Ngôn Tình Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 40: 40: Cứu Cứu Tôi Với


Viện trưởng Đào từ trong buồng nhỏ lấy ra một sợi dây chuyền phỉ thúy và một chiếc tã lót đưa cho bọn họ.

Vừa đưa bà ta vừa nói:
"Lúc Tiểu Viên đến đây, có đeo miếng ngọc phỉ thúy này, trên có khắc tên của nó là Viên Viên nên từ đó chúng ta liền gọi con bé như vậy.

Còn đây là miếng tã lót trong nôi của con bé lúc ta nhặt được nó ở cô nhi viện."
Viên Viên nhận lấy hai món đồ của mình.

Vật đã về đến chủ, đạt được mục đích, Thành Hạo cũng không để cô chịu đựng mà rời khỏi đấy ngay lập tức:
"Vậy cảm ơn Viện trưởng Đào đã hợp tác, đây là một chút quà gọi là biếu viện trưởng để cải tạo Cô nhi viện.

Chúng tôi xin phép rời đi trước."
Thành Hạo để lại một tấm sec giá trị 7 số 0 rồi đưa Viên Viên rời đi.

Viện trưởng Đào nhìn tấm sec trên tay sung sướng ra mặt.
"Phát tài rồi phát tài rồi.

Một miếng ngọc rách đổi lấy chi thiếu 7 số 0.

Phát tài rồi."
Trên xe Thành Hạo
"Viên Viên, em uống chút nước đi.

Để em chịu khổ rồi."
Viên Viên vừa đến xe đã không thể kiềm chế được nữa.

Cô buồn nôn bởi những thứ kinh tởm giả tạo kia.
Thành Hạo bên cảnh cô, để đầu cô dữa vào vai mình, cầm đôi tay của cô mà xoa dịu.
Không biết tại sao ở bên Thành Hạo cô lại được an ủi, ỉ lại và cảm thấy an toang đến vậy.
Viên Viên đang lim dim vào giấc ngủ, một tiếng động làm cô giật mình mà chợt tỉnh.
*Kít
Chiếc xe thắng gấp vì có một cô gái cản đường.

Trình Côn xuống xe, đỡ cô gái kia, bình tĩnh nói:
"Cô muốn chết à? Nếu muốn cũng đừng tìm xe của chúng tôi."
Nghe thấy từ chết, cô gái kích động, sợ hãi vừa khóc vừa vô thức mà cầu xin:
"Không, tôi muốn sống, cứu tôi, cứu tôi làm ơn, tôi cầu xin các người...!cứu...!cứu tôi..."
Viên Viên nhíu mày, nhìn vào cô gái vừa đứng dậy phía trước.

Một bóng dáng quen thuộc lướt qua trong suy nghĩ của cô.

"Tiểu Điềm, là tiểu điềm, Thành Hạo, anh mở cửa cho em.

Em phải ra gặp cô ấy."
Thành Hạo thấy cô kích đông như vậy liền vừa an ủi vừa mở cửa xe:
"Bình tĩnh chút, tôi đưa em ra đó."
Thành Hạo đỡ cô ra ngoài.

Vừa nhìn thấy Viên Viên cô gái đang kích động lại càng khóc lớn hơn:
"Tiểu Viên, cứu chị Tiểu Viên.

Năm đó em thoát ra được liền bỏ chị lại.

Chị sợ lắm Tiểu Viên, cứu chị...!hức...!cứu chị với...!bà ta điên rồi bà ta điên thật rồi..."
Trong lòng Viên Viên không khỏi dâng lên một tầng chua sót.

Năm đó chính người này đã cứu cô năm lần bảy lượt.

Gánh chịu nhiều hình phạt thay cô.

Người chị gái này, cô sẽ không bao giờ quên ân tình được.

Nhưng tại sao chị ấy lại ở đây? Trước khi cô được nhận nuôi chị ấy cũng đã được nhận nuôi mà.
"Tại sao chị lại ở đây? Chị đã được nhận nuôi rồi mà? Hay nhà nhận nuôi chị trả chị lại, kể em nghe đi.

Mà không được, chúng ta đi rồi tính tiếp."
Viên Viên dìu cô gái được gọi là Tiểu Điềm kia lên xe.

Cô gái đó không ngừng khóc lóc, đến nấc lên rồi ngất lịm đi.
Ở một nơi nào đó.
"Cô ấy trốn rồi thiếu gia."
Một người thanh niên nhìn người quản gia của mình không khỏi tức giận.

Trên tay cầm ly rượi cũng đập mạnh xuống đấy.
Tiếng động lớn đến nỗi làm cho mấy cô hầu bên ngoài sợ hãi.
"Mẹ kiếp, tìm, tìm bằng được cô ấy cho tôi.

Cô ấy đang mang giọt máu nhà nay.

Không được để cô ấy rời xa tôi.

Cút đi tìm cho tôi."
Quản gia đứng bên cạnh, tuổi tác đã già nhìn vị thiếu gia của mình rồi cất tiếng:
"Thiếu gia, tha cho cô ấy đi.

Cô ấy ở đây vốn không thích hợp.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 41: 41: Có Thai


Ở một nơi nào đó.
"Cô ấy trốn rồi thiếu gia."
Một người thanh niên nhìn người quản gia của mình không khỏi tức giận.

Trên tay cầm ly rượi cũng đập mạnh xuống đấy.
Tiếng động lớn đến nỗi làm cho mấy cô hầu bên ngoài sợ hãi.
"Mẹ kiếp, tìm, tìm bằng được cô ấy cho tôi.

Cô ấy đang mang giọt máu nhà nay.

Không được để cô ấy rời xa tôi.

Cút đi tìm cho tôi."
Quản gia đứng bên cạnh, tuổi tác đã già nhìn vị thiếu gia của mình rồi cất tiếng:
"Thiếu gia, tha cho cô ấy đi.

Cô ấy ở đây vốn không thích hợp."
Vị thiếu gia nọ dương đôi mắt tức giận đến gân đỏ nhìn người quản gia nọ quát tháo:
"Ông thì biết cái gì? Cô ấy là vợ của tôi, chết cũng là ma nhà tôi.

Cô ấy không được rời khỏi tôi."
Vị quản gia nhìn thiếu gia nhà mình vừa đau lòng vừa chua sót:
"Ngọc Hành thiếu gia."
Nghe thấy cái tên đó, người đàn ông càng tức giận, từ bàn làm việc tiến tới túm lấy cổ áo của ông trừng mắt:
"Ông gọi tôi là gì? Tôi là Ngọc Ngôn không phải Ngọc Hành, Ngọc Hành em trai tôi đã chết từ năm đó rồi.

Tôi cấm ông nhắc lại tên của nó.

Cút đi tìm cô ta cho tôi.

Ông cút cho tôi."
Vừa nói xong liền đẩy quản gia ra phía cửa, đóng sầm lại.
Quàn gia bị đẩy đứng không vững nghe tiếng cửa đóng sầm lại.

Hành lang không một bóng đèn.

Ông nhìn cánh cửa trước mặt, nơi giam cầm tâm trí của thiếu gia nhà họ.

Cuộc sống này khắc nghiệt với cậu quá rồi.

Cậu tự buông tha cho bàn thân không được sao?
*Nhà Thành Hạo
" Cô gái này không có vấn đề gì về tính mạng, chỉ là hoảng sợ và thiếu chất.

Cân bằng được tâm lý và dinh dưỡng là có thể ôn định lại.

Trong ngày hôm nay hoặc ngày mai sẽ tỉnh lại.

Hiện tôi sẽ truyền nước và truyền thêm dưỡng chất vào cơ thể cho cô ấy.

Còn một điều nữa, cô ấy có thai rồi.

Cái thai được ba tháng.

Thiếu dinh dưỡng làm thai nhi chậm phát triển nên khó có thể nhìn ra được."
Viên Viên ngồi bên cạnh không khỏi đau lòng.

Tại sao lại như vậy? Chị ấy còn được nhận nuôi trước cô kia mà.
*Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa làm dừng lại đi suy nghĩ trong đầu cô.

Thành Hạo tay cầm một tập tài liệu bước vào nhẹ nhàng mở ra đưa cho cô.

Không quên giải thích:
"Hồ sơ tôi đã tra lai lịch của cô ấy cho em bao gồm cả những việc sảy ra với cô ấy mà tôi có thể tra được."
Viên Viên nhận lấy tài liệu mở đọc từng tờ một kĩ lưỡng cũng không quên nói hai tiếng cảm ơn:
"Cảm ơn anh.

"
Thứ cô đọc được với kí ức của cô hoàn toàn khác xa.

Chị ấy không được nhận nuôi mà được bán đi với hình thức kết hôn.

Năm đó thực chất nhận nuôi là nhốt cô ấy tách biệt với bên ngoài để chuẩn bị cho hôn lễ với Ngọc Hành, con trai thứ của Ngọc gia.

Từ nhỏ đã bệnh nặng liệt giường, được bố mẹ chăm sóc hết mực nhưng cũng qua đời rất sớm ngay sau hôn lễ.
Từ đó không ai biết tăm tích của cô nơi đâu.

Chỉ biết cô cũng biến mất ngay sau cái chết của chồng mình.
Chỉ biết được chút thông tin đến đó.
Viên Viên không khỏi chua sót.

Nếu năm đó cô không chấp nhận được nhận nuôi thì còn có thể cứu cô ấy.
Viên Viên chợt nhận ra một điều quan trọng cô đã bỏ qua:
"Nhưng theo tư liệu này thì không lý nào chị ấy lại có thai được chồng trên danh nghĩa của chị ấy đã qua đời mà.

Trong chuyện này có uẩn khúc.

Thành Hạo, anh cũng không tra ra được sao?"
Thành Hạo nhìn cô, không nhanh không chậm trả lời:
"Tin tức đã bị xóa sạch và ngăn chặn người khác tìm kiếm.

Ngọc gia đã làm điều đó.

Tôi đoán là vậy."
Viên Viên cũng không lấy làm lạ.

Nếu đám cưới được mua bán như vậy nếu là cô cũng không muốn để thiên hạ biết việc nhà của mình.
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 42: 42: Ngủ Lại Đây


Thành Hạo nhìn cô, không nhanh không chậm trả lời:
"Tin tức đã bị xóa sạch và ngăn chặn người khác tìm kiếm.

Ngọc gia đã làm điều đó.

Tôi đoán là vậy."
Viên Viên cũng không lấy làm lạ.

Nếu đám cưới được mua bán như vậy nếu là cô cũng không muốn để thiên hạ biết việc nhà của mình.
Mải lo chuyện của Tiểu Điềm mà cô quên mất chiếc vòng tay:
"Thành Hạo, còn chiếc vòng tay của em thì sao? Đã tra ra được thông tin gì chưa?"
Thành Hạo cũng không giấu diếm:
"Hiện tại chưa tra ra được.

Mọi thông tin đều bị chặn hoàn toàn.

Tôi đang tìm cách tra sớm nhất có thể.

Thân thế thì không nhưng chiếc vòng thì có.

Vòng được đặt riêng từ tiệm trang sức hớn nhất nước Ngọc Mĩ.

Làm bằng chất liệu phỉ thúy thượng hạng.

Trên thế giới chỉ có duy nhất một đôi này.

Vì thông tin khách hàng là thông tin mất nên tôi vẫn chưa tra ra nhưng em đừng lo, cho tôi một tuần liền đưa kết quả đến trước mặt em."
Viên Viên nhìn Thành Hạo cô hỏi anh:
"Thành Hạo, anh là đối với tôi nghiêm túc?"
Thành Hạo cũng nhìn cô âu yếm, không từ chối ánh mắt mà đáp:
"Hoàn toàn nghiêm túc."
Đối diện với khuôn mặt này, với khí thế này Viên Viên cũng không nao núng chỉ mỉm cười đáp lại:
"Vậy tôi cũng nghiêm túc nói với anh.

Khi nào xong chuyện này, chúng ta kết hôn đi.

Nếu sau này anh chán tôi, liền nói tôi sẽ li hôn."
Thành Hạo có chút bất ngờ với câu nói của cô nhưng không nhanh không chậm lấy lại sự bình tĩnh vốn có:
"Sẽ không."
Viên Viên lại một lần nữa mỉm cười, nụ cười đẹp nhất mà cô có dành cho cậu.

Đã bao lâu rồi cô mới mỉm cười thật lòng như vậy? Không biết nữa.

Có lẽ cô cũng chẳng nhớ được.
"Tuần này em nghỉ làm đi.

Tôi cho phép em nghỉ dưỡng, ngày mai sẽ thông qua nhân sự.

Hôm nay em mệt rồi.

Nghỉ ngơi sớm đi.

Khi nào có bữa trưa, tôi tới gọi em."
Viên Viên đứng dậy, nhìn Tiểu Điềm còn đang mê man trên giường, lòng có chút buồn, đưa tay vén tóc mái của cô ấy.

Tiếc thay vẻ đẹp này lại chịu cuộc sống khổ sở như vậy.

Hiện tại có cô ở đây sẽ bảo vệ hai người họ hết mực.(Trong bụng Tiểu Điềm)
Cốc cốc cốc.
Không biết cô đã ngủ thiếp đi bao lâu sau khi tắn rửa xong.

Có lẽ là vì mệt.

Tiếng gõ cửa làm Viên Viên chợt tỉnh:
"Viên Viên, em dậy chưa?"
Thành Hạo ở bên ngoài, trên tay cầm khay thức ăn hướng cửa phòng Viên Viên gọi nhẹ.

Trong phòng, Viên Viên vừa thức cũng cất tiếng đáp:
"Anh vào đi."
Thành Hạo mờ cửa, bê khay thức ăn tới trước giường cô đặt xuống.
"Trưa nay tôi thấy em ngủ ngon liền không muốn gọi dậy.

Cả ngày hôm nay em chưa ăn được gì nhiều.

Tôi đã bảo dì Mai nấu những móm em thích xem có vừa miệng không."
Viên Viên không nói gì, chỉ ngoan ngoãn ngồi ăn.

Từ bao giờ cô đã quên mất cảm giác được người khác chăm sóc nhỉ? Cô cũng chẳng nhớ nữa.
Lựa chọn kết hôn cô cũng đắn đo suy nghĩ rất nhiều.

Đột nhiên mệt mỏi, đột nhiên cũng không muốn vùng vẫy nữa.

