Khác [Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
20. Anh Là Sự Nghiệp Của Đời Hắn


Không hỏi anh tha thứ cho hắn hay không , mà hãy để hắn sửa lỗi.

Hắn biết việc làm của mình không thể tha thứ, chỉ có thể từ từ sửa sai, ít nhất có thể sẽ khiến anh dễ chấp nhận hơn việc cứ tha thứ cho qua.

Tiêu Chiến đã chịu ủy khuất , đồi với hắn luôn có cảm giác kháng cự .

Hắn muốn bên hắn anh luôn có thể vô tư tươi cười mà trong lòng cũng không có uẩn khúc .

Chứ không phải bộ dạng ngoài mặt bình thường nhưng bên trong lại âm thầm rầu rĩ .

Hắn muốn là nơi Tiêu Chiến chọn làm nhà .

Nơi mà anh quên đi mọi mệt mỏi , chỉ cần được nằm trong lòng hắn , anh sẽ quên mọi việc mà ngủ thật ngon .

Việc này một câu tha thứ là có được luôn sao?

Nó phải có thời gian .

Vương Nhất Bác chấp nhận hết, chỉ cần bên hắn Tiêu Chiến không phải chịu ủy khuất .

Tiêu Chiến tuy không hiểu được sâu xa, nhưng cũng biết rằng câu nói này khiến anh thoải mái hơn là cầu xin tha thứ .

Trẻ làm sai thì phải phạt, phải cho nó sửa lỗi , chứ đừng một phát cho qua , cũng đừng vùng vằng mãi với nó .

Có thời gian là có tất cả mà .

"Tuỳ anh"

Đây là câu nói anh có thể nói bây giờ , ít nhất sau khi nghe nó chồng anh đã cười rất đẹp .

————

Chuyện trong bệnh viện sẽ không có gì đáng nói , Tiêu Chiến ngày ngày bên hắn chăm sóc, Vương Nhất Bác cũng tranh thủ hưởng chút phúc lợi .

Cho đến khi gia đình nhà Đức Quân đến thăm.

Gia đình họ mang theo một túi quà, có cả Đức Quân đi cùng.

Ngay khi họ đi vào , Tiêu Chiến từ ngồi cạnh giường hắn thành ngồi trên ghế cạnh cửa sổ .

Còn nhà kia cũng tự nhiên như không mà ngồi vào vị trí của Tiêu Chiến.

Đức Quân định ngồi lên giường bệnh bị cái mặt hắn dọa sợ

"Tiêu Chiến gọt hộ dì quả táo"

Vương Nhất Bác bộ mặt Hoài nghi nhân sinh.gif : =)))) ?

Cái quần gì vậy dì gái?

Bộ tay con trai dì có vấn đề hả?

Cũng chẳng để hắn hoài nghi nhân sinh xong, Tiêu Chiến cũng đã cầm dao gọt rồi .

Không phải anh muốn chịu ủy khuất gì, mà dì là bậc tiền bối, dì đến thăm , gọt táo mời khách cũng là chuyện thường .

Anh lúc này đứng cách Vương Nhất Bác chỉ một cái tủ nhỏ cạnh giường.

Bà dì bên cạnh liên mồm hỏi thăm .

Đức Quân thì bày ra bộ dạng ủy khuất bị hắn đuổi ra khỏi nhà, im im ngồi trừng mắt.

Họ làm gì mặc họ , Vương Nhất Bác vẫn nhìn theo từng cử chỉ tay của Tiêu Chiến .

Nói chứ bé chồng nhà hắn thật đẹp a~, nhìn bao nhiêu lần rồi vẫn không chán.

Tiêu Chiến gọt xong đứng nhắn tin với mẹ Vương một lát, anh không thể nào lơ đi cái nhìn "Cháy bỏng" của Đức Quân, làm như anh hại cả nhà cậu ta .

Sau khi báo với bà xong, anh cất điện thoại, xin phép ra ngoài, cùng lúc chạm mắt với Vương Nhất Bác.

Thấy hắn cứ ngơ người mà nhìn mình , anh hỏi "Làm sao?"

"Em đi đâu?"

Nghe anh muốn ra ngoài, hắn liền không vui .

Tiêu Chiến không nghĩ tới sẽ đi đâu, lúc này hơi lúng túng, đảo mắt một vòng "Tôi...đi vệ sinh"

"Em vừa đi ban nãy"

"... ra đó hút thuốc"

"Không cho em hút đâu"

"Tại sao chứ?"

"Em còn không biết thuốc lá có hại à"

"..."

Tiêu Chiến xoa gáy bất lực "Tôi chỉ hút một chút"

Chỉ thấy Vương Nhất Bác xầm xì giận dỗi như con nít "Ừ, tuỳ em"

Trước khi ra khỏi phòng bệnh, Tiêu Chiến quay lại nhìn hắn một cái, hắn có vẻ giận đến không thèm nhìn anh, mặt cúi gầm, tay khoanh trước ngực , không biết có phải không mà bĩu môi, bà dì thì cứ "Ayza kệ thằng bé đi, dì bảo này.."

Bà dì này tính như Đức Quân vậy, chắc cậu ta đi truyền từ mẹ , anh không muốn nghe bất kì câu từ gì xuất phát từ miệng bà ta , nên nhanh chóng ra ngoài .

—————-

Đến cuối hành lang rẽ trái là nhà vệ sinh .

Tiêu Chiến rẽ phải, đi qua cánh cửa thoát hiểm , ngồi ở bậc thang mà hút thuốc.

Thật ra anh cũng không định hút , nhưng Vương Nhất Bác nhắc đến nên thèm thôi .

Đột nhiên nhớ đến gương mặt phụng phịu của hắn , anh bật cười , dễ thương ra phết .

Cũng không phải lần đầu nhìn thấy , có vài lúc anh dầm mưa chạy về, hắn tay thì lâu đầu cho anh , mặt lại xầm xì không nói câu nào .

Tối đó anh phải dính hắn mãi , như hoá bánh nếp mà dính dính trèo hẳn lên lưng Vương Nhất Bác, cuối cùng sáng hôm sau ôm mông mà ngồi dậy .

May là hắn tinh thần tốt, tha cho anh .

Nghĩ đến chuyện trước đây xong, Tiêu Chiến nghĩ đến hiện tại .

Bây giờ người cần đuổi cũng đã đuổi , người cần nhận lỗi cũng đã nắm tay xin lỗi .

Vậy anh chỉ cần giận hắn chút nữa thôi .

Đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại .

Nói thế nào đây ?

Anh thật ra cũng không còn giận như lúc ban đầu.

Xa cách hắn đã quen rồi , bây giờ muốn thân thiết ngay như lúc đầu là không thể .

Nên anh muốn để hắn trân trọng anh , yêu thương anh, giúp anh có cảm giác quen thuộc,rồi dần dần cả hai sẽ có lại tình đẹp như lúc trước .

À không , chắc chắn đẹp hơn lúc trước .

Đây sẽ như là thử thách của Vương Nhất Bác.

Sự kiên nhẫn, kiên trì, tình yêu và quý trọng anh của hắn sẽ được đền đáp.

Đó sẽ là thứ hắn đáng nhận được .

Khi đã biết cách có được, sẽ biết cách giữ lấy .

Và đặc biệt trân trọng thành quả bản thân làm được .

Nghe như hắn đang xây dựng sự nghiệp vậy .

Haha kệ đi, hắn từng nói anh là sự nghiệp cả đời của hắn mà .

Suy nghĩ vui vẻ xong cũng đã hết điếu thuốc , anh nhìn bao thuốc còn mỗi một điếu .

Tính đốt lên hút tiếp .

Tiếc là chưa kịp đưa lên miệng đã bị lấy đi .

"Em đã nói chỉ hút một chút"

Giọng Vương Nhất Bác trầm ấm , lại có chút hờn dỗi .

Nghe thích tai đến lạ.

_______________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
21. Chú Sư Tử Cáu Giận


Vương Nhất Bác tịch thu điếu thuốc "Hút xong rồi thì về phòng đi"

"Chú dì về chưa?"

Tiêu Chiến đứng dậy phủi quần , hỏi .

"Ừ, về rồi"

"Được , về phòng đi"

Khi này anh quay người lại , mặt suýt đập vào lòng ngực hắn .

Vương đứng ở bậc cao hơn anh , cúi đầu nhìn đỉnh đầu anh chằm chằm .

Tiêu Chiến ngẩng đầu lên "Anh lại làm sao?"

"Không .. không có gì"

Hắn có vẻ rụt rè, giống như đang sợ hãi một việc gì đó .

Tiêu Chiến nhìn thấy hắn nắm chặt tay, đôi mắt cứ dám nhìn rồi lại không .

Chắc chắn bà dì kia lại lắm mồm .

"Dì Đức đã nói gì rồi"

"..."

"Vương Nhất Bác khai ra ngay!"

"Anh.. anh.. em"

Hắn lắp bắp , đôi mắt đã nhìn thẳng anh nhưng chẳng mấy chốc đã phiếm Hồng .

Tiêu Chiến thấy lòng mình hơi xót "Anh làm sao?!

Khai ngay cho tôi"

Vương Nhất Bác lại rũ mắt, lắc đầu .

Tiêu Chiến nhìn người mình thương rơm rơm đến phát cáu, cũng đã cao giọng "Không thì anh khóc cái quái gì?!"

Hắn nghe vậy liền lau lau mắt , xoay người đi đến cửa "Không sao, về phòng thôi"

Tuy nhiên , tay hắn chưa kịp chạm vào cửa đã bị một lực đằng sau kéo lại .

Chính Tiêu Chiến đã kéo hắn ,đẩy hắn lên cửa , hai tay chống lên ép hắn vào góc .

Mặc dù anh không cao bằng Vương Nhất Bác , nhưng cũng chỉ là thấp hơn nửa cái đầu .

Vương Nhất Bác bị khoá giữa vòng tay anh , tóc tai rũ xuống không bảnh bao như mọi ngày, bộ đồ bệnh nhân khiến hắn thêm gầy yếu , răng cắn chặt môi oan ức .

Anh bắt nạt hắn .

"Một là anh khai, Hai..."

Tiêu Chiến ngừng một chút , nhìn hắn " Tôi liền li hôn với anh"

"Em đừng quá đáng!

Anh ghét em!"

Hắn uất ức kêu lên

...

"Anh rốt cuộc làm sao ?"

"... em mặc kệ anh đi!"

Vương Nhất Bác muốn hét lên nhưng lại không dám lên giọng với Tiêu Chiến, nói đôi câu lại im lặng quay đầu.

Chỉ là hạt pha lê rơi rồi .

Tiêu Chiến nắm cằm hắn bắt xoay mặt lại với mình .

Hai mắt hắn giờ đã đỏ hơn, còn ươn ướt , môi nín chặc cố không nắc lên .

Lòng anh mền nhũn lạ lùng .

Quên bén mất nhỉ?

Chồng anh cũng là một tiểu mỹ nhân.

Vương Nhất Bác cũng là một tiểu Mỹ nhân cần được dỗ dành .

"Nào, không khóc, kể tôi nghe được không?"

Lòng đã mền nhũn khiến tiếng nói của anh cũng mền theo , anh không giận vì Vương Nhất Bác cứng đầu, từ từ dỗ dành hắn .

Vương Nhất Bác nhìn anh một cái rồi lại cụp xuống .

Nửa ngày mới nói

"Không phải Dì Đức, là Đức Quân" Hắn khịt mũi một cái " Nó cho anh xem đơn li hôn nó gửi cho em..."

"Em ký lên tờ đơn rồi" Nói đến đây thì Vương Nhất Bác khóc thật lớn

"Em thật sự ký lên nó rồi Chiến ơi"

Tiêu Chiến mơ màng nhớ về việc mình kí đơn li hôn kia , đúng thật là có ký .

"Anh đừng khóc nữa được không?

A!

Đừng lấy tay lau mắt !

Đúng là tôi có kí, nhưng trên đơn không có chữ kí của anh thì sao mà nộp được chứ!"

"Nhưng chính tỏ là em có ý muốn ly hôn!"

Đây mới là điều hắn uất ức .

Khi nhìn chữ ký quen thuộc trên giấy li hôn, nó chẳng khác trên giấy kết hôn là bao, vẫn là đường cong uốn lượn ấy .

Nhưng cảm xúc của hắn lại khác một trời một vực.

"Thế anh có nghĩ đến tại sao tôi muốn li hôn không?"

Tiêu Chiến đột nhiên hỏi .

Lúc anh kí lên tờ đơn kia ắt hẳn đã suy nghĩ.

Anh muốn li hôn vì hắn ngay trước mặt anh mà bảo vệ người đàn ông khác , vì hắn làm anh buồn !

Vì hắn không quan tâm đến anh mà bỏ đi !

