Khác Ba đất nước ba cánh cổng (3 country gate)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
241021077-256-k487700.jpg

Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
Tác giả: hoangbach030303
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đức Trung, Kurohito Nagasaki và John Mason một ngày được ban cho sức mạnh có thể sang thế giới khác.

Ở đây họ gặp những con người mới, nhiều thử thách mới.

Tuy vậy điều này sẽ dẫn đến sự thay đổi nào về thế giới bên kia lên trái đất?

P/S : tôi khuyên đọc từ chap 5 vì mấy chap đầu lủng củng lắm
văn tôi còn kém nên đừng đánh giá cao.



xuyênkhông​
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Mở đầu ||


Lưu ý: tôi ko giỏi về ngữ văn nên đừng đánh giá cao về tôi

Tôi khuyên nên đọc từ chapter 5 về sau( Có tóm tắt nên không lo)

_______________________________________

* POV :Đức Trung*

Đó là vào năm 20xx trước khi sinh nhật năm 18 của tôi, tôi chỉ là 1 học sinh kiệm lời, ngồi một mình trong góc lớp, không hay giao tiếp với lớp, năng lực học của tôi cũng ở mức bình thường nên cũng không ai để ý nhiều.

Sinh nhật nào của tôi cũng trôi qua trong yên lặng, chỉ có gia đình và họ hàng bên cạnh.

Ngày sinh nhật tuổi 18 của tôi tưởng chừng sẽ trôi qua êm đềm như bao ngày khác.

Tôi đang trên đường về nhà, tâm trạng khá thoải mái, thì bất ngờ một sự cố hy hữu đã xảy ra.

Một bình hoa từ đâu rơi xuống, trúng thẳng đầu tôi.

Cú va chạm mạnh khiến tôi ngất lịm đi, không biết gì nữa.

*Pov tác giả*

Đôi mắt Đức Trung từ từ mở ra, một khoảng không bao la, mênh mông, phủ đầy mây trắng.

Không có bất kỳ âm thanh nào ở trước mặt cậu

"Mình đã chết rồi sao?"

Trong lúc cậu ấy đang đặt nhiều câu hỏi trong đầu mình thì có một giọng nói vang lên bên tai:

"Không, con chưa chết đâu"

Đức Trung giật mình, quay sang thấy một ông giờ đang đứng ở đấy.

Ông ta mặc một bộ áo choàng trắng muốt, râu tóc bạc phơ

" A...

Ai đấy?

"

Đức Trung hỏi, người này có vẻ là người duy nhất quanh đây.

Ông ta mỉm cười, giọng nói trầm ấm vang vọng

" Ta được gọi ở thế giới con đang sinh sống là chúa"

Ông ta nói một cách chắc nịch.

Đức Trung rùng mình.

Cậu chưa bao giờ tin vào những câu chuyện thần thoại, huống chi là tận mắt chứng kiến một vị thần đứng trước mặt mình.

"Thôi giờ vào vấn đề chính luôn, ta thấy là thế giới của con phát triển vượt trội hơn các thế giới khác ta đã tạo ra nên ta sẽ cho con sức mạnh là con có thể mở cánh cổng đến với thế giới khác để giúp họ phát triển nhanh hơn"

Chưa thỏa mãn với câu trả lời, Đức Trung kêu lên

" Chờ đã con có rất nhiều câu hỏi muốn được biết"

" Hãy nhớ rằng về sau sẽ có 2 người có cùng sức mạnh với con"

Chúa nói và lập tức biến mất, bỏ lại Đức Trung đang cố gắng gọi lại ông ấy.

Nhưng sự mệt mỏi và buồn ngủ ập tới người Đức Trung.

Cậu liền nhắm mắt và thiếp đi cùng với hàng ngàn câu hỏi trong đầu.

Vừa dứt lời, ông lão hòa mình vào làn sương mờ, biến mất không dấu vết.

Đức Trung gọi với theo nhưng chỉ nhận lại sự im lặng bao la.

Cậu cảm thấy một cơn buồn ngủ ập đến, khiến cậu ấy thiếp đi cùng với hàng ngàn câu hỏi trong đầu.

_______________________________________

Bản gốc

|| POV :Đức Trung ||

Đó là vào năm 20xx trước khi sinh nhật năm 18 của tôi, tôi chỉ là 1 học sinh kiệm lời bình thường ko hơn ko kém nhưng tôi lại có rất ít bạn nên vào những năm sinh nhật tôi phần lớn là tổ chức với gia đình và anh em họ hàng.

Vào ngày sinh nhật của tôi, tôi đang trên con đừơng hàng ngày về nhà bình thường thì tự nhiên ai đó đánh rơi bình hoa tự nhiên rơi vào đầu tôi, sự đau đớn đấy đã khiến tôi rơi vào trạng thái bất tỉnh...

|| Pov tác giả||

"Mình đã chết rồi sao?"

Đức Trung suy nghĩ, nơi đây được phủ bởi mây, bầu trời thật trong xanh.

Xung quanh không hề có một cái gì hết

Mải mê trong suy nghĩ, Đức Trung không nhận ra một ông già đã hiện ra bên cạnh cậu.

giọng nói bị ẩn cất lễn đánh thức Đức Trung, người mà đang mải mê trong suy nghĩ.

"Không, con chưa chết, con chỉ đang bị bất tỉnh nhân sự thôi"

Nghe thấy tiếng nói đấy, Đức Trung giật mình quay lại!, trước mặt cậu là một người già, với đôi mắt hiền từ.

" A...

Ai đấy?

"

Đức Trung hỏi, người này có vẻ là người duy nhất quanh đây.

" Ta được gọi ở thế giới con đang sinh sống là chúa"

Người tự nhận mình là chúa nói, Đức Trung nửa tin nửa không, cậu chưa bao giờ tin chúa là có thật.

Thật sự chứ liệu đây chỉ là một trò đùa đựơc tạo ra bởi những người học cùng lớp với cậu?

"Thôi giờ vào vấn đề chính luôn, ta thấy là thế giới của con phát triển vượt trội hơn các thế giới khác nên ta sẽ cho con sức mạnh là con có thể mở cánh cổng đến với thế giới khác và con sẽ bất tử và con có thể học và dạy sức mạnh ma thuật sang thế giới gấp 200 lần bên này, thời gian đã đến giới hạn rồi ta đi đây"

'chúa' nói trong sự gấp gáp, có vẻ ông ấy đang rất vội.

Chưa thỏa mãn với câun trả lời, Đức Trung kêu lên

" Chờ đã con có rất nhiều câu hỏi muốn được biết"

" Hãy nhớ rằng về sau sẽ có 2 người có cùng sức mạnh với con"

Chúa nói và lập tức biến mất, bỏ lại Đức Trung đang cố gắng gọi lại ông ấy.

Nhưng sự mệt mỏi và buồn ngủ ập tới người Đức Trung.

Cậu liền nhắm mắt và thiếp đi cùng với hàng ngàn câu hỏi trong đầu.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Thử nghiệm sức mạnh mới ||


________________________________________________________________________________

|| POV: Đức Trung ||

Ánh sáng chói chang chiếu thẳng vào đôi mắt , khiến tôi nhíu mày khó chịu.

Cái trần nhà trắng không quen thuộc dần hiện ra rõ nét.

"Đây là đâu?"

Tôi thều thào, cố gắng ngồi dậy nhưng một cơn đau nhói ập đến, buộc tôi phải nằm im.

Giọng nói trầm ấm của bác sĩ vang lên bên tai:

"Anh đang ở bệnh viện trung ương.

Anh bị chấn thương sọ não, cần phải nghỉ ngơi."

Ba ngày.

Đó là khoảng thời gian tôi đã nằm bất tỉnh.

Ba ngày trôi qua, tôi đã bỏ lỡ sinh nhật của chính mình.

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả là những thay đổi kỳ lạ trên cơ thể.

Mắt trái, vốn màu đen , giờ đây lại mang một màu xanh dương sâu thẳm, như thể một viên ngọc sapphire quý giá được khảm vào hốc mắt.

Còn mái tóc đen mượt ngày nào nay đã xuất hiện một lọn tóc trắng tinh, nổi bật giữa đám tóc đen óng.

Trong 3 ngày ở bệnh viện, tôi được bác sĩ chăm sóc chu đáo, gia đình tôi cũng đến thường xuyên và hỏi thăm tôi, còn người đã lỡ đánh rơi bình hoa vào đầu tôi cũng đã đến và nhận lỗi và chịu khoảng bồi thường, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện này nên tôi cũng cho qua.

Sau khi xuất viện, tôi trở về căn phòng quen thuộc.

Nhớ lại lời tiên tri, tôi quyết định thử nghiệm.

Hai tay giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía trước, tôi nhắm mắt lại và thì thầm:

"Cánh cổng mở ra."

Một luồng sáng kỳ dị bao trùm lấy tôi, và rồi, trước mắt tôi, một cánh cổng hình elip khổng lồ xuất hiện.

Nó tỏa ra một ánh sáng huyền ảo, mời gọi tôi bước vào một thế giới khác.

(THÀNH CÔNG RỒI) tôi hét lên sung sướng trong đầu, cũng may đây là ban ngày chứ mà buổi đêm là tôi no đòn.

Sau đó tôi chuẩn bị những thứ cần thiết để sang bên kia.

Tôi lấy chiếc gậy bóng chày gỗ tôi mua nhưng chả bao giờ sử dụng ở góc tường, và lấy cái máy ảnh để chụp bởi vì tôi vẫn đang nghĩ tôi đang mơ nên nếu có chứng cứ là hình ảnh hoặc hay hơn là video thì không thể cãi vào đâu được.

Tôi hít một hơi thật sâu chuẩn bị trình thần rồi tôi bước vào cánh cổng, đối mặt với những gì sẽ xảy ra về sau.

________________________________________________________________________________

Bản gốc

Tôi từ từ mở mắt ra và những gì đập vào mắt tôi là cái trần nhà(bruh)

"Đâ...

Đây là đâu"

"Anh đang ở bệnh viện trung ương "

Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng bác sĩ đã ngăn tôi lại

"Anh đang bị chấn thương sọ não nên anh cứ nghỉ ngơi đi"

"Tôi đã bất tỉnh trong bao lâu rồi?

"

"Anh đã bất tỉnh trong 3 ngày rồi"

(3 ngày?!Thế thì mình bất tỉnh khá lâu rồi, và hơn hết đã qua sinh nhật mình rồi)

"Nhưng chúng tôi vẫn chưa thể giải thích được trường hợp mắt trái của anh"

Tôi từ từ số vào mắt trái của mình, tôi cảm giác đó ko còn là mắt của mình nữa, cứ như ai đó đã cấy mắt khác vào mắt mình vậy.

Tôi lấy gương ra thì tôi nhận ra là con mắt trái của tôi trở nên màu xanh dương đậm.

Và tôi cũng nhận ra 1 nhánh tóc của tôi từ màu đen đã trở thành màu trắng tinh khiết.

Trong 3 ngày ở bệnh viện, tôi được bác sĩ chăm sóc chu đáo, gia đình tôi cũng đến thường xuyên và hỏi thăm tôi, còn người đã lỡ đánh rơi bình hoa vào đầu tôi cũng đã nhận lỗi và chịu khoảng bồi thường, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện này nên tôi cũng cho qua.

Sau 3 ngày ở bệnh viện tôi đã được xuất viện, đương nhiên là tôi vẫn nhớ lời của chúa nên khi về nhà tôi lên phòng tôi.

Ông ấy không đề cập tới cách mở cánh cổng chắc là tự mình nghĩ ra thôi

Tôi giơ 2 cánh tay ra, nhắm mắt lại và bắt đầu nhiệm chú

"Cánh cổng mở ra"

Cánh tay đột nhiên phát sáng, tóc tôi từ màu đen sang màu trắng, xung quanh tôi phát sáng màu trắng với 1 chút xanh dương vào, trước mặt tôi 1 cánh cổng hình elip cao tầm 2 mét dưỡi hiện lên trước mặt tôi

(THÀNH CÔNG RỒI) tôi rên lên sung sướng trong đầu

Sau đó tôi chuẩn bị những thứ cần thiết để sang bên kia, tôi đặc chuẩn bị trình thần từ trước rồi nên tôi đã thẳng thắn đi vào trong.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Thế giới mới và ma pháp mới ||


*POV: Đức Trung*

Những thứ trước mắt tôi vượt quá sức tưởng tượng của tôi.Trước mắt tôi là một thế giới hoàn toàn khác.

Một thảo nguyên xanh mướt trải dài đến tận chân trời với đồng cỏ đung đưa với gió cùng với mùi hương của bông hoa mới lạ, đằng sau là 1 khu rừng rậm với ánh mặt trời đâm qua các kẽ hở.

Vì tôi biết là tôi có thể trở về bất cứ lúc nào nên tôi nghĩ tôi nên đi vào ngôi rừng thám hiểm một chút.

Đi sâu vào bên trong tôi gặp những loài động vật tôi chưa từng thấy bao giờ ở trái Đất

(Vậy đây đúng là thế giới khác rồi)

Tôi nghĩ, tôi lấy máy ảnh ra chụp từng cây cảnh, động vật mới lạ để mang về nhà xem.

Trong lúc tôi đang đi thám hiểm thì tôi nghe thấy một tiếng kêu thét xé toạc không gian tĩnh lặng.

Thế là tôi chạy tới nơi mà tiếng kêu kêu lên, tôi nấp trong bụi rậm, tôi thấy có 2 con goblin đang định giết cô gái đang cố gắng chống trả nhưng có vẻ như đang gặp khó khăn.

Trong lúc nó đang không để ý sự hiện diện của tôi, tôi từ từ lôi gậy bóng chày ra và nhảy ra khỏi bụi và vụt vào đầu con goblin.

Nó gào thét một tiếng đau đớn rồi ngã vật ra đất.

Tuy nhiên, con goblin còn lại đã nhanh chóng phản ứng nhưng con thứ 2 nhận thức được nên nó đã nhanh tay xông lên để đâm tôi, tôi nhanh chóng dùng gậy đỡ đường dao của nó, lực đập của con Goblin rất mạnh nên mũi dao đâm sâu vào gậy bóng chày và nó dính chặt vào cây gậy khiến cho nó không rút ra được. tôi nhân cơ hội, giật mạnh cây gậy, tước vũ khí của nó và đập 1 phát mạnh vào đầu khiến cho nó chết tại chỗ.

Tôi kiểm tra xung quanh xong liền tới chỗ cô gái

"Đi ra, đừng lại gần tôi"

Cô ấy hét lên đầy sợ hãi, mắt nhắm lại

"Không sao tôi giết hết bọn chúng rồi"

Cô ấy mở mắt ra, nhìn thấy tôi, xung quanh là hai xác con goblin

"A..

Anh là ai vậy "

Tôi là Đức Trung, là nhà thám hiểm tự do"

Tôi nói tránh

"Tôi là Yamamoto Cesia, con gái của bá tước Yamamoto Nakatomi, mà hình như tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh thì phải"

"Chắc là vậy"

Tôi cười trừ

"Tiểu thư, ngài đây rồi"

Một người quản gia đã qua tuổi 50 cùng với vài kỵ binh chạy đến chỗ bọn tôi

"Tôi không sao cả, cũng là nhờ anh ấy cứu tôi khỏi Goblin"

"Vậy à, cảm ơn anh đã cứu tiểu thư tôi khỏi đám Goblin đấy.

Trong lúc bọn tôi đang chiến đấu ở phía đằng kia thì tôi bị lạc mất tiểu thư, nếu không có anh ở đấy thì tôi không biết sẽ thế nào nữa"

"Không có gì đâu"

"Để tỏ lòng biết ơn, tôi mời anh đến đinh thự của bá tước"

Mà kể ra cũng đã nửa ngày rồi và tôi cũng muốn được biết xã hội bên kia thế nào nên tôi đồng ý.

Sau đó bọn tôi lên xe ngựa và đến dinh thự.

Khi đến nơi, tôi bất ngờ trước độ đẹp đẽ của nó.

Dinh thự to lớn với kiến trúc tráng lệ, màu trắng tinh với màu vàng đan xen làm nổi bật lên.

Xung quanh dinh thự là những cây hoa đẹp đẽ cùng với đài phun nước.

Ở phía trước của dinh thự.

Có một người đàn ông với thân hình to lớn với bộ râu màu đen, xung quanh là các lính canh gác đang đứng nghiêm.

Đó chính là bá tước Yamamoto Nakatomi.

Sau khi đã đến nơi, quản gia giải thích cho ông ấy chuyện đã xảy ra, xong rồi ông ấy đến chỗ tôi và bắt tay tôi

"Tôi tên là bá tước Yamamoto Nakatomi và tôi cảm ơn sự hào hiệp của anh khi đã cứu lấy con gái của tôi, tôi có thể làm gì để trả ơn anh?"

Bá tước Yamato nói.

Sau một hồi nghĩ ngợi xong, tôi đã nghĩ ra, tôi không biết sử dụng ma thuật hay thế giới hay gì cả.

Nhưng tôi không thể nói với họ là tôi không biết gì về thế giới bởi vì thế họ sẽ nghi ngờ tôi.

"Thực sự là tôi không biết cách sử dụng ma thuật nên tôi cần ai đó dạy"

"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ gọi giáo viên pháp sư giỏi nhất sẽ dạy anh"

"Mà nữa, bảng chỉ số của anh như thế nào vậy" Cesia đột nhiên hỏi

"Uhhh...

Cách bật bảng trạng thái như thế nào vậy?

"

"Ehhh....

Anh ko biết á, anh chỉ cần kêu 'Status' lên thôi"

"Status"

Đột nhiên, 1 cái bảng hiện lên

_______________________________________

Status

Tên: Nguyễn Đức Trung

Chủng tộc: con người

Danh hiệu:

- Người từ thế giới khác

- kẻ bất tử

Cấp độ: 3

Thể lực: 35

Ma lực: 78

_______________________________________

(Mình lv3 chắc là từ 2 con Goblin lúc trước mà khoan đã, mình bất tử sao?

Sao ông thần không hề nhắc đến chuyện này vậy)

Cả tôi lẫn 2 người kia đều ngỡ ngàng trước biệt danh của tôi

"ANH BẤT TỬ SAO?

" Cesia kêu lên

"Ồ Anh đến từ thế giới khác sao" Bá tước nói một cách điềm đạm

(Bị phát hiện rồi)

"Đến tôi còn không ngờ tới" Bá tước Yamamoto nheo mắt lạ.

"Làm ơn hãy giữ bí mật chuyện này cho tôi"

"Không sao đâu, Việc anh đến từ thế giới khác thì ở đây cũng đã có nhiều rồi"

"Eh"

"Không sao đâu, chúng ta sẽ nói chuyện ấy sau"

Trong 3 ngày thì tôi được nghỉ học để hồi phục, tôi dành 3 ngày đó sang thế giới bên kia học tập Lúc lần đầu tôi tạo cánh cổng để đến đấy, tất cả đều bất ngờ trước những gì trong mắt họ.

