Khác [Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
349360954-256-k723297.jpg

[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
Tác giả: cgiaucuti33
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Vương Nhất Bác quá cưng chiều cậu em họ khiến Tiêu Chiến nổi giận.

Vương Nhất Bác nghĩ rằng Tiêu Chiến sẽ nhận lỗi, nhưng thứ được gửi đến là đơn ly hôn...

Và đón chờ hắn khi quay trở lại là một cậu chồng ít nói, không lanh lợi hoạt bát.

Vương Nhất Bác nén cơn đau vào trong.

Tra lên mạng dòng chữ:
"Làm sao để dỗ chồng?"



vuongnhatbac​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
1. Giận Rất Giận


Haiiii Đay là bộ truyện mình chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả

Tác giả: Tina_ha1506

Cp chính: Nghiêm Hạo Tường x Hạ Tuấn Lâm

Cp chuyển ver: Vương Nhất Bác x Tiêu Chiến

_________________________________

Ngay khi nhận được tờ đơn ly hôn từ Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác lập tức từ Canada bay về.

Khi về đến nơi, hắn đã phải nhận một tin tức dữ hơn.

Chồng nhỏ của hắn cắt tay tự vẫn bất thành.

Đang trong bệnh viện

Chuẩn đoán do mắc bệnh trầm cảm.

Hai người vốn đang giận dỗi nhau, lý do là vì Vương Nhất Bác quá cưng chiều cậu em họ mới từ Mĩ về.

Vì hai anh em thân với nhau từ nhỏ, lại cùng là nam, Vương Nhất Bác không nhận ra hành động có bao nhiêu thân mật.

Lúc trước thì không sao, nhưng hiện tại là người đã kết hôn, Tiêu Chiến đương nhiên không nhịn nổi việc chồng mình thân mật với người con trai khác, dù cho có là em chồng đi chăng nữa.

Hai người cãi nhau một trận lớn.

"Nếu cưng em trai như thế sao anh không kết hôn với nó luôn đi"

"Nếu kết hôn được với em ấy thì tôi tìm cậu làm gì?"

Nghe như kiểu Tiêu Chiến chỉ là tấm bia cho hắn và em họ vậy.

Tuy nhiên, lúc đó Nghiêm Hạo Tường không nhận ra điều này, đã thế còn bạo gan mà nói :" Tôi cưng em tôi thì có gì sai chứ?

Em cáu gắt cái gì?

Tự xem lại mình đi!

Không được thì ly hôn"

Khi đó Tiêu Chiến trợn to mắt , dường như nghẹn không nói nên lời.

Cứ thế Vương Nhất Bác ra khỏi cửa.

Lúc đấy Vương tổng cáu gắt mới lỡ lời, nhưng lại vì sĩ diện không biết nhận sai nên cũng cứ lẳng lặng chờ Tiêu Chiến nhận lỗi.

Chỉ cần như vậy, Vương Nhất Bác sẽ quay lại ôm ôm chồng nhỏ.

Tuy nhiên..có chút ngoài dự kiến.

Tiêu Chiến không nhận sai, gửi đơn ly hôn cho hắn.

Phải nói khi nhìn thấy đơn ly hôn được thư kí đưa đến , Vương Nhất Bác suýt nữa đập nát cái bàn, hùng hùng hổ hổ đi về tìm Tiêu Chiến.

Cuối cùng, khi biết tin chồng nhỏ ở trong viện, chồng nhỏ cắt tay tự vẫn, chồng nhỏ mắc chứng trầm cảm ba tháng.

Bao nhiêu tức giận biến thành sợ hãi tột cùng.

Vương Nhất Bác ngồi bên giường bệnh, nhìn chồng nhỏ đang ngủ trong chăn cùng tờ giấy xét nghiệm, sợ hãi đến hít thở không đều.

Nếu Tiêu Chiến tự vẫn thành công...

Mẹ nó Vương Nhất Bác thật sự không dám nghĩ tới! cắn môi, cố nuốt ngược nước mắt sợ hãi vào trong.

Hắn sợ rồi, Vương Nhất Bác sợ thật rồi.

Chỉ cần Tiêu Chiến tỉnh, hắn sẽ ngay lập tức nhận sai, gì cũng được, chỉ cần..anh không giận hắn.

...

Sau ba ngày, Tiêu Chiến cuối cùng cũng tỉnh, người anh nhìn thấy đầu tiên là Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác mừng đến cười tít mắt: " Chiến Chiến, em tỉnh rồi"

Hắn sẵn sàng rồi, Tiêu Chiến chắc chắn sẽ nhảy dựng lên đánh đấm hắn, hoặc nói mấy câu như "Anh cút đi , đến đây làm gì" đại loại vậy ! không sao , hắn chấp nhận tất!

Ngoài dự định , Tiêu Chiến không quát không đánh, chỉ nhìn chăm chăm Vương Nhất Bác một lúc, nhíu mày rồi rụt cổ vào chăn.

Như tránh né ma quỷ, không thèm hé một lời.

Nụ cười trên môi Vương Nhất Bác có chút cứng lại, hắn đưa tay ra muốn xoa đầu anh.

Tiêu Chiến lại rụt cổ sâu vào trong chăn, tránh đi bàn tay hắn...

...

Thôi được rồi , Vương Nhất Bác thừa nhận rằng Tiêu Chiến đang tránh hắn, như đang tránh thứ gì đó gây tổn hại cực lớn cho anh.

Trong lòng không khỏi nhói một trận.

Chồng nhỏ giận hắn đến mức không muốn nói một câu.

Vương Nhất Bác đành mở lời trước : "Em.. muốn uống nước không?"

Tiêu Chiến không động, cật lực tránh né hắn.

Mặc dù anh không trả lời, nhưng khi Vương Nhất Bác đưa nước đến, anh vẫn một hơi uống hết.

Rồi lại quay vào trong chăn, không nói với hắn một câu.

Thấy anh miệng không nói nà lại uống hết cốc nước, Vương Nhất Bác mỉm cười, đúng là tiểu lừa gạt.

Ừm... tiểu lừa gạt của hắn.

"Em muốn ăn cháo không?

Anh đút cho ha?"

"..."

"Em không muốn à?"

"..."

"Thật sự.."

Tiêu Chiến chui tọt vào chăn

Vương Nhất Bác đang chờ chồng nhỏ nói chuyện với mình: "..."

Em thật sự không định nói với anh một câu luôn à?

Giận thì giận nhưng cũng phải nói gì đi chứ?

Giờ thì Vương Nhất Bác mới hiểu tại sao sự im lặng lại đáng sợ đến vậy.

Tuy khó chịu vì không được nghe giọng chồng nhỏ, nhưng vương không muốn làm phiền anh.

"Vậy anh để cháo ở đây, em cứ ăn từ từ"

Cục trong chăn không động đậy.

Vương Nhất Bác thở dài, lần này có vẻ Tiêu Chiến giận rất giận.

Đành lui ra cho anh nghỉ ngơi.

Sau khi ra khỏi phòng, Vương Nhất Bác dựa vào cửa hít một hơi sâu.

Đè nén cơn đau từng đợi ở lòng ngực trái.

Lấy di động trong túi ra,tìm kiếm một dòng chữ :

"Làm sao để dỗ chồng"
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
2. Chồng Tôi


Sau khi các bác sĩ kiểm tra một loạt , không phát hiện ra dấu hiệu gì khác, mới yên tâm để bệnh nhân rời đi.

Tiêu Chiến ngồi im trên giường nhìn Vương Nhất Bác dọn đồ.Vương Nhất Bác vừa dọn đồ, vừa lầm bẩm lại những lời bác sĩ nói ban nãy."

Bệnh nhân Tiêu coi như là mới giai đoạn đầu của bệnh trầm cảm, chỉ cần tâm tình thoải mái vui vẻ liền hết.

Tuy nhiên, muốn cậu ấy vui vẻ thì phải tìm được lý do khiến cậu ấy mắc bệnh, loại trầm cảm của bệnh nhân là tích tụ lâu dài, dường như đã quá mức nên hoàn toàn buông lỏng, mặc kệ sự đời.

À!

Về vấn đề cậu ấy không nói chuyện... hẳn là vì chứng trầm cảm bùng phát, muốn nói chuyện, lại chẳng có ai nói chuyện cùng, thành ra khó nói rồi"Lý do khiến chồng bé mắc bệnh, chắc chắn là xuất phát từ hắn và em trai đi bọn họ vốn luôn luôn hoà thuận , chỉ vì vấn đề này mà đến nước đường cùng.

Tích tụ lâu dài?

Vậy...

Tiêu Chiến chắc đã nhịn lâu lắm rồi, đã thế hôm ấy hắn còn ăn nói những lời như vậy.

Muốn nói chuyện, lại chẳng có ai muốn nói chuyện cùng.

Đây là câu chữ chạy lại nhiều nhất trong đầu Vương tổng.

Vương Nhất Bác càng nghĩ càng sầu, nếu không phải tay đang bận dọn đồ thì hẳn hắn đang ôm tim rồi.

Tiêu Chiến mang không nhiều đồ, tay hắn dài nên liến thoắng một lúc là xong.

Đi đến bên giường bệnh , nhẹ giọng nói :"Anh dọn xong rồi, mình về thôi" Tiêu Chiến không nói, đứng dậy ra khỏi phòng.Xuống quầy tiếp tân trả phòng , cô nhân viên lại nói : "Em trai anh đẹp trai thật đấy"

Mắt Vương Nhất Bác khẽ giật Em trai??giờ hắn mới để ý; quần áo của hai người hình như không hợp Tiêu Chiến mặc đơn giản, một chiếc áo phông trắng bên trong, khoác áo khoác đen bên ngoài, quần thụng đen, gương mặt lại xinh xinh trắng trắng Hồng Hồng.

Trông giống mấy cậu học sinh cấp ba.

Còn Vương Nhất Bác lại một thân vest đen, tóc dấu phẩy, ngửi là thấy mùi đàn ông thành đạt.

"Không nhẽ đây không phải em trai anh sao?"

Phản ứng của Tiêu Chiến khi nghe câu này là im lặng, dường như chằng muốn phủ nhận.

Đơn giản vì anh nghĩ: Anh ấy đối xử với em trai tốt lắm , tốt hơn ngàn lần với tôi.

Tôi mà là em trai anh ấy cũng tốt.

Chẳng buồn nghĩ nữa, chỉ cúi đầu đợi Vương Nhất Bác hoàn thành thủ tục.

Tất cả đều thu lại vào mặt Vương Nhất Bác, một bé thỏ bị chủ phũ phàng đến nỗi nhầm là bé cưng nhà khác.

Này này!

Đây là thỏ nhà tôi!

Tiêu Chiến tại sao không phủ nhận?

Muốn từ chồng xuống em trai thật đấy à?

Vương tổng không vui Hắn ôm lấy eo Tiêu Chiến, kéo anh sát phía mình, nhìn thẳng chị y tá: "Đây là chồng tôi" Bốn chữ, đủ làm mười mấy người xung quanh sững sờ Vương Nhất Bác vẫn giữ nguyên vẻ mặt, nhưng đôi mắt không dấu nổi bất ngờ

Đôi mắt lấp lánh kia làm Vương Nhất Bác vui lên đôi chút

Cô y tá rất lúng túng : "Ngại..ngại quá, nhầm lẫn lớn rồi" Vương Nhất Bác cũng chỉ cười cười nói không sao.

Tay vẫn ở trên eo Tiêu Chiến mà ra khỏi bệnh viện.

Người đàn ông một tay xách Vali một tay ôm chồng nhỏ.

Hoà hợp biết bao a.

Nhưng có điều Vương Nhất Bác vẫn không vui

Tại sao Chiến Nhi lại gầy như vậy?

Eo không mền mền như mọi khi Tiêu Chiến bị hắn bóp bóp eo mãi, không chịu nổi mà đẩy tay hắn ra.

Cau mày biểu thị sự cáu gắt.

Vấn đề nằm chỗ, Sự cáu gắt trong mắt Vương Nhất Bác chỉ như thỏ nhỏ xù lông, muốn được hắn dỗ dành.

Cưng chiều tràn ngập mắt Vương Tổng.

Gì chứ về phần cưng với chiều Tiêu Chiến, hắn thách ai hơn hắn.

"Lát nữa chúng ta đi ăn nhé"Chúng ta??

Chúng ta tức là tính cả...

"Anh Nhất Bác!"

Một cậu trai xì teen, đang đứng dựa cửa xe chạy về phía họ.

Phải, đây là em họ Vương Nhất Bác - Đức Quân.

Đuôi mắt hoa đào thả lỏng, vẻ mặt không muốn nhớ đến.

Là em họ..mà Vương Tổng cưng chiều nhất..

Nhìn hai người họ cười đùa với nhau, Tiêu Chiến tự mình rút lui, xách vali đi đến chiếc taxi gần đó.

Vương Nhất Bác cùng Đức Quân ríu rít một hồi, Đức Quân mới hỏi : "Mà anh đến đón Tiêu Chiến, vậy anh ta đâu" Vương Nhất Bác thoáng giật mình một cái.

Nhìn bên cạnh mình không còn ai.

Ngó ngàng ngó phải mới thấy bóng dáng Tiêu Chiến đang bê vali vào cốp xe taxi.

Bộ dạng có vẻ sẽ đi xe taxi này về.???!

Hắn cũng có xe mà??

Sao anh lại về trên chiếc taxi đó? không nhẽ con xe Rolls-Royce của hắn không bằng xe taxi?

Mai đổi!Vương Nhất Bác xụ mặt, bước về phía đó gọi anh :" Chiến Nhi" Tiêu Chiến chỉ ngẩng lên nhìn hắn, không giải thích bất kỳ điều gì về hành động này.

Thay vào đó, bác tài cười cười nói: "Cậu nói chuyện với người yêu quên em trai nên em trai dỗi rồi?"

Vương Nhất Bác lần nữa mở to mắt.

Em trai?

Người yêu??

Người vừa lễ phép cúi chào ông mới là người yêu tôi!

Hắn muốn kéo tay Tiêu Chiến lại, như đứng trước mặt cô y tá khẳng định chủ quyền.

Không biết là ảo giác hay hoa mắt, Vương Nhất Bác cảm thấy anh đi rất nhanh, không muốn bị hắn kéo lại...

Không muốn phủ định.

Đơn giản vì anh nghĩ: Anh ấy đối xử với em trai tốt lắm , tốt hơn ngàn lần với tôi.

Tôi mà là em trai anh ấy cũng tốt
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
3. Em Ấy Thích Sườn


Vội vã tạm biệt bác tài xế, Vương Nhất Bác chạy lên kéo tay Tiêu Chiến.

"Chiến Chiến" Giọng hắn đầy bất mãn.Chồng nhỏ cớ sao có thể để người khác nhận là em trai hắn như thế?

ít nhất trên mặt cũng phải có chút khó chịu chứ ?

Chồng nhỏ có phải cắt nhầm dây thần kinh cảm xúc rồi không ?

Khó chịu muốn tuôn trào như suối.

Vương tổng đang định bày tỏ sự bất mãn, nhưng nhìn ra hai mày đang cau lại của Tiêu Chiến.

Hắn lại không nỡ."

Đừng im lặng như vậy được không?"

Lòng bàn tay vô thức thả lỏngCũng vài tháng rồi không nghe giọng Tiêu Chiến, thật sự rất nhớ cái giọng nam nhân thanh dịu, luôn hướng về hắn gọi hai chữ "Chồng ơi!"

...

"Anh Nhất Bác ơi" Đức Quân từ đâu bám lấy tay hắn.

Tiêu Chiến gạt tay ra, đi thẳng đến chỗ để xe.

Vương Nhất Bác ngơ ngác nhìn lòng bàn tay chống trơn.

Đức Quân nói gì hắn nghe không rõ , tai hắn bây giờ đang nhung nhớ âm thanh của Tiêu Chiến đến phát đần.

"Được rồi đừng nói nữa, lên xe đi" hắn xoa trán Đức Quân vâng vâng dạ dạ cùng hắn lên xe.

Khi ổn định vị trí trên xe, Vương Nhất Bác nhận ra một vấn đề khác.

Tại sao Tiêu Chiến lại ngồi ghế sau?