Hắn chỉ nhìn từ một phía!

Ly hôn vì thiếu tôn trọng trong hôn nhân!

Ly hôn vì thấy cả hai ngày càng xa cách .

Hơn hết

Anh nghĩ hắn không còn yêu anh .

Đây là lí do chính đáng nhất để ly hôn .

Hôn nhân bắt đầu từ yêu đương , không yêu thì li hôn đi chứ làm gì?

Vương Nhất Bác mới nháo một hồi đã im lặng .

Còn dám nói gì nữa🙂 lỗi hắn mà !

Không cãi được thì làm gì?

Nháo tiếp chứ làm gì !

...

Nhưng đấy là người khác thui !

Còn hắn sẽ không làm vậy đâu

"Nhưng em đã bảo sẽ cho anh sửa sai mà"

Giọng hắn khóc xong nghe càng nghẹn ngào , nũng nịu "Em nói mà không làm giống như thất hứa ý!

Mũi sẽ dài ra đấy !"

Tiêu Chiến "?????"

Wtf??

Chồng à?how old are you?

Mặt anh hiện tại chắc đang đần thối rồi .

Vương Nhất Bác đã quen với sự im lặng của anh rồi .

Anh im lặng hẳn là đang bất lực .

Mà bất lực đâu phải phản đối?

Hai bàn tay hắn nắm lấy tay anh , đặt nó ra sau cổ mình, thuận đà đó kéo anh vào trong lòng .

Vương Nhất Bác cúi đầu cụng trán với Tiêu Chiến, vòng eo anh ôm chặt .

Tiêu Chiến bắt buộc ngẩng đầu , chạm tráng với đôi mắt meo meo của hắn.

Vương tổng ngoài đời cao lãnh biết bao, bây giờ lại phụng phịu , dương mắt ướt mèo nheo đòi anh chấp thuận

"Em không thích xấu mà, Mũi dài sẽ xấu lắm Á"

Hắn nói rồi lắc lắc đầu, mái tóc mền của hắn cọ vào trán anh .

Giọng hắn luôn gây nghiện như vậy , trầm trầm còn khàn .

Thấy anh không đáp , hắn còn bĩu môi ưm ưm mấy tiếng .

Như con mèo lớn ?

Ôi Tiêu Chiến mền nhũn rồi .

"Nào nào tách nhau ra, nóng quá"

"Em phải hứa không bỏ anh cơ"

"Cơ cơ cái gì ?

Về phòng"

"Không em phải hứa cơ!!"

"Về phòng về phòng"

"Ưm!

Không chịu đâu"

"Rồi rồi thế nào cũng được !

Về phòng được chưa"

"Vậy là em hứa sẽ không ..."

"Nói câu nữa đổi ý"

"Ớ không mà Chiến ơi"

Tiêu Chiến kéo hắn về phòng , suốt đường đi hắn cứ "Chiến ơi Chiến, Chiến ơiiiiii"

——

Đêm hôm đó, tại phòng bệnh .

Tiêu Chiến ngồi cạnh, nhìn Vương Nhất Bác đã thiếp đi trên giường bệnh, len lén lấy tờ đơn ly hôn mà hắn ôm khư khư trong lòng

Mãi mới rình được lúc hắn mất cảnh giác

Nhìn mặt hắn vẫn đang say ngủ , anh thầm cười rồi cầm tờ đơn lên .

Đơn ly hôn đã bị vò nát , được Vương Nhất Bác miễn cưỡng làm phẳng.

Là một đơn ly hôn chuẩn mẫu , có đóng dấu nhà nước.Trên đó một bên là chữ ký của anh , hàng thật giá thật .

Sau đó Tiêu Chiến bật cười thành tiếng .

Bên ký còn lại trên đơn , vẽ hình một chú sư tử .

Một chú sư tử cáu giận.

Hay như bên cạnh anh đây cũng có một chú sư tử.

Nhưng không cáu giận, hai mày đang cau lại vì gặp ác mộng , chú sư tử nhỏ sợ hãi mà kêu ưm .

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác đắm đuối .

Nụ cười trên môi tràn ngập yêu chiều .

Chỉ muốn chiều đến hư hỏng.

Đến không ai thèm yêu .

Chỉ có mình em yêu anh.

Đơn ly hôn lặng lẽ xé "roạt" .

Âm thầm ném vào thùng rác .

Bỗng lông mày hắn dãn ra, trên môi đã có nụ cười yên bình, anh bật cười , mơ gì không biết .

Tiêu Chiến ngồi nhìn ngắm thêm chút .

Xoa đầu hắn mấy lần mới quyến luyến mà rời đi .

Anh không biết .

Chú gấu nào đó trong mơ vì thấy anh mà mỉm cười.

_____________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
22. Tên Lưu Manh


Cũng vì miệng viết thương chỉ mới khép lại, Chồng nhỏ họ Tiêu không cho hắn lái xe .

Vì vậy nên Vương Nhất Bác đành ngồi ngay ngắn trên ghế lái phụ.

Tuy rằng vị trí...

ờ cũng hơi sai sai .

Nhưng cũng đúng mà!

Chồng chồng là phải ngồi ghế phụ lái!

Phải ngồi chung hàng !

Chỉ nghĩ đến vậy hắn đã vui vẻ mà sáng rực mắt nhìn anh.

Tiêu Chiến :....

Anh nghĩ nên trả tên hâm này về bệnh viện, cụ thể là khoa thần kinh.

Chiếc xe cứ băng băng trên đường , không khí bên trong xe im ắng, không bí bách.

Đúng lúc này họ đi qua công ty nhà ,Vương Nhất Bác như nhớ ra gì đó liền vui vẻ quay sang anh .

"Ngày mai em sẽ đi làm đúng không?"

Tiêu Chiến"ừm" một tiếng .

Chính ra đi từ tuần trước nhưng vì chuyện đột ngột sảy ra khiến anh phải lùi lịch lại.

Anh vốn là trợ lý của Nhất Bác, sau khi kết hôn cũng vậy , nên hai chồng chồng mới hay cùng nhau tám chuyện .

Anh hiểu Vương Nhất Bác vui vẻ vì cái gì rồi .

Vì hai người họ sẽ đi làm chung, quay lại cuộc sống dường như 24/7 cạnh nhau .

Nhìn đi kìa !

Hắn vui vẻ đến huýt sáo cả đường .

Tiêu Chiến cũng chỉ biết cười trừ, khổ tâm đánh gãy sự vui vẻ của hắn .

"Nhưng anh thì vẫn phải nghỉ thêm"

Ngay lập tức nghe hắn "Ả" một tiếng " tại sao chứ?"

"Vết thương của anh mới lành thôi, lỡ vận động mạnh rách ra thì sao?"

"Em là đang coi thường anh sao bé con?

Đừng nghĩ anh cho em cầm lái* một ngày liền lên mặt nhé"

( Mếu ai đã đọc bên Tấn Giang hay những truyện edit Trung sẽ biết đến thuật ngữ ẩn dụ "Lái xe"

Lái xe ở đây tức chuyện giường chiếu ấy🙂) các tỷ thường dùng như vậy.

Vậy nên nói 'cầm lái' ở đây tức là chủ động( ý kèo trên) , Ý Vương là đừng vì ảnh cho Tiêu chủ động một ngày mà coi như cả đời ở trên 🙂Đây là kiểu cùng từ nhưng khác nghĩa 🙂)Mấy Bồ hiểu hăm🙂)

Tiêu Chiến nghe đến đây suýt trượt tay lái,vành tai nóng lên dần dần rồi đỏ chót, may mà đang đi tốc độ chậm .

Anh cáu bẳn véo tai hắn.

"Tên hâm này anh nói gì vậy hả!"

Vương Nhất Bác kêu đau nhưng miệng lại cười rất tươi "A A đau anh bé ơi !

Đừng mà !"

"Câm miệng không xuống xe!"

"Em thật tệ với chồng mình"

"Ừ!"

"....ngày mai anh vẫn sẽ đi làm"

"Anh nghe lời chút đi được không?"

"..."

"Anh mới xuất viện đấy "

"..."

"Ngày mai có thể đi làm"

"Em nhớ nhé"

Vương Nhất Bác như chỉ chờ mỗi câu này , ngay lập tức tươi cười .

Tiêu Chiến mệt mỏi đỡ trán "Ừ, nhớ theo sát tôi"

Đương nhiên rồi !

Hắn nhe nhởn trong lòng .

Hắn đang bị thương, nếu đi theo Tiêu Chiến, anh chắc chắn sẽ không rời rời mắt khỏi hắn dù là một chút !

Tất cả sự chú ý của Tiêu Chiến đặt lên hắn,ở bên Tiêu Chiến 24/7 nghĩ thôi cũng thấy vui vẻ .

Vương Nhất Bác đắc chí.

Xe lăn bánh về khu đô thị đắt tiền, sau khi dọn dẹp đồ đạc xong cũng đã bữa tối.

"Anh muốn ăn gì?"

Tiêu Chiến đeo tập dề hỏi .

Vương Nhất Bác nhìn sợi dây đung đưa trên eo anh , suýt văng tục.

"Gì cũng được"

Tiêu Chiến "ồ" rồi lại bắt đầu lục tủ, đồ ăn vẫn còn nhưng ngày mai chắc phải đi chợ rồi .

...

Mặc dù đã cố làm ngơ, nhưng ánh mắt ở phía sau quá nóng bỏng, Tiêu Chiến không tập chung được .

Đành phải đuổi Vương Nhất Bác đi.

"Anh không đi tằm

Vương Nhất Bác thậm trí không thèm cất ánh mắt ấy đi, cứ thế mắt nhìn anh chằm chằm " Anh không tự tắm được"

"Sao?"

"Đau nè" hắn chỉ vào vết thương "Em nấu nhanh đi mình tắm chung"

PHẬP!

Tiêu Chiến suýt nữa thì cắt vào tay .

Tên này tại sao càng ngày càng không biết xấu hổ!

Tên lưu manh!

Anh hít một hơi sâu.

Không chấp kẻ bệnh Không chấp kẻ bệnh Không chấp kẻ bệnh.

Tiêu Chiến thở một hơi dài "Muốn nhanh thì anh đi ra phụ đi" Vương Nhất Bác ra dấu hiệu "OK"

Anh cuống quýt đưa hắn rổ ớt "Anh rửa chỗ này đi"

Tiêu Chiến quay đi phía khác nấu nướng, bình tĩnh rồi mới chợt nhớ ra "À đúng rồi Nhất Bác, khi rửa ướt anh đừng dùng tay dụi mắt nếu không.."

"Aa mắt cay quá!"

"Gì cơ!

Tôi vừa dứt lời mà"

Tiêu Chiến vội vã chạy lại chỗ hắn, bắt lấy đôi tay đang dụi điên cuồng "Anh ngốc à!

Đã đỏ thế này còn dụi"

Vương Nhất Bác chắc đã đau đến không thể nói chuyện , Tiêu Chiến ôm đầu hắn kéo xuống , thổi phù phù vào bên mắt bị đỏ .

Từng lần thổi mang gió mát phù phù vào mắt đã giúp Vương Nhất Bác đỡ đau.

Khi hắn có thể mở mắt, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là đôi môi đang chu ra của Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác sững người giây lát .

"Anh có sao không?

Bớt đau chưa?

Anh.."

Hắn không nhịn được đớp môi anh.

Tiêu Chiến trợn tròn mắt, gương mặt Vương Nhất Bác gần trong gan tấc, đớp anh một cái rồi lại tách ra.

Nhìn Tiêu Chiến ngơ ngác đến chưa kịp khép môi, Vương Nhất Bác đưa tay ra giữ đầu anh hôn đến, nhân lúc đôi môi chưa khép thuận tiện tiến vào .

Khi Tiêu Chiến phản ứng được bên tai đã toàn tiếng nhóp nhép, trong miệng dư một cái lưỡi .

Anh chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đang nhắm lại của Vương Nhất Bác, cảm nhận mũi hắn ngay cạnh mũi mình

Não anh muốn nổ!

Tiêu Chiến đưa tay tính đẩy ra nhưng Vương Nhất Bác một tay nắm đầu một tay giữ eo , thấy anh đẩy hắn tay liền dùng lực bóp chặt eo lại.

Nhân lúc Tiêu Chiến kêu đau mà ấn đầu anh hôn hít .

Với kiểu hôn bạo lực này, Tiêu Chiến nhanh chóng nhũn chân, chỉ biết đưa lưỡi theo hắn muốn làm gì thì làm .

Vương Nhất Bác đột nhiên tách ra .

Bế anh lên bàn bếp , hôn tiếp .

Càng lúc càng điên cuồng.

Tiêu Chiến thật sự muốn hét " 10 phút rồi ông tướng!"

