỏ nhen thế, có ly trà cũng không để ta uống.
Bị lấy mất bình trà trên tay, Lục Cẩn xù lông đối gắt lên với Đường Mạc Long.
- Ngươi gắt cái gì.
Bạch Hi Vân quay sang tức giận nhìn Lục Cẩn, cô quát lại hắn.
Nhìn hành động đáng yêu của Bạch Hi Vân, Đường Mạc Long vui vẻ nhìn cô.

Giường như hắn đang cố gắn nhớ lại dáng vẻ đáng yêu này của cô.
Thấy Đường Mạc Long giành lại bình trà cho mình Bạch Hi Vân vui vẻ hẳn ra, cô đẩy ly của mình qua cho Đường Mạc Long ý muốn hắn rót cho cô.
Đường Mạc Long cũng không ngại thể hiện sự cưng chiều của mình dành cho Bạch Hi Vân.

Dùng sự dịu dàng của mình từ từ rót trà cho cô thưởng thức.
Bạch Hi Vân quay qua dùng gương mặt mất kiên nhẫn nhìn Lục Cẩn, cô cất tiếng gọi thị vệ của Đường Mạc Long.
- A Nhiên pha trà cho Lục trại chủ
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 43: Chương 43


Vừa ngồi xuống Lục Cẩn đã ngó nghiêng ngó dọc tìm kiếm bóng dáng của Ngọc Lan, " Cô nương ấy… Đâu rồi nhỉ ?".

Mộng Hàn bưng trà ra rót cho Lục Cẩn, cũng không quên ghé vào tai Bạch Hi Vân thì thầm gì đó.

Bạch Hi Vân đặt ly trà đang uống dở xuống, gương mặt bỗng lạnh lùng trong phút chốc, cô đứng dậy cầm thanh kiếm lên.

Đường Mạc Long nhìn vào thanh kiếm Bạch Hi Vân đang cầm rồi nhìn vào thanh kiếm của mình, như hiểu gì đó hắn cười nhẹ ánh mắt đắm đuối nhìn cô.

Điền Khê Hà không nhìn nổi ánh mắt của Đường Mạc Long bèn lên tiếng hỏi Bạch Hi Vân.

- Có chuyện gì thế Hi Vân ?.

Bạch Hi Vân trầm mặt, tay nắm chặt thanh kiếm trên tay, sắc khí trên gương mặt cô lúc này cực kỳ khó coi.
Cô xoay người đứng dậy, đưa mắt nhìn Đường Mạc Long rồi gật đầu nhẹ.

- Ngọc Lan và Mộng Nhiên có chuyện rồi.

Lục Cẩn sốt sắng trước câu nói của Bạch Hi Vân, liền kích động đập bàn đứng dậy.

- Sao Ngọc Lan cô nương và tên thị vệ đó lại đi chung.

Đường Mạc Long với ánh mắt thiếu kiên nhẫn xoay người đi theo Bạch Hi Vân, nhưng giọng nói vẫn mang đầy hàn khí khiến người nghe phải lạnh hết sống lưng.

- Không thoả đáng sao?.
Nhìn khí thế của Đường Mạc Long, Lục Cẩn nhỏ giọng đáp lại, rồi cũng đứng dậy đi theo sau Đường Mạc Long và Bạch Hi Vân.

- Không… Không có.
Hàn Gia Quý cũng định đi theo sau nhưng bị Điền Khê Hà ngăn lại.

- Hi Vân có ý để chúng ta ở lại đấy.
Hàn Gia Quý nãy giờ vẫn chưa hiểu vấn đề, xoay người lại gần Điền Khê Hà hỏi:
- Tại sao ?.
Điền Khê Hà lắc đầu chán nản nhìn Hàn Gia Quý, cô thầm nghĩ " Sao mình có thể thích tên ngốc này thế nhỉ".

- Nhị hoàng tử.

- Ồ
Hàn Gia Quý nhìn Điền Khê Hà khẽ cười ngốc nghếch, " Chiêu giả ngốc này đúng thật là hiệu quả quá đi".
Ở một diễn biến khác…
Bạch Hi Lâm ý thức mơ màng từ từ bừng tỉnh, cô ngồi dậy kích động nhìn khung cảnh yên tĩnh xung quanh.

Đột nhiên có tỳ nữ đang bê chậu nước bước vào trong.

Nhìn thấy cô đã tỉnh, vẻ mặt vô cùng vui mừng chạy lại.

- Bạch nhị cô nương, người tình rồi ạ, có thấy chỗ nào không khoẻ không.
Bạch Hi Lâm yếu ớt ngồi dậy, giọng điệu gấp gáp bám lấy tay tỳ nữ để hỏi tình hình của ân nhân đã cứu mình.

- Nhị hoàng…nhị hoàng tử đâu.
Nghe Bạch Hi Lâm nói đến nhị hoàng hoàng tử, tỳ nữ như sợ thứ gì đó gương mặt liền trở nên hốt hoảng, ăn nói không còn liền mạch.

- Nhị… nhị hoàng tử…
Nhìn thấy vẻ mặt của tỳ nữ khiến Bạch Hi Lâm càng sốt sắn lo lắng hơn cho Đường Phong.

Tay cô bám vào tay tỳ nữ ngày càng chắc, có thể là vì lo lắng, cũng có thể là cô đã nhận ra điều bất thường ở phía tỳ nữ này.

- Hắn làm sao? Đường Phong làm sao rồi? Ngươi mau nói cho ta biết đi.

Tỳ nữ đau đến run rẩy nhưng không né hay hét lên lấy một tiếng mà ngược lại ả ta vẫn giữ vẻ bình thản nói điều Bạch Hi Lâm muốn nghe.

- Nhị hoàng tử đã được Bạch đại cô nương và nhiếp chính vương điện hạ cứu, hiện đang
trong tình trạng hôn mê ạ.

Nghe tin Đường Phong hôn mê, cô như người mất hồn đôi tay bất giác nới lỏng ra khỏi người tỳ nữ.

Lúc này tâm trạng cô cực kỳ, cực kỳ tệ, hai hàng nước mắt bắt đầu rơi.

Cô run rẩy ôm chân bật khóc.

" Là tại ta… tại ta nên Đường Phong mới hôn mê… là tại ta hại huynh ấy… là tại ta".

Điền Khê Hà biết có điềm không lành, đã tiến bước đến trại của Bạch Hi Lâm, thấy cô đang ngồi co ro khóc, Điền Khê Hà tiến lại gần vỗ về an ủi cô.

- Tiểu Lâm, muội làm sao thế?.

Cô từ từ ngước mặt lên, nhìn thấy đó là Điền Khê Hà tỷ muội tốt của tỷ tỷ mình bèn ôm chầm lấy Điền Khê Hà.

- Khê Hà tỷ tỷ là muội đã hại Đường Phong ra nông nổi này… là tại muội đã hại huynh ấy, nếu lúc ấy muội không bướng bỉnh cãi nhau với huynh ấy thì sẽ không bị mọi người bỏ lại, cũng sẽ không bị ám sát… tất cả là tại muội.
Điền Khê Hà lấy tay xoa nhẹ lên đầu cô, đôi mắt như thấu hiểu nhìn cô.

Rồi cô từ từ ngồi xuống, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất để an ủi Bạch Hi Lâm.
- Tiểu Lâm, có những chuyện dù muốn hay không muốn thì muội cũng bắt buộc phải chấp nhận nó, muội phải chấp nhận hiện thực.

Huống hồ đó là do nhị hoàng tử tình nguyện, ngài ấy không muốn muội bị tổn thương, không muốn muội phải bị thương và ngài ấy càng không muốn thấy muội khóc.

Vậy nên tiểu Lâm à muội phải mạnh mẽ lên, muội không được gục ngã cho dù đó là tình huống tệ nhất, muội không tin vào chính mình thì phải tin y thuật của tỷ tỷ muội.

Hứa với ta đừng khóc nữa, có được không?.
Bạch Hi Lâm nghe xong những lời cảnh tỉnh từ Điền Khê Hà, lúc này cô mới muộn màng nhận ra không phải hắn ghét cô mà là không nỡ để cô khóc.

Cô lấy tay gạt đi hai hàng lệ đang còn chảy dài trên má, cô quay sang nhìn Điền Khê Hà, nói với Điền Khê Hà bằng giọng nói chắc nịch.

- Khê Hà tỷ tỷ, muội hứa với tỷ, muội không khóc nữa.

Điền Khê Hà nhẹ nhàng xoa đầu cô, ánh mắt toát lên sự nuông chiều của một người tỷ tỷ thực thụ.

Rồi cô còn cười hiền hoà với Bạch Hi Lâm.

- Được, tỷ tỷ tin muội.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 44: C44: Chương 44


Bạch Hi Lâm từ từ tiến lại gần giường bệnh của nhị hoàng tử, trong đầu cũng đã biết hắn bị thương nặng nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của hắn cô bất giác rơi lệ.

Cô ngồi xuống, lấy tay chạm nhẹ vào vết thương trên người của Đường Phong, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh lúc hắn chắn kiếm cho cô. Cô nhắm mắt lại như không muốn nghĩ nữa, với đôi mắt đẫm lệ bất ngờ cô cảm thán.

- Ngốc thật!

Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý đứng ngoài lều quan sát hành động của Bạch Hi Lâm, hai người bất giác nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhau thốt lên câu.

- Ta mong đời này chúng ta sẽ không bao giờ gặp phải tình trạng như này.

Khi thốt lên câu này, cả hai như ngầm hiểu gì đó, lần này họ không còn ngại ngùng nữa mà họ lại thoải mái nhìn nhau cười.

- Thôi chúng ta rời đi trước đã, để lại không gian riêng cho muội ấy vậy.

Điền Khê Hà xoay người, rồi rời đi một cách thông thả. " Dù dòng thời gian có vội vã, ta cũng sẽ không hề do dự mà mãi chậm lại khi ở bên huynh".

- Được.

Hàn Gia Quý cười nhẹ đi theo sau Điền Khê Hà, ánh mắt của hắn lúc này chứa đầy sự yêu thương dành cho cô nương quan trọng nhất trong lòng hắn thầm thề rằng: " Muội không cần lo, cho dù thế giới này có rộng lớn tới đâu đi chăng nữa. Ta xin thề, ở đâu có muội thì ở đó có Hàn Gia Quý ta".

Ở một diễn biến khác.

Lúc này bên phía Mộng Nhiên và Ngọc Lan cực kỳ gian nan, hai người khó khăn cùng đoàn quân đang bị giam giữ tại địa phận của một thế lực huyền bí nào đó.

- Ngọc Lan cô nương… cô có ổn không?.

Mộng Nhiên dáng vẻ mệt mỏi quay sang hỏi han Ngọc Lan, ánh mắt hắn chứa đầy sự xót xa cho những vết thương trên người cô.

Không hiểu sao lần này Ngọc Lan lại kiên cường hơn bao giờ hết, cô không than vãn cũng chẳng hề rơi một giọt lệ nào.

- Ta … không sao… còn huynh thì sao, vẫn ổn chứ?.

Cô cũng lo lắng cho Mộng Nhiên không ít, từ lần lỡ va vào ánh mắt của hắn tại hoa viên của phủ thượng thư, dường như lần đó cô biết rung động là thế nào.

- Ta chinh chiến sa trường nhiều năm, chút vết thương nhỏ này có là gì đâu chứ.

Nói đến đây không khí bỗng im lặng trùng xuống, Ngọc Lan trầm mặt suy nghĩ " Thì ra huynh ấy lại phải chịu khổ nhiều như vậy, những vết thương đó nhìn thôi đã biết không hề nhẹ như huynh ấy nói". Giọng nói cô bỗng trở nên run run.

- Mộng Nhiên… rốt cuộc huynh đã trải qua những gì vậy.

Mộng Nhiên xem chừng rất ngạc nhiên trước câu hỏi của cô, cũng hiểu được tâm ý của cô. Hắn chỉ cười rồi lắc đầu nhìn cô.

- Không…

Cô nhìn nụ cười của hắn mà lặng người, cô cũng hiểu một thị vệ thì làm sao mà không có khổ cực, không có trên người những vết thương lớn nhỏ và cũng biết là một thị vệ thì cũng sẽ rất cô đơn.

- Mộng Nhiên nếu lần này có thể thoát ra khỏi đây…

Cô chưa kịp nói hết câu thì tiếng đánh nhau từ ngoài vang vọng vào, Bạch Hi Vân với một thân bạch y tay cầm kiếm hiên ngang bước vào.

- Bạch tỷ tỷ.

Nhìn thấy Bạch Hi Vân, từ Mộng Nhiên và Ngọc Lan đến các chiến sĩ ở đó đều vui mừng khôn xiết.

- Là Bạch đại cô nương đó.

- Chúng ta được cứu rồi, được cứu rồi.

Bạch Hi Vân với vẻ mặt đầy lo lắng lại gần phá khoá cứu đám người Mộng Nhiên ra khỏi nơi giam cầm này.

- Hai người không sao chứ.

Mộng Nhiên với thân xác đầy máu, vết thương xem chừng không nhẹ khiến cậu đứng còn không vững nhưng vẫn lo lắng cho cô nương trong lòng trước.

- Đệ không sao tỷ lo cho Ngọc Lan cô nương trước đi.

Ngọc Lan với đôi mắt long lanh nhìn gương mặt dính đầy máu của Mộng Nhiên mà không khỏi cảm động, cô quay sang nhìn Bạch Hi Vân chậm rãi nói:

- Tiểu thư em không hề hấn gì cả, tỷ mau cho Mộng Nhiên công tử uống thuốc trước đi.

Bạch Hi Vân thở dài nhìn hai người đang lo lắng cho nhau không nhịn được mà trêu chọc vài câu.

- Ta biết là hai người yêu thương nhau rồi, nên là cả hai tự uống đi ta đi đưa thuốc cho các huynh đệ đi cùng hai người.

Bị nói trúng tim đen, hai người ngại ngùng cầm lấy viên thuốc trên tay Bạch Hi Vân nhanh chóng nuốt xuống.

Binh sĩ đứng kế bên nhìn hành động ngại ngùng nhưng đầy dễ thương của hai người họ không khỏi cảm thán.

- Uầy phó tướng của chúng ta có người thương rồi này.

- Xem chừng chúng ta sẽ được nghe tin báo hỷ từ ngài ấy sớm thôi.

- Đúng đó.

- Hahaha.

Bạch Hi Vân tiến lại với gương mặt nghiêm nghị, rồi bỗng chốc cô nở một nụ cười rồi ngồi xuống.

- Các ngươi… Nói đúng ý ta quá đó.

Thấy cô ngồi xuống các tướng sĩ thở phào rồi ngồi nói chuyện rôm rả với cô. Họ mải mê nói chuyện mà không hề để ý đến Mộng Nhiên và Ngọc Lan đang đỏ mặt tía tai. Họ không dám ngồi đối diện nhau chỉ quay lưng tránh khỏi ánh mắt của đối phương.

Một lúc sau Đường Mạc Long và Lục Cẩn bước vào, Đường Mạc Long tiến lại gần chỗ Bạch Hi Vân đang nói chuyện, còn Lục Cẩn lo lắng tìm kiếm bóng dáng của Ngọc Lan.

Lúc này chắc do mệt quá nên Ngọc Lan đã bất giác tựa vào vai Mộng Nhiên ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Lục Cẩn đứng hình nhìn dáng vẻ đầy thương tích của Ngọc Lan, rồi đưa mắt nhìn Mộng Nhiên.

Hắn không nói gì chỉ nắm chặt lấy thanh kiếm trên tay, nghiến răng xoay người lại định bước đi nhưng bị giọng nói đầy nghiêm túc của Bạch Hi Vân ngăn lại.

- Đứng lại cho ta.

Hắn đứng đó, đưa mắt đôi mắt khó hiểu nhìn Bạch Hi Vân, ánh mắt lần này của hắn nhìn thực sự rất đau thương.

- Tại sao?.

Bạch Hi Vân đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Lục Cẩn, cô từ từ tiến lại gần hắn rồi nói gì đó rất nhỏ dường như chỉ có cô và hắn mới nghe được.

Nhìn thấy hành động thân mật của Bạch Hi Vân và Lục Cẩn, Đường Mạc Long khó chịu ra mặt tiến đến kéo Bạch Hi Vân lại gần mình.

Bạch Hi Vân bất ngờ trước hành động có tính chiếm hữu của Đường Mạc Long, cô quay lại nhìn gương mặt dính đầy dấm chua không nhịn được mà cười.

- Bình dấm nhà ai vỡ mà chua thế kia.

Đường Mạc Long nghe thế bèn bày ra gương mặt tủi thân cầm lấy vạt áo của Bạch Hi Vân rồi nói.

- Muội đứng gần tên đó quá rồi.

Bạch Hi Vân không nói gì chỉ xoay người đi mà cười " Huynh ấy thật là, tính chiếm hữu đúng là cao thật nhưng quả thực hành động đó cũng rất đáng yêu".

Sau khi nghe được gì đó từ Bạch Hi Vân nó khiến Lục Cẩn đã bình tĩnh lại phần nào, hắn đi lại gần định bế Ngọc Lan lên nhưng bị Mộng Nhiên ngăn cản.

- Ta tự làm được.

Tuy trên người đầy vết thương nhưng Mộng Nhiên vẫn có thể dễ dàng ôm lấy Ngọc Lan. Đôi mắt hờ hững nhìn Lục Cẩn rồi lướt qua vai hắn.

Lục Cẩn vẫn chưa định hình được chuyện gì vừa mới xảy ra, gương mặt ngơ ngác nhìn theo hướng Mộng Nhiên và Ngọc Lan rời đi.

- Là sao?.

Bạch Hi Vân và Đường Mạc Long quan sát tất cả các hành động và lời nói của Mộng Nhiên đột nhiên quay lại nhìn nhau.

- Đệ ấy đúng là rất biết cách bảo vệ Ngọc Lan.

- Ừm.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 45: C45: Chương 45


* Ở một góc tối khác.

Tên áo đen với chiếc mặt nạ kì lạ đang ngồi thưởng trà, khí thế của hắn trông rất đáng sợ, trên người cũng tỏa ra nhiều âm khí hơn người thường, dường như hắn không phải người của nhân giới.

- Điện hạ, chiến thần Bạch Băng đã cứu được đám người đó rồi.

