Ngôn Tình Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 60: 60: Chân Tướng Của Chiếc Vòng


Ngôn Vinh không rời đi, ngồi bên cạnh cô thì thầm:
"Ngốc quá.

Xém chút thì bị câu đi mất.

Mối đe dọa kia cũng tạm hoãn được một chút nhưng mà ngốc như này phải nhanh chóng xác định mối quan hệ thôi.

Mèo ngốc này rất dễ bị bắt mất."
Cậu vuốt nhẹ gò má mềm mại kia.

Người này phải là của cậu.
Ngôn Vinh vừa suy tính nhiều thứ trong đầu vừa làm vài tập về nhà.
Thành Hạo cũng không nói gì, chỉ gật đầu rồi trở về phòng.
Viên Viên nằm xuống ôm người chị gái nhỏ của mình.

Chị ấy đã không còn ồn ào, hoạt bát như trước mà giờ đây lại nằm một chỗ không tỉnh táo được.
Tiểu Điềm như cảm giác được sự an toàn phía cô mà ôm cô thật chặt, không thả lỏng dù một giây một phút.
Tiểu Điềm và Viên Viên ngủ tới tận trưa.

Thành Hạo thấy vậy cũng không có ý làm phiền bọn họ.

Chuyện chiếc vòng tay cũng xem như đã điều tra được.

Đợi cô ấy tỉnh dậy liền nói cho cô ấy biết.
Còn về Tiểu Điềm, cậu đang hoàn tất thủ tục đơn phương li hôn của cô và Ngọc Hành dưới sự trợ giúp của Thế An và Trình Côn cùng luật sư Trịnh.
Bốn người bọn họ đang thảo luận ở dưới lầu, Viên Viên cùng Tiểu Điềm đi xuống.
"Thành Hạo, mọi việc đến đâu rồi? Tiểu Điềm chị ấy muốn biết tiến triển đến đâu rồi.

Chị ấy có chút lo lắng về việc đơn phương li hôn này."
Viên Viên đỡ Tiểu Điềm ngồi xuống ghế sofa.

Thành Hạo nhìn luật sư Trịnh cũng đang ngồi trên ghế cũng với hai người kia nhanh trí trả lời:
"Không có gì đáng lo, nếu theo tiến triển cũng được xem là thuận lợi.

Chỉ cần Cô Điềm đây hôm đó làm trứng trước tòa về việc mình bị bạo lực và xâm hại hay ép buộc như nào là được.

Nếu cô không muốn nói thì chỉ cần để chúng tôi là được.

Sẽ đưa bằng chứng cô bị bạo lực gia đình để kết tội.

Cô cứ yên tâm."
Viên Viên đứng bên cạnh Tiểu Điềm, xoa vai cô an ủi:
"Em tin là chị làm được mà."
Tiểu Điềm nhìn cô rồi nhìn mọi người.

Có gì mà không làm được chứ.

Có những người như này bên cạnh cô đã không còn sợ gì nữa rồi.

Nếu cô sợ thì mọi công sức của họ đều không được đền đáp sứng đáng.

Cô phải lột mặt nạ của tên đó xuống.
Tiểu Điềm nhìn bọn họ, hạ quyết tâm:
"Tôi không đáng ngại, mọi người muốn tôi hợp tác gì tôi cũng làm được.

Vì con tôi dù có phải chếp tôi cũng cam lòng.

Trước đó có một mình tôi, tôi không đáng ngại nhưng giờ có đứa nhỏ, tôi phải thoát khỏi cái nơi địa ngục ấy."
Luật sư Trịnh đẩy cặp kính nói tiếp:
"Vậy cô điền vào tờ khai này đi.

Và chuẩn bị một tâm lý sắp tới phải hầu tòa."
Tiểu Điềm nhận lấy giấy tờ trước mặt, ngồi viết tường trình lên đó.
Viên Viên nhìn Thành Hạo.

Cậu cũng nhìn lại cô, biết cô định hỏi gì, cậu nhìn Trình Côn ra hiệu cậu ấy báo cáo tình hình:
"Tôi đã tra ra lai lịch chiếc vòng.