Nhưng cứ mở miệng sẽ bị tiến vào sâu hơn.

Phải đến khi nồi canh bên cạnh sôi sùng sục, bếp điện cài chế độ an toàn tự tắt kêu tiếng "Bíp---" thật dài~

Vương Nhất Bác giật mình mà bị Tiêu Chiến đẩy ra, căm hờn liếc nó.

"Anh, anh hôn đủ chưa?"

"Có thể hôn tiếp sao?"

Anh đỏ mặt từ chối "Không thể!"

"Ò" hắn chán nản .

Anh đẩy hắn ra muốn trốn xuống hỏi bàn bếp , nhưng chân vừa chạm đất lại bị hắn nâng mông bế lên .

Tiêu Chiến giật mình theo bản năng mà quấn lấy eo hắn.

"Tên điên!

Anh nhớ bệnh viện à?"

"Ừ, trong đấy có cậu y tá vừa ngoan vừa hiền, giờ thì cậu ấy phải tắm cho anh a"

"Tôi đồng ý tắm cho anh bao giờ ?"

"Ban nãy em không từ chối"

"Anh !

Anh"

Vương Nhất Bác mặc kệ Tiêu Chiến dãy dụa, bế anh lên tầng tiện tay lấy luôn hai cái khăn tắm.

"Vương, Vương Nhất Bác anh chốt cửa làm gì?

Anh không lấy quần áo à?"

"Rồi em sẽ hiểu".

_________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
23. Pika - Pika - Pikachu~


Sau hai tiếng rưỡi trong nhà tắm, Vương Nhất Bác với tinh thần sảng khoái bế Tiêu Chiến đang xụi lơ ra ngoài.

Phải nói mặt hắn sáng ngời lấp la lấp lánh luôn, trái ngược với gương mặt đen xì trong lòng .

Vương Nhất Bác đã nhịn mấy tháng rồi !

Mấy tháng bây giờ dồn dập vào eo Tiêu Chiến

Vì vậy nên khi Vương Nhất Bác vừa đặt anh lên giường Tiêu Chiến đã không nhịn được kêu la "A A Ayzaa cái lưng tôi"

Mẹ nó đau muốn chết đi sống lại !

Anh thật sự hoài nghi cái vết thương ở eo hắn là giả!

Ban nãy động rõ mạnh mà đâu thấy hắn kêu đau.

Anh như cây héo mà nằm úp trên giường, từ phía sau nhìn Vương Nhất Bác tìm quần áo cho cả hai .

Chả phải anh sai khiến hắn, là hắn đáng mà thôi.

"Ya!

Tên khốn nhà anh nhanh lên"

Vương Nhất Bác không hiểu sao cứ thẫn thờ ở đấy, sao?

Tìm thấy cục vàng à?

Ông đây không phải cục vàng giá trị nhất của anh à?

Ngay sau đó anh thấy hắn mang ra một bộ đồ ngủ bằng lụa.

Họa tiết Pikachu 🙂)

Tiêu Chiến "...."

Vương Nhất Bác còn rất thích thú khoe anh "Anh tìm thấy một cái tai gắn hình pikachu nè" Đôi mắt hắn lấp lánh ánh sao nhìn anh "Hợp với em Á"

"Cút mẹ anh đi!"

Tiêu Chiến lấy chăn bọc mình, lăn ra cuối giường quyết không cho hắn đụng vào.

Vương Nhất Bác lại từng bước dụ dỗ.

"Anh nói thật đấy!

Em mặc thử đi"

"Bớt điêu hớt!

Lão tử không mặc!"

"Bé con, lại đây nào!"

"Khônggggg!

Vương Nhất Bác anh biến đi"

Anh nhắm mắt nhắm mũi dơ chân đạp loạn , không biết phải không mà vô tình đạp vào bụng hắn.

Vương Nhất Bác kêu một tiếng đau đớn.

"A!

Chiến à"

Tiêu Chiến qua lớp chăn nhìn hắn ôm bụng đau đớn, thấy có lỗi mà mò ra khỏi chăn, đến gần hắn sờ lên chỗ đau "Có,có sao không?

Tôi xin lỗi mà!

A"

Vương Nhất Bác đè anh xuống , cười nhe nhởn "Vậy thì chuộc lỗi đi!

Haha"

......

Sau một hồi vật lộn, Tiêu Chiến cũng bắt buộc phải mặc bộ đồ trẻ trâu đó.

Tuy nhiên... mặt mũi anh đỏ ửng , phải gọi là đỏ bừng, đỏ đến ngại ngùng phải dùng hai tay che mặt lại .

Vương Nhất Bác dám bóp mông anh!

Không chỉ mông, từng thớ thịt trên người Tiêu Chiến đều bị hắn nhân lúc thay quần áo mà sờ đến nóng ran, dẫn đến cứ nhìn thấy Vương Nhất Bác , Tiêu Chiến lại không nhịn được đầu óc phát nổ , tay chân rụng rời .

" Anh không được đến đây!"

"Tại sao chứ?"

Vương Nhất Bác đang tính bế Pikachu của mình xuống tầng nhưng Tiêu Chiến cứ dãy nảy đẩy hắn ra.

"Anh mà lại gần đây, tôi liền cắn anh"

A!

Thỏ đến kì ngứa răng sao?

Nhưng mặc kệ anh dãy thế nào thì dãy , hắn vẫn bế anh xuống .

Tiêu Chiến tức quá cắn hắn mấy đớp, nhưng khổ cái người kia chả thèm cho anh xin cái phản ứng .

Hư!

Dỗi!

Anh cứ phồng má nhíu mày, ngồi khoanh tay trên bàn ăn đợi hắn làm nóng đồ.

Vương Nhất Bác xoay sở một hồi , cuối cùng cũng mang tất cả để lên bàn .

Khi đi qua cậu chồng nhỏ đang xưng mặt vì giận dỗi , hắn đành véo má anh "Làm cái gì mà mặt xưng thế?

Giận anh à?"

Tiêu Chiến chẳng buồn nói chuyện, Cắn tay hắn một phát đau điếng.

"A!

Con thỏ này?

Giờ biết cắn người rồi đấy!"

Anh quay mặt giận dỗi , trên người lại mặc bộ đồ hoạt hình đó, trông trẻ con cực kỳ .

Vương Nhất Bác không nhịn được cười.

"Thôi được rồi , đừng giận nữa"

"Ai thèm giận anh?"

"Anh biết anh sai rồi"

"Sai ở đâu?"

"..." em bảo em không giận mà 🙂)

Tiêu Chiến nổi đóa "Anh vốn chẳng biết mình sai!

Biến ra"

"Ể sườn này!"

"Đâu?"

Vương Nhất Bác đẩy đĩa sườn sang, Tiêu Chiến liếc liếc hắn vài cái đề phòng rồi cũng ngồi gặm.

Hắn im im ngồi kế bên, lâu rồi bữa ăn của hắn mới yên bình thế này.

Cảm giác thân quen thoải mái.

"Em ăn thì vén mái lên, lát đi gội đầu lại bây giờ"

"Chứ không nhẽ giờ một tay ăn một tay giữ mái à?"

"em đeo cái bờm Pikachu.."

"Không ăn thì biến nhá!"

"Rồi rồi xin lỗi mà, em ăn đi"

Anh hừ một tiếng rồi tiếp tục ăn, bất quá Vương Nhất Bác không nhịn được nhìn cái mái anh cứ như suýt chạm vào đồ ăn, đành dùng tay vuốt lên luôn.

"Ăn đi anh giữ cho"

"... tay anh sạch không đấy?"

"Dạ ! sạch!

Ạ"

"Ồ vậy đi"

Một khoảng im lặng lại trôi qua , trong khi đánh bay nửa đĩa sườn , Tiêu Chiến mới nhìn sang bát Vương Nhất Bác, hắn ăn quá ít .

Cũng đúng thôi , người ta một tay giữ tóc cho mình, một tay cầm đũa , không thể tách xương hay gặm sườn .

Đã thế tên này lại có bệnh kén ăn .

Anh nghĩ đến đây, rủ lòng thương xé thịt đưa lên miệng hắn .

"Anh há miệng ra"

Vương Nhất Bác hơi ngơ ngác nhưng cũng nhanh chống há miệng ra.

Miếng thịt mặn ngọt tan trong miệng .

......

Giải quyết bữa tối cùng dọn dẹp xong đã đến 9 giờ tối.

"ngủ thôi~"

Tiêu Chiến ngáp ngắn ngáp dài, theo thói quen mà đi về căn phòng cũ , đang tính mở cửa thì Vương Nhất Bác chặn lại.

Anh cáu ngủ "Vương Nhất Bác anh không định đi ngủ à?"

"Tất nhiên là có"

"Vậy thì về phòng dùm đi"

"...

Tiêu Chiến em nhầm lẫn cái gì thì phải?"

"?

Tôi nhầm cái gì ?"

Câu hỏi vừa dứt, Tiêu Chiến thấy mình nhẹ tênh.

Vương Nhất Bác bế ngang anh về phòng ngủ chính .

Một đêm không mộng .

___________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
24. Buổi Sáng Sôi Động


Ánh nắng sớm buổi sáng bị cản lại bởi tấm rèm cửa tím nhạt.

Bên trong căn phòng ngủ đã sáng hơn một chút , nhưng vẫn tối tăm như ban đêm.

Tiêu Chiến vẫn chui rúc vào lòng Vương Nhất Bác, gối đầu lên tay hắn thoải mái chép miệng ngủ ngon.

Điện thoại kêu ing ỏi, chính xác là chuông báo thức.

Tiêu Chiến nhíu mày, cố lắm mới ngốc đầu khỏi lòng chồng mà vươn lấy điện thoại.

"Vương Nhất Bác, 5 giờ 45 rồi, dậy đi"

"Cho anh ngủ chút nữa , em cứ xem điện thoại , 6 giờ thì gọi anh"

Anh ừ rồi nằm ngửa mà chơi điện thoại.

Đột nhiên tách ra khiến hắn thiếu hụt hơi ấm của anh , "ưm" tiếng khó chịu, mắt nhấm mắt mở nhìn anh .

Nhìn bộ dạng ngốc ngốc sắp giận của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến bật cười hỏi :

"Sao thế?"

"Ôm ôm"

"Nóng lắm đấy"

"A~không chịu đâu"

Vương Nhất Bác phụng phịu dụi đầu vào cánh tay anh, như nghĩ gì đó , hắn dang rộng cánh tay của Tiêu Chiến ra rồi gối lên đó.

Hắn tìm một tư thế thoải mái, tay chân quấn hết lên người Tiêu Chiến rồi mới chịu dãn mày, khịt mũi ngủ tiếp.

Tiêu Chiến cũng chỉ biết cười, vòng tay qua đầu hắn nhắn tin với bạn.

[ Nhóm: Ông đây sẽ lật sớm thôiiiii

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà! : Clm anh em ơi!!

Tin nóng hổi như hotgirl bãi biển đâyyy

@Tất cả đều là con trai! : *Đã chụp ảnh màn hình*

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà!: Tống ca... anh làm gì vậy ?

@Cậu cố ý đúng không ? : Chụp màn hình gửi Vu Bân tố cáo cậu xem hotgirl

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà!: .... !!!!!!!!!??????

Các người quá đáng!

Lão tử đi hóng hớt kể cho mấy người nghe, còn mấy người...

@Cậu cố ý đúng không ?: Được rồi Tinh Nhi đừng giận , có tin gì mới đây?

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà!: khum thèm kể nữa !

Giựn! o(`ω' )o

@Tất cả đều là con trai! : Một là chú mày kể ?

Hai là anh sẽ piuuu tấm ảnh này cho anh chồng nhà mày🙂)

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà! : =)

-@Tống cổ bạn ra khỏi nhà!

đã đổi tên nhóm thành : Bạn thân- thân ai nấy lo.

@Tất cả đều là con trai!: =))))))

@Cậu cố ý đúng không ? : =)))))) kể hay không 凸^-^凸

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà! : Chiến ca à, anhvẫn đang trong vòng tay chồng sao ?

T_T

@Cậu cố ý đúng không ?:..... thì sao?

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà! 😛hu Quân Vương Thị vẫn đang ngủ trong lòng Vương Tổng, không hay biết gì về nữ thư ký mới mang đầy mùi trà sao? (つД')ノ

@Tất cả đều là con trai!: =)))))) ĐÙUUU NGON BAY.

@Cậu cố ý đúng không ? : =)))))) Ý gì vậy , kể rõ xem nào !

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà!: Hôm trước Vương Thị có tuyển một cô thư ký, nghe bảo chính tay Vương Tổng chọn , cô ta đắc ý lắm lun !

Bảo sẽ nhanh chóng dành lấy chức Phu Nhân Vương Thị .