Hắn nở một nụ cười hài lòng rồi quay người đi trông rất kỳ quái.

- Quả là nàng ấy, thật không làm ta thất vọng.

Ánh mắt Hắn đột nhiên trở nên điên loạn, phấn khích. " Băng nhi cuối cùng ta cũng đã tìm được nàng rồi ".

* Ở Bạch phủ.

Bạch Hi Vân khó hiểu với những chuyện xảy ra gần đây, cũng khó hiểu với những kí ức có trong hai mảnh vỡ kỳ lạ kia.

Cô nhìn vào hai mảnh vỡ đó quyết định đi tìm sự thật. Cô không hề có chút do dự nào, một lần nữa ghép chúng vào với nhau. Đều bất ngờ là khi cô ghép chúng lại với nhau, từ trong vết liên kết của hai mãnh vỡ có tia sáng rất chói làm mắt cô không thể nào mở lên.

Sau một hồi lâu, khi mở mắt ra cô vô cùng kinh hãi. Trước mắt cô đó là một khoảng không rộng lớn, không cây cỏ, không bóng người, không một âm thanh nào cả.

Cô mơ hồ đi trong làn sương mù dày đặc nhưng không tìm được bất kì một sự sống nào ở đây.

Bỗng nhiên cô thấy sau lưng hơi lạnh bèn đề phòng xoay người lại. Gương mặt cô trở nên thận trọng khi dần thấy rõ người trong làn sương đó.

Nam nhân trước mắt quay người lại, hắn có vẻ ngoài rất tuấn tú, kỳ lạ thay trên người hắn lại mang vẻ thoát tục tao nhã không giống người bình thường.

Nhưng ngược lại với cô, hắn mừng rỡ khi nhìn thấy bóng dáng của cô. Hắn chạy lại định ôm lấy cô nhưng bị cô thẳng thừng tránh đi.

- Băng nhi cuối cùng muội cũng chịu liên lạc với ta rồi.

Hắn thất vọng khi thấy cô tránh né cái ôm của mình, " Lại không nhớ gì rồi sao, con bé này đúng là tuyệt tình thật đó". Hắn bề ngoài giả vờ bình tĩnh vuốt lại mái tóc nhưng thật ra bên trong đã sớm hoá đá cứng đờ.

Cô nhìn hắn, rồi ngờ vực với lời nói mang đầy ẩn ý đó, cô thận trọng lùi lại. " Người này trông khí chất bất phàm, tao nhã nhưng thoát tục xem ra không phải là người thường. Nhưng Băng nhi trong lời hắn nói là ai, chẳng lẽ là ta sao?".

Cô sợ hắn hiểu lầm nhận nhầm cô và Băng nhi trong lời hắn nói, bèn vội vã giải thích lại với hắn.

- Ngươi nhầm rồi ta là Bạch Hi Vân chứ không phải Bạch Băng.

Hắn nghe thế thì tiến lại, nhẹ nhàng cười với cô, kì lạ thay cô lại thấy hắn cực kỳ quen thuộc với mình.

Cảm giác đó giống như tri kỷ, bạn tâm giao, còn hơn thế nó giống như tình thân. Cảm giác đấy thực sự khiến cô phải suy ngẫm. " Lạ quá ngoài người nhà bạn bè của ta ra, ta chưa từng tiếp xúc và giao du với hắn nhưng sao ta lại có cảm giác quen thuộc thế này nhỉ?".

- Băng nhi ta không nhầm đâu, muội phải tin ca ca.

Bạch Hi Vân từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, cô dường như không tin nhìn người tự xưng là ca ca trước mặt.

- Ca ca sao?.

Thấy cô vẫn có vẻ chưa tin, hắn tiến lại gần rồi phất tay. Trước mắt lập tức biến thành một hoa viên đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh.

- Băng nhi, lại đây nào.

Cô bất giác bị cuốn vào cảnh đẹp trước mắt, cô bắt đầu thấy tò mò về nam nhân đang ngồi thưởng trà trước mắt.

Cô tiến lại bàn ngồi, không ngờ trên bàn là loại trà cô yêu thích. Cô kinh ngạc quay sang nhìn hắn.

- Ở đây cũng có Bích Loa Xuân sao?.

Hắn từ từ cầm bình trà lên rót cho cô, rồi nhìn cô với vẻ hiền từ vừa cười vừa nói:

- Đơn nhiên, đây là đồ uống muội thích mà.

Cô cầm ly trà lên nhìn ngắm xung quanh thành của ly trà cũng như nói ra những khúc mắc trong lòng nãy giờ.

- Ta vẫn không hiểu tại sao người lại gọi ta là Băng nhi.

Hắn đưa mắt nhìn cô rồi từ từ thong thả kiên nhẫn giải thích cho cô những thắc mắc đó.

- Muội là Bạch Băng là chiến thần của thiên giới, còn ta là Bạch Dĩ là thần quân của thiên giới.

Cô thầm nghĩ " Hắn ta đang lừa con nít đấy à, nhưng dường như những điều hắn nói có khả năng là thật. Dù sao chuyện này cũng rất kỳ lạ nếu ta là chiến thần của thiên giới thì tại sao bây giờ ta lại đang ở nhân giới? ".

Cô không chắc chắn với những suy nghĩ của mình, cô đặt ly trà xuống bắt đầu nghiêm túc nhìn vào mắt Bạch Dĩ.

- Ta là chiến thần sao?

Biết muội muội luôn cẩn trọng, nên chắc chắn chưa tin với những điều hắn nói. Như đọc được suy nghĩ của cô, hắn liền giải thích.

- Đúng, muội chính chiến thần Bạch Băng là người tôn kính chỉ đứng sau thiên đế. Chỉ là muội có một mối nghiệt duyên chấn động cả tam giới, nên hiện giờ muội mới ở nhân giới để hoá giải mối nghiệp duyên ấy.

- Nghiệt duyên sao?.

Cô có vẻ đã tin những gì hắn nói, " Nghiệt duyên sao? chắc hẳn không phải là Mạc Long đâu nhỉ".

- Đúng.

Thần quân Bạch Dĩ nhìn thẳng vào mắt của Bạch Hi Vân như khẳng định những gì mình nói là sự thật.

Cô thận trọng, mong những gì cô đang nghĩ không phải là điều thần quân Bạch Dĩ sẽ nói. - Vậy hắn là ai.

Trong lòng cô đã thầm mong ước và cầu nguyện, mong kỳ tích sẽ xảy ra nhưng dường như tạo hoá luôn trêu ngươi người có lòng và kỳ tích đã không xảy ra.

- Đường Mạc Long, hắn chính là nghiệt duyên của muội.

Những gì cô sợ nó thực sự đã diễn ra, đầu óc cô bắt đầu choáng váng, cô không tin đó là sự thật. Cô đứng dậy với vẻ mặt đầy âm khí, trong đầu cô bây giờ thực sự trống rỗng không nghĩ được gì hết.

- Thời gian đã không còn sớm, ta rời đi trước có gì ta sẽ liên lạc với huynh sau.

Nhìn dáng vẻ này của muội muội hắn thực sự cũng rất đau lòng " Đã chín kiếp rồi nhỉ, thế mà muội ấy vẫn đau lòng như thế". Buộc miệng hắn chỉ đành giả vờ không biết và trách móc cô.

- Con bé này vẫn vô tình như vậy nhỉ.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 46: C46: Chương 46


Sau khi đi ra khỏi không giang trong hai mảnh vỡ, cô thất thần buồn rầu ngồi như người mất hồn bên cạnh cửa sổ và rồi cô lại nhớ tới Đường Mạc Long. " Mạc Long… "

Bất ngờ trời đột nhiên có tuyết rơi, đang đúng lúc tâm trạng không được ổn cô khoác áo choàng lên đi ra ngoài.

Khi đã đi ra ngoài cô không hiểu tại sao lúc này cảm thấy rất hiu quạnh, cảnh vật bỗng dưng buồn bã đến lạ thường. Tuy các hạ nhân trong nhà vẫn vậy, vẫn hành lễ chào cô nhưng lần này cô không còn thấy cần thiết.

- Đại tiểu thư.

Cô đi lướt qua họ, gương mặt không cảm xúc kèm theo phần không để tâm mà nói:

- Không cần đi theo.

Cô từ từ bước ra khỏi trang viên của thư phòng, từ từ bước khỏi cổng chính của Bạch phủ, từ từ đi trên con phố dài thênh thang xôn xao náo nhiệt.

Cô đi không có mục đích, cũng không rõ điểm muốn dừng, cô cứ đi mãi đi mãi rồi vô thức dừng chân trước Đỉnh Hương Lâu nơi mà họ hẹn nhưng chưa thể đến.

Cô ngước mắt đứng nhìn tấm biển hiệu mà trầm ngâm một hồi lâu rồi lại cười nhạt " Không ngờ lại đi đến đây, thôi vậy dù sao cũng đã đến chi bằng cùng A Âm ôn lại chút chuyện cũ vậy". Dòng suy nghĩ của cô vừa dứt, từ trong quán có một cô nương xinh đẹp bước ra.

Nhìn thấy Bạch Hi Vân dường như cô nương ấy rất vui, cô đi lại cất tiếng gọi Bạch Hi Vân.

