Khác || Bách Hợp - Girl love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 19: Thương nhớ [ H ]


Ha, mày nói rằng tao không được bú ngực mày hả?

Jin vừa nói , bàn tay chị ta vừa bóp lên bên ngực em.

Miết nhẹ, nhéo lên đầu ti khiến nó nhô ra trên lớp vải mỏng đó.

- Phải, nhỡ đâu làm bẩn đồ của người ta...

- Ý là mày không ưng hả?

- Ưng mà...

- Vậy thì lo gì?

Mua rồi về giặt có làm sao đâu.

Chị ta tụt lớp vải bên vai em xuống, để lộ ra hai núm vú hồng mền mại lộ ra trước mắt.

Chị ta chạm lên đó, nắn núm vú nhô lên.

Nijes nhìn xuống ngón tay nhỏ xinh của chị đang trêu đùa nhũ hoa của mình mà lắc đầu.

- Nhưng mà nó dính mùi đấy...tao sẽ rất xấu hổ khi ai đó ngửi thấy ngoài mày.

- Giờ Nijes của tao có cảm giác xấu hổ trở lại rồi à?

- Làm ơn đấy, đó là nỗi đau của tao...

- Được rồi được rồi.

Nói xong, em nở nụ cười dịu dàng ôm lấy cổ của chị ta kéo bờ môi đó sát lại gần.

Jin tiếp nhận nụ hôn của em một cách nhẹ nhàng , tránh kích động quá khiến người ngoài nghe thấy.

Cái váy bị tụt xuống, đá sang một bên.

Đầu ngón chị ta gẩy nhẹ lên bên ngực khiến em khẽ giật nhẹ lên, ngón tay lướt xuống bụng làm lưng em cúi xuống vì cảm giác buồn buồn toàn thân.

- Ư...

Đầu lưỡi chị ta tiến vào trong, cuốn lấy đầu lưỡi mền mại của em.

Khóa bờ môi lại, trong cho em thoát khỏi sự mê muội ấy, ngón tay chị ấn vào đũng quần em miết nhẹ.

Tay đỡ lấy gáy em, giúp em đỡ mệt chút.

- Ức...!?

Em cố gắng kiềm chế tiếng rên, dưới giật lên.

Đũng quần em bỗng chốc đã ướt nhẹt cả ra, gò má em đỏ ửng tay bấu lấy vai Jin xiết chặt lại khiến nó nhăn nhúm.

- Ha!?

Xong chưa vậy.

- Một chút nữa.

- Này!

Mày làm gì đấy.

Bỗng dưng Jin quỳ xuống, tụt cái quần lót nhỏ của em ra.

Úp mặt vào hít hà nó, hôn nhẹ lên cái bông hoa chúm chím hồng xinh xắn ấy.

- Sáng nay mày vừa tắm phải không ?

Thảo nào tao thấy chỗ này thơm như vậy.

- Tao không...

Ừ phải, mày thấy nó thơm chứ?

Loại dung dịch vệ sinh lần trước mày mua cho tao, tao đã sử dụng nó đấy.

- Tao chỉ định mua nó với mục đích phòng ngừa giảm bệnh và sự kinh tởm hơn cho mày khi cùng tao quan hệ tình dục thôi.

Nhưng mà không sao, tao thích cái mùi này.

- Ư...

Em bịt miệng lại, chị ta rúc vào.

Đầu lưỡi xâm nhập vào hoa huyệt một cách mạnh mẽ.

Em mất thăng bằng, vội bấu lấy đầu chị, làm mái tóc của chị ta rối bù lên.

Nhưng chị chẳng quan tâm, cứ bấu chặt lấy bắp đùi em xâm nhập một cách mạnh mẽ.

- Ư!? ...ức....

Em bịt chặt miệng lại, dưới ngâm ướt ra dịch nhầy nhụa dính đầy trên đầu lưỡi chị.

Thứ mền mại nhớp nháp ấy bắt đầu tiến lên, khuấy đảo sạch sẽ những gì bên trong cơn hàu xinh đẹp ấy.

- Cảm ơn quý khách đã ghé thăm, A!?

Kính chào quý khách.

