Ngôn Tình Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 160


CHƯƠNG 160

Nghĩ tới Lục Huyền Lâm, tâm trạng Thái Vũ Hàng đột nhiên chẳng tốt nổi nữa, đặt đôi đũa trong tay xuống: “Đây là cái gì thế? Khó ăn tới nỗi làm người ta không tài nào nuốt nổi.”

Lý Tang Du đang cầm điện thoại vừa quay đầu lại đã đối diện với ánh mắt của anh ta.

Sao bây giờ mới nói là khó ăn? Chẳng phải đã ăn nãy giờ rồi sao? Người vốn dĩ bẩm sinh đã chẳng có tài bếp núc như cô thật sự cũng đâu có cách gì.

“Không ăn thì chỉ có thể để bụng đói thôi, vẫn nên ăn đi.” Lý Tang Du tốt bụng khuyên nhủ.

Bây giờ trong nhà chẳng có thứ gì khác ăn được, làm bệnh nhân dù sao cũng không thể cứ để bụng rỗng mãi được.

“Cái này mà ăn được sao? Cô tới ăn một miếng thử xem.” Thái Vũ Hàng vẫn tiếp tục nhìn cô chằm chằm.

Còn lâu mới ăn nhé!

Lý Tang Du cũng không ngốc, trình độ của mình thế nào, bản thân cô hiểu rõ nhất.

Tô mì kia không chỉ là khó ăn, mà còn là rất khó ăn.

Cô cũng chưa ăn cơm tối, nhưng cho dù có đói tới nỗi da bụng dán da lưng thì cô cũng sẽ chẳng đụng vào đồ ăn mình làm, trừ khi là mì ăn liền.

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu của cô, Thái Vũ Hàng lại bật cười: “Có thể thấy là tôi dũng cảm nhường nào, dám ăn thứ mà người khác không dám ăn.”

Lý Tang Du trợn mắt, người kiên quyết đòi ăn là anh ta, không chịu ăn cũng là anh ta, ốm thì oai lắm sao? Có thể tùy ý tức giận à!

Không thèm để ý tới anh ta nữa, cô lại quay về lướt Mesenger trên điện thoại.

Thấy cô lơ đi, Thái Vũ Hàng nhìn cô rồi lại nhìn tô mì trước mặt, cuối cùng không biết tại sao mà nghĩ thông rồi, lại cầm đũa lên ăn.

Lý Tang Du nhìn sang Thái Vũ Hàng, thật sự không biết là anh ta muốn làm cái gì, lúc thì tức giận, lúc lại không có chuyện gì nữa.

Đột nhiên, Mesenger vang lên.

Triệu Nguyệt Sương : Tang Du, hôm nay bọn tôi không tăng ca, Alice gọi cô đi xong mặt Trương Ngọc cũng tái xanh, chẳng còn tâm trạng kiếm chuyện với bọn tôi nữa, bọn tôi nhìn mà thấy sảng khoái trong bụng.

Lý Tang Du: Các cô không cần tăng ca là tốt rồi, vì tôi mà hại lây sang các cô, trong lòng tôi cũng ngại.

Triệu Nguyệt Sương: Sao mà giờ này cô còn lên Mesenger? Bình thường giờ này đâu thấy cô.

Tối nay cũng chán, Lý Tang Du mới muốn lên Mesenger nói chuyện linh tinh với đồng nghiệp, nếu không thì ở đây cũng chỉ có cô với Thái Vũ Hàng, hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau thì khó tránh khỏi lúng túng.

Lý Tang Du đang định trả lời thì trong tay trống không, điện thoại đã bị Thái Vũ Hàng lấy mất.

Anh ta qua đây từ bao giờ?

Lý Tang Du nhìn Thái Vũ Hàng đang đứng bên cạnh, chẳng biết đã nhìn bao lâu: “Anh làm gì…”

Cô vừa dứt lời, ngón tay anh ta động đậy vài cái, chẳng biết đã gửi cái gì đi.

“Đừng gửi linh tinh…” Lý Tang Du muốn cướp lại điện thoại nhưng lại không cướp được.

“Tôi không gửi linh tinh, hoàn toàn là viết theo phong cách thường ngày của cô.”

Phong cách thường ngày?

Làm sao anh ta biết được?
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 161


CHƯƠNG 161

Mang theo thắc mắc này, lại không cướp điện thoại về được, Lý Tang Du rướn cổ lên nhìn vào màn hình điện thoại, trên màn hình có câu vừa gửi đi: Tôi đang ở nhà một anh đẹp troai.

Đây mà gọi là phong cách thường ngày của cô?

Lý Tang Du đột nhiên nảy ra ý muốn cho anh ta một tát, còn chê tin đồn về cô ở công ty chưa đủ nhiều sao?

Thế này chẳng phải là làm loạn thêm sao?

Quả nhiên, tinh thần buôn chuyện của Triệu Nguyệt Sương nổi lên, lập tức trả lời: Là ai thế? Mau nói xem là ai thế? Tôi có biết không?

Lần này muốn cô trả lời thế nào đây?

Lý Tang Du còn chưa nghĩ ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thái Vũ Hàng gửi một tin nhắn thoại: Là tôi!

Lần này chẳng khác gì một viên đá làm dấy lên ngàn lớp sóng, Triệu Nguyệt Sương trả lời rất là nhanh chóng: Giọng nói nghe hay quá, sao tôi lại thấy giọng này quen thế chứ, hình như đã từng nghe ở đâu rồi, là ai được chứ…

Lý Tang Du nhân cơ hội cướp lại điện thoại, sợ anh ta lại gửi đi câu gì giật gân nữa.

Nhưng mà nhìn câu hỏi trên màn hình, cô nên trả lời thế nào đây?

Triệu Nguyệt Sương đã từng gặp Thái Vũ Hàng, cũng từng tiếp xúc, nếu thật sự nói tên anh ta ra thì chẳng phải sẽ lại nổi lên một loạt tin đồn?

Chẳng cần kể tới toàn bộ tập đoàn Lục Thị, chỉ riêng bộ phận tư liệu nho nhỏ thôi thì số người thích Thái Vũ Hàng đã chẳng phải số ít, Triệu Nguyệt Sương chính là fan trung thành của anh ta. Sở dĩ có thể nghe giọng thấy quen quen cũng chính là bởi vì anh ta chính là thần tượng của Triệu Nguyệt Sương.

Hiện giờ Lý Tang Du đang ở trong nhà Thái Vũ Hàng, cô có thể nói chuyện này sao?

Trước kia, Lý Tang Du từng bị người ta suy đoán là từng qua đêm trong nhà Thái Vũ Hàng mới đổi được cơ hội anh ta lên sân khấu, đến nay người ta vẫn còn nhớ rõ chuyện này, chẳng qua là không tiện hỏi người trong cuộc là cô thôi. Không hỏi không có nghĩa là tất cả đều đã qua, tất cả mọi người đều đang ngóng trông, chờ đợi chứng thực mà thôi.

Bây giờ cô dám nói mình lại ở lại trong nhà Thái Vũ Hàng một đêm sao?

Cô không dám!

Trong lúc Lý Tang Du đang ngây ra, trên màn hình điện thoại truyền tới mấy tin nhắn thúc giục của Triệu Nguyệt Sương.

Nhất là tin nhắn cuối cùng, khiến cho cô á khẩu không nói gì được.

Triệu Nguyệt Sương: Tang Du, mau nói đi chứ, muốn người ta sốt ruột chết phải không… Cô không thể ngủ trước được, bây giờ tôi còn mở trừng hai mắt chờ cô trả lời đấy… Sếp tổng, Thái Vũ Hàng, rồi cả một anh bạn thân khác giới, đã ba người đàn ông rồi, bây giờ lại xuất hiện một người nữa, không thể như vậy được, sếp tổng không thiếu phụ nữ cô muốn làm tổn thương anh ta thế nào thì làm đã đành, nhưng mà Thái Vũ Hàng thì không được đâu, tôi thích anh ấy như vậy, cô không thể làm anh ấy tổn thương được đâu đấy…

Ba người đàn ông…

Lý Tang Du có cảm giác mình khóc không ra nước mắt.

Lục Huyền Lâm, cô với anh thật sự từng có chuyện gì đó, lại còn là cơn ác mộng cả đời không trốn thoát được.

Thái Vũ Hàng cũng chỉ có thể tính là có chút dính líu, nhưng chỉ vẻn vẹn một chút mà thôi, mà còn hôm nay mới xảy ra.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 162


CHƯƠNG 162

“Bạn thân khác giới” Thời Nhiên Phong thì thật sự chỉ là bạn bè bình thường, chẳng hề dính dáng chút nào, chỉ coi như là kiểu tình bạn trong lúc hoạn nạn mà thôi.

Nhớ tới vị trí của ba người đàn ông này trong lòng Triệu Nguyệt Sương, nếu như để Lục Huyền Lâm biết đường đường là một sếp lớn như anh, còn là cơm áo mẹ cha của Triệu Nguyệt Sương mà lại chả có xíu xiu vị trí nào, còn chả bằng một minh tinh, chẳng biết anh sẽ có suy nghĩ gì?

Có thể thấy được vị trí của anh chàng Lục Huyền Lâm này ở trong lòng người khác.

Thật sự không thể trách cô cứ đối nghịch với Lục Huyền Lâm, mọi chuyện đều có nguyên do cả thôi.

Triệu Nguyệt Sương vẫn đang không ngừng gửi tin Mesenger thúc giục, nhưng Lý Tang Du đã chẳng thể nào trả lời nữa.

Điện thoại lại bị Thái Vũ Hàng cướp mất, giọng nói không vui truyền tới từ trên đỉnh đầu cô: “Bạn thân khác giới? Là ai?”

Anh ta không quan tâm ai đó có phải là fan hâm mô của anh ta hay không, điều anh ta quan tâm là mấy chữ bạn thân khác giới này.

Biết vậy đã chẳng để anh ta nhìn thấy Mesenger của cô, Triệu Nguyệt Sương thật đúng là chỉ nói chuyện không nên nói, cô vốn đã ngập chìm trong đống phiền phức bây giờ lại bị kéo vào thêm một phiền toái nữa, mà phiền toái này chính là anh chàng Thái Vũ Hàng trước mặt đây.

“Là một người chủ giàu có?”

Có thể dính líu tới Lý Tang Du thì chắc chắn không thể là người nghèo.

Người nghèo sao cô có thể nhìn vừa mắt?

Thái Vũ Hàng ôm chắc thái độ phủ định.

Lý Tang Du không phủ nhận nói :“Ừ! Rất có tiền.”