- A Vân cuối cùng cũng đợi được cô đến đây rồi, nào mau vào trong đi.

Không sai cô nương trước mặt chính là A Âm trong lời Bạch Hi Vân nói, hai người có cơ duyên gặp nhau trong đợt tuyết mùa đông năm ngoái, lúc đó cả hai lần đầu gặp nhưng lại rất hợp ý cũng do đó mà hai người mới dần trở nên thân thiết.

Một nửa món ăn trong Đỉnh Hương Lâu là do Bạch Hi Vân gợi ý cho Hương Âm cô nương, những món ăn đó đa phần là các món tốt cho sức khỏe. Nhờ vào các món ăn đó Đỉnh Hương Lâu mới nổi tiếng như bây giờ.

- A Âm lâu rồi không gặp.

Cô nở một nụ cười với Hương Âm cô nương, nhưng trong nụ cười ấy lại thoáng chốc khiến Hương Âm nhận ra rằng cô đang gượng cười.

Hai khoé mắt cô không biết đó là do trời lạnh hay do cô sắp khóc mà đỏ hết lên, vừa nhìn qua liền biết cô có chuyện không vui.

Hương Âm vốn nhạy bén, nên đơn nhiên cô sẽ nhận ra. Cô đi lại gần nắm lấy tay Bạch Hi Vân không nói gì chỉ từ từ dắt cô vào trong Đỉnh Hương Lâu.

Sau một hồi lâu cuối cùng hai người cũng dừng lại, Hương Âm lấy ra bình rượu bấy lâu cô cất giữ để giải toả tâm trạng cùng Bạch Hi Vân.

- Nào gặp phải chuyện gì rồi, cứ nói với tri kỷ là ta đây, ta sẽ cùng cô giải quyết nhé.

Bạch Hi Vân ngước lên nhìn trời tuyết rơi, cầm ly rượu trong tay không nói gì chỉ uống một hơi cạn ly.

Uống xong cô quay qua nhìn Hương Âm, đôi mắt cùng gương mặt cô hiện rõ vẻ đượm buồn.

- A Âm trên đời này thực sự có thần tiên không?.

Hương Âm bất ngờ rồi lại trầm ngâm nhìn Bạch Hi Vân, " Sao đột nhiên cô ấy lại hỏi về vấn đề này, rõ ràng là ta giấu kín tới vậy rồi mà".

Bạch Hi Vân nhìn Hương Âm không gì, bèn cười nhạt một cái rồi tiếp tục uống rượu, tự mình chuốc say bản thân để quên đi phiền muộn trong lòng.

Ngoài trời tuyết vẫn cứ rơi mãi, nhìn tuyết rơi trắng xóa bên ngoài cửa sổ thật giống với nỗi buồn không đáy trong lòng Bạch Hi Vân.

Đột nhiên Hương Âm nắm lấy tay Bạch Hi Vân lại rồi nghiêm túc nhìn cô nói:

- Nếu ta nói có thì sao?.

Bạch Hi Vân nhìn Hương Âm tưởng cô đang chế nhạo lời nói điên rồ viễn vòng của mình, bèn cười lớn.

- Hahaha, tới cô cũng tin giống ta sao A Âm.

Hương Âm đứng dậy, lấy lại ly rượu trong tay Bạch Hi Vân, không có ý định để Bạch Hi Vân uống tiếp.

Bạch Hi Vân ngạc nhiên nhìn Hương Âm, đôi tay không nỡ nhưng đành miễn cưỡng rút lại.

Sau khi lấy lại ly rượu cô bèn ngồi xuống, với giọng khẳng định chắc nịch cô nhìn thẳng vào mắt Bạch Hi Vân.

- Không, ta nói này cô phải tin ta, cô chính là chiến thần Bạch Băng của thiên giới, ca ca cô là thần quân Bạch Dĩ, còn một bí mật ta luôn giấu cô ta là Kim thần Hương Âm cai quản thời gian.

Nghe xong những lời nói thật này của Hương Âm, cô không còn dám đặt nhẹ chuyện này nữa. Vẻ mặt cô khó tin lẩm bẩm.

- Kim thần Hương Âm sao…

Thấy cô vẫn còn dáng vẻ đề phòng, Hương Âm cầm tay cô rồi làm một loạt động tác thì thời gian liền ngưng động lại.

- Đấy đều là sự thật

Bạch Hi Vân ngỡ ngàng trước sự thật mang đầy đau thương này, hai mắt cô bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Từ từ các giọt lệ không kiểm soát được bắt đầu tuôn ra bằng một cách mất kiểm soát, vào khoảng thời gian cô biết được sự thật con tim cùng với bộ não cô như chết lặng.

Có lẽ cô không bao giờ nghĩ được, nghiệt duyên của cô lại là người yêu cô sâu đậm, bất chấp tất cả vì cô mà hi sinh, vì cô mà từ bỏ luôn cả thân phận tôn quý của mình.

Quả thật trời cao luôn trêu ngươi hai người họ, kiếp trước ngộ nhận thì đã muộn màng. Kiếp này muốn làm lại nhưng lại biết được sự thật hết sức tuyệt vọng

Nhưng thực sự, sự thực này khiến trái tim cô tan tành thành ngàn mảnh vụn, nó khiến cô như sụp đổ hoàn toàn, nó khiến thâm tâm cô càng thêm phần day dứt.

Và rồi cứ thế thời gian chuyển động lại như bình thường, Bạch Hi Vân nhìn ra trời tuyết bất lực mà oà khóc.

Có lẽ cô chưa bao giờ có cảm giác bất lực và tuyệt vọng như hôm nay, cái cảm giác sắp thành đôi nhưng lại bị một bức tường vô hình ngăn lại, cảm giác này khiến cô như ngạt thở.

- Vân nhi…

Và rồi có một giọng nói quen thuộc vang lên, cô không dám tin mà quay lại. Nhìn thấy trước mặt là Đường Mạc Long cô lại càng thêm phần đau đến tột cùng của nỗi đau.

Hương Âm ngồi bên cạnh nhìn Bạch Hi Vân khóc mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lại càng không hiểu tại sao Đường Mạc Long lại vào được đây cô bối rối đứng dậy.

- Giao lại cho ngài đấy.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 47: C47: Chương 47


Mắt thấy người trong lòng đang đứng khóc trước mặt, Đường Mạc Long nóng lòng chạy lại hỏi han an ủi cô.

Tuy rất lo lắng cho cô nhưng sâu trong tiềm thức hắn vẫn rất dịu dàng, hắn nắm lấy đôi bàn tay đang siết chặt của cô mà không chút kiêng dè hay câu nệ tiểu tiết gì.

- A Vân muội làm sao thế, sao lại khóc thành ra thế này rồi?.

Cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay to lớn ấy, cô từ từ nhìn thẳng vào mắt Đường Mạc Long, đôi tay nhỏ bé ôm chầm lấy Đường Mạc Long, cô thủ thỉ hỏi:

- Hic hic…. Mạc Long… huynh có thể ôm ta không?.

Tuy thấy lạ nhưng Đường Mạc Long hắn vẫn ôm cô vào lòng bằng một cách dịu dàng, hắn nóng lòng nhưng vẫn nâng niu, chiều chuộng cô, vẫn từ từ đáp ứng những yêu cầu do cô đưa ra.

- Được… nhưng mà a Vân muội làm sao thế?

Nghe được câu hỏi quan tâm từ người trong lòng, cô như buông xuôi được tất cả, cô không trả lời câu hỏi của hắn chỉ thấy hắn vẫn ôm cô chưa đủ, cô liền đưa ra thỉnh cầu với hắn một lần nữa.

- Huynh ôm ta chặt hơn tí nữa.

Hắn ngày càng lo lắng cho tình trạng hiện tại của cô, không hiểu tại sao hắn lại cảm nhận rằng đây là lần cuối gặp mặt, càng không hiểu được lý do vì sao cô lại khóc.

Hắn chỉ đành lặng lẽ làm theo những gì cô nói, đành đáp ứng hết tất cả nhu cầu từ cô. " Rốt cuộc là ai đã làm muội ấy thành ra thế này, sao ta lại cảm thấy đây giống như là lần gặp cuối cùng…".

- Được.

" Rốt cuộc chuyện này là sao đây…" hắn rơi vào sự trầm tư, hắn vẫn rất kiên nhẫn đợi cô bình tĩnh trở lại.

Trái lại sự kỳ vọng của hắn, cô như chùn vào nỗi tuyệt vọng. Rõ ràng là người ấy đang trước mắt nhưng vẫn rất đau lòng mà không kìm được nước mắt.

Cô khóc trong sự bất lực, " Thôi vậy… xem như đây là ân huệ cuối cùng huynh ấy dành cho ta, cứ để bí mật ấy chôn vùi theo tất cả, cứ để tình yêu ấy chôn chặt trong tim đi". Cô đưa mắt lên nhìn hắn, đưa ra yêu cầu cuối cùng với hắn.

- Chặt hơn tí nữa, huynh ôm ta chặt vào.

Sau một hồi lâu cô khóc trong vòng tay hắn, vì mệt quá cô đã ngủ thiết đi. Hắn ngồi đó khó hiểu nhìn cô, nhìn gương mặt vẫn ướt đẫm nước mắt.