- Chào cô, cho chúng tôi thanh toán món này.

- Dạ, được ạ.

Jin đặt túi quần áo lên trên chỗ thanh toán, sau lưng chị là bóng hình nhỏ bé của người phụ nữ đang gật gù dựa vào chị.

- !?

Có chuyện gì vậy, ta đang ở đâu đây?

- Trên xe buýt.

- Ồ vậy à... tao bị quen, bình thường mỗi lần làm tình xong tao sẽ ngủ luôn.

Em xấu hổ, bẽn lẽn,khẽ nói.

- Không sao, mày ngủ chỗ nào cũng được.

Ôm bế mày trên tay là tao thích lắm.

- Hì hì.

Khi trở về nhà, em còn chút gật gù nên ôm lấy sau lưng người yêu mình dụi dụi vào như một đứa con nít.

Chị đặt tay lên đôi tay ấm áp của em.

- Này Nijes, hôm nay tao lười nấu ăn quá hà.

Thế mình ra quán ăn nhé?

- Nhưng tao có thể nấu...

- Không ai cần mày nấu.

-...

Ánh mắt em chút gượng buồn, bỗng dưng chị ta quay lại ôm em.

- Tao xin lỗi, ý tao không phải vậy.

Ý tao là vết thương mày còn chưa lành, đụng vào việc nấu ăn vô cùng nguy hiểm nên ra ăn quán cho an toàn nhé?

- Dạ, được.

Em nở nụ cười chở lại gật đầu, bước lên xe ô tô của Jin.

Em phấn khích nhìn ngó xung quanh, Jin khởi động xe bắt đầu đi.

Trong lúc trên đường đi, chị ta chủ động nói chuyện xiết thời gian.

- Này Nijes.

- Nói đi tao nghe.

- Này nghĩ sao nếu như tao biết thêm nhiều thứ về mày hơn?

- Cũng được, không sao cả.

- Mày chắc chứ?

- Tao chắc chắn mà...

- Ờm thì có một tổ chức lập ra quyền lực nhất nhì toàn quốc, đứng đầu là ông Sap và bà Salena phu nhân của ông ấy.

Nhưng rồi tổ chức đấy đã bị tan rã ra bởi một vụ thảm sát khủng khiếp, đã gây trấn động toàn quốc hơn 20 năm về trước đó.

Lúc đó họ có đứa nhỏ 5- 6 tuổi đã mất tích, hiện giờ tao không-...

- Dừng lại...

Em bất ngờ thốt ra, bịt chặt miệng mình lại kiềm chế những giọt lệ dần rơi xuống.

- Hức...không...tao xin lỗi...hức

- Sao thế mày?

- Tao biết vụ đấy, tao biết hết !!...

Nhưng mọi người có thể hiểu vậy mà chả ai muốn thấu hiểu cho... rằng số phận đứa trẻ đó quá tàn nhẫn không?

Sinh ra trong một gia đình giàu có là niềm ao ước của bao đứa trẻ nhưng chưa ai nghĩ hạnh phúc đó ngắn ngủi đến mức, đứa trẻ đó đã phải chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp trong khi nó còn quá nhỏ...nó hiểu chuyện, nó ngoan hiền nó luôn sợ hãi luôn tìm cách níu giữ lấy những gì cuộc đời cho mình dẫu cho dù hạnh phúc nhỏ nhoi.

Vậy mà cuối đứa trẻ đó đều bị tước đoạt tất cả một cách tàn nhẫn, bị ruồng bỏ đay nghiến...dẫu cho dù con bé đó đã cố gắng hết sức để có những hạnh phúc của riêng mình...

- Tao...đến nơi rồi.

Cửa sổ mở xuống, một bà lão gửi hai người hai hộp cơm tấm.

- Dạ cháu cảm ơn bà.

- Ê, cháu gái.

Cháu có phải đứa con gái lần trước đã cứu lấy bé mèo khỏi mấy con chó lần trước đúng không?

- Dạ...

- Nijes nhỉ, trời đã mấy năm rồi bà vẫn còn nhớ rõ tên cháu đó.

- Dạ, trí nhớ bà tốt quá.

Hihi.