Hàng ngày tôi sang thế giới bên kia luyện tập ma pháp và học về thế giới bên kia.

Cả giáo viên cũng bất ngờ vì tôi tiếp thu rất nhanh và sử dụng mạnh hơn các pháp sư tập sự khác.

Một ngày nọ trong lúc tôi đang tự luyện ở phía đằng sau của dinh thự thì Bá tước ra nói:

"Cũng đã vài ngày và anh cũng có vẻ học nhanh nữa, hay là chúng ta tỉ thí chút đi" Bá tước

"Rất hân hạnh"

"Được rồi tôi đi trước, cầu lửa" Bá tước

Bàn tay của bá tước hiện lên 1 quả cầu lửa ném vào tôi, tôi liền niệm ra bàn tay trái là quả cầu băng con bên phải là quả cầu lửa xanh, tôi nếm quả cầu băng ra trước để trừ khử quả cầu lửa nhưng tôi lại không hề biết đó chỉ là mồi nhử.

Khi hai quả cầu chạm vào nhau, tạo ra một làn khói trắng xóa, bá tước cường hóa cơ thể và xông tới tôi, tôi hoảng loạn nên đã lơ ý sử dụng quả quả cầu bóng tối( Sức mạnh bóng rất mạnh và có thể gây tử vong cho cả hai bên) và ném vào ông ấy.

Vụ nổ khá lớn đã tạo ra khiến cho tôi lẫn ông ấy đều bị văng ra.

" Kh..

Khá đấy" Bá tước gượng dậy

"Ngài cũng không kém đâu" Tôi cũng gượng dậy

Cesia nghe thấy tiếng nổ lớn chạy ra thấy một cái hố lớn và hét lên

"Trời ơi cái gì thế này"

Cả hai : "Chết rồi

---------------------------------------------------------------------------------------

Bản gốc

Pov:Đức Trung

Những thứ trước mắt tôi vượt quá sức tưởng tượng của tôi.

Trước mặt tôi là 1 thảo nguyên cùng với đồng cỏ đung đưa với gió cùng với mùi hương của bông hoa mới lạ, đằng sau là 1 khu rừng mang tính chất huyền bí.

Vì tôi biết là tôi có thể trở về bất cứ lúc nào nên tôi nghĩ tôi nên đi vào ngôi rừng thám hiểm 1 chút.

Đi sâu vào bên trong tôi gặp những loài động vật tôi chưa từng thấy bao giờ ở trái Đất

'Vậy đây đúng là thế giới khác rồi'

Tôi nghĩ, tôi lấy máy ảnh ra chụp từng cây cảnh, động vật mới lạ để mang về nhà xem.

Trong lúc tôi đang đi thám hiểm thì tôi nghe thấy tiếng kêu thất thanh ở phía đông.

Thế là tôi chạy tới nơi mà tiếng kêu kêu lên,tôi nấp trong bũi râm,tôi thấy có 2 con goblin đang định giết 1 cô gái hình như là pháp sư với mái tóc vàng mềm mượt, tôi từ từ lôi gậy bóng chày ra và nhảy ra khỏi bụi và vụt vào đầu 1 con goblin nhưng con thứ 2 nhận thức được nên nó đã nhanh tay xông lên để đâm tôi, tôi nhanh chóng dùng gậy đỡ đường dao của nó, lực đập của con Golbin rất mạnh nên mũi dao đâm sâu vào gậy bóng chày(vì gậy của tôi làm bằng gỗ) và nó dích chặt vào cây gậy khiến cho nó không rút ra được, tôi nhân cơ hội "tước" Vũ khí của nó và dùng gậy đập 1 phát mạnh vào đầu khiến cho nó chết tại chỗ.

Tôi kiểm tra xung quanh xong liền tới chỗ cô gái

"Đi ra, đừng lại gần tôi"

Cô ấy hét lên đầy sợ hãi

"Không sao tôi giết hết bọn chúng rồi"

"A..

Anh là ai vậy "

Tôi là Đức Trung, là nhà thám hiểm tự do"

"T-tôi là Yamamoto Cesia ,cc-on gái của bá tước của vùng này, m-mà hình như tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh thì phải"

"Chắc là vậy"

Tôi cười trừ

"Để tỏ lòng biết ơn, tôi muốn anh đến định thự nhà tôi ăn với gia đình tôi"

Tự nhiên bụng tôi kêu lên, mà kể ra cũng đã nửa ngày rồi, đành phải chấp nhận thôi.

Thế là tôi cùng cô ấy đến dinh thự của cha cô ấy

Tại dinh thự

"Tôi tên là bá tước Yamamoto Nakatomi và tôi cảm ơn sự hào hiệp của anh khi đã cứu lấy người con gái của tôi, tôi có thể làm gì để trả ơn anh?

"

Bá tước Yamato nói.

Sau một hồi nghĩ ngợi xong, tôi đã nghĩ ra

" Thực sự là tôi không biết cách sử dụng ma thuật nên tôi cần ai đó dạy"

"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ gọi giáo viên pháp sư giỏi nhất sẽ dạy anh"

"Mà nữa, bảng chỉ số của anh như thế nào vậy" Cesia đột nhiên hỏi

"Uhhh...

Cách bật bảng trạng thái như thế nào vậy?

"

"Ehhh....

Anh ko biết á, anh chỉ cần kêu 'Status' lên thôi"

"Status"

Đột nhiên, 1 cái bảng hiện lên

_______________________________________

Status

Tên:Nguyễn Đức Trung

Chủng tộc: con người

Danh hiệu: - Người từ thế giới khác

- kẻ bất tử

Cấp độ: 3

Thể lực:35

Ma lực:78

_______________________________________

'Mình lv3 chắc là từ 2 con Goblin lúc trước mà khoan đã, mình bất tử sao?

Sao ông thần không hề nhắc đến chuyện này vậy'

Cả tôi lẫn 2 người kia đều ngỡ ngàng trước biệt danh của tôi

"ANH BẤT TỬ SAO?

"_Cesia kêu lên

" VÀ CÒN ĐẾN TỪ THẾ GIỚI KHÁC NỮA!

"

'Bị phát hiện rồi'

"Đến tôi còn không ngờ tới"_bá tước Yamamoto nheo mắt lạ.

"Làm ơn hãy giữ bí mật chuyện này cho tôi.

"Được thôi"_bá tước Yamamoto thở dài

Trong 3 ngày thì tôi được nghỉ học trong thời gian đó, nên hàng ngày tôi sang thế giới bên kia để luyện tập mà pháp.

Cả giáo viên cũng bất ngờ vì tôi tiếp thu rất nhanh và sử dụng mạnh hơn các pháp sư tập sự khác, họ không hề biết là bởi vì tôi không nói cho họ là tôi được ông thần chúc phúc.

1 ngày nọ trong lúc tôi đang tự luyện ở phía đằng sau của dinh thự thì Bá tước ra nói:

"Ấn tượng đấy chàng trai,hay là chúng ta tỉ thí chút đi"_Bá tước

"Rất hân hạnh"

"Được rồi tôi đi trước, cầu lửa"_Bá tước

Bàn tay của bá tước hiện lên 1 quả cầu lửa bán kính là 5cm ném vào tôi,tôi liền niệm ra bàn tay trái là quả cầu băng con bên phải là quả cầu lửa xanh, tôi nếm quả cầu băng ra trước để trừ khử quả cầu lửa nhưng tôi lại không hề biết đó chỉ là mồi nhử, khi tôi vừa mới phá tan thì bá tước đã cường hóa thân thể và xông tới tôi nhưng ông ấy lại không hề biết tôi đã chuẩn bị từ trước ở bàn tay phải là quả cầu bóng tối, khi khoảng cách giữa bá tước và tôi chỉ 1 gang tay thì tôi ném vào ông ấy.

Vụ nổ khá lớn đã tạo ra khiến cho tôi lẫn ông ấy đều bị văng ra.

" Kh..

Khá đấy"_bá tước gượng dậy

"Ngài cũng không kém đâu"_tôi cũng gượng dậy

" Trời ơi cái gì thế này"_Cesia chạy ra hét lên

Cả hai :"Chết rồi"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Sự thay đổi ||


*POV: Đức Trung*

Trong vài ngày tôi ở thế giới bên kia tôi đã thành thạo được phần lớn mà pháp và đồng thời xây dựng được lòng tin của bá tước.

Tôi nhận ra là đất nước tôi đang ở là kingdom of Ravia, một đất nước nhỏ bé nhưng lại ở 1 địa hình địa lý rất tốt nên luôn là nơi giao thương chính của châu lục, ở phía bắc luôn bị đế quốc Fraxt dòm ngó, ở phía nam thì có những quái thú và quỷ tàn phá, nhưng người dân vẫn rất yêu nhà vua vì vào khoảng 2 năm trước, nhà vua ban hành luật loại bỏ chế độ nô lệ khiến cho nhiều nô lệ đã trở thành nông dân hoặc ra nhập lính hoàng gia và họ thề sẽ trung thành tuyệt đối đối với Đức vua.Cho dù vậy việc ban hành luật bãi bỏ nô lệ cũng dẫn đến nhiều quý tộc phản đối và nghe bảo họ đang câu kết với đế quốc Fraxt để lật đổ nhà vua.

Tôi nhận ra thế giới này phát triển lạc hậu hơn các thế giới tôi.

Vùng bá tước tôi đang ở là ở Phía Tây của đất nước, giáp với Liên Bang Lemacre.

Tôi cũng đã kể truyện cho Cesia và bá tước Nakatomi về thế giới bên kia và nó phát triển như thế nào, mắt 2 bọn họ đều sáng hết lên.

Tôi cũng biết được ở phía lãnh thổ tự trị của Elf có một ngôi làng được xây dựng bởi những người đã dịch chuyển đến thế giới này.

Tôi mong muốn được một một ngày đến nơi đó

Gần đây gia đình tôi đang cảm thấy sự khác biệt của tôi.

Họ cảm nhận được không khí xung quanh tôi thay đổi rõ rệt, họ thấy tôi mạnh hơn nhiều mà mới chỉ có vài ngày, vẻ bề ngoài của tôi không thay đổi rõ rệt nhưng họ vẫn biết được tôi đã thay đổi nhiều.

Tôi quyết định giữ bí mật là tôi có thể mở cánh cổng sang thế giới khác nhưng chỉ là vấn đề thời gian cho đến khi gia đình tôi biết.

Trên lớp tôi cũng vậy, từ khi tôi đến trường, họ đều hỏi han tôi nhưng khi họ đến gần tôi, họ đều cảm thấy căng thẳng và thở dốc như tất cả đều mới học thể dục xong.

(Chắc phải tìm cách kiềm chế sát khí thôi)

Nhưng việc đó không làm bọn bắt nạt chùn chân lại, tôi biết vậy vì tan học họ lại cản tôi lại.

"Này, sao mày không chết vì cái bình hoa đó đi"

Đồng thời hắn và 2 thằng bạn kéo tôi vào góc khuất phía sau trường.

Tôi bình tĩnh quan sát xung quanh, đảm bảo không có ai chứng kiến.

Tôi bắt đầu sử dụng sát khí với tăng thể lực như bá tước, sát khí bùng lên dữ dội, cơ thể bắt đầu tỏa ra luồng khói màu đỏ.

"Cái áp lực gì thế này?"

Cả 2 kêu lên

"Mày...

Mày đã làm gì?

"

"Tao có làm gì đâu"

"Thằng chó"

Hắn vung tay đấm tôi, tôi dùng cường hóa bản thân rồi dùng tay đỡ quả đấm của nó.

"Cái gì"

Hắn lùi lại, tạo khoảng cách

"Mày đã làm gì trong 3 ngày đó"

"Tao chả làm gì cả chỉ có mày yếu đi thôi"

"MÀY"

Hắn lao tới một lần nữa.

Tôi nhanh chóng nắm lấy khuỷu tay hắn, kéo mạnh ra sau.

Tiếng xương khớp kêu răng rắc vang lên.

Hắn đau đớn kêu lên.

Tôi nhân cơ hội đó, dùng một cú đá vào chân hắn, khiến hắn mất thăng bằng và ngã xuống đất.

"Đau quá, mày thắng rồi, tao đầu hàng"

Tôi bỏ tay hắn ra và đồng thời giảm sát khí xuống, đủ để làm cho 2 thằng kia đứng dậy được

"Lần này mày nhớ đấy, lần sau tao sẽ trả thù"

Hắn vừa kêu vừa chạy

"Ê, đợi bọn tao với"

2 thằng kia đứng dậy và đuổi theo

''Chắc họ sẽ không đụng gì tới mình nữa đâu, chắc vậy''

Sau đó cả ngày diễn ra suôn sẻ

*POV: tác giả*

Trong hội nghị, có một cuộc họp nhỏ đang diễn ra

"Bây giờ vào thẳng vấn đề, gần đây, có nhiều hộ gia đình ở quận XXX là TV hoặc là radio của họ đều bị nhiễu hay là hỏng ở vùng bán kính khoảng 3km, sau khi chúng tôi đã điều tra xong thì chúng tôi phát hiện một luồng sóng lên tới 100000 vôn phát ra rất mạnh ở vùng bán kính 500m, và sau khi điều tra tôi nhận ra 1 ngôi nhà tạo ra, nhưng khi tra hỏi họ, họ đều bảo là chúng tôi không làm, chúng tôi còn cử người đến rà soát tất cả nhưng về với tay trắng" Nhà nghiên cứu

"Vậy còn bác sĩ, anh đến đây có chuyện gì?"

Thủ tướng

"Vâng, tôi cũng nhận ra 1 điều kỳ lạ ở bệnh nhân 354, Đức Trung, lúc còn trong bệnh viện, bệnh nhân thay đổi ở mắt lẫn ở tóc và điều trùng hợp là khi bệnh nhân xuất viện thì ngày hôm đấy là đợt sóng rất mạnh lần đầu"

"Có thể đó chỉ là sự trùng hợp"

"Không hẳn"

Bộ trưởng Bộ Công Thương lên tiếng, sau đó lấy ra tập tài liệu đưa cho thủ tướng

"Vào khoảng 5 giờ thì đợt sóng đấy lại xuất hiện nơi cư trú của bệnh nhân 354"

"Có thể đó là EMP (Vũ khí xung điện từ) chăng?"

"Có khả năng nhưng nếu điều đó là sự thật thì nó sẽ phải tấn công ở nhiều vùng khác nhau chứ không tập trung ở một chỗ"

"Vậy chúng ta nên làm gì?"

Thủ tướng hỏi

"Chúng ta nên gọi họ ra hỏi rõ tình hình"

Cuộc họp kết thúc

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bản gốc

|| Pov: Đức Trung ||

Trong 3 ngày tôi ở thế giới bên kia tôi đã thành thạo được phần lớn mà pháp và đồng thời xây dựng được lòng tin của bá tước.

Tôi nhận ra là đất nước tôi đang ở là kingdom of Ravia, một đất nước nhỏ bé nhưng lại ở 1 địa hình địa lý rất tốt nên luôn bị các nước láng giềng dòm ngó,ở phía bắc luôn bị đế quốc Fraxt dòm ngó, ở phía nam thì có những conquái thú và quỷ tàn phá, nhưng người dân vẫn rất yêu nhà vua vì vào khoảng 2 năm trước, nhà vua ban hành luật loại bỏ chế độ nô lệ khiến cho nhiều nô lệ đã trở thành nông dân và họ thề trung thành tuyệt đối đối với Đức vua.

Tôi cũng đã đến các thành phố Lớn trên đất nước và tôi thấy là kinh tế chưa được phát triển lắm.

Vùng bá tước tôi đang ở là ở Phía Tây của đất nước,giáp với Liên Bang Lemacre .

Tôi cũng đã kể truyện ở thế giới bên kia như thế nào cho Cesia và bá tước Yamamoto Nakatomi, mắt 2 bọn họ đều sáng hết lên

Gần đây gia đình tôi đang cảm thấy sự khác biệt của tôi.

Họ cảm nhận được sát khí của tôi thay đổi rõ rệt, họ thấy tôi mạnh hơn nhiều mà mới chỉ có 3 ngày, tôi quyết định giữ bí mật là tôi có thể mở cánh cổng sang thế giới khác nhưng chỉ là vấn đề thời gian cho đến khi gia đình tôi biết.Lớp tôi cũng vậy, từ khi tôi đến trường, họ đều hỏi han tôi nhưng khi họ đến gần tôi, họ đều thở dốc

'Chắc phải tìm cách kiềm chết sát khí thôi'

Nhưng việc đó không làm bọn bắt nạt chùn chân lại, tôi biết vậy vì tan học họ lại cản tôi lại.

"Này, sao mày không chết vì cái bình hoa đó đi"

Đồng thời hắn và 2 thằng bạn kéo tôi vào góc khuất.

Tôi bình tĩnh quan sát xung quanh, đảm bảo không có ai chứng kiến.

Tôi bắt đầu sử dụng sát khí với tăng thể lực , sát khí bùng lên dữ dội, cơ thể bắt đầu toả ra luồng khói màu đỏ.

"Cái áp lực gì thế này?

" Cả 2 kêu lên

"Mày...

Mày đã làm gì?

"

"Tao có làm gì đâu"

"Thằng chó"

Hắn vung tay đấm tôi, tôi dùng cường hóa bản thân rồi dùng tay đỡ quả đấm của nó.

"Cái gì"

Hắn lùi lại, tạo khoảng cách

"Mày đã làm gì trong 3 ngày đó"

"Tao chả làm gì cả chỉ có mày yếu đi thôi"

"MÀY"

Hắn lao tới một lần nữa.

Tôi nhanh chóng nắm lấy khuỷu tay hắn, kéo mạnh ra sau.

Tiếng xương khớp kêu răng rắc vang lên.

Hắn đau đớn kêu lên.

Tôi nhân cơ hội đó, dùng một cú đá vào chân hắn, khiến hắn mất thăng bằng và ngã sõng soài ra đất.

"Đau quá, mày thắng rồi, tao đầu hàng"

Tôi bỏ tay hắn ra và đồng thời giảm sát khí xuống, đủ để làm cho 2 thằng kia đứng dậy được

"Lần này mày nhớ đấy, lần sau tao sẽ trả thù"

Hắn vừa kêu vừa chạy

"Ê, đợi bọn tao với"

2 thằng kia kêu lên và chạy khi đứng dậy được

''Chắc họ sẽ không đụng gì tới mình nữa đâu,chắc vậy''

|| Pov: tác giả||

2 tuần sau khi Đức Trung có sức mạnh.