@Cậu cố ý đúng không ?

đã trả lời @Tống cổ bạn ra khỏi nhà!: ...

@Tất cả đều là con trai!: @Cậu cố ý đúng không ?

Hôm nay chú với thằng cu Vương có đi làm không ?

@Cậu cố ý đúng không ? : có ạ.

Đi xem mặt phu nhân🙂))

@Tất cả đều là con trai! : ÔKE !

Anh gọi Vương Hạo Hiên dậy đây!

LÊN VƯƠNG THỊ HÓNG CHUYỆN THÔI!

@Tống cổ bạn ra khỏi nhà!: EM EM EM NỮA!

TIÊU CHIẾN GIỮ SLOT CHO EM!!! ]

dở khóc dở cười tắt điện thoại , nhìn đỉnh đầu nhỏ trong lòng ngực mình , khà khà trêu hắn một chút .

Anh lật người Vương Nhất Bác ép xuống giường , thuận thế đó mà nằm đè lên người hắn .

Vương Nhất Bác đang mơ màng thì bị đè lên, sợ Tiêu Chiến ngã nên hai tay bám chặt hông anh.

Sau khi tỉnh táo đôi chút , nhìn cục bự nằm đè trên người mình bật cười "Tiểu yêu tinh, muốn vận động buổi sáng à?"

"Bớt nghĩ linh tinh đi, giải thích cho tôi đây là cái gì?"

Vương Nhất Bác nheo nheo mắt nhìn , nhìn kĩ chút thì hắn giật mình bật dậy .

Dù giật mình nhưng vẫn không quên ôm lấy hông anh, giữ anh trên đùi mình giải thích .

"Không phải anh tuyển!

Anh không hề biết việc này"

Tiêu Chiến đương nhiên biết, một tuần qua hắn vẫn đang trong viện , nhìn thấy anh thì sáng mắt, nhìn thấy hồ sơ thì ghét bỏ , đọc cũng không thèm đọc ấy chứ .

Dù vậy anh vẫn muốn trêu hắn.

"Vậy là ai?

Ngoài anh là chủ tịch ta thì còn ai chứ?"

Vương Nhất Bác suy nghĩ một chút , đột nhiên hiểu ra "Có thể là bố anh"

"Bố Vương?"

"Gia Đình nhà dì Đức không vừa mắt em, hôm trước còn nói xấu em nữa !

Chắc chắn là đã lừa bố anh gài cô nương này vào đây"

Tiêu Chiến thông suốt à một tiếng .

Vương Nhất Bác kéo anh sát mình , ngửa mặt tội lỗi "Nên không phải anh đâu, em đừng hiểu lầm mà"

"Biết đâu được ?

Vương tổng thấy cô tiểu đào tươi kia, lại ghét bỏ tôi"

"Aaaa không có mà" Hắn dụi vào lòng anh.

Sau đó hắn ngồ ngộ ra gì đó không đúng , giọng điệu của Tiêu Chiến giống đang trêu trọc hơn là trách mắng hắn

Vương Nhất Bác tố cáo "Tiêu Chiến! em bắt nạt anh!"

Tiêu Chiến đạt được mục đích cười sảng khoái , đưa tay lên vò đầu hắn "Ừ đấy, tôi bắt nạt anh đấy, rồi sao?"

Nói rồi chuyển xuống bóp bóp hai bên má Vương Nhất Bác "Tiếp theo mời Vương tổng đi đánh răng rửa mặt dùm tôi , chúng ta phải ăn mặc thật đẹp để gặp phu nhân Vương Thị"

"Tiêu Chiến em.."

"Quá đẹp trai!"

_________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
25. Náo Động Hotgirl Bãi Biển


"Alo Alo, 1234 Alo!

Tống Cáo già bên đấy nghe rõ trả lời"

"Alo Alo , 1234.

Già mẹ mày chứ già!

Anh đứng cạnh mày mày gọi đàm làm gì hả Trịnh Thụ Lập"

Tống Kế Dương cáu giận đập bụp cái bộ đàm vào đầu Trịnh Phồn Tinh, làm em đau oai oái "Em thử thôi mà anh làm gì căng thế!"

"Hơ, thế mày chê ai già hả?"

Anh định đánh thêm cái nữa thì bị Vu Bân chặn lại

"Anh cũng đừng manh động chứ, xưng đầu tiểu Trịnh rồi"

Tống Kế Dương:...

ờ hai bay là nhất =)

Anh nhớ lại những ngày dầm mưa rải nắng kiếm tiền nuôi Vu Bân, trong lòng sầu nhiều chút .

Con trai lấy chồng như bát nước đổ đi.

Không lấy lại được .

Nghĩ rồi thở dài thườn thượt, bỗng có người quàng cổ anh, ân cần hỏi "Lại nghĩ gì đây?

Hửm?"

"Hai đứa nó đánh em" Anh bĩu môi tố cáo

Người đó nhướng mày "Là ai đánh ai cơ ?"

"Chúng nó đánh ngàn nhát vào tim em"Anh nói rồi ôm tim như thật , ngã vào lòng gã.

Vương Hạo Hiên bật cười đỡ lấy anh.

Lắm trò.

Vu Bân nhìn bộ đàm trong tay anh với Trịnh Phồn Tinh, thắc mắc "Rồi hai người lại bầy trò gì đây?"

"Không phải bầy trò a~ là đi xem mặt phu nhân SẮP TỚI của Vương thị!"

"phu nhân SẮP TỚI?"

Vương Hạo Hiên khó hiểu "Anh bỏ qua gì sao?"

Trịnh Phồn Tinh tý tởn cười hở mười cái răng sáng bóng, kể lại câu chuyện cho mọi người nghe , em nhắc đi nhắc lại mấu chốt

"Họ nói là do chính Vương tổng duyệt vào , cô ta cực đắc ý luôn , còn dám chê anh Chiến nhà ta không thể sinh con, vênh vênh váo váo nói chỉ mình cô ta xứng"

Hai vị tổng tài kia lập tức nhau mày khó hiểu "Vương Nhất Bác duyệt?"

"Không phải đâu thưa mấy ông tướng"

"Halo Uông ca"

"Ể Uông mĩ nhân đây sao?

Lại đây ngồi đùi anh nè"

"Tống Kế Dương em có thôi ngay không?"

"..."

Thôi thì thôi, mắc gì quát

Uông Trác Thành thoát một vuốt của Tống Kế Dương thở phào rồi lại gần đó "Không phải Nhất Bác duyệt, là người bên Vương Gia đưa vào, lấy danh nghĩa của Vương Tổng"

Tống Kế Dương vỗ bốp phát lên đùi Vương Hạo Hiên "Đấy anh biết ngay!

Thằng cu yêu chồng nó đến chết đi sống lại, sao có thể ngoại tình!"

Vương Hạo Hiên ôm đùi từ chối cho bình luận:..

"Mà người đấy là ai vậy?

Hóng quá đi, Uông ca, cô ta đi làm chưa".

"Rồi" Uông Trác Thành uống một ngụm cà phê rồi chỉ ra phía cửa công ty "kia kìa".

Cả bọn đồng loạt quay sang nhìn.

Đứng bên cạnh cửa công ty là một cô gái tóc nâu đỏ, gương mặt xinh sẵn nhưng lại là nét đại trà, mắt to môi nhỏ sóng mũi cao , đứng với những cô nhân viên khác lại chẳng nổi bật là mấy.

Cô mặc theo nội quy công ty , áo sơ mi váy đen.

Mỗi tội...

áo banh cúc khoe ngực , váy sẻ hai bên đến quá đùi .

Cô bị năm anh đẹp trai nhìn chằm chằm cùng một lúc , lại thấy ai ai cũng là người có tiền , một thân toàn đồ hiệu , ngay lập tức đứng thẳng lưng, ưỡn bộ ngực số hơn trăm.

Năm người không nhìn nổi nữa , quay sang phía khác làm boy phố che mặt .

Tống Kế Dương giễu cợt "Trịnh Thụ Lập, mấy cô hotgirl bãi biển mày bảo cũng như thế này sao?"

"Đấy là đồ biển !

Còn đây là..."

"Gì cơ Trịnh Phồn Tinh em dám xem gái?"

"Không không Vu Bân à, nghe em nói đã"

"Vương tổng cùng Phu Quân đến!"

Tiếng hét đánh tan cuộc nói chuyện , nhân viên xếp thành hàng, hai người đàn ông từ xe bước ra .

Cô thư ký nhìn thấy Vương Nhất Bác liền sáng mắt , chỉnh chu chuẩn bị tư thế .

Ngay khi họ vừa đi đến cửa , cô lao ra "Vương Tổng, em là thư kí mới của anh"

Vương Nhất Bác nghe danh phận của cô liền nổi cáu, liếc một cái sắc lạnh "Chắn đường tôi?

Cô có phép tắc không?"

Mẹ!

Không phải tại cô thì ông đây được ôm chồng ngủ thêm rồi .

"Mới sáng ra anh cáu cái gì ?"

Tiêu Chiến nhìn hắn nổi đoá vô cớ với người ta mà nhịn cười .

Hắn không đáp Tiêu Chiến, phụng phịu đi theo anh đến chỗ năm người kia.

Tiêu Chiến vừa đến đã bị bộ dạng của Vu Bân dọa sợ, huých vãi Tống Kế Dương hỏi "Sao đấy?"

"Thì cái vụ hotgirl bãi biển đấy!"

Anh à một tiếng rồi nhìn xung quanh, dường như cả công ty đang nhìn họ .

Tiêu Chiến"....

Mấy người nhìn thấy người rồi, về được chưa, chúng em còn làm việc"

Vu Bân như chỉ chờ có thế, lập tức kéo Trịnh Phồn Tinh đang năn nỉ ỉ ôi bên cạnh về "Tôi xin phép"

Thấy lực tay của người kia nắm cổ tay mình chặt kít , Trịnh Phồn Tinh trong lòng sợ hãi nhiều chút "Bân Bân à, em xin lỗi mà , Huhu đừng tức giận"

Sau đó thì không biết thế nào , nhưng trước khi cửa xe đóng lại , mọi người đều thấy Vu Tổng đẩy chồng mình vào ghế sau, nằm đè lên người nọ rồi ra lệnh phóng xe .

Vương Hạo Hiên đột nhiên hỏi "Làm sao em biết tiểu Trịnh xem hotgirl?"

Tống Kế Dương vừa đứng hóng vừa trả lời "Hôm trước bé nó gửi mấy tấm lên trên nhóm , em mới biết đấy thôi"

"Vậy là em cũng xem rồi ?"

"Đúng a~ đã x...."

Tống Kế Dương dừng lại giây lát, run rẩy nhìn sang Vương Hạo Hiên.

Mặt gã đã đen ba phần, nụ cười trên môi đáng sợ bảy phần .

....

Nhìn hai người anh em được hưởng phúc lợi , Vương Nhất Bác cũng muốn hỏi gài Tiêu Chiến.

"Chiến Chiến , em cũng.."

"Chưa, lúc đấy tiểu Trịnh đã thu hồi rồi"

"..."

Sầu nhiều chút .

"Xụ mặt cái gì ?

Bà xã tương lai không xinh à?"

"Em bớt trêu anh đi!"

...

Nhìn cả ba đôi đã đi Uông Trác Thành thở phào, thật là một màn đặc sắc.

______________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
26. Tia Chớp Sáng


Vương Nhất Bác nối đuôi Tiêu Chiến vào phòng sếp .

"Ayza Chiến à em đừng trêu anh nữa được không ?"

"Không"

"Bộ vui lắm à ?!"

"Anh không thấy vui à ?"

"Em còn dám hỏi !"

"Không sao, tôi vui là được"

"...."

"Làm việc đi, Đứng đấy làm gì ?"

Hắn cãi không nổi đành ôm cục tức mà làm việc .

Vương Nhất Bác ngồi vào bàn làm việc , theo thói quen mà nhìn tờ lịch trên bàn, cũng nhìn thấy bốn chữ "Kỉ niệm ngày cưới" được ghim chặt trên nó .

Phải rồi , hắn định rủ Chiến Chiến đi Hàn để chuộc lỗi.

Cuối cùng nhiều việc sảy ra mà quên mất .

Vương Nhất Bác khẽ liếc sang đỉnh đầu nhỏ đang soạn thảo bên cạnh , thầm nghĩ cách để dụ Tiêu Chiến đi chơi .

... hưm...

Đã hỏi thẳng một lần , nhưng anh có vẻ không quan tâm lắm ,không nhất thiết phải là Hàn, đi đâu cũng được , miễn là có cả hắn và Tiêu Chiến .

Phải là một cái gì đó bắt buộc , Tiêu Chiến không thể từ chối .

Giống như một hành động tập thể có tính bắt buộc .

Hắn chợt loé lên.