Không phải chồng nhỏ thường ngồi ghế phụ lái à?

Anh ngồi đằng sau như vậy..hắn nắm tay kiểu gì?

Vương Nhất Bác cứ ngẩn ngơ nhìn Tiêu Chiến qua gương lái.

Anh chùm mũ áo, gắn hai bên tai phone, tựa đầu vào cửa kính.

Chồng nhỏ nhà hắn chẳng mấy quan tâm về vị trí ngồi.

Đúng vậy!

Là anh không quan tâm!

Chứ không phải không muốn.

Tự an ủi mình rồi nổ máy.

Bắt đầu đi đến nhà hàng .

Trên suốt đường đi toàn là Đức Quân ríu rít.

Vương Nhất Bác đôi khi sẽ đáp vài câu.

Tiêu Chiến thì hoàn toàn im lặng.

Lúc đèn đỏ, Đức Quân cười tít mắt hỏi.

"À, ban nãy bác tài xế kia nhầm em với anh là người yêu đấy, anh thấy chúng ta có giống không?"

Vương Nhất Bác vốn chẳng nghe cậu nói gì, tâm trí và ánh mắt đều đặt ở Tiêu Chiến

Chồng nhỏ từ bao giờ ít cười thế kia..

Hình như bệnh trầm cảm có thể lây qua không khí...

Vương Nhất Bác cảm thấy mình bị lây rồi.

Hắn tiện miệng đáp một chữ ừm.

...

Tiêu Chiến phía sau bật max âm lượng.

Anh không nghe cuộc nói chuyện này.

-----

Sau 30 phút thì họ đến nhà hàng .

Tất nhiên là người có tiền nên đặt phòng VIP , riêng tư và thoải mái .

Vì buổi ăn này chủ yếu là bồi bổi bảo bối nhỏ Tiêu Chiến, nên Vương Nhất Bác muốn phục vụ anh từ A đến Z.

Hắn ga lăng kéo ghế cho anh.

Nhưng anh lại thản nhiên ngồi chiếc ghế bên cạnh.

Đã thế cậu em họ Đức Quân còn rất tự tiện mà ngồi xuống cái ghế hắn kéo cho Chiến Chiến.

...

Vương Nhất Bác có chút cạn lời , đành ngồi xuống Ghế đối diện Tiêu Chiến.

Nhân viên phục vụ đưa menu cho ba người.

Họ lần lượt gọi món, chỉ Tiêu Chiến từ đầu đến cuối là im lặng.

"Ngài có muốn gọi món không ạ?"

Cô nhân viên đến bên anh hỏi.

Tiêu Chiến không đáp, đưa cuốn menu lại cho cô, ý muốn từ chối.

Đức Quân lại nghĩ anh tiếc tiền, chép miệng đáp : "Cũng đâu có bắt anh khao, tiếc cái gì?"

Tiêu Chiến không chấp cậu.

Cúi đầu bấm điện thoại.

Vương Nhất Bác thở dài, tiếc tiền cái gì chứ?

Chả qua là không muốn nói chuyện thôi.

Nghĩ nghĩ một lát , hắn hỏi : "em muốn ăn sườn nướng không?"

Chồng nhỏ nghe có sườn nướng thì hai mắt lập tức sáng lên .

Chớp chớp nhìn hắn.

Khoé môi Vương Nhất Bác cong lên.

Thỏ ham ăn

"Nhưng đổi lại sẽ phải ăn một bát cháo nhé?"

Hai tai thỏ cụp xuống .

Không muốn a~

Vương tổng nhịn cười : "Cho tôi một sườn nướng một cháo băm.

Nhớ là cho cháo băm lên trước , hết cháo mới được mang sườn lên"

Để tránh cho con thỏ kia thất hứa ăn mỗi sườn không chịu ăn cháo,Vương tổng nghĩ

Tiêu Chiến nghe cách sắp xếp của anh chồng, biết mình không thể không ăn cháo, mặt xụ xuống, bĩu môi giận dỗi.

Hư!

Vương Nhất Bác tự ăn đi, anh đếch cần nữa !

"Này, giận anh à?"

Tiêu Chiến chẳng buồn đáp.

"Vậy không ăn sườn nhé"

Hai mắt thỏ mở to kháng nghị!Anh thất hứa !

Vương Nhất Bác nhìn chồng nhỏ mà bật cười thành tiếng .

Háu ăn nhưng mà dễ thương .
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
4.Cầu Xin Anh Đê!


Đồ ăn rất nhanh được mang lên.

Tất nhiên!

Vì chưa hết cháo nên chưa có sườn:3

Bé chồng nào đó vì thế mà bĩu môi nghịch điện thoại suốt buổi .

Ăn cháo mà cứ chọc chọc vào tô, mãi mới được hơn nửa.

Đức Quân làm bộ người lớn: " Anh là trẻ con à mà phải vừa ăn vừa chơi điện thoại"

Ông đây lớn hơn cậu?

Ok?

Tiêu Chiến không muốn chấp nhất trẻ con, cứ cúi gầm mặt bấm điện thoại.

Bỗng có bàn tay quen thuộc lấy nó ra khỏi bàn tay anh.

Tiêu Chiến ngơ ngác nhìn theo .

Vương Nhất Bác đút điện thoại vào túi, đẩy bát cháo về phía anh: "Em ăn đi, đừng nghịch điện thoại nữa"

Sao?

Bênh em trai lấy điện thoại của tôi à?

Mấy..mấy người quá đáng !

Tiêu Chiến bĩu môi, trừng mắt nhìn Vương Nhất Bác.

"Còn trừng nữa anh đập nát"

Những cái khác hắn có thể chiều, nhưng vì chơi điện thoại mà không chịu ăn thì nhất định phải tịch thu !

Hành động nghiêm khắc này trong mắt Tiêu Chiến lại hoá thành đôi gian phụ đang đồng minh bắt nạt mình.

Vương Nhất Bác đáng ghét!

Tôi mặc kệ mấy người!

Tiêu Chiến không động thìa.

"Tiêu Chiến" Vương Nhất Bác nhíu mày.

..Ăn thì ăn, mắc gì phải cáu.

[ Giận thì giận nhưng rén chồng là bản năng 🙂)]

Vương Nhất Bác quan sát chồng nhỏ đã ăn hết đĩa cháo, cơ mặt mới thả lỏng đôi chút, kêu nhân viên đem sườn lên.

Tiêu Chiến thấy sườn nướng , bao phiền muộn cuốn luôn theo gió bay.

Vui vẻ cầm miếng sườn lên gặm.

Đôi chân phía dưới bàn không yên mà đung đưa.

Cũng không thèm chú ý anh chồng nhìn mình chằm chằm

Chồng nhỏ vui rồi tâm Vương Tổng cũng khá hơn.

Ngồi ngắm Tiêu Chiến, thầm nghĩ cũng may là còn thích ăn, chứ không gầy nhôm xương mất.

Tay chân rảnh thì não lại hoạt động, hắn bắt đầu nghĩ đến mấy chuyện vu vơ.

Làm sao để Chồng nhỏ chịu nói chuyện với hắn đây?

Hắn nhớ lắm rồi ...

Hay cứ bám lấy anh 24/7 trước, kiểu gì cũng phải mở miệng thôi.

Hắn nhớ về bé chồng nào đó mấy tháng trước còn dưới thân mình van xin, mặt mày đỏ ửng, bộ dạng thật ngoan .

Bây giờ đến nhìn cũng không thể dịu dàng.

Đôi mắt hắn hơi khép lại.

Nhìn thỏ con đang ve vẩy tai.

Một số hình ảnh đen chạy qua tâm trí Vương Nhất Bác.

...

Tiêu Chiến đang vui vẻ gặm sườn , bỗng cảm thấy chân mình đang bị thứ gì đó cọ vào.

Cảm giác trơn trơn , mát lạnh

Giầy da! chính xác là giày da.

Mà phòng ba người , Đức Quân đeo giày thể thao.

Vậy giày da chỉ có...

Anh ngẩng đầu, bắt gặp Vương Nhất Bác đang chống tay lên bàn, ánh mắt đầy khiêu khích

Tiêu Chiến giật mình, hắn ..hắn ta có ý gì?

Dưới bàn là không khí đầy ái tình, Đức Quân đương nhiên không biết gì cả , cậu ta tươi cười hỏi :

"Anh Nhất Bác, anh biết bác Hai không, bác ấy lại lấy thêm vợ rồi"

Vương Nhất Bác ồ một tiếng, giày da lách vào bên trong ống quần Tiêu Chiến, cọ vào da thịt anh.

Mặt Tiêu Chiến nháy mắt đỏ bừng.

Trừng mắt cảnh cáo hắn.

Nhưng Vương tổng sẽ nghe ư?

Hắn chính là yêu chết sự ngại ngùng này, anh càng đỏ mặt hắn càng thích .

Trừ khi...Tiêu Chiến chịu mở miệng, may ra hắn có thể suy sét .

"Cô vợ này của bác hai có vẻ khác hơn các cô trước , cái kiểu trắng trắng mền mền ấy"

"Trắng trắng mền mền?"

Đầu Vương Nhất Bác hiện lên thân hình trơn trụi của bé cưng nhà mình.

"Có khi còn thơm thơm.."

Vương Nhất Bác nhướng mày "..mùi sữa"

Tiền vô thức rụt cổ

Mùi sữa ..là hương sữa tắm anh hay dùng .

Đức Quân nghe vậy tưởng hắn đang khen cô vợ mới của bác hai, bĩu môi nói :

" Nhìn thế thôi biết đâu.."

"Chuyện nhà người ta, em đừng quan tâm"

Vương Nhất Bác ra vẻ chính trực , hoàn toàn trái ngược với bàn chân đang cọ tới cọ lui đùi Tiêu Chiến ở dưới bàn

Mẹ nó !

Anh chính là cố ý Vương Nhất Bác

Tiêu Chiến cắn môi.Bộ dạng rất tức giận.

Nhưng Vương tổng thì ngược lại.

Hắn vui vẻ cong môi.

Ngả lưng ra sau, đưa tay chậm rãi cởi hai cúc áo, đôi mắt Châu Âu cong đuôi nhìn anh.

Hắn nhướng mày, mũi giày sờ loạn chân bé con.

Bộ dạng thực con mẹ nó yêu nghiệt!

Tiêu Chiến thầm nuột nước bọt .

Tên chồng quyến rũ ch.ết tiệ.t!

Tâm tình Vương Nhất Bác bên này cực tốt, cục kì tốt .

Muốn anh dừng đúng không?

Vậy như trên gi.ư.ờ.ng..

Cầu xin anh đi, cưng.

_____________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
5. Tủi Thân


Cuối cùng, Tiêu Chiến không ăn hết đĩa sườn.

Vì Tên chồng yêu nghiệt kia khiến anh không còn tâm tư nào để ăn nữa.

Mà làm anh thật muốn nhảy bổ vào thịt hắn luôn !

Cắn răng chịu đựng không nổi , Tiêu Chiến không nói không rằng chạy ra ngoài.

Làm những người bên trong ( tất nhiên trừ ai đó🙂) ngỡ ngàng

"Anh ta làm gì vậy chứ?"

Đức Quân khó chịu hỏi "Tự dưng lên cơn"

Vương Nhất Bác không để tâm Đức Quân than phiền cái thá gì, thính giác cùng thị giác của hắn đều gắn trên con người mới bỏ chạy kia .

Đáng yêu quá mức cho phép rồi Chiến Chiến.

Nhớ đến vẻ mặt đỏ bừng khi nãy, Nghiêm tổng không nhịn nổi bật cười.

Tiếng cười khẽ đầy sung sướng .

Khiến hắn vui vẻ thế này , đúng là chỉ có Tiêu Chiến.

——————

Bị Vương tổng "bắt nạt" một trận, Tiêu Chiến thẹn đến mức nhốt mình trong phòng vệ sinh.

Phải thừa nhận..quá mẹ nó kích thích.

Lúc đó Tiêu Chiến cảm giác cổ họng mình biến thành sa mạc, nóng rực và khô rát.

Hay như hiện tại, hình ảnh Vương Nhất Bác câu dẫn mời gọi, chậm rãi cởi từng cúc áo cứ hiện lên trong đầu Hạ Tuấn Lâm như một cuộn phim.

Tên Chồng yêu nghiệt !

Tiêu Chiến chống tay lên kệ hít một hơi sâu, cố gắng trấn định bản thân.

Phải làm sao đây! chính anh cũng còn rất nồng cháy với Vương Nhất Bác, người như hắn, khó khiến người ta không day dứt.

Anh biết mình chỉ có thể né được mị lực của Vương Nhất Bác khi và chỉ khi hắn ta không có ý định câu dẫn anh.

Một khi hắn muốn, anh chắc chắn sẽ bị cuốn theo không lối thoát

Đó chính là sức hút của đàn ông thành công.

Tiêu Chiến đương nhiên biết, hắn vẫn còn yêu mình .

Nhưng...anh không tự nguyện quay lại với Vương Nhất Bác khi bên cạnh hắn còn cậu em họ kia

Anh không muốn mỗi ngày nhìn họ thân mật ngay trước mặt mình, rồi làm như không có gì, làm như họ trong sạch, người buồn chỉ có mình anh .

Bắt buộc.

Là bắt buộc .

Một trong hai.

Chồng hoặc em họ .

Tình yêu ra tình yêu, tình thân ra tình thân.

Đừng lằng nhằng

Tiêu Chiến anh ghét nhất là phiền phức, ghét cay ghét đắng là phiền lòng.

Nếu Vương Nhất Bác đã muốn dây dưa với cậu em cưng kia đến vậy.

Tiêu Chiến sẽ ngay lập tức buông, cút khỏi thế giới của hắn, cả đời không nhìn thấy .

...

"Nếu có thể kết hôn với em ấy tôi tìm cậu làm gì ?"

...

Ngồi bệt xuống sàn đất, rút một điếu thuốc lá, đốt lên.

Hít rồi thả một hơi dài.

Nhìn điếu thuốc tàn, Tiêu Chiến ngẩn ngơ gọi hai chữ đầu tiên sao tỉnh lại "Chồng à"

em cũng biết tủi thân đấy..

——-

Sau khi thanh toán bữa ăn , Vương Nhất Bác đứng đợi Tiêu Chiến ở ngoài xe.

Mãi mới thấy bóng dáng anh đi đến.

"Em làm gì lâu thế?"

Cứ thấy người này xuất hiện, trong hắn liền tràn đầy ấm áp, không ngừng lần tỏa muốn Tiêu Chiến biết.

Nhưng Tiêu Chiến bước đến , chỉ đưa tay ra trước mặt hắn, không nói bất kì câu gì, trên mặt càng không có biểu cảm.

Vương Nhất Bác hơi ngơ ngác, không hiểu được ý Tiêu Chiến, mãi khi anh liếc vào chiếc điện thoại trong túi hắn, Vương Nhất Bác mới hiểu, lôi điện thoại ra đưa cho anh.

Vương Nhất Bác cầm lấy, không một lời mở cửa xe ngồi vào trong.

Tất cả chỉ sảy ra trong 5 phút...có khi còn không được năm phút ấy chứ!

Vương Nhất Bác vẫn đứng ngơ ngác ở đấy, hắn còn chưa kịp cảm nhận độ ấm ở đầu ngón tay anh.

Quá nhanh!

Quá nguy hiểm!

Hắn.. khoan, mùi thuốc?

Tiêu Chiến hút thuốc?

Không phải đã bỏ từ mấy năm trước rồi à?

Tiêu Chiến... không vui sao?

Khi nãy hắn đùa quá trớn à.

Hắn gõ vào cửa kính, anh hạ cửa xuống, cau mày, ý hỏi có việc gì?

"Em bực à?"

Vương Nhất Bác ghé đầu vào ô cửa "Ban nãy anh đùa quá đáng, đừng giận mà"

Chẳng ai nghĩ tổng tài đại nhân như hắn sẽ cúi người và nói chuyện qua ô cửa y hệt một trợ lý thế này.

Nhưng Vương tổng thì nghĩ, Tiêu Chiến chính là tổng tài đại nhân trong lòng hắn !

