Ngôn Tình Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 20: 20: Không Phải Của Con


Ngọc thu tầm mắt, dương đôi mắt long lanh như chỉ cần cô nói đi thì nước mắt sẽ phun ra như suối.
" Tiểu Ngọc, em nghỉ ngơi nha hôm khác lại đến thăm em.

Phải ngoan ngoãn nhé.

Không được phiền bác sĩ nghe chưa? Chị sau lại đến thăm em được không?"
Bảo Ngọc run run mấp máy môi:
" Chị phải đi thật ạ? Khi nào lại đến thăm em vậy.

huhu."
Viên Viên đặt tay lên đầu cô nhẹ nhàng xoa xoa:
"Nhanh thôi, em yên tâm."
*Nhà Ninh Tiêu Viễn
"Bố bố, từ từ đã, mọi người nghe con giải thích.

Con với cô ta không có gì cả.

Á...!từ từ...!từ từ bố bình tĩnh lại đã."
Ninh Tiêu Viễn vừa chạy, vừa né những đồ vật trong nhà được ném về phía câu.

"Nghiệt tử, làm mà không nhận.

Người ta bắt đền tại cửa rồi mày còn không nhận à.

19 20 tuổi đầu rồi mày còn nhỏ à? Ông già bà già này phải chết thì mày mới vừa lòng à? Mày cấm được chạy, đứng lại đấy cho tao.

Đứng lại đấy."
Một màn rượt đuổi quanh phòng khách của hai cha con Ninh Tiêu Viễn và Ninh Ức.
"Ninh Ức, ông bình tĩnh lại, nghe con nó giải thích, ông bình tĩnh lại chút."
Bà Triệu Khả Lan nhìn người chồng và con mình hết mực mà khuyên giải.
"Chuyện đâu còn có đó, ông ngồi xuống đã, có gì từ từ nói."
Ninh Ức vừa tức vừa bất lực ngồi xuống ghế sofa, cầm chén trà đưa lên miệng cho hạ hỏa rồi nói:
"Mày còn chối cái gì? Người ta mang bụng đến hỏi mày rồi kia kìa.

Không thấy hay sao mà còn chối.

Nhà họ Ninh có làm có chịu, mày còn chối tao lấy chổi quét mày ra khỏi cổng."
Ninh Tiêu Viễn khép nép dừng lại, đứng ngoài cùng sofa rồi nhìn vào người phụ nữ kia mà nói:
"Con Ninh Tiêu Viễn trước giờ có làm có chịu nhưng cón với cô ta vốn là chưa làm gì cả mà.

Hôm đó cô ta say rồi đuổi con đi, con đã kịp được gì đâu.

Cô ngậm máu phun người vừa thôi."
Cô gái nọ giọng nói nhẹ nhàng, nước mắt rơi có chút ủi khuất mà nói:
"Tiêu Viễn à.

Đứa trẻ trong bụng em là con của anh mà.

Hôm đó anh đưa em về, em không chịu nhưng anh cố nài nỉ rồi hức...!mọi chuyện sảy ra, anh quên à hức...!Ninh Tiêu Viễn anh có làm mà không có chịu."
Chưa nói được mấy câu cô ta đã khóc nức nở.

Tiêu Viễn nhìn một màn không khỏi chán ghét mà hét lên:
"Cô bị điên à.

Hôm đó cô say rồi về mất tôi đã làm gì đâu với lại nếu có làm cũng đâu ngu đến nỗi để lại hậu quả chứ."
Chư kịp chửi dứt câu, một bạt tai đã dáng xuống mặt câu.

Hai má đỏ rát:
"Ninh Tiêu Viễn, sao con có thể thốt ra những lời đó.

Họ Ninh ta yêu trước rồi mới nghĩ đến những chuyện sau, lấy hôn nhân làm tiền đề yêu đương.

Cái đó ta không quản suy nghĩ của con nhưng nếu con có cái suy nghĩ ăn nằm cho vui, trêu hia ghẹo nguyệt thì đừng mong mẹ chấp nhận con."
Tiêu Viễn nhìn lên người mẹ của mình, mắt bà có chút rưng tưng.

Bà đánh con bà bà cũng đâu nhưng tư tưởng nó lệch lạc như vậy liền không thể để tư tưởng ấy tiếp diễn:
"Mẹ, người cũng không tin con? Con không có làm, con thật sự không có làm."
Vừa nói cậu vừa chạy ra ngoài, vừa hay bị Thành Hạo chặn lại hỏi sự tình:
"Có chuyện gì?"
Ninh Tiêu Viễn bấy giờ như sụp đổ, bám dính lấy cậu mà than vãn:
"Anh họ, cứu em, cô ta ngậm máu phun người oa oa...!bố mẹ em không tin em.

Cứu em với anh họ yêu dấu ơi."
Thành Hạo vẫn chưa hiểu sự tình, nhìn vào trong nhà, một mảng hỗn độn.
Thành Hạo tháo món đồ trang sức mới trên người mình mang tên keo dán Ninh Tiêu Viễn xuống, tiến lại hỏi Ninh Ức:
"Chú Ninh, có việc gì vậy?"
Ninh Ức nhìn thấy Thành Hạo liền uống thêm một ngụm trà rồi nói:
"Nó mang con về nhà.

Giờ còn không nhận.

Con nhà người ta tìm đến tận cửa đòi công đạo rồi kìa.

Con xem hộ ta làm sao thì làm."
Thành Hạo nghe xong, nhìn về phía Tiêu Viễn.

Đôi mắt cún con nhỏ của Ninh Tiêu Viễn cùng với biểu tình lắc đầu nguầy nguậy có vẻ cũng hiểu đôi chút.
Thành Hạo và Viên Viên tiến vào trong nhà chào hỏi:
"Chú, đây là vợ sắp cưới của cháu.

Viên Viên, chào hỏi chú, dì đi em."
Ủa sếp, đến đây vẫn phải diễn à? Nhưng không sao, em rất chuyên nghiệp:
"Chào chú Ninh, dì Ninh, con là Khương Viên Viên, hiện tại là người yêu của Thành Hạo.

Có gì chưa hiểu xin chú dì giúp đỡ cháu ạ."
Vứa nói cô vừa đặt túi hoa quả trên mặt bàn..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 21: 21: Làm Chủ


Thành Hạo và Viên Viên tiến vào trong nhà chào hỏi:
"Chú, đây là vợ sắp cưới của cháu.

Viên Viên, chào hỏi chú, dì đi em."
Ủa sếp, đến đây vẫn phải diễn à? Nhưng không sao, em rất chuyên nghiệp:
"Chào chú Ninh, dì Ninh, con là Khương Viên Viên, hiện tại là người yêu của Thành Hạo.

Có gì chưa hiểu xin chú dì giúp đỡ cháu ạ."
Vừa nói cô vừa đặt túi hoa quả trên mặt bàn.
Thành Hạo nhìn Tiêu Viễn đang mếu máo ôm cục tức trong lòng không tài nào phân giải nổi.

Vốn không phải con của hắn, hôm đó hắn với cô ta vốn không có gì.

Tại sai lại cứ đổ lên đầu hắn cơ chứ.
Tiêu Viễn dương đôi mắt uất ức của mình lên nhìn hai vị cứu tinh trước mắt:

"Anh họ, chị dâu, em thật sự không có làm.

Đứa em ngoan hiền như em không có làm."
Thành Hạo nhìn Tiêu Viễn rồi nhìn qua Viên Viên mà cất lời:
"Tùy em giải quyết.

Anh người thân của thằng nhóc này, sẽ có đôi chút thiên vị, để một người chưa vào cửa như em phân minh cũng rõ ràng hơn.

Cô Ninh chú Ninh thấy thế nào?"
Ông Ninh Ức và Bà Triệu Khả Lan nhìn nhau rồi nhìn thằng con mình lại đến cô gái đang khóc lóc xướt mướt trước mặt cũng không khỏi im lặng thay cho câu trả lời đồng ý.
Nhưng mà này.

Cô...!cô còn chưa đồng ý mà, tại sao cô phải nhúng tay vào chuyện nhà người khác, cô có biết gì đâu.
Thành Hạo nhìn cô, vẻ mặt hết sức tin tưởng cùng có một chút khoái trí.
Còn Tiêu Viễn, thì hoàn toàn khác, một mực đau khổ, ủy khuất mà nhìn cô như muốn nói:" Chị dâu phải làm chủ thật tốt cho em nhé."
Cô gái nọ nghe thế cũng chẳng nhưng khóc, trái lại càng la lớn dữ dội:
"Ninh Tiêu Viễn, tại sao anh lại dám làm không dám nhận, đây là con anh.

Anh chính xác là đã làm nhục tôi đếm đo.

Bây giờ anh còn chối.

Chị à, chúng ta cùng phận nữ nhi, chị phải làm chủ cho em, thay em đòi lại công dạo.Hức hức."
Viên Viên nghe một tràng không khỏi đau đầu nhìn về phía Thành Họa, ánh mắc như muốn nói: Sếp à, chuyện này đâu có liên quan đến tôi, anh lôi một người ngoài cuộc vào chết thay như này cũng khá vui đó chứ?
Thôi được, nếu đã muốn cô phân giải thì liền phân giải, anh ta có tiền, anh ta thuê cô thì hiện tại cô chính xác là làm mọi việc cho anh ta.
"Được rồi nếu anh và mọi người đã nói thế thì em liền có một chủ ý nho nhỏ.

