Khác Ba đất nước ba cánh cổng (3 country gate)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Dạo chơi||


*POV:* Đức Trung*

Hôm nay là ngày cuối tuần,tôi không có công việc giảng dạy hay là bảo vệ gì cả.

Họ thì một phần đã quay lại thế giới cũ, một phần ở lại.

Cánh cổng thì tôi không thể mở mãi mãi được vì rất tốn ma lực nên chỉ lúc cần thiết tôi mới mở thôi.

"Nhàn quá"

Tôi thở dài trong căn phòng tôi.

"Hay là chúng ta đi chơi lên cung thành chính ở vùng lãnh thổ này trong lúc ta đợi có người trả lời thư nhỉ" _Cesia, lúc này bước vào đưa ra ý kiến.

Kể ra tôi cũng chưa bao giờ bước nhân ra khỏi nơi này,tại sao lại không đi chơi ở kinh thành nhỉ?

Tôi đã đọc vài tài liệu về nơi này rồi,tôi cũng muốn tận mắt chứng kiến nó.

Còn Cung thành chính ở đất nước cũng như là thủ đô cách đây hơi xa nên là chưa đi được.

"Ừ, hay là hai ta đi đi"

Và thế là tôi và cô ấy chuẩn bị quần áo, hành trang cho chuyến đi.

Sau một lúc, chúng tôi đã đặt chân đến cung thành, xung quanh được bảo vệ bởi những bức tường đá cao , người dân đi cùng các nhà mạo hiểm đi ra đi vào.

Vào bên trong,chúng tôi đi bộ một lúc, ngắm nhìn những tòa nhà trung cổ và những cửa hàng bán các thực phẩm với đồ trang sức, tạo ra một nơi náo nhiệt.

Tôi cảm thấy như mình quay trở lại thời gian vậy.

"Anh thấy đẹp không?"

Cesia bên cạnh, hỏi tôi

"Ừ"

"Đây, mình có quán này bán đồ ăn ngón lắm mình chỉ cho"

Chúng tôi sau đó đi bộ một lúc, Trước mắt chúng tôi là một quán cà phê nhỏ nhắn với những chiếc bàn gỗ.

Bọn tôi đến và ngồi xuống, một chị bồi bàn đưa menu ra.

"A Cesia, em lại đến hôm nay ah?"

"Ừ , hôm nay em dẫn bạn em Đức Trung đến ăn thử quán này"

"Hai em muốn gọi món gì nào?"

"Cho em một miếng bánh gato dâu cùng với socola"

"Vẫn như mọi khi nhỉ, còn em thì sao?"

Sau một hồi suy nghĩ thì tôi quyết định gọi sinh tố dâu tây.Sau một lúc thì chị ấy đi ra cùng với món kem và socola, và sinh tố của tôi.

"Uaaaa, trông ngon quá"

Khi món ăn được mang ra, Cesia không giấu nổi sự thích thú.

Cô ấy xúc một miếng bánh gato lớn cho vào miệng, nhai ngấu nghiến.

Ánh mắt cô ấy sáng rỡ, nụ cười nở trên môi.

Nhìn cô ấy ăn cũng khiến sinh tố của tôi trở nên đậm đà hơn

(Nhìn cô ấy trông như một đứa trẻ vậy) Tôi suy nghĩ

Sau khi ăn một lúc, cô ấy ngẩng đầu lên và thấy tôi quan sát chăm chú khiến cho mặt của cô ấy ửng đỏ lên

"Anh đừng nói cho ai biết nhé" Cô ấy ngập ngừng nói

Sau đó chúng tôi bước vào một cửa hàng quần áo.

Những bộ váy dài thướt tha, với thiết kế cầu kỳ và chất liệu lụa mềm mại, mang đậm phong cách quý tộc thế kỷ 18 được trưng bày khắp nơi.

Cô ấy thông thường mặc bộ quần áo hợp cho mạo hiểm giả nên vào đây cũng là điều rất là lạ.

"Ummm, anh chọn cho tôi nhé?"

Cô ấy đột nhiên hỏi

"Eh,.... ah...vâng" Tôi lúng túng trả lời

Sau một hồi lựa chọn, tôi dừng lại trước một chiếc váy ngắn màu xanh da trời nhạt.

Màu sắc dịu nhẹ ấy như hòa quyện cùng màu tóc vàng của cô ấy, tạo nên một tổng thể hài hòa và thanh lịch.

Tôi đưa chiếc váy cho cô ấy.

Cô ấy xoay người trước gương, đôi mắt sáng rỡ.

''Anh thấy thế nào?'

Tôi không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp của cô ấy.

Chiếc váy xanh da trời ôm sát vóc dáng, tôn lên những đường cong quyến rũ. tôi thành thật khen ngợi.

"Trông cô đẹp lắm"

"Fufu cảm ơn"

Trong lúc chúng tôi đi dạo, chúng tôi đi ngang qua một Guild.Nhiều người đi ra đi lại cộng với những câu chuyện và tiếng leng keng của vũ khí vọng ra từ bên trong.

Trong lúc bọn tôi đi dạo thì có đi ngang qua Guild .

''Kể ra cô cũng là mạo hiểm giả nhỉ ?'' Tôi tò mò hỏi

"Um, tôi mới lên từ rank E lên rank D thôi"

"Thế có bao nhiêu cấp bậc vậy?"

"'À, hệ thống cấp bậc của chúng mình bắt đầu từ rank E, cấp thấp nhất, và lên đến rank S, cấp cao nhất.

Mỗi khi hoàn thành một nhiệm vụ, mình sẽ nhận được điểm kinh nghiệm và khi đạt đủ tiêu chuẩn, mình sẽ có một bài kiểm tra dựa theo rank của mình để lên cấp.

Cấp bậc càng cao, nhiệm vụ càng khó và phần thưởng cũng cao hơn."

"Thế có cách nào cho tôi tham gia nếu mình không phải mạo hiểm giả không"

"Có chính sách là cho phép mình được phép mang một người không phải mạo hiểm giả đổi lại là mình chỉ được phép nhận các nhiệm vụ rank thấp hơn mình thôi"

"Vậy ah"

"Nhưng mà không sao, chúng ta có thể đợi bức thư ấy đến tay người thôi, dù sao thì khi vào dungeon thì mình chỉ cần ít nhất một mạo hiểm giả và tối thiểu là 4 người thôi"

"Tại sao luật của dungeon lại lỏng hơn vậy"

"Bời vì dungeon là không thuộc bởi guild và tất cả thương vong gì sẽ là người tham gia phải chịu trách nhiệm "

"ah"

"Mà cô có biết bức thư có thể sẽ về tay ai không"

"Ông ấy nói là người ông ấy quen nhưng đến cả tôi còn không rõ.

Theo giả thuyết của tôi thì con chim bồ câu sẽ đi về phía tây nam do đó chính là nơi ông ấy sinh sống trước khi làm quản gia"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Bức thư||


*POV: Kurohito Nagasaki*

Một tuần đã trôi qua kể từ khi tôi đảm nhận vị trí trị liệu sư và "Người dịch chuyển không gian" của ngôi làng.

Tôi được họ may cho tôi một bộ quần áo dành riêng cho dược sư, bộ áo màu trắng được trải dài đến đầu gối.

Các viền áo có viền màu xanh lá.

Chất liệu mềm mại, thoáng mát mang lại cảm giác thoải mái, tuy hơi cồng kềnh.

Cuộc sống nơi đây thật yên bình.

Mỗi ngày, tôi đều dành thời gian khám chữa cho những người dân chất phác.

Phần lớn họ đến với những vết thương đơn giản như trầy xước, bong gân hay vết cắt nhỏ do làm việc đồng áng.

Thỉnh thoảng, tôi cũng gặp những mạo hiểm giả trở về từ những chuyến đi xa với những vết thương nặng hơn, như gãy xương hay bị thú rừng tấn công.

Trưởng làng đã dành cho tôi một căn phòng nhỏ ngay cạnh nhà ông.

Căn phòng tuy không rộng rãi nhưng lại rất ấm cúng với chiếc giường gỗ đơn sơ, chiếc bàn làm việc nhỏ và cửa sổ nhìn ra vườn rau.

Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua cửa sổ, xua tan đi những mệt mỏi sau một ngày làm việc.

Nếu rảnh thì tôi giúp trưởng làng về chăn rau làm ruộng.

Hồi cấp ba tôi được phụ trách về ruộng rau ở sau trường nên tôi cũng biết kha khá về cách trồng và nuôi.

Thỉnh thoảng tôi được nghe các câu chuyện của người dân.

Họ đều đến từ trái đất và đều bị dịch chuyển đến đây, nhưng không phải tất cả.

Mỗi người được ban cho sức mạnh khác nhau.

Cho dù quốc tịch gốc và ngôn ngữ khác nhau, họ vẫn cùng nhau xây dựng và sinh sống trong ngôi làng này.

Mặc dù công việc bận rộn, nhưng tôi luôn cảm thấy vui vẻ khi được giúp đỡ mọi người.

Ngôi làng này đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi."

Vài hôm trước tôi trở về Nhật Bản để lấy đồ cá nhân nhưng không thể vì sau khi về đến nhà thì gia đình mình vẫn chưa chấp nhận sự ra đa đi của mình.Tiếng khóc nức nở của mẹ vọng ra từ phía sau cánh cửa, xé nát trái tim tôi.

Lúc đó, tôi mới nhận ra rằng, việc ra đi của mình đã để lại một khoảng trống lớn trong lòng gia đình.

"Con xin lỗi" Tôi chỉ có thể thủ thỉ và trở về thế giới bên kia

—------------------------------------------------------------------------------------------------------------

(Hmmmm chán quá chả có việc gì thú vị mà làm cả)

Tôi hiện tại đang ở trong nhà, đung đưa chiếc ghế, ngồi ngắm nhìn những đám mây trôi bồng bềnh trên bầu trời.

Tôi không biết tôi đã ngắm bao lâu rồi.

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng của Josh gọi tôi qua [thần giao cách cảm]

"Ê Kurohito xuống đây"

Tôi chạy xuống thấy ông ấy đang đọc một bức thư gì đó, bên cạnh là một con chim bồ câu đang ăn thóc.

"Dạ bác gọi gì ạ"

Rồi ông ấy đưa cho tôi bức thư đấy

"Đây là bức thư của người bạn cũ của tôi Jack.

Chúng tôi đã từng cùng nhau đi thám hiểm trên khắp lục địa này, hiện tại ông ấy là quản gia của gia đình bá tước Yamamoto.

Bức thư cậu đang cầm trên tay chính là bức thư ông ấy gửi, cần tìm thêm người cho tổ đội của tiểu thư bá tước"

Tôi bắt đầu đọc bức thư

"Kính gửi ngài Billatin Josh,

Tôi, Darragh Jack, quản gia của gia đình Bá tước Yamamoto.Tôi viết thư này với mong muốn được hỏi thăm về sức khỏe của anh sau bao năm xa cách.

Ký ức về những chuyến thám hiểm vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.

Những kỷ niệm đó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi.

Hiện tại, con gái của Bá tước, Cesia Yamamoto, một cô tiểu thư tài năng và đầy nhiệt huyết, đang thành lập một đội thám hiểm để đi khám phá dungeon.

Vì vậy, tôi viết thư này để hỏi xem ngài có thể giới thiệu cho tôi một vài nhân tài, những người có kinh nghiệm và đam mê với việc khám phá như chúng ta ngày xưa không?

Trân trọng,

Darragh Jack"

Tôi đọc xong, ngẩng đầu lên thấy ông ấy đang nhâm nhi cốc trả trên bàn.

Rồi đột nhiên tôi thấy Sakamoto đi từ ngoài vào

"Trưởng làng, ngài gọi tôi gì ạ?

Eh Kurohito cũng ở đây ah"

(Vậy là ông ấy cũng dùng [thần giao cách cảm] cho cô ấy nữa)

"Ta gọi hai người đến đây là bởi vì một người bạn cũ của tôi, hiện đang làm quản gia cho gia đình Bá tước, đang tìm kiếm những người tài năng để tham gia vào đội thám hiểm của tiểu thư nhà họ.

Và tôi thấy hai người sẽ rất phù hợp"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Bên kia thế giới||


*POV:John Mason*

Sau khi đi qua cánh cổng, thứ đập vào mắt tôi là một khu rừng thông với những cây thông màu xanh đậm, làm tôi nhớ đến những cây rừng thông ở bắc âu ngày xưa tôi đến.Đột nhiên tôi chợi nhớ ra một thứ, tôi quay về vừa đưa cho tiến sĩ trưởng cái bộ đàm

"Đây là bộ đàm cho phép chúng ta có thể giao tiếp được kể cả khi cánh cổng này đã đóng"

"Tất cả nguyên lý hoạt động đều không đúng, ngài đã thiết kế như thế nào vậy"

"Thì đống tài liệu đấy có một phần hướng dẫn vậy"

Thực ra vẫn còn một phát minh nữa tôi cũng làm ra, nó cho phép mình dịch chuyển quay về trái đất bất cứ lúc nào, đổi lại là chỉ được sử dụng một lần nên tôi cho nó vào trường hợp khẩn cấp.Sau khi tôi quay lại sang bên kia thì tôi thấy mọi người đang kiểm tra xung quanh

"Hình như nhiệt độ ở đây thấp hơn thì phải "

"Cả không khí cũng trong lành nữa"

"Check tình hình" Đội trưởng kêu

Họ bắt đầu nhìn xung quanh kiểm tra tôi cũng vậy, có vẻ như mình đang ở rìa rừng .

Đằng sau là một thảo nguyên với những làn cỏ xanh

"Thưa đội trưởng, ở đây không có sóng mạng"

"Quả nhiên đây là thế giới khác rồi"

Đột nhiên, Một tiếng gầm rú trầm thấp, rung chuyển cả mặt đất, độ rung lắc như có một trận động đất cấp độ 5.

Cảm giác như cả rừng già đang nổi giận.

"VÀO ĐỘI HÌNH, BẢO VỆ"

Chúng tôi nhanh chóng tụ họp lại, tay nắm chặt vũ khí, ánh mắt căng thẳng nhìn về phía rừng cây.

