Ngôn Tình Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 220


CHƯƠNG 220

Cái gì? Phụ nữ? Sảy thai?

Người phụ nữ nào có thể để cho Thời Nhiên Phong không quản nửa đêm nửa hôm mà đưa đến bệnh viện?

Mộ Nhã Kỳ xem sơ qua danh sách bệnh nhân hôm nay.

Chính là người phụ nữ này – Lý Tang Du.

“Sếp Lục, tôi thấy tin tức của tôi có thể đổi được một nguyện vọng với ngài.” Mộ Nhã Kỳ không do dự gọi cho Lục Huyền Lâm.

Lục Huyền Lâm bị chuyện lúc tối khiến cho tức tối đến tận bây giờ, có chút không kiên nhẫn nói: “Tôi cho cô một phút, nếu như nói không phải lời tôi muốn nghe, về sau tên của cô sẽ xuất hiện trong danh sách đen của tôi.”

Mộ Nhã Kỳ đã đánh cược, cũng không có đường quay đầu, nghiêm túc nói ra từng câu từng chữ: “Tôi biết người phụ nữ mà anh đang tìm đang ở đâu!”

Quả nhiên tin tức này có thể đả động Lục Huyền Lâm, Lục Huyền Lâm gấp gáp kêu Mộ Nhã Kỳ nhắn địa chỉ qua.

“Muốn biết địa chỉ không thành vấn đề, anh xong việc của anh, tôi sẽ nhờ anh một việc, hi vọng sếp Lục không nói nuốt lời.”

Mộ Nhã Kỳ biết rằng cán dao đang nằm trong tay bản thân. Sự nghiệp sau này chắc chắn sẽ ngày ngày đi lên thôi.

Lý Tang Du và Thời Nhiên Phong có thể sẽ không nghĩ đến sự bất ngờ này để Lục Huyền Lâm biết được bọn họ đang ở bệnh viện.

Thời Nhiên Phong vì có chút công việc cần xử lý, chuẩn bị quay về công ty làm việc khoảng 30 phút rồi quay lại chăm sóc Lý Tang Du.

Không ngờ rằng chỉ trong nửa giờ đồng hồ này, Lục Huyền Lâm lại đưa theo người nhà họ Lục mang Lý Tang Du đang ngủ say giấc quay về nhà họ Lục.

Đến khi Thời Nhiên Phong làm xong quay lại, chỉ thấy giường bệnh loạn lên mới biết mọi việc.

Bỏ đi, dẫ đi thì dẫn đi thôi, nhưng hi vọng anh có thể chăm sóc tốt cho Lý Tang Du hiện đang yếu ớt.

Dù sao họ mới là vợ chồng của nhau.

Có điều tại sao cậu ta biết được Lý Tang Du đang ở bệnh viện, xem ra phải điều tra một chút mới được.



Đến khi Lý Tang Du mở mắt lại lần nữa, cũng đã không phải bức tường trắng tinh của bệnh viện nữa, mà là nhà họ Lục với đủ loại trói buộc.

Xem ra… anh đã cô trói về nhà họ Lục từ bệnh viện rồi. Quả nhiên không thoát khỏi số mệnh.

Lý Tang Du liếc mắt xung quanh căn phòng, đây là phòng ở nhà cũ của nhà họ Lục, bề trên lớn tuổi thường sống chung một phòng.

Người giúp việc vẫn luôn chăm sóc cho Lý Tang Du thấy cô đã tỉnh lại, nhanh chóng báo cáo công việc.

Các máy móc trị liệu bày khắp nơi trong phòng, xem ra tính khiến cô ngoan ngoãn ở lại nhà họ Lục.

Nhận được thông báo của người giúp việc, nguyên nhà họ Lục đi vào trong phòng.

Sao hôm nay lại đông người vậy, hơn nữa đều nhìn chằm chằm cô làm gì? Lý Tang Du có chút sợ hãi.

Cô đã làm sai chuyện gì sao? Không phải là bọn họ biết việc mình bị sảy thai rồi chứ.

“Quỳ xuống!” Ông nội hét lớn một tiếng, làm mọi người giật mình thân thể ai ai run rẫy, tiếp theo là một tiếng bịch.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 221


CHƯƠNG 221

Người đàn ông từng rất cao ngạo, không cúi đầu trước ai vậy mà ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt ông nội.

“Đây là việc tốt mà anh làm ra?” Ông nội giơ gậy lên không ai dám ngăn cản, càng đừng nói là Lý Tang Du có thể nói đỡ gì rồi.

“Cháu sai rồi thưa ông. Cháu sẽ chịu trách nhiệm!”

Người đàn ông đang quỳ trên đất là người thường ngày ức h**p cô sao?

“Chịu trách nhiệm? Anh nếu như có trách nhiệm, anh sẽ không để cho vợ của mình hai lần ba lượt mất con!”

Cây gậy cứ như hận sắt không thành thép đánh lên người Lục Huyền Lâm.

Mỗi một tiếng đều phát ra âm thanh lớn.

Trong lòng Lý Tang Du có chút không nhẫn tâm.

“Đứa bé?”

Lục Huyền Lâm căn bản không biết Lý Tang Du có thai lần nữa, có chút ngơ ra tiếp nhận sự trừng phạt của ông nội.

Đương nhiên, người nói tin tức cháu dâu sảy thai cho ông nội, chỉ có thể là Mộ Nhã Kỳ.

Mặc dù Mộ Nhã Kỳ chỉ là một người nổi tiếng trên mạng, nhưng cô ta biết nếu chỉ cùng Lục Huyền Lâm giải thích. Anh chỉ cần một vài thủ đoạn nhỏ, thì cơ hội nắm bắt cuối cùng sẽ không còn nữa.

Cho nên trước khi nói cho Lục Huyền Lâm biết, cô ta đã gọi điện thoại tới nhà cũ của nhà họ Lục rồi.

Lúc ông cụ Lục biết chuyện này, ông ta đã suýt lên cơn đau tim.

Lúc này mỗi một gậy đánh xuống đứa cháu đích tôn của mình trái tim ông cũng đau đớn theo.

“Ông ơi, đừng đánh nữa, sức khỏe của ông không tốt, đánh thế này sẽ không chịu nổi mất.” Lục Huyền Lâm bị đuổi đánh một vòng thật sự không chịu nổi.

Có lúc nào hắn phải chịu những sự uất ức như vậy, hóa ra khi ở nhà, ông cụ luôn coi mình như báu vật.

Hơn nữa bây giờ Lý Tang Du vẫn đang ở đây, một người chồng bị đánh mắng chửi bới trước mặt vợ thì quả thật có chút mất mặt.

“Ba, đừng đánh nữa. Sức khỏe quan trọng hơn, vài ngày nữa con với ba nó sẽ đến nhà Tang Du để xin lỗi.” Mẹ Lục đứng một bên không đành lòng nói.

Đừng nói là mẹ Lục, là một người mẹ, đánh con trai mình cũng giống như đánh chính mình.

Con trai có làm sai, nhưng hãy để bà gánh vác, không cần thiết để đứa trẻ phải nhận hình phạt tàn nhẫn như vậy.

“Lời xin lỗi của mấy người có ích lợi gì?” Ông cụ Lục quản lý gia tộc lâu như vậy, luôn quan tâm đến phép tắc của gia tộc, nếu một người mắc lỗi, nhất định phải học cách chịu trách nhiệm về mọi việc.

“Để nó tự mình xin lỗi!”

“Cháu không đi! Cháu không làm gì sai cả!”

Lục Huyền Lâm khi vừa nghe nói chính mình phải cúi đầu xin lỗi gia đình Lý Tang Du, theo bản năng liền phản đối.

Anh đường đường là thiếu gia nhà họ Lục, anh không làm được.

“Ở trước mặt Tang Du nói không được! Quỳ xuống trước mặt Du, nói xin lỗi!”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 222


CHƯƠNG 222

Cái gì? Đã không muốn nói xin lỗi gia đình Lý Tang Du chứ đừng nói đến việc quỳ xuống trước cô, còn đâu tôn nghiêm của một người đàn ông.

“Con trai, đừng cãi lời ông nội, mau quỳ xuống xin lỗi Tang Du!” Mẹ Lục bên cạnh gấp đến mức giống như kiến bò trên chảo nóng.

Là con gái của ông cụ Lục, bà biết rất rõ tính tình của ông, càng đối nghịch sẽ càng bị trừng phạt nghiêm khắc.

Lục Huyền Lâm vẫn đứng không kiêu ngạo cũng không tự ti, để mặc cho chiếc gậy của ông cụ đánh vào người.

“Đồ bất hiếu! Ta …” Ông cụ Lục đánh Lục Huyền Lâm thêm vài cái, sắc mặt tái nhợt, lấy tay che tim.

“Ba! Ba không sao chứ, không sao chứ!”

Ông cụ vừa mới mổ tim xong, cả người còn chưa hồi phục, hôm nay gặp phải chuyện lo lắng như vậy, chắc lại lên cơn đau tim.

Lúc bà nội Lục còn sống, bà luôn hy vọng một ngày nào đó được gặp chắt trai của mình, nhưng tiếc là bà không đợi được đến ngày hôm nay.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của ông cụ Lục, Lý Tang Du gần như tin rằng ông cụ thực sự lên cơn đau tim vẫn muốn ép Lục Huyền Lâm xin lỗi cô.

“Ông nội, đừng, đừng, cháu sai rồi. Ông uống chút nước đi, cháu sẽ quỳ xuống xin cô ấy.” Lục Huyền Lâm biết mình không thể so với thủ đoạn của ông nội, dù sao người nhà vẫn rất quan trọng trong lòng Lục Huyền Lâm.

“Đây mới là cháu trai ngoan của ta, khụ khụ!” Nhìn Lục Huyền Lâm chậm rãi quỳ xuống trước mặt Lý Tang Du, sắc mặt của ông cũng trở lại hồng hào.

Quả nhiên ông nội mới thật sự là người có nhiều kinh nghiệm.

“Bộp.” Lục Huyền Lâm quỳ xuống trước mặt Lý Tang Du.

Lý Tang Du yếu ớt nhìn Lục Huyền Lâm đang quỳ gối xin lỗi mình.

Lục Huyền Lâm, chắc anh không ngờ mình cũng có ngày này!

“Con trai, lúc Tang Du ở sở cảnh sát, tại sao con không cứu con bé trước tiên? Nếu con bé được cứu sớm hơn, đứa bé đã không mất.” Mẹ Lục đột nhiên nhắc đến chuyện này, trong lòng Lục Huyền Lâm cũng cảm thấy khẩn trương.

Anh thực sự không chạy xa, nhưng anh không đặc biệt để ý đến chuyện của Tang Du, anh cảm thấy một người phụ nữ như Tang Du hẳn là có năng lực xử lý mọi vấn đề.

Lúc này anh mới nhận ra rốt cuộc cô cũng chỉ là một người phụ nữ.