Vương Nhất Bác nguyện cả đời làm trợ lý cho anh !

Tiêu Chiến đương nhiên không biết đến nguyện ý này, hiện tại anh chỉ muốn nói bản thân không giận, thậm chí còn thấy chút kích thích.

Anh cũng rất muốn nói chuyện với Vương Nhất Bác !

Nhưng nhớ đến những lời lẽ lúc trước của hắn, Tiêu Chiến lại nghẹn trong họng, thật sự không thể nói.

cuối cùng cũng chỉ gật đầu một cái, rồi kéo cửa kính lên.

Vương Nhất Bác:"..."

Chồng nhỏ vẫn không chịu nói chuyện..

Lòng hắn nặng trĩu.

Toàn thân dường như bất động tại chỗ.

chưa để hắn đau buồn thêm, Đức Quân đã chạy ra.

Cậu nũng nĩu muốn Vương Nhất Bác mở cửa xe cho mình.

Vương Tổng vốn chiều em trai, lại đang buồn không muốn tranh cãi, hắn ừ rồi mở của cho Đức Quân, Sau đó cũng ngồi vào ghế lái.

Nhìn chồng mình mở cửa xe cho đứa con trai khác, tim Tiêu Chiến không tránh khỏi bị bóp nghẽn một hồi.

Anh nhắm mắt lại, dựa lưng vào ghế xe.

Chồng lớn đáng ghét!

___________

Vương Tổng : Chiến Chiến !

Nói chuyện với anh!

Nói chuyện với anh điii!! ( Kéo kéo áo Tiêu Chiến )

Tiêu Chiến : ... tên đáng ghét ( nói nhỏ)
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
6. Vật Nặng Mang Tên...


Đứng trước biệt thự Nghiêm gia Tiêu Chiến không biết mình đang mang cảm xúc quái quỷ gì .

Nói vui có vui, nơi này chất chứa nhiều kỉ niệm tuyệt vời.

Tiêu Chiến vốn chỉ là trẻ mồ côi, sau khi ra ngoài xã hội bị lũ chó khốn vô lý chặn đánh, may mắn được Vương Nhất Bác cứu.

Từ đấy trung thành một lòng đi theo Vương Tổng.

Cũng không phải trường hợp hiếm gặp, là từ thư ký thành phu nhân.

Rất may mắn khi được ba mẹ Vương chấp nhận, nhưng họ hàng bên Vương gia, người này người kia, dã tâm kinh khủng.

Sẽ dễ dàng chấp nhận chàng dâu không chút lợi nhuận này sao?

Tất nhiên không.

May mắn rằng Vương Nhất Bác cũng biết điều này, luôn bảo vệ chồng nhỏ khỏi nhưng mụ dì tác quai tác quái.

Tiêu Chiến rất yên tâm dựa vào hắn, phải gọi quá mức ỷ lại vào anh chồng lớn này.

Nhưng người đời có câu: cái gì quá đều không tốt.

Ngày mà Vương Nhất Bác vội vàng gác mọi công việc, thậm chí buổi kỉ niệm hai năm ngày cưới để đi đón cậu em họ từ Mĩ về.

Anh biết, sự ỷ lại của mình đã phản tác dụng.

Không còn nơi để dựa vào, mỗi khắc của Tiêu Chiến toàn những áp lực.

Những chuyện sảy ra sau đó, chỉ khiến Tiêu Chiến sụp đổ.

Nơi đây cũng chứa nhiều hình ảnh tiêu cực.

Ví dụ như lời nói đau đớn ngày hôm ấy.

Đây cũng chính là nơi anh tự sát bất thành.

Tiêu Chiến ngẩn người trước biệt thự.

Anh muốn vào...anh cũng không muốn vào.

Hay..anh thuê khách sạn được không?

Anh không muốn thấy chồng mình cùng em họ chồng sống dưới mái nhà, cùng nhau làm những hành động thân mật đó.

Anh đâu phải vô hình.

Tiêu Chiến xoay người lại.

Kéo vali định rời đi.

Nhưng chưa kịp bước đã bị chặn.

"Muộn rồi em định đi đâu?"

Vương Nhất Bác cúi người hỏi .

Tiêu Chiến mở miệng muốn nói, nhưng lại không phát ra thành tiếng.

Một vật nặng mang tên "Thất vọng" luôn xuất hiện đè lên cổ họng mỗi khi anh muốn nói chuyện với Vương Nhất Bác.

Vẫn là không nói gì.

Quay người đi.

Vương Nhất Bác nhìn anh muốn nói lại thôi mà thở dài.

Hình như hắn cũng cảm nhận được vật nặng này.

Cùng mang tên thất vọng

Chỉ khác, nó đè ở tim

Đang ngẩn ngơ bỗng trong nhà phát ra âm thanh lớn .

XOẢNG!

"CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ?"

Là giọng Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác hoảng hốt chạy vào.

Trước mắt hắn là chồng nhỏ đang trợn tròn mặt, bộ dạng rất tức giận.

Còn cậu em họ thì trong có vẻ rất oan ức:

"Anh..anh quát cái gì chứ?

Chỉ là cái đồng hồ gỗ thôi mà"

Hắn bây giờ mới để ý dưới sàn có mảnh vỡ.đây chắc là chiếc đồng hồ gỗ được treo trên kệ.

Cũng chẳng nhớ nó ở đấy từ bao giờ, chỉ biết đã rất lâu rồi.

Tựa hồ thấy Tiêu Chiến sắp nổi trận, Vương Nhất Bác lên tiếng can ngăn.

"Thôi được rồi, Đức Quân cũng không chú ý, em đừng giận"

Đấy!

Lại bênh nhau kia kìa!

Không chú ý cái khỉ!

Ai khiến cậu ta đụng vào chứ?

Tức chết Tiêu Chiến rồi .

Không muốn nói nhăng nói cuội với bọn họ, anh nhanh tay nhặt lại những mảnh vỡ trên sàn, Vương Nhất Bác bị hành động này dọa đến bay hồn, vội nắm tay anh lại ."

Em đừng nhặt, đứt tay"

Tiêu Chiến mặc kệ hất tay hắn ra.

Vương Nhất Bác bị chọc cáu, to tiếng " Cũng chỉ là cái đồng hồ , em muốn anh mua cái mới"

Thế sao anh không mua kỉ niệm đi?

Tiêu Chiến thật sự muốn hét luôn như thế.

Cái đồng hồ này là..

"Cái đồng hồ cũ đáng bao nhiêu chứ!

Anh ấy cáu với em kìa" Đức Quân rõ ràng sai nhưng đã ằng ậc nước mắt .

Và tất nhiên, tên cuồng em họ kia sẽ nói : "Tiêu Chiến, em tức giận không đáng"

Chứ con mẹ anh đáng à?

Tiêu Chiến muốn chửi tục ngay lúc này.

Anh tức đến vô thức bóp chặt mảnh gỗ.

Không may, mảnh gỗ nhọn.

Chảy máu.

Cảm giác đau đớn thân thể khiến đau đơn tâm hồn vơi bớt.

Giống như lần cắt tay.

Nhìn tay chồng nhỏ bắt đầu có máu , Vương Nhất Bác thực sự xót đến phát giận, mắt hắn từ lúc nào gằn lên tia đỏ.

Hắn bóp chặt cổ tay anh.

"TIÊU CHIẾN EM ĐIÊN À"

"BUÔNG RA"

Ngay tức khác Tiêu Chiến vung tay, một vết khứa lên má Vương Nhất Bác.

Tất cả sững sờ trong giây lát .

Cả hai mở to mắt nhìn nhau.

Chính Tiêu Chiến cũng ngây ngốc, anh vừa làm cái quái gì !

Anh muốn đi tới và nói em không cố ý, nhưng chưa kịp bước..

"Anh làm cái quái gì vậy chứ ?

Anh làm anh Nhất Bác bị thương rồi" Đức Quân đã nhanh chân chạy tới, đứng cạnh Vương Nhất Bác mà lo lắng "Anh Tường, anh có sao không?

Anh ấy thật độc ác"

...

Bỏ đi.

Tiêu Chiến thả tay xuống, cầm theo số mảnh vỡ đi lên lầu.

Bước vào phòng và chốt cửa lại.

Đứng trong căn phòng, trong lòng những mảnh vỡ.

Vỡ về cả tâm hồn lẫn đồng hồ gỗ.

"Giữ nó cho cẩn thận đấy!

Nếu không anh sẽ giận em"

... giờ thì anh giận em thật rồi .

_____

Tiêu Chiến không biết, xuyên suốt khi đó, có mặt ánh mắt dán chặt lên tấm lưng anh.

Vương Nhất Bác nhìn bóng lưng cô đơn kia, tâm càng thêm nặng .

...

Mà khoan!

Vương Nhất Bác bỗng mở to mắt.

Sao Hạ Tuấn Lâm lại vào phòng ngủ cho khách ????? !!

Phòng họ ở hướng ngược lại mà???!!

__________________

Bình luận đi mọi người
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
7. Chồng Nhỏ Vì Sao Muốn Ngủ Riêng


Nhìn Tiêu Chiến đi vào căn phòng ở cuối hành lang, Vương Nhất Bác vẫn đứng như tượng.

Đức Quân vậy quanh hắn ríu rít hỏi thằm, hỏi nào là anh có sao không, có đau không, xước như vậy chắc rát lắm nhỉ .

Khổ cái tất cả đều không lọt tai.

Vương Nhất Bác bây giờ đang tự hỏi:

Chiến Chiến tại sao lại muốn ngủ riêng ?

Trước nay chồng chồng đều chung phòng, được ôm Tiêu Chiến mỗi khi ngủ dường như đã trở thành thói quen khó bỏ của Sếp Vương.

Giống như mấy đứa nhóc nghiện điện thoại, buổi sáng bị mẹ tịch thu, buổi tối mới được xả.

Chúng luôn coi khoảng thời gian được sử dụng điện thoại như vàng bạc châu báu.

Suốt ngày làm việc ngồi máy tính ký văn bản đến gãy xương sống, khung giờ từ 9 giờ trở đi được Vương Tổng coi như giờ vàng.

Lúc đấy kể cả hắn đang làm gì, Tiêu Chiến sẽ ngay bên cạnh .

Anh cùng hắn tán ngẫu, ăn đêm, nói xấu mấy lão cổ đông, giúp hắn xoa bóp, hay cùng xem phim.

Vương Nhất Bác không hề thấy phiền hay bị phân tâm, hắn rất thích thế này, cảm thấy giọng Chồng nhỏ hay quá đi, như phép màu làm sự khó chịu trong hắn biến mất, vui vẻ ngập tràn người hắn.

Anh nói một câu hắn cười 10 cái.

Xong công việc họ đi ngủ.

Khi ngủ với Chiến Nhi, Vương Tổng cảm thấy dễ thở, nói chung là thoải mái.

Cái con người kia mền mền lại yêu yêu, tỏa ra mùi sửa thoảng thoảng khiến hắn chết mê chết mệt.

Mỗi khi được ôm vòng eo 65 kia Vương Nhất Bác không thể chỉ ôm hờ, mà phải ôm thật chặt một lúc,ngủ rồi mới dần buông ra.

Thư giãn đến kì lạ .

...

9:00 pm.

Vương Nhất Bác theo thói quen mà đặt bút xuống, tắt máy tính.

Nhưng rồi nhận ra, không có ai bên cạnh cả.

Hắn thở dài, cầm đồ vào phòng tắm.

...

Phía phòng bên này, Tiêu Chiến vẫn đang loay hoay với chiếc đồng hồ vỡ.

Tay dính đầy keo sơn, quyết hồi sinh bằng được chiếc đồng hồ này.

Đức Quân nói anh tiếc tiền, thật ra không phải.

Tiếc cái gì chứ...

đây là món quà đầu tiên anh được chồng lớn tặng, không muốn nó hỏng đâu.

"A aya"

Lần nữa bị gỗ cắm vào tay, Tiêu Chiến khẽ kêu một tiếng, phía trên phần tay đã băng bó lại thêm một vết nhỏ.

...

Không biết ban nãy mình ... anh ấy có đau không?

Nghĩ rồi nhìn lên đống gỗ trên bàn.

Tiêu Chiến bĩu môi.

Anh đau kệ anh, là anh đụng em trước !

Đang tính tiếp tục thì có người gõ cửa.

"Chiến Chiến" là chồng lớn gọi.

Tiêu Chiến bất động một lúc, hiện tại không muốn nhìn thấy chồng lớn chút nào.

Vương Nhất Bác vẫn kiên trì gỗ cửa.

Hay...mở cửa nhìn một chút thôi, dù sao anh cũng muốn xem lại vết tích do mình gây ra.

Tiêu Chiến mở hé cửa, như thỏ nhát cáy mà nhìn Vương Nhất Bác.

Chồng lớn vẫn đẹp trai như mọi khi.

Cái mùi sữa tắm này chắc chắn là sài trộn của mình nèe.

Tóc ướt toả mùi Dầu gội bạc hà mà Tiêu Chiến mua.

Aaa còn bộ đồ nữa, đây là đồ lanh mua chung với mình nè !

"A em đây rồi"

Cái nụ cười sáng như mặt trăng đêm đấy là có ý gì đây?!!

Tui không ở đây thì ở đâu??

Tiêu Chiến nhìn sang bên má , vết xước thật chói trên làn da hắn.

Anh nheo mắt, thật khó nhìn !

Vương Nhất Bác thấy anh nheo mắt nhíu mày liền luống cuống.

"Tay...tay em xử lý chưa ?"

Tiêu Chiến đưa bàn tay bị thương lên, đã băng bó trong phòng tắm rồi.

Vương Nhất Bác nhìn vậy cũng ồ một tiếng, trong lòng hơi thất vọng, vậy là không cần hắn đụng đến.

Hắn tính nhìn xem Tiêu Chiến băng bó thế nào, lại vô tình phát hiện trên tay anh nhiều thêm vết khứa, tâm ngay lập tức nóng nảy muốn bắt lấy xem xét, chưa kịp đụng đến Tiêu Chiến đã rụt tay lại.

Vương Nhất Bác nắm phải khoảng không.

Chẳng mấy chốc cả hai lại im lặng.

"Em...không về phòng à?"

Vương Nhất Bác nhỏ giọng, là cố ý nói nhỏ, phải như vậy mới cho thấy hắn đang tủi thân.

Em không định ngủ cùng anh à...

Tiêu Chiến nhìn hắn, lại nhìn đống gỗ trên bàn, xoay người đóng cửa.

Vương Nhất Bác: "..."

Tủi thân thêm nhiều chút

_______________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
8. Lén Lút


Vương Nhất Bác chán nản quay lại phòng ngủ chính.

Lại thấy Đức Quân chả biết từ đâu ra ngồi một cục trên giường.

"Em ở đây làm gì" Hắn nhíu mày.

"Tất nhiên là ngủ rồi!

Phòng Tiêu Chiến đang ngủ là phòng em!

Anh ta chiếm phòng rồi không phải em nên ngủ ở đây à"

Vương lơ đễnh đáp ừ, miễn cưỡng lắm mới nằm lên giường bên cạnh cậu.

Đức Quân có tâm tư riêng, nay người đàn ông đó đang nằm bên cạnh, không khỏi vui vẻ đến híp mắt.

Ba mẹ cậu gài cậu vào đây là có mục đích, đó là đuổi tên anh dâu họ chết tiệt kia đi.

Chính cậu cũng không ưa anh ta, ngoài xinh đẹp ra thì có gì hơn cậu chứ!

Ấy vậy mà lại được anh Nhất Bác sủng tận trời, chả qua là do cậu đi nước ngoài, nên anh ta mới có cửa mà bước vào Vương gia.

Thấy không?

Cậu vừa về phát, anh họ liền gác lại tất cả để ra sân bay, để lại tên họ Tiêu đó một mình trong ngày lễ kỉ niệm, đã thế còn cãi nhau một trận với Tiêu Chiến để giữ cậu ở lại.

Ban nãy hắn mắng Tiêu Chiến, là vì cậu a~

( thật ra là sót chồng thôi ạ🙂)

Với suy nghĩ đó, Đức Quân thoải mái mà ngủ yên, chờ ngày nào đó sẽ danh ngôn chính thuận sán ngôi Tiêu Chiến.