Đó là một cặp vòng phỉ thúy Có tên là Nhược Thủy được Lục gia mua về trong buổi đấu giá từ thiện và lấy làm tín vật cho con gái của Lục Phu nhân và con trai sau này của bà.

Cũng có thể nói Khương tiểu thư đây có khả năng là con gái của Lục phu nhân và Lục lão gia."
Viên Viên có chút bất ngờ.

Vậy là Lục phu nhân có thể chính là mẹ cô.

Vậy cũng hiểu được tại sao hai người lại dễ thân nhau đến vậy.

Tình cảm máu mủ là một thứ thiêng liêng không thể bị chia cắt được.
"Vậy bây giờ cần làm gì để xác nhận mối quan hệ của em với bà ấy có đúng hay không? DNA rất khó để lấy được."
Thế An lúc này nhanh nhảu đáp ngay:
"Chúng tôi có kế hoạch rồi.

Lục phu nhân mỗi tháng đều tái khám một lần, đến lúc đó chỉ cần một sợi tóc của Tiểu Viên là được."
Viên Viên nghe vậy cũng biết được họ định làm gì.

Tính toán rất kĩ lưỡng.

Không hổ là Tứ Nhãn do công ty cô đặt.

Bọn họ ăn ý đến đang sợ.

Anh en ruột còn không bằng được bốn người bọn họ..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 61: 61: Phía Lục Phu Nhân


Viên Viên có chút bất ngờ.

Vậy là Lục phu nhân có thể chính là mẹ cô.

Vậy cũng hiểu được tại sao hai người lại dễ thân nhau đến vậy.

Tình cảm máu mủ là một thứ thiêng liêng không thể bị chia cắt được.
"Vậy bây giờ cần làm gì để xác nhận mối quan hệ của em với bà ấy có đúng hay không? DNA rất khó để lấy được."
Thế An lúc này nhanh nhảu đáp ngay:
"Chúng tôi có kế hoạch rồi.

Lục phu nhân mỗi tháng đều tái khám một lần, đến lúc đó chỉ cần một sợi tóc của Tiểu Viên là được."
Viên Viên nghe vậy cũng biết được họ định làm gì.

Tính toán rất kĩ lưỡng.

Không hổ là Tứ Nhãn do công ty cô đặt.

Bọn họ ăn ý đến đáng sợ.

Anh em ruột còn không bằng được bốn người bọn họ.

- ----------
Phía Lục phu nhân.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đau Đến Mấy Vẫn Yêu
2.

Có Một Dị Tộc Giữa Các Cậu
3.

Người Tình Trong Gương
4.

Thợ Sửa Giày
=====================================
"Lão Lục à...!tôi vừa gặp được một đứa trẻ vô cùng có duyên.

Nhìn thấy cô bé ấy tôi lại thấy nhớ con mình ông à.

Nếu mà con chúng ta còn sống cũng sẽ trạc tuổi."
Lão Lục kia không lên tiếng bởi chỉ là một bức ảnh.

Lục Lão đã mất trong một chuyến đi xa của gia đình họ.
Bà như thể nghe được tiếng đáp từ trong khung ảnh đang trong tay mà lại tiếp tục cười nói:
"Nếu được tôi muốn nhận đứa trẻ đó là con nuôi ông ạ.

Tôi không được chứng kiến nó lớn nhưng tôi được chứng kiến nó tiếp tục sống là được.

Ông thấy tôi có nên làm vậy không?"
Khung ảnh vẫn lặng ngắt chỉ như bà nghe được lời hồi âm vừa ý, khuôn mặt lộ rõ sự vui mừng:
"Quản gia."
Bà cất giọng nhẹ nhàng mà gọi.

Vị quản gia kia ở bên ngoài cũng nhanh chóng đi vào nghe bà căn dặn.
"Thưa phu nhân, tôi đây."

Lục Giai Yên không nhanh không chậm ôn nhu mà đáp lại:
"Phiền ông tìm thông tin cô bé tôi gặp ở bãi biển.

Tôi muốn nhận đứa trẻ ấy làm con nuôi."
Quản gia thấy vẻ mặt vui vẻ của bà cũng không từ chối.