Cô muốn tìm nơi bình yên thuộc về mình, sống cuộc sống bình yên của mình, không muốn bôn ba nữa.

Cùng lắm nếu Thành Hạo chán ghét cô rồi, cô liền ra đi thôi.

Điều đó không quá khó khăn.

Chỉ là hiện tại cô mệt rồi.
"Khương Bảo Ngọc nhớ em, muốn hỏi tôi bao giờ em qua chơi với nó được."
Viên Viên dừng suy nghĩ lại, nuốt chỗ thức ăn trong miệng rồi nhẹ giọng trả lời:
"Thấy báo cáo sức khỏe của em ấy khá tốt cũng nhân tiện được anh sếp là anh đây cho phép nghỉ dài hạn, em tính đưa con bé đi chơi cho khuây khỏa, ở viện cũng lâu rồi sợ con bé sẽ buồn chán."
Thành Hạo nhìn cô rồi nói tiếp:
"Sẽ không buồn chán."
Viên Viên không hiểu ý tứ trong câu nói của Thành Hạo liền hỏi lại:
"Tại sao không chán?"
Thành Hạo cũng nở nụ cười nhẹ, xoa đầu cô:

"Ngày mai em sẽ rõ.

Còn giờ thì mau ăn rồi ngủ đi."
Viên Viên nhìn cậu muốn hỏi nhưng lại thôi.

Thành Hạo nhìn cô, cũng hiểu ý mà lên tiếng:
"Em muốn nói gì?"
Viên Viên ngập ngừng, nắm mép tay áo Thành Hạo.

Anh ở đây với tôi được không? Tôi sợ sẽ mơ thấy ác mộng.
Không phải nói khoác nhưng tối nào cô cũng có một khoảng mơ thấy ác mộng.

Cô rất sợ.

Sợ cảm giác bấy dậy trong đêm chỉ có một mình trong bóng tối rồi lại tự sợ hãi mà ngủ thiếp đi.

Cô vốn không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài gai góc.

Có Thành Hạo ở bên cô muốn bàn thân được phép ỷ lại vào anh.
Thành Hạo cũng nhìn cô, vừa thương vừa sót xoa đầu:
"Mọi thứ đều nghe em cả."
- ---
p/s: Có ai đang đọc truyện tui khum vậy huhu.
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 43: 43: Tâm Sự


Viên Viên ngập ngừng, nắm mép tay áo Thành Hạo.
"Anh ở đây với em được không? Em sợ sẽ mơ thấy ác mộng."
Không phải nói khoác nhưng tối nào cô cũng có một khoảng mơ thấy ác mộng.

Cô rất sợ.

Sợ cảm giác bất dậy trong đêm chỉ có một mình trong bóng tối rồi lại tự sợ hãi mà ngủ thiếp đi.

Cô vốn không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài gai góc.

Có Thành Hạo ở bên cô muốn bàn thân được phép ỷ lại vào anh.
Thành Hạo cũng nhìn cô, vừa thương vừa sót xoa đầu:
"Mọi thứ đều nghe em cả."
Viên Viên nằm cạnh Thành Hạo, đã muộn nhưng cô biết anh vẫn còn thức.
Có một điều mà cô thắc mắc, cô muốn trực tiếp hỏi anh.
"Thành Hạo, tại sao trong phòng kia của anh lại có đồ đạc em bị mất?"
Bóng lưng Thành Hạo có chút đơ cứng rồi nhanh chóng giãn ra.

Không nhanh không chậm hỏi lại:
"Em nhìn thấy hết rồi?"
Viên Viên lúc này cũng không muốn dấu nữa:

"Quả thật là em đã thấy hết rồi.

Anh trả lời câu hỏi của em.

Tại sao mọi đồ đạc đều ở trong đó?"
Thành Hạo quay người qua nhìn cô, cô cũng quay người lại nhìn anh.
"Nếu em muốn biết, tôi sẽ trả lời.

Tôi không muốn bản thân dấu em điều gì cả, mong em cũng vậy.

Hứa với tôi, nếu có điều gì liền nói tôi biết được chứ?"
Viên Viên cũng không để cậu chờ lâu:
"Được, liền nói anh biết hết thẩy."
Trong bóng đêm nhẹ nhàng, không còn những cơn ác mộng mà là ánh mắt say đắm âu yếm nhìn cô với một khuôn mặt đẹp không thể tả.

Thành Hạo bắt đầu nói:
"Phải kể từ lúc tôi tìm ra em qua camera quán bar.

Lúc đó tôi cũng không quá bận tâm nhiều, vốn có ý định gặp mặt rồi giải quyết riêng chúng ta, có thể là bồi thường cho em hoặc có thể như em muốn kể cả kết hôn.

Nhưng mà lúc đó, có người đã phát hiện ra trước và tung tin đồn về em.

Tôi đã cố hết sức dập tắt những tin đồn đó.

Tôi không dám xuất hiện trước mặt em mà chỉ dám âm thầm giải quyết.

Vì kẻ gây ra cho em những thứ đó là tôi.

Tôi cũng âm thầm chu cấp học bổng cho em để chuộc lại lỗi lầm của mình.

Hôm đó, là lúc tôi tốt nghiệp, muốn đến gặp em lần cuối để đi du học thì tôi bắt gặp một cô gái là fan cuồng của em, cô ấy lấy cắp từ những thứ nhỏ nhặt nhất của em.

Cô ấy có những thứ mà tôi không có của em.

Thậm trí cô ấy còn chụp trộm em rất nhiều rất nhiều.

Từ khắp mọi ngóc ngách.

Lúc đó tôi cảm thấy ghen tị và không thích có người khác nhìn thấy những điểm tốt đẹp mà tôi thấy ở em tôi liền lấy hết những đồ của cô ấy có về em.

Lúc đó tôi đã biết mình yêu em mất rồi.

Tôi yêu dáng vẻ lương thiện của em, thận trí là mọi thứ của em.

Đến khi du học trở về tôi sẽ tiếp cận và theo đuổi em ai ngờ em lại tự tìm đến tận cửa.

Từ đó thì mọi chuyện em cũng đã biết.

Em thấy tôi có ghê tởm không? Một người làm em khổ sở lại đi giúp đỡ em thận trí lại còn đem lòng yêu em."
Viên Viên nhìn Thành Hạo, từng câu từng chữ cậu nói cô liền không bỏ xót một tiếng.
Có chút sửng sốt cũng có chút bất ngờ.

Năm đó người hại cô là hoa khôi của trường.

Cô sinh ra vốn đã không có gì, chỉ có dáng vẻ là đẹp đẽ chút, bẹn bè trêu đùa nộp ảnh cô vào cuộc thi hoa khôi trường do ảnh mờ nên chỉ đứng thứ hai khoa, từ đó cô nổi tiếng bất chợt kèm theo đó là sự ganh ghét của rất nhiều người bao gồm cô hoa khôi tiểu thư trong trường.

Cô ta làm mọi thứ để nhắm vào cô.

Hiện tại cô đã biết tại sao mọi khó khăn của cô đều được giúp đỡ, tất cả là nhờ có anh.
Người mang tới cho mình đau khổ lại là nguồn ánh sáng giúp đỡ mình, trớ trêu thật nhỉ.
Mải vu vơ, cô không biết Thành Hạo nằm đối diện có chút khó đoán, trong màn đêm không rõ tâm tình gì, Thành Hạo nắm lấy bàn tay cô rồi hôn lên đó.

Ánh mắt như đang chờ câu trả lời từ cô.
"Không ghê tởm.

Em...!rất vui vì có anh thích một người như em.

Em không có gì cả thậm trí còn là mổ đứa trẻ mồ côi không dám vùng vẫy, nhờ anh mà em mới có ngày hôm nay.

Không có chuyện đó chúng ta cũng không gặp được nhau.

Nếu nghĩ lại em nên cảm ơn anh mới phải."
Thành Hạo có chút ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Anh kéo cô vào lồ ng ngực mình, nhẹ nhàng ôm gọn vào trong đó như bảo bối:
"Cảm ơn em đã không ghê tởm tôi.

Đời này tôi nguyện sẽ trao hết thảy cho em đến khi em không cần tôi nữa tôi vẫn sẽ mãi ở đây đợi em.

Còn giờ thì ngủ đi."
Vừa nói dứt câu, Thành Hạo hôn lên chán cô.

Viên Viên cũng cảm nhận được hơi ấm đã lâu của sự hạnh phúc, cô ôm lấy cậu.

Hai người cứ thế kể cho nhau bí mật khỏ của mình rồi chìm vào giấc ngủ..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 44: 44: Không Phải Ngọc Ngôn


Thành Hạo có chút ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Anh kéo cô vào lồ ng ngực mình, nhẹ nhàng ôm gọn vào trong đó như bảo bối:
"Cảm ơn em đã không ghê tởm tôi.

Đời này tôi nguyện sẽ trao hết thảy cho em đến khi em không cần tôi nữa tôi vẫn sẽ mãi ở đây đợi em.

Còn giờ thì ngủ đi."
Vừa nói dứt câu, Thành Hạo hôn lên chán cô.

Viên Viên cũng cảm nhận được hơi ấm đã lâu của sự hạnh phúc, cô ôm lấy cậu.

Hai người cứ thế kể cho nhau bí mật khỏ của mình rồi chìm vào giấc ngủ.
"Viên Viên, dậy thôi.

Tiểu Điểm kia tỉnh rồi.

Tâm tình có chút không ổn."
Viên Viên trong cơn mơ màng cũng choàng tỉnh.

Cô nhớ lại nhưng kí ức ngày hôm qua mà từ từ mở mắt nhìn Thành Hạo.

Miệng vừa cất tiêng như trả lời:
"Anh hỏi chị ấy đợi em chút, em sẽ tới ngay."
Thành Hạo vuốt v e mái tóc cô, âu yếm nhìn dáng vẻ con mèo con mới ngủ dậy của cô:
"Um.

Anh đi nói với cô ấy."
"Viên Viên, cứu chị.

Viên Viên làm ơn cứu chị với."
Tiểu Điềm co rúm ngồi vào một góc giường, không gian xa lạ làm.cô ấy sợ hãi.
Ánh mắt cô luôn tìm kiếm hình bóng của Viên Viên, chỉ khi thấy cô ấy đi từ cửa vào mới bò ra mép giường mà cầu cứu.

Viên Viên nhìn một màn này không khỏi đau lòng, vội vàng đến bên an ủi.
"Chị bình tĩnh, có em ở đây sẽ bảo vệ chị thật tốt.

Chị kể em nghe được không? Em sẽ giải quyết giúp chị.

Cứ tin tưởng ở em."
Tiểu Điềm nắm lấy bàn tay cô mà run rẩy.

Cô ấy ái ngại nhìn những bác sĩ xung quang và Thành Hạo.

Anh cũng như hiểu ý liền để mọi người rời đi và mình cũng vậy.
Trong căn phòng nhỏ chỉ còn có hai người phụ nữ.

Một người run rẩy đến tột cùng, một người lại dịu dàng hết mực an ủi.
Thấy qua rất lâu Tiểu Điềm cũng không nói chuyện.

Viên Viên lại lên tiếng phá tan không gian yên tĩnh:
"Nếu chị không muốn nói thì không cần nói đâu ạ.

Chị chỉ cần biết em sẽ bảo vệ hai người đến cùng thôi chị nhé.

Không sao, có em luôn ở đây mà."
"Năm đó chị bị bán đi vào nhà Ngọc gia.

Ngọc gia bọn họ gửi chị lại cô nhi viện để chăm sóc và cũng chờ chị đủ 18 tuổi liền cho kết hôn với con trai thứ nhà họ.

Kết hôn để xung hỉ gia đình nhưng nào ngờ đứa con trai thứ của bọn họ đã chết vì bệnh tật rất nhiều năm trước đó rồi.

Lúc đó, người kết hôn với chị là anh trai của chồng chị Ngọc Ngôn.

Ngọc Ngôn anh ta rất đáng sợ.

Mặc kệ chị là em dâu của anh ta, anh ta vẫn bắt ép chị qua lại.

Gia đình đó còn không ai để ý đến, mắt nhắm mắt mở cho qua mọi chuyện.

Bọn họ đều điên hết rồi.

Đến tận lúc bố mẹ của bọn họ qua đời chị mới biết được sự thật.

Bọn họ gọi người còn sống là Ngọc Hành...!Vốn dĩ người đã chết là Ngọc Ngôn không phải Ngọc Hành.

Chị cũng ở đó thêm một thời gian cũng biết được một số chuyện nhưng mà ngoài ý muốn..."
Tiếng nói cùng tiếng khóc nấc lên ngày một hòa quyện vào nhau:
"Đêm đó anh ta đi tiệc rượu trở về, không biết tại sao vô cùng đáng sợ liền sảy ra chuyện đó với chị.

Chị có uống thuốc khẩn cấp nhưng đã không biêt ai tráo thành vitamin.

Lúc biết chị có thai liền bị nhốt lại tại Viện mồ côi.

Mãi cho đến lúc này em cứu chị.

Lúc đó cậu ta rất đáng sợ.

Chị không muốn nhớ lại chút nào cả."
Những hình ảnh của Ngọc Hành không ngừng lướt qua khiến Tiểu Điềm run rẩy, nước mắt không ngừng rời xuống, ánh mắt vô hồn mà gào thét:
"Viên Viên, cứu chị, cứu chị đi mà.

Chị cầu xin em."
Viên Viên thấy tâm tình Tiểu Điềm kích động không kiểm soát được liền ấn nút đỏ đầu giường gọi bác sĩ đến tiên cho cô một liều thuốc an thần.

Tiểu Điềm bình tĩnh lại, nhận thấy Viên Viên vẫn ở bên trong mơ màng mà ngủ thiếp đi..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 45: 45: Đòi Người


Tiếng nói cùng tiếng khóc nấc lên ngày một hòa quyện vào nhau:
"Đêm đó anh ta đi tiệc rượu trở về, không biết tại sao vô cùng đáng sợ liền sảy ra chuyện đó với chị.

Chị có uống thuốc khẩn cấp nhưng đã không biêt ai tráo thành vitamin.

Lúc biết chị có thai liền bị nhốt lại tại Viện mồ côi.

Mãi cho đến lúc này em cứu chị.

Lúc đó cậu ta rất đáng sợ.

Chị không muốn nhớ lại chút nào cả."
Những hình ảnh của Ngọc Hành không ngừng lướt qua khiến Tiểu Điềm run rẩy, nước mắt không ngừng rời xuống, ánh mắt vô hồn mà gào thét:
"Viên Viên, cứu chị, cứu chị đi mà.

Chị cầu xin em."
Viên Viên thấy tâm tình Tiểu Điềm kích động không kiểm soát được liền ấn nút đỏ đầu giường gọi bác sĩ đến tiên cho cô một liều thuốc an thần.

Tiểu Điềm bình tĩnh lại, nhận thấy Viên Viên vẫn ở bên trong mơ màng mà ngủ thiếp đi.

Thành Hạo đứng phía sau cô đặt tay lên vai cô mà an ủi:
"Không sao.

Kể anh nghe đi."
Viên Viên kéo Thành Hạo ra phía ngoài căn phòng, đi đến phòng làm việc tại nhà của cậu.
"Vào trong đây rồi nói."
Thành Hạo cũng không có ý định phản kháng, nhẹ nhàng mờ cửa đưa cô vào rồi đóng cửa lại.
Hai người ngồi xuống ghế, Viên Viên vẫn chưa khỏi bàng hoàng:
"Người đã mất không phải Ngọc Hành.

Người còn sống mới là Ngọc Hành.

Anh có bất ngờ không?"
Thành Hạo mặt không biến sắc mà đáp lại:
"Không bất ngờ cho lắm.

Vốn hai người bọn họ đã là sinh đôi không thể nhận ra rồi.

Gia đình họ hỏi ai chết liền là người đó thôi."
Viên Viên lại nói tiếp:
"Đứa con trong bụng chị ấy là của Ngọc Hành, người đang sống dưới thân phận Ngọc Ngôn.

Gia đình đó quá đáng sợ.

Đứa con trai chết từ lâu nhưng không công bố, đợi đến lúc ép cưới được vợ mới thông báo đã mất.

Thật sự trong chuyện này có rất nhiều uẩn khúc1."
Thành Hạo như để giải đáp thắc mắc mà nhớ ra một chuyện:
"Tâm lý Ngọc phu nhân không được ổn định từ chuyến đi biển của gia đình họ trở về."
Viên Viên cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của Thành Hạo:
"Ý anh là Ngọc Ngôn đã có vấn đề từ chỗ đó? Hoặc là anh ta có thể nói đã mất từ lúc đó?"
Thành Hạo nhìn cô, cả hai người chính xác là cùng một suy đoán.

Viên Viên nói ra suy đoán của mình:

"Vậy vì phu nhân nhà họ có vấn đề về tâm lý trước cái chết của con trai lại vì là hai anh em sinh đôi nên giống nhau liền để Ngọc Hành như đã chết sống thay thế phần Ngọc Ngôn? Nếu thật sự là như vậy anh ta cũng quá đáng thương rồi.

Bị gia đình vứt bỏ xem như đã chết, phải sống cuộc sống thay người khác."
Thành Hạo cũng đồng tình với cô nhưng có chút chưa trắc chắn:
"Cũng chưa biết rõ thực hư nhưng có lẽ chúng ta đa phần đoán đúng."
Cả không khí rơi vào trầm mặc.

Đột nhiên giếng gõ cửa là tan đi dòng suy nghĩ của bọn họ:
"Giám đốc.

Đến rồi.

Ngọc gia đến đòi người."
Giọng nói của Trình Côn phía sau cánh cửa truyền đến.

Viên Viên trong này cũng đã đoán được từ lâu.

Không sớm thì muộn, bọn họ cũng sẽ đến đòi người nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy đã tìm tận cửa.
"Đợi chút, chúng tôi liền ra đó."
Viên Viên từ trong nói vọng ra cũng nhanh chóng hai người đi ra phía cửa.
Ở dưới lầu, một người đàn ông trạc tuổi Ninh Tiểu Viễn đang ung dung ngồi dưới ghế sofa.
Đó là Ngọc Ngôn...!không phải là Ngọc Hành.
Thành Hạo nhẹ nhàng cùng cô đi xuống, phía dưới chỉ có 2 người toàn bộ những vệ sĩ còn lại đều không vào được đây.

Thành Hạo nhìn bọn họ, một chủ một tớ không nói năng gì chỉ ngồi xuống.
Ngọc Hành cất tiếng nói trước:
"Triệu thiếu à, anh thiếu đàn bà đến mức nào mà bất cả vợ của em trai tôi đi vậy chứ?"
Thành Hạo vẫn bình tĩnh rót trà mời bọn họ.

Đợi rót sòn cậu mới cất tiếng nói:
"Ngọc Hành...!à đâu, cậu là Ngọc Ngôn mà nhỉ.

Lúc trước cậu chơi khá thân với Tiêu Viễn nhà chúng tôi, hiện tại thay đổi cũng quá nhiều đi."
Ngọc Hành nghe hai câu đầu có chút sửng sốt và tức giận.

Liệu tên này đã biết được những gì về hắn? Chết tiệt, tất cả là tại ông già đó.

Vừa nghĩ tới, Ngọc Hành liền liếc lão quản gia phía sau mình.
Ông có chút sợ hãi thoáng qua nhưng thật sự đã quen nên không bị dọa.

Chỉ lặng lẽ lùi về phía sau.
p/s: Mọi người nhận xét truyện của em thế nào ạ.
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 46: 46: Đến Chỗ Đó Cho Tôi


Thành Hạo vẫn bình tĩnh rót trà mời bọn họ.

Đợi rót sòn cậu mới cất tiếng nói:
"Ngọc Hành...!à đâu, cậu là Ngọc Ngôn mà nhỉ.

Lúc trước cậu chơi khá thân với Tiêu Viễn nhà chúng tôi, hiện tại thay đổi cũng quá nhiều đi."
Ngọc Hành nghe hai câu đầu có chút sửng sốt và tức giận.

Liệu tên này đã biết được những gì về hắn? Chết tiệt, tất cả là tại ông già đó.

Vừa nghĩ tới, Ngọc Hành liền liếc lão quản gia phía sau mình.
Ông có chút sợ hãi thoáng qua nhưng thật sự đã quen nên không bị dọa.

Chỉ lặng lẽ lùi về phía sau.
Ngọc Hành bình tĩnh nhấp li trà xuống mà trả lời:
"Anh ra vẻ đạo mào gì chứ? Anh vừa bắt cóc vợ của em trai tôi đấy.

Anh còn không mau giao người ra tôi liền không khách sáo với các anh đâu đó."
Vừa nói Ngọc Hành liền nở ra một nụ cười quỷ dị.

Có vạn phần nguy hiểm.

Thành Hạo cũng không kém cạnh, bình tĩnh úp nắp trà xuống ra ý tiễn khách.
Ngọc Hành nhận thấy có ý muôn đuổi của Thành Hạo cũng không khỏi tức giận mà nói tiếp:
"Triệu Thành Hạo.

Tôi nể chúng ta từng có một đoạn thời gian gọi là kỉ niệm.

Hiện tại anh bắt cóc vợ của em trai tôi tới đây có phải quá thèm khát đàn bà rồi không? Nếu anh muốn tôi sẽ đem một đàn khác đến thay cho đứa em dâu này, cậu thấy thế nào."

Thành Hạo nhấp thêm một ngụm trà rồi để xuống:
"Chỉ là hai chị em lâu ngày không gặp cùng một cô nhi viện hạn huyên.

Cậu làm sao phải lo lâng đến độ như vậy? Liệu có bí mật gì không thể nói cho chúng tôi biết sao? Ngọc thiếu?"
Ngọc Hành lúc này đã thêm khẳng định Thành Hạo đã biết gì đó, không ngần ngại từ trong người rút ra một khẩu xúng đùa nghịch.

Thành Hạo cũng không phải tay không mà có chuẩn bị.

Trình Côn ở bên cạnh đã rút súng ra, chỉ thẳng vào Ngọc Hành.

Ngọc Hành bình tĩnh mân mê khẩu súng rồi cười:
"Haha, tay sai của nhanh vẫn nhanh nhậy quá.

Nếu anh đã không giao người, đừng ép chúng tôi phải ra tay.

Chúng ta còn nhiều việc phải gặp lại.

Triệu thiếu, hôm nay tôi tha cho anh.

Hiện tại khi em dâu tôi tỉnh dậy liền chuyển lời tới em ấy: Đi chơi thì biết đường về, đừng để anh rể tới bộ tống. Quản gia, chúng ta đi."
Ngọc Hành buồn bực rời đi.

Lúc nãy hắn chỉ muốn rút súng một tay bắn nào não bộ của Thành Hạo nhưng ít nhất đây là địa bàn của anh nên tạm thời chỉ còn kế luu binh.

Triệu gia vốn không dễ dây vào, là những con cáo trong cả thương trường lẫn xã hội.

Bọn họ đâu đâu cũng có tai mắt.

Thằng điên Thành Hạo đó vốn là đã biết chút ít về bí mật của bọn họ.

"Mẹ kiếp."
Ngọc Ngôn ngồi lên xe không khỏi chửi thể.
Nếu không phải có thằng nhóc Trình Côn ở đó hắn liền một súng gi3t chết thằng chó cặn bã kia.

Ngọc Hành khí áp tức người nhìn quản gia đang ngồi ghế lái trước mà lên tiếng:
"Đi tìm người đó.

Nói ông ta tôi suy nghĩ lại rồi.

Liên thủ."
Quản gia vừa sững người một lúc, vừa không cam lòng lầm theo mệnh lệnh.

Ông khuyên bảo cậu:
"Cậu chủ à, một khi trò chơi bắt đầu chúng ta sẽ không thể rút ra.

Mong cậu suy nghĩ lại.

Nên buông được thì...".
Chưa để ông nói dứt câu, Ngọc Hành đã không giữ được bình tĩnh nữa quát lên:
"Đến đó cho tôi.

Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai."
Lão quản gia cũng lắc đầu bất lực.

Cậu chủ không thể dứt ra nữa rồi.

Ông đã chăm sóc cậu tù khi cậu sinh ra.

Ông không thể để cậu lún sau vào hơn nữa.

Ông phải làm gì đó để cứu cậu ra khỏi những việc đáng lẽ nên kết thúc từ đời trước này rồi.

Ông phải làm gì đó.
Phía bên nào đó.
"Thưa ông chủ, bọn họ đang đến chỗ ông.

Ngọc Thiếu gia.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 47: 47: Tới Chỗ Đó Đi


Chưa để ông nói dứt câu, Ngọc Hành đã không giữ được bình tĩnh nữa quát lên:
"Đến đó cho tôi.

Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai."
Lão quản gia cũng lắc đầu bất lực.

Cậu chủ không thể dứt ra nữa rồi.

Ông đã chăm sóc cậu tù khi cậu sinh ra.

Ông không thể để cậu lún sau vào hơn nữa.

Ông phải làm gì đó để cứu cậu ra khỏi những việc đáng lẽ nên kết thúc từ đời trước này rồi.

Ông phải làm gì đó.
Phía bên nào đó.
"Thưa ông chủ, bọn họ đang đến chỗ ông.

Ngọc Thiếu gia."
- ----
Thư phòng của Thành Hạo.

"Bọn họ đang đi ra ngoại ô phía Bắc thành phố thưa cậu chủ, nơi có bến cảng gần Đào thuộc quyền sở hữu của Trần gia.

Hiện tại do con thứ của Trần Lão gia nằm giữ."
Trình Côn vừa theo dõi camera hành trình được gắn trên người của Lão Quản gia vừa báo cáo với Thành Hạo.
Trước khi bọn họ đến đây, Trình Côn đã được báo từ trước nhờ Lão Quản gia làm nội gián.
Ông ta không kể hết sự tình như cũng đã biết bọn họ đoán được phần nào.

Ông ta cầu xin sự giúp đỡ từ Thành Hạo để kéo cậu chủ ra khỏi vũng bùn mà cậy ấy sắp dính vào.
- ----
Ờ một nơi nào đó tại bên cảng.

Trong mổ du thuyền sang trọng.
"Trần Lập đã lâu không gặp ông."
Ngọc Hành ngồi đối diện Trần Lập, hai bên khí thế bức người mà đàm phán.
"Ông giao được cô ta ra cho tôi, chuỗi quán bar Cloud 9 có thể để ông buôn bán hàng cấm.

Ông thấy sao?"
Trần Lập hai tay ôm mĩ nhân nhìn người trẻ tuổi trước mặt:
"Cậu là muốn hợp tác với tôi? Mục đích của tôi là thu mua công ty của Triệu gia chứ không phải mấy phi vụ làm ăn vớ vẩn của cậu ở quán bar.

Cậu thấy sự hợp tác này đấy, đâu có chung mục đích."
Vừa nói xong, ông ta cũng cười rất lớn.

Hai tay không quên cưng nựng hai vị mĩ nhân đang rót rượu bón hoa quả bên cảnh..
"Trần Lập à.

Nếu ông giúp đỡ tôi, tôi có thề liên thủ với ông đánh sập sàn chứng khoáng của Triệu gia ông thấy thế nào? Với lại Phu nhân Đoàn gia ông còn ăn được thì Triệu gia đã là gì nhỉ.

Haha."
Mặt Trần Lập biến sắc, đầy hai mĩ nhân bén cạnh ra.Ông ta hướng Ngọc Hành mà chửi rủa:
"M* kiếp.

Mày cho người theo dõi tao."
Ngọc Hành vẻ mặt đầy châm biếm càng thêm vui vẻ:
"Không nhé không nhé, là đứa con của Đoàn gia Đoàn Thẩm Lạc nói cho tôi biết đo.

Cô ta thấy hai người âu yếm bên nhau đó.

Con nhỏ đó dễ dụ phết.

Chỉ cần nói ngon ngọt một chút cô ta hận không thể lột da xuống cho tôi.

Rất tiếc không phải gái còn tơ không tôi cũng không bỏ qua cho nó haha."
Trần Lập hiện tại mới lấy lại được bình tĩnh, ông ta cũng góp phần mà cười cợt:
"Mày cũng đâu phải cái dạng gì bình thường, em dâu của mình còn làm cho có thai được kia mà.

Đều là cầm thú tội gì không hợp tác nhỉ.

Tôi rất mong chờ lần hợp tác làm năn này với cậu đấy.

Có chút thú vị haha.

Đúng là người trẻ chưa bao giờ làm tôi hết bất ngờ."
Ngọc Hành nhìn ông ta trong lòng chính xác là sự khinh bỉ.

Ít nhất người bái đường với cô ấy là cậu chứ không phải kẻ đi ăn đồ thừa nhà người ta như ông.

Nhìn xem ai mới là cầm thú đáng cười.

"Vậy Trần lão gia đây cho tôi một câu ngày mà em dâu tôi trở về nói nghe xem."
Trần Lập châm điếu xì gà lên, hút lấy một hơi:
"Cậu đoán đi Ngọc thiếu gia."
Ông ta bình tĩnh, trong ánh nắt đầy vẻ diệu cợt.

Ngọc Hành cũng hiểu ý ông ta tức muốn cậu yêu cầu:
"Nội trong một tuần tôi muốn cô ta trở về bên tôi."
Trần Lập hút thêm một hơi phì cười:
"Nhà Triệu gia cậu nghĩ đơn giàn như vậy?"
Ngọc Hành có chút nhíu mày đáp lại:
"Cho ông một tuần đã là quá nhiều rồi.

Đổi lại tôi giúp ông kiếm được 3% cổ phần công Ty mẹ của Triệu gia.

Ông cũng phải biết có nhiều tiền đến mấy có được 3% này cũng khó như lên trời.

Cổ đông triệu gia sẽ không bao giờ chịu nhả ra miếng mồi béo bở này đâu.

Ông suy nghĩ cho kĩ "
Trần Lập có chút do dự nhưng bị sự hấp dẫn của cổ phần che mắt:
"Được vậy thì 1 tuần, mồ tuàn sau mang người đế cho cậu.

Còn giờ vẫn còn sớm ờ lại dùng bữa cơm với tôi haha xem như xác lập cùng một thuyền.

Nếu cậu lật tôi cũng không ngại đục nó chìm đâu đó.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 48: 48: Đi Chơi


Ngọc Hành có chút nhíu mày đáp lại:
"Cho ông một tuần đã là quá nhiều rồi.

Đổi lại tôi giúp ông kiếm được 3% cổ phần công Ty mẹ của Triệu gia.

Ông cũng phải biết có nhiều tiền đến mấy có được 3% này cũng khó như lên trời.

Cổ đông triệu gia sẽ không bao giờ chịu nhả ra miếng mồi béo bở này đâu.

Ông suy nghĩ cho kĩ "
Trần Lập có chút do dự nhưng bị sự hấp dẫn của cổ phần che mắt:
"Được vậy thì 1 tuần, mồ tuàn sau mang người đế cho cậu.

Còn giờ vẫn còn sớm ờ lại dùng bữa cơm với tôi haha xem như xác lập cùng một thuyền.

Nếu cậu lật tôi cũng không ngại đục nó chìm đâu đó."
Ngọc Hành đạt được mục đích, rót rượu cụng ly:
"Mừng sự hợp tác có lợi đôi bên giữa chúng ta."
"Giám đốc, bọn họ muốn liên thủ nuốt trọn Triệu gia."
Thành Hạo ngồi một bên mặt không biến sắc nghe Trình Côn và Tần Thế An lải nhải.
Tần Thế An sau một ngày làm việc không thấy Trình Côn và Thành Hạo liền mò đến nhà tìm.

Nào ngờ thấy được trò chơi hay như vậy mà bọn họ lại không rủ cậu.
"Trình Côn à Trình Côn.

Cậu đi theo giám đốc bị tha hóa rồi.

Chuyện thú vị như này mà không gọi tôi."
Trình Côn đang bận nghe lén thì bị Tần Thế An đu lên cổ mà khóc lóc thảm thương.

Cậu không nhận được nữa có chút lớn tiếng:
"Tần phó giám đốc.

Anh đứng vững chút giùm tôi đi ạ."
Tần Thế An lúc này cũng không khuất phục mà càng ôm chặt hơn mà than vãn:
"Trời ạ.

Học đệ của tôi thay đổi rồi, thay đổi thật rồi."
Dáng người thì nhỏ bé chỉ cao hơn Trình Côn một chút liền lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy mà giữ cứng cậu chứ?
Thành Hạo không nhìn được nữa, nhấp ngụm trà rồi nói:
"Việc điều tra này giao lại cho hai người.

Tôi đưa Viên Viên tới thăm Bảo Ngọc.

Cử vài vệ sĩ đi theo tôi."
Trình Côn trong tư thế bị khóa cứng, cứng ngắc trả lời:
"Vâng."
Tần Thế An một bên không cam lòng, một bên tay buôn lỏng thả Trình Côn ra.
Trình Côn thấy Tần Thế An buông lỏng liền thoát ra được mà đầy cậu ra.
Tần Thế An bị một lực lớn tác dụng vào bả vau cũng có chút đau mà kêu lên:
"Hự! Trình học đệ đúng là không nương tay gì cả."
Trình Côn thật sự hận không thể đập chết con người này tại đây.

Cậu vốn muốn nhưng thực sự năng lực này cậu chưa có.

Nếu có người chết đầu tiên sẽ là Tần Thế An.
"Tần phó giám đốc, mong anh có thể cách xa chút để tôi làm việc.

Cảm ơn."
Tần Thế An thấy không dụ dỗ được kẻ này liền quay qua Thành Hạo mà than vãn:
"Người thư ký này của cậu bắt nạt mình kìa.

Thành Hạo, cậu phải đưa tớ dậy bảo lại nhá.

Học đệ nhà chúng ta bị cậu làm hư rồi."
Thành Hạo không rảnh nghe hai người này cãi qua cãi lại liền đứng lên rời đi.

Bỏ lại một câu khiến Tần Thế An có chút vui vẻ mà Trình Côn thì mặt trầm xuống nghiệm trọng:
"Tùy cậu.

Xem cậu có dậy dỗ nổi không."
Thành Hạo đi ra ngoài thư phòng, người làm không quên đóng cửa lại.

Để Trình Côn bộ mặt khó coi ở bên trong.
*Phòng Viên Viên
"Viên Viên, em chuẩn bị xong chưa?"
Thành Hạo đứng phía ngoài gõ cửa phòng của cô.
Viên Viên phía trong phòng mở cửa ra.

Một cô gái nhẹ nhàng, bỏ hết mọi phòng bị.

Trang điểm nhẹ, khoác lên mình một chiếc máy hoa xinh xắn cùng với một chiếc nón nhẹ.
Hình ảnh ấy như làm bừng sáng cả dẫy hành lang ảm đạm.

Như cái cách cô tô điểm vào cuộc sống của Thành Hạo vậy.
#P/S: Ai muốn cắp Tần Thế An và Trình Côn khum.

Ai mún comment nhóa còn khum thì mình thui hhh..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 49: 49: Đi Chơi


*Phòng Viên Viên
"Viên Viên, em chuẩn bị xong chưa?"
Thành Hạo đứng phía ngoài gõ cửa phòng của cô.
Viên Viên phía trong phòng mở cửa ra.

Một cô gái nhẹ nhàng, bỏ hết mọi phòng bị.

Trang điểm nhẹ, khoác lên mình một chiếc máy hoa xinh xắn cùng với một chiếc nón nhẹ.
Hình ảnh ấy như làm bừng sáng cả dẫy hành lang ảm đạm.

Như cái cách cô tô điểm vào cuộc sống của Thành Hạo vậy.
"Đi thôi."
Viên Viên nở một nụ cười tươi nhất từ mà cô có thể chao cho Thành Hạo.

Cậu cũng mỉm cười nhẹ nhàng mà đáp lại cô.
"Được."
Viên Viên vừa đi cùng Thành Hạo vừa không ngớt lời:
"Nếu chị Điềm có thể tỉnh dậy chúng ta liền đầy đủ mà đi chơi.

Tiếc là chị ấy chưa được bình tĩnh lắm.

Vốn em cũng muốn cho chị ấy đi giãi bày tâm trạng nhưng lại gặp chuyện đòi người kia liền không thể đưa chị ấy đi cùng."
Viên Viên vừa nói dứt câu, hai người cũng ra đến gara.

Quản gia đưa Thành Hạo một chiếc chìa khóa xe hạng thường.

Vì cậu biết cô không muốn quá nổi bật.
Thành Hạo nhận lấy chìa khóa xe, cúi người mở cửa ghế lái phụ ý chỉ bảo cô bước vào kèm câu nói:

"Không sao, còn nhiều dịp khác.

Yên tâm."
Viên Viên cũng tin tưởng vào lời nói của Thàng Hạo, gật đầu ngồi vào xe.

Hiện tại cô đang cảm thấy rất an toàn và yên bình.

Nếu để cô nguyện cứ thế này mà chết đi cô cũng cam lòng.
Khi đưa được cô vào xe, Thành Hạo cũng mở cửa đối diện bước vào ghế lái khởi động xe đến bệnh viện.
- ----
Ở bệnh viện
"Sai rồi, sao chị ngốc thế? Câu này cũng làm sai."
Bảo Ngọc đang ngồi loay hoay với đống bài tập toán trước mặt.

Hiện tại cô đang sống dở chết dở với toán.
Bảo Ngọc gương mặt có chút khó coi bất lực nhìn cậu con trai trước mặt trạc tuổi cô:
"Cứu chị với...!không hiểu gì hết...!hỏi chị đi đánh người còn được chứ giải toán thì chị không biết."
Cậu nam bên cạnh cũng không khỏi bật cười thành tiếng:
"Lấy nguyên hàm của a trừ nguyên hàm của b là ra mà.

Công thức căn bạn chị cũng không nhớ.

Em không hiểu sao chị có thể qua được kì một luôn đó."
Bảo Ngọc đôi mắt rưng rưng như sắp khóc đến nơi.

Cô nào có biết gì, học hành cũng không được tốt lắm.

Mọi kì thi của cô đều thi khác ngày với các bạn do bệnh nên kiến thức hẹp hơn các bạn là điều đương nhiên.

Cô làm sao lại biết được các bạn đã học xa thế này đâu.
Cậu bạn bên cạnh nhìn thấy vậy thì xoa đầu cô:
"Chị yên tâm, có em ở đây sẽ giúp chị ôn luyện cho bằng bạn bằng bè.

Nhưng mà em có lấy công đó."
Bảo Ngọc nghe được vế trước thì vui nhưng nghe được vế sau có chút sững người.

Phí? Cô lấy gì để trả đây? Cô không có tiền cũng chẳng có gì cả.
"Cả người chị cũng không đáng bao nhiêu tiền cũng không có chút tiền nào.

Có tấm thân già đang mang bệnh, em có muốn lấy không chị bán rẻ cho này."
Câu nói của cô nửa thật nửa đùa khiến người đối diện có chút ậm ừ.

Một lúc lâu sau mới có tiếng nói cất lên:
"Cũng được đấy.

Chị ăn đồ của em rồi, cũng do em dậy cũng nên là người của em.

Chị hơn em chỉ 2 tuổi thôi cũng rất hợp lý.

Nếu chị làm bạn gái em thì bạn trai kèm bạn gái học là hợp lý nhất rồi.

Đúng không?"
Bảo Ngọc suy xét cậu thanh niên ấy một lượt rồi cốc lõm chán cậu:
"Này thì suy nghĩ vớ vẩn.

Bà đây thà bán thận cũng không bán thân đâu nhá.

Đừng tưởng dăm ba bài toán mà bà đây đã đổ gục.

Nhanh chóng dậy chị mày không chị mày méc bố của cưng vì cưng đã lén lấy trộm bông hồng ông ấy tặng mẹ cưng nhân dịp sinh nhật bà.

Làm cho bà ấy tức giận đến mức đuổi ông ấy không cho về nhà.

Một tuần nay rồi bác sĩ Cố vẫn ở lì bệnh viện không về nhà được.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 50: 50: Tách Hai Người Họ Ra


Bảo Ngọc suy xét cậu thanh niên ấy một lượt rồi cốc lõm chán cậu:
"Này thì suy nghĩ vớ vẩn.

Bà đây thà bán thận cũng không bán thân đâu nhá.

Đừng tưởng dăm ba bài toán mà bà đây đã đổ gục.

Nhanh chóng dậy chị mày không chị mày méc bố của cưng vì cưng đã lén lấy trộm bông hồng ông ấy tặng mẹ cưng nhân dịp sinh nhật bà.

Làm cho bà ấy tức giận đến mức đuổi ông ấy không cho về nhà.

Một tuần nay rồi bác sĩ Cố vẫn ở lì bệnh viện không về nhà được."
Cậu thang niên nọ thấy thế thì đen mặt giận dỗi:
"Chị lớn rồi ai chơi méc phụ huynh như thế? Chiu không thấy sống có lỗi à."
Bảo Ngọc không ngừng thúc dục ở bên cạnh cũng không quên trả lời:
"Không lỗi, chị sống vô cùng lương thiện.

Nhanh dậy chị mày đi.

Nếu chị gái mà đến sớm còn khoe thành tích chứ.

Nhanh lên nào."
Cậu thanh niên cũng cười vừa bất lực vừa nhẹ nhàng mà dậy tiếp cho cô.
"Cốc cốc cốc."
Cùng với tiếng giả vờ gõ cửa của Viên Viên, đôi bạn trẻ trong phòng ngước mắt lên nhìn.
Bảo Ngọc vui mừng mà hơn hở gọi:
"Chị, sao bây giờ chị mới đến.

Chỉ bỏ em cả tháng nay rồi."
Viên Viên nhìn một vòng xung quanh thấy sự xuất hiện thêm của một cậu bé cũng không mấy để tâm mà đến bên Bảo Ngọc dỗ dành:
"Chị đi làm đó chứ còn đi đây nữa.

Làm cả tháng trời nay được nghỉ dài ngày đến đưa em đi chơi đây.

Nhất cô rồi còn muốn gì nữa."
Bảo Ngọc nghe thế càng phấn khởi hỏi nhiều hơn:
"Chúng ta đi đâu đấy chị? Có mấy người?"
Không kịp để cô trả lời, Thành Hạo đã đi từ phía cửa vào, trên tay cầm tờ giấy xuất viện tạm thời đi đến phía Viên Viên.
Bảo Ngọc nhìn thấy anh liền có chút không vui, nhíu mày lại:
"Sếp của anh ta chị xuất hiện ở đây làm gù vậy? Chị đừng nói là chúng ta sẽ đi chơi cùng nhau nhá?"
Thành Hạo nhìn cô bé gật đầu nhẹ, ánh mắt như muốn nói: Nhóc đoán đúng rồi đó.
Nhận được tín hiệu trả lời kia Bảo Ngọc mếu máo nhìn Viên Viên.

