Ngôn Tình Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 200


CHƯƠNG 200

Minh nhận lại điện thoại, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, đây là một chiếc điện thoại kiểu nữ, ông chủ muốn lấy lại rõ ràng là muốn tặng cho người khác nữa.

Ở đây có một cô Lý, quay người lại đi dỗ dành cô khác nữa, đàn ông như Minh rất không tán thành loại hành vi này.

Cuối cùng, Minh lại một lần nữa quyết tâm liều mạng: “Cô cầm lấy chiếc điện thoại này đi, có vấn đề cũng không tiện dùng nữa, cô muốn xử lý thế nào thì tùy cô, nhưng bây giờ nó là của cô.”

Minh không muốn giúp ông chủ nối giáo cho giặc đi lấy lòng cô gái khác, anh ta chưa tiếp xúc với vợ của ông chủ nên không có cảm giác gì, nhưng đã tiếp xúc với Lý Tang Du mấy lần cảm thấy con người cô rất tốt, không hề kiêu căng ngạo mạn, anh ta rất thích làm việc cho cô.

Trong lúc anh ta đang nghĩ xem làm sao để lấy lại chiếc điện thoại này, người ta chẳng hề để ý, không cần nghĩ ngợi để trả lại cho anh ta ngay, một cô gái rộng lượng như vậy, một cô gái không hề gây khó dễ cho cấp dưới như vậy, còn có gì mà kén chọn nữa?

Minh xưa nay vẫn luôn nghe lời bây giờ đã có chủ kiến của mình.

Lý Tang Du nhìn Minh, đôi mắt lóe lên vẻ sáng suốt: “Đây là do sếp anh bảo anh lấy lại nhỉ?”

Minh hoảng loạn trong bụng, không biết phải trả lời thế nào.

“Nếu tôi nhận thì anh phải làm sao? Với tính cách của anh ấy thì chắc chắn sẽ lập tức đuổi việc anh, anh thật sự không muốn làm nữa sao?”

Sao Minh có thể vô duyên vô cớ muốn lấy lại điện thoại chứ? Chẳng phải đều là ý của Lục Huyền Lâm.

Điện thoại đôi, chắc hẳn là anh muốn để lại cho Lý Uyển Khanh.

Lý Tang Du cô cần gì phải cướp đồ tốt của người khác chứ!

“Ầy…”

“Tôi cũng không thích cái này, anh ấy muốn xử lý ra sao thì xử lý, nếu cứ kiên quyết muốn tặng điện thoại cho tôi thì đổi kiểu khác đi.”

Minh không ngờ rằng cô lại thông minh như thế, có phải là cô cũng phát hiện ra ông chủ còn có người phụ nữ khác?

“Vậy được ạ, chắc chắn tôi sẽ chọn cho cô một cái tốt hơn.”

“Cảm ơn anh!”



Lục Huyền Lâm đi ở đằng sau buồn tẻ lấy điện thoại ra, mở thư viện ảnh, lướt xem từng bức ảnh chụp chung của mình và Lý Uyển Khanh.

Lâu như vậy rồi, cô ở nơi nào?

Sao lại không có chút tin tức nào?

Lục Huyền Lâm nhìn chằm chằm ảnh chụp, tâm tư lại đã bay xa đột nhiên bị Minh đánh một cú rơi điện thoại.

“Mới ăn gan hùm mật gấu đấy à? Nhặt lên cho tôi.”

Minh khom lưng nhặt điện thoại lên thả lại vào tay Lục Huyền Lâm: “Ông chủ, tôi không làm nữa, đây không phải chuyện mà người làm, là người thì sẽ không làm.”

“Không làm nữa? Tôi không biết là từ lúc nào mà cậu lại bất khuất thế đấy?” Điều này cũng khiến Lục Huyền Lâm vô cùng ngạc nhiên.

“Người ta chỉ là một cô gái, lúc theo anh cũng chưa từng phạm sai lầm, anh không thể nói chơi chán là bỏ, làm đàn ông dù sao cũng phải có chút trách nhiệm chứ?”

Lục Huyền Lâm híp mắt lại: “Sao hả? Mới mấy phút đã bị cô ta mua chuộc rồi?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 201


CHƯƠNG 201

“Phải, tôi bị cô ấy mua chuộc rồi, cô ấy rộng lượng như thế, suy nghĩ cho cấp dưới như thế, tôi vừa nói muốn lấy lại cô ấy đã trả lại ngay cho tôi, một cô gái như vậy, có lý nào tôi không bị mua chuộc?” Hôm nay Minh đã quyết tâm bất chấp, không sợ chết nói ra hết lời trong lòng.

Lục Huyền Lâm híp mắt lại: “Còn gì nữa không?”

“Có, đương nhiên là có, ông chủ, không thể bắt nạt người khác như vậy, sẽ khiến người khác xem thường, cô ấy chỉ là một cô gái…”

“Ai khinh thường? Cậu à?”

“Đúng vậy, chính là tôi, mặc dù tôi chả là cái gì cả, nhưng tôi là một người đàn ông, là một người đàn ông chân chính, dù hôm nay anh có trừ tiền lương của tôi thì tôi cũng muốn nói hết lời trong lòng.”

“Cậu cho rằng chỉ đơn giản là trừ tiền lương thôi sao?” Lục Huyền Lâm cho anh ta một ánh mắt cậu là kẻ đần.

“Vậy… còn gì nữa? Không phải là đuổi việc tôi chứ?” Nghĩ tới hậu quả nghiêm trọng thế này, khí phách hùng hồn như tráng sĩ của Minh nhanh chóng bay biến, anh ta lập tức phát hoảng.

“Cậu nghĩ sao?”

Lục Huyền Lâm xưa nay vẫn chuyên quyền độc đoán, ai dám phản kháng thì xử người đó, đây là tác phong nhất quán của anh từ trước tới giờ.

“Ông chủ… Tôi chỉ là nhìn không nổi…” Minh mồ hôi ròng ròng.

“Lý Tang Du hứa gì với cậu? Đây là chiêu lạt mềm buộc chặt của cô ta sao?”

Lục Huyền Lâm không ngờ rằng Lý Tang Du không chỉ vẻ ngoài có sức hấp dẫn mà ngay cả nhân cách cũng có sức hấp dẫn như vậy, chỉ mấy phút đã giải quyết xong một cấp dưới trung thành của anh.

“Ông chủ, cô Lý không mưu mô thế đâu, cô ấy nói là tùy anh muốn tặng ai thì tặng, cô ấy không quan tâm, tôi muốn cô ấy nhận nhưng cô ấy cũng không nhận, bây giờ trả lại cho anh, cô ấy còn chưa mở hộp.”

Cô không quan tâm? Đây là không coi trọng anh sao?

Lục Huyền Lâm bị Minh làm cho giận điên lên đột nhiên bị những lời này làm thay đổi tâm trạng, anh nhìn chiếc hộp trong tay Minh, nhíu mày: “Cô ta thật sự không muốn nhận chiếc điện thoại này?”

“Thật sự không muốn.” Minh mở hộp ra, trên điện thoại không có lấy một dấu vân tay, có thể thấy là Lý Tang Du thực sự chưa từng sờ vào.

Lục Huyền Lâm cảm thấy thật mất mặt, một chiếc điện thoại anh coi trọng, còn cố ý muốn lấy lại, ở trong mắt cô lại chẳng đáng gì, thành ra càng làm nổi bật sự nhỏ mọn của anh.

Cô thế này là hạ thấp anh đây!

“Cầm nó…” Hai chữ “đi vứt” đã lên đến miệng lại bị Lục Huyền Lâm nhịn xuống, dù gì cũng là điện thoại đôi, lại còn là phiên bản limited khiến anh hơi tiếc: “Cất đi cho tôi, bị hư hỏng gì thì tôi tìm cậu tính sổ.” Dứt lời đã quay đi luôn.

Nhìn bóng lưng ông chủ nhà mình, trong đầu Minh lại tiếp tục xoay mòng mòng với vô số thắc mắc.



Khu nghỉ ngơi dù không giống như mấy tòa cao ốc chọc trời nhưng cũng có ba tầng, chỉ ba tầng thôi mà cũng có thang máy.

Một đám người dẫn Lý Tang Du đi vào thang máy, chưa tới một phút đã lên tầng hai, lúc cửa thang máy mở ra, bên ngoài cũng có một đoàn người đang đứng chờ.

Đoàn người này cũng giống như cô, đi đầu cũng là một người phụ nữ dáng vẻ kiêu ngạo được một đám người vây quanh.

Quần áo, thậm chí là trang sức trên người người phụ nữ này đều được chế tác bởi chuyên gia, có thể thấy là thân phận của người này không hề tầm thường.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 202


CHƯƠNG 202

Khuôn mặt cô ta được trang điểm tỉ mỉ, vô cùng xinh đẹp. Nhưng điều hấp dẫn sự chú ý của người khác nhất chính là mặt dây chuyền mắt mèo màu xanh lớn bằng ngón tay cái trên sợi dây chuyền của cô ta, nó trở nên sáng rực như một con mắt dưới ánh đèn trong thang máy.

Lý Tang Du không khỏi chăm chú nhìn viên đá mắt mèo kia.

Nhìn ra được: giá trị không nhỏ!

Không phải chỗ này đã bị Lục Huyền Lâm bao trọn rồi sao?

Lúc Lý Tang Du đang nhủ thầm trong bụng thì nữ quản lý bên cạnh lên tiếng.

“Chào cô Lưu ạ!” Người quản lý cúi đầu, chào hỏi rất lễ phép.

Tất cả mọi người bên phía Lý Tang Du đều cúi đầu, không dám nhìn cô gái họ Quy này.

Vội vàng dẫn Lý Tang Du ra khỏi thang máy, để dành thang máy trống cho cô Lưu.

Cô Lưu kia còn chẳng thèm động đậy con mắt, ngẩng mặt đi thẳng vào trong thang máy.

Ngay lúc lướt ngang qua nhau này, chân Lý Tang Du bị vấp phải thang máy, theo bản năng vươn tay ra giữ lấy cửa thang máy…

Một loạt tiếng động lanh lảnh vang lên.

Lý Tang Du ngây ra, cô Lưu sửng sốt.

Một giây sau đó, tiếng thét chói tai phát ra khỏi miệng cô Lưu: “Đá mắt mèo của tôi!”

Sợi dây chuyền của cô ta vẫn còn lắc lư trên tay Lý Tang Du, nhưng viên đá mắt mèo có giá trị không nhỏ kia lại nằm trên mặt đất, bể thành năm bảy mảnh.

Lúc này Lý Tang Du mới nhận ra trong lúc vội vội vàng vàng bản thân mình đã tiện tay nắm một cái, nắm phải sợi dây chuyền trên cổ cô Lưu, viên đát mắt mèo kia thuận thế rơi xuống đất.

Tất cả mọi người đều hoảng loạn nhìn về kẻ đầu sỏ: Lý Tang Du!

Viên đá mắt mèo kia có giá trị thế nào có thể đoán được, người này thực sự đã gây họa rồi.

Đối lập với dáng vẻ hoảng loạn của tất cả mọi người, Lý Tang Du lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

Muốn chối cãi sao, đương nhiên không được.

Cho nên phải đền… Nhưng mà kể cả bán cô đi thì có lẽ cũng không đáng giá bằng viên đá mắt mèo kia.

Phải làm sao đây?

Toi đời!

“Cô là cái thá gì hả? Từ bao giờ mà con chó con mèo cũng có thể đi vào chỗ này?” Giọng cô Lưu cao vút, màng nhĩ của mọi người đều bị giọng cô ta làm cho rung lên ầm ầm.

Người có tiền đều có một đôi con mắt do tiền luyện ra, cô Lưu chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra quần áo trên người Lý Tang Du là món hàng gì, đáng giá mấy đồng.

Lý Tang Du không hé răng, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo để cho người ta mắng.

Cô Lưu vòng tay trước ngực, liếc xéo Lý Tang Du: “Làm sao bây giờ? Đền tiền hay là báo cảnh sát?” Cô ta cũng chẳng đau lòng cho viên đá mắt mèo được mấy giây, đối với cô ta thì vật như vậy cũng chỉ là một trong số rất nhiều vật trang sức mà thoi.

Thế nhưng, cô ta sẽ không dễ dàng buông tha cho kẻ phá hoại như vậy, đồ của cô ta, cô ta muốn vứt thì vứt, nhưng bị người khác làm hư hỏng thì lại không được.

“Cô cứ tùy ý đi!”

Đá mắt mèo bị vỡ cũng không dán lại được, cho dù có dán lại cũng không có tác dụng gì nữa.

Câu nói hời hợt của Lý Tang Du khiến cô Lưu đã sẵn sàng để chèn ép chợt ngẩn ra: “Cô đang muốn ăn vạ đấy à?”

“Tôi không có tiền đền, chỉ có thể tùy cô xử lý thôi.” Lý Tang Du nói thật.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 203


CHƯƠNG 203

Trên mặt cô Lưu lộ ra vẻ khó tin.

Có thể xuất hiện ở đây, còn được bao nhiêu người vây quanh như vậy, mặc dù mặc đồ giá rẻ nhưng chắc chắn là sau lưng có quan hệ.

Cô Lưu nhìn về phía nữ quản lý với ánh mắt thắc mắc.

“Cô Lưu, vị này chính là người của cậu Lục, cô tạm thời chớ nóng giận, tôi sẽ lập tức thông báo cho cậu Lục.” Nữ quản lý khôn khéo cỡ nào, nếu làm lớn chuyện này lên thì chẳng tốt cho ai cả, nhất là ở vị trí quản lý của mình, tới lúc đó vì một câu làm việc không thỏa đáng mà bị cho thôi việc thì mới gọi là oan uổng.

Mọi chuyện chỉ cần Lục Huyền Lâm ra mặt thì sẽ dễ xử lý.

“Lục Huyền Lâm?” Lúc này ánh mắt cô Lưu sáng lên nhìn Lý Tang Du: “Thật hay giả đấy? Người của anh ta? Người nào? Tình nhân? Bồ?” Lời nói đầy gai, chẳng chừa chỗ thoát.

Tất cả mọi người xung quanh đều đổi sắc mặt, rất sợ Lý Tang Du cãi vã với cô Lưu.

Cô Lưu là thiên kim nhà họ Lưu giàu có, nếu thật sự muốn tranh luận xem ai đúng ai sai, chắc chắn cô Lưu sẽ không phải bên chịu thiệt.

Trong lòng Lý Tang Du biết rõ mình còn lâu mới so được với cô tiểu thư ngang ngược trước mặt này, chỉ bĩu môi yên lặng chờ đợi.

Thật ra chính bản thân cô cũng không biết mình đang đợi cái gì, có thể là chờ một biện pháp có thể giải quyết vấn đề, cũng có thể là chờ một người có thể cứu được cô.

Ánh mắt Lý Tang Du trống rỗng nhìn về nơi xa, giống như đang nghĩ cách giải quyết, hoặc cũng có lẽ là đang muốn trốn tránh cái gì đó.

“Rốt cuộc là có thể giải quyết không hả? Đã bảo là gọi cậu Lục cơ mà, đâu rồi? Chắc không phải đây là một ả bồ bị bỏ rơi đấy chứ! Bày đặt sinh chuyện ở chỗ này! Lãng phí bao nhiêu thời gian của tôi như thế, tới lúc đó còn phải bồi thường phí tổn thất trong thời gian này cho tôi!” Cô Lưu chờ đợi đã hơi mất kiên nhẫn, bản thân đi ra ngoài dạo phố mua sắm lại đụng phải chuyện xui xẻo thế này, không giày vò Lý Tang Du một chút sao có thể hả giận.

Thời gian cứ trôi đi, Lục Huyền Lâm vẫn chưa xuất hiện, Lý Tang Du biết đây là chuyện nằm trong dự liệu, nhưng vẫn thấy hơi tủi thân.

Người đưa cô tới đây là anh, người cho cô hy vọng là anh, cuối cùng người khiến cô tuyệt vọng vẫn là anh.

“Không đền nổi thì làm theo luật đi, vì cái kẻ không biết liêm sỉ này mà lãng phí bao nhiêu thời gian như thế!” Chút kiên trì cuối cùng của cô Lưu cũng bị mài nhẵn: “Có chuyện gì thì tìm luật sư của tôi!”

Đương nhiên, số tiền này đối với cô Lưu thì chẳng đáng gì, nhưng cô ta lại khó chịu, một cô gái chả có thân phận gì dựa vào đâu mà hùng hồn khí thế trước mặt cô ta.

Thích giả vờ thảo mai à, vào tù rồi luật sư từ từ nói chuyện với cô.

Lý Tang Du nghe nói làm theo luật thì lập tức hoảng loạn, nhìn xung quanh tìm người có thể giúp đỡ như một đứa bé bị hoảng sợ.

Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lọt vào trong mắt…

Quen thuộc đến mức ở giữa đám người, chỉ cần một cái liếc mắt đã có thể nhận ra.

Đó chẳng phải là…

Thời Nhiên Phong!

Sao anh đã trở về rồi? Về rồi cũng không nói cho cô biết…

Sao người ta lại phải nói cho cô biết chứ, cô cũng đâu có quan hệ gì với người ta?
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 204


CHƯƠNG 204

Lý Tang Du rút lại những ý nghĩ hoang đường trong lòng, bây giờ cô cần phải đối mặt với bồi thường hoặc ra tòa xét xử.

“Xin hỏi cô là cô Lý đúng không?” Tốc độ làm việc của cảnh sát thật sự nhanh, chưa đến mười phút đã có một đội cảnh sát đứng trước mặt Lý Tang Du.

Lý Tang Du tận mắt chứng kiến cuộc điều tra nghiêm túc của cảnh sát, cuối cùng cô cũng không thể giữ nổi dũng khí của mình nữa, chân nhũn ngồi bệt xuống đất, đôi mắt nhìn xa xăm.

Anh thật sự không đến sao? Anh không có dù chỉ một chút suy nghĩ đến cứu cô sao? Hay đây chính là chuyện anh sắp xếp để mua vui?

“Các anh nói chuyện với luật sư của tôi đi! Thật là xui xẻo!” Cô Lưu phủi tay vị trí mà có thể Lý Tang Du chạm vào, như thể cô ta cảm thấy thật dơ bẩn, sau đó quay người rời đi.

Thường xuyên được cô Lưu “gửi lời”, mặc dù cảnh sát biết tính công chúa này của cô Lưu, cũng không khỏi thương xót Lý Tang Du đen đủi. Đắc tội với ai không đắc tội, hết lần này tới lần khác đắc tội thiên kim nhà họ Lưu.

“Cô Lý , cô làm hỏng vòng cổ của cô Lưu, cô có thể bồi thường được không?” Cảnh sát hi vọng ông ta có thể nghe được câu trả lời khiến ông ta không còn thiện cảm.

“Không!” Lý Tang Du trả lời rõ ràng và dứt khoát, muốn chém muốn giết thì tùy! Cô đã sẵn sàng chấp nhận mọi thứ.

“Cũng không phải người quen à?” Cảnh sát cho cô một cơ hội nữa.

“Không!”

Vẫn là một câu trả lời rất lưu loát.

Cảnh sát thật sự không còn cách nào khác, làm một hành động xin vui lòng. Dù sao người có thể đến đây đều là người đứng trên hàng ngàn người, bây giờ chưa có người đến cứu cũng không có nghĩa là sau lưng không có chỗ dựa. Cẩn thận thì vẫn hơn.

Lý Tang Du bước lên xe cảnh sát mà không tỏ thái độ kiêu ngạo hay xu nịnh. Mặc dù trong lòng cô hơi hốt hoảng, nhưng cô vẫn dồn nhiều hi vọng lên người Thời Nhiên Phong.

“Sao cô lại dính vào cô Lưu làm gì?” Cảnh sát ngồi bên cạnh Lý Tang Du khi thấy cô suy nghĩ, còn tưởng rằng cô bị tình huống này dọa sợ choáng váng, không thể không bắt đầu an ủi.

Lý Tang Du lắc đầu rồi gật đầu. Cô vẫn đang nghĩ xem cô có nên liên lạc với Thời Nhiên Phong đến cứu cô hay không.

Cảnh sát thấy Lý Tang Du bất thường nên không tiếp tục hỏi nữa.

“Lát nữa cô nhất định phải kể lại toàn bộ quá trình, có lẽ cô còn có cơ hội!” Cảnh sát đưa Lý Tang Du vào cục cảnh sát, một câu an ủi cuối cùng đã chạm thẳng vào trái tim của Lý Tang Du. Lý Tang Du không khỏi nhếch khóe miệng lên cười nhạo.

Sự thành thật sẽ có hi vọng sao? Cô thực sự cho rằng luật sư của cô Lưu đều ăn cơm trắng cả đấy.

“Cô chủ nhà chúng tôi đã ra yêu cầu bồi thường gấp đôi hoặc ngồi tù!”

Bình thường, cô Lưu còn xử rất nhiều cô gái “tội nghiệp” thế này. Luật sư Liên đã quen với quá trình như vậy.

“Cái gì? Ngồi tù à? Chỉ vì làm hỏng một cái vòng cổ?”