Cái thai thì hiện tại không biết của ai đúng chứ? Bây giờ cô gái nhỏ, cô kể cho tôi nghe xem cô đã bị Ninh thiếu gia đây ép buộc như thế nào?"

Cô gái nhỏ nhìn khí thế của cô, có chút ngẩn người nhưng rồi nhanh chóng mà đáp lại:
"Đêm đó tôi đi tụ tập bạn bè trong quán bar, uống say, đám bạn tôi bảo là Ninh Tiêu Viễn anh ta đưa tôi về.

Sau đó vài tuần cơ thể tôi có chút bất thường, thường xuyên nôn mửa, khó chịu liền đi khám thử, ai ngờ có thai được 4 tuần tuổi.

Lúc biết tin, tôi tức tốc đi gặp anh ta nhưng anh ta lại chối bay chối biến đứa trẻ này không phải của anh ta.

Em hỏi chị, chị xem có được không? Đứa trẻ này không phải con của anh ta thì là con của ai chứ chị."
Vừa nghe xong Ninh Ức đã không khỏi nổi giận, hướng tới Tiêu Viễn mà định đánh xuống:
"Mày, cái thằng trời đánh, sự thật rõ rành rành mày còn chối cái gì? Suốt ngày ăn chới lêu lổng, giờ con nhà người ta có bầu rồi còn không nhận, đáng đánh, đáng đánh chết."
Viên Viên nghe đủ lời kích động kia cũng không khỏi giật mình vài giây mà ứng phó:
"Ninh lão gia, bình tĩnh chút.

Chuyện đâu còn có đó, chúng ta vẫn chưa nghe Tiêu Viễn nói mà.

Ninh lão gia cứ bình tĩnh đã, cẩn thận hại thân thể.

Ninh Tiêu Viễn, đến em nói."
Tiêu Viễn chỉ chờ lúc này, thuật lại mọi việc.
"Hôm đó, em với đám bạn tới quán bar tụ tập uống rượu như mọi ngày, em từ trước đến giờ vốn vẫn còn là trai tân, chưa từng tiếp xúc qua da thịt đàn bà.

Hôm đó gặp hay đúng phải nhóm của cô ta trong quán bar đó.

Sau một hồi uống rượu nhảy nhót thì mọi người đều gục, không gượng nổi nữa.

Cả em cũng thế nhưng em vẫn còn đôi chút tỉnh táo, dặn dò mấy người trong quán lo liệu cho đám anh em xe để trở về, mấy người còn lại cũng thế, em lo liệu cho họ đi về.

Ai em cũng dìu lên xe cả, cuối cùng khi lo xong việc thì em thuê phòng ở quán bar ngủ 1 mạch đến trưa hôm sau mới tỉnh rượu, trưa hôm ấy thì em đi làm việc hộ anh họ.

Em với cô ta không dính dáng gì đến cả.

Chị phải tin em.

Em trong sạch, bản thân em trong sạch mà.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 22: 22: Ai Lên Trước


Tiêu Viễn chỉ chờ lúc này, thuật lại mọi việc.
"Hôm đó, em với đám bạn tới quán bar tụ tập uống rượu như mọi ngày, em từ trước đến giờ vốn vẫn còn là trai tân, chưa từng tiếp xúc qua da thịt đàn bà.

Hôm đó gặp hay đúng phải nhóm của cô ta trong quán bar đó.

Sau một hồi uống rượu nhảy nhót thì mọi người đều gục, không gượng nổi nữa.

Cả em cũng thế nhưng em vẫn còn đôi chút tỉnh táo, dặn dò mấy người trong quán lo liệu cho đám anh em xe để trở về, mấy người còn lại cũng thế, em lo liệu cho họ đi về.

Ai em cũng dìu lên xe cả, cuối cùng khi lo xong việc thì em thuê phòng ở quán bar ngủ 1 mạch đến trưa hôm sau mới tỉnh rượu, trưa hôm ấy thì em đi làm việc hộ anh họ.

Em với cô ta không dính dáng gì đến cả.

Chị phải tin em.

Em trong sạch, bản thân em trong sạch mà."
Viên Viên nghe xong, nhìn người phụ nữ có chút nghi hoặc.

Ninh Tiêu Viễn cô có tiếp xúc một vài lần, không khẳng định được gì nhiều nhưng khả năng ăn uống không chùi mép để lại dấu vết vốn không phải cách hành sử của cậu ây.
Thành Hạo, Ninh Ức,Triệu Khả Lan, ngồi xuống ghê xem màn phân sử trước mắt.
"Vậy tôi hỏi em nhé cô gái.

Em dựa vào cậu Ninh đây đưa em về liền nói cậu ấy làm em có thai? Lỡ em có trước đó rồi đổ lỗi cho cậu ấy thì sao? Em có dám nhìn thẳng vào chị rồi khẳng định không?"
Cô gái kia nhìn ánh mắt kiên định lia của cô liền có chút lung lay.

Nhưng rồi vẫn quà quyết mà nói:
"Chính là anh ta.

Không lẫn vào đâu được.

Đứa con này là của anh ta."
Viên Viên nhìn cô gái nọ cũng kiên cường đấy rồi lại nhìn về phía Ninh Tiêu Viễn đang phân nộ muốn tiến tới cào cắn kẻ vu khống mình rồi nói:
"Thành Hạo, đã đến nước này rồi, ai cũng chắc chắn với quan điểm của mình như vậy, chi bằng anh đem thứ đó ra đi."
Thành Hạo nghe thấy tên cũng nhấp một ngụm trà đang cần trên tay rồi đứng lên, đi ra ngoài xe lấy một thứ gì đó.
Viên Viên nhìn cả hai người, gương mặt có chút lo lắng nói:
"Hai người vẫn trắc chắn quan điểm của mình đúng chứ? Được vậy thì dùng đến nó vậy.

Máy phát hiện nói dối Thành Họa vừa tra khảo mấy kẻ phản bội, bán thông tin của công ty ra ngoài.

Cũng không đau đưỡn lắm, khi nói dối một dòng điện cao áp sẽ đánh thẳng xuống dây thần kinh.

Chỉ cần nói dối dù chỉ 1 lần duy nhất cũng có thể dẫn đến bị điên loạn."
Cô gái nghe xong câu đó thì khựng lại một chút, có vẻ chùn bước.

Làm sao lại có cá loại máy đó.

Con đàn bà này lừa cô, làm gì có cái loại máy đó.

Cô ta vẫn cứng miệng rồi nói:
"Tôi...!tôi không sợ, người ngay thẳng, con của anh ta, anh ta phải chịu trách nhiệm.

Tôi..."
Chưa kịp nói hết câu, Thành Hạo cùng quản gia của Ninh gia kéo một chiếc ghế dây điện rườm rà bước vào.

Chiếc xe dừng lại, nhịp tim cô gái như chững một nhịp.
"Xe của em."
Viên Viên nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế vừa đưỡc đưa tới rồi nói:
"Nếu hai người không tin, liền để tôi thử nghiệm trước.

Bác quản gia, phiền bác bật máy hộ cháu.

Thành Hạo, anh hỏi em đi."
Thành Hạo cũng phối hợp với cô mà đưa ra câu hỏi:
"Tôi là gì của em?"
Viên Viên cũng nhanh nhảu nói:
"Bạn trai."
Chiếc máy không có hiện tượng gì trong vài phút rồi sau đó một tiếng tinh vang lên.
Quản gia:
"Câu trả lời này là thật."
Viên Viên nhìn Ninh Tiêu Viễn và cô gái nọ mà mỉm cười nhẹ nhàng:
"Trong hai người ai lên trước?".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 23: 23: Không Dám Ngồi Lên


Viên Viên cũng nhanh nhảu nói:
"Bạn trai."
Chiếc máy không có hiện tượng gì trong vài phút rồi sau đó một tiếng tinh vang lên.
Quản gia:
"Câu trả lời này là thật."
Viên Viên nhìn Ninh Tiêu Viễn và cô gái nọ mà mỉm cười nhẹ nhàng:
"Trong hai người ai lên trước?"
Cô gái kia nhìn bọn họ rồi quát tháo:
"Các người được lắm, cá mè một lứa.

Chị là phụ nữ nhưng cũng bênh gia đình bọn họ? Đúng là vô lương tâm, tôi tin chị có thể giải quyết cho tôi nào ngờ chị lại đưa ra cái biện pháp ngớ ngẩn này.

Nếu nó làm hại đến con tôi thì sao? Tôi đang mang giọt máu của Ninh gia các người đấy."
Viên Viên cũng không phải kẻ ngốc, nghe được liền biết có vấn đề:
"Cô không dám ngồi lên? Liền chỉ có chứng tỏ đứa trẻ không phải con của Ninh thiếu gia đây.

Cô đây là đang chột dạ?"
Cô gái biết mình có chút hớ nhưng vẫn cứng miệng:
"Chị...!chị...!chị được lắm.

Tôi không tin con của anh ta mà gia đình anh ta không nhận.

Ninh Tiêu Viễn, anh đừng hòng gặp con của mình nữa.

Còn chị, chị chờ đấy cho tôi."
Cô gái vùng vằng lấy đồ rồi có ý rời đi.

Viên Viên đằng sau vọng lại một câu:
"Đi thong thả.