Lâu rồi ông không thấy được khuôn mặt vui vẻ đó của bà.

Rất lâu rồi kể từ khi gia đình họ xảy ra biến cố lớn.
Thời trước Lục gia vốn là một trong ngũ đại gia tộc lớn nhất tại Đế Đô.

Lục gia theo khuôn chế mẫu hệ nên Phu nhân trong nhà sẽ đứng ra cầm quyển hết thảy mọi việc, mọi hôn sự đều là ở rể.

Họ tuân thủ luật lệ riêng, lưu giữ nhiều truyền thông và văn hóa lớn.

Họ nổi tiếng với việc bán đấu giá và định giá những món đồ cổ.

Cùng với những lớp học văn hóa, cầm kì thi họa, thưởng trà,...!dành cho mọi tầng lớp.

Bên cạnh đó việc từ thiện cũng không kém cạnh, họ có rất nhiều sự kiện lớn nhỏ để giúp đỡ cho mọi lứa tuổi.

Có thể nói Lục gia là một thế gia hạnh phúc nhất Đế Đô.
Lục phu nhân sinh hạ được ba đứa trẻ, hai trai một gái út.

Vì sức khỏe của bà không tốt nên khi sinh hạ người con thứ ba về quê sống để thư giãn và tĩnh dưỡng.
Trên đường trở về nhà tổ để ra mắt họ hàng đứa cháu đích tôn chiếc xe bị rò rỉ dầu, thắng xe bị trục trặc không may xảy ra tai nạn.

Đứa con trai cả của bà bị thương nặng phải cấp cứu hết một đêm.

Con trai thứ bị mù hai mắt.

Còn Lục Lão không may qua đời ngay trên xe.

Đứa trẻ và bà được ông bao bọc trong lòng không bị thương nặng.
Bà vì sợ hãi quá độ mà ngất lịm đi.

Cho đến khi đứa trẻ trong lòng bị một người phụ nữ là lấy ra và mang đi mất.
Từ đó Lục gia nhà chính lui về ở ẩn.

Đại thiếu gia lên nắm quyền thay Lục phu nhân miễn cưỡng có chỗ đứng trong Đế Đô tiếp tục phát triển.

Bọn họ huy động vô số lực lượng đi tìm kiếm nhưng đều không nhận được tin tức vừa ý.
Nhị thiếu gia cũng được chữa trị bằng những nguồn thuốc quý hiếm nhưng đôi mắt của cậu không có khởi sắc.

Hy vọng rồi lại đẩy cậu xuống đáy của sự tuyệt vọng.

Dần dần từ một đứa trẻ vô tư hay nói hay cười liền yên ắng, chỉ nhốt mình trong phòng từ bỏ trị liệu..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 62: 62: Muốn Nhận Con Nuôi


Bà vì sợ hãi quá độ mà ngất lịm đi.

Cho đến khi đứa trẻ trong lòng bị một người phụ nữ là lấy ra và mang đi mất.
Từ đó Lục gia nhà chính lui về ở ẩn.

Đại thiếu gia lên nắm quyền thay Lục phu nhân miễn cưỡng có chỗ đứng trong Đế Đô tiếp tục phát triển.

Bọn họ huy động vô số lực lượng đi tìm kiếm nhưng đều không nhận được tin tức vừa ý.
Nhị thiếu gia cũng được chữa trị bằng những nguồn thuốc quý hiếm nhưng đôi mắt của cậu không có khởi sắc.

Hy vọng rồi lại đẩy cậu xuống đáy của sự tuyệt vọng.

Dần dần từ một đứa trẻ vô tư hay nói hay cười liền yên ắng, chỉ nhốt mình trong phòng từ bỏ trị liệu.
- ------------
Nhà chính của Lục gia
"Nhị thiếu gia, mời cậu xuống dùng bữa."
Người làm gõ cửa phòng của Lục Cảnh, nhị thiếu gia Lục thị nhưng không có lời đáp.
Phía bên trong không đáp lại, chỉ lẳng lặng đứng dậy, dùng đôi tay tìm kiếm chiếc gậy bên cạnh giường, mò mẫm đi trong bóng tối ra phía cửa.
Cạch
Chiếc cửa được mở ra.