Lý Tang Du vẫn không lên tiếng, nhìn chằm chằm vào nhóm người nhà họ Lục đang thảo luận về suy nghĩ của mình.

“Thằng nhóc thối, quỳ cho tốt, những người còn lại cùng ta trở về phòng khách, sự việc vẫn chưa kết thúc!” Ông cụ Lục biết lúc này nên cho Lục Huyền Lâm và Lý Tang Du thêm thời gian để hòa giải vấn đề của bọn họ.

“Nhưng mà, ba, ba còn muốn để Tiểu Lâm quỳ gối sao?”

Mẹ Lục đau lòng con mình, không ngờ lại bị chồng kéo ra ngoài.

“Để bọn nhỏ tự giải quyết vấn đề của tụi nó, chúng ta đừng nên xen vào.”

Trong phòng đột nhiên yên tĩnh, nhìn Lục Huyền Lâm quỳ trên mặt đất, Lý Tang Du cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng hận.

Thật nực cười khi người đàn ông này vẫn có nhược điểm, nhưng đáng tiếc anh không hề có một chút thương hại nào cho đứa con của mình mà anh đã đánh mất.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 223


CHƯƠNG 223

Lục Huyền Lâm thấy ông nội dẫn mọi người từ từ đi ra khỏi phòng, đang muốn đứng dậy.

“Ai cho anh đứng lên? Tiếp tục quỳ!” Lý Tang Du đột ngột ra lệnh, Lục Huyền Lâm sợ hãi một lần nữa quỳ xuống đất.

Chậm chạp nửa ngày mới nhận ra tại sao chính mình lại nghe lời người phụ nữ này?

Nhưng động tác phản xạ có điều kiện vừa rồi đã khiến Lý Tang Du thành công.

“Cô đang trả thù tôi?”

“Làm sao vậy, nếu như anh cảm thấy không phục, chúng ta có thể gọi ông nội đi vào phân xử.”

Dựa vào tình huống vừa rồi, đại khái Lý Tang Du cũng biết điều mà Lục Huyền Lâm sợ nhất chính là ông nội của anh.

“Cô thật độc ác!” Lục Huyền Lâm nghiến răng nghiến lợi quỳ xuống nhìn chằm chằm Lý Tang Du, “Cô nhất định sẽ bị quả báo!”

“Quả báo? Tôi đã làm gì sai để mất đi đứa con của mình. Đây cũng là quả báo sao?” Nói đến đứa bé, ánh mắt Lý Tang Du thật sự đáng sợ.

Lúc này, điều cấm kị giữa bọn họ là đứa trẻ.

Lục Huyền Lâm luôn cảm thấy mình sẽ không bao giờ có quá nhiều tình cảm với một đứa trẻ, nhưng khi nghe tin đứa con của mình mất đi, trong lòng cũng khó chịu.

Chỉ là anh không thể hiện ra thôi.

“Ông nội nói lúc nào tôi tha thứ cho anh, anh mới được đứng lên, ở đây quỳ cho tốt đi, tôi phải đi ngủ!”

“Cái gì?”

Lửa giận trong lòng Lục Huyền Lâm thật sự muốn trút lên người phụ nữ này.

“Lý Tang Du! Nếu cô còn như vậy, tôi sẽ không để yên cho cô!”

“Ông nội!”

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, đừng gọi, đừng gọi.”

Quả nhiên Lục Huyền Lâm vẫn là sợ ông cụ Lục.

Lý Tang Du dựa vào thành giường, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ lại cuộc sống của mình những ngày qua.

Ánh sáng hắt vào từ cửa sổ, Lục Huyền Lâm nhìn thấy hình bóng của Lý Tang Du.

Thành thật mà nói, cô ấy thực sự rất đẹp.

Lý Uyển Khanh có thể không bằng một phần nghìn của cô ấy.

Nhưng tại sao anh không thể yêu Lý Tang Du?

Lý Tang Du vẫn còn hơi mệt, đã sớm chìm vào giấc ngủ, lúc tỉnh dậy đã là sáng hôm sau.

Lục Huyền Lâm vẫn quỳ trên mặt đất, nhưng dựa vào bên giường ngủ thiếp đi.

Điện thoại rơi la liệt bên cạnh.

Xem ra lần này nhà họ Lục chân thành muốn cô tha thứ cho Lục Huyền Lâm. Cũng biết sự nghiêm trọng của chuyện này.

Lý Tang Du thích làm trò, cô nhấc điện thoại di động của anh lên, định chụp bức ảnh đang quỳ gối ngủ gật này.

Đột nhiên điện thoại di động hiển thị cuộc gọi.

Vu Thiến?

Dù sao đó không phải là điện thoại của mình, Lý Tang Du nhìn thoáng qua sau đó đặt điện thoại trở lại vị trí cũ.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 224


CHƯƠNG 224

Sao lại là Vu Thiến?

Lý Tang Du không ngờ Vu Thiến sẽ gọi điện cho Lục Huyền Lâm.

Trước kia, khi Vu Thiến còn chưa hãm hại cô, bên ngoài cô ta thể hiện không phải cô ta không vừa mắt Lý Uyển Khanh, chỉ là coi thường Lục Huyền Lâm mà thôi. Mặc dù đến bây giờ cô vẫn chưa tìm ra lý do tại sao Vu Thiến lại hãm hại cô, không nghĩ tới Vu Thiến sẽ gọi điện thoại cho Lục Huyền Lâm .

Sáng sớm như vậy đã gọi điện thoại cho Lục Huyền Lâm sao?

Điện thoại đổ chuông liên tục, Lý Tang Du lúng túng không biết nên trả lời hay không.

Vài lần cố gắng trượt nút trả lời, ngón tay chuẩn bị chạm vào màn hình lại do dự. Cuối cùng, tiếng chuông ngừng lại.

Vừa định đặt điện thoại xuống, tiếng chuông lại vang lên.

Lại Là Vu Thiến.

Kiên trì gọi điện như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?

Lý Tang Du càng nghĩ càng có ý muốn nghe điện thoại, suy nghĩ xong nhấc máy trượt nút trả lời.

Ngay sau khi cuộc gọi vừa được kết nối, giọng nói vui vẻ của Vu Thiến vang lên: “Lâm, cuối cùng thì anh cũng nghe điện thoại của em.”

Lâm?

Xưng hô thật thân mật.

Lý Tang Du không nhịn được hừ nhẹ một tiếng.

“Cô không phải Lục Huyền Lâm!” Lỗ tai Vu Thiến thật sự không được nhạy lắm.

“Vu Thiến, ngay cả giọng nói của tôi cô cũng không nhận ra?”

“Lý Tang Du?” Dù sao cũng là bạn thân nhiều năm, Vu Thiến đối với giọng nói của Lý Tang Du đã sớm không thể quen thuộc hơn.

“Là tôi, cô rất kinh ngạc sao?”

“Tôi rất ngạc nhiên, không ngờ cô lại ở bên cạnh Lục Huyền Lâm. Thật đáng tiếc, lần trước tôi không thể giết được cô.” Giọng nói Vu Thiến tàn nhẫn.

“Ôi, thật xin lỗi, mệnh của tôi quá tốt, chỉ có thể làm cô thất vọng.”

Pha phản công này thật đẹp! Cũng biểu thị sự đắc ý cùng kiêu ngạo của Lý Tang Du.

Đối với Vu Thiến ở đầu dây bên kia, đây quả thực là một đả kích lớn. Lúc này, lại cầm điện thoại di động của Lục Huyền Lâm, hai điểm này thôi cũng đủ cho thấy Lý Tang Du hiện tại rất tốt.

Đây không phải là những gì Vu Thiến muốn thấy.

Lục Huyền Lâm vốn không yêu Lý Tang Du, tại sao quan hệ giữa hai người bọn họ tệ như vậy, ngoài mặt lại có vẻ hạnh phúc?

Chuyện này rốt cuộc có điều gì mà cô ta không biết?

Trong lòng Vu Thiến hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Nghĩ đến chỉ cần xóa sạch đứa bé của Lý Tang Du, làm cho cô ở nhà họ Lục mất hết cảm tình cùng địa vị, cô ta sẽ có thể đuổi Lý Tang Du ra khỏi nhà họ Lục. Không ngờ sau một hồi bận rộn, kết quả không phải là những gì cô ta muốn thấy, mà ngược lại lại bại lộ tâm tư của cô ta.

Bại lộ thì bại lộ đi, sớm muộn gì cũng bị lộ ra ngoài, cô ta đóng vai người tốt, bản thân Vu Thiến cũng cảm thấy mệt mỏi.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 225


CHƯƠNG 225

Cho dù hiện tại Lý Tang Du không chết, Vu Thiến cũng sẽ không để cô sống yên: “Đừng đắc ý quá sớm, cô thực sự nghĩ rằng cô được làm mợ chủ là do cô lớn lên xinh đẹp sao? Hừ, đó là vì bây giờ Lý Uyển Khanh không có ở đây, nếu cô ấy ở đây, thì cô là cái thá gì? ”

Haha, muốn dùng Lý Uyển Khanh để công kích cô?

Lúc này, Lý Tang Du chợt nhận ra trước đây cô đã thực sự coi thường Vu Thiến.

Tuy nhiên, điều này lại khơi dậy sự tò mò của Lý Tang Du: “Cô hại tôi như thế, nhất định không phải vì Lý Uyển Khanh, cô thích Lục Huyền Lâm đúng không?”

Điện thoại nửa ngày không phát ra tiếng.

“Như thế nào? Tôi đoán đúng rồi?”

“Tôi thích ai, không liên quan gì đến cô.” Nếu không phải nói chuyện điện thoại, chắc có thể nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Vu Thiến.

Bất cứ ai bị đoán trúng tâm tư, đều sẽ hoảng hốt.

Lý Tang Du phát ra một tiếng cười khẽ.

“Cô cười cái gì?” Vu Thiến thẹn quá hóa giận.

Cô đang cười Vu Thiến tự mình đa tình, như thể cô nhìn thấy kết quả giỏ tre trống rỗng, công dã tràng của cô ta.

Nhưng cô sẽ không nói điều đó!

“Tôi đang cười, cô đúng là biết chọn người, lại chọn một tên đàn ông độc nhất vô nhị!” Khóe miệng Lý Tang Du hiện lên một nụ cười, nụ cười châm biếm.

Lục Huyền Lâm là người đàn ông tốt?

Đây thực sự là chuyện nực cười.

Giờ khắc này, Lý Tang Du hiểu ra một điều, Vu Thiến hại cô như vậy, hoàn toàn không phải vì giúp Hà Thất Thất giành được cổ phần của Lục thị, mà là vì Vu Thiến đã yêu Lục Huyền Lâm.

Cô ta thích anh từ khi nào?

Lý Tang Du thật sự không biết.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng người bạn thân này bên ngoài sẽ giúp đỡ bạn mọi thứ, nhưng một ngày nào đó bạn phát hiện ra người đó đã từng ngủ với người đàn ông của bạn, sẽ xuất hiện bên cạnh anh ấy, giống như trong một câu chuyện cổ tích.

Theo tính tình của Lục Huyền Lâm, nếu không phải có Lý Uyển Khanh trong lòng, anh nhất định sẽ không từ chối.

Đầu óc Lý Tang Du không thể không tưởng tượng cảnh Lục Huyền Lâm và Vu Thiến lăn lộn trên giường …

Đối với Vu Thiến, Lý Tang Du thực sự bội phục cô ta, qua bao nhiêu năm cũng không phát hiện ra dã tâm của Vu Thiến, với loại người mưu mô này thì Lý Tang Du không thể so sánh được.

“Tất nhiên là tôi sẽ lựa chọn. Tôi- Vu Thiến không ngu ngốc như cô đâu. Chỉ là tôi đã bỏ lỡ một nước đi. Năm đó, tôi hao hết tâm tư nghĩ rằng chỉ cần đá cô ra khỏi nhà họ Lục thì có thể thay thế vị trí, nhưng tôi không ngờ một Lý Uyển Khanh lại xuất hiện. Tiểu tiện nhân hại tôi thất bại trong gang tấc. ”

Lý Uyển Khanh?

“Cho nên nói, thích thì tấn công. Cô tính toán tới lui, nhưng cuối cùng không được gì. Có đáng không?” Giọng điệu Lý Tang Du tràn ngập sự mỉa mai.

Dù là Lý Uyển Khanh hay Vu Thiến, hiện tại đối với Lý Tang Du mà nói cô đều không thích.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 226


CHƯƠNG 226

Nhưng trong lời nói của Vu Thiến, Lý Tang Du đã nghe ra một manh mối.

Thất bại trong gang tấc?

Giải thích những chuyện xấu xa cô ta đã làm sau lưng cô.

“Lý Tang Du, tôi không ngại nói cho cô biết sự thật. Lục Huyền Lâm, người luôn kiêu ngạo, từ nhỏ không xem ai ra gì. Anh ấy đối với cô cực kì ngưỡng mộ và yêu thích. Nếu không phải vì cô quá kiêu ngạo, không muốn thân thiện với anh ấy hơn một chút. Làm sao hạng người như Lý Uyển Khanh lại có thể làm anh ấy vui vẻ? Hoàn cảnh bây giờ của cô, tất cả đều là kết quả do cô tự gieo gió gặt bão, hahahaha … ” Tiếng cười đắc ý của Vu Thiến phát ra từ điện thoại.

Lý Tang Du nghe vậy cũng cảm thấy chói tai.

“Năm đó cô đã làm gì?” Lý Tang Du thầm ngạc nhiên.

Tại sao Vu Thiến lại biết Lục Huyền Lâm thích cô vào thời điểm đó? Mà cô không biết gì cả?

Bây giờ nghĩ lại, Vu Thiến chắc chắn đã động tay động chân.

“Cô rốt cuộc đã làm cái gì?”

“Tôi đã làm gì sẽ nói cho cô biết sao? Cô thật sự cho rằng tôi ngu ngốc như vậy à?” Giọng Vu Thiến châm chọc: “Từ trước đến nay cô đều là công chúa kiêu ngạo, không biết trân trọng thứ gì, anh ấy rất thích cô. Cô chỉ biết giẫm đạp anh ấy dưới lòng bàn chân. Mới có thể để cho Lý Uyển Khanh lợi dụng sơ hở, còn bây giờ thì sao? Cô hưởng thụ cảm giác làm người thay thế cho người khác có tốt không?”

Lý Tang Du cảm thấy trong đó còn có bí mật: “Chúng ta gặp nhau đi.”

Vu Thiến vẫn đang đắm chìm trong cảm xúc của chính mình, cô ta đổi giọng, nói chuyện cực kỳ trầm thấp: “Thật buồn khi tôi, dù là bạn Lý Tang Du hay Lý Uyển Khanh , đều đã lọt vào mắt xanh của anh ấy, nhưng còn tôi thì sao? Từ đầu tới cuối anh ấy thậm chí không liếc nhìn tôi lấy một cái … ”

Điều mà Lý Tang Du đang nghĩ bây giờ không phải là Lục Huyền Lâm thích ai, ai thích Lục Huyền Lâm, mà là lúc đó đã xảy ra chuyện gì?

“Vu Thiến…”

Đối phương đã cúp máy.

Nhưng vào lúc này, Lý Tang Du cảm thấy có một đôi mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm vào mình.

Bốn mắt nhìn nhau, Lục Huyền Lâm đang thực sự nhìn cô.

“Ai cho phép cô trả lời cuộc gọi của tôi?”

Lục Huyền Lâm lúc này đã tỉnh dậy, bước tới giật lấy điện thoại trên tay, thuận thế đẩy một cái, Lý Tang Du bị Lục Huyền Lâm đẩy khiến cô loạng choạng, không thể đứng vững. “Ùynh” một tiếng ngã xuống trên mặt đất.

Có đau không? Mông không đau, nhưng tim thì đau.

Không phải vì hành vi thô lỗ của Lục Huyền Lâm, mà vì Vu Thiến nói cô luôn là một kẻ ngốc bị người ta đùa giỡn trong lòng bàn tay nhưng không hề hay biết.

Nhìn vẻ mặt Lý Tang Du sững sờ, Lục Huyền Lâm cảm thấy hơi áy náy, hành vi vừa rồi quả thực không thích hợp, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một chút cảm giác áy náy thoáng qua.

“Xin lỗi, tôi đã vô tình trả lời cuộc gọi của anh.” Lý Tang Du biết anh rất coi trọng điện thoại di động của mình.

Vì có Lý Uyển Khanh trong đó, đó là kỉ niệm duy nhất của anh.

Cô chưa bao giờ cướp đoạt của người khác, và cũng không cần thiết.

Lúc này, cửa phòng bị người đẩy ra.

Âm thanh của Lục Huyền Lâm không nhỏ, thu hút sự chú ý của những người bên ngoài.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 227


CHƯƠNG 227

“Hai người đang làm gì vậy? Sáng sớm đã la lối để thu hút sự chú ý của ông nội sao?” Mẹ Lục liếc nhìn tình hình trong phòng, nhưng bà không có biểu hiện gì với Lý Tang Du đang ngồi trên mặt đất.

Đối với mẹ Lục mà nói, Lý Tang Du chỉ là người ngoài.

Lục Huyền Lâm cất điện thoại vào trong túi, nhẹ giọng nói: “Hôm nay tôi tăng ca sẽ không về.”

Những lời này khiến mẹ Lục chú ý: “Tiểu Lâm, đừng làm việc quá sức, có thể nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi … Tiểu Lâm…”

Mẹ Lục còn đang cằn nhằn, Lục Huyền Lâm bước ra khỏi phòng mà không nói một lời nào.

Lý Tang Du lạnh lùng nhìn hai người.

Tăng ca? Lừa quỷ đi.

Sau khi Lục Huyền Lâm rời đi, mẹ Lục nhìn Lý Tang Du: “Con lúc nào cũng không cẩn thận, luôn sơ suất. Lỡ có đứa bé thì phải làm sao?”

Cô luôn sơ suất?

Lý Tang Du biết điều này đang ám chỉ lời nói của cô, đặc biệt là trước mặt ông nội.

Đứng dậy vỗ nhẹ lớp bụi trên người, Lý Tang Du cười nói: “Đúng vậy, sau này con sẽ chú ý hơn.”

……

Buổi tối, Lý Tang Du không nói gì về chuyện của Lục Huyền Lâm, ông cụ cũng không hỏi gì thêm, chỉ sai người hầu nấu thêm canh bổ dưỡng cho Lý Tang Du bồi bổ cơ thể.

Trong phòng khách, Lý Tang Du không có gì để nói, bèn chúc ngủ ngon với ông nội và quay trở lại phòng.

“Cộc cộc cộc!” Không lâu sau, có người gõ cửa.

Trong phòng khách mở cửa ra, nhìn thấy Lục Dĩ Mai đang đứng ở cửa với nụ cười trên môi.

“Chị biết em còn chưa ngủ, cho nên chị tới đây muốn nói chuyện với em.” Lục Dĩ Mai nói rồi vào phòng.

“Cảm ơn!”

Hai người phụ nữ ngồi trên ban công nhìn bầu trời đêm.

“Tang Du, có một số việc đừng để trong lòng, nếu không chỉ có tự mình làm khổ mình.”

Lý Tang Du cười nhẹ: “Cũng may là em không thích suy nghĩ lung tung.”

Lục Dĩ Mai quay đầu nhìn cô: “Chuyện của đứa nhỏ…”

“Thực ra, tốt hơn hết là không có con, đó là điều em tự mình nói.” Đối với Lý Tang Du mà nói lại một lần nữa mất đi đứa bé, sẽ là dối trá khi nói rằng cô không đau buồn, nhưng biết làm thế nào đây?

Không phải tính cô suốt ngày thích kể khổ, nếu thật sự muốn sinh con, nhất định phải ở lại nhà họ Lục, cô sẽ luyến tiếc, cho nên hiện tại không còn đứa bé khiến cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Tang Du, ông nội nghe được lời em nói sẽ buồn biết bao.”

Đối với ông nội, Lý Tang Du cảm thấy rất có lỗi, việc mất con hết lần này đến lần khác chắc chắn làm cho ông bị đả kích nặng nề.

Lý Tang Du trút bỏ mặc cảm, khoác lên mình bộ áo giáp dày cộp: “Ở nhà họ Lục chị cũng thấy hoàn cảnh của em rồi. Khi một người bị mọi người tổn thương, thương tích đầy mình thì làm gì còn tâm trạng để lo lắng cho tâm trạng của người khác? Chị ơi. Em có thể nói những lời trong lòng với chị vì chị sẽ không nhằm vào em, cũng không làm hại em. Nhưng nếu một ngày Lý Uyển Khanh được tìm thấy và quay trở lại, mọi người có còn nhìn thấy em không? Em rất muốn bảo vệ đứa bé, nhưng sau khi sinh nó ra lại giao cho người phụ nữ khác, chị có hiểu được nỗi đau khổ của người làm mẹ không?
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 228


CHƯƠNG 228

Tới lúc đó, em không biết chính mình còn đủ dũng cảm để tiếp tục sống trên cõi đời này không.

“Tang Du, ngàn vạn lần đừng suy nghĩ mù quáng. Nếu như sau này thật sự có chuyện gì, sinh mạng vẫn là quan trọng nhất.”

Biết rằng Lục Dĩ Mai đã hiểu lầm lời nói của mình, Lý Tang Du cũng lười giải thích nên đáp: “Chuyện này sau hãy nói.”

Bây giờ Lý Tang Du có tâm lý phòng bị đối với nhà họ Lục, thậm chí cả những người xung quanh cô, cô không còn tin tưởng được ai như trước nữa.

Nếu bạn rơi xuống hố một lần mà không cảm nhận hết nỗi đau, bạn sẽ rơi xuống nó một lần nữa, và nỗi đau sẽ tồi tệ hơn.

Cuộc nói chuyện giữa hai người đi vào bế tắc.

Một lúc lâu sau, Lục Dĩ Mai đứng dậy rời đi, cô nhìn thấy Lý Tang Du cũng không muốn nói chuyện nữa.

Đêm lạnh như nước, Lý Tang Du đứng một mình trên ban công ngắm những vì sao trên đầu.

Người ta nói rằng mỗi người chết đi sẽ trở thành một ngôi sao.

Đôi mắt cô có chút ươn ướt, tay phải bất giác v**t v* phần bụng dưới vốn đã trống trơn của cô.

Trước khi cô được trải nghiệm niềm vui làm mẹ, cứ như vậy thành công dã tràng, Lý Tang Du cảm thấy mê man.

Bạn có thể suy nghĩ về nó? Không có tương lai tươi sáng phía trước cho bạn, vậy tại sao bạn phải cảm thấy có lỗi với chính mình?

Tốt hơn hết nên quay trở lại phòng và ngủ, thức dậy để bắt đầu một khởi đầu mới.

……

Sáng sớm hôm sau, Lý Tang Du mơ màng thức dậy sau giấc ngủ, thay quần áo và đi xuống nhà.

Lại phát hiện ra ông nội đã ngồi trên ghế sofa để đọc báo buổi sáng.

“Ông ơi, sao ông dậy sớm vậy?” Lý Tang Du chào hỏi khi cô đi xuống nhà.

Nhìn vào chiếc đồng hồ quả lắc cổ treo trên tường, kim giờ vẫn cách số sáu một khoảng.

Ông lão khép lại tờ báo, mái tóc hoa râm được chải chuốt tỉ mỉ, còn rất sung sức.

“Là cháu dậy sớm, cháu dậy lúc mấy giờ?”

Lý Tang Du vừa mới sẩy thai, đương nhiên cần phải chăm sóc thân thể thật tốt, ông cụ ước gì Lý Tang Du mỗi ngày đều nằm trên giường.

Lý Tang Du ngượng ngùng cười cười: “Có lẽ là mấy ngày nay ngủ quá nhiều, muốn dậy hoạt động chân tay.”

“Hoạt động cũng được.” Ông cụ gật đầu, lúc nào cũng ngủ thật khó chịu, nhưng trong nháy mắt, ông đã phát hiện quần áo của Lý Tang Du, có chút lo lắng: “Cháu phải đi ra ngoài à? ”

Mấy ngày nay bị ông cụ chằm chằm rồi ngủ trong phòng, Lý Tang Du vốn định hôm nay ra ngoài đi dạo, vì cứ ở nhà nghỉ mãi cũng thấy hơi buồn.

“Cháu cũng nghỉ ngơi mấy ngày rồi, hôm nay muốn đi làm trở lại xem có cái gì giúp đỡ không.”

“Đi làm? Làm sao có thể đi làm khi mà cơ thể vừa mới sẩy thai? Không được, ta không đồng ý.” Ông cụ Lục trở nên bướng bỉnh: “Cháu, đứa nhỏ này, sức khỏe là quan trọng nhất, nếu sau này có sinh bệnh, cháu sẽ phải chịu đựng khổ sở lắm.”

Lý Tang Du cười khổ, quả nhiên có một loại cảm xúc được gọi là mẹ biết rằng bạn đang lạnh, thì khi bạn đến đây, có một loại được gọi là ông nội biết bạn mệt mỏi.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 229


CHƯƠNG 229

“Ông ơi, cháu chỉ muốn quay lại công ty để xem một chút thôi.” Lý Tang Du vẫn không chịu thua, nắm lấy cánh tay ông và lắc lắc.

Lục ông cụ cau mày nói: “Lâm đêm qua không trở về, cháu lo lắng sao?”

Không trở về? Lý Tang Du gật gật đầu, nhưng cô không để ý lắm đến việc Lục Huyền Lâm có trở về hay không.

Nhưng ngay cả khi anh ấy không quay lại, nó cũng không liên quan gì đến cô, phải không?

Ông càng ngày càng cảm thấy Lục Huyền Lâm hơi quá đáng: “Thằng nhóc này, đã có vợ mà còn không thể để tâm, nhưng Tang Du cháu đừng lo lắng cho, ông sẽ đưa cháu đến công ty ngay, xem rốt cuộc nó công ty làm cái gì.”

Vừa dứt lời, ông lão kiên quyết chuẩn bị đứng dậy khỏi ghế sofa.

Lý Tang Du nào dám để ông đi tới đó, lập tức nắm lấy cánh tay ông: “Ông nội, Lâm gọi điện cho cháu nói là anh ấy không về vì phải tăng ca.”

Cô thuận miệng tìm giúp cho Lục Huyền Lâm một cái cớ, nhiều một chuyện không bằng ít hơn một chuyện, bọn họ không phải là vợ chồng thực sự, cô không cần thiết để ộng cụ ra mặt thay mình tới tìm phiền phức với Lục Huyền Lâm.

Thực ra, buổi tối Lục Huyền Lâm làm những gì ở bên ngoài mà không về nhà không liên quan gì đến cô.

Nhưng ông cụ vẫn không tin, chống nạng đứng dậy: “Đừng bao che cho nó, thằng nhóc thối hư hỏng này, vợ nó không khỏe còn không về nhà chăm sóc. Cả ngày ở công ty mà vẫn còn qua đêm ở đó, nhà họ Lục còn thiếu mấy đồng tiền đó sao? ”

Ông lão giận dữ dựng râu trừng mắt, Lục Huyền Lâm không biết đang ở nơi nào ung dung tự tại, Lý Tang Du nghĩ đến đây vẫn không muốn ủy khuất người lớn tuổi đến công ty tìm người.

Sau khi suy xét cẩn thận, cô nhanh chóng nắm lấy cánh tay ông cụ và giải thích: “Là thật, ông nội, cháu chỉ muốn làm bữa trưa để gửi qua cho anh ấy, nhân tiện ra ngoài hít thở không khí tươi. Ông nhìn đi nè, cháu đã thay quần áo rồi.”

Nói xong, trước mặt ông cụ đang nghi ngờ cô xoay người một vòng. Lý Tang Du ăn mặc đơn giản, chỉ là áo sơ mi trắng và quần jean, nước da do ở nhà nghỉ ngơi cũng trở nên trắng hồng, ngay cả trán đầy đặn cũng có chút mồ hôi. Cơ thể của cô sau khi sẩy thai dù có tốt nhưng cũng không bằng người bình thường.

“Thật sao?” Ông cụ Lục vẫn không tin tưởng lắm, vẫn cảm thấy Lý Tang Du đang giúp Lục Huyền Lâm bao che, nhưng cuối cùng cũng lùi bước.

Thấy những gì cô nói có hiệu quả, Lý Tang Du rèn sắt khi còn nóng, nhanh chóng kéo ông cụ trở lại ghế sôfa ngồi xuống: “Ông ơi, ông nói sao cháu phải giúp Lục Huyền Lâm bao che, anh ấy ra ngoài dụ dỗ phụ nữ, người tức giận nhất không phải là cháu sao? ”

Nói lời dối trá nhưng Lý Tang Du mặt không đỏ, tim không đập, cô cũng coi như đang mượn cớ, có thể ra khỏi cánh cửa này hay không còn phụ thuộc vào việc cô giả vờ ân ái có đạt hay không.

“Các cháu đều tốt, ta làm trưởng bối cũng có thể cảm thấy yên tâm.” Ông cụ Lục buông xuống nghi ngờ, cười tít mắt: “Cháu cứ đi đi, nhưng cháu không thể vội vàng, trở về sớm một chút ta sẽ kêu người giúp việc nấu súp gà cho. ”

Lý Tang Du đương nhiên rất vui vẻ khi được phép đi ra ngoài nhưng không dễ dàng, cô đứng dậy tính xoay người đi thẳng ra cửa, nhưng cuối cùng quay lưng đi vào phòng bếp.

Sáng sớm trong bếp không quá bận rộn, một giúp việc và hai trợ lý thấy Lý Tang Du đi vào thì dừng công việc nhìn cô.

Người giúp việc hơi khó hiểu: “Mợ chủ cô có gì căn dặn?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 230


CHƯƠNG 230

Lý Tang Du xua tay, hoàn toàn không quen với loại ánh mắt này: “Mọi người cứ làm đi, tôi chỉ ở đây làm bữa trưa.”

Cô vốn là người mười đầu ngón tay không bao giờ phải chạm vào nước, có lẽ cô nấu mì ăn liền là giỏi nhất, nhưng ở biệt thự nhà họ Lục thì không có cái gì gọi là mì ăn liền.

Hai tay đan sau lưng, Lý Tang Du xoay người trong bếp mà không tìm thấy nguyên liệu nào có thể làm được, cô hơi nản lòng. Chậc, tại sao cô lại lấy bữa trưa ra làm cái cớ? Đây không phải là đang đào một cái hố cho mình sao?

Lý Tang Du thở dài một hơi, vén tóc ra sau tai, thấy trong nồi có một ít cơm, cô muốn làm một ít cơm nắm với một ít mứt trái cây.

Khi làm món này, tôi lại nghĩ đến Lục Huyền Lâm, không khỏi lỡ tay thêm chút gia vị, Lý Tang Du nếm thử một miếng, mùi vị thiếu chút nữa làm cô chết bất đắc kỳ tử.

Cô muốn vứt đi và làm lại, nhưng vì quá lười để làm điều đó, mà Lục Huyền Lâm cũng không thể ăn nó, không bằng chấp nhận nó đi.

Người giúp việc cầm lấy hai cái hộp, xếp ngay ngắn, tuy rằng mùi vị kinh khủng nhưng bộ dạng cũng không tệ, nên Lý Tang Du chỉ có thể tự an ủi mình.

“Mợ chủ thật chu đáo. Cơm nắm này nhỏ nhắn xinh xắn, cậu chủ nhất định sẽ thích.”

Cũng không biết đó là nụ cười thật hay giả tạo.

Đối với Lý Tang Du mà nói, đều không quan trọng, ai cũng có thể diễn được.

Lý Tang Du lấy túi đồ rồi cười đáp lại người giúp việc: “Tôi nấu ăn không ngon lắm, dì cũng đừng khen, hi vọng anh ấy đừng cảm thấy khó ăn là tôi vui rồi. ”

Thật ra không quan trọng là ngon hay dở, theo hiểu biết của cô đối với Lục Huyền Lâm, anh ấy sẽ không bao giờ đụng đến hộp cơm này.

“Mợ chủ, đừng khiêm tốn.” Người giúp việc nói: “Xe đã chuẩn bị xong. Mợ chủ, cô đi đi.”

Lý Tang Du cũng không muốn giải thích quá nhiều, cầm lấy cơm trưa xong được tài xế đưa tới cửa công ty, lúc này mới vừa tới cửa cao ốc đã có ý định rút lui.

Nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy người lái xe của ông nội đang đợi mình, Lý Tang Du nghĩ ngợi rồi lấy hết can đảm bước vào, sau khi vào nếu giao đồ xong thì cô coi như hoàn thành.

Khi đến công ty, bước vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc lên lầu phòng làm việc của tổng giám đốc, cô thư ký Alice nhìn thấy Lý Tang Du từ xa đi tới, gương mặt trang điểm tinh xảo không giấu được vẻ hoảng sợ.

“Cô Lý, sao cô lại ở đây? Tổng Giám đốc anh ấy…”

Elise nói xong thì mắc kẹt, cô biết Lý Tang Du là tình nhân của Tổng Giám đốc, nhưng mấu chốt là còn có một người khác trong văn phòng Tổng Giám đốc.

Nếu hai người gặp mặt, vị trí thư kí này của cô sẽ không cần làm nữa.

Trong trường hợp Lý Tang Du gặp phải thứ không nên gặp, Tổng Giám đốc sẽ mất hết mặt mũi, cô nhất định sẽ bị đuổi việc.

Lý Tang Du ở bên cạnh nghe xong cũng đoán được phần nào, gật đầu tỏ ý đã hiểu.

“Tôi chỉ tới đây để giao một thứ. Không phải ông chủ của cô thích trò chơi văn phòng PLAY sao? Tôi hiểu mà. Tôi sẽ rời đi sau khi giao đồ xong, sẽ không làm khó cô đâu.”

Vẻ xấu hổ của Elise hiện rõ trên mặt, khóe miệng cố nặn ra một nụ cười: “Thực ra không phải như cô nghĩ đâu, cô Lý, có lẽ Tổng Giám đốc thực sự rất bận…”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 231


CHƯƠNG 231

Trong tình cảnh này, Lý Tang Du thật sự nghĩ cũng hơi buồn cười, nhìn bộ dạng không biết nên làm sao với cô của Elise.

“Đã vậy, cô thay tôi đưa vào để đỡ ngượng đúng không?”

“Cái này … Cái này không tốt lắm. Cô Lý, cô phải đích thân đưa nó vào mới có ý nghĩa. Cô vẫn nên tự mình vào đi.” Elise từ bỏ hoàn toàn, cô thực sự không muốn trở thành bia đỡ đạn, chuyện nguy hiểm thế này vẫn cứ để cô Lý tự lo.

Lý Tang Du thực sự thấy thích thú với cô thư ký lém lỉnh này, cô xách hộp cơm đi đến trước mặt cô ấy, giả bộ kiêu ngạo hất cằm lên nhìn Elise.

“Tôi muốn xem người tình nhỏ của Lục Huyền Lâm đang hẹn hò là ai?”

Nói xong quay người bước vào phòng làm việc, Elise nhận ra định kéo Lý Tang Du quay lại, nhưng ai biết Lý Tang Du đang đi rất nhanh lại đụng phải một bức tường cứng rắn.

Sống mũi của Lý Tang Du bị đau, cô gần như muốn bật khóc, được một cánh tay đỡ lấy mới có thể ổn định cơ thể nhờ được.

Nhưng hộp cơm trong tay cô vô tình bị văng ra ngoài, cũng may đóng gói chặt chẽ nên không bị đổ. Người đàn ông rút tay về khi thấy cô đã đứng vững.

Lý Tang Du chưa kịp nhìn lên để xem ai đang tiến đến, cô đã nghe thấy một giọng nói giống như chim vàng anh văng vẳng bên tai: “Người tình đó chính là tôi.”

Giọng nói quen thuộc này có thể là ai khác, ngoại trừ Vu Thiến?

Lục Huyền Lâm hờ hững liếc nhìn hộp cơm trên mặt đất, sau đó khóe miệng nhếch lên một vòng cung khinh thường, không biết Lý Tang Du lại có thể rãnh rỗi như vậy mang cơm cho mình?

Khi mọi người im lặng, Vu Thiến dẫn đầu khoác tay Lục Huyền Lâm, dáng vẻ mềm mại không xương, rất quyến rũ, cô ta nhíu mày nhìn Lý Tang Du mỉm cười.

“Vừa rồi tôi chỉ đang nói đùa thôi, Tang Du cô cũng đừng để ý, nhưng vừa rồi cô nhắc tới vấn đề đó thật sắc bén nha, khiến tôi nhớ đến em gái Lý Uyển Khanh của cô.”

Nhưng cũng chỉ là một người thay thế, trước mặt ai là chính cung còn chưa biết đâu? Vu Thiến cười trong lòng, cô ta vốn bị Lục Huyền Lâm “sai khiến”, nhưng lại đụng phải Lý Tang Du, sao có thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy?

Elise đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại ba người họ ở quầy lễ tân khổng lồ.

Lý Tang Du nhìn sự thân thiết của hai người cảm thấy sự tồn tại của mình có chút dư thừa, nhưng cũng không biết từ đâu xuất hiện cảm xúc uất ức.

Cô nói rằng cô ấy không quan tâm, nhưng bây giờ nhìn thấy cô lại không thể không để ý. Việc Lục Huyền Lâm vắng nhà cả đêm có lẽ liên quan đến Vu Thiến.

“Cô làm gì ở đây?” Lục Huyền Lâm khẽ cau mày, sự đụng chạm của Vu Thiến khiến anh hơi chán ghét, vừa nói vừa vươn tay muốn gạt đi.

Lý Tang Du cụp mắt không nhìn hai người họ, nhặt hộp cơm rơi trên mặt đất lên: “Tôi đến đây để giao cơm hộp, nhưng chỉ vô tình rơi xuống đất, cho nên không thể ăn nữa.”

Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, Lý Tang Du vốn dĩ muốn xoay người rời đi không nói lời nào, nhưng Vu Thiến cố ý nhắc tới Lý Uyển Khanh, vô luận thế nào cô cũng không thể nhắm mắt làm ngơ.

Nhìn hộp cơm bị biến dạng, Lục Huyền Lâm có chút tức giận vô cớ, nhẫn tâm nói: “Cô giao cái gì đều có thể rơi xuống đất, còn có thể làm gì?”

“Tôi…”

“Tang Du, cứ ném xuống đất đi. Đừng để Lâm ăn thứ gì ô uế.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 232


CHƯƠNG 232

Vu Thiến đứng một bên không muốn làm người ngoài cuộc, Lục Huyền Lâm buộc tội Lý Tang Du làm cô ta cảm thấy rất vui, thậm chí còn đưa cơm cho anh ấy. Cô thực sự coi mình là vợ của Lục Huyền Lâm sao?

Nói xong cô ta giật lấy hộp cơm trong tay Lý Tang Du, nhưng Lý Tang Du không muốn phản kháng, hộp cơm dễ dàng nằm trong tay Vu Thiến, cô ta cầm lấy rồi đi tới thùng rác.

Nhưng đi được nửa đường, Lục Huyền Lâm lại ngăn cản: “Chỉ cần đặt đồ đạc ở quầy lễ tân là được, mấy người đều đi đi.”

Vu Thiến không dừng lại, Lục Huyền Lâm dùng ánh mắt lạnh lùng cất giọng: “Tôi nói, đặt đồ đạc ở quầy lễ tân.”

“Anh đang nói em ư?” Vu Thiến nhìn lại, hỏi Lục Huyền Lâm với vẻ mặt không tin, cô ta cho rằng mình đã nghe nhầm.

Nhưng Lục Huyền Lâm không chút do dự gật đầu: “Tôi đang nói cô, không cần vứt bỏ thứ kia, cô có thể đi rồi.”

Lý Tang Du lúc này cũng đang sững sờ, Lục Huyền Lâm lại ăn bữa trưa do mình làm sao? Không vứt nó đi có nghĩa là ăn nó? Nó không chỉ được dùng để trang trí?

Nhưng làm sao một người kén chọn như Lục Huyền Lâm lại có thể …

“Nhưng cái này đã rơi xuống đất, không ăn được nữa.” Vu Thiến vẫn cố gắng giãy dụa.

“Tôi không muốn nói lần thứ tư.” Vẻ mặt Lục Huyền Lâm lạnh lùng, khí lạnh trên người càng thêm nặng, Vu Thiến không muốn chọc tức anh, vì vậy cô ta ngoan ngoãn đặt hộp cơm ở chỗ quầy lễ tân.

Đừng tức giận như vậy, chúng ta vừa mới còn … ” Vu Thiến cười xấu hổ nói, mang theo ba phần ngượng ngùng bảy phần mê hoặc, khiến người ta không thể đoán ra.

Người sáng suốt tất nhiên biết “vừa mới còn” có nghĩa là gì.

Lý Tang Du đột nhiên cảm thấy có chút chán ghét, không đợi Lục Huyền Lâm phản ứng, xen vào: “Tôi đã giao đồ xong rồi, sẽ không quấy rầy mấy người nữa.”

Nói xong, không thèm nhìn phản ứng của hai người, cô lập tức bỏ chạy và rời khỏi hiện trường.

Khi Lý Tang Du đã đi xa, Lục Huyền Lâm nhìn Vu Thiến hơi khinh thường, đôi mắt đen láy khiến người ta không thể đoán được anh đang nghĩ gì: “Vừa rồi chúng ta đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có thể có chuyện gì chứ? Em có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.” Vu Thiến hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi ánh mắt của Lục Huyền Lâm, đôi môi đỏ mọng của cô ta khẽ cắn, kẻ mắt dài mảnh của cô ta tạo nên dáng vẻ phong tình.

Cơ thể cô ta mềm mại không xương dựa vào trong ngực Lục Huyền Lâm, móng tay trắng nõn trêu chọc cà vạt của anh, ánh mắt ngước lên nhìn Lục Huyền Lâm tỏ vẻ vô tội, yếu ớt.

Người trưởng thành sẽ không ai không hiểu ý nghĩa của những lời này, nhưng lông mày của Lục Huyền Lâm nhíu chặt lại thành hình chứ xuyên, anh đưa tay ra đẩy vai Vu Thiến ra khỏi người, giữ khoảng cách an toàn với cô ta.

“Hiện tại không thể xảy ra, tương lai cũng không.”

Lục Huyền Lâm chỉnh lại cà vạt đen, cúi đầu nhìn thấy đường nét hoàn mỹ, giống như được chạm khắc cẩn thận, Vu Thiến càng nhìn hàm răng càng siết chặt, tại sao một người như vậy lại không phải là của cô ta.

Đầu tiên là Lý Tang Du và sau đó là Lý Uyển Khanh, thật khó đợi đến khi Lý Uyển Khanh xảy ra chuyện nhưng vẫn chưa đến lượt cô ta. Cô ta so sánh với hai người đó kém ở điểm nào?