Đứa bé trong bụng cô vốn không phải của Ninh thiếu gia.

Cô nên đến xem lại camera của quán bar đi lỡ đâu lại có bất ngờ."
Ninh Tiêu Viễn thấy chuyện được giải quyết êm đẹp, hồ hởi tiến tới ríu rít như con chim nhỏ lắm điều:
"Chị dâu yêu dấu cảm ơn chị đã tin đứa em bé bỏng này.

Em thề sẽ phục dịch cho chị suốt đời hehe."
Viên Viên cũng không nói gì chỉ nhìn cậu rồi nói:
"Ninh Thiếu nên xem lại bạn bè xung quanh đi.

Cô gái hôm nay đến đây chưa chắc đc là không có người chỉ điểm.

Chỉ vì cô ấy cũng không chắc chắn đây là con của ai nên mới không dám ngồi lên chiếc máy này để thử.

Hoặc có thể cũng chỉ là muốn bám víu để vào nhà họ Ninh.

Là chị dâu tương lai của cậu chị khuyên cậu thật lòng, xem xét lại đám bạn trí cốt của cậu đi."
Ninh Tiêu Viễn của lấy làm suy nghĩ mà xoa gáy đáp:
"Vâng chị, xem sẽ đi tra xét một lượt.

Chị yên tâm, sẽ không có lần thứ hai."
Ninh Ức nhìn cô cháu dâu này, có phần khó hiểu hỏi:
"Cái máy này là máy phát hiện nói dối?"

Thành Hạo nhìn chú mình rồi đáp:
"Không phải.

Là máy massage muốn gửi cô chú.

Lúc nó kêu là do đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc ngồi lên massage."
Triệu Khả Lan và Ninh Ức lúc này mới vỡ lẽ ra mọi chuyện, phải nhìn cô cháu dâu này bằng ánh mắt khác.

Không phải đứa trẻ ngốc nghếch, không phải kẻ thiếu não.

Tâm hai người đã duyệt, xứng đáng với Thành Hạo nhà bọn họ hay không còn cần thời gian chứng minh.
Triệu Khả Lan nhìn thằng con trai mình rồi lại nhìn Viên Viên nói:
"Cảm ơn cháu đã giúp thằng nhỏ nhà dì.

Ngồi xuống chúng ta cùng nói chuyện chút."
- -----
Ở một nơi nào đó.
"Anh có trắc đây là con của Ninh Tiêu Viễn không? Anh ta chối đứa trẻ này không phải con anh ta."
Cô gái hậm hực nói chuyện điện thoại với người nọ.

Đầu dây bên kia cũng cười khuẩy mà vang lên giọng nói:
"Haha, cô có bao giờ thấy đứa nào ăn vụng mà nhận mình là kẻ ăn vụng chưa? Hôm đó là nó đưa cô về, chính mắt tôi nhìn thấy.

Công tử tài mạo gì chứ, vốn chỉ là cáu mác để nằm với con gái nhà người khác.

Cái thứ như nó tôi sẽ bắt chịu trách nhiệm với cô bằng được.

Hiện tại chỉ cần cô làm lớn chuyện này, vị trí thiếu phu nhân Ninh gia còn không phải là của cô sao? Cứ chịu nhục chút, sau này làm thiếu phu nhân Ninh gia rồi cô muốn gì chả được."
Cô gái nghĩ đến được trở thành thiếu phu nhân Ninh gia không khỏi tưởng đến hạnh phúc, tương lai được sống trong nhung lụa mà đáp:
"Được, tôi chờ vào anh.

Hôm nay tôi đến nhà họ bị một con đ ĩ cản đường.

Tên là Viên Viên gì đó, là vợ sắp cưới của Triệu Thành Hạo.

Anh xem sử lý cô ta thế nào, còn để cô ta nhúng tay, kế hoạch của chúng ta đổ sông đổ biển hết."
Đầu dây bên kia liền đáp lại với một giọng điều hết sức hứng thú:
"Viên Viên? Triệu Thành Hạo? Ha...!kịch hay kịch hay.

Cô nhẫn nhịn một chút, liền có được địa vị tốt.

Cứ chờ tin tốt chỗ tôi cô chỉ cần phối hợp là được.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 24: 24: Tìm Được Trường Rồi


Cô gái nghĩ đến được trở thành thiếu phu nhân Ninh gia không khỏi tưởng đến hạnh phúc, tương lai được sống trong nhung lụa mà đáp:
"Được, tôi chờ vào anh.

Hôm nay tôi đến nhà họ bị một con đ ĩ cản đường.

Tên là Viên Viên gì đó, là vợ sắp cưới của Triệu Thành Hạo.

Anh xem sử lý cô ta thế nào, còn để cô ta nhúng tay, kế hoạch của chúng ta đổ sông đổ biển hết."
Đầu dây bên kia liền đáp lại với một giọng điều hết sức hứng thú:
"Viên Viên? Triệu Thành Hạo? Ha...!kịch hay kịch hay.

Cô nhẫn nhịn một chút, liền có được địa vị tốt.

Cứ chờ tin tốt chỗ tôi cô chỉ cần phối hợp là được."
Ở bên trong phòng khách Ninh gia.
"Chú, cháu thấy Tiêu Viễn cũng không còn nhỏ, ăn chơi lêu lổng cũng không phải là cách.

Đã 19 tuổi đầu rồi, chi bằng sớm cho nó một nơi rèn luyện mà nó thích xem nó phù hợp với ngành nghề nào nếu không chỉ sợ nó vẫn cứ trẻ con không trưởng thành được."

Thành Hạo nghiêm nghiêm chình chỉnh mà thốt lên những câu từ như đâm vào đầu quả tim đang treo lơ lửng của Ninh Tiêu Viễn.
Ninh Ức nghe xong cũng có chút suy nghĩ nan giải mà bộc bạch:
"Thằng con của ta không được như cháu, tư chất kém cỏi, không biết nên cho nó vào ngàng nào được nữa.

Cháu xem nó có thiên phú ở đâu ta liền theo đó."
Tiêu Viễn từ đầu đến cuối xác định là con ghẻ.

Cậu không được nêu ý kiến gì của mình về cuộc sống của mình sao?
Tiêu Viễn dơ đôi mắt cún con nhìn mẹ rồi lại nhìn Thành Hạo chờ y đao phủ chém xuống:
"Học Viện Điện Ảnh Đế Đô.

Ninh Tiêu Viễn, em ấy thi đỗ được trường đó."
Ninh Tiêu Viễn nghe xong sock mà bay màu.

Có phải anh họ đánh giá em quá cao rồi k? Học Viện Đề Đô anh nghĩ em trai của anh như anh á? Anh đùa à.
Cứu ai đó hay cứu tôi.

Nếu để thi vào đó cậu vốn là không có cửa.
"Anh họ anh họ, cảm phiền anh suy nghĩ lại.

Một đứa như em thi không có nổi.

Không đủ trình.

Suy nghĩ lại đi anh trai yêu dấu ơi anh..."
Chưa kịp dứt câu, Triệu Khả Lan liền chen vào:
"Con thì biết cái gì chứ? Anh họ con học rộng thiên phú cao, nhìn là chỉ có chuẩn.

Nghe theo anh họ con, ý ba mẹ đã quyết rồi.

Mày mà không thi vào trường đó được, ra khỏi nhà không một đồng trợ cấp hiểu chưa?"
Cuộc nói chuyện vẫn diễn ra trước mắt, Viên Viên phía sau như khựng lại.

Học Viện Điện Ảnh Đế Đô à? Ha cái nơi cặn bã ấy.
Thành Hạo bàn bạc lịch nhập học và thời gian thi dự kiến của trường cho Ninh Ức và vợ của ông ấy Triệu Khả Lan liền nhìn qua Viên Viên rồi nói:
"Đứa em trai này liền nhờ em giúp đỡ học tập rồi."
Viên Viên nghe vậy cũng chỉ mìm cười đáp:
"Cũng tốt, một ngôi trường tốt.

Vậy hôm nay chúng ta ăn mừng một bữa vì Ninh Thiếu gia đây đã tìm được trường mong muốn thì có quá đáng không?"
Triệu Khả Lan nhìn cô cháu dâu này vô cùng ưng ý.

Xinh đẹp có, thông minh có, quá là xứng với Thành Hạo đi.

Nếu con nhà mình tìm được một đứa như vậy có phải tốt cái thân già như bà không cơ chứ.
"Làm gì mà quá đáng chứ? Sớm muộn cũng thành người nhà, một bữa cơm thân quen hơn tình thân thì có làm sao? Hai đứa tối nay ở lại, ta đích thân xuống bếp, nấu cho mọi người một bàn đồ ăn."
Viên Viên nhìn Thành Hạo, cậu cũng gật đầy với cô một điệu tỏ vẻ đồng ý.
"Vậy để con xuống phụ dì.

Con nấu ăn có chút không tốt nên chỉ phụ được một số việc vặt nếu có gì không phải mong dì bỏ qua cho con."
Khung cảnh yên bình đến lạ, người nấu nướng người đọc báo thưởng trà, nói chuyện.
Ninh Tiêu Viễn nhìn khung cảnh cũng có chút ấm áp.

Lâu rồi chưa có cảm giác thân thuộc với bố mẹ, với gia đình đến như vậy.

Đế Đô à? Học cũng được miễn làm bố mẹ vui lòng và an tâm là được.
- ------
"Bữa tối đến rồi đây.