Du lịch công ty!

Đúng!

Chính là ý này !

Tiêu Chiến chắc chắn không thể từ chối việc này!

Khoé môi hắn cong lưỡi liềm , không suy nghĩ nhiều mà nhắn tin cho Uông Trác Thành chuẩn bị lịch trình cùng với kế hoạch cụ thể .

Còn không quên dặn anh phải có phòng đôi .

Hắn phải ngủ chung với Chiến Chiến .

@Em là fan baba của cậu ấy : Chiều nộp gấp giúp em

@A!

Đầu của tôi! : chú mày một vừa hai phải!

@Em là fan baba của cậu ấy : tiền gấp ba .

@A!

Đầu của tôi! :....

@Em là fan baba của cậu ấy : * Đã chuyển khoản *

@A!

Đầu của tôi! : VÂNG SẾP!

Con người luôn bị tiền tha hoá, vì vậy ... người có tiền như Sếp Vương đang rất tự hào .

...

Vào đúng buổi chiều hôm đấy , trên nhóm chat công ty đã có thông báo .

[ @JC: Để khen thưởng những nhân viên cùng các cán bộ công chức đã đóng góp nhiều thành tích, nhiều kết quả to lớn , Vương Tổng muốn thưởng chi mọi người một chuyến đi nghỉ mát tại thành phố XXX .

Khách sạn , địa điểm cụ thể và lịch trình tôi sẽ gửi Mail dưới đây.

Chú ý !

100% tham gia ]

Tiêu Chiến đọc xong tin nhắn có chút Kinh ngạc "Kế hoạch này được dựng từ bao giờ thế ?"

"Thường mọi năm vẫn làm , năm nay định hoãn do dịch bệnh, nhưng giờ đã đỡ , vẫn có thể đi mà" Vương Nhất Bác bịa bịa vài câu, nói dối không ngượng miệng "Em sẽ đi mà đúng không ?"

Tiêu Chiến không nghĩ nhiều , tay thả like cho tin nhắn của Uông Trác Thành, miệng trả lời " Anh Uông nói tham gia 100% , muốn trốn cũng khó"

Vương Nhất Bác gật gù "Đúng!

Đúng vậy!"

Em còn là chồng của sếp lớn, không đi thế nào cho được?

Hắn với suy nghĩ đó mà cười khờ khệch.

Chẳng mấy chốc cũng tan làm , Tiêu Chiến hiếm khi chủ động rủ Vương Nhất Bác.

"Anh đi mua chút đồ dùng không ?

Để chuẩn bị cho chuyến đi ấy"

Vương Nhất Bác đương nhiên đồng ý , tí ta tí tởn cùng anh vào cửa hàng tiện lợi .

Họ mua vài thứ ... theo đôi.

Bàn chải, cốc , khăn tắm , khăn mặt , sữa rửa mặt v.v..

đều là một cặp giống y hệt nhau .

Cả hai đều rất thích thú, trên môi là nụ cười chỉ dành cho đối phương .

Vào lúc thanh toán , cô nhân viên tươi cười hỏi "Hai người chuẩn bị đi Tuần trăng mật sao?"

Tiêu Chiến đáp "Không, chúng tôi đi với công ty"

... ?

Tâm trạng Vương Nhất Bác từ tầng mây rớt xuống .

Tan xương nát thịt .

Tiêu Chiến vẫn phủ nhận mối quan hệ của bọn họ ?

Vẫn muốn làm em trai ư ?

Lòng Vương Nhất Bác nặng ngàn cân .

Là hắn chưa tốt,hắn phải làm nhiều thứ hơn nữa .

Nhưng Vương Nhất Bác càng đau đớn hơn .

Hắn vẫn chưa nghĩ ra phải làm gì để tốt hơn.

Cô nhân viên cũng nghĩ mình hiểu lầm , rối rắm chuyển chủ đề "À.. vâng vâng , xin lỗi xin lỗi là tôi hiểu lầm"

Tiêu Chiến cười cười "Không sao"

Ánh mắt Vương Nhất Bác tối đi vài phần .

"Thành thật xin lỗi quá, tại tôi thấy hai vị đeo nhẫn giống nhau nên.."

"Hả?"

Tiêu Chiến cắt ngang cô , bộ mặt tràn đầy khó hiểu

"Nhẫn cưới không phải thường giống nhau à ?"

...

Nhẫn cưới ?

Hai chữ Nhẫn cưới như một tia chớp sáng giữa bầu trời âm u .

Vương ngẩng đầu, mở tròn mắt nhìn Tiêu Chiến.

Cô Nhân Viên đã khó hiểu càng khó hiểu "Nhưng.. ban , ban nãy ngài nói hiểu lầm.."

Tiêu Chiến ngơ ra một chút , chợt hiểu ra rồi bật cười.

"Là tôi nói cô hiểu lầm chúng tôi đi tuần trăng mật, chúng tôi thật sự đi với công ty nhà mình"

Anh khoác tay hắn

"Chứ anh ấy là chồng tôi"

"Chúng tôi kết hôn hai năm rồi , còn trăng mật gì nữa"

Tiêu Chiến nói .

Nụ cười trên môi như mặt trời đánh tan bầu trời âm u.

________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
27. Hai Kẻ Lắm Chuyện


Buổi đi lịch được bắt đầu vào ngày hôm sau.

Các nhân viên tự động lái xe đến địa điểm tổ chức .

Trên xe Vương Nhất Bác gồm năm người : Hắn, Tiêu Chiến, cô thư ký và hai cô nhân viên phòng tài chính .

Vương Nhất Bác không tình nguyện đi cùng cô thư ký này lắm... nhưng công ty thật sự đã hết xe , đã thế đây còn là sự trừng trị của Tiêu Chiến dành cho hắn sau một đêm quá đà .

Hắn thầm cười khổ trong lòng, ai kia nhìn quân tử thế thôi chứ giận dai lắm .

Không khí trên xe không quá ngột ngạt, vì hai cô nhân viên kia khá dễ tính, trò chuyện suốt quãng đường đi.

Vương Nhất Bác đôi khi sẽ nói đôi ba câu.

Còn Tiêu Chiến thì đem mặt chui một góc trên ghế .

Nhìn gương mặt không cảm xúc của anh, Vương Nhất Bác chỉ biết cười khổ .

Đợi ba người phụ nữ không chú ý mà ghé lại thì thầm .

"Vẫn đau sao?"

"Câm miệng đi"

"A- Hung dữ vậy"

"Còn không tàn nhẫn như ai kia"

"Anh không có mà"

"Có, bây giờ câm miệng và cút ra kia"

Tiêu Chiến nổi cáu.

Chuyện chả là sau khi ra khỏi cửa hàng tiện lợi , Vương Nhất Bác liên tục hỏi hắn là gì của anh, bám bám anh mãi, anh không nói thì không chịu, cưỡng hôn anh ngay trước cửa hàng.

"Không phải cưỡng hôn!

Anh là chồng hợp pháp của em!

Anh hôn em là hợp pháp"

Đã thế về đến nhà còn đè anh ra , nhất quyết bắt anh gọi một tiếng "Chồng" mới thôi, mắc cái Tiêu Chiến nổi tiếng cứng đầu, cắn chặt môi không nói .

Cuối cùng bị đè suốt 2 tiếng , chịu không nổi , lắp bắp kêu hai chữ chồng ơi .

Hai chữ gọi kích thích thính giác , Vương Nhất Bác nhìn người dưới thân, thính giác ,thị giác cùng xúc giác đều được thoải mãn

Hắn đạt được thứ mình muốn, toàn thân sướng rên, đã không còn lý trí giữ lời hứa nữa , cứ thế đưa đẩy đến 3 giờ sáng .

Người nằm bên cạnh sảng khoái ngủ ngon, Tiêu Chiến lại đau nhức đến không nhắm mắt nổi.

Nhìn ai kia lim dùm ngủ một cách thoải mái , Tiêu Chiến ghen tị đánh bốp vào mặt hắn.

"Vương Nhất Bác!"

"À hả hả" Hắn bị đánh đau tỉnh dậy , trước mặt là chồng nhỏ đang trừng lớn mắt , mỗi tội khoé mắt lại đang ửng đỏ , chẳng có tý gì là uy hiếp .

Hắn ghé sát đầu hỏi "Sao vậy?"

Chỉ thấy Tiêu Chiến cầm tay hắn đặt ra sau lưng mình, cụ thể là phần hông, hờn dỗi nói

"Đau"

Ý cười trên môi Nhất Bác càng thêm đậm , ôm chặt người trong lòng , đưa tay xoa bóp.

Tiêu Chiến khi này mới yên tĩnh mà thiếp đi .

Đêm qua trong lòng hắn yên tĩnh là thế , sáng lại nháo một trận, bây giờ giận dỗi không thèm nhìn mặt .

Ôi ông giời con này !

Vương Nhất Bác thở dài một hơi , nhìn cái mày đang cau có kia , hẳn lại đang đau eo rồi .

Lòng xót nhiều chút, hắn đưa tay luồn vào áo Tiêu Chiến, ấn ấn huyệt xoa bóp .

Tiêu Chiến lúc đầu định phản kháng , nhưng sau đó vì quá thoải mái mà dựa vai hắn thiếp đi luôn.

Đến nơi cũng là buổi chiều , các nhân viên háo hức rủ nhau đi bơi , khách sạn họ ở có hồ bơi riêng nên rất tiện lợi .

Vương Nhất Bác nhìn con thỏ bông đang ngồi trên đùi mình , véo véo tai hỏi "Em có muốn đi không?"

Tiêu Chiến vẫn đang nửa mơ nửa tỉnh, được Vương Nhất Bác bế trong lòng , anh mặc kệ mọi thứ mà câu cổ hắn, hai chân kẹp eo , như nhiều lần hoá thành gấu kola đu trên Vương Nhất Bác "Không muốn đi, buồn ngủ"

Hắn ồ một tiếng " Vậy chúng ta về phòng nhé"

Tiêu Chiến ưm ửm mấy câu rồi lờ đờ ngủ tiếp.

Vương Nhất Bác bế anh lên phòng, chuyến đi này chủ yếu vì hắn muốn gần Chiến Chiến , anh không đi thì hắn cũng không .

Đang đi đến cửa thang máy đột nhiên có người gọi "Sếp Vương!"

Vương Nhất Bác quay người lại , lập tức nhíu mày .

Cô thư ký kia gọi hắn làm gì ?

Hắn cảnh giác đầy mình "Có chuyện gì?"

"À..sếp không định đi bơi sao?"

"Chồng tôi buồn ngủ , tôi đưa em ấy lên phòng"

"Vậy sau đó sếp..."

"Tôi trông em ấy ngủ"

Miêu Hâm Y nhất thời tắt tiếng , tầm mắt đã nhiều lần lướt qua người trong lòng hắn .

Cô ta thầm câm ghét , cớ gì phiền phức thế ?

"Phu Quân cũng phiền thật , bao tuổi còn cần người trông chứ"

"Còn cô mắc đ.éo gì lắm chuyện thế ?"

Vương Nhất Bác nổi máu diss.

Hắn cực ghét những ai nói Chiến Chiến phiền , chả tại sao cả , hắn không thích thế !

Đột nhiên bị quát khiến Miêu Hâm Y giật mình , môi lắp bắp không nói thành lời .

Mặc kệ cô ta hoang mang, hắn xoay người bước vào thang máy .

Nhưng laị phiền phức khi gặp phải một năm thanh niên "Nhiều chuyện"

"Cô ấy cũng chỉ hỏi sếp có đi hay không thôi, sếp có cần nặng lời vậy không?"

Ồ.. anh hùng cứu mĩ nhân à?

Vương Nhất Bác trong lòng khinh Bỉ , mặc kệ cả hai mà đi vào thang máy , về đuổi việc sau là được , Tiêu Chiến sắp tỉnh luôn rồi .

Hai người ngoài thang máy vốn đang tự đắc, bỗng sắc mặt trắng đi một bậc.

Phu quân đã tỉnh, từ vai Vương Tổng tặng họ nửa con mắt .

Sự khinh Bỉ và chán ghét tột cùng .

Tiêu Chiến giơ ngón giữa cho chúng nó .

Đcm bắt nạt chồng ông?

Bố nhớ mặt rồi !

________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
28. Bí Mật Của Tiểu Ác Ma


Vương Nhất Bác không biết người đã tỉnh , cẩn thận đặt xuống giường, sau đó tính rời đi xếp hành lý .

"Anh đi đâu?"

Hắn bất ngờ "Em tỉnh rồi à?"

Tiêu Chiến úp mặt vào gối ừm ừm, tay vẫn không buông "Mình đi bơi đi"

"Không phải buồn ngủ sao?"