Vu Thiến siết chặt móng tay, sắc mặt lạnh lùng: “Nói cho anh biết, nếu Lý Uyển Khanh biết được bây giờ anh và Lý Tang Du tựa như keo sơn, cô ấy sẽ nghĩ như thế nào?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 233


CHƯƠNG 233

“Chuyện của tôi không cần cô bình luận.” Ánh mắt Lục Huyền Lâm ngưng trọng, trong nháy mắt trở lại bình thường, hoặc có thể nói là càng thêm lạnh lùng.

“Chắc hẳn cô ấy rất buồn, nhưng người đàn ông mà cô ấy hằng mong nhớ đã thay đổi …”

Vu Thiến nheo mắt nhìn Lục Huyền Lâm, không bỏ qua biểu cảm trên mặt Lục Huyền Lâm, cô ta biết chỉ cần cô ta nhắc đến Lý Uyển Khanh, anh nhất định sẽ không thể không quan tâm..

“Nhất định sẽ rất buồn, bộ dạng đau lòng muốn chết.”

“Câm miệng!”

Bị Lục Huyền Lâm quát mắng là điều Vu Thiến dự kiến, chỉ cần Lý Tang Du không có được sự yêu thương của Lục Huyền Lâm, cô ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.

Cô ta không thể, Lý Tang Du cũng vậy.

Vu Thiến tức giận c*n m** d***, nhìn người đàn ông trước mặt, cô ta không thể phân biệt được mình thích hay bị ám ảnh, cô ta không thể dễ dàng từ bỏ người mình thích bấy lâu nay.

“Em có thể im miệng, nhưng người khác thì sao? Nếu có người nói những lời mỉa mai như vậy trên đầu giường của Lý Uyển Khanh, không biết cô ấy sẽ phản ứng như thế nào.”

“Cô làm như vậy có mục đích gì?”

Lục Huyền Lâm phát hiện anh chưa bao giờ hiểu người phụ nữ này, chưa từng có người nào vội vàng trèo lên giường của anh mà làm anh tức giận như vậy, Vu Thiến là người đầu tiên.

“Mục đích ư? Rất đơn giản, tôi muốn anh.” Vu Thiến nói một cách thẳng thắn, cô ta chỉ cần anh, không lấy được thì cũng không ai có thể lấy được, đơn giản mà lại còn l* m*ng.

Khóe môi Lục Huyền Lâm khẽ cong lên, anh tiến đến nhéo chiếc cằm nhọn của Vu Thiến, nâng mặt cô ta lên nhìn mình, nhẹ giọng nói: “Chuyện đơn giản như vậy, sao phải làm phức tạp lên như vậy, người của tôi nhiều như vậy, nhưng thật sự rất ít người như cô.”

Đôi mắt đen của Lục Huyền Lâm tràn ngập sự vui đùa, Vu Thiến lại càng oán hận: “Đừng so sánh tôi với những người bán thịt đó, Lục Huyền Lâm, ai cũng đều thông minh, anh mãi không biết rằng tôi có ý gì.”

Cô chỉ muốn có được Lục Huyền Lâm, chứ không phải là qua đêm với anh, chẳng lẽ cô giống với mấy diễn viên trẻ kia sao? Như vậy là quá coi thường cô rồi.

Môi Lục Huyền Lâm càng cong lên một cách tinh xảo, nhìn dáng vẻ của Vu Thiến y như đang xem một trò hề: “Vu Thiến, tôi không có thời gian đùa cợt với cô đâu.”

Ngay khi vừa nói xong, vẻ mặt vui đùa của Lục Huyền Lâm biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự thờ ơ không cần biết chuyện gì đã xảy ra với anh trước đây.

“Đừng nói nhảm nữa.”

Đều lớn cả rồi, lại có thể chơi mấy trò thành thật, vô cùng nhàm chán.

Lục Huyền Lâm buông tay ra, không còn hứng thú nói chuyện với cô ta nữa, xoay người đi vào phòng làm việc, Vu Thiến làm sao can tâm được, hét vào tấm lưng cao và thẳng của anh.

“Lý Tang Du, Lý Uyển Khanh, tại sao tôi không được? Tôi thích anh lâu như vậy, tại sao tôi lại không được.”

Tại sao cô ta không được? Tại sao cô ta… không được!

Vu Thiến nghiến răng, nhưng Lục Huyền Lâm không có ý định quay đầu, cô ta tiếp tục một cách miễn cưỡng: “Anh có nhớ những bức thư tình anh viết cho Lý Tang Du không?”

Thư tình? Như dự đoán, Lục Huyền Lâm dừng lại ngay lập tức khi nghe thấy ừ đó.

Vu Thiến càng thấy hận, chỉ cần nói về Lý Tang Du và Lý Uyển Khanh mới có thể khiến cảm xúc của người đàn ông này thay đổi. Cô biết rõ điều đó,và cũng ghét điều này nhất.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 234


CHƯƠNG 234

“Anh bị Lý Tang Du phũ chưa đủ à, lại còn để mình bị cô ta chà đạp?”

“Cô thì biết cái gì? ” Lục Huyền Lâm không hề quay đầu, anh nói giọng cực kì lạnh lùng, giống ba tảng băng giữa mùa hè chói chang, về phía Vu Thiến.

Nhưng Vu Thiến lại thấy rằng cô ta đang ở lưng chừng, ít nhất điều này có nghĩa là lời nói của cô ta đã chạm vào điều gì đó sâu trong trái tim của Lục Huyền Lâm.

“Chắc hẳn anh chưa từng thấy dáng vẻ Lý Tang Du cầm những bức thư tình đó trước mặt tôi và vừa đọc vừa cười. Khi cô ấy gạt đi và muốn vứt chúng, là tôi! Tôi nhặt lại từng bức thư tình mà anh viết, từng bức một. . ”

“Câm miệng!” Lục Huyền Lâm không kìm được nữa, anh lập tức quay đầu lại nhìn Vu Thiến, dùng tay đầy mạnh mẽ nắm lấy cổ họng mảnh khảnh của cô ta, nếu không phải sự kiềm chế của anh, anh có thể bẻ cổ Vu Thiến bất cứ lúc nào.

Những người lúc còn trẻ ngây thơ, thích bị người khác chà đạp, ngoảnh mặt làm ngơ, chẳng khác nào lòng kiêu hãnh của một người đàn ông bị chà đạp vậy, thứ cảm giác này anh ta không muốn lấy ra rồi hồi tưởng lại lần thứ 2, Lục Huyền Lâm cũng không thể nhẹ nhõm chút nào.

Vu Thiến cảm thấy hơi ngột ngạt, nhưng cô ta càng ngày càng dũng cảm, có một loại hoang tưởng điên cuồng thúc giục cô, khiến cô không có chút sợ hãi, mà càng thêm điên cuồng hơn.

“Xem ra anh vẫn chưa quên. Tôi khuyên anh cả đời này không nên quên. Cô ta Lý Tang Du đối với anh chân tình như thế nào.”

Những bức thư tình chưa từng được mở ra, niềm vui không thể kiểm soát của người thiếu niên, Vu Thiến đã từng đọc đi đọc lại trong đêm khuya thanh vắng, nhưng càng cảm động lại càng ghen tị, càng ghen tị lại càng thích.

Cô ta ghen tị với Lý Tang Du, có thể có được sự ưu ái của Lục Huyền Lâm, đã hơn một lần cô ta nằm mơ lúc nửa đêm, cô ta mơ thấy người mà Lục Huyền Lâm thích là mình, và những bức thư tình đó cũng là trao cho cô, hai người bọn họ ân ái bên nhau, giống như đôi uyên ương vậy.

Nhưng giấc mơ chỉ có thể là mơ, bây giờ người đàn ông mà cô đang nghĩ tới đang siết cổ cô, nếu không phải vì luật giết người thì có lẽ cô đã sớm chết trong tay anh rồi.

Gân của Lục Huyền Lâm nổi lên, đôi mắt đen rực lửa: “Cô thì biết cái gì?”

“Tôi biết tất cả mọi chuyện” Khuôn mặt Vu Thiến bắt đầu đỏ lên, nhưng sự điên cuồng trong mắt cô ta thậm chí còn nhiều hơn: “Tôi chỉ khuyên anh, tốt nhất là đừng lặp lại sai lầm tương tự, và đừng quên cảm giác đó, loại nhẫn tâm bị chà đạp tàn nhẫn của …… ”

Cảm thấy hai chữ Vu Thiến không thể thốt ra, Lục Huyền Lâm làm ra vẻ tàn nhẫn, ngón tay càng siết chặt hơn, phải đến khi Vu Thiến nắm lấy tay anh và đập điên cuồng, ánh mắt anh mới lấy lại sự trấn tĩnh.

Lục Huyền Lâm rút tay của mình về, vẻ mặt lại lãnh đạm trở lại, giống như con người điên cuồng vừa rồi đều là tưởng tượng của Vu Thiến.

“Cút.”

Phổi tràn đầy không khí Vu Thiến bắt đầu ho dữ dội, bắp chân cô ấy yếu đến mức không thể đứng yên, nhưng Lục Huyền Lâm không những không quan tâm, hỏi han, mà còn xoay người quay trở lại phòng làm việc.

Vu Thiến gần như không đứng vững khi bám chặt vào cột đá cẩm thạch. Cô ấy vỗ nhẹ vào b* ng*c nhấp nhô của mình, nhưng vẻ tàn nhẫn trên khuôn mặt cô ấy vẫn còn đọng lại.

Thật lâu, Elise mới gõ cửa đem đến hộp cơm trưa, lúc đó Lục Huyền Lâm đang đắm chìm trong công việc chính, gần đây ngoại trừ một vài vấn đề trong công ty, anh đều ở trong công ty cả đêm làm thêm.

Elise nhìn vị tổng đài đang bận rộn, rồi lại nhìn hộp cơm trưa trong tay, cô bối rối đứng đó một lúc không nhúc nhích.

Lục Huyền Lâm cũng không ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: “Người phụ nữ kia đi rồi sao?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 235


CHƯƠNG 235

Người phụ nữ kia? Người phụ nữ nào, là cô Vu hay cô Lý? Alise cảm thấy não mình không đủ nhạy, đơn giản cả hai đều rời đi rồi, và đáp: “Đã đi được một lúc rồi.”

“Để đồ ở đây, đi ra ngoài.” Lục Huyền Lâm hơi nhíu mắt nhìn thứ trên tay Elise thì thầm, đó là hộp cơm do Lý Tang Du gửi tới.

Dù có rơi xuống đất nhưng anh vẫn không để Lý Tang Du vứt hộp cơm trưa đi.

Elise đặt hộp cơm xuống cạnh bàn, xoay người đi ra ngoài không dừng lại.

Đợi thư ký đóng cửa lại, Lục Huyền Lâm mới chuyển ánh nhìn của mình từ công việc sang hộp cơm trưa, nhất định phải nhìn hộp đó một lúc mới được, nhưng lại bất giác nhếch miệng.

Anh không nhớ rằng người phụ nữ đó biết nấu ăn, chắc chắn là phải nhờ người giúp việc ở nhà làm rồi cô lấy đồ làm sẵn và gửi qua. Lý Tang Du đã làm kiểu này rất nhiều.