Tất cả mọi người đều bùng nổ trong tuyệt vọng, dù Lý Tang Du biết mình đang trong tình thế bất lợi nhưng cô vẫn phản kháng mà đáp lại luật sư.

“Đồ hồ ly không biết xấu hổ! Còn giả bộ như là bạn tốt của cậu Lục, làm lãng phí nhiều thời gian của cô Lưu như vậy, bồi thường tinh thần có thể khiến cô tội càng thêm tội.” Bên cạnh loại khinh người quá đáng như cô Lưu thì những luật sư đứng đắn cũng nói những lời vu oan người khác như vậy.

Cảnh sát cũng đã quen với mục đích của cô Lưu, dù sao thì luật sư cũng đại diện cho cô Lưu .

Không bồi thường tiền mà chịu khổ.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 205


CHƯƠNG 205

“Cô đừng sợ, chúng tôi sẽ nghĩ cách giảm bới thời gian ngồi tù cho cô.” Cảnh sát vẫn còn chút lương tâm, không ngừng an ủi Lý Tang Du đang sắp sụp đổ: “Nếu thật sự cảm thấy khó chịu, hãy khóc đi!”

Đối mặt với cô gái không khóc, không la hét, không kiêu ngạo, không xu nịnh như vậy, cảnh sát nhìn đều cảm thấy hơi xót xa.

Trong lúc cảnh sát đang điều tra, họ liên tục đưa nước và đồ ăn vào tay của Lý Tang Du nhưng cô đều lịch sự xua tay từ chối.

Điều cô cần không phải là sự thương xót mà cần một người có thể cho cô cảm giác an toàn.

“Cô gái, bạn cô tìm cô!”

Rất nhanh trời đã chạng vạng tối, cảnh sát vào phòng mà họ cuối cùng cũng nói nhiều hơn những câu an ủi.

Bạn? Đã chật vật thế này rồi còn có bạn sao?

“Tên là Thời Nhiên Phong, cô có biết không?”

Cái tên này giống như một quả bom hẹn giờ, Lý Tang Du ù tai.

Anh ta đến rồi.

“Du, xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao xảy ra chuyện mà không gọi điện cho tôi?” Một âm thanh quen thuộc vang lên bên tai đưa Lý Tang Du đang trống rỗng về hiện thực.

Thật là anh ta, viên đá trong lòng cuối cùng đã đặt xuống.

Cuối cùng nước mắt của Lý Tang Du cũng rơi xuống như hạt đậu nành: “Thời… Thời Nhiên Phong…”

Như đứa trẻ tìm kiếm sự an ủi từ Thời Nhiên Phong, cô vùi đầu vào ngực của anh ta và bắt đầu khóc òa.

“Đừng khóc, đừng khóc, không phải tôi đến rồi sao?” Thời Nhiên Phong nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Lý Tang Du.

Ai cũng biết danh tiếng của Thời Nhiên Phong. Lúc anh ta vừa bước vào cục cảnh sát, thật sự đã khiến đội trưởng đội cảnh sát đổ mồ hôi lạnh. Có phải cục cảnh sát đã mắc sai lầm gì đã khiến một nhân vật lớn như vậy tới đây?

Những cảnh sát đứng ngoài cuộc xem cuộc vui xem như cũng biết mối quan hệ giữa người phụ nữ này và Thời Nhiên Phong. Không yêu đương thì ít nhất cũng là bạn tốt. Không có quan hệ tốt như vậy thì ai lại h* th*n phận xuống đi đón tiếp bạn?

Nhưng vì sao vừa rồi cô gái không nói mình quen Thời Nhiên Phong? Nếu như cảnh sát biết cô gái này với Thời Nhiên Phong có mối quan hệ như vậy thì đánh chết cũng sẽ không dám làm khó, càng không dám nói ngồi tù.

May là chưa đưa ra quyết định thái quá nào. Nếu như lúc Thời Nhiên Phong đến cục cảnh sát mà đưa ra phán quyết thì cái chức đội trưởng này ông ta đã không cần làm nữa.

“Cô Lý, cô xem Ngài Thời đã tới đón cô rồi, lần sau cô có người quen thì nhất định phải nói, một ngày lo lắng và sợ hãi như vậy.”

Mặc kệ đây là tâng bốc hay nói thật, Lý Tang Du vẫn cúi gằm mặt khóc nức nở, ngây ngốc đứng trước mặt Thời Nhiên Phong.

“Trông cô rất giống một đứa trẻ mắc lỗi đang chờ bố mẹ giáo huấn.” Thời Nhiên Phong khẽ cười, vươn tay ôm lấy Lý Tang Du.

Trong cục cảnh sát đều vui vẻ tâng bốc: “Thật là hạnh phúc quá! Tôi cũng muốn như vậy.”

Hóa ra ở cục cảnh sát cô cũng là một cô gái, không biết Lý Tang Du vì khóc lâu hay vì xấu hổ, trên gò má gầy gò của cô chợt ửng hồng.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 206


CHƯƠNG 206

Cô không biết đây là lần thứ mấy cô đứng trước mặt Thời Nhiên Phong với bộ dạng xấu hổ như vậy, cô dịu dàng đánh vào ngực Thời Nhiên Phong với khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn đang rưng rưng nước mắt.

Hai mắt nhìn nhau, cảnh tượng này làm bao nhiêu người trong cục cảnh sát ngọt đến sâu răng.

Thời Nhiên Phong đến rồi còn sợ tiền bồi thường không trả được sao?

Hơn nữa người phụ nữ này có địa vị cao như vậy trong lòng Thời Nhiên Phong, ai thắng ai thua sớm đã rõ.

Lý Tang Du được Thời Nhiên Phong đi ra cửa, đột nhiên cô hít sâu một hơi.

Quả nhiên, hương vị tự do thật dễ chịu.

“Lần sau có chuyện gì nhất định phải nói với tôi biết không?” Giọng nói bá đạo của Thời Nhiên Phong truyền đến bên tai Lý Tang Du, hai tay anh ta ở phía sau đã bóp chặt hai tay cô.

Điều cô cần bây giờ là một lời an ủi, một cảm giác an toàn. Cô không phản cảm việc Thời Nhiên Phong ôm, nhưng một cảm giác đột nhiên xông thẳng lên đầu, cô bắt đầu khóc nức nở.

Nghe thấy cô khóc lóc thút thít, hai tay của anh ta ôm lấy cô thật chặt.

“Xin lỗi vì đã đến muộn, đáng lẽ ra đón cô sớm hơn, chắc cô sợ lắm.” Thời Nhiên Phong lịch sự cởi áo khoác của mình cho Lý Tang Du.

Nếu không phải anh ta thấy ồn ào mà ghé qua thì có thể Lý Tang Du sẽ phải ở lại cục cảnh sát thêm mấy ngày nữa.

Người phụ nữ ngốc nghếch này, cô còn không nghĩ tới việc gọi tên anh ta là Thời Nhiên Phong.

Khi nhìn vào Thời Nhiên Phong, trong ánh mắt của Lý Tang Du ngoài cảm ơn còn có biết ơn, có lẽ chính cô cũng không nghĩ rằng mình sẽ được cứu.

Nhưng khi ở câu lạc bộ, cô đã chuẩn bị tâm lý phá nát quán rồi.

Đừng nói đến việc cô ngồi ỏ cục cảnh sát nghe thấy cô Lưu yêu cầu số tiền bồi thường và hành vi bồi thường, trong lòng cô chỉ có một từ: đùa với lửa.

Mặc dù cô sợ chết nhưng vì lòng tự trọng, cô vẫn chờ Thời Nhiên Phong tới cứu.

“Đi thôi, tôi đã dẫn theo luật sư giỏi nhất để giúp cô.” Thời Nhiên Phong, một người luôn giữ phong thái quý ông, lúc này, tay phải từ từ nắm lấy tay trái của Lý Tang Du và đi qua hành lang đến đại sảnh.

Trong đại sảnh, hai luật sư mặc vest ngồi đối diện nhau. Một người hóa thành tro cũng nhận ra được, là luật sư của cô Lưu. Một người khác có lẽ là luật sư mà Thời Nhiên Phong mời đến.

“Không sao cả, đây là luật sư riêng của tôi.” Thời Nhiên Phong kéo ghế ra như một quý ông, vỗ vai Lý Tang Du và ra hiệu cho cô ngồi xuống xem cuộc vui.

Hai luật sư nhìn qua đã biết rõ, luật sư của cô Lưu không thể không biết luật sư Andy bên Thời Nhiên Phong. Andy nổi danh giới luật sư là người nhanh mồm nhanh miệng, vừa rồi khi Andy vừa đến cục cảnh sát, luật sư của cô Lưu còn cười xu nịnh, ai cũng biết luật sư này hẳn là muốn trèo cao. Nhưng phía Andy vân im lặng chờ chủ nhân của mình trước khi bắt đầu đàm phán.

Vì vậy, luật sư của cô Lưu đang ngồi đối diện và cười lấy lòng chẳng khác gì một thằng hề. Nhiều người trong cục cảnh sát không nhìn nổi mà lắc đầu, bình thường ông ta vu oan cho nhiều cô gái như vậy, bây giờ khi đối mặt với luật sư chuyên nghiệp như Andy như là muốn dán khuôn mặt nóng của ông ta lên khuôn mặt lạnh của Andy.

“Thưa ngài!” Andy cung kính cúi đầu khi thấy Thời Nhiên Phong bước tới.

“Bắt đầu đi!” Thời Nhiên Phong ngồi ở bên cạnh Lý Tang Du, nắm tay cô thật chặt, hi vọng mình có thể an ủi và cổ vũ cô hơn nữa.

Andy biết rõ có nhiều thứ không nên nhìn thì đừng nhìn, anh ta gật đầu và bắt đầu sửa sang tài liệu để chuẩn bị đàm phán. Mà luật sư nhà họ Lưu thấy Thời Nhiên Phong quan tâm Lý Tang Du như vậy thì ông ta biết rõ mình sẽ thua rồi.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 207


CHƯƠNG 207

“Xin hỏi có thể bắt đầu thương lượng được chưa?” Quả là chủ nào thì tớ đấy. Andy cũng như một quý ông không kém gì Thời Nhiên Phong.

“Có thể, tất nhiên là có thể!”

Mặc dù luật sư của nhà họ Lưu biết vụ đàm phán này chắc chắn mình sẽ thua nhưng vì con đường làm quan của mình, ông ta phải giữ quan hệ thật tốt với Andy. Ông ta cười nịnh nọt làm Lý Tang Du nổi da gà.

Andy làm như không thấy gì, bắt đầu đàm phán: “Chúng tôi đã gửi vòng cổ mà cô Lý Tang Du vô tình giật mấy đến trung tâm giám định, vừa rồi trung tâm giám định đã gửi cho tôi một tin nhắn rằng đá quý trên vòng cổ là giả.”