"Ưmm~ hết buồn ngủ rồi"

"... nếu muốn ngủ cứ ngủ, bể bơi trong sân , tối vẫn có thể tắm"

Nhưng bây giờ mới đông người , Tiêu Chiến trong lòng thầm nghĩ , anh phải bắt bẻ hai con người bạn nãy dám bật chồng anh .

KAKAKA TA LÀ CHÚA THÙ DAI.

Vương Nhất Bác hẳn không để ý chồng mình đã mọc ra hai cái tai tam giác của ác ma , vẫn cưng chiều tiểu ác ma hết nấc

Cả công ty đang sôi nổi , thấy hai nhân vật lớn đi đến càng sôi động hơn .

"A Sếp Vương, Phu Quân cuối cùng cũng xuống rồi"

"Hế hế nhà sếp ai cũng đẹp zai thế này , em chịu hong có nổi"

"Ôi ôi chị ơi nặng quá, đứng dậy, em cũng đỡ hong có nổi"

"Cái thằng !"

Hai người chỉ cười cười không đáp, Tiêu Chiến liếc mắt qua bể, A A A !

Kia rồi !

Hai kẻ lắm chuyện!

Miêu Hâm Y mặc bikini đen, cơ thể rất chuẩn a~ còn tên trưởng phòng thì nổi tiếng trong công ty bởi gương mặt, thân hình cũng ổn.

Tiêu Chiến thầm đánh giá , không bằng chồng anh .

Ác ma nhỏ lại kiêu ngạo .

Đuôi tam giác ngoe ngoẩy.

"Này, em đang nhìn cái gì đấy?"

Vương Nhất Bác khó chịu khi Tiêu Chiến nhìn chằm chằm một thanh niên khác .

Tiêu Chiến quay sang hắn

"Hai người kia đắc tội với anh đúng không?"

"Sao em biết?"

Vương Nhất Bác không tránh khỏi bất ngờ .

"Tâm linh tương đồng" anh cười khà khà "Họ cũng đẹp đôi đấy, khà khà , xem tôi đây"

Tiêu Chiến nhe nhởn đi lại chỗ bọn họ , Vương Nhất Bác đi theo sau, hóng hớt xem chồng nhỏ bày trò gì .

Miêu Hâm Y cùng trưởng phòng tái mét mặt mày khi nhìn thấy Tiêu Chiến tiến lại .

"Halo hai bạn"

Nụ cười anh mang đầy thiện ý ... giả.

Tiếp sau đó, anh hỏi:

"Hỏi chút nè, hai người là Bồ nhau hả?"

Nhân viên công ty nghe thế lập tức quay ngoắt 180 độ sang phía ba người .

Miêu Hâm Y đột nhiên được nhiều người chú ý , trưởng phòng cũng thuộc loại đẹp trai lắm tiền , nếu đã không cướp được Vương Nhất Bác vậy thì cô cũng nên tạo đường lui cho mình .

Cô ngượng ngùng chờ bên nhà trai đáp.

Trưởng phòng mặt đẹp nhưng đào hoa mê sắc , ra oai với Vương Nhất Bác cũng chỉ để thu hút sự chú ý của cô .

Tiêu Chiến như đang nói đỡ gã vậy .

Gã hùa theo "Thật ra chưa phải một cặp , cô ấy cũng rất xinh"

Những người trong công ty thấy thế cũng bắt đầu trêu đùa .

Hai người họ là trung tâm được chú ý .

Miêu Hâm Y che mặt đỏ ửng.

A Mĩ nữ ngại ngùng à?

Tiêu Chiến trong lòng cười nhe nhởn .

Đến lúc rồi .

"À mà Hữu Phi, cậu chia tay bạn gái chưa?

Cái cô cháu ông thủ trưởng ấy" Tiêu Chiến nói cực lớn

Lời như đao xuống không khí náo nhiệt , mọi người đều tắt luôn tiếng .

Vương Nhất Bác bây giờ mới hiểu chồng nhỏ định làm gì .

Tên trưởng phòng sững sờ,"Vương Phu Quân à... anh.."

"À không không không phải, hình như chia tay rồi , hôm qua tôi thấy cậu cùng với cô nào Á !

Ui !

Cổ đeo túi Gucci lun, chắc giàu lắm nhỉ?"

Cả hồ bơi hoang mang, người mắt chữ A, người mồm chữ O

Mặt Hữu Phi đen xì.

Bây giờ cả công ty đã biết gã đào mỏ .

"Phu Quân đừng nói bậy!

Anh là có ý gì?"

Tiêu Chiến lại xụ mặt "Tôi hỏi anh có mấy câu thôi mà?

Anh việc gì phải căng?"

Đây chính là câu mà gã bật Vương Nhất Bác.

Nhìn khoé môi đang nhếch lên kia, Hữu Phi biết mình đang bị gài.

Hồ bơi xì xầm chỉ có mình Tiêu Chiến là đang lén hi ha hí hửng , nụ cười rộng trong ranh ma vô cùng , Vương Nhất Bác ngồi bên cạnh theo dõi , nhìn anh cà trớn mà không nhịn được bật cười , phải lấy tay che miệng .

Hữu Quân cay lắm "Anh như thế là đang xúc phạm tôi"

"Tôi chỉ nói sự thật!

Cậu muốn xem ảnh không?"

"Anh..

Anh...

Anh còn nói nữa tôi xin nghỉ việc"

"ĐƯỢC!

Cậu chính thức nghỉ việc !"

"...Anh không có quyền đó!"

"Tôi có"

"Dựa vào đâu chứ?"

"Dựa vào chồng tui là chủ tịch"

.....

Ô kê🙂 câu này còn cách bật không?

Không!

Làm gì có thằng nào muốn đối đầu với tư bản?

Không ngu!

Vương Nhất Bác cố lắm mới không cười lớn, lại thấy tiểu ác ma kia gây chuyện xong ngoe nguẩy đuôi chờ mình khen thưởng, gương mặt tự hào đến hài hước.

A tiểu yêu tinh này .

Hắn yêu chết mất thôi .

"Tên thiếu đòn" Hắn bóp đầu mũi anh "Sao em có ảnh của trưởng phòng Hữu?

Theo dõi anh ta ?Hửm?"

Tiêu Chiến lắc đầu, dịch Mông lại gần Vương Nhất Bác "Nói dối Á!

Ổng có tật giật mình nên mới sợ thôi"

Anh huých hắn một cái , môi ghé tai thì thầm

"Bí mật đấy nhá!

Cấm anh nói ai"

Hắn cười đau bụng.

_________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
29. Nhóm Nhân Viên Nữ


Nhìn tên trưởng phòng cáu giận rời đi , Tiêu Chiến nhe răng cười ha hả.Cảm giác rất yo mốtt.

Cùng lúc đó anh quay sang chồng lớn tính giở trò ăn vạ,lại nhìn thấy Vương Nhất Bác cởi áo, tám khối hoàn mĩ lộ ra .

Chồng anh không lực điền như các võ sỹ , nhưng cơ thể săn chắc lực lưỡng, Tiêu Chiến đã nhiều lần cắn lên lớp da thịt đó , cực sướng răng 🙂 .

Bình thường hắn mặc áo bọc quanh mình, bây giờ cởi ra lộ cơ ngực nở nang, bắp tay cũng có chuột .

Giận chồng lâu quá quên mất chồng ngon vcl .

Tiêu Chiến mê quên lối về , Vương Nhất Bác nhảy xuống nước rồi vẫn đăm đăm nhìn theo.

"Chiến Chiến, em không xuống à?"

Vương Nhất Bác đứng dưới nước hỏi anh, Tiêu Chiến mới giật mình , rời tầm mắt khỏi cơ ngực của chồng lớn .

Anh phát hiện , nhiều cô nhân viên cũng đang nhìn chồng anh .

Ánh mắt mấy cô nhìn từ trên xuống dưới , sắc lang vô cùng !

Cả Miêu Hâm Y nữa !

Cô ả nhìn chồng anh say đắm !

Đến muốn rớt chòng mắt ra ngoài

Ớ!

Σ(゚д゚lll)Ai Cho!!!!!

Vương Nhất Bác như miếng thịt béo ngậy bị những con báo cái vây quanh

Trong lòng Tiêu Chiến nổi lên lo sợ , luống cuống gọi Vương Nhất Bác "Anh!

Anh ơi"

"Ơi" Vương Nhất Bác bơi lại gần phía anh.

Tiêu Chiến đưa tay ra trước , với người về phía hắn

"Bế"

Một thanh niên làm hành động này có chút không thích hợp , Vương Nhất Bác hơi ngớ "Hả?

Bế ai"

"Bế.. bế em" Tiêu Chiến hơi cuống

Trên môi mang nụ cười ái muội , hắn bơi đến trước mặt anh, không vội bế xuống mà hỏi "Tại sao em lại cần bế?"

"Muốn được anh bế" Tiêu Chiến cười lộ mười cái răng thỏ đáp.

Ngay lập tức được Vương Nhất Bác ôm xuống nước , anh bám rịt lấy hắn, thành công che đi thân trước của chồng mình .

Vương Nhất Bác đang hưởng thụ cảm giác được tiểu lão công bám dính, bỗng nghe tiếng lẩm bẩm bên tai

"Tên biến thái !

Tự nhiên anh cởi áo làm gì !?"

"...?"

"Có phải anh định câu dẫn mấy cô ngực bự kia đúng không!?

Anh định bỏ tui đúng không!

Tên biến thái chết tiệt"

"???!!!"

Ôi chúa tôi!

Vương Nhất Bác bất lực toàn phần , thở một hơi dài đầy ảo não .

Con người ban nãy mới nũng nịu đòi hắn bế là ai ?

Có phải người đang xù gai cắn vai hắn không vậy ?

Lạ lắm à nghen.

Vương Nhất Bác tức đến bật cười

"Tiêu Chiến, không phải em mới ngoan ngoãn lắm sao ?"

Tiêu Chiến chề môi "Ngoan ngoãn để anh nạt à?"

A?

Tiểu lão công được chiều đến sinh hư rồi.

Vương Nhất Bác cốc đầu anh "Em còn cãi?

Tự biên tự diễn cái gì?

Đi bơi ai lại mặc áo?"

"...Anh là người có gia đình !"

"Trưởng phòng Kế Toán cũng có gia đình, anh ấy cởi áo và vợ đang ngồi trên bờ"

"...anh.anh.. anh"

Một tràng từ "anh" sau đó , trong khi đôi chồng chồng bận cãi vã , Miêu Hâm Y bên này cũng học được kế mới .

"Chủ tịch.."

"Gì?"

Vương Nhất Bác nắm đôi tay đang vào loạn lưng mình trả lời.

"Tôi... hơi sợ nước.. anh có thể bế.."

"Aaaa Vương Nhất Bác anh dám đánh Mông tôi !"

"Tại em nghịch mà!"

"..

HỨo(`ω' )o!"

"....

Thôi được rồi , anh xin lỗi , xin lỗi"

Vương Nhất Bác vỗ lưng anh dỗ dành, lúc này mới nhớ ra "À, cô Miêu nói cái gì ?"

Miêu Hâm Y:...

Cô không nên ham tiền mà nghe lời bà dì đó, cái gì mà gia đình sắp đổ vỡ chứ!

Hai tên kia còn đang bận bám tịt lấy nhau kìa .

"Không, làm phiền rồi ạ"

Vương Nhất Bác ồ một tiếng , không muốn tiếp chuyện với cô .

Tiêu Chiến nghịch chán rồi , để ý cũng không cô nhân viên nào nhìn chồng mình nữa mới buông Vương Nhất Bác ra, đòi hắn bế về bờ

Vương tổng không tự nguyện cho lắm ...

Nhưng sợ chồng nhỏ ngấm trong máu, thấy anh trừng mắt liền nghe lời, đặt Tiêu Chiến trên cầu thang bể bơi rồi mới ra chỗ những đồng nghiệp khác .

Tiêu Chiến lại một mình trên bờ, ngẫm nghĩ xem bên bày trò gì để phá Vương Nhất Bác.

Bỗng một nhóm cô nhân viên bơi lại chỗ anh , Tiêu Chiến bị vây quanh bởi toàn bikini và dưa bưởi .

"Hì hì~ Vương phu quân a~"

Các cô còn nhớ tôi là phu quân cơ à ?

Biểu cảm của Chiến ca khá ...

đa sắc màu .

"Các..các cô...

định làm gì"

"Không có gì a~bọn em thấy anh ngồi một mình nên ra chơi cùng thôi"

...

đấy !

Đẹp trai quá cũng khổ .

"Với lại..." mấy cô nhân viên đỏ mặt "Bọn em muốn hỏi anh một số chuyện.."

"Chuyện gì ?"

Tiêu Chiến tò mò , anh thì cũng cấp được gì cho họ .