Lục Huyền Lâm bất ngờ mở ra xem, những nắm cơm không cẩn thận kia nhìn còn kinh khủng hơn vì chúng rơi xuống, chưa kể mứt nhiều màu sắc, nhân bên trong cũng rơi vãi tung tóe.

Không thể giải thích được, Lục Huyền Lâm lại không thấy phiền phức.

Nhưng một giọng nói khác lại đang lóe lên trong đầu, một hộp cơm đã mua chuộc anh? Anh rẻ mạt như vậy ư?

Lục Huyền Lâm nghĩ đến những lời Vu Thiến nói, từng chữ đều ghi nhớ trong lòng, sắc mặt càng trầm ngâm hơn, chốc lát nắm lấy hộp cơm ném vào thùng rác.

Anh tuyệt đối không cho phép mình lặp lại sai lầm tương tự.

Lúc đó Lý Tang Du vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra, chuyện của Lục Huyền Lâm và Vu Thiến khiến người buồn phiền, nên cô đành đi thang máy xuống vài tầng đến bộ phận mình làm việc, tất cả đều là để giải khuây cho chính mình.

Mọi người rất vui khi thấy cô đến, mặc dù biết về mối quan hệ giữa cô và sếp Tổng nhưng hầu hết họ đều thân thiết hơn vì Lý Tang Du rất dễ gần.

Còn 15 phút nữa mới đến giờ làm việc của công ty, mọi người đều đã tụ tập lại nói chuyện.

“Tang Du, cô đã lâu lắm rồi không đi làm, có phải sếp Tổng dùng sức quá nhiều, cô trúng số rồi à?” Triệu Nguyệt Sương trêu chọc Lý Tang Du.

Nhưng như mọi người đều biết, trò đùa đơn giản này đã đánh trúng nỗi đau của Lý Tang Du, biểu hiện của cô hơi thay đổi, nhưng Triệu Nguyệt Sương vẫn không biết điều đó, cô cũng không muốn làm hỏng bầu không khí.

Cô làm ra vẻ thoải mái và nhấn mạnh: “Cô đừng nói nhảm, chỉ là tôi không được khỏe, mấy ngày này tôi đều ở nhà chăm sóc sức khỏe.”

“Không, thời gian này sếp Tổng đều tăng ca, không có thời gian rảnh.” Một đồng nghiệp khác ở bên cạnh lên tiếng ủng hộ, lái xe cũng rất tốt, Lý Tang Du cũng cười theo họ.

“Tôi cũng xem ra vẻ mặt thật sự của mọi người rồi. Trước mặt sếp Tổng thường thì tôi không dám nói câu nào, nhưng đằng sau thì không có giới hạn đâu nha.”

Triệu Nguyệt Sương kéo cô đến cạnh mình, cười nói: “Này, này, này, chúng ta chưa nói gì nha. Cô đừng nói chuyện chăn gối với sếp Tổng.”

Mọi người gật đầu rồi lại nói đồng ý, chủ đề từ bắc tới nam được mở ra, càng nói càng vui vẻ, Lý Tang Du thấy vậy cũng nói chuyện sau một thời gian dài vắng bóng, so với ở biệt thự thì ở đây khiến người ta thấy thư giãn hơn hẳn.

Mọi người đang trò chuyện vui vẻ thì một vị khách không mời mà đến, Trương Ngọc ăn mặc tỉ mỉ, lặng lẽ đứng sau lưng mọi người với một xấp tài liệu dày cộp.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 236


CHƯƠNG 236

Trương Ngọc lạnh lùng nói một câu: “Mấy người, đừng để một bãi phân chuột làm hỏng một nồi cháo, không cần phải đi làm kiếm tiền nuôi gia đình thì cũng đừng có trì hoãn người khác.”

Không kể mũi nhọn chỉ thẳng vào Lý Tang Du, lời lẽ toàn lời khó nghe nữa.

Triệu Nguyệt Sương nhìn không thấy, lẩm bẩm nói: “Còn không phải là năm phút nữa mới đi làm sao? Tang Du mới trở lại, mọi người chỉ là nói chuyện một lúc, cũng không có nghiêm trọng như vậy.”

“Cô đúng là bồ tát bằng bùn nhão không thể tự bảo vệ chính mình, dữ liệu hôm qua bảo cô làm cô đã làm xong hay chưa? Có bản lĩnh nói chuyện như vậy không bằng làm xong càng sớm cho tôi, tôi đang cần gấp đấy.”

Trương Ngọc giống như một con mèo nổi điên lên, bắt được ai thì cào lấy, mạnh mẽ hơn lúc bình thường. Triệu Nguyệt Sương dù có tức giận đến đâu cũng không thể làm gì được, ai nói lại được với người trên chức cô được chứ.

“Trương Ngọc cô đang nói cái gì vậy, vòng vo không phải phong cách của cô đâu.”

Việc bị nhắm vào đương nhiên là không tốt, nụ cười trên mặt Lý Tang Du dần dần bị thu lại, học cách giữ khuôn mặt kiên quyết như của Trương Ngọc cũng được coi là sự đối đầu ngang tài ngang sức.

Trương Ngọc nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường: “Điểm mấu chốt này cô cũng không hiểu, vậy tôi cũng không có gì để nói với cô nữa.”

“Cô!” Lý Tang Du hụt hơi, cô như này là có ý gì?

“Thật đấy, Lý Tang Du, tôi khuyên cô đừng đến công ty nếu không có việc gì làm. Học cách trồng hoa và làm spa không tốt sao? Mỗi ngày đến công ty trì hoãn người khác trì hoãn chính mình, có ý nghĩa gì ư?”

Nói xong, mái tóc đuôi ngựa cao của Trương Ngọc được hất tung lên.

Lý Tang Du tức giận không chịu được nữa, đến mức định lao vào tranh cãi lại bị Triệu An Na giữ lại, ra sức thuyết phục: “Tang Du cô đừng nóng giận, dạo này chị Ngọc với ai cũng đều như vậy, chắc là do tăng ca quá nhiều, tôi nghe nói rằng cô ấy thậm chí cả tang lễ của bà ngoại của mình cũng không thể đi, nên tâm trạng tồi tệ thế. ”

Họ cũng vậy, trước đây họ đều đến công ty quẹt thẻ, bây giờ thời điểm làm việc chưa đến nhiều công ty đã bắt đầu làm việc sớm.

Nếu không có sự xuất hiện của Lý Tang Du, chắc giờ họ đã bắt đầu rất bận rồi.

“Tôi cũng không tức giận, chỉ là tôi có chút không phục, bây giờ nghĩ lại, cảm thấy không còn giận như thế nữa, dù sao thì tình huống cũng khá đặc biệt.”

Cô cũng không khách khí như thế, Trương Ngọc nói được hai câu, cũng không thể ăn tươi nuốt sống cô.

“Tôi thích cô như thế, tính tình tốt vậy.” Triệu Nguyệt Sương híp mắt cười, nhìn Lý Tang Du với sự đáng yêu, Lý Tang Du làm cho cô cười, cũng xem là sau cơn mưa trời lại sáng.

Mọi người bắt đầu bận rộn trở lại, Lý Tang Du vẫn chưa được phép đi làm, làm phiền họ ở đây thì không tốt chút nào, sau khi chào tạm biệt thì rời khỏi văn phòng.

Vừa đi ra đến cửa, bị gọi lại.

“Tang Du, Tang Du cô đợi tôi một chút.”

Nghe thấy giọng nói đó không nghi ngờ gì đó chắc chắn là Triệu Nguyệt Sương, Lý Tang Du dừng và quay người lại, chỉ thấy Triệu Du đang chạy về phía mình với một hộp quà màu trắng.

“Vừa rồi tôi quên giao nó cho cô trong văn phòng. Lúc trước có người giao một thứ cho cô, tôi giữ lại giúp cho anh này.”

Triệu Nguyệt Sương đưa chiếc hộp cho Lý Tang Du, liếc nhìn đồng hồ rồi nhếch miệng lo lắng: “Tôi phải đi trước rồi, nếu không về thì đụng phải chị Ngọc, tiền thưởng tháng này lại xong rồi. “
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 237


CHƯƠNG 237

Lý Tang Du vẫy tay chào tạm biệt cô, nhưng cô đang bối rối với hộp quà trên tay, suy nghĩ một phiên vẫn không biết do ai tặng, nên cô đành dừng lại.

Sau khi thu dọn đồ đạc lên xe, tài xế lái xe vừa ổn vừa nhanh, khi ngồi ở ghế sau không có việc gì làm cô mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc điện thoại thông minh màu trắng mới ra mắt gần đây.

Chưa kể đến vẻ ngoài tinh xảo, những chức năng bên trong trông cũng đơn giản như dáng vẻ của Lý Tang Du.

Thật xấu hổ khi phải nói, vì lần trước điện thoại di động của Lý Tang Du bị Vu Thiến đập vỡ, để tiết kiệm tiền, cô đã mua một chiếc rẻ tiền, cứ ba ngày lại bị màn hình đen thui, cô rất bực mình.

Cô cầm điện thoại trên tay và nghịch nó, nhưng sau khi bật nó lên, cô liền nhận được một tin nhắn văn bản, và Lý Tang Du đã bấm vào nó mà không do dự.

Nội dung rất đơn giản: Tôi hy vọng cô thích nó!

Thời gian gửi là ngày hôm trước.

Có lẽ người đó rất tỉ mỉ, gửi điện thoại di động cùng thẻ SIM, Lý Tang Du cảm thấy rất bức xúc, lịch sự đáp: Cảm ơn.

Tài xế ông Trần nhìn nụ cười trên mặt Lý Tang Du và mở hộp quà trên tay cô qua gương chiếu hậu, cũng rất cao hứng: “Mợ chủ, đây là quà do cậu chủ tặng phải không? Đẹp quá.”

Ông lớn tuổi cũng không biết nhiều về điện thoại thông minh, nhưng sáng nay được mợ chủ đưa hộp cơm cho cậu chủ, có lẽ cậu chủ cũng đã ngộ ra và biết cách mua quà để lấy lòng mợ chủ rồi.

Lý Tang Du trong lòng cũng có chút nghi hoặc, biết mình đang làm ở đâu, có lẽ là do Lục Huyền Lâm gửi tới.

Lục Huyền Lâm?

Không thể nào, Lục Huyền Lâm không thể nào nhàn nhã và thanh lịch như vậy được !

Chiếc điện thoại tặng cho cô lần trước ở khu nghỉ mát chẳng phải lấy lại rồi sao?

Thời Nhiên Phong à?

Phải là Thời Nhiên Phong, giữa Vu Thiến và Thời Nhiên Phong, cô ta thích chọn Thời Nhiên Phong hơn.

“Là người khác tặng.”

Lý Tang Du nhìn ra ngoài cửa sổ, và sau khi biết ai là người đã tặng quà, cô cảm thấy hơi hụt hẫng không rõ lý do.