02:45 pm

Cậu thì Yên giấc, còn Vương Nhất Bác vẫn không tài nào chợp mắt.

Bình thường đến giờ này hắn chẳng díu hết mắt lại rồi ấy chứ.

Chả hiểu sao bây giờ lại chẳng ngủ được.

Hắn sờ lên vết xước ban nãy.

Cũng chỉ là vết ngoài da, chẳng có hề hấn gì, thậm trí ngay lúc bị quệt hắn còn chẳng có cảm giác, để đâu dăm ba hôm là hết.

Chỉ hơi sầu chút rằng, đây là Chiến Nhi quệt đấy!

Tại sao chồng chồng mới về nhà mà đã sảy ra ẩu đả thế này, Vương Tổng trong tâm gào thét.

Không biết Chiến Chiến ngủ chưa ?

Có đang suy tư như hắn không ?

Làm sao đây?

Vương Nhất Bác nhớ quá rồi .

Hắn muốn thân mật với Tiêu Chiến đến điên rồi

Chỉ có Tiêu Chiến mới thoải mãn được nỗi nhớ này

Nhớ cả tâm hồn lẫn thể xác .

Nhưng bây giờ người kia chưa hé với hắn một chữ, né hắn như né tà, gặp hắn là tránh, cách xa hắn vạn mét.

Thì hắn thân mật kiểu gì đây?

Ngẫm đến nghẹn lòng .

Hắn xoay người nằm nghiêng, cật lực tránh né thằng em có tướng ngủ cực xấu kia.

Đêm nay hắn ngủ kiểu gì đây a~

•Cạch•

Bỗng cửa bật mở ra, bóng người trong tối lấp ló đi vào.

Vương Nhất Bác ngay lúc có tiếng động đã nhắm mắt lại, giả như mình đã ngủ rất say.

Bóng đen dần dần đi tới, quỳ xuống trước mặt Vương Nhất Bác.

Hai mắt nhắm nên Vương Tổng không biết được đấy là ai, chỉ thấy có mùi hương rất quen.

Rốt cuộc là ai dám nửa đêm vào đây làm loạn.

Nghe thấy tiếng xột xoạt, kẻ kia đang lấy một cái gì đó từ túi áo thì phải.

Dao à?

Hay kéo ?

Vương tổng trong tâm khinh Bỉ

Chờ xem ngươi làm được gì ?

Tiếng xột xoạt dừng lại, chắc lấy dao ra rồi.

Vương Nhất Bác chuẩn bị bật dậy bắt gian.

Chỉ cần đợi tên kia đưa dao lên, hắn sẽ đạp nó một nhát, rồi chạy sang phòng chồng nhỏ xem anh có bị gì không.

Chuẩn bị rồi .

người đó dán vật gì lên mặt hắn

Băng dính à??

1.

2.

3...

...

Sao đếch có gì sảy ra vậy??

Vương Nhất Bác mở hé mắt

Tim hắn hẫng một nhịp.

Tiêu Chiến!

Đúng rồi!

Đúng là Chiến Nhi !

Chồng nhỏ giúp hắn băng, bé chồng quan tâm hắn!!!

Chiến Chiến không phải không để tâm hắn !

Vui sướng chẳng mấy chốc xâm chiếm từng tế bào trong cơ thể Vương Nhất Bác, cố lắm mới khống chế được khoé môi sắp cong vuốt lên của mình.

Tiêu Chiến vẫn không biết người kia vốn chưa ngủ, giúp người ta xong còn ngồi xuống ngắm nhìn.

Anh ngồi dưới đất, hai chân khoanh vào, chống tay lên đầu gối mà ngắm người đàn ông đã cùng mình đến cục dân chính kết hôn.

Đẹp trai quá ta !

Sóng mũi thẳng quá, mày thanh, môi không dày, đôi mắt đặc biệt kiểu Châu Âu, xương quai hàm góc cạnh đậm nét nam nhân.

chiến chiến có một anh chồng đẹp như trong truyện.

Tình cũng đẹp như trong truyện, nhưng truyện lúc nào cũng có sóng gió, và sau đó là một đời hạnh phúc .

Liệu họ có qua được sóng gió này không ?

Tiêu Chiến thở một hai dài.

Anh không biết hắn có nhớ anh hay không, anh thì nhớ lắm !

Vương Nhất Bác khi ngủ thật đẹp quá đi a !

Mọi khi ấy, Tiêu Chiến sẽ nhân lúc chồng lớn ngủ say, lén trộm ngắm hắn một chút.

Lúc này không biết lấy đâu Dũng khí mà Tiêu Chiến dám tiến tới gần giường hơn, vẫn ngồi dưới đất nhưng gác tay lên giường, đã thế còn cúi sát mặt Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác đang nằm nghiêng, Tiêu Chiến chỉ thấy được nửa mặt anh, nhịp thở đều đạn cứ thể phả vào má hắn.

Như mọi đêm mà ngắm nhìn chồng ngủ một lúc lâu.

Đêm nay không được nằm cạnh hắn, anh cũng tiếc lắm chứ đùa, nhưng Tiêu Chiến đang giận!

Giận rất giận !

Nên anh vẫn muốn ngủ một mình hơn.

Thôi ngắm đủ rồi, Tiêu Chiến hôn lên má Vương Nhất Bác một cái, cười nhẹ đứng dậy rời đi, khép cửa như mọi việc chưa từng sảy ra.

——-

Vương Nhất Bác bấy giờ mới mở mắt, hắn nằm ngửa để cố hít thở đều hơn.

Hắn gác tay lên trán, đột nhiên cười rung cả người.

Con mẹ nó vui sướng chết Vương Nhất Bác rồi a

Tiêu Chiến !!

Em mau chịu trách nhiệm với trái tim đang đập sắp nổ này đi!

Aaaaa nụ cười đó !!!

đau tim chết hắn mấttt

Một số gánh nặng theo nụ hôn bay mất

Toàn thân Vương Nhất Bác như lên mây, sung sướng không thể tả nổi

Hắn phải kìm chế lắm mới không đè anh ra hôn hít một trận!!

Hôn đến người phía dưới khóc thì thôi!

Tại sao Chiến Chiến lại ngọt ngào thế này a

Vương Nhất Bác hiện muốn chạy sang phòng bên, như bé con mà lên lén lút hôn hôn.

Muốn hôn quá điiii.

————————-
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
9. Vương Tổng Choáng váng


Đêm ngọt ngào là thế, Vương Nhất Bác còn tính buổi sáng sẽ dậy sớm nấu một bữa sáng thật ngon cho chồng nhỏ.

Tưởng tượng hai người như trước ngồi chung một bàn ăn, tuy không nói nhưng khá hài hoà.

Vương Nhất Bác nghĩ trong lòng vui vẻ.

Tuy nhiên, vạn lần hắn không nghĩ tới, Tiêu Chiến dậy rất sớm, đã ra khỏi nhà chạy bộ.

Nhìn hai đĩa bánh mì kẹp sớm nguội trước mặt, lòng hắn cũng chẳng ấm áp gì.

Đã 7 giờ 45, nếu hắn không đi sẽ muộn làm.

Tiêu Chiến bình thường cũng có chạy thể dục buổi sáng, nhưng cùng lắm là 30 phút rồi về.

Hiện tại đã một tiếng vẫn chưa thấy anh đâu.

Lâm Lâm... không phải né hắn đi.

Trong lòng thở dài thường thượt, tâm tình ăn sáng cũng chẳng có.

Dì Vương bên này thấy hắn vẫn ngồi im bất động, liếc nhìn đồng hồ, bà nói : "Vương Tổng, nếu ngài không đi hẳn sẽ muộn làm"

Nhưng Chiến Chiến chưa hôn chào buổi sáng, chưa cùng hắn dùng bữa sáng a~~ Vương Nhất Bác cảm thấy chán nản

Đợi thêm năm phút nữa, vẫn không thấy Tiêu Chiến về, Vương Nhất Bác đành xách cặp rồi đi, trước khi đi đã dặn dì Vương khi Chiến Chiến về nhớ làm lại bữa sáng cho em ấy.

______________

Ngay khi con xe màu đen của Vương Nhất Bác rời đi, Tiêu Chiến ngay lập tức từ cửa chuồn vào.

Dự đoán của Vương Tổng không sai, anh là muốn né mặt hắn.

Lý do chắc chả cần nói.

Dì Vương thấy anh liền ngó đầu từ bếp ra: " Cậu chủ nhỏ, ông chủ có nói tôi làm lại đồ ăn cho cậu, cậu ra bằng chờ chút"

Tiêu Chiến cúi người cảm ơn bà rồi lên phòng tắm rửa.

Đúng lúc này, tiểu em họ đi ra, nhìn Tiêu Chiến chuẩn bị mở cửa vào phòng lại bắt đầu mồm miệng điêu ngoa :

"Ẩy , anh dâu đêm qua ngủ có ngon không?"

Tiêu Chiến đối với câu hỏi thăm này không có phản ứng .

"Tối qua anh Nhất Bác ôm em chặt cứng a~ em chả ngủ được gì cả"

Thằng nhóc nói dối không chớp mắt, đã thế còn giả bộ xoay xoay khớp.

Tiêu Chiến đến cả cái liếc mắt cũng không cho cậu, bình thản đi vào phòng.

Đêm qua anh cũng đã thấy, Vương Nhất Bác nằm co ro một góc, cả hai cách nhau phải hai ba sải tay, Vương Nhất Bác không có thói quen lăn lộn hay xoay người khi ngủ, vì vậy khả năng lăn sang bên Đức Quân để ôm cậu là không thể.

Cậu ta ngủ cùng người đàn ông đã có chồng, còn ôm ôm ấp ấp.

Bây giờ khoa trương như vậy.

Đúng là không biết nhục.

Đã thế...

đây còn là nói dối .

Nhục chồng nhục .

Giả sử Đức Quân mà biết được suy nghĩ này, sẽ dãy đành đạch lên như mấy bạch liên hoa mất.

Tiêu Chiến không muốn quan tâm.

Đi vào phòng chốt cửa.

Đức Quân lại nghĩ anh bật không lại mình, cái mặt dương dương tự đắt thiếu một bạt tay.

——

Một Tuần tiếp theo diễn ra như vậy.

Sáng ra Vương Nhất Bác đợi chồng nhỏ ăn sáng, đợi mãi không thấy đâu lại phải đi làm , Vị chồng nhỏ Tiêu kia thì lại đợi người đi rồi mới bắt đầu từ ngoài mon men chạy vào.

Vương Nhất Bác nhanh chóng phát hiện ra điều này, trong một lần quên tài liệu, hắn đã thấy Tiêu Chiến núp ở gara, sau khi xe hắn ra ngoài sẽ lén lút vào.

Vương Nhất Bác tức muốn nổ phổi !

Hắn nắm cổ áo anh kéo lại, mặt phải nói như mây đen

"Tiêu Chiến!

Em là có ý gì?"

Tiêu Chiến vẫn như trước, không giải thích bất kì điều gì về hành động của mình, chỉ giương đôi mắt anh đào kia lên nhìn hắn.

Đây!

Lại không muốn nói chuyện với hắn!

Muốn đấu mắt chứ gì!

Được!

Xem ai nhìn ai lâu hơn !

Cả hai cứ thế mà đấu mắt, Vương Nhất Bác nhất quyết phải nghe được giải thích từ anh!

Tiếc là chưa nhìn được bao lâu , Trợ lý hắn gọi đến, giọng hấp tấp : "Ông thần ơi!

Ông Sắp muộn hơn nửa tiếng rồi đấy?

Ông ngắm chồng mê quá hay sao mà quên mất giờ làm vậy??"

Vương Nhất Bác A một tiếng, liếc đồng hồ ...

8 giờ 25..

Đúng là đã muộn gần 30 phút.

Vương Nhất Bác bị phân tâm, ngay lúc này, Tiêu Chiến đã gạt tay hắn ra và chạy lên phòng.

Cạch _ chốt cửa

Vương Tổng thấy cảnh này thì sao ah?

Đương nhiên là tức muốn phóng hỏa cả nhà.

Nhưng hắn vẫn nhịn, Tiêu Chiến đang có bệnh, mà bệnh này là từ hắn.

Bây giờ cãi nhau chỉ có mất chồng.

Cắn răng đi làm.

Chiều đến, Vương Tổng 7 giờ tan ca, về nhà chỉ muốn được nhìn Tiêu Chiến đứng trong bếp nấu nướng nói một câu : "Anh về rồi".

Nhưng người muốn thấy thì chả thấy, cái người không cần là em họ kia lại một cục xuất hiện trước mặt.

Vương Nhất Bác đương nhiên không vui, mệt mỏi chẳng được giải tỏa chút nào.

Cũng may ban Đêm Tiêu Chiến sẽ lén sang phòng hắn một chút.

Dù không phải quang minh chính đại nhưng chỉ cần ở bên cạnh Tiêu Chiến, hắn một chút cũng là một chút của đại dương.

Tiếc cái, vết sẹo mờ rồi, Tiêu Chiến cũng không sang nữa.

Không ấy bây giờ hắn cầm dao tự khứa mình được hăm ???

Chiến Chiến sẽ tiếp tục nhìn hắn ngủ.

Huhu!!

Hắn cảm thấy dỗ chồng còn rối não hơn mấy cái Dự Án trước mặt.

Bên ngoài chuyền đến tiếng gõ cửa

Trợ lý Trương cầm theo bản hợp đồng đi vào : "Vương Nhất Bác anh có hai tin buồn, chú nghe tin nào trước ?"

Vương Nhất Bác nhíu mày : "Anh muốn trừ bao nhiêu lương?

Uông ca?"

Uông Trác Thành cười cười xin thua, ý nói ; "Bình tõm, anh là nhìn mặt chú căng quá nên muốn đùa một chút"

"Độc thân như anh sao hiểu được tình trai chúng em ?"

"..."

Mẹ mi!

"Rốt cuộc là hai tin gì?"

Uông trợ lý vào chủ đề chính "Cái đồng hồ chú nhờ anh tìm ...không có cái thứ hai đâu"

"Sao có thể ?

Đồng hồ đó cũng không phải phiên bản giới hạn" hai mày Vương Nhất Bác nhíu càng chặt.

"Thưa ông tổ!

Ông quên rồi sao?

Đấy là cái đồng hồ ông tự tay khắc lúc mới quen Tiêu Chiến đấy!"

BÕM một cái, Đầu óc Vương Nhất Bác như rơi xuống vực.

Choáng vàng và sợ hãi .

Đồng hồ gỗ...

đúng rồi!

Đúng nó rồi ! ...Bảo sao Chiến Nhi lại phản như vậy.

"...thôi rồi" Vương Nhất Bác đỡ trán, nhớ lại những hành động và lời nói hôm đó... hắn hận không thể tự tát mình.

Mấy hôm nay Tiêu Chiến né hắn như né tà, hoá ra...

Đã thế ... em ấy còn đang bệnh... nếu vì chuyện này mà nghĩ quẩn.

Vương Nhất Bác rùng mình.

Không!

Không được !

Hắn phải về sớm !

"Còn nữa.. anh muốn hỏi chú" Uông Trác Thành nhìn biểu hiện của hắn âm thầm hả dạ, này thì làm em dâu buồn!

Vừa!

Vương Nhất Bác vẫn đang suy nghĩ lại sao để chuộc lỗi tiện miệng đáp: "Cái gì nữa?"

"Quà hôm kỉ niệm cưới chú đặt có lấy nữa không?"

Vương Nhất Bác khựng người, một lần nữa mở tỏ mắt nhìn y : "Quà..kỉ niệm ngày cưới?"

Uông Trác Thành cười khinh miệt : "Còn không phải đón em họ mà quên đấy chứ?"

Vương Nhất Bác không nói.

Liếc nhìn ngày 24 trên tờ lịch,nhìn kĩ sẽ thấy dòng chữ màu xanh đè lên [ Kỉ Niệm ngày cưới]

...

Vương Nhất Bác không thở nổi...

________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
10. Kỉ Niệm Ngày Cưới


Kim giờ chỉ 5 kim phút chỉ 6

05:30 pm, kết thúc giờ làm việc.

