Ngôn Tình Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 180


CHƯƠNG 180

Lục Huyền Lâm nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, bệnh còn chưa hết, bản chất đã lộ ra không sót thứ gì: “Không ai quyết định được chuyện của tôi. Cô cũng nghỉ ngơi đi.”

Lục Huyền Lâm nói xong thì đi xuống lầu rồi ra ngoài.

Bây giờ không phải là thời điểm nói nhiều, Lý Tang Du vẫn chưa khỏi bệnh, anh không muốn quấy rầy cô nghỉ ngơi.

“Huyền Lâm …” Mẹ Lục còn muốn nói gì nữa nhưng ba Lục đã kéo bà ta ra ngoài.

Lý Tang Du nhìn bóng lưng Lục Huyền Lâm, chẳng lẽ lần này không thể giải quyết được chuyện ly hôn?

Cô muốn gọi anh lại, nhưng đầu choáng váng làm cho cô bất lực.

Vì sao mỗi lần đều như vậy?

Bởi vì Lý Uyển Khanh?

Xem ra anh muốn trả thù không thời hạn.



Lục Huyền Lâm ra khỏi nhà họ Lý, sau đó ngồi vào xe của mình.

“Huyền Lâm, mở cửa.” Mẹ Lục không mở được cửa xe nên đành phải gõ cửa.

Lục Huyền Lâm chỉ hạ cửa kính xuống, vẻ mặt bực bội nhìn mẹ mình.

“Bây giờ con định thế nào? Thật sự không ly hôn?”

“Con không muốn nhắc lại chuyện này.”

“Nếu không ly hôn thì nhanh chóng sinh con đi, bây giờ mấy người chú bác của con đang thúc giục con trai sinh con đấy, chỉ vì muốn lấy cổ phần của Lục Thị.”

Bây giờ ai sinh con trước cho nhà họ Lục thì sẽ là người đứng đầu Lục Thị trong tương lai, tất cả người nhà họ Lục đều biết chuyện này.

“Chú bác?” Trong mắt Lục Huyền Lâm lóe lên vẻ khinh thường: “Mẹ cho rằng ông cụ không nhìn ra suy nghĩ của bọn họ sao? Nếu bọn họ có năng lực đó, ông cụ chỉ chia hoa hồng hằng năm cho bọn họ mà không cho bọn họ vào Lục Thị?”

“Con không hiểu đâu, lỡ ngày nào đó ông cụ đột nhiên xảy ra chuyện, nhà chú ba của con lại sinh cháu đích tôn, con cho rằng mình có quyền lên tiếng sao?”

Lục Huyền Lâm xua tay: “Con biết rồi, mặt khác nếu mẹ muốn cháu trai thì đối xử tốt với Lý Tang Du, cô ấy là người bướng bỉnh, mẹ càng chèn ép thì cô ấy càng chống lại.”

Mẹ Lục không quan tâm, không phải chỉ là phụ nữ thôi sao, ngoài đường đầy ra đó, bà ta không hiểu vì sao con trai luôn cố chấp với Lý Tang Du .

“Huyền Lâm …”

“Con rất mệt nên đi trước đây.” Lục Huyền Lâm nhìn thoáng qua một cửa sổ nào đó trong nhà họ Lý, sau đó đạp chân ga chạy đi.



Mấy ngày sau, bệnh của Lý Tang Du dần khỏi hẳn, vì vậy cô nhận được một kỳ nghỉ dài hạn.

Ở nhà mẹ đẻ, cô thoải mái tự do hơn rất nhiều.

Ba Lý không cho cô đi đâu, cũng chỉ có thể ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn giống như heo.

Từ ngày đó nhà họ Lục không còn phái người đến, nhà họ Lý cũng được yên tĩnh.

Người duy nhất liên lạc với cô là Triệu Nguyệt Sương.

Hai người rảnh rỗi sẽ nói chuyện phiếm trên Mesenger.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 181


CHƯƠNG 181

Hôm nay cũng vậy, nhân lúc nghỉ trưa, hai người lại bắt đầu gọi video nói chuyện phiếm.

“Tang Du, tôi hâm mộ cô, mỗi ngày cô ở nhà ăn rồi ngủ, cô xem tôi đi, mệt như chó vậy, cùng là con người nhưng hai số phận…” Trong video vẻ mặt Triệu Nguyệt Sương đầy mệt mỏi than thở.

Hai người trò chuyện hai mươi phút, Lý Tang Du ăn hai mươi phút, cách màn hình Triệu Nguyệt Sương có thể ngửi được mùi thơm của đồ ăn vặt.

Bên này tinh thần Lý Tang Du thỏai mái, thần thái rạng ngời, cô mặc đồ ở nhà, nhàn nhã ôm lấy đồ ăn vặt, còn ăn mỗi thứ một ít, hoàn toàn khác với Triệu Nguyệt Sương mệt mỏi.

“Nguyệt Sương, cô muốn nghỉ ngơi rất đơn giản, cô cũng bị bệnh đi, vậy thì muốn ăn là ăn, muốn ngủ thì ngủ, không cần chịu sự ép bức của Trương Ngọc nữa.”

“Xì, cô đang trù ẻo tôi à? Tôi không được tốt số như cô, có ba chăm sóc, tôi một thân một mình ở thành phố A, mọi chuyện chỉ dựa vào bản thân, tôi bị bệnh thì không thể kiếm tiền, cuối cùng ngay cả nước bọt cũng không có mà uống.”

Lý Tang Du nhe răng cười, nhưng không ai biết nỗi khổ trong lòng cô.

“Hơn nữa bây giờ có rất nhiều đàn ông vây quanh cô, cô chọn đại một người cũng đủ nuôi sống cô rồi. Cô nhìn tôi đi? Tôi là chó độc thân, quá đáng thương, đáng thương lắm đó!”

Có nhiều đàn ông thì sẽ tốt sao?

Lý Tang Du không đồng ý chuyện này.

“Hơn nữa cô nhìn cô đi, ăn thế nào cũng không mập, dáng người hay khuôn mặt của cô đều đẹp hơn tôi. Mỗi ngày tôi giảm béo nhưng vẫn béo như vậy.” Triệu Nguyệt Sương nói xong thì nhìn mình, mặt tròn, chân thô, còn có… Ngực lép.

Cho đến bây giờ ngực sân bay luôn làm cho cô tự ti.

“Nguyệt Sương, cô cũng đừng ghét bỏ bản thân, tôi thấy cô rất đáng yêu, sau này có thể gặp được người đàn ông thích cô, đừng có gấp gáp.”

“Haiz, cô phải nhìn từ góc độ của người khác chứ.”

Lời này làm cho Lý Tang Du bật cười, không so sánh sẽ không có đau thương, nếu Triệu Nguyệt Sương cứ so sánh với người khác như vậy, sớm hay muộn sẽ bị tức chết.

Cô không dám nói lời này ra, chắc chắn là một đòn trí mạng.

Triệu Nguyệt Sương đột nhiên nhớ tới gì đó: “Cô biết Tiền An Na của phòng thiết kế không? Hôm nay cô ta đến tìm cô nhưng cô không đi làm nên quay về. Người này và Elise giống nhau, dáng người cao gầy, ngoại hình xinh đẹp, tất cả các đàn ông của phòng khác say mê nhìn đắm đuối.”

Đối với Triệu Nguyệt Sương mà nói, người phụ nữ có dáng người cao gầy, đầy đặn cân xứng đều là kẻ thù của cô.

Lý Tang Du và Triệu Nguyệt Sương có dáng người thân cao dưới một mét bảy, khi đi giày cao gót cũng hơn một mét bảy mươi lăm, cho dù mặc đồ gì cũng giống như móc quần áo.

Mà Elise còn cao hơn một chút, gần một mét bảy mươi lăm, nếu cô đi giày cao gót thì cao đến một mét tám, cao hơn những người phụ nữ có dáng cao.

Với chiều cao này, đừng nói đi chung với phụ nữ, cô đứng bên cạnh đàn ông cũng có cảm giác bằng nhau hoặc cao hơn.

Điều này làm cho đàn ông có cảm thấy sợ hãi lùi bước.

Mà bản thân cô cũng có thói quen ở trên cao nhìn xuống người khác.

Lý Tang Du thật sự không có ấn tượng quá sâu với Tiền An Na, cô gặp qua một lần, nhưng cô ta thật sự là người đẹp cao gầy.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 182


CHƯƠNG 182

“Cô ta tìm tôi có việc gì sao? Chúng tôi có gặp qua một lần.”

“Không giống như có chuyện quan trọng, nghe nói cô bị bệnh nên đến thăm cô, kết quả cô không đi làm.”

“Lần sau cô ta có đến phòng tài liệu thì cô giúp tôi nói cảm ơn một tiếng, trong khoảng thời gian này tôi không định đi làm, còn muốn nghỉ ngơi thêm.”

“Cô còn muốn nghỉ ngơi? Cô không biết bây giờ mọi người trong công ty đang nói cô lén lút sinh con đó.”

Lý Tang Du vừa nhét bắp rang vào miệng thì suýt nữa phun ra, cô vất vả lắm mới nuốt đồ ăn xuống: “Vậy tôi cho bọn họ thêm thông tin để bàn tán mới được, nói Tổng Giám đốc ngược đãi tôi đến mức suýt nữa lên thiên đường, không biết có nhận được sự đồng cảm hay không, nói không chừng khi tôi quay về công ty lại có thể nhận được nhiều ánh mắt thân thiện.”

“Làm ơn đi Tang Du, mạch não của cô không giống như người bình thường, người ta muốn tránh còn không kịp, cô còn đưa đầu vào họng súng.”

“Có gì đâu, không phải trong công ty vẫn luôn đồn đại tôi là nhân vật chính sao? Bọn họ nghĩ tôi là nhân vật này, tôi cũng không thể phụ lòng tốt của bọn họ được. Hơn nữa, nếu tôi thê thảm hơn một chút, nói không chừng người ta lại không nhắm vào tôi nữa, không phải là chuyện tốt sao?”

Hai người vừa nói, Triệu Nguyệt Sương cầm điện thoại đi vào phòng trà chuẩn bị pha cà phê, một đám người đang vây quanh bàn tán trong phòng trà.