Trong hội nghị, có một cuộc hội rất nhỏ chỉ có thủ tướng và vài nhân viên tình báo

"Bây giờ vào thẳng vấn đề, gần đây, có nhiều hộ gia đình ở quận Ba Đình là TV hoặc là radio của họ đều bị nhiễu hay là hỏng ở vùng bán kính khoảng 3km, sau khi chúng tôi đã điều tra xong thì chúng tôi phát hiện một luồng sóng lên tới 100000 vôn phát ra rất mạnh ở vùng bán kính 500 m, và sau khi điều tra tôi nhận ra 1 ngôi nhà tạo ra, nhưng khi tra hỏi họ, họ đều bản là chúng tôi

không làm, chúng tôi còn cử người đến dà soát tất cả nhưng về với tay trắng"_nhà nghiên cứu

" Vậy còn bác sĩ, anh đến đây có chuyện gì?

"_thủ tướng

" Vâng, tôi cũng nhận ra 1 điều kỳ lạ ở

Bệnh nhân 354, Đức Trung, lúc còn trong bệnh viện, bệnh nhân thay đổi ở mắt lẫn ở tóc và điều trùng hợp là khi bệnh nhân xuất viện thì ngày hôm đấy là đợt sóng rất mạnh lần đầu"

"Có thể đó chỉ là sự trùng hợp"_thủ tướng

"Không hẳn"_kĩ sư điện lên tiếng

"Và khoảng 5 giờ thì đợt sóng lại xuất hiện nơi ở của bệnh nhân 354"

"Vậy chúng ta nên làm gì?

"_Thủ tướng hỏi

" Chúng ta nên gọi họ ra hỏi rõ tình hình"_Bộ trưởng Bộ công an

"Không, chúng ta nên cử gián điệp quan sát họ để kiểm chứng"_ Nhà nghiên cứu

Cuộc họp kết thúc
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Chuyến tham quan có recap||


||RECAP dành cho những ai skip||

Đức Trung, một học sinh cấp ba, bất ngờ nhận được sức mạnh phi thường sau một tai nạn.

Trong cơn hôn mê, cậu gặp một thực thể tự xưng là "Chúa", người đã trao cho cậu khả năng mở cánh cổng đến thế giới khác, sự bất tử và khả năng học ma thuật với tốc độ vượt trội.

Tỉnh dậy với một bên mắt màu xanh và một sợi tóc trắng, Đức Trung khám phá ra sức mạnh mới của mình bằng cách mở cánh cổng đến một thế giới kỳ diệu.

Tại đó, cậu cứu Yamamoto Cesia, con gái của Bá tước Yamamoto Nakatomi, và được mời đến dinh thự của họ.

Tại đây, Đức Trung bắt đầu học ma thuật và vô tình tiết lộ bí mật về sức mạnh của mình.

Cậu sống giữa hai thế giới, vừa học ma thuật ở thế giới mới, vừa tiếp tục cuộc sống học sinh ở thế giới cũ.

Tuy nhiên, những thay đổi ở cậu không thể che giấu mãi: gia đình, bạn bè nhận thấy sự khác biệt, những kẻ bắt nạt ở trường tìm đến gây sự, và chính phủ Việt Nam bắt đầu điều tra những hiện tượng lạ liên quan đến cậu.

Cuộc sống của Đức Trung trở nên phức tạp và đầy thách thức.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV Đức Trung*

Trong lúc tôi đang ở ban công tận hưởng trà ngon ở thế giới bên kia thì tự nhiên Cesia chạy xông vào

"Cho tôi sang thế giới bên kia tham quan vớ" mắt của Cesia sáng lên rực rỡ

"Tôi cũng muốn đi, một là để xem thế giới anh phát triển và khác biệt với thế giới tôi thế nào, hai là tôi còn trông con gái tô"

Có vẻ như ông ấy vẫn lo lắng sau vụ con gái của ông ấy bị phục kích bởi Goblin

"Bố ơi, con không cần sự bảo vệ đâu, con có thể tự xử mà" Cesia kêu lên

"Không sao đâu, thế giới cháu an toàn lắm"

"Vậy được thôi, chúng ta xuất phát thôi"

"Đợi đã để cháu lấy quần áo bên thế giới tôi đã vì không ai ăn mặc như hai người cả"

Tôi liền mở cánh cổng tới nhà ba mẹ tôi, lấy 2 bộ quần áo đủ size cho họ và mang về.

Sau khi thay xong.

Họ đi ra, bộ quần áo bá tước mặc trông như là một quý ông với bộ vest màu xanh đậm cùng với đôi giày lười cùng với bộ râu tuyệt đẹp, còn Cesia thì như là một người mẫu với bộ áo màu trắng với quần bò, cái này tôi lấy từ em tôi.

Trông cả hai y như là một nhà quý tộc hiện đại phương Tây.

"Bộ này vải rất đẹp, thiết kế đơn giản nhưng lại mang lại sự lịch lãm" Bá tước đánh giá

"Bộ này thật là đẹp, lại còn nhẹ nữa" Cesia nhìn bộ quần áo với đôi mắt sáng

"Rồi vậy chúng ta xuất phát thôi"

Địa điểm tôi mở cánh cổng để tránh sự chú ý là 1 góc hẻm ở gần nhà tôi.

Khi chúng tôi ra con đường chính, cả hai bọn họ đều ngơ ngác trước những tòa nhà cao tầng xen kẽ với những ngôi nhà 2-4 tầng nhấp nhô.

Trên con đường có những con voi sắt (ô tô) đi tấp nập.

Cũng may là chưa phải là giờ cao điểm nên đường chưa đông đúc

"Thế giới của anh thật là tuyệt vời, tôi đã nghe anh kể rất nhiều về thế giới của anh nhưng thế này thì vượt sức tưởng tượng."

"Những kiến trúc này là thế nào, những các cột trời này là nơi kết nối tới các vị thần à, và những chiếc xe này, sao họ không hề sử dụng con ngựa?"

Bá tước há mồm ngơ ngác nhìn xung quanh.

Tôi chỉ có thể cười khô.

"Đất nước cháu đang ở vẫn chỉ thuộc đất nước đang phát triển, nếu ngài sang các đất nước đã phát triển thì ngài còn có thể thấy những tòa nhà chọc trời nhiều hơn"

Địa điểm đầu tiên là quán phở ven đường Hàng Trống ở phố cổ Hà Nội, chúng tôi đã mất rất nhiều thời gian vì mấy lần đi qua đường, Celia đều kêu lên khi có ôtô và xe máy đi gần và cũng rất nhiều các thanh niên đi tán tỉnh khiến cho bá tước mấy lần quật ngã họ.

Khi đến quán đó tôi liền gọi 3 món phở bò cộng kèm trà đá.

Khi họ mang ra, mùi hương lan tỏa khiến cho 2 người cảm thấy rất đói bụng.

"Umm...

Ngon quá" Cesia kêu lên sau đó cúi mặt đi ăn tiếp

"Món này ngon đấy, lần sau cháu viết công thức ra để ta có thể bảo đầu bếp ta làm"

Bá tước

"Vâng, lúc nào rảnh cháu viết cho"

Và gần đây tôi có cảm giác Cesia thay đổi ở cách nhìn tôi thì phải, cô ấy gần như tìm cách bắt chuyện hay là ở gần tôi hơn.

Địa điểm tiếp theo tôi muốn đến là tòa nhà cao 70 mươi tầng để đi mua quần áo coi như là quà lưu niệm.

Lúc tôi nói địa điểm đấy bá tước kêu khẽ

"Ê, nơi đó có phải là nơi các vị thần giáng thế phải không"

"Không, Đó chỉ là tòa nhà rất cao thôi, nó không phải là tòa nhà cao nhất ở thế giới cháu ạ"

"Vậy à"

Khi tôi và 2 người đi mua sắm, rất nhiều người khác đều hỏi họ có phải là người mẫu hay là diễn viên hoặc là xin chụp ảnh cùng khiến cho tôi mấy lần từ chối liên tục đến mức chúng tôi phải sử dụng chiêu "giảm thiểu nhận thức" để cho họ ít để ý đến.

Sau khi chúng tôi mua sắm xong thì trời cũng đã tối rồi, chúng tôi quyết định trở về hẻm đấy để trở về.

Vào đó là giờ cao điểm nên giao thông rất tấp nập, khiến cho việc di chuyển chậm hơn so với dự tính.

Trong lúc tôi và Cesia đang trò chuyện và đằng sau thì bá tước lườm tôi liên tục thì đột nhiên có tiếng đâm xe rất lớn, một vụ tai nạn ở phía trước, tôi liền chạy tới, Cesia và bá tước thấy vậy cũng chạy theo.

Nạn nhân đang bị chấn thương sọ não, hiện đang rất nguy kịch.

Tôi liền bảo 2 người đi dùng ma pháp "hồi phục" để giúp nạn nhân qua cơn nguy kịch.

Một luồng ánh sáng màu xanh lá cây nhạt được chuyền vào nạn nhân, ánh sáng tuy nhạt nhưng mắt người thường vẫn nhận thấy được, họ thấy vậy liền lấy điện thoại ra định quay nhưng rồi đột nhiên:

" Sao điện thoại tôi lại không lên"

"Tôi cũng vậy"

"Điện thoại tôi mới mua sao mà đen sì thế này"

Việc họ đều nhốn nháo thế này thì cũng đương nhiên vì tôi đã bí mật niệm phép tạo ra sóng từ gần như EMP(Vũ khí xung điện từ) để vô hiệu hóa tạm thời các thiết bị điện tử trong bán kính 30 mét để không ai được quay cảnh tượng kỳ diệu này.

Sau 2 phút sử dụng, tình hình sức khỏe nạn nhân đã qua cơn nguy kịch, tuy thế nhưng bề ngoài vẫn còn dính máu.

Cứu thương cuối cùng cũng đến đồng thời là cảnh sát, tôi thấy vậy bảo hai người kia niệm phép "cản trở nhận thức" ở mức tối đa để thoát khỏi đây, bởi vì nếu họ ở lại lâu hơn nữa chắc sẽ khiến cho mọi thứ loạn hơn.

Sau khi thoát được khỏi vùng đấy tôi mở cánh cổng và về dinh thự của bá tước.

"Hôm nay vui quá, thế giới của anh thật là tuyệt vời luôn đó" Cesia vui vẻ nói với tôi

"Thế giới của anh phát triển rất nhiều so với thế giới chúng tôi cho dù không có ma pháp khiến cho tôi đánh giá rất cao ở thế giới anh" Bá tước

"À, à...

Không có gì đâu" tôi gãi gáy

(Mong vụ tai nạn đó không làm lớn chuyện lên)

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bản gốc

|~|POV Đức Trung|~|

1 tháng từ khi có sức mạnh

Trong lúc tôi đang ở ban công tận hưởng trà ngon lành cành đào ở thế giới bên kiathì tự nhiên Cesia chạy xông vào

"Cho tôi sang thế giới bên kia tham quan với"_mắt của Cesia sáng lên rực rỡ

" Tôi cũng muốn đi

1 là để xem thế giới anh phát triển thế nào

2 là tôi còn trông con gái tôi"

"Bố ơi, con không cần sự bảo vệ đâu, con có thể tự xử mà"_Cesia kêu lên

" Không sao đâu, thế giới tôi an toàn lắm, tôi đảm bảo"

"Vậy được thôi, chúng ta xuất phát không?

"

"Đợi đã đợi tôi lấy quần áo bên thế giới tôi đã vì không ai ăn mặc như mọi người cả"

Tôi liền mở cánh cổng tới nhà ba mẹ tôi, lấy 2 bộ quần áo size đủ cho họ

Và mang về.

Sau khi thay xong.

Họ đi ra, bộ quần áo bá tước mặc trông như là một quý ông lịch lãm với bộ râu tuyệt đẹp, còn cesia thì như là một quý cô mới đến tuổi lấy chồng.

Trông cả 2 y như là một nhà quý tộc hiện đại phương Tây.

"Bộ này vải rất đẹp, thiết kế thô sơ nhưng lại mang lại sự lịch lãm"_bá tước đánh giá vậy

" Bộ này thật là đẹp, lại còn nhẹ nữa"_Cesia nhảy lên

"Rồi vậy chúng ta xúât phát thôi.

" Địa điểm tôi mở cánh cổng để tránh sự chú ý là 1 góc hẻm ở Đội Cấn.

Khi chúng tôi ra con đường chính, cả hai bọn họ đều ngơ ngác trước những tòa nhà cao tầng xen kẽ với những ngôi nhà 2-4 tằng nhấp nhô.

Trên con đường có những con voi sắt(ô tô) đi tấp nập.

"Thế giới của anh thật là tuyệt vời, tôi đã nghe anh kể rất nhiều về thế giới của anh nhưng thế này thì vượt sức tưởng tượng."

"Những kiến trúc này là thế nào, những các cột trời này kết nối tới các vị thần à, và những chiếc xe này, sao họ không hề sử dụng con ngựa???

"_bá tước há mồm ngơ ngác

Tôi chỉ có thể cười khô.

"Đất nước cháu đang ở vẫn chỉ là đất nước chưa được phát triển cao lắm, nếu ngài sang các đ đất nước láng giềng thì ngài còn có thể thấy những tòa nhà chọc trời nhiều hơn".

Địa điểm đầu tiên là quán phở ven đường hàng trống, chúng tôi đã mất rất nhiều thời gian vì mấy lần đi qua đường, Celia đều kêu lên khi có ôtô và xe máy đi gần và cũng rất nhiều các thanh niên đi tán tỉnh khiến cho bá tước mấy lần quật ngã họ.

Khi đến quán đó tôi liền gọi 3 món phở bò cộng kèm trà đá.

Khi họ mang ra, mùi hương lan tỏa khiến cho 2 người cảm thấy rất đói bụng.

" Umm...

Ngon quá"_Cesia kêu lên nhỏ

"Món này ngon đấy, lần sau cháu viết công thức ra để trở thành món ăn trong gia đình"_bá tước

" Vâng, lúc nào rảnh cháu viết cho"

Và gần đây tôi có cảm giác Cesia thay đổi ở cách nhìn tôi thì phải, cô ấy gần như tìm cách bắt chuyện hay là ở gần tôi hơn khiến cho bá tước mấy lần trừng mắt nhìn tôi khiến cho mấy lần tôi cười khổ.

Địa điểm tiếp theo tôi muốn đến là tòa nhà cao 70 muơi tầng để đi mua quần áo coi như là quà lưu niệm.

Lúc tôi nói địa điểm đấy bá tước kêu khẽ

"Ê,nơi đó có phải là chỗ cho các tông đồ của thần phải không?

"

"Không, Đó chỉ là tòa nhà rất cao thôi, nó không phải là tòa nhà cao nhất ở thế giới cháu ạ"

"Vậy à"

Khi tôi và 2 người đi mua sắm, rất nhiều người khác đều hỏi họ có phải là người mẫu hay là diễn viên hoặc là xin chụp ảnh cùng khiến cho tôi mấy lần từ chối liên tục đến mức tôi phải sử dụng chiêu "giảm thiểu nhận thức" để cho họ ít để ý đến 2 người kia hơn.

Sau khi chúng tôi mua sắm xong(thật sự rất mệt) trời cũng đã tối rồi, chúng tôi quyết định trở về hẻm đấy để trở về.

Vào đó là giờ cao điểm nên giao thông rất tấp nập, khiến cho việc di chuyển chậm hơn so với dự tính.

Trong lúc tôi và Cesia đang trò chuyện và đằng sau thì bá tước lườm tôi liên tục thì đột nhiên có tiếng đâm xe rất lớn, một vụ tai nạn ở phía trước tầm 20m, tôi liền chạy tới, Cesia và bá tước thấy vậy cũng chạy theo.

Nạn nhân đang bị chấn thương sọ não, hiện đang rất nguy kịch.

Tôi liền bảo 2 người đi dùng ma pháp "hồi phục cấp thấp"để giúp nạn nhân qua cơn nguy kịch.

Một luồn ánh sáng màu xanh lá cây nhạt được chuyền vào nạn nhân, ánh sáng tuy nhạt nhưng mắt người thường vẫn nhần thấy được, họ thấy vậy liền lấy điện thoại ra định quay nhưng rồi đột nhiên:

" Sao điện thoại tôi lại không lên"

"Tôi cũng vậy"

"Điện thoại tôi mới mua sao mà đen sì thế này"

Việc họ đều nhốn nháo thế này thì cũng đương nhiên vì tôi đã bí mật niệm phép tạo ra sóng gần như EMP để vô hiệu hóa tạm thời(không phải phá hủy) các thiết bị điện tử trong bán kính 30m để không ai được quay cảnh tượng thần tiên này.

Sau 2 phút sử dụng, tình hình sức khỏe nạn nhân đã qua cơn nguy kịch, tuy thế nhưng bề ngoài vẫn còn dính máu.

Cứu thương cuối cùng cũng đến đồng thời là cảnh sát, tôi thấy vậy bảo 2 người kia niệm phép"cản trở nhận thức" ở mức tối đa để thoát khỏi cảnh sát lại gần lấy thông tin , vì như thế sẽ khiến cho mọi thứ loạn lên nữa.

Sau khi thoát được khỏi vùng đấy tôi mở cánh cổng và về dinh thự của bá tước.

"Hôm nay vui quá, thế giới của anh thật là tuyệt vời luôn đó"_Cesia vui vẻ nói với tôi

" Thế giới của anh phát triển rất nhiều so với thế giới chúng tôi cho dù không có ma pháp khiến cho tôi đánh giá rất cao ở thế giới anh"_bá tước thêm tí vào

"À à...

Không có gì đâu"_tôi gãi gáy vừa cười

'Mong vụ tai nạn đó không làm lớn chuyện lên'
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Chi tiết nhân vật||


Vì trước tới nay tôi không hề mô tả nhân vật một cách chi tiết(vì văn kém)trong đoạn này sẽ kể chi tiết hơn chút

_______________________________________

|~|Ngô Đức Trung|~|

Xuất thân:Việt Nam

Tóc:màu đen với một cọng màu trắng

Mắt:bên phải màu đen còn mắt trái màu xanh dương đậm

Thân thể: gầy,cao tầm 1m7

Tính cách:hiền lành, cởi mở

Relationship:chưa có

Sức mạnh trời ban:-Học và dạy ma pháp gấp 200 lần

-Bất tử

-Mở cách cổng

Biệt danh:-kẻ bất tử

-người đến từ thế giới khác

-pháp sư cấp cao

Trong 18 năm cuộc đời chưa từng xảy ra 1 mối tình đẹp đẽ

_______________________________________

|~|Cesia Nakatomi|~|

Xuất thân:Musaka kingdom

Tóc:màu vàng dài óng ả

Mắt:màu đỏ

Thân thể:thon thả, mịn màng, cao tầm 1m6

Tính cách:thân thiện, hơi , hành sử trẻ con nếu có gì đó thú vị

Relationship:có cảm tình với Đức Trung nhưng không giám thổ lộ

Biệt danh:-con gái nhà bá tước

-pháp sư cấp trung

Sinh trong gia đình quý tộc, rất nhiều nhà quý tộc khác đến để muốn gả nhưng đều bị từ chối

_______________________________________

|~|Yamamoto Nakatomi|~|

Xuất thân:Musaka kingdom

Tóc:màu nâu cắt ngắn dựng lên

Mắt:màu nâu

Thân thể:vạm vỡ, cao to cao tầm 1m9

Tính cách: nghiêm túc, nhưng lúc có gì đó thú vị thì mắt sáng lên, hơi chăm lo cho con gái quá

Relationship:chồng của Miura Nakatomi, bố của con gái Cesia Nakatomi

Biệt danh:-Cựu hiệp sĩ hoàng gia

-bá tước một vùng

-Pháp sư cấp cao

-đã nghỉ hưu

Vợ của ông ấy đã mất vì 1 căn bệnh hiểm nghèo thời đấy nên muốn bảo vệ và dành trọn tình cảm cho con gái ông.