Mau mau, lại đây đi "
Triệu Khả Lan bê một tô canh tiến lại bàn bếp, vừa đi vừa nói.
Viên Viên cũng theo sau bê ra một đ ĩa đồ ăn lại bàn.

Cởi tạp dề ngồi xuống.
Họ vừa nói vừa cười như một đại gia đình thứ hai vậy( Đại gia đình đâu là ở Nhà Lớn.).

Thật vui vẻ và cũng ấm cúng.
"Mọi người cùng nâng ly rượu đỏ chúc mừng Ninh Tiêu Viễn con trai tôi đã tìm được trường ưng ý.

Diễn viên triển vọng tương lai: Ninh Tiêu Viễn."
Ninh Ức được đà có vẻ ngấm men mà nói lớn đồng thời kéo ghê đứng dậy.
Mọi người cũng đồng thanh nâng ly chúc mừng..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 25: 25: Vốn Là Hai Thế Giới


"Bữa tối đến rồi đây.

Mau mau, lại đây đi "
Triệu Khả Lan bê một tô canh tiến lại bàn bếp, vừa đi vừa nói.
Viên Viên cũng theo sau bê ra một đ ĩa đồ ăn lại bàn.

Cởi tạp dề ngồi xuống.
Họ vừa nói vừa cười như một đại gia đình thứ hai vậy( Đại gia đình đâu là ở Nhà Lớn.).

Thật vui vẻ và cũng ấm cúng.
"Mọi người cùng nâng ly rượu đỏ chúc mừng Ninh Tiêu Viễn con trai tôi đã tìm được trường ưng ý.

Diễn viên triển vọng tương lai: Ninh Tiêu Viễn."
Ninh Ức được đà có vẻ ngấm men mà nói lớn đồng thời kéo ghê đứng dậy.
Mọi người cũng đồng thanh nâng ly chúc mừng.
Khoảng 3 tiếng sau.

Tại nhà riêng của Thành Hạo.
"Mệt chết mất thôi.

Sếp, tôi cần thêm phí để bù đắp sự mệt mỏi ngày hôm nay."
Viên Viên từ Ninh gia vừa trở về đã lăn lên giường lớn mà than vãn.
Thành Hạo bên cạnh, cởi áo khoác ngoài treo lên giá vừa với cúc tay áo vừa nói:
"Chi bằng em cưới tôi, mọi thứ của tôi đều cho em."
Viên Viên nghe vậy đứng hình hồi lâu, cơ thể cứng nhắc mà suy nghĩ.

Cái này cưới thế nào được? Cô với anh vốn là hai thế giới, không có khả năng.

Cô thấp kém, nghèo hèn có thừa, lấy đâu ra để so với nhà anh bằng vai vế.

Hào môn cô vốn không có cửa.
Viên Viên xoay người, ngồi dậy nhìn Thành Hạo rồi nói:
"Tôi và sếp vốn không thể được.

Chúng ta là dựa trên hợp đồng.

Tôi vốn chỉ cần tiền, chỉ cần vật chất.

Tôi không tham lam, chỉ muốn một chút tiền nhỏ của anh, vốn không muốn ngồi vào cái ghế Thiếu Phu nhân Triệu gia được hàng vạn người dòm ngó.

Tôi chỉ cần tiền, thứ lỗi không cần tình.

Chúng ta vốn đã phân rõ, tình cảm của chúng ta hiện tại vốn là diễn cho ông anh vui.

Xin anh hứa với tôi, đừng có yêu tôi.

Tôi với anh chỉ một từ thôi không xứng."
Thành Hạo dừng hành động nhìn cô, trong mắt có chút buồn thoáng qua nhưng chỉ là giây lát lại quay trở về vẻ mặt bình lặng như mặt biển im ắng.

Viên Viên cũng nhìn Thành Hạo.

Cô biết rõ vị trí của mình, cô không muốn trèo cao hay có chút mộng tưởng nào.

Điều gì cũng cần thực tế.

Và thực tế ở đây cô cần tiền không cần tình.
Nhìn thấy biểu tình kiên định, dứt khoát của cô một cỗ đau lòng không khỏi lướt qua trong tâm trí Thành Hạo, Cậu nhìn cô, cô cũng dùng đôi mắt kiên định đó nhìn cậu được một hồi lâu.
"Được.

Tôi sẽ không yêu em."
Thành Hạo lên tiếng phá vỡ sự tĩnh mịch, lặng im trong căn phòng nhỏ.
Đồng thời cũng hướng ra phía cửa mà ra khỏi phòng.

Trước khi đi, cậu cũng không quên bỏ lại một câu hỏi thăm:
"Nhớ đi tắm rồi ngủ sớm.

Ngủ ngon."
Cạch
Một tiếng đóng cửa xua tan đi không khi ngột ngạt.
Viên Viên thả thân mình xuống chăn nệm êm ái.

Cô vốn không có ý định trèo cao, chỉ cần an an ổn ổn mà sống đã là tốt lắm rồi.

Chức vị này cao quá cô gánh không nổi cũng không dám gánh.

Để vị tiểu thư nào đó công dung ngôn hạnh, tài sắc vẹn toàn nhà hào môn làm đi.
- ----
Bên ngoài, Thành Hạo quay người nhìn về chiếc cửa trước mặt.

Cánh cửa tuy chỉ cần mở ra là có thể bước vào nhưng cũng thật khó để mở ra.
Bên trong cánh cửa có thiên thần nhỏ mà cậu mong ngóng từ rất lâu.

Cô gái mà cậu đã bao lâu nay muốn ôm vào lòng mà an ủi, âu yếm, muốn thay cô chịu hết mọi muộn phiền nhưng cô gái ấy vốn đã bị cuộc sống khó khăn tôi luyện thành sắt thép.
Thành Hạo sờ nhẹ lên cánh cửa kia, thứ rào cản duy nhất để cậu có thể lại gần cô mà thì thầm:
"Mất bao lâu để em mở lòng với tôi? Tôi sẽ chờ em.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 26: 26: Đừng Yêu Tôi


Bên ngoài, Thành Hạo quay người nhìn về chiếc cửa trước mặt.

Cánh cửa tuy chỉ cần mở ra là có thể bước vào nhưng cũng thật khó để mở ra.
Bên trong cánh cửa có thiên thần nhỏ mà cậu mong ngóng từ rất lâu.

Cô gái mà cậu đã bao lâu nay muốn ôm vào lòng mà an ủi, âu yếm, muốn thay cô chịu hết mọi muộn phiền nhưng cô gái ấy vốn đã bị cuộc sống khó khăn tôi luyện thành sắt thép.
Thành Hạo sờ nhẹ lên cánh cửa kia, thứ rào cản duy nhất để cậu có thể lại gần cô mà thì thầm:
"Mất bao lâu để em mở lòng với tôi? Tôi sẽ chờ em."
Rồi như luyến tiếc vuốt v e cánh cửa rồi rời đi.
- ------
Phòng sát vách phòng của Viên Viên.
"Alo xếp ơi, có biến rồi.

Có người chụp được ảnh của Khương tiểu thư tới nhà chính, bọn họ lên bài đăng rồi.

Có cần tôi giải quyết vụ này không?"
Phía đầu dây bên kia hớt hải mà thông báo.

Thành Hạo một tay xếp tài liệu, một tay nghe máy đáp lại:
"Không cần ngăn cản.

Điều hướng dư luận nói tốt về Viên Viên.

Nếu không quá cần thiết không được công khai phân phận của cô ấy.

Nhân dịp này cắt đứt mộng tưởng của mấy nhà hào môn, kêu bọn họ quản con gái cho tốt."
Phía đầy dây bên kia nghe rõ mệnh lệnh cũng trả lời:
"Vâng đã rõ thưa sếp, em đi sắp xếp người làm ngay."
Thành Hạo đặt tài liệu trên bàn rồi cúp máy.

Chưa kịp định thần lại, một cô gái đã lao thẳng về phía cậu mà hốt hoảng:
"Sếp...!sếp ơi...!Thành Hạo, anh ở đâu.

Anh xem trang nhất báo mạng hôm nay chưa? Chuyện hôm nay về nhà chính lên báo rồi.

Bọn họ làm việc nhanh quá.

Anh không quan tâm sao?"
Viên Viên chạy tới trước mặt Thành Hạo, trên người là bộ đồ ngủ con thỏ, trên đầu vẫn cài băng đô con thỏ, hướng tới trước mặt Thành Hạo đang ngồi trên bàn làm việc phía đối diện mà trưng màn hình điện thoại đang hiển thị trang nhất báo ra.
Thành Hạo nhìn tờ báo rồi lại nhìn cô rồi cất tiếng:
"Báo có làm mờ đi rồi.

Che mất đi sự sinh đẹp của cô vợ hờ này.

Đúng là có chút đáng quan tâm."
Vừa nói xong, không khí trong căn phòng vô cùng kì lạ, khuôn mặt Viên Viên từ từ chuyển hồng dần sang ửng đỏ.

Còn bên phía kia Thành Hạo cũng nhìn cô cười đến vui vẻ.
Viên Viên nhận thấy dáng đứng của mình có phần quá phận, có chút không được đàng hoàng liền đứng thẳng dậy mà hỏi lại:
"Anh...anh...!đấy không phải là chuyện chính, chuyện chính là vấn đề này lên báo, tôi sau này làm sao có thể rút lui không một vết xước nào được chứ?"