Mấy cô nhìn nhau ngượng ngùng , cuối cùng cũng nói .

"Vương Tổng... lúc trên giường thế nào ạ?"

"Hả?!"

Tiêu Chiến đơ một lúc , não bắt đầu phân tích câu hỏi người lớn này .

Anh suýt ngã ngửa .

"Mấy cô.. mấy cô hỏi cái này ..."

Cô nhân viên đó tiếp tục nói "Không nhẽ hai người chưa làm?"

Ngay lập tức cô bị phản bác "Không thể !

Cô không để ý cổ Tiêu ca thường có vệt đỏ à?

Chắc chắn là làm rồi !"

Tiêu Chiến ngớ người , anh nhớ mình dấu kĩ lắm mà????

"Nhỡ là muỗi cắn thì sao?"

"Cô có cần tôi nhắc lại không ?

Lần đấy thư ký Phương đi đưa tài liệu cho sếp tổng , cô quên cô ấy kể lại cái gì rồi à ?"

"Cô ấy nói cái gì ?"

Tiêu Chiến đốp chát ngay, họ.. họ biết những gì rồi !

Lòng anh nổi lên lo sợ .

Cô nhân viên kia vẫn đang tranh cãi , không chú ý người hỏi là ai , trả lời lại ngay .

"Cô ấy thấy Vương tổng đang đè phu quân lên bàn làm việc và..."

Cô nàng xoay mặt về phía Tiêu Chiến, phát hiện người đặt câu hỏi là chính chủ , tay chân rụng rời , miệng lắp bắp .

"Và... và ... và aaaa phu quân em xin lỗi ạ"

...Nói đến đấy là hiểu rồi .

Tiêu Chiến cảm thấy mình không ổn rồi.

__________________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
30. A! Một Thằng Bám Váy


Vương Nhất Bác đang chơi bên nhóm nhân viên , lâu lâu vẫn nhìn sang chỗ Tiêu Chiến.

Hắn thấy anh được bao quanh bởi toàn mĩ nữ, nói chuyện rất rôm rả...

Tiêu Chiến lại còn đỏ tía mặt.

Bộ mặt này,chỉ có hắn mới được nhìn

Chỉ có Vương Nhất Bác hắn mới có quyền khiến anh đỏ mặt .

Hắn không vui đi lại phía đó.

Nhóm nhân viên nữ thấy hắn đến liền sợ hãi bơi ra xa , Hạ Tuấn Lâm thì vẫn ngơ như phỗng ở đấy.

Vương Nhất Bác vỗ vai anh .

Tiêu Chiến đang suy nghĩ bị làm phiền , khó chịu đáp: "Bỏ ra"

"...

Tiêu Chiến"

"Cái gì !

Bỏ tay ra!"

"..."

Vương Nhất Bác kiên trì vỗ vai anh .

"Mẹ cái thằng này , bỏ ra!"

Tiêu Chiến cáu bẳn quay đầu , ngay lập tức chạm tráng với gương mặt đen xì của ai kia .

Vương Nhất Bác cười hờ hững, nhướng mày "Em nói thằng nào?"

Tiêu nhanh chóng bị con mắt sâu thẳm kia dọa sợ, lại cộng thêm những suy nghĩ đồi trụy của mấy cô nhân viên làm cho đỏ phổng đầu, môi mấp máy chột dạ không nói nên lời .

"Kể anh nghe xem ?

Em !

Nói !

Thằng !

Nào?"

Hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi , ánh mắt làm Tiêu Chiến hít thở mạnh.

Như nghĩ ra gì đó, đuôi mắt anh dần cong lên , khoé miệng cũng kéo lên nụ cười ngọt xớt.

"Em nói"

Tiến lại gần hắn, hạ công

"Thằng chồng em"

Lại nhe nhởn cắn má hắn một cái .

...

Vương Nhất Bác: ...

Cho hắn hỏi cơn giận ban nãy đi đâu rồi ?

Quay lại đi hắn đỡ không nổi cục đáng yêu này.

Vương Nhất Bác lại xoay vào hoàn cảnh tức đến bật cười .

Hắn véo mũi anh "TIểu yêu, miệng ngọt sớt thế từ bao giờ"

"Từ khi hôn anh a~"

Vương Nhất Bác ồ một tiếng kinh ngạc , bé yêu của hắn thành tinh rồi sao?

Hay Tống Kế Dương lại dạy hư tiểu yêu nhà hắn rồi .

Ha!

Nên nói Vương Hạo Hiên quản lại rồi .

"Muốn về chưa?"

Tiêu Chiến gật đầu, đưa hai tay ôm cổ hắn .

Vương Nhất Bác thở dài nhưng ý cười trên môi được tô đậm , bế Tiêu Chiến về phòng.

"Mình tắm chung đi"

"... vết thương anh đỡ rồi"

"Tự nhiên nó đau lắm"

"À?

Còn trò tự nhiên cơ à ?

Thế giờ em tự nhiên đi với thằng khác nhé?"

"Tiêu Chiến quản cho chặt cái miệng nhỏ của em"

"Làm sao ?

Có giỏi thì xử em đi !"

"Được!"

Cửa thang máy còn chưa khép hẳn , Vương Tổng đã đè chồng lên tường, ướt át một trận.

——————-

Tối đó công ty rủ nhau đi chợ đêm , ai ai cũng háo hức .

Chợ đêm của một địa điểm du lịch tất nhiên rất náo nhiệt, không khí sôi nổi , người người đi lại nhiều vô kể .

Công ty chia thành nhóm nhưng vẫn bám lấy nhau .

Nói cười tám chuyện vui vẻ .

Tiêu Chiến đi cùng lão công nhà mình cũng rất hứng khởi , cả đường đi ríu rít.

"Anh, anh , anh!

Nhìn kìa!

Người ta diễn xiếc kìa!

Mình đi xem đi!"

"Aaaa!

Múa rối!"

"Anh ơi, kem khói!!"

"Ú tà !

Vẽ chữ kìa"

Vương Nhất Bác bị anh kéo ngang kéo dọc , hết quán này đến quán khác, bị lắc đến hư đầu nhưng vẫn không buông tay Tiêu Chiến, miệng gào thét

"Chồng ơi chạy chậm thôi, ối em ơi"

Tiêu Chiến chạy nhanh không nhìn đường , vấp phải cục đá suýt ngã về phía trước nhưng may mà kéo lại kịp thời .

Được ôm trong lòng ngực Vương Nhất Bác, anh thở phào nhẹ nhõm.

Vừa thở phào xong đầu lại bị vò tóc .

"Quỷ con, thấy tác hại chưa!"

Vương Nhất Bác một tay vò đầu một tay ôm ngang hông Tiêu Chiến, nhắm không cho anh chạy .

Tiêu Chiến đành lọt thỏm trong lòng Vương Nhất Bác, bĩu môi để hắn xoa đầu.

Đợi hắn xoa xong anh mới lí nhí

"Biết ngay mà , yêu thương gì nhau?

Hở tý là quát"

Vương Nhất Bác :....

Chúa tôi !

Chồng với chẳng con!

Trong khi Vương Nhất Bác còn đang ảo não , Tiêu Chiến đã tia thấy thứ khác thú vị hơn.

Anh giựt giựt ống tay áo hắn "Anh"

"Ơi"

"Bắn súng kìa"

Vương Nhất Bác cũng nhìn sang, là trò chơi bắn chai đổi quà .

Cũng hay.

"Em muốn con gấu kia!"

Anh chỉ con gấu bông duy nhất trên kệ , chỉ cần trúng 10 viên sẽ có được nó .

Vương Nhất Bác tất nhiên không từ chối , Tiêu Chiến thích hắn liền muốn thứ đấy là của anh.

Khi hắn đang lắp đạn, Hữu Phi đã tức giận bỏ đi từ chiều bỗng từ đâu xuất hiện .

"A?

Sếp Vương, anh định lấy cái này cho phu quân sao ?"

Vương Nhất Bác nhìn gã không đáp, tiếp tục lắp đạn.

Tiêu Chiến phía kia nhìn hắn kinh tởm , cười khinh miệt.

A, một thằng bám váy đàn bà .

Phải nói trong lòng anh đầy khinh miệt .

Mà cũng chẳng thèm che giấu sự khinh bỉ, anh đây chính là nhìn mày bằng nửa con mắt.

Hữu Phi bị Vương Nhất Bác phũ vốn đang cáu , lại bắt gặp con mắt u ám của phu quân phía sau .

Chính từ sợ hãi mà nổi lên ghen ghét .

Chó má!

Tại sao gã lại sợ thằng nhóc đó chứ !

"Bạn gái tôi cũng thích món này , tôi với ngài đấu đi"

Động tác Vương Nhất Bác khựng lại , liếc gã " ồ?.

Hắn vẫn thư thái như vậy , chỉ có Hữu Phi trong lòng đã cười như điên .

Thằng chó này đã đưa tiền cho chủ quán .

Nó ăn gian.

______________________
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
31. A! Lộ Rồi


Đúng như dự đoán của nó .

Tất cả những phát Vương Nhất Bác bắn đều trượt.

Chính hắn cũng ngỡ ngàng.

Hắn nhớ rõ cái chai ở kia !

Nhưng sau đó bỗng vụt một phát , nó lại ở đầu khác.

đứng đối diện sẽ không thấy , nhưng đứng ngang sẽ thấy .

Dưới những cái chai có gắn động cơ .

Chỉ cần có người khởi động , nó sẽ chạy sang hướng khác.

Hữu Phi đã đưa tiền cho thằng chủ, nó liền làm chai chạy loạn hết lên .

"A!

Sếp à, xin lỗi nhé tôi thắng rồi" gã cười ha hả , cười đến sái quai mẹ luôn rồi .

Vương Nhất Bác không biết mình bị chơi bẩn, trước mắt hắn đã không lấy được gấu bông cho Tiêu Chiến.

Quay sang lại thấy Tiêu Chiến đang lạnh mặt .

Trong lòng hắn hoảng lắm .

"Chiến Chiến... xin lỗi, anh, anh.."

Tiêu Chiến vốn đang lườm thằng chủ quán , Vương Nhất Bác đột nhiên gọi làm anh chưa kịp thu mặt lạnh .

Vương Nhất Bác nghĩ anh giận hắn .

"Anh xin lỗi" Hắn lí nhí nói " Anh..về phòng trước, em cứ chơi đi"

Tiêu Chiến đang không hiểu hắn xin lỗi cái gì , đến khi Vương Nhất Bác khuất bóng rồi , anh mới ngộ ra.

Hẳn là đang tủi thân rồi .

Gương mặt buồn bã của Vương Nhất Bác bóp nghẽn lòng anh.

Thật khiến Tiêu Chiến nổi điên .

Sắc mặt anh kém đến đáng sợ , đi lại chỗ hai tên đang vui vẻ kia .

"100 viên"

Giọng nói cắt ngang nụ cười của hai người , nhìn thấy Tiêu Chiến, họ không hẹn rùng mình .

Thậm trí chột dạ.

"Nhanh lên" anh nhìn tên chủ quán .

Gã đó rối rít chạy đi lấy đạn, lúc này anh cũng quay sang Hữu Phi, nụ cười trên môi có như không .

"Đấu với tôi một ván chứ nhỉ?"

Hữu Phi có dự cảm không lành "Thôi tôi..."

"A ?

Không dám sao?"

Gương mặt Tiêu Chiến hết sức lẳng lơ "Không phải vừa thắng chồng tôi xong sao?

Thì sợ gì thằng nhãi như tôi chứ ?"

"Hay... cậu ăn gian?"

Đôi mắt anh sáng rực , chói vào gã, ánh sáng đáng sợ này xuyên qua gã, Hữu Phi cảm thấy giống như một hồn ma mang nặng âm khí đang nhìn .

"Không...không có!

Anh nói cái gì vậy !

Thua thì nhận thua..."

"Chơi với tôi một ván, tiền đạn tôi trả, quá lời còn gì ?"

"..."

Gã không dám , đương nhiên không dám !

Vì Hữu Phi tin chắc rằng Tiêu Chiến đã biết gì đó rồi !

Không để gã suy nghĩ thêm , đạn đã được mang ra .

Nhìn vào con mắt ác liệt kia , gã biết mình không thể không chơi .

Tay run run cầm súng .

"Tôi để cậu bắn trước , muốn học hỏi đôi chút a"

Miệng nói học hỏi nhưng giọng điệu đầy khinh bỉ, như có con hổ ngồi bên , Hữu Phi run đến lợi hại .

Gã đã ra hiệu cho chủ quán, trong lòng thầm cầu mong Tiêu Chiến đừng làm lớn việc.

Rất nhanh đã hết đạn , gã được 41/50, được 41 chai

Cũng là một con số cao, Hữu Phi thở phào , giờ chỉ cần bảo chủ quán ăn gian như lần trước là được .