Từng làm hiệp sĩ hoàng gia

_______________________________________

|~|??? |~|

Xuất thân:Nhật Bản

Tóc:???

Mắt:???

Thân thể:???

Tính cách:???

Relationship:???

Sức mạnh trời ban:???

Biệt danh:???

_______________________________________

|~|??? |~|

Xuất thân:Vương Quốc Anh

Tóc:???

Mắt:???

Thân thể:???

Tính cách:???

Relationship:???

Sức mạnh trời ban:???

Biệt danh:???
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Thử nghiệm các nguyên tố||


Thông báo: do việc thi cử nên viết truyện có thể sẽ bị chậm lại (mà cũng chẳng ai đọc đâu)

Phần này cơ bản là thí nghiệm nên sẽ ngắn

_______________________________________

*POV: Đức Trung*

Sau vụ tai nạn đấy, tuy đã thoát được ống kính nhưng đã có rất nhiều nhân chứng nhìn thấy cảnh tượng siêu niên, các nhà báo bắt đầu đưa tin về 2 người đã chữa trị nạn nhân bằng ánh sáng.

Trên mạng các diễn đàn cũng hiện lên, mọi người bắt đầu đưa ra rất nhiều giả thuyết về hiện tượng này.

Nhiều người nói là giả, nhiều người nói đó chỉ là ảo giác, còn có người nói là thần linh, nhưng tất cả mọi người đều ra sức tìm 2 nhân vật bí ẩn đấy, bằng mạng xã hội hay là địa chỉ.

Tuy tôi không phải là người bị truy lùng nhưng tôi vẫn có cảm giác như đang bị theo dõi, vậy điều tốt nhất tôi có thể làm là bảo 2 bọn họ là tôi không thể đưa họ đến thế giới tôi được cho đến khi mọi chuyện lắng xuống nhưng ít nhất là tôi đã làm cho cái menu của bá tước trở nên đặc sắc hơn, hơn nữa đến cả nhiều bá tước khác đến học, và phần lớn đều biết đến tôi là người sáng tạo ra món phở ở thế giới bên kia, nên là tôi cũng bắt có quan hệ với các bá tước vùng khác.

Trong thời gian đấy tôi quyết định sẽ đi sâu hơn về các nguyên tố ma pháp.

Ở thế giới này, con người có thể dùng được 7 nguyên tố là lửa, nước, gió, đất, sét, ánh sáng và bóng tối, nhưng khi kết hợp lại lại có những tác dụng khác.

Các nhà khoa học hoàng gia đã từng thí nghiệm chuyện này nhưng thí nghiệm đã bị ngừng sau khi 1/3 cung điện bị phá hủy.

Đến bây giờ người ta mới kết hợp sét với nước và gió với tất cả nguyên tố còn lại trừ đất, ánh sáng và bóng tối hầu như không phản ứng với các nguyên tố khác nhưng họ chưa hề

Thử nghiệm với 2 nguyên tố đã kết hợp với nhau.

Tôi quyết định ra bãi đồi phía sau khu dinh thự để thí nghiệm, tôi là 1 trong những pháp sư có thể sử dụng tất cả 7 nguyên tố nên tôi ko cần ai khác hỗ trợ cả.

Ban đầu tôi sử dụng nước, sét với ánh sáng, nó không phản ứng với nhau, sau tôi sử dụng với bóng tối nhưng cũng không gì cả, sét thì tôi nhận ra điều rất thú vị, cả ánh sáng lẫn bóng tối đều cố né tránh sét điện ra, tôi quyết định ghi vào quyển sổ tôi mang theo.

Thứ tiếp theo là lửa với ánh sáng, khi kết hợp 2 cái lại thì sức nóng rất kinh khủng như ánh sáng mặt trời khiến cho tôi bị bỏng nhẹ bên tay phải, còn nước sau khi bốc hơi kết hợp với bóng tối tạo ra smoke trong thời gian nhất định.

Điều tiếp theo tôi làm là kết hợp ánh sáng với bóng tối cho dù nó không khác gì lửa với nước nhưng cũng đáng để thử, và sau khi kết hợp tôi rút lại ý kiến tuyệt vời của mình vì ngay sau khi kết hợp thì nó tạo ra 1 vụ nổ to lớn ngay trên đồng cỏ, cho dù có tôi đã tạo ra tấm khiên quanh người nhưng do áp lực quá lớn khiến cho tôi bị bay ra .

Sau đó Cesia hốt hoảng chạy ra

"Chuyện gì vậy, anh có sao không?

"

"Không sao cả, chỉ là vụ nổ nhỏ thôi mà"

"Nổ nhỏ á, anh có biết là tôi có thể nhìn thấy rõ từ phía này không, nếu bố tôi biết được là anh nhừ đòn đấy, lấp lại hố đi"

Hiện tại bố của Cesia đang đi gặp nhà vua có việc nên hiện tại không có quà nên ông ấy đưa toàn quyền căn nhà cho quản gia nhưng ông ấy sẽ về bất cứ lúc nào nên tôi và cô ấy dành cả buổi sáng lấp cái hố to lại và cố làm cho không hề có vụ nổ nào và bảo tất cả người hầu và quản gia là đừng nói với ai chuyện này.

Tuy thế nhưng tôi và cô ấy đều bẩn hết người, nhất là tôi thế là tôi và cô ấy lần lượt đi tắm.

Sau khi tắm xong tôi quyết định chỉ sử dụng lượng nhỏ ánh sáng và bóng tối để tránh vụ nổ như lúc trước và tôi nhận ra là nếu tạo ra vòng khiên nước hoặc đất thì có thể làm giảm hoặc mất đi sức nổ.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Người thứ 2||


Thông báo:do wattpad bị lỗi nên phải đăng lại một số tập

_______________________________________

* POV:Kurohito Nagasaki*

Đột nhiên tôi tỉnh dậy, thứ đập vào mắt tôi là một bầu trời xanh, không hề có tiếng xe cộ hay ồn ào mà chỉ có tiếng chim hót và tiếng cỏ đập vào nhau

" Đây là đâu vậy"

Tôi thốt lên câu hỏi, tôi cố dậy nhưng không thể, cơ thể tôi nặng trịch, không thể di chuyển được.

Đột nhiên tôi nghe thấy một giọng nói ở phía sau tôi

"Hazz...

Lại một người nữa.

"

Là một ông già ELF đang chống gậy, rồi ông ấy bắt đầu kéo tôi đi, sau đó tôi lại chìm vào giấc ngủ.

Tầm 3 tiếng sau thì tôi tỉnh dậy, lần này là trên giường gỗ, xung quanh mọi thứ đều làm từ gỗ.

Ghế, bàn, giường,...

Tất cả đều làm từ gỗ

" Ồ cháu tỉnh rồi à, mà công nhận cháu dậy sớm hơn những người khác đấy

Nói xong ông ấy đến gần tôi

"Ta là Anki Agugo, trưởng làng ở đây.

Còn cậu là ai"

" Dạ um, Cháu là Kurohito Nagasaki, đây là đâu ạ?

"

"Cháu đang ở nhà cây của ta, còn cháu là người từ thế giới khác"

"Người từ thế giới khác?

"

Thế trước khi nhóc thức dậy, cháu có nhớ gì không?

Đó chính là lúc tôi chợt nhận ra, trước khi tôi ngất, tôi đang trên đường về nhà với Anki Nagami, người bạn thuở nhỏ của thì đột nhiên tôi nghe thấy tiếng kêu

"Cẩn thận, tránh ra"

Tài xế xe tải đã mất lái và chuẩn bị đâm vào hai người nhưng tôi đã kịp thời đẩy cô ấy ra và sau đó mọi thứ tối đi, và lúc đó tôi chỉ có thể nghe những giọng này:

"Con đã cứu một sinh mạng mà không ngại tới tính mạng của mình, để trả ơn cho sự lớn lao của con, ta sẽ cho con một chuyến vé đến vùng đất mới và con có thể quay lại trái Đất bất cứ lúc nào nếu muốn, và sức mạnh thì ta sẽ cho con ma pháp hồi phục cấp cao, con có thể hồi sinh người chết không lâu, thôi thời gian đã tới hạn rồi, ta đi đây.

Hãy nhớ rằng về sau sẽ có 2 người có cùng sức mạnh với con"

Sau những câu đó tôi thức dậy.

"Hình như lúc đó cháu nghe thấy giọng ai đó.

"

"Hmmm...

Tất cả những người từ thế giới khác đều như vậy.

Vậy lúc cháu ở thế giới của cháu ,cháu đến từ nước nào?

Không sao đâu cháu cứ nói đi.

"

"Ờmmm...

Cháu đến từ Nhật Bản"

"Ahhh lại một người đến từ Nhật Bản nữa, ở thế giới này có rất nhiều người bảo là đến Mỹ, Nhật Bản, Anh,...

Và cháu là 1 trong số đó"

"Hả có nhiều người như cháu á!?

"

"Nhiều là đằng khác, họ xuất hiện rải rác khắp đất nước, phần lớn ở đất nước mình đang ở, Kingdom of Ravia, nếu cháu muốn đến đấy, cháu hãy đi tiếp phía Tây cháu sẽ đến ngôi làng của những con người từ thế giới khác, họ phần lớn làm nông và đào mỏ, phần nhỏ làm mạo hiểm giả, nhưng trước tiên cho ta xem bảng trạng Thái của cháu, chỉ cần nói 'Status' thôi"

"Status"

Đột nhiên một cái bảng hiện lên:

—-----------------------------------------------

Status

Tên: Kurohito Nagasaki

Chủng tộc: con người

Danh hiệu:

- Người từ thế giới khác

- kẻ bất tử

-Healer master

Cấp độ: 1

Thể lực:21

Ma lực:48

—-----------------------------------------------

(Đợi đã, mình bất tử sao, hay là mình đã chết rồi nên mình là zombie, hay mình là thần)

Nhiều câu hỏi bay qua đầu tôi.

"Hmmm, bất tử ah, thú vị đấy.

Thế cháu có nhớ được thần ban sức mạnh đặc biệt gì không?

"

Tôi nhớ là hình như thần ban cho ma pháp hồi phục cao cấp"

"Hình như là thần ban cho con mà pháp hồi phục cao cấp"

"Vậy cháu là healer hiếm đấy, ở đây có rất nhiều healer nhưng chỉ có thể heal những phần bị thương nhẹ như trầy xước hoặc gẫy tay chân thôi còn những vết thương nặng như mất tay hoặc chân hay mất nhiều máu chỉ có các pháp sư hoàng gia mới có thể chữa như vậy"

(Vậy là mình ngang cấp hoàng gia)

"Thôi bây giờ, ta sẽ đưa con đi tham quan nơi này một chút"

" Vâng" tôi dậy và đi theo sau lưng ông ấy

—-----------------------------------------------

Trong khi đó, ở Tokyo, tại hiện trường vụ tai nạn, đã 2 ngày trôi qua từ vụ tai nạn, có một cô gái đứng đó, tay cầm một bộ hoa, đó là Anki Nagami, cô ấy tuy là một trong những người chứng kiến vụ tai nạn đấy.

Nhưng có một điều mà không chỉ có cô ấy mà tất cả cảnh sát đều khó hiểu, đó chính là không một ai tìm thấy được xác của cậu ấy hay là chỉ một vệt máu cũng không có, cứ như là xác đã bị bay hơi.

Cô ấy biết vậy nhưng trong lòng có một hi vọng nhỏ nhoi là cậu ấy vẫn còn sống.

Cô ấy đặt bó hoa xuống cột đèn gần nơi xảy ra tai nạn

(Hi vọng cậu ấy vẫn ổn)
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Healer||


Nơi mà tôi đang ở là một ngôi làng ở phía sâu bên trong rừng ở phía tây nam đất nước được gọi là kingdom of Ravia, ngôi làng này nằm ở biên giới với giáo quốc Aslilon, tuy vậy có rất nhiều cướp hoành hành ở trong khu rừng này.

Lúc tôi đang nghe cụ đang nói thì có một âm thanh trong trẻo vọng ra:

"Ông ơi"

"ah, Sakamoto, ra đây"

đó là một Elf nữ với mái tóc màu xanh da cây với một làn da trắng trẻo.

(đây đúng là sự hoàn hảo với cái đẹp) tôi nghĩ

"Đây là Kurohito là người từ thế giới khác"

"lại nữa ah"

Trông cô ấy có vẻ chán nản.

"Ta muốn cháu là hôm sau đưa cậu ấy đến làng của những người từ thế giới khác, cháu đủ sức có thể ra ngoài rồi"

"Vâng ạ" Mắt cô ấy sáng lên, chắc là muốn được ra ngoài lắm

Lúc cả 3 đang nói chuyện thì một elf khác chạy ra thở hổn hển

"Trưởng làng,có một toán cướp đang chạy đến,tầm khoảng 50 người, họ có vũ khí"

"Tất cả ai có thể chiến đấu được lấy vũ khí ra, đàn bà trẻ con trốn trong nhà,còn Kurohito, cháu có khả năng cứu chữa hãy ra phía toà nhà đằng kia, ở đấy cháu sẽ gặp các trị liệu sư khác"

Tôi liền chạy nhanh nhất có thể vào đấy.

Lúc tôi vào tôi thấy có 2 ELF đang ở đấy và đang cứu chữa bệnh nhân.

"Hình như cậu là Kurohito phải ko?

Tôi là Rei Dubble còn đây là Chris Turvuh, vào đây đi, chúng ta có rất nhiều việc làm hôm nay đấy.

Tôi ngồi đó trong 5 phút thì có tiếng chạy rất nhanh vào.

Lúc họ vào, họ đang vác một người bị thương.

"đặt xuống đây, Chris Turvuh, ra kiểm tra tình hình đi" Rei Dubble ra lệnh

"Bệnh nhân bị thương ở phần cánh tay trái, có thể bị dao chém, ở phần chân bị chảy máu quá nhiều có thể do bị cung đâm vào chân nhưng rút ra, Kurohito đưa cho tôi cái băng gạc"

"đây"

Rồi anh ấy băng bó lại phần bị chảy máu.

"Kurohito tôi biết đây là lần đầu nhưng thử dùng "trị liệu đi"".

Tôi chạy đến gần,nhìn khuôn mặt của nạn nhân thở rất hổn hển.

"Nhanh lên trước khi họ mất quá nhiều máu"

"Vâ-Vâng"

Tôi giơ 2 tay ra và nói:

"Trị liệu"

Một ánh sáng xanh lá rất mạnh vào cơ thể nạn nhân.

"DỪNG LẠI, QUÁ RỒI"

tôi đột nhiên dừng lại, tất cả các vết thương của nạn nhân đã hoàn toàn biến mất nhưng cơ thể cậu ấy vẫn phát sáng, Rei Dubble liền chạy ra kiểm tra cơ thể:.

"Cơ thể cậu ấy hấp thụ quá nhiều ma lực quá, cơ thể đang trong tình trạng nguy hiểm, cần được hút ra, Chris Turvuh ra đây giúp tôi hút ma lực ra"

"Rõ"

Trong lúc 2 người đang hút ma lực ra , Rei Dubble nói với tôi:

"Lần sau, khi dùng trị liệu thì hãy cảm nhận số ma lực mình cho vào rồi truyền vào"

Sau đó có rất nhiều người ElF bị thương vào, tôi nhớ lời của cậu ấy nên mỗi khi tôi dùng trị liệu tôi chỉ đổ ít ma lực vào.

Hầu hết những lần chữa đều suôn sẻ,phần lớn những người bị thương đều là từ dao và kiếm, một phần từ dao ném, không hề có từ cung tên.

Do có sự giúp đỡ của tôi, tất cả người bị thương đều đã hồi phục và bọn cướp đều đã bắt hoặc đã bị giết.

Cuối ngày, trưởng làng mở một bữa tiệc về việc chúng ta đã giành thắng lợi vẻ vang và không có một người tử vong.

Tối hôm đó là một bầu trời không có một tí mây nào, tôi đi ngồi trên con đồi và nhìn bầu trời nhiều sao, nghĩ:

"Mình về nhà như thế nào đây hay là mọi người có nhận ra là mình ko?"

Đột nhiên tôi nghĩ đến các bộ truyện xuyên không tôi luôn thấy rằng những nhân vật chính đều bị sang thế giới khác bằng ma pháp "triệu hồi"

(vậy nếu mình chỉ cần tìm cách triệu hồi ngược lại là được thôi)

Tôi giơ tay ra và nghiệm thần chú ngược lại

"Trở về"

Một vòng tròn ma pháp hiện ra ngay dưới chân tôi, tôi chỉ kịp kêu lên một tiếng kêu ngớ ngẩn:

"Ể?"

và nó mang tôi đi

Nơi mà tôi quay lại thế giới đấy là ngôi trường tôi đang học, là trường phổ thông ở Tokyo, và đó là vào ban đêm nên không có ai cả.

(Yay...Về được rồi)

Đúng lúc tôi nhảy lên thì tôi mới nhận ra là đây là nhà bếp và tôi đập đầu tôi vào cái xoong nồi và nó rơi xuống, làm ra tiếng kêu rất to.

"AI ĐẤY"

Chết cha đó là bác bảo vệ.

"RA ĐÂY"

Nếu mình bắt được thì gay go đấy, phải quay lại thôi.

Tôi niệm chú lần hai

"Triệu hồi"

Và nó đưa tôi về nơi mà tôi đã niệm chú từ trước

(May quá,tí nữa thì chết)

*POV: tác giả*

Lúc đó Kurohito sang thế giới khác thì cái vòng tròn ma pháp sáng lên, bác bảo vệ nhìn thấy,chạy rất nhanh ra, đá rầm cửa ra:

"BẮT ĐƯỢC RỒI"

Nhưng lúc đó thì cậu ấy đã ở thế giới khác rồi,trong đó bây giờ chỉ còn là nhà bếp nhật bản thông thường thôi, ánh sáng cũng đã biến mất rồi.

(Thế nãy là ảo tưởng ah)

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bản gốc

Nơi mà tôi đang ở là một ngôi làng ở phía sâu bên trong rừng ở phía tây nam đất nước được gọi là kingdom of Ravia ,ngôi làng này nằm ở biên giới với giáo quốc Aslilon , tuy vậy có rất nhiều cướp hoành hành ở trong khu rừng này.lúc tôi đang nghe cụ đang nói thì có một âm thanh trong trẻo vọng ra:

"Ông ơi"

"ah, Sakamoto, ra đây"

đó là một Elf nữ với mái tóc màu xanh da trời với một làn da trắng trẻo.

(đây đúng là sự hoàn hảo với cái đẹp)_tôi nghĩ

"Đây là Kurohito là người từ thế giới khác"

"lại nữa ah"

Trông cô ấy có vẻ chán nản.

"Ta muốn cháu là hôm sau đưa cậu ấy đến làng của những người từ thế giới khác,cháu đủ sức có thể ra ngoài rồi"

"Vâng ạ"_mắt cô ấy sáng lên, chắc là muốn được ra ngoài lắm

lúc cả 3 đang nói chuyện thì một elf khác chạy ra thở hổn hển

"trưởng làng,có một toán cướp đang chạy đến,tầm khoảng 50 người,họ có dao,kiếm"

"tất cả ai có thể chiến đấu được lấy vũ khí ra,đàn bà trẻ con trốn trong nhà,còn Kurohito,cháu có khả năng cứu chữa hãy ra phía toà nhà đằng kia,ở đấy cháu sẽ gặp các trị liệu sư khác"

Tôi liến chạy nhanh nhất có thể vào đấy.

Lúc tôi vào tôi thấy có 2 ElF đang ở đấy và đang cứu chữa bệnh nhân.

"HÌnh như cậu là Kurohito phải ko?Tôi là Rei Dubble còn đây là Chris Turvuh, vào đây đi, chúng ta có rất nhiều việc làm hôm nay đâý.

Tôi ngồi đó trong 5 phút thì có tiếng chạy rất nhanh vào, lúc họ vào,họ đang vác một người bị thương.

"đặt xuống đây, Chris Turvuh, ra kiểm tra tình hình đi"_Rei Dubble ra lệnh

"Bệnh nhân bị thương ở phần cánh tay trái,có thể bị dao chém,ở phần chân bị chảy máu quá nhiều có thể do bị cung đâm vào chân nhưng rút ra, Kurohito đưa cho tôi cái băng gạc"

"đây"

Rồi anh ấy băng bó lại phần bị chảy máu.

"Kurohito tôi biết đây là lần đầu nhưng thử dùng "trị liệu đi".

Tôi chạy đến gần,nhìn khuôn mặt của nạn nhân thở rất hổn hển.

"Nhanh lên trước khi họ mất quá nhiều máu"

"Vâ-Vâng"

tôi giơ 2 tay ra và nói "trị liệu",một ánh sáng xanh lá rất mạnh vào cơ thể nạn nhân.

"DỪNG LẠI,QUÁ RỒI"_Chris Turvuh

tôi đột nhiên dừng lại,tất cả các vết thương của nạn nhân đã hoàn toàn biến mất nhưng cơ thể cậu ấy vẫn phát sáng,Rei Dubble liền chạy ra kiểm tra cơ thể:.

" Cơ thể cậu ấy hấp thụ quá nhiều ma lực quá, cơ thể đang trong tình trạng nguy hiểm, cần được hút ra, Chris Turvuh ra đây giúp tôi hút ma lực ra"

"Rõ"

Trong lúc 2 người đang hút ma lực ra , Rei Dubble nói với tôi:

"Lần sau,khi dùng trị liệu thì hãy cảm nhận số ma lực mình cho vào rồi truyền vào"

Sau đó có rất nhiều người ElF bị thương vào,tôi nhớ lời của cậu ấy nên hầu hết những lần chữa đều suôn sẻ,phần lớn những người bị thương đều là từ dao và kiếm,một phần từ dao ném,không hề có từ cung tên.Do có sự giúp đỡ của tôi,tất cả người bị thương đều đã hồi phục và các toán cướp đều đã bắt hoặc đã bị giết(46 đã bắt được,4 bị giết).cuối ngày,trưởng làng mở một bữa tiệc về việc chúng ta đã giành thắng lợi vẻ vang và không có một người tử vong.

Tối hôm đó là một bầu trời không có một tí mây nào, tôi đi xuống con sông gần đấy tắm chỗ đó,trong lúc đó đầu tôi nghĩ rằng: "mình về nhà như thế nào đây hay là mọi người có nhận ra là mình ko?"

Đột nhiên tôi nghĩ đến các bộ truyện xuyên không tôi luôn thấy rằng những nhân vật chính đều bị sang thế giới khác bằng ma pháp "triệu hồi"

(vậy nếu mình chỉ cần tìm cách triệu hồi ngược lại là được thôi)

mặc quần áo xong tôi giơ tay ra và nghiệm thần chú nhưng đọc ngược lại

"Trở về"

Một vòng tròn ma pháp hiện ra ngay dưới chân tôi,tôi chỉ kịp kêu lên một tiếng kêu ngớ ngẩn:

"Ể?"

và nó mang tôi đi

..........

Nơi mà tôi quay lại thế giới đấy là ngôi trường tôi đang học,là trường phổ thông ở Tokyo,và đó là vào ban đêm nên không có ai cả.

(Yay...Về được rồi)

Đúng lúc tôi nhảy lên thì tôi mới nhận ra là đây là nhà bếp và tôi đập đầu tôi vào cái xoong nồi và nó rơi xuống, làm ra tiếng kêu rất to.

"AI ĐẤY"

Chết cha đó là bác bảo vệ.

"RA ĐÂY"

Nếu mình bắt được thì gay go đấy, phải quay lại thôi.

Tôi niệm chú lần hai

"Tiệu hồi"

Và nó đưa tôi về nơi mà tôi đã niệm chú từ trước

(May quá,tí nữa thì chết)

*POV tác giả*

Lúc đó Kurohito sang thế giới khác thì cái vòng tròn ma pháp sáng lên,BÁc bảo vệ nhìn thấy,chạy rất nhanh ra, đá rầm cửa ra:

"BẮT ĐƯỢC RỒI"

Nhưng lúc đó thì cậu ấy đã ở thế giớ khác rồi,trong đó bây giờ chỉ còn là nhà bếp nhật bản thông thường thôi,ánh sáng cũng đã biến mất rồi.

(Thế nãy là ảo tưởng ah)_Bảo Vệ nghĩ

(chắc mình nên nghỉ hưu thôi mình là việc hơn 15 năm rồi)
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Sự ghen tuông||


*POV Đức Trung*

Đó là một ngày như bao ngày khác, tôi đang ở trong căn định thự của bá tước đọc tài liệu thống kê, gần đây tôi với bá tước thường xuyên bàn tán với nhau về cách xây dựng phần lãnh Thổ của mình, tuy hai cách nhìn của tôi và ông ấy có đôi chút khác nhau nhưng phần lớn là đều đi chung kết luận.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa

"Vào đi"

Đó là một hầu gái, trên tay cầm một bức thư.

"Thưa ngài có một bức thư gửi cho ngài ạ"

Nói thật tôi ko thích được gọi bằng 'ngài' lắm, tôi mới 18 tuổi mà.

Tôi cầm thư lên, nó được gửi bởi Shiro Kuraka.

Đó là một thư thách đấu vì tôi thân với Cesia

(Sự ghen tuông mù quáng, haizzz)

Tôi thực sự rất mệt mỏi về điều này, nhiều lần các bá tước đều đến đây, họ cũng đều trừng mắt nhìn tôi, mà cũng dễ hiểu thôi vì Cesia là cô gái đẹp mà.

Hôm sau, tôi nói dối với Bá tước là tôi lên thành thị để đi chơi, Cesia cũng muốn đi với tôi nhưng tôi thẳng thừng từ chối vì tôi biết là dẫn cô ấy đến chả khác gì chọc tức thằng kia cả.

Khi tôi đến đấu trường, ở đó không có ai cả, tôi ngồi đợi 30 phút nữa thì có một người đi vào, là một con trai Trạc tuổi tôi với mái tóc màu xanh lá cây

"Ngươi là Đức Trung phải không"

"Là ta đây"_tôi đáp lại

" Ngươi đã cướp đi ngừơi mà sẽ thành vợ ta.

Bây giờ mọi thứ sẽ kết thúc ở đây"

Nói xong hắn lôi ra thanh kiếm ra.

Tôi sử dụng 'thẩm định' để xem,Đó là thành kiếm ánh sáng dùng để diệt con quỷ nhưng cũng được dùng để giết người.

Tôi bèn triển khai ma pháp tôi ra

"Pháp sư ah, việc này sẽ dễ như ăn bánh thôi"

Hắn cừơi với vẻ mặt ranh mãnh.

Rồi hắn chạy đến trước mặt tôi chưa đến 1 giây.

(Nhanh quá)

Tôi triển khai khiên vật lý, sức và chạm khiến xung kích khiến cho cát bụi bay lên

"Tưởng cái khiên này mà giữ được á, nhầm to"

Nói rồi hắn Ấn mạnh xuống, khiên bắt đầu nứt ra, tôi lùi lại trước khi khiên vỡ nhưng do tôi bị chậm chân nên tay phải bị dính phát kiếm sâu

"AAAAAAAAA"

Tôi hét lên trong đau đớn , đồng thời sử dụng ma pháp gió để khiến cho bụi bay lên làm câu giờ.

"Ngươi đâu rồi"

Hắn hét lên, tôi có thể nghe thấy tiếng chân chạy xung quanh, tôi biết là mình không có nhiều thời gian nữa.

*POV:tác giả*

"Ngươi đâu rồi"

Hắn vừa kêu vừa chạy xung quanh tầm 30s sau hắn dừng lại, sử dụng mà pháp 'nhận thức', nó giống ống kích hồng ngoại để nhận biết vật sống, sau đó hắn nhìn thấy một đốm sáng hiện lên.Hắn chạy đến, nhảy lên và vùng kiếm xuống rất mạnh,lực mạnh đến mức làm cho bụi bay đi hết.

"Đây...

Đây là"

Đúng nó chỉ là Decoy thôi,là một đốm lửa nhỏ nóng bằng cơ thể người, hắn đã rơi vào bẫy.

"Bắt được rồi"

Rồi Đức Trung sử dụng ma pháp đất tạo một quả bóng xung quanh Shiro

Hắn cố pháp vỡ miếng bọc này nhưng không hiệu quả, càng phá thì lại có lỡ ép khác thay thế

"Thả ta ra, tả sẽ giết ngươi"

*POV: Đức Trung

Tôi quyết định sử dụng lượng nhỏ ánh sáng và bóng tối chỉ đủ để khiến cho hắn bất tỉnh thôi nhưng khi tôi ném vào thì đột nhiên ánh sáng lên dữ dội, tôi đã quên là kiếm anh ta đang dùng có nguyên tố ánh sáng nên vụ nổ có thể giết anh ta, tôi thấy vậy nên đã phá khiên to ra và triển khai khiên đất quanh anh ta và tôi.

Vừa triển khai xong thì vụ nổi xảy ra.

Cho dù tôi đã dùng khiên rồi nhưng nó vẫn chưa đủ, khiến cho tôi và hắn văng ra và đều bị thương nặng.

Tôi ngồi dậy còn ý thức nhưng hắn ta thì đã bất tỉnh, thành kiếm thì bị vỡ thành trăm mành, tôi vác hắn lên và sử dụng ma pháp dịch chuyển trước khi tôi bất tỉnh theo.

Tôi sử dụng để đến cửa của bá tước vừa kịp lúc ma lực tôi cạn kiệt

"Kịp rồi"

Tôi chỉ nói câu ấy xong tôi ngất đi

_______________________________________

Tôi từ từ mở mắt ra, tôi cảm giác là tại sao gối này lại vừa êm vừa ấm thế, sau khi tôi có ý thức lại thì nhận ra là đùi của Cesia .

Tôi vô thức bật dậy khiến cho đầu tôi đập vào đầu cô ấy

"Ayya"

Sau đó là tôi và cô ấy đều ôm đầu trong rồi tôi có thể nghe tiếng thì thầm của cô ấy

"Baka"

Cô ấy phồng má lên với đôi má ửng đỏ
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Hành động||


Note: sorry nhưng chap này nghiêm túc quá và hơi lủng củng

_______________________________________

*POV: tác giả*

Sau trận đấu đấy, Shiro Kuraka đã được đưa về nhà tử tước ở phía nam nhưng hắn không hề thấy vui vẻ gì, mặt đỏ lên vì vừa tức giận vừa thấy xấu hổ trước người mà hắn yêu, hắn lẩm bẩm

"Ta sẽ trả thù mối thù này, ta sẽ GIẾT NGƯƠI, Cesia sẽ là của ta, Cesia sẽ là của ta"

—------------------------------------------------------------

Ở trong cuộc hội nghị chỉ có 5 người, một không khí ngột ngạt đang diễn ra

"Tôi gọi mọi người tới đây là đều có lý do hết"

Đó là phó Chủ tịch nước

"Nhân viên tình báo, xin hãy phát biểu"

"Vâng, số lượng thiệt hại tài sản của các hộ gia đình ở vùng bán kính đã lên tới gần 2 tỷ đồng, tôi nghĩ rằng chúng ta không thể chần chừ chuyện này nữa"

"Thế chúng ta có cách gì để khắc phục chuyện này không?

"

"Ta có thể mời Nguyễn Đức Trung lên làm rõ sự việc" Bộ trưởng Bộ Công an

" Không, tôi nghĩ là nên bảo các hộ gia đình gần đây là di chuyển thiết bị điện tử ra khỏi vòng kính 100km" Bộ trưởng bộ Công Thương

"Như vậy chi phí sẽ quá cao, tôi nghĩ mình nên theo ý của bộ trưởng bộ Công an" Bộ trưởng Bộ Y tế

"Vậy chúng ta sẽ đi theo đề nghị của bộ trưởng bộ Công an.

Ta sẽ hành động vào ngày hôm sau" Thủ tướng quyết định

—------------------------------------------------------------

*POV: Đức Trung*

Tự nhiên hôm nay tôi có cảm giác là hôm nay sẽ có sự việc xảy ra đối với tôi nhưng từ sáng đến giờ không hề có gì đặc biệt xảy ra cả.

Buổi chiều vẫn như hôm nào tôi đang ở trường, tôi vẫn đang ngồi học với bao người khác, đột nhiên tôi có cảm giác là ai đó đang nhìn tôi, tầm khoảng 5 người.

Tôi nhìn sang cửa sổ và thấy có 3 chiếc ôtô màu đen, xung quanh là tầm 2-5 xe cảnh sát.

Ban đầu tôi nghĩ là chắc là họ sẽ đi qua thôi, nhưng sau đó thì bác bảo vệ lại mở cổng và đi vào.

Các học sinh khác cũng thấy vậy và sau đó là một sự nhốn nháo của cả khối

"Có chuyện gì vậy"

"Ê, kia là xe của chủ tịch sao?

"

"Có người nổi tiếng đến đây ah?

"

Rất nhiều câu hỏi trong lớp, đến cả giáo viên cũng thấy lạ, tầm khoảng 2-3 phút thì cả lớp mới yên tĩnh được, tôi nghĩ họ chắc đến kiểm tra vật chất thôi.

Đột nhiên giám thị mở cửa ra và gọi tôi đến phòng hiệu trưởng, tôi đột nhiên cảm thấy ớn lạnh sau lưng

(Họ thấy lạ vì điểm môn thể dục cao đột ngột hay là tôi hay biến mất đột ngột...)

Lúc tôi đang mải nghĩ thì đã đến căn phòng hiệu trưởng rồi,tôi mở cửa ra, ở trong căn phòng có hai bộ đội đứng 2 bên ghế sofa và người ngồi chính là phó Chủ tịch nước.

Một không khí rất nặng nề trong căn phòng, tôi nuốt nước bọt và đi vào.

"Mời anh ngồi đây"

Tôi ngồi xuống, sau khi họ hỏi tên tôi, quê quán và gia đình, Phan Bình Dưỡng ra hiệu là mọi người ra khỏi phòng.

Chỉ mình tôi và ông ấy, một với một.

Một bầu không khí còn nặng hơn lúc trước.

Ông ấy đưa tôi một tập tài liệu

"Đây là thống kê lượng điện từ ở trong vùng bán kính gần nhà anh và nguồn gốc của chúng bắt nguồn từ nhà anh"

(Phát hiện rồi)

"Vậy tôi hỏi, anh đã làm gì hay sử dụng thiết bị gì, EMP?

"

Tôi biết là nếu cứ từ chối hay im lặng thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện hoặc tệ nhất thì trong tù nhưng không thể sử dụng ở đây được vì nó sẽ Khiến cho cả trường náo loạn mất.

"Được rồi nhưng tôi không thể nói ở đây được, xin hãy đến nhà tôi để nói chi tiết hơn"

Sau đó chiều tà thì họ đến, xung quanh nhiều nhà hàng xóm đều rất bất ngờ và hoang mang,họ bắt đầu hỏi nhau đủ thứ.

Gia đình tôi cũng không phải là ngoại lệ, họ chất vấn tôi liên tục là tại sao họ ở đây.

Mất tận 30 phút để có thể vào chủ đề chính.

Tôi đưa họ xuống tầng hầm, nơi mà cất giữ đồ hộp và đồ vật, có 5-7 người bắt đầu lục lọi tìm nhưng kết quả vẫn là không vì đây chỉ là một tầng hầm rất bình thường.

Tôi bảo họ lùi về để tôi bắt đầu "sử dụng nó"

"Cách cổng mở ra"

Cũng như lần trước một cách cổng mở ra với một luồng sáng khiến cho phòng sáng hơn cả đèn LED

"PHÓ CHỦ TỊCH"

Tất cả mọi người đều đứng trước ông ấy bảo vệ

*POV: tác giả*

Một luồng ánh sáng y hệt như bộ phim viễn tưởng khiến cho tất cả mọi người đều không thể nói lên lời.

Đột nhiên điện thoại của một bảo vệ kêu lên.

"Báo cáo, luồng sống đó lại xuất hiện rồi, kiểm tra xem có sa...o... k.......

"

Luồng sóng lớn đến mức làm cho sóng điện thoại bị áp đảo

"Mời ngài vào trước" Đức Trung

"Không tôi vào trước"

Đó là một tiếng dõng dạc của một vệ sĩ trong đó, nói xong anh ta chạy thẳng vào cách cổng và biến mất, rồi nửa phần trên anh ta nhô ra.