Thành Hạo tay vẫn lật tài liệu, không nhanh không chậm đáp:
"Lỡ lúc đó em yêu tôi, không muốn rời xa rôi có phải là không cần rút lui không?"
Viên Viên vừa ngượng, vừa không biết đối đáp ra làm sao.

Cái con người này một hai là muốn cô thành toàn chuyện kia không chính đáng.
"Sếp à, anh đừng một hai muốn trêu trọc tôi.

Tôi cũng không phải dạng thiếu nữ gì rồi.

Đã 25 tuổi đầu rồi, mấy cái thứ tình cảm nam nư vốn là khó hiểu đó, anh liền đừng nói với tôi.

Anh nên dành cho vị tiểu thư khuê các nào thì có lẽ đúng hơn và cần thiết hơn."
Người phía đối diện vừa nghe cũng vừa cau mày:
"Um.

Tôi sẽ xem sét tìm đối tượng khác.

Em yên tâm.

Khuya rồi về ngủ đi.

Ngày mai em vẫn phải đi làm bình thường đấy.

Bạn gái trên danh nghĩa của Triệu Thành Hạo."
Nghe đến 9 từ cuối, trái tim Viên Viên như chững một nhịp, không biết là lo sợ với dọng nói ấy hay là lo sợ với nghĩa của câu nói ấy.

Không gian lại một lần nữa thay đổi như trùng xuống một khoảng.
"Vậy sếp cứ làm việc, tôi xin phép đi ngủ trước."
Vừa dứt câu, cô quay người hướng về cửa phòng mình mà bước đi.
Thành Hạo vừa lật tài liên vừa nói tiếp:
"Tôi kéo em vào được cũng tìm cách lôi em ra an toàn nên cứ yên tâm mà ở lại.

Hết hợp đồng sẽ không làm phiền em.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 27: 27: Cứu Tôi Với


Người phía đối diện vừa nghe cũng vừa cau mày:
"Um.

Tôi sẽ xem sét tìm đối tượng khác.

Em yên tâm.

Khuya rồi về ngủ đi.

Ngày mai em vẫn phải đi làm bình thường đấy.

Bạn gái trên danh nghĩa của Triệu Thành Hạo."
Nghe đến 9 từ cuối, trái tim Viên Viên như chững một nhịp, không biết là lo sợ với dọng nói ấy hay là lo sợ với nghĩa của câu nói ấy.

Không gian lại một lần nữa thay đổi như trùng xuống một khoảng.
"Vậy sếp cứ làm việc, tôi xin phép đi ngủ trước."
Vừa dứt câu, cô quay người hướng về cửa phòng mình mà bước đi.
Thành Hạo vừa lật tài liên vừa nói tiếp:
"Tôi kéo em vào được cũng tìm cách lôi em ra an toàn nên cứ yên tâm mà ở lại.

Hết hợp đồng sẽ không làm phiền em."
Nửa đêm.
"Cạch."

Cửu phòng Viên Viên được mở ra một cách nhẹ nhàng.

Thành Hạo đến bên giường của cô, chỉ đứng cạnh mà nhìn một hồi lâu, như thất thần lại như mơ hồ mà ngồi xuống bên cạnh.
Cậu đưa tay với lấy chăn đắp lên người cho cô.

Nhìn cô gái nhỏ ngủ say có chút đáng yêu cũng có chút ngoan ngoãn.

Giá mà khi thức giấc cô cũng yếu đuối, không phòng bị như lúc này thì tốt biết mấy.

Không lảng tránh cậu, cũng không bài xích, phòng bị thì tốt biết mấy.
Mà nếu có trách chỉ trách bản thân cậu đã kéo cô xuống.

Nếu không phải đêm đó cô của hiện tại có thể đã thành công biết bao.

Cô của hiện tại cũng không phải chịu nhiều khổ sở đến vậy.
Quá khứ vốn không thể nào quay trở lại nhưng tương lai thì có thể bù đắp.

Cậu sẽ đem tất cả mọi thứ có thể để bù đắp cho cô gái nhỏ này của cậu.

Thành Hạo nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán của cô rồi từ từ nằm xuống bên cạnh, nằm lên chăn ngắm nhìn cô ngủ rồi cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Có thể là do quá mệt mỏi cũng có thể ở chỗ cô quá yên bình đến mức cậu không chút phòng bị mà muốn tiến lại, phá tung rào cản giữa hai người.
- ---
"Viên Viên, pha cho tôi một ly cafe."

"Viên Viên lấy tôi ly nước."
"Viên Viên, cô lấy bánh thêm ra đây đi."
"Viên Viên, thư kí quèn như cô chạy sao chậm thế.

Nhanh chân nhanh tay chút đi không được à?"
Viên Viên từ 30 phút trước đã chạy tới chạy lui không ngừng nghỉ.

Chẳng phải vị tiểu thư nào đó đến ra oai nơi đây mà đè đầu cưỡi cổ cô hay sao?
Cớ sao vận đào hoa của anh đến tôi lại phải là người chịu thế Triệu Thành Hạo.

Anh cũng có tâm chút, nhanh nhanh đến giải cứu tôi đi.

*30 phút trước.
"Cô thư kí này, Hạo ca ca có ở đây không vậy? Tôi đến tìm anh ấy bàn chút chuyện gia đình.

Bàn về chuyện đính hôn sắp tới của chúng tôi ấy mà."
Một cô gái ăn mặc vô cùng hở hang đến chỗ Viên Viên đang đứng phía ngoài cửa phòng tổng giám đốc mà mở miệng nói với giọng như ta đây là bà chủ.
Viên Viên lúc này chuẩn bị ngủ gục trên bàn cũng chợt tỉnh, bật dậy mà đáp:
"Kính chào vị tiểu thư này, hiện tại giám đốc của chúng tôi đang trong phiên họp không thể gặp mặt được, phiền ckl đợi cô đợi ở đây một chút nhé."
Cô tiểu thư nọ cũng không đợi cô nói hết câu ngang nhiên ngồi xuống ghế chờ, phong thái như một vị nữ chủ nhân đáp lại:
"Cô còn không mau mang nước bánh đến tiếp, kẻo tôi làm bà chủ Triệu gia liền xa thải cô đầu tiên.

Loại không biết thức thời."
Viên Viên cũng không rảnh đôi co với cô ta, liền mang trà bánh ra tiếp đãi.

Nhưng cô ta được nước làm tới, sai cô làm đủ thứ việc vắt vãnh.

Đã trôi qua 30 phút cô vẫn chạy vặt không ngừng nghỉ, mợt bở hơi tai.
Sếp ơi, anh làm ơn cứu tôi với..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 28: 28: Hường Phấn


Cô tiểu thư nọ cũng không đợi cô nói hết câu ngang nhiên ngồi xuống ghế chờ, phong thái như một vị nữ chủ nhân đáp lại:
"Cô còn không mau mang nước bánh đến tiếp, kẻo tôi làm bà chủ Triệu gia liền xa thải cô đầu tiên.

Loại không biết thức thời."
Viên Viên cũng không rảnh đôi co với cô ta, liền mang trà bánh ra tiếp đãi.

Nhưng cô ta được nước làm tới, sai cô làm đủ thứ việc vắt vãnh.
Đã trôi qua 30 phút cô vẫn chạy vặt không ngừng nghỉ, mợt bở hơi tai.
Sếp ơi, anh làm ơn cứu tôi với.
Đang than trời trách đất, một giọng nói từ trong phòng Tổng Giám đốc vọng ra:
"Đoàn Tiểu Thư, cô tới đây làm gì vậy? Không phải hợp đồng bên phía cô đã bị hủy bỏ rồi sao?"
Tần Thế An vừa bước ra khỏi phòng, thấy vị tiểu thư nọ liền muốn đuổi về.
Cô ta cậy thế gia đình, lần một lần hai làm khó dễ bọn họ, đến lúc hợp đồng không kí được liền đi bêu xấu Triệu gia khắp trốn, bêu xấu Triệu Thành Hạo vì việc tư trả thù công không kí hợp đồng vớ gia đình cô ta.

Hiện tại còn mặt dầy đến đây để níu kéo mối quan hệ hôn ước.
Đoàn Thẩm Lạc nhìn thấy Thành Hạo, liền chạy tới, chẳng màng trên người đang mặc bộ đồ dây rườm ra, chiếc giây dài đến nỗi cô ta đứng lên, di chuyển khiến cốc cà phê nóng hổi vừa pha đổ xuống lại trúng ngay chân của Viên Viên.

Cô không khỏi than trời.

Đã đen thì chớ, số cô có khổ cũng không đến mức này chứ?
"Ách...!nóng quá..."
Viên Viên không chịu đau nổi mà buột miệng kêu lên.

Nước nóng vừa sôi, chân cô đâu phải đồng sắt mà không biết nóng.
Thành Hạo thấy thế cũng không im lặng nữa, chạy đến chỗ cô, nhanh chóng dìu cô xuống ghế sofa gần đó, không đợi Viên Viên kịp phản ứng đã cởi đôi guốc cao của cô ra, xe chiếc tất mỏng, chườm đá lạnh trên bàn(dùng để cho vào cà phê) lên chân cô.
Vừa rát vừa lạnh khiến Viên Viên không khỏi cảm thấy khó chịu nhưng cảm giác đó lại chẳng bằng sự khó sử của hiện tại.