Vương Nhất Bác vội vã lái xem trở về.

Thường thì hắn sẽ về lúc 7 giờ, nhưng cả hôm nay, hắn không nghĩ về Tiêu Chiến cũng là nghĩ về Chiến Chiến.

Hắn thấy bản thân chỉ có thể miêu tả bằng một chữ: Khốn

Quá khốn nạn

Hoàn toàn không xứng với chữ chồng.

Ngoài ngày kết hôn, ngày kỉ niệm kết hôn cũng rất quan trọng.

Còn yêu hay không?

Có sâu đậm hay không đều sẽ thấy trong ngày kỉ niệm.

Ngày kỉ niệm ngày cưới giống như bài Test.

Nếu thật sự yêu bạn, ngày đấy đối với nửa kia sẽ như khắc cốt ghi tâm, không khác gì sinh Nhật của chính họ.

Còn nếu nửa kia không thực sự yêu bạn, ngày đấy có thì có, không thì không, có khi người ta còn không nhớ đến !

Không biết đến!

Rồi khi bạn nhắc cho họ nhớ lý do sẽ là

"Anh có việc rồi , khi khác nhé ?"

"Ayza bận quá anh quên mất ấy mà"

"Cũng chỉ là ngày kỉ niệm , em cáu gắt cái gì?"

Cái câu cuối !!!

Chính nó đã chắc chắn rồi !

Họ không yêu bạn!

Yêu!

Chắc chắn sẽ vui vẻ khi được bên bạn!

Cáu gắt????

Chắc chắn không có cáu gắt !

Chả ai không thích ở bên người mình thương cả!

Yêu bạn thì chỉ hận không thể dính lấy bạn mà thôi.

Bạn vui họ cũng mừng rỡ.

Vì vậy nên, nhớ đến việc bản thân quên ngày kỉ niệm ngày cưới, Vương Nhất Bác cảm thấy trong lòng đầy cảm xúc tiêu cực.

Buồn, thất vọng, đau đớn.

Vạn lần, cầu xin em, Chiến à, đừng nghĩ như vậy được không?

Một cơn cáu gắt.

Mẹ nó!

Quên cái gì không quên, lại quên đúng ngày này?

Cái trí nhớ này cút được rồi !

Nghĩ đến cảm xúc của Tiêu Chiến vào ngày đấy, tưởng tượng cảnh Tiêu Chiến ngồi ở nhà đợi hắn đến 12 giờ không chợp mắt, tưởng tượng nét mặt Tiêu Chiến đơ cứng khi kim giờ qua số 12, kết thúc một ngày kỉ niệm không hoa không quà, Vương Nhất Bác phi thường tức giận, một cục nghẹn trong lòng hắn, cáu gắt với chính bản thân.

Nắm chặt vòng lái, chặt đến nỗi gân xanh hiện lên như muốn đứt.

Cơ mặt căng ra, đôi mắt Châu Âu được cho là nhìn cái cây cũng thâm tình nay lại mang đầy âm khí.

Vào ngày kỉ niệm năm trước, bảo bối nhà hắn mặc chiếc áo xanh hắn tặng, đợi hắn về cùng nấu cơm.

Cả hai cùng ngồi ăn bữa ăn do chính đôi ta nấu, cơm canh ngọt lạ thường.

Tiêu Chiến ngồi đối diện hắn, đôi mắt nheo lại đấy ý cười, miệng xinh cười tươi rói, lộ hai răng thỏ trắng sáng, gò má nâng lên.

Anh chống tay nghe hắn kẻ chuyện, chẳng biết người khô khan như hắn kể được thứ gì hay ho, chỉ biết hôm đấy Chiến Nhi rất vui, sự vui sướng và niềm hạnh phúc không thể giấu trong đôi mắt.

Chứ không trống rỗng không hồn như bây giờ.

Tại sao !

Mẹ nó cái quái gì lại có thể quên??

Thành đạt lắm tiền mà khiến bạn đời của mình uỷ khuất thì cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi.

Hắn là một thằng tồi !

CON MẸ NÓ QUÁ TỒI

Két...RẦM!

...

Con xe màu đen mang biển số XXX đi quá tốc độ quy định, vượt đèn đỏ, cuối cùng đâm thẳng vào cột đèn.

Chủ nhân ngồi trong chiếc xe đó, Vương Nhất Bác, bây giờ mới bắt đầu hít thở đều.

Vừa rồi tất cả như bóp nghẽn hắn.

Tai ù mắt cũng mờ theo.

Hình ảnh Tiêu Chiến cười tươi dưới ánh nến, đó là thứ duy nhất Vương Nhất Bác thấy rõ khi nãy.

Nhìn tấm kính trước mặt nứt, Vương Nhất Bác mới tỉnh táo được chút ít, hình ảnh kia cũng mờ dần đi.

Đưa tay ray ray trán, vừa rồi quá mất bình tĩnh.

Tầm mắt vô tình rơi vào ghế ngồi bên cạnh, ghế lái phụ... nơi đáng ra Chiến Nhi nên ngồi chứ không phải chỗ ghế sau đáng ghét.

Nhanh thôi, hắn sẽ đưa anh về lại vị trí ban đầu.

Chồng của hắn.

—————
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
11. Em Nấu


Sau khi nhận tin từ cục cảnh sát, Tiêu Chiến hấp tấp chạy tới.

Vương Nhất Bác có bệnh liên quan đến dây thần kinh à?

Đi đứng thế nào lại đâm thẳng vào cột điện.

Ngu ngốc không chịu được.

May mà đồn cảnh sát không xa, Tiêu Chiến chạy 15 phút liền tới.

Vừa vào tới nơi đã thấy người đàn ông quen thuộc ngồi trong phòng giam tạm thời, bên cạnh có hai chú cảnh sát.

Gì đây?

Vương Nhất Bác hoảng đến đứt dây cảm xúc rồi à ?

Sao mặt hắn bình tĩnh thế ?

Còn người vốn chẳng bị gì như anh lại lo sốt vó.

"Anh là người thân của ngài Vương đúng không?"

Tiêu Chiến giật mình nhìn sang, gật đầu, chú cảnh sát đứng bên cạnh anh nói : " Ngài Vương đi quá tốc độ cho phép và gây mất trật tự an toàn, mong anh ký vào biên bản rồi nhận người về"

Tiêu Chiến lần nữa gật đầu đi theo cảnh sát, khi đang khí biên bản, cảnh sát đột nhiên hỏi "Mà anh là gì của ngài ấy"

Nghe vậy Tiêu Chiến a một tiếng, câu hỏi hốc búa này, anh không biết nên trả lời thế nào.

Thấy anh ấp úng không nói được, cảnh sát sinh nghi.

Đối diện với ánh mắt đầy nghi ngờ của vị cảnh sát lâu năm, Tiêu Chiến cuống càng thêm cuống.

Đang luống cuống không biết thế nào lại bị ôm lấy từ đằng sau.

"Chồng tôi"

Giọng Vương Nhất Bác đều đều bên tai Tiêu Chiến.

Cả thân áp sát vào người anh, muốn hưởng ké thân nhiệt từ lưng anh, mặt không lộ mà dụi dụi vào vai chồng

"Bé ơi anh sợ"

Nếu không phải ban nãy nhìn vị Vương quái ác trên mặt một chút cũng không có gì là sợ hãi, mấy vị cảnh sát cũng tin là hắn đang sợ.

Tiêu Chiến thì không cần nhìn cũng biết, Vương Nhất giả nũng mà thôi, nhưng ... mắc cái anh chưa từng từ chối chồng lớn khi hắn làm nũng.

Tiêu Chiến ăn mền không ăn cứng.

Vương Nhất Bác biết.

Vị cảnh sát nhìn Tiêu Chiến xoa đầu Vương Nhất Bác, liền chú ý thấy chiếc nhẫn sáng bóng trên ngón áp út, theo dự đoán mà nhìn xuống hai bàn tay đang ôm trọn eo Tiêu Chiến, đúng là có một cái nhẫn y hệt.

Hoá ra là chồng chồng .

Hoá ra Vương Tổng từ khi bị bắt cứ nhìn vào tay trái là vì chiếc nhẫn này.

Hôn nhân hẳn là thứ tuyệt vời.

"Vậy ra là một đôi chồng chồng, vậy mà khi tôi hỏi cậu còn ngại ngùng cái gì"

Vị cảnh sát cho rằng Tiêu Chiến ngại ngùng, nhưng anh khi ấy thật sự đã luống cuống.

Anh thật sự không biết đối với Vương Nhất Bác, mình là gì.

Nói ra ở đây cũng không hay, Tiêu Chiến đành ậm ừ, trên mặt thoáng nét bất lực.

Vương Nhất Bác lặng lẽ quan sát anh, nhìn thấy biểu cảm ấy, mày không nhăn nhưng mắt đã sắc hơn.

Bàn tay to lớn của Vương Nhất Bác đặt trên eo anh, khẽ dùng lực, áo theo đó mà nhăn lại, Tiêu Chiến bị ôm chặt vào lòng, nhíu mày nhìn hắn

"Được rồi , mời hai anh về" tiếng gọi của cảnh sát đánh tỉnh hai người.

Nhưng chỉ Tiêu Chiến thôi, anh vội vàng cầm lấy giấy biên bản, Vương Nhất Bác thì vẫn chăm chăm không rời.

Sau khi cả hai ra khỏi đồn cảnh sát, chả hiểu thế nào lại thành người đi trước kẻ theo sau.

Từ phía sau tấm lưng Tiêu Chiến, ánh mắt hắn rơi vật sáng chói trên ngón áp út của anh.

Dưới ánh trăng nó càng sáng, trên tay hắn cũng có một chiếc như vậy, cảnh sát hỏi hắn tại sao cứ nhìn tay trái, vì hắn đang nhìn nhẫn, hắn nhớ Chiến Chiến.

Vương Nhất Bác tiến lên, nắm tay Tiêu Chiến, mười ngón đan nhau.

Trong khi Tiêu Chiến chưa kịp phản ứng, Vương Nhất Bác đã mở miệng trước: " Gần đây có một chợ đêm, em muốn đi xem không?"

Tiêu Chiến hơi nhíu mày, tuy đồ ăn ở chợ đêm rất ngon, nhưng về tính vệ sinh thì không ai đảm bảo được.

Nghĩ đến Vương Nhất Bác có bệnh dạ dày, lắc đầu không muốn đi.

"Ồ?

Em thật sự không muốn?"

Em ấy kiên quyết gật đầu .

"Nhưng anh vẫn chưa ăn gì a" Vương Nhất Bác nói.

Vừa tan làm liền vội vã về nhà, suy nghĩ lung tung ngu ngu rồi đâm xe vào cột điện, ngồi trong phòng cảnh sát hai tiếng, Vương Nhất Bác thật sự chưa ăn.

...

"Em nấu"

Âm thanh lí nhí vang lên, lần này là Vương Nhất Bác không kịp phản ứng, hơi ngây người mà quay sang, Tiêu Chiến vẫn đang nhìn hắn.

"Em.."

"Về nhà, em nấu"

Tiêu Chiến khẳng định

____________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
12. Em Chặn Anh


Khi cả hai về đến nhà đã 10 giờ kém, bên trong nhà đã sang đèn.

Đức Quân chơi bời ở đâu chắc về nhà trước họ 15 phút kịp giả bộ ngoan hiền.

Nó đã nghe mấy tên nhảm nhí ở bar nói về việc Vương Nhất Bác gây mất trật tự an toàn giao thông, thấy hắn về liền muốn quấn lấy hỏi han.

Nhưng chưa hỏi được mấy câu Vương Nhất Bác đã khẽ nói cảm ơn rồi chạy vào bếp.

Bên trong Tiêu Chiến đang mở tủ lạnh, còn chút thịt băm với cà chua, làm mì ý là hợp nhất.

Bỏ thịt ra ngâm cho bớt lạnh, bắt đầu rửa cà chua, hành Tây.

Đây cũng coi như công việc quen thuộc rồi, từ khi làm việc cho Vương Nhất Bác thì đây là điều anh làm mỗi ngày, ba bữa đều từ một tay Tiêu Chiến nấu.

Tiêu Chiến khi nấu nướng rất chuyên tâm, không hề để ý người đàn ông đang dựa tủ lạnh nhìn anh chạy đi chạy lại trong bếp.

Hắn sợ bị anh đuổi nhưng vẫn không nhịn được mà đứng đây, lâu lắm rồi Vương Nhất Bác không thấy anh vào bếp, cũng không ăn đồ anh làm, nên khi Tiêu Chiến chịu nấu cho hắn.

Tâm hắn như được mời lên cung trăng.

Phải đến khi Tiêu Chiến muốn mở tủ lấy mì thì mới phát hiện ra Vương Nhất Bác.

Anh nhướng mày ý hỏi hắn ở đây làm gì, Vương Nhất Bác cũng nhanh chóng nói: "em có cần anh giúp gì không ?

Dù sao cũng là nấu cho anh"

Tiêu Chiến nghĩ một lát, nhìn hắn từ trên xuống dưới , cuối cùng phán một câu: "Đi tắm đi"

Vương Nhất Bác tự nhìn lại mình, đúng là dính bụi bẩn hết cả rồi, chưa kể còn bốc mùi ở khắp nơi .

Vẫn là nên đi tắm thì hơn.

Thế là sếp Vương nghe lời chồng nhỏ xách mông lên đi tắm.

——

Vương Nhất Bác quần đùi áo cộc đi xuống nhà, hỏi Tiêu Chiến: "Bé, thấy điện thoại anh đâu không?"

Tiêu Chiến có chút không quen với chữ "bé" này, hơn nhau bao tuổi mà bé với bỏng?

"Không biết"

"Anh mượn điện thoại chút nhé ?"

Tiêu Chiến không đáp, hất mặt về phía nóc tủ, điện thoại anh để ở đấy.

Vương Nhất Bác vui vẻ cầm điện thoại anh lên, nhập số pass cũ, vào ứng dụng điện thoại, và tìm số của mình, nhưng chẳng mấy chốc... khoé môi kéo xuống.

Tiêu Chiến đổ nốt nước sốt vào bát mì, bê bát mì ra bàn, đồng thời nhìn chỗ Vương Nhất Bác đang đứng, hắn vẫn đang đứng đấy, nhìn chằm chằm điện thoại anh một cách khó hiểu.

Điện thoại anh có gì khác à?

Sao anh không biết ?

Nhìn hắn có vẻ nghiêm trọng.

....

Như kiểu anh làm gì có lỗi với hắn ý ?

Tiêu Chiến thì làm gì được hắn ?

Anh đi đến trước mặt hắn quơ quơ tay.

Vương Nhất Bác cũng nhìn lên, đôi mắt tăm tối một cách lạ thường, Tiêu Chiến hơi giật mình.

Gì đây?

Mới cười hở 10 cái răng xong bây giờ lại đen mặt?

"Chiến" Vương Nhất Bác nhìn anh

Hắn gọi tên anh như thầy giáo gọi học sinh lên trước lớp nhận tội.

Anh có tội gì??

Vương Nhất Bác quay mặt điện thoại ra,

Số điện thoại của hắn ấy thế nào lại nằm trong khu hạn chế.

"em chặn anh?"

"..."

Tiêu Chiến lúc này mới nhớ ra mình đã chặn số hắn từ mấy tháng trước.

"Từ bao giờ?"

"..."

Tiêu Chiến đảo một vòng mắt tính toán "Ba tháng trước"

"Thật luôn đấy?"

Vương Nhất Bác hiện tại tức đến bật cười

Số điện thoại nằm trong khu vực hạn chế sẽ không gọi được cho bạn, nhà đài sẽ hạn chế tối đa số lần điện thoại gọi đến.

Đây là lý do vì sao Vương Nhất Bác gọi anh năm lần bảy lượt đều không bắt máy.

Chồng chồng chặn số nhau, nghe thôi đã thấy hôn nhân tan vỡ.

Hành động kéo số hắn vào khu vực hạn chế của Tiêu Chiến chả khác bổ một đao chém đôi người hắn, Vương Nhất Bác cúi gầm mặt, dùng điện thoại che đi sự tuyệt vọng này.

Cả hai phía đồng thời im lặng, Tiêu Chiến cũng không muốn giải thích về hành động của mình.

Anh chặn số hắn là thật, và anh thấy nó không sai, nhìn chồng mình đi với thằng khác thì đương nhiên anh được quyền thể hiện sự bất mãn, đúng không?

Chỉ là kéo số thôi mà?

Anh còn chưa bằng mấy bà thím cầm dao đuổi đánh chồng mình đâu.

Nhưng nhìn đi nhìn lại, vẻ sụp đổ này của Vương Nhất Bác làm anh hòai nghi, bản thân sai thật à?

"Anh Nhất Bác, em thấy điện thoại anh rồi nè"

Sự xuất hiện của Đức Quân lần đầu tiên có lợi.

Nó lon ton đưa máy cho Vương Nhất Bác.

Tiêu Chiến cũng lấy lại điện thoại mình từ tay hắn.

Vương Nhất Bác từ đầu đến cuối đều trầm mặt, không khó để nhận ra hắn đang rất khó chịu.

Tiêu Chiến cũng không còn tâm tư để dỗ, anh đi lên phòng.

Hôm nay thật sự rất mệt mỏi.

Cả anh và hắn đều mệt.

_______________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
13. Chồng Anh Dạo Này Hơi Nhàn


11 giờ 30.

Thư phòng vẫn sáng đèn, Vương Nhất Bác không thể ngủ nếu thiếu Tiêu Chiến, nhưng tình hình hiện nay muốn ngủ chung cũng khó.

Hắn phải tìm cách chấm dứt việc này.

Tất nhiên, Không li hôn.

Đức Quân đối với hắn chắc chắn không bình thường.

Và thái độ của hắn cũng không đúng mực.

Nếu không, tại sao Tiêu Chiến lại muốn làm em trai hắn?

Không khó để nhìn thấy điều này, từ lần ở bệnh viện về, cho đến những lúc ở nhà.

Hành động của anh như cố tình khiến người ngoài lầm tưởng rằng Đức Quân mới là bạn đời hắn.

Đã nhiều lúc hắn nhíu mày khi Đức Quân như chồng mình chăm sóc hắn còn Tiêu Chiến lại chỉ nhìn rồi bỏ đi.

Như thằng em trai kệ hai anh chị nó yêu đương.

Là ai đang yêu đương với ai ??

hắn nhanh chóng cắn môi tự trách.

Tiêu Chiến không phải chưa từng phản ứng.

Chính là lúc trước, trước khi nhập viện.

Tiêu Chiến đã ngăn cản, đã cáu giận, đã chen vào giữa hai người, đã cãi nhau với hắn vì Đức Quân.

Khi đó hắn cho rằng anh ấy nhạy cảm, hắn cãi nhau vì cho rằng anh nghĩ oan cho em trai hắn.

Hắn nào thấy em có tâm ý gì với hắn đâu??

Hắn không nhận ra, Không có nghĩa Tiêu Chiến cũng không nhận ra.

Mỗi khi thằng nhóc có ý định nhăm nhe.

Tiêu Chiến sẽ ngăn cản

Hiện tại, Tiêu Chiến không ngăn cản, không thèm quan tâm.

Sự xâm chiếm ngày càng rõ ràng của Đức Quân, hắn còn không hiểu ra sao??

Vậy mà hắn ngày trước còn nói cả hai chả có gì!

Chả có gì rồi lại đi vui vẻ với Đức Quân, cãi nhau với Tiêu Chiến vì Đức Quân.

Đây chả khác gì hành vi ăn vụng quên chùi mép.

Nghĩ đến đây Vương Nhất Bác chợt hiểu, chính hắn đã hạ thấp địa vị của anh trong cuộc hôn nhân này.

Chính hắn đập nạt chiếc đồng hồ.

Đập nát hôn nhân.

Thái độ của Tiêu Chiến như vậy là do hắn mà ra.

Lẳng lặng nhìn trần nhà, rồi liếc mắt sang chiếc điện thoại

Chiến Nhi chặn số hắn.

Số điện thoại hắn nằm vùng hạn chế, đây không phải dấu hiệu muốn xoá xổ hắn đi sao.

Để một người khác xâm chiến hắn, còn mình thì dần rời xa hắn.

Như này có ý gì, ai cũng hiểu.

...

Có cái đéo!

Cút cũng là Đức Quân chứ không phải Tiêu Chiến.

_____

Sáng hôm sau.

Tiêu Chiến tiếp tục trốn ra ngoài như mọi khi, chỉ khác khi anh về, Vương Nhất Bác vẫn chưa đi làm.

"Hôm nay anh được nghỉ, em về rồi thì lên lầu tắm rửa đi, xuống ăn sáng" Vương Nhất Bác vừa rán trứng vừa nói.

Tiêu Chiến không nghi ngờ gì, lên lầu tắm rửa.

Lúc anh ra khỏi cửa phòng, cùng lúc với Đức Quân đang đi xuống.

Cậu ta liếc anh một cái, rồi chạy xuống ngồi bên cạnh Vương Nhất Bác.

Tiêu Chiến cũng quen rồi, ngồi xuống đối diện hai người.

Chỉ duy nhất Vương Nhất Bác là âm thầm thở dài.

Lại nữa rồi.

...

Suốt bữa ăn, chỉ Đức Quân là vui vẻ.

Cậu ta cảm nhận được dạo gần đây cậu đã tiếp xúc với Nhất Bác nhiều hơn, cũng nhìn thấy mối quan hệ giữa cả hai đang gần xa cách.

Cậu sắp đạt được mục đích rồi.

"Đức Quân"

"Dạ"

"Bao giờ em dọn ra?"

...

Tiếng bát đũa dừng lại, cả bàn im ắng.

Đức Quân kinh ngạc nhìn hắn.

Tiêu Chiến thường ngày vô cảm cũng tròn xoe mắt.

Vương Nhất Bác, chủ nhân câu nói lại như không có gì" Chú dì không gọi em về sao?"

"Dạ..hai người họ.. có gọi ạ, ngày mai em sẽ đi sang nhà họ rồi về.."

"Ừ, lát anh giúp em sắp xếp hành lý"

Đức Quân đang tính đi rồi lại về "..."

Vương Nhất Bác thấy cậu cứ ngơ ra thì hỏi "Em làm sao?"

"Dạ.. không" Đức Quân cười ngại "Chỉ là em lớn rồi, ở với bố mẹ cũng không tiện lắm, nên anh cho em.."

"Ở với anh thì tiện à?"

Vương Nhất Bác cau mày, hắn chỉ là anh họ, Cha Mẹ Đức cũng không ngược đãi cậu cái gì, thì đâu ra ở với hắn tiện hơn ở với họ chứ?

"...

Nhưng.. nhưng em không muốn ở với bố mẹ"

"Nghe bảo trường em có kí túc xá, anh sẽ bảo họ sắp phòng"

"Không chịu!

Ở đấy biết bao thể loại người, em không muốn"

"Vậy anh có một căn nhà đang bỏ trống , em thích thì sang đấy mà ở"

"Em ở đây anh phiền lắm à?"

"Ừ" Vương Nhất Bác đáp "Lớn tướng rồi, nên ra ngoài sống riêng mà kiếm người yêu đi"

Tiêu Chiến nghe đến "kiếm người yêu đi" thì bật cười, thằng bé yêu anh đấy, anh nỡ nói thế.

Tiếng bật cười nho nhỏ chuyền đến tai Vương Nhất Bác.

Hắn quay sang liền bắt gặp chồng nhỏ đang cười trộm, Hai cái răng thỏ kia lộ hết rồi.

Ôi!

Tim đổ cái rầm.

Aaaa bé cưng cười xinh quá đii!!

Bàn chân hắn lại mon men theo lối cũ,luồn vào ống quần anh cọ cọ.

"Chồng anh dạo này hơi nhàn nhỉ?"

Tiêu Chiến đang vui vẻ khi người gặp nạn lập tức rùng mình, quay ngoắt nhìn người đối diện.

Anh thấy Vương Nhất Bác cong môi, Tiêu Chiến khó hiểu, thì sao?

"Tối nay anh muốn bận bịu cùng em"

Sau khi hiểu được nghĩa, Tiêu Chiến sặc cơm.

_____________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
14. Vương Nhất Bác - Diêm Vương Sống


Hai chữ " bận bịu" tính ra thật bình thường nhưng khi sắp vào câu này nó lại sao sao ấy.

Tiêu Chiến ho mãi cảm thấy cổ học bớt nghẹn.

Bữa sáng mà thế này chắc tỉnh táo cả ngày mất.

Tất nhiên ngoài sự ngạc nhiên kiểu ngại ngùng của Tiêu Chiến còn có sự ngạc nhiên kiểu cáu giận của Đức Quân.

Đây là gì?

Đuổi cậu đi, Đồng thời thể hiện ân ái với Tiêu Chiến.

Đây là có ý gì???

Má!

Tiêu Chiến không phải đã nói linh tinh với Vương Nhất Bác đấy chứ?

Ánh mắt hận ý như dao chọc vào người Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến:...tôi làm gì cậu ?

"Anh, có thể cho em ở lại vài ngày nữa được không?"

Đức Quân không cam tâm bị đuổi đi

"Vài ngày là bao lâu?"

"Một Tuần ạ"

"..." gương mặt biểu thị : không muốn (._.)

" năm ngày được không?"

"..." (. _. )

"... ba ngày sau em sẽ đi"

"Ừ thế đi" Vương Nhất Bác nghĩ đến ba ngày sau có thể đường đường chính chính bế chồng nhỏ về phòng, tâm tình cũng tốt hơn hẳn.

Tiêu Chiến đã không thích Đức Quân ở đây, nhưng mỗi khi đề cập lại thành cùng Vương Nhất Bác cãi nhau.

Này chứng kiến cảnh này, tâm trạng đương nhiên rất vui, anh ăn nhiều hơn mọi khi

Đức Quân nhân lúc Vương Nhất Bác rửa bát mà kéo Tiêu Chiến vào phòng ngủ.

Ây ây khoan!

Cái kiểu gì đây?

Em họ kéo anh dâu vào phòng ngủ ???

Eo, có gì đó cứ sao sao ấy?

Tiêu Chiến ngay lúc vào đã nhăn mặt.

Cửa vừa đóng, Đức Quân liền quay sang trừng mắt "Anh đã nói gì với Vương ca rồi"

Nói gì là nói gì?

Hai người vốn không nói gì cả ?

"Đừng mang bộ mặt ngây thơ ấy ra đây , anh nghĩ tôi sẽ như Nhất Bác mà tin anh à?

Cứ tưởng anh thanh cao thế nào, ai ngờ cũng chỉ là loại bạch liên hoa!

Ngoài mặt hiền lành bên trong lại thâm độc"

Tiêu - Bạch Liên Hoa :... cậu zai, cậu có hiểu nhầm nghĩa của bạch liên hoa không ?

Không phải để chỉ loại như cậu à?

Với lại đây có tính là vừa ăn cắp vừa la làng không?

Cậu quyến rũ chồng người ta, chồng người ta đuổi cậu đi thì cậu lại dãy đành sạch làm như cậu oan ức.

Cậu điên à?

Ni fengle ma??

"Tôi không nói gì hết" Tiêu Chiến nói sự thật

"Tôi không tin !

Nếu không anh ấy lại đuổi tôi?"

"Đây không phải nhà cậu"

"Nhưng là nhà của anh tôi!

Của anh ấy cũng chính là của tôi!

Anh ấy coi trọng tôi như nào , anh còn không biết sao ?"

Nói đến đây , hai mắt cậu ta sáng rực, bắt đầu liệt kê những việc hắn làm vì mình, nhìn Tiêu Chiến dần đen mặt, con ngươi cậu ta càng sáng.

Trong lòng cậu ta luôn chắn chắn rằng Vương Nhất Bác có ý tứ với mình.

Chắc chắn mà, hắn tốt với cậu như vậy!

Không thể đuổi cậu đi được !

Chắc chắn là Tiêu Chiến bắt ép !

Cậu ta bỗng điên loạn

"Anh biết gì không Tiêu Chiến, cái đơn li hôn mà anh nhận được ấy, là tôi gửi đấy!

Cả anh Vương Nhất Bác cũng thế!

Đều là tôi gửi"

Cả Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đều giật mình.

Vương Nhất Bác đứng ngoài cửa, từ giật mình đến tức giận, thậm trí có kinh tởm, tay siết chặt thành đấm.

Hai người bọn họ đều nhận được đơn ly hôn, nhưng người gửi tới không phải đối phương, không phải người trong cuộc mà là một thằng nhóc khác.

Đây là hành vi phá hoại hạnh phúc người khác, không lệch đi đâu.

Vốn tưởng cậu em họ kia chỉ đơn giản là thích hắn, không ngờ đến mức độ này.

Lại nghĩ đến ngày trước bản thân còn dám nói đôi bên không quan hệ.

Vương Nhất Bác thật muốn xuyên không mà đập chết bản thân.

Mày mù !

Cạch.

Cánh cửa mở ra , Đức Quân chạm mặt Vương Nhất Bác ngay khi ra ngoài.

Mặt cậu ta mấy chốc không còn giọt máu.

Đôi môi mấp máy đến lợi hại.

Tiêu Chiến cũng tròn mắt, không biết Vương Nhất Bác sẽ nghĩ gì khi nghe được tâm tư em họ.

Chấp nhận à?

Hay ...

"Ba phút?

Dọn đồ cút ngay"

Đức Quân đối với con mắt đã nổi gân máu không dám bật, chỉ dám liếc Tiêu Chiến một cái đầy hận ý.

Cậu ta đối mặt với Vương Nhất Bác, hai đôi mắt rưng rưng, mong nhận được sự mủi lòng của hắn.

Nhưng kết cục lại bị dọa cho sợ đến khóc thật.

Đức Quân khóc lóc mà chạy ra khỏi đó.

Căn phòng chỉ còn hai người.

Ngoài trời mưa lớn, sấm rầm rầm, chắc thương sót Đức Quân mới thất tình đi .

Tiêu Chiến không biết nên nhìn đi đâu, đành đặt mắt nhìn ra cửa sổ.

Vương Nhất Bác đứng dựa vào cửa, căn phòng không bật đèn, Bầu trời hơi âm u, có tia sáng loé mắt chớp qua, rồi đùng!

Ánh sáng qua các khe mà chiếu lên mặt hắn.

Sấm chớp màu trắng xanh, khiến mọi thứ không sáng lên mà chở nên âm u hơn bao giờ hết.

Vương Nhất Bác y hệt một Diêm Vương sống.

"Vương Nhất Bác, tôi muốn hỏi anh.."

Tiêu Chiến có chút ngập ngừng, điều này anh đã suy nghĩ lâu rồi.

Vương Nhất Bác ánh mặt đã giảm đi sát khí, ôn nhu hơn.

Sau đó hắn nghe thấy câu hỏi này.

"Nếu anh và cậu ấy có thể kết hôn, anh thật sự sẽ không cần tôi sao?"

SẦM!

Cúp điện rồi .

"Nếu kết hôn được với em ấy thì tôi tìm cậu làm gì?

_____________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
15. Đáng Sợ Hơn Li Hôn Và Phũ Bỏ


"Câu trả lời đương nhiên là không"

Vương Nhất Bác nhẹ nhàng phủ nhận .

Đây là đáp án rõ ràng nhưng chỉ là với hắn , còn với Tiêu Chiến, nó có khi chỉ là lời giải thích cho đúng trách nhiệm .

Vương Nhất Bác đi đến bên giường , ngả lưng xuống , vẫy tay gọi anh lại

"Đến đây"

Hôm nay họ phải giải quyết cho xong việc này .

Nếu không nguy cơ mất chồng sẽ nảy ra bất cứ khi nào .

Vương Nhất Bác có chút không muốn .

Nhưng đâu phải không muốn là được, anh bị hắn chồm dậy kéo xuống giường .

Sau đó trực tiếp gối đầu lên đùi anh.

Hành động cực vô sỉ .

Để lỡ như , lát nữa anh có nổi cáu, hắn cũng muốn tranh thủ chiếm tiện nghi.