"An toàn mời ngài qua"

*POV: Đức Trung*

Đương nhiên là bây giờ tôi không còn ngạc nhiên nữa nhưng họ thì há hết mồm ra với khuôn mặt cứng đờ ra, rồi họ đều nhìn tôi như thể tôi không phải là con người.

Bây giờ cũng là chiều tà rồi nên chắc giờ bá tước về nhà rồi, Cesia thì bảo có việc nên không có ở nhà ,tôi bảo họ đi theo tôi.

"Hừm, cấu trúc giống phương Tây" Một người trong nhóm nói

Sau đó là một cuộc nói chuyện giữa bá tước Yamamoto Nakatomi và phó Chủ tịch.

Nếu nói chi tiết thì nó quá phức tạp và khó hiểu nên cơ bản là bá tước đồng ý là cho họ lịch sử và kiến thức đổi lại là không được nói gì về việc tôi có sức mạnh.

Nhưng trước khi mọi chuyện xong xuôi thì bá tước nói một câu

"Tôi có một điều kiện nữa là ông có thể gửi một số quân đội ở thế giới kia và bảo vệ lãnh thổ chúng tôi,đổi lại tôi sẽ cho phép là các vị có thể gửi các nhà khoa học đến"

Tôi phụt 1 phần trà ra,và tôi phải ngồi đợi 10 phút nữa mới xong.lúc họ ra về thì tôi hỏi ngài ấy tại sao ngài lại đưa ra đề nghị đấy

"Ah,vì hôm trước thì đoàn tinh nhuệ lớn nhất của tôi bị tiêu diệt bởi một nhóm Orc hạng nguy hiểm, chỉ một phần được cứu sống bởi 1 nhóm có 2 ELF và một Healer"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||ORC||


*POV: Kurohito Nagasaki*

"Có vẻ như các cháu sẵn sàng rồi"

Đó là lời của trưởng làng tiễn chúng tôi đi.

Tổ đội tôi gồm có tôi, Sakamoto và Rei Dubble.

Chúng tôi dự tính là sẽ đến đó trong một tuần.

Trong ba ngày đầu, chúng tôi gặp rất nhiều slime và Goblin nhưng Sakamoto và Rei đều giải quyết không gặp khó khăn gì hết, tôi chả làm được tí gì ngoài nhìn họ cả.

Tưởng chừng mọi chuyện sẽ suôn sẻ vậy cho đến ngày thứ 3, ban đầu mọi chuyện vẫn bình thường trong một khi rừng thì tự nhiên cả ba thấy cái gì đó vụt qua mặt.

Theo phản xạ thì cả hai đều rút vũ khí ra chuẩn bị, nhưng vẫn chưa có kẻ nào hiện ra.

Đột nhiên tôi có thể nghe thấy tiếng rên trong đau đớn ở hướng mà vật thể lạ bay qua chúng tôi.

Tôi bảo họ hạ vũ khí xuống và đi kiểm tra, đó là một con người người mặc áo giáp đã bị xé rách tả tơi, tôi đến gần và kiểm tra thì anh ta đã chết rồi, đôi mắt trắng xóa, cánh tay thì bị đứt ra, máu chảy xuống liên tục.

"Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng hét đằng kia" Rei kêu lên.

Cả ba bọn tôi chạy nhanh đến cái nơi mà tiếng hét vọng lại.

Ở gần đó thì có những xác chết nằm ngổn ngang, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.

Chúng tôi lao nhanh về phía trước, xuyên qua khu rừng rậm rạp.

Tiếng gầm rú của quái vật vang vọng khắp nơi.

Lúc tôi chạy đến thì có tầm khoảng 6 người còn trụ được và đằng trước là một con Orc rất to lớn và mặc bộ giáp.

"Đó là Orc cao cấp, nó nguy hiểm hơn loại bình thường.

Nếu không biết đối phó rất có thể gây đến tử vong"

"Để đấy em lo"

Nói xong cô ấy chạy đến với cây cung trên tay.

Tôi định ngăn cô ấy lại nhưng Rei cản tôi.

"Orc cao cấp rất nguy hiểm và to khỏe nhưng điểm yếu của nó là rất chậm và ELF thì ngược lại rất nhanh nhẹn và sắc bén nên việc này thì khá dễ thôi."

Cô ấy nhảy từ cành cây này sang cành cây khác như một con sóc, con Orc đó đánh thì chỉ trúng cành cây mà cô ấy đã nhảy qua.

"Còn non lắm, tưởng thế nào"

Cô ấy vừa chạy vừa trêu nó khiến cho nó điên tiết lên.

Tôi đang mải nhìn thì Rei kêu lên

"Ê đứng thộn ra đó làm gì, ra hỗ trợ tôi đi "

"à à đây"

Tôi chạy đến, Rei thì đang heal người bị thương nặng nhất, tôi dùng khám xét, có ba người bị thương nặng, sáu người thương nhẹ, tôi chạy đến người lính bị thương nặng nhất.

"Hãy cứu tôi, chân tôi mất cảm giác rồi"

"không sao, đừng nhắm mắt"

Mắt anh ấy sắp nhắm rồi, tôi tát vào má để cố giữ cho anh ấy tỉnh táo.

Khi anh ấy bắt đầu thở gấp, tôi rút ra một lọ chứa Morphin đã chuẩn bị cho trường hợp tồi tệ nhất để giảm đau và tiêm vào anh ta, rồi bắt đầu dùng trị liệu, lần này không phạm sai lầm như lần trước nữa.

"CẨN THẬN"

Con ORC bắt đầu điên lên nó gầm lên, vung cây chùy cầm trên tay đánh bay luôn cả cây, nó văng đến đây, tôi không kịp chạy được nữa rồi

(Vậy là mình bỏ mạng ở đây ah)

Tôi nhắm mắt lại chuẩn bị vĩnh biệt nơi này.

Một giây sau, hai giây sau, ba giây sau, không có gì xảy ra cả tôi mở mắt ra thì toàn bộ mảnh cây đều bị chặn đứng bởi ma pháp, tôi quay ra thì đó là một pháp sư với áo và mũ màu xanh, anh ta một tay cầm cây trượng với tay kia cho dù đã băng bó để cầm máu rồi nhưng máu vẫn tuôn ra.

Anh ấy liền ném khúc gỗ sang rồi nằm gục xuống.

Tôi liền chạy ra và kiểm tra nhịp tim.

Tôi không cảm nhận gì hết, anh ấy đã hy sinh vì tôi.

Sau khi hồi máu cho anh lính kia xong tôi chạy đến anh ấy và nhấc xác anh ấy lên và đưa cho trưởng đoàn người còn đang hồi phục đôi chân bởi trị liệu của Rei.

Sau đó tôi ra trị liệu những con người còn lại, các binh lính vẫn còn chiến đấu dược đều đã ra chiến đấu với Sakato.

Tầm khoảng một lúc sau thì con ORC mới đánh bại được.

"Cảm ơn các vị đã giúp chúng tôi"

Đó là lời của trưởng đoàn Tomoki, người đã gần như hồi phục hoàn toàn,anh ấy trông khá trẻ mà đã làm đoàn trưởng rồi.

"Nếu không có ba người thì chúng tôi chắc không về nhà được nữa"

"Không có gì đâu"

"Nhưng không tạ ơn gì thì không được nên tôi cho vài lương thực cho, mà các vị đi đến đâu vậy"

"Ah, đến ngôi làng của những người từ thế giới khác."

"Tôi chưa đến nơi đó bao giờ, lúc nào chúng ta gặp lại thì kể cho tôi "

"ha ha ha"

Sau đó chúng tôi tiếp tục đi.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
Thông báo


Sau khi xem truyện lại từ đầu lại thì nhận ra rất nhiều lỗi chính tả nên tôi sẽ sửa lại trong thời gian ko lâu
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Nỗi lo||


Note: Sorry là chap này hơi ngắn vì cũng phải ôn thi nhiều 🙂

________________________________________________________________________________

*POV: tác giả*

Sau ba ngày cuộc đàm phán đấy, 30-50 lính bộ đội biên phòng được điều động di chuyển sang thế giới mới với bộ quân phục màu xanh đậm, trên tay cầm AK47.

Lý do họ không được trang bị với vũ khí mới nhất do nếu trong trường hợp mà cánh cổng không thể mở lại thì bên Quốc phòng sẽ không thiệt hại nhiều.

Đằng sau họ là một nhóm người đang chịu trách nhiệm mang đồ dùng tiếp tế cần thiết để thiết lập doanh trại.

Khi họ bắt đầu đi qua cánh cổng.

Cho dù họ được huấn luyện để không tạo nhiều cảm xúc khi đang chiến đấu hoặc canh gác nhưng họ vẫn trở nên bất ngờ trước một hình ảnh mà họ chỉ thấy được trong các câu truyện cổ tích.

"Ê mày ơi, đó là một thế giới mới đấy biết không"

"Nếu không nhầm là t xem anime và đọc manga thì chắc là có ELF đấy"

"Không biết trông họ thế nào nhỉ?"

"Hai thằng kia tưởng tượng cái gì mà nước dãi thế kia!"

Đó là lời của thiếu tá Lê Quang Mạnh đi đến và bảo 2 người kia chống đẩy 50 lần.

Sau đó thiếu tá cùng với bá tước và Đức Trung đi đến chỗ tập bắn.

Ông ấy ra lệch 5 người lính ra đằng kia với khẩu AK47 cầm trên tay, trước mắt họ là bộ quần áo giáp của vương quốc.

"Tại sao lại có áo giáp của vương quốc ở đằng kia vậy?"

Đức Trung hỏi bá tước.

"Ta muốn thử cây gậy ma pháp lạ mà các Pháp sư của cậu đang cầm trên tay"

"Chuẩn bị"

"Bắn"

Một tiếng lệnh vang lên, và ngay lập tức, một loạt những viên đạn được bắn ra.

Chúng lao về phía bộ giáp sắt một cách nhanh chóng và chính xác.

Chỉ trong nháy mắt, lớp giáp cứng rắn bị xuyên thủng, để lại những lỗ đạn trên áo giáp.

Viên đạn cuối cùng cắm phập vào chính giữa mũ giáp, khiến nó nát vụn.

*POV: bá tước*

(Một sự hủy diệt hoàn toàn, bộ áo giáp được rèn bởi những thợ rèn điêu luyện nhất của vương quốc chỉ bị phá hủy bởi ma pháp không thương tiếc )

Tôi đứng đó không biết bao lâu rồi, chân tôi bắt đầu run rẩy

(Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó bay vào mình?)

Đó là tưởng tượng đáng sợ kinh người, người tôi càng ngày càng lạnh đi

"Thế bá tước ngài thấy thế nào?"

Tôi quay sang Đức Trung

"ah...vâng...thật là một ma pháp tuyệt vời" Tôi lẩm bẩm, giọng run rẩy:

"Mình phải tìm cách gì đó mà không được để cậu ấy phản bội mình,hay là mình đưa chức vị tử tước cho cậu ấy, hay là mình đưa toàn bộ miền đất này cho cậu ấy, hay là..."

"Ê Đức trung, có chuyện gì vậy, họ là ai vậy?"

Đó là con gái tôi chạy đến hỏi

"Ah đó là..ờ...lính phòng vệ của thế giới tôi,"

"Lính phòng vệ?"

"Đây, tôi cho cô xem"

Hay là mình gả con gái mình cho cậu ấy nhỉ, nhưng chưa biết là có đồng ý không, Cesia từng từ chối rất nhiều người đàn ông khác rồi, chắc là chỉ coi cậu ấy là bạn chăng?

Kể cả thế thì sẽ rất nhiều chuyện sẽ xảy ra.

Nhất là con của tử tước Dense Kuraka, hắn rất yêu con gái mình và nhiều cố gắng cầu hôn nhưng luôn bị từ chối.

*POV: tác giả*

Tại phía nam của vương quốc, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống tòa biệt thự dát vàng lộng lẫy, phản chiếu lên những bộ giáp sáng loáng của đội quân đứng chuẩn bị.

Và ở trên cùng hàng ngũ đấy, đó chính là Shiro Kuraka đứng đó.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu như than hồng, ánh lên tia lửa căm thù.

Khuôn mặt góc cạnh, rắn rỏi dưới chiếc mũ sắt bóng loáng càng tô đậm vẻ hung dữ của hắn.

(Với đội quân như thế này thì hôm nay sẽ là ngày tàn của ngươi, Đức Trung, còn nàng Cesia sẽ ở bên ta suốt đời)
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Trả thù ||


Ayy hơn 150 view ,Nice.Tôi sẽ cố đẩy nhanh tiến trình viết truyện nhanh hơn chút nhưng đổi lại là truyện có thể sẽ ngắn hơn chút

________________________________________________________________________________

"Sao họ không mặc áo giáp hay mũ giáp vậy ?"

Cesia hỏi.

"Ở đấy hầu như không còn ai dùng dao kiếm nữa và áo giáp và mũ giáp cũng khá nặng và nóng nữa"

"Vậy ah"

Sau đó cô ấy còn hỏi nhiều nữa nhưng tôi chỉ nhắc đến thôi vì nếu nói hết ra chắc hết cả buổi, sau đó cô ấy được chiêm ngưỡng "cây gậy ma pháp" được sử dụng như lần mà bá tước đã xem, cô ấy mắt sáng chói lên, cô ấy nhìn chằm chằm không để ý, những tiếng súng vang lên những âm thanh mà làm cho Cesia hút hồn vào.

Sau đó Bá tước bắt đầu sắp xếp các chỗ để bảo vệ, các vệ binh của bá tước vẫn được cho vào bảo vệ cánh cổng nhưng đa số chỉ định bảo vệ ở phía bên trong dinh thự,bên ngoài hầu như toàn quân đội nhân dân Việt Nam.

Cổng chính có 2 người và 1 vệ binh ,cổng sau 2 người và phía mái nhà là một lính bắn tỉa, số lượng còn lại sẽ được đóng trại tại phía đồi đằng sau dinh thự ,nơi mà tôi lỡ làm nổ chỗ đấy.

Còn phía bên kia thì tôi cũng gặp rất nhiều rắc rối, rất nhiều phóng viên, nhà báo đều đến hỏi tôi và phía chính phủ tại sao có rất nhiều xe chở quân ra nhà tôi, nhưng tôi và chính Phủ đều từ chối là không có gì lạ cả, ở trường thì chỉ có vài thầy cô nào gần nhà tôi là hỏi về vụ kia thôi, còn về 3 thằng bắt nạt kia thì hiện tại tôi không thể thấy dấu hiệu trả thù cả nhưng họ đều nhìn tôi với đôi mắt rực lửa.

Sau đó thiếu tá đưa cho tôi và bá tước một bộ đàm, tôi thì biết dùng rồi nhưng bá tước thì đây lại là lần đầu tiên được sử dụng công nghệ hiện đại bên kia,tôi và thiếu tá giải thích cách nó hoạt động như thế nào

"Vậy nó chỉ là dụng cụ như thần giao cách cảm thôi"

Sau đó tôi chào tạm biệt Bá tước và thiếu tá về nhà.

Hôm sau là chủ nhật nên cả ngày là tôi rảnh nên tôi sang bên kia ngay vào buổi sáng, tôi ngạc nhiên thấy rằng bá tước và thiếu tá nói chuyện thân với nhau như hai đôi bạn thân vậy

(Họ thân nhau có qua mỗi một ngày thôi á)

Chắc cả hai đều có kinh nghiệm trong quân sự và chiến đấu cả.

Ở phía bên đồi thì doanh trại đã được dựng lên, bên cạnh đó thì thấy các lính bộ đội đang tập luyện, hoặc hộ đi quan sát xung quanh.

Có vẻ như họ vẫn choáng hợp với thế giới mới này.

Buổi trưa cũng như bao ngày khác, tôi ăn trưa cùng với Cesia và Bá tước, trước kia tôi phải giấu gia đình tôi là tôi ra ngoài ăn hoặc đi ăn với bạn nhưng giờ họ biết rồi, có ngày chắc tôi nên mời một bữa ăn cùng.

Buổi chiều tôi có nhiệm vụ là dạy những quân lính cách dùng ma pháp cơ bản.

Ở trái đất ma lực trong người chưa được thức tỉnh, nhưng vì họ đều phải qua cách cổng ma pháp của tôi nên ma lực trong người họ được thức tỉnh.

Tôi bắt đầu dạy hộ về cách sử dụng ma pháp với ví dụ đầu tiên là cầu lửa.

"Hãy tưởng tượng mà quả cầu lửa trông như thế nào và số lượng ma lưc được cho vào"

Đa số các lính bộ đội đều không đọc truyện về fantasy nên việc này là rất khó làm, nhưng cuối cùng tất cả đều đã làm được nhưng cái thì quá nhỏ cái thì quá to, một người đổ ma lực nhiều quá làm cho tôi phải dùng nước để tránh cháy luôn cả đồng cỏ này sau đó anh ta ngất đi, còn lại tất cả đều thấy ngỡ ngàng lẫn hứng thú, nhất là một vài nhóm đã đọc manga và LN và tôi không thể bực được vì trước tôi cũng thế.

Đột nhiên chiếc bộ đàm của tôi kêu lên:

"Báo cáo, đây là Trung sĩ bắn tỉa Ngô Ngọc Doanh, ở phía bắc có một nhóm kỵ binh với số lượng tầm khoảng gần 100 quân lính đang đến đây."

Lời thoại đó không hề hay chút nào, tôi bảo tất cả những người đó hãy lấy vũ khí ra và ra cùng mọi người.

Hình như là Thiếu tá cũng nghe thấy vậy,vì lúc tôi đang chạy đến phá cổng chính thì cũng rất nhiều binh nhất và binh nhì chạy cùng tôi với trên tay cầm khẩu AK, lúc tôi chạy đến bá tước đã ở đó sẵn rồi trên tay cầm ống nhòm một mắt ngày xưa,tôi ra hỏi là ai vậy,ông ấy trả lời với giọng bực tức:

"Con của tử tước Dense Kuraka, Shiro Kuraka, có vẻ như hắn vẫn chưa buông tha con gái ta"

(Hắn với chưa bỏ cuộc với mình sao, đúng là ngoan cố)

Tôi xin phép Thiếu tá để tôi điều khiển quân đội cho, và có vẻ như ông ấy biết tôi có kinh nghiệm ở thế giới này hơn nên đã đảm nhiệm cho tôi.Tôi bảo tất cả binh lính chờ lệnh tôi, lần này phải triệt khử tận gốc, tôi hỏi Bá tước là nên giết họ không.

"Được nhưng hãy để Shiro Kuraka sống, không được giết hắn"

"ĐỨC TRUNG ĐÂU, RA MẶT ĐÂY"

Shiro Kuraka quát lên, giọng rất bực tức.