- lúc đó cháu chạy nhanh quá, bà chưa kịp hỏi nhiều.

- Tại lúc đó cháu bị thương nặng, sợ bệnh lan ra, cháu vô cùng xin lỗi.

- Ta có thể gọi bác sĩ giúp cháu mà nhưng không sao, không phải lỗi của cháu đâu.

- Dạ.

- Mà ai trong xe thế, bạn cháu à?

- Dạ... người yêu cháu...

- Cháu đồng tính á?

À không ý ta là hạnh phúc là được, mạnh mẽ lên cháu gái nhé đừng để ý lời mỉa mai bên ngoài xã hội.

- Cháu cảm ơn bà.

- Hơn nữa là hai hộp cơm tấm này ta cho hai đứa miễn phí, khỏi cảm nhé ta trả ơn vụ mấy năm trước.

- Ơ kìa, đợi đã bà ơi.

Nijes và Jin thi nhau gọi nhưng bà lão ấy đã đi mất, em ôm hộp cơm tấm này bỗng dưng nở một nụ cười hạnh phúc.

- Đã rất lâu rồi tao mới có thể cảm nhận được cảm giác được người khác yêu quý là gì.

- Mày có cần lấy một cái ôm không?

- Có...

Em ôm lấy chị, khóc nức lên một lúc rồi nhẹ nhàng buông ra.

Em giữ chút bình tĩnh khẽ nói :

- Đứa trẻ đó đã đến tuổi 26, trải qua bao bất hạnh chết đi sống lại nhiều lần.

Đến nỗi em ấy dường như muốn buông bỏ tất cả vì mất mát này, sâu cho cùng tình cảm từ phía những người yêu quý em chính là động lực giúp bạn em thoát khỏi bóng tối đó.

Nhưng sâu cho cùng thì cũng may.

- Sao lại may?

- vì nhờ thế mới có Nijes tay trắng hiền lành yếu đuối cầu xin tình cảm từ người khác chứ không phải là tiểu thư công chúa kiêu ngạo, bệnh kiều.

-...

Haha...haha!!

Mày đừng nói thế, tao cười chết.

- haha, công chúa của mày đấy "hoàng tử " Jin.

- Nào, Nijes của tao phải là nữ hoàng chứ.

- Tao sẽ là nữ hoàng của riêng mày thôi.

Sau đó họ trao nhau nụ hôn trước khi hoàng hôn xuống, rồi lái xe trở về nhà.
 
|| Bách Hợp - Girl Love || Thỏ Cưng Của Kẻ Cầm Đầu
Chương 20: Gặp lại [ Hoàn]


Người đàn bà quen thuộc đang nằm la liệt trên giường.

Bà ấy đã bỏ ăn bỏ uống một thời gian dài từ khi em đi, mặc cho chồng mình ăn ủi động viên.

- Em yêu không sao đâu mà... con bé sẽ sớm trở về thôi, anh sẽ cố gắng hết sức cứu lấy con bé.

- Vô vọng thôi...hức hức...đã ngần đấy năm rồi, con bé không biết còn sống nổi không nói gì đến việc con bé đã phải chịu những gì....hức....

- Thôi nào...vợ...anh sẽ cố gắng hết sức...!?

" cạch" - Cánh cửa mở ra, trông bà tiều tụy nhếch nhác vô cùng.

Ánh mắt bà sưng húp lại vì khóc quá nhiều, bà lao vào lòng chồng mình ôm chặt lấy.

Nước mắt ứa ra, khóc rưng rức.

- Em xin lỗi....hức...Em xin lỗi....

- Em yêu, em...không làm gì sai cả... anh rất tiếc...

- Vốn mình đã không có khả năng sinh con...Njes là đứa trẻ đầu tiên được bọn mình cứu giúp, chung tay nuôi nấng lớn lên thành người anh nhớ chứ?...

- Anh nhớ...

Vừa trả lời vợ mà cổ họng người đàn ông ấy nghẹn ứ lại, anh nhắm chặt mắt xiết chặt tay.

Anh kiềm chế lấy nỗi đau tận tâm gan của mình để níu giữ lấy cái gọi là bản lĩnh của một người đàn ông.