Cô trả lời rất bình tĩnh giống như đang nói chuyện của người khác.

Nhưng càng như vậy càng làm cho người ta nổi giận.

“Cô thích tiền như thế à? Vì tiền nên cô không cần gì cả sao? Ranh giới cuối cùng của cô đâu? Lòng tự trọng của cô đâu? Cho dù vì tiền, nhưng hiện tại cô đi theo Lục Huyền Lâm thì không được suy nghĩ chuyện gì khác, lại còn qua lại với người khác, đây là chuyện gì? Thay lòng đổi dạ à?”

Giọng Thái Vũ Hàng rất kích động, mà Lý Tang Du là đương sự nhưng vẫn bình tĩnh.

Mỗi lần anh ta dùng lời nói sỉ nhục cô thì cô vô cùng bình tĩnh, cũng không phản bác, cũng không giải thích.

Khó trách lần nào Lục Huyền Lâm cũng nổi giận lôi đình, chỉ trong ngày hôm nay, Thái Vũ Hàng cũng không biết cô chọc tức mình bao nhiêu lần.

Lục Huyền Lâm có thể chịu đựng sống sót được hai năm, đúng là kỳ tích!

“Có ai không thích tiền chứ? Nếu anh không thích thì vì sao lại làm ngôi sao nổi tiếng? Nếu anh không làm ngôi sao nổi tiếng thì sẽ có được cuộc sống hiện tại à?” Câu hỏi của Lý Tang Du làm cho Thái Vũ Hàng nhất thời không trả lời được.

Tham tiền là bản tính của con người, chẳng qua Lý Tang Du không thèm che giấu điều này mà thể hiện rõ ra ngoài.

Trong khoảng thời gian ngắn, một người đứng, một người ngồi, không ai mở miệng nói chuyện.

Thái Vũ Hàng vốn bị bệnh, tức giận đến mức ngồi trên sofa, điện thoại vẫn còn trong tay của anh ta.

Dù sao Lý Tang Du không thể trả lời câu hỏi Triệu Nguyệt Sương nên cô cũng không đi lấy điện thoại lại, đứng lên thu dọn chén trên bàn ăn.

Nhưng giao diện Mesenger vẫn chưa đóng lại, Triệu Nguyệt Sương tiếp tục nhắn tin.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 163


CHƯƠNG 163

Triệu Nguyệt Sương : Nói chuyện, nói chuyện đi, có phải cô muốn tôi nóng ruột đến chết đúng không, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Thái Vũ Hàng nằm trên sofa, vừa rồi cô chọc tức anh ta một trận, trong lòng rất bực bội, tiện tay trả lời một câu: Đừng hỏi nữa, hiện tại chúng tôi không rảnh!

Lúc này, tin nhắn trên màn hình mới dừng lại.

Thái Vũ Hàng xem tin nhắn khác trên điện thoại.

Nhưng trong lòng Triệu Nguyệt Sương không yên, suy nghĩ một lúc mới nhắn: Không rảnh? Chẳng lẽ bọn họ…

Triệu Nguyệt Sương nghĩ tới đây thì không bình tĩnh nổi, nhắn hỏi: Tang Du đâu? Anh đã làm gì cô ấy? Anh là ai?

Thái Vũ Hàng nhắn tên mình: Thái Vũ Hàng!

Anh ta cố ý nhắn tên của mình. Có lẽ Lý Tang Du sẽ tức giận anh ta, anh ta vẫn chưa tìm được “niềm vui” cho cô.

Đây gọi là có qua có lại!

Con người là như vậy, có lúc rất muốn biết sự thật, đến khi sự thật xuất hiện, ngược lại có xu hướng thiên vị.

Hiện tại Triệu Nguyệt Sương là như vậy, cô nhìn tên thần tượng của mình trên màn hình thì ngây người hỏi: Cô nhắc đến thần tượng của tôi làm gì? Anh ta chọc giận cô sao?

Cô hoàn toàn quên mất mình đã gửi một loạt câu hỏi trước đó.

Đến khi Lý Tang Du không trả lời, não bộ Triệu Nguyệt Sương mới bắt đầu hoạt động lại.

Thái Vũ Hàng!

Cô bỗng nhiên nhìn chằm chằm ba chữ này trên màn hình.

Cái gì?

Lý Tang Du và Thái Vũ Hàng ở bên nhau?

Triệu Nguyệt Sương hơi khó tin, vội vàng tìm lại tin nhắn bằng giọng nói, sau khi cô nghe liên tục bảy tám lần mới xác định giọng nói này là của Thái Vũ Hàng.

Trong lòng lập tức gấp gáp, các tin nhắn được gửi đi một cách không thể kiểm soát.

Đáng tiếc, không chờ được đến lúc đối phương trả lời.

Thái Vũ Hàng tắt Mesenger của Lý Tang Du rồi ném điện thoại qua một bên.

Lý Tang Du không biết những chuyện này.

Lúc này tiếng chuông cửa vang lên.

Ở đây bệnh nhân Thái Vũ Hàng là lớn nhất, vì thế người đi mở cửa chỉ có thể là Lý Tang Du.

Sau khi cô mở cửa ra, người đứng bên ngoài là một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông nhìn thoáng qua Lý Tang Du: “Thật ngại quá, tôi gõ nhầm nhà.” Anh ta nói xong thì xoay người rời đi.

Lý Tang Du cũng không nghĩ nhiều, đóng cửa lại.

Cô còn chưa rời khỏi tay cầm cửa thì tiếng gõ cửa lại vang lên, cô mở cửa ra nhìn thấy người bên ngoài vẫn là người đàn ông kia.

Người đàn ông nhìn số nhà, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Đúng là chỗ này rồi, cô là ai?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 164


CHƯƠNG 164

Lý Tang Du nghe xong thì bỗng nhiên nhớ tới gì đó: “Anh là người đưa thuốc cho Thái Vũ Hàng sao?”

“Đúng vậy, tôi là người đại diện Tiền Nhất Triết của cậu ta.”

“Anh mau vào đi, vừa rồi tôi không nhận ra anh.” Lý Tang Du nghiêng người cho anh ta đi vào.

Tiền Nhất Triết đi vào nhà, không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua Lý Tang Du đang đóng cửa. Anh ta không biết trong nhà Thái Vũ Hàng có phụ nữ từ lúc nào.

“Anh đặt thuốc xuống đi, lúc anh rời đi thì tiện đường đưa cô ấy về.” Thái Vũ Hàng nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ nên nằm ở trên sofa yếu ớt nói.

Tiền Nhất Triết nghe giọng điệu của anh ta thì cũng không để bụng, cũng không để ý Lý Tang Du, anh ta cho rằng cô là người đến chăm sóc cho Thái Vũ Hàng tạm thời.

Tiền Nhất Triết đặt túi trong tay xuống bàn, sau đó nhìn về phía Thái Vũ Hàng: “Còn sốt không? Bao nhiêu độ?”

“39,2°.” Lý Tang Du nói đến đây thì không thể không thể hiện sự không vui: “Tôi còn tưởng rằng giới giải trí thật sự không có tình người đấy, lúc bị bệnh cũng không ai chăm sóc, thậm chí không có ai hỏi thăm.”

“Hả?” Tiền Nhất Triết nhìn thoáng qua Lý Tang Du, lại nhanh chóng nhìn về phía Thái Vũ Hàng: “Cậu nói với tôi là 36.5°mà?”

“Có khác nhau sao?” Vẻ mặt Thái Vũ Hàng bực bội: “Hiện tại tôi là bệnh nhân, hai người im lặng cho tôi, để tôi yên tĩnh một chút.”

“Cậu mới im miệng cho tôi, lại không nghiêm túc với bản thân, tôi đưa cậu đến bệnh viện.” Không ngờ Tiền Nhất Triết cũng dùng tới chiêu giống như Lý Tang Du.

Thái Vũ Hàng vừa nghe đến hai chữ bệnh viện thì lập tức ngoan ngoãn.

Theo như sự hiểu biết của Lý Tang Du với Thái Vũ Hàng, ngoài miệng anh ta ngoan ngoãn, nhưng trong lòng lại đang mắng người ta.

Tiền Nhất Triết chặn lại miệng Thái Vũ Hàng thì bắt đầu lải nhải: “Tôi đã sớm nói cậu phải xử lý vết thương cho tốt, nhưng cậu không nghe, bây giờ thì tốt rồi, nhiễm trùng đến phát sốt, nếu cứ kéo dài thì sẽ có di chứng, công ty không buông tha cho tôi, cậu và tôi cùng ra đường ăn xin đấy.”

Thì ra vết thương bị nhiễm trùng, anh ta bị thương ở đâu?

Có người đại diện ở đây, Lý Tang Du không tiện hỏi quá nhiều.

Tiền Nhất Triết vừa lải nhải vừa lấy ra một hộp cháo Bát Bảo ra: “Cô đi hâm nóng lại một chút, sau khi cậu ta ăn xong thì uống thuốc, tránh cho bụng đói uống thuốc sẽ có tác dụng phụ.”

“Được!” Lý Tang Du cầm hộp cháo đi vào phòng bếp, cô đổ ra chén rồi đặt vào lò vi sóng.

Cô cũng không biết Thái Vũ Hàng có được xem là ăn chưa hay không, chén bánh canh khi nãy cô mang ra thì anh ta đã ăn được một nửa, không thể tưởng tượng được anh ta ăn hết thế nào.

Một lúc sau Lý Tang Du đeo găng tay lấy chén cháo ra, sau đó mang ra ngoài đưa tới trước mặt Tiền Nhất Triết: “Anh Tiền, tôi hâm cháo rồi.”

Tiền Nhất Triết vừa đặt đồ lên bàn trà xong, không chút suy nghĩ cầm lấy chén cháo, anh ta vừa đụng vào chén thì la lên một tiếng rồi rụt tay lại.

Lý Tang Du cũng đồng thời buông tay, chén cháo không có ai cầm nên rơi xuống đất, “choang” một tiếng, chén cháo lập tức trở thành bông hoa cháo.

Trên đùi Tiền Nhất Triết có dính cháo, cháo được hâm nóng có nhiệt độ rất cao, lúc dính vào da thì rất nóng rát , mặc dù cách một lớp quần mỏng thì độ nóng cũng không giảm đi chút nào.

Tiền Nhất Triết bị nóng đến kêu gào lên, nhảy nhót khắp nơi, đến khi vất vả lắm mới bóc được miếng cháo trên đùi ra, vén ống quần lên, trên cẳng chân đã đỏ một mảng.

Anh ta lập tức vọt vào phòng vệ sinh.

Chỉ nghe một loạt tiếng nước chảy thôi cũng có thể tưởng tượng ra anh ta đang dùng nước lạnh rửa chỗ bị phỏng.

Cứ như vậy, Tiền Nhất Triết lập tức trở thành “người bệnh!” thứ hai trong căn phòng này.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 165


CHƯƠNG 165

Trong phòng khách, Lý Tang Du và Thái Vũ Hàng nhìn nhau.

Cháo này… Rất nóng sao?

Nếu lúc ấy cho Thái Vũ Hàng uống, có thể bỏng luôn cái miệng của anh ta không?

Lý Tang Du nghĩ mà cảm thấy sợ, nếu thật sự là như vậy, cô sẽ trở thành tội nhân ngàn kiếp, khỏi cần nói phía công ty giải trí sẽ xử cô như nào, chỉ những fan hâm mộ đó thôi là có thể xé cô ra thành tám mảnh.

Lúc Lý Tang Du còn đang thấy sợ hãi trong lòng, Thái Vũ Hàng cười ầm lên.

Tiếng cười làm Lý Tang Du ngỡ ngàng.

Buồn cười lắm sao?

Khi Tiền Nhất Triết khập khiễng bước ra từ phòng vệ sinh, Thái Vũ Hàng chỉ vào anh ta đang chật vật và cười nói: “Tiền Nhất Triết, ngày thường thấy anh trưng cái bản mặt kiêu ngạo ra là tôi đã muốn đấm rồi, cuối cùng hôm nay cũng có cơ hội được báo thù.”

Tiền Nhất Triết ngồi xuống trên sofa, tức giận nói với Lý Tang Du: “Còn đứng đấy làm gì, đi lấy thuốc mỡ lại đây.”

Lúc này Lý Tang Du mới nhớ ra mình nên làm gì, lập tức bắt đầu lục lọi các ngăn kéo, kiếm thuốc mỡ trị bỏng.

Nhìn bóng dáng Lý Tang Du, Tiền Nhất Triết vừa dùng tay quạt vết thương đang nóng rát, vừa nói: “Mắt cậu cũng kém thật đấy, tìm giúp việc cũng phải tìm người tâm thiện chút chứ, tìm một người hung ác như vậy, không sợ bị hại chết à?”

Thái Vũ Hàng cười thở hổn hển, căn bản không có thời gian trả lời vấn đề của anh ta.

Lý Tang Du, người phạm sai lầm cuối cùng cũng tìm thấy thuốc mỡ lâu năm trong góc xó xỉnh của ngăn kéo, may là nó còn trị được phỏng.

Mặc kệ còn hạn hay hết hạn, Tiền Nhất Triết bôi hết lên một mảng lớn, cuối cùng cũng tạm đỡ đau.

“Trong ấn tượng của tôi, chuyện bếp núc của cô cũng không tệ lắm, sao hôm nay mọi thứ trong phòng bếp đều lộn xộn, nồi chén gáo bồn đều bị cháy đen hết vậy?”

Thái Vũ Hàng nhìn về phía Lý Tang Du.

Lý Tang Du ngơ ngẩn đứng đó, không nói nên lời.

Nguyên do này chỉ có Thái Vũ Hàng là hiểu rõ nhất.

“Mau ăn đi, tôi mang theo mì Thịt bò dưa chua lão Đàn mà cậu thích ăn nhất tới này, vì một tô mỳ như vậy mà hôm nay tôi vất vả lắm đấy.” Tiền Nhất Triết bất lực nói.

Mì Thịt bò dưa chua lão Đàn?

Lý Tang Du nhìn về phía Thái Vũ Hàng, anh cũng thích ăn sao?

Thái Vũ Hàng nằm lắc đầu: “Tôi không ăn đâu, cho cô ấy ăn đi.” Nói xong anh uống thuốc trên bàn trà.

Ở đây chỉ có ba người, ngoài trừ hai người đàn ông này ra thì chỉ còn lại một cô gái, không thể nghi ngờ gì nữa, người mà Thái Vũ Hàng ám chỉ chính là Lý Tang Du.

“Cậu còn sức quan tâm người khác à? Quan tâm bản thân mình nhiều hơn đi, nhìn xem cậu bị sốt thành ra dạng gì rồi mà rảnh vậy.” Tiền Nhất Triết nhìn thoáng qua Lý Tang Du đang đứng ngây ra đó: “Cô hâm có một tô cháo, chuyện nhỏ như vậy mà cô cũng làm không xong, sao mà đần độn vậy? Cô đây là gặp trúng tôi dễ nói chuyện đấy, nếu không, cô còn phải gửi tiền thuốc men cho cái chân bị thương này của tôi rồi.”

Sự thật là như vậy, nếu phải tính toán, đêm nay Lý Tang Du xác định phải bồi thường tiền là cái chắc.

Cô yên lặng đỡ lấy tô mì Thịt bò ăn.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 166


CHƯƠNG 166

“À mà, có phải tôi từng gặp cô ở đâu rồi không?” Tiền Nhất Triết cảm thấy càng nhìn người giúp việc trước mặt này càng thấy quen.

Tuy Lý Tang Du không quen biết người đại diện này, nhưng người đại diện này lại từng thấy cô rồi, chỉ có điều không phải gặp chính mặt người đó, mà là từng thấy qua trên hot search.

Đó là lúc công ty tổ chức biểu diễn để lấy tiền cứu trợ, bởi vì gây sự với fans mà cô lên đầu đề hot search.

Thân là giới nghệ sĩ lại là người đại diện của Thái Vũ Hàng, Tiền Nhất Triết tất nhiên chú ý tới những tin tức hót search như vậy, thấy qua Lý Tang Du thì chẳng có gì là lạ, chỉ là sự chú ý chưa để lại ấn tượng sâu sắc lắm, cùng lắm cũng chỉ nhớ mỗi cái tên.

Cho nên lúc nhìn thấy Lý Tang Du cũng không nhớ ra.

Thái Vũ Hàng ngửa mặt lên trời, thở dài một tiếng: “Người này mà anh cũng không biết à, cô gái trước mặt này không phải người tầm thường đâu, muốn mời cô ấy làm giúp việc mà tôi phải phá sản đó. Anh xem diện mạo cùa cô ấy kìa, dáng dấp, khí chất, làm gì giống người bình thường được. Cô ấy chỉ đứng đó làm bình hoa thôi cũng kiếm nhiều tiền hơn chúng ta dốc sức làm cả đời rồi. Người ta là vô giá! Một sợi tóc cũng trị giá không ít tiền đâu.”

Vừa nói vậy, Tiền Nhất Triết lại đánh giá Lý Tang Du lần nữa.

Vẻ đẹp của Lý Tang Du tất nhiên là không cần phải nói rồi, thấy thế nào cũng là một người con gái, nhưng Thái Vũ Hàng cố tình hạ thấp giá trị một người như vậy, còn tràn ngập hương vị chua chát khi châm biếm người khác, thật sự làm cho anh ta rất khó hiểu.

Kỳ lạ hơn nữa là dù bị Thái Vũ Hàng châm chọc mỉa mai như vậy, Lý Tang Du lại không tức giận, giống như quen bị nói như vậy rồi.

“Cô là ai?” Tiền Nhất Triết nhịn không được đành hỏi.

“Tôi…” Lý Tang Du còn chưa nói xong, đã bị Thái Vũ Hàng cướp lời.

“Tập đoàn Lục Thị…”

“Tôi là Lý Tang Du, là tình nhân của tổng giám đốc Lục!” Lúc này là Lý Tang Du tiếp được đề tài của Thái Vũ Hàng .

Như thế khiến Tiền Nhất Triết sửng sốt, làm gì có người phụ nữ nào quang minh chính đại thừa nhận thân phận tình nhân của mình như vậy? Hơn nữa, trên mặt cô không có một chút gì ngượng ngùng.

Lúc này anh ta mới cảm thấy người phụ nữ tên Lý Tang Du này thật sự không giống người.

Có thể được Tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị coi trọng, làm bồ nhí cũng không phải đơn giản, giờ lại được Thái Vũ Hàng dẫn trở về nhà, chuyện này…

Tiền Nhất Triết nghĩ như nào cũng không nghĩ thông, cuối cùng anh ta to gan phán đoán, nhìn về phía Thái Vũ Hàng : “Cậu đào góc tường nhà người ta à?” Thái Vũ Hàng chưa kịp mở miệng thì đã tự mình nói: “Đụng vào người phụ nữ nào cũng được, tuyệt đối đừng đụng vào người phụ nữ của tổng giám đốc Lục, cậu đang tự hủy tiền đồ đấy.”

Làm người đại diện cho Thái Vũ Hàng nhiều năm như vậy rồi mà chưa bao giờ thấy anh mang người phụ nữ nào về nhà cả, không mang thì không mang đi, đùng cái làm chuyện kinh thiên động địa như vậy, đúng là làm Tiền Nhất Triết có chút không chịu nổi.

“Làm gì nói nhảm nhiều vậy, tôi muốn ngủ.” Uống thuốc xong, Thái Vũ Hàng bắt đầu mệt rã rời.

Không nói được đề tài này nữa, có Tiền Nhất Triết ở đây, Lý Tang Du cũng không còn chuyện gì nữa, cô đành tiếp tục ăn mì, nhìn anh ta đỡ Thái Vũ Hàng vào phòng ngủ, sắp xếp mọi thứ.

Không biết hai ông lớn làm gì trong đó mà mãi không thấy Tiền Nhất Triết đi ra, thời gian cũng trễ rồi, Lý Tang Du ăn mỳ xong thì nằm ở trên sofa .

Một ngày lăn lộn khiến cô mệt mỏi không chịu nỗi, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 167


CHƯƠNG 167

Hôm sau, Lý Tang Du thức giấc sớm.

Có lẽ là do bị bệnh nên Thái Vũ Hàng chưa dậy, thậm chí cũng không thấy bóng dáng Tiền Nhất Triết đâu, cô đành rửa mặt sơ sơ rồi rời đi.

Để không khiến cho người trong công ty nghi ngờ, cô cố ý về biệt thự nhà họ Lục tắm rửa thay quần áo.

Tại biệt thự nhà họ Lục, Lục Huyền Lâm cũng không có ở nhà, điều này làm cô hơi bất ngờ.

Nhưng chủ nhân không có ở nhà, người làm thì có, nên vẫn không thoát được.

Lý Tang Du tắm xong, định bước ra khỏi cửa thì một giọng nói vang lên phía sau.