"TA ĐÂY"

"HÔM NAY SẼ LÀ NGÀY TÀN CỦA NGƯƠI CHUẨN BỊ ĐI,CÓ MỖI NGƯƠI VÀ VÀI NHÓM NGƯỜI ĂN MẶC LỐ BỊCH TƯỞNG SẼ GIẾT ĐƯỢC ĐỘI QUÂN CỦA TAO SAO"

"Ta khuyên ngươi nên rút lại lời nói đó đi"

"Hừm,tưởng gì, ai dè đã rén rồi ah, tất cả giết hết bọn chúng"

Tất cả kỵ binh đồng loạt chạy đến để giết tôi, tôi giơ tay ra hiệu đằng sau đồng thời nằm xuống.

Những tiếng súng bắt đầu kêu lên như phá vỡ không khí nặng nề, những viên đạn bay qua đầu tôi cộng kèm với tiếng hét đau đớn, sau đó từng người với con người ngã xuống, máu văng khắp nơi.

Là một thảm sát, đến cả hắn cũng nằm xuống kêu lên những âm thanh.

Chỉ trong vòng một phút toàn bộ kỵ binh với bộ áo giáp sáng bóng giờ chỉ là một cái xác ở dưới đất, còn vài người chỉ có thể bò rết rết thôi.

Tôi ra lệnh tất cả dừng lại, tất cả đều im lặng, không có một tiếng động gì, đến cả những con chim hót đằng xa cũng phải dừng.

Tôi đi bộ chậm rãi, đến chỗ Shiro, người mà bây giờ vẫn nằm xuống, giọng lẩm bẩm

"Mình không muốn chết"

Tôi có thể nghe thấy âm thanh hắn rên trong sợ hãi.

Tôi dùng "Lực kéo" để kéo hắn lên, trông mặt hắn chảy hết nước mắt nước mũi.

"Nghe cho rõ đây nhá"

Nói xong hắn gật đầu lia lịa

"Một là đừng có bén mảng tới đây, hai là đừng có tìm cách kéo lấy Cesia nữa, cô ấy đã không thích mày rồi thì đừng cố cố.

Nếu mà mày phạm quy chỉ một lần thôi, là đến cả xác mày còn đéo còn đấy, RÕ CHƯA!"

Xong tôi thả hắn ra, hắn chạy đi luôn.

Sau khi thấy hắn chạy xa rồi tôi mới quay về.

Những người còn sống được mang đi cấp cứu tạm thời rồi sau đó gửi họ về.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Ngôi làng và hồi tưởng ||


Sau khi đọc từ chap đầu đến đây,tôi nhận thấy rằng còn nhiều khuyết điển nên về sau tôi sẽ cố khắc phục,và chưa chắc nó sẽ hoàn hảo đâu

________________________________________________________________________________

Sau sự kiện đấy, đích thân tử tước Dense Kuraka phải đến xin lỗi bá tước do vụ mà con trai hắn gây ra và đền bù những rắc rối mà con trai hắn gây ra.

Trong lúc bàn bạc, rất nhiều lần hắn nhìn tôi với đôi mắt tức giận như thể rằng tôi là người gây ra chuyện này.

Tổng công lại là số tiền bồi thường cho cả hai là 78 đồng tiền vàng, 1 đồng tiền vàng tương đương với 1 triệu đồng và hứa là không động đến Cesia nữa.

Bá tước chỉ lấy có 28 đồng vàng, còn số 50 được đưa cho chúng tôi là trả ơn.

Nhưng một điều mà tôi không nghề ngờ tới chính là Cesia, lúc mà kỵ binh của Shiro chạy đến, cô ấy đã chứng kiến hết mọi thứ và câu nói của tôi nữa, mặt cô ấy đỏ bừng lên.Trong tâm cô ấy đã thầm lặng yêu Đức Trung rồi, và sau khi chứng kiến cậu ấy làm mọi thứ cho cô ấy khiến cho cô ấy đỏ bừng hơn nữa.

Sau khi tôi dọn xong và đi vào nhà, tự nhiên Cesia chạy đến tôi và ôm chầm lấy tôi

"Cảm ơn anh đã giúp tôi"

Tôi trở nên bối rối vì không biết phản ứng thế nào, nhưng tôi cũng cho tay ra sau lưng và ôm lại

(Người cô ấy ấm thật)

*POV: Kurohito Nagasaki*

Sáng hôm sau, 2 ngày sau khi đánh bại con ORC đấy, và với lương thực được cung cấp bởi Tomoki, chúng tôi đã đến ngôi làng sớm hơn dự kiến.

Đó là ngôi làng mà đến cả tôi phải ngỡ ngàng, ngôi làng bên ngoài được bao bọc bởi bê tông chứ không phải bức tường đá trong mấy truyện novel.

Họ cho chúng tôi và dễ dàng không phải thủ tục gì cả.

Ngôi làng được chia theo châu lục,và mỗi châu lục con người dựng lại lên những thứ mà ở trái đất có.

Những người dân ở đây đều từng là mạo hiểm giả và đều có khả năng chiến đấu.

Ở bên châu Á họ xây dựng những ngôi chùa, đền.

Có những nhà văn và hoạ sĩ cũng bị dịch chuyển và họ xây dựng lên nhà sách dành cho những người thích đọc truyện, và không phải kể là tôi chạy một mạch vào, Satoko và Rei Dubble chạy theo tôi sau đó, họ cũng thấy tò mò trước quyển truyện mà tôi cầm trên tay.

Món ăn họ bán thức ăn như sushi, cơm trắng, cơm rang,...

Ở phía châu Âu thì họ xây dựng Cổng Brandenburg của Đức, tháp Eiffel của Pháp và nhà thờ lớn Vasily Blazhenny của Nga, ở đó bán những món ăn là bánh mì, Pudding Yorkshire, trà,...

Và ở đó là nơi mà có những bộ quần áo được may tỉ mỉ nhất.

Và cuối cùng là châu Mỹ, họ xây dựng lên hai tượng là tượng Nữ Thần Tự do của Mỹ và tượng Chúa Kitô Cứu Thế của Brazil, cả hai được xây cao bằng nhau và là hai bức tượng cao nhất ngôi làng này thể hiện sự bao bọc của hai vị thần đối với ngôi làng này.

Tôi được đưa vào gặp trưởng làng nhưng phần lớn mọi người gọi là tổng thống.

"Chào mừng các vị đến với ngôi làng của chúng tôi,tôi là Billatin Josh,và kia là Kurohito Nagasaki phải không,tôi đã được báo trước bởi thư của trưởng làng Anki Agugo rồi"

Ông ấy mặc một bộ Vest màu đen với mái tóc đã có vài sợi trắng,khuôn mặt có một vài vết sẹo.

Sau đó tôi được nghe kể về nguồn gốc của ngôi làng này.

Ngôi làng này được xây dựng bởi 10 người, họ xây dựng lên sau chạy trốn khỏi đế chế Fraxt lúc đó chiếm 80% của toàn bộ lãnh thổ này nhưng về sau cả ba đất nước kingdom of Ravia,Thánh Quốc Litva và Federal state of Gaina đã hợp lực đẩy lùi đế quốc về,và ngôi làng này giờ đã thành nơi cho những con người chuyển sinh hay là chuyển sang thế giới này.

"Được rồi cho tôi xem chỉ số của cậu nào"

"Status"

_______________________________________

Status

Tên: Kurohito Nagasaki

Chủng tộc: con người

Danh hiệu:

- Người từ thế giới khác

- kẻ bất tử

-Healer master

-Kẻ triệu hồi

-Trở về

Cấp độ: 8

Thể lực: 41

Ma lực: 102

_______________________________________

"Tôi chưa bao giờ nhìn thấy người nào bất tử cả và "Kẻ triệu hồi, Trở về" là cái gì vậy tôi chưa bao giờ nghe thấy bao giờ"

"Cháu có thể trở về trái đất bất kỳ lúc nào tôi muốn"

"Vậy à....CHỜ ĐÃ CÁI GÌ CƠ"

Ông ấy bật dậy chạy đến chỗ tôi, tôi lùi lại một chút

"CẬU CÓ THỂ NÓI LẠI CHO TÔI ĐƯỢC KHÔNG?"

"Cháu có thể trở về trái đất lúc nào tôi muốn"

Mặt ông ấy rất hớn hở nhưng vừa đào được mỏ vàng vậy

Ông ấy bảo Satoko và Rei ở ngoài để ông ấy có thể nói chuyện với tôi.

Ông ấy lấy trà cho tôi và bảo tôi ngồi xuống.

"Sao ngài tự nhiên lại chu đáo tới cháu vậy?"

"Sự thật là, không phải chỉ tôi mà rất nhiều người trong ngôi làng này rất muốn được trở về nơi mà họ gắn bó, đó chính là trái đất, và cậu là người duy nhất là có thể làm được chuyện đấy"

"Nhưng cháu chưa thử ở với người khác"

"Vậy hãy đưa tôi làm thí nghiệm luôn, tôi muốn sang bên kia có một việc mà tôi muốn được làm"

Ông ấy trả lời ngay lập tức mà không hề do dự hay gì cả.

Chúng tôi ra sân sau của ông ấy.

Ban đâu tôi không biết cách nào để đưa ông ấy cả, cầm tay ,hay đứng gần.Thế là sau đó tôi quyết định chọn cả hai.

"Trở về"

Một ánh sáng lớn bao trùm tôi và ông ấy và cuối cùng cả hai biến mất.

Mở mắt ra tôi và ông ấy đang ở trong một khu rừng, không khí rất là trong lành.

"Ta nhớ chỗ này, đây là khu rừng mà ta hay chơi đùa lúc còn nhỏ"

Rôi ông ấy chạy theo khu rừng, tôi đuổi theo.

Ông ấy chạy rất nhanh, vượt qua mọi ngóc ngách khiến cho tôi khó bắt kịp được.

Chạy một lúc là đến một cây cổ thụ to lớn.

"Đây là cái cây mà hồi xưa ta đã chơi đùa cùng với mối tình đầu của ta, có vẻ ngươi đã cao lên rất nhiều nhỉ"

Rồi ông ấy đào một cái hố gần đó,và nhấc lên một cái hộp màu xám đã cũ.Trong đó có một đống sách vở và một bức ảnh trắng đen đã ngả vàng.

Trong bắc ảnh có một cậu bé và cô gái với mái tóc dài.

"Đây là ta với Emily đã cùng nhau cho những sách vở vào và bức ảnh vào để 10 năm sau cùng nhau mở ra"

Nhưng rôi khuôn mặt ông ấy buồn đi

"Nhưng 2 năm sau đó cô ấy đã mắc bệnh hiểm nghèo và mất.

Những năm sau đó tôi đã sống trong một thế giới chỉ một màu xám, không muốn được sống nữa, và không lâu sau đó tôi cũng mất bởi tai nạn, và cuối cùng tôi đã quay trở lại đây sau bao nhiêu năm, cảm ơn cậu vì đã đưa tôi trở về nơi này để hoàn thành ước nguyện"

Nói xong ông ấy cầm hộp đấy lên và cất đi, còn bức ảnh thì ông ấy cất vào túi áo.

Đôi mắt tôi bắt đầu chảy xuống rồi tôi đưa ông ấy trở về làng.

Sau đó họ đã cho tôi một căn phòng nhỏ nhưng đối với tôi là vừa đủ rồi.

Họ cũng đưa cho tôi một công việc mới và chỉ dành riêng cho tôi là "Người dịch chuyển không gian", đúng họ đặt cái tên như thế.

Nhiệm vụ của tôi là ngoài làm trị liệu sư thì bây giờ tôi giúp những người dịch chuyển sang trái đất.

Ban đầu vẫn còn những lo ngại là có tác dụng phụ hay không nhưng về sau số lượng càng ngày càng đông, phần lớn là họ nhớ trái đất, muốn trở về để cảm giác được trở về nơi mà mình sinh ra, hoặc là hoàn thành ước nguyện của họ.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bản gốc

Sau vụ đấy,đích thân tử tước Dense Kuraka phải đến xin lỗi bá tước do vụ mà con trai hắn gây ra và đền bù những rắc rối mà con trai hắn gây ra.Trong lúc bàn bạc,rất nhiều lần hắn nhìn tôi với đôi mắt tức giận như thể rằng tôi là người gây ra chuyện này.

Tổng công lại là số tiền bồi thường cho cả hai là 78 đồng tiền vàng(1 đồng tiền vàng tương đương với 1tr đồng) và hứa là không động đến Cesia nữa.Bá tước chỉ lấy có 28 đồng vàng,còn số 50 được đưa cho chúng tôi là trả ơn cho vụ trước.

Nhưng một điều mà tôi không nghề ngờ tới chính là Cesia Nakatom,lúc mà kỵ binh của Shiro chạy đến,cô ấy đã nhìn thấy hết mọi thứ và lúc tôi nói :"Cô ấy là của tao",mặt cô ấy đỏ bừng lên.Trong tâm cô ấy đã thầm lặng yêu Đức Trung rồi,và sau khi nghe cậu ấy nói câu ấy,cô ấy càng thích cậu ấy hơn.Vào buổi tối tôi phải ngủ ở dinh thự theo yêu cầu của Thiếu tá, ông ấy bảo ông ấy sẽ lo ở phía bên kia cho.Ở dinh thự có rất nhiều phòng trông nên tôi không phải lo ngủ lên ghế sofa hay ở nhà kho cả.Lúc tôi chuẩn bị rơi và giấc ngủ thì đột nhiên tôi nghe thấy tiếng mở cửa khe khẽ, tôi quay đầu sang thì đó là Cesia với một bộ áo ngủ màu hồng, tôi quay đầu đi ngay lập tức với khuôn mặt hơi ửng đỏ.

"Eto...Đức Trung ơi cho em vào ngủ chung với anh có được không?"

"Nhưng cô có phòng mà sao lại ngủ với tôi?"

"Nhưng em sợ lắm,nhỡ hắn quay lại bắt cóc em thì sao,nên em mới sang đây đấy"

Thế là cuối cùng tôi phải nằm chung với cô ấy.Chúng tôi nằm cách sát mép giường,nhưng có vẻ như là Cesia không hề cảm thấy thoả mãn vì sau khi chúng tôi nằm một lúc thì cô ấy khẽ nói với tôi

"Hãy ôm em đi"

"Ể?"

"Baka,không nghe em nói ah,ôm em đi"

Và thế là đêm hôm đó tôi phải ôm cô ấy vào lòng ngủ,mặt tôi và cô ấy đều đỏ hết lên

(Người cô ấy ấm thật)

Trước khi tôi rơi hẳn vào giấc ngủ,tôi có cảm giác là cô ấy nói câu gì đó với tôi

*POV: Kurohito Nagasaki*

Sáng hôm sau,2 ngày sau khi đánh bại con ORC đấy,và với lương thực được cung cấp bởi Tomoki,chúng tôi đã đến ngôi làng sớm hơn dự kiến.

Đó là ngôi làng mà đến cả tôi phải ngỡ ngàng,ngôi làng bên ngoài được bao bọc bởi bê tông chứ không phải bức tường đá trong mấy truyện novel.Họ cho chúng tôi và dễ dàng không phải thủ tục gì cả.Ngôi làng được chia theo châu lục,và mỗi châu lục con người dựng lại lên những thứ mà ở trái đất có.Những người dân ở đây đều từng là mạo hiểm giả và đều có khả năng chiến đấu.

Ở bên châu Á họ xây dựng phiên bản nhỏ của vạn lý trường thành và có những nhà văn và hoạ sĩ cũng bị dịch chuyển và họ xây dựng lên nhà sách dành cho những người thích đọc truyện,và không phải kể là tôi chạy một mạch vào,Satoko và Rei Dubble chạy theo tôi sau đó,họ cũng thấy tò mò trước quyển truyện mà tôi cầm trên tay.Món ăn họ bán thức ăn như sushi,cơm trắng, sủi cảo,...

Ở phía châu Âu thì phong phú hơn,họ xây dựng Cổng Brandenburg của Đức,tháp Eiffel của Pháp và nhà thờ lớn Vasily Blazhenny của Nga,ở đó bán những món ăn là bánh mỳ,Pudding Yorkshire,trà,...

Và ở đó là nơi mà có những bộ quần áo được may tỉ mỉ nhất

Và cuối cùng là châu Mỹ,họ xây dựng lên hai tượng là tượng Nữ Thần Tự do của Mỹ và tượng Chúa Kitô Cứu Thế của Brazil,cả hai được xây cao bằng nhau và là hai bức tượng cao nhất ngôi làng này thể hiện sự bao bọc của hai vị thần đối với ngôi làng này.

Tôi được đưa vào gặp trưởng làng nhưng phần lớn mọi người gọi là thổng thống.

"Chào mừng các vị đến với ngôi làng của chúng tôi,tôi là Billatin Josh,và kia là Kurohito Nagasaki phải không,tôi đã được báo trước bởi thư của trưởng làng Anki Agugo rồi"

Ông ấy mặc một bộ Vest mày đen với mái tóc đã có vài sợi trắng,khuôn mặt có một vài vết sẹo.

Sau đó tôi được nghe kể về nguồn gốc của ngôi làng này.Ngôi làng này được xây dựng bởi 10 người,họ xây dựng lên là để chạy trốn khỏi đế chế Fraxt lúc đó chiếm 80% của toàn bộ lãnh thổ này nhưng về sau cả ba đất nước kingdom of Ravia,Thánh Quốc Litva và Federal state of Gaina đã hợp lực đẩy lùi đế quốc về,và ngôi làng này giờ đã thành nơi cho những con người chuyển sinh hay là chuyển sang thế giới này.

"Được rồi cho tôi xem chỉ số của cậu nào"

"Status"

_______________________________________

Status

Tên:Kurohito Nagasaki

Chủng tộc: con người

Danh hiệu: - Người từ thế giới khác

- kẻ bất tử

-Healer master

-Kẻ triệu hồi-Trở về

Cấp độ:8

Thể lực:41

Ma lực:102

_______________________________________

"Tôi chưa bao giờ nhìn thấy người nào bất tử cả và "Kẻ triệu hồi-Trở về" là cái gì vậy tôi chưa bao giờ nghe thấy bao giờ"

"Tôi có thể trở về trái đất bất kỳ lúc nào tôi muốn"

"Vậy à....CHỜ ĐÃ CÁI GÌ CƠ"

Ông ấy bật dậy chạy đến chỗ tôi,tôi lùi lại một chút

"CẬU CÓ THỂ NÓI LẠI CHO TÔI ĐƯỢC KHÔNG?"

"Tôi có thể trở về trái đất lúc nào tôi muốn"

"Tôi mời cậu vào trong,ở ngoài này nóng lắm,tôi có trà nóng đấy"

Mặt ông ấy rất hớn hở nhưng vừa đào được mỏ vàng vậy

Tôi bảo Satoko và Rei ở ngoài.Ông ấy lấy trà cho tôi và bảo tôi ngồi xuống

"Sao ngài tự nhiên lại chu đáo tới tôi vậy?"