Là một thiếu niên dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng nhưng vô hồn, mái tóc có phần ngả nâu bị ánh sáng vàng của đèn chùm chiếu vào càng thêm lực rỡ.

Trên người mặc một bộ đồ gấm được thiết kế tinh xảo mang dáng vẻ của thời đại.

Nhìn cậu và căn nhà gỗ cổ này có đôi chút không ăn nhập nhưng lại là điểm nhấn hoàn hảo.
Dáng người cậu nh ỏ bé đến yếu ớt lẳng lặng gật đầu.

Trong nhà có những giải dây nhiều màu sắc dẫn đến nhiều nơi.

Lục Cảnh một tay sờ vào sợi dây ở giữa màu vàng, một tay dùng gậy dò đường mà bước đi.

Người làm như đã quen với việc này chỉ lẳng lặng đi theo phía sau cậu.
Vì không muốn trở thành một kẻ mù lòa vô dụng cần người chăm sóc, cậu đã nghĩ ra những sợi dây này.

Cậu không muốn mình làm phiền những người khác.

Chính Lục Cảnh cũng muốn chối bỏ đi sự tồn tại của mình.

Cậu vẫn luôn tự trách bản thân năm đó không thể đứng dậy mà dành lại em gái.

Lúc đó đôi mắt của cậu mờ nhạt, không thấy rõ xung quanh nhưng nhìn thấy cảnh tượng em gái bị lấy đi.
Cậu hận đôi mắt của mình nhưng cậu lại muốn nhìn thấy ánh sáng.

Cậu tự dằn vặt, mỗi đêm những cơn ác mộng luôn bao trùm lấy cậu.
Lục Cảnh vừa bước xuống dưới lầu bếp đã nghe được tiếng nói của cô hai:
"Chị muốn nhận con nuôi á?"
Giọng nói của cô hai làm cậu phân tâm, bước hụt một bậc thang.

Người làm phía sau nhanh chóng đỡ cậu lại:
"Cậu chủ..."
Lục Cảnh khi đã đứng vững lại được chỉ lẳng lặng lắc đầu tỏ ý mình không sao, buông tay người làm mà nhẹ nhàng đi theo sợi dây vàng đến ghế của mình.
Lục Hạo đại thiếu gia Lục gia ngồi phía tay phải Lục Phu nhân bình tĩnh lau miệng mà đáp lại:
"Cô hai.

Cháu không có ý gì nhưng hình như cô đang không phải phép.

Mẹ cháu vẫn đang là đương mẫu cháu không nghĩ rằng cô có thể ngắt lời đương mẫu như vậy."
Người được gọi là cô hai kia cau mày, tay nắm chặt địa trong tay nhưng nhanh chóng buông lỏng nhẹ nhàng đặt xuống lấy lại bình tĩnh và trang nghiêm.

Lục Nhã Uyên nhẹ nhàng lấy khăn lau trên bàn lau khóe miệng rồi hướng tới Lục phu nhân đang ngồi trên đỉnh chính giữa bàn mà nói:
"Chị, vừa rồi em có chút bất ngờ nên không phải phép mong chị thứ lỗi."
Lục phu nhân chỉ lắc đầu, tay vẫn cắt miếng thịt nhã nhặn thanh tao mà đưa lên miệng.
Bà mặc một bộ sườn xám đen nhung, trên vai còn choàng thêm một chiếc khăn lông trắng muốt, tóc búi gọn gàng, tay phải đeo vòng ngọc lục bảo, trên cổ đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh trong.

Dù đã đứng tuổi nhưng khí chất của bà vẫn không bị lu mờ.
Đại thiếu gia Lục Hạo mặc trên người một bộ trang phục truyền thống bằng lụa màu xám, trên tay trái đeo vòng gỗ Khuynh Quốc, tín vật gia truyền của Lục gia, tay phải đeo nhẫn Kết Tâm, tín vật đính hôn của nhà họ Triệu..
 
Back
Top Bottom