“Cô lại đi cả đêm không về à!” Không biết dì Vương xuất hiện trong phòng khách từ khi nào.

Lý Tang Du lười giải thích, hỏi thẳng: “Cậu chủ nhà dì đâu?”

“Tôi là người giúp việc, sao tôi biết cậu chủ đi đâu chứ, tối hôm qua cậu ấy đi ra ngoài, đến bây giờ vẫn chưa trở về.” Giọng của dì Vương rất gay gắt, giống như Lý Tang Du thiếu nợ bà ta támmấy chục triệu vậy.

Lý Tang Du nhún vai, cũng không hỏi gì nữa mà lập tức ra ngoài.

Mặc dù bọn họ là vợ chồng, nhưng vẫn luôn làm chuyện của mình, chỉ cần Lục Huyền Lâm không tìm cô gây sự, cô tuyệt đối sẽ không hỏi đến chuyện của anh.

Hôm nay cô không mặc đồng phục công sở, mà mặc váy liền áo màu trắng.

Sau khi cô đến công ty cũng không đến bộ phận tài liệu mà đến bộ phận nhân sự, cô không đến làm việc mà cố ý tới xin nghỉ.

Cô còn chưa đến bộ phận nhân sự thì Triệu Nguyệt Sương đã chặn đường.

Tối hôm qua Triệu Nguyệt Sương không ngủ cả đêm, suy nghĩ các tình huống giữa thần tượng mình và Lý Tang Du. Sáng sớm hôm nay cô đến công ty muốn tìm Lý Tang Du hỏi rõ ràng.

Triệu Nguyệt Sương kéo Lý Tang Du đi vào một nơi vắng vẻ: “Tang Du, cô mau nói xem chuyện tối hôm qua là thế nào? Có phải cô và Thái Vũ Hàng ở bên nhau cả đêm đúng không?”

Đương nhiên chuyện này không thể thừa nhận.

“Sao có thể, tôi đến nhà của một người bạn chơi, tôi chỉ nói đùa với cô thôi.” Lý Tang Du mở to đôi mắt vô tội, không mang theo sự chột dạ.

“Sao lại không thể, đó là giọng của anh ấy, còn nói mình là Thái Vũ Hàng, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Cô lại không trả lời suốt đêm, tôi thật sự gấp muốn chết.”

Lý Tang Du đột nhiên hiểu rõ, sau khi Thái Vũ Hàng cầm điện thoại đi, không thoát khỏi Mesenger của cô mà còn nói chuyện với Triệu Nguyệt Sương.

Lúc đó cô không nghĩ tới chuyện này.

“Tang Du , đừng nghĩ tôi là fan cuồng, tôi chỉ nhất thời không kịp thích ứng, nếu cô và anh ấy thật sự ở bên nhau, tôi, tôi cũng sẽ không nói ra ngoài…” Triệu Nguyệt Sương uể oải, cô thích Thái Vũ Hàng nhiều năm như vậy, kết quả…

Lý Tang Du nhất thời cũng không biết nên nói gì: “Nguyệt Sương …”

“Cô nghe tôi nói hết đã, nếu cô và anh ấy thật sự ở bên nhau, tôi nhất định sẽ giữ bí mật cho cô, nhưng tôi thích anh ấy nhiều năm như vậy, cô phải thường xuyên kể cho tôi nghe tình hình của anh ấy, tôi đã rất thỏa mãn rồi.” Triệu Nguyệt Sương càng nói càng thấp, trong mắt đầy thất vọng và cô đơn.

Haiz, đúng là fan trung thành!

Điều này làm cho Lý Tang Du càng thêm không đành lòng phá hỏng hy vọng trong lòng Triệu Nguyệt Sương .
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 168


CHƯƠNG 168

“Cô nghĩ gì thế, người nói chuyện với cô là em trai của bạn tôi, cậu ta cũng là fan của Thái Vũ Hàng, luôn thích biến mình trở thành Thái Vũ Hàng, học cách nói chuyện của anh ta, giọng nói, dáng đi đường cũng bắt chước rất giống, nếu ai nghe thấy giọng nói của cậu ta thì sẽ cho rằng là Thái Vũ Hàng.”

Lời này làm cho Triệu Nguyệt Sương bán tín bán nghi: “Cô không gạt tôi chứ?”

“Tôi lừa cô làm gì? Có lợi cho tôi sao?”

Đúng là không có lợi.

Lý Tang Du nói hợp tình hợp lý, Triệu Nguyệt Sương đã tin chín mươi phần trăm.

Nghi vấn trong lòng được tháo bỏ, tâm trạng Triệu Nguyệt Sương rất tốt: “Cô mặc như vậy là không đi làm sao?”

“Ừm, hôm nay tôi đến xin nghỉ.”

“Vì sao cô muốn xin nghỉ, cho dù cô đến bộ phận nhân sự xin nghỉ, cũng vẫn được người đứng đầu bộ phận phê duyệt.”

Trương Ngọc?

Chỉ sợ chuyện này hơi khó khăn.

Nhưng có khó khăn cũng phải làm, hôm nay cô thật sự không có tâm trạng đi làm.

Quả thực, sau khi Lý Tang Du đi tới văn phòng của Trương Ngọc, cái giá của việc xin nghỉ là trừ tiền thưởng một tháng và tiền chuyên cần.

“Cô muốn đi đâu?” Triệu Nguyệt Sương thấy Lý Tang Du sắp đi thì vội vàng hỏi.

“Tôi…”

“Lý Tang Du! Cô đến đây!” Một giọng nói đột nhiên vang lên ở bộ phận tài liệu.

Tất cả mọi người im như ve sầu mùa đông nhìn người tới, chỉ có Lý Tang Du không cần quay đầu lại cũng biết là ai.

Lục Huyền Lâm!

Lý Tang Du đi theo Lục Huyền Lâm tới cầu thang, không cần hỏi cũng biết anh tới hỏi tội.

“Tôi không gặp được cô ở nhà, chỉ có ở công ty mới có thể gặp cô.”

Lý Tang Du im lặng.

Đó là nhà của cô sao?

Không phải, chỉ là một nơi dừng chân.

“Tối hôm qua cô đi đâu vậy?”

“Lục Huyền Lâm, chúng ta là bình đẳng, tôi có tự do của mình, tôi đi đâu cũng không cần báo cáo với anh đúng không?”

“Hiện tại chúng ta là vợ chồng, tôi có nghĩa vụ biết tình hình của cô.”

Vợ chồng?

Hai từ này khiến Lý Tang Du cảm thấy rất buồn cười.

“Vợ chồng cũng cần có sự riêng tư, tôi không hỏi anh tối hôm qua đi đâu, vì thế anh cũng đừng hỏi tôi đi đâu.”

Cô không muốn giải thích, càng giải thích càng phiền phức.

Lục Huyền Lâm nhìn Lý Tang Du trẻ trung xinh đẹp như hoa trước mắt thì phát hiện cô có sự hấp dẫn trí mạng với đàn ông, mặc dù cô không trêu chọc người khác, người đó cũng sẽ bị hấp dẫn.

Đây là một chuyện làm cho anh khó chịu.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 169


CHƯƠNG 169

“Cô nói đi, tối hôm qua cô đi đâu?” Lục Huyền Lâm không không buông tha hỏi.

Lý Tang Du không muốn lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện này nên trả lời: “Khách sạn!”

“Vì sao cô không ở nhà mà lại đến khách sạn? Cô có nhiều tiền lắm à?”

“Tôi thích!” Lý Tang Du nói xong thì xoay người đi.

Lục Huyền Lâm nắm tay cô lại: “Hôm nay cô mặc đồ như vậy là không đi làm sao?”

“Tôi vừa xin nghỉ xong, Tổng giámtổng giám đốc Lục, có thể buông tay không?”

Lúc này có hai nhân viên nữ đi lên cầu thang.

Bây giờ có rất nhiều người muốn giữ vóc dáng, dưới tình huống không có thời gian rèn luyện nên lựa chọn đi làm bằng cầu thang bộ, vừa rèn luyện sức khỏe vừa không chậm trễ công việc.

“Tổng, tổng giám đốc…”

“Tổng giám đốc… Xin chào!”

Hai người hoảng sợ đến mức nói chuyện cũng lắp bắp.

Bọn họ không ngờ có thể thấy được gian tình của ông chủ nhà mình và nhân viên, hậu quả thế nào đều phải xem tâm trạng của ông chủ.

Và Lý Tang Du có vui vẻ hay không.

Lục Huyền Lâm không có tâm trạng nói nhiều với bọn họ, anh xua tay ra hiệu cho bọn họ cút mau.

“Chúng, tôi đi trước…”

Hai người nói xong, còn lấy lòng nhìn thoáng qua Lý Tang Du.

Lý Tang Du chỉ cười cười.

Sao cô không biết suy nghĩ của bọn họ chứ, chỉ sợ cả công ty lại xuất hiện tin đồn mới.

Hiện tại trong lòng mọi biết biết rõ tin đồn của cô và Lục Huyền Lâm, bây giờ Lục Huyền Lâm luôn công khai tìm cô một cách không kiêng dè, cũng chỉ có thể biến lời đồn trở thành sự thật.

Ngay cả Thái Vũ Hàng cũng biết, có thể thấy được Lý Tang Du đã trở thành kẻ thứ ba thật sự!

“Tổng giám đốc, cậu Quách tới.” Thư ký A Minh đi tới.

Lý Tang Du nhân cơ hội này hất tay Lục Huyền Lâm ra rồi đi xuống lầu, chỉ cần có thể thoát khỏi anh, cô bằng lòng đi cầu thang bộ.

Lục Huyền Lâm không có cách nào khác nhìn cô rời đi, đột nhiên nhớ tới gì đó hỏi: “Hôm nay là ngày mấy?”

“Ngày mười tháng năm!”

Ngày mười!

Ngày này làm cho Lục Huyền Lâm nhíu mày.

Ngày chín tháng chín là ngày anh và Lý Uyển Khanh quyết định kết hôn, nhưng cuối cùng người đứng bên cạnh anh lại là Lý Tang Du.

Đối với anh mà nói, ngày này vừa là ngày kỷ niệm vừa là ngày xui xẻo.

Lý Tang Du cũng rất nhớ ngày này, mỗi năm cho dù cô đang làm gì, ở đâu cũng sẽ biến mất một ngày.

Bởi vì hôm nay cũng là ngày giỗ của Lâm Bách Thần.

Cô chưa bao giờ nhớ ngày kết hôn của bọn họ, nhưng nhất định sẽ nhớ rõ ngày giỗ của Lâm Bách Thần. Hôm nay cô kiên quyết xin nghỉ là vì đi phải thăm Lâm Bách Thần.

Cô đi thăm một người chết thì có ích gì?
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 170


CHƯƠNG 170

Mọi chuyện có thể thay đổi sao? Cảm giác áy náy có thể nguôi ngoai sao?

Cô đã phá hủy hạnh phúc của anh ấy, cô còn muốn hạnh phúc?

Đừng mơ tưởng nữa!

Vào ngày hôm nay hàng năm là ngày cô yếu ớt nhất, cho dù bình thường cô kiên cường thế nào, hôm nay anh nói đại một câu cũng có thể đánh bại cô.

“Ngày mười tháng năm… Tổng giám đốc, không phải là ngày kỷ niệm kết hôn của anh sao?” Minh đột nhiên nhớ tới.

Anh là Tổng giám đốc của tập đoàn đứng đầu ngành thành phố A, vì thế người dân cả thành phố đều biết ngày anh kết hôn, nhưng số người gặp vợ của Tổng giám đốc lại rất ít.

Minh là một trong số đó, anh ta từng nghe nói về vợ của Tổng giám đốc nhưng vẫn chưa thấy nhìn thấy người thật.

Kỳ lạ là vào ngày hôm nay mỗi năm Tổng giám đốc không hề kích động và vui vẻ như những người khác, ngược lại càng làm cho người ta không nhìn ra được cảm xúc, chỉ sơ ý một chút thì sẽ nóng nảy.

Ngày kỷ niệm kết hôn!

Trong lòng Lục Huyền Lâm thầm châm chọc, sau khi anh và Lý Tang Du kết hôn thì chưa bao giờ coi trọng ngày này. Nếu anh và Lý Uyển Khanh kết hôn, có lẽ đây là ngày anh hạnh phúc nhất.

Sau khi anh biết Lý Uyển Khanh xảy ra tai nạn xe rồi mất tích, anh muốn lập tức giết tên đầu sỏ Lý Tang Du, mấy năm qua anh muốn tra tấn cô, cô càng đau khổ, anh càng vui vẻ.

Nhưng hôm nay dường như tâm trạng của anh lại có chút khác biệt.

“Tổng giám đốc, có phải lát nữa anh và mợ chủ có hẹn đúng không? Hôm nay là ngày đặc biệt, có phải lát nữa anh và mợ chủ hẹn hò đúng không? Anh có cần tôi bao cả nhà hàng sang trọng nhất, buổi tối anh và bà chủ có thể ăn bữa tối lãng mạn, vừa ăn vừa nhớ lại ký ức…”

Lục Huyền Lâm lạnh lùng nhìn anh ta: “Im miệng! Không muốn làm việc nữa sao?”

Hả!

Minh lập tức im lặng, vô tội nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của ông chủ.

Sao vậy?

Chẳng lẽ vợ chồng vừa cãi nhau?



Lý Tang Du cầm một bó hoa cúc vàng đứng trước bia mộ, lặng lẽ nhìn chàng trai nở nụ cười như ánh mặt trời trong ảnh chụp trên bia mộ.

Trên mặt cô không có biểu cảm nào, cũng không lộ ra cảm xúc, cô cứ đứng như vậy giống như một bức tượng.

Nhưng suy nghĩ của cô đã đi vào ký ức xưa.

Nghĩa trang Tiên Hạc là nghĩa trang đắt đỏ nhất thành phố A, người bình thường có muốn cũng không dám nghĩ tới.

Lúc trước cô từng mua một vị trí ở đây cho Lâm Bách Thần, nhưng nhà họ Lâm luôn từ chối. Cũng không biết vì sao đến cuối cùng Lâm Bách Thần vẫn được chôn ở chỗ này.

Cô không thể biết rõ nguyên nhân trong đó.

Sau khi cô biết Lâm Bách Thần được chôn cất ở đây thì đã lén đến.

Người nhà họ Lâm không chào đón cô, cô cũng chỉ có thể trốn trong bóng tối.

Bầu không khí đau buồn và chuyện cũ làm cho cô không thể kiềm chế bật khóc, vì vậy người nhà họ Lâm phát hiện ra cô.

“Ai cho chị đến? Cút, mau cút đi.” Em gái của Lâm Bách Thần là Lâm Hân dùng sức đẩy Lý Tang Du.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 171


CHƯƠNG 171

Cô đã lâu không gặp Lâm Hân, cô ta đã trở thành cô gái lớn, không còn là nữ sinh ngây thơ như lần đầu tiên Lý Tang Du nhìn thấy.

Tình cảm anh em bọn họ rất tốt, em gái rất thích anh trai, anh trai luôn cưng chiều em gái. Mặc dù Lý Tang Du không yêu Lâm Bách Thần nhưng quan hệ của cô và Lâm Hân rất tốt, cô cũng đối xử Lâm Hân như em gái.

Lúc đầu Lâm Hân không chấp nhận sự xuất hiện của Lý Tang Du, cho rằng cô sẽ cướp anh trai của mình, sau này cô ta mới dần chấp nhận cô.

Nhưng Lý Tang Du lại tàn nhẫn bỏ rơi Lâm Bách Thần, làm tổn thương Lâm Bách Thần, cũng tổn thương Lâm Hân.

Sau khi Lâm Bách Thần tự tử, cô biến thành kẻ thù của Lâm Hân.

“Hân à, chị, chị đến xem một chút, tuyệt đối sẽ không quấy rầy đến mọi người.” Lý Tang Du biết mình không có thân phận, cũng không có tư cách ở đây thương tiếc Lâm Bách Thần, cho nên cô chỉ có thể cầu xin được nhìn anh ta lần cuối.

“Hừ, chị cũng xứng! Chị đã hại chết anh trai tôi mà còn có mặt mũi tới đây sao? Không phải chị gả vào nhà giàu rồi à? Sao không làm bà chủ nhà giàu mà chạy tới đây giả mèo khóc chuột cho ai xem?” Lâm Hân chỉ vào Lý Tang Du mắng to.

Mẹ Lâm ngây người nhìn ảnh chụp của con trai trên bia mộ, không quan tâm đến Lý Tang Du, không buồn không giận, hoàn toàn không có cảm xúc.

Đây là một nỗi đau buồn giống như chết tâm vậy.

“Mẹ, mẹ cũng nói một câu đi.”

“Haiz, nói cái gì? Chúng ta là người nghèo, người ta là nhà giàu, lỡ đắc tội với người ta, chúng ta còn có sống yên ổn sao?” Mẹ Lâm nhàn nhạt nói.

Sau khi Lâm Bách Thần chết, mẹ Lâm vẫn luôn có thái độ này, cố tránh xa Lý Tang Du, không còn thân thiết và nhiệt tình như trước.

Cuộc sống có thể mài giũa tính tình của người khác.

Mẹ Lâm là như vậy.

“Bác gái!”

Mẹ Lâm vẫn không nhìn Lý Tang Du: “Mợ chủ đừng gọi như vậy, có người không biết gì nghe thấy thì sẽ nói chúng tôi dùng con trai này để leo lên cao. Cô nên quay về đi, cô ở đây quá chói mắt, chúng tôi không chịu nổi.”

Giọng điệu của mẹ Lâm không nặng, nhưng từng chữ đâm vào lòng người ta.

Lý Tang Du không trả lời được.

Cô có thể nói gì?

Cô là tên đầu sỏ gây tội, cũng là hung thủ, dùng thứ gì đối lấy sự tha thứ của người khác?

“Bác gái, cháu đã hại Bách Thần, cháu cũng không dám cầu xin bác tha thứ, sau này nếu cháu có thể giúp đỡ chuyện gì thì nhất định sẽ giúp.”

“Cút, ai cần chị giúp, chúng tôi có đói chết cũng sẽ không tìm chị, cút đi!” Lâm Hân lại đẩy Lý Tang Du.

Người phụ nữ ác độc này, sao cô ta không sớm phát hiện ra lòng dạ của cô độc ác chứ?

Lâm Hân hận mình không đủ kiên định, nếu lúc trước cô ta kiên quyết phản đối anh trai và cô ta qua lại cũng sẽ không có ngày hôm nay.

Từ khi Lâm Bách Thần chết đi, cô ta hận người phụ nữ Lý Tang Du đến xương tủy, cho nên mỗi tế bào trong cơ thể đều oán hận Lý Tang Du.

Lý Tang Du thấy ánh mắt thù hận của Lâm Hân, khuôn mặt nhỏ tái nhợt tiều tụy, trong lòng khó chịu như kim đâm.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 172


CHƯƠNG 172

Ngày đó cô không biết mình quay về thế nào, chỉ biết trong lòng khó chịu muốn chết.

Ký ức dần khép lại, Lý Tang Du ngồi xuống, đặt bó hoa cúc màu vàng xuống trước bia mộ.

Không biết từ khi nào mưa bắt đầu rơi xuống.

Giọt mưa rơi xuống mặt và mắt nhưng cô vẫn không quan tâm.

Tất cả đều là lỗi của cô, từ lần đầu tiên cô gặp Lâm Bách Thần đã sai lầm. Nhưng bây giờ hối hận thì có ích sao? Mấy năm nay áy náy vẫn luôn tra tấn cô, không có thuốc giải, không có cách nào khác, cô chỉ có thể chịu đựng nỗi đau khổ này.

Nước mắt và nước mưa hòa vào nhau cùng rơi xuống.

Khóc là cách duy nhất để cô trút nỗi lòng ra ngoài vào lúc này.

Không có người kể lại, không có ai hiểu cô, cô chỉ có thể dùng tiếng khóc để kể ra.



Bây giờ vẫn là buổi sáng, sắc trời lại tối đi.

Mưa to tầm tã bao phủ khắp thành phố, thỉnh thoảng có tiếng sấm sét vang lên.

Sau khi Lục Huyền Lâm tiễn Quách Sướng đi, từ khi trời bắt đầu mưa thì anh có chút không yên tâm, anh dứt khoát đứng lên, đi đến trước cửa sổ sát đất nhìn tia chớp lóe lên trên bầu trời thì không khỏi hoảng hốt.

“Minh, lúc cô ấy ra ngoài có mang theo dù không?” Ánh mắt Lục Huyền Lâm nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

“Hả? Anh nói ai?” Minh đứng bên cạnh không hiểu ra sao.

Lục Huyền Lâm nhìn nước mưa, khi cô ra ngoài chỉ mặc váy màu trắng, hai tay trống trơn: “Cậu nhanh chóng điều tra xem khu vực thành đông có mưa hay không?”

“Hả…” Vẻ mặt Minh vẫn mờ mịt, sao anh ta không hiểu ông chủ đang nói chuyện gì cả?

Sắc mặt Lục Huyền Lâm bỗng nhiên trầm xuống, hét to nói: “Nhanh chóng điều tra!”

“Vâng!” Lúc này Minh mới lấy lại tinh thần, lấy điện thoại ra tìm kiếm: “Tổng giám đốc , trời cũng đang mưa, gần như cả thành phố A đều đang mưa to.”

Khi Minh nhìn chằm chằm bóng lưng Lục Huyền Lâm thì nhận được sự im lặng.

Bình thường cô thông minh như vậy, miệng lưỡi sắc bén cãi nhau với anh, cô sẽ không ngốc đến mức không biết tránh mưa đúng không? Khi Lục Huyền Lâm đang suy nghĩ, Minh cũng suy đoán.

Rốt cuộc Tổng giám đốc đang nói ai chứ?

Người có thể làm cho một người đàn ông quan tâm không phải là đàn ông thì chắc chắn là phụ nữ, chẳng lẽ là Lý Tang Du?

Lúc anh ta đứng bên ngoài cầu thang nhìn thoáng qua thì thấy cô không mang theo dù.

Minh nghĩ vậy thì lén nhìn Lục Huyền Lâm đang suy tư, cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc , anh đang hỏi cô Lý sao? Hình như cô ấy không mang theo dù…”

Hai cặp mắt đồng thời nhìn thấy hai tay Lý Tang Du trống trơn, chắc chắn sẽ không sai.

Trong lòng Lục Huyền Lâm không khỏi bực bội, anh xoay người đi ra ngoài.

Minh nhìn thấy thời gian vẫn còn sớm lập tức nghĩ tới một trường hợp, không lẽ anh ta nói sai rồi? Hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của Tổng giám đốc và mợ chủ, không lẽ vừa rồi Tổng giám đốc đang hỏi mợ chủ?

Nhưng từ trước đến nay anh ta chưa từng nhìn thấy mợ chủ!

Minh thấy ông chủ nhà mình định đi thì lập tức hỏi: “Tổng giám đốc, anh muốn tan làm sớm đi đón mợ chủ sao?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 173


CHƯƠNG 173

“Câm miệng!” Tâm trạng Lục Huyền Lâm không tốt nên quát lên.

Minh lập tức im lặng đi theo sau Lục Huyền Lâm giống như đuôi chó con. Anh ta nhìn Lục Huyền Lâm từng bước ra khỏi văn phòng, ánh mắt lộ vẻ mong chờ và hoảng sợ.

Anh ta có chuyện nhịn không hỏi từ lâu, vốn định hôm nay tìm một cơ hội nói ra, không ngờ tâm trạng của ông chủ lại không tốt.

Cuối cùng anh ta sờ ví tiền xẹp lép của mình, lấy hết can đảm nói: “Tổng, Tổng giám đốc, lần trước cô Lý lấy tiền của tôi… Có trả không?” Mấy ngày nay anh ta không tìm thấy cô, cũng chỉ có thể hỏi Tổng giám đốc.

Anh ta đã phải tích góp từng chút một đặt trong ví tiền, bình thường không nỡ tiêu xài, không ngờ Lý Tang Du lại lấy sạch, lúc ấy anh ta đau lòng đến mức muốn nôn ra máu.

Minh nghĩ đến tiền, nhưng lúc này Lục Huyền Lâm nhớ tới cảnh tượng lúc đó.

Cuối cùng hai người hợp tác đánh bại cậu Trần phải c** q**n áo.

Lục Huyền Lâm nghĩ đến đây thì khóe miệng cong lên: Cô ấy là người phụ nữ của tôi! Là vợ hợp pháp của tôi!

Anh không ngờ mình sẽ nói ra hai câu này.

Từ khi hai người kết hôn, anh chưa từng thừa nhận cô, ngoại trừ nhà họ Lục và nhà họ Lý, người ngoài không ai biết vợ của anh là ai, anh cũng chưa bao giờ đưa cô đi tham dự bất cứ bữa tiệc nào, càng đừng nói đến chuyện nhắc đến nhân vật này.

Nhưng hôm đó anh lại thừa nhận.

Ngay cả anh cũng không ngờ tới.

Càng không ngờ sau khi anh nói ra thì rất thích cảm giác này.

Minh thấy ông chủ nhà mình không có phản ứng mà cứ ngây người ra, anh ta không sợ chết nhỏ giọng gọi: “Tổng giám đốc …”

“Cậu tự đến phòng tài vụ nhận tiền đi.” Anh ta cắt ngang suy nghĩ nên Lục Huyền Lâm không vui nhíu mày: “Nhận gấp ba lần!”

Gấp ba lần!

Hai mắt Minh lập tức phát sáng, vẻ mặt hớn hở cúi đầu: “Tạ ơn bệ hạ ban thưởng!”

Anh ta tiễn Lục Huyền Lâm vào thang máy dành riêng cho Tổng giám đốc xong thì lập tức đi cầu thang xuống thẳng phòng tài vụ.

Chờ thang máy? Không không không, anh ta không chờ nổi nữa.



Thư ký Elise đang chờ thang máy dưới tầng một thì phát hiện thang máy dành riêng cho Tổng giám đốc đang đi xuống, cô biết Tổng giám đốc đang đi xuống thì lập tức chạy tới chờ trước cửa thang máy dành riêng cho Tổng giám đốc.

Không ngờ thang máy không dừng ở tầng một mà xuống thẳng tầng hầm một.

Bãi đậu xe?

Elise vội vàng đi vào thang máy cho nhân viên xuống tầm hầm một.

Trước khi Lục Huyền Lâm lên xe thì Elise tìm thấy anh.

“Tổng giám đốc, thư ký của Chủ tịch tìm anh, nói không gọi được cho anh, Chủ tịch cố tình nói thư ký đến đây.”

Lục Huyền Lâm mang theo vẻ mặt u ám ngồi vào trong xe, không nói gì, thậm chí không nhìn nhìn cô ta một cái.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 174


CHƯƠNG 174

Elise đã đi theo anh nhiều năm như vậy, chức vụ thư ký cũng không phải để đó, đã sớm dày công tôi luyện việc nhìn mặt đoán ý, cho nên bây giờ cô ta lập tức nói: “Tổng giám đốc, tôi sẽ nói với thư ký kia, anh có hẹn bàn bạc công việc với khách hàng, bây giờ không ở công ty được không?”

Lục Huyền Lâm gật gật đầu, xem như ngầm đồng ý.

Elise tự giác đóng cửa xe: “Tổng giám đốc, anh đi thong thả!”

Xe chạy như cung tên ra khỏi tầng hầm.

Elise nhìn đuôi xe thì thầm thở dài một hơi: “Hôm nay tâm trạng của Tổng giám đốc không tốt, may là mình có mắt nhìn mới không đâm đầu vào họng súng.”

Lúc này điện thoại có tin nhắn, cô mở xem, Minh gửi tin nhắn tới: Nói chuyện cẩn thận, tâm trạng của Tổng giám đốc không tốt!

Elise coi thường chuyện không giúp ích được gì này, nếu đợi anh ta nhắc nhở, cô đã sớm “Chết không toàn thây”.



Mưa vẫn rơi xuống như trút nước, giống như ông trời đang khóc, nước mắt rơi như mưa.

Cổng lớn nghĩa trang Tiên Hạc, Lục Huyền Lâm xuống xe, vừa cầm dù vừa đi về phía bia mộ của Lâm Bách Thần.

Trong cơn mưa to có thể nhìn thấy một bóng người màu trắng.

Trong lòng Lục Huyền Lâm căng thẳng.

Cô thật sự ngu ngốc như vậy, vẫn luôn dầm mưa?

Anh đi đến gần cô, có thể nhìn thấy rõ Lý Tang Du ướt đẫm.

Cô giống như khúc gỗ ngồi trước bia mộ không nhúc nhích, ngây người nhìn ảnh chụp, nước mưa vẫn rơi xuống người.

Lục Huyền Lâm đứng bên cạnh cô, có vẻ vô tình nghiêng dù che mưa trên đầu cô.

Cô không hề hay biết.

Mái tóc ướt sũng che khuất nửa khuôn mặt của cô, sắc mặt tái nhợt giống như váy trắng trên người cô. Hai mắt vô thần nhìn chằm chằm vào bia mộ, hai tay nắm chặt lại giống như đang chống lại thứ gì đó.

Bình thường Lục Huyền Lâm dùng việc đánh bại Lý Tang Du làm niềm vui, nhưng hôm nay cô thật sự thê thảm lại làm cho anh không khỏi lo lắng.

“Lý Tang Du!”

Lý Tang Du không nghe thấy, dáng vẻ vẫn ngơ ngác ngồi đó, tròng mắt cũng không hề động đậy.

“Lý Tang Du!” Lần này Lục Huyền Lâm cao giọng nói.

Con ngươi Lý Tang Du khẽ động, cô chớp mắt, từ từ ngẩng đầu nhìn về phía Lục Huyền Lâm.

Ánh mắt của cô trỗng rỗng, cũng rất tuyệt vọng.

Trái tim Lục Huyền Lâm siết chặt, trầm giọng nói: “Đứng lên, về nhà thôi.”

Cô cứ nhìn anh như vậy, vẫn ngây người ra.

“Cô là đồ ngốc sao? Mưa lớn như thế mà không biết tránh đi à?” Lục Huyền Lâm không nhịn được hét lên.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô như vậy.

Cho tới bây giờ cô luôn kiêu ngạo, tự tin, kiên cường ở trước mặt anh.

Hôm nay cô giống như búp bê sứ mong manh dễ vỡ, anh muốn ôm cô vào lòng, nhưng lại không dám đụng vào, sợ chỉ vừa chạm vào thì sẽ vỡ nát.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 175


CHƯƠNG 175

Khi Lý Tang Du thấy rõ người trước mắt thì đột nhiên đưa tay ôm lấy anh.

Lục Huyền Lâm sửng sốt.

Cô chưa từng chủ động với anh.

Đây là lần đầu tiên!

Cơ thể ướt sũng nước mưa, còn khẽ run rẩy, Lục Huyền Lâm không nhịn được dùng một tay ôm lấy cơ thể gầy yếu của cô.

“Nếu chúng ta có thể làm lại từ đầu…” Lý Tang Du nhắm hai mắt lại dựa vào lòng anh, thấp giọng nỉ non.

Làm lại từ đầu?