Và rồi, từ bóng tối, một sinh vật khổng lồ, cao lớn như một tòa nhà hai tầng, từ từ bước ra.

Cơ thể nó là sự kết hợp kỳ dị giữa con người và con thú, với những, lớp da sần sùi và bộ lông cứng như thép.

Đầu nó mang hình dáng của một con sư tử, đôi mắt đỏ ngầu tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, hàm răng sắc nhọn như những lưỡi dao.

Con quái vật gầm lên một tiếng nữa, vang vọng khắp khu rừng, khiến cho tôi lòng người khiếp đảm.

Tôi ngã xuống, mặt trở nên trắng bệch trược sự to lớn của nó.

Tuy vậy, dù bị sững sờ trước hình hài quái dị của con thú khổng lồ, các lính nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Họ điều chỉnh tư thế, tay siết chặt khẩu SA80, ánh mắt đảo quanh.Còn quái thú hét rầm lên một lần nữa đồng thời lao đến chỗ chúng tôi.

"BẮN"

Một tiếng hô vang lên, tất cả đồng loạt khai hỏa, những viên đạn như cơn mưa trút xuống cơ thể con quái vật.

Những viên đạn đâm xuyên qua da thịt của con quái thú khiến nó gầm lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại.

Nó vùng vẫy điên cuồng, phá hủy mọi thứ xung quanh, nhưng vẫn không thể chống lại sức mạnh của viên đạn.

Sau một lúc, nó không còn cựa quậy nữa, máu chảy như một dòng sông.

Chúng tôi thấy vậy nên cũng hạ súng xuống.

(Có vẻ như kết thúc rồi) Tôi nghĩ vậy

"Nó là con gì vậy?"

Đội trưởng vẫn không thể bàng hoàng được trược một con đi từ sách truyền thuyết ra.

Đột nhiên, bọn tôi nghe thấy tiếng kêu ở phía xa.

Ở đằng sau tôi, có nhóm người khoảng 50 người đang đi tới chúng tôi.

Khi đến nơi, họ sững sờ trước xác của con quái thú hiện không còn cử động nữa, mọi người bắt bắt đầu thì thầm về cái gì đó.

Đồng thời tất cả bọn tôi giơ súng ra chĩa về họ, họ đồng thời cũng vào tư thế chuẩn bị chiến đấu

"XƯNG TÊN" Một chiến sĩ bên mình kêu

" Tôi tên là Alexander Bonita, cho hỏi các vị là ai"

"Tôi tên là Trung uý William George, thuộc quân đoàn thứ 7 của quân đội hoàng gia Anh"

"Quân đội hoàng gia Anh?

Tôi chưa bao giờ nghe đến cái tên đấy"

"Hoàng gia anh hình như tôi biết đấy" Cô gái phù thuỷ đứng cạnh kêo

" Đó là đội quân mà những người ở ngôi làng phía nam thỉnh thoảng nhắc đến"

"Có phải đội quân trang bị gậy phép hình thù kỳ lạ có thể bắn ra nhiều quả cầu lửa khác đúng không?"

"Ừ"

Trông họ ăn mặc như trong giai đoạn trung cổ vậy.

Một người đàn ông ngoài 40 với thân hình to xác khoác cho mình một bộ da thú với tóc màu nâu tạo hình ảnh của một chiến binh Viking.

Còn người phụ nữ kia thì ăn mặc nhìn như phù thuỷ với bộ tóc màu nâu cũng đã ngả màu, , như kiều chuẩn bị hoá trang chuẩn bị cho Halloween.

Sau một hồi nghĩ ngợi, cuối cùng ông ấy nói:

"Có vẻ như các vị đã mệt mỏi rồi, tôi mời các vị đến Guild của bọn tôi và chúng ta có thể nói chuyện"

Bọn tôi hạ súng xuống, nhìn nhau và như tất cả đều có thể hiểu ý nhau và gật đầu.

"Được rồi, chúng tôi sẽ đi theo anh"

Cùng lúc đó tôi lấy bộ đàm ra

"Đóng cánh cổng lại, chờ cho đến khi nào tôi bảo mở lại"

"Rõ"

Từ từ, chiếc cánh cổng trở lên bé lại và biến mất, không để lại dấu tích gì.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Bảo Vệ 1 ||


*POV: Đức Trung*

Sau khi dành thời gian ở thế giới khác, tôi quyết định trở về nhà một thời gian, đương nhiên là thỉnh thoảng tôi vẫn phải mở cánh cổng cho vài người qua lại.

Điều đó làm như tôi là thằng gác cổng không hơn không kém.

Hôm nay, tôi quyết định đi ra ngoài đi uống trà đá cho giải toả căng thẳng.

Ở Hà Nội, việc tìm một quán trà đá trên đường rất dễ dàng.

Đi một lúc tôi quyết định ngồi xuống ở một quán ở gần ngã tư, nằm dưới cây bàng cổ thụ, tôi ngồi xuống, gọi một cốc trà đá.

Xung quanh tiếng xe cộ ngoài đường nơi tạo một cảm giác náo nhiệt nhưng cũng đồng thời yên bình.

Bên cạnh có các bác đã tầm ngoài 40 với những bộ quần áo giản dị, đang say sưa trò chuyện.

Tiếng cười nói rôm rả đang hút điếu thuốc lào và nói chuyện, cười với nhau.

Họ kể các câu chuyện như về bóng đá, chính trị hoặc là những câu chuyện cuộc sống thường ngày của họ.

Tôi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ công với cái lạnh khiến cho tâm hồn tôi thư giãn

(Đây mới gọi là nghỉ ngơi chứ)

Sau khi ngồi được một lúc, đột nhiên chiếc điện thoại của tôi rung lên

(Nó là số lạ) Nhưng tôi vẫn nhấc máy

"Xin chào, đây có phải anh Ngô Đức Trung đúng không ạ"

"Đúng rồi"

"Mời anh trở về nhà lập tực, có sự kiện vừa diễn ra"

(Lại gì nữa đây) Tôi nghĩ

Tôi trả tiền rồi lập tức trở về nhà, lúc về nhà tôi thấy rất nhiều người đang đứng nghiêm, tay cầm súng, đằng sau có vài chiếc xe chở các hòm tiếp tế và vài chiếc xe bộ binh.

"Có chuyện gì vậy"

"Đồng chí, tôi nhận được thư khẩn từ bá tước Yamamoto rằng có rất nhiều quái thú đang trên đường đến dinh thự , và ông ấy cần sự giúp đỡ của chúng ta"

"Được rồi, vậy để tôi mở rộng cánh cổng lên"

Việc mở rộng cánh cổng sẽ cần một lượng lớn ma lực, cho nên tôi hiếm khi sử dụng.

Nhưng đây là tình huống cấp bách nên tôi không thể không làm được.

Tôi bắt đầu nhắm mắt niệm, cơ thể tôi phát sáng, mái tóc giờ đã trở thành màu trắng cánh cổng cũng bắt đầu mở rộng ra.Sau một hồi, cánh cổng cũng đã mở rộng cao bằng một tầng và rộng gần bằng căn phòng.

Tôi bắt đầu trở nên mệt mỏi, kiệt sức, tôi check stat của bản thân.

_______________________________________

Status

Tên: Nguyễn Đức Trung

Chủng tộc: con người

Danh hiệu: - Người từ thế giới khác

- kẻ bất tử

- Người nắm giữ cánh cổng

Cấp độ: 35

Thể lực:22

Ma lực:165

_______________________________________

Ma lực của tôi đã gần cạn kiệt rồi, may mắn thay là tôi có thể hồi phục thể lực khá là nhanh.

Sau khi tất cả mọi người đi qua tối mới đi.

Lúc sang bên kia tôi thấy mọi người đang trong giai đoạn chuẩn bị cho một cuộc chiến.

"Ah đồng chí đây rồi"

Tôi quay ra tiếng gọi, đó chính là thiếu tá Lê Quang Mạnh, hiện tại đang là chỉ huy của toàn bộ vùng này, đương nhiên mọi sự lựa chọn vẫn phải dưới quyền kiểm soát của bá tước.

"Tôi cần đồng chí yểm trợ phía bên sườn bên phải cùng với quân đội bá tước, bọn tôi sẽ lo liệu ở phía cổng chính và bên trái"

"Rõ"

Tôi chạy sang phía bên phải của dinh thự tôi thấy gần như mọi người đã chuẩn bị xong hết rồi, phía hàng đầu tiên là các cảnh vệ của bá tước và cùng đó là những mạo hiểm giả, đằng sau là những cung thủ và pháp sư, nơi họ sẽ hỗ trợ cho hàng trên và bảo vệ bầu trời.

Tôi thấy bá tước Nakatomi và Cesia đồng thời cũng chuẩn bị áo giáp và vũ khí.

"Bá tước, Cesia"

"A cậu đâu rồi"

"Đức Trung"

"Cuộc chuẩn bị sao rồi?"

Tôi hỏi

"Hiện tại ta đã triệu tập được toàn bộ lực lượng ta có, trong đó ta cũng đã gửi thư hỗ trợ từ bên Guild và họ đã đồng ý sẽ hỗ trợ gửi bức thư cho các mạo hiểm giả ở lãnh thổ này.

Hiện tại là có 28 nhà mạo hiểm đã tới và còn thêm nữa đang trên đường tới"

Đột nhiên, chiếc bộ đàm trên heo của bá tước chợt rung lên, ông ấy cầm lên

"Nói đi"

"Báo cáo, đang có hơn trăm con goblin hiện đang tiến đến phía cổng chính, hiện tại phía bên mạn trái , phải và đằng sau chưa có động tĩnh gì"

"Rõ" Bá tước tắt bộ đàm và quay sang phía quân.

"Nghe rõ đây mọi người, hiện tại bọn quái đang tập trung đánh vào phía cổng chính, nhưng không có nghĩa là chúng nó sẽ đánh phía bên này nên mọi người phải luôn đề cao cảnh giác."

"Tuân Lệnh" Tất cả đồng thời kêu lên

*POV: Tác giả*

Phía bên cổng chính, mọi người đã ở trong quá trình chuẩn bị.

Những chiếc BMP-1, vỏ thép lạnh lẽo, cộng với các hệ thống chiến hào được đào sâu, tạo thành một bức tường thép vững chắc.

Trên những mái nhà của bá tước, các tay súng bắn tỉa ẩn mình, đôi mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách, sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống.

Lúc đó, thiếu tá dõng dạc kêu:

"Chỉ còn 3 phút nữa nữa thôi là quân địch sẽ đến, đây là lần đầu tiên chúng ta sẽ đánh nhau với một chủng loại khác nhau nên hãy luôn chuẩn bị mọi tình huống tồi tệ nhất"

"Rõ"

Đúng lúc ấy, từ phía xa, những bóng xanh lá cây loang loáng xuất hiện trên đỉnh đồi, con số lên đến trăm con.

Đó là những con goblin, với hàm răng nhọn hoắt, tay cầm những con dao tự chế.

Tất cả mọi người tay nắm chặt súng, mặt căng thẳng, không ai nói câu gì cả.

Từ từ tốc độ của chúng càng ngày càng nhanh.

Chẳng mấy chốc, bọn nó bắt đầu chạy thẳng tới.

"BẮN"

Sau khi tiếng ra lệnh được phát lên, đồng loạt súng được khai hỏa , âm thanh của những khẩu súng hoà nhau tạo thành những tiếng sấm gầm rú. những viên đạn đâm xuyên qua Goblins như những tờ giấy.

Những tiếng kêu đau đớn của bọn nó cho dù to tới đâu cũng đầu bị lấn áp bởi tiếng đạn.

Đó là một tướng goblin, cao lớn gấp đôi người thường, toàn thân bọc trong lớp giáp sắt sáng bóng.

Hai tay nó vung vẩy thanh kiếm dài nửa mét, tạo ra một luồng gió mạnh mẽ.

Tiếng gầm rú của nó vang vọng khắp chiến trường, đủ khiến cho mọi người trở nên mất thăng bằng.

Tuy nhiên, trước khi nó kịp chạy đến , một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.

Viên đạn HEAT từ chiếc BMP-1 lao tới, trực diện vào thân hình đồ sộ của con quái vật, khiến nó ngã quỵ xuống đất.

Vừa định đứng dậy, nó đã hứng trọn một quả tên lửa ATGM thẳng vào đầu.

Thân hình đồ sộ của nó ngã xuống .Chiếc đầu nổ không còn đâu, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.

Cái chết đến quá bất ngờ, khiến nó không kịp kêu lên một tiếng.

Nhưng điều này cũng không làm lay chuyển bọn Goblin, Chúng vẫn lai tới liên tục

Trên trời cũng xuất hiện nhưng con nhìn giống như phượng hoàng với bộ lông màu cam bay đến trên lưng là con goblin hung dữ tay lăm lăm những cây giáo sắc nhọn, lao thẳng về phía trước.

Nó bắt đầu ném những con giáo xuống, tuy đập vào những chiếc bmp1 không ảnh hưởng gì nhưng điều này khiến cho những anh lính phải nấp xuống, làm giảm những tiếng súng.

Nhân cơ hội, toàn bộ Goblin nãy đang đứng trước núi xác của nó đồng loạt lao tới.

Cho dù chiếc Bmp1 cố gắng chống trả bằng những gì họ có nhưng bọn nó vẫn lao tới.

Đột nhiên, khi gần đến chiếc Bmp1, đột nhiên có những tiếng nổ xung quanh các con Goblin.

Đằng sau cổng là những chiếc súng cối được bắn ra.

Những vụ nổ nếu không làm banh xác bọn nó thì cũng khiến cho nó bị tung lên cao rồi rơi xuống đất.

Bọn Goblins đang cưỡi phượng hoàng thấy vậy định ném lao thì đột nhiên một viên đạn bay từ những lính bắn tỉa vào đúng thái dương họ, khiến cho họ ngã xuống.

Phượng hoàng cảm thấy sự nguy hiểm bắt đầu mất kiểm soát, những tên goblin bị hất tung, rơi xuống đất.

Các anh lính ở dưới thấy vậy cũng bắt đầu nhô ra chiến hào và nã súng tiếp vào goblin

Sau một hồi, tiếng súng cuối cùng đã ngừng lại, giờ trên chiến trường chỉ còn xác của Goblin để lại, còn phía bên quân đội chỉ có một vài người bị thương do bị trúng giáo.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Bảo vệ 2 ||


Happy new year 2025, tôi sẽ cố revive cái truyện này và sẽ viết tốt hơn

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV: Đức Trung*

Những âm thanh của viên đạn có thể nghe thấy ở phía chúng tôi.

Mọi người cũng cảm thấy hoang mang trước những âm thanh đấy.

"Âm thanh nghe như tiếng sấm"

" Ma pháp gì vậy"

"Họ đều là mạo hiểm giả hạng S ah"

Trong lúc mọi người hoang mang, tôi đột nhiên cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ.

Có vẻ như các pháp sư khác cũng cảm thấy vậy, họ đều bắt đầu niệm phép.

Mọi người khác cũng thấy vậy họ cũng lấy lại tập trung.

"Cầu lửa"

Đột nhiên một pháp sư niệm ra quả cầu lửa và bay vào một khoảng trống đằng xa.

Mọi người đồng loạt nhìn ra nơi nó đến. sau màn khói đấy là xác của một pháp sư Goblin đang ẩn mình đề có thể tiếp cận và đánh lén.

Đột nhiên xung quanh xuất hiện các goblin, bọn nó đang tàng hình để vào vị trí để đánh lén.

"Cẩn thận"

Mọi thứ sau đó là sự hỗn loạn, tất cả mọi người đều bất ngờ trước sự xuất hiện các goblin ngay bên cạnh mình và bắt đầu đánh loạn xạ, điều này khiến cho nhiều người bị thương do chính vô tình. những người bị thương phải rút lui ra đằng sau nhường chỗ cho những người chưa bị thương tiên phong.

"Chúng ta là pháp sư nên có thể cảm nhận sự hiện diện của họ nhưng những người không có lượng ma pháp lớn trong cơ thể thì sẽ rất khó có thể cảm nhận được" (pháp sư 1)

"Nhưng số lượng pháp sư chúng ta không đủ để có thể bảo vệ mọi người được phải có cách nào chứ"(pháp sư 2)

Sau một hồi thì mọi thứ cũng quay trở lại bình thường nhưng điều đó không có nghĩa là hết goblin, tất cả mọi người đều nắm chặt vũ khí trên tay.

Bọn goblin sử dụng tàng hình về cơ bản và chỉ làm cho ánh sáng xung quanh cơ thể biến dạng để khiến cho mắt người thường không thể nhìn thấy , nhưng nếu chỉ cần một lượng ánh sáng đủ lớn thì có thể khiến cho ma pháp này vô dụng

" Pháo sáng" tôi chĩa bàn tay lên trời và bắn một quả cầu bé lên

Sau khi lên được một lúc, nó phát sáng dữ dội, khiến cho mọi người cũng giật mình.

Xung quanh đột nhiên các goblin bị mất đi sự tàng hình, thấy vậy tất cả mạo hiểm giả đồng thời lao vào tấn công

Đây là ma pháp do tôi nghĩ, nó là ma pháp bắn một quả cầu lửa lên trời và phát sáng tuỳ theo số lượng ma pháp đổ vào như tên gọi.

Tôi lấy cảm hứng về pháo sáng được sử dụng trong game làm phát hiện quân địch trên bản đồ và đời thật là vừa là vũ khí phòng vệ trước thú dữ vừa là vũ khí cứu sinh khi nó phát sáng lớn để khiến cho đội cứu sinh tìm thấy.

Sau đó thì mọi chuyện đã không còn loạn nữa rồi, trong lúc các mạo hiểm giả đang đánh nhau thì tôi dạy cho các pháp sư khác cách sử dụng "Pháo sáng" như nào.

Các Goblin cũng lần lượt bị tiêu diệt.

Trong lúc đó một tiếng gầm rú được kêu lên.

đăng xa là một con Globin rất là cao và to, hai tay cầm cái chìu chỉ cần vung một lần là tất cả mọi thứ bị hất vung đi.

"Đó là goblin chúa, mọi người cẩn thận" (Bá tước)

Goblin chúa nó khoẻ hơn tướng Goblin rất nhiều.

Nó bắt đầu lao đến một cách nhanh chóng,

"TẤT CẢ LÀM HÀNG RÀO, KHÔNG CHO NÓ ĐẾN "

Các nhà mạo hiểm đứng thành hàng rào để bảo vệ, nhưng điều đó chỉ làm nó khựng một lúc, nó hất văng những nhà mạo hiểm giả và bá tước ra và tiếp tục tiến tới

"Giam cầm"(pháp sư 3)

một ma pháp xuất hiện ở dưới chân nó, nhiều chiếc xích xuất hiện ra và trói tay và chân lại.

Nó bắt đầu hét lên vào bắt đầu tìm cách để thoát khỏi xích.

"Làm gì đi, tôi không cầm cự được lâu đâu"(pháp sư 3)

Tất cả mọi người kể cả tôi bắt đầu sử dụng tất cả ma lực mình có và tấn công vào tướng goblin.

Tất cả mọi nguyên tố đếu đổ vào Goblin chúa khiến cho nhiều nguyên tố phản ứng vào nhau khiến cho nó thêm đau đớn hơn.

Tuy vậy nó vẫn không nản chí, nó sử dụng tất cả sức lực nó có và phá vỡ phép "giam cầm".

Sau khi biết được nó được tự do.

Đôi mắt nó nheo lại, gầm rú lên một lần nữa nó chạy tiến vào chúng tôi

"NÓ ĐANG ĐẾN KÌA, LÀM GÌ ĐÓ ĐI"

"Tôi cạn ma lực rồi"

"Tôi cũng thế"

Tất cả mọi người trở nên hoảng loạn vì họ đã cạn kiệt ma lực khi cố gắng chặn.

Tôi cũng sắp cạn ma lực rồi, tôi chỉ có thể tạo ra ma pháp hạng nhẹ thôi

(Bây giờ chỉ còn có thể dựa vào mạo hiểm giả thôi nhưng họ sẽ ko thể bắt kịp mất)

Trong lúc đang suy nghĩ, đột nhiên có người đập vào vai tôi, đó là một pháp sư đang được những người khác truyền ma lực vào

"Cậu có thể truyền ma lực cho tôi được không, tôi có ý tưởng này, nhanh."

Không còn lựa chọn, tôi tập trung bắt đầu chuyền ma lực còn lại vào anh ta.

Luồng ma lực màu xanh trời chảy từ tay tôi, xuyên qua cơ thể anh ta.

Sau khi truyền xong, anh ấy bắt đầu niệm phép

"Đóng băng"

Anh ấy bắt đầu tạo ra một dải băng ở dưới chân con goblin.

Nó bắt đầu mất thăng bằng và ngã xuống.

Thời cơ đến, tất cả mạo hiểm giả đồng thời lao đến, và đồng thời sử dụng hết sức của họ để giết nó.

May mắn là đúng đó thì quân viện trợ cũng đã tới , thấy có nhiều người bị thương và con Goblin chúa vẫn còn sống, tất cả mọi người cũng vào chiến đấu luôn.

Sau một hồi chống cự, nó cuối cùng cũng gục xuống, xung quanh là những vết cắt, vết đâm,...

Máu màu xanh chảy ra mọi chỗ

Sau một hồi im lặng, không biết do sốc hay là im lặng lắng nghe còn con nào nữa không, tất cả reo hò lên trong sự vui sướng.

Cho dù tôi không đóng góp nhiều trong cuộc chiến này nhưng tôi cũng thấy vui theo

*POV: tác giả *

Sau đó, trong phòng khách, một bên là bá tước Nakatomi và bên kia là đại diện cho quân đội Việt Nam, thiếu tá Lê Quang Mạnh, còn Đức Trung tuy được tham gia nhưng sẽ dưới sự chứng kiến của hai bên.

Còn phía bên mạo hiểm giả thì họ đã được bàn phán từ trước và đã được trả.

"Một lần nữa tôi xin cảm ơn các vị vì đã giúp đỡ tôi, nếu không ở các vị và các nhà mạo hiểm giả thì có lẽ là nhà của tôi đã không còn.

Để cảm tạ các vị, tôi sẽ chuẩn bị vàng bạc , thức ăn theo ý của các vị."

"Tôi đã viết tờ giấy ở đây là những thứ ngài cần trả thôi"

Bá tước cầm tờ giấy lên và đọc, sau một lúc ông ấy bất ngờ khi đọc khoảng lượng mà ông ấy phải trả

"Thưa các vị, có vẻ như có một sự nhầm lẫn gì đó, số lượng vàng tôi phải trả đối những công lao các vị bỏ ra rất thấp?"

Số lượng vàng thiếu tá đưa ra là 1 tấn vàng, đối với trái đất thì đó là một con số rất là lớn, nhưng đối với thế giới bên kia, một nơi không hề cách mạng công nghiệp và dưới chức bá tước thì đó là một con số rất là bé.

Ông ấy nhớ lại khi đi ra phía cổng chính thì thấy rất nhiều xác goblin đứng cách xa những chiến hào, điều đó khẳng định là chưa có một con goblin nào kể cả tướng Goblin cũng không thể chạm tới được.

Điều này khẳng định vị thế của ông ấy đối với họ, chỉ cần ông ấy làm điều không vừa ý họ hoặc làm phản là coi như ông và con gái và toàn bộ đất nước này sẽ bị diệt vong.

"Không sao đâu, ngài đã trả ơn cho chúng tôi qua Đức Trung rồi"

"Eh?"

"Eh?"

Cả Đức Trung và bá tước đều kêu một tiếng động lạ và đều không hiểu câu trả lời đấy

"Để tôi nói cho rõ ràng hơn.

Vì có sự hỗ trợ của Đức trung mà chúng tôi đã có chỗ để được học tập những thứ mới, vì vậy việc giúp đỡ ngài là cũng là sự trả ơn của chúng tôi"

Sau đó mọi chuyện đã đc giải quyết nhưng Đức Trung có cảm giác là bá tước đang dần dần để ý nhiều hơn tới tôi.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Guild và đàm phán||


*POV:John Mason*

Bọn tôi đi đến một khu trại, xung quanh được bảo vệ bởi tường bằng gỗ, bên trong có các khu lều được dựng tạm thời.Tiếng kiếm va chạm vào nhau vang vọng khắp nơi.

Các chiến binh đang miệt mài luyện tập các kỹ năng chiến đấu, chuẩn bị cho những trận chiến sắp tới.

Thấy Bonita, tất cả mọi người bỏ dở công việc của họ và đều đứng nghiêm thành một hàng ngang

"Mừng ngài và phu nhân trở về" Họ kêu một câu rất to, vẫn đứng nghiêm

Ông ấy giơ tay hạ lệnh thôi và tất cả mọi người cũng quay về chỗ cũ và làm những công việc họ đang bỏ dở.

Bọn tôi đi vào căn lều to nhất, ở bên trong có bộ bàn ghế làm việc, bộ ghế để tiếp khách và giường.

Bọn tôi ngồi xuống đối diện với Bonita.

"Xin được giới thiệu lại, tôi là Alexander Bonita, hiện tại là trưởng Guild thuộc lãnh thổ của Bá tước Von Henderson, thuộc vương quốc Ravia.

Còn đây là phu nhân của tôi Mikai Polina"

"Hân hạnh được gặp các vị"

"Tôi tên là John Mason, hân hạnh được gặp các vị" Tôi giữ khuôn mặt không cảm xúc

"Được rồi, vào vấn đề chính thôi.

Con quái mà các vị đã tiêu diệt được chính là quái hạng A, một quái mà chỉ có các mạo hiểm giải từ cấp B trở lên mới có thể tiêu diệt được"

"Hạng A?"

"Nó là loại quái với độ nguy hiểm gần mức quốc gia và cần được tiêu diệt ngay lập tức.

Và các vị cũng có vẻ đã tiêu diệt nó một cách dễ dàng.

Nhưng tôi e rằng đó chưa phải là con duy nhất"

"Vậy còn bao nhiêu nữa"

"Khi tôi nghe tin báo là có khoảng 30 con quái từ hạng B sang hạng A đang ở khu vực này nên tôi đã triệu tập tất cả lực lượng để tiêu diệt"

Rồi ông ấy thở dài và nói tiếp

"Các vị có vẻ đã hỗ trợ cho chúng tôi tiêu diệt một con quái cho dù đây không phải là nhiệm vụ, tôi rất cảm khích, tôi sẽ chuẩn bị vàng bạc cho các vị ngay"

"Không sao đâu, dù sao đây cũng là lỗi của chúng tôi khi đã bén mảng tới đây"

"Nhưng nếu các vị không nhận thì cái lòng danh dự của tôi không cho phép như vậy" Ông ấy cúi đầu xuống, 2 tay để trên đùi

Sau một hồi nghĩ ngợi cuối cùng tôi cũng nghĩ ra.

Đây là thế giới khác và nên tôi có thể làm bất kỳ thứ gì mình muốn.

"Mời ngài ngẩng đầy lên, tôi lựa chọn này hay hơn.

Tôi sẽ hỗ trợ các vị đánh bại con quái hạng A.

Đổi lại, tôi muốn được xây dựng trại và muốn được hợp tác cùng với các vị phát triển về giao thương"

Sau một hồi nghĩ ngợi thì Bonita cũng đồng ý thỏa thuận của tôi.

Chiều hôm đấy tôi và anh lính cũng với Bonita và Polina quay lại nơi cánh cổng đã được mở ra, tôi lấy chiếc bộ đàm ra.

"Alo, mở cánh cổng ra"

"OK"

Trước mặt tôi, từ từ một ánh sáng xanh từ từ được mở ra

"Đây không phải ma pháp, mình không cảm nhận được lượng ma thuật nào ở cánh cổng này"

Sau khi cánh cổng mở hết công sức, tôi bắt đầu đi qua

"Mời các vị đi qua"

Sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng họ cũng đều đi qua.

Khi họ đi qua và nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới với những ngôi nhà với thiết kế lạ với những tòa nhà cao chọc trời.

Họ ngơ ngác nhìn xung quanh như những đứa trẻ lạc.

Kể cả Alexander Bonita, một chiến binh đã trả qua rất nhiều cuộc chiến cũng không thể nào cảm thấy choáng váng trước cảnh tượng này.

"Mời các vị vào nhà"

Sau một hồi thì 2 họ cũng hồn quay trở lại , họ chỉnh chu lại và vào nhà.

Tôi mời họ vào phòng khách và cho họ cốc trà Earl Grey.

Một lúc sau thì ba tôi đã về rất sớm so với thông thường, bởi vì lúc tôi vừa mới qua cách cổng, tôi đã gọi điện cho ba tôi về những sự kiện đã xảy ra, ông ấy nói là sẽ về nhà ngay lập tức.

Khi ông ấy nhìn thấy họ ông ấy sững lại.

Thấy vậy tôi bắt đầu cũng phải giới thiệu họ

"Thưa ba đây là những người từ thế giới bên kia con mang sang ạ"

"Xin thứ lỗi vì đã không giới thiệu, tôi tên là Alexander Bonita và đây là phu nhân của tôi, Mikai Polina.

Chúng tôi đến đây là do lời mời của con của các vị về cuộc đàm phán"

Sau khi lấy lại được khi thấy một người to hơn mình gấp ba lần, ông già cũng quyết định ngồi xuống và nói chuyện.

Cuộc đàm phán cũng hoàn thành một cách thuận lợi.

Buổi tối hôm đó sau khi họ đi về tôi được gọi và phòng làm việc của ông già.

Tôi bắt đầu giải trình những gì tôi đã trải qua hôm nay và ông ấy bắt đầu suy nghĩ, sau một hồi ông ấy nói

"Những gì con đã làm là rất nguy hiểm và đã có thể ảnh hưởng lớn đến an ninh quốc gia này"

Ông ấy nhìn ra cửa sổ, bầu trời tuy đã tối nhưng vẫn được chiếu sáng bởi các ngôi sao

"Nhưng không sao, con đã an toàn là ta đã mừng rồi"

Nói xong ông ấy đã ra khỏi bàn và ôm chầm lấy tôi, một điều mà tôi không hề ngờ tới.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Chuyến đi ||


*POV: Kurohito Nagasaki*

Sau khi được lời mời, tôi và Sakato được trưởng làng cho mượn chiếc xe cỗ ngựa cùng với vài người hộ tống để di chuyển đến lãnh thổ của Yamamoto.

Lý do là bởi vì chúng tôi phải đi qua lãnh thổ của bá tước Von Henderson nơi có rất nhiều quái cao cấp và sẽ rất nguy hiểm nếu đi một mình.

Trong mấy ngày đầu lúc còn vẫn đang ở trong lãnh thổ thì mọi chuyện diễn ra theo đúng lịch trình.

Đến ngày thứ 12 khi chúng tôi bắt đầu đến lãnh thổ của bá tước Von Henderson thì tôi có thể cảm nhận không khí xung quanh đã thay đổi.

Ban ngày tuy chưa có sự thay đổi nhiều, nhưng vào ban đêm thì tôi và nhiều người khác đều có cảm giác luôn bị quan sát, các âm thanh như tiếng gió đập vào cây cũng đủ để khiến cho chúng tôi thấy căng thẳng.

Ngày thứ 15, khi chúng tôi đi qua một khu rừng thông thì tôi bắt đầu nghe những âm thanh lạ ở phía sâu trong rừng

"Âm thanh gì vậy?"

"Ừ, và sao nó lại nghe thấy quen thuộc vậy?"

Cả hai mạo hiểm giả đều cảm thấy mình đã nghe âm thanh này ở đâu rồi, âm thanh nghe rất giống âm thanh tiếng súng.

Nhưng bọn tôi vẫn tiếp tục đi theo lịch trình.

Đi được một lúc thì đột nhiên phía đằng trước chúng tôi, những cây rừng thông đột nhiên đổ xuống, những tiếng chân rầm rầm.

Tất cả mọi người kể cả tôi chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Từ trong khu rừng đó là con Behemoth, một con quái đầu tiên được Guid cho vào hạng S với cơ thể cao 5 mét, cơ thể đầy lông nên nó có thể chịu được nhiều sát thương từ lửa và băng và tay cầm một thanh gậy dài 2 mét.

Tuy bây giờ nó không phải là quái mạnh nhất nhưng nó vẫn có thể gây tổn thất lớn nếu nó tấn công làng hoặc thành trì và cần từ 5 mạo hiểm giả hạng S trở lên mới có thể đánh bại được.

Nhưng giờ có vẻ nó đã nhìn thấy bọn tôi và nó gầm rú lên, âm thanh của nó rất khoẻ, như một cơn gió mạnh khiến cho bọn tôi gần như mất cân bằng.

Nó bắt đầu vung gậy tấn công chúng tôi, mỗi phát đánh của nó đánh tuy chậm nhưng đều mang theo sức mạnh khủng khiếp, tạo thành một cái hố.

Sakamoto sử dụng tốc độ của cô ấy di chuyển xung quanh và bắt đầu tấn công nó.

Những tiếng cung kêu lên xung quanh Behemoth.

Mạo hiểm giả Sunny và một là pháp sư bắt đầu sử dụng ma lực hỗ trợ như tăng thể lực hoặc sức mạnh để cho cô ấy giữ chân nó lại.

Mạo hiểm giả Brian bắt đầu tấn công vào các điểm yếu của nó là đôi chân, tìm cách khiến cho nó ngã để tung đòn chí mạng.

Nhưng các con quái hạng S khi chiến đấu, nó sẽ học được các bước di chuyển của kẻ địch và có thể đoán được bước di chuyển tiếp theo.

Nó đoán được bước di chuyển tiếp theo của Sakamoto, nó đập cái gậy xuống nơi mà cô ấy sẽ đến, khi cô ấy nhận ra thì cũng chỉ né được đòn chí mạng của nó thôi, nhưng cú đập đấy cũng khiến cho cô ấy bị văng đi.

Sau đó nó đánh Brian khiến cho anh ấy thương nặng, Sunny thấy vậy sử dụng "Cầu lửa" để gây sự chú ý cho nó.

Cùng lúc đó tôi bắt đầu chạy đến Brian và Sakato kiểm tra.

"Mình không sao, cậu kiểm tra Brian đi"

Trong khi Sakamoto không bị thương nặng, chỉ bị trầy xước nhưng Brian bị thương nặng do bị đánh trúng, nhiều chỗ đã bị gãy xương.

"Trị liệu"

Cho dù tôi có thể hồi phục toàn bộ vết thương của anh ấy nhưng có lẽ sau quả đấy anh ấy đang bị sốc tâm lý nên cho dù vết thương đã hồi phục nhưng anh ấy vẫn chưa hề tỉnh lại.

Còn tệ hơn là con quái thấy bên tôi đang hồi phục nên lấy chiếc xe của bọn tôi và ném vào

"CẨN THẬN, LÁ CHẮN"

Sunny hét lên, vội vàng niệm phép.

Một lá chắn trong suốt xanh trời rất nhẹ trước mặt tôi.

Chiếc xe bay vào, đâm sầm vào lá chắn, vỡ tan thành nhiều mảnh.

Nó hét lên một lần nữa và lao tới bọn tôi

"Chết rồi, tôi hết ma lực rồi"

Sunny hoảng loạn khi nhận ra mình đã cạn kiệt ma lực.

Bọn tôi đang không biết nên làm gì, tôi không thể bỏ lại Brian và Sakamoto ở đây được.

Đột nhiên một tiếng nổ ngay trước mặt con quái khiến nó chập chững lại.

Tôi và mọi người đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

*POV: Tác giả*

Trong khi mọi người đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra hàng ngàn viên đạn được bắn ra và đâm vào con Behemoth.

Nó chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại có một vụ nổ nữa ngay trên cơ thể nó.

"Nhanh lên, cứu người bị thương"

Một nhóm người tay vẫn đang cầm súng chạy ra nhóm Kurohito

"Ném đạn khói"

2 lựu đạn bay ra vào chỗ con quái, một làn khói màu trắng toả ra làm cho nó mất vị trí .

Nó vùng vẫy vung gậy lung tung trong đống khói

Họ bắt đầu nhìn thấy Kurohito, Brian và Sakamoto đang ở chỗ nguy hiểm họ nhanh chóng chạy đến là giúp họ mang Brian ra chỗ an toàn, Sunny thấy vậy cũng chạy theo.

Brian trong khoảnh khắc mở mắt ra khi cảm thấy mình đang bị khiêng đi.

Brian chỉ để ý được 10 giây trước khi lại ngất thêm lần nữa, mồm chỉ nói lên một câu

"Quân đội hoàng gia Anh"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Chiến đấu và giải cứu||


Hiện tại là bây giờ tôi đang viết lại những chapter cũ nên tiến độ tập mới sẽ chậm hơn dự kiến

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV: Tác giả*

Sau khi đàm phán xong giữa Mason và Bonita, ba của Mason(John Walles) đồng ý sẽ hỗ trợ đưa một tiểu đoàn sang.

Mặc dù vậy Walles chỉ cho phép một chiếc xe bọc thép Foxhound đi kèm phòng trường hợp cánh cổng bị đóng mà không thể mở lại sẽ tổn thất đến người và tiền.

Chiếc cỗ máy cánh cổng đã được Mason và những nhà khoa học khác cải tiến lên.

Giờ nó đã ổn định hơn và có thể mở ở bất kỳ nơi nào.

Mason định vị nơi Guild ở vị trí theo sự chỉ đạo của Botnita và mở ra.

Lần lượt từng người đi vào, phía bên kia, tất cả mạo hiểm giả đứng xung quanh cách cổng ,tạo thành một hình tròn, tất cả Lính thấy vậy bắt đầu cho tay ở gần cây súng chuẩn bị.

Cuối cùng sau khi thấy Mason cuối cùng cũng đi qua thì Bonita từ đám đông đi đến

"Xin kính chào Mason và những nhà mạo hiểm giả từ thế giới khác, xin được giới thiệu lại, tôi tên là Alexander Bonita, Hiện là Guild trưởng thuộc lãnh thổ của bá tước Von Henderson.

Mời Mason và những nhà mạo hiểm giả vào bên trong"

Sau đó họ được đưa vào phòng và Bonita tóm tắt lại tình hình và đưa ra các loại quái có thể chạm trán.

Tất cả tổ đội được huấn luyện đặc biệt trong 5 ngày để huấn luyện chuẩn bị.

Alexander Bonita khi nhìn thấy những chiếc bia của bị xé nát bởi những "cung tên" của "mạo hiểm giả", ông ấy đã nhận ra được sự khác biệt của mình đối với họ.

Đối với bọn nó, ông ấy chỉ là một con bọ không hơn không kém.

Cuối cùng tất cả đã chuẩn bị để tiến vào khu rừng thông.

Tất cả sẽ được chia ra làm 5 tiểu đoàn và sẽ tiến là 5 khu vực khác nhau ở trong rừng.

John Mason sẽ phải ở lại vì không có kỹ năng chiến đấu.

Đội trưởng sẽ được phát một bộ đàm để giao tiếp với tiểu đoàn khác.

Phía trại sẽ có tổ đội cối sẽ hỗ trợ pháo cối.

Tiểu đoàn 1 sẽ là tiểu đoàn tiên phong gồm có Alexander Bonita cùng với phu nhân Mikai Polina và binh đoàn xe bọc thép Foxhound cùng vài nhà mạo hiểm giả khác.

Foxhound sẽ phải di chuyển nhiều tiểu đoàn khác nhau để giúp đỡ họ dịch chuyển người bị thương hoặc hỗ trợ rút lui.

Họ bắt đầu tiến đến khu rừng, trước mặt khu rừng nó là Wraith, con quái mà nhóm Mason đã chạm trán lần đầu.

Có vẻ như nó biết được ai là kẻ đã giết đồng loại của nó, nó gào ầm lên và lao tới.

Nhưng trước khi nó có thể sử dụng đôi móng sắc nhọn của nó thì đã bị thổi tung bởi AT4.

Tất cả mạo hiểm giả đều bất ngờ trước sự công phá của "gậy phép"

"Sức công phá gì thế này?"

"Nghe bảo là những mạo hiểm giả từ thế giới khác"

"Thế có nghĩa là thế giới mình lạc hậu hơn họ ah"

"Có lẽ là vậy"

Tất cả mạo hiểm giả đều thì thầm bàn tán.

Sau đó, theo kế hoạch tất cả mọi người theo kế hoạch chia theo nhóm bắt đầu tiến vào khu rừng

**Tổ đội 3**

Họ tiến vào phía đông nam.

Khu vực này do nhiều cây thông cao hơn khiến cho trời tối hơn khiến cho tầm nhìn giảm.

"Mọi người đứng gần nhau kiểm tra mọi ngóc ngách"

Hiện tại đội trưởng thuộc về mạo hiểm giả kiêm phó trưởng Guild Von Leon Henderson, tuy mới có 19 tuổi nhưng có tính hiếu chiến đấu thừa hưởng từ cha mình, hiện chính là bá tước của lãnh thổ.

Leon được Bonita đưa làm phó trưởng Guild.

Họ càng ngày càng tiến sâu dần, họ vẫn chưa thấy một con quái nào cả

"Chán quá , hay là mình đi sai hướng nhỉ"

"Hay là nó sợ mình khi thấy bọn mình nhỉ"

"Thằng này cứ đùa"

Đột nhiên một con rắn khổng lồ giống một con mãnh xà từ đằng sau nó cắp lấy chân một mạo hiểm giả rồi bắt đầu lôi đi

"AAAAAAAA, CỨU TÔIIIIIIIIIII"

Họ cố đuổi theo nhưng nó chạy nhanh hơn mọi người và cuối cùng nó cũng biến mất sau bóng tối

"Nó là con Shadowstalker, nó lợi dụng bóng tối để săn mồi.

Ta phải làm chỗ này sáng hơn để tìm được nó"

"Cầu lửa"( Là loại ma pháp tạo ra cầu lửa xung quanh bán kính 5 mét của người, tạo tầm nhìn)

Tất cả mạo hiểm giả thuộc pháp sư đều sử dụng cầu lửa để quan sát xung quanh

"Dùng NVG"

Các lính quân đội bắt đầu sử dụng kính nhìn đêm và bắt đầu nhìn xung quanh.

"Ở trên cây"

Sau một lúc họ, cũng tìm thấy nó, nó đang lơ lửng ở trên cây quan sát mọi chuyển động của mọi người.

Nhưng khi biết mình bị phát hiện, nó bắt đầu lao tới, sử dùng chiếc nanh

"Lá chắn"

Một lá chắn hiện ra trước họ nhưng nó không thể chịu được trước sức ép của nó nhưng cũng khiến nó chậm lại, điều đó cũng đủ để cho tất cả mọi người né khỏi nanh của nó.

Phần thân nó rất khó có thể xuyên thủng được, như cơ thể đang mặc áo giáp làm bằng thép.

Những vết chém lẫn viên đạn cũng không thể xuyên thủng được.

"Tập trung hỏa lực vào một chỗ, như vậy ta mới có thể phá vỡ được giáp nó"(Leon)

Tất cả bắt đầu chia ra làm 2 nhóm, một bên sẽ dụ nó tấn công vào phía họ, và né ra sử dụng tốc độ của mình hoặc có sự giúp đỡ của ma pháp.

Đội 2 sẽ là bên hoả lực tập trung vào một chỗ để có thể kết liễu nó.

Sau một hồi, một lỗ trên bộ giáp của nó cũng hiện ra.

Nó cũng nhận ra rằng nó đã bị thương nên nó bắt đầu giảm tấn công lại và bắt đầu ở trong thế thủ, cả cơ thể nó cụm lại, bảo vệ chỗ bị thương, đầu để cao lên chuẩn bị tấn công ai đó đến gần.

"Nó đang ở thế thủ, rất khó có thể tấn công được"

"tập trung vào điểm yếu mặt nó"(Leon)

Có vẻ như nó có thể hiểu được tiếng người vậy bởi vì nó bắt đầu né những quả cầu lửa.

Nhưng cho đến khi nó bị ăn những viên đạn thì nó mới biết là cho dù nhanh tới đâu thì nó vẫn không thể né tránh được

Nó sử dụng sức lực cuối cùng của nó và bắt đầu chạy đến với tốc độ nhanh nhất nó có thể

"ĐỂ TÔI KẾT LIỄU NÓ"

Đó là giọng của Leon, có vẻ như lòng hiếu chiến bên trong ông ấy bắt đầu trỗi dậy.

Ông ấy lôi thanh kiếm ra và bắt đầu niệm phép

"Hỡi thần lửa, xin hãy ban cho con sức mạnh thiêu rụi mọi thứ trên con đường con đi"

Cơ thể ông ấy bắt đầu bốc một ngọn lửa màu cam, thanh kiếm ông ấy cầm trên tay bắt đầu toả ra những ngọn lửa màu trắng.

Ông ấy chạy lên và vung kiếm trảm mạnh vào đầu vào nó.

Một làn lửa bốc ra toàn bộ khuôn mặt của nó , một vết chém hoàn hảo, cắt làm nửa theo chiều dọc của con Shadowstalker.

Tất cả mọi người và lính quân đội đều sững sờ trước cảnh tượng vừa diễn ra

"Không khổ danh là con của bá tước Von Henderson"

**Tổ đội 5**

Họ chịu trách nghiệm tấn công phía con đường ở phía đông trong khu rừng.

Hiện tại đội trưởng là đại uý của đội, Magnus Antony.

Trong lúc họ đang di chuyển thì một pháp sư trong đó cảm nhận được cái gì đó

"Có một con Behemoth ở phía trước và có vẻ có nhóm người đang đánh nhau với nó"(Pháp sư 1)

"Họ không đủ sức đâu ta phải ra giúp họ" (Pháp sư 2)

Mọi người chạy hết tốc lực về phía pháp sư chỉ.

Họ tới nơi, họ thấy ba người phía đó đang bị Behemoth đang chuẩn bị tung đòn kết liễu, tình hình vô cùng nguy cấp.

"Chuẩn bị AT4"

"AT4 sẵn sàng"

"BẮN"

Một tiếng nổ vang lên, quả rocket lao thẳng về phía Behemoth.

Một tiếng nổ vang lên, nó bị choáng và lùi lại, chưa hiểu chuyện gì xảy ra

"Cầu lửa"

Một quả cầu lửa to bằng quả bóng bay vào khuôn mặt nó khiến cho nó ngã xuống, lấy thời cơ, đội trưởng kêu lên

"Nhanh lên, cứu người bị thương"

Bọn họ chạy đến kiểm tra tình hình, họ thấy một người bất tỉnh và không thể chiến đấu được, 2 người còn lại thì không thương nặng nhưng có vẻ như họ không thể chiến đấu được

Thấy con Behemoth bắt đầu bình tĩnh lại, họ lấy lựu đạn khói trên tay và ném vào phía nó.

Một làn khói màu trắng toả ra xung quanh làm cho nó mất tầm nhìn lẫn vị trí.

Điều ấy khiến nó điên cuồng, nó vung gậy lung tung.

Các quân lính nhanh chóng đưa những con người này ra khỏi chỗ nguy hiểm

"Gọi Foxhound di chuyển họ về trại đi"

"Rõ"

Hết khói, Behemoth cuối cùng nhìn thấy họ, nó trở nên điên cuồng và tấn công

"Lá chắn"

Một trong pháp sư đã kịp thời tạo lá chắn bảo vệ họ trước hàng loạt phát đánh của nó.

Nhưng cho dù khiên mạnh đến đâu cũng không thể chịu được những lực tấn công.

"Trói"

Đó là loại ma pháp tương tự như "Giam cầm" nhưng nó tiêu ít ma lực hơn, nó trói đối phương lại như dây thừng không như xích nó lại ở vị trí nhất định như "Giam cầm"

Con Behemoth bị trói 2 chân lại nó ngã xuống.

Cho dù "Trói" có thể trói bất kỳ con quái nào nhưng nếu nó đủ khoẻ nó có thể phá vỡ một cách dễ dàng.

Behemoth cũng vậy, nó dùng sức mạnh của nó làm vỡ dây thừng một cách dễ dàng.

Nhưng điều đó cũng đủ thời gian để họ đưa những người bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm.

Đúng lúc đó chiếc xe Foxhound tới nơi, họ sử dụng súng máy áp chế nó để áp chế con quái.

"Gọi về trại báo cho rằng có người bị thương và gọi cứu thương ra cấp cứu ngay lập tức"

"Rõ"

Behemoth vẫn chưa gục ngã nhấc bổng thanh gỗ và sử dụng nó đỡ đạn.

Súng máy cho dù bắn nhanh và mang rất nhiều đạn nhưng sẽ khiến cho cháy nàng và kẹt đạn thế nên để giảm thiểu thì họ sẽ bắn bust.

Khi nó nhận ra được cái pattern của họ thì lúc khi đang nạp đạn thì nó sử dụng tay nó ném vào những nhà mạo hiểm giả và pháp sư.

Khúc gỗ trúng họ khiến cho thân người bay lên hoặc bị đè bởi nó.

"AT 4 đâu rồi, sử dụng hết "

Sau khi câu này được đưa ra, Những người lính nhanh chóng lao đến chiếc xe, vác từng ống phóng AT-4 trên vai.

Họ nhắm thẳng vào Behemoth, ngón tay siết chặt cò súng

'BẮN"

Hàng loạt tên lửa được bắn ra trúng Behemoth, tiếng nổ vang lên liên hồi, những quả tên lửa lao đi như những mũi tên lửa, xuyên thủng không khí, đâm thẳng vào mục tiêu.

Khói đen bao phủ lấy con quái vật, che khuất tầm nhìn.

Sau màn khói, để lộ ra hình ảnh kinh hoàng của con Behemoth.

Một lỗ hổng lớn, sâu hoắm xuất hiện trên thân hình khổng lồ của nó.

Con quái vật gầm lên một tiếng yếu ớt rồi ngã xuống, bất động.

"Kiểm tra người bị thương"

Mọi người chạy đến chỗ mọi người nơi các pháp sư đang dùng trị liệu đểu cố cứu người đang trong cơn nguy kịch.

Sau khi kiểm tra họ đã xác nhận là có 3 người đã tử vong.

Xe Foxhound cuối cùng được cho làm đi cứu những người bị thương trở về trại hồi dưỡng.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Hồi Phục||


*POV: tác giả*

Sau họ đưa về trại và đưa vào hồi phục.

Vì Kurohito là healer nên xin phép làm bác sĩ trị liệu những người bị thương.

Với ma pháp hồi phục hoàn hảo của anh ấy nên mọi người đều đã hồi phục hoàn toàn.

Điều này khiến cho các nhà pháp sư khác đều sững sờ trước khả năng đấy, bởi vì những pháp sư mà có thể hồi phục toàn bộ này đều là những pháp sư hoàng gia và con số chỉ có lên chục.

John Mason tay không rời bộ đàm nên không có thời gian kiểm tra những người bị thương.

Chiếc xe bọc thép Foxhound đã được chuyển đổi thành xe cứu thương di chuyển qua các tổ đội khác nhau giúp di chuyển những người bị thương hoặc tử vong về trại và đưa những người mới khỏi ra chỗ tiếp ứng để chiến đấu

Brian sau khi được đưa về trại cho vào khu vực hồi dưỡng sau khi được Kurohito dùng trị liệu

Brian dần dần mở mắt ra và nhìn xung quanh, anh ấy bất ngờ trước cảnh tượng xung quanh

(Đây là lều bạt dã chiến của Anh mà)

Brian ở cuộc đời trước là lính Anh với tên là Jonny Brimson được cử sang Iraq để chiến đấu với các phiến quân và không may bị tử vong trong khi đang cố gắng đưa những người dân vô tội ra khỏi vùng chiến sự.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt của anh hướng về phía Antony, người đồng đội đã cùng anh qua bao nhiêu gian khổ.

Antony lao tới, cố gắng kéo anh ra khỏi nguy hiểm, nhưng đã quá muộn.

Cho dù đã 20 năm trôi qua từ sự kiện anh ấy đã chết và anh đã sống ở đây với tên khác nhưng ký ức từ kiếp trước của anh ấy vẫn còn rõ, như một vết sẹo không bao giờ lành.

"Có vẻ như anh tỉnh lại rồi đấy"

Đó là Kurohito khi nhận ra anh ấy đã tỉnh lại và nhìn xung quanh ngơ ngác

"Đây là đâu vậy?"

"Đây là trại thuộc guild thuộc lãnh thổ Von Henderson, họ giải cứu ta khỏi nó rồi đưa về đây chưa trị"

"Vậy ah"

Anh ấy dậy và đi ra ngoài nhìn xung quanh.

Một bên là những trại thuộc bên guild được dựng lên với màu nâu còn bên là những lều dựng bởi nước Anh với màu xanh lá cây.

Brian đi xung quanh đột nhiên chiếc Foxhound và những người lính Anh chạy ra khuyên người bị thương vào trong cấp cứu.

Hai thế giới hoàn toàn khác biệt, giờ đây lại tồn tại và hoà hợp lại với nhau.

Đến buổi tối mai thì đoàn của Bonita cuối cùng đã quay trở lại, Tất cả mọi người tập hợp lại trưởng Guild, chờ ông ấy cất tiếng.

"TẤT CẢ QUÁI HẠNG S ĐÃ BỊ TIÊU DIỆT"

Một tiếng reo hò lên vang ra khắp nơi trong trại, bởi vì đây là cuộc viễn chinh nhanh và thành công nhất họ được trải qua trong suốt thời gian cuộc đời họ

"Nhưng chúng ta không thể quên được những nhà mạo hiểm giả từ thế giới bên kia đã mất công đến đây giúp chúng ta đánh bại nó, hãy lập một tràng gieo hò cho họ nào"

Một lần nữa một tràng gieo hò nữa được vang lên vào các lính Anh và Mason.

Trong lúc Brian đang vỗ tay thì anh ấy thấy một khuôn mặt quen thuộc, đó chính là Antony, người đồng đội của ông ấy, đứng ngay trước mặt.

Nước mắt của anh ấy rơi xuống, anh ấy định gọi nhưng nhận ra mình là con người khác rồi, mình không còn là Brimson nữa.

Bây giờ mình là Brian không còn là Brimson nữa.

Đêm tiệc tưng bừng được tổ chức để ăn mừng chiến thắng vang dội.

Trên bàn tiệc, những món ăn được chế biến từ thịt quái vật hạng S bày biện vô cùng hấp dẫn, khiến ai nấy đều muốn thưởng thức.

Tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng nhạc du dương, tạo nên một không khí vui tươi, sôi động.

Sau những trận chiến khốc liệt, đây chính là giây phút mà họ xứng đáng được tận hưởng.

Brian trong lúc đó đang tận hưởng cùng với mọi người chợt nhìn thấy Antony đang đứng ở phía đằng sau bữa tiệc, quan sát bầu trời.

Anh ấy liền đi đến chỗ Antony

"Anh làm gì ở đây vậy, sao không tham gia cùng bọn họ?"

Thấy Antony không trả lời nhưng cũng không có ý đuổi anh ta, cả hai đứng nhìn bầu trời một lúc.

Cho đến khi Antony cuối cùng cũng nói

"Anh là Brian đúng không"

"Ừ"

"Tôi vẫn chưa thể tin được đây là một thế giới không phải là trái đất"

Nói xong ông ấy làm một ngụm rượu nho rồi tiếp tục nói

"Trong những thời gian tôi đã chiến đấu, trải qua nhiều cuộc chiến, đây là lần đầu tiên tôi phải chiến đấu với một chủng tộc khác hoàn toàn so với con người, như mình đang ở trong các câu truyện truyền thuyết vậy"

"Nhưng anh vẫn không hề sợ hãi hay gì ah"

"Đương nhiên là ban đầu tôi cũng thấy sợ hãi khi nhìn thấy nó ngoài đời thật"

"Thế sao anh lại cứu chúng tôi mà không tập trung tiêu diệt nó đi?"

"Bởi vì tôi đã có một lời hứa với một người bạn cũ của tôi.

Lúc chúng tôi đang chiến đấu ở vùng chiến sự, Người đồng đội của tôi đã lấy tính mạng của mình để cứu những người đang bị kẹt trong vùng giao chiến.

Tôi đã không kịp đến hỗ trợ anh ấy.

Thế nên bây giờ tôi sẽ luôn giải cứu người trước rồi hoàn thành nhiệm vụ.

Tuy nhiên điều này cũng ảnh hưởng đến thăng chức của tôi, đáng nhé tôi đã phải ở chức thiếu tá hoặc cao hơn rồi nhưng tôi vẫn ở đại uý"

"Vậy ah"

Brian nhìn đi chỗ khác, cố gắng nói chuyện trôi chảy, để tránh những nước mắt chảy ra.

Sau đó hai bọn họ nói chuyện một cách vui vẻ cho đến khi cả hai đi ngủ.

Sau hai ngày, nhóm Kurohito cuối cùng đã chuẩn bị xong để tiếp tục chuyến đi.

Trước khi rời đi, Brian đưa cho Antony một món quà trả ơn vì đã cứu họ.

Sau đó họ rời đi, tiếp tục hành trình.

Antony sau khi về trại, tay cầm món quà Brian gửi.

Ông ấy mở ra, bên trong là nải chuối cavendish.

Nghe là rất lạ vì không ai lại tặng mỗi nải chuối cho đại uý cả.

Nhưng điều này cũng khiến cho ông ấy trở nên xúc động, bởi vì chỉ có rất ít người mới biết là ông ấy rất thích chuối, đặc biệt là loại cavendish.

Rồi ông ấy nhớ lại cuộc trò chuyện hôm đấy, ông ấy luôn tự hỏi tại sao lúc nói chuyện với Brian, ông lại thấy một cảm giác thân quen.

Giờ ông ấy cũng đã hiểu ra rồi.

"Hẹn gặp lại, người bạn cũ"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Dungeon||


Cảm ơn vy Nguyen đã follow

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV: Đức Trung*

Hôm nay tôi lại ở nhà bá tước ngồi phòng đọc sách với Cesia.

Sau vụ bảo vệ dinh thự thì tôi cảm thấy số lượng lính canh gác ở đây của bá tước lẫn Việt Nam đang dần tăng lên.

(Nhìn như đây là doanh trại quân đội vậy)

Điều này cũng gây ra một cái bất lợi, hình ảnh những đoàn quân di chuyển trên các tuyến đường được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, khiến không khí xã hội trở nên căng thẳng.

Câu hỏi được đặt ra: "Liệu có một cuộc chiến nào đó sắp xảy ra?"

Sự tò mò và lo lắng bao trùm lên mọi người.

Bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian là việc này sẽ phải được công bố cho xã hội.

"Có phải anh đang suy nghĩ tại sao số lượng đông lên không?"

"Ừ"

"Vì bố tôi đã ký một sắc lệnh biến nơi này thành như là phía bên anh là đại sứ quán vậy, cơ bản bây giờ và vùng này sẽ vừa là đất của bá tước."

"Vậy ah"

"Đương nhiên là bố tôi vẫn có toàn kiềm kiểm soát vùng này nên chắc không sao đâu"

Trong lúc tôi đang suy nghĩ tiếp thì tôi thấy chiếc xe ngựa vừa vào cổng.

Một lúc sau thì quản gia đi vào

"Thưa tiểu thư và Trung, họ đã tới rồi ạ"

Tôi với Cesia đi xuống thấy hai người ngồi đó.

Người bên trái với mái tóc màu đen mặc bộ áo trắng với viền là màu xanh cây, tạo một không khí là dược sư trị liệu lâu năm cho dù nhìn trông cũng chỉ bằng tuổi tôi.

Bên phải là một ELF với mái tóc màu vàng óng ả, với đằng sau là một cây cung gỗ.

"Xin chào, tôi tên là Kurohito Nagasaki và đây là Sakamoto"

"Xin chào, tôi là Cesia và đây là Trung, có vẻ như là hai người đến là do bức thư đúng không?"

"Đúng rồi chúng tôi được trưởng làng gửi đến"

"Thế tốt quá rồi, được rồi bây giờ chúng ta sẽ chia vị trí mỗi người thôi" Cesia vui vẻ nói lên.

Sau đó bọn tôi đi đến một Dungeon cấp E ở phía đông gần cung thành cửa lãnh thổ.

Ở mỗi lãnh thổ sẽ phải có tối thiểu một Dungeon cấp E trở xuống để là một nơi để kiếm thu nhập dành cho những người muốn thử thách bản thân.

Mặc dù vậy, nó cũng là nơi nguy hiểm nếu không cẩn thận.

"Đây là lần đầu tiên chúng ta đi dungeon nên đi vài tầng đầu thôi nhất trí không?"

"Nhất trí"

Bọn tôi bắt đầu đi thám hiểm tầng đầu tiên.

Mỗi tầng được thiết kế khác nhau nên mỗi tầng sẽ có những chủ đề khác với tầng trước.

Nơi tầng 1 mà bọn tôi đi đến là một mỏ khoáng thạch, xung quanh là những viên pha lê phát sáng toàn bộ con đường.

Bọn tôi đi sâu hơn những vẫn chưa thấy con quái nào hiện ra cả, tất cả bọn tôi tay nắm chặt vũ khí, đảo mắt xung quanh.

Đột nhiên một tiếng hét rất lớn ở phía đằng trước.

Tiếng hét đấy khiến bọn tôi mất đi thính giác khiến cho chúng tôi không thể giao tiếp được nữa.

Sau đó một loại con quái hình thù giống con dơi bay đến chúng tôi.

"Cẩn thận"

Tôi liền niệm phép ra sét làm tê liệt bọn nó tạm thời, Cesia đứng tiên phong bảo vệ phía sau.

Sakamoto nhanh tay lấy chiếc cung ra và bắt đầu bắn những mũi tên vào nó.

Hết tê liệt, bọn nó bắt đầu bay đến với tốc độ nhanh chóng, Cesia bắt đầu sử dụng kiếm của cô ấy bắt đầu đỡ những đợt tấn công nó gây ra

"Hồi phục diện rộng"

Kurohito bắt đầu niệm phép trị liệu cho chúng tôi liên tục trong bán kính để luôn trong tình trạng ổn định.

Mỗi lần Con dơi bị bắn chết, nó rơi ra một chiếc khoáng thạch màu xanh nhỏ, đây được coi là tiền tệ của Dungeon.

Những khoáng thạch mang về cho Guild gần nhất sẽ được đổi sang vàng.

Sakamoto sử dụng toàn bộ tốc độ của cô ấy để tiêu diệt nhiều dơi nhất có thể.

Khi đàn dơi cuối cùng bị tiêu diệt, thì có hai cánh cổng được mở ra, một bên là đi xuống tầng sâu hơn, một bên là quay trở lại mặt đất.

Như đã nhất trí từ trước, bọn tôi bắt đầu đi xuống tuần sâu hơn.

Ở tầng thứ hai là một cánh đồng buổi tối với sương mù làm giảm tầm nhìn xung quanh, tạo nên một không khí rùng rợn.

Chúng tôi nắm chặt vũ khí, đôi mắt đảo quanh, cảnh giác với mọi nguy hiểm.

Đột nhiên mặt đất rung lên xung quanh chúng tôi.

Rồi từ lòng đất, hàng loạt bộ xương khô trồi lên, bao vây chúng tôi, tay cầm thanh kiếm ngắn.

Bọn nó đồng loạt nhảy vào chúng tôi.

"Kiếm quang vạn nơi"

Cesia niệm trên thanh kiếm của cô ấy.

Thanh kiếm phát sáng lên màu vàng chói lọi.

"TẤT CẢ NẰM XUỐNG!"

Ngay lập tức, mọi người, kể cả tôi, đều ngã xuống đất.

Tiếp theo đó, một đường kiếm sáng chói vạch ngang không trung.

Tất cả các bộ xương quanh đều bị cắt làm đôi hoặc vỡ ra thành từng mảnh.

Nhưng nhiêu nó vẫn chưa đủ bởi vì vẫn còn rất nhiều bộ xương vẫn đang ở xung quanh.

Tôi nhận ra đây là thử thách số lượng.

Họ sẽ cho rất nhiều lính đi tấn công mặc cho việc họ có trang bị đầy đủ hay không để áp chế địch.

đây là Chiến thuật biển người được biết đến khi Trung Quốc sử dụng trong cuộc chiến chống lại Nhật Bản khiến cho hàng triệu người chết.

Chúng tôi bắt đầu vừa đánh vừa di chuyển để có thể tìm được vị trí hoàn hảo để có thể phòng thủ vững chắc được.

Sau đó chúng tôi tìm thấy một căn nhà bỏ hoang và trèo lên mái nhà.

Với lợi thế về tầm cao, những bộ xương chỉ trang bị kiếm sẽ khó lòng tấn công chúng tôi.

Chúng tôi quyết định tận dụng điều này.

Trong khi Cesia và Sakamoto chặn những kẻ địch cố gắng leo lên mái nhà, tôi sẽ sử dụng phép thuật tầm xa và diện rộng để tiêu diệt chúng từ xa.

Kurohito tuy là trị liệu cậu ấy mang trong mình nhiều thuốc tăng ma lực nên tôi có thể chịu được.

Sau một hồi thì bộ xương cuối cùng cũng đã tiêu diệt.

Trong lúc bọn tôi đang thu hoạch thì Kurohito hỏi:

"Mà này, tại sao hai cậu muốn đi dungeon vậy?"

"Ah thì, tôi cũng muốn thử thách bản thân một chút và đồng thời rèn luyện"

"Vậy ah"

"Mà trông cậu có vẻ từ trái đất đúng không"

"Eh, sao cậu biết?"

"Bởi vì để tôi nói thật cho cậu này, nhìn cậu như mấy thằng nhân vật chính trong mấy bộ anime vậy."

"Cậu nói thế là sao, trông tôi nhạt vậy ah"

"He he"

"Khoan, vậy cậu cũng là người trái đất ah" Sakamoto sau khi nghe cuộc trò chuyện nhận ra.

"Ừ"

"Thế cậu là người nước nào vậy"

"Tôi người Việt Nam, còn cậu thì đến từ Nhật Bản đúng không sao"

"Ừ, ủa khoan, tại sao hai ta lại có thể hiểu thứ tiếng nhau vậy, tôi có học tiếng việt đâu?"

"Ừ kể ra cậu nói cũng có lý, thế sao chúng ta lại có hiểu được tiếng của thế giới này?"

"Ờ, mỗi khi tôi đi lấy thuốc cho khách hàng tôi có thể hiểu được tất cả mọi thứ"

Có vẻ như có rất nhiều bí ẩn ở thế giới này mà chưa giải đáp được.

Chúng tôi đi xuống tiếp, đây là tầng thứ ba của Dungeon.

Nó là một khu rừng rất giống lúc tôi sang bên thế giới này.

Cây cỏ ở đây tuy trông thực tế nhưng đó chỉ là ảo ảnh do dungeon tạo ra.

Đằng trước chúng tôi là một nhóm Goblin đang lảng vảng, đằng sau nó là một con Orc to lớn.

Điều này làm tôi liên tưởng tới lần đầu tiên tôi đến thế giới này, nơi mà tôi đã gặp Cesia.

"Được rồi kế hoạch là như thế này, chúng ta sẽ không đánh trực diện vội mà xử mấy con Goblin trước rồi sau đó đánh con Goblin."

Việc tôi đưa ra kế hoạch này là để giảm thiểu sức lực do lần trước mình đã tiêu tốn quá nhiều sức lực.

"Tôi sẽ đảm nhiệm việc tấn công con Orc, tôi có kinh nghiệm rồi" Sakamoto lên tiếng.

"Tôi sẽ đi cùng cô ấy" Kurohito cũng lên tiếng theo

Có vẻ như họ cũng quen nhau nên tin tưởng nhau rồi.

"Thế được rồi, tôi và Cesia sẽ lo liệu đống Goblin, hai người sẽ dụ con Orc"

"Không phải nãy anh bảo là tất cả sẽ đánh con Goblin trước mà?"

"Ah thì...

Nếu thế mạnh của ai thì mình triển khai thôi haha"

Tôi với Cesia đi vào rậm chờ đợi thời cơ.

Kurohito và Sakamoto chạy sang phía bên đối diện tôi.

Một con Goblin lúc đó bắt đầu tách khỏi đội vào đi một mình.

Tôi nhận lấy thời cơ và niệm phép.

"Lôi Kéo"

"Câm lặng"

Phép "Lôi kéo" Có khắc năng kéo đối phương về chỗ mình, vô hiệu hoá toàn bộ cử động.

Và "Câm lặng" khiến đối phương không thể nói hoặc kêu lên gì, được sử dụng nhiều trong sát thủ.

Con Goblin khi bị kéo còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị Cesia dùng thanh kiếm chém lìa cổ, đầu nó rơi xuống đất, máu màu xanh chảy khắp mọi nơi.

Cho dù chúng tôi đã tạo rất ít tiếng động thì con Orc và nhóm Goblin nhận ra điều gì đó bất thường và bắt đầu đi kiểm tra xung quanh.

Sakamoto bắt đầu sử dụng cung tên do tôi đã cường hóa và bắt đầu bắn vào Orc.

Nó kêu lên đau đớn và đang tìm xem.

Cùng lúc đó tôi và Cesia nhảy ra khỏi bụi và tấn công các Goblin riêng lẻ.

Sakamoto sử dụng tốc độ của cô ấy, né những đòn đánh chậm của nó.

Đối với quái hạng A trở lên thì không khó đối phó.

Sau một hồi cố gắng chống cự thì nó cũng ngã xuống, thân hình chằng chịt những mũi tên.

Những Goblin cũng không thể kháng cự được cũng dần chết theo.

"Well, có vẻ như mình chả đúng kế hoạch gì hết cả"

"Thì tuỳ cơ ứng biến thôi" Tôi cười trừ.

"Chán anh thật"

Trong lúc bọn tôi chuẩn bị đi xuống tầng sâu hơn thì tôi nhận được cuộc gọi từ bộ đàm.

Điều này khiến tôi bất ngờ

"Dưới này cũng có sóng á?"

"Tôi cũng thấy kỳ"

Cesia cũng bất ngờ trước sự kiện này.

Tôi lấy bộ đàm ra và nghe máy

"Đức Trung đây"

"Đồng chí cần phải về ngay lập tức"

"Có chuyện gì vậy?"

"Chiến tranh bắt đầu rồi"

"CÁI GÌ CƠ!"
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Tấn công 1||


Hiện tại đã hết chapter dự chữ nên tiến trình sẽ chậm hơn, xin lỗi

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV: tác giả*

2 ngày trước khi nhóm Đức Trung xuống Dungeon, ở phía lãnh thổ Fraxt, có một đoàn binh sĩ trải dài lên đến trăm ngàn là bộ binh đang đứng trang nghiêm ở trước biên giới của vương quốc Ravia ở phía đằng trước, đó chính là hoàng đế Xiao Long, tay cầm thanh kiếm hắc ám, là trung tâm của mọi sự chú ý.

Cây kiếm tỏa ra một luồng khí đen huyền bí, làm tăng thêm vẻ uy nghiêm và đáng sợ cho vị hoàng đế.

Hắn đứng trước toàn thể và nói:

"Thời cơ đã đến, đây sẽ là lúc chúng ta chấm dứt vương quốc Ravia.

Bọn nó đã làm cho các nô lệ bên mình nổi loạn lên và đây chính là thời cơ chúng nó trả giá"

Sau đó là tiếng tiếng kèn xung trận, bắt đầu cuộc xâm lược xuống miền nam.

Tại cung điện vương quốc Ravia, nhà vua Arthur đệ nhất đang cùng các quan chức thân cận đang nhìn bản đồ của đất nước, hiện đang bị xâm lược bởi đế quốc.

"Thưa đức vua, hiện tại bá tước Vicher, Laura và tử tước Dense đã câu kết với đế quốc Fraxt và đang nổi dậy trong đất nước chúng ta"

Nhà vua thấy đây là một cuộc chiến khó khăn nhất ông ấy trải qua.

Phía bên ngoài thì trong đất nước thì nhiều bá tước bắt đầu mang vàng bạc của cải và tháo chạy hoặc làm phản, theo phía kẻ thù.

"Bây giờ ta cần triệu tập tất cả mọi người.

Hãy gọi Trưởng Guild và bảo đây là sự việc khẩn cấp, triệu tập tất cả nhà mạo hiểm giả, già hay trẻ đều đi"

"Thần hiểu rồi"

"Còn ngươi, triệu tập toàn bộ nhà quý tộc còn lại ngay lập tức, tìm thấy ai mà đang cố trốn thoát hoặc không đến sẽ tước toàn bộ danh hiệu của họ nghe rõ chưa"

"Dạ"

Sau khi cử mọi người đi chỉ còn lại nhà vua, ông ấy ngồi lên ngai vàng của ông ấy.

Ông ấy thở dài khi nhìn thấy đất nước mình có thể sẽ không còn tồn tại được nữa, tất cả sự cố gắng và những di sản ông để lại có lẽ sẽ mất đi vĩnh viễn.

"Thưa cha"

"Ah, Arthur có chuyện gì vậy"

Đó là hoàng tử Ethan của nhà vua.

"Xin cha hãy cho con lên chiến trường"

"Không được"

Lý do nhà vua không muốn đưa đứa con của mình lên chiến trường là do trong tất cả hoàng tử ở đây thì có mỗi Ethan là có thể điều hành đất nước thôi.

Các vị hoàng tử khác thì đầu đất hoặc không quan tâm đến học hành mà chỉ ăn uống sa đọa.

Nhà vua chỉ cho tam hoàng từ là cho ra chiến trường vì hiếu chiến.

Tại nhà bá tước, ông ấy cũng phải đau đầu trước tình huống này, mấy hôm trước ông ấy cùng những nhà quý tộc còn trung thành nhà vua và Guild đã đến và nghe chỉ thị của nhà vua là phải bảo vệ vương quốc này cho dù mất đi cả tính mạng.

Ông ấy biết là cuộc chiến này mình cho dù huy động toàn bộ lực lượng mình có thể cơ hội chiến thắng cuộc chiến này là rất mong manh.

Ông ấy không thể kêu gọi giúp đỡ của quân đội nhân dân Việt Nam được bởi vì đây là vấn đề trên thế giới của ông ấy nên ông không thể để người ngoài vào cuộc được, và chưa chắc họ đã đồng ý cho lời thỉnh cầu của ông ấy được.

Trong lúc bá tước đang suy nghĩ thì chiếc bộ đàm của ông ấy kêu lên:

"Thưa ngài, quân của tử tước Dense đang đến, và đang đến rất đông.

Ngài cần ra khỏi đâ...

AAAAAAAAAA"

Có vẻ như lính gác đã bị giết.

"Chết tiệt"

Bá tước tắt bộ đàm và chuẩn bị áo giáp và vũ ra ngoài chuẩn bị chiến đấu.

Phía bên ngoài đã biết được đang có chiến tranh xảy ra nên đang ở trong mức chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.

Lúc họ bắt đầu gần đến phía cánh cổng thì có một giọng nói dõng dạc kêu lên:

"Đây là lãnh thổ chung thuộc vương quốc và Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, hãy rời khỏi đây nếu không chúng tôi sẽ bắn"

Có vẻ như không có sự phản hồi họ vẫn tiến tới.

Nhưng trước khi có thể vung thanh kiếm thì hàng loạt những viên đạn bay vào chúng nó.

Tất cả kỵ binh lần lượt ngã xuống.

Còn bộ binh thì cố gắng sử dụng khiên của họ đỡ nhưng vẫn không thể dừng lại được.

"Vòng lửa"

Các pháp sư niệm phép tạo ra vòng lửa xung quanh quân của tử tước.

Phía bên trong vòng tròn đấy những người còn sống sốt nhìn xung quanh thấy đồng đội mình dần dần ngã xuống và xung quanh toàn những ngọn lửa cao, khiến cho cảnh tượng như địa ngục khiến cho họ không còn ý chí chiến đấu nữa.

Khi vòng lửa cuối cùng đã tắt và tiếng súng cũng không còn, những người sống sót tất cả đều buông vũ khí, mặt trắng bệch.

Họ sống sót bởi vì họ đã phải dùng những đồng đội đã mất của mình làm lá chắn bảo vệ mạng sống của mình.

"KIểm tra những người còn sống"

Họ chạy đến chỗ những đội quân và đang tìm những người còn sống.

Sau một hồi họ nhận ra, con số mà họ tấn công chỉ có mấy trăm người mà đây là một cuộc chiến tranh toàn diện.

"Đây là cái bẫy"

Khi họ vừa nhận ra thì BÙM, có vụ nổ ngay đằng sau họ, bụi mù khiến cho họ không nhìn thấy gì hết rồi sau đó là hàng ngàn mũi tên từ trên trời bay xuống.

"VÀO CHỖ NẤP NHANH"

Mặc dù bộ quần áo quân phục hiện đại nếu được tranh bị đầy đủ thì sẽ có thể chịu được cung tên ở những vùng chí mạng.

Nhưng những cung tên đấy vẫn có thể trúng những bộ phận khác.

Những mũi tên bay xuống, một vài cái nảy khỏi mũ của các anh lính nhưng có ít nhất một mũi tên đã bay vào chân của nhiều người lính ở đó khiến họ kêu đau đớn.

Mặc dù vậy họ vẫn đến được những doanh trại và đang trong quá trình hồi phục.

Sau cơn mưa đạn thì họ nghe thấy tiếng còi từ 4 phía và sau đó là hàng ngàn quân lính cùng kỵ binh xông lên

"MAU GỌI VIỆN TRỢ ĐI" Trung tá Lê Quang Mạnh khi nhận ra tỉ lệ giữa mình và địch quá chênh lệch.

"RÕ"

Trong doanh trại có một cánh cổng rất nhỏ phục vụ cho nối dây điện và giao tiếp qua hai thế giới.

"Thưa đồng chí, mình chưa chắc có thể trụ được lâu nữa đâu, số lượng đạn được của mình không đủ cho quy mô lớn thế này."

"Chết tiệt, đồng chí Đức Trung đâu rồi?"

"Hiện tại đồng chí đang trên đường về rồi"

Mặc dù số người chết của phía bên tử tước đã lên con số hàng trăm nhưng càng ngày họ đang càng đến gần hơn.

Tình hình càng trở nên gay go hơn khi đạn đang ngày càng hao kiệt.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Tấn Công 2||


Do hiện tại mình chưa có kinh nghiệm về viết hành động nên mình sẽ chia làm 2 đoạn

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

*POV: Đức Trung*

Khi nhận được cuộc gọi đấy chúng tôi chạy ra khỏi Dungeon, thấy lính của bá tước đã đứng ở trước cổng Dungeon, chờ đợi bọn tôi.

"Tiểu thư và mọi người đây rồi, chúng ta cần về ngay lập tực để đảm bảo an toàn"

Tôi với mọi người lên cỗ xe ngựa và nhanh chóng trở về nhà.

Trên đường về, chúng tôi được quản gia tóm tắt lại tình hình bên ngoài.

Có vẻ như đế chế Fraxt đang xâm lược nước mình.

Tôi quay sang Cesia, hiện đang cảm thấy căng thẳng, tay nắm chặt lấy thanh kiếm

"Cô ổn không"

"Không biết bố tôi có sao không"

"Không sao đâu"

Tôi liền lấy tay xoa đầu cô ấy

"Quân đội của tôi sẽ cố gắng bảo vệ ông ấy, không sao đâu"

"Anh chắc không không"

"Ừ"

"Này, tôi không ý cắt ngang đâu, nhưng hai người có hẹn hò nhau không?"

Kurohito sau khi nghe hai chúng tôi nói chuyện.

"Không phải, chúng tôi chỉ là bạn thôi"

"Ừ, chúng tôi có phải người yêu đâu"

Cả hai chúng tôi tách nhau ra, mặt đỏ lên.

"Eeeh, thế sao hai người thân thiết với nhau thế này"

Câu nói đấy của Sakamoto khiến cho chúng tôi không biết nói gì.

Đột nhiên tôi cảm thấy một điều gì đó không ổn, có cảm giác có ai đó đang theo dõi chúng tôi.

"Ê, mọi người có cảm giác bị theo dõi không?"

Tự nhiên một cây lớn ở ven đường đột nhiên đổ xuống.

Con ngựa trở nên hoảng loạn khiến cho xe trở nên mất kiểm soát.

Chúng tôi ra ngoài kiểm tra tình hình, nhận ra cây đổ không phải do bung rễ mà là do tác động của bên ngoài.

Nhưng bọn tôi chưa kịp phản ứng thì đột nhiên có tiếng còi kêu lên và nhiều quân lính đột nhiên bao vây lấy chúng tôi.

"Đó là cờ của tử tước Dense, và bên cạnh là cờ của đế chế Fraxt" Cesia sau khi nhận ra chiếc cờ biểu tượng phượng hoàng lửa

"Có vẻ em đã nhận ra rồi nhỉ, Cesia của ta"

Ở giữa hàng ngũ đó chính là

"Lũ phản bội, tại sao ngươi lại đi theo kẻ thù vậy?"

Đức Trung

"Ngươi muốn biết ah?

Để ta nói cho nhá, chính là nhà vua của các người ý"

"Hả?"

"Các chính sách mà nhà vua ban lệnh chỉ khiến cho lãnh thổ của ta đã không làm ăn lên mà còn đi xuống, khiến cho t căm hận nhà vua"

"Do các người cứ sử dụng nô lệ để lao động đấy chứ, các lãnh thổ khác có vậy đâu"

"Im đi, ta có bảo các người phản biện lại đâu!

Dù gì thì bọn ta đã đi theo đế chế Fraxt rồi.

Tất cả tấn công tất cả kẻ địch, để lại 4 đứa kia cho ta"

Nói xong hắn nhảy xuống trước mặt chúng tôi

"Ngươi chỉ có một người, làm sao lại có thể đánh được cả 4 chúng ta?"

"Ngươi nghĩ ta sẽ liều chết như lần trước ah, ta đã có thứ này rồi!"

Nói xong, hắn lôi ra một thanh kiếm ra.

Thanh kiếm tỏa ra một màu vàng đẹp đẽ cộng với thiết kế nhiều hoa văn trên thanh kiếm.

Một luồng ánh sáng bao quanh hắn

"Đó là thanh kiếm God of War (Thần chiến tranh), tại sao ngươi lại có nó, không phải nó đã được lưu trữ bên trong cung điện hoàng gia hay sao?"

"Ta có nhóm gián điệp rất chặt chẽ xung quanh cung điện rồi, ta có thể chiếm tất cả mọi thứ ta muốn"

"Cẩn thận, thanh kiếm đấy sẽ khiến cho kẻ sở hữu thành thạo mọi thứ"

Ngay khi Cesia dứt lời xong thì Shiro chạy tới và đánh liên hoàn vào Cesia khiến cho cô ấy không thể phản công lại được.

Sakamoto sử dụng hết tốc độ của cô ấy và bắn tên liên hoàn vào hắn.

Nhưng hắn chặn được tất cả mũi tên.

Tôi sử dụng tất cả ma pháp tôi có nhưng cũng không thể xuyên qua được hắn, cứ như thể một bức rào chắn vô hình bao quanh hắn vậy

"Đủ rồi"

Nói xong hắn vung kiếm, tạo thành một lực gió mạnh khiến cho Cesia mất thăng bằng và bay ra.

Rồi sau đó hắn ném thanh kiếm vào Sakamoto

"Cẩn thận, Khiên chắn"

Tôi nhanh chóng tạo một lớp khiên xung quanh cô ấy.

Mặc dù đây là ma pháp mạnh nhất tôi có thể tạo được, nó vẫn không thể chịu được một nhát chém mạnh của hắn.

Lớp khiên vỡ ra thành từng mảnh, nhưng cũng mua đủ thời gian cho Cesia có thể né được đòn chí mạng.

"Chấn động"

Shiro vung kiếm, một nhát chém xuống mặt đất.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, nứt toác ra như thể bị xé rách, tạo thành cơn địa chấn lan rộng, khiến chúng tôi ngã xuống.

Tận dụng cơ hội lúc bọn tôi không thể phản ứng được, hắn vung kiếm lên chạy đến Cesia.

"CESIA CẨN THẬN"

Khi nhận thấy là né ra là không thể, tôi nhắm mắt lại chuẩn bị cho tình huống tệ nhất.

Phập, đó là âm thanh duy nhất tôi nghe thấy.

Tôi mở mắt ra
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
|| Tấn công 3||


*POV: tác giả*

Khi Alexander Bonita đã nhận được tin rằng cuộc chiến tranh đã bắt đầu, ông ấy triệu tập tất cả mạo hiểm giả thuộc Guild rồi cùng ông ấy lên đường ra chiến trận.

John Mason cùng với mọi người quyết định sẽ không tham gia cuộc chiến này bởi vì đây là vấn đề chính trị của đất nước và thế giới khác nên chỉ đóng quân ở trại của Bonita xây lần trước làm căn cứ dã chiến.

Xung quanh được bảo vệ bởi dây thép gai và mìn được rải rác xung quanh.

Tất cả đang ở mức cảnh giác cao nhất.

Vào một buổi tối cũng như bao ngày khác, lúc mọi người đang đi ngủ, chỉ có một vài lính canh đang đứng trực thay phiên trong tháp canh.

John Mason cùng với các nhà khoa học đã được đưa về trái đất vì sự an toàn.

Tưởng trừng đêm nay như những đêm bình thường khác thì đột nhiên có tiếng nổ lớn ở phía đằng xa.

Họ liền lấy ống nhòm ban đêm ra nhìn, họ thấy một vài người mặc áo đen đang chạy.

Rồi BÙM, lại có tiếng nổ ở phía bên phải của họ.

Ở bên ngoài đã có biển báo nguy hiểm, không phận sự miễn vào rồi nên không thể là dân thường được.

Nhận ra có điều gì đó không ổn, một lính canh đã kêu lên:

"Có kẻ đột nhập!

Bắn pháo sáng"

Do không có điện ở thế giới này và việc nối dây điện qua cánh cổng chưa hoàn thành nên việc bắn pháo sáng bắn lên trời là để báo hiệu có kẻ đột nhập.

Khi ánh sáng được phát sáng lớn xung quanh khu vực, tất cả mọi người bật dậy, chuẩn bị vũ khí và chạy ra.

Antony lên phía tháp canh, Hỏi tình hình:

"Thưa ngài có một nhóm người mặc áo đen vừa giẫm phải mìn" Một lính canh trả lời

"Hình như đó là sát thủ đấy, có thể bọn nó đã vào đây rồi"

Rồi ông ấy quay ra bảo tất cả mọi người:

"BẮN PHÁO SÁNG LÊN, THẤY AI MẶC ÁO MÀU ĐEN MÀ KHÔNG PHẢI ĐỒNG ĐỘI LÀ BẮN!"

Hàng loạt pháo sáng được bắn lên, biến nơi này sáng như ban ngày.

Sau đó họ nhìn thấy nhóm người mặc áo đang ở ngay bên trong trại đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đầu ngẩng lên nhìn những pháo sáng vẫn đang lơ lửng.

"Hướng 4 giờ, bắn"

Hàng loạt viên đạn được bắn ra khiến cho đối phương không kịp trở tay.

Tiếng kêu thét hòa lẫn với tiếng súng nổ vang vọng.

Chỉ trong nháy mắt, chúng ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

"Kiểm tra họ"

Antony cùng với vài người đi đến xác họ và kiểm tra.

Họ tìm thấy chiếc huy hiệu thuộc đế chế Fraxt, có nghĩa là họ được cử xuống đây để ám sát Alexander Bonita.

Nhưng may mắn là họ đã rời đi sớm hơn dự kiến nên họ không biết.

"Chết tiệt, chiến tranh này sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bị liên lụy theo."

Antony liền sau đó bảo họ mang xác đi hỏa thiêu, để lại tro, còn vũ khí sẽ giữ lại.
 
Ba Đất Nước Ba Cánh Cổng (3 Country Gate)
||Triệu hồi||


*POV: tác giả*

Lúc Đức Trung mở mắt ra, Cậu ấy thấy rằng Cesia không hề thương tích gì.

Lúc đó cậu ấy nhìn thấy Kurohito đã sử dụng thân cậu ấy để cứu Cesia.

Vết đâm xuyên qua ngực của cậu ấy, máu bắt đầu tuôn ra, loang rộng trên chiếc áo.

"KHÔNG"

Sakamoto kêu lên nhưng cậu ấy không trả lời, khuôn mặt cậu ấy trở nên vô cảm xúc.

Shiro vứt cậu ấy ra khỏi thanh kiếm và chĩa vào Nhóm Đức Trung:

"Nếu các ngươi muốn có kết cục như kẻ kia thì hãy đầu hàng đi"

Lúc này ý chí chiến đấu cả tất cả mọi người đã lên mức cao nhất:

"Ta sẽ thà chết chứ không chịu dưới cái tên phản bội như ngươi"

Cesia kêu lên, đồng thời chĩa thanh kiếm vào hắn

"Nước ta đã có một câu: 'Ta thà làm ma nước nam, chứ không thèm làm vương đất bắc.' Nhất là kẻ hèn hạ, phản bội như ngươi" Đức Trung

"Ta đã sống rất nhiều năm rồi và ta chưa thấy một nào hèn hạ như ngươi, ngươi đáng để chết"

"Được, vậy là các ngươi đã lựa chọn cái chết.

ĐẾN ĐÂY"

*POV: Kurohito Nagasaki*

Lúc đó tôi đã không nghĩ gì cả, tôi không muốn thấy người đồng đội của tôi ngã xuống nên đã cố gắng chạy ra cứu cô ấy.

Tôi đã cứu được cô ấy nhưng tôi đã bị thanh kiếm đâm vào tôi.

Và giờ tôi đang nằm yên, máu nhuộm đỏ mặt đất, tay chân không cử động được, nhìn những đồng đội đang chiến đấu điên cuồng.

Tôi không thể ngừng rơi nước mắt, tôi chợt nhớ đến Anki Nagami, người bạn thuở nhỏ của tôi.

Tôi đã hoàn toàn quên mất cô ấy từ khi tôi đã đến thế giới này.

Tôi nhớ đến nụ cười của cô ấy, mỗi cuộc nói chuyện của cô ấy, khiến cho con tim tôi thắt lại.

(Tôi muốn được gặp lại cô ấy và cứu mọi người)

Nói xong tôi nhắm mắt lại.

*POV: Tác giả*

Trong lúc đó ở trái đất, Anki Nagami vẫn luôn hàng ngày mang hoa đến nơi mà đã xảy ra tai nạn.

Trong những thời gian đấy, cô ấy vẫn không tin rằng cậu ấy đã chết.

Cô ấy đặt hoa xuống, chắp tay lại và cầu nguyện

(Cầu xin người hãy cho con gặp lại cậu ấy, con sẽ làm mọi thứ để có thể gặp lại cậu ấy)

Đột nhiên, có một vầng sáng bao trùm lấy cô.

"Chuyện gì vậy?"

Mọi người xung quanh cũng đều nhìn thấy nhưng chưa kịp làm gì thì vầng sáng đột nhiên biến mất cùng với Nagami.

Trong lúc đó, nhóm của Đức Trung mặc dù đã cố gắng chiến đấu kiên cường thì vẫn không thể đánh ngang sức được Shiro, các đòn đánh hầu như không thể chạm tới hắn.

Cho đến khi họ kiệt sức rồi nhưng hắn vẫn không hề cảm thấy mệt mỏi gì

"Các ngươi có cố gắng đấy.

Nhưng vấn chưa có cửa với ta đâu."

"Chết tiệt, mình đã hết ma lực rồi mà còn chưa thể chạm tới hắn được"

"Tớ mệt quá rồi"

Thanh kiếm của Cesia từng sáng loáng, giờ đã mòn vẹt và đầy vết sứt mẻ.

Sakamoto, giờ đã kiệt sức, chỉ có thể thở dốc.

Cô ấy cũng đã bắn hết cung tên.

Shiro từ từ đi đến, tay cầm chặt thanh kiếm vẫn còn sắc bén.

Hắn giơ lên, chuẩn bị đưa ra đòn kết liễu.

"CHẾT ĐI"

Nhưng chưa kịp vụt xuống thì có một ánh sáng phát ra rất mạnh khiến cho tất cả mọi người không thể nhìn được gì cả.

"CHUYỆN GÌ VẬY?"

"Sao sáng thế ?"

Khi quay ra để tìm hiểu nguồn gốc của ánh sáng, họ nhìn thấy Kurohito đang phát ra ánh sáng rất mạnh.

Tất cả các vết thương của cậu đã hồi phục hoàn toàn, và bên cạnh cậu ấy có một người nữa.

"Chuyện gì vậy?"

Đó là Anki người đang mặc một bộ áo giáp sắt và tay cầm thanh kiếm.

"Kurohito"

Cô ấy thấy Kurohito đang nằm bất động dưới đất.

Tuy vết thương đã lành hoàn toàn và cậu ấy đã tỉnh lại nhưng cậu đã hết ma lực.

Cô ấy chạy đến anh ấy và ôm lấy:

"Tớ đã nhớ cậu lắm đấy biết không, Mà sao cậu lại như thế này?"

Rồi cô ấy quay sang chỗ chúng tôi.

Khi đã hiểu tình hình, cô ấy nhìn vào Shiro với ánh mắt giận dữ.

Cơ thể cô ấy bắt đầu tỏa ra lượng ma pháp dày đặc khiến cho tất cả mọi người cảm thấy ớn lạnh

"NGƯƠI"

Rồi cô ấy lao lên, vung kiếm và tấn công tới tấp khiến cho Shiro rơi vào thế bị động.

Anki hồi bé đã được dạy sử dụng kiếm một cách thông thạo, điều đó làm cho kỹ năng sử dụng kiếm của cô ấy ngang bằng với Cesia.

Cộng với sự tức giận càng khiến cho cô ấy không có cảm giác mệt mỏi.

(Chết tiệt, mình phải làm gì đó)

Shiro định sử dụng ma lực để cố gắng áp chế cô ấy lại

"Vô hiệu hoá ma lực"

"Khoá ma lực"

Đức Trung nhanh chóng triển khai ma lực vào Shiro.

"Vô hiệu hoá ma lực" làm vô hiệu hoá ma lực mà đối phương vừa triển khai.

Và "Khoá ma lực" khiến cho đối phương không thể triển khai ma lực trong thời gian ngắn.

Đó là hai ma pháp tốn nhiều ma lực nhất và chỉ được sử dụng trong tình thế nguy cấp.

Khi pháp sư sử dụng là hầu như họ sẽ cạn kiệt ma lực và sẽ bất tỉnh.

Đức Trung tuy có lượng ma lực rất nhiều nhưng cũng khiến cho cậu ấy kiệt sức và không thể dậy được.

"Sakamoto, trong túi của anh ấy có lọ thuốc ma lực, đưa cho anh ấy uống"

"Rõ"

Cesia bắt đầu cầm thanh kiếm cô ấy lên và hỗ trợ Anki.

Đấu hai với một cộng với không thể triển khai ma lực khiến cho hắn càng ngày yếu thế hơn.

Không lâu sau đó, Cesia đã đánh bay được thanh kiếm đi, khiến cho Shiro mất hết tất cả khả năng chiến đấu.

Nhưng có vẻ như Anki vẫn chưa thấy đủ, cô ấy giơ thanh kiếm lên, định kết liễu hắn.

Cesia và Sakamoto thấy vậy liền chạy đến và khống chế cô ấy.

"Bỏ ra, tôi cần phải giết hắn"

"Bình tĩnh đi, giờ giết hắn cũng chả giải quyết thêm được gì"

"Kurohito không bị làm sao là tốt rồi."

Anki liền quay sang cậu ấy và thấy cậu ấy không bị thương tích và đang ngủ yên nên mới từ từ hạ kiếm xuống.

Sau đó họ trói hắn ta và hỗ trợ quân của bá tước đánh bại các thuộc hạ của hắn.

"Trung sao rồi, cậu đỡ chưa?"

"Tớ ổn rồi, mọi người có sao không"

"Tớ ổn rồi, lúc khi Kurohito phát sáng lên thì toàn bộ vết thương của cậu ấy lẫn mọi người xung quanh đều đã được hồi phục"

"Còn Shiro đâu rồi?"

"Đã trói lại rồi"

"Có vẻ như chiến tranh đã bắt đầu rồi"

Quản gia của Cesia đi đến chỗ họ, tay cầm mảnh giấy sau khi kiểm tra đồ vật của Shiro

"Có vẻ như họ sẽ đánh hai nơi cùng một lúc để làm suy yếu lực lượng, vậy có nghĩa là nhà tiểu thư đang lâm nguy"

"Chúng ta phải về nhà ngay"

"Bộ đàm của tôi hỏng rồi, không thể liên lạc được"

"Chúng ta phải về nhanh thôi"

"Còn bọn nó thì sao?

Mình không có đủ chỗ cho tất cả mọi người"

"Tước vũ khí nó và thả ra, cho nó tự mò về.

Riêng Shiro thì mình bắt giữ và áp giải nó về"

Sau đó họ thả tất cả lính đi chỉ giữ lại Shiro và họ nhanh chóng di chuyển về.
 
Back
Top Bottom