Hắn đưa tay lên lau nước mắt trên mặt cô, hết lần này đến lần khác, hết kiếp này đến kiếp khác hắn vẫn dịu dàng ôn nhu với cô như thế.

Hương Âm đứng ngoài chứng kiến hết tất cả, trên gương mặt cô hiện rõ sự khó hiểu. " Nếu cô ấy đã gặp Bạch Dĩ rồi, biết được sự thật rồi sao lại khóc thê thảm đến thế. Đáng ra cô ấy phải vui mừng mới đúng chứ, dù sao Đường Mạc Long đó là duyên tiền định của cô từ kiếp này đến kiếp khác, nguyện từ bỏ thân phận cùng cô lịch kiếp cơ mà".

Hương Âm lắc đầu khó hiểu, rồi cũng rời đi. Đột nhiên cô dừng bước lại như đã hiểu gì đó.

- Tên Bạch Dĩ chết tiệt này!

Ở một bên khác.

THIÊN CUNG!.

Bạch Dĩ vẫn chưa biết gì, đang ngồi thảnh thơi thưởng trà trong cung của mình.

Đột nhiên nhận thấy có điềm chẳng lành, bèn định đứng lên rời đi thì giọng nói của Hương Âm vang vọng lên.

- Thần quân Bạch Dĩ có vẽ đang rảnh rỗi nhỉ?

Thấy Kim thần đang từ từ tiến lại, Bạch Dĩ toát hết mồ hôi lạnh biết có chuyện sắp xảy ra. Tuy bề ngoài có vẻ không hề hấn gì nhưng thật ra bên trong nội tâm đang run rẩy.

- Kim thần muội có chuyện gì sao?.

Hương Âm với gương mặt đáng sợ đang tràn đầy xác khí, từ từ tiến lại gần Bạch Dĩ.

- Huynh còn dám hỏi câu này à, xem chuyện tốt huynh làm đi.

Cô phất tay thi triển tiên thuật, trước mặt Bạch Dĩ hiện lên cảnh Bạch Băng đang khóc nức nở.

Bạch Dĩ vẫn chưa biết chuyện gì, thấy Bạch Băng khóc lòng liền như lửa đốt đập bàn đứng dây.

- Sao Băng nhi lại khóc thế, tên nào lại không biết sống chết dám bắt nạt muội muội yêu quý của ta.

Kim thần nghe được lời này lại càng tức giận hơn, cô quay qua nhìn Bạch Dĩ, bây giờ đến lượt cô đập bàn.

- Còn ai ngoài huynh.

Thấy cô tức giận như thế, Bạch Dĩ mới bừng tỉnh, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh lúc đó.

Lúc này hắn mới băn khoăn nhìn Hương Âm với ý định xác nhận lại những điều mình đang nghe thấy.

- Ta… ta sao?.

Hương Âm lười giải thích với hắn cô khó chịu vào thẳng vấn đề chính.

- Huynh nói gì với cô ấy rồi.

- Ta… ta…
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 48: C48: Chương 48


Sau khi biết được sự thật, Hương Âm đanh đá đứng dậy không nói lời nào nắm lấy tay Bạch Dĩ kéo đi.

Bạch Dĩ dù hoang mang nhưng vẫn theo sau Hương Âm, hắn thỏ thẻ hỏi:

- Chúng ta đi đâu đấy.

Hương Âm đột nhiên dừng bước, cô quay người lại và búng vào trán Bạch Dĩ, không chỉ dừng lại ở đó cô còn tiến lại gần và nói vào tai hắn.

- Còn đi đâu được nữa, tự huynh giải quyết vấn đề huynh gây ra đi.

Bạch Dĩ ngại ngùng mặt đỏ tía tai, hắn tuy là thần quân của tam giới nhưng cũng là người đáng thương nhất tam giới.

Chính vì tam giới rộng lớn đến thế nên hắn phải đè chặt tình cảm của mình lại hắn sợ mình không thể bảo vệ cô nương hắn yêu chu toàn, cũng sợ con dân tam giới không được an bình. Làm thần quân thực đúng là khổ sở phải đặt an nguy của người khác lên hàng đầu còn tình cảm của hắn buộc phải đè chặt hàng nghìn, hàng vạn năm mà vẫn không thể bày tỏ.

- Ta biết rồi.

Cùng lúc này…

Ở phụ thượng thư…

Khuê phòng Bạch Hi Vân.

Bạch Hi Vân sau trận khóc bỗng dưng hôn mê bất tỉnh, người nhà cô sốt sắn đứng cạnh, trên mặt ai nấy cũng đều lo lắng trông thấy.

Bạch Hi Lâm ngồi cạnh mà khóc nấc, nắm chặt lấy tay cô, từ trước đến nay chưa bao giờ thấy cô nương này đau lòng đến thế.

Phụ thân cô đứng cạnh nóng lòng lo cho con gái mà lại không làm gì được chỉ biết đứng đó nhìn cô.

Di nương thì ngồi cạnh khuyên ngăn tổ mẫu cô bình tĩnh không lại ảnh hưởng đến sức khỏe thì nguy.

Bất ngờ thay đột nhiên hoàng đế cũng đến nơi, theo sau còn có Đường Mạc Long và ngự y giỏi nhất hoàng cung đang tiến vào.

Thấy Đường Mạc Long thì cả Bạch phủ từ lớn đến nhỏ đều yên tâm trông thấy, mọi người quay qua liền hành lễ với hoàng đế.

- Mau cứu lấy Bạch tiểu thư.

Hoàng đế vội vã phất tay ý bảo không cần đa lễ, Đường Mạc Long tiến lại cúi người chào với người lớn trong Bạch gia.

- Lão phu nhân, Bạch thúc thúc.

Bạch Hàn và Tô Thanh gật gật đầu nhìn cậu, hoàng đế đứng kế bên lại được phen bất ngờ nhìn Đường Mạc Long. " Hoàng đệ vừa hành lễ với Bạch thượng thư sao? Tên tiểu tử này xem ra lần này thực sự nghiêm túc rồi".

- A Phong sao con lại ở đây? Vết thương đã khỏi rồi sao?.

Hoàng đế từ bất ngờ đến kinh ngạc khi nhìn thấy nhị hoàng tử cũng ở đây, ông bèn cảm thấy thắc mắc nên mới quay sang hỏi Đường Phong.

- Phụ hoàng, là do nghe tin Bạch tỷ tỷ đang hôn mê nên nhi hoàng mới tới để xem thử.

Đường Phong kính cẩn hành lễ với hoàng đế, hắn cũng nhanh nhậy đấy chứ đột nhiên bị hỏi mà không hề hoàng mang tí nào, đồng thời chắc hẳn hắn cũng đã phần nào lấy được hảo cảm của hoàng đế.

Hoàng đế càng nhìn càng thấy Đường Phong là người vừa mắt nhất trong các hoàng tử. Nhưng ông lại suy ngẫm điều gì đó nhìn rất thần bí, ánh mắt ông cũng đang đổ dồn lên người Đường Phong.

Bị hoàng đế nhìn chằm chằm, nhưng hắn không hề hoang mang sợ hãi tí nào. " Phụ hoàng lại đang toan tính gì đây, sao lại cứ nhìn ta như thế?".

- Được rồi, nếu đã tới thì cứ ở đây đi, dù sao Bạch đại tiểu thư cũng là ân nhân cứu mạng của con.

- Nhi thần tuân mệnh.

Sau hồi bắt mạch, thái y giỏi nhất trong ngự thiện phòng cũng không thể chuẩn ra được bệnh tình của Bạch Hi Vân.

Cả trên lẫn dưới Bạch phủ nhận được tin dữ đó, ai nấy đều hoảng hốt. Rõ ràng hôm qua cô ấy còn tươi tắn, rõ ràng hôm qua cô ấy còn dạy muội muội của mình võ công, rõ ràng cô còn yêu thương tổ mẫu, di nương, phụ thân mà giờ đây ngay tại giờ phút này cô ấy đã hôn mê bất tỉnh.

Đứng trước tình thế này Đường Mạc Long như chết lặng, bỗng chốc cả thế giới của hắn như hoàn toàn sụp đổ. Người con gái hắn yêu nay lại ra nông nỗi này, hắn tự trách mình vì không tìm thấy cô sớm hơn, hắn trách mình không thể bảo vệ cô được chu toàn.

Thấy hoàng đệ mà mình yêu thương từ bé đến lớn không nỡ nặng lời, nhưng giờ đây như người mất hồn, vì để đệ đệ có không gian riêng ông bèn nói.

- Bạch thượng thư ta thấy nên để lại một người ở đây chăm sóc cho Bạch đại tiểu thư thôi, dù sao cũng chưa thể biết được bệnh tình của cô ấy, để hoàng đệ của ta chăm sóc chắc cũng không có gì đáng ngại nhỉ?.

Dù đang rất lo lắng cho con gái nhưng ông vẫn hiểu tình ý Đường Mạc Long dành cho Bạch Hi Vân, cũng hiểu được ý mà hoàng đế muốn nói, ông đành đánh liều mà chấp nhận lời đề nghị ấy.

- Nếu bệ hạ đã nói như thế vi thần đành tuân mệnh.

Sau khi tất cả mọi người đã ra ngoài hết Đường Mạc Long tối sầm mặt lại, hắn đứng đó nhìn cô mà sao lại cảm thấy ánh mắt đó đáng thương đến đau lòng. Hắn không thể hiểu vì sao cô lại hôn mê càng không hiểu tại sao tình trạng này lại nặng đến thế.

Hắn tiến lại nắm lấy tay cô, nước mắt hắn không thể kìm nén được mà trực trào rơi xuống, hắn không tin điều ấy là sự thật, càng không thể chấp nhận được những gì đang diễn ra.

- A Vân muội làm sao thế, sao thoáng chốc đã nằm yên bất động, sao lại không nhìn ta nữa rồi.

Hắn vừa nói nước mắt càng ngày rơi càng nhiều, thâm tâm hắn sợ mất đi cô, sợ mất đi người con gái mà hắn yêu đến điên dại.

Hắn sờ lên mặt mình rồi cười một cách đau khổ, hắn thế mà lại vì cô khóc thêm một lần nữa, lần đầu hắn khóc là do cô bây giờ hắn khóc cũng vì cô, hắn cười mà lệ lại nối đuôi nhau rơi xuống.

Dường như trong thâm tâm cô cảm nhận được hắn khóc hay gì đó, tay cô khẽ cử động. Thấy thế hắn liền vui mừng khôn xiết.

- A Vân muội có thể nghe thấy ta đúng không.

Hắn lấy tay cô đặt lên mặt mình, dù đấy là tia hi vọng nhỏ nhất nhưng vẫn có thể chứng minh được cô vẫn còn ổn.

Hắn hình như nhận ra gì đó, hắn đặt tay cô xuống ngay ngắn lại, lấy tay lau khô nước mắt, cũng phát giác có người đang đứng nhìn bèn lạnh giọng nói.

- Xem đủ chưa.

Thấy bản thân đã bị phát hiện, Bạch Dĩ và Hương Âm từ trong hai mảnh vỡ kì lạ đó cùng những ánh sáng huyền bí hiện lên.

Đường Mạc Long liền đứng dậy cảnh giác, trên tay hắn cầm lấy thanh kiếm mà cô tặng không chút do dự mà chĩa kiếm vào Bạch Dĩ và Hương Âm.

- Nói hai ngươi là ai sao lại ở trong khuê phòng của a Vân.

Hương Âm cung kính cúi người hành lễ với Đường Mạc Long, Bạch Dĩ đứng cạnh nhận thấy khí tức trong người Đường Mạc Long lại càng thấy kinh sợ.

- Nhiếp chính vương ta là Hương Âm, bạn tốt của a Vân.

Hương Âm thấy Bạch Dĩ đứng im bất động bèn kéo kéo tay áo của Bạch Dĩ ý nhắc nhở hắn chào hỏi.

- Ngươi là Đường Mạc Long sao?.

Bạch Dĩ tiến lên trước, hắn tò mò nhìn khắp người Đường Mạc Long, " Hắn là Đường Mạc Long nhưng tại sao ta lại không thấy có khí tức của người đó mà lại cảm nhận thấy trên người hắn mang khí tức của Thiên đế!. Chỉ có một khả năng hắn không phải mối nghiệp duyên của Băng nhi, cái tên Mạc Hoa Kỳ đó đúng là không đáng tin mà".

Thấy người xa lạ trước mắt biết mình, Đường Mạc Long vẫn cực kỳ cảnh giác mà hỏi lại.

- Ngươi biết tên ta, ngươi rốt cuộc là ai.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 49: C49: Chương 49


Thanh kiếm Đường Mạc Long cầm trên tay thế mà lại là Xích Nhật kiếm.

Xích Nhật và Xích Tiêu vốn là đôi kiếm lợi hại bậc nhất tam giới, người có thể cầm được Xích Nhật và Xích Tiêu buộc phải có tu vi xứng tầm với nó, nếu có người không biết tự lượng sức mình tu vi không đủ mà cả gan chạm vào Xích Nhật kiếm thì người đó sẽ bị ngọn lửa của thanh kiếm này thiêu đốt. Về phần Xích Tiêu thì cũng chẳng phải điều dễ dàng gì, nó sẽ đóng băng người dám động vào nó khi chưa có sự cho phép của chủ nhân nó. Tính đến thời điểm hiện tại, tam giới cũng chỉ biết có mình Bạch Băng tức Bạch Hi Vân của hiện tại từ khi sinh ra đã được kiếm nhận làm chủ, cũng chỉ có mình vị đó ở Ma giới mới có khả năng được Xích Nhật Kiếm nhận làm chủ nhân.

Bạch Dĩ và Hương Âm lúc này nhìn nhau với vẻ đầy sự kinh ngạc, hai người cũng chỉ biết tới Bạch Băng và vị đó ở ma giới mới có thể điều khiển kiếm. Bất ngờ thay khi giờ đây người trước mặt có căn linh của thần giới lại có thể cầm và điều khiển kiếm.

- Vương gia sao ngài lại có Xích Nhật kiếm.

Thấy hai người trước mặt có điều không đúng, Đường Mạc Long thấy họ có ý định đụng tới thanh kiếm của cô nương hắn thích tặng, hắn nhanh chóng thu lại thanh kiếm. " Hai người này nhất định không tầm thường, rốt cuộc hai mảnh vỡ đó là gì?".

Đường Mạc Long nghĩ gì đó rồi cười gian xảo, hắn từ từ tiến lại gần Bạch Dĩ và Hương Âm.

Bạch Dĩ cẩn trọng chắn trước Hương Âm sợ cô sẽ bị Đường Mạc Long đã thương, không hiểu sao gương mặt hắn lúc này lại cực kỳ đáng tin cậy.

Hương Âm với ánh mắt kinh ngạc nhìn Bạch Dĩ, cô từ trước đến giờ chỉ âm thầm thích hắn và nghĩ hắn không hề thích mình." Huynh ấy… huynh ấy đây là có ý gì?". Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng thật kỳ diệu, điều cô không dám nghĩ đến lại là điều cô muốn nhất.

Đường Mạc Long với sắc mặt và thái độ vẫn không thay đổi gì, hắn nhìn hành động của Bạch Dĩ rồi lại nghĩ đến Bạch Hi Vân và chính mình. Hắn cũng bảo vệ cô như vậy, hắn cũng yêu thương cô như vậy, nhìn từ ánh mắt quyết liệt của Bạch Dĩ và ánh mắt dịu dàng của Hương Âm dành cho Bạch Dĩ hắn lại thấy phiền lòng.

Hắn dừng bước chân lại thở dài một hơi, ánh mắt trở nên u buồn rồi quay người lại tiến tới chỗ Bạch Hi Vân.

- Các ngươi đi đi.

Thế mà hắn lại tha cho hai người này, cũng đúng thôi vào khoảnh khắc đó hắn đã nghĩ đến câu chuyện của chính mình, cũng vào giây phút đó chắc chắn hắn đã động lòng rồi.

Bạch Dĩ và Hương Âm ngây người ra, họ không biết vì sao Đường Mạc Long lại dừng tay và tha cho họ.

Nhìn về phía Đường Mạc Long thì hai người lại được phen điêu đứng, bởi người nằm yên bất động trên giường ấy thế mà lại là Bạch Hi Vân.

Bạch Dĩ với từng bước chân nặng nề tiến lại gần giường bệnh của Bạch Hi Vân, hắn cảm nhận được linh khí trong người muội muội mình đã dần suy yếu, thấy sắc mặt cô trắng bệch lại thêm phần bất tỉnh thì hắn cũng biết có chuyện rồi.

- Linh khí thế mà lại bị hút mất.

Vừa nói dứt câu hắn liền dùng linh lực của mình truyền cho muội muội, lạ thay khi nhận được linh lực từ Bạch Dĩ sắc mặt cô đã đỡ nhợt nhạt hơn, nhưng cô cũng chẳng có dấu hiệu tỉnh lại.

Đường Mạc Long quay người lại nhìn Bạch Dĩ với ánh mắt kinh ngạc, " Linh khí!!".

- Nói thế cô ấy cũng là tiên nhân.

Hương Âm gật đầu nhìn Đường Mạc Long, cô không ngại tiết lộ bí mật này cho hắn bởi cô biết cho dù có chuyện gì xảy ra hắn cũng sẽ tuyệt đối phản bội Bạch Hi Vân.

Thấy Bạch Hi Vân không có dấu hiệu của sự tỉnh lại, Hương Âm mới thấy không đúng, cô tiến lên nắm lấy cánh tay Bạch Dĩ.

- Bạch Dĩ dừng tay!!!

Bạch Dĩ quay qua với vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hương Âm, hắn không thể nào hiểu nổi muội muội của hắn đang lâm nguy mà người hắn thích lại một lòng ngăn cản.

Bạch Dĩ phút chốc hụt hẫng trông thấy, hắn không những không dừng lại mà còn định rút nguyên thần của mình để chuyền vào cơ thể của muội muội.

- KHÔNG ĐƯỢC!!!

Bạch Dĩ tức giận nhìn Hương Âm, cũng vì quá nóng vội hắn liền tỏ ra khó chịu với Hương Âm.

- Có gì mà không được!. A Âm đây là Băng nhi đấy, là Bạch Băng đấy.