Cô vỗ vỗ vai Thành Hạo:
"Tôi biết sếp là một con người lo cho nhân viên từ a đến z chu toàn nhưng lo lắng như này có vẻ hơi quá.

Cảm ơn anh, phần còn lại tôi tự lo liệu được, sếp cứ giải quyết việc của anh đi ạ, đừng để ý đến tôi."
Nói song Viên Viên cố nén nụ cười gượng gạo.

Tại sao nghiệp hỏa anh gây ra hết lần này đến lần khác đều đổ lên đầu cô.

Bất công, cô muốn tăng lương và bồi thường tổn thất.
Thành Hạo thấy cô khó sử như vậy cũng không tiếp tục chườm đá mà đứng dậy đi về phía Đoàn Thẩm Lạc.

Cô gái nhìn thấy sát khí của Thành Hạo cũng không khỏi run sợ, cô ta chưa từng nhìn thấy anh như vậy.

Thành Hạo nhẹ nhàng dừng trước mặt cô ta mà mở lời:
"Những thứ cô làm hôm nay hãy nhớ kĩ.

Viên Viên là nhân viên của tôi, chỉ mình tôi có thể bắt nạt.

Cô lấy quyển gì mà sai bảo cô ấy? Triệu phu nhân? Cô mơ cũng quá đẹp rồi.

Đoàn gia bao năm nay đều tốt chỉ là không hiểu sao lại sinh ra một đứa não tàn như cô.

Cút."
Bọn họ chưa từng thấy Thành Hạo tức giận như lúc này.

Cậu như thiếu điều muốn đốt luôn cái người tạo ra mớ hỗn độn này.
Đoàn Thẩm Lạc nghe vậy cũng cụp đuôi mà bỏ chạy lấy người.

Cô ta biết chứ, nếu còn lưu lại không chỉ cô ta mất mặt mà ý tứ của Thành Hạo chính là không để Đoàn gia yên.
Thầy mọi chuyện vì mình mà thành ra như vậy, Viên Viên có chút có lỗi xen lẫn sự thương cho đôi chân nhỏ bé của cô.

Có sẹo là không được đâu.
Chưa kịp để cô thích ứng tiếp, Thành Hạo đã nhấc bổng cô lên đưa vào phòng giám đốc kèm theo lời nói căn dặn Thế An:
"Đoàn gia mấy năm nay không có sóng gió."
Tần thế an cũng hiểu được ý tứ trong câu nói đó.

Đoàn Thẩm Lạc cô ta não tàn thì thôi đi, giờ thì hay rồi, kéo cả Đoàn gia xuống nước.
Thành Hạo bế Viên Vien tới trước ghế sô pha trong phòng Giám đốc mà đặt xuống.

Trong xuốt quãng đường di chuyển, Viên Viên như chết lặng tại chỗ mà không nói được lời nào, chỉ biết làm theo một cách đơ cứng, máy móc.
Một sự mát lạnh dưới chân làm cô tỉnh lại.

Thành Hạo ấy vậy mà lại vừa chườm đá, vừa bôi thuốc cho cô.
Không khí có phần...!ngượng ngùng và...!hường phấn?
Tại sao cô lại nghĩ đến từ này? Cô bị điên rồi à? Viên Viên Không tự chủ được chửi bản thân trăm ngàn lần.

Tuyệt đối không được nghĩ đến chuyện yêu đương với xếp, điều cấm, điều cấm điều câm.

Điều quan trọng phải nói ba lần.
Để xua tan đi không khí màu hường khá gượng gạo này, đột nhiên từ trong suy nghĩ Viên Viên buộc miệng:
"Sếp à, tôi bị bỏng trong giờ làm việc, cho công việc vậy có được xem là tay nạn lao dộng không! Có được công ty quyết toán tiền bồi thường lao động không?"
Thành Hạo đang bôi thuốc rất tỉ mỉ cũng phải cúi đầy lên mà trầm giọng:
"Không thấy đau sao mà còn nói vậy? Em không xót nhưng tôi xót.

Chú ý bản thân chút tốt đi."
Không để cô kịp đáp lại, Thành Hạo lại tiếp tục cúi xuống cẩn thận mà bôi thuốc cho cô.
Tình hình này là sao? Cô đang muốn xóa tan cái không khí căng thẳng này cơ mà..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 29: 29: Bọn Họ Là Một Cặp


Để xua tan đi không khí màu hường khá gượng gạo này, đột nhiên từ trong suy nghĩ Viên Viên buộc miệng:
"Sếp à, tôi bị bỏng trong giờ làm việc, cho công việc vậy có được xem là tay nạn lao dộng không! Có được công ty quyết toán tiền bồi thường lao động không?"
Thành Hạo đang bôi thuốc rất tỉ mỉ cũng phải cúi đầy lên mà trầm giọng:
"Không thấy đau sao mà còn nói vậy? Em không xót nhưng tôi xót.

Chú ý bản thân cho tốt đi."
Không để cô kịp đáp lại, Thành Hạo lại tiếp tục cúi xuống cẩn thận mà bôi thuốc cho cô.
Tình hình này là sao? Cô đang muốn xóa tan cái không khí căng thẳng này cơ mà tại sao càng nói không khí lại càng thấy lạ?
Viên Viên nhìn một màn ôn nhu trước mặt này không khỏi có chút rung đông.
Chưa từng có ai quan tâm cô đến nhường này.

Có chút muốn ỷ lại, có chút muốn dựa vào.
Thành Hạo bôi thuốc cho cô xong, liền đi vào phòng nghỉ, lấy ra một bộ váy mới đưa cho cô.
"Mặc vào đi, tôi làm rách rồi."
Vừa nói vừa nhìn xuống phía chiếc tất đã bị cậu xé rách.
Viên Viên cũng ngượng ngùng mà nhận lấy rồi đi vào phòng thay đồ.
Bọn họ ngượng ngùng lại vậy nhưng bên ngoài lại đầy rẫy sóng gió.

Trong nhóm chat riêng của công ty không có Thành Hạo, liên tục vang lên thông báo.
Nhân Viên A: Trời ạ tin được không? Giám đỡ lạnh lùng giết người bằng ánh mắt vừa bế Khương thư ký vào phòng riêng đấy.

Nhân Viên B: Cậu thì biết cái gì, đây là chăm lo nhân viên, chăm lo nhân viên.
Nhân Viên C: Theo tôi thấy không phải thế đâu, khéo khi bọn họ là người yêu cũng nên sợ là còn kết hôn rồi ấy.
Nhân Viên D: Thì ra là vậy, thẩn nào tôi thấy Khương thư kí leo hạng nhanh thế, vừa vào làm đã thành thư kí rồi
Nhân Viên E: Lầu trên nói thế cũng không đúng nha, người ta vốn có thực lực như vậy, sự lý mọi chuyện rất thỏa đáng.
Nhân Viên F: Mọi người ở đây đoàn già đoán non chi bằng gọi @Phó Giám đốc Tần lên là hiểu.

Hoặc là @Thư kí Trịnh là biết ngay ấy mà.
Tần Thế An, Thư kí Trịnh ngồi không cũng dính đạn, bị mọi người réo tên liên tục.

Tần Thế An: Mọi người đừng đoán nữa.

Thư kí Khương là người tình trong mộng của Giám đốc đấy.

Nhưng cô ấy lại không ưng giám đốc chúng ta.
Thư kí Trinh: Tần Thế An, cậu nói vậy không sợ bị sếp chém đầu sao?
Tần Thế An: Sợ gì chứ? Cậu ta còn hận không thể loan tin cho cả thế giới biết Khương thư kí là của cậu ta.
Nhân Viên A: Tin nóng, tin nóng.

Bọn họ là từ bao giờ vậy?
Nhân Viên B: Các người vậy mà dấu chúng tôi.

Tôi đau đớn tôi gục ngã.
Nhân Viên C: Mất công tôi mến mộ cô ấy sắp tỏ tình đến nơi.
Nhân Viên D: Mà Khương Thư kí không thích giám đốc à?
Nhân Viên E: Không thể nào, giảm đốc chúng ta vô cùng tốt mà.

Kể từ khi anh ấy lên, đãi ngộ của chúng ta đặc biệt tôi mỗi tội khi làm việc không khí có phần căng thẳng.
Tần Thế An: Các cô còn không mai đẩy thuyền Viên Hạo cùng tôi thì chẳng mấy chốc khi Khương Thư kí rời đi chúng ta mới là người chịu khổ.
Trịnh Thư kí: +1.
Mọi người nhìn thì có vẻ như đang làm việc vô cùng nghiêm túc nhưng thực ra ai cũng là đang hóng chuyện.

Hóng đến mức xuýt chút bị Thành Hạo vừa đi ra phát hiện:
"Tần Thế An.

Việc tôi giao cậu đến đâu rồi?"
Thành Hạo đứng trước cửa phòng phó giám đốc mà lên tiếng.

Tần Thế An vẫn ngồi đó, vừa gõ bàn phím vừa đáp:
"Tôi đang điều hướng dư luận.

Sau trưa nay Đoàn gia sẽ nhận được một tin nóng hổi về tiểu thư nhà họ."
Thành Hạo cũng không có ý định bước vào, thả lại một câu rồi rời đi:
"Tốt.