Nhưng sâu cho cùng, sự biến mất của em lại chính là mấy mắt quá lớn của đôi vợ chồng này.

- Khốn nạn, lũ chủ nợ đã lấy lãi quá nhiều giờ còn lừa đảo cướp mất Nijes khỏi tay ta... lúc đó con bé còn trong độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời mình...

đáng ra con bé sẽ ra trường, đi làm và tận hưởng sự giàu có từ những thành tích, tài năng con bé đã có và nỗ lực đạt được từ lâu...vậy mà con bé lại dấng thân vào con đường này.

Mất đi sự trong sạch thuần khiết...

đánh mất đi thanh xuân tuổi trẻ.

- Em yêu !!

Bà bấu áo chồng mình, đứng không vững nổi nữa mà quỳ gục xuống.

Giọt lệ rơi lã chã dưới mặt đất, bà yếu ớt nghẹn ngào.

- Thà rằng mình bán hết tàn sản đi, chứ em không thể chấp nhận con bé hi sinh như thế này.

Em chẳng thể ngăn cả được con bé, chúng nó tấn công quá dồn dập....

ôi Nijes đáng thương !

Con bé là một đứa trẻ ngoan, một học sinh giỏi ưu tú trong lớp.

Là một đứa trẻ hiểu chuyện và thiệt thòi, con bé đã phải trải qua rất nhiều... vậy mà người làm mẹ như em lại chẳng thể bảo vệ nó lúc hoạn nạn nhất.

- Vợ yêu à.

Anh quỳ xuống, ôm lấy người phụ nữ của mình.

Nói bằng giọng chắc nịch.

- Dù có thế nào, dù chỉ còn là mảnh tro.

Anh cũng sẽ cố gắng hết sức mang Nijes trở về đây.

Anh gia sức bán tài sản, đồ trang sức.

Cầu xin cảnh sát, làm việc với an ninh cố gắng điều tra bằng được tung tích của đứa con gái nuôi của mình.

Bỗng dưng một ngày nọ, anh nhận được cuộc gọi điện.

- Cho hỏi, đây có phải số điện thoại của bố Nijes không ạ?

- Vâng tôi đây, có chuyện gì vậy, cô có tung tích gì về Nijes không??....

Anh vội bắt máy, chưa gì đã hỏi gấp.

Khiến người đàn bà đó phải trấn an anh, rồi nhẹ nhàng bảo.

- Tôi là mẹ của Jin, hãy đến chỗ tôi rồi hai người sẽ có thứ mình muốn.

- Dạ dạ.

Hai vợ chồng lặng lẽ bắt một chuyến xe buýt với số tiền ít ỏi của mình để đến nhà, bước vào căn nhà lớn sang trọng.

Hai người bắt gặp bóng lưng cao lớn thân quen của người phụ nữ nọ, cô ta quay lại mang đến đôi vợ chồng đấy một nụ cười nhẹ nhàng.

- Xin chào hai người, lâu rồi mình mới gặp lại nhau.

- Dạ, chào chị...

Bà run rẩy, khẽ giọng nói.

- Hai người ngồi đi.

Dù người chồng đã ngồi xuống nhưng bà thì không, vẫn sốt ruột đứng sững cứng đờ người.

- Nijes đâu?...

- Em hãy ngồi xuống.

- Chị à...Em đến đây vì Nijes....

- Xin em hãy ngồi xuống, xin hai người hãy làm theo lời tôi.

Nếu như muốn gặp con bé.

- Em...Em sẽ làm tất cả vì Nijes...

Bà run rẩy, ngồi xuống.

Cúi gằm mặt xuống, xiết chặt tay.

- Vậy giờ cô muốn chúng tôi phải làm gì?

- Hãy đưa cho tôi tài khoản ngân hàng của hai người.

- Cái gì?... thôi được rồi...

Một hồi người phụ nữ chuyển vào tài khoản bọn họ một số tiền lớn đủ để họ mua xe và sắm luôn căn nhà tiện nghi cho riêng mình.

- Chị...nhiều...nhiều quá ạ....

- Không sao, tôi thừa tiền.

Từ chối hoặc chuyển ngược là tôi từ chối cho Nijes gặp mặt đấy.