Khi nói đến hai từ Bạch Băng, sâu trong tiềm thức của Đường Mạc Long khi nghe đến hai từ đó kí ức dù đang bị phong ấn nhưng vẫn rục rịch, Đường Mạc Long bỗng dưng hơi choáng, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy hắn đứng không vững. " Bạch Băng sao? "

Hương Âm cốc đầu Bạch Dĩ, cô lại vẫn đanh đá như thế, nhưng cũng chỉ có thế mới làm Bạch Dĩ tỉnh táo lại.

- Bạch Dĩ huynh nhìn rõ tình hình đi, đây rõ ràng không phải bị hút linh lực mà là bị hút nguyên thần.

Nói tới đây Bạch Dĩ mới hiểu lí do vì sao cô lại ngăn cản hắn không cho hắn rút nguyên thần của mình truyền vào cho Bạch Hi Vân, cũng tại hắn không nghĩ được nhiều đến thế, cũng tại hắn quá nông nổi không nhìn rõ được tình hình.

- Hút… hút nguyên thần sao?

Hương Âm vẽ mặt bình tĩnh, dường như cô đã nghĩ ra được cách giải quyết thích đán, cô từ từ đứng lùi lại, vẻ mặt kiên định nhìn Bạch Dĩ.

- Đúng, vậy nên huynh dừng lại đi, ta sẽ thi triển thuật ngưng động để huynh và nhiếp chính vương cùng đi tìm phần nguyên thần đang bị hút mất của Bạch Băng.

Vừa nói dứt câu, Bạch Dĩ tiến lại gần chạm vào người của Hương Âm còn Đường Mạc Long vẫn không biết gì hắn vẫn đứng im đó.

Đợi khi Hương Âm thi triển thuật ngưng động xong cô từ từ mở mắt ra, vừa mở mắt ra cô đã giật mình khi thấy Đường Mạc Long đứng đó nhìn chằm chằm vào mình.

- Chết thật quên mất người.

Hương Âm tiến lại định chạm vào người Đường Mạc Long để hắn không bị thuật ngưng đọng ảnh hưởng đến, nhưng có lẽ cô không ngờ được rằng hắn vốn dĩ không bị nó ảnh hưởng.

Thấy Hương Âm tiến lại, Đường Mạc Long theo bản năng liền tránh né cái đụng chạm của Hương Âm, hành động này của hắn khiến cô lại rơi vào kinh ngạc thêm một lần nữa.

- Ngài không bị nó ảnh hưởng sao.

" Khắp tam giới này chỉ có duy nhất một Thượng thần có dòng máu hỗn độn mới có thể không bị nó ảnh hưởng, không lẽ vị thượng thần đó lại chính là Đường Mạc Long sao?" Hương Âm theo phản xạ tự nhiên khi biết thân phận của Đường Mạc Long cô liền hành lễ với hắn.

- Kim thần Hương Âm bái kiến thượng thần.

Đường Mạc Long vẫy vẫy tay, dường như hắn không thấy có điều gì bất ngờ, chỉ là không ngờ thân phận của mình thế mà lại bị phát hiện nhanh đến thế.

- Cứu A Vân quan trọng hơn.

Đường Mạc Long tạo ra cánh cửa không gian, hắn nhìn Hương Âm bằng ánh mắt lạnh lùng trong ánh mắt đó dường như có chứa sự đe doạ, hắn xoay người vừa đi vừa nói.

- Ta không muốn có người thứ ba biết chuyện này.

Hương Âm cảm nhận được ánh nhìn đó, cô không cảm thấy khó chịu mà thay vào đó là sự vui mừng, cũng bởi từ khi Bạch Băng đi lịch kiếp chẳng còn ai trên thiên giới nhìn cô bằng ánh mắt đó.

- Thần hiểu.

Sau khi Đường Mạc Long rời đi Hương Âm liền dùng linh lực của mình để phong tỏa căn phòng lại, khi làm xong cô mới yên tâm mà truyền thần lực của mình vào người Bạch Hi Vân để giữ lại chút nguyên thần còn sót lại trong cơ thể, cũng như cô ấy mang hy vọng sẽ cứu sống được tri kỷ của mình.

- A Vân cô phải gắng lên, không được rời đi trước ta đâu đấy.
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 50: C50: Chương 50


Tại một nơi khác.

Sau khi đi vào cánh cổng không gian Đường Mạc Long nhìn thấy Bạch Dĩ đang đứng nấp ở một tảng đá quan sát người mặc áo đen kia.

Đường Mạc Long từ từ tiến lại gần Bạch Dĩ, gương mặt hắn không có chút biến đổi nào vẫn lạnh lùng như vậy.

Thấy Đường Mạc Long đến, Bạch Dĩ liền nói với hắn những điều mình đã quan sát được từ nãy đến giờ.

- Phần linh lực của Băng nhi chính là bị con Giao yêu đó rút mất, nó đã đưa nguyên thần của muội ấy vào bình chứa Kim Nguyên đó.

Vừa nhìn thoáng qua thì thấy hắn quả thật không có gì đáng ngại, thật ra khí tức của người đó lại có phần rất mạnh nhưng vẫn không đáng nhắc đến trước Bạch Dĩ và Đường Mạc Long. Dù vậy Bạch Dĩ cũng không hấp tấp vội vàng mà đợi Đường Mạc Long đến để bày kế hoạch.

Đường Mạc Long rút kiếm ra khỏi vỏ, mắt đưa nhìn Xích Nhật kiếm một lượt." Nếu đã chọn ta làm chủ, đừng làm ta thất vọng".

- Ta đánh ngươi lấy bình Kim Nguyên.

Bạch Dĩ gật đầu tán thành với lời đề nghị của Đường Mạc Long, dù sao chỉ cần mình hắn cũng đã có thể dễ dàng hạ được con Giao yêu cỏn con đó.

Đường Mạc Long suy nghĩ gì đó, rồi ánh mắt hắn kiên định quay qua nhìn Bạch Dĩ, giọng nói lạnh buốt vang lên:

- Rút ngắn thời gian, đánh nhanh thắng nhanh a Vân không thể chịu được lâu đâu.

Tuy nói tên kia có vẻ mạnh nhưng dù sao một người là Thần Quân còn người kia là đệ nhất cao thủ cùng đứng đầu tam giới với Bạch Băng thì sao có thể thua một con Giao yêu.

Giao yêu cũng đã phát giác có người khác ở trên địa bàn của nó, nó cười khẩy giọng nói có phần châm chọc:

- Đến thì cũng đã đến rồi, tưởng bổn vương không phát hiện ra các ngươi sao?

Đường Mạc Long từ từ tiến tới, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào Giao yêu, trên tay cầm chặt Xích Nhật kiếm từ từ nói:

- Chỉ là một con Giao yêu mà lại dám ngông cuồng như thế.

Vừa nói dứt câu hắn đã vội lao lên giao chiến, tốc độ của Đường Mạc Long quả thực quá nhanh, nhanh đến nổi Giao yêu nghìn năm tuổi cũng không kịp phản ứng.

Uy lực của Xích Nhất kiếm vốn đã chẳng tầm thường nay lại cộng với sức mạnh khủng khiếp của Thượng thần hỗn độn thì quả thực Bạch Dĩ và Hương m cộng lại cũng không phải là đối thủ của Đường Mạc Long.

Huống hồ trước mắt hắn chỉ là một con Giao yêu ngông cuồng mới nghìn năm tuổi mà lại dám đối đầu trực diện với hắn đúng là không biết tự lượng sức mình.

Lúc Đường Mạc Long giao chiến cũng là lúc Bạch Dĩ đã thành công lấy được bình Kim Nguyên chứa nguyên thần của Bạch Hi Vân. Hắn cũng không khỏi bất ngờ khi đó chỉ là một phần công lực của Đường Mạt Long, hiện tại đến hắn cũng không biết sức mạnh cùng với thân phận đang là ẩn số của Đường Mạc Long.

Giao yêu biết mình đã chọc nhầm người nhưng nay cũng không kịp rút lui nữa rồi, vết thương do Xích Nhật kiếm gây ra cho Giao yêu là không hề nhẹ. Thoáng chốc Giao yêu đã hiện về nguyên hình nửa rồng nửa rắn của mình.

Lúc này Đường Mạc Long và Bạch Dĩ hiểu lý do vì sao Giao yêu lại đi đánh cắp nguyên thần của Bạch Hi Vân.

Đường Mạc Long bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt của Giao yêu, hắn không hề có ý định tha cho con Giao yêu này. Cũng dễ hiểu thôi dù sao Giao yêu cũng là kẻ đã rút mất nguyên thần của người hắn thích, những kẻ nào dám động vào cô hắn nhất định sẽ không tha cho kẻ đó.

- Bạch Dĩ ngươi đi trước đi, chỗ này cứ để ta.

Bạch Dĩ nhìn thấy ánh mắt của Đường Mạc Long cũng đã hiểu hắn muốn làm gì, nhưng suy cho cùng muội muội hắn vẫn là quan trọng nhất. Hắn vừa đi vừa nghi hoặc hỏi:

- Biết chừng mực không.

Đường Mạc Long cười khẩy nhìn Giao yêu, ánh mắt hắn như tử thần giáng xuống thân thể yếu ớt của Giao yêu. Lần này thực sự lui không kịp nữa rồi, Giao yêu dường như đã biết được kết cục của chính bản thân, nhưng hắn vẫn quyết tâm đánh với Đường Mạc Long một trận cho đáng, hắn nhìn đi chỗ khác miệng vẫn cứng rắn mà đáp:

- Không cần ngươi lo.