“Tôi cược Tổng giám đốc!”

“Thái Vũ Hàng!”

“Tổng giám đốc!”

Trịnh Tinh Tinh thấy Triệu Nguyệt Sương đi vào, đúng lúc đang gọi video cho Lý Tang Du, cô ta vội vàng đi tới: “Tang Du, cô nói xem Tổng Giám đốc lớn hay là Thái Vũ Hàng lớn?”

Cái gì lớn với không lớn chứ?

Lý Tang Du hoàn toàn ngây ra.

“Chắc chắn là Thái Vũ Hàng lớn, ngày hôm qua tôi xem album ảnh của anh ấy, làm cho người ta chảy máu mũi ròng ròng.”

“Nhưng anh ta không cường tráng như Tổng giám đốc, cũng không cao bằng Tổng giám đốc, nhất định nhỏ hơn Tổng giám đốc.”

“Tang Du, cô nói xem, rốt cuộc ai lớn hơn?”

Lý Tang Du nghĩ đến đây thì cuối cùng cũng hiểu được.

Đúng là một đám phụ nữ bậy bạ!

Lý Tang Du trợn mắt lên: “Sao tôi biết ai lớn ai nhỏ chứ?”

“Tang Du, cô làm vậy là không đúng rồi, cô còn giấu bọn tôi sao?” Trịnh Tinh Tinh không nghe được đáp án thì vẻ mặt không vui nói.

“Tôi nói thật đó, tôi không biết Thái Vũ Hàng , còn Tổng Giám đốc …”

Đối với Lý Tang Du mà nói thì không biết thế nào là lớn và nhỏ, Lục Huyền Lâm là người đàn ông đầu tiên của cô, cô chưa thử qua với người đàn ông khác nên không thể đánh giá.

“Kích cỡ của Tổng Giám đốc thế nào?”

“Chuyện này… Có lẽ là… Vẫn được.” Lý Tang Du cố nhớ lại, nhưng ký ức đó không thoải mái, ngược lại làm cho cô rất đau khổ.

“Quá mơ hồ, nói cụ thể hơn đi.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 183


CHƯƠNG 183

“Đúng đúng, mau nói đi.”

“…”

Một đám người ồn ào nói.

Cụ thể?

Cụ thể thế nào?

Lý Tang Du nhất thời không trả lời được.

“Chúng tôi đổi câu hỏi khác, Tổng Giám đốc cái đó có lâu không?”

Lý Tang Du nuốt nước miếng, suy nghĩ nửa ngày mới nói: “Có lẽ là vậy!”

Quả thật là như vậy, lần nào cô cũng ngất đi.

“Kỹ thuật thì sao? Được không?”

“Hả… Cũng được thôi, mấy cô nghĩ lại đi, Tổng Giám đốc là ai? Đó là vua trăng hoa, hằng đêm thác loạn kỹ thuật không tốt mà có nhiều phụ nữ vây quanh anh ta sao? Các cô cứ thử xem, có chuyện gì thì cứ đi tìm anh ta.”

Lục Huyền Lâm là cầm thú, không biết có bao nhiêu phụ nữ bên ngoài nằm trên giường của anh nữa.

Nếu không thì bọn họ kết hôn hai năm, anh sẽ thường xuyên không về ngủ sao?

“Thật hay giả vậy?”

“Phóng khoáng như vậy sao?”

Lúc này, Triệu Nguyệt Sương đột nhiên vội vàng gọi Lý Tang Du: “Tang Du, Tang Du …”

“Đương nhiên là thật, người ta nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài, dù sao cũng không thể để người ngoài được lợi…” Lý Tang Du cười hì hì nói, không hề ghen tỵ như người phụ nữ khác: “Nguyệt Sương, cô là người đầu tiên đăng ký đúng không? Được rồi, hôm nào đó tôi sẽ sắp xếp cho cô.”

“Tang Du, đừng nói nữa, đừng nói…” Giọng Triệu Nguyệt Sương thay đổi: “Cô nhìn sau lưng mình đi…”

Sau lưng?

Lý Tang Du bản năng quay đầu lại thì thấy được một khuôn mặt xám xịt.

“Lý Tang Du, cô có thể nói ra mấy lời này sao?” Không biết Lục Huyền Lâm đứng ở sau lưng cô từ lúc nào.

Lý Tang Du sửng sốt.

Anh đã nghe bao nhiêu rồi?

Cả đám người Triệu Nguyệt Sương cũng ngây ra, ngoại trừ Triệu Nguyệt Sương cầm điện thoại, những người khác đều lập tức giải tán, sợ Tổng Giám đốc nhìn thấy mình thì sẽ hại thân.

“Chuyện đó, Tang Du, tôi…” Tay Triệu Nguyệt Sương cầm điện thoại cũng run lên.

Cô vẫn luôn cho rằng Lý Tang Du ở nhà dưỡng bệnh, không ngờ lại ở nhà Tổng giám đốc, nếu cô sớm biết như vậy thì có đánh chết cũng không dám nói đến đề tài này.

Chuyện này quá xấu hổ!

Lý Tang Du còn chưa kịp trả lời, Lục Huyền Lâm đã cầm điện thoại rồi ném qua một bên, nhưng video vẫn chưa kết thúc.

“Anh, anh tới từ lúc nào?”

“Tôi còn phải báo cáo cho cô sao?” Cả người Lục Huyền Lâm đầy lạnh lẽo.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 184


CHƯƠNG 184

Anh biết những người trong video, nhân viên phòng tài liệu.

“Tôi hàng đêm thác loạn?” Lục Huyền Lâm vừa nói vừa tới gần Lý Tang Du.

“Đâu có, Tổng Giám đốc kia của chúng ta chung tình như keo sơn, giữ mình trong sạch!” Lý Tang Du còn chưa nói xong thì sắc mặt của Lục Huyền Lâm càng xám xịt hơn.

Anh chung tình như keo sơn, Lý Uyển Khanh mất tích lâu như vậy, anh còn muốn giữ mình trong sạch… Anh và người phụ nữ khác giả vờ ở trước mặt cô chỉ vì muốn chọc tức cô mà thôi, đến bây giờ anh cũng không biết người phụ nữ kia tên là gì.

“Cô nghi ngờ kỹ thuật của tôi?”

“Không, không có.” Lý Tang Du lập tức lắc đầu.

Lục Huyền Lâm cúi đầu xuống, khi mặt anh cách mặt của cô không phẩy không một centimet thì đưa tay nắm cằm của tôi: “Bây giờ tôi có thể giải đáp nghi ngờ của cô.”

Lý Tang Du nghiêng người tránh khỏi anh, đứng lên từ ghế dựa: “Tôi biết kỹ thuật của Tổng Giám đốc Lục đứng đầu.”

Đây là tiếng lòng của cô, mỗi lần cô không trốn được, cũng không thể trốn, cuối cùng lại rơi vào tay giặc.

“Cô cũng không hài lòng với độ bền của tôi?” Lục Huyền Lâm kéo cà vạt, bắt đầu cởi nút áo sơ mi.

Ống kính của điện thoại bị ném lên giường lại trùng hợp quay được, Triệu Nguyệt Sương bên kia nhìn thấy rõ ràng.

Triệu Nguyệt Sương che miệng mình, không dám lên tiếng, mở to hai mắt nhìn cảnh này.

Mặt khác những cô gái nhiều chuyện đã giải tán thấy Triệu Nguyệt Sương vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại, gương mặt ửng đỏ, hai mắt đầy tình xuân, cả đám tò mò nhìn thoáng qua, sau đó không ai dời mắt được.

Tổng Giám đốc muốn cởi!

Mau cởi đi!

Mau cởi!

Trong lòng hò hét, nhưng không dám lên tiếng, sợ Tổng Giám đốc phát hiện.

“Anh, anh muốn làm gì?” Lục Huyền Lâm ép Lý Tang Du lùi lại phía sau từng bước một, lúc này cô mới cảm giác không đúng lắm: “Tôi là bệnh nhân, anh đừng làm bậy.”

“Bệnh nhân? Một bệnh nhân lại ăn thứ rác rưởi kia cả ngày sao? Cô nhìn cô đi, hình như mập hơn nhỉ?”

Lục Huyền Lâm nói xong, những cô gái tò mò bên kia suýt nữa rớt cằm.

Đóng kịch à?

Đây không phải là chuyện quan trọng, quan trọng là cởi! Cởi! Cởi!

Nhưng đối với Lý Tang Du mà nói, cô coi trọng chuyện mập hơn.

Cô dùng tay sờ cằm, mặt và eo.

Hình như mập hơn lúc trước…

Không phải bị bệnh phải gầy đi ư? Sao cô lại mập lên?

Từ nhỏ đến lớn trên người cô không có thịt thừa nên vẫn luôn cho rằng thể chất của mình ăn nhiều cũng không mập, không ngờ lúc này cô lại mập lên.

Trên mặt cô viết đầy hai chữ hối hận.

“Ai bảo cô ăn đồ ăn rác rưởi chứ? Cô nhìn dáng vẻ của mình đi, giống như quả bóng tròn vậy.”

“Phụt!” Điện thoại truyền đến tiếng cười của Triệu Nguyệt Sương.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 185


CHƯƠNG 185

Lục Huyền Lâm nhìn thoáng qua điện thoại, sau đó nhấn nút kết thúc cuộc trò chuyện.

Đám người Triệu Nguyệt Sương nhìn thấy màn hình đen thui.

Vậy là hết rồi?

Đáng tiếc, quá đáng tiếc!

Tổng giám đốc sắp cởi nhưng kết quả bởi vì một tiếng cười của Triệu Nguyệt Sương, lại kết thúc lần may mắn ngàn năm khó gặp này.

Nhất thời, ánh mắt mọi người mang theo oán hận đồng loạt bắn về phía Triệu Nguyệt Sương .

Triệu Nguyệt Sương lập tức cúi đầu: “Tôi sai rồi!”

“Các người nói xem Tổng giám đốc sẽ đối xử với Tang Du như thế nào?”

“Còn thế nào nữa, trực tiếp…”

“Vậy rốt cuộc là Tổng giám đốc lớn hơn hay là Thái Vũ Hàng lớn hơn?”