"Sự thật là,không phải chỉ ta mà rất nhiều người trong ngôi làng này rất muốn được trở về nơi mà họ gắn bó,đó chính là trái đất, và anh là người duy nhất là có thể làm được chuyện đấy"

"Nhưng tôi chưa thử ở với người khác mà chỉ có thể ở chính tôi thôi và chưa biết nó có tác dụng với người khác không"

"Vậy hãy đưa tôi làm thí nghiệm luôn,tôi muốn sang bên kia có một việc mà tôi muốn được làm"

Ông ấy trả lời ngay lập tức mà không hề do dự hay gì cả.Chúng tôi ra sân sau của ông ấy,ban đâu tôi không biết cách nào để đưa ông ấy cả,cầm tay,hay đứng gần.Thế là sau đó tôi quyết định chọn cả hai quyết định.

"Trở về"

Một ánh sáng lớn bao trùm tôi và ông ấy và cuối cùng cả hai biến mất.Mở mắt ra là ở trong một khu rừng

"Ta nhớ chỗ này,đây là khu rừng mà ta hay chơi đùa lúc còn nhỏ"

Rôi ông ấy chạy theo khu rừng,tôi đuổi theo.Chạy một lúc là đến một cây cổ thụ to cao

"Đây là cái cây mà hồi xưa ta đã chơi đùa cùng với mối tình đầu của ta,có vẻ ngươi đã cao lên rất nhiều nhỉ"

Rồi ông ấy đào một cái hố gần đó,và nhấc lên một cái hộp màu xám đã cũ.Trong đó có một đống sách vở và một bức ảnh trắng đen với một cậu bé và cô gái với mái tóc dài

"Đây là ta với Emily đã cùng nhau cho những sách vở vào và bức ảnh vào để 10 năm sau cùng nhau xúc lên nhìn"

Nhưng rôi khuôn mặt ông ấy buồn đi

"Nhưng 2 năm sau đó cô ấy đã mắc bệnh hiểm nghèo và mất.Những năm sau đó tôi đã sống trong một thế giới chỉ một màu xám,không muốn được sống nữa,và không lâu sau đó tôi cũng mất bởi tai nạn,và cuối cùng tôi đã quay trở lại đây sau bao nhiêu năm,cảm ơn cậu giờ cậu có thể đưa tôi trở về rồi,tôi sẽ trân trọng bức ảnh này"

Đôi mắt tôi bắt đầu chảy xuống.tôi đưa ông ấy trở về làng,ông ấy để bức ảnh trong túi áo ông ấy.Sau đó họ đã cho tôi một căn phòng nhỏ nhưng đối với tôi là vừa đủ rồi.Họ cũng đưa cho tôi một công việc mới và chỉ dành riêng cho tôi,là "Người dịch chuyển không gian"(Dimensional Traveler),đúng họ đặt tên cái nghề như thế,nhiệm vụ của tôi là giúp những người dân dịch chuyển sang trái đất vĩnh viễn hoặc tạm thời.Ban đầu vẫn còn những lo ngại là có tác dụng phụ hay không nhưng về sau số lượng càng ngày càng đông,phần lớn là họ nhớ trái đất,muốn trở về để cảm giác được trở về nơi mà mình sinh ra,nơi chôn rau cắt rốn.

Note:thực sự tôi không ngờ mình viết được nhiều thế này
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Tình hình||


Note:chap này hơi ngắn do quá bí ý tưởng,và cũng chả biết viết gì

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV: tác giả*

Ở phía bắc của vương quốc Ravia là đế chế Fraxt, một đế chế từng chiếm gần 80% toàn bộ đại lục ,được trị vì bởi nhà hoàng đế Xiao Long.

Vị vua trước đó là một trong những nhà vua trong đế chế đã cố đưa ra các biện pháp, cải cách để khiến đất nước thịnh vượng hơn.

Nhưng các quý tộc, thăng lữ cho rằng là ông ấy lấy đi vàng bạc, thóc của họ và chia cho người nghèo.

Không lâu sau đó họ đã hợp lực lại lật đổ, sát hại toàn bộ gia đình ông ấy, và đưa Xiao Long, người đã dẫn đầu cuộc nổi dậy lên ngôi.

Lúc lên ngôi, rất nhiều người dân khắp nơi nổi dậy,nhưng tất cả đều đã bị bắt hoặc bị giết dưới tay chính quyền hắn.

Nhưng điều đó lại khiến cho kinh tế của đất nước kiệt quệ, nhân dân nghèo đói, vàng bạc bắt đầu ít đi.

Hắn biết là một mình không thể lo toàn bộ vấn đề được nên đã triệu tập một cuộc hội nghị.

"Như mọi người đã biết, hiện tại kinh tế của đế chế này đang trong tình trạng khủng khoảng,số lượng vàng bạc,thóc trong nhà kho bây giờ đã bắt đầu giảm rồi,các người có ý kiến nào không."

"Quân đội của chúng ta vẫn được coi là lớn nhất,mạnh nhất của toàn bộ đại lục, ta nên gây ra một cuộc chiến tranh với các nước láng giềng rồi lấy lãnh thổ, và bắt họ phải bồi thường chiến tranh bằng vàng bạc và thóc" Một nhà quý tộc đưa ra ý kiến của họ

Nhiều nhà quý tộc cũng thấy vậy và nhà vua cũng bắt đầu thấy bằng lòng.

Đế chế Fraxt đã có lịch sử là luôn đi xâm lược các đất nước láng giềng.

Việc này dẫn đến người dân mặc dù có nhiều lương thực nhưng số lượng sản xuất quá thấp dẫn đến việc thiếu lương thực.

"Thần từ chối, sao ta không tập trung vào sản xuất, ổn định cuộc sống của họ"

Đó là lời nói của nhà nam tước trẻ tuổi Shion Matai nhưng những gì mà cậu ấy nhận được chỉ là tiếng cười của quý tộc và nhà vua.

Sau đó nhà vua mở một nụ cười nham hiểm:

"Có vẻ ngươi muốn có một kết cục như nhà vua trước phải không"

"Thần hiểu rồi"

Shion biết là mình không có tiếng nói trong cuộc hội nghị này hay là những việc khác liên quan đến đất nước.

Cậu ấy nhận biết nếu cứ tiếp tục sống trong đế quốc này thì mình có thể sẽ không bảo toàn được tính mạng nên cậu ấy đã bí mật xây dựng đội quân của riêng mình và dần dần tách biệt lãnh thổ của mình đối với đế chế ra
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Tìm tổ đội||


"Dungeon?"(Đức Trung)

"Vâng,nghe nói trong đó có nhiều thứ quý giá lắm như vàng bạc hoặc là kiếm,cung được rèn luyện rất bền và sáng bóng"(Cesia)

"Nó có an toàn không"

"Nếu anh đủ khoẻ để đánh bọn nó"

Trong người tôi bắt đầu nghiêng về việc đi vào đánh.Đã mấy ngày nay tôi chưa được đánh nhau hay ra ngoài cả

"Vậy thì đi thôi"

"Chưa được, Đánh dungeon cần tối thiểu 4 người mà chúng ta chỉ có hai ta,anh còn chưa đăng ký mạo hiểm giả nữa nên rất khó để tìm được người,mà đăng ký thì sẽ mất khá là nhiều thời gian nữa"

Đúng là từ lúc tôi đến đây tôi chưa bao giờ đăng ký mạo hiểm giả nên rất khó tìm được người, bộ đội thì họ không được phép ra khỏi đây trừ khi có sự cho phép của thiếu tá

"A,em nghĩ ra rồi, quản gia Buck của mình từng làm trong mạo hiểm giả rồi nên ông ấy có thể giúp"

Rồi cô ấy gọi ông ấy vào,chỉ đúng 10 giây ông đấy đã ở trong phòng.Tuy ông ấy đã đến tuổi,tóc đã bắt đầu bạc dần nhưng trông ông ấy vẫn còn khá vạm vỡ và còn rất sung sức

Cô ấy bảo ông ấy tìm những người mà không thuộc hội mạo hiểm giả đánh dungeon cho cô ấy

"Những người mà không có trong mạo hiểm giả mà đi mạo hiểm là rất hiếm đó thưa tiểu thư,nhưng may mắn thay là tôi có quen một người bạn mà trước kia cùng tôi đi đánh nhiều dungeon rồi.

Nói xong ông ấy lấy ra một tờ giấy,vừa viết ông ấy vừa nối với Cesia:

"Tôi vẫn còn nhớ chỗ ông ấy đang ở ,ông ấy ở phía Tây gần trung tâm đất nước Tôi sẽ viết thư cho ông ấy."

Viết xong ông ấy nói tiếp:

"Xin tiểu thư hãy dán niêm phong ở đây"

Sau khi dán xong ông ấy bảo bọn tôi đi theo ông ấy đến căn phòng ông ấy.

Trong căn phòng ông ấy hầu như không có gì cả,chỉ có giường, tủ quần áo và ngăn kéo,trên đó có một cái lồng ,trong đó là một con chim bồ câu

"Con chim bồ câu này là quà trước khi chia tay với ông ấy,ông ấy bảo "Lúc nào có chuyện gì nhờ tôi thì hãy gửi con bồ câu này"

Nói xong ông ấy cẩn thận lấy con chim bồ câu,cho bức thư và chân nó rồi mở cửa sổ thả nó bay

"Vậy nó sẽ mất bao lâu nó mới bay đến "(Đức Trung)

"Xin ngài hãy chờ đợi,con chim bồ câu này chắc chắn sẽ đến nơi"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Cỗ máy||


(Update 2021: Nói ra là tôi muốn remake toàn bộ seri này cơ nhưng nếu tôi làm lại thì sợ chả ai xem nữa, thôi hiện tại cứ để thế này)

Update 2024: Tôi đã quay trở lại đây , tiến độ thì tuỳ hứng vì tôi bây giờ chả còn thời gian nữa)

Ở một thành phố của nước Anh có một người mà tất cả trai lẫn gái đều ngưỡng mộ không ai khác đó là tôi John Mason.

Gần như toàn bộ môn của tôi điểm cao, sinh ra trong nhà quan chức cấp cao của chính phủ nước Anh nên tiền thì khỏi bàn cãi.

Nhưng cái tồi tệ nhất của những người đứng đầu là gì, đó chính là sự nhàm chán, hàng ngày tôi chỉ làm có 3 việc: học, chơi thể thao và hỗ trợ ông già của tôi, mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại gần như không thay đổi gì.

Tôi gần như là đã đi khắp nơi,khám phá trên trái đất này và giờ thế giới không còn gì để khám phá nữa.

Những bí ẩn mà nhà báo đưa tin, đó chỉ là những tờ báo lá cải chỉ để gây thu hút cho khán giả đọc thôi.

Nếu UFO có thật thế tại sao họ chỉ chụp qua những bức ảnh mà chất lượng xấu thế,hay là những dấu chân rất to của một loài vật bí ẩn nào đó,nếu chuyện ấy có thật thì cảnh sát đã phải bao vây toàn bộ vùng đất và tìm ra tung tích rồi.Chung gọi là những cái đấy chỉ là những lời bịa đặt mà họ nghĩ ra mà thôi.

Trong cả năm cấp 3 của tôi,tôi chỉ là một con robot đã được lập trình sẵn .Sáng dậy,đi học,chiều về thì làm bài tập, tối thì có lúc học trước cho ngày mai hoặc là chơi cờ với bố tôi, game thì tôi còn chả được phép chơi nữa là thử.Chung gọi mỗi ngày của tôi là một ngày tẻ nhạt

Rồi một ngày như bao ngày khác tôi về ngôi nhà ,mở cửa phòng,một căn phòng tầm 30 mét vuông.Trong phòng chỉ có tủ quần áo giường và một bàn học của tôi,trên bàn thì toàn giấy tờ đủ thể loại như là dự án của nhóm hay là vài tờ thống kê của bố tôi nhờ làm giúp.

Tôi đang định làm bài tập thì tôi thấy một tập giấy dày tầm 50 trang trên bàn tôi

(Chắc ông già lại muốn tôi giúp làm rồi)

Tôi ngồi xuống và đọc nó

(Eh, cái gì đây)

Đống tờ tài liệu này không phải như những tờ trước đây, nó như là một quyển hướng dẫn xây dựng một cỗ máy gì đó, tôi nghĩ là do lộn vào thôi.

"Đống này''

Cách thiết kế này là tạo ra một cỗ máy, cách hoạt động rất là phi thực tế, hầu như phản đối về tất cả định luật, và không hề thuộc bởi ai hoặc tổ chức nào hết.

Nếu tôi làm thì sẽ có hai trường hợp xảy ra: Một là cỗ máy sẽ không hoạt động và sẽ làm tốn thời gian và công sức, hoặc là nó sẽ hoạt động.

Tôi khá chắc rằng là trường hợp một sẽ chắc chắn xảy ra nhưng có cái gì đó cứ giục tôi làm vậy.

Trong những tháng đầu, mỗi khi tôi về nhà là bắt tay vào làm cái dự án này, tuy tiến triển không nhanh vì tôi còn dính deadline và giấy tờ khác nhưng hầu như ít gặp trục trặc.

Đến hết tháng một thì cỗ máy quá to so với căn phòng nên tôi đã để nó ở sân sau.

Các vật liệu điện tử thì tôi nhờ ông già của tôi, nói rằng đây là dành cho Science Fair, đương nhiên đây chỉ nói tránh được một thời gian thôi.

Càng ngày càng xây dựng tôi nhận ra rằng cái thiết kế rất khác biệt so với những thiết kế thông thường, nhưng mà tôi đâu phải kiến trúc sư nên tôi bỏ qua chuyện đó.

Đến tháng thứ 4 thì tôi nhận ra rằng tôi không thể hoàn thành cỗ máy này một mình được nên tôi bất đắc dĩ phải nhờ ông già tôi và nói thật.

"CON XÂY CÁI GÌ CƠ?"

Tôi đã lường trước việc này nên đã đưa cho ông ấy các tài liệu liên quan đến nó.

Ông ấy bắt đầu đọc, đôi khi lẩm bẩm cái gì đó.

"Thiết kế và cách hoạt động của nó rất phi lý, và con bảo là cái này từ trong đống tài liệu ta á, như ta có thấy logo hay cái gì mà thuộc một tổ chức nào đâu nhở"

"Con cũng thấy thế, nhưng có một cái gì đó thúc đẩy con, khiến con muốn hoàn thành nó bằng mọi giá"

" Thôi được rồi, ta sẽ cho con một đội ngũ khoa học để hỗ trợ con dự án này, nhưng nhớ là khi hoàn thành rồi thì phải nói cho ta biết, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì có thể đối phó được"

"Vâng ạ"

Sau khi được ông già chấp thuận tôi tiếp tục công việc xây dựng, vài ngày sau đó thì đội ngũ khoa học mà ông già nói tới đã đến, tôi đưa họ những tờ tài liệu cần thiết và chỉ đạo họ xây dựng.

Sau mỗi tuần tôi báo cáo tiến độ công trình cho ông già.

Tiến độ xây dựng diễn ra hoàn hảo một cách lạ thường, hầu như không có trục trặc gì về kỹ thuật hay thương tích trầm trọng gì ngoài vài vết xước hoặc bầm.

Cuối cùng sau 6 tháng thì cỗ máy đã hoàn tất.

Chiếc cỗ máy hình chữ nhật sử dụng để tạo một cánh cổng gì đó với kích thước cao 3 mét, rộng 7 mét.

Tôi báo cáo cho ông già về cỗ máy.

"Được rồi ,ta biết đây là một biện pháp hơi thái quá nhưng đây là vì an toàn cho con và gia đình nên ta đã nhờ một người bạn ở trong quân đội đặc nhiệm , và ông ấy hứa sẽ cử một squad tầm 5 người sẽ đến bảo vệ".

Ông già này, đôi khi ông ấy bảo vệ thái quá.

Sau vài ngày thì họ cũng đã đến , tôi đưa họ ra sân sau nơi cỗ máy đang trong quá trình chuẩn bị.

Tôi và những đội ngũ khác bắt đầu bắt đầu mặc bộ đồ bảo hộ, chuẩn bị khởi động lần đầu tiên.

Sau khi họ đã chuẩn bị xong và tôi sẽ là người bấm nút khởi động

"CHUẨN BỊ" _Tôi hét lên

"BẮT ĐẦU" _ Tôi bấm nút

Cỗ máy bắt đầu khởi động

"Tình hình?"

"Mọi chuyện đang diễn ra thuận lợi" _ Một nhà khoa học trở lời

"Chuẩn bị tăng công sức "

Tôi bắt đầu tăng công sức máy từ 50% lên 75%, cỗ máy bắt đầu kêu to lên, cỗ máy bắt đầu rung lắc.

"Tình hình?"

"Nhiệt độ cỗ máy đang ở mức báo động, chúng ta cần hạ nóng ngay lập tức"

"Không được, chúng ta phải đẩy tiếp"

Tôi bắt đầu tăng công sức lên

"95%"

Cỗ máy bắt đầu kêu những âm thanh máy mô tơ.

" Không ổn, chiếc máy đang bắt đầu xảy ra vấn đề rồi, chúng ta nên dừng lại" _ Một tiến sĩ khác kêu lên

"Không được, chúng ta đi quá xa để có thể dừng lại dự án này rồi"

"CHUẨN BỊ" _ Tôi kêu lên, đồng thời tất cả nhà khoa học lẫn quân đội nấp ,chuẩn bị

Con số bắt đầu lên 100%, một luồng sáng xanh da trời tỏa sáng vùng bán kính tận 500 mét.

Sau một hồi thì ánh sáng bắt đầu dịu lại , và trước mặt tôi, luồng xanh đấy đã gộp lại trong cỗ máy, chiếc cánh cổng đã được mở ra.

"Cuộc thử nghiệm thành công"

Tất cả cả các nhà khoa học đều vui mừng hò hét lên, tôi cũng thấy vui mừng vì công lao tôi đưa ra đã không thành công cốc.

Tôi bắt đầu đến cánh cổng, định chạm vào cái màu xanh kỳ lạ đấy

"DỪNG LẠI" _ Một người lính kêu lên

" Để tôi vào"

Tôi cũng đành cho phép vậy, chúng ta còn chưa biết là cái này nó có gây hại cho con người không.

Người lính ấy đi đến bắt đầu chạm vào.

"Nó như là vật thể lỏng"

Nhưng khi anh ấy bắt đầu ấn sâu hơn, anh ấy tự nhiên ngã vào bên trong

"CÓ SAO KHÔNG" _ Đội trưởng kêu lên

"Báo cáo, không sao, chất lỏng đấy không gây hại gì cho tôi cả"

Tôi thở phào nhẹ nhõm

"Nhưng mà mọi người nên đi qua đi"

Tôi cùng với quân đội đi qua , chỉ riêng các nhà khoa học ở lại, kiểm tra cỗ máy
 
Back
Top Bottom