Bạch Dĩ nghe thế cũng chỉ đành thán phục trước sự dũng cảm đáng học hỏi của Giao yêu. " Đúng là đáng tiếc, nếu hắn biết cách tu luyện thì thiên giới lại có thêm một Long vương dũng mãnh kiên cường rồi".

Sau khi Bạch Dĩ rời đi Đường Mạc Long không nói gì, hắn lao nhanh bằng một tốc độ gần như không thể quan sát bằng mắt thường, một lần nữa hắn lại làm Giao yêu trở tay không kịp.

Mỗi đòn tấn công đều là nhằm vào chí mạng, khiến Giao yêu không thể phản kháng. Giao yêu cố hết sức để vùng vẫy bằng một cách đúng nghĩa, nhưng vô ích rồi.

Đường Mạc Long nãy giờ chỉ dùng chưa đến một phần công lực của bản thân mà đã có thể khiến Giao yêu khó khăn đến thế.

Đường Mạc Long cũng không rảnh để đùa với hắn nữa bèn rút ngắn thời gian tấn công, trong chốc lát Giao yêu kiêu ngạo đã ngã xuống bằng một cách vinh quang.

Vinh quang ở đây là vì hắn dám đối đầu với khó khăn, có thể nói đây là một cuộc chiến không cân tài, cân sức. Cuối cùng cuộc chiến cũng là kết thúc, từ xác của Giao yêu hiện ra một vật phẩm gì đó nhân lúc Đường Mạc Long không để ý bám vào Xích Nhật kiếm. Nhưng thật đáng tiếc nó lại bị lửa trên thanh kiếm thiêu đốt, Đường Mạc Long cuối cùng cũng không nhịn được mà cảm thán một câu:

- Ngu dốt!
 
Bạch Liên Nhuộm Đỏ
Chương 51: C51: Chương 51


Bạch phủ

Khuê phòng Bạch Hi Vân

Lúc Bạch Dĩ về thì cũng là lúc Hương Âm đã sắp không cần cự nổi, khóe miệng cô từ từ chảy máu, cơ thể cô cũng bắt đầu run rẩy, sắc mặt cũng đã nhợt nhạt trông thấy.

Bạch Dĩ đứng hình trước cảnh tượng trước mặt, trong đầu hắn hiện về những hình ảnh lớn tiếng với cô. Hắn bây giờ cực kỳ hối hận về những gì mình làm với cô, hối hận vì đã không giữ được bình tĩnh, hối hận vì đã lớn tiếng với cô khi chưa xem xét rõ tình hình.

- A Âm…

Hương Âm nghe thấy giọng nói quen thuộc cất lên từ phía sau, tim cô hẫng đi một nhịp, cô từ từ quay đầu lại. Khi nhìn thấy người đứng sau thực sự là Bạch Dĩ, cô nở một nụ cười, cất giọng nói với Bạch Dĩ:

- Cuối cùng ta cũng đợi được huynh rồi.

Vừa nói dứt câu cũng chính là lúc cô kiệt sức, đôi mắt cô từ từ nhắm mắt lại. Có lẽ vì đã tiêu tốn quá nhiều thần lực cho Bạch Hi Vân nên cô mới có thể kiệt sức đến như thế thần khí của cô cũng vì thế mà đã bị tổn thương nặng nề.

Bạch Dĩ nhanh tay nhanh mắt bắt lấy Hương Âm, lúc này trên mặt hắn hiện rõ sự sợ hãi và kèm theo lo lắng, hắn bế cô lên tiến lại gần hai mảnh vỡ đưa cô về thần giới.

- " A Âm, cảm ơn muội".

Thần giới

Tại điện Thiên Cực

Bạch Dĩ đặt Hương Âm xuống giường của mình cẩn thận đắp chăn cho cô, xong việc hắn truyền thần lực của mình vào người cô.

Phải công nhận Kim thần thực sự quá xinh đẹp, hàng lông mi cong dài cùng với làn da trắng như tuyết, gương mặt thanh tú và mái tóc đen bồng bềnh làm tổng thể gương mặt cô thêm phần sắc sảo xinh đẹp.

Sau khi đã truyền vài phần thần lực cho cô, Bạch Dĩ vô tình nhìn thấy có vài sợi tóc đang phảng phất trên mặt Hương Âm, như một thói quen Bạch Dĩ đưa tay vén tóc cô. Bỗng nhiên hắn chợt nhớ ra gì đó, Bạch Dĩ đứng dậy nhìn cô bằng một ánh không nỡ.

- Đợi ta.

Bạch Phủ

Phòng Bạch Hi Vân.

Đường Mạc Long với ánh mắt khó chịu nhìn chằm chằm vào viên đá kết nối giữa nhân gian và thiên giới. " Cái tên đó, thế mà hắn lại về thiên giới, hắn thật sự không nhớ gì sao".

Bỗng dưng lóe lên một vệt sáng cắt ngang suy nghĩ của Đường Mạc Long, nối sau vệt sáng đó là bóng người cao ráo hối hả chạy ra.

Đúng vậy, người đó không ai khác chính là ca ca yêu dấu của Bạch Băng - người tới chính là Bạch Dĩ, hắn nhìn thấy ánh mắt của Đường Mạc Long thì vội nói:

- A Âm do cố gắng cầm cự cho Băng nhi, tốn quá nhiều sức tổn thương nặng nề đến thần khí ta đưa muội ấy về thần giới rồi.

Đường Mạc Long gật đầu rồi đứng dậy tiến tới gần chỗ Bạch Hi Vân, hắn từ từ đỡ cô dậy. " A Vân xem ra muội đúng là có thêm một tri kỷ tốt rồi".

Bạch Dĩ tiến lại, gật đầu chắc chắn nhìn Đường Mạc Long, hắn cũng bắt đầu thi triển tiên thuật giúp Bạch Hi Vân ổn định hơi thở.

Bạch Dĩ cũng đã nhanh chóng vào vị trí vận công để giúp Bạch Hi Vân Dung hợp lại phần nguyên thần bị đánh cắp.

Một hồi hương sau.

Sau khi đã được Đường Mạc Long và Bạch Dĩ phối hợp giúp ổn định lại nguyên thần, Bạch Hi Vân từ từ mơ hồ mở mắt ra. Và tất nhiên người đầu tiên cô nhìn thấy không ai khác chính là Đường Mạc Long.

Đường Mạc Long thấy Bạch Hi Vân tỉnh lại thì vui mừng khôn xiết, hắn đột nhiên ôm chầm lấy cô. Hắn cất tiếng nói nhưng lạ thay trong từng câu chữ của hắn nó dường như đang run rẩy lên vì sợ hãi.

- A Vân… cuối cùng… muội cũng tỉnh lại rồi.

Bạch Hi Vân vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi thấy Đường Mạc Long sợ đến thế thì cô cũng đã biết chắc chắn chuyện đó liên quan đến bản thân.

Cô đưa tay ôm lại Đường Mạc Long, giọng cô nhẹ nhàng cất lên, vỗ về an ủi hắn.

- Không sao, không sao rồi, huynh đừng sợ có ta đây rồi.

Đường Mạc Long khi nghe những lời nói đó thì cũng đã bình tĩnh lại hơn một chút, hắn từ từ nới lỏng cánh tay ra khỏi người cô. Nhưng trong mắt hắn vẫn còn hơi đỏ, trong đầu hắn bây giờ chỉ toàn là hình bóng của cô nương hắn thích.

Bạch Hi Vân từ từ đưa tay lên v**t v* gương mặt tuấn tú của Đường Mạc Long, cô nhìn vào mắt hắn nhẹ nhàng nói.

- Nói cho ta biết xảy ra chuyện gì rồi.

Đường Mạc Long nhìn cô với vẻ khó nói, hắn tưởng cô chưa biết gì nên định không nói với cô, y có ý định để bản thân một mình gánh vác chuyện này giúp cô.

- Không có gì đâu chỉ là ta thấy nhớ muội thôi.

Bạch Hi Vân vẫn chưa tin lời Đường Mạc Long nói, vì cô hiểu rõ hắn nhất, cô cũng biết hắn chưa bao giờ nói những lời vô căn cứ này. Cô nhìn hắn bằng ánh mắt nghi hoặc, cô đưa tay nắm lấy đôi tay đang nắm chặt của hắn.

- Nói sự thật.

Đường Mạc Long biết mình đã lộ tẩy nhưng vẫn không biết nên nói thế nào với cô, lúc này Bạch Dĩ cũng không nhìn nổi nữa, hắn không nhịn được đột nhiên hằn giọng.

- Ehem, hai người đủ rồi đó.

Lúc này Bạch Hi Vân mới biết trong phòng còn có người khác, cô quay qua nhìn Bạch Dĩ với vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng lại nói một cách rất gượng gạo.

- Ca, sao huynh lại ở đây.

Lúc này đổi lại người bất ngờ là Đường Mạc Long, hắn khó tin nhìn cô và Bạch Dĩ. Trên mặt hắn hiện rõ sự khó tin.

- Ca sao?
 
Back
Top Dưới