"Anh biết lí do không chính đáng , nhưng khi đó anh thật sự nóng giận"

Vương Nhất Bác: ....

Thật sự không chính đáng đâu !

"Trên thực tế, dù có thể đi chăng nữa ,Anh không yêu , không thích Đức Quân.

Tại sao lại cùng nó kết hôn?"

"Anh yêu em, nên mới kết hôn với em"

Hắn thật không hiểu sao bản thân phun được câu đó ?

Hiếu thắng đến mang hạnh phục hôn nhân ra đùa giỡn sao?

Nếu như vào một dự án mà hắn cũng thế này , Vương Thị kiểu gì cũng phá sản .

Hắn không biết làm sao để sửa chữa lỗi lầm này

Lời nói chả mất tiền mua

Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau .

Không biết lựa thì tốt nhất là im đi .

Ôi trời , sao Tiêu Chiến không nói gì thế?

Câu trả lời này vẫn không bớt giận sao?

Đương nhiên rồi, chính hắn đặt vào bản thân Tiêu Chiến cũng sẽ thấy vậy .

Nghĩ cách đi Vương Nhất Bác, nghĩ cách dỗ đi!!

Tiêu Chiến đúng là vẫn chưa hết giận .

Anh giận không chỉ vì mỗi lời nói đó đâu!

Mà là tất cả hành động của hắn !

Từ chiếc đồng hồ , kỉ niệm ngày cưới, các lời cãi vã

Tất cả đều đáng giận .

Nhưng anh không biết làm sao để hắn biết đến sự giận dỗi này, nói thì mất mặt quá .

Mà không nói thì Vương Nhất Bác sẽ chẳng bao giờ biết đâu.

Trong khi anh đang ngơ ngẩn , Vương Nhất Bác bỗng hỏi :

"Bảy ngày tới, em rảnh chứ?"

Dù không hiểu lắm nhưng Tiêu Chiến vẫn trả lời thật "không bận"

"Vậy tốt quá !"

Hắn reo lên mừng rỡ "Chúng ta đi Hàn nhé"

Tiêu Chiến a một tiếng khó hiểu " Dịp gì chứ ?"

Vương Nhất Bác lăn qua lăn lại trên đùi anh , hớn hở nói " Quà đền bù hôm kỉ niệm ngày cưới ấy!"

Sững người, Tiêu Chiến không tin vào tai mình , Vương Nhất Bác còn nhớ sao?

"Chiến Nhi, sao thế?"

Hắn thấy anh im lặng , khi này mới nhìn lên, thấp thỏm lo sợ "Em không muốn sao?"

Không phải không muốn , Tiêu Chiến muốn nói thế , nhưng chưa kịp nói gì , hắn đã bật dậy.

"Chiến Chiến, câu đó kể cả trong bất kì hoàn cảnh nào cũng đều là không đúng , anh cái gì cũng không đúng !

Không nên đập đồng hồ , không nên quên nó là quà anh tặng em!

Không nên nói nó vô giá trị!

Không nên cãi nhau với em !

Nhũng gì anh làm đều không nên .Anh.. anh có thể làm bất kỳ điều gì để chuộc lỗi!

Chỉ cần em không li hôn, không phũ bỏ anh.

Không... không.."

Đến đây hắn có chỗ vấp.

Hắn không biết nói ra có sao không nữa .

Không cắt tay..

được không?

Vương Nhất Bác không quên được điều này.

Tiêu Chiến... có thể cầm con dao lên và làm thế bất cứ lúc nào .

Lỡ như Chiến Nhi làm thế.. thì khác gì Li hôn, khác gì phũ bỏ hắn đâu.

Thậm trí nó đương nhiên đáng sợ hơn

Tay hắn không tự chủ mà miết lấy bàn tay anh.

Xoa xoa làn da mịn , càng nhìn càng thấy cay mắt một đường dài trên cổ tay kia.

"Đừng làm thế này, được không?"

Vương Nhất Bác chỉ vào cổ tay anh nói .

Tiêu Chiến cũng nhìn cổ tay mình, hiểu ý hắn ám chỉ cái gì .

Nhìn vết sẹo trên cổ tay trắng nõn của mình .

Nó khắc sâu, cũng như đang làm anh nhớ lại , tại sao anh lại tạo ra nó .

Anh vì cái gì mà muốn cắt tay ...

Tiêu Chiến nhớ lại điều này .

Trong mắt bỗng chốc toàn phẫn nộ .

Anh giật lại tay mình , không một lời mà đi ra ngoài .

Không cho hắn đáp án, anh có muốn tự v.ẫn hay không .

Tim hắn không được trấn an, nháo đến muốn nhảy ra khỏi lớp da thịt mà kêu cứu .

Ngoài trời từ sấm thành gió gào rút giữ dội .

Đáng sợ quá đi.

__________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
16. Bị Đột Nhập


Tiêu Chiến bỏ ra ngoài, mò mẫm tìm công tắc điện .

Ngoài trời sấm vẫn đùng đùng , gió thì gào rít kêu đau.

Trong nhà lại tối tăm như vậy thật đáng sợ .

Anh mò xuống cầu thang, từng bước một , đồng thời bám vào thành cầu thang.

Không biết do ảo giác hay thế nào .

Anh cảm giác cầu thang nhiều hơn một bậc.

Hâh...

ảo giác ảo giác thôi .

Căn nhà này nhà bếp , phòng khách ,tầng ngủ đều chia thành một tầng rộng rãi.

Cái sự rộng rãi này có thể chứa trăm người đấy .

...

ủa cái qq🙂) Người gì cơ 🙂)

Tiêu Chiến! mày điên rồi .

Đừng thần hồn nát thần tính chứ.

Tiếng rít gào bên ngoài càng lớn ,gió bắt đầu luồn vào trong, nơi đâu có cũng gió, mát lạnh cả sống lưng .

Tiêu Chiến định từ tầng 3 xuống tầng hầm để tìm cầu giao bỗng chốc sợ hãi .

Anh cố vững tâm mà đi xuống phòng bếp .

Lạch cạch.

Anh khựng người lại , khẽ liếc mắt đến căn bếp.

Bên trong tối om không thấy bất cứ cái gì .

Nhưng có một tiết xoẹt , nghe như tiếng có người rút rao ra khỏi nơi để .

Con dao phản phất ánh sáng lấp ló.

Dạo Tiêu Chiến sợ đến trợn tròn mắt .

Đêm qua có tin báo , dạo gần đây trong khu vực có kẻ giết người cướp của

Giết hết không tha, giết ngay tức khắc .

Vương gia thì có gì ngoài tiền nào?

Hít một hơi lạnh, mọi tế bào anh gào thét nhưng không thể Cử động.

Vẫn chưa chắc mà , lỡ đâu chỉ là con mèo hoang thì sao ?

Thần hồn nát thần tính!

Thần hồn nát thần tính !

Tiêu Chiến tự mình an ủi , tính bước chân đi tiếp .

ĐOÀNG!

Một lưng đàn ông hiện rõ.

Không phải Đức Quân, không phải dì giúp việc, càng không phải Vương Nhất Bác.

Vậy... là ai?

Gã ta rút con dao từ khâu bếp , mài mài .

Tên sát nhân giết người cướp của .

Tiêu Chiến bịt chặt miệng .

Không dám phát ra tiếng động.

Anh xoay người , nuốt nước mắt sợ hãi vào mà chạy lên .

Khi chạy đến cửa phòng , cùng lúc Vương Nhất Bác từ trong phòng đi ra .

Cả hai suýt thì đụng .

Đều bất ngờ khi thấy đối phương

Tiêu Chiến càng thấy bất ngờ hơn khi khoé mắt hắn ửng đỏ.

"Anh..." người như hắn cũng khóc sao?

"Em.." tại sao em ấy lại quay lại ?

Chưa kịp hỏi , Tiêu Chiến đã nghe thấy tiếng bước chân đang dần đi đến.

Anh hoảng sợ đẩy Vương Nhất Bác về lại phòng, xoay người cẩn thận khoá chặt chốt cửa, theo bản năng sợ hãi mà ôm lấy Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác ôm anh trong lòng , nhìn vẻ mặt sợ hãi của anh liền biết có chuyện không hay , để đầu anh vùi vào lòng ngực mình mà hỏi .

"Chiến Nhi, bình tĩnh lại, nói anh nghe được không ?"

"Trộm, có trộm, hắn cầm dao"

Giọng anh run rẩy , cố không khóc nấc lên , vì khi nấc lên sẽ bị tên trộm phát hiện .

Tay anh run cầm cập ôm chặt lấy eo Vương Nhất Bác , tựa như chỉ cần hắn gạt anh ra anh sẽ ngay lập tức khóc thành tiếng .

Bên ngoài trời mưa càng lớn hơn nữa , mây đen che khuất mặt trời , gió mạnh đến nỗi có những lá cây to như lá chuối, tấm giấy bìa, bị cuốn theo mà bay lơ lửng ngoài kia .

Tay nắm cửa xoay một vòng , tạo tiếng lách cách , lách cách.

Xoay hai ba vòng không được , gã sát nhân liền biết bên trong có người .

Gã bắt đầu đập cửa uỳnh uỳnh, dọa cho Tiêu Chiến càng lúc càng chui rúc vào Vương Nhất Bác .

Vương Nhất Bác lại bình tĩnh , hắn vững được vị trí này đương nhiên không dễ .

Chuyện như này chẳng qua chỉ là nhãi.

Vấn đề nằm ở chỗ con người nhát cây kia thôi .

"Bình tĩnh lại, anh sẽ gọi cảnh sát, nào , lên anh bế"

Hắn ghé vào tai anh thì thầm, Hạ Tiêu Chiến nghe lời mà leo lên người hắn, cứ để hắn bế như em bé.

Vương Nhất Bác một tay đỡ mông Tiêu Chiến, tay kia gom lấy mấy đồ cần thiết .

Hắn lấy điện thoại đút vào túi, đồng thời cầm theo cây súng ở gần đó.

Hắn nhét cả mình và Tiêu Chiến vào tủ quần áo , để anh ngồi trên đùi hắn , vẫn cẩn thận ôm chặt anh.

Tiêu Chiến lúc này chỉ biết quấn lấy hắn , tay chân đều bám không dám buông .Chỉ cần có Vương Nhất Bác, hắn sẽ mãi bảo hộ anh, mãi bình an.

Cảm nhận được bàn tay quen thuộc đang vỗ lưng an ủi mình , Tiêu Chiến thở dài một hơi, sự sợ hãi được giảm đi một nửa, cảm giác an toàn đã đến gần hơn .

Cảm giác an này thật tuyệt

Anh nhích lại gần hắn thêm chút nữa , tay thì vòng qua cổ , chân khoá trên hông , đầu cũng dịu vào cổ hắn lấy mùi hương .

Thân anh hoàn toàn dính lấy hắn .

Bỗng bàn tay kia không vỗ về nữa , nó trượt xuống, thả lòng đặt hờ hững bên mông anh .

Bên tai anh truyền tơi tiếng thở nặng nề

"Chiến Nhi"

Tiêu Chiến "hả" một tiếng , hơi tách người ra mà ngồi thẳng dậy để lắng nghe.

Khi này anh mới cảm nhận được .

Mình ngồi lên thứ gì đó ..

Cấn!!!

Anh tròn mắt, đỏ tấy mặt "Vương Nhất Bác... anh, Lưu manh"

Lúc này mà cũng có thể ?

_______________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
17. Cẩn Thận Gầm Giường


Tên lưu manh trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc này mà vẫn có thể lên , Tiêu Chiến tức muốn nổ mắt.

Anh nghiến răng.

"Vương Nhất Bác, anh cười cái quái!"

Để tránh có tên sát nhân nghe thấy, giọng anh mỏng như bông, khiển trách không có tác dụng mà còn như gãi ngứa vào tim hắn .

Vương Nhất Bác đối với kiểu tức giận của anh cũng chỉ biết cười trừ

"Bé cưng, không thể trách anh, anh ăn chay mấy tháng rồi"

Lời này cũng xem như hợp lý , bọn họ giận hờn cũng hơn ba tháng , sau đó lại tách ra ngủ riêng , đến ôm ngủ còn không được chứ nói gì đến việc kia .

Tiêu Chiến không muốn cùng hắn tranh cãi vấn đề này, nên chỉ biết quay mặt đi phía khác .

Chứ không phải anh cãi hăm lại đâu 🙂

Thứ kia rất cấn , cứ thế mà chọc vào mông anh khiến Tiêu Chiến muốn kệ cũng không kệ được .

Anh nhổm người lên muốn tránh đi nó , nhưng đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng động của tên sát nhân , Tiêu Chiến lại sợ hãi ngồi phập xuống .

Lập tức nghe Vương Nhất Bác hít hơi lạnh "Chiến !

À!"

Lần này đến Tiêu Chiến cười trừ, tiếp tục dính lấy Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác hít sâu thở mạnh một lần , cố quên đi cơn rạo rực phía dưới mà nhắn tin cho Uông Trác Thành, bây giờ gọi điện sẽ đổ chuông , tên sát nhân sẽ nghe thấy nên đành nhắn tin .

Vương Nhất Bác vốn đang ôm anh,bàn tay đặt hờ hững ở cạnh mông.

Khi bấm điện thoại như có như ko mà vờn đường cong .

Không được cắn người!

Không được cắn người !

Tiêu Chiến phụng phịu

Vương Nhất Bác nhắn xong đặt điện thoại xuống , cầm cây súng bên cạnh lên .

Chỉ cần cánh cửa mở ra , hắn liền bắn .

Tên trộm đi vòng quanh phòng, đây chính xác là một tên tâm thần đi.

Gã đeo cái mặt nạ sát nhân mục nát, hai hốc mắt khoét chữ thập, theo tôn giáo mà làm việc điên này?

Thật xấu mặt .

Trên tay gã vẫn là con dao nhà bếp , trên mặt nạ đặt biệt có nụ cười quái dị treo đến mang tai, miệng grừ grừ .

Gã đi tới chiếc tủ .

Đưa một con mắt dòm khe cửa .

Sự xuất hiện rõ ràng của gã trước cửa tủ như gió lạnh bước đến, áp bức quá đi, Tiêu Chiến hít thở cũng không dám mạnh .

Xọc một cái!

Con dao qua khe tủ xuyên vào trong .

Mũi dao chỉ cách da thịt Tiêu Chiến... một milimet

Người anh run đến lợi hại.

Vương Nhất Bác xoa đầu anh, thuận tay ẩn đầu anh vào hõm cổ hắn , cho anh gục mặt trên đó run rẩy.

Tiêu Chiến gục bên hõm cổ hắn, mũi liền có một cỗi mùi hương quen thuộc.

Mùi hương ôm anh mỗi đêm , mùi hương quấn lấy anh thoải mái , anh cảm thấy yên tâm.

Lại không nhịn được muốn nhiều hơn .

Bên tai truyền đến tiếng khịt mũi, Cái mũi nhỏ kia cọ vào cổ hắn hơi ngứa .

Dù Vương Nhất Bác hiện tại bị anh cọ muốn phát nổ nhưng cũng chỉ biết kìm chế.

Bàn tay trượt xuống lưng an ủi .

"Không sao, anh ở đây"

Hắn nói thầm bên tai anh, hôn lên vài tai kia một cái .

Vương Nhất Bác nói rất nhỏ , ghé sát tai anh mà nói .

Lời an ủi đồng thời như gió thổi bên tai.

Tiêu Chiến bị hôn một cái mà run người

Nhưng ít nhất đã an tâm hơn.

Mũi dao lạch cạch, cứ trượt lên trượt xuống khe cửa , muốn kiểm tra xem bên trong có người hay không .

Cái tủ có độ rộng ít hơn một sải tay, lưỡi dao lại chưa bằng 20 cm.

Rất nhanh tên sát nhân đã nản trí, rút con dao ra .

Gã mò mẫn quanh phòng, không hổ là Vương Gia , chỉ tấm thảm thôi cũng mấy nghìn tệ , gã vốn có lòng tham , bắt đầu vơ vét mọi thứ .

Khi này gã đi đến bàn , trên đó có vật bị lặn che phủ .

Vật gì mà giấu kín đến vậy?

Vàng sao?

Hay kim cương ?

Gã sáng mắt mà mở tấm rèm ấy ra.

"Gì đây?

Cũng chỉ là chiếc đồng hồ hỏng"

Tiêu Chiến vểnh tai lên, tên sát nhân đang cầm đồng hồ của anh.

Chỉ nghĩ đến đây thôi anh đã muốn bật dậy chạy ra ngoài , giành lấy chiếc đồng hồ ấy.

Vương Nhất Bác kịp giữ anh lại , ghim chặt anh xuống "không phải lúc này"

"Không phải lúc này thì là lúc nào ?"

"Chờ nó rời khỏi đây"

Bây giờ ra là chết , họ không muốn cái kết đấy .

Vương Nhất Bác đành im lại .

Một hồi trôi đi , bên ngoài đã im ắng, Vương Nhất Bác mở khẽ cửa, bên ngoài không còn ai, phỏng chừng tên sát nhân đã ra ngoài.

Hắn đưa anh cây súng

"Em ở yên đây, cầm súng, anh sẽ ra lấy đồng hồ"

"Nhưng lỡ như.."

Tiêu Chiến có chút không an tâm.

Hắn đưa súng cho anh đồng nghĩa với việc hắn ra ngoài không có đồ phòng thân .

Lỡ như tên sát nhân vẫn còn ở đây thì sao ?

"Sẽ không sao, anh mở hé cửa cho em nhìn, vậy là được mà phải không?"

Vương Nhất Bác cật lực dỗ dành anh, Tiêu Chiến mãi mới lưỡng lự gật đầu .

Hắn cười hài lòng, từ từ mở cánh cửa bước ra ngoài, nhìn xung quanh không có ai thì quay người khép cửa lại , hắn để một khe nhỏ vừa đủ cho Tiêu Chiến nhìn thấy .

Tiêu Chiến nhìn hắn từ từ đi lại bàn, thu gom lại chiếc đồng hồ .

Rất nhanh hắn đã thu gom xong, xoay người đi về tủ .

Nhìn hắn đã lành lặn đi về phía tủ , anh thở phào.

Nhưng ngay sau đó anh sợ hãi trợn tròn mắt.

Tên sát nhân từ gầm giường chui ra.

Từ đằng sau mà đâm Vương Nhất Bác một phát.

_____________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
18 Ngài Ấy Nói....


Trước mắt anh, Vương Nhất Bác vẫn bất động .

Nhưng anh biết phía sau hẳn rất đau.

Con dao bếp xuyên vào lưng Vương Nhất Bác, nghe tiếng phập qua da thịt , máu cũng từ từ chảy ra.

Chảy dọt xuống sàn .

Tên sát nhân còn không thương tiết mà dí sâu con dao hơn.

Vương Nhất Bác đau đớn đến đổ mồ hôi , nhưng hắn không dám kêu , hắn sợ Tiêu Chiến hoảng .

Vị trí con dao cách cột sống nửa bàn tay, hắn cảm thấy may mắn khi tên sát nhân không đâm sâu 20 này vào người hắn.

Vương Nhất Bác đã đứng rất gần tủ, hắn giả vờ vì đau mà chống tay vào cửa , nhằm đóng kín nó lại.

Trước khi ánh sáng duy nhất biến mất , Tiêu Chiến vẫn thấy Vương Nhất Bác cười mỉm với mình .

Khi cánh cửa khép lại, ánh sáng biến mất , cũng là lúc anh nghe thấy hắn gục xuống .

Vương Nhất Bác có thể sẽ chết .

Suy nghĩ chạy qua đầu anh.

Không run nổi nữa, thân người bất động hoàn toàn .

Sau này, nếu hắn chết, ...?

Không khí lạnh vốn đã có ở nơi đây bây giờ đã bọc lấy anh.

Ban nãy được hắn ôm trong lòng anh không cảm nhận được nó , bây giờ thiếu hắn, anh lạnh lẽo và cô đơn .

Anh nhớ đến tên sát nhân đã hả hê khi chồng anh ngã xuống.

Tay siết chặt khẩu sủng .

Dao đấu súng .

Xem tao tiễn mày thế nào.

Gã sát nhân vốn đang vui vẻ , gã nghĩ nơi đây chỉ có một chủ , giết rồi thì nơi đây sẽ thuốc về gã .

Gã sung sướng quay lưng .

Lúc này đằng sau hắn vang đến tiếng ..

Cạch!

Súng lên nòng.

Gã hoảng hốt quay đầu lại, Tiêu Chiến đã đứng trước mặt gã .

Đối diện với gã trước hết là đầu súng.

Gã là kẻ điên , nhưng chỉ là hành động điên, tâm lý gã vẫn biết , chỉ cần anh bóp cò cũng sẽ là bóp chết cuộc sống gã.

Gã run rẩy, muốn cầu xin anh.

Gã thấy trong đôi mắt anh gằn tia máu, cánh tay cầm súng cũng đầy dây gân.

ĐOÀNG!

Gã sát nhân đã ngã xuống

Một phát vào bụng.

Khi này đèn cảnh sát vang lên, ngày càng gần.

Gã sát nhân muốn chạy trốn.

ĐOÀNG!

Một phát vào chân

Gã đau đớn thét lên , nhìn anh như tử thần đi đến mà sợ tái mặt, hai tay chống xuống đất muốn đứng dậy .

ĐOÀNG!

ĐOÀNG!

Hai phát vào hai tay.

Tiêu Chiến chỉ súng vào giữa đầu gã.

Gã sát nhân lúc này biết sợ mà xin tha .

Trong tâm trí một kẻ điên, anh như tử thần lên đòi mạng gã.

"Đừng cầu xin tao, chúa trời gọi mày"

ĐOÀNG!

...

Gã sát nhân nhắm chặt mắt lại mở ra.

Hắn thấy sau lưng tử thần đang có một người đàn ông khác.

Người đàn ông ấy một tay đỡ máu,một tay nắm lấy tay tử thần mà làm chệch hướng bắn của anh.

Tiêu Chiến cũng ngỡ ngàng.

"Cảnh sát đến rồi, đừng làm bẩn tay mình em à"

Gã thấy tử thần dần run rẩy , hốc mắt đỏ lên nhưng vẫn ngoan ngoãn mà bỏ súng xuống.

Xoay người ôm lấy hắn .

"Nhất Bác!"

Vương Nhất Bác nói xong liền gục xuống , cảnh sát đã đến , hắn có thể an tâm nghỉ ngơi .

Còn Tiêu Chiến lại không yên tâm tý nào , anh xoay người ôm lấy hắn .

Nhận thấy hơi thở hắn yếu đi mà sợ hãi.

Cảnh sát ấp đến, anh kêu cứu

"Cấp cứu!

Gọi cấp cứu nhanh lên"

.......

Giữa trời mưa bão , bệnh viện vốn yên tĩnh lại náo loạn bởi sự xuất hiện của một bệnh nhân.

Trên giường cấp cứu Vương Nhất Bác vẫn chưa hoàn toàn ngất đi, hắn vẫn cảm nhận được Tiêu Chiến nắm chặt tay hắn từ khi lên xe đến bệnh viện .

Phải khi hắn được đẩy vào phòng cấp cứu, họ mới buông tay .

"Người nhà bình tĩnh, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức"

"Các người thử không xem!"

...

5 tiếng trôi qua , mỗi phút đều như búa đánh vào người anh.

Hắn sẽ chết

Nhưng chưa chắc mà!

Hắn sẽ chết

Nhưng chưa chắc mà!

Hắn sẽ chết

Nhưng chưa chắc mà!

Hi vọng này nảy lên lại bị suy nghĩ tiêu cực dập tắt, cứ đốp cháp đốt cháp nhau mãi .

Tâm anh lên rồi lại xuống thất thường .

Nhưng phải công nhận .

Con dao 20 cm.. tỉ lệ sống là bao nhiêu ?

Người đàn ông ngồi trên ghế chờ trước phòng cấp cứu mặc chiếc áo phông trắng, quần ngố đến đầu gối, trên áo đặt biệt có vệt máu to đùng .

Bàn tay anh đan chặt vào nhau , móng ngón tay bên này ghim chặt vào da thịt tay kia .

Chặt đến nỗi tay anh cũng hằn gân.

Phòng cấp cứu cũng chuyển xanh.

Giường bệnh được chuyển ra, trên giường , Vương Nhất Bác vẫn đang ngấm thuốc mê , hai mắt nhắm chặt mệt mỏi .

"Rất may cho Vương Tổng, lớp da cùng lớp mỡ rắn chắc đã cản đi phần nào độ sâu của con dao, chưa cắm hẳn 20cm, con dao chỉ đâm bên sườn , không bị đâm vào nội tạng .

Sắp tới cậu đừng để Vương Tổng vận động nhiều, vết thương này ít nhất 6 tháng mới hết đau, chỉ là hết tê hết rát thôi, còn để bình thường thì cũng phải một năm"

Tiêu Chiến nghe mà mừng phát nấc.

Đây chính là giá trị của một cái thở phào .

Cả người anh nhẹ nhõm, suýt thì nhắc khuỵ xuống.

"À phải rồi" bác sĩ đột nhiên nói "Vương Tổng trong lúc hôn mê có nói gì đó thì phải !"

Tiêu Chiến khó hiểu lần nữa online.

Lúc sắp chết còn lẩm bẩm cái gì ?

"A!

Ngài ấy nói đồng hồ"

_____________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
19. Sửa


"A!

Ngài ấy nói đồng hồ"

........

Tất cả mọi việc , từ khi tên trộm vào nhà đến lúc Tiêu Chiến có thể nhìn Vương Nhất Bác thở đều trên giường bệnh diễn ra trong 8 tiếng.

Từ 8 giờ sáng đến 16 giờ chiều .

Tất cả như một thước phim kinh dị .

8 tiếng thường nghe có vẻ dài , nhưng đối với chuyện sinh tử thì phải nói là cực ngắn .

Tiêu Chiến không biết làm gì hơn ngoài ngồi thẫn thờ bên giường bệnh, nắm chặt tay Vương Nhất Bác .

Anh suýt thì quên mất , Vương Nhất Bác chạy ra khỏi tủ ... là để lấy đồng hồ cho anh.

Chiếc đồng hồ đúng là đối với anh quan trọng đấy , nhưng không có bất kì thứ gì quan trọng hơn Vương Nhất Bác.

Nếu hắn chết chỉ vì lấy đồng hồ , anh thà để tên sát nhân lấy nó đi thì hơn .

Tiêu Chiến miết tay hắn không muốn buông.

Anh nghĩ.. liệu có nên thả lòng với hắn hơn một chút .

Hắn suýt chết và anh là nguyên nhân gián tiếp .

Anh nhớ khi hắn đóng kín cửa tủ lại , nụ cười đó Âu yếm đến lạ .

"Tiêu Chiến, Nhất Bác!

Hai đứa có sao không?"

Mẹ Vương vội vã chạy vào , lo lắng cho hai đứa con của mình .

Bà đi đến bên Tiêu Chiến xoay anh một vòng nhìn từ đầu đến cuối, xác định anh không sao mới thở phào .

"Con không sao , nhưng, nhưng anh ấy.."

"Mẹ đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói sẽ tỉnh lại sớm thôi" mẹ Vương an ủi anh "trước hết là con đi thay quần áo đi, nhìn con lem luốc chưa kìa"

Tiêu Chiến nhìn mình từ đầu đến cuối , ròi lại nhìn Vương Nhất Bác trên giường bệnh

"Thôi mẹ ơi , con muốn chờ anh ấy tỉnh"

"Nhưng con như vậy sẽ khó chịu đấy, mùi máu hơi tanh"

Tiêu Chiến vẫn không muốn lắm

Mẹ Vương nhìn anh lưỡng lự, suy nghĩ một lúc rồi nói

"Nếu con thế này, Nhất Bác khi tỉnh dậy sẽ không vui đâu"

Tiêu Chiến chớp mắt nhìn bà , mẹ Vương tiếp tục dỗ "Ai lại muốn nhìn thấy người mình yêu trong bộ dạng dính đầy máu chứ?

Phải bố con mẹ cũng phát ngán"

Bố Vương ở công ty : HẮT XÌ

Anh nghe vậy cũng hợp lý , ít nhất khi Vương Nhất Bác tỉnh dậy, anh không muốn làm hắn lo lắng .

Anh cầm quần áo mẹ Vương đưa mà đi ra nhà vệ sinh thay đồ .

Ngay khi anh ra khỏi phòng , mẹ Vương liền quay sang phía Vương Nhất Bác, đập bốp vào chân anh một cái .

"Thằng ranh!

Lừa bé con mẹ xong tính lừa cả mẹ à ?

Trình mày còn non con nhé"

Vương Nhất Bác bị bà đập một cái cũng mở mắt , lười biếng phản bác " Bé con nào của mẹ ?

Tiêu Chiến là bé cưng của con!"

"A cái thằng này!

Bây giờ nhé , Tiêu Chiến là bé cưng của con, con là con của mẹ, nên theo tính chất Bắc cầu , Chiến Chiến cũng là bé con của mẹ!

Con xem có sai chỗ nào không?"

Đúng là gừng càng già càng cay mà, Vương Nhất Bác không cãi được .

"Mà mày con nhé , tỉnh rồi mà còn giả chết ở đấy làm gì ?"

Mẹ Vương hỏi anh .

Sau khi được đưa vào phòng bệnh hắn đã tỉnh rồi, nhưng bé con cứ nắm tay hắn khoái như thế , hắn tỉnh làm gì ?

Có khi còn làm anh khó xử .

"Lát nữa con giả vờ tỉnh dậy là được chứ gì ?"

Hắn hờ hững đáp " mà con nhờ mẹ sang nhà con lấy đồ , mẹ lấy được chưa"

Mẹ Vương lấy đồ đưa anh lẩm bẩm "Rồi, mà mẹ không hiểu , con lấy cái đồng hồ hỏng này làm gì chứ"

Vương Nhất Bác nhìn chiếc đồng hồ trong tay , không biết suy nghĩ gì .

...

"Nó sẽ sớm khôi phục thôi"

Giống như cuộc hôn nhân này, sẽ sớm ngọt ngào như ban đầu thôi .

Chỉ cần Tiêu Chiến và hắn còn yêu, tất cả đều được .

"Đức Quân đã dọn ra khỏi nhà con chưa?"

Mẹ Vương hỏi.

Tiêu Chiến cũng thôi miết đồng hồ "sáng nay đã chuyển ra rồi"

Bà thở phào "Vậy thì tốt, mẹ nói chứ con đừng giận , con với thằng Quân thân thiết từ nhỏ , nhưng hiện tại con kết hôn rồi , đừng quá thân mật với nó"

Ai cũng nhìn ra, hắn là người trong cuộc lại ngây ngô

"Vâng, chắc chắn rồi ạ"

Mẹ Vương ừm một tiếng , dặn dò hắn đôi ba câu rồi ra về.

Khi Tiêu Chiến quay trở lại , Vương Nhất Bác đang dựa vào thành giường tay hí hoáy gì đấy

"Em quay lại rồi" hắn mỉm cười nhìn anh.

Đúng như hắn nghĩ , bé xã sẽ lúng túng không biết làm sao .

Nhìn cặp mắt đảo liên hồi ấy đi , thật muốn cạp một phát vào má.

Tiêu Chiến cuối cùng cũng nhìn xuống tay hắn, sững sờ

Vương Nhất Bác đặt acquy vào trong đồng hồ , vặn cho đúng thời gian , cuối cùng nhìn toàn bộ nó một cái... có vẻ đã tốt rồi .

Tiêu Chiến vẫn ngơ người ở đấy cho đến khi Vương Nhất Bác gọi anh lại .

Anh ngồi cái ghế bên cạnh hắn .

Vương Nhất Bác đặt đồng hồ vào tay anh.

"Đây , em cầm lấy"

Tiêu Chiến nhìn chiếc đồng hồ trong tay, cảm xúc này khá kì lạ , nhưng không phải chán ghét hay khó chịu .

"Đồng hồ cũng được sửa rồi , vậy anh có thể sửa lỗi không?"

_____________________

Đừng có đọc chùa mà vote cho cgiau điiiiiiiii
 
Back
Top Bottom