Khiến cô ta thân bại danh liệt lại càng tốt.".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 30: 30: Đoàn Thẩm Lạc


Mọi người nhìn thì có vẻ như đang làm việc vô cùng nghiêm túc nhưng thực ra ai cũng là đang hóng chuyện.

Hóng đến mức xuýt chút bị Thành Hạo vừa đi ra phát hiện:
"Tần Thế An.

Việc tôi giao cậu đến đâu rồi?"
Thành Hạo đứng trước cửa phòng phó giám đốc mà lên tiếng.

Tần Thế An vẫn ngồi đó, vừa gõ bàn phím vừa đáp:
"Tôi đang điều hướng dư luận.

Sau trưa nay Đoàn gia sẽ nhận được một tin nóng hổi về tiểu thư nhà họ."
Thành Hạo cũng không có ý định bước vào, thả lại một câu rồi rời đi:
"Tốt.

Khiến cô ta thân bại danh liệt lại càng tốt."
"Không xong rồi, không xong rồi, Đoàn lão gia.

Ông xem làm sao dẹp cái tin tức của nó xuống đi.

Nếu còn để như vậy con của chúng ta thân bại danh liệt mất.

Rôi xin ông mau làm gì đó đi."
Đoàn phu nhân nóng ruột đến sắp phát khóc nhìn con gái nhỏ đanh ôm mình khóc nấc lên nói.
Đoàn Lão gia tay vừa nắm chặt chén trà vừa cố gắng bình tĩnh lại quát tháo:
"Bà nhìn loại con bà dậy đi.

Hình ảnh lăng loàng của nó phát tán đầy trên mạng rồi kia kìa.

Bà hỏi tôi phải làm sao đây? Tôi đã cố chèn xuống rồi nhưng không được.

Đoàn Thẩm Lạc, mày nghĩ xem mày đã đắc tội vố ai để ra nông nỗi này?"
Đoàn Thẩm Lạc vẫn không ngừng khóc, vừa nghe đến đó trong đầu hiện lên duy nhất một cái tên quen thuộc:
"Con có...!con có đắc tội với một người.

Triệu Thành Hạo.

Hôn phu của con.

Hôm đó híc...!con có đến công ty của anh ta.

Là anh ta không đúng.huhu...!con chỉ là sai bảo thư kí của anh ta một chút việc, anh ta liền ghi thù con.

Chính xác là anh ta.

Bố mẹ phải làm chủ cho con."
Vừa nói dứt câu, một chén trà đã được ném tan nát xuống dưới nền đất lạnh lẽo:
"Triệu Thành Hạo.

Hay cho câu Triệu Thành Hạo.

Mày đụng đến người không nên đụng rồi con gái à.

Một người cẩn trọng như cậu ta chưa từng làm điều gì không rõ nguyên do.

Mày đụng đến thứ không nên đụng của người ta mà vẫn còn ở đây mà khóc lóc à? Để Thành Hạo cậu ta ra tay thì không thể cứu vãn được.

Khôn hồn mà nhanh chóng đi xin lỗi không tao có dùng gia sản cả đời cũng chẳng thể nào cứu nổi mày.

Cũng tại bà, bà chiều nó quá đến mức ngu ngốc như này.

Bà làm tôi quá thất vọng, Triệu gia cũng không vào được, thế gia bây giờ cũng từ chối nó.

Thứ ô uế như này còn đứa nào cần nữa.

Xin lỗi Triệu Thành Hạo xong liền tìm một nhà nào gả nó đi.

Đấy là biện pháp tốt nhất."
Đoàn phu nhân ôm Đoàn Thẩm Lạc khóc nức nở.

Lúc bấy giờ Đoàn Thẩm Lạc như xụp đổ hoàn toàn.

Cái gì chứ? Cớ gì là cô ta sai? Là cô ta có hôn ước trước, là cô ta đến trước nhưng tại sao cô ta lại là người sai?
Cô ta không hiểu.

Là bọn họ hứa hôn với cô, là bọn họ nợ cô một hôn lễ nhưng giờ tại sao lại trở mặt 1 cách đáng sợ như vậy? Tại sao? Cô đã sai ở đâu chứ?
Đoàn Thẩm Lạc như điên loạn, cùng với cú sốc về video đen của mình bị phát tán vừa khóc lóc vừa cười.
Đoàn phu nhân nhìn con gái mình không khỏi dâng lên một cỗ chua sót.
Một cuộc điện thoại bên kia truyền đến:

"Lão gia, con của chúng ta nhớ anh rồi."
Đoàn lão gia nghe thấy giọng nói đó, tâm trạng có chút hòa hoãn:
"Tôi biết rồi sẽ đến ngay."
Ông cúp điện thoại rồi nhìn hai mẹ con khóc lóc đến thảm thương kia:
"Liệu mà thu xếp xin lỗi, kiếm cho con nó một nhà đàng hoàng.

Tôi thấy Lâm Trình có một cậu con trai, tuy bị điên nhưng là đích tôn, chỉ cần ló lấy về đấy cũng coi như có chút mặt mũi.

Bà liệu mà lo đám cưới của nó đi."
Đoàn Thẩm Lạc lúc này triệt để hết giá trị lợi dụng, như con cờ bị vứt bỏ trong tay cha mình.

Cô bật dậy, chạy thật nhanh về phía chiếc ghế gỗ khảm hoa văn vô cùng tinh tế.
Cô đập đầu tự sát.
Nói đến Đoàn Thẩm Lạc, ai ai cũng biết đến cô như một vị tiểu thư được chiều chuộng nhưng nào ai có biết, một vị tiểu thư như thế đã chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau, cảnh bồ nhí của bố về nhà sống, cảnh anh trai ruột bị bố mình đánh đến chết vì không đi theo khuôn khổ của ông ta.
Từ lúc Triệu Thành Hạo được sinh ra, ông ta đã định sẵn cho cô là phải tiếp cận cậu, phải lấy lòng, phải làm bà chủ Triệu gia nhưng người tính đâu bằng trời tính, Thành Hạo vốn không yêu cô ta cũng chẳng để vào mắt nhưng gia đình cô ta luôn tâng bốc khiến Thẩm Lạc hình thành cái suy nghĩ đây là điều vốn dĩ thuộc về cô ta.
Hiện tại Thẩm Lạc đã vỡ mộng.

Bây giờ cô ta cũng chỉ là chậu nước bẳn cần đổ đi, một vết nhơ cần gột rửa của Đoàn gia mà thôi..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 31: 31: Trả Thù Đi


Từ lúc Triệu Thành Hạo được sinh ra, ông ta đã định sẵn cho cô là phải tiếp cận cậu, phải lấy lòng, phải làm bà chủ Triệu gia nhưng người tính đâu bằng trời tính, Thành Hạo vốn không yêu cô ta cũng chẳng để vào mắt nhưng gia đình cô ta luôn tâng bốc khiến Thẩm Lạc hình thành cái suy nghĩ đây là điều vốn dĩ thuộc về cô ta.
Hiện tại Thẩm Lạc đã vỡ mộng.

Bây giờ cô ta cũng chỉ là chậu nước bẳn cần đổ đi, một vết nhơ cần gột rửa của Đoàn gia mà thôi.
Mùi phòng thuốc, sự khó chịu trên chán khiến Đoàn Thẩm Lạc tỉnh dậy, vừa mở mắt bên cạnh cô là Đoàn phu nhân, bà vẫn nhàn nhã gọt táo như chưa có chuyện gì sảy ra.

Bà hỏi cô:
"Hận không?"
Đoàn Thẩm Lạc biết bà đang ám chỉ điều gì, chỉ thốt lên một chữ:
"Hận."
Bà vừa cắt miếng táo hình con thỏ lại vừa nói tiếp:
"Uất ức không?"
Thẩm Lạc cũng vừa vặn trả lời đúng ý bà:
"Uất.

Nhưng con làm gì được hả mẹ.

Cha đã vứt bỏ con rồi.

Giờ đây con chả còn lại gì cả.

hic...!mẹ cứu con với.

Con không muốn sống cuộc sống thế này, mẹ giết con đi, mẹ giết con đi được không?"
Đoàn phu nhân nhìn đứa con gái của mình, bà vẫn tĩnh lặng gọt nót miếng táo rồi đưa đến trước mặtThẩm Lạc:
"Ăn đi con."
Đoàn Thẩm Lạc như điên loạn hất miếng tao ra, khẩn thiết nắm lấy tay bà mà cầu xin:
"Mẹ cứu con, cứu con."
Lúc này đây bà nào còn bình tĩnh được nữa, một tay lấy kiếng táo, một tay bóp miệng cô ra bắt ép mà ăn cùng với tiếng quát mắng:
"Con phải sống, sống để trả thù cho cả ta và con.

Trả thù hết thầy bọn họ nhớ chứ? Phải ăn, ăn để sống.

Ta sống chịu nhục đã mấy chục năm nay rồi.

Ông ta có bao nhiêu bồ nhí, bao nhiêu đứa con ta cũng đều nhắm mắt cho qua để chờ đến ngày con cưới Triệu Thành Hạo nhưng giờ thì hay rồi, đám cưới cũng chẳng còn.

Bây giờ phải ăn để sống mới lật ngược tình thế được.

Nuốt xuống, phải nuốt xuống."
Đoàn Thẩm Lạc thấy biểu tình của mẹ mình như vậy cũng đã theo tư tưởng mà ăn lấy ăn để miệng còn không ngừng lầm bẩm:
"Phải sống, ức...!phải trả ức...trả thù ông ta."
Đoàn Thẩm Lạc ăn đến phát nghẹn, cô ra với vội chai nước gần đó, tu lấy tu để.

Vừa nuốt trôi cô lại bật khóc:
"Bằng cách nào đây mẹ ức...!chúng ta...!ức, chúng ta chả còn gì cả."
Đoàn phu nhân lại dùng lại biểu tình nho nhã nói:
"Chẳng phải còn một cuộc hôn lễ nữa sao? Dù gì cũng là thằng điên chả biết gì, cưới về nhà đó làm chính thất, vẫn là hào môn có tiếng.

Không lo không thể quay về trả thù.

Con nghe ta, về đó, ngồi vững cái ghế thiếu phu nhân rồi chúng ta quay lại trả thù bọn họ."
Đoàn Thẩm Lạc nhìn mẹ mình rồi lại nhìn đến miếng táo bị mẹ cô làm nát nói:
"Con nghe theo mẹ sắp xếp."
Nét mặt Đoàn phu nhân dịu xuống, vuốt v e cô con gái nhỏ:
"Giờ con nghỉ ngơi đi, ngoan ngoãn, ta sẽ sắp xếp hết cho con.

Uống liều thuốc này vào đi."
Thẩm Lạc nghe lời, uống thuốc an thần rồi ngủ thiếp đi.
Đoàn phu nhân đi ra khỏi phòng không quên đóng cửa lại.

Bên ngoài truyền đến một giọng nói:
"Bà thuyết phục được cô ta chưa?"
Đoàn phu nhân nhìn người nọ rồi nói:
"Nó đồng ý cưới rồi.

Anh định thưởng cho tôi gì đây? Tôi ở Thẩm gia đã lâu rồi, ông ta vốn chỉ đụng vào tôi có một lần, đứa con này cũng chẳng phải của ông ta mà là của anh đấy."
Người đan ông nọ ôm eo vị phu nhân trẻ rồi nói:
"Em cần gì gấp như vậy, bây giờ chúng ta liền tới nơi riêng của chúng ta."
Bọn họ rời đi, cũng chả biết đi đâu nhưng chính xác là làm một điều đáng kinh tởm..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 32: 32: Giang Hồ Cứu Nguy


Đoàn phu nhân nhìn người nọ rồi nói:
"Nó đồng ý cưới rồi.

Anh định thưởng cho tôi gì đây? Tôi ở Thẩm gia đã lâu rồi, ông ta vốn chỉ đụng vào tôi có một lần, đứa con này cũng chẳng phải của ông ta mà là của anh đấy."
Người đan ông nọ ôm eo vị phu nhân trẻ rồi nói:
"Em cần gì gấp như vậy, bây giờ chúng ta liền tới nơi riêng của chúng ta."
Bọn họ rời đi, cũng chả biết đi đâu nhưng chính xác là làm một điều đáng kinh tởm.
"Khương thư kí, cảm giác được giảm đốc chăm sóc có gì lạ không? Có gì mới không kể tôi nghe với đi."
Thẩm Giai Kì, cô thư kí của phó giám đốc Tần vừa pha cà phê vừa nhìn Viên Viên rồi hỏi bằng giọng rất chi là hưng phấn.
Viên Viên cũng có chút đến chịu với cô gái này.

Từ lúc cô ra khỏi phòng giám đốc, cô ấy đã không ngừng xoay quanh cô mà hỏi biết bao thứ trên trời dưới biển nào là😛hòng giám đốc như nào, có đẹp không?, Cô thấy giảm đốc như nào?, và vân vân mây mây câu hỏi khác.

Truyện Cung Đấu
Viên Viên cũng đến bất lực, chỉ ậm ừ cho qua, trốn vào văn phòng của Thành Hạo, ngồi vào bàn thư kí mới hết ồn được.
Ting ting
"Viên Viên, nhanh cứu viện, giám đốc sắp giết người, nhanh cứu viện."
Dưới phòng maketing, một bầu không khí trầm lặng bao trùm.
Thành Hạo ngồi ngay ngắn trước ghế trưởng phòng, lật lật tài liệu.

Càng lật vẻ mặt càng khó chịu.
Trường phòng maketing bị uy áp kia làm cho hoảng loạn, không sắp xếp được ngôn từ, lắp bắp nói:
"Giám đốc, chuyện này chúng tôi cố hết sức rồi nhưng mà không điều hướng được dư luận đi theo hướng khác.

Cái đó, cái này...!chúng tôi..."
Không đợi anh ấy ấp úng gì thêm Thành Hạo đã nói tiếp:
"Các cậu làm không tồi nhưng tin nóng này không được dập xuống."
Tinh tinh.
Tiếng điện thoại của Thành Hạo vang lên.

Trước đây chưa từng có tiền lệ anh bật chuông khi đang họp.
Thành Hạo cầm điện thoại lên, tâm tình có chút được xua đi.

Nội dung tin nhắn chỉ vẻn vẹn vài chữ:
Trưa nay anh không có lịch trình, chi bằng đi ăn với tôi, tôi cảm ơn anh vụ hồi sáng có được không sếp?
Không để đối phương chờ lâu, Thành Hạo trầm ổn mà nhắn lại:
Được.
Tâm tình có chút tốt lên, liền nói chuyện với nhân viên khác đi.

Đúng là vitamin tình yêu thật đáng sợ.
Trình Thư Kí đứng bên cạnh, xem được cuộc trò chuyện nọ cũng không khỏi cảm thán.
Được một hồi trò chuyện tâm tình khá lâu sau, Thành Hạo cũng rời đi, bỏ lại Trình Thư kí sử lý nốt công việc.
Vừa tiễn được thần tài đi, mọi người ai nấy đều thở phào, tranh nhau lấy giấy thấm mồ hôi lạnh trên chán.
Làm việc với vua như đùa với hổ đáng sợ quá.

Cứ áp lực như này bọn họ sỡ giảm tuổi thọ mất.
Trình thư kí- tên thật Trình Côn, một người trầm tính, dáng vẻ ổn định, nhỏ nhắn hơn so với một người đàn ông nhưng chức nghiệp vô cùng hoàn hảo.

Việc khó gì vào tay anh ta cũng ổn thỏa.

Nếu nói Tần Thế An là cánh tay phải của Thành Hạo thì người này đích thị là cánh tay trái của cậu.
Trình Côn nhìn bọn họ rồi cất tiếng:
"Mấy người còn may nắm đấy là có Khương Tiểu Thư ra mặt giúp.

Mấy cô cậu cũng biết tìm cứi viện đấy."
Một người trong đó cũng cười trừ vội đưa lời biện bạch:
"Tình thế nguy cấp, giang hồ cứu nguy mà hhh."
Đang giải quyết nốt công việc dang dở, Tần Thế An từ đâu chui ra, gọi Trình Côn lại:
"Đến giờ ăn trưa rồi, cậu còn không cho nta ngủ? Thấy có đáng sợ không Trình học đệ?"
Trình Côn nghe thấy giọng nói cũng không khỏi có chút khó ưa:
"Cậu đến đây làm gì? Không về bên cậu mà giải quyết chuyện đi.

Nhìn cậu có vẻ cũng khá rảnh nhỉ?".
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 33: 33: Làm Bạn Tốt


Trình Côn nhìn bọn họ rồi cất tiếng:
"Mấy người còn may nắm đấy là có Khương Tiểu Thư ra mặt giúp.

Mấy cô cậu cũng biết tìm cứu viện đấy."
Một người trong đó cũng cười trừ vội đưa lời biện bạch:
"Tình thế nguy cấp, giang hồ cứu nguy mà hhh."
Đang giải quyết nốt công việc dang dở, Tần Thế An từ đâu chui ra, gọi Trình Côn lại:.

Truyện Khác
"Đến giờ ăn trưa rồi, cậu còn không cho nta ngủ? Thấy có đáng sợ không Trình học đệ?"
Trình Côn nghe thấy giọng nói cũng không khỏi có chút khó ưa:
"Anh đến đây làm gì? Không về bên kia mà giải quyết chuyện đi.

Nhìn anh có vẻ cũng khá rảnh nhỉ?"
Tần Thế An nghe vậy cũng không khỏi đau lòng.

Học đề vứt bỏ anh rồi:
"Trình học đệ, chú không thể nào vứt đỏ anh trên bàn ăn một mình được đâu.

Đi thôi nào.

Mọi người tan họp."
Vừa nói cậu vừa kéo Trình Côn đứng dậy, đẩy đi cùng.

Trình Côn lúc này muốn vùng vẫy cũng không được, miệng lẩm bẩm:
"Tôi...!cái này còn chưa làm xong.

Tôi cần..."
Chưa kịp để cậu dứt câu đã bị Tần Thế An lôi đi mất.
Những nhân viên trong phòng cũng không bất ngờ là mấy vì chuyện này sảy ra như cơm bữa.

Tần Phó giám đốc dính ai không dính cứ luôn dính lấy Trình thư kí, Trình thư kí cũng vì là cấp dưới, là học đệ và y còn không viết từ chối nên luôn bị con người này lôi kéo.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, bọn học lại không phải tăng ca trưa để sử lý công việc rồi.
"Mọi người đi ăn thôi, tôi biết dưