Khác || Bách Hợp - Girl love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,081
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
378007892-256-k165563.jpg

|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Tác giả: daotranhongnhien
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ThỂ loại: Bạo lực tình dục, ngược trước ngọt sau, trả thù, girllove, rape, HE.

Lưu ý:

- Không nhận toxic, nếu như bạn ghét thể loại bottom yếu đuối vui lòng lướt.

- Trong đây chất chứa rất nhiều yếu tố tệ nạn xã hội, nữ quyền, ngoại tình và bạo lực học đường, trả thù.

- Đây thuộc hàng khá nặng đô( bộ này ngược nặng lắm) nhưng ngược giải trí, yên tâm rằng cốt truyện sẽ đi chậm dần để xây dựng diễn biến tâm lý nhân vật cách ổn định nhất .

- Vui lòng không toxic, xúc phạm tác giả.

Con đường đến HE, dựa theo sự thay đổi của top và ngọt dần của cốt truyện.

Mô tả : Nijes là một cô gái yếu đuối, mong manh và mít ướt nhưng em lại có lực học xuất thần trong lớp.

Nhưng chính vì những điều đó mà em đã bị bạn bè trong lớp bắt nạt ghét bỏ, đặc biệt là lớp phó học tập một học sinh đứng đầu trong lớp, Jin.

Em là con nuôi của giáo viên cấp 3, sống trong vòng tay bao bọc và yêu thương của bà.

Nhưng năm tháng em đi học Đại học, nhà em phá sản buộc phải vay nợ nhiều nơi.

Em chấp nhận bán thân để trả nợ gấp cho gia đình, vô tình chạm mặt bạn cũ Jin.

Lúc đó địa ngục của em mới bắt đầu....

" Con khốn!!

Mày nghĩ mày chết là xong à, mày nên nhớ những gì tao cho mày!

Thức ăn, chỗ ở..."

-Jin

" Tôi trả đủ rồi, thân xác tôi cũng tàn lắm không làm tình nổi nữa.

Tôi chết rồi, sẽ có lợi cho cô.

Cô có thể hiến..!?"

- Nijes

" Im mồm đi !... tôi không cần..tôi muốn cô... tôi không hận cô nữa, đừng chết nữa nhé !"

- Jin



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích !
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Giới thiệu / Lời mở đầu


Xin chào các độc giả đến với tác phẩm của tôi, trước tiên tôi sẽ cho các bạn một số lưu ý :

1.

Nếu như các bạn từng đọc tác phẩm từ tài khoản này thì và fl nó thì mọi người ra đây fl tài khoản này của tôi, tài khoản kia mọi người đừng fl nữa vì tôi không còn đăng về chủ đề GL/BH nữa.

( Đó là một acc khác của tôi nhưng vì tôi không đăng về chủ đề GL/ BH nữa nên mọi người đừng qua đó fl, tác phẩm kia là bộ GL duy nhất rồi.

Nên tôi mới đăng lại ra đây ).

2.

Đây là tác phẩm đã lâu của tôi nên trình văn khá tệ, đặc biệt là văn H của tôi chắc chắn là rất thô.

3.

Tôi không nhận toxic, đục Otpc hay những ý kiến không hay về top x bot nhà tôi.

Nếu như bạn ghét thể loại top bạo lực x bot yếu đuối thì vui lòng lướt qua, đừng nói lời không hay với nhau.

4.

Tác phẩm có truyền tải ý nghĩa nhưng luồn ghép khá sơ sài, các bạn hiểu hay không cũng được.

Nói chung đọc giải trí càng hay !

5.

Do tác phẩm trình văn cũ rồi, nên có thể góp ý khá khó với tôi.

Nhưng tôi không cấm, bạn có thể ý kiến nếu thích miễn tôn trọng tôi.

Cuối cùng thì chúc các độc giả của tôi đọc truyện vui vẻ.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 1: Hèn Hạ


" Con này!

Rõ ràng nó sai!!

Sao có thể ra kết quả thế được, em xin cô!!

Hãy xem lại"- Jin đập tay xuống bàn quát lên,chị ta tỏ ra rõ thái độ bực tức trên khuôn mặt, cau lại.

Cái điệu bộ nhỏ ta thật ngứa mắt,ngay cách nói chuyện vừa chậm chạp, vừa run ngắt ngứ đã đủ khiến chị ta bực bội.

Nhỏ ta rụt rè, lùi sau lưng giáo viên.

Ánh mắt nhỏ rũ lại, chưa gì đã ướt lệ khiến chị thêm điên tiếp, nhỏ khóc nấc lên,nói thứ giọng khiến người ta phải ngứa ngáy:

- Hức !

Mình xin lỗi..

Mình chỉ muốn nêu ý kiến của bản thân thôi.

- Này Jin!

Tôi đã cho cô nói chưa mà cô tự tiện thế?

Còn mắng bạn, học sinh cùng lớp với nhau kiểu thế à?

- Nhưng mà em..!

Con nhỏ đáng ghét kia kéo lấy tay người giáo viên.

Thì thầm vào điều gì đó, nó bước xuống bàn học mình lấy một tờ giấy lên ghi một phép tính lạ,trông có vẻ khó hiểu.

Giáo viên nhìn lại các học sinh, xoa đầu nhỏ nói:

- các em lấy máy tính ra,bấm chỗ này xem thế nào?

Bọn học sinh thi nhau làm theo chỉ dẫn của cô, ai ngờ ra kết quả đúng thật.

Chị ta lặng im tại chỗ, nhìn kết quả từ công thức con nhỉ mình ghét đưa ra.

Cái phương trình của nó, được cô giảng lại và bao học sinh nó đồng tình thích thú, chưa bao giờ từ cái danh dự lớp phó học tập bị chà đạp như này chỉ biết đứng lặng người nghẹn không dám cãi.

- Jin?

Còn gì để nói không?

- Em..em..

- nó đúng hay sai?

- Đúng nhưng mà..

- Xin lỗi bạn đi

Cổ họng chị nghẹn ứ lại,bực bội và xấu hổ lì mặt ra lườm con bé trước mắt,khiến nó ôm hông giáo viên run rẩy.

- Jin!

- Xin lỗi..Tôi xin lỗi

Chị gục xuống bàn , ôm đầu lấy không thèm nhìn ai suốt cả tiết toán trên lớp ấy.

Chị ta im lặng, chỉ lườm con nhỏ kia mà đây thù hận.

Như một lời nguyền dính chặt, quãng thời gian lên cấp 3 rất nhanh, chị ta lại học cùng trường cùng lớp với con nhỏ đó, thật khó chịu.

Chị ta cố gắng, không dây dưa vào nó bằng cách phớt lờ đi, không nói chuyện, đến cả nhìn nó một cái cũng không.

Tưởng chừng như quãng thời gian tĩnh lặng đấy kéo dài lâu, một buổi sáng thu tĩnh lặng.

Nay khá lạnh,chị quấn khăn cầm quyển sách bước trên hành lang lớp học đọc.

" Bịch bịch" Tiếng bước chân chạy rất nhanh, nhỏ nhìn sung quay không thấy bọn chúng, lũ con gái đấy thật đáng sợ, dù chả biết tụi nó đang ở đâu,có bám theo nhỏ không.

Nhưng đôi chân vô thức ấy không thể ngừng chạy, mọi ảo ảnh hiện lên.

Một đứa bé gái chạy trong vô vọng, nước mắt khô lại mi em đã khô cả, bờ mi em nhăn lại đỏ hai con ngươi không thể tiếp tục khóc.

Giọng em khàn cả chỉ phát ra những thứ tiếng khó nghe : " Cứ..ới!!

Là..ơn!!"

- hơi thở của em thật khó khăn, những kẻ đó càng thích thú khi thấy 'con mồi' đang tuyệt vọng mức nào.

Gót chân em đã đỏ lên, đôi chân chạy đến nỗi nó tấy đỏ đau nhói.

Chiếc váy xanh lam nhuốm máu khô từ cổ trắng mền mại xuống, mồ hôi lăn dài trên má em như sắp đuối sức đến nơi.

- Á!?

Cái đéo gì thế??

Thoát khỏi ảo giác, nhỏ và vào chị.

Làm cuốn sách yêu thích rơi xuống đất, cái đôi tay dơ bẩn đó bám lấy bộ đồng phục sinh viên chỉnh tề khiến nó nhăn nhúm lại.

Nước mắt nhỏ lăn dài,lau vào áo chị khiến Jin càng thêm căm ghét.

- Làm ơn cứu tớ..xin đấy

- Mẹ con chó này!!

Bỏ ra, để tao yên!!

Chị đẩy mạnh con nhỏ đó ngã ra, sự nhút nhát sợ hãi của nó chỉ khiến chị ta thêm ghét bỏ.

Mấy đứa con gái nãy, nhìn thấy chị và con nhỏ đó.

Đứng lại hóng chuyện, đứng đấy thì thầm với nhau nhiều thứ chỉ trỏ.

- kệ con mẹ mày!

Tự làm tự chịu!

Mẹ nó vừa phiền vừa hèn,tao đéo quen!!

Chị phũ phàng bỏ đi, lũ học sinh khác càng đắc chí bâu lại quấy rối,chế nhạo nó.

Trong lớp học, chả ai ưa nổi nó, "Njes " một con nhỏ bị cả lớp ghét và nói xấu, cái thứ nhạy cảm nhút nhát khiến cho bạn học ghét bỏ không kém gì chị.

Chị đọc cuốn sách nghe những lời thì thầm nhục mạ nhỏ ta, khiến chị âm thầm mỉn cười.

Giáo viên bước vào lớp, gửi lời chào nhìn sung quanh thấy thiếu gì đấy hỏi:

- nay thiếu ai thì phải?

- dạ thưa thầy, nhỏ "Né" nó đái cả tiết chưa muốn vào ấy!

- Nào em!

Không được nói như vậy!

- dạ em xin lỗi

Cả lớp cười phá lên, khiến thầy giáo phải gỡ thước giữ chật tự.

Cả giờ đồng hồ, không thấy nhỏ ta đâu nhưng cô cũng chả quan tâm mấy.

Trong phòng vệ sinh nữ,nhỏ co chân lên,khóc ướt cả váy run rẩy, không dám ra cả giờ không dám ra ngoài nữa.

Sự sợ hãi đến tột cùng,chỉ khi tiếng chuông cuối cùng nhỏ chạy thật nhanh trước những ánh mắt cười nhạo của bạn học trong trường .

Người giáo viên cũ đứng ngoài ban công,tận hưởng ngày nghỉ đang tưới hoa bỗng dưng một bóng hình nhỏ bé đồ thẳng vào lòng.

Nhỏ ta khóc thút thít run rẩy, khiến cho bà cô lo lắng.

- Chuyện gì đấy??

Ai dám bắt nạt con??

Tiếng khóc nấc lên, khiến bà ta đau lòng lắm.

Ôm đứa con gái nuôi mình vào lòng,dỗ dành.

- Được rồi..mai Mẹ sẽ giúp con!

Lời nói bà dừng lại,là khởi đầu cho buổi sáng ngột ngạt này.

Cả lớp đang vui vẻ, thấy nhỏ đến mà biến thành khung gian tĩnh lặng đầy những ánh mắt không mấy thân thiện nhìn nhỏ, kể cả người bạn cùng bàn cũng tránh nhỏ đi.

Tiếng chuông tan, chị ta mang ánh mắt căm phẫn bước ra đến chỗ nhỏ.

Con bé cùng bàn cũng tránh bên, để chị ta túm lấy nhỏ lôi ra.

- Địt mẹ mày!

Tao làm gì mày hả?

Địt mẹ mày, ta đéo muốn quan tâm là quyền của tao!

Liên quan đến cái mẹ gì mày??

- Tớ..hức

- Mày khóc nữa không ??

Chị định dơ tay lên, cho nhỏ một cú dáng mạnh thì người bạn cạnh ngăn chị lại mới giữ lại được sự bình tĩnh mà đẩy nhỏ ta đang nước mắt đầm đìa ra.

Chị quay lưng đi, lạnh nhạt nhưng quay lườm nhỏ như đánh dấu sự mâu thuẫn lớn giữa quan hệ hai người.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 2 : Gặp Lại


Suốt thời gian ở đại học, chị ta không dừng việc liên tục bắt nạt bạo lực học đường nhỏ ta trên trường.

Dù nhiều lần bị đuổi học, nhưng trước gia thế quyền lực của người mẹ đơn thân.

Chị ta vẫn được đi học lại, tẩy trắng mà không mang bất kỳ tội lỗi nào.

Jin cũng chả quan tâm, dù gì chị ta cho rằng bản thân mình chả làm gì sai cả, chị bắt nạt nhỏ ta, ai cũng ủng hộ khiến chị ta càng thêm thích thú.

Một hôm, chị bước vào phòng mẹ mình. người đàn bà ngồi trên ghế đệm đắt tiền, đeo kính vàng đính giây đang đọc sách trước lò sưởi với vẻ suy ngẫm.

Chị không dám ho he một lời, chỉ hơi thở mạnh để bà biết chị đã vào đây.

Bà quay lại, ánh mắt của bà khiến chị hiểu ra điều gì đó.

- Jin ! ngồi xuống chỗ kia.

- Dạ mẹ

Chị nghe theo, ngồi lên ghế Sofa dài trước mặt, ôm cái gối đỏ hoa văn trắng trên tay ấp vào bụng cho đỡ lạnh. giọng bà trầm ấm, ánh lên sự thất vọng buồn rầu nhìn chị :

- Con không còn là đứa trẻ như xưa nữa, mẹ không phải kẻ bắt nạt, sao con có thể tàn nhẫn đến vậy ?

- nhưng mà nó xứng đáng như vậy mẹ à, ai cũng ủng hộ con !!

- Xứng đáng ??

Xứng đáng kiểu gì ?

Mẹ dạy con thói hùa theo người khác để làm điều xấu ư ?

Hồi mẹ bằng tuổi con, mẹ đã bị hội đồng bắt nạt đánh đập và làm nhục chỉ vì một đứa trong lớp thích ông ta ( bố của Jin) bảo rằng mẹ là trà xanh cướp người yêu đứa khác !!

- Nhưng mẹ ơi !!

Con nhỏ đó nó hèn hạ lắm, động tý là nó khóc rồi!

Đéo ai ưa được!!

- Sao con lại nhắm vào những kẻ hiền yếu như vậy ?... thôi con chả cứu được nữa, mẹ sẽ không muốn nói chuyện với con trong suốt thời gian này đến khi mẹ cảm thấy bình tĩnh lại..

- Nhưng mà mẹ!!

- Im mồm, cút ra ngoài !

Nhanh

Bà đập mạnh tay xuống ghế, đứng phắt dậy quát chị.

Chị khoanh tay lùi lại sau, nghẹn ngào cố giấu đi sự tủi thân sợ hãi ấy :

- Con..con xin lỗi mẹ..con đã làm khổ mẹ rồi.

Cánh cửa đóng sầm lại, chị ta thở dài tự nhắc bản thân mặc kệ con nhỏ đó đi mà tiếp tục ôn tập để ra trường.

Không bao lâu, đúng lúc kỳ thi diễn ra thì Nijes thông báo gia đình bị phá sản khiến nhỏ phải nghỉ học, làm bài thi nghĩ lại thông báo ấy.

Chị ta không ngừng cười mỉn trên đôi môi, nghĩ thầm trong lòng :

" Đáng đời"

Dù thông báo điểm chị ta đã đỗ, nhưng khi ra trường nhận công việc trên công ty mẹ mình chị lại bị từ chối.

Trong chính phòng làm việc, chị đập tay xuống hét lên sự ấm ức, đau khổ trong lòng.

- Tại sao chứ mẹ ?

Con có đủ điều kiện để vào mà.. tại sao !!

- Công ty ta không chấp nhận kẻ có tài mà không có đức, đấy chả khác gì sự mất mặt nhục nhã!

Bà hất tờ tài liệu ra, cầm bằng cấp của chị xé toạc trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp.

Chị ngỡ ngàng, như vượt quá giới hạn khóc nức lên, chị không trách mẹ mình, nhưng chị lại chửi nhỏ, nhắc đến tên nhỏ ghét nhỏ cay đắng.

Chị rời công ty mẹ, tránh mặt mọi người sung quanh một cách nhục nhã, con đường phía trước chị ta cứ bước tiếp chả biết mình sẽ đi về đâu.

Thoáng chốc đã 3 năm trôi qua, chị xăm con rồng đen từ cổ xuống hình con rồng đen to lớn, cùng những càng hoa đâm xuyên qua, nhị đỏ cả những cánh hoa xăm tên mẹ mình, chị vẫn ăn mặt chỉnh tề.

Áo sơ mi và chiếc vét, nhưng ánh mắt chị chứa đầy sự tội đồ mà những gì chị đã trải qua, vết sẹo hằn trên khuôn mặt chị biến nhan sắc của mỹ nhân trở nên thật giữ tợn.

Trùm Mafia, tập đoàn xã hội đen.

Chị giàu có, quyền lực nhờ sự cặn bã của chính bản thân mình, tối nay chị ngồi trên đống tiền mang vẻ mặt của sự thất vọng chán nản.

Bỗng dưng một tiếng chuôn điện thoại vang lên, chị bực bội bắt máy chửi thẳng vào loa.

- Địt mẹ con khốn này !

Mày muốn con cặc gì đây, địt mẹ tao bắn chết mày giờ ?

- Chị !

Chị bình tĩnh, em biết chị đang chán.

Em có mấy con đĩ cho chị giải tỏa!

- Tao đéo phải bê đê, biến mẹ mày đi !

- Bình tĩnh, trong đó có đứa trên Nijes

- Hả ??

Cái đéo gì ?

Mày sủa lại tao nghe xem ?

- Dạ có đứa tên Nijes, không biết có phải con đĩ mà chị từng kể không ?

- Đâu đâu ??

địt mẹ chụp con khốn đó cho tao, nó mà nhầm tội nghiệp đĩ nhà người ta chết !!

Người qua điện thoại chụp gửi ảnh, chị ta nhìn qua.

Một khuôn mặt quen thuộc, xướng xác bẩn thỉu đáng thương, con nhỏ ta mặc bộ bikini màu đỏ điểm trên làn da nõn nà là mờ những vết tay, vết hôn của bao nhiêu chàng trai lên bên ngực hồng quyến rũ, hoa huyệt kẹ hai cánh trước quần sịp lọt khe, dọn sạch cỏ vô cùng ưng mắt.

- Chính ..Chính là nó !!

- Đúng ý chị chứ?

Chị ta chuyển số tiền lớn vào máy người đầu giây bên kia không chút do dự, mụ ta nhìn số tiền lên chỉ mỉn cười nhẹ.

- Sao nhiều quá, sao mà em gửi tiền thừa được ạ ?

- Địt mẹ !!

Tao đéo mua dâm, cái tao cần là nó!

Bán nó cho tao, nhanh lên.

- Vâng thưa chị !

Jin hồi hộp, đứng ngồi không yên, chị ta cười lên xung sướng vì bao nhiêu suy nghĩ kinh khủng sắp tới của mình, đến nỗi quá phấn kích một tiếng động nhỏ thôi chị ta cũng phải đẩy mạnh cửa ngó ra kiểm tra rồi đóng sầm lại, giận không vì không đạt được mục đích.

Mất kiên nhẫn, chị ta ngồi dậy tính định sống chết với mụ nãy vì cho là mụ ta lừa chị.

Bỗng dưng tiếng gõ cửa phòng vang lên, kẻ đối diện như đang sách một con ả đàn bà tội nghiệp nào đó.

Cái tiếng rên rỉ, run rẩy tuyệt vọng của nó vang qua cánh cửa chị.

- Hàng của chị đã về rồi đây, đại tỷ xin hãy ra kiểm tra chiêm ngưỡng nó.

Chị mở ra, kẻ đó biến đâu mất, nhìn xuống là con nhỏ đó.

Nó đang quằng quại khoảng loạn xấu hổ trên thứ bộ đồ hở hang nó mặc, miệng bị bịt lại bằng thứ đồ chơi tình dục khiến bọt rãi chảy cả ra, nhìn lên càng sốc hơn khi nó gặp lại chị.

Nhưng với bộ dạng kinh khủng vạn lần, chị ta tay cầm mẩu thuốc châm thẳng vào ngực nhỏ rên lên đau đớn, nó bỏng rát lở loét lên một vết trên ngực.

- Rất vui khi ta đã gặp lại nhau..

Nijes
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 3 : Xin Hãy nhẹ tay ! ( H+)


A!?

Xin hãy tha cho tôi...A!?

Nhỏ ta đau đớn dãy mạnh lên, hoa huyệt xinh đẹp bị chèn những thứ to dài quái dị, khiến nó đau đớn bóp nghẹt như muốn rút ra, còng xiết cổ tay em nó đỏ bừng.

Để 'cô bé' đau đớn miễn cưỡng ôm vào lòng nhiều đến đỏ muốn rách ra.

Chị ta thêm hứng thú với nó, nhìn em bị trói vào thành giường đau đớn uốn éo bờ eo chịu sự rung chuyển lớn của mấy thứ đồ chơi tình dục đang hành hạ cái lồn hồng xinh đẹp.

Em khóc ướt gò má hồng, thật vô vọng khi những đau khổ dày vò mà không một nơi nương tựa.

- Gì gì ? khóc bé quá đấy, khóc to lên coi !!

Khóc bé thế mẹ mày lại không đến tố cao tao.

Em quỳ xuống, khép chặt hai đùi rung cả lên bụng. dưới cơ thể em đã ướt nước ra, lồn hồng đỏ lên ướt bẹn.

Chị bước đến gần nắm tóc em kéo ngược ra sau, đâm đầu ngón tay vào khoang miệng em chà đạp đầu lưỡi ướt lại đáng thương làm thứ dịch miệng em chảy xuống ngực.

- Mẹ mày nữa ! nuốt mất lưỡi rồi hay sao mà cứ nhi nhí trong cổ họng thế ??

- Tôi xin lỗi..hức...ư..xin lỗi thật..mà

Chị không quan tâm buông em ra, khiến cơ thể lắc lư đập mạnh vào thành giường.

Mồ hôi em ướt đẫm chán, kèm theo nó là sự đau đớn nhục nhã muốn thoát khỏi cái giện thực này.

Em cảm nhận mấy thứ dưới có chút thay đổi, nhưng không phải là cảm giác nhẹ nhàng hơn.

Em cảm nhận những thứ gì khác đang xen vào nữa, em giật lên khi biết đó chính là ngón tay của chị nhét vào sau khi nghịch cái khoang miệng của em, cái khoang miệng chị ta ghê tởm nhất.

- Chó chết !!

Cái lồn mày cỡ nào mà sau bao nhiêu thằng đút cặc nó vẫn chật như thế ??

- Rút..ra..làm..ơn..

- Đéo nhé!

Chị ta đá mạnh vào người em, vẩy vẩy ngón tay dính dịch một cách kinh tởm nó.

Em la ói đau đỡn, không đứng dậy nổi khi cái lỗ đít lẫn âm hộ bị nhét kẹt vào.

Từng hơi thở, con ngươi đỏ ra đau đớn nhìn lên cô lời van xin cuối cùng.

- A!?...tôi..đau..lắm...đau..quá..không..thể..cảm...nhận..sự..A!? hức.!!

- Mẹ mày nói đã lắm, mà còn ngắt ngứ !

Ngứa lồn vãi !!

Chị ta nắm vào cáo kẹp ngực em, kéo mạnh ra trước làm đầu ti em dãn ra.

Em cố lết theo theo, nhưng bị còng tay nó giữ lại mà khóc nấc lên gào khản giọng.

- Tôi..XIn Lỗi !!

Đau quá...

- Phàn nàn lắm tao ngứa tai lắm đấy

dựt mạnh hai cái kẹp ra, đầu ti đỏ cả bên nhũ lủng lẳng to tròn trước mặt chị.

Chị nắm lấy hai bên vú ngậm mút, em gục xuống tở dốc lấy hơi nghỉ dù dưới muốn tê cứng lại.

Bỗng dưng cô ta cắn lấy đầu ngực em, em giật thót lên dưới hậu tanh mùi thứ màu nước tiểu xuống.

- A!?

- Eo ôi !

Tởm lợm đến nỗi tao không từ nào miêu tả được sự dơ dáy của mày nữa.

Tháo cái còng ra, đạp em ngã vào bãi nước tiểu của chính mình.

Còn dẫm lên, ấn đầu em vào đó.

Em chịu đựng lấy sự kinh tởm đấy, vì sức càn lực kiệp không thể phản kháng nổi nó.

Chị ta dẫm chán chê, để mặc cơ thể em còn xưng tấy bỏ đi không quên quay lại phỉ nước bọt vào người em mắng nhiếc :

- Mau dọn chỗ đó xong tắm rửa sạch sẽ vào, vác cái cơ thể bẩn thỉu ra tao băm xác mày trộn với phân lũ cẩu đấy.

- Dạ...

Em run rẩy cố thốt ra từng lời, chỉ sợ rằng cô ta lại bực bội đánh em một lần nữa.

Lau dọn đống hỗn độn sạch sẽ nhất, sau đó em mới dám đi tắm.

Em bước ra, còn quấn khăn trên cơ thể.

Em không tìm thấy bất kỳ bộ đồ nào thay cả, rét run lên bởi cơn gió lạnh phả vào chiếc khăn ướt nhũn còn hoằn lên hai nhũ hoa mờ khăn trắng.

Lò sưởi ấm lên trong nhà bếp, thấy cô ta ngồi vào bàn tay cầm quyển sách trên tay, nhâm nhi những món ăn đắt tiền.

- Nhìn gì ? ngồi vào ăn đi

- Dạ..dạ

Em ngồi vào, cố gắng cắt thức ăn bỏ vào miệng.

Thứ hương vị độc đáo, hấp dẫn của thức ăn đắt tiền thấm vào vị giác em.

Nhưng nhanh chóng bị xóa mờ, trở nên khó nuốt bởi câu nói toát ra từ trong miệng chị.

- Ăn xong nhanh, chúng ta sẽ làm tiếp nhé ?

- ưm..hức..

Bỗng dưng lệ em tự ứa ra, ướt hai gò má.

Em run rẩy, cố gắng nuốt từng miếng thức ăn từng miếng nước để khôi phục sức khỏe bản thân.

Đầu em không thể quên đi những thứ khủng khiếp đấy, bỗng dưng chị ta quát lên làm em suýt nghẹn.

- Mày bị câm à ?

- Dạ..dạ..

Chị xì tiếng, dẫm chân xuống kết thúc bữa ăn trước em bước vào trong phòng.

Đến lúc đó, thức ăn nuốt xuống bụng, em lại bật khóc một mình.

Nó không phải lần đầu tiên, em sợ hãi cảm giác không sự bảo vệ tự một mình gánh chịu những nỗi đau, bất lực vì sự yếu đuối của bản thân.

Hai con ngươi đã đỏ cả lên, ướt đẫm bờ mi ấy.

Em cố ăn thật nhanh, vì tiếng dẫm chân không mấy thoải mái của cô đang rất lớn, đến nỗi cách một hai bức tường em còn nghe thấy được.

Nhịp thở càng bất ổn định, em dọn lại đống bát đĩa, nhìn lên đồng hồ mà toát mồ hôi, em nhanh chóng vệ sinh miệng mình, cởi bỏ khăn tắm ra.

Nguyên cơ thể trần chuồng mà em chả bao giờ có thể dấu sự nhục nhã trước mắt kẻ khác một lần nữa.

Em bước vào, em nhìn thấy chị đang gọi lại.

- Qùy xuống

Đầu gối em chạm đất, cả âm đạo phụ nữ lộ ra trước ánh mắt em vô hồn của em.

Chạm đầu lưỡi vào, cố gắng dạng ra đá vào trong cái lỗ lồn ướt nhớp nháp ấy.

Mùi tanh của nhầy, sặc sụa là tàn thuốc khói cô ta hút trên đang nhìn xuống em.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 4 : Hạnh phúc ? ( H)


Đầu lưỡi em đã ngấn nhớp nháp thứ nhầy nhụa của âm hộ, nó ấm nóng nặc mùi khiến em cau mày vì sự khó chịu.

Nhưng đầu ngón tay xe kẽ nắm chặt túm tóc em, những móng tay dài như muốn ghim vào mảng da đầu em, nhói đau.

Cổ họng em nghẹn ngào, điều khiển đầu lưỡi trước cái lỗ lồn con đàn bà trước mắt đang ưỡn sướng run lên bởi sự tinh tế, giàu kinh nghiệm của em mà tiết nhầy dịch tanh hòa cùng mùi khói nén cho phế quản em không phải ho lên sặc sụa khi bú lồn chị.

- Đủ rồi..ha~

Chị ta nắm chặt tóc em kéo ra, đầu lưỡi còn thò ra từng hơi thở ấm nóng còn sót lại trong thứ âm hộ ẩm ướt ấy.

Em ngậm môi nuốt hết số đó vào, trên gò má vừa khô lệ lại tiếp tục nhỏ từng giọt xương muối xuống hai bên hồng đỏ lên vì nhục nhã không dám tin vào hiện thực lúc này, chị túm đầu em kéo ra mặc cho con bé nó rên khàn giọng vì cơn đau lạnh thấu xương.

- Mày ra đây với tao

- Đau quá..nhẹ tay với tôi thôi..

- Mày không có quyền ra lệnh với tao!

Chị đẩy mạnh cơ thể yếu ớt lên giường, chen giữa đùi hồng tội nghiệp ấy.

Vuốt ve cái lồn hồng xinh xắn, làm con người nắm xiết chặt chăn ga thêm lo lắng trong người.

- Địt mẹ mày nhẹ cảm đến thế sao ?

Ngón tay tao vừa miết lên đã dính ướt hết rồi.

- Thật xấu hổ..

đừng mà

- Vậy tại sao mày không xấu hổ trước cái bản tính hèn hạ mày đi, thay vì đang xấu hổ bởi một con đàn bà cặn bã nào đó đang vuốt dái mày à?

Ngón tay chị lấn trong cái lỗ hồng xinh, trao đảo con bướm bé nhỏ này ướt ra giật lên trước ngón tay đang miết nó, đâm vào tàn bạo.

Cái tốc độ nhanh đến nỗi, khiến nó bắn nước ấm ra.

Em giật lên, ưỡn hai bầu ngực lên phơi trước con mắt thèm khát của chị.

Jin cắn lên đầu vú em, đá đầu lưỡi bên ngực cương đỏ.

Chị rút hai ngón tay vừa miết hang động ấm áp, ngón tay còn thơm mùi hoa huyệt phụ nữ đã được xoa lên bên đầu ti hồng xinh xắn, nắn quả đồi vừa tay khiến cô ta vui sướng trêu đùa nó cách thỏa thích.

- Ư..A!?

đau quá.. cô..đừng..

- Sao hả? tao bỏ quyền ra mua mày, tao làm cái con cặc gì chả được

Chị ta kẹp lên hai đầu ti em mền mại bởi hai cái kẹp quần áo, thứ kẹp có răng nhọn nó ghim vào da thịt em.

Chị còn nắm dứt, khiến em quằn quại từ kích thích thứ dục vọng tàn nhẫn giờ ăn lội cảm giác nhói ra từ bộ phận nhẹ cảm đang bị kẹp vào kéo dựt đau đớn.

- Hức..tôi xin lỗi mà!..

- Xin lỗi vì điều gì?

- Ứm..hức hức

- Vì cái sự hèn hạ của mày, làm bôi nhọ danh dự của tao!

Dứt lời dựt văng cái kẹp đó, đầu vú em bị xước chảy máu ra.

Lăn dài trên gò má giọt lệ đau đớn, chỉ biết nén lại như chú thỏ sợ hãi trước con thú hung tợn kia.

Thoáng qua chiếc đùi em quỳ lâu đã đỏ cả đôi đầu gối, em đang ép hai đùi trước hai quả trứng run nhét kẹp trong lỗ lồn rung lên nhỏ giọt dịch rớp dính dưới sàn.

Khuôn miệng hồng hào ngậm chặt thứ đồ chơi, khiến dịch miệng em không ngừng chả ra, còn cô ta ngồi trên chiếc giường vừa khởi động máy rung mạnh hơn nhìn con bé dưới đang run lên vì cái lạnh, lệ đã buốt giá luôn hai gò má em.

- Tao đã nghĩ nó hằng đêm, sau bao lần chơi lũ đàn bà khác tao đã cố tưởng tượng bản mặt của mày trên những con đĩ đó!

địt mẹ tao đang chiêm ngưỡng nó, thật là hạnh phúc trên chính sự bất hạnh đấy.

Chị dật phắt thứ đồ chơi ẩm ướt quẳng hẩn xuống nước, lấy con cặc giả đeo nó vào.

Ấn đầu em lên giường, rút mạnh thứ đồ chơi ra.

Em bất giác giật lên thì dương vật nó lấn mạnh vào âm hộ em, nó cọ sát đồ cao su trên lớp thịt ướt át. dồn dập hơn khi em phát khóc ra đau đớn từng kích cỡ và cũ thúc của nó.

- A!? nó rách..đau quá...

- Nó đéo phải thứ khủng như cặc lũ đàn ông đâu, rách đéo nào được.

Em gục dưới chăn ưỡn lên đau đớn từng cú cắm sâu dưới dưới cái lồn hồng mình.

Bỗng dưng cô ta dừng lại sự tác động đó, nắm ngón tay lên cái lỗ lồn em banh ra nó ra.

- Ôi địt mẹ chảy máu thật này

Em gục xuống, cố lấy sức vì sự tàn bạo đấy bỗng dưng cô ta rút phăng ra, dí mông em xuống phập ngay vào lỗ đít, cái lỗ bé nhất ấy.

Sau lúc dày vò, em chịu không nổi.

Ôm chặt chăn gối mà ngất tại chỗ, dưới em là đống chăn ga tanh mùi ân ái tàn bạo của cô.

Cô ta định thay nó nhưng nhìn đồng hồ cũng muộn nên nằm xuống, kéo em vào ôm lấy ngủ.

Sáng chiếu vào mắt em, nó gay gắt đến nỗi em phải gượng dậy với cơ thể vô cùng đau đớn.

Em khóc nức lên trong phòng vệ sinh rát đau đớn bên dưới, Em rửa mặt nhìn vào gương, em đau đớn xoa lên hình ảnh bản thân.

Em nhìn về quá khứ đến hiện tại, em cảm nhận điều gì.

- Con sinh ra trên thế gian này đáng ghét thế sao?

Con nên làm gì đây..con không thể..có lẽ con có nên chết?

Em đánh mạnh vào mặt bản thân, ngăn cái suy nghĩ đấy lại.

Bước vào trong phòng dọn ga, khập khiễng đem đi giặt dù cơ thể chả mặc gì còn chịu đợt nhói đau buốt lạnh.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 5 : Chà đạp không chút thương tiếc { H +}


Những khoảng thời gian qua em bị dày vò không thương tiếc, em không biết vì sao mình phải chịu như thế này, em không đụng gì đến ai, em chỉ muốn được bảo vệ, nhưng có phải vì sự yếu đuối của em nên đã vô tình làm gai mắt kẻ khác không.

Một lần nữa em lại bước xuống chiếc giường, bên dưới âm hộ em bị làm nhiều đến nỗi nó sưng đỏ lên, rãn rộng ra.

Cả ngày , thời gian cứ như trôi chậm lại .

Em bị giam trong căn phòng tối suốt, ngày ngày bị dày vò, bị hành hạ bằng những đợt hứng tình của Jin, nhưng em chả thể làm gì, vì em quá yếu đuối, vì em sợ hãi những thứ bên ngoài.

Cả ngày em ở trong nhà chị, em sống cuộc sống chả có chút ánh sáng.

Đã thế ngày đêm toàn bị chà đạp làm nhục, khiến em dần yếu đi.

Em cảm nhận được sự tuyệt vọng, cùng những cơn đau thấu xương thịt.

Đây là quả báo, đây là hậu quả mà em phải nhận lại được chỉ vì sự yếu đuối của mình.

Dẫu cho dù em có là nạn nhân của bạo lực học đường, bạo hành cho đến xâm hại tình dục.

Em đứng trước gương trong phòng tắm, hất nước lên mặt mình.

Môi run run, miệng lảm nhảm đọc tên mình nhiều lần.

- Nijes ơi Nijes, liệu nếu như tôi trở nên mạnh mẽ thế giới này sẽ buông tha cho tôi?

Em càng nhìn bản thân càng căm ghét, phải chăng không chỉ thế giới ghét em mà còn là cả chính bản thân em cũng ghét cái tính yếu đuối của chính mình.

- Chỉ tại tôi, tôi quá yếu đuối mà phải chịu những điều như vậy... trông tôi cũng đáng yêu mà, tôi như những chú thỏ con vậy.

Những chú thỏ chỉ biết chạy, cho dù sau cùng cũng bị những con sói nghiền nát một cách đáng thương.

Em thở dài, bước ra khỏi phòng tắm.

Đi xung quanh phòng cả ngày cũng đủ làm em phát trán rồi, lết từng bước chân bầm tím em nhìn ra.

Em thấy chị, một người phụ nữ độc ác đang hênh hoang đầy kiêu ngạo đang nhìn xuống kẻ bị đàn em chả chị ta đáng đập bầm dập không thương tiếc.

- Đó chính là hậu quả cho những kẻ nào dám gây sự với tao haha.

À phải rồi , đến đây nào.

Chị nhìn ngó về phía cửa, nơi có em đang thập thò ở đó.

- Tao đã bảo mày ra đây !

Chị ta tiến đến, túm em kéo mạnh ra.

- A!!

Tôi xin cô !

Làm ơn tha cho tôi... hức...

Chị ta nắm chặt lấy tóc em, em đau đớn van xin chị.

Chị nắm cằm em, bắt em phải nhìn vào kẻ đó.

- Thấy không Nijes ?

Đó là quả báo đấy !

Nước mắt em rơi lả tả xuống, ánh mắt em dần mất đi linh hồn cảm xúc của chính mình.

- Ruốc cuộc tại sao chứ?...

- Hửm?

- Tại...tại sao tôi phải chịu những điều này?

- Mày biết tại sao không?

- A!!

Tha cho tôi....

Chị không ngần ngại nắm tóc em kéo lê lết em về phía cửa phòng, vừa kéo vừa tiện tay rút súng bắn chết kẻ đó.

Chị ta mạnh tay đẩy em ngã ra, cửa nhà chốt chặt.

Chị ta tháo găng tay đen quẳng đi, bóng dáng chị khiến em sợ hãi muốn bò lết đi.

Bỗng dưng người phụ nữ đó đè em xuống, đấm mạnh lên khuôn mặt tội nghiệp của em.

- Con khốn!!

Mày tính chạy đi đâu?

- Ức... tôi xin lỗi...

- Xin lỗi?

Xin lỗi vì điều gì?

- ưm..hức!

Ức tôi...A!

Chị ta lại đánh em tiếp, răng em rơi cả ra.

Đau đớn quằn quại, bầm tím bờ môi.

Cơ thể em bây giờ thật thảm hại, bản không khác gì một con thỏ cho bị một con thú lớn xé xác.

- Tôi... tôi !

A!?

Tôi không biết mà...

- Con hèn nhát này...vì Mày mà đã hủy hoại cuộc đời của tao !!

Tất cả là tại mày.

Em nghe xong, ánh mắt lạnh lại trở nên vô hồn.

Mặc để cho chị đánh, cấu véo lên bầu ngực yếu ớt.

Em có mặc gì đâu ngoài chiếc váy mỏng, bên trong còn chả có một cái quần lót chứ nói gì một cái áo ngực.

- A...

Chị ta mạnh tay xé cả bộ váy mỏng của em, lớp bảo vệ em cuối cùng cũng lộ cả ra.

Bàn tay xoa nắn véo cho đầu ti em xưng đỏ lên, kéo ra.

- Ức...ah

Em chả còn cầu xin, chỉ biết nằm cam chịu rên rỉ trong đau đớn.

Cơn đau thắt chặt lấy tấm thân em, dày vò nó thảm thiết.

Tình dục chả còn cho em sự sung sướng nữa.

Chị bóp méo nó, mân mê bầu vú vô cùng đáng thương.

Để nghe tiếng em rên rỉ, nằm ngoan không hề phản kháng.

Chị ta hạ môi xuống, từ nụ hôn.

Đầu lưỡi đá lên, hay cả một cái cắn yêu.

Tiếng chụt dâm dục thoảnh trong căn phòng, khiến em chỉ muốn bịt chặt tai lại.

- Không phản kháng nữa sao?

Chị vừa dày vò đôi bầu ngực của em vừa hỏi.

Em chỉ biết khụt khịt lắc đầu.

- Ha - Tao biết mà mày đúng là một con đĩ đâm dục.

Cứ thế, chị ta hôn cắn khắp ngực em.

Liếm mút đầu ti khiến nó đỏ ra ra, nặn bóp một hồi.

Đầu lưỡi chị ta tiến xuống bên dưới, em bịt miệng lại kiềm nén không được bật khóc mà giọt lệ em cứ tong tỏng chảy xuống .

- Ưm!!

Hức..

Chị ta còn cắn yêu lên nó nữa, nụ hôn in lên da em đầy vết đỏ.

Có vết không hiện lên được do phần da đó của em bị bầm tím.

Chị ta chạm dưới hoa huyệt em, xoa xoa phần âm đạo đó.

- Thấy chưa?

Nó ướt hơn tao tưởng.

Dứt lời chị ta đâm ngón tay sâu vào trong, em ưỡn lên rên rỉ.

Tiếng rên đầy đau khổ , xấu hổ nhục nhã hòa vào trong căn phòng tĩnh lặng không ai biết đến...
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 6: Em không muốn sống nữa { H }


- Ah !!

Không...đừng...quá mạnh bạo rồi Ah!

Em không nuốt trọn thứ gì, chính chị ta ép em phải nuốt trọn chúng một cách đau đớn nhất.

Từ từ giết chết em để lại phần thể xác cho còn gì để mất.

Phòng không vô vọng, em quá khổ cho cái số phận của chính mình.

Nhưng chả còn cảm giác gì nữa, cho dù đã ăn sạch được Nijes nhưng người phụ nữ ấy thấy chưa đủ.

Như muốn bóc tróc cả miếng da, miếng thịt của em ra.

- Tuyệt quá, thật là một con điếm dâm đãng !

Lúc nào mày cũng ướt như thế này !

- Hức ah !!

Em cắn xuống cánh tay mình, vết răng ghim sâu nỗi khiến nó bật cả máu.

Đây đâu phải tình yêu gì, thậm chí là người phụ nữ ấy căm ghét em vô cùng.

Chị ta trả thù em bằng cách không thể nào tàn nhẫn hơn, đó là hành hạ em từ tinh thần đến thể xác.

Ngón tay, chỉ dùng tay thôi cũng đủ khiến em đau đớn vô cùng rồi.

" Thật kinh khủng làm sao... thật kinh khủng biết bao...tôi chỉ ước rằng nó là một cơn ác mộng, tôi tỉnh lại và được nằm trong vòng tay yêu thương của mẹ mình"- Nước mắt em lả tả rơi xuống.

Âm hộ bắn nước ra, em không bị rỉ nước tiêu như trước.

Thứ nước ngon lành đó, đủ để chị ta có thể nếm thử nó được.

Em chả còn cảm nhận thấy rằng sự thay đổi đi qua cảm xúc của chị ta, vì giờ trong mắt em Jin chả khác gì một con quỷ tàn bạo sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai.

Nhưng đâu biết rằng, Jin không cảm thấy kinh tởm khi cạnh em nữa.

Chị ta muốn dùng đầu lưỡi nhiều hơn, thay vì dùng tay và đồ chơi tình dục.

Đỡ lấy cơ thể bé nhỏ, áp lên cơ thể săn chắc to lớn của chị ta.

Từ bao giờ Jin yêu cái bầu ngực bé tẹo của em đến vậy có thể do bị xoa nắn quá nhiều nên nó đã to ra chăng, chị không quan tâm điều đó vì đôi môi chị giờ chỉ tập trung mút mát nó như em bé bú ti mẹ.

- Mày biết không ?

Mày là con khốn đáng yêu nhất mà tao từng thấy đấy.

Chị ta bế em lên, tay đỡ lưng, tay đỡ dưới mông tranh thủ đầu ngón lắm vào trong âm hộ chưa rút ra cho nó lấn sâu thêm vào nó.

Em bấu chặt lấy bờ vai chị, run lẩy bẩy ôm chặt lấy gáy.

- Jin..ức..hức !

-Mày thật mền mại, cảm giác như một con thỏ vậy, những chú thỏ có bộ lông mền mại.

Vừa nói, chị đè em lên giường.

Hôn mút lên cơ thể em, tấm thân em lấm tấm đầy những dấu hôn đỏ trải dài xuống hai bên đùi.

Em lấy cánh tay che môi, kiềm nén tiếng rên trong miệng.

Lệ đổ xuống bờ mi em ướt nhẹt, chị ta vuốt ve nó nhìn khóe mắt của em.

- Nijes này, nhìn ánh mắt của mày dọc xuống nhìn giống cái lồn lắm đấy haha.

Chị ta hôn lên hõm cổ em, phì cười.

Thật kỳ lạ, nay chị ta dịu dàng thất thường hơn xưa.

Nhưng kể cả dù như thế, điều khiến chị ta tụt hứng đó là bắt gặp ánh mắt em chả chút cảm xúc gì cả.

- Hả sao thế ?

- Tôi..tôi ổn...

Jin trèo lên, úp cơ thể xuống hôn chọn lấy bờ môi em.

Nụ hôn tiến sâu bên trong, lưỡi em chả chút cảm xúc gì nữa.

Chị ta tự nhiên hạ môi xuống, nụ cười biến mất khiến em hoảng loạn gượng cố cười lên.

- Sướng...hức..sướng lắm... tôi thích nó...

- Thật không ?

Jin cong môi, nhìn cái nụ cười miễn cưỡng của em trong khi nước mắt cứ lả tả xuống.

- Tao ghét thỏ.

- Ức...

Em cảm giác mình sắp toang rồi, nằm chịu trận đợi những cũ đánh dồn dập của Jin vào cơ thể nhỏ bé này.

Nhưng không, chị ta lạ thật đấy !

- Bởi vì chúng nó nhút nhát, lũ này không giống như hương hay te giác hay các loài ăn cỏ khác dùng sừng hay đòn đẩy để tự vệ.

Chúng nó chỉ biết chạy trốn, hơn nữa nuôi chúng nó cũng rất xấu tính nữa.

Nhưng khi đủ lớn tao nhận ra loài thỏ không phải lũ xấu tính hèn nhát duy nhất, thậm chí giờ tao lại rất thích cái bộ lông mền mại và đôi tai dài xinh đẹp của chúng nó.

Em chả biết đáp lại lời chị kiểu gì, chỉ sợ nếu như không trả lời chị ta.

Em sẽ phải chịu những hậu quả vô cùng tàn khốc, em bặm môi run run nhìn lên Jin ánh mắt tròn xoe long lanh.

- Hiện giờ tao rất thích nuôi thỏ, mày thích nuôi không ?

- C...có

- Mày biết sao không ?

Tao thấy mày và con thỏ giống nhau thật đấy.

Cứ như mày là kiếp sau của chúng nó, mấy cái cục bông tròn tròn dễ thương đó.

- Ức...

Em hạ ánh mắt xuống , sự run sợ của em đáp xuống cánh tay đang luồn lạch xuống phần nhạy cảm đó của em.

- À phải rồi mày cũng có cục tròn tròn mền dễ thương đó mà phải không ?

Chắc lãng phí thời gian nói chuyện với mày, nên giờ nó khô ra rồi.

Ngay giây phút chị ta cởi chiếc áo quẳng xuống sàn, em nhắm mắt chấp niệm số phận nghiệt ngã ấy.

Tỉnh lại, em đã quen với cơ thể đầy dấu tích.

Vẫn như ngày thường em bước vào phòng tắm, tiến về phía gương gột rửa khuôn mặt thảm hại của bản thân mình.

- Cuộc sống vốn đầy khổ đau, mình cũng chả còn gì để mất nữa....liệu mình có nên chết không.

Gương nứt ra, máu nhỏ xuống đùi em.

- Không !...không...sao tự nhiên nó lại thế này...Jin thấy cảnh này..mình tiêu mất.

Em dọn lại đống mảnh vụn gương bị vỡ và lau đi đống máu của chính mình.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 7 : Đáng sợ quá ! { H+}


- Đại tỷ ?

- Hả ?

Chị ta đang ngồi vắt vẻo trên ghế, miệng ngậm điếu thuốc lá.

Chị vừa ngồi làm việc, vừa ôm em theo.

Nijes ngồi trong vòng tay chị ta, trông em xanh sao yếu ớt lắm.

Cơ thể em gầy yếu lạnh toát, bầm tím toàn thân khiến ai nhìn cũng phải đau lòng.

Đã vậy chị ta lại chả quan tâm, để cho em mặc cái áo hai dây đủ để phần bộ phận bên dưới, trong em chả mặc gì cả.

Nó mọng tay, chạm nhẹ thôi là kẻ khác cũng có thể thấy được nhũ hoa em nhô lên.

- Em có một số chuyện cần nói...

- Thế thì mày nói mẹ ra đi, dờ dà dờ dệt ra !

Jin mất kiên nhẫn, đập mạnh tay xuống dưới ghế.

Tên đàn em đó run rẩy khẽ nói.

- Em không có ý gì đâu, nhưng dạo này "bọn chúng" bảo với em nói với chị rằng chị chả bao giờ chịu làm việc một cách nghiêm túc, chị chỉ tập trung vào con đĩ đó.

- Cái đéo gì !

Đứa nào vậy?

Chị ta cắn nát mẩu thuốc lá nhổ tọe ra, Tay cầm phần còn lại đập mạnh lên bàn khiến nó nát vụn.

Em ngồi trên đùi chị giật run lên vì sợ hãi, ôm chặt lấy chị ta để không bị chị ta hất văng xuống.

- Đại tỷ ....Jin !?

- Tên khốn nạn nào dám cả gan nói tao thế ?

Địt mẹ, nói !

Tao mang đầu nó ra đây !

Mẹ nó, nó có tư cách gì đòi bật lại tao ?

- Đại tỷ bình tĩnh nào....

- Mày bớt gọi tao bằng cái câu " đại tỷ" đi !

Tao đéo thấy tôn trọng mẹ gì đâu, tao thấy mình như bị dìm xuống như những đứa con nít mới trải đời vậy !!

- Em xin lỗi...Jin...em chỉ muốn nói rằng...

- Mày sủa !

- Dạ...em thấy vấn đề nằm ở việc rõ rang ngay lúc đầu chị đang muốn trả thù mà ?

- Ừ tao đang trả thù đây !

Vấn đề gì?

- Em thấy rằng càng ngày chị càng say đắm vào nó, em...

- Có cái con cặc !

- Xin lỗi...ưm !?

- Mày nghĩ tao yêu nó chắc ?

Không !

Nó chỉ là món đồ chơi của tao thôi, mày nghĩ tao mê mẩn đứa như nó ư?

Đéo có chuyện đó đâu.

Chị ta thẳng tay đẩy mạnh em xuống nhưng lần này phải quay ghế, chị ta mới đẩy em ra vì có chút lo lắng em bị trấn thương nặng do đập đầu vào thành bàn.

- Em...em hiểu rồi...

- Cả chúng mày nữa ?

Chúng mày nghĩ chúng mày là ai mà có quyền phán xét sai bảo tao?

Đừng tưởng là đàn em của tao, hỗ trợ tao có tý trong chiến đấu là muốn gì cũng được nhé !

- Dạ em xin lỗi, em chỉ muốn nói với đại tỷ điều cuối cùng...ngoài kia có rất nhiều nguy hiểm...em mong đại tỷ bảo trọng, đừng mất cảnh giác ạ.

- Biết rồi...

- Em xin phép ạ.

Khi tên đàn em rời đi, Jin bắt đầu mất kiểm soát cầm ngay cái hộp đựng mẩu vụn thuộc lá quẳng ngay xuống đất.

Nó vỡ nát ra, bắn cả thủy tinh ra.

- Chúng nó nghĩ mình là ai chứ...

Tên khốn !

Lũ chó chết....địt mẹ có đéo gì mà tao phải có tình cảm với con đĩ hèn nhát, dơ bẩn khốn nạn đấy.

- Hức hức...

Chị ta để ý tiếng khóc thút thít nãy giờ vang vang bên tai, cái thứ âm thanh gây ngứa tai ấy.

Jin quay sang, bắt gặp em đang quỳ dưới sàn.

Chân em bầm tím lại, đã thế bẹn bị xưng lên khiến em không tài nào đứng dậy được.

Tay em bấu chặt dưới sàn, thuốc lá và thủy tinh bắn ra hòa cũng với nước mắt và máu.

- Một con đĩ khốn nạn, nào đứng lên xem nào ?

Chị ta đá đá vào người em, Nijes sợ hãi việc mình bị đánh nữa nên ráng gượng đứng dậy.

Nhưng cuối cùng em lại ngã khụy xuống, chân em xưng tấy run lẩy bẩy.

- Địt mẹ, con đĩ vô dụng này !!

Đứng thôi cũng đéo đứng được thì mày làm ăn được gì hả ?

- Tôi...tôi xin lỗi...tôi đau lắm...

- Đau ?

Đau gì ?

Đau lồn à ?

- Ức...

Em xấu hổ cúi gằm xuống, nước mắt cứ lả tả rơi xuống đầu gối, khiến cho Jin thêm ngứa mắt.

Chị ta mạnh bạo túm chặt lấy tóc em, kéo giật ra sau.

- Hèn hạ mãi hoàn hèn hạ, mày chả thay đổi được gì.

- Tôi...tôi sẽ cố ?

- Cố gì ?

À phải rồi mày cố để làm con đĩ.

Nào đĩ Nijes há mỏ ra !

Chị ta ra lệnh, em cũng bèn nghe theo há ra .

Chị ta tụt thẳng cái quần lót mình vứt ra, kéo váy lên nắm tóc em ấn mạnh vào thứ giữa hai chân chị ta ở đấy.

- Bú đi, con đĩ nứng lồn này !

Em tuyệt vọng, em chỉ biết làm theo.

Nijes cứ mút thứ âm đạo ẩm ướt đấy, em cố gắng tiến đầu lưỡi mình sâu vào bên trong chạm đến điểm huyệt của chị ta.

Em cố gắng thỏa mãn ả đàn bà trước mắt trước khi em bị chết ngạt vì bị ép úp đầu vào ái âm đạo ẩm ướt dướt lớp váy đó.

- Ha ~ Đúng là đĩ có khác, cơ mà cũng chuyên nghiệp phết.

Chị ta vỗ vỗ má em, xoa xoa cảm nhận đầu lưỡi tinh nghịch đang di chuyển mặc kệ tấm thân em đang gào khóc vô vọng.

Em sắp phát điên đến nơi rồi, em không thể thoát khỏi cái vòng lập khủng khiếp ấy.

-Mày nghĩ tao yêu mày ư ?

Không, sẽ chả bao giờ có chuyện đó.

Mày sẽ phải phục vụ thứ tình dục cho tao cả đời đến khi bao giờ tao có tình yêu của cuộc đời mình, tao sẽ quẳng mày cho đứa khác.

Đến khi mày chết mới thôi, chỉ cần mày sống nó là địa ngục của mày.

- Ức....

Chị ta vừa nói xong, dịch nước bắn đầy trong họng em.

Xem ra xả cơn giận đó lên em chị ta đã rất sung sướng rồi, nắm tóc kéo em đứng dậy.

Mạnh tay lột sạch cái váy mỏng đó ra, giẫm lên nó.

Chị ta tay nắn ngực em, liếm lên bờ môi mặc cho ánh mắt em khô lại chả còn chút cảm xúc nào nhìn chị.

" Vậy ra chỉ cần mình chết...mọi thứ sẽ chấm dứt...phải rồi....còn ý nghĩ gì để sống trên cuộc đời này khi chả còn ai yêu thương mình chứ ?"
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 8 : Em đau lắm { H}


Con khốn khiếp!!

Jin hét lên một cách đau đớn, ôm chặt vết thương bên eo.

Xiết chặt cuốn băng cầm máu.

Chị ta cau màu lướt nhìn tới đàn em bên cạnh mà quát.

- Bọn mày còn nhìn được à ?

Địt mẹ chúng mày, lấy dụng cụ y tế ra đây !!

- Dạ thưa chị !!

Những tên đàn em đó hoảng hốt chạy loạn, nỗi xô thẳng vào nhau cũng chả kịp định hình gì thêm mà cố chạy đi trước cơ thịnh nộ của chị ta.

- Đại tỷ Jin....

ý em là chị Jin, em có ý này !

- Nói đi, bày đặt ý với chẳng...

- Em xin lỗi, em muốn nói rằng ả Kine sẽ nhắm vào Nijes, lúc đó khi con bé kia nó bị ả bắt cóc làm con tin hãy nhân cơ hội đó chúng em sẽ đưa chị chạy trốn.

- Cái gì cơ ??

Tại sao nó lại bị ả ta nhắm vào chứ ???

- Ừ thì...có tin đồn rằng Nijes là người yêu chị.

- Cái con cặc, thằng khốn nào lại đồn điều đó chứ ??

Jin mất bình tĩnh đứng vục dậy nhưng vết thương còn chút nhói đâu khiến chị ta ngã khụy ra phía sau, tụi đàn em thi nhau đỡ lấy chị áp đá lạnh vào vết thương cho dịu đi cơn đau sưng tấy ấy.

- Đại tỷ bình tĩnh...hãy để cho vết thương lành lại đã...

- Địt...trình độ y tế của chúng mày tệ quá.

Chị ta cau mày, mỉa mai.

Tên đàn em đó cũng chỉ biết thở dài, quỳ xuống hạ thấp mình trước chị.

- Dù gì em thấy con nhỏ đấy chẳng chết ?

Chả phải đại tỷ chỉ bắt nó cho mục đích chút giận hoặc trả thù thôi sao ?

- Mày nói thế nghe được à ?...tao...tao...

- Đại tỷ...em biết có thể một chút tình cảm nào dành cho con bé...nhưng mà.. tụi em rất cần chị..

A!?

Tên đó chưa kịp nói xong bị chị ta cho cú đấm đau điếng vào bên mặt, Jin mất bình tĩnh hùng hục đứng dậy đạp mạnh cửa ra.

- Bọn mày ở đó mà lo xa, tao đéo quan tâm chúng mày nói gì đâu.

Tao thừa biết bản thân tao cũng có ngày phải chết rồi, chỉ có chúng mày thiệt thòi thôi !!

- Đại tỷ !!

Quay trở lại hiện tại, em run rẩy cố trống tay nhìn xuống.

Cơ thể em cứ nặng chĩu như có gì đó móc vào, khiến em khó để giữ tư thế này lâu.

Chị ta cứ nhìn chằm chằm vào 2 bầu vú của em, ngoài đôi tay ôm sát eo em ra, thì chị ta chả làm bất cứ thứ gì thêm.

- Ha ~ Thật thô tục...cũng thật ngọt ngào.

Jin nhếch môi cười phá lên, đầu ti em đã chảy sữa ra.

Một thứ hình ảnh nhục nhã xấu hổ, thứ sữa ngọt ngào nhỏ giọt xuống khuôn mặt chị.

- Ức...

Em muốn tìm một chỗ nào để chui, quá là xấu hổ rồi.

Nhưng nếu như em dừng lại, nếu như em chạy trốn em sẽ bị đánh cho nhừ tử một lần nữa.

Chị ta bóp mạnh bên ngực em, làm dòng sữa ấm đấy bắn thẳng lên mặt.

- A!..Con đĩ này...

- Tôi...ức tôi chịu không nổi nữa...

- Vậy bóp thứ đó bón cho tao xem nào.

- Bón...bón gì cơ ?

- Sao hả ,đàn bà mà không biết đến cái đó, mẹ mày chưa cho mày bú bao giờ à ?

À phải rồi, thật đáng thương làm sao.

- Thật...độc ác...ức

Em bặm môi lại, đôi mắt sưng sưng khô khốc mà chả một giọt nước mắt.

Em cầm nắm bầu vú mình, đặt vào môi chị ta.

Nặn bóp khiến giọt sữa ngọt ngào lấp đầy khuôn miện Jin, chị ta đang tận hưởng nó.

Thưởng thức thứ dinh dưỡng ấy dưới cơ thể của một người phụ nữ vốn chẳng phải mẹ của mình.

Đầu lưỡi đá lên, mút mạnh nhũ hoa ấy nhăn lại đỏ ửng lên.

Đôi tay hư hỏng đó nắn bóp, vuốt ve bờ môi em.

Bóp mạnh lên, khiến nó hằn đỏ.

Jin tách nó ra, vuốt nhẹ lên hoa huyệt xinh đẹp đấy.

- A ~...

Em ưỡn lên rên rỉ nhưng trên mặt em chẳng chút cảm xúc nào, dẫu vậy người đó chẳng hề quan tâm mà nhét thẳng hai ngón tay vào trong cái lồn hồng đáng thương ấy.

- Haha, mày vẫn nhạy cảm như ngày nào.

-..ức....A !?

Chị ta vật mạnh em nằm xuống, ngón tay đâm sâu vào trong.

Vách huyệt bị ấn đè mạnh lên, liên tục bị tấn công vào.

Em chỉ biết ưỡn lên theo bản năng, dâng hiếng đôi đầu ti đấy một cách đau khổ cho kẻ trước mặt cắn xé.

- A !!...a!...ức...a!?

Em giật bắn lên, vung vãi cả nước ra.

Hôm nay Jin làm rất mạnh, cứ như chỉ biết lao thẳng vào tấn công em mà, chút hết lên chằng màng một cảm giác kích thích nào.

- Mày ra nhanh thật đấy, thật ướt át...thật kinh tởm...

Chị đưa bàn tay lên, đôi bàn tay đã nhớp nháp thứ dịch nhầy ấy của em.

Sau đó lại cau mày vẩy đi, bôi xuống cả ga giường trắng.

- Nijes !

- Dạ....

- Ngồi dậy nhanh !

Em lụ khụ ngồi dậy.

Bỗng dưng một hai tiếng " rắc rắc", em bị chị ta đeo một chiếc vòng cho chó có gắn cả tên em.

Đúng là như vậy, chị ta lôi em còn không bằng một con chó !

Jin lôi mạnh Nijes ngã cả xuống giường mặc cho cơ thể em vốn đã yếu, giờ thì chỉ thêm vết thương.

- A !?

- Nhanh cái chân lên, dờ dệt quá.

Môi em sưng lên chảy máu vì bị va đập xuống nền nhà nhưng vốn chị ta lại chẳng quan tâm, lôi em xềnh xệch đi mặc cho xiết mạnh cổ em vô cùng khó chịu.

- Dạ...từ từ...ức !?

Em cố bò đi, bò như một con chó để quỳ dưới chân chị.

Nhìn người phụ nữ đó tút cái quần lót ra quẳng thẳng vào khuôn mặt em.

Chịu đựng mọi sự sỉ nhục ấy, Nijes chỉ biết gỡ nó xuống run rẩy lên lên thứ giữa hai đôi chân của chị.

- Đĩ con, bú đi.

Em bò đến, rúc vào thứ đó.

Hôn nhẹ lên nó, đầu lưỡi em tiến sâu vào bên trong.

Chạm lên thớ thịt ẩm ướt ấy, mút nhẹ.

Từng hành động, cứ chỉ em chỉ biết là cho thật tốt, còn mái tóc tội nghiệp của em thì bị chị ta nắm chặt ấn vào không một chút thương sót.

- Tuyệt quá !

Đúng rồi, tiếp tục đi.

Hàng giờ trôi qua, em bị bắt làm tình liên tục cho đến tận khi mặt trời bắt đầu lên ( khoảng hơn 1 giờ sáng ) thì chị ta mới buông tha cho em.

Rút dương vật giả ra khỏi hoa huyệt yếu ớt đấy, em run rẩy ngất lịm đi, góc nhìn mờ dần nhìn chị rời đi.

- A !?

ức...

Em tỉnh lại thấy bản thân quay lại sự kiện ám ảnh đấy, tên côn đồ nắm chặt tóc em kéo mạnh em ra mặc cho đứa bé yếu ớt đấy đau đớn nỗi đi không nổi.

- A !

Tao bắt được nó rồi, tao bắt được nó rồi.

Mày tính chạy đi đâu ?

Con điếm này !

- Ức...

Bọn chúng ấn mạnh em xuống sàn đất, nước mắt nước mũi em đầm đìa.

Mũi em chảy máu nhỏ xuống, em run lên vì lạnh.

- Thế rồi thủ tiêu con nhỏ đấy kiểu gì đây ?

- Dễ thôi, đưa tao cái kéo.

Tên kia đưa kéo cho tên côn đồ đang ấn em xuống đất, em sợ hãi khóc ầm lên.

Thì bị hắn túm tóc lên đập đầu đến bất tỉnh.

- Câm mồn đi con chó kia !!

- Mày tính giết nó hả ?

- Không, tao có cách khác....

Em chỉ thoáng nghe những điều đó trước khi ngất lịm đi.

Tỉnh lại em thấy mình bị nhốt trong chiếc lồng như một con vật, Nijes bị nhốt cùng với những đứa trẻ khác.

Khoảnh khắc ấy em đã nhận ra mình bị những tên đó đem đi bán, tóc em bị cắt đến trụi sạch,khuôn mặt bị đánh đập đến thảm khó nhận dạng được hình.

Em rơi vào tình trạng đau khổ tuyệt vọng vô cùng, bỗng dưng một người phụ nữ đi qua nhìn em bằng ánh mắt thương sót.

Bà đến lại gần nói chuyện với mấy tên cặn bã đó, thoáng tai em nghe được những câu như là :

- Bà muốn mua đứa trẻ đó?

- Vâng, tôi muốn là đứa bé còn sống chứ không phải nội tạng của con bé.

- Vậy đưa tiền đây !

- Bao nhiêu ?

- 100 triệu !

- Gì sao đắt vậy?... tôi làm lương tháng giáo viên cũng không nổi vậy đâu...

- Thật sỉ nhục, cô em là giáo viên lại đến nơi đây mua người sao ?

Chẳng khác nào nhổ một bãi nước bọt vào bộ giáo dục nước nhà cả !

- Thôi được rồi...

Người phụ nữ đó lặng lẽ lấy điện thoại ra, rồi nói điều gì đó.

Những tên kia cũng lấy ra theo, lúc sau cười phá lên sung sướng.

Còn người phụ nữ đó tiến lại gần phía em, dang vòng tay ôm lấy em.

- Bé con, giờ hãy gọi ta là mẹ nhé !

Vậy là em đã được cưu mang về một ngôi nhà ấm áp, người phụ nữ đó là một giáo viên cấp 3.

Bà có một người chồng tử tế, luôn dịu dàng lắng nghe thấu hiểu chiều chuộng vợ mình.

Vợ chồng yêu nhau đã lâu nhưng mãi họ vẫn chưa có được đến nổi một đứa con, nên em được coi trọng lắm.

Họ yêu thương em, coi em như con ruột vậy !

Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất.

Một lần, hôm cả nhà ngồi xem TV.

Truyền hình đưa tin : " cảnh sát đã tìm thấy xác đôi vợ chồng của tập đoàn công ty bất động sản nổi đứng đầu cả nước và phá được hang ổ buôn người của bọn giết đôi vợ chồng ấy nhưng đáng buồn thay đứa con của đôi vợ chồng ấy đã mất tích, thậm chí tên cầm đầu đã thành công trốn thoát".

Em nhói đau, nơi đó chính là nơi bọn họ nhận nuôi em.

Nhưng đó không phải lí do khiến một đứa trẻ có cảm giác thắt nghẹt trong lòng như vậy...

- Nijes này !

- Dạ...?

- Con thấy chưa, thực ra bọn ta cũng không có đủ tiền để cứu hết những đứa trẻ đó, con là đứa trẻ may mắn nhất rồi đó.

- Con...con cảm ơn hai người...

Con hứa sau này sẽ báo hiếu cha mẹ ạ !

Em khóc ầm lên ôm trầm lấy người phụ nữ ấy, bỗng dưng từ trong giấc mơ em tỉnh lại.

Em ngồi lặng lẽ trên giường, lúc đó em nhận ra bản thân đã mất dần cảm xúc.

Không thể khóc, không thể cười và không có cảm giác đau đớn hay hạnh phúc nữa.

Em chìm trong bóng tối, bị nuốt chửng bởi một con quái vật vô hình.

- Đúng là một cơn ác mộng... hạnh phúc thật ngắn ngủi mà bất hạnh cứ thế kéo dài... cuộc sống cũng thật vô vị mà..sẽ sớm thôi, con sẽ được đoàn tụ với hai người...bố mẹ ruột của con...
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
chương 9: những mảnh ghép cảm xúc


Không...không..cái gì đây ?

Máu cứ tiếp tục chảy xuống từ mũi em, em cố bịt lại nhưng nó không ngừng tuôn xuống làm nhuốm bẩm chiếc váy trắng nhỏ xinh của em.

Nó cứ không ngừng chảy, thật đáng sợ.

Bỗng dưng giây phút đó, em chả thấy sợ nữa, buông tay ra.

Ngẩng đầu lên cho nó dốc ngược vào phổi.

Em nở một nụ cười hạnh phúc, để cho đôi mắt co lại một cách đau đớn.

" Con muốn một gia đình, con muốn hạnh phúc...Nhưng giờ khác rồi... con muốn được giải thoát"

Từ phút giây đó, đôi mắt xinh đẹp của em ứa máu chảy xuống.

Em chẳng còn cảm giác đau đớn hoặc có thể em đã dần quen nó rồi, vì cuộc sống hiện tại đang dần giết chết em....

- Ức !?

Em tỉnh dậy khỏi giấc mơ, trên chiếc giường lạnh lẽo ấy.

" Đó thật sự là giấc mơ sao?...Nó thật tuyệt, ước gì mình có thể mơ thấy nó nhiều hơn"- Em bước xuống nền nhà lạnh lẽo ấy mà chẳng cần một mảnh vải cuốn trên người, mặc cho cơ thể em tím tái lại vì lạnh.

Em đã quen dần lấy mùi khói thuốc độc hại ấy cứ nồng nặc trong căn phòng điều hòa chẳng mở khóa cửa để em có thể hít thở không khí trong lành bên ngoài kia.

Nhưng em chả con quan tâm, vết bầm, vết cắn và cả máu.

Đó là những gì em nhận được trong mối quan hệ độc hại này nhưng em chả bao giờ có thể thoát ra khỏi nó.

Em bước đi, để lại những vệt máu.

Trong những lần quan hệ, rất nhiều lần chị ta làm em bị thương nhưng em lại chẳng hề kêu một tiếng nào, chỉ đến khi vết máu dính khắp nơi thì Jin mới nhận ra những vết rách trên làn da em đã bầm lại, bị nhiễm trùng rồi.

Em bước đến bàn ăn, ngồi một mình trên chiếc bàn ghế đắt tiền đó.

Đồ ăn được chuẩn bị vô cùng tỉ mỉ, phải nó rất ngon và đầy đủ dinh dưỡng.

Nhưng khi em nuốt xuống cổ họng, thì Nijes bỗng dưng đứng bật dậy chạy thẳng vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo ra.

Em non đến nỗi trong người chỉ còn là nước mới thôi, em đứng dậy.

Vô cùng yếu ớt, chiếc váy trắng cũng chả bao giờ giữ được thứ màu sạch đẹp của nó, lúc nào cũng nhuốm lên một màu nâu đỏ của máu và thuốc sát trùng.

- Mẹ à, những người phụ nữ luôn mơ ước có cuộc sống tiện nghi, một người đang sẵn sàng chi trả kinh tế cho bọn họ.

Con đang sống trong cuộc sống đó mẹ à.

Người ấy luôn nấu cho con những món ăn ngon, chuẩn bị dụng cụ y tế cho con sau những trận bạo hành, ngay cả những đợt đến tháng người không chạm vào con nữa và cũng không làm con đau nữa...nhưng mà..

Em đứng dậy, xả nước bước đến bồn rửa mặt, Nijes hất nước lên mặt mình.

Chạm lên chiếc gương đã nứt vỡ đợt trước ấy, khiến em có một cảm giác nghẹn ứ cổ họng lại khó nói nên lời.

- Người ấy biết rằng có một thứ khác còn đau đớn hơn, hoặc...thật sự con lúc đó quá ghê tởm để người ấy chạm vào nên đã bỏ con lại quẳng cho con túi băng vệ sinh ấy, không một lời ngó ngàng để lại con với vũng máu và hộp băng .

Mà...tại sao con lại để ý đến chứ...chẳng phải chính con người đã gián tiếp hủy hoại người ấy hay sao..?

Tại sao...con có tư cách gì để đòi hỏi sự quan tâm đấy...

Em sững người run rẩy ngã phịch xuống đất, cảm giác buồn nôn lại ục ra dẫu cho dù trong dạ dày em chẳng còn gì bên trong cả.

Em bịt chặt miệng lại, nước mắt ứa ra trên bờ mi sưng húp đấy đau đớn.

- Mẹ à..con đau lắm, con có thể được chết được không ?

Con...con không hèn nhát...chỉ là người ấy đã mong muốn con như vậy... có thể...con chỉ muốn thực hiện nó như lời báo ơn...

Dứt lời em chạy thật nhanh ra chỗ bếp, nhanh trí cầm lấy một con dao run rẩy cầm lên sát vào vào cổ mình.

- Mình...mình làm được mà...chỉ cần...một đường nhẹ thôi..có được không ?...

Bỗng dưng con dao rơi xuống, em quỳ xuống.

Khóc nức nở, giọt lệ em lả tả xuống bắp đùi bầm tím sưng húp.

Nijes ôm mặt run rẩy, xiết chặt tay đấm thật mạnh vào gò má bản thân.

Em đấm mạnh đến nối bên má đỏ lên sưng tấy, em không dừng lại mà đấm thêm nhiều phát nữa.

- Khốn nạn !

Đúng là một con đĩ khốn nạn, Nijes !...Sao đến bây giờ mày vẫn còn có thể hèn nhát đến vậy...bộ cuộc sống này có gì nuối tiếc đến như vậy hả... mày đúng là đồ ích kỷ tham lam mà... !

Em run run chợt nhận ra bàn tay dính máu, chạm lên khuôn mặt mình.

Mũi em đang chảy máu, chảy vô cùng nhiều khiếu em hoảng sợ vội bò với lấy hộp khăn giấy lau.

" Giá như giấc mơ đấy là sự thật...vậy thì thật tuyệt vời biết bao..."

- Em lặng lẽ dọn dẹp mọi thứ rồi ngồi bệp xuống đất.

Em cảm thấy những bước đi giờ lại chở nên yếu ớt đến nhường nào, mỗi lần bước em cảm thấy vùng kín nhói lên cơn đau như sắp rách toạc ra.

Chân em bầm tín đầy những vết thương, sưng lên nhiều chỗ nên giờ em chả đi vững được nữa.

Em ôm chân, gục xuống chìm đắm khoảng không tĩnh lặng đó hàng giờ liền vì chỉ có giây phút bình yên này mới có thể xoa dịu được em.

Tối đến, Jin trở về với cảm xúc cọc cằn bực bội trong người.

Chị ta lảm nhảm : " Địt mẹ chúng nó là bố mẹ mình chắc, suốt ngày cứ lo xa.

Đang sống rành rành ra, nghĩ xem tên nào tải giỏi đến độ có thể gây hại cho mình được chứ ?"

Vừa mở chốt cửa ra, bước vào bỗng dưng em lao thẳng đến du Jin ngã xuống.

- A !?

Địt mẹ con khốn này, đau !

Mày bị điên à ?

Chị ta ngã xuống đất, một tiếng " Rầm" rất to đủ để lột tả cái cảm giác đau điếng của chị ta.

Chị ta đã bực càng bực hơn, quát lên định dơ tay đánh Nijes.

Bỗng dưng thấy em tháo cái váy mỏng của mình vứt sang một bên, ngồi ngoan trên cơ thể chị khiến cho nắm đấm đấy lại buông ra.

- Mày...tự giác đấy !

Jin dịu lại, nở nụ cười vòng tay bế em lên.

Cả cơ thể nhỏ bé ấy nằm chọn trong vòng tay chị ta như một con cún con vậy, Jin tiện tay khóa cánh cửa lại cho an toàn rồi mới đặt chía khóa đưa em vào trong phòng.

- Hôm nay mày dâm vậy,có phải mày lại "ngứa nghề" không ?

- ức...

Em không trả lời, chỉ gượng cúi gằm mặt xuống .

Nhưng vẫn cố "ứ" một tiếng để chị ta không giận lên đánh em vì sự câm lặng đấy, nhìn cái biểu cảm sợ hãi run rẩy sợ hãi của em khiến chị ta lại sướng cười phá lên.

- Tao biết mà, đĩ chó này ăn trực tao lâu lắm rồi giờ mới biết nhận ra nhiệm vụ của bản thân đấy...lại đây nào.

Túm lấy gáy em, áp sát nụ hôn xuống.

Cả cơ thể chị ta to lớn lực lưỡng cứ thế đè nén tấm thân gần gò của em xuống, đầu lưỡi chị tiến đến cuốn chặt lấy em.

Chiếc lưỡi hồng mền mại ấm nóng đấy, nó cứ lấn áp trong cổ họng em cảm giác như bị đèn nén lên không thể thở được.

- ức....

Gò má ửng đỏ, em bấu chặt vào bắp tay to khỏe của người phụ nữ ấy.

Đôi môi ấy rời ra, kéo theo sợi chỉ bạc.

Tô đỏ hồng cả môi em vì vết son trên đôi môi của chị, chị ta hôn lên gò má em, hôn xuống hõm cổ và cả bầu ngực.

Người em lấm tấm vết son đến cả những nụ hôn sâu đỏ ửng ra và cả những chỗ chị ta cắn yêu in hằn lên da thịt của em.

Em xiết chặt lấy ga giường, cau mày lại bỗng dưng giật bắn lên.

- A !?...cái..gì đấy ?

Chị ta rút kim tiêm lạ, tiêm vào bên ngực của em rồi vội rút ra vứt ngay vào thùng rác ngay cạnh.

Tay ôm eo em, lật em trống tay nhìn xuống khuôn mặt của chị ta.

Nijes run rẩy nhìn xuống bên ngực mình, ánh mặt dịu lại yếu ớt.

- Nó...nó có làm sao không khi tiêm trực tiếp thế này?

- Nghi ngờ cái con mẹ gì?

Tao dành cả số tiền lớn để mua nó đấy, đọc kỹ hướng dẫn sử dụng lắm rồi.

Jin tỏ ra khó chịu, bóp lên véo nhẹ bên ngực bị tiêm thuốc của em.

- Không không...chỉ là...dù gì tôi chả phải chết...đừng hoang phí tiền của bản thân như vậy...

- Mày là bố mẹ tao à ?

- ức...tôi xin lỗi

Chị ta bực mình nắm tóc em kéo xuống, áp cho nụ hôn kéo dài để thứ thuốc lạ ngấm sâu vào bên trong da thịt em lần nữa.

Từng tiếng kim đồng hồ tích tắc, là lúc đó em càng ngấm mệt bị người phụ nữ đó kiểm soát mà chả thể phản kháng.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 10 : Bệnh viện { H+}


A!!...ức...

Dương vật giả cứ lấn át xuống hoa huyệt của em, nó đâm xâu vào bông hoa nhỏ đang đỏ ửng ấy.

Chị ta chả ngần ngại lao thẳng vào nó, chịu sự tác động mạnh mẽ cả giờ đồng hồ liền khiến nước bên dưới rỉ xuống đã ướt nhẹ hết bên dưới bắp chân của em.

- đứng hẳn hoi lên, tao đã cho cái bàn để mày trống tay mà mày cũng đéo đứng nổi được.

- Ức... tôi..tôi xin lỗi A!?

Chị ta cau mày, nắm chặt tóc em cứ thẳng tay dựt mạnh ra sau mà chẳng thèm quan tâm rằng nó đã gãy từng cọng.

- A!!

Giứt câu, bên dưới lồn chảy nước ra.

Nhớp nháp rỉ từng giọt xuống, em ưỡn lên rên rỉ.

Rồi mất sức gục xuống nhưng người phụ nữ độc ác này đâu dễ dàng buông tha cho em.

- Ức !?

Chị ta buông tay ra, làm đầu em đập mạnh xuống bàn.

Dù không chảy máu, cũng đủ để đầu em xưng lên bầm tím.

Jin rút dương vật giả ra, vuốt vuốt thứ đồ chơi cao su nhớp nháp ấy rồi cau mày rỏ ra ghê tởm.

- Quay lại đây !

- Dạ...

Nijes run rẩy, vừa mới quay người lại đã bị chị ta đẩy thẳng vào vào bàn.

- A!?

Ức...

Em cắn môi, nhìn lên ánh mắt đó.

Đôi con ngươi như muốn nuốt chửng em bất kể lúc nào.

Chị ta đẩy em nằm bệt lên bàn, chân em vắt lên vai Jin.

Tay chị ta vuốt xuống dưới bụng em, xoa xoa hoa huyệt ướt nhẹt ấy.

Từng ngón đâm vào trong, đút nhét trong lỗ hồng xinh đẹp ấy.

- Càng ngày càng ướt, mày tiết dịch giỏi thật đấy.

Jin mỉn cười, một nụ cười méo mó trên khuôn mặt đẫm đầy mồ hôi ấy.

- Ức...ah!!

A..~ A!?

Chị ta đâm liên tục vào hoa huyệt ấy, ngón tay thô bạo nhấn vào điểm G.

Gẩy mạnh lên vách huyệt nhớp nháp, cọ sát đầu ngón vào vách thịt bên trong hoa huyệt của em.

- Ức..Ah!??

Cơ thể ép sát em xuống bàn, nén chặt chèn ép em.

Ngón tay đâm liên tục vào trong, dịch nhầy bắn xuống cả mặt sàn.

Ngón tay tách ra, em cào sát vào mặt bàn.

Hơi thở gấp gáp từng giọt mồ hôi mặn ngấm xuống gỗ.

- Ức!!

Ah...bình tĩnh đã!!

Ah!!

Ngón tay tách ra một chỗ trống, đột ngột nhét cả dương vật giả đó vào trong.

Chị ta thường luôn chọn cỡ dương vật giả vô cùng to,nỗi khi nhét nó vào trong cũng thật vất vả.

Nhưng vốn kẻ không chút tình thương như chị, Kim cũng chẳng mất nhiều thời gian để nhét hết vào trong chiếc lồn hồng tội nghiệp ấy.

- A!!

Ức..chậm thôi !!

Ah

Chị ta không ngần ngại lao thẳng vào, cấu xé em thô bạo.

Từng sự giao động là từng sự đau đớn của em, Nijes như muốn phát điên lên.

Còn điều gì khủng khiếp hơn khi kích thích hòa quyện vào trong sự đau đớn, ám ảnh em không cho thoát khỏi nó.

- Co bóp lên, kể cả tao không có cặc mà dùng món đồ này.

Tao cũng cảm nhận được sự chểnh mảng của mày đấy !!

- Tôi..tôi đang cố..ức!?

Từng giao động, từng sự thô bạo.

Nó lấn át, hằn sâu vào bên trong bụng em nhô ra.

- A!!?

Ức chậm thôi...tôi chết mất A!?

- Mày nghĩ tao quan tâm chắc ?

Lúc đó, ánh mắt em nhắm lại nhận ra : " phải rồi, chẳng phải đó là mục đích của cô ấy...".

- A!!!...

Em ưỡn người rên lên, dưới thân em bắn nước ra chảy rào rào xuống sàn đất.

Người em mệt lừ chả còn sức, đầu ngực bị chị ta chạm lên, ép người xuống.

Cắn nhẹ lên, cấu véo nó.

Hàng giờ trôi qua, hai ả đàn bà làm tình điên cuồng.

- A!!?

A...

ức...

- Mạnh lên nào, vận dụng bờ mông mày lên !!

Chị ta nằm trên giường, em nhún lên cơ thể chị.

Ngón tay bấu véo đầu ti em, véo lên bầu ngực đang chuyển động một cách khổ sở ấy.

Em nhấp đến không còn sức nữa, trong vô thức trong tuyệt vọng với số phận của chính mình.

- A!?.. cái gì đây.

Bỗng dưng chị ta thấy cái gì đó dính trên mặt, nhìn lên nhận ra là máu mũi của em.

Khoảnh khắc đó, chị ta đã nhận ra ánh mắt ấy.

Ánh mắt không chút cảm xúc, khuôn mặt nhợt nhạt yếu ớt.

Chị ta bỗng nhói đau trước kẻ chị ghét, từng hành động của em cũng thật sự đáng thương làm sao.

- Tôi xin...lỗi..hãy để tôi lau..

- Được rồi, dừng lại.

Em run rẩy, đưa tay ra muốn lau máu mũi dính trên mặt chị.

Bỗng dưng chị giữ tay em lại, tỏ ý không muốn làm nữa.

- Tôi...tôi xin lỗi mà...tôi sẽ cố gắng...tôi xin cô...

- Im mồm, tao bảo dừng là dừng!!

Đứng trước sự thay đổi kỳ lạ ấy, chị ta đã dừng việc làm tình sớm hơn mọi khi khiến em có phần hoảng hốt lo lắng.

Nhưng rồi bãi chiến trường kết thúc khi chị ta và em cùng bước ra khỏi phòng tắm, ôm em ngủ.

Cảm giác ấm áp ấy thật kỳ lạ nhưng chẳng hề khiến em phải quan tâm, em bước khỏi vòng tay ấm áp đó, thoát khỏi lớp chăn ấm cúng.

Cà vạc đã cheo lên, ghế để sẵn, chỉ có vậy thôi em đã...

" Rầm "- Ghế ngã, cà vạc cheo lơ lửng trên trần nhà.

Chị ta đè em ra, ngã bịch xuống đất.

- con khốn Nijes!!

Ruốc cuộc mày đang làm cái gì vậy ??

Màu bi ngu rồi.

- Ức..t..tôi...ức

Em đau đớn không nói nên lời, máu lênh lắng khắp nơi.

- Tao phải cho mày trận mới được!!... mày..

Chị ta vừa định vung tay lên đánh em,bỗng dưng nhận ra lực mạnh khiến chân em bị gãy.

Người em va đập xuống sàn, chảy máu rất nhiều.

Em yếu ớt, ngất lịm đi.

- Tỉnh lại đi Nijes!!

Không!!

Chị ta bế em lên,vội gọi cấp cứu.

Tiếng xe cấp cứu vang lên, chị ta chỉ kịp mặc cho em và bản thân bộ áo quần mỏng có phần sộc xệch.

Chị ngồi cả giờ, đợi em bên ngoài.

Một hồi lâu, bác sĩ đi ra.

- Bác sĩ bác sĩ!!

Cô ấy sao rồi?

- cô yên tâm, cô ấy đã qua cơn nguy kịch.

Chỉ là...

- Sao vậy ạ?

- Cô ấy bị gãy xương chân phải, thương tích bầm tím khắp người và tổn thương bộ phận sinh dục, cơ hàm.

Chúng tôi đã tìm cách trị thương cho cô ấy, tiêm thuốc giảm đau.

- Tốt..tốt quá rồi bác sĩ..

- Nhưng mà...

- Sao vậy, bác sĩ nói nốt ra đi.

- Bệnh nhân có dấu hiệu bệnh trầm cảm và mất dần cảm xúc.

-...

Lúc đó Jin sững người lại, chị nhận ra bản thân thật sự từ khi nào lại đau sót cho em thay vì ghét bỏ kinh tởm.

Chị ta sợ hãi, không phải vì bản thân này sinh tình cảm với em mà là em sẽ chết bất kể lúc nào.

" Mình...mình bị sao thế này...

đó có phải là mình không?"
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 11 : chắc là điều không có thật đâu


Bước vào trong bóng tối, một nơi sâu thẳm đáng sợ mà chẳng bao giờ có điểm dừng.

- Mình đã chết rồi sao?...

Nhưng Nijes cứ như biến thành người khác, em không hề cảm thấy sợ hãi mà cứ tiếp tục bước đi vào trong bóng tối sâu thẳm ấy.

Mảng ký ức em ùa về đầy những chết chóc đau thương, em nghe thấy tiếng đạn bắn tiếng mắng chửi và cả những tiếng cười nói đáng sợ.

Em vụt chạy, chạy thật nhanh về phía trước.

Bóng tối sâu thẳm nuốt chửng lấy em, bao trùm xung bước đi của em là vô vàn những ký ức.

Từ những kỷ niệm đẹp đẽ hạnh phúc bên bố mẹ nuôi, những lần em được yêu thương che chở và thậm chí là những tháng ngày địa ngục của em, khoảng thời gian em bị hãm hiếp, đánh đập hạ nhục đến gần chết dưới vòng tay chị.

Nhưng chẳng còn quan tâm nữa, đôi chân nhỏ bé ấy chẳng thể dừng, chỉ biết tiếp tục tiến lên phía trước.

- Jika !!

Con yêu....

Em nghe thấy chất giọng quen thuộc, cái tên quen thuộc mà dường như em đã lãng quên trong khoảng thời gian đắm chìm trong hạnh phúc ấy.

- Cha!!

Mẹ...

Em hét lên, bản năng của một đứa trẻ ùa về.

Em lột bỏ những sự đau khổ, bất hạng bản thân phải chịu đựng suốt thời gian qua chạy thật nhanh về phía vòng tay của người phụ nữ ấy.

- Bọn ta đây, Jika...bọn Ta đã rất nhớ con..lại đây nào Jika bé nhỏ..

Chưa kịp chạm vào đôi tay ấy dù chỉ một chút, bỗng dưng em ngã xuống hố sâu, một đống cánh tay vươn ra kéo em xuống.

- A!!?

Em gào lên, cố với tay.

Gào thét cầu xin hai người nhưng họ chỉ lẳng lặng nhìn em, lệ chảy xuống.

- Cha mẹ cứu con với!!

Con sợ quá!!

Cứu con!

- Ta xin lỗi con..Con còn quá trẻ để chết...bọn Ta đúng là phụ huynh tệ bạc...

Nói xong, bọn họ ngồi xuống gỡ tay em ra, để em ngã xuống vực sâu tăm tối ấy.

- Cha!!

Mẹ....không !!!

Em rơi vào vực sâu thăm, nước mắt em rơi ra.

Đống bàn tay từ đâu đó vươn ra bắt lấy em, kéo xuống bóng tối đó.

- ứ....

Nijes tỉnh lại trong cơn mơ màng, em cảm nhận được sự nặng nề đè nén lên cơ thể em, tiếng máy thở máy đo nhịp tim vang vẳng trên tai ấy.

Em muốn nói, muốn cựa nhưng chẳng thể cựa quậy nổi.

Hơn thế nữa em nghe thấy chất giọng quen thuộc đó.

- Thế tốt quá rồi, cảm ơn bác sĩ nhiều.

Em đâu dám tin vào đôi tai này, có vẻ do thuốc mê đã khiến em gặp ảo giác rồi!

Nhưng cái tầm nhìn mờ mờ đó, giọng nói bé chen lẫn âm thanh máy thở và nhịp tim đó em lại biết rất rõ người trước mặt là ai.

- Ổn rồi Nijes...hãy nghỉ ngơi đi nhé...

Em lại ngất lịm đi một lần nữa, lúc tỉnh lại thoát khỏi bóng tối vô tận.

Em cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhìn sang thì chính là chị ta.

Chị như bị mất sức, nằm gục đầu gối vào giường bệnh bên cạnh em.

" Ruốc cuộc chết trẻ thì sao chứ, mình cũng trắng tay rồi mà?...

Hay là vì... hình phạt của mình chưa kết thúc.."

- Em cắm nhẹ môi nhìn xuống cơ thể mình, vết băng được thay lại một cách gọn gàng, sạch đẹp hơn.

Không nhem nhuốc bong chóc, rỉ máu với thuốc sát trùng như những năm tháng bị Jin bạo hành nữa.

Đôi chân em bị treo lên, bó bột khiến nó cứng lại không cử động được nhưng em vẫn có thể nhìn thấy vết bầm trên đùi xưng tím lại. cây truyền đặt cạnh em,trong suốt mà từ từ chảy xuống.

- Jin...

Giọng em run run, yếu ớt cất lên.

- Mày tỉnh lại rồi à, may quá !!

Tao đợi mày suốt!

- Jin... cô... cô có sao không?

- Hả?

Có vấn đề gì à?

Nhìn dáng vẻ của chị ta hôm nay lạ lắm, tiều tụy đi hẳn.

Không còn vẻ giữ tợn, tóc rối bù xù quần áo xộc xệch, mắt thâm quần lại chán còn ướt mồ hôi khác hẳn dáng vẻ ban đầu em thường hay thấy ở chị.

- À không...

Không có gì, cảm ơn vì đã chi ít tiền cứu sống đứa đáng chết như tôi...

-...

Bỗng dưng Jin tối sầm mặt lại đứng phắt dậy khiến em chút sợ hãi, môi run run, tay bấu chặt ga giường muốn lùi lại ra sau.

- Sao..sao thế...tôi xin lỗi...ức.

Tay chị vươn đến, ánh mắt em tròn xoe cũng phải nhắm lại, run sợ.

Nhưng cứ tưởng là bản thân sẽ bị Jin nắm tóc hay đánh đập nhưng không, chị ta xoa đầu em khuôn mặt ánh lên cảm xúc tủi thân buồn bã khó tả.

- Tao không dám nghĩ bệnh mày nặng vậy đâu...hãy để tao gọi bác sĩ cho mày nhé?

- Jin..!

Em chưa kịp trả lời, chị ta đã đứng phắt dậy rời đi.

Nhưng vẫn không quên quay lại nhắc nhở em :

- Bắc sĩ gửi xe lăn, tao đặt cạnh giường có gì mày dùng để di chuyển.

Nhưng nếu như khó quá, tao sẽ giúp mày cho... vậy nhé, nghỉ ngơi dưỡng sức đi nhé..

Nói xong, chị ta đóng cửa lại rời luôn đi.

Em nhìn lẳng lặng vào cái xe lăn một lúc, xong bấm nút ngay ở đầu giường.

Khi được các y tá phụ giúp ngồi lên xe xong, em có chút khó khăn vì di chuyển của nó nhưng bản thân cũng chẳng quan tâm mấy chỉ cố gắng sao cho không va phải người khác.

Đôi tay được rút truyền ra nhưng vẫn còn chút đau, em gồng cố gắng hết sức đẩy ra di chuyển bỗng dưng bắt gặp một bóng dáng người con gái vừa xa lạ vừa quen thuộc.

- Chào bạn, bạn gì ơi ! phiền bạn chút có được không ạ?

Người con gái ấy ra chắn trước mặt em, giữ xe lại.

- Dạ..Có chuyện gì vậy ạ?

- rất xin lỗi bạn vì sự bất tiện này..

- Không sao ạ.

- Mình cần tìm một người...

- Bạn cần tìm ai?

- Jin á, bạn biết Jin trường Paxico không?

- Dạ cô ấy ở đây vài phút rồi lại đi rồi.

- Chật cay thế nhờ...

Người con gái ấy lảm nhảm.

- Bạn là Hija đúng không?...

- Ôi đúng rồi, sao bạn biết hay vậy?

- Nghe thoảng qua à...

- Ừm, mình nổi tiếng vậy sao?

- Hà Hà.

" Thì ra là bạn cùng bàn, không ngờ cậu ta còn không nhận ra mình...xem ra mình bị hủy dung quá nặng rồi... mà kệ đi, mình không muốn bị ghét nữa đâu..."

- Em cắn môi nhìn xuống.

- Mà chắc hẳn cậu biết đến tên con nhỏ Nijes đúng không nhỉ?

- Vâng?

- Xời nó nổi tiếng trong trường là công chúa bánh bèo, yếu đuối toàn chỉ biết núp sau lưng cha mẹ nó thôi.

Đã vậy còn chẳng phải cha mẹ ruột nữa, đến nỗi cả trường ghét nó.

- Ồ vậy à?

- Đúng, cha mẹ nó bênh nó lắm.Mà cuối cùng gia đình nó phá sản, đáng đời.

Con đó đi làm đĩ cơ!

- haha.

Đôi bàn tay em xiết chặt, cố gắng gượng cười.

- Vốn Jin ấy, bạn ấy là người đứng đầu nhóm ghét nhỏ này ( Tôi định dùng từ nhóm" anti" nhưng cảm thấy nó không hợp lắm, nên dùng từ hơi khó chịu chút các bạn thông cảm).

Vậy mà cuối cùng , chị ta mua nó về.

Tưởng hành nó đến chết, ai ngờ lại là nâng niu, giúp đỡ con đĩ đó.

Đúng là chỉ tốn tiền cho một đứa vô dụng mà.

-....

Em lặng im nhìn xuống đôi tay mình, môi cắn chặt : " giúp đỡ mình sao...".

Giây phút đó, tâm trạng em như bị nhấn chìm một lần nữa...
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 12 : Tôi nhớ bọn họ..


- Mà Jin ấy!

- Dạ vâng?

- Bạn ấy vốn nổi tiếng là một học sinh giỏi đứng đầu trường học vậy mà một lần lại thua bại trận trước con nhỏ mình ghét khi giải một hằng đẳng thức dài khó tính do giáo viên , bà mẹ nuôi của con Nijes đặt ra.

Chắc chắn là do con mẹ nó cho kết quả từ trước rồi, làm Jin giải không kịp.

Bạn ấu cay nó lắm.

- Sao cậu biết...là ăn gian?

- Chẳng ai tính cái phép đó trong vòng 3 phút đã xong nhanh thế được, khổ nỗi Jin chẳng thể ra kịp kết quả.

Danh dự lớp phó học tập như bị chà đạp thua một học sinh thường trong lớp.

- À ra là vậy...

Em thở dài, nhìn xuống đôi tay băng bó xiết chặt.

"Con người đố kị đáng sợ thật đấy...".

- Mà cậu biết không.

- Vâng?

- Vốn Jin là người vô cùng tốt bụng, bạn ấy theo mẹ mình phong trào quyền bình đẳng giới giải cứu những người phụ nữ khỏi bạo lực gia đình, giúp đỡ bạn bè khỏi khó khăn và bảo vệ trẻ em.

Bạn ấy chưa bao giờ ghen ghét hay đối xử tệ với ai cả nhưng con Nijes đó là người đầu tiên, chính cái vụ sử lý từ hướng mẹ nó đã khiến cho sau này Jin bị đoạt mất quyền thừa kế công ty.

Kể cả là khi quá tuổi bà ấy cũng quyết đuổi Jin đi bằng được, khiến cho cuộc đời của bạn ấy xa đọa.

- Vậy..vậy sao?

Em trầm vào suy tư, cảm giác ân hận trong lòng.

Em cắn môi, quay sang phía cửa phòng khám.

- Phải !

Khổ thân bạn ấy...vậy mà !?

- Cảm ơn nhé!

- Hả ??

Cậu nói gì vậy?

- Cảm ơn cho tôi biết tôi tệ cỡ nào, vậy mà từ trước đến nay Tôi luôn cảm thấy bản thân thật đáng thương... giờ tôi mới biết tôi lí do tôi bị ghét, tôi đã gián tiếp hủy hoại cuộc đời của người khác, tôi đáng trách... những gì tôi chịu đựng còn quá nhẹ.

Thật sự xin lỗi, tôi đã làm phiền đến các bạn rồi...

- Chờ..chờ đã...cậu là Nijes ư?

- Vâng, chào nhé Hija.

- Nijes....

" là...là con nhỏ đó sao?"

- Hija đứng sững sờ nhìn bóng lưng em rời khỏi cửa bệnh viện, lúc đó Jin chạy ra.

- Hija!!

- Jin!?

- Con Nijes đâu rồi?

Người con gái ấy mới hết đờ người chút, run run nhìn ra phía cửa.

- địt mẹ con khốn nạn này!

Chị ta đuổi theo, lúc đó khi Nijes bước ra ngoài.

Trời đổ mưa, em ngước mặt nhìn lên hít thở không khí trong lành.

Tận hưởng cảm giác mà bấy lâu nay em toàn chỉ bị giam cầm trong căn phòng bí bách ấy, chỉ có thể hít khí điều hòa và khói thuốc.

Em chỉ biết "làm bạn" với chiếc giường và 3 bức tường trong phòng tắm.Mưa rơi xuống tạo thành vũng nước phản chiếu khuôn mặt em, em nhìn xuống, nhận ra sự thảm hại của bản thân.

Phải chăng khi ngắm nhìn tổng thể cả khuôn mặt đó, chẳng còn vẻ xinh đẹp hồn nhiên nữa.

Đó chính là em ở hiện tại, đôi mi thâm quần rũ xuống vì mệt mỏi không chỉ vì ngày ngày bị bạo hành tình dục mà em còn bị dày vò cơn đau từ tinh thần, lẫn thể xác khiến em chẳng tài nào ngủ được.

Khuôn mặt em chi chít những vết thương, vết bầm từ trán, con mắt xuống tận bờ môi.

Hàm răng xinh đẹp của em chăm sóc suốt gần 10 năm đã gãy đi, trông thưa thớt xấu xí.

Em nhìn lên cơ thể mình, nhìn lết vết thương và đôi chân bó bột.

Nước mưa ngấm vào mái tóc rối bù đứt sợi của em, ngấm xuống cả vết thương chưa lành.

Bỗng dưng em cảm giác như cơn mưa dừng lại, một phần tối bao trùm lấy em.

- Nijes...

Âm thanh quen thuộc, giọng nói đó.

Em vừa run sợ vừa tuyệt vọng, cắn môi cố gắng điều chỉnh lại giọng nói.

- Hãy...hãy tha cho tôi...

- Tha??

Tha, đừng cố gắng phát điên nữa.

Mày biết số tiền tao chi ra nhiều cỡ nào không mà mày lại ra ngoài này hả??

Vết thương của mày còn đang bị nhiễm trùng, sức khỏe còn vô cùng yếu, mày đáng ra phải ở bệnh viện cả một thời gian.

Cùng lắm là một tuần, vậy mà..vậy mà mày vừa tỉnh lại chưa được nổi một ngày mày đã ra mưa rồi....!?

- Dù gì chẳng chết...

- Cái gì?...

- Chẳng phải cô muốn thế mà?

Dù gì tôi cũng chết thôi, tôi chẳng còn lí do gì để sống cả...

- Mày...

Jin cố gắng nói điều gì đó, nhưng chị ta lại trần trừ im lặng.

- Mày điên thật rồi, tao sẽ không cho mày đi xe lăn lần nào nữa...

- Cái gì!!?

Chị ta bế em lên, cơ thể em nhẹ tễnh đã vậy đôi chân còn bị trấn thương bó bột khiến việc phản kháng của em cũng thật sự khó khăn .

- Thả tôi ra!!

Không...làm ơn!!

Tôi không muốn nữa đâu!! ...hức hức.. tôi muốn chết!!...

Cô có thể hiến nội tạng trong tôi bán lấy tiền mà...ức nó thừa bù đắp lại số tiền cô tiêu hao vào việc chữa bệnh cho tôi!!

Ức.

- Im mồm đi mọi người nhìn kìa!!

- Cái gì vậy??

Cô ấy sao thế?

Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý, xì xào xung quanh.

- Thứ lỗi, bạn gái tôi gặp bất ổn về tâm lý.

Cô ấy đã trải qua quá nhiều điều tồi tệ rồi.

- Cái gì cơ??

- Thật đáng thương, tội nghiệp cô ấy thật.

Thật may vì cô ấy có một người bạn gái tốt!

- Làm ơn!!

Không phải như vậy.. cứu tôi!!!

Nhưng dù em có gào khóc như thế nào cũng không thể thoát được việc bị vác đi, chị ta đáng ra sẽ để em trên bệnh viện một thời gian nhưng với tình hình này Jin phải ép Nijes về ngay.

" Thật biết ơn con Nijes nó ngu, không riêng việc nó chạy ra ngoài không biết điều gì sảy ra rồi "- Chị vừa giữ chặt em đang dãy dụa, vừa thầm nghĩ.

- Jin...Xin cô !!

Tha tôi.!!

- ...

Chị ta cứ giữ chặt em, mặc em gào thét không nói gì.

- ưm!!?

Chị ta hôn lên đôi môi em, hôn sâu xuống.

Em cảm giác hơi nhói bên môi, bỗng dưng môi dưới em chảy xuống giọt máu đỏ.

Người em cứng đơ run sợ, vạn cảnh tượng ám ảnh hiện lại trong đầu em.

- Sợ rồi nhỉ, biết sợ thì ngồi vào chỗ cấm kêu!

Sau đó chị ta kê em vào ghế thắt đai an toàn, em ngồi im thin thít run rẩy nhìn ra ngoài cửa sổ.

" Lại nữa rồi...lại nữa thật rồi...

Thật kinh khủng...mình lại tiếp tục phải chịu đựng những điều này đến hết cuộc đời sao... tuyệt vọng quá...mình nhớ bố mẹ...Sợ quá!!

Hức"- Em muốn khóc nhưng chẳng thể khóc được nữa, chỉ có thể chìm trong cảm giác run sợ.

- Đến nơi rồi, mày gọi món đi !

Em nhìn lên, nhìn sang phía chị.

Lo sợ vô cùng, em cố gắng chọn bừa vài món mà trên thực đơn rồi để Jin mua cho.

Trên đường đi, em cầm một cơm gà và trên tay là cốc nước ngọt.

Cơn đói khiến em ăn mất kiểm soát, chị ta nhìn bên cạnh cũng phì cười trêu ghẹo.

- Đói lắm rồi nhỉ, vậy mà ở nhà tao mày ăn cứ nôn ra.

- ...tôi Đói lắm, Jin có đói không?...

- ...Hả?

- Cho Jin nè...

-...

Em sắn miếng gà, xiên vào dĩa.

Vừa cầm hộp hứng.

Vừa cầm đưa cho chị, Jin lặng người nhìn em lúc rồi khẽ nhận lấy nó.

Trên đường đi lúc đó, không khí thật im lặng chỉ còn tiếng xe ô tô , mưa rơi và tiếng gắp thức ăn.

Một cảm giác ngọt ngào nào đó khiến chị ta cảm thấy thật kỳ lạ, một cảm giác rung động tận trong trái tim.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 13: Chấp nhận [ H ]


- Ức...a!?

Ngón tay yếu ớt của em bấu chặt xuống giường đôi chân vẫn còn bó bột thì được đặt lên gối.

Nhưng lại trong tư thế banh ra, đôi đùi em đau mỏi không khép lại được vì đổi chân em bị bó bột không cử động được.

Ngón tay Jin chạm vào mông em, bấu chặt lấy nó.

Đằng trước rãn hoa huyệt của em ra, hôn lên.

Đầu lưỡi chạm vào trong, vuốt ve lên vách tường thịt nhớp nháp.

Thứ nhớp nháp đó cứ ăn sâu vào trong, hút cạn dịch nhầy của em.

- Ức...A!?

Đau...

Ngón tay chị bắt đầu tiến vào bên trong, thêm ngón nữa.

Ấn vào điểm huyệt, chị liên tục tấn công vào điểm đấy khiến cơ thể em giật bắn lên.

Người em giật run tiết nhiều nước hơn, em òa khóc hét lên.

- Xin cô ....A....Dừng lại đi!!

Hức...A!!

Xin cô đó..hức..

- Nijes, chẳng phải đã hơn mấy tuần rồi ta chưa được làm với nhau đấy.

- Hức...Tôi không muốn mà...hức

Tay em yếu ớt bấu chặt lấy bên cánh tay của chị ta, em khóc lên.

Người đỏ ửng co quắt lại một cách khó khăn, bờ mi em ngẫm lệ lại nhìn Jin với đầy sự cầu xin.

- Jin...hức!!

Xin cô....cô bảo...A!!

Cô..bảo sẽ tha...cho tôi mà...ức.

- Đấy là lúc ra viện thôi, giờ tao rất khó chịu.

Chẳng phải Nijes đã nợ tao rất nhiều rồi mà phải không?

Chị ta tiến đến đôi môi mền mại của em mà hôn lên, liếm nhẹ nó.

Hôn lên cả khuôn mặt đẫm lệ đấy, hôn xuống bên cằm lẫn đôi môi run run.

- Ức...đau...đau quá...A!!

Muốn...chết quá...

Đôi môi đang hành hạ ngực em cũng phải dừng lại, em ưỡn lên bắn cả ra ướt nhẹt ga giường.

Cơ thể em nhạy cảm, bị phản ứng cũng chỉ biết co lại run run.

- Thôi nào Nijes...

- Hức...ức..hức...

Em khóc một cách đau khổ, tay ôm lấy che bên ngực của mình.

Ánh mắt em thâm quần lên, bất lực nhìn lên chị.

- Thôi được rồi.

Nhìn em khóc, cũng thật khó khăn.

Vì chị ta đã tốn công thuê bác sĩ điều trị tâm lý cho em, trông em giờ thật đáng thương yếu ớt một cách thảm hại, em như một chú thỏ tội nghiệp vậy khiến chị ta nhìn không chịu được mà bế em lên.

Kê đôi chân kẹp vào eo chị, em bấu chặt lên cổ chị, rúc vào bên vai khóc thút thít.

- Mày cải thiện cảm xúc một cách kinh ngạc đấy,tao cứ ngỡ rằng mày sẽ mất cả một khoảng thời gian dài cơ có khi mất cảm xúc vĩnh viễn rồi...

- Tôi...Tôi đau...sợ..sợ quá...tệ quá...quá kinh khủng rồi...

- Được rồi được rồi, tao xin lỗi.

Chị vỗ vỗ nhẹ lên cái lưng gầy gò bầm tím đó, một tác động nhẹ thôi cũng đã khiến em nhói đau vô cùng.

Em yếu nỗi không ngẩng đầu lên được, chỉ có thể gối lên vai chị thở yếu ớt.

Tay Jin đẩy gáy em ra trước, chị ta thì thầm bên tai em.

- Đừng bao giờ nghĩ đến việc chết...

Em nghe câu đó xong,khóc nức nở.

- Rồi rồi, tao thương!!

Tao xin lỗi, mày lại thế nữa rồi.

Chị ta liên tục vỗ về xoa lấy xoa để vào lưng em, chạm vào bên xương nhô lên dưới lớp da.

- Nijes này...

- Dạ..?

- Mày có đói không?

Em run rẩy chỉ khẽ gật đầu,việc làm tình cả giờ đã khiến em thấm mệt, cơ thể em vốn thiếu dinh dưỡng chầm trọng khiến lúc nào em cũng đói mòn đói mỏi mà trở nên yếu ớt.

Chị ta bế em lên mang em vào trong phòng tắm, người em nhẹ bõng nên thừa sức chị ta kẹp em một tay bế không khác gì con nít.

Một tay còn lại thì kiểm tra nhiệt độ nước cho em, khi được bế vào bồn tắm, bên chân bó bột được kê lên bên kia.

Em ngủ gà ngủ gật, trong vòng tay chị.

Jin bế em lên, lau người cho em rồi mang em vào phòng.

Những lần trước như bình thường chỉ là một lớp vải mỏng bọc thân nhưng lần này Jin đã trú tâm cho em hơn mặc cho em thật ấm giẫu cho dù bây giờ là mùa hè và còn trong phòng điều hòa.

Chị kê em vào ghế, đi ra chuẩn bị đồ ăn cho em.

Khi chuẩn bị xong hết mọi thứ, chị mới yên tâm ngồi vào chỗ ngắm nhìn em ăn.

Nhìn em khổ sở cắt từng miếng chị lại lo lắng hỏi :

- Sao thế, tao làm không ngon hay thức ăn không hợp khẩu vị à?

- Không có...

Em lắc đầu.

- Jin nấu ăn rất ngon...

Em khẽ đưa thức ăn lên miệng,ngậm lấy nuốt xuống.Môi em bắt đầu run run,mặt tái xanh lại.

- Sao đấy, có gì không ổn à?

- ưm!!

Em bịt miệng lại,lắc đầu run rẩy nhìn.

Ánh mắt Jin dịu lại tỏ vẻ buồn rầu.

- Tao đã rất vất vả để nấu nó, nên đừng "lãng phí" nhé.

- ...Vâng...

Em hạ tay xuống, môi run run gắp từng miếng thức ăn lên.

" Đừng nghĩ đến nó nữa!!

Đừng nghĩ đến nó nữa...Nijes!!

Mày làm được mà..."

- Em cố gắng trấn an bản thân nhưng đầu em chẳng thể ngừng suy nghĩ những điều vô cùng kinh khủng, em thấy thật tồi tệ thật kinh tởm.

Cảnh bị gượng ép làm tình cứ xen vào tâm trí em, khiến em không tài nào chịu nổi bởi vì sự căm ghét với tình dục với em đến giờ cũng không hết được.

- Nijes...

Ánh mắt chị ta chuyển sang lo lắng, chị ta đưa tay ra .

- Nếu như không chịu nổi mày có thể nhè mà,tao không muốn ép mày.

- ...Tôi làm được rồi.

- Hả.

Em nuốt xuống, rồi tiếp tục gắp thức ăn.

Em ăn, ăn thật nhiều với vô vàng bao tâm sự trong lòng: " Dẫu số phận đã đặt vậy thì kinh tởm ghét bỏ đâu thể làm được gì?... chỉ có thể chấp nhận ... vì ngay cả cái chết...mình cũng chẳng có quyền để chết..."
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 14 : Mất tích [ H nhẹ ]


- Nijes!!

Không...

Chị ta giật mạnh con dao trên tay em vứt đi, cánh tay em rỉ máu.

Chảy vô cùng nhiều, nó nhòe ra dính hết hết xuống tay áo chảy xuống cả mặt sàn.

Jin vội lấy cái rẻ quấn chặt lấy vết thương của em, mặc dù chả biết rằng thật sự nó có sạch hay không vì trong cơn hoảng loạn chị ta chỉ kịp nghĩ rằng làm sao để ngăn máu em chảy càng nhanh càng tốt.

- Tôi...Tôi...xin lỗi...

- Đi vào trong đây.

- Hức!!

Tôi xin lỗi mà, tôi van xin cô đấy!!

Làm ơn!!

Hức..

- Tao bảo vào trong trị thương, bộ mày muốn để thế này cho nhiễm trùng hoại tử tay à?

Biết thế thì chặt bỏ mẹ tay đi, cắt cắt làm cái đéo gì?

Nghe vậy, Nijes câm nín chẳng dám ho he nửa lời nữa lặng lẽ cố gắng khập khiễng bước đi với đôi chân dù đã gỡ bó bột ra nhưng vẫn chút nhói đau.

Ngồi trong phòng, mặc dù chị ta trùm chăn, đưa em cách xa không bị khí điều hòa chĩa thẳng vào mặt nhưng em vẫn run lên từng cơn lạnh buốt ấy.

Chị ta rửa sạch vết thương, sát trùng băng bó cho em.

Cả quá trình ấy, em im lặng không kêu đau một lời ngay cả khi kim khâu lấn sâu vào trong da thịt, hay cồn và thuốc sát trùng người ta thường ghê sợ vì cảm giác đau nhói khi nó chạm lên da.

Vậy mà một cơn nhỏ bị cả xã hội đay nghiến ức hiếp vì sự yếu đuối vô cùng của nó, vậy mà con nhỏ ấy lại không hó hét chút lời nào trước cơn đau đấy ngay cả gồng mình hay nhăn mày còn chẳng có nói gì đến giọt lệ rơi xuống khóe mi như những gì "họ" từng thấy.

Vì mọi khổ đau mất mát, chẳng có gì là em chưa từng trải qua cả.

Chị ta băng xong vết thương, nhìn em một lúc rồi bỗng dưng nắm lấy đùi em kéo mạnh ra trước.

- A!!

Jin!!

Đau...quá...

Chị ta bỗng dưng xé toạc cái quần của em ra, hành động mạnh khiến vết thương trên da em nhói lên cơn đau.

Ngay cả lúc chị tụt cái quần lót em xuống, cái cảm xúc tê dại trên khuôn mặt em bắt đầu thay đổi.

Như một bản năng, như một sự ám ảnh ăn sâu vào trong tâm trí khiến em không kiềm chế được mà bật khóc.

- Hức!!

Tôi xin cô...không!!

Làm ơn.

Chân em sưng tấy dãy dụa vô cùng khó khăn.

Chị đặt nụ hôn xuống dưới bông hoa hồng hào xinh đẹp ấy, đầu lưỡi liếm nhẹ lên làn da nhạy cảm đã đủ khiến em co giật.

Chị ta hôn xuống, tiến đầu lưỡi sâu vào trong hơn, chạm lên vách thịt đó.

Khoét sạch bên trong, tay bấu lấy đùi em không cho dãy đạp.

- Cảm giác thế nào?

Tệ lắm nhỉ.

Đầu lưỡi rút ra còn dính đống dâm thủy vô cùng nhầy nhụa, em run rẩy lấy tay bị mắt lại nhưng lại bị chị gỡ ra.

- Ức...xin đừng...

- Vậy có muốn nữa không?

Em run lên lắc đầu lìa lịa, khóc nức nở.

- Vậy thì đừng có mà đụng đến vật dụng sắc nhọn nữa, nói chung là ý tao là đừng hòng chết hiểu chưa?

Em khẽ gật đầu nhưng bỗng dưng chị ta dạng hai chân của em ra, bản năng hoảng hốt em cố gắng co lại.

- Jin!!

A...

Trước thì nói gì thì nói, chị ta vẫn banh bắp đùi đó tấn công bằng đầu lưỡi của mình vào bông hoa trắng hồng hào ấy.

Khiến em chỉ biết co quắc người lại, chìm đắm trong cái kích thích mạnh mẽ này mà không thể thoát ra được.

Trong phòng khám, một vị bác sĩ quần áo trắng khang trang.

Dáng vẻ của bà hiền lành, ngồi xuống lắng nghe người phụ nữ trước mặt trò chuyện.

- Cô cảm thấy thế nào rồi?

- Tôi thấy tuyệt vọng, cảm thấy đau khổ...Nếu như một nhà khoa học nào bảo với tôi rằng chứng minh rằng sự tồn tại của địa ngục là có thật.

Tôi có thể chỉ chính vào chính tôi...một linh hồn tội lỗi đang bị nhấn chìm trong những hình phạt tàn khốc nhất mà không phải là những ngọn lửa đau đớn như người ta từng kể.

Tôi chỉ có thể cam chịu những đau đớn đó...mà không thể thoát ra được...

Khép lại cuộc nói chuyện đó, bác sĩ từng nói với chị rằng tình trạng của em vô cùng tồi tệ.

Em luôn tỏ ra sợ hãi, luôn nói về thế giới bên kia hay những đau đớn, thậm chí là em luôn kể với bác sĩ rằng : " Chắc tôi chỉ có thể chết một cách đau đớn, đau đớn hơn những hình phạt tôi phải chịu thì tôi mới có thể giải thoát bản thân khỏi thế giới này...Tôi sẽ được gặp bọn họ...Tôi nhớ bọn họ quá...".

Dẫu cho dù trẩn đoán rằng em mắc chứng " vô cảm" nhưng đôi khi em luôn bật khóc bất thường thậm chí là khóc vô cùng lâu, khiến cho mí mắt em xưng húp lại.

Chị nghe xong cũng chỉ biết ngậm ngùi gật đầu lắng nghe, nghe lời khuyên bác sĩ nên cho ra ngoài nhiều hơn.

Trở về căn phòng ấy,khi mở ra đập vào mắt chị mỗi ngày đó là một căn phòng gọn gàng , sạch đẹp và vô cùng thơm tho khiến cho người ta tưởng rằng em không bệnh gì thật.

Chỉ có em, một cô gái tóc tai bù xù, dáng vẻ em thật thảm hại.

Như một đứa con nít, em luôn tỏ ra run sợ mọi thứ em nhìn thấy.

- Nijes này...

- Dạ?

- Ra ngoài tý không?

- Được thôi...

Chuyến xe hành trình bắt đầu trở đi những lúc đó, chị ta chỉ biết lái xe đi thật lâu.

Bỗng dưng em nhìn vào một nơi, xong tròn xoe mắt nhìn.

- A, chỗ này tôi thích nè.

- Vậy à?

Vào đó không.

- Được vào thật à?

- Tất nhiên rồi...Có muốn vào không?

Em gật đầu, vậy nên cả hai cùng bước xuống.

Tiến vào trong thủy cung, em nắm lấy tay chị kéo vào trong.

- Đi nào Jin ơi!

- Được...được thôi.

Lúc đó, dáng vẻ của em bỗng dưng tươi cười hẳn.

Một thứ cảm xúc hiếm hoi khiến chị phải thốt lên trong lòng rằng : " đúng là con nhỏ kỳ lạ..."

- Nói vậy thôi chứ, ngoài mặt chị lại mỉn cười dịu dàng đáp lại nụ cười ấy.

Bỗng dưng đang đi một lúc, thì chị cảm thấy như có một bóng người lạ đằng sau đang không ngừng dõi theo hai người.

Đây là lần đầu tiên được đi thủy cung nên em vô cùng phấn khích, chị ta không dám lấy máy ảnh ra vì sợ em sẽ bị căng thẳng khi nhìn thấy nó ( một hình thức làm nhục mà Nijes đã từng phải chịu trong quá khứ).

Bỗng dưng đi được không lâu, em bắt đầu đứng không nổi.

- Sao thế?

Jin đỡ lấy em, em ngập ngừng không dám nói.

- Tôi..Tôi..

- Được rồi, phòng vệ sinh ở hướng kia.

- Dạ cảm ơn cô nhé !

- Ừ đi đi.

Em chạy vội đi vệ sinh, đứng chờ mà cảm thấy bất an.

Jin cảm giác như ai đó đang theo dõi mình, 1 tiếng...2 tiếng, vẫn không thấy em ra.

" Địt mẹ, con này táo bón hay sao mà đi lâu thế?"

- Chị bắt đầu mất kiên nhẫn chạy vào phòng vệ sinh, gọi tên em.

Nhưng cả phòng vệ sinh đó vắng tanh không có Ai ở đó khiến chị bắt đầu lo lắng gọi người tìm kiếm.

Mất cả ngày trời để tìm, lúc chị tuyệt vọng nghĩ rằng em đã bỏ trốn bỗng dưng một cuộc điện thoại gọi đến.

Chị run rẩy nhấc lên, nghe thấy giọng nói quen thuộc vô cùng yếu ớt.

- Jin...Tôi đau...sắp chết rồi...
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 15 : Làm nhục ( lưu ý : làm nhục, rape, bạo lực )


Tác giả: cho dù tôi có để lưu ý trong sẵn mô tả nhưng với tôi chap này sẽ có yếu tố gọi là làm nhục, xâm phạm khá nặng.

Nói chung chap này sẽ khá nặng đô, cho dù tôi không để cảnh báo H là có lí do riêng, nếu như độc giả của tôi đủ bền vậy thì các bạn có thể đọc.

Tôi mong là vậy, cảm ơn đã đọc dòng này.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ức !!

- Con khốn, dám cắn tay tao !!!

Ả ta đạp vào bụng em, khiến cho em đau đớn ngã ra.

Ả ta đè lên bụng em, đánh lên khuôn mặt em tới tấp.

Nỗi nó bầm dập ra chảy máu mũi, ả vẫn không chịu dừng lại.

Cơ thể ả ta to lớn nặng chĩu đè lên chiếc bụng nhỏ của em, em vốn gầy yếu còn nhỏ bé chưa nổi 1m6, khi phải chịu những cú tát liên hoàn ấy khiến em sắp ngất lịm đi.

Bỗng dưng có tên đến ngăn ả ta lại.

- Này Mixia, đừng đánh nó như thế nhỡ nó chết thì sao?

- Nhưng mà con khốn đó cắn em.

- Thôi không sao, anh thương nè.

Để nó sống, không chẳng có gì làm con tin dụ mụ Jin đến.

- Anh nó phải.

Ả buông tay khỏi cổ áo nhỏ khiến em đập đầu xuống nền đất mà ngất lịm đi.

Khi tỉnh lại em thấy cơ thể mình trần chuồng ra, bản thân đang bị những tên đô con giữ chặt trước mặt là Mixia đang lấy máy điện thoại quay lại mọi thứ.

- Cười lên nào cô bé, xem bạn gái của cô sẽ thích nó lắm đây.

- Không!!

Buông tôi ra...tha cho tôi...tôi làm gì có bạn gái chứ?...ức...!?

Ả ta đá mạnh lên cằm em, khiến nó sưng lên nhói đau.

Em cắn môi, nhìn những đôi bàn tay kinh tởm đó sờ vào cơ thể mình.

Nỗi sợ toát ra, lại là sự tuyệt vọng kinh khủng đó.

Ả ta cầm máy quay, còn tươi cười hớn hở.

- Đừng nói dối nữa, cô đừng nghĩ nói ra câu đó là bọn tôi thả cô đi.

Tiếc là nếu như bắt nhầm tôi sẽ giết thẳng tay đó cô hiểu chứ?

Mặt em cúi gằm xuống, mọi sự kinh hãi hiện lên trong tâm trí em.

"Những cảnh tượng kinh hoàng ấy lại lặp lại sao?..."

- Em thương sót cho số phận của mình nối phải thốt lên trong lòng như vậy, từ việc bị bọn chủ nợ lừa vào con đường bán thân khi còn quá trẻ, bị cưỡng đoạt lần đầu một cách tàn nhẫn, bị nhục mạ bạo hành tình dục.

Em đã trải qua những điều kinh khủng như vậy và giờ nó lập lại một lần nữa, hai người đàn ông, một máy quay video...

- Xem nào, ta có gì đây.

Hai bầu vú to thế này chắc do Jin phải chăm sóc nó lắm nhỉ?

Thật dễ thương làm sao, mỗi tội ả ta hơi mạnh tay.

Bảo sao nó thâm cả lại rồi này.

Một tên đàn ông nâng bên ngực em lên, véo nó vuốt ve.

Ả ta cầm máy quay, không ngần ngại zoom thẳng vào bộ phận nhạy cảm đó.

Ánh mắt em như một kẻ thất thần,đầu cúi gằm xuống.

Em đã quá quen với những lời khiếm nhã hạ nhục mình như thế này rồi.

Nỗi giờ em chỉ biết cam chịu cho máy quay đó tiếp tục lê xuống cơ thể em lần nữa, một cách vô vọng.

Ngón tay một tên tiến xuống, vuốt ve mân mê lên hoa huyệt em.

Nhưng tệ là ánh mắt ấy chẳng có chút cảm xúc nào, dẫu cho dưới đó đã ướt nhẹt ra.

Bọn chúng banh cái âm hộ đáng thương ra, không ngần ngại chĩa thẳng cái Camera vào nó.

- Khốn... nạn...

Ánh mắt em vô hồn, nhìn xuống.

Một tên bóp lên cằm em tung những lời kinh tởm ra :

- Kìa bé con, miệng em chửi mà dưới em ra nhiều nước thế nhỉ?

Mixia cười phá lên, nhìn ngó xuống.

- Đĩ thật đó, bảo sao cái âm đạo nó thâm cả lại rồi chắc hai người đã làm tình rất nhiều mà nhỉ?

Em không trả lời, đôi môi cắn chặt lại.

- Hả cô bị câm à?

À phải rồi, quan hệ với phụ nữ nhiều nên cô thèm cặc đàn ông phải không?

Các anh ,vào đi.

- Ức!?...

Em bị bắt nằm úp xuống, kẻ giữ mông.

Thằng nắm chặt tóc em, kéo lại gần cái con cặc dơ bẩn của gã.

Vừa chạm đến môi em, bỗng dưng vang lên một tiếng hét thất thanh.

- Aaaaaa!!

Tên đó ôm dương vậy, ngã ra đất nằm vật vã một cách đáng thương.

Tên kia chưa kịp đâm vào đã run rẩy, thu "cậu nhỏ" của mình lại.

Máu tràn lan xuống dưới đất, miệng em đầy máu chảy xuống.

Ánh mắt đờ đẫn nhìn tên cầm thú đó, nhả cái phần dương vật bị đứt còn lại ra.

Cục thịt đó rơi bịch xuống đất khiến cho ả ta lẫn tên đó phải kinh sợ, tên kia quằn quại lúc lâu cũng chết đi vì mất máu quá nhiều.

Lúc đó, Jin sốt ruột sai người tìm kiếm loạn xạ, chị ta không ngừng hỏi nhiều nơi để tìm tung tích của em nỗi bỏ ăn bỏ ngủ.

Đàn em của chị ta thấy vậy càng thêm lo lắng, đỡ lấy chị lên ghế.

- Bỏ ra...!!

Chị ta lấy chút sức cuối cùng đẩy mạnh tên đó ra.

- Đại tỷ, nghỉ ngơi đi nào.

Sao chị có gì lại lo lắng cho con đĩ đó như vậy chứ?

- Mày thì biết cái gì!?

Chị ta bực bội quá lên, tên đàn em đó cũng rút lại lời nói mà nhẹ giọng xuống.

- Vậy ra chị ghét bỏ một kẻ đến nỗi lo lắng cho giấc ngủ, ăn toàn của nó hả?

- Tao...

Chị ta ngồi quỵ xuống, ôm đầu suy ngẫm.

Tên đó ngồi cạnh chị, vỗ nhẹ vào lưng.

- Em xin lỗi, là lỗi của em.

Em sẽ tìm cho đại tỷ...

- Đừng tự trách bản thân nữa, có lẽ tao đã phát điên rồi.

- Đại tỷ à...

" reng " - Bỗng dưng điện thoại Jin xuất hiện một tin nhắn lạ, khi cầm lên xem.

Trong phòng bỗng dưng vang lên tiếng hét lớn, cửa phòng bị đạp xuống chị ta bước ra.

- Chí tuyến 7, lần theo hướng Nam nhanh !!

Con chó Mixia , hôm nay sẽ là ngày dỗ của mày...

Trở lại lúc đó, em nằm run rẩy dưới mặt sàn.

Chân bị giập gãy lần nữa nỗi lòi xương ra.

- Ức...

- Tao đã định nương tay cho mày con khốn nhưng giờ không còn nữa đâu.

Chết đi con chó khốn khiếp...!?

Cái gì vậy.

Bỗng dưng có tiếng động lớn nổ ra, trước khi ả đang cầm khẩu dí sát trán em mà bóp cò.

Một tên chạy vội vào, thở hổn hển.

- Có kẻ đột nhập !!

- Ô...nhanh vậy sao?
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 16 : Chết lặng


Nijes!!!

- Con khốn!!

Mày lùi lại cho tao.

Người của Mixia bị diệt trừ gần hết, khi bị dồn đến đường cùng.

Ả ta nắm lấy mái tóc em dựt về đằng sau, phơi cái thân hình trần chuồng đó bị trấn thương đến thảm hại của em trước mặt Jin và đàn em của chị ta.

Ánh mắt em vô hồn nhìn xuống khẩu súng đang dí sát gần tim đó, hơi thở dần trở nên khó khăn thoi thóp.

- Mày muốn gì?...!?

Không !!?

Tiếng súng vang lên, thực ra là ả ta chỉ bắn lên trời.

Như vậy đã đủ khiến cho những kẻ xung quanh run sợ và rè chừng, Jin lùi lại run rẩy hạ súng xuống.

- Tao đã nhắc lại!!

Chúng mày lùi lại hoặc là tao sẽ tiến con điếm này lên thiên đàn.

- ....mày...

- làm đi...

- Nijes...!!

- Mày nói cái đéo gì vậy con ngu kia?

- Sao...?

Tôi chỉ là một con ...khốn nghèo khổ....một món đồ chơi thôi...

- Nijes...

- Mày ...

Ả định tính bóp cò nhưng nhìn ánh mắt lo lắng của Jin, Mixia liền cười phá lên.

- Mày đừng có lừa tao!!!

Haha, mày nghĩ tao dễ tin người vậy à?

- Được rồi...

- Nijes!!!

Bỗng dưng một tiếng súng vang lên, mất cảnh giác Nijes cầm sẵn một khẩu súng trên tay bắn thẳng vào hộp sọ của ả.

Ả lăn ra chết ngay tại chỗ, trước sự bất ngờ của mấy người sung quanh.

- Nijes...

Chị ta định chạy lại gần em, bỗng dưng thấy em nhìn về hướng hét lên.

- Tránh ra nào !!

Đàn em của Jin không hiểu chuyện gì nhưng nhìn thấy Nijes dơ súng đột ngột chạy ra, còn lũ còn lại là người quen của Mixia chưa kịp hoàng hồn thì em đã bắn vào cái bình khí ga và xăng đó.

Lực ma sát dưới đất tạo nên tia lửa tạo nên vụ nổ lớn, những tên khác thi nhau giải tán chị ta cố gắng đưa em rời xa khỏi nơi đấy càng sớm càng tốt.

Nijes ngất đi dần vì mất quá nhiều máu, trong khoảnh khắc đó em đứng giữa khoảng không vô tận, em nhìn thấy đằng xa mập mờ hình bóng quen thuộc.

- Con gái !!

- Bố...mẹ...bố mẹ phải không?...

Em định bước đi đến bên họ bỗng dưng em nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai.

- Nijes...tao xin mày...Đừng chết...tao thật sự...tao thật sự yêu mày vô cùng.....

Sau em là hình bóng chị ta đang ôm chặt lấy cơ thể em thoi thóp, nước mắt chị ta tuôn rơi.

Trông đáng thương vô cùng nhưng hơn thế nữa.

- Yêu tôi ư?

- Phải....tao Yêu mày lắm... làm ơn?

- Nhưng mà tại sao chứ?...

Nhưng người phụ nữ đó lại chẳng đáp lại lời em, chỉ có ôm lấy thân xác em bật khóc nức nở.

-...

8 năm nuôi trong lòng sự thù hận vậy mà giờ chỉ khi tôi đã suýt chết nhập viện một lần lại đem lòng yêu tôi, vậy có đáng không?

Em nhìn lại hướng bố mẹ ruột của mình, nhìn nụ cười đấy.

Nhưng vẫn cho em cảm giác tội lỗi, bước chân em lùi lại.

Em cúi đầu xuống, khóe mắt khô khốc chất chứa sự khổ đau.

- Con xin lỗi bố mẹ....dẫu dù cuộc sống đã hành hạ con đến bao nhiêu nhưng giờ con lại chẳng thể từ bỏ nó, sau những lần cận tử con nhận ra và hiểu được sống vì người khác là như thế nào.

Vừa nói vừa bứt dứt, bao nhiêu khổ đau em từng phải trải qua kể cả là lúc em còn quá bé để hiểu được những điều đó.

Em luôn phải chịu sự hủy hoại từ thể xác lẫn tinh thần, bất lực trước cảnh bị tước đi tất cả.

Suy cho cùng thứ duy nhất cuộc đời để lại cho em, đó là mạng sống.

Cái thứ đã dần trở nên vô nghĩa với em, nó không khác gì một sự tra tấn khiến em luôn chỉ biết khóc cận nước mắt trước số phận của mình.

Nhưng bây giờ thì...

Em bước đến, ôm lấy con người đang bật khóc đấy.

Ánh sáng khoảng không vô tận như thiên đường ấy nuốt chửng lấy em, em nghe thấy tiếng máy đo nhịp tim.

Em nghe thấy tiếng thở, tiếng thở của chị.

- Jin...

- Nijes!!...mày tỉnh lại rồi...

Giọng nói em yếu ớt, cố gắng đưa tay lên xoa xoa mái tóc của chị ta.

Dáng vẻ này thật dịu dàng biết bao khiến em đã quên đi rằng người phụ nữ độc ác tội nghiệp ấy đã từng đối xử với em tàn nhẫn như thế nào.

Chị ta đỡ lấy mu bàn tay của em, khẽ nâng niu đặt nó xuống, ánh mắt chị xưng húp lên vì khóc quá nhiều.

- Nijes nghỉ...nghỉ ngơi đi... bao giờ khỏe lại...ta sẽ nói chuyện sau.

- Jin...cũng vậy nhé...

Em nằm viện một thời gian ,lúc nào cũng vậy chị ta luôn là người đứng ra chăm sóc quan tâm cho em.

Thậm chí là thay ca cho cả mấy nữ y tá để phục vụ một mình em thôi, đó là khoảng thời gian ấm áp khiến em hạnh phúc vô cùng.

- Sức khỏe cũng hồi phục rồi nhỉ, chân mày cũng đỡ hơn rồi này.

Bác sĩ đã bảo tao rằng mày nguy cơ phải cắt bỏ chân đi, tao đã rất sợ...tao đã phải cầu xin bác sĩ và chi nhiều tiền lắm mới giữ lại được đôi chân cho mày đấy.

Haha

Chị ta cười gượng gạo, em cũng đáp lại nụ cười đấy một cách dịu dàng.

- Cảm ơn nhé...Haha, Jin tốt với tôi quá.

Tôi khó mà trả ơn được, lo lắng quá.

- Không sao, chỉ cần có mày bên cạnh là được rồi.

- Jin biết không?

Tôi đã xém chết nhiều lần rồi, hay ghê thật.

Ông trời lúc nào cũng dáng xuống đầu tôi hàng tá sự khổ đau trước những hạnh phúc ít ỏi, tước đoạt mọi thứ của tôi vậy mà mỗi lần tôi cận tử thì lại không thành.

Không biết là may mắn hay xui xẻo nữa, Jin thấy có vô lí không?

Haha.

- Nijes...

- Lũ người toàn bảo tôi ngu, vậy mà chỉ vì chủ quan cho rằng tôi không biết dùng súng với vết thương quá nặng thành nên nghĩ rằng sức thở không nổi nói gì đến cầm khẩu súng bắn tụi nó nên phải chịu cái chết nhục nhã này.

Chứ không tôi đã được giải thoát từ lâu rồi.

Haha.

- Nijes!!

Đừng nói nữa...tao không thấy buồn cười chút nào đâu...

- Vâng...Tôi hiểu rồi...Tôi xin lỗi...

Jin đặt đôi tay lên bờ vai em.

- Nijes... hãy ở với tao một thời gian, bao giờ hồi phục tao hứa tao sẽ cho mày gặp lại gia đình của mày....
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 17: chữa lành.


Nijes!!...

Nijes mày đâu rồi.

Chị ta tìm loạn xạ, gọi em khắp phòng khách.

Bỗng dưng một tiếng nói vang lên khiến Jin khựng lại đôi chút.

- Ơi ơi, Nijes đây.

" Rầm " - Chị bỗng dưng xồ xồ xông thẳng vào cửa phòng bếp, bật thẳng ra khiến cho Nijes đang nấu ăn bị giật mình đánh rơi mất con dao xuống dưới bồn rửa bát.

- Nijes!!

- A!?

Jin...mày làm tao đau rồi đấy...!?

- Ai cho mày vào bếp, tao đã bảo là cấm mày vào bếp rồi cơ mà!!!

Chị ta bế em lên, vác vào trong phòng.

- Này!!!

Chờ đã, cùng lắm là mày phải tắt bếp chứ???

Này cháy bây giờ.

Em hoảng hốt dãy dựa, bấu chặt lấy tấm lưng to lớn đấy hoảng loạn.

Jin xì mặt, tay vừa ôm lấy vòng eo em vừa đi đến chỗ bếp tắt hết đi rồi bế em vào phòng.

- Trời ạ, lần sau đừng làm như thế nữa nguy hiểm lắm đấy.

- Tao mới phải nói mày đấy!!

Địt mẹ.

- Này, tao đã 26 tuổi rồi bổ chẳng lẽ không được động đến bếp nướng hay sao?

Bộ chả lẽ những gì mẹ nuôi tao dạy tao là công cốc sao?

- Im đi !!

Đừng lấy cái cớ nữa, mày biết rằng những gì tao làm cũng vì sự an toàn của mày thôi.

- Nhưng mà...tao.

- Im để tao nói !!

Mày nghĩ mày có quyền bỏ tao ở lại để chạy theo bố mẹ ruột của mày ư?

Không!!

Đời mày còn dài, sống đến bao giờ già đi rồi chết tính sau.

Chị ta nói xong úp mặt vào người con gái ấy, khóc run người lên.

Khiến em nhìn mà bất lực, chỉ biết xoa xoa mái tóc rối bù đấy cố gắng trải lại nó như cũ.

- Được rồi được rồi, Jin à...

Chị không trả lời em, cứ rúc vào khóc òa trông vô cùng đáng thương.

- Xem ghét cay ghét đắng, trù dập đánh đập, hạ nhục lăng mạ tao suốt tháng trời giờ lại thương sót cho tao đến phát điên đây này.

- Im đi !!

Đừng nhắc lại chuyện đó nữa...hức...hơn nữa làm sao...làm sao mày có thể thản nhiên trước những điều đó... mà không chút hận thù nào?...

- Jin à, tao trải qua cũng đủ nhiều rồi.

Hơn nữa người duy nhất tao báo thù thành công cũng là lũ lần trước mày đối đầu mà tao làm cho chúng nổ tung, vì chúng chính là khởi đầu cho những bi kịch mất mát của tao.

- Nijes...mày đúng là ngốc mà...

- Phải, mày hãy biết ơn rằng mày yêu phải một cơn ả ngu ngốc để buông xuôi tất cả mà động lòng với mày tại thời điểm này.

Vừa nói em vừa hôn lên mái tóc ả, ả nghẹn ứ trong cổ họng không dám phản bác em điều gì.

Đây là lần đầu tiên em được thấy đáng vẻ đó từ người phụ nữ tàn bạo này.

- Cơ mà tao sống để làm gì, tao có còn gì đâu?

Thậm chí là tất cả mọi người trừ bố mẹ nuôi của tao ra thì ai cũng ghét tao....

A!?

- Sao mày còn nói nữa !!!

Jin bắt đầu mất kiểm soát, vật thẳng đè em ra ghế sofa.

- Jin !!

Bình tĩnh nào...

- Mày bảo tao bình tĩnh trong khi cái miệng mày vừa bô ra những lời làm tao ghê sợ đó?

Thì bình tĩnh kiểu đéo gì được!!...

- Jin...tao đã đỡ hơn trước rất nhiều rồi, nếu như mày sợ hãi điều đó đến như vậy thì xin hãy tử tế với tao hơn một chút...đừng làm cho tao bị tổn thương quá nhiều...

- Tao đối xử với mày như vậy là chưa đủ tử tế à?... tao xin lỗi...

Chị ta nhận ra mình hơi mạnh tay, liền lo lắng buông em ra.

Chị ngồi một chỗ ôm đầu đầy suy ngẫm, Nijes trườn đến ôm lấy cổ chị hôn nhẹ lên gò má.

- Tao chỉ kể lại cái cảm giác lúc ấy thôi, thật sự mọi thứ đều đã qua rồi mày đừng lo.

Jin vòng tay ra ôm lấy eo em, hôn nhẹ lên đôi môi ấy.

- Này, tao và mày đi chơi đâu đó đi.

- Nhưng mà...

- Bác sĩ bảo rằng, tao nên cho mày ra ngoài nhiều biết đâu có chút tích cực lại giúp mày ổn hơn thì sao?

- Bác sĩ bảo thế á...?

- Ừ !

Chị ta gật đầu, vòng tay ra định bế em lên.

Bỗng dưng em nắm lấy cổ tay Jin ngăn lại khiến chị bất ngờ có phần hơi hụt hẫng.

- Nhưng mà Jin này, tao tự đi được mà...

- Chắc không?

Tao thấy mày còn khập khiễng lắm ấy...

- Chắc...

Nói xong, em và chị ta cùng ra ngoài cửa.

Mặc dù Jin vẫn để em tự đi nhưng tay chị vẫn không ngừng vòng ra ôm eo em hỗ trợ em từng bước đi.

Đã kể từ 5 tháng sau vụ việc khủng khiếp kia, chị đã dành cả thời gian đó bỏ bê công việc để chăm sóc cho em lành lặn lại vết thương.

Từ bao giờ chị lại trở nên như vậy, Jin chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của chính bản thân.

Một con người tàn độc giờ lại lo lắng, sợ hãi cái đến cái chết cho người mình ghét cay ghét đắng, người mà mình đã gia sức đánh đập hành hạ không thương tiếc.

Nhưng mà sao chị biết được chứ, tay em xách lấy ba lo có phần nặng chĩu trên vai chân đi lọ khọ từng bước yếu.

- Này, có cần tao xách cho không.

- Không sao mà, tao tự xách được.

Em gỡ đôi tay bấu chặt lấy vai em kia, luồn lách đầu ngón vào nắm lấy.

Cảm nhận hơi ấm của bàn tay em, chị ta đỏ mặt giật nảy lên.

- ưm!!

Được rồi...đi..đi thôi.

Chị nhấc em lên một chiếc xe buýt, kiếm lấy một chỗ trống đủ rộng cho cả Jin và em ngồi.

Đi trạng đường dài, Nijes muốn câu kéo thời gian liền chủ động bắt chuyện với chị.

- Này Jin.

- Hửm?

- Tao biết là không nên nhắc lại chuyện đấy nhưng mà khi mày va phải tao lẫn khi mày cứu tao, mày không thấy bản thân mình bị thiệt nhiều à, từ tài sản công việc lẫn...

- Suỵt tao với mày đều thiệt cả, ta hều nha.

Hơn nữa đây chính là hình phạt dành cho tao.

Chị kéo đầu em sát lại gần, cho em tựa lên bờ vai chị.

Nhấc cái balo em ra, cầm trên tay cho em ngồi một cách thoải mái.

Chẳng bao lâu, thoáng chốc Nijes dần thiếp đi dưới đôi bàn tay tinh tế ấy.

Mọi thứ sẽ thật bình thường cho đến khi xe dừng lại một địa điểm để đón một bà cụ lên xe, bà ấy bỗng dưng đến lại gần chỗ của em.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 18: Sự tử tế quý giá [ H ]


Trong lúc chị đang thiu ngủ, bỗng dưng bả cất giọng lên.

Em từ trong giấc nồng cũng phải tỉnh lại, trả lời bà.

- Chào cô gái.

- Dạ thưa bà, bà cần gì không ạ?

- Cô có thể nhường chỗ cho cụ già này ngồi được không?

Tôi mỏi chân quá.

- Dạ thưa bà, cháu...

- Sao vậy cô gái, bộ cô không thấy thương sót cho bà cụ này hả?

- Không..ý cháu là không phải như vậy...

- Thế ý cô là như thế nào, ruốc cuộc cô có định nhường chỗ cho tôi hay không?

- Nhưng mà...Nhưng mà...

- Nhưng mà cái gì?

Thế ý cô là không chứ gì?

Ranh con láo toét, bộ bố mẹ cô không dạy cô là phải tôn trọng người khác đấy à?

Đặc biệt là người già, mà ngay cả không cần bố mẹ cô phải dạy.

Từ bé học ở trên trường, giáo viên cũng dạy lên xe buýt là phải nhường chỗ cho người già rồi.

- Thứ lỗi thưa bà, xin bà hãy giữ trật tự để không làm ảnh hưởng đến nơi công cộng.

Chị ngồi bên cạnh không chịu được mà bèn lên tiếng, bà ta không những không dừng lại mà còn hùng hổ hơn mặt sưng mày xỉa ra quát lên.

- Này cô kia, cô tính ra lệnh cho tôi đấy à ??

- Dạ không ạ, hành xử của bà gây ảnh hưởng đến tôi và tất cả mọi người trên xe.

-Cô... chừng nào con bé kia nhường chỗ cho tôi, tôi mới chịu câm cho lũ ranh con các cô các cậu vừa lòng!!

- Vậy nhường chỗ là được chứ gì?

Vậy thì bà ngồi vào chỗ của tôi đi.

- Không bao giờ!!

Tôi sẽ không bao giờ ngồi cạnh con ranh láo toét kia.

Trên xe buýt bắt đầu lục đục, tài xế tỏ ra khó chịu cố gắng khuyên bảo.

Còn mọi người sung quanh thi nhau bàn tán, chỉ chỏ.

- Bà dám...!?

- Thôi Jin à, đừng vô lễ với người lớn tuổi.

- Nhưng..Nhưng mà bà ta...

- Tao đứng cũng được mà, giờ chân tao hết đau rồi.

Bà ơi, cháu xin lỗi bà rất nhiều, đây bà ngồi vào đi.

- Cô...

Em loạng choạng đứng dậy, khập khiễng đi một cách khó khăn.

Jin nhìn thấy vậy lo lắng cũng đứng lên theo đỡ em.

- Tao sẽ đứng cùng mày...

Em mặc quần đùi nên không khí để lộ ra đôi chân bầm tím, băng bó một cách đáng thương ấy.

Bà cụ kia sững sờ một lúc, mọi người trên xe bắt đầu đổ dồn ánh mắt về phía bà ta.

Nhưng mọi chuyện qua thì cũng qua rồi, bà cũng chỉ biết gượng ngồi xuống chỗ đấy quay mặt đi nhìn sang chỗ khác.

- Để tao cầm cho.

- Không sao mà, tao chịu được.

Dù gì thì sắp tới nơi rồi...

- Tài xế à, bao lâu nữa thì đến nơi ạ.

- hơn 30 phút thưa cô.

Nghe câu đấy, cả hành khách trên xe lại rơi vào chết lặng.

Một chàng trai bên đấy đứng lên gọi.

- Chị ơi, chị đến ngồi vào chỗ em này.

- Thôi, không sao tôi ổn mà.

- Njies, mày cũng ngồi đi.

Đứng lâu chật khớp gãy lại lần nữa đấy...

- Mày nói gì đấy, xương lành lại thì phải cứng hơn chứ.

Thôi, tao gãy đầy lần rồi này đã là gì chứ.

- Nijes, đưa ba lo đây.

- hả?...

- Nhanh!

Thấy giọng nói dứt khoát của chị, em cũng bèn run rẩy đưa cái balo nặng chĩu ấy xuống.

Đi đến nơi, chị ta ôm lấy eo em nhấc bổng bế lên.

- Jin !!

- Đứng thế không thấy đau chân à?

Nằm yên cái đi.

- Hức.

Em bấu lấy cổ chị, ngoan ngoãn để bế đến chỗ tiệm quần áo, chọn đồ một hồi em cuối cùng cũng lấy ra một bộ.

- Jin ơi!

- Mua.

- Ý là thấy tao mặc bộ này hợp không?

- Mày mặc bộ nào cũng hợp hết, mua!!

- Ôi trời ạ, từ từ để tao vào thử đồ nữa chứ xem có vừa không.

- Ừ, được thôi.

Vào thử đi, thử nhiều vào.

Tao sẽ trả hết.

- Được rồi được rồi, cô nương.

Sĩ ít thôi, tao mà mua lắm quá mày phá sản chắc bẻ gãy chân chân tao lần nữa quá.

- Ta đang thiếu chỗ đựng tiền đây, cứ mua thoải mái khỏi lo.

- Ha...

Em vào chỗ phòng thay đồ, một lúc sau giọng em cất lên.

- Jin.

- Ơi, tao đây.

- Vào đây xem này.

Em mặc trên người bộ váy len đồ mỏng tanh, nỗi lộ cả nhũ qua ra.

Bộ váy hở, lộ khá sâu ở vùng ngực.

Khiến cho em nổi bật lên vẻ quyến rũ làm chị ta sững sờ, môi mấp máy.

- Mày...mày...

- Trông tao thế nào?..!?

Bỗng dưng chị ta mất kiểm soát lao vào em, đè nén nụ hôn đó xuống.

Nijes bị tấn công bất ngờ, theo bản năng tự nhiên hoảng loạn cố gắng đẩy mạnh vai chị ta.

Nhưng đứng trước sức của người đàn bà to khỏe hơn em cả vạn lần, Jin rất cao và từng đi tập gym nhiều lần nên với một đứa gầy yếu lắm bệnh tật như em việc phản kháng quá là vô vọng.

Nụ hôn ấy lấn áp bờ môi hồng xinh xắn của em, luồn lách vào trong.

Gò má em đỏ ửng lên, nhắm chặt mắt lại cảm nhận thứ gì đó đang cậy bờ môi em xâm nhập một cách mạnh mẽ vào bên trong.

- Ức...ư.

Đầu lưỡi đẩy hàm răng em ra, chẳng ngần ngại chen chúc vào trong cái khoang miệng ẩm ướt ấy.

Thuận thời cơ lấn áp vào, rút cạn sức lực của em.

Ngón tay chị ta vuốt nhẹ từ gò má xuống ngực, véo nhẹ lên đầu vú qua lớp vải.

Nhũ hoa hồng hào bị chị chạm vào khiến cả cơ thể em nhảy dựng lên.

- Ha...Tao xin lỗi.

Chị bắt gặp lấy giọt lệ đổ xuống khóe mắt em, chị ta khựng lại buông môi em ra.

- ....

- A!?

Chị ta định quay lưng rời khỏi phòng thay đồ, bỗng dưng một chiếc quần lót nhỏ bay về phía chị.

Chị bất ngờ quay lại, thấy cận em vén váy lên để lộ hoa huyệt hồng hào xinh xắn.

- Jin à, tao chịu được nên hãy làm đi.
 
Back
Top Bottom