“Cái gì?” Luật sư nhà họ Lưu tất nhiên không ngờ tới Andy sẽ đi thẳng vào phía khách hàng của ông ta.

Mặc dù Lý Tang Du không biết thật và giả, thậm chí cảnh sát còn không nghĩ đến việc nhận dạng mà Andy rõ ràng đã sớm gửi nó đi nhận dạng?

Thời Nhiên Phong vẫn mỉm cười theo dõi cuộc đàm phán, có vẻ như anh ta rất hài lòng với biểu hiện của Andy.

“Nếu như cô Lưu vẫn cần bồi thường, chúng tôi sẽ tích cực hợp tác.” Andy lấy ra một tờ chi phiếu và bắt đầu ghi. “Đây là 3 tỷ, xem như ngài chúng tôi giúp cô Lý bồi thường cho cô Lưu. Nhưng sau này, chúng ta vẫn có thể tiếp tục theo trình tự pháp luật.”

“Không, không, không, chúng tôi không theo pháp luật, bồi thường là được rồi.” Cuối cùng, luật sư nhà họ Lưu đã nhìn thấy Andy, người mà chỉ nói dăm ba câu đã có thể chấm dứt vụ án.

“Pháp luật không phải thứ ông muốn không tuân theo thì sẽ không tuân theo. Ngài Thời sẽ giúp cô Lý đòi bồi thường cả tinh thần với cô Lưu nhà ông. Ông xem bồi thường bao nhiêu?” Cuộc phản công của Andy đã biến luật sư nhà họ Lưu như một tượng điêu khắc ngồi trên ghế.

Andy mặc kệ ông ta ngây người như thế nào, ngón tay anh ta ấn dấu vân tay, rồi gật đầu với Thời Nhiên Phong ra hiệu rằng mọi chuyện đã được giải quyết.

“Cô có hài lòng với cách xử lí này không?” Thời Nhiên Phong cúi đầu và chọc vàoLý Tang Du, người đang sợ hãi trước hành vi chống trả của Andy. Trông cô thật ngốc nghếch đáng yêu.

Lý Tang Du bỗng nhiên giật mình tỉnh táo lại, có tiền có quyền đều bốc đồng như vậy sao?

“Đương nhiên là hài lòng!” Bây giờ tất cả những gì cô có thể nói là không ngừng gật đầu.

Thấy cô gật đầu như con gà mổ thóc, Thời Nhiên Phong lại kéo cô vào lòng một lần nữa.

“Toàn bộ vụ án chúng tôi đã giải quyết riêng với nhau rồi, chúng tôi có thể đưa cô Lý về được rồi chứ.” Đi đến làm thủ tục hành chính, Andy lịch sự hỏi đội trưởng cảnh sát xem có thể đưa Lý Tang Du đi không.

“Đương nhiên, không còn vấn đề gì hết!” Cục cảnh sát từ lâu đã biết cô Lưu thích vu oan cho những cô gái khác. Thấy luật sư bị giáo huấn ông cũng xả hận, nên đồng ý Lý Tang Du có thể ra ngoài.

Thời Nhiên Phong nắm lấy bàn tay nhỏ của Lý Tang Du từ từ đi ra khỏi cục cảnh sát. Đằng sau là những ánh mắt ao ước của cục cảnh sát, Lý Tang Du cảm thấy khó chịu sau lưng.

Sau khi bước ra khỏi cục cảnh sát, cô rút tay ra không chút suy nghĩ.

“Sao cô lại chạy tới đó? Còn bị cô Lưu ngáng chân?”

Đối mặt với sự điều tra của Thời Nhiên Phong, cô không muốn nói ra chân tướng. Hơn nữa, cô hiểu việc này không cần phải để Thời Nhiên Phong lo lắng nhiều như vậy, hôm nay anh ta có thể tới đây dọn dẹp tất cả giúp cô đã rất cảm động.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 208


CHƯƠNG 208

“Ngài Thời, nếu cái đó không phải hàng thật, tôi có thể tự mình bồi thường, dù sao chuyện xảy ra là do tôi đến đây, theo lý thì tôi nên tự mình gánh chịu, bao nhiêu tiền bồi thường thì sau vài ngày tôi mang đến trả anh.”

Lòng tự trọng cao của Lý Tang Du không bao giờ cho phép cô nợ người khác những điều này.

“Được, được. Lúc đó tôi sẽ để thư kí liên lạc với cô được không?” Thời Nhiên Phong nhìn khuôn mặt quật cường này, anh ta không đành lòng từ chối.

Sau đó, Lý Tang Du mới nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Cô thật sư rất đẹp…

“Cô Lý của tôi, xin phép cho bổn thiếu gia đưa cô về nhà.” Thời Nhiên Phong đột nhiên nghiêm túc như vậy làm Lý Tang Du không khỏi bật cười.

Cục cảnh sát cách nhà khá xa đấy, sao lại không đi nhờ xe?

Lý Tang Du lên xe của Thời Nhiên Phong không chút do dự.

“Về sau đi ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn, sao lại qua loa như vậy được. Đây là danh thiếp của tôi. Trên đó có ghi số điện thoại của tôi. Nếu có chuyện gì, nhớ thông báo cho tôi càng sớm càng tốt.” Thời Nhiên Phong dặn dò không ngừng.

“Hít.. hít… hít…” Tiếng thở thật sự nhỏ, đều đặn phát ra từ Lý Tang Du.

Nha đầu ngốc này rõ ràng là đã ngủ rồi, hôm nay hẳn là một ngày lo lắng.

Thời Nhiên Phong vô thức cong khóe miệng, từ từ ôm lấy cô, để cô ngủ thoải mái.

“Đi chậm lại, đừng đánh thức cô ấy.” Vẫn không quên nhắc nhở tài xế, có thể đây là điều mà một quý ông sẽ làm.

Bầu trời đã tối sầm, Lục Huyền Lâm đã ở bên ngoài mấy tiếng, anh trở về nhà trong tình trạng hơi say.

“Cô ấy đâu?” Anh mở cửa mà không thấy Lý Tang Du dường như anh cảm thấy hôm nay thiếu gì đó.

Những người làm đều ngơ ngác lắc đầu.

“Đáng chết.”

“Cậu chủ, cô Lý không về nhà.” Dì Vương biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, thành thật báo lại, làm tròn bổn phận của mình.

Người phụ nữ chết tiệt, lúc này không về nhà là muốn tạo phản sao?

Trong đầu Lục Huyền Lâm nhớ tới số điện thoại quen thuộc.

“Hả? Tổng Giám đốc Lục à… Sao anh…” Tiếng buồn ngủ mơ màng của Minh vang lên từ trong điện thoại.

“Tôi không muốn nói lần thứ hai, cô Lý ở đâu? Có phải là do cậu làm không?”

Bị đánh thức lúc rạng sáng, dù Minh đã quen với “sở thích” của Tổng giám đốc. Nhưng cơn tức giận lúc vừa rời giường mà còn không thể phát tiết thật sự rất khó chịu đó được không?

“Không phải chứ, cô Lý mất tích thì sao tôi biết được!” Minh vẫn không khống chế được cơn tức giận lúc vừa rời giường của mình.

“Cậu đang khiêu chiến điểm giới hạn của tôi?”

Giọng nói uy h**p phát ra từ trong miệng Lục Huyền Lâm, nếu anh đã nói thì sẽ trở thành sự thật.

Minh gần như lộn từ trên giường xuống đất.

Thật sự là Tổng Giám đốc b**n th**, người là anh mang đến, cũng là anh để người ta ở lại nơi đó, bây giờ lại muốn tìm người nữa. Ai biết cô Lý này chạy đi đâu. Mơ đẹp lắm!

“Cô ấy vẫn chưa về nhà! Có phải cậu làm mất người rồi không?” Giọng nói như băng của cậu Lục như đã mặc định chính Minh làm mất Lý Tang Du.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 209


CHƯƠNG 209

“Oan uổng quá! Ngài bảo bọn tôi không cần đi theo cô Lý mà!”

Minh uất ức cứ luôn mồm kêu oan, nhưng Minh làm việc nhanh chóng đã sớm bắt đầu điều tra những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.

Hình như đúng là mình hạ lệnh, lúc này Lục Huyền Lâm mới nhớ tới mình có việc phải đi trước, cũng coi như là cho Lý Tang Du không gian tự do, nhưng sau đó vì công ty tạm thời có việc nên lập tức rời đi, vội vàng lại thật sự quên mất người phụ nữ này. Nhưng mà thế giới này lại còn có người phụ nữ ngu dốt như vậy sao? Không biết về nhà à?

Nghĩ tới đây không hiểu sao trong lòng Lục Huyền Lâm có chút cảm xúc gì đó

“Giám đốc Lục, đã điều tra rõ ràng rồi ạ. Sau khi ngài đi cô Lý đã làm hỏng sợi dây chuyền đá quý của cô Lưu! Bây giờ cô ấy đang ở đồn cảnh sát.”

Hiệu quả làm việc của Minh quả nhiên là hạng nhất, không đến nửa giờ đã điều tra rõ ràng đại khái chuyện hôm nay.

“Cái gì? Sở cảnh sát?” Nháy mắt, vẻ mặt dữ tợn của Lục Huyền Lâm nhanh chóng khôi phục bình thường: “Chỉ vì một sợi dây chuyền mà vào đồn cảnh sát?”

Người phụ nữ này bình thường thông minh, khéo léo giỏi giang như vậy, sao đến lúc gặp cô Lưu này lại bị đưa đến đồn cảnh sát luôn vậy?

Minh vừa lái xe đến đồn cảnh sát vừa tiếp tục báo cáo: “Chắc là bị cô Lưu đe dọa rồi ạ.”

“Không biết là người của tôi sao? Vậy mà cũng dám đụng vào?”

Minh nghe được câu này, trên trán xuất hiện ba vạch đen.

Người của anh?

Người của anh mà còn có thể để người ta đi lạc sao? Bây giờ bị mất mới biết sốt ruột, lúc đó liên lạc với anh thì anh ở đâu?

“Nghe nói quản lý gọi điện thoại cho ngài rồi, nhưng cô ấy mãi không liên lạc được, hơn nữa cô Lý một mực thừa nhận rồi đồng ý bị giam giữ.” Tuy rằng thỉnh thoảng Minh khinh thường chuyện lật mặt nhanh như bánh tráng của Lục Huyền Lâm, nhưng mình cũng bị lây tật lật mặt nhanh như bánh tráng này không nhẹ chút nào.

Người phụ nữ này đồng ý bị giam giữ sao? Nói tên anh khó lắm sao? Cô ngây ngốc ở đồn cảnh sát một ngày, ngay cả điện thoại cũng không gọi.

Dù sao mặc kệ, việc này xảy ra nhất định không phải lỗi của Lục Huyền Lâm.

Trong lòng Lục Huyền Lâm như sắp ân cần hỏi thăm cả tổ tông nhà Lý Tang Du một lần, cuối cùng vẫn thay quần áo đi ra ngoài, chuẩn bị đến đồn cảnh sát đón người phụ nữ phiền phức này.

“Cậu đứng ngoài cổng đồn cảnh sát chờ tôi, tôi tự đi đón.”

Minh nghe được mệnh lệnh này của Lục Huyền Lâm, cằm anh ta cũng bị dọa sợ đến mức sắp há to xuống đất đến trật khớp.

Cái gì? Không nghe nhầm chứ, Lục Huyền Lâm bình thường lạnh lùng kiêu ngạo muốn tự đến đón một người phụ nữ.

Chẳng lẽ người phụ nữ này còn có gì có thể lợi dụng sao?

Thôi bỏ đi, người phụ nữ này còn có thể tự nhốt mình ở đồn cảnh sát cơ mà. Minh đã đến cổng đồn cảnh sát từ sớm, lắc đầu tỏ vẻ bất lực dựa vào bên cạnh xe chờ “tổ tông” của mình tới đón người.

Bởi vì rạng sáng lượng xe tương đối ít, Lục Huyền Lâm lái xe rất nhanh, chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại sốt ruột như vậy, chỉ là một người phụ nữ thôi mà, để cô ở lại đồn cảnh sát tự xem xét lại bản thân mình một chút, không thể đắc tội với ai thì tốt nhất đừng có mà dây vào.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 210


CHƯƠNG 210

“Tổng Giám đốc của tôi, anh tới nhanh ghê!” Nhìn thấy Lục Huyền Lâm chạy xe gần 100 km/h, Minh không nhịn được cười giễu vài câu.

“Mấy đức hạnh này cũng là học theo cô Lý? Có phải cậu cũng muốn vào đó ngồi một ngày không?”

Mỗi lần đối mặt với sự uy h**p của Lục Huyền Lâm là lúc khát vọng sống sót của Minh mạnh nhất, vội ngậm miệng theo Lục Huyền Lâm vào đồn cảnh sát.

“A! Cậu Lục, muộn vậy rồi anh còn muốn tới tìm?” Sáng sớm ngày ra đồn cảnh sát đột nhiên bị Lực Huyền Lâm tới thăm viếng, mấy người cảnh sát vốn dĩ đang trong trạng thái buồn ngủ lập tức hăng máu, ân cần bưng trà rót nước.

“Lý Tang Du!”

Ba chữ đơn giản của Lục Huyền Lâm đã thể hiện sự bất mãn trong lòng anh.

Cô gái kia thật sự quen biết cậu Lục sao? Người của đồn cảnh sát nghe được ba chữ Lý Tang Du lại nghĩ đến tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân với màn tranh cãi kịch kiệt lúc chiều.

“Cô Lý đã được đón đi từ lâu rồi ạ.”

“Ai đón đi? Đón đi lúc nào? Đón đi đâu?”

Trước những câu hỏi liên tiếp của Lục Huyền Lâm, mấy cảnh sát túc trực cũng không dám ra mặt.

Từ lâu Minh cũng chưa thấy Lục Huyền Lâm tức giận như vậy, anh ta hít sâu một hơi, dùng cùi chỏ nhẹ nhàng nhắc nhở viên cảnh sát đang hoảng sợ, nhắc nhở ông ta trả lời câu hỏi của Lục Huyền Lâm, đừng làm cho mùi thuốc nổ nồng nặc hơn.

Viên cảnh sát bị chọc vài phát rồi mới phản ứng lại: “Là cậu Thời đón đi. Cách đây tầm khoảng một tiếng, có lẽ là đã về đến nhà rồi.”

Cái gì? Cậu Thời?

Thời Nhiên Phong?

Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh của Lục Huyền Lâm bỗng trở nên vừa trắng vừa đỏ.

Minh muốn cười nhưng không dám cười.

Đừng hỏi anh ta cười cái gì, bây giờ nhìn Lục Huyền Lâm như đội thêm cái sừng to đùng vậy.

“Cô Lưu yêu cầu bồi thường bao nhiêu?” Lục Huyền Lâm biết sắc mặt mình quá rõ ràng, vội vàng định chuyển đề tài.

“Cậu Thời đã bồi thường đầy đủ rồi…”

Quả nhiên, lúc tức giận rất dễ tự đào hố chôn mình.

Minh ở bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cười phá lên.

“Trừ lương.”

Lục Huyền Lâm cảm thấy bản mặt thối của mình không cần thiết phải ở lại đồn cảnh sát làm gì nữa. Người mà anh muốn đón đã được người đàn ông khác đón đi rồi, không muốn ở lại nơi nhàm chán này nữa.

“Tổng Giám đốc, Tổng giám đốc!” Minh chạy theo đuổi kịp Lục Huyền Lâm, có hơi buồn bực, chuyện trừ lương vừa nãy là thật sao?

“Hợp đồng hợp tác với nhà họ Lưu tạm thời hủy bỏ, để cho cô Lưu một bài học. Dám đưa người phụ nữ của tôi tới đồn cảnh sát sao?”

Minh biết lúc này đi cùng với Lục Huyền Lâm là cách tốt nhất, lúc này e là Lục Huyền Lâm cảm giác đồ của mình bị người khác đụng vào, bệnh sạch sẽ nên chắc hơi khó chịu.

“Vâng vâng vâng! Chút nữa tôi sẽ chấm dứt mọi hợp tác với nhà họ Lưu.”

“Về nhà!”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 211


CHƯƠNG 211

Ánh mắt Lục Huyền Lâm trên cả đường đi đều lạnh như băng, Minh không khỏi rùng mình một cái.

Ai biết còn có chuyện gì khiến Lục Huyền Lâm tức giận như vậy không? Tất cả hợp đồng với nhà họ Lưu đều dừng hết cả.

“Gọi cho Thời Nhiên Phong!”

Minh lập tức hiểu ra, nguyên nhân khiến bây giờ Lục Huyền Lâm tức giận như vậy chính là do người đàn ông khiến anh “bị cắm sừng” đó.

Rất lâu sau điện thoại mới kết nối được: “Xin chào, tôi là Thời Nhiên Phong.”

Chào…cái đầu anh…

Khi Lục Huyền Lâm nghe thấy lời chào bình tĩnh của Thời Nhiên Phong, một tia bất mãn vụt qua não anh.

“Xin chào? Có nghe thấy không ạ?” Trong điện thoại vang lên một tiếng chào khác.

“Tôi là Lục Huyền Lâm.” Lục Huyền Lâm cảm thấy không cần phải giấu giấu giếm giếm, tốt nhất là đối mặt với thân phận của mình.

“Hóa ra là cậu Lục, sao hôm nay rảnh rỗi mà gọi điện cho tôi thế?”

Lời chào hỏi lịch thiệp của Thời Nhiên Phong khiến Lục Huyền Lâm càng thêm giận.

Bây giờ giả vờ lịch thiệp làm gì, như vậy có thể hấp dẫn hơn khiến người phụ nữ khác trèo lên giường sao?

Cái gì mà người phụ nữ khác, phủi phui cái mồm, loại người phụ nữ này, chuyên quyến rũ đàn ông, không chỉ cố ý tiếp cận anh, mà bây giờ xem ra còn định trèo lên giường của Thời Nhiên Phong nữa.

“Đừng có tỏ ra thân thiết với tôi, nói thẳng đi, Lý Tang Du ở chỗ cậu đúng không?”

Lục Huyền Lâm đã rất khó chịu từ lâu, bây giờ cũng không thèm để ý đến thân phận của mình. Bây giờ chỉ muốn biết người phụ nữ đó có thực sự ở trên giường của anh ta hay không.

“Anh nói Du à? Đúng vậy, cô ấy đang ở nhà tôi.” Thời Nhiên Phong cười nhẹ đáp lại câu hỏi của Lục Huyền Lâm, như mang theo chút ý tứ chế giễu.

Người luôn được săn đón như Lục Huyền Lâm sao có thể chịu đựng bị cười nhạo như vậy chứ?

“Hừ, Du?” Giọng nói và tên gọi quá đỗi thân mật này khiến sắc mặt của Lục Huyền Lâm gần như hòa làm một với bầu trời bên ngoài, thật sự là tối đen!

Trên trán Minh cũng đã đổ mồ hôi, xem ra hôm nay đã định sẵn là một đêm không ngủ.

Tên Thời Nhiên Phong này cũng to gan lắm, cứ nhất định phải chọc giận Tổng Giám đốc Lục ở đây.

“Đúng vậy, có lẽ tôi quá thân mật, nhưng tôi vẫn muốn nhắc cậu rằng nếu cậu thực sự lo lắng cho Du, xin cậu nhớ sau này phải đến đồn cảnh sát đón cô ấy càng sớm càng tốt!” Thời Nhiên Phong lên tiếng dạy dỗ Lục Huyền Lâm, vẫn dùng giọng nói lịch sự của một quý ông tao nhã.

Lục Huyền Lâm vốn đã rất khó chịu khi nghe người khác nghi ngờ mình, bây giờ Thời Nhiên Phong lại còn đổ thêm dầu vào lửa và chế nhạo kiểu này như thể anh ta thắng trận vậy.

“Cậu có quyền gì mà chỉ trích tôi?”

“Đủ tư cách đã đưa Du ra khỏi đồn cảnh sát! Cậu nghĩ cậu đủ tư cách không?”

Lời Thời Nhiên Phong nói quả thực rất đúng, Lục Huyền Lâm không hề biết Lý Tang Du đã ra ngoài, nếu anh biết, anh nhất định sẽ không để một cô gái ở trong đồn cảnh sát lâu như vậy.

Nhưng Lục Huyền Lâm đã bỏ Lý Tang Du lại, ra ngoài chơi vui vẻ với mấy người phụ nữ khác. Bản thân anh không có tư cách gì cạnh tranh với Thời Nhiên Phong. Tự anh cũng không có đủ tự tin rằng mình sẽ đánh bại Thời Nhiên Phong.

“Cảm ơn cậu đã nhắc nhở.” Lục Huyền Lâm nghiến răng cúp điện thoại của Thời Nhiên Phong, sắc mặt còn đen hơn than.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 212


CHƯƠNG 212

Minh sợ hãi lén lút quay đầu lại.

“Lén lút cái gì? Tôi đáng sợ lắm à?” Lục Huyền Lâm vốn đã ở gần ranh giới bùng nổ rồi, thấy Minh run rẩy bên cạnh thì càng thêm tức giận.

“Không, không ạ. Thật ra chuyện này cũng không thể trách Tổng giám đốc. Giám đốc cũng chỉ là muốn để cho cô Lý hưởng thụ cảnh vật xung quanh, không để chúng tôi đi theo, tôi nghĩ cô Lý có thể hiểu được, nhưng đúng là nên trách chúng tôi không thể bảo vệ cô Lý, không phát hiện ra cô Lý gặp chuyện ngay từ đầu, cũng không kịp thông báo cho giám đốc.”

Nếu không thể thoát khỏi cái chết, không bằng tự lấy dao đâm mình. Minh đã chuẩn bị sẵn rồi, mặc kệ Lục Huyền Lâm muốn chém muốn giết thế nào cũng được, cứ nhắm mắt lại đợi trừng phạt vậy.

“Lái xe!”

Lục Tư vẫn cố nén giận. Phát ra câu mệnh lệnh lạnh như băng.



Thời Nhiên Phong cúp máy, quay lại nhìn Lý Tang Du nằm trên giường.

Cơ thể cuộn tròn, lông mày nhíu lại, hai tay đan chéo không được tự nhiên.

Có lẽ gặp ác mộng, trải nghiệm hôm nay hẳn là một sự k*ch th*ch lớn đối với cô.

Cuộc gọi lần này của Lục Huyền Lâm khiến Thời Nhiên Phong cũng hiểu được vài điểm trong mối quan hệ của hai người, nhưng anh vẫn nhẹ nhàng đắp tấm chăn làm từ tơ tằm ấm áp lên người Lý Tang Du đang ngủ.

Người phụ nữ này không chỉ xinh đẹp mà còn quyến rũ, Thời Nhiên Phong ngồi bên giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt Lý Tang Du khi ánh trăng chiếu vào phòng qua cửa sổ.

“Hu hu hu…” Lý Tang Du đang ngủ phát ra một tiếng thút thít.

Nhất định là gặp phải chuyện gì buồn lắm, đau lòng như vậy. Nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt, sau đó bắt đầu chảy xuống má.

Cô gái tội nghiệp…Thời Nhiên Phong không thể không chạm vào má cô.

Lý Tang Du đang ngủ bỗng trở mình, nắm lấy bàn tay đang lau nước mắt cho mình: “Đừng… đi…”

Thời Nhiên Phong đột nhiên bị nắm lấy, mặc dù anh ta thường xuyên gặp rất nhiều cô gái khác nhau, nhưng cô gái đáng thương như vậy khiến người ta càng xót xa. Cứ để Lý Tang Du nắm tay anh ta, có lẽ thế này, cô sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

Dần dần, hơi thở của Lý Tang Du cuối cùng cũng bình ổn lại. Nhưng cơ thể càng ngày càng nóng.

Chuyện gì thế này?

“Sao cơ thể cô ấy ngày càng nóng lên vậy? Bị sốt sao?” Tay Thời Nhiên Phong bị Lý Tang Du nắm lấy không thể cử động, anh ta cũng không dám hét lớn vò khó khăn lắm cô mới ngủ say được. Đành tự mình gọi điện cho người giúp việc ở tầng dưới.

Trong vòng hai phút, người giúp việc nhanh chóng mang nhiệt kế và nước nóng lên phòng để kiểm tra cho Lý Tang Du.

“Cậu chủ, cô gái này hẳn là sợ hãi đến mức phát sốt.” Khi người giúp việc lấy ra nhiệt kế, trên ba mươi bảy độ, sốt hơi cao.

“Mau gọi bác sĩ riêng của tôi!” Lúc này Thời Nhiên Phong như con kiến trên chảo nóng, giục bác sĩ đến nơi kiểm tra càng sớm càng tốt.

Khi bác sĩ riêng khám cho Lý Tang Du, Thời Nhiên Phong nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cảm thấy cô run lên trong vòng tay.

“Thế nào, có vấn đề gì lớn không?”

Sau khi bác sĩ riêng chẩn đoán sơ bộ, ông khẽ thở dài, khuôn mặt có chút khó coi.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 213


CHƯƠNG 213

“Sao vậy?” Thời Nhiên Phong đã lâu không thấy vẻ mặt này của bác sĩ riêng.

“Cô Lý, cô ấy…”

“Cô ấy làm sao?”

Thời Nhiên Phong nắm lấy cổ áo bác sĩ, thái độ lịch thiệp của quý ông đã biến mất.

“Cô Lý mang thai. Hơn nữa đã được một khoảng thời gian rồi.”

Những lời này như tiếng sét đập vào đầu Thời Nhiên Phong.

Người phụ nữ này hẳn là biết mình mang thai, tại sao còn liều mạng như vậy, khi đó ở đồn cảnh sát sao không nói ra tên chồng mình. Thế mà lại chọn cách tự mình đối mặt?

Một người phụ nữ ngu ngốc.

Biết được vấn đề, Thời Nhiên Phong chỉnh lại chăn cho Lý Tang Du, chính mình cũng chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

“Cậu chủ! Cậu…A…” Người giúp việc cao giọng hét lên, Thời Nhiên Phong sợ tới mức vội vàng quay đầu lại xem người phụ nữ trên giường có bị đánh thức hay không.

Cũng may, vẫn đang ngủ, nhưng hơi nhíu mày.

“Không nên làm ầm ĩ.”

“Không phải, cậu chủ, sao quần áo của cậu lại có máu…”

Ánh mắt người giúp việc đầyhoảng sợ nhìn vết máu trên áo sơ mi trắng của Thời Nhiên Phong.

Áo sơ mi quả thật có một ít vệt máu, nhưng Thời Nhiên Phong cũng không bị thương, vừa rồi chỉ có ôm Lý Tang Du bị sốt một chút, nhất định vết máu này không phải của anh ta, như vậy hẳn là của Lý Tang Du .

Đột nhiên Thời Nhiên Phong phản ứng lại, lập tức nhấc chăn Lý Tang Du lên, ga giường quả thật có không ít máu.

“Mau gọi xe cứu thương!”

Nhìn thấy nhiều máu như vậy, cuối cùng Thời Nhiên Phong cũng không bình tĩnh nổi nữa, một tay ôm Lấy Lý Tang Du lao ra khỏi phòng.

Người giúp việc và bác sĩ lần đầu tiên nhìn thấy cậu chủ mình hoảng loạn như vậy, kinh ngạc nhìn bóng lưng đi xa.

Người phụ nữ ngốc nghếch, gắng gượng chút!

Bệnh viện rạng sáng có chút yên tĩnh, chỉ có y tá trực ngồi trong phòng trực xem phim truyền hình nhàm chán.

“Anh Thời, cô Lý không có gì đáng ngại, chỉ là…”

Chỉ là cái gì? Thời Nhiên Phong đã có chút lo âu, muốn biết rốt cuộc Lý Tang Du đã xảy ra chuyện gì.

“Chỉ là đứa bé không giữ được, thật đáng tiếc!” Bác sĩ có chút tiếc nuối cúi đầu nói với Thời Nhiên Phong.

Hiển nhiên bác sĩ coi cha của đứa bé này là Thời Nhiên Phong, Thời Nhiên Phong cũng không muốn giải thích, gật đầu tỏ vẻ biết chuyện này.

“Là chồng của bệnh nhân, tôi vẫn phải nhắc nhở một chút chuyện, cô Lý bị kinh hãi quá độ mà dẫn đến sảy thai, có thể để lại chút di chứng, sau này nhất định phải chú ý nhiều hơn đến vấn đề cảm xúc của người bệnh.”

Lúc bác sĩ rời đi liên tục nhắc nhở, không nên khiến cảm xúc của Lý Tang Du bị kích động.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 214


CHƯƠNG 214

Thời Nhiên Phong biết chuyện lần này để một cô gái tự mình đối mặt quả thật có chút khó khăn.

Nhưng đứa bé…

Anh ta cũng không ngờ cô lại mang thai.

“Anh Thời, anh cũng không cần quá lo lắng, cô Lý còn trẻ, cho dù không còn đứa con này, còn có thể có rất nhiều cơ hội, dù vậy gần đây anh Thời nhất định phải chú ý chuyện phòng the.”

Vừa rồi Thời Nhiên Phong không phủ định hiểu lầm này, quả nhiên càng lúc càng lớn.

“Được rồi. Tôi sẽ chú ý, bây giờ cô ấy không sao là được.” Nếu hiểu lầm thì cứ để hiểu lầm đi, bây giờ giải thích càng giải thích càng đen.

Dù sao lúc anh ta đưa Lý Tang Du mới đến bệnh viện, dáng vẻ phát điên kia đổi lại là ai cũng cảm thấy người phụ nữ sảy thai này là người của anh ta.

Bác sĩ lại dặn dò rất nhiều việc cần chú ý, sau đó vội vàng làm việc của ông.

Thời Nhiên Phong trầm tư một lát, sau đó gọi điện thoại cho Andy.

“Cậu đến bệnh viện một chuyến!”

Mặc dù vẫn luôn là thân sĩ danh tiếng, Thời Nhiên Phong cũng không chịu nổi người phụ nữ này bị bắt nạt như vậy.

Bất cứ ai cũng sẽ phải trả giá. Là nhà họ Lưu, cũng không ngoại lệ.

Andy nhanh chóng đến bệnh viện, có lẽ cũng đã hiểu toàn bộ tình hình.

“Mặc kệ thế nào tôi cũng phải nhìn thấy kết quả tôi muốn, có thể bồi thường cho cô Lưu một khoản tiền, nhưng cô ta cũng phải trả giá đắt.”

“Vâng, giám đốc Thời yên tâm!” Andy rời đi sau khi nhận được lệnh.

“Anh Thời, cô Lý tỉnh rồi.” Y tá nhẹ nhàng thông báo cho Thời Nhiên Phong từ cửa phòng bệnh.

Sau khi Thời Nhiên Phong biết Lý Tang Du tỉnh lại, trong lòng hơi thả lỏng một chút, hít sâu một chút, chuẩn bị bước vào phòng bệnh.

Dù sao Lý Tang Du đã bị thương rất nặng, không nên cho cô thêm nhiều cảm xúc tiêu cực nữa.

“Du tỉnh rồi sao? Cô thấy khá hơn chưa?” Nhìn thấy sắc mặt Lý Tang Du trên giường bệnh hơi tái nhợt, trong lòng có chút đau lòng, chỉ muốn ôm chặt lấy người phụ nữ gầy yếu này.

“Ừm, tôi không sao, sao tôi lại ở đây?” Lý Tang Du nhìn thấy nơi này là bệnh viện lập tức biết mình xảy ra chuyện được Thời Nhiên Phong đưa đến đây.

Hơn nữa lúc Thời Nhiên Phong đưa cô đến bệnh viện hẳn là rất vội, ngay cả quần áo cũng không thay.

Vết máu vẫn dính trên đó.

“Không sao, cô bị dọa sợ chút thôi, bây giờ không sao cả.” Thời Nhiên Phong nhìn thấy cô gái yếu đuối mới đi ra từ trong cơn ác mộng, không nhịn được ôm lấy lần nữa.

Người phụ nữ này chỉ thích cậy mạnh.

Bản thân vốn sợ hãi, nhưng vẫn làm ra vẻ rất mạnh mẽ không muốn thừa nhận, bây giờ thì hay rồi, phải nhập viện.

Nhưng vẫn nên giải thích cho cô những gì cô nên được biết.

Thời Nhiên Phong nháy mắt với y tá, ý nói y tá có thể đi ra ngoài chờ, muốn nói chút chuyện riêng.

Y tá cũng rất thức thời vội vàng đóng cửa ra khỏi phòng bệnh.

“Du, có tin xấu, nhưng cô nhất định phải khống chế cảm xúc của mình, được không?” Thời Nhiên Phong vẫn không có dũng khí để nói cho Lý Tang Du biết chuyện mất đi đứa con.

Nhưng vì sự lựa chọn tương lai của cô, phải nói với cô.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 215


CHƯƠNG 215

“Không sao, anh nói xem, tôi còn không thể chấp nhận được cái gì nữa đâu?”

Người phụ nữ ngốc nghếch này lại bắt đầu cậy mạnh.

Thời Nhiên Phong hít sâu một hơi: “Đứa bé không còn…”

Đứa bé?

Lý Tang Du hơi bối rối nhìn anh ta, đứa bé của cô không còn, nhưng đó cũng là chuyện rất lâu trước đây, tại sao Thời Nhiên Phong lại nhắc tới chuyện này?

Vẻ mặt Lý Tang Du khiến Thời Nhiên Phong hiểu ra, cô còn không biết mình mang thai, trong lòng không khỏi trầm xuống, cẩn thận thăm dò: “Cô mang thai.”

Hả? Lý Tang Du kinh ngạc há to miệng.

Nhưng bây giờ, đứa bé không còn nữa.

Nghe được tin dữ này cả người Lý Tang Du lập tức bất động.

Cái gì? Đứa bé mất rồi sao? Đứa bé…lại mất nữa…

“Đứa bé mất rồi?” Lý Tang Du như dùng chút sức lực cuối cùng của mình yếu ớt bắt lấy cổ áo của Thời Nhiên Phong.

Chỉ có bản thân cô và Thời Nhiên Phong biết cô đầy phẫn nộ, nhưng cơ thể yếu ớt, người ngoài nhìn thấy còn có thể nghĩ Lý Tang Du giống như làm nũng hơn.

“Tôi cũng rất tiếc, Du, vì cô sợ hãi quá độ, đứa bé không thể chịu nổi.”

Thời nhiên Phong không muốn nhìn thấy Lý Tang Du giống như bây giờ, vừa muốn khóc vừa muốn cười.

Như vậy sẽ khiến anh ta đều cảm thấy áy náy, chính anh ta cũng sẽ không bỏ qua cho người đàn ông khiến Lý Tang Du chịu khổ.

Lý Tang Du phát điên đấm vào ngực Thời Nhiên Phong, hai hàng nước mắt rơi trên mặt.

Tuy rằng Lý Tang Du mới khôi phục lại sức lực không đủ lớn, nhưng đánh vào ngực Thời Nhiên Phong, Thời Nhiên Phong cũng thấy đau lòng theo.

Nếu như biết Lý Tang Du bị bắt đến đồn cảnh sát sớm một chút, cứu cô ra sớm một chút sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Bây giờ có thể nhìn ra vị trí của đứa nhỏ này trong lòng Lý Tang Du.

“Có gì không vui thì phát tiết ra đi, tôi ở cùng cô.” Thời Nhiên Phong mặc kệ cho Lý Tang Du đấm vào người mình, còn ôm chặt lấy cô.

Có thể phát tiết ra còn tốt hơn là cứ nghẹn ở trong lòng nhiều.

Lý Tang Du phát tiết trong chốc lát cuối cùng cũng mệt, tựa vào trong ngực Thời Nhiên Phong nhỏ giọng khóc nức nở.

“Ăn chút cháo đi, từ từ bình tĩnh lại, tôi ở cùng cô.” Nhìn Lý Tang Du từ từ khôi phục tâm trạng, Thời Nhiên Phong bưng cháo nóng người giúp việc mới mang tới. Định đút cho cô từng miếng một.

Lý Tang Du cũng không giãy dụa, để mặc cho Thời Nhiên Phong đút cháo vào miệng mình.

Suy nghĩ trong đầu có thể đã bay đến thời điểm đó rồi.

Vì ông, bọn họ đã động phòng, cũng thành công mang thai, lại bất hạnh bị bạn thân Vu Thiến hại mất con.

Cô lại giành chiến thắng một lần nữa vào đêm điên rồ sau khi say rượu.

Nhưng tại sao số cô lại khổ như vậy?

Lần thứ hai mất đi đứa con!
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 216


CHƯƠNG 216

Rõ ràng đứa nhỏ còn chưa đầy một tháng, cứ như vậy rời khỏi mình, còn chưa được một lần cảm nhận niềm vui làm mẹ, ông trời lại giúp cô lựa chọn buông tay.

Thời Nhiên Phong cũng biết bây giờ Lý Tang Du nhất định có chút tâm sự, chính anh ta cũng không tiện hỏi, đương nhiên nếu Lý Tang Du có thể chia sẻ nỗi buồn trong lòng mình, anh ta cũng đồng ý làm bạn bè nghe cô, an ủi cô.

“Đừng nghĩ nữa, cô còn trẻ, còn có rất nhiều cơ hội, bây giờ nhất định phải chăm sóc cơ thể mình thật tốt.”

Tuy rằng Thời Nhiên Phong an ủi, nói không hề sai, nhưng dù sao một sinh mệnh yếu ớt trong bụng lại rời khỏi cô.

Trong lòng không thể không đau khổ.

“Cô yên tâm, ai hại cô, tôi sẽ khiến cho người đó phải trả giá.” Giọng của Thời Nhiên Phong vẫn bình tĩnh không gợn sóng như trước, nhưng trong mắt anh ta xuất hiện lửa giận hiếm có.

“Nếu vẫn còn đau lòng thì khóc đi.” Thời nhiên Phong nhìn Lý Tang Du vẫn nức nở nhưng không muốn gào khóc thì càng lo lắng.

Dù sao khóc ra sẽ dễ chịu hơn một chút, cứ nhẫn nhịn mãi ngược lại sẽ xảy ra chuyện.

Mà như này thật sự chỉ khiến người ta càng muốn ôm vào lòng vỗ về an ủi.

Thật lâu sau, Lý Tang Du mới từ từ nói: “Đứa bé này đi rồi cũng tốt.”

Nếu thật sự sinh ra đứa bé này, e là không biết phải đối mặt với nhà họ Lục như thế nào.

Đứa trẻ này sinh ra nhất định sẽ không để nó ở lại nhà họ Lục, dù sao ở với một người đàn ông như vậy, cô cảm thấy đứa bé sẽ không được hạnh phúc.

Nếu không thể cho đứa bé cuộc sống tốt đẹp, còn không bằng để cho nó có một khởi đầu mới.

“Có cần tôi nói với anh ta một tiếng không?” Thời Nhiên Phong vẫn muốn tôn trọng ý kiến của Lý Tang Du.

Dù sao xảy ra chuyện như vậy, vẫn nên thông báo cho người liên quan thì tốt hơn.

“Không cần nói với anh ấy.” Lý Tang Du hơi kích động từ chối ý tốt của Thời Nhiên Phong.

Nếu như bình thường, lúc này người chồng nên ở bên cạnh cô.

Dù sao bây giờ cô cũng cần được an ủi.

“Tôi sẽ luôn ở bên cô, sau này khi nào cần thì cô nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ ở bên cô.” Trên người Thời Nhiên Phong vẫn có phong thái lịch thiệp như trước.

Cảm xúc của Lý Tang Du bình ổn lại đôi chút, từ từ ngẩng đầu, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Thời Nhiên Phong.

“Cảm ơn anh, tôi không biết phải cảm ơn thế nào mới phải, nhưng tôi biết anh vẫn luôn ở bên cạnh khi tôi cần nhất.” Lý Tang Du nhẹ nhàng ôm lấy vai Thời Nhiên Phong.

“Vậy cô định cảm ơn tôi thế nào?” Thời Nhiên Phong dùng giọng điệu trêu đùa hỏi Lý Tang Du.

Khuôn mặt cô ửng hồng: “Anh muốn cảm ơn thế nào?”

“Vậy thì…lấy thân báo đáp?”

Trong lòng hai người họ đều biết rõ đây chỉ là một lời nói đùa.

Vậy nên không hẹn mà cùng cười ra tiếng.

Lúc này:

“Tổng Giám đốc Thời!” Tiếng gõ cửa của Andy phá vỡ toàn bộ bầu không khí ấm áp.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 217


CHƯƠNG 217

Khuôn mặt tái nhợt của Lý Tang Du lại lặng lẽ cúi xuống.

“Không sao, cậu nói đi! Chuyện tôi bảo cậu làm đã xử lý xong chưa?”

“Xong rồi, trước mắt…” Andy nói chi tiết.

Lý Tang Du đã biết vài thứ, nhưng thật không ngờ Thời Nhiên Phong lại vì mình mà dùng thám tử tư của anh ta.

“Vậy thì…cô Lý …” Andy ngập ngừng thăm dò ý kiến của Thời Nhiên Phong.

Thời Nhiên Phong gật đầu ra hiệu tiếp tục, không cần phải giấu giếm Lý Tang Du.

Suy cho cùng, đây là việc của Lý Tang Du, nếu cô không đồng ý, cô có thể dừng chuyện này lại bất cứ lúc nào.

“Chúng tôi đã thu thập xong tin tức về nhà họ Lưu rồi, hơn nữa khả năng thắng kiện lần này rất cao. Bây giờ chỉ cần xem cô Lý có đồng ý không?”

Nháy mắt, Andy có thể nhìn ra được Tổng Giám đốc của mình muốn nói gì.

Lý Tang Du cau mày suy nghĩ.

Thời Nhiên Phong cũng không sốt ruột, hai tay vẫn nhẹ nhàng ôm lấy cô, chờ đợi câu trả lời.

“Tôi…”

Lý Tang Du bị dọa sợ, biết Thời Nhiên Phong sẽ không bỏ qua cô Lưu này, càng không bỏ qua cho nhà họ Lưu.

Dù sao đây cũng là một dòng họ rất lớn, không ai nói xử là có thể xử được, cho dù có là Thời Nhiên Phong đi nữa.

Lý Tang Du càng lo lắng hơn vì liệu chuyện của cô có thể gây ra phiền toái cho Thời Nhiên Phong không.

“Khả năng thắng kiện cao như vậy sao? Cậu có thể đảm bảo không?” Thời Nhiên Phong hỏi Andy về khả năng thắng kiện lần này, ngầm an ủi Lý Tang Du để cô có thể yên tâm, luật sư của anh ta đều rất chuyên nghiệp.

“Khả năng thắng kiện là trăm phần trăm.” Andy làm việc rất cẩn thận.

Dù sao thì sai số vẫn nằm trên người nhà họ Lưu.

“Cô Lý, cô thấy có thể không?” Andy quả thật là một quý ông lịch thiệp như Thời Nhiên Phong.

Lý Tang Du cau mày, sau đó gật gật đầu, tiếp tục vùi mặt vào ngực Thời Nhiên Phong.

“Vậy tôi bắt tay vào việc làm thủ tục trước, cô Lý cứ nghỉ ngơi thật tốt, đến lúc đó nếu mời cô Lý ra tòa thì mong cô phối hợp thật tốt, nên nói gì thì tôi sẽ nhắn tin cho cô Lý sau.”

Andy nhanh chóng hiểu được tâm trạng của Lý Tang Du, thoáng dừng lại một lát.

“Thực ra, cô không cần phải ra hầu tòa. Mấy ngày nay cô Lý cần hồi phục trong bệnh viện, điều này có giá trị nhất định đối với vụ kiện của chúng ta.”

Thời Nhiên Phong không nói gì, lại ném cho Andy một ánh mắt khen ngợi.

Sau khi báo cáo công việc, Andy không ở lại lâu, biết bây giờ nên cho ông chủ và cô Lý nhiều không gian riêng hơn.

Phòng bệnh yên tĩnh giờ chỉ còn lại Lý Tang Du và Thời Nhiên Phong.

Sắc mặt Lý Tang Du đỏ bừng, chờ Andy bước ra khỏi phòng bệnh mới chui ra từ trong ngực Thời Nhiên Phong.

Dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu như vậy khiến Thời Nhiên Phong không nhịn được, khẽ gõ trán cô một cái.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 218


CHƯƠNG 218

“Làm gì vậy!” Tuy Lý Tang Du rụt đầu lại theo phản xạ, nhưng khuôn mặt đỏ ửng vẫn bán đứng nội tâm của cô.

Thời Nhiên Phong híp mắt cười, đột nhiên nụ cười cứng lại.

“Đúng rồi, có cần tôi thông báo cho người nhà cô không? Dù sao cũng xảy ra chuyện lớn như vậy, tối hôm qua cô không về, có khiến họ lo lắng không?”

Thời Nhiên Phong luôn nghĩ ra việc Lý Tang Du có thể cần.

Lý Tang Du lắc đầu như đánh trống.

“Không cần, không cần!”

Lý Tang Du biết cho dù có nói cho ba, ba cô cũng chẳng thèm để ý. Một người ba coi con gái mình như vật phẩm giao dịch, ông ta không cần biết con gái mình sống chết thế nào, chỉ quan tâm con gái mình có giá trị như nào với bản thân.

Về phần người đàn ông kia, càng không cần để ý tới, nếu thật sự để ý thì hôm qua anh đã đón cô từ đồn cảnh sát, chứ không phải người đàn ông đang ở cạnh cô bây giờ.

“Nghe cô hết.”

Thời Nhiên Phong dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào mũi Lý Tang Du. Luôn có chút cảm giác nghịch ngợm.

“Tối qua Lục Huyền Lâm gọi điện thoại tới.”

Tuy chỉ là một câu nói rất lơ đãng, nhưng cánh tay đang ôm Lý Tang Du vẫn cảm thấy cơ thể cô cứng đờ.

Quả nhiên vị trí người đàn ông này trong lòng cô không hề đơn giản.

“Hôm qua cô ngủ sớm, tôi còn chưa nói cho cô, đột nhiên lại xảy ra chuyện như thế này. Đến bây giờ tôi mới nhớ ra, cô không sao chứ? Có vẻ anh ta rất lo lắng đó.”

Người đàn ông này có biết chuyện đã xảy ra không? Nếu biết thì sao không tới đồn cảnh sát đón cô? Có lẽ sinh mệnh của cô ở trong tay anh cũng chỉ như một thứ đồ chơi mà thôi.

Đưa cô đến trung tâm thương mại, bỏ rơi cô ở đó, tiếp theo lại gặp phải chuyện như vậy. Sao cô cứ cảm giác việc này đã được sắp xếp cả rồi?

“Thời Nhiên Phong, đã bao giờ anh trải qua cảm giác sẵn sàng từ bỏ mọi thứ vì một người chưa?”

Trước câu hỏi đột ngột của Lý Tang Du, Thời Nhiên Phong hơi giật mình.

“Cô muốn nói cô đang yêu một người đàn ông, anh ta không thuộc về cô, nhưng cô vẫn sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thứ vì anh ta, đúng không?”

Quả nhiên không thể giấu được Thời Nhiên Phong, anh ta luôn có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng Lý Tang Du .

“Sao anh biết được cảm giác này?” Lý Tang Du dùng ánh mắt không thể tượng tượng nổi nhìn Thời Nhiên Phong.

“Bởi vì tôi cũng có người con gái mà bản thân tôi thích đó!”

Thời Nhiên Phong thầm hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào Lý Tang Du ngốc nghếch.

Ai mà không từng có một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm đâu chứ.

“Chắc anh vẫn còn nhớ Lâm Bách Thần đúng không?”

Vị trí của người đàn ông này trong lòng Du có lẽ cả đời này cũng khó mà dịch chuyển được.

“Còn nhớ!” Thời Nhiên Phong vẫn luôn nhớ cô sẽ đỏ mặt khi nghe thấy tên này.

Người đàn ông này đối với cô ấy thật sự rất quan trọng.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 219


CHƯƠNG 219

“Anh ấy đã vì tôi mà vẫn luôn đứng mãi ở nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, hôm đó mưa rất lớn. Anh ấy cứ ngốc nghếch đứng ở đó, tôi ngồi ở xa xa trong quán café nhìn anh ấy, ánh mắt của anh ấy buồn bã như thế, lại rất bất lực. Tôi thực sự rất có lỗi với anh ấy.” Lý Tang Du nói đến lại bắt đầu ch** n**c mắt.

Một Lý Tang Du đối mặt với sự thẩm vấn của cảnh sát cũng không khóc. Vậy mà vào lúc đó lại rơi lệ.

Thời Nhiên Phong cũng không biết phải làm sao cho phải: “Không sao rồi, đều đã qua rồi, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi, ngủ một giấc lại là một ngày mới.”

Trải qua mấy ngày kinh sợ, đầu óc của Lý Tang Du cũng đã muốn bùng nổ, đã ngủ gật trong lòng Thời Nhiên Phong rồi.

Bây giờ đã có Thời Nhiên Phong. Không phải lo lắng quá nhiều, anh ta nhất định có thể xử lý tốt mọi việc.

Nhìn người phụ nữ ngủ say trong lòng mình, nhẹ nhàng đặt cô lên giường bệnh, đắp chăn lên.

Thời Nhiên Phong cử động cánh tay đã tê mỏi của mình, chuẩn bị đi ra ngoài.

“Thời Nhiên Phong? Anh sao lại ở đây?” Một giọng nói sắc bén của phụ nữ lọt vào tai của Thời Nhiên Phong.

Giọng nói này làm anh ta đau đầu một trận.

Vậy mà đã đụng mặt rồi, quay đầu dùng một nụ cười tiêu chuẩn nhìn về phía người phụ nữ.

Người gọi Thời Nhiên Phong không phải ai khác, chính là nữ minh tinh đang nổi hiện nay – Mộ Nhã Kỳ .

“Thật khéo, cô cũng bị bệnh sao?”

Thời Nhiên Phong trước tiên làm chủ cuộc trò chuyện, muốn ngăn cản tinh thần nhiều chuyện của Mộ Nhã Kỳ.

“Khiến anh lo lắng rồi tôi có hơi cảm, đến bệnh viện xét nghiệm toàn thân. Có thể được sếp Thời nhớ nhung thật là vinh hạnh của tôi.”

Mộ Nhã Kỳ đối mặt với sự quan tâm của Thời Nhiên Phong, đương nhiên được chiều mà sợ. Lớn tiếng trả lời câu hỏi của Thời Nhiên Phong, kéo đến không ít ánh mắt xem náo nhiệt tò mò của mọi người.

Vừa hay có thể tạo ra một tin đồn lớn.

“Đây không phải Mộ Nhã Kỳ sao? Cô ấy với Thời Nhiên Phong là một đôi à?”

“Oa, đây là một tin đồn bùng nổ đó!”

Không ngờ rằng Thời Nhiên Phong thấy nhiều người đến vây quanh, lại ho một tiếng, vẫn tiêu chuẩn lễ phép mà nói: “Còn có việc, xin lỗi!” Sau đó ung dung rời khỏi.

Để một mình Mộ Nhã Kỳ ở lại nơi hỗn loạn.

“Chết tiệt, đây là anh ép tôi đó!” Mộ Nhã Kỳ chưa từng phải chịu sự tức giận kiểu này..

Mộ Nhã Kỳ đi thẳng đến khu trực ban giả vờ làm vợ của Thời Nhiên Phong.

Vừa nãy thấy vết máu trên y phục của Thời Nhiên Phong thì biết nhất định anh ta gặp chuyện rồi. Nếu bản thân quan tâm anh ta nhiều hơn, nói không chừng có thể bay lên một tầng đó chứ?

“Cô nói cô là vợ của sếp Thời?” Y tá dùng ánh mắt nghi ngờ một lần nữa hỏi lại Mộ Nhã Kỳ.

“Sao vậy? Cô cảm thấy chúng tôi không giống?” Mộ Nhã Kỳ có chút chột dạ muốn y tá nhanh chóng nói cho cô ta biết bệnh phòng của Thời Nhiên Phong.

Y tá cười xin lỗi: “Cô gái này, cô không cần vì muốn lẻn vào bệnh phòng mà lấy lý do vụng về này.”

Rất vụng về sao? Mộ Nhã Kỳ đã điều tra Thời Nhiên Phong, quá khứ sạch sẽ, không xuất hiện tin đồn nào.

“Hôm nay sếp Thời đưa một người phụ nữ đến, người phụ nữ ấy bị sảy thay, cô nói cô là vợ của ngài ấy?”
 
Back
Top Bottom