Quay lại thời điểm Lý Uyển Khanh vẫn chưa xảy ra tai nạn xe, Lâm Bách Thần vẫn chưa chết.

Vậy thì Lý Tang Du sẽ không gả cho Lục Huyền Lâm mà đồng ý với Lâm Bách Thần.

Lục Huyền Lâm sẽ cưới Lý Uyển Khanh.

Bốn người tạo thành hai cặp đôi.

Kết cục như vậy rất hoàn mỹ.

Nhưng mọi chuyện có thể quay lại?

Lục Huyền Lâm không nói gì, Lý Tang Du cũng không nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như thế.

Anh có thể cảm giác được Lý Tang Du trong lòng mình vẫn còn run rẩy, có lẽ bởi vì lạnh cũng có thể vì đau lòng, cho dù nguyên nhân nào cũng làm cho anh không dễ chịu.

Anh muốn cô khóc lớn một trận còn tốt hơn nhẫn nhịn chịu đựng như vậy.

Lục Huyền Lâm cởi áo khoác khoác lên người cô: “Về nhà!”

Lý Tang Du từ từ ngẩng đầu nhìn anh: “Không quay về được, không ai quay về được, tôi chỉ có thể sống trong sự áy náy và tự trách cả đời, cho đến khi già đi, cho đến khi chết đi…”

Lục Huyền Lâm cúi đầu nhìn cô, nước mưa và nước mắt hòa vào nhau cùng rơi xuống, lướt qua khuôn mặt tuyệt vọng.

Lý Tang Du, một người phụ nữ vô tình, trong ấn tượng của Lục Huyền Lâm thì cô rất lạnh nhạt, Lý Uyển Khanh xảy ra tai nạn xe cộ rồi mất tích, mọi người đều đau khổ khóc lóc, chỉ có cô thờ ơ.

Mà khi tin buồn của Lâm Bách Thần truyền đến, anh nghe nói cô đã khóc, anh cười nhạt khinh thường không tin.

Nhưng hôm nay anh thấy cô khóc thút thít, cô rất đau lòng.

Anh tin!

Cô cũng không vô tình.

Có lẽ sau khi Lý Uyển Khanh xảy ra chuyện, cô không khóc là đúng. Cô khóc lóc chỉ nhận lấy sự đánh giá giả tạo nước mắt cá sâu từ anh mà thôi, cho nên với tính cách của cô thì sẽ không khóc.

Nhưng hôm nay cô đau lòng vì một người đàn ông đã chết như thế, ngược lại làm cho anh không khỏi ghen tỵ.

Trong lòng anh đầy lửa giận.

“Khóc cái gì?” Lục Huyền Lâm buông cô ra, chỉ vào bia mộ: “Cô có khóc thì anh ta cũng không sống lại được, có tác dụng gì không?”

Lý Tang Du lặng lẽ rơi nước mắt ngơ ngác nhìn anh, lông mày anh nhíu lại chuẩn bị tức giận. Cô đột nhiên cảm thấy rất yên tâm, anh viết mọi cảm xúc trên mặt, cô không cần suy đoán.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 176


CHƯƠNG 176

“Đúng vậy, khóc có ích lợi gì, đây là món nợ mạng người, một mạng đền một mạng, cả đời này Lý Tang Du tôi cũng không hiểu…”

“Đúng, cô mãi mãi vẫn không hiểu.”

“… Nếu tôi có thể dùng mạng của mình đổi lấy mạng của Lâm Bách Thần thì tôi cũng bằng lòng!”

Đôi mắt Lục Huyền Lâm bỗng co lại: “Cô bằng lòng sao? Cô là của tôi, tôi không đồng ý thì cô có quyền gì chứ? Lý Tang Du, bây giờ cô chỉ cần làm tốt vị trí mợ Lục là được.”

Anh không thích Lý Tang Du lúc này, cô như vậy làm cho anh hoảng sợ.

Lý Tang Du nở nụ cười khổ.

Đúng vậy, bây giờ cô còn có tự do à?

Ngay cả họ cũng phải dính với chữ Lục!

Cô cảm thấy không có sức lực dán mặt vào lòng anh, từ từ nhắm hai mắt lại.

Mệt mỏi quá!

Thật sự quá mệt mỏi…

Lục Huyền Lâm không nghe thấy giọng của Lý Tang Du thì cảm thấy có chút kinh ngạc, người trong lòng anh bỗng trùng xuống.

Anh nhanh chóng đỡ lấy cánh tay của cô: “Lý Tang Du , Lý Tang Du …”

“…”

Cô không còn khóc thút thít, không còn run rẩy, bình tĩnh giống như khối băng không có cảm xúc, nhưng trán của cô lại rất nóng.

Cô phát sốt?

“Đáng chết!”

Lục Huyền Lâm nhanh chóng ném dù đi, anh ôm ngang Lý Tang Du lên, bước nhanh chạy về phía xe.



Ngày mươi tháng năm, không chỉ Lục Huyền Lâm nhớ rõ, Lý Tang Du cũng nhớ rõ, ngay cả ông cụ Lục cũng nhớ nên mới cho thư ký đến công ty tìm Lục Huyền Lâm hỏi xem chúc mừng ngày này thế nào.

Chỉ là Lý Tang Du không phải nhớ ngày kỷ niệm kết hôn, có lẽ cô chưa từng nghĩ tới mấy chữ ngày kỷ niệm kết hôn.

Lý Tang Du đột nhiên bị bệnh, nhưng tạo ra một lý do cho Lục Huyền Lâm tránh khỏi ông cụ.

Vì thế ông cụ cũng buông tha cho anh.

Lần này Lý Tang Du bị bệnh nhưng không nằm bệnh viện, cũng không ở biệt thự nhà họ Lục, mà quay về nhà mẹ đẻ.

Đây là quyết định của ba Lý, lần trước Lý Tang Du muốn ly hôn, ba Lý mới bắt đầu chú ý đến cuộc sống hằng ngày của con gái sau khi kết hôn.

Đầu tiên là tự tử, sau đó là dầm mưa phát sốt, ba Lý xâu chuỗi những chuyện này lại thì ngồi không yên. Nếu hôn nhân hạnh phúc, sao cô lại muốn tự tử? Nếu Lục Huyền Lâm đối xử tốt với con gái mình, sao anh có thể để cô dầm mưa đến phát sốt?

Rốt cuộc con gái mình sống ở nhà họ Lục thế nào?

Lý Tang Du được đón về nhà mẹ đẻ suốt ba ngày vẫn chưa tỉnh lại, cô rơi vào trạng thái hôn mê do sốt cao làm cho ba Lý và Lục Huyền Lâm lo lắng.

Lục Huyền Lâm muốn đưa Lý Tang Du vào bệnh viện mấy lần nhưng ba Lý đều từ chối.

Cuối cùng ba mẹ Lục Huyền Lâm đến nhà.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 177


CHƯƠNG 177

Hai nhà ngồi đối diện nhau nhưng không ai lên tiếng.

Ba Lý vừa không vui vừa không muốn quan tâm. Vợ chồng nhà họ Lục nhất thời không tìm thấy chủ đề nói chuyện, hai bên cứ lúng túng như vậy.

“Ba bọn nhỏ, thông gia đã tới, ông cũng nói một câu đi.” Tiêu Hà làm người hiền lành giảng hòa.

“Nói cái gì? Mặc dù chúng ta là thông gia, tôi cũng biết nhà họ Lục là nhà giàu cao quý, bây giờ nhà họ Lý đang trèo cao, chúng tôi chưa bao giờ đi tìm mấy người. Nhưng mấy người cũng không thể khinh người quá đáng, con gái là báu vật của tôi, từ nhỏ tôi đã cưng chiều con bé trong lòng bàn tay, không phải tặng cho nhà họ Lục bắt nạt nó.”

“Ông thông gia, ông nói nặng lời quá lời, bệnh này cũng rất bình thường, sao ông lại nói nghiêm trọng như thế?” Ba Lục giải thích nói.

“Không nghiêm trọng? Con bé sốt đến bốn mươi độ mà nói không nghiêm trọng? Có phải con bé chết đi mới nghiêm trọng đúng không? Bị sốt luôn có các triệu chứng, vì vậy có thể thấy được Lục Huyền Lâm chưa từng quan tâm đến con gái tôi, nếu có chút quan tâm đã sớm phát hiện và mau chóng đưa đến bệnh viện? Đến nỗi sốt tới như vậy mới biết?” Trong lòng ba Lý đầy tức giận, vì thế nói chuyện cũng không khách sáo.

Từ nhỏ Lý Tang Du chưa từng chịu tủi thân, thậm chí không hề chịu va vấp nào, đây là lần đầu tiên cô sốt cao như vậy. Ba Lý nhìn thấy con gái vẫn sốt cao đến hôn mê thì đau lòng không thôi, suýt nữa chạy đến nhà họ Lục mắng chửi.

“Ồ, ý của ông là chúng tôi ngược đãi con gái của ông sao?” Mẹ Lục không chịu nổi nữa: “Không phải chỉ bị bệnh thôi à? Có cần phải làm quá như vậy không? Người làm mẹ này cũng muốn nói mấy lời, cho dù Lục Huyền Lâm nhà tôi không quan tâm đến Tang Du, nhưng thằng bé không hề rảnh rỗi, trong công ty có rất nhiều chuyện phải xử lý, mỗi ngày đi sớm về trễ, con gái của ông có hỏi han gì con trai tôi không?”

“Nếu hai bên đều không quan tâm như vậy thì hôn nhân này cũng không cần phải tiếp tục nữa, ly hôn đi, đối với hai bên đều có lợi. Nhà họ Lý ư chúng tôi không trèo cao nổi, A Hương, tiễn khách.” Ba Lý gọi người làm, hạ lệnh đuổi khách.

Ba Lý vốn không hài lòng với Lục Huyền Lâm, bây giờ ông thấy phẩm chất của nhà họ Lục thì vô cùng tức giận, trước đó ba Lý còn ngăn cản con gái ly hôn, hôm nay ông thấy tình hình như vậy thì lại ủng hộ Lý Tang Du .

Mẹ Lục không muốn bỏ qua đứng lên, lớn tiếng nói: “Ông có ý gì? Sao không nói con gái của ông quá mong manh, dầm mưa một chút đã bị sốt, nhà bình thường khác nuôi nổi sao? May là ở nhà họ Lục chúng tôi, mấy người còn không biết đủ sao? Ly hôn thì ly hôn, sợ nhà họ Lục chúng tôi không tìm được con dâu tốt hơn sao?”

“Im miệng, đừng nói nữa.” Ba Lục khẽ quát mẹ Lục.

Bây giờ trong tình huống này còn oán trách lẫn nhau, không phải đổ dầu vào lửa sao?

“Bà Lục, bà nói không đúng rồi.” Tiêu Hà hận Lý Tang Du, nhưng trong thời điểm quan trọng bà ta vẫn phải giả vờ làm người mẹ hiền từ trong nhà: “Nếu nhà chồng đối xử với con gái của bà như thế, bà còn có thể nói như vậy không?”

“Không thích nghe à? Tôi không muốn nói nhiều lời ở đây, nếu ba không nói chúng tôi đến, tôi mới không thèm bước vào nhà mấy người một bước, mấy người cho rằng chúng tôi đến cầu xin sao?”

Ba Lý đứng lên chỉ vào mẹ Lục: “Cút cút ra ngoài cho tôi!”

“Con trai vẫn đang ở bên cạnh Tang Du, bà nói như vậy sẽ làm bọn nhỏ khó xử đó.” Ba Lục kéo mẹ Lục, ra hiệu bà ta dừng lại.

“Chồng à, ông xem thái độ của ông ta đi, cho rằng chúng ta yêu thích con gái nhà họ lắm vậy.” Mẹ Lục ghét bỏ nói.

“Ba mẹ, đừng nói nữa, không cần hai người đến đây, càng thêm phiền phức.” Vẻ mặt Lục Huyền Lâm tiều tụy, giọng điệu không kiên nhẫn nói.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 178


CHƯƠNG 178

Lý Tang Du còn chưa tỉnh, trong lòng anh rất lo lắng.

“Con trai, do bọn họ quá đáng.” Mẹ Lục nhìn thấy Lục Huyền Lâm, giọng lập tức mềm xuống.

Người nhà họ Lục biết rõ tính cách của Lục Huyền Lâm, anh còn không đặt ông cụ vào mắt nữa.

“Chuyện của con thì con sẽ tự quyết định, mẹ đừng can thiệp vào.” Lục Huyền Lâm đi xuống cầu thang.

“Hôn nhân này cần gì phải tiếp tục nữa? Sớm ly hôn đi, không cần phải nhìn sắc mặt người ta.” Mẹ Lục hầm hừ liếc ba Lý.

Lúc Lục Huyền Lâm vừa muốn tức giận, trên lầu truyền đến một giọng nói yếu ớt.

“Tôi cũng đồng ý ly hôn!” Tóc dài của Lý Tang Du rối loạn, sắc mặt rất kém, vịn tay vào cầu thang, cô mặc áo ngủ đứng ở đầu cầu thang nhìn đám người trong phòng khách.

Lục Huyền Lâm quay đầu lại nhìn Lý Tang Du, trong mắt đầy đau lòng.

Giọng của cô không lớn, nhưng mỗi người trong phòng khách đều nghe thấy.

Lục Huyền Lâm nhanh chóng bước lên cầu thang: “Cô tỉnh lại từ lúc nào?”

Anh vừa ra khỏi phòng ngủ của cô, khi đó cô vẫn chưa tỉnh, nhất định tiếng bọn họ cãi nhau đã đánh thức cô.

Anh muốn đỡ cô nhưng cô từ chối.

Lý Tang Du không trả lời Lục Huyền Lâm, cô vịn vào cầu thang, cô chỉ cảm thấy choáng váng, làm như vậy mới có thể không ngã xuống, vừa rồi cô đã dùng hết sức lực để nói ra câu này.

“Du, sao con lại xuống giường? Có phải mọi người ầm ĩ đánh thức con đúng không?” Ba Lý lập tức chạy lên lầu đỡ Lý Tang Du.

Lý Tang Du tự nhiên dựa vào người ba mình.

Lục Huyền Lâm nhìn thấy tất cả, chỉ có thể tức giận mà không nói.

“Ba, con không sao.” Lý Tang Du nhìn về phía phòng khách: “Nếu mọi người đã ầm ĩ như vậy thì nói rõ ràng một lần luôn đi.”

Lý Tang Du nhìn người nhà họ Lục khinh thường người nhà mình như thế thì trong lòng không dễ chịu, mọi chuyện bắt nguồn từ cô.

“Du, con về phòng trước, có ba ở đây rồi.” Ba Lý nhìn con gái đang sốt cao vẫn phải lo lắng chuyện của hai nhà, suýt nữa rơi lệ.

Lục Huyền Lâm cũng rất bực bội, lúc này anh cảm thấy mình vô dụng, không làm được gì cả, cũng không giúp được gì.

Ngay cả Lý Tang Du cũng coi anh là người ngoài.

Trong lòng Lục Huyền Lâm đầy lửa giận, buột miệng thốt ra: “Nói cô đừng quan tâm thì đừng quan tâm nữa, quay về phòng nghỉ ngơi đi.”

Điều này làm cho ba Lý càng thêm tức giận: “Cậu đối xử với con gái tôi thế à? Sao tôi không sớm phát hiện ra bộ mặt thật của người nhà họ Lục mấy người chứ, vậy mà tôi còn tin tưởng cậu sẽ đối xử tốt với con gái của tôi, tôi đúng là mắt mù.”

Tiêu Hà nhìn thấy tất cả, trong lòng biết rõ ràng Lý Tang Du sống không tốt ở nhà họ Lục, đây là chuyện bà ta muốn nhìn thấy nhất, đương nhiên sẽ không nói cho ba Lý.

Bà ta cũng biết tính tình của Lý Tang Du, cô có nỗi khổ gì cũng sẽ không nói cho ba Lý, cho nên Lý Tang Du càng sống không tốt, bà ta càng vui vẻ, bà ta hy vọng Lý Tang Du vẫn luôn sống trong dầu sôi lửa bỏng.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 179


CHƯƠNG 179

“Ba, không phải, anh ấy đã quen nói như vậy.” Lý Tang Du không muốn ba lo lắng nên giải thích cho Lục Huyền Lâm: “Lần này con đi thăm Lâm Bách Thần nhưng không ngờ đột nhiên trời mưa, không có chỗ tránh mưa nên mới bị sốt thôi, qua mấy ngày là khoẻ rồi, ba yên tâm đi.”

Bên ngoài Lý Tang Du nói giúp Lục Huyền Lâm, nhưng ánh mắt vẫn không nhìn anh, giống như anh là người vô hình.

Cô nói sự thật, nhưng Lục Huyền Lâm nghe thấy thì trong lòng có cảm giác buồn bực không nói nên lời.

Cô nói vậy, lúc này ba Lý mới nhớ lại ngày mười tháng năm đặc biệt: “Haiz, đáng tiếc cho một đứa nhỏ hiểu chuyện như thế, nếu lúc trước…”

Nếu lúc trước con gái có thể gả cho Lâm Bách Thần, sao có thể phải sống như bây giờ? Ba Lý đã gặp Lâm Bách Thần mấy lần, ông là người từng trải, có thể nhìn ra được Lâm Bách Thần có tình cảm với con gái, hơn nữa tính cách của anh ta như ánh mặt trời, là người nhã nhặn, đối xử với con gái tốt hơn Lục Huyền Lâm rất nhiều.

“Lâm Bách Thần?” Mẹ Lục giống như nắm được nhược điểm, lập tức hét lên: “Tôi nói nhà họ Lý thật sự đã cố gắng che giấu bí mật, con gái ông gả cho con trai tôi mà còn qua lại với người đàn ông khác, còn lừa gạt gia đình chúng tôi, con gái của ông đã không chung thủy, còn có tư cách gì trách con trai tôi không quan tâm cô ta?”

“Mẹ, đừng nói nữa, hai người về đi.” Lục Huyền Lâm cau mày, mẹ không biết chuyện gì, anh lại không tiện nói nhiều.

Mẹ Lục thấy con trai muốn bảo vệ Lý Tang Du: “Huyền Lâm, cô ta ngoại tình, cũng không biết tìm người đàn ông không đứng đắn nào, con còn bảo vệ cô ta sao? Mẹ không tin trên thế giới này ngoại trừ nhà họ Lý thì không có người phụ nữ làm cho con thích.”

“Bà Lục, mong bà chú ý lời nói.” Lý Tang Du đổi xưng hô, gọi thẳng bà Lục.

Có thể nhận ra được vẻ lạnh nhạt này.

“Ồ, Lý Tang Du, cô đã làm mà còn sợ người ta nói à? Tên họ Lâm kia là ai? Cậu ta có lai lịch gì, tôi muốn nhìn xem cậu ta mạnh hơn nhà họ Lục hay là mạnh hơn Huyền Lâm nhà chúng tôi?”

“Mẹ!” Cuối cùng Lục Huyền Lâm không thể nhịn được nữa hét to lên: “Người ta đã chết rồi, mẹ còn nói chuyện này làm gì?”

“Hả?” Mẹ Lục xấu hổ, vừa rồi bà ta nói nhiều như vậy, thì ra lại nói đến người chết.

“Đi đi đi, chúng tôi đi về trước, chuyện của bọn nhỏ thì tụi nó sẽ tự giải quyết.” Ba Lục cảm thấy nếu tiếp tục như vậy, không biết mẹ Lục còn gây ra trò cười nào nữa, ông kéo bà ta ra ngoài.

Sao Lý Tang Du có thể bỏ qua cơ hội này?

Mọi chuyện đã ầm ĩ như thế nên phải giải quyết trong một lần.

“Đừng đi, nói chuyện ly hôn rõ ràng đã.” Lý Tang Du nói.

“Lý Tang Du, chuyện này không phải do cô quyết định, ly hôn là chuyện của hai người, tôi không đồng ý thì cũng vô dụng thôi.” Anh vừa tiễn ba mẹ đi, Lý Tang Du lại muốn gây chuyện, bây giờ cô đang bị bệnh, ba Lý cũng ở đây, Lục Huyền Lâm không thể nói nặng lời, làm cho anh rất đau đầu.

“Vì sao phải luôn kéo dài? Tình hình của chúng ta, tình hình của hai nhà, anh cảm thấy cuộc hôn nhân này còn cần phải tiếp tục sao?” Lý Tang Du không có sức lực cãi nhau với anh, bây giờ cô chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân này: “Bà Lục đã đồng ý, tôi làm người con dâu nghe lời bà ta, chẳng lẽ không phải là con dâu ngoan ngoãn sao?”

Lúc này hai nhà cãi nhau như nước với lửa, sau này gặp mặt nhau cũng không có ấn tượng tốt.

Cần gì phải tiếp tục!
 
Back
Top Bottom