Tới lượt của Tiêu Chiến .

Anh cầm súng nhắm vào chai ở ngoài cùng .

Hữu Phi đằng sau ra hiệu với chủ quán , chủ quán nhận lệch, chờ Tiêu Chiến bóp cò sẽ cho chai chạy.

Họ cùng đến , 1..2...3

ĐOÀNG!

Hai chiếc chai cùng rơi xuống .

"Một viên" Tiêu Chiến tính .

Một viên rơi hai chai.

Lý do bởi vì một chiếc chai ban đầu anh nhắm đã di chuyển , là di chuyển theo hàng ngang , đi qua những chai lọ khác , vì vậy chỉ cần nhắm vào chiếc chai cuối cùng ở đầu bên kia rồi bắn , kiểu gì cũng ăn hai chai .

Cả Hữu Phi và tên chủ quán đều tròn mắt.

Chiêu trò của chúng lộ rồi .

Mặc dù đang run cầm cập nhưng cũng chỉ biết trơ mắt nhìn Tiêu Chiến một viên hai chai, hai viên 4 chai.

"Này anh chủ quán"

"Dạ .. dạ tôi đây"

"Nghe nói khu này cấm hành vi chơi xấu lấy tiền khách mà nhỉ?

"

"...tôi.. tôi"

"Nếu được trình báo lên quản lý , không biết họ sẽ thấy thế nào nhỉ?"

Tiêu Chiến làm như đang nói vu vơ , liếc gã chủ quán một cái .

Gã sợ muốn đái ra quần .

Tiếp tục một khoảng lặng kéo dài.

Sự im lặng này lại trùng hợp bóp chết chủ quán, gã trong lòng sợ hãi không biết có nên khai ra hay không .

Đến khi Tiêu Chiến đã bắn đến viên đạn thứ 50, trúng 49/50 ,nhờ cái hiệu ứng chiêu trò kia rơi 60 chai.

Chủ quán mới gập người xin lỗi

"Tôi xin lỗi!"

Tiêu Chiến đưa mắt nhìn gã .

Tên này chột dạ nên nói rất lớn, các vị khách đi qua bị thu hút , bù lại càng đông.

"Là..

Là cậu này đã đưa tôi một khoản tiền, nói tôi chạy lon thật nhanh để vị kia không bắn kịp, cậu ta muốn thắng vị kia nên.. nên nhờ tôi.

Tôi bị tiền làm mù mắt, đây thật sự mới chỉ là lần đầu , tôi chưa từng ăn gian lấy tiền khách, mong ngài đây bỏ qua ạ"

Lời nói rút hết sức sống của Hữu Phi, là thú vui hóng hớt của các vị khách qua đường.

Họ không đứng xem trận đấu ban nãy , nhưng qua lời khai của chủ quán cũng hiểu được vấn đề .

"A!

Nhỏ mọn quá đi!"

"Bao nhiêu tuổi rồi còn đi chơi ăn gian vậy ?"

"Chấp nhặt đến vậy, trẻ con ba tuổi à ?"

Bao người xì sào, có kẻ còn cầm máy quay .

"Thế nào?

Hữu Phi"

Tiêu Chiến nhìn hiệu ứng đám đông này cũng khá hài lòng , cất cây súng đi , giựt lấy con gấu bông từ tay Hữu Phi

"Đưa đây, cậu vốn không đáng!"

Hữu Phi đã bị những cái máy quay làm cho sợ hãi , nhục nhã không biết giấu mặt đi đâu, cũng chẳng quan tâm con gấu mà chỉ muốn bỏ chạy .

Tiêu Chiến nhìn hắn bỏ chạy, trong lòng khinh bỉ nhiều lần.

"Ê chủ quán!"

"Dạ dạ"

"Tôi muốn được bồi thường!"

Chủ quán khó hiểu "Bồi... thường?"

Anh chỉ vào một loạt con gấu trên kệ , nói "Tặng hết chúng cho tôi".

_______________________

Sắp hết rồi cả.

Nhà ơi, đọc nhớ vote cho tớ nhé
 
[Bác Chiến] Ngày Tháng Bị Chồng Giận Của Vương Tổng
32. Gấu Của Em (End)


Vương Nhất Bác về phòng trước , chán nản thay quần áo rồi nằm trên giường .

Hắn vẫn gác tay suy nghĩ .

Nói không phiền lòng , là dối.

Thở một hơi dài đầy ảo não .

Không biết Tiêu Chiến có thất vọng về hắn không , chứ ban nãy sắc mắc anh khó coi lắm .

Cứ suy nghĩ triền miên , hắn lạnh lẽo chui vào chăn muốn tìm hơi ấm .

———-

Một lát sau.

Cạch, tiếng cánh cửa .

Tiêu Chiến về rồi , vác theo cả đống gấu bông trên vai.

A!

Mệt chết lão tử .

Ngó vào trong phòng ngủ, thấy trong chăn phồng lên.

Vương ngủ rồi sao?

Anh đứng đấy nhìn hắn một lát, không biết suy nghĩ cái gì .

Cuối cùng cũng lật đật đi thay đồ .

Vương Nhất Bác trốn trong chăn , bên tai truyền đến tiếng nước trong phòng tắm .

Rõ ràng trước sau đều là một bầu không khí , nhưng hắn đang khó chịu đến lạ.

Tiếng nước dừng lại , Tiêu Chiến ra khỏi phòng tắm , loanh quanh phòng một lát rồi nằm xuống bên cạnh Vương Nhất Bác.

Chưa bao giờ ngủ cạnh Tiêu Chiến lại khó khăn với hắn như vậy .

Vương Nhất Bác nằm xoay lưng với anh , nên không nhìn thấy được đôi mắt tròn to đang nhìn chằm chằm lưng hắn.

Tên chồng thối này!

Vậy mà không ôm mình !

Tiêu Chiến phồng má, tự nhiên dỗi .

Nhưng rồi anh nhớ đến vẻ mặt thất vọng ban nãy của hắn , tim lại nhói nhói thương thương .

Dù đang nằm cạnh hắn nhưng lại cảm thấy thật xa cách , bỗng bờ vai hắn nhỏ đến lạ .

Tiêu Chiến không thích hắn tủi thân đâu.

Anh thử hỏi .

"Nhất Bác! ngủ chưa?"

Vương Nhất Bác giật mình, tạm thời chưa biết đáp thế nào .

"Nhất Bác~"

Rồi eo hắn có một vòng tay đè lên, Tiêu Chiến từ phía sau ôm chặt lấy Vương Nhất Bác , mặt dụi vào lưng hắn .

"Anh giận em à?"

Vốn nghĩ đối phương giận mình nhưng hoá lại mình giận đối phương , Vương Nhất Bác lập tức trả lời .

"Anh không có"

"Thế sao anh không ôm em?"

"... anh"

"Vẫn suy nghĩ về vụ gấu bông đúng không?"

"..."

"Vương Nhất Bác~ anh không được giữ im lặng"

"...Ừm"

"Quay mặt lại đây em xem"

"...ngủ đi"

"Vương Nhất Bác"

"..."

Thôi thì đằng nào cũng vậy, vẫn là nên đối diện với em ấy một lần, nghe giọng Tiêu Chiến cũng không giống như đang giận .

Ngay khi hắn vừa quay lưng lại , đôi mắt to tròn kia như đã đợi chờ từ lâu , mừng rỡ khiên hắn sững sờ .

Tiêu Chiến thấy hắn quay mặt lại rồi không nhịn được cười tươi rói , ôm Vương Nhất Bác càng chặt hơn, dính sát vào người hắn .

Vương Nhất Bác tìm lại được hơi ấm, sự khó chịu và lo lắng trước kia đã bị chồng nhỏ bằng một cách thần kỳ nào đó phủi cho bay phần nửa .

Hắn nhìn ra sự mong chờ từ anh , đưa tay lên xoa gáy Tiêu Chiến.

"Em làm sao đây?"

"Ngày mai chủ quán sẽ xin lỗi anh"

"Hả?"

Hai chủ đề có vẻ không liên quan cho lắm , hắn chưa hiểu.

Tiêu Chiến từ từ giải thích .

"Ban nãy lúc anh chơi ấy, là tên chủ quán đã nhận tiền hối lộ của Hữu Phi, gắn động cơ vào lon cho chai chạy , nên anh mới không bắn được .

Anh lấy điện thoại hộ em, em chỉ anh xem nè"

Vương Nhất Bác vẫn ngây ngốc, mãi mới ồ ồ rồi vươn tay lấy điện thoại , cùng lúc thấy một túi to đùng ở góc phòng .

"Kia là.."

"A!

Là của anh hết đấy!"

"Của anh?"

Chồng nhỏ tí tởn chạy xuống giường , kéo túi gấu bông lại gần hắn , lôi chú gấu bông từ trong túi ra "Đây là số gấu bông em đòi ông chủ quán bồi thường , đều là cho anh hết"anh đặt từ con một vào lòng hắn "Của anh , con này của anh , con kia cũng là của anh, đây nữa , đây, đều là của anh tất"

Gấu bông trong tay hắn ngày càng nhiều , Vương Nhất Bác hoang mang, ngăn cản động tác nhồi gấu vào lòng của anh

"Nhưng.. gấu của em đâu?"

"Gấu của em á?"

Tiêu Chiến được hỏi cũng dừng nhồi gấu lại.

Anh không suy nghĩ mà chỉ tay vào hắn .

"Gấu của em nè"

Hai má phúng phính bầu bĩnh,khi cười tròn vo , có cảm giác mền mền , hàm răng thẳng tắp cười lên thật đẹp .

Sự khó chịu bị đá bay, thay vào đó là một niềm vui khó hạ nhiệt .

Có trời mới biết hắn đang cảm thấy tuyệt đến mức nào.

Vẫn là không nhịn được mà đè Tiêu Chiến xuống giường , nằm trên người anh hôn chùn chụt.

Tiêu Chiến cũng rất phối hợp mà đón nhận từng nụ hôn của hắn , ngoan ngoãn làm Vương Nhất Bác ngứa ngáy.

"A~ yêu em chết mất"

Anh cười hì hì , xoa xoa má hắn "Còn giận nữa không ?"

"Ừm ưm" hắn lắc đầu "Anh vốn không giận em"

"Vậy em cũng không giận anh" Tiêu Chiến véo má hắn "Tên xấu xa nhà anh, nghĩ em nhỏ mọn thế sao?"

"Không có mà không có mà , aa đau anh"

Đôi chồng chồng cười đùa một lúc cũng mệt ; dọn tạm đống gấu bông vào một góc .

Nhìn Tiêu Chiến dần say giấc trong lòng mình.

nhớ lại ngày đầu tiên đón anh từ viện về .

Ai đó không chịu nói với hắn một lời .

Ai đó cảnh giác hắn không thôi .

Phải nói khi đó hắn ao ước ôm anh như thế nào, muốn được tiếp xúc với anh, muốn được trò chuyện , được thân mật .

Bây giờ đã đạt được, hắn không thấy chán nản , chỉ muốn nhiều , nhiều hơn nữa .

Nhớ lại vẻ mặt lạnh nhạt , những hành động phũ phàng của Tiêu Chiến trong quá khứ .

Hắn thật sự rùng mình .

"...Chiến Chiến"

"Hửm?"

Tiêu Chiến lý nhí đáp.

Đúng thật là chỉ có Tiêu Chiến mới có thể một câu làm tim hắn nhũn thành nước .

Tay vẫn xoa gáy anh như đang vuốt ve mèo nhỏ .

Hắn nói

"Anh sợ rồi"

Lần này, hắn sợ thật rồi .

Chừa rồi .

Chân lý nói chồng đúng là luôn đúng .

Cãi chồng luôn luôn sai.

Tiêu Chiến đang nửa mơ nửa tỉnh , ậm ừ đáp "Đừng thế nữa là được"

Nói rồi im ỉm thiếp đi .

Vương Nhất Bác hôn lên tóc anh, rồi mới nhắm mắt ngủ .

——————————

"Ông ơi!

Tại sao con thấy ông với ông nhỏ ít cãi nhau thế?"

"Bởi vì Chiến Chiến luôn luôn đúng, ông nhỏ không bao giờ sai cả"

"Vương Nhất Bác anh 70 rồi, đừng sến nữa mà"

"70 nhưng vẫn là chồng em nhé!

Sến đâu mà sến!

Đấy là thể hiện tình yêu mãnh liệt"

_________________________

End.

Cảm ơn tất cả các babi đã đọc truyện của Giu, mong là các bạn sẽ theo dõi ủng hộ truyện của tớ thêm ạ Cảm Ơn.

Ủng hộ truyện mới của tóe đi mn..
 
Back
Top Bottom