- Nhưng mà tại sao chị phải làm vậy...

- Đó là lời xin lỗi trân thành của tôi, tôi thay mặt Jin.

Tôi xin lỗi cho những gì con bé đã đối xử với Nijes....

- Chị không cần phải làm thế...Em...!?

Bỗng dưng có tiếng động lạ, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Nhưng đó chính là điều khiến cô ấy lo lắng.

- Bố !

Mẹ!

- Nijes...

ôi con gái yêu.

Hai người được đoàn tụ sau nhiều năm không gặp, khiến họ vui mừng khôn riết, xúc động vô cùng.

Cô ta bước tới, nhìn em từ trên xuống rồi nhìn đứa con gái mình đang thập thò bước vào.

- Nijes!!

Bọn ta đã rất nhớ con, từ ngày con đi bọn ta đã đau khổ cỡ nào đâu!!

Hức.

- Oa!! ..ức Con xin lỗi...con đã làm bố mẹ chịu khổ rồi.

- Không sao,không phải lỗi của con.

Chỉ cần gặp lại con là được rồi...

Cô ta mỉn cười nói :

- Này Jin, có vẻ con đã chăm sóc Nijes rất tốt.

Không khiến mẹ phải lo lắng nhỉ?

- Dạ con xin lỗi mẹ, cô ơi !

Em xin lỗi cô và cháu xin lỗi bác vì những gì cháu gây ra, kể cả những điều cô bác đã biết hoặc chưa biết...

- Ôi Jin...Em...

Bỗng dưng Nijes quay lại nắm lấy tay chị ta, cười hớn hở.

- Mẹ, bố đây là bạn gái của con này !

- Con..con có bạn gái ư?

Hai người sững sờ lại, sau đó nhìn xuống khuôn mặt em và tấm thân đó.

Dẫu cho dù trông em rất hồng hào và khỏe mạnh, có phần hơi mũn mĩn chút nhưng không thể khó để hai người thấy những vết thương, vết sẹo xấu xí không thể lành trên cơ thể em và đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.

- Bọn ta...bọn ta chấp nhận con... con có quyền được theo đuổi bất kỳ thứ gì con muốn, miễn con cảm thấy đó là điều đúng đắn....

- Con cảm ơn bố mẹ!!

- Hai người, từ giờ ta là thông gia của nhau nhé.

Mai ta sẽ tổ chức đám cưới cho tụi nhỏ.

- Nhất trí!!

Cuộc gặp gỡ đầy nước mắt và hạnh phúc đấy, Njes.

Em đã trải qua rất nhiều đau thương để trở về cảm giác này, khiến em trân trọng từng phút từng giây.

Còn Jin :

- Này Jin.

- Dạ, mẹ muốn trách móc con bao nhiêu cũng được.

- Con yêu, mẹ sẽ thừa kế lại chức chủ tịch cho con.

- Thật sao??... mẹ chắc chứ.

- Mẹ chắc chắn, con gái yêu của mẹ đã lớn rồi.

Mẹ rất tự hào về con...

- Con...con Yêu mẹ, Njes !!

Tao yêu mày!!

Chị ta ôm chầm lấy người mẹ của mình, sau đó quay sang ôm lấy em một cách hạnh phúc.

Sau cuộc gặp mặt đó, em lên xe cùng chị trở về căn nhà quen thuộc, nơi chứa đựng đầy thương đau giờ thì là thiên đường của sự hạnh phúc.

- Nijes à, sau những gì tao đã hủy hoại mày.

Màu chưa từng hận hay thù tao bao giờ.

- Jin, tao vốn chẳng còn gì để mất.

Đó đã tạo nên con người tao, một cơn người bao dung, yếu điếu mền mỏng.

Tao trân trọng những gì tao có, hạnh phúc ta mang theo dẫu cho dù lớn hay nhỏ.

- Còn tao trân trọng mày, ta sẽ bù đắp , hi sinh tất cả vì mày như một lời chuộc lỗi trân thành sâu sắc.

Kết thúc câu chuyện tình, là khi họ tút bỏ hết bộ đồ ra ân ái trên chính con xe của mình.
 
Back
Top Bottom