Xe đi hết một đoạn đường về biệt thự an toàn, lúc quay về thì thấy ông cụ Lục đang cắt cỏ cây hoa lá trong vườn, dáng người bình dị, tao nhã.

Lý Tang Du mang cho ông cụ một ít bánh ngọt trên đường, rồi nhờ người giúp việc pha một ấm trà mang đến cho ông cụ.

Trong vườn có rất nhiều cây xanh, đều do ông cụ Lục Huyền Lâm tay chăm sóc, cây cối xanh tươi tràn ngập, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Ông cụ đang tỉa lá cho một cây tùng lùn thì thấy Lý Tang Du bưng khay tới, ông đặt tất cả những thứ trên tay mình xuống.

“Ông ơi, ông uống nước ạ, cháu còn mang bánh từ bên ngoài về cho ông đấy.” Lý Tang Du đặt khay lên bàn thủy tình tròn, cười nhẹ nhàng nhìn về phía ông cụ.

Ông cụ gật đầu với vẻ thoải mái: “Cháu lanh lợi lắm, đi ra ngoài còn biết mang đồ ăn về cho ông, nào giống thằng nhóc kia, chỉ biết bảo trợ lý chọn rồi mang đến đây.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 238


CHƯƠNG 238

“Lời này của ông không đúng rồi, chẳng phải anh ấy cũng nhớ tới ông sao.” Lý Tang Du nói đùa.

Ai ngờ ông cụ uống một ngụm nước rồi vội vàng xua tay: “Cháu đừng bênh thằng nhóc kia, nó làm gì cũng không thể so với cháu.”

“Ông cứ thế này làm cháu cũng nghi ngờ có phải Lục Huyền Lâm được nhặt về hay không.” Lý Tang Du thật sự thích thú.

Ở chỗ của ông cụ, Lục Huyền Lâm giống như một tội phạm gian ác không thể tha thứ, cô chưa từng nghe qua một lời gì tốt đẹp về Lục Huyền Lâm từ miệng ông.

Nhưng Lý Tang Du biết rằng đây là cách mà ông cụ cưng chiều Lục Huyền Lâm.

Ông cụ nhéo một miếng bánh đường cho vào miệng, mềm xốp ngọt ngào, từ hồi còn trẻ cho tới giờ ông không ăn đồ ngọt, nhưng đến khi lớn tuổi rồi lại thích ăn đồ ngọt như một đứa trẻ.

Ông cụ mỉm cười: “Tang Du à, cháu cũng đừng quá tức giận với thằng nhóc kia, hãy chăm sóc bản thân cho thật tốt, các cháu đều còn trẻ, sẽ còn có con nữa.”

Lý Tang Du nghe ông cụ nói đến chuyện này, nụ cười trên gương mặt cô chợt khựng lại, chuyện sinh non vẫn là một trở ngại mà cô không thể vượt qua.

Ông cụ càng nhìn lại càng đau lòng: “Nghỉ ngơi nhiều hơn cũng sẽ khá lên dần.”

“Nhưng ông ơi, cháu vẫn muốn đi làm.” Lý Tang Du đi chậm lại, cô nói ra suy nghĩ của mình với ông cụ: “Lúc nào cũng ở nhà nghỉ ngơi, cháu cảm giác mình sắp tách ra khỏi mọi người rồi.”

Một cơn gió thổi qua vườn hoa, những chiếc lá trên cành đong đưa phát ra tiếng xào xạc, thái độ muốn đi làm của Lý Tang Du cũng rất kiên quyết.

Ông cụ không dễ gì ngăn cản khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô: “Được, ông sẽ bảo bác sĩ qua nhà khám cho cháu thêm lần nữa, chỉ cần cháu khỏe mạnh thì muốn như nào ông cũng để tùy ý cháu.”

Lý Tang Du đương nhiên vui mừng khôn xiết, sau bữa trưa, cô vội vàng gọi bác sĩ đến nhà khám, bác sĩ nói cô hồi phục rất tốt và không còn lo ngại gì nữa.

Bây giờ ông cụ hoàn toàn không còn gì để nói, quyết định ngày kia sẽ để cô trở lại công ty làm việc, Lý Tang Du đương nhiên vô cùng vui vẻ.

Sau bữa tối, Lý Tang Du trở về phòng mình, lấy điện thoại thông minh ra nghịch, mấy ngày rồi cô không nghịch điện thoại khiến tâm trạng ngứa ngáy khó chịu.

Về đến nhà, Lục Huyền Lâm chào ông cụ xong thì đi lên lầu, khi đi ngang qua phòng Lý Tang Du , thấy cánh cửa khép hờ, anh không kìm lòng được mà bước vào.

Lý Tang Du mặc bộ đồ ngủ nằm sấp trên giường không có chút hình tượng nào, cô đang chơi trò chơi với chiếc điện thoại thông minh màu trắng trên tay, mải mê đến mức cô không hề nhận ra anh đã bước vào.

Điện thoại thông minh màu trắng?

“Ai đưa cho?” Sắc mặt Lục Huyền Lâm tối sầm lại, rõ ràng đây không phải mình đưa.

Lý Tang Du ở trên giường sửng sốt, suýt chút nữa cô đã ném chiếc điện thoại xuống, cô vội vàng đứng dậy khỏi giường và nhìn Lục Huyền Lâm, chiếc điện thoại bị cô giấu ra sau lưng, bộ dạng hết sức ngoan ngoãn.

“Là… là ông tặng tôi.” Mặc kệ Lục Huyền Lâm vào phòng cô thế nào, Lý Tang Du cũng cảm thấy chột dạ, lời nói cứ nghẹn ở cổ họng.

“Cô nói dối.”

Sắc mặt Lục Huyền Lâm càng ngày càng tối lại, lời nói dối vụng về như vậy anh nghĩ bằng tay cũng biết là giả, đã nhận đồ không rõ nguồn gốc, bây giờ còn nói dối, được lắm!

“Tôi…” Lý Tang Du cố chấp nói: “Anh quan tâm ai đưa làm gì, đây là điện thoại của tôi, còn nữa, sao anh vào mà không gõ cửa, mời anh ra ngoài!”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 239


CHƯƠNG 239

“Giữa tôi và cô còn phải gõ cửa hả? Khách khí vậy?” Lục Huyền Lâm híp mắt cong môi, trông rất nguy hiểm.

Anh lập tức tiến lên một bước đi tới trước mặt Lý Tang Du, khoảng cách giữa hai người chưa tới nửa thước, có thể nói là rất thân mật. “Cô có chắc là muốn tôi chứng minh quan hệ của chúng ta không phải khách khí như vậy không?”

Nói xong, anh nâng cằm Lý Tang Du lên bằng ngón trỏ, ánh mắt mang theo vẻ cực kỳ không nghiêm túc, Lý Tang Du cảm thấy không ổn, cô thẳng tay đẩy tay anh ra.

“Đừng dọa người.” Lý Tang Du trừng mắt, nhưng khí thế của Lục Huyền Lâm rõ ràng vẫn mạnh hơn, khiến cô giống như đang làm nũng.

Nhân lúc cô đang mất thời gian nổi giận, Lục Huyền Lâm đã ôm cả người cô, giật lấy chiếc điện thoại mà cô giấu ở sau lưng, Lý Tang Du muốn cướp lại, nhưng Lục Huyền Lâm đã lùi về phía sau một bước dài, đứng cách xa cô.

“Ai đưa cho cô? Tôi cho cô thêm một cơ hội để trả lời câu này.” Lục Huyền Lâm vuốt vuốt chiếc điện thoại, ánh mắt anh nghiêm túc có vẻ như không phải đang đùa.

Chiếc điện thoại thông minh màu trắng bị Lục Huyền Lâm nắm chặt trong tay, anh giơ cao tay lên, Lý Tang Du nhảy lên cũng không thể chạm tới cổ tay anh.

Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, Lý Tang Du đành phải từ bỏ việc làm vô ích, cô chỉ có thể trừng mắt lo lắng: “Anh quan tâm ai đưa làm gì, dù sao cũng không phải là anh được chưa?”

“Cô có chắc là muốn nói chuyện với tôi bằng giọng này không?” Lục Huyền Lâm đột nhiên cảm thấy thú vị, đùa Lý Tang Du kiểu này chẳng khác nào đang trêu chọc một chú mèo con, nhìn cô ấy dựng lông bất lực đúng là còn thú vị hơi đọc báo cáo của công ty.

Vừa nói, Lục Huyền Lâm vừa cầm điện thoại đi ra ban công, phòng của Lý Tang Du ở lầu hai, dù điện thoại thông minh có công năng mạnh mẽ đến đâu, cũng có một khuyết điểm trí mạng, đó là sự mỏng manh.

“Tôi…” Lý Tang Du đương nhiên biết anh muốn làm gì, trái tim cô như nhảy lên tới họng, cô chỉ có thể nhẹ giọng nói theo ý anh: “Là tôi không biết nói chuyện, ý tôi là anh đã quá bận rộn, về nhà rồi thì nên đi nghỉ đi.”

Cánh cửa trượt ở ban công mở ra, gió lùa vào mang theo một chút mát lạnh, Lý Tang Du mặc bộ đồ ngủ chợt rùng mình một cái, nhưng trong lòng cô vẫn mắng Lục Huyền Lâm trăm ngàn lần.

Lục Huyền Lâm không nói gì, anh xoay chiếc điện thoai trong tay như xoay một chiếc bút.

“Là ai?”

Ai tặng mà Lý Tang Du có thể quan tâm nó nhiều như vậy.

Tuy nhiên, vấn đề không phải là do ai đưa, vấn đề là Lý Tang Du sao lại đổi điện thoại của mình rồi, kiểu dáng và mẫu mã của chiếc điện thoại này chắc chắn không hề rẻ, mà cô là người chịu chi hả?

“Tôi cũng không biết.” Lý Tang Du trợn mắt nói dối một cách nghiêm túc, trong trường hợp này, nếu cô không giả vờ hồ đồ mà nói là Thời Nhiên Phong đưa, thì không biết tên khốn Lục Huyền Lâm này sẽ làm ra chuyện gì.

“Hôm nay có đồng nghiệp trong công ty đưa cho tôi, nói là người khác gửi tới, làm sao tôi biết là ai gửi.”

Lời nói dối của Lý Tang Du càng nói càng trơn tru, khuôn mặt tỏ vẻ vô tội thật sự có chút đáng tin: “Lúc trước tôi còn tưởng là anh, nhưng thấy anh như này cũng không phải rồi.”

“Đừng nói sang chuyện khác.” Lục Huyền Lâm lười đùa cợt với cô, nhưng anh cũng không tin Lý Tang Du thật sự không biết là ai đưa.

Trong lúc hai người đang giằng co nhau, chiếc điện thoại đột nhiên rung lên, Lý Tang Du sững sờ khi nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
 
Back
Top Bottom