“Tôi có thể cược Tổng giám đốc không?”

“Tôi cược Thái Vũ Hàng.”

“Nhưng làm thế nào để kiểm tra?”

“…”



“Bóng tròn?” Lần đầu tiên nghe người ta gọi mình như vậy, hai mắt Lý Tang Du trợn tròn: “Lục Huyền Lâm, tôi nói cho anh biết, Lý Tang Du tôi dù có mập đến đâu cũng sẽ không trở thành quả bóng đâu.”

Đây là một sự xúc phạm đối với cô!

Sự xúc phạm tr*n tr**!

Trong mắt Lục Huyền Lâm hiện lên ý cười, hôm nay sắc mặt Lý Tang Du sáng sủa khỏe khoắn, tinh thần cả người cũng tốt hơn rất nhiều, đây là điều anh hy vọng nhìn thấy.

Sau đó, anh liếc nhìn đồ ăn nhẹ đầy màu sắc trên bàn, giọng nói lạnh lùng: “Ném tất cả những thứ này đi.” Trong lúc nói chuyện, anh cài lại nút áo sơ mi và thắt lại cà vạt.

“Không được!” Lý Tang Du còn chưa chưa ăn đã đương nhiên luyến tiếc không muốn vứt đi.

“Cô muốn tiếp tục mập lên à?” Lục Huyền Lâm không tin cô không quan tâm đến vóc dáng của mình như vậy.

Lý Tang Du lẩm bẩm: “Cùng lắm thì ăn xong lại giảm cân là được rồi.”

Lần đầu tiên trong đời cô nói giảm cân, cảm giác này thật kỳ lạ.

“Vậy cũng không được ăn, không có dinh dưỡng, bây giờ cô cần bổ sung dinh dưỡng chứ không phải chất béo.” Lục Huyền Lâm từ chối thẳng thừng.

“Lục Huyền Lâm, đây là nhà tôi không phải nhà anh, không cần anh ở đây ra lệnh.” Lý Tang Du rất khó chịu.

Tại sao mỗi lần ở với anh, hai người đều phải tranh cãi chứ.

Giống như một giây không cãi nhau là tinh thần không tốt vậy.

Thấy Lý Tang Du như vậy, Lục Huyền Lâm lại không nói gì, bây giờ Lý Tang Du có một loại vẻ đẹp điềm tĩnh làm cho người ta có cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp.

Như lúc này bình thường rất hiếm thấy, thậm chí trong hai năm ở nhà họ Lục, anh cũng chưa từng thấy Lý Tang Du có thể thả lỏng thoải mái như vậy.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 186


CHƯƠNG 186

“Để tôi xem cô mập cỡ nào…” Những lời này vừa ra khỏi miệng, ngay cả bản thân Lục Huyền Lâm cũng hơi kinh ngạc.

Từ khi nào mà anh quan tâm đến cô vậy?

Trước kia, cô mập cũng được gầy cũng được, anh chưa bao giờ quan tâm.

Lúc chưa phát sinh quan hệ lần đầu tiên, anh hầu như chưa từng nhìn thẳng vào mắt cô.

Bây giờ…

Lý Tang Du lui ra sau một bước: “Tôi mập hay không mập liên quan gì đến anh?”

Lý Tang Du vẫn là Lý Tang Du của hai năm trước.

Nhưng Lục Huyền Lâm hình như không còn là Lục Huyền Lâm hai năm trước nữa.

Rốt cuộc sự chỗ nào thay đổi chứu

Đang lúc Lục Huyền Lâm âm thầm suy nghĩ, người giúp việc A Hương đi tới cửa: “Cô chủ, ông chủ bảo cô thay quần áo xuống lầu, trong phòng khách đang có khách…” Nói xong, bà ta nhìn thoáng qua Lục Huyền Lâm.

Có khách?

Lý Tang Du lập tức hiểu ra, không phải một mình Lục Huyền Lâm tới đây.

“Mấy người lại đến nhà tôi làm gì? Lần trước vẫn chưa làm loạn đủ sao?” Nói tới nói lui, Lý Tang Du vẫn mở tủ quần áo ra, chọn quần áo.

Lục Huyền Lâm bị cắt đứt suy nghĩ đi ra ngoài cửa: “Xuống tầng chẳng phải sẽ biết à.”

Trong phòng khách cũng giống như lần trước, hai gia đình ngồi đối diện nhau, nhưng lúc này không ai nói gì, bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh.

Mãi đến khi Lý Tang Du xuống tầng và ngồi xuống bên cạnh ba Lý, mẹ Lục mới lên tiếng: “Du, hôm nay mẹ thấy sắc mặt của con tốt hơn nhiều rồi, sức khỏe thế nào rồi? Còn thấy khó chịu chỗ nào nữa không?” Lần trước còn hễ mở miệng là con gái nhà ông, lúc này lại đổi thành Du.

Trong giọng nói của mẹ Lục lộ ra sự quan tâm sâu sắc, nụ cười trên mặt tràn đầy yêu thương, khác hoàn toàn với thái độ chế giễu châm biếm lần trước.

Lý Tang Du thân thiết khoác tay ba mình, dựa vào bên cạnh bà và cười duyên nói: “Ở nhà mình làm gì cũng thoải mái, tâm trạng tốt, bệnh cũng khỏe hơn rồi.”

Sắc mặt mẹ Lục thay đổi, cuối cùng vẫn khôi phục lại dáng vẻ hiền lành: “Vậy là tốt rồi!” Bà ta chỉ vào hộp quà lớn nhỏ trên bàn: “Đây đều là thuốc bổ mà ba con chuyên mua cho con…”

Mẹ Lục còn chưa nói xong, Lý Tang Du lập tức chụt một cái, hôn lên mặt ba Lý: “Cảm ơn ba!” Giọng điệu rất thân mật, dịu dàng, một bộ dáng là con gái ngoan.

Người nhà Lục nhìn thấy đều sửng sốt.

Ai cũng biết mẹ Lục nói từ ba ý là chỉ ba Lục.

Tuy là không biết có phải Lý Tang Du cố ý hiểu lầm hay không, nhưng cảnh tượng như vậy vẫn khiến người ta vô cùng xấu hổ.

Cũng bởi vậy mà có thể nhìn ra người nhà họ Lục đối xử tốt hay xấu với người con dâu Lý Tang Du này.

Số lần Lý Tang Du thấy ba Lục và mẹ Lục rất ít, cũng ít khi nói chuyện với bọn họ, đương nhiên là xa lạ không thân thiết. Hơn nữa người nhà họ Lục đối xử với cô bằng ánh mắt lạnh lùng, gây khó dễ đủ đường. Không được lòng người cũng là chuyện hết sức bình thường.

Trải qua chuyện lần trước nhà họ Lục khinh thường nhà họ Lý còn đề nghị ly hôn, càng tăng thêm khoảng cách trong lòng Lý Tang Du.

Nếu là bình thường, Lý Tang Du sẽ không quan tâm, nhưng bây giờ hai nhà đều đã đưa đơn ly hôn, tầng cửa sổ này đã bị đâm thủng rồi, cô cũng không cần giả bộ nữa.

Nhưng Lý Tang Du như vậy ở trong mắt Lục Huyền Lâm lại có một sức hút đặc biệt.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 187


CHƯƠNG 187

Lần đầu tiên anh nhìn thấy Lý Tang Du làm nũng như thế.

Phụ nữ đều biết làm nũng, chỉ cần đúng người thôi.

Cô chưa bao giờ làm nũng với anh.

Có phải cô cũng làm nũng với Lâm Bách Thần rồi không?

Một tia ghen tỵ lóe lên trong mắt anh.

“Bà Lục tới đây để làm thủ tục ly hôn của tôi và Lục Huyền Lâm sao?” Lý Tang Du vẫn khoác tay ba mình như cũ, khóe miệng nhếch lên chứa đựng ý cười, ánh mắt bình tĩnh, vẻ đẹp điềm tĩnh lại lộ ra.

Lý Tang Du như vậy khiến trái tim Lục Huyền Lâm đập thình thịnh.

“Du, con vẫn còn giận ba mẹ sao?” Trên mặt bà Lục nở nụ cười miễn cưỡng, nếu không phải vì đại cục, bà ta sẽ tới đây à?

Cô có thể không tức giận sao?

Ngày hôm đó bà ta nói tiếng người à?

Ai cũng sẽ không rộng lượng đến mức bị người ta tát một cái mà còn cười tươi.

Ba Lý không nói gì, Lý Tang Du cũng không tiếp lời, cứ như vậy cùng nhau nhìn người nhà họ Lục.

Điều này ngược lại làm cho vợ chồng nhà họ Lục càng thêm lúng túng.

Tiêu Hà ho nhẹ phá vỡ sự xấu hổ này: “Hôm nay bà thông gia tới là…”

Lý Tang Du có tức giận không, Tiêu Hà cũng không quan tâm, bà ta chỉ quan tâm mục đích mà người nhà họ Lục tới lần này.

“Du, con xem lần này con cũng ở nhà mẹ đẻ hơn một tuần rồi, bây giờ chúng ta muốn đón con về, con là người đã có gia đình nên không thể cứ ở nhà mẹ đẻ được, nếu truyền ra ngoài còn tưởng là nhà họ Lục chúng ta bạc đãi với con.” Bà Lục khuyên nhủ.

Lý Tang Du và ba Lý nhìn nhau.

Chẳng lẽ không phải bạc đãi sao?

“Tôi còn tưởng lần này bà tới đây để bàn bạc chuyện ly hôn.” Lý Tang Du lại lần nữa nói ra hai chữ này.

“Đó chỉ là lời nói tức giận nhất thời của mẹ thôi, sao có thể coi là thật. Con xem có phải con nên suy nghĩ theo chúng ta về không?” Mẹ Lục kìm nén cơn tức giận nói.

“Là bà muốn tôi trở về hay là Lục Huyền Lâm muốn tôi trở về?”

“Vẫn là Huyền Lâm nhớ con nhất đó, ha ha.” Vừa nói xong, mẹ Lục âm thầm chạm vào Lục Huyền Lâm vẫn không nói gì: “Con không biết, mấy ngày nay con không ở nhà, ngay cả cơm nước nó cũng không thèm ăn, đêm không ngủ được, cả ngày giống như người mất hồn, nhưng lại sợ con còn tức giận không để ý tới nó nên mới không dám tới tìm con, chúng ta thật sự nhìn không nổi lúc này mới mặt dày tới đây.”

Không dám đến đây sao?

Cơm không thèm ăn, đêm không ngủ được?

Trong lòng Lý Tang Du trợn trắng mắt, một trăm lần cũng không tin.

Nhưng mẹ Lục thật sự có câu nói đúng, người da mặt không dày sẽ không đến cửa lần nữa.

“Huyền Lâm!” Mẹ Lục chợt nháy mắt với Lục Huyền Lâm.

Lúc này Lục Huyền Lâm mới hời hợt nói một câu: “Tang Du, về nhà đi, trong nhà không có em rất trống rỗng.”

Làm ơn đi!

Trống rỗng?
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 188


CHƯƠNG 188

Biệt thự nhà họ Lục có bảy tám người giúp việc, sao có thể trống rỗng chứ?

Nói dối cũng phải đánh một bản nháp trước à!

Lý Tang Du buông cánh tay ba mình ra, lại làm nũng với Tiêu Hà : “Dì à, con thật sự không nỡ xa dì, dì nấu đồ ăn ngon như vậy, nhìn xem, con bị nuôi đến mập ú rồi, không đi có được không? Con muốn ở lại ăn cơm dì nấu.”

Tiêu Hà nghe vậy mà kinh hãi “sốc một trận”, không biết trong lòng Lý Tang Du muốn làm cái gì: “Du, con cũng không còn nhỏ nữa, sao còn tính tình trẻ con vậy chứ, thật sự là bị chúng ta nuông chiều đến hư rồi.”

Ý tứ trong lời nói của Lý Tang Du sao mẹ Lục lại nghe không ra chứ, bà ta vội vàng nói: “Du à, nếu con không ghét bỏ, sau này sẽ để Huyền Lâm nấu cơm cho con ăn.” Nói xong, bà ta còn quay đầu nhìn chằm chằm con trai mình.

Dưới ánh mắt như mài dao sắc nhọn của bà ta, Lục Kỳ gật đầu: “Sau này anh sẽ nấu cơm cho em ăn.”

Lý Tang Du kinh ngạc.

Hôm nay gia đình nhà này rất kỳ lạ, thật kỳ lạ.

Bất cứ điều gì cũng có thể chịu đựng được, điều này là rất bất thường.

Lục Huyền Lâm nấu cơm?

Cô có may mắn hưởng thụ không?

Vốn là muốn tìm một số chuyện để đẩy lui mẹ con nhà này, không ngờ bọn họ lại không lui mà còn làm cho cô nhất thời không còn cách nào khác.

Từ lúc chính miệng Lục Huyền Lâm nói nhớ thương Lý Tang Du, thái độ của ba Lý đã bắt đầu buông lỏng. Bây giờ lại nghe nói Lục Huyền Lâm sẵn lòng nấu cơm cho con gái nhà mình, điều này càng khiến sự bất mãn trong lòng ông ta tiêu tan: “Du, trở về đi, sau này phải sống tốt, nếu không phải chuyện lớn thì cứ nhường nhịn lẫn nhau một chút cho qua đi.”

Có bà Lý lên tiếng, Lục Huyền Lâm không chút do dự ôm Lý Tang Du như công chúa lên, đi thẳng ra ngoài.

Giờ phút này, anh không thể để Lý Tang Du làm bậy nữa, hành động mới là thượng sách nhanh gọn nhất.

Lý Tang Du đột nhiên bị ôm lên hơi giật mình, cũng chợt nghe theo.

Tình hình hôm nay, cô nhất định phải trở về rồi, nếu ba cô đã lên tiếng, cô cũng không ở lại được nữa.

Sau khi bị Lục Huyền Lâm ném vào trong xe, Lý Tang Du nhìn thấy vợ chồng nhà họ Lục thông qua cửa sổ xe.

Mẹ Lục không biết đang nói gì mà miệng lải nhải không ngừng, khi đến gần cửa sổ xe mới không nói nữa mà đổi thành nụ cười giả tạo vừa rồi.

“Huyền Lâm, Du muốn ăn cái gì thì con làm cái đó, đối xử thật tốt với con bé, chúng ta đi thôi.” Mẹ Lục nói xong với Lục Huyền Lâm, sau đó vẫy tay với Lý Tang Du, rồi rời đi.

Đợi vợ chồng nhà họ Lục đi xa, Lý Tang Du nhịn không được hỏi: “Thật sự không nhìn ra cả nhà anh đều là diễn viên đấy, tốn nhiều công sức diễn xuất như thế là vì cái gì đây?”

“Chuyện không nên hỏi thì cô không cần quan tâm.” Lục Huyền Lâm xoay vô lăng dần dần lái xe đi.

Lý Tang Du nghiêng đầu suy nghĩ một hồi: “Tôi đoán chắc chắc là do ông cụ ép buộc chứ gì? Lúc này nếu không đưa tôi trở về, chỉ sợ tay và chân của anh đều không giữ được.”

Trong lòng cô biết rõ, ở nhà họ Lục bao gồm cả ông cụ, trong mắt bất luận kẻ nào cũng không có địa vị của Lý Tang Du, lần này bọn họ huy động nhân lực cố gắng tìm cô trở về như vậy, thật đúng là khiến cô không thể hiểu nổi.

“Cô có muốn ăn gì không?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 189


CHƯƠNG 189

Lý Tang Du mở to hai mắt nhìn Lục Huyền Lâm như nhìn quái vật: “Đầu anh không có bị đập hỏng đấy chứ? Anh thật sự muốn tự mình nấu ăn cho tôi sao?”

Cô chỉ nói như vậy, cho rằng người nhà họ Lục cũng chỉ thuận miệng trả lời.

Không ngờ lại quyết tâm như thế.

Lần này rốt cuộc là vì cái gì chứ?

Trong lòng Lý Tang Du lo lắng.

“Mau nói đi, cô muốn ăn cái gì, vừa rồi không phải còn ăn rất vui vẻ sao? Tự nhiên lại không nhớ nổi nữa à?”

“Á…”

Bữa ăn chính có thể so sánh với đồ ăn vặt sao?



Chạng vạng tối, các gia đình đều đã thắp sáng đèn.

Biệt thự nhà họ Lục cũng không ngoại lệ, trong căn nhà sang trọng đã thắp đèn sáng trưng.

“Cậu chủ, cậu đã về rồi.” Trong nháy mắt nghe thấy tiếng xe ngoài cửa dừng lại, dì Vương cũng đã đi tới cửa, theo bước chân đến gần, tính toán thời gian mở cửa nghênh đón cậu chủ nhà mình.

Lúc nhìn thấy Lý Tang Du, sau khi sửng sốt lại nói: “Cô cũng về rồi à.”

Chữ “cũng” này nghe có vẻ khó chịu.

Giống như Lý Tang Du là một người xuất hiện kèm theo vậy.

Nhưng cũng đúng, ở nhà họ Lục cô chính là người bổ sung thêm mà.

Lục Huyền Lâm dắt Lý Tang Du vào cửa, tình huống này đúng là hiếm thấy.

Dì Vương nhìn thấy, trong quan niệm của bà ta, Lý Tang Du chẳng qua chỉ là biết đầu thai mà thôi, đầu thai vào một gia đình khá môn đăng hộ đối, có gương mặt dễ nhìn nên mới may mắn trở thành cô chủ nhà họ Lục.

“Dì Vương, mấy ngày không gặp, thấy tôi hình như dì không vui lắm sao?”

Lúc nhìn thấy Lục Huyền Lâm, trên mặt dì Vương có chút vui mừng, nhưng khí nhìn thấy Lý Tang Du, trong nháy mắt vẻ mặt bà ta cứng đờ không chút cảm xúc nào.

Sự khác biệt trước sau này, Lý Tang Du sao có thể nhìn không ra?

“Cô là do cậu chủ năm lần bảy lượt mới đón về được, tôi nào dám không vui chứ?”

Giọng điệu này, lời nói này đã thể hiện rõ sự không vui rồi!

Lý Tang Du cũng không sao cả, chỉ nhíu mày.

Cho dù Dì Vương không vui thì cô cũng là mợ chủ nhà họ Lục!

“Cậu chủ, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi, tôi sẽ bày ra ngay.”

“Các người đi xuống hết đi, không cần quan tâm chỗ này nữa.” Lục Huyền Lâm thẳng thắn từ chố sự sắp xếp của dì Vương.

Dù sao cũng là người làm nhiều năm đi theo Lục Huyền Lâm, bà ta lập tức hiểu được ý tứ của anh, trước khi lui xuống cũng gọi những người làm khác đi xuống theo, chỉ còn hai người chủ ở lại.

Lục Huyền Lâm buông tay Lý Tang Du ra và đi thẳng vào phòng bếp.

Nhìn bóng dáng trong phòng bếp, Lý Tang Du hơi sững sờ.

Hôm nay có gì đó rất không đúng người nhà họ Lục đều không đúng lắm.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 190


CHƯƠNG 190

Mẹ Lục nói nấu cơm cho cô, Lục Huyền Lâm thật sự xuống bếp nấu cơm. Từ khi nào mà anh nghe lời như vậy chứ? Ở nhà họ Lục, Lục Huyền Lâm nổi tiếng là ngang ngược.

Chẳng lẽ ông cụ lại hạ lệnh chết?

Lý Tang Du không cho là mình có năng lực lớn đến mức để ông cụ coi trọng cô như vậy.

Khả năng duy nhất là muốn cô có con.

Nghĩ đi nghĩ lại, đúng như mẹ Lục nói, ly hôn rồi thì người phụ nữ nào không thể sinh đây? Sao nhất định phải muốn Lý Tang Du cô sinh con chứ?

Cho nên toàn bộ sự việc đều khiến Lý Tang Du nghĩ không ra.

Lý Tang Du không nghĩ ra nên dứt khoát không nghĩ nữa, cô đi vào phòng bếp: “Tôi tưởng anh chỉ biết làm mì phương Tây, không ngờ còn có thể nấu cơm đấy?”

Lục Huyền Lâm chỉ chỉ công thức nấu ăn thật dày ở một bên: “Chưa từng nghe nói vừa học vừa làm sao?”

“Anh còn có năng lực này à?” Lý Tang Du không phải chưa từng học qua, nhưng chính là không có thiên phú, rõ ràng cách làm rất đơn giản nhưng đến tay cô lại trở nên vô cùng khó khăn.

“Có hay không thì thử rồi sẽ biết? Cô đứng đây làm gì, đi ra ngoài đi, đừng quấy rầy tôi làm việc.” Nói xong, Lục Huyền Lâm cởi áo khoác ra, xắn tay áo lên.

Lý Tang Du bị đuổi ra, cô ngồi trên ghế ở quầy rượu kiểu mở bên ngoài phòng bếp, hai tay chống cằm nhìn người bận rộn trong phòng bếp.

Bây giờ cô ấy giống như một người phụ nữ hạnh phúc chờ đợi chồng nấu một bữa ăn ngon cho mình.

Không còn người giúp việc nữa, cả căn phòng đều trở nên yên tĩnh.

Nơi duy nhất phát ra tiếng động chính là tiếng bát đĩa muôi đũa thỉnh thoảng phát ra từ trong bếp.

Lý Tang Du chống cằm, ánh mắt chuyển tới chuyển đi theo bóng người trong bếp.

Dáng người Lục Huyền Lâm cao lớn cân đối, da màu lúa mạch, gò má góc cạnh rõ ràng, ngoại hình như thế, ngũ quan như thế, lại đi cùng với khí phách bẩm sinh và gia thế tài phiệt, có nói là người đàn ông kim cương cũng không ngoa chút nào.

Lý Tang Du không hiểu tại sao người trong ngành lại rất thích lấy anh ra so sánh với Thái Vũ Hàng.

Thái Vũ Hàng không cao lớn như Lục Huyền Lâm, thuộc kiểu cao gầy, da cũng là màu lúa mạch, ngũ quan cũng rất tuấn tú, nhưng trên người anh ta không có khí phách thu hút người khác mà lại có vẻ dịu dàng nhu hòa như mang theo ánh mặt trời. Đương nhiên, ánh mặt trời của Thái Vũ Hàng là để cho người hâm mộ thấy, Lý Tang Du từng nhìn thấy dáng vẻ tàn nhẫn độc ác của anh ta.

Nếu so ra thì ở trong lòng Lý Tang Du, Thái Vũ Hàng hơi kém hơn một chút.

Trong phòng bếp, Lục Huyền Lâm vừa thao tác vừa xem công thức, tư thế và động tác tính ra cũng đâu ra đấy. Lúc này trông anh rất giống một người đàn ông tốt của gia đình.

Lục Huyền Lâm là một người nhiều mặt, ở những trường hợp khác nhau anh sẽ bày ra những bộ mặt khác nhau. Giống như bây giờ, lúc anh nghiêm túc tập trung làm một việc gì đó thì trông cực kỳ hấp dẫn.

Lý Tang Du đột nhiên phát hiện mình bị dáng vẻ tập trung làm việc của anh hấp dẫn.

Nếu như không có Lý Uyển Khanh, hai người họ có lẽ có thể chung sống hòa thuận vui vẻ.

Cây gai này, cô sẽ không bao giờ nhổ đi được.

Đầu óc nghĩ ngợi linh tinh một lúc, mùi thơm thức ăn đã truyền tới.

“Đây là gà cung đình.” Lục Huyền Lâm đặt một đĩa đồ ăn màu sắc đẹp đẽ xuống trước mặt Lý Tang Du: “Nếm thử xem mùi vị thế nào?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 191


CHƯƠNG 191

Lý Tang Du cũng không khách sáo, cầm đũa lên nếm thử một miếng: “Thật sự không tệ, đây thật sự là lần đầu tiên anh làm sao?”

“Đương nhiên! Cô đã bao giờ thấy tôi nấu ăn chưa hả.”

Thiên phú!

Thật sự là thiên phú!

Nhìn thoáng qua khuôn mặt vẫn thản nhiên của Lục Huyền Lâm, lại nhìn căn bếp ngay ngắn gọn gàng như lúc trước, Lý Tang Du bị thứ gọi là thiên phú này đánh bại.

Đang chuẩn bị ăn miếng thứ hai, cô dừng đũa, nhìn Lục Huyền Lâm: “Rốt cuộc là các anh muốn làm cái gì? Mua cho tôi một khoản bảo hiểm nhân thọ kếch xù à?” Cô vừa nói vừa khẩy khẩy đồ ăn trong đĩa: “Trong này không có độc đấy chứ?”

Nghe đến đây, nhìn động tác rất chướng mắt của cô, Lục Huyền Lâm thật sự muốn cho người phụ nữ không biết điều này một cái bạt tai.

“Bây giờ mới phát hiện sao? Đã muộn rồi! Có phải là bụng bắt đầu khó chịu rồi không? Thử sờ lên mặt xem đã đổ máu chưa?”

Lời này khiến Lý Tang Du bật cười khanh khách: “Làm gì nhanh thế chứ!”

Cãi nhau với Lục Huyền Lâm nhiều năm như thế, bây giờ cô lại cảm thấy đấu võ mồm như vậy cũng không tệ chút nào.

Nhưng mà cô và anh đều khác loài, đều là kiểu người không ra bài theo lẽ thường.

Nhìn Lý Tang Du trước kia vẫn rất hiếm khi cười thành tiếng trước mặt anh, Lục Huyền Lâm cũng có suy nghĩ như vậy.

Nếu thật sự cứ đấu võ mồm như thế này tới già thì có khi cũng là một chuyện may mắn.

“Hôm nay làm một đĩa trước đã, đủ cô ăn cơm rồi.” Lục Huyền Lâm ra khỏi phòng bếp, đi lên tầng.

Chẳng lâu sau có tiếng nước chảy truyền tới, không cần hỏi cũng biết là anh đang tắm.

Lý Tang Du ăn cơm một mình, buồn tẻ liếc mắt nhìn thấy điện thoại của Lục Huyền Lâm đang để bên cạnh.

Cô cầm lên mở khóa ra, màn hình hiển thị cần nhập mật khẩu.

Nghĩ ngợi một chút, cô nhập sinh nhật của Lý Uyển Khanh vào, kết quả một lần trúng phóc.

Lý Tang Du không khỏi cười gian xảo, cô biết rõ tình yêu của Lục Huyền Lâm giành cho Lý Uyển Khanh mà.

Hình nền điện thoại cũng là ảnh chụp chung của hai người họ.

Lý Uyển Khanh rất thanh tú, lại cộng thêm dáng người gầy yếu nhu nhược, rất dễ nhận được tình cảm của những người đàn ông đề cao chủ nghĩa đàn ông.

Lục Huyền Lâm rõ ràng là một người đàn ông như vậy.

Trong ảnh, Lục Huyền Lâm cười rất vui vẻ, cô nhớ lại mấy năm nay, gần như anh chẳng hề mỉm cười.

Kết hôn hai năm, mỗi lần hai người gặp nhau đều cãi cọ ầm ĩ, hoặc nếu không thì cũng là anh bị cô chọc tức xì khói, nổi cơn tam bành.

Cô và Lục Huyền Lâm thật sự đúng là bát tự không hợp, tính cách cũng không hợp.

Càng nhìn ảnh lại càng thấy hai người này là một đôi giai nhân trời đất tạo nên.

Cô lại càng giống kẻ thứ ba phá hoại đôi tình nhân này.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 192


CHƯƠNG 192

Lý Tang Du không khỏi cười khổ một hồi.

Dù cho Lý Uyển Khanh mất tích thì cô cũng không nên xen vào. Nếu như nói Lý Uyển Khanh là cây gai đâm vào giữa cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Huyền Lâm thì cô chính là một ngọn gió trong đoạn tình cảm không thể phá vỡ giữa Lục Huyền Lâm và Lý Uyển Khanh, đứng bên ngoài bức tường không lọt gió bao bọc tình cảm của hai người họ, cô chẳng thể thẩm thấu vào.

Liếc nhìn giao diện điện thoại của Lục Huyền Lâm, giao diện rất đơn giản, chẳng có quá nhiều phần mềm, nhìn thấy thư viện ảnh, cô thẳng tay bỏ qua, nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết chắc chắn bên trong đều là ảnh chụp của anh và Lý Uyển Khanh.

Cô không muốn xem, mở Facebook, nhập ID FB của mình vào, chụp lại đĩa gà cung đình trước mặt, viết một câu: Đĩa thức ăn đầu tiên anh ấy nấu cho tôi!

Đăng kèm với bức ảnh vừa chụp.

Facebook chỉ là nơi bình thường cô hay dùng để lướt tin tức xã hội nóng sốt và đăng mấy câu tâm trạng, rất ít kết bạn, cũng rất ít tương tác, nhưng người theo dõi cô lại không ít, bởi vì mấy status tâm trạng của cô có thể thu hút sự đồng cảm của một số người.

Facebook này mới đăng được mấy phút thì đã nhận được không ít bình luận.

Lý Tang Du vừa ăn vừa xem bình luận, đều là mấy câu hâm mộ và ghen tị:

“Muốn ngược FA đấy à?”

“Người khoe khoang hạnh phúc phải lôi ra bắn chết!”

Lướt xuống bên dưới còn có một câu thú vị hơn: “Chị à, chờ hai người chia tay, tôi sẽ làm cho chị một đĩa ngon hơn thế này.”

Lý Tang Du bật cười, nhìn thoáng qua tên Facebook: Thiếu niên lan tâm!

Cô cũng không để bụng, ngón tay trượt xuống, xem tiếp bình luận bên dưới.

Lúc này, tiếng nước tắm trên tầng ngừng lại.

Lý Tang Du vội vàng thoát khỏi Facebook, tắt màn hình điện thoại, thả lại chỗ cũ, tiếp tục bữa ăn.

“Từ bao giờ mà mồm cô nhỏ lại thế? Ăn lâu thế rồi mà cứ như không động đũa, rốt cuộc cô có ăn không?” Lục Huyền Lâm quấn khăn tắm, để trần nửa người trên nhìn đĩa thức ăn.

“Để xác nhận xem có độc hay không, tôi lật từng miếng một, nhìn từng miếng một, phải xác nhận là không có vấn đề gì rồi mới có thể cho vào miệng, quá trình này đòi hỏi thời gian.” Ánh mắt Lý Tang Du mang theo ý cười chế giễu.

“Thế cô đã ăn xong chưa? Muốn ăn thì mau ăn đi, không ăn thì đi đổ.” Anh mà tin lời Lý Tang Du nói thì có quỷ thật ấy.

“Được rồi, tôi ăn ngay đây.” Lý Tang Du cũng không quan tâm xem có thể gây béo phì hay không, nhanh chóng và cơm trong bát.

Chẳng mấy phút sau đã ăn uống xong xuôi, Lý Tang Du tự giác thu dọn bát đũa, đưa vào bếp rửa dọn.

Rửa xong, cô vừa quay người lại thì đã phải một bức tường thịt, hai bàn tay ướt nhẹp cứ thế s* s**ng trên bức tường thịt.

Thân thể ấm áp và hai bàn tay lạnh băng, sự k*ch th*ch nhân đôi này khiến Lục Huyền Lâm hơi nhíu mày lại.

“Anh muốn làm cái gì?” Lý Tang Du cảm nhận được anh ôm lấy eo cô.

Tư thế này rất ái muội, khiến người từng trải như cô cũng dự cảm được hành vi tiếp theo của anh.

Trên người anh có mùi sữa tắm hòa lẫn với hơi ấm cơ thể, Lý Tang Du bất giác hơi ngửa người ra sau.

Người gần như chưa từng có tư thế thân mật như thế này với anh như Lý Tang Du rất không quen với kiểu tiếp xúc này, trong lòng cô hơi hốt hoảng.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 193


CHƯƠNG 193

Lục Huyền Lâm khẽ cong khóe môi, lộ ra một nụ cười không mấy đàng hoàng: “Cô không hiểu rõ về độ bền và kỹ thuật sao?”

“Anh, anh lập sẵn mưu.” Lúc này đây Lý Tang Du đột nhiên hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành: “Đầu tiên là thực dụ, tiếp nữa là sắc dụ, sau đó… làm tôi!”

Sau đó nữa thì sao?

Mang thai chứ sao!

Nói cho cùng thì cũng chỉ là tìm cô về làm cỗ máy sinh dục mà thôi.

Lý Tang Du hiểu ra tất cả, muốn giãy giụa, nhưng lúc này đã muộn.

Lục Huyền Lâm ôm chặt cô: “Nói thế nào thì cô cũng tốt nghiệp đại học danh giá, sao mà ăn nói lại không xuôi tai thế? Tôi với cô mà cũng cần thực dụ? Sắc dụ?”

Cũng phải, anh mà muốn làm cô thì cứ làm luôn là được, cần gì bày nhiều trò như thế.

Mấy lần trước đều là như thế.

“Hơn nữa, cô là vợ tôi, dù tôi có làm cô thì cũng là chuyện hết sức đương nhiên.”

Lục Huyền Lâm kề sát bên tai cô lên tiếng, một làn hơi ấm lọt vào tai cô, khiến cô bất giác đỏ hết mặt.

Cô vẫn hơi bài xích theo bản năng: “Anh thế này là có ý gì? Lúc cần tôi thì tìm tôi, lúc không cần tôi thì không thèm để ý tới, vợ là để dùng thế này sao? Buông ra.”

Cô cũng không muốn làm một con rối gọi là tới đuổi là đi.

Mấy lần trước đều bị ép, hôm nay cô có đề phòng, lại không uống rượu, muốn làm cô đâu có dễ thế.

Lục Huyền Lâm không rõ suy nghĩ trong lòng cô, với kinh nghiệm của anh đối với phụ nữ, chiêu mà Lý Tang Du đang dùng có thể tính là nửa chống đối nửa lại mong chờ mà phụ nữ vẫn hay dùng.

“Vậy được rồi, đảo lại, cô làm tôi.”

Lý Tang Du thật sự muốn ngửa mặt lên trời cười lớn tiếng, quan sát một lượt từ trên xuống dưới người anh: “Tổng giám đốc Lục à, với sắc đẹp của anh, muốn làm anh thì phải tốn nhiều tiền lắm. Lý Tang Du tôi không lắm tiền vậy đâu, không chơi nổi ngưu lang giá cao như anh.”

Cơn giận âm ỉ trong người Lục Huyền Lâm, mãi một lúc lâu sau anh mới kìm nổi cơn giận, gằn ra mấy chữ: “Tôi không lấy tiền, miễn phí toàn bộ.”

Toàn bộ?

Lý Tang Du nghe xong muốn đánh người.

Dù là anh làm cô hay là cô làm anh thì người chịu thiệt cũng đều là cô.

“Cậu Lục à, thật là ngại quá, trước kia anh chê tôi ghê tởm, hôm nay tôi chê anh ghê tởm!”



Chuyện tối hôm trước sang tới ngày hôm sau vẫn bị đám người giúp việc bàn tán say sưa.

Biến chuyện đấu đá nhau của Lục Huyền Lâm và Lý Tang Du thành chuyện nguy hiểm ngang ngửa Trái Đất đụng phải Sao Hỏa.

Đám giúp việc đã bị đuổi về nghỉ ngơi buổi tối người nào người nấy đều dựng tai lên lắng nghe tiếng động trong phòng khách, có người còn dính sát vào khe cửa.

Hai vị chủ nhân cãi nhau đã là chuyện cơm bữa, tất cả người giúp việc cũng đã quen mắt. Nhưng mà chuyện hôm qua có chút không bình thường, cũng cãi cọ ầm ĩ hơn bình thường.

Có thể khiến Lục Huyền Lâm tức giận như vậy cũng chỉ có Lý Tang Du mới làm được.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 194


CHƯƠNG 194

Đều tưởng là hôm nay Lý Tang Du sẽ không sống sót đi ra, không ngờ được là cô vẫn còn sống.

Sáng sớm nhìn thấy Lý Tang Du đi ra phòng khách, đám giúp việc đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Lý Tang Du mặc nguyên váy ngủ, tóc tai bù xù đi xuống, sắc mặt Lục Huyền Lâm cũng chẳng khá hơn là bao.

Cô loẹt quẹt đi tới cạnh bàn ăn, ngồi xuống đối diện Lục Huyền Lâm, cười lớn: “Ông xã, anh sao thế kia? Đêm qua còn chưa thỏa mãn sao?”

Khóe miệng Lục Huyền Lâm giật giật một cái, nhìn chằm chằm Lý Tang Du bằng ánh mắt có thể giết người.

Ông xã?

Thật là một cách xưng hô mỉa mai.

Bây giờ anh có thể coi là ông xã của ai chứ? Thỏa mãn? Thỏa mãn đâu ra? Đêm qua đâu có được như ý.

Đám giúp việc lần đầu nhìn thấy Lục Huyền Lâm không lên tiếng, người nào người nấy đều ngạc nhiên tới nỗi muốn rớt cả cằm.

Vị tướng quân bách chiến bách thắng như cậu chủ mà cũng có lúc thua trận?

Chẳng lẽ đêm qua làm quá sức, cho nên hôm nay đến cả sức lực nói chuyện cũng không có?

Cuối cùng đưa ra một kết luận: Cậu chủ thay đổi rồi!

Lục Huyền Lâm đang ra sức cắn từng miếng từng miếng bánh mì, càng ăn càng thấy bực, càng ăn càng thấy tức, cuối cùng, ném bánh mì trong tay xuống bàn, vung tay lên, quét hết bát đĩa trên bàn xuống đất.

Mảnh sứ vỡ lập tức vung vãi khắp nơi.

Anh đứng vụt lên, hét lớn một tiếng: “Cút ra ngoài cả đi.”

Đám giúp việc hoảng sợ, hoang mang bỏ chạy, không ai dám ở lại thêm dù một giây đồng hồ, đây là chuyện liên quan tới mạng người đấy.

Lý Tang Du cò chưa kịp lên tiếng thì Lục Huyền Lâm đã đi tới, “xoẹt” một tiếng, xé rách váy ngủ của cô.

“Lý Tang Du, tôi mà muốn làm cô thì cô chẳng thể trốn thoát được.” Lục Huyền Lâm tức giận, hai mắt đỏ bừng.

Ghê tởm?

Anh chả quan tâm cô có ghê tởm hay không.

Thấy Lục Huyền Lâm như vậy, Lý Tang Du biết là anh nổi giận thật: “Anh thế này là muốn cưỡng ép?”

Trên mặt cô đã không còn chế nhạo, cũng không có giãy giụa.

Đối diện với sự giận dữ của anh, sự giãy giụa của cô chỉ giống như của một con kiến.

Lửa giận đang cháy hừng hực trong lồng ngực Lục Huyền Lâm, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thê lương và nụ cười khổ trên khóe miệng cô, lửa giận lại lập tức tắt ngúm.

Lục Huyền Lâm vô ý thức buông váy ngủ của cô ra, đưa tay về, ngừng lại: “Tôi… Tôi chỉ muốn giúp cô thay quần áo… Cô mau đi thay quần áo đi, tôi chờ cô bên ngoài.” Nói xong thì vội vội vàng vàng rời khỏi phòng khách.

Giúp cô thay quần áo?

Lý Tang Du nhìn theo bóng lưng bước vội của anh, đầu óc mơ màng.

Đây là ý gì?

Không phải anh đang phát sốt đấy chứ?

Cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc váy ngủ bị xé rách, lại nghĩ tới hành vi vừa rồi của anh, cô đưa ra một kết luận:

Tổng giám đốc Lục, lần đầu tiên nói năng lộn xộn!
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 195


CHƯƠNG 195

Lý Tang Du thay quần áo xong đi ra nhìn thấy một chiếc xe thể thao mới, tốc độ đổi xe của Lục Huyền Lâm cũng thật là khiến cho người ta phải thở dài ngao ngán.

Giống như mọi ngày, Lý Tang Du chẳng bao giờ lên tiếng trước hỏi xem chuẩn bị đi đâu, thói quen của Lục Huyền Lâm là cô chỉ cần lo lên xe, anh lo chuyện lái xe.

Cho nên sau khi Lý Tang Du ra ngoài thì đi thẳng tới mở cửa ngồi lên xe.

Ở nhà tĩnh dưỡng một tuần, có thể nói là không bước chân ra khỏi cửa, bây giờ có cơ hội ra ngoài, coi như là đi hóng gió thay đổi tâm trạng.

Hai người trên xe không ai mở miệng nói chuyện, cũng không nhắc lại câu nào về chuyện vừa mới xảy ra.

Đã quen khắc khẩu, cũng quen mỗi người đều có chuyện riêng của mình.

Giống như chuyện lần trước cô ăn mì ven đường, kéo tới ba gã đàn ông to lớn đánh anh một trận, sau chuyện đó anh không hỏi tới, cô cũng không giải thích.

Bỏ mặc dường như đã trở thành cách thức tốt nhất để hai người bỏ qua những hiềm khích lúc trước.

“Hôm nay tới nhà cũ à?” Đây là phản ứng đầu tiên của Lý Tang Du.

Đã lâu không tới, không biết có phải là ông cụ lại chuẩn bị ra mệnh lệnh gì hay không.

Nếu như thật sự phải đi nhà cũ, cô phải chuẩn bị sẵn sàng để chuẩn bị đón nhận tất cả mọi hành động gây khó dễ.

“Dù có đi đâu đi chăng nữa, cô có lựa chọn sao?”

“Đương nhiên là có lựa chọn, mặc dù tôi cũng chẳng phải là liệt nữ gì, nhưng nếu đây là thuyền giặc thì tôi chắc chắn sẽ nhảy xe.”

Lục Huyền Lâm không đáp lại.

“Nhưng mà, với sắc đẹp khuynh nước khuynh thành của tôi, khả năng lớn nhất là anh sẽ bán tôi làm gái ở hộp đêm. Nói thế nào thì giá của tôi cũng không thấp quá.”

Lời này dẫn tới tiếng cười lạnh lẽo của Lục Huyền Lâm: “Cô cứ ngạo mạn thế sao?”

“Đương nhiên rồi.” Lý Tang Du cố ý ngẩng cao đầu, lộ ra đường nét khuôn mặt hoàn mỹ.

Lục Huyền Lâm liếc xéo một cái, gật đầu: “Ờ, đúng là hàng thượng đẳng, thế mà bị cô đoán đúng rồi, tôi cũng không có ý định giấu cô, bây giờ chúng ta đang đi tìm người môi giới.”

“Lý Tang Du tôi còn là một cô gái thông minh, có thể bán giá bao nhiêu? Thấp quá thì tôi bỏ về đấy, như thế là làm nhục tôi.”

“Với cái gương mặt và dáng vẻ này của cô, giá cả sẽ không thấp đâu, chắc chắn sẽ khiến cô bằng lòng. Đến đó có khi còn thành hàng hot, cả triệu người nâng niu.”

Hai người tiếp tục nói chuyện phiếm, sắc mặt mỗi người đều rất tự nhiên, giống như chỉ là chuyện cơm bữa, người không biết lại tưởng đang nói chuyện làm ăn buôn bán.

Đừng nhìn trong xe chỉ có hai người, thật ra còn có một vị thính giả.

“Thưa sếp… Bên này đã chuẩn bị xong xuôi.” Giọng của Minh truyền tới từ tai nghe của Lục Huyền Lâm.

Nên nghe không nên nghe thì Minh đều đã nghe hết, hai người này thật đúng là một đôi oan gia vui vẻ chứ không chỉ là một đôi tình nhân. Là một thư ký, kỹ năng cần luyện nhất chính là giả bộ tai điếc, cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không nói, đây mới là người thông minh.

“Đợi thêm tám tiếng nữa.”

“Tám tiếng nữa?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 196


CHƯƠNG 196

“Ừ!” Lục Huyền Lâm tắt tai nghe.

Lý Tang Du vẫn luôn lắng tai nghe vừa đoán cái đã đoán ra chắc chắn người bên kia điện thoại là Minh.

Tám tiếng đồng hồ, Lục Huyền Lâm rõ ràng là đang trêu chọc người ta.

Cô không khỏi lắc đầu: Minh đáng thương!

Thảo nào người ta bảo muốn làm việc cho Lục Huyền Lâm phải có tố chất tâm lý thật mạnh, có khả năng chịu áp lực nổi trội, bởi vì anh là một ông chủ khó chiều.

Dù vậy, vẫn có rất nhiều người thi nhau tới Lục Thị làm việc, cũng bởi vì công ty của anh là công ty lớn nhất, cũng có đãi ngộ tốt nhất thành phố A.

Lục Thị mà xếp thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.

Xe chạy mãi trên đường cao tốc, những nơi đi qua đều là những cảnh vật Lý Tang Du không quen, lúc xe từ từ dừng lại, cô nhìn thấy Minh.

“Ông chủ, cô Lý, cuối cùng hai người cũng tới rồi.” Trên mặt Minh có vẻ mừng đến nỗi bật khóc, nếu thật sự bắt anh ta đứng đây tám tiếng đồng hồ thật thì có lẽ anh ta sẽ mệt tới nỗi nằm bò ra đất mất.

Lý Tang Du nhìn nơi mình đang đứng, hóa ra đây là một địa điểm nghỉ ngơi giải trí kiểu hội viên được xây lên dành riêng cho nhà giàu, chỉ là hôm nay không có hội viên nào khác, chỉ có ba người họ.

Nghỉ ngơi giải trí?

Lục Huyền Lâm đến đây làm gì?

Nơi này chi phí đắt đỏ, cái gì cũng trọn gói, Lý Tang Du không có tiền, mà cho dù có tiền thật thì cũng chẳng tới đây tiêu tiền, đây chẳng qua là nơi cho đám nhà giàu thi nhau khoe khoang sự giàu có của mình mà thôi.

“Chúng ta tới sớm quá sao? Chẳng có ai cả, hay là chúng ta đi chỗ khác chơi một chút rồi quay lại.” Lý Tang Du đột nhiên nảy ý muốn trêu chọc Minh một chút, cố ý nói vậy với Lục Huyền Lâm.

Không ngờ rằng Lục Huyền Lâm lại đoán được suy nghĩ trong lòng cô, phối hợp đáp lại: “Không thành vấn đề, đi thôi!”

Minh hoảng lên, ngăn trước mặt hai người: “Ông chủ, cô Lý, đây không phải là không có người ngoài, là tôi cố ý bao trọn chỗ này, tiện cho hai người chơi thoải mái.”

Minh cũng không thể để cho hai người đi, lỡ mà đi thật thì chẳng phải là anh ta thật sự phải chờ thêm tám tiếng nữa sao! Hôm nay là cuối tuần, anh ta còn đang ngủ ngon lành thì đã bị Lục Huyền Lâm gọi điện thoại lôi dậy.

Là cấp dưới của Lục Huyền Lâm tức là hai mươi tư giờ đều phải sẵn sàng chờ lệnh, không dám qua loa chút nào.

“Bao trọn chỗ này?” Điều này khiến Lý Tang Du giật mình.

Chi phí một ngày ở nơi đắt đỏ thế này đã đủ khiến người ta chắt lưỡi, bao trọn hết chỗ này chẳng phải là càng đắt hơn sao!

Cô quay đầu nhìn về phía Lục Huyền Lâm.

Lục Huyền Lâm chẳng hề có phản ứng gì, hoàn toàn chẳng có ý kiến gì về chuyện có bao trọn chỗ này hay không.

Thật đúng là đồ phá của!

Tiền này để đưa cho cô thì tốt biết bao!

Nghĩ thì nghĩ thế thôi, cô cũng sẽ không nói ra miệng, hai người đi theo Minh vào bên trong hội trường.

Tầng một của hội trường giống như một tòa cung điện, sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng tới nỗi có thể soi gương phản chiếu ánh đèn thủy tinh rực rỡ, mỗi một nét trang trí đều lộ rõ những nét đặc sắc của cung điện phương tây, tất cả những nơi họ đi qua đều rải hoa tươi dẫn đường, kéo dài không thấy điểm cuối.

Phụ nữ đều yêu hoa, nhất là cảnh tượng tráng lệ thế này, thật sự có cảm giác thỏa mãn lòng hư vinh.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 197


CHƯƠNG 197

Lý Tang Du cũng không ngoại lệ, vừa rồi còn khinh thường bảo là xa xỉ lãng phí, bây giờ lại vô cùng vui vẻ và ngạc nhiên.

Nhưng mà trong mắt Lục Huyền Lâm lại hoàn toàn không phải như vậy, anh tức giận trừng mắt nhìn Minh, ánh mắt có vẻ không vui.

Đây là cái chỗ quỷ quái gì? Một con đường nhỏ mà lại dài như thế!

Vui mừng xong, Lý Tang Du cũng phát hiện ra vấn đề này, đi thêm một lát nữa thì nhịn không được hỏi: “Còn phải đi bao lâu nữa?”

“Tới ngay đây, tới ngay đây.” Minh vô cùng đắc ý nói: “Sắp tới còn có niềm vui bất ngờ cơ!”

Niềm vui bất ngờ?

Tất cả những gì Minh làm đều là do Lục Huyền Lâm gợi ý, cho nên niềm vui bất ngờ này cũng chính là ý đồ của Lục Huyền Lâm.

Kết hôn với Lục Huyền Lâm đã hai năm, cô gần như quên mất cái gì gọi là niềm vui bất ngờ.

Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên xuất hiện hai hàng nữ tiếp viên, một người trong số đó đi lên trước đưa cho Lý Tang Du một bó hoa hồng màu xanh lam.

“Cái này cho tôi sao?” Lý Tang Du đột nhiên được nhận hoa có hơi khó tin.

“Đúng vậy, đây là của anh Lục tặng.” Cô gái nói, nhìn thoáng qua Lục Huyền Lâm.

Lục Huyền Lâm vốn chẳng hay biết gì về mọi sự sắp đặt ở đây, tất cả đều do Minh lấy danh nghĩa của anh đi xử lý, anh chỉ đưa ra cho Minh một chỉ thị: sắp xếp một hành trình cho hai người!

“Cảm ơn!” Sao Lý Tang Du có thể không biết ngọn ngành chuyện này, nhưng mà dù sao đi nữa thì nhận được hoa tâm trạng vẫn rất tốt, lại còn là hoa hồng xanh mà cô thích nhất: “Minh, sao anh biết tôi thích hoa hồng xanh?”

Minh ngại ngùng gãi đầu: “Tôi tra xét ghi chép nhận việc của cô.”

Thì ra là vậy!

“Cảm ơn!” Lý Tang Du cảm ơn Minh.

Lục Huyền Lâm híp mắt lại nhìn bó hoa hồng màu xanh lam trong tay Lý Tang Du: Thì ra là cô thích hoa hồng màu này.

Đây là lần đầu tiên anh biết tới!

Lúc này, anh đột nhiên thấy ghen tị với Minh, chuyện anh không biết Minh đều biết, còn có chuyện gì mà anh ta không biết?

Mà điều Lý Tang Du đang suy nghĩ lúc này là một loạt hành vi lạ lùng của Lục Huyền Lâm, cô còn chưa ngốc tới nỗi cho rằng đây là biểu hiện của việc Lục Huyền Lâm thích cô.

Anh bày trò lấy lòng cô thế này chắc chắn là có nguyên nhân.

Cô đoán được một chút, nhưng lại không thể chắc chắn.

Hết hoa hồng xanh, Minh lại lấy ra một cái hộp, mở ra: “Cô Lý, cô thích chiếc điện thoại này chứ?”

Lý Tang Du nhìn, là một chiếc điện thoại cùng thương hiệu cùng kiểu dáng với điện thoại của Lục Huyền Lâm, ngay cả kích thước cũng giống nhau, thứ duy nhất khác biệt là màu đỏ, còn của Lục Huyền Lâm là màu đen.

Cũng may tối qua cô dùng điện thoại của anh lên Facebook rồi, nếu không hôm nay chẳng nhận ra thì đúng là quê thật.

Nhìn tình cảnh thế này thì chiếc điện thoại màu đỏ này là để tặng cô rồi, ở đây nhiều người như thế, cho dù là Lục Huyền Lâm hay là Minh thì cô cũng không tiện làm trái ý tốt của họ.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 198


CHƯƠNG 198

Lý Tang Du đành phải gật đầu: “Thích!”

Nghe vậy, khuôn mặt Minh tràn đầy niềm vui, chứng tỏ ý tưởng của anh ta đã thành công.

“Chiếc điện thoại này là một đôi với chiếc của ông chủ!”

Điện thoại đôi!

Lý Tang Du nghe rõ rồi.

Nhưng điều này có ý nghĩa như thế nào?

Cô và Lục Huyền Lâm vốn không phải là một đôi, cùng lắm cũng chỉ là một đôi vợ chồng có giấy đăng ký kết hôn. Có phải là đồ đôi hay không thì cũng chả có nghĩa lý gì với cô.

Người không có kỳ vọng trong lòng thì chẳng có thứ gì có thể khơi dậy hứng thú.

“Cảm ơn!” Lý Tang Du nhận lấy điện thoại.

“Cô Lý, cô chớ có cảm ơn tôi, tất cả những thứ này đều là kế hoạch của ông chủ cả, tôi chỉ là chân chạy vặt thôi.”

Lý Tang Du không ngốc, ngoài mặt vẫn phải làm cho đến nơi đến chốn, trên mặt cô lập tức xuất hiện nụ cười ngọt ngào, khoác lấy cánh tay Lục Huyền Lâm: “Anh yêu à, anh tốt quá, em rất vui, tất cả mọi thứ ở đây em đều rất thích…” Vừa nói vừa mổ lên mặt anh một cái hệt như gà mổ thóc.

Lục Huyền Lâm cười cứng đờ.

Kế hoạch khoa trương thế này đã khiến anh thật sự muốn b*p ch*t Minh, màn biểu diễn còn khoa trương hơn của Lý Tang Du khiến anh chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Cuối cùng chỉ đành cứng ngắc cười ha ha cho qua.

Nữ quản lý nơi này thông qua Minh biết cô gái họ Lý trước mặt đây cũng không phải là vợ của sếp tổng, có thể dành nhiều tâm tư cho một kẻ thứ ba như vậy chứng tỏ vị trí của kẻ thứ ba này ở trong lòng sếp tổng.

Đối với bọn họ, dù là người hay ma, là chính thất hay gà rừng đều không quan trọng, chỉ cần tới đây tiêu tiền thì chính là thượng đế của bọn họ.

Nữ quản lý cố ý đi tới, thêm mắm thêm muối miêu tả quá trình chiếc điện thoại này vượt bao gian nan sóng gió mới xuất hiện ở đây để nhấn mạnh thêm tình yêu và sự coi trọng của Lục Huyền Lâm dành cho Lý Tang Du.

Lý Tang Du nghe mà cười thầm mãi, Lục Huyền Lâm chịu tốn nhiều tâm tư cho cô như thế sao?

Còn lâu nhé!

Lục Huyền Lâm nghe mà muốn phát điên, biểu diễn xong thì giải tán.

“Cô Lý, mời đi theo chúng tôi, phía sau còn có niềm vui bất ngờ nữa.” Nữ quản lý nói.

Lý Tang Du cố ý liếc nhìn Lục Huyền Lâm, mím môi đi theo.

Lục Huyền Lâm túm Minh lại, thấp giọng nói: “Đầu óc có bệnh đấy à? Làm quái gì mà bày nhiều trò như vậy?”

“Ông chủ à, đây là do chính anh ra lệnh mà.” Minh bày ra vẻ mặt nịnh nọt, anh ta cảm thấy tất cả những gì mình làm đều đâu ra đấy.

Muốn lãng mạn, có lãng mạn!

Muốn chân tình, có chân tình!

Muốn bất ngờ, có bất ngờ!

Thật đúng là muốn gì có nấy, chẳng thiếu thứ gì.

“Cậu muốn tôi đuổi việc cậu đấy à? Với bộ óc heo của cậu mà có thể nghĩ ra lắm trò như vậy?” Lục Huyền Lâm là ai cơ chứ, đầu óc tinh như khỉ, chỉ cần nghĩ một chút đã nhận ra chỗ không thích hợp.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 199


CHƯƠNG 199

Minh bị nhìn thấu thì lập tức cúi gằm xuống, khai thật: “Sau khi anh gọi điện, bà chủ cũng gọi điện thoại tới…”

Quả nhiên!

Phía sau chuyện này còn có sự nhúng tay của mẹ anh.

“Sếp à, anh đừng có đuổi việc tôi mà, tôi cũng thật sự hết cách, đó là mẹ anh, tôi dám không nghe lời sao?” Minh nhìn qua thì có vẻ là một gã tứ chi phát triển, nhưng đầu óc lại không ngu si, sau khi nhận được điện thoại của mẹ Lục thì trong lòng lập tức thấy thắc mắc.

Tại sao bà Lục lại đi giúp đỡ một kẻ thứ ba?

Vợ của ông chủ đâu? Chẳng lẽ là thất thế rồi?

Hay là Lý Tang Du thật sự đã mang long chủng, cho nên mới khiến cả bà Lục cũng phải ra tay.

Những thắc mắc này anh ta cũng chỉ nghĩ chứ không dám hỏi, không thể làm gì khác đành phải nghe theo.

“Cút!”

“Dạ!”

“Quay lại!”

“Sếp?”

“Đi lấy lại chiếc điện thoại đôi màu đỏ về đây cho tôi, đổi cái khác cho cô ấy.”

“Sao ạ?”

“Sao cái gì mà sao, không muốn bị đuổi việc thì đi nhanh đi.”

“… Vâng!” Minh vội đi tìm Lý Tang Du với một đống thắc mắc trong đầu.

Cả nhà này sao lại lạ lùng thế chứ? Nhưng lạ lùng chỗ nào lại nói không rõ, chỉ cảm thấy lạ lùng!

Lục Huyền Lâm chậm rãi đi sau, điện thoại đôi? Anh sẽ tặng cho Lý Tang Du sao? Đương nhiên là phải để dành cho Lý Uyển Khanh.

Hôm nay làm nhiều chuyện như thế, nếu Lý Tang Du thật sự cho rằng anh làm cho cô thì chẳng phải là lại hất mũi lên trời sao?

Cũng không nghĩ ngợi chút xem anh có thể nào sẽ vì cô mà làm nhiều chuyện thế không?

Minh đuổi theo Lý Tang Du, dáng vẻ khó xử.

“Muốn nói gì thì nói đi, dáng vẻ này của anh sẽ làm tôi tưởng là anh bị táo bón đấy.” Đối mặt với một loạt niềm vui bất ngờ này, trong lòng Lý Tang Du lại vô cùng bình tĩnh.

“Khụ… Cô Lý, cái đó, cái đó…”

“Có tin là tôi đá anh một cái không hả?” Cứ hỏi lắp ba lắp bắp như vậy, cô cũng muốn phát bệnh tim tới nơi.

Minh quyết tâm liều mạng: “Vừa rồi mới nhận được điện thoại, bảo là chiếc điện thoại tặng cho cô có chút vấn đề cần phải đưa về xưởng sửa chữa, tôi nghĩ có nên đổi cho cô cái khác hay không, đây đều là do tôi làm không tốt, cô chớ có tức giận, nhất là chớ có tức giận với ông chủ, anh ấy vốn không biết…”

Minh còn chưa nói hết lời thì Lý Tang Du đã trả nguyên cái hộp cho anh ta: “Cầm lấy đi!”

Cô chỉ mới nhìn thoáng qua chiếc điện thoại này lúc Minh mở hộp ra, còn lại cũng chưa đụng tới.

Cô dứt khoát như vậy lại khiến Minh ngẩn ra.

“Cô không tức giận sao?”

“Cái này có gì mà tức giận?” Đối với Lý Tang Du mà nói, điện thoại đôi thật sự không thích hợp, nếu cô mà dùng thật thì chẳng phải lại thêm một trận sóng gió nữa ở công ty, lại càng lộ rõ quan hệ giữa cô và Lục Huyền Lâm, cô còn chẳng muốn dùng.
 
Back
Top Bottom