Cô cũng đến cười hai người này mà gật đầu.
Bảo Ngọc như chết lặng, cuốn tập trong tay rơi xuống, người cô cũng ngã xuống giường.

Tình hình này là sao? mới trước đó chị của cô còn khăng khăng đây chỉ làm sếp nhưng cái tình hình trước mặt cô đây rõ ràng là có gì đó không đúng mà.
Cậu bạn ngồi bên cạnh cũng không nói gì, chỉ trọc trọc má Bảo Ngọc rồi cười cười.

Viên Viên lúc này mới nhìn đến cậu mà hỏi:
"Cậu bạn đây là?"
Bảo Ngọc nằm đó, bất mãn không muốn giải thích.

Cậu nam kia ngừng cười, không trọc vào bánh bao nhúng nước trước mặt nữa mà đứng dậy giới thiệu:
"Tôi là Cố Ngôn Vinh, con trai bác sĩ Cố người điều trị chính cho bệnh tình của Khương Bảo Ngọc đây.

Chắc hẳn cô là chị của chị ấy.

Chị ấy kể rất nhiều về cô.

Hôm nay mới có dịp gặp mặt."
Ngôn Vinh đưa tay, có ý định muốn bắt tay với cô.

Viên Viên cũng không ngần ngại mỉm cười đáp lại:
"Vâng tôi là chị của em ấy.

Cảm ơn cậu đã chăm sóc em ấy trong thời gian qua."
Ngôn Vinh nhìn Bảo Ngọc trước mắt cười cười:
"Không có gì.

Chỉ là em thấy chị ấy có chút dễ mến với em cũng có nhiều thời gian rảnh nên tới chơi với chị ấy cũng vui.

Nếu chị của chị ấy đã đến em liền..."
Bảo Ngọc lúc này mới định thần lại được ngồi bật dậy, năm lấy góc áo của Ngôn Vinh, lấy tay ngoắc ngoắc ý chỉ cậu cúi người xuống mà thì thầm:
"Cậu không được đi, phải đi cùng tôi.

Phải tách hai người trước mặt này ra.

Đó là mệnh lệnh đầu tiên của đại ca đó.

Phải làm được không được để thất bại cậu nghe rõ chưa?"

Ngôn Vinh cũng không ngần ngại cười mà nói nhỏ đáp lại:
"Tuân lệnh đại ca."
Bảo Ngọc lúc này đứng dậy khỏi giường, cơ thể nhỏ bé, 17 tuổi, cao 1m54 nặng chỉ vỏn vẹn 40 kg được Ngôn Vinh nhấc bổng xuống từ giường bệnh.
Cô gái dùng thân hình nhỏ bé của mình chống nạnh nói:
"Ngôn Vinh, đệ có rảnh không? Cùng ta đi hành tẩu giang hồ."
Ngôn Vinh cũng hùa theo cô mà đáp lại:
"Đại ca còn phải xem hai vị phụ huynh của đại ca.

Nếu đồng ý thì đệ đây không ngại."
Bảo Ngọc dương đôi mắt cún con nhìn Viên Viên.

Sức kháng cự của cô có thừa nhưng với đứa em gái này cô không báo giờ có thể từ chối được.

Viên Viên nhìn Thành Hạo đang để tay trên ghế của mình.

Thành Hạo cũng không có ý phá hỏng không khí mà đáp lại:
"Càng đông càng vui.

Đi thôi.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 51: 51: Gặp Được Lục Phu Nhân


Ngôn Vinh cũng hùa theo cô mà đáp lại:
"Đại ca còn phải xem hai vị phụ huynh của đại ca.

Nếu đồng ý thì đệ đây không ngại."
Bảo Ngọc dương đôi mắt cún con nhìn Viên Viên.

Sức kháng cự của cô có thừa nhưng với đứa em gái này cô không báo giờ có thể từ chối được.

Viên Viên nhìn Thành Hạo đang để tay trên ghế của mình.

Thành Hạo cũng không có ý phá hỏng không khí mà đáp lại:
"Càng đông càng vui.

Đi thôi."
"Oa chị hai, biển đẹp quá."
Viên Viên nhìn đứa em gái nhỏ đang nhìn ra phía ngoài cửa kính phấn khích mà có chút vui vẻ bình yên mà đáp lại:
"Đúng vậy, rất đẹp."
Chiếc xe dừng lại tại một khu biệt thự nhỏ ven biển.
"Ngôn Vinh, mau lấy đồ xuống cho đại ca."

Cậu nhóc nhìn cô gái nhỏ vừa nhẩy xuống xe vừa cười khúc khích ra lệnh có phần dễ thương.

Cậu cũng cười cười hùa theo:
"Tuân lệnh đại ca."
Viên Viên thấy vậy gõ đầu Bảo Ngọc:
"Đừng nháo nữa.

Người ta là con trai con đứa.

Em thùy mị chút đi."
Bảo Ngọc vừa xoa đầu vừa có chút ấn ức.

Viên Viên cùng Thành Hạo đang sách đồ bước vào nhà.
Bảo Ngọc lúc này ủy khuất quay sang nhìn Ngôn Vinh:
"Tôi đâu có nháo đâu đúng không."
Ngôn Vinh vừa đưa cô một quả táo vừa xoa vào chỗ co vừa bị búng cưng chiều mà đáp lại:
"Không nháo, rất ngầu hhh."
Bảo Ngọc cũng xem như tìm thấy sự an ủi từ người bạn này cũng tặc lưỡi mà phụ cầu sách đồ vào nhà.
Mọi người chuẩn vị song hết tiệc nướng trên biển.

Bốn người như một gia đình nhỏ, ấm ấm áp áp mà bên nhau.
Thành Hạo một bên nướng đồ ăn một bên, Viên Viên cắt hoa quả một bên.
Còn Bảo Ngọc và Ngôn Vinh thì vui chơi, quên mất nhiệm vụ mà họ đến đây.
"Bảo Ngọc, Ngôn Vinh lại đây, đồ ăn nướng song rồi này."
Viên Viên cố cất tiếng gọi ra xa kêu hai bạn nhỏ đang đứng mãi xa xa.
Ở một chỗ nào đó không xa, một vị phu nhân trung tuổi nhìn bọn họ không khỏi có chút ngậm ngùi mà không kiềm lòng được tiến lại.
"Xin hỏi tôi có thể ngồi đây với gia đình một chút không?"
Viên Viên nhìn bà lão trước mặt tự bao giờ đã đi tới gần như vậy có chút khó hiểu hỏi:
"Vâng, bác cần chúng tôi giúp gì ạ?"
Người phụ nữ không nói gì, chỉ là nước mắt bà tự dưng rơi xuống.

Viên Viên không hiểu sự tình liền đưa bà đến ghế chỗ Thành Hạo nghỉ ngơi.
Thành Hạo cũng dừng việc nướng đồ ăn lại, dập bếp tiến lại hỏi:
"Vị đây là..."
Vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn Viên Viên.

Viên Viên cũng lắc đầu tỏ ý không quen bà ấy.
Người phụ nữ thấm nước mắt, trấn tĩnh lại bản thân nhìn Viên Viên cười hiền hậu:
"Không có gì, hai người đừng sợ.

Tôi chỉ là nhớ con quá thôi.

Nếu con tôi còn sống nó cũng chạc tuổi của cháu."
Viên Viên càng không hiểu là bao nhưng đại ý con của vị phu nhân này đã không còn.

Không gian đột nhiên trầm xuống.
"Vậy vị đây là?"
Viên Viên nhìn bà, ngồi xuống cạnh bà hỏi.
Người nọ cũng không nhanh không chậm đáp:
"Ta là Lục Giai Yên.

Ta với cháu rất có duyên, cháu cứ gọi ta là Giai Yên là được.

Xin lỗi vì đã làm hai người sợ nhé."
Viên Viên xua tay:
"Không ạ.

Gặp được bác là vinh hạnh của cháu.

Mà quên chưa giới thiệu.

Cháu là Khương Viên Viên còn đây là Triệu Thành Hạo, bạn trai cháu.

Còn kia là em trai và em gái của cháu.
Vừa nói cô vừa chỉ tay về phía Bảo Ngọc và Ngôn Vinh.
Thành Hạo nhìn bà lão có chút khó hiểu.

Phu nhân Lục gia sao lại có mặt ở đây? Biết rằng bà ấy được đưa đi nghỉ dưỡng nhưng không ngờ lại trùng hợp đến vậy.
Thành Hạo cũng không làm phiền hai người, liền nấu nướng tiếp.
Hai người họ rất hợp nhau từ rất nhiều chuyện như đã có duyên từ lâu.

Nói chuyện rất lâu rất lâu không ngừng cho đến khi một người đàn ông trung biên chạy tới:
"Bà Lục, sao bà lại ra đây.

Tôi mới đi có một chút.

Làm phiền cô cậu quá.

Phu nhân nhà tôi không làm khó gì cô cậu chứ? Nếu có cho tôi xin lỗi nếu không được hoặc có tổn thấy gì hai người cứ liệt kê chúng tôi sẽ đền bù hết.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 52: 52: Bữa Tiệc Nhỏ Trên Bãi Biển


Thành Hạo nhìn bà lão có chút khó hiểu.

Phu nhân Lục gia sao lại có mặt ở đây? Biết rằng bà ấy được đưa đi nghỉ dưỡng nhưng không ngờ lại trùng hợp đến vậy.
Thành Hạo cũng không làm phiền hai người, liền nấu nướng tiếp.
Hai người họ rất hợp nhau từ rất nhiều chuyện như đã có duyên từ lâu.

Nói chuyện rất lâu rất lâu không ngừng cho đến khi một người đàn ông trung biên chạy tới:
"Bà Lục, sao bà lại ra đây.

Tôi mới đi có một chút.

Làm phiền cô cậu quá.

Phu nhân nhà tôi không làm khó gì cô cậu chứ? Nếu có cho tôi xin lỗi nếu không được hoặc có tổn thất gì hai người cứ liệt kê chúng tôi sẽ đền bù hết."

Viên Viên và Thành Hạo nhìn người đàn ông trung tuổi ăn mạc chỉnh tề có lẽ là quản gia của Lục gia, người chăm sóc vị phu nhân đây.
Viên Viên chào hỏi ông:
"Không có gì thưa ông, cháu và cô ấy nói chuyện rất hợp, Không có gì làm phiền đâu ạ.

Cháu còn phải vui khi được gặp phu nhân đây nữa ạ."
Nấu nướng cũng song xuôi, Thành Họa tắt bếp, tiến lại gần đặt tay lên vai Viên Viên Tiếp xúc với vị phu nhân kia khá hợp cô cũng có chút cảm tình nói:
"Đồ ăn cũng đã nấu xong nếu hai vị không chê có thể ở lại ăn cùng chúng tôi."
Bà Lục nhìn Viên Viên, trong đôi mắt chừa đầy sự cảm mến không ngần ngại đáp lại:
"Được được, chỉ chờ câu này của cháu.

Lão Thất à, ông vào trong nhà lấy hoa quả và bánh kẹo ra đây đi cũng gọi Lục Diên xuống nữa.

Lâu rồi mới có người tôi hợp ý tới vậy.

Nhanh lên chút."
Lục phu nhân phân phó quả gia rồi ngồi xuống thảm dưới chân.
Bảo Ngọc và Ngôn Vinh lúc này cũng sực nhớ ra nhiệm vụ mà chạy về, đột nhiên thấy thêm vài người liền có chút hoang mang, lại gần Viên Viên hỏi khẽ:
"Chị hai, đây là?"
Viên Viên kéo cô ngồi xuống giới thiệu:
"Đây là Khương Bảo Ngọc em gái cháu còn đây là Cố Ngôn Vinh, em trai tương lai của cháu."
Vừa nói xong cô vừa nháy mắt cười với Ngôn Vinh làm mặt cậu có chút ửng đỏ.

Chưa gì đã được nhận làm em rể có chút đột ngột.

Bảo Ngọc cũng không có để ý lắm, Cô chỉ để ý đến bạn nam nhỏ đối diện vô cùng đẹp, hàng lông mi dài, đôi môi chúm chím, có phần e thẹn nhìn mọi người.

Cảm giác được làm chị người khác đột nhiên dâng trào là sao nhỉ? Bảo Ngọc tay cầm miếng thịt nhìn đứa nhỏ, đứa nhỏ cũng nhìn lại cô chớp chớp mắt.

Như bắt được sóng cô nhanh chóng đứng dậy, đút miếng thịt nhỏ vô miệng đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi vừa nhia vừa tỏa ra hoa hạnh phúc khiến tim cô vì sựu đáng yêu này mà hẫng một nhịp.
Ngôn Vinh một bên thấy vậy có chút nói sao nhỉ ghen tị chăng? Có lẽ là thế.

Thật sự cậu không bằng đứa nhỏ này ở điểm nào? Cậu cũng đẹp mà tại sao không được cô đút thức ăn cho chứ.
Lục Diên đang nhai như cảm nhận được sát khí có người nhìn mình không vừa ý liền níu áo của Bảo Ngọc, đôi mắt rưng rưng nước.
Bảo Ngọc không hiểu ý, với tay bế đứa bé lên, nhét thêm một miếng thịt nhỏ.

Nhận thấy sự an toàn vô bờ, cậu bé lại tiếp tục thưởng thứ mĩ vị của thịt nướng quên đi ánh nhìn ghen tị nào đó.
Cuộc vui nào cũng chóng tàn, Bọn họ chia tay nhau và vẫn giữ phương thức liên lạc.

Viên Viên và Lục phu nhân khá hợp nhau, Lục Diên và Bảo Ngọc cũng khá hợp nhau, chỉ có Ngôn Vinh đem mọt bụng khó chịu trở về.
Trên chiếc xe trở về.
"Ngôn Vinh, cậu làm sao đấy, cứ hằn học suốt.

Đi chơi không vui sao."
Đáp lại giọng hỏi thì thầm của Bảo Ngọc, Ngôn Vinh chỉ đáp một câu nhẹ nhàng vào tai cô:

"Vui lắm."
Một câu nói không mang ngữ điệu gì cả, lạnh ngắt như tờ.
Bảo Ngọc có chút khó hiểu dương đôi mắt cún con nhìn cậu.

Ngôn Vinh cũng không hiểu cậu ghen tị vì cái gì, cậu và Bảo Ngọc cũng đâu có quan hệ gì cho cam.

Cậu ghen tị vì cái gì chứ?
Càng nghĩ càng làm Ngôn Vinh thấy bực hơn.

Có lẽ là vì đột nhiên có người đến dành ánh nhìn của Bảo Ngọc, người cô ấy nhìn ngoài chị cô ấy ra không phải là cậu.

Càng nghĩ lại càng khó chịu.
Trong suốt chuyến khải hoàn, bên trên hai người lớn bàn chuyện, bên dưới hai người nhỏ lạnh ngắt như tờ..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 53: 53: Mình Giúp Gì Được Cho Cậu


Trên chiếc xe trở về.
"Ngôn Vinh, cậu làm sao đấy, cứ hằn học suốt.

Đi chơi không vui sao."
Đáp lại giọng hỏi thì thầm của Bảo Ngọc, Ngôn Vinh chỉ đáp một câu nhẹ nhàng vào tai cô:
"Vui lắm."
Một câu nói không mang ngữ điệu gì cả, lạnh ngắt như tờ.
Bảo Ngọc có chút khó hiểu dương đôi mắt cún con nhìn cậu.

Ngôn Vinh cũng không hiểu cậu ghen tị vì cái gì, cậu và Bảo Ngọc cũng đâu có quan hệ gì cho cam.

Cậu ghen tị vì cái gì chứ?
Càng nghĩ càng làm Ngôn Vinh thấy bực hơn.

Có lẽ là vì đột nhiên có người đến dành ánh nhìn của Bảo Ngọc, người cô ấy nhìn ngoài chị cô ấy ra không phải là cậu.

Càng nghĩ lại càng khó chịu.
Trong suốt chuyến khải hoàn, bên trên hai người lớn bàn chuyện, bên dưới hai người nhỏ lạnh ngắt như tờ.
- -----
Ở bệnh viện nọ.

"Bảo Ngọc ở viện nhớ ngoan ngoãn nghe lời, lần sau được nghỉ chị lại tới chơi với em."
Bảo Ngọc năm trên giường bệnh ngoan ngoãn gật đầu.

Ánh mắt nhìn sang Thành Hạo lại có vẻ không được thiện trí cho lắm.
Hai người rời đi, để Ngôn Vinh và Bỏa Ngọc chung một phong.

Không khí có vẻ căng thẳng.

Bọn họ không biết ai nên mở lời trước và nói với nhau những gì.
Được một hồi lâu, Ngôn Vinh lên tiếng:
"Mình phải đi đây.

Cậu ở lại mạnh khỏe."
Cái ngữ điệu không mấy thiện trí này làm Bảo Ngọc có ý hỏi nhưng chưa kịp cất lời cậu đã rảo bước và đóng cứa phòng lại.
- -------
Phòng khám của Bác sĩ Cố
"Ba, về nhà đi, con không muón ở viện nữa."
Bác sĩ cố nhìn tâm tình của đứa con mình:
"Lại cãi nhau với bé đây à.

Người ta là con gái, con nên nhường nhịn chút mới nhanh có được gười yêu."
Ngôn Vinh nghe thấy vậy, vành tai có chút đỏ mà phản bác
"Không có, con với bạn ấy chỉ là bạn bè thôi."
Bác sĩ Cố tay vẫn không ngừng kê đơn thuốc đáp;
"Hơ thế không phải là thích thì là gì? Sau giờ học nằng nặc đến đưa cơm cho tôi, rồi hôm nào nghỉ là y như rằng có mặt tại bệnh viện.

Cậu ghĩ ông già này mù à? May rằng mẹ con cũng có ca trực ở đây không con đừng có mơ được ta cho phép ở lại.

Ta đẻ ra con lại không biết con đang nghĩ gì?"
Ngôn Vinh không phản bác được ngồi phịch xuống ghế gần đó:
"Ba ở cùng với một bác sĩ tâm lý đại tài như mẹ con thì con hỏi ba nhá.

Làm thế nào đê người ta biết mình thích người ta để người ta không đi lăng nhăng với người khác?"
Bác sĩ cố cười cợt:
"À thế ra cũng có người trị được con à.

Bé kai có người mới không đếm xỉa gì tới con hay gì? Nói ra nghe coi, người đi trước này khéo khi lại cho con được lời khuyên."
Ngôn Vinh thở lại, với quả táo đưa lên miệng, vừa cắn vừa trả lời:
"Hôm nay con bắt gặp cô ấy thân thiết với một người con trai khác, còn đút cho ăn nữa.

Con thấy khó chịu, cô ấy chưa làm thế với co bao giờ.

Trong lòng có chút ghen tị."
Bác sĩ cố tay dừng bút, nhập ngụm cà phê trên bàn vừa được pha không lâu rồi không nhanh khôg chậm trả lời:
"Lớp 11 12 rồi mà vẫn không giai quyết được à? Nếu thích thì tiến tới thôi.

Ta với mẹ con cũng là như vậy đó.

Năm đó là bà ấy chủ động tán ba trước.

Bây giờ con cũng chủ động thổ lộ trước đi."
Ngôn Vinh không nói gì, tiếp tục nhai táo tiếp thu.
Bác sĩ Cố được đà nói tiếp:
"Bây giờ nhé theo kinh nghiệm một người đi trước con nên chủ động nói cho con bé trước.

Đứa trẻ ngay thơ ấy khéo khi không nhận ra tình cảm của con đâu.

Đừng có bỏ lỡ như ta hồi đó.

Ta kể con nghe, ta hồi đó với mẹ con..."

Ngôn Vinh được mở mang đầu óc, cũng không rảnh thời gian nghe ông bô mình kể chuyện từ thời xa lắc xa lơ mà ngắt lời ngay:
"Con hiểu rồi, cảm ơn bố, giờ con đi đây."
Bác sĩ Cố phía sau lưu luyến không rời nhìn con trai.

Ông muốn truyền đạt cho con mình nhiều ý nghĩa của tuổi trẻ cơ mà.

Chưa gì nó đã chạy mất.
- -------
Phòng bệnh nào đó
"Bạn là Bảo Ngọc đúng không?"
Một cô gái nhỏ nhắn bước từ cửa vào.

Mái tóc dài ngang lưng, trên đầu kẹp một chiếc cặp hoa.

Trên người là một bộ đồ bệnh nhân nhưng không thể nào che dấu đi sắc đẹp này.
Bảo Ngọc đang làm bài tập đột nhiên có người bước vào có chút giật mình.

Cô vô thức đáp lại:
"Đúng, mình là Bảo Ngọc mình giúp gì được cho cậu?".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 54: 54: Từ Lần Tỏ Tình Đã Đáng Chết Rồi


Phòng bệnh nào đó
"Bạn là Bảo Ngọc đúng không?"
Một cô gái nhỏ nhắn bước từ cửa vào.

Mái tóc dài ngang lưng, trên đầu kẹp một chiếc cặp hoa.

Trên người là một bộ đồ bệnh nhân nhưng không thể nào che dấu đi sắc đẹp này.
Bảo Ngọc đang làm bài tập đột nhiên có người bước vào có chút giật mình.

Cô vô thức đáp lại:
"Đúng, mình là Bảo Ngọc mình giúp gì được cho cậu?"
Cô gái nhỏ dịu dàng tiến lại gần, ngồi xuống giường bệnh tự giới thiệu:
"Xin lỗi vì sự gặp mặt đường đột này nhé.

Mình là Dương Khánh Linh, năm nay mình lớp 10.

Là học muội của anh Cố.

Mình thấy cậu rất thân thiết với anh ấy...!mình...!mình có thể nhờ cậu chút chuyện được không?"
Vừa nói cô gái nhỏ vừa e thẹn, mặt có chút đỏ lên.
Bảo Ngọc thấy cái bầu cảm súc này hình như cũng hiểu ra, tỏ chút ý trêu trọc:
"Ra là thế.

Tiểu mĩ nhân muốn cưa đổ người đẹp hả?"
Vừa nghe thấy câu đó Khánh Linh đã đỏ mặt tía tai mà mím chặt môi lại.

Đôi môi nhỏ bị mím đến trắng hồng.

Bảo Ngọc nhìn thấy vậy cũng phì cười mà đáp:
"Vậy cậu cũng nhanh chóng gọi mình một tiếng tẩu tử.

Đại ca đây sẽ tác hợp cậu với đàn em của mình ngay.

Yên tâm đi.

Ngày mai qua chỗ phòng mình chơi nhá.

Tiện thể khẳng định mối quan hệ gần nhau hơn hhh."
Phương Linh nghe thấy vậy, trên miệng không khỏi treu nụ cười vui vẻ:.

Truyện Sắc
"Được, cảm ơn cậu trước nhé.

Mà cậu đang làm toán hả? Có lẽ mình sẽ giúp được cậu."
Bảo Ngọc nghe thấy vậy mắt cũng sáng lên:
"Đúng rồi đó, cái tên Ngôn Vinh chết tiệt kia không dậy mình nữa rồi mình không làm được.

Có cậu ở đây rồi thfi cậu ta ra chuồng gà.

Nhanh nào nhanh nào.

Ngày mai khi cậu ta đến mình sẽ ném thẳng đống bài tập được giải rồi này vào mặt cậu ta."
Phương Linh nghe vậy không khỏi phì cười.

Hai thiếu nữ ngây thơ cứ thế mà thân dần với nhau hơn.

- ---
Ở biệt thự của Thành Hạo, một diễn biến khác sau khi họ đi chơi
"Tần Thế An, anh thu liễm lại cái liêm sỉ của anh vào đi.

Tay anh với cũng quá xa rồi đó."
Tần Thế An nhìn con mèo nhỏ đang xù lông trước mặt chỉ cười trừ:
"Trình Côn a Trình Côn, cậu cũng có ngày rơi vào tay tôi."
Trình Côn một bên th ở dốc, một tay đau nhức.

Còn đối lập với sự thống khỏ kia Thế An lại một mực khoái trí mà vui vẻ ra lệnh:
"Cậu làm nhanh lên a, không nhanh có người vào đây liền không hay đâu."
Trình Côn nhìn người đàn ông đang nói kia mà chỉ muốn đấp cho một phát.
"Anh bị điên à Tần Thế An, tôi thề sẽ gi3t chết anh."
Nghe theo sự trừng phạt của Tần Thế An, Trình Côn thống khổ hết sức, cả người đau nhức.

Phẫn uất mà hét lên:
"Anh bị điên mà thời gian hiện tại còn đi tỉ võ.

Tôi biết anh là nhất rồi...!hộc...!tôi mệt rồi...!không chơi được với anh nữa."
Trình Côn mệt lả người muốn xuống liền bị một bàn tay ôm eo kéo lại vào sàn đấu:
"Trình học đệ đi đâu vậy.

Nghe nói thời đại học cậu muốn đấm vào mồm tôi mà giờ tôi cho cơ hội lại không làm được à?"
Trình Côn nghe vậy không khỏi tức điên người.

Một trợ lý nhỏ học chút võ đối phó được nhiều người nhưng với kẻ sát thủ máu lạnh như hắn hỏi cậu đấm kiểu gì.

Nếu đấm được không biết con người này đã chét từ bao giờ rồi.
Khéo hắn đã chết từ cái lần hắn công khai tỏ tình cậu trước toàn trường rồi.

Điên thật chứ.

Nếu có thể cậu muốn băm cậu ta ra làm chăm mảnh.

Nhìn cái dáng người mảnh khảnh thì có mảnh đấy mà nắm đấm của cậu ta cũng đủ khiến cậu rơi mất mấy cái răng mà lần nào cũng muốn cậu đấu võ là sao chứ? Hắn bị điên à..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 55: 55: Cho Tôi Một Cơ Hội Thôi Làm Ơn


Trình Côn mệt lả người muốn xuống liền bị một bàn tay ôm eo kéo lại vào sàn đấu:
"Trình học đệ đi đâu vậy.

Nghe nói thời đại học cậu muốn đấm vào mồm tôi mà giờ tôi cho cơ hội lại không làm được à?"
Trình Côn nghe vậy không khỏi tức điên người.

Một trợ lý nhỏ học chút võ đối phó được nhiều người nhưng với kẻ sát thủ máu lạnh như hắn hỏi cậu đấm kiểu gì.

Nếu đấm được không biết con người này đã chét từ bao giờ rồi.
Khéo hắn đã chết từ cái lần hắn công khai tỏ tình cậu trước toàn trường rồi.

Điên thật chứ.

Nếu có thể cậu muốn băm cậu ta ra làm chăm mảnh.

Nhìn cái dáng người mảnh khảnh thì có mảnh đấy mà nắm đấm của cậu ta cũng đủ khiến cậu rơi mất mấy cái răng mà lần nào cũng muốn cậu đấu võ là sao chứ? Hắn bị điên à.
Trình Côn cố gắng vùng vẫy khỏi vòng tay của Thế An mà bất thành liền muốn đấm một cú thẳng mặt cậu:
"Anh chết đi."
Thế An nhận ra ý đồ của cậu liền chế ngự nắm đấm, khóa chặt tay cậu vào eo mình, cúi xuống tai cậu mà thì thầm:
"Em vẫn còn yếu lắm.

Không đấu lại được tôi đâu Trình Côn à,"
Trình Côn vừa phẫn nộ, không biết vì vậy mà mặt đỏ hay vì gì nữa.

Cậu cắn mạnh vào cổ Thế An đến rỉ máu.

Thế An vẫn không buông cậu ra mà nhẹ giọng ủy khuất nói thầm vào tai cậu:
"Xin lỗi mà, tha lỗi cho anh đi, chúng ta làm lành có được không? Nhà thiếu vắng Trình Côn buồn lắm."
Trình Côn lúc này không biết giận hay thẹn mà chớp thời cơ Thế An không để ý thoát ra, nhanh chóng xuống khỏi đài đấu lấy quần áo chuẩn bị đi thay không quên bỏ lại một câu:
"Chúng ta chấm dứt rồi.

Không phải tôi nói đùa đâu.

Bên ngoài có rất nhiều người anh vớ lấy ai cũng được, tha tôi đi."
Trình Côn đi về phòng thay đồ, cũng không để ý đến sắc mặt lạnh đi của Thế An.
Trình Côn đang thay đồ, đột nhiên cánh cửa phòng cậu bị mở ra, kế tiếp là một màn cưỡng hôn nồng nhiệt.

Cậu bất ngờ, muốn vùng vẫy thoát ra mà không được.

Tần Thế An ghim chặt cổ cậu khiến cậu không thể thoát ra.

Nhưng đó không phải là cái cậu chú ý mà thứ khiến cậu chú ý là đôi mắt sắc lanhjc ùng với sự tủi thân kia.
Thế An buông đôi môi cậu ra, hai người đều thở gập.

Thế An nhân cơ hội giải thích:
"Tôi với cô ta không có gì đâu, hoàn toàn không có gì, tôi đã từ chối hôn ước rồi.

Em phải tin tôi, tôi đối với em là thật lòng mà.

Hôm đó không phải tôi muốn đến dự lễ đính hôn đó, là tôi bị lừa đến, em hỏi Thành Hạo cũng biết.

Đừng ruồng bỏ tôi được không, làm ơn đi.

Tôi cầu xin em đó."
Trình Côn nhìn cậu, gương mặt Thế An đầy sự thống khổ.

Cậu thật sự không biết làm thế nào cả.

Đối với con người này dù biết cậu là thuốc độc, cậu ta vẫn cứ đâm đầu vào:
"Tôi với anh không còn gì để nói nữa rồi.

Anh biết nếu mối quan hệ này bị phơi bầy sẽ cản trở tương lai của anh mà.

Làm ơn, tôi không muốn hủy hoại anh hay bất cứ ai khác.

Chuyện hôm nay tôi coi như chưa từng sảy ra.

Tôi còn có việc, đi trước."
Trình Côn vừa ra đến cửa, bên trong đã truyền đến một tiến rung trời.

Cậu vội vã tiến vào.

Thế An tay dính đầy máu tươi.

Cậu ta đấm vỡ chiếc tủ sắt, những góc sắt đâm thủng tay chạm vào da thịt đến ứa máu.
Trình Côn hốt hoảng đi lại, kiếm băng gạt trong tủ quần áo băng lại cho cậu.

Suốt quãng thời gian đó, Thế An ngoan ngoãn để cậu muốn làm gì thì làm.

Khi Trình Côn đáng sốt sắng, chán toát cả mồ hôi lạnh, mặt nhăn mày nhó, Thế An lại nở một nụ cươi, không roc buồn vui nói:

"Tương lai của tôi tôi còn không sợ, em sợ gì chứ? Chẳng phải em yêu tôi sao, chỉ vậy là đủ rồi.

Với tôi đó là đủ rồi.

Cái tương lai thừa kế gì đó, tôi đâu cần đâu.

Không phải không có nó vẫn tốt sao?"
Vừa nói song, cũng là lúc Trình Côn băng bó cho cậu song.
Cậu kéo lấy tay Trình Côn để lên đầu mình, còn mình thì ôm lấy eo cậu.
Ha...!không sợ sao.

Trình Côn xoa đầu cậu khẽ hỏi:
"Tôi là vật xui xẻo, anh sẽ chết đó."
Thế An không đáp, chĩ khẽ vùi đầu vào cậu lắc đầu tỏ ý không phải.
Trình Côn cũng đến khó hiểu.

Con người này sao lại cứng đầu đến thế? Thế mới giống người cậu yếu chứ.
"Vậy tôi tin anh lần này, làm ơn đừng khiến tôi thất vọng nhé."
Thế An không buông cậu ra, khẽ gật đầu..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 56: 56: Công Chúa Của Tớ


Ha...!không sợ sao.

Trình Côn xoa đầu cậu khẽ hỏi:
"Tôi là vật xui xẻo, anh sẽ chết đó."
Thế An không đáp, chĩ khẽ vùi đầu vào cậu lắc đầu tỏ ý không phải.
Trình Côn cũng đến khó hiểu.

Con người này sao lại cứng đầu đến thế? Thế mới giống người cậu yếu chứ.
"Vậy tôi tin anh lần này, làm ơn đừng khiến tôi thất vọng nhé."
Thế An không buông cậu ra, khẽ gật đầu.
- ----------
"Cứu tôi với, đừng, anh tránh ra đi, đừng, tôi cầu xin anh, dừng lại đi.

Ha ha ha....
Tiểu Điềm mơ thấy ác mộng liền bật dậy.

Qúa đáng sợ, con người đó quá đáng sợ.

Cậu ta ăn mòn lý trí của cô, hiện tại còn muốn xâm chiếm giâc mơ của cô.
Viên Viên ở phòng bên cạnh thấy tiếng động liên chạy sang xem tình hình.
Dưới bóng trong mờ ảo ngoài cửa sổ, một cô gái thân hình mỏng mang co mình lại bên thành giường.

Trông có vẻ quá đỗi thống khổ.
Viên Viên không chần chờ, vừa đến cửa đã vội chạy đến mà ôm cô vào lòn an ủi:

"Không sao đâu chị Điềm, không sao cả.

Có em ở đây em sẽ giúp chị, không sao cả.

Chị bình tĩnh lại nghe em nói đã."
Tiểu Điềm lúc nayg co rúm người lại như tìm đượ chỗ an toàn mà nương lên người cô.

Cơ thể nhỏ bé nóng ran như lửa đốt.
Thành Hạo lúc này cũng kịp thời đưa bác sĩ đến.

Vì là có thai nên chỉ được hạ sốt bằng phương pháp vật lý, bọn họ không dám dùng quá nhiều thuốc sợ ảnh hưởng đến đứa trẻ.
"Có vẻ như nghe thấy tiếng của người đó vào ban sáng làm chị ấy kích động như vậy.

Phải nhanh chóng giải quyết song hết mọi việc để đưa chị ấy về cuộc sống bình thường."
Thành Hạo không nói gì, trầm mặc xoa vai cô an ủi.
"Em muốn ngủ ở đây với chị ấy đêm nay.

Anh về phòng đi, có gì em sẽ nhấn chuông gọi."
Thành Hạo cũng không nói gì, chỉ gật đầu rồi trở về phòng.
Viên Viên nằm xuống ôm người chị gái nhỏ của mình.

Chị ấy đã không còn ồn ào, hoạt bát như trước mà giờ đây lại nằm một chỗ không tỉnh táo được.
Tiểu Điềm như cảm giác được sự an toàn phía cô mà ôm cô thật chặt, không thả lỏng dù một giây một phút.

- --------------------

Sáng hôm sau tại phòng bệnh của Bảo Ngọc
"Cậu làm vậy là đúng rồi đó.

Rất có tiến bộ."
Khánh Linh đang ngồi chỉ bài cho Bảo Ngọc, chờ mãi không thấy Ngôn Vinh đến thăm, cô cư snhifn ra cửa suốt.
Bảo Ngọc cũng nhận thấy được gì đó liền cất tiếng:
"Cậu đừng chờ mĩ nhân nữa.

Người ta giờ này vẫn đang đi học, chưa đến đâu.

Cậu dậy mình xong mấy bài này là cậu ta đến là vừa đó."
Khánh Linh bị nói chúng tim đen, vừa thẹn vừa giận:
"Ai bảo cậu thế, mình chỉ là...!chỉ là..."
Khánh Linh cứ ấp úng, Bảo Ngọc được đà càng trêu trọc;
"Thì ra là vậy hả chỉ là gì nhỉ?"
Hai người đang nói chuyện xem chừng rất vui vẻ liền bị một tiếng mở cửa làm xao nhãng:
"Này Bảo Ngọc, nay ở canteen có đùi gà này, mình mua cho cậu một..."
Chưa kịp nói dứt câu, Ngôn Vinh đã thấy một vật thể lạ trong phòng.

Cái không khí nhìn cậu rồi đỏ mặt của cô gái kia là sao?
Vừa kịp định thần lại cậu đã bị Bảo Ngọc từ giường bệnh phi xuống kéo tay đứng trước mặt Khánh Linh:
"Đây là công chúa của tớ.

Vừa quen hôm qua xong.

Bắt tay làm quen đi."
Ba từ Công chúa của tớ được thốt lên làm Ngôn Vinh có chút khó hiểu còn Khánh Linh thì ngại ngùng, quay qua Bảo Ngọc có chút nũng nịu trách cứ:
"Cậu đừng gọi như thế, gọi mình Khánh Linh được rồi.

Cậu còn gọi như vậy, mình liền dỗi đó."
Bảo Ngọc thấy cô nói như vậy, có vẻ là sẽ dội thật liền buông tay đang kéo áo Ngôn Vinh ra, chạy qua ôm lấy Khánh Linh vừa dỗ dành vừa trêu trọc:
"Được rồi công chúa, mình sẽ không gọi cậu là công chúa theo lời công chúa bảo nhé hehe.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 57: 57: Đút Xương Vào Đây


Ba từ Công chúa của tớ được thốt lên làm Ngôn Vinh có chút khó hiểu còn Khánh Linh thì ngại ngùng, quay qua Bảo Ngọc có chút nũng nịu trách cứ:
"Cậu đừng gọi như thế, gọi mình Khánh Linh được rồi.

Cậu còn gọi như vậy, mình liền dỗi đó."
Bảo Ngọc thấy cô nói như vậy, có vẻ là sẽ dội thật liền buông tay đang kéo áo Ngôn Vinh ra, chạy qua ôm lấy Khánh Linh vừa dỗ dành vừa trêu trọc:
"Được rồi công chúa, mình sẽ không gọi cậu là công chúa theo lời công chúa bảo nhé hehe."
Kháng Linh vừa xấu hổ vừa bất lực nhìn Bảo Ngọc.
Ngôn Vinh không hiểu sự tình, đưa tay ra chào hỏi:
"Anh là Ngôn Vinh, rất vui được gặp.

Xin hỏi em biết anh sao?"
Khánh Linh nhìn Ngôn Vinh, cười tươi đưa tay ra bắt lấy tay cậu đáp lại:
"Vâng.

Chào anh, em là Dương Khánh Linh, học muội của anh ạ.

Em là thành viên mới của đội tuyển toán học trẻ của trường ạ.

Em nghe các anh chị khóa trên kể về anh rất nhiều ạ.

Hôm nay mới có dịp làm quen a."
Ngôn Vinh cũng không có ấn tượng gì lắm với cô gái này, chỉ nhẹ nhàng buồn tay, kéo Bảo Ngọc tới giường kê bàn ăn đặt đùi gà xuống.
Bảo Ngọc nhìn Khánh Linh đang ngại ngùng phía xa xa nhìn về phía này mà vẫy tay:
"Linh Linh lại đây đi.

Đùi gà trường cậu ngon lắm đó.

Lại đây chúng ta cùng ăn.

Ngôn Vinh thì kệ cậu ta."
Khánh Linh nhìn Ngôn Vinh, cậu không có biểu tình gì với cô, thấy bầu không khí có chút xa cách.

Cô cũng hiểu mà, đột nhiên gặp người lạ ai cũng sẽ vậy.

Bây giờ lạ, sau này có thể quen mà.
Khánh Linh không nghĩ ngợi nhiều, liền chạy tới bên Bảo Ngọc, nhận lấy đùi gà từ tay cô.
"Nè ăn đi ngon lắm đó."
Ngôn Vinh cũng không biểu tình gì, lấy cái đùi gà còn lại đưa cho Bảo Ngọc.

Không quên giải thích:
"Vì là không biết có người khác nữa nên anh không kịp chuẩn bị nhiều hai người ăn tạm nhé."
Khánh Linh nhìn cậu, khẽ gất đầu rồi đeo bao tay xé đùi gà ra thàng nhiều mảnh nhỏ, ăn từng chút một.
Bảo Ngọc thì không như vậy.

Mấy cái gì gọi lạ từ tốn đối với cô đều bỏ đi.

Kể cả Ngôn Vinh cũng không để ý, đưa miếng đùi gà lên gậm ngon lành.
Đang mải ăn, một ý tưởng lóe lên trong đầu Bảo Ngọc.

Bảo Ngọc nhìn Khánh Linh, Khánh Linh cũn nhìn lại cô nhưng không hiểu cô nói gì.
Cuối cùng Bảo Ngọc phải dùng hết sức bình sinh miêu tả bằng ngôn ngữ cơ thể cho Kháng Linh hiểu.
Đại ý là: Cậu xé đùi gà nhét vô miệng cậu ta đi."
Khánh Linh có chút bất ngờ rồi ngại ngùng lắc đầu nguẩy nguậy.
Bảo Ngọc cũng hết nói nổi, cố ra sức cổ vũ bằng ngôn ngữ hình thể.

Khánh Linh bị sự thúc dục của cô mà lúng túng làm theo.
"Anh Cố anh ăn phần của em đi ạ.

Tại em đến mà anh không ăn được."
Vừa nói cô vừa đưa miếng đùi gà vừa xé ra đến trước mặt Ngôn Vinh.

Ngôn Vinh không nhận, chỉ cười cười, tay túm lấy cánh tay của Bảo Ngọc đang vừa ăn vừa hóng chuyện vui, nhanh chóng cắn một miếng nhỏ đùi gà của Bảo Ngọc rồi đáp:
"Không có gì đâu.

Anh ăn của Bảo Ngọc cũng được.

Cậu ấy không được ăn nhiều đồ dầu mỡ."
Bảo Ngọc lúc này chết đứng người, cô lườm Ngôn Vinh một cái, giận dữ mà quát lên:
"Cậu muốn ăn đi mà ăn cái của Linh Linh ấy.

Các cậu lúc nào chả được ăn.

Cậu hèn hạ thế.

Đồ của người bệnh cả tuần mới được ăn một lần mà cậu ăn thế được à.

Đại ca đây sẽ không tha cho cậu.

Linh Linh, mình giữ cậu ta được rồi.

Cậu lấy cục xương gà của cậu nhét vào miệng cậu ta cho tớ.

Mau."
Bảo Ngọc từ bao giờ đã đặt chiếc đùi gà đang ăn dở một nửa xuống, đứng dậy, bóp má Ngôn Vinh, bắt miệng cậu mở ra để nhét xương gà.
Linh Ling thấy vậy cũng làm theo nhưng thay vì nhét xương, cô nhét miếng gà của mình vào miệng Ngôn Vinh.
Bảo Ngọc thấy có gì không đúng, liền bỏ tay đang bóp miệng Ngôn Vinh ra:
"Linh Linh à Linh Linh, cậu không được vì trai đẹp mà bán đứng bạn bè.

Dù có là tên này đi chăng nữa.

Mình kêu cậy nhét xương gà mà chứ có phải thịt gà đâu.

Phí của trời quá."
Ngôn Vinh lúc này rộ lên cười:
"Dương học muội, em làm rất tốt đấy."
Bảo Ngọc và Linh Linh rộ lên cười.

Bọn họ hoàn thành được nhiệm vụ rồi..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 58: 58: Hoàn Thành Bài Tập Rồi


Bảo Ngọc thấy có gì không đúng, liền bỏ tay đang bóp miệng Ngôn Vinh ra:
"Linh Linh à Linh Linh, cậu không được vì trai đẹp mà bán đứng bạn bè.

Dù có là tên này đi chăng nữa.

Mình kêu cậu nhét xương gà mà chứ có phải thịt gà đâu.

Phí của trời quá."
Ngôn Vinh lúc này rộ lên cười:
"Dương học muội, em làm rất tốt đấy."
Bảo Ngọc và Linh Linh rộ lên cười.

Bọn họ hoàn thành được nhiệm vụ rồi.
Bảo Ngọc được ăn uống no nê liền được đưa đi xét nghiệm lần một trong tuần.
Bỏ lại trong căn phòng là Khánh Linh và Ngôn Vinh dọn dẹp.
Bầu không khí rất hợp để tìm hiểu.

Bảo Ngọc trước khi đi không quên nháy mắt với hai người một cái.
Khánh Linh, ngại ngùng, chủ dám liếc nhìn Ngôn Vinh một cái.
Ngôn Vinh đã hiểu được đại ý.

Không để cô suy nghĩ nhiều thêm liền cất tiếng trước:
"Bảo Ngọc có người mình thích rồi.

Em đừng cố tiếp cận Bảo Ngọc nữa.

Học sinh năm nhất, vừa vào đội tuyển toán 2 tuần đã làm cả đội rối loạn.

Dương Khánh Linh."

Khánh Linh cũng có chút bất ngờ trước câu nói kia nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói:
"Anh nói gì vậy, em không hiểu.

Nhưng em thấy đại ý là kêu em tránh xa cô gái xinh đẹp kia thì anh lầm to rồi ạ.

Cô ấy không phải của anh, anh lấy tư cách gì kêu em tránh xa đây."
Ngôn Vinh không biểu lộ xúc cảm mà đáp:
"Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi.

Dùng tôi làm mồi nhử để tiếp cận em ấy.

Chiêu này em dùng một lần rồi, không dùng được lần hai đâu."
Khánh Linh nhìn cậu, nở một nụ cười đầy sự toan tính nhưng cũng không kém phần đắc ý:
"Cô thỏ nhỏ này dính bẫy rồi.

Anh nhận ra cũng khá muộn đó."
Ngôn Vinh không nói gì vì quả thật qua biểu tình cô trúng bẫy rồi.

Không ngăn cản được Bảo Ngọc nhưng cậu không tin không đe dọa được Dương Kháng Linh này.
*Bộp
Tiếng của rác được vứt vào thùng, kèm theo sau đó là một câu nói mang ngữ khí lạnh lùng:
"Em ấy là của tôi.

Dương Khánh Linh, tránh xa em ấy chút.

Em diễn cũng khá giỏi nhưng mà đừng tưởng một mình em biết diễn."
Khánh Linh không nói gì, với lấy giấy ăn ở trên bàn lau đôi bàn tay vừa dọn dẹp của mình rồi nhẹ nhàng thả xuống thùng rác cũng như cách cô thả nhẹ câu nói:
"Có giỏi thì anh diễn đi.

Cậu ấy sớm muộn cũng là của em.

Anh đừng mơ có cửa.

Hai người bên nhau còn lâu hơn em nhưng bằng chứng là cô ấy thân với em như với anh.

Không lâu nữa em sẽ trở thành bạn thân duy nhất của cô ấy.

Con gái mà sẽ dễ thân hơn, anh cũng hiểu mà đúng không?"
Khánh Linh nhìn cậu với ánh mắt một bụng đắc ý.

Ngôn Vinh cũng không chịu kém cạnh:
"Là vì em nói dối cô ấy nên mới vậy.

Khi mà lời nói dối hết hiệu lực liền chẳng còn thân thiết nữa.

Mối quan hệ từ lời nói dối rất dễ tan nát đó."
Ngôn Vinh không nói gì thêm, liền cầm cặp đi tìm Bảo Ngọc.
Kháng Linh cũn không nhanh không chậm đi theo sau.
"Chị y tá xinh đẹp, đẩy cao lên chút đi.

Oa...!Cao nữa lên."

Bảo Ngọc vì để hai người có không gian nói chuyện riêng xét nghiệm xong liền ra vườn sau bệnh viện cùng với mấy chị y tá chơi xích đu.
"Được được, đợi chị chút nha.

Liền đưa em bay lên ngay."
Bảo Ngọc càng chơi càng thích thú đến nỗi không muốn vào phòng bệnh.

Ở trong đó bí bách, cô muốn ở ngoài này hơn.
"Chơi vui quá nhỉ."
Một giọng nói lạnh tanh của Ngôn Vinh vang lên.
Bảo Ngọc có chút hoang mang nhìn Ngôn Vinh, theo sau là Khánh Linh.
Bảo Ngọc nhanh trí tạm biệt chị xinh đẹp tại gần chỗ Khánh Linh đằng sau, bỏ qua Ngôn Vinh trước mặt dò hỏi:
"Có chuyện gì vậy? Hai người không nói chuyện tiếp hả? Nghe có vẻ cậu ta đang cáu gắt dữ lắm.

Lộ chuyện tôi giúp cậu rồi hả? Hay có biến gì đấy.

Nói để tôi còn ứng phó nào bây bi ơi."
Khánh Linh cũng chỉ cười buồn:
"Mình không biết nữa nhưng có vẻ anh ấy không thích mình cho lắm.

Rất lạnh nhạt với mình.

Có lẽ mình không nên làm quen với anh ấy thì hơn.

Có lẽ sự xuất hiện của mình là phiền phức cho anh ấy lắm."
Bảo Ngọc nhìn mĩ nhân như sắp rơi lệ có chút thương cảm mà thì thầm:
"Cậu thích ai không thích lại đi thích cái khúc gỗ này.

Thôi không sao, có mình ở đây cậu ta không dám tỏ thái độ gì đâu.

Yên tâm mình sẽ cố gắng tác hợp cho cậu với khúc gỗ này, thông não cậu ta ra."
Khánh Linh cũng không nói gì, nhìn Bảo Ngọc thân tình nói ra những lời nửa đùa cợt nửa thật lòng:
"Anh ấy không thích mình thì chúng mình đến với nhau đi, bỏ anh ấy qua một bên cũng được.

Mình thấy cậu tốt hơn anh ấy nhiều lần."
Bảo Ngọc bị câu nói đùa này khiến cho không biết ứng phí làm sao.

Không biết phải nói đùa hay không nhưng ngữ khí và ánh mắt lại mang vài phần chân thật.

Điều này kiến cô có chút khó sử.
Ngôn Vinh thấy hai người thì thầm thân mật không khỏi có chút bất mãn gằn từng chữ:
"Khương.

Bảo.

Ngọc.

Chị làm xong bài tập toán chưa?"
Bảo Ngọc có chút sững người.

Sao lại xưng chị em rồi.

Bình thường vẫn cậu tớ đàng hoàng mà nay cậu ta lại lấy tuổi ra đe dọa.

Có chút gì đó chẳng lành.

Khánh Linh cảm nhận đc bình dấm chua trước mặt hận không thể cười phá lên thành tiếng.

Coi phải giữ hình tượng không thể cười phá lên được.
Còn Bảo Ngọc vẫn ngây thơ chả biết gì mà đáp lại tỉnh bơ:
"Bảo Ngọc hoa gặp hoa thẹn, mấy gặp mây nhường này nhờ sự trợ giúp của Dương công chúa đây đã hoàn thành bài tập về nhà rùi đó.

Hai người thấy thế nào.

Siêu đáng khen chứ.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 59: 59: Chúng Tôi Có Hôn Ước Rồi


Ngôn Vinh thấy hai người thì thầm thân mật không khỏi có chút bất mãn gằn từng chữ:
"Khương.

Bảo.

Ngọc.

Chị làm xong bài tập toán chưa?"
Bảo Ngọc có chút sững người.

Sao lại xưng em rồi.

Bình thường vẫn cậu tớ đàng hoàng mà nay cậu ta lạu lấy tuổi ra đe dọa.

Có chút gì đó chẳng lành.

Khánh Linh cảm nhận đc bình dấm chua trước mặt hận không thể cười phá lên thành tiếng.

Coi phải giữ hình tượng không thể cười phá lên được.
Còn Bảo Ngọc vẫn ngây thơ chả biết gì mà đáp lại tỉnh bơ:
"Bảo Ngọc hoa gặp hoa thẹn, mấy gặp mây nhường này nhờ sự trợ giúp của Dương công chúa đây đã hoàn thành bài tập về nhà rùi đó.

Hai người thấy thế nào.

Siêu đáng khen chứ."
Ngôn Vinh nhìn cô không nói được gì tiếp liền chuyển chủ đề:

"Chị cần đi về phòng sau khi khám để uống thuốc.

Về phòng thôi."
Ngữ khí vẫn không có chút lặn xuống.

Thấy thế Bảo Ngọc cũng biết không nên trọc giận người này, ngoan ngoãn mà đi về phòng.
Khánh Linh thấy vậy cũng định đi theo nhưng bị Ngôn Vinh ngăn lại:
"Uống thuốc song chị ấy cần nghỉ ngơi.

Em cũng vậy đó, cần về phòng bệnh rồi.

Nghe nói ngày mai em xuất viện rồi.

Nên về phòng dưỡng bệnh đi."
Khánh Linh nhìn cậu cười cợt đáp lại:
"Anh làm vậy là không công bằng đâu nha.

Sao lại tách chúng tôi vậy chứ? Dù anh có làm vậy tôi cũng sẽ thường xuyên đến viện chới với Bảo Ngọc thôi.

Cô ấy là của tôi."
Ngôn Vinh cũng không nói gì nhiều thêm chỉ là ghé sát tai cô thì thầm một câu:
"Chúng tôi có hôn ước, chỉ cần đợi cô ấy đủ tuổi liền đính hôn.

Em lấy gì mà so với chúng tôi?"
Khánh Linh nhìn cậu, ánh mắt thoáng lên sự bất ngờ nhưng đã lấy lại bình tĩnh nhanh chóng:
"Anh đừng nói dối.

Nếu vậy cô ấy sẽ không tác hợp anh với tôi đâu."
Ngôn Vinh biết cô gái này không dễ lừa, liền bồi thêm một câu:
"Chúng tôi đã gặp mặt hai bên gia đình rồi.

Chỉ là cô ấy có ý định trọc tức tôi vì cho cô ấy quá nhiều bài tập thôi.

Em cũng biết cô ấy trẻ con đến mức nào mà."
Khánh Linh có chút lung lay nhưng vẫn cố chấp phủ nhận:
"Đừng lừa con nít nữa.

Tôi không dễ bị lừa đâu.

Anh để những lời đó lừa trẻ con đi."
Ngôn Vinh cũng không rảnh đứng nói nhảm với cô buông một câu rồi nhún vai, quay người đi về phòng Bảo Ngọc:
"Tùy em suy nghĩ thôi.

Tôi nghĩ em có đạo đức nên sẽ không chen vào tình cảm của chúng tôi đâu nhỉ."
Khánh Linh không nói gì.

Nhìn bóng lưng cậu khuất đi, gọi điện cho quản gia:
"Ông điều tra cho tôi mối quan hệ giữa Bảo Ngọc và Cố Ngôn Vinh càng nhanh càng tốt."
Đầu dây bên kia cũng không nhanh không chậm đáp:
"Vâng tiểu thư."
Phòng Bảo Ngọc
"Bảo Ngọc chị muốn tác hợp tôi với Dương Khánh Linh kia phải không?"
Ngôn Vinh vừa lấy thuốc cho cô vừa hỏi.
Bảo Ngọc đang ngồi ôm thỏ có chút giật mình mà trả lời:
"Không có, chỉ là muốn có thêm bạn thôi Bảo Ngọc không có tác hợp đâu."
Cô đang dùng đôi mắt cún con để lấy lòng con người đang cố nén nỗi giận trước mặt.
Ngôn Vinh cũng không có ý đe dọa cô nhiều chỉ nhẹ giọng:
"Em có người mình thích rồi.

Nếu chị còn gán ghép linh tinh chúng ta liền nghỉ chơi.

Em sẽ không đến thăm chị nữa."
Bảo Ngọc hiện tại mới nhận thấy sự quan trọng của vấn đề.

Cô đi tới chỗ Ngôn Vinh nhẹ giọng ủy khuất:
"Xin...!xin lỗi nhưng chị chỉ muốn có thêm bạn thôi.

Khánh Linh cũng rất tốt mà, học giỏi, xinh xắn, đáng yêu.

Bảo Ngọc không muốn nhường cho người khác nên mới tác hợp hai người đó.

Bảo Ngọc sai rồi cho chị xin lỗi.

Ngôn Vinh đừng giận nữa nhá.

Bảo Ngọc không muốn nghỉ chơi với cả hai người đâu.

Chị lâu lắm rồi mới có một người bạn.

Đừng giận nữa được không.".

||||| Truyện đề cử: Song Sinh Hoán Đổi: Ngọt Ngào Riêng Em |||||
Nhìn cô như sắp khóc, Ngôn Vinh đưa thuốc tới trước mặt cô:
"Uống đi, uống rồi em sẽ hết giận.

Em có người trong lòng rồi.

Chị không cần gán ghép gì cả cô ấy là tất cả với em rồi."
Bảo Ngọc nghe đến đây tự dưng thấy tim mình nhói lên một chút nhưng cô không biết đây là gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu nhận lấy thuốc uống hết trong một hơi.
Thuốc cũng có một phần thuốc ngủ.

Cô uống xong liền chợp mắt.
Ngôn Vinh không rời đi, ngồi bên cạnh cô thì thầm:
"Ngốc quá.

Xém chút thì bị câu đi mất.

Mối đe dọa kia cũng tạm hoãn được một chút nhưng mà ngốc như này phải nhanh chóng xác định mối quan hệ thôi.

Mèo ngốc này rất dễ bị bắt mất."
Cậu vuốt nhẹ gò má mềm mại kia.

Người này phải là của cậu.
Ngôn Vinh vừa suy tính nhiều thứ trong đầu vừa làm vài tập về nhà..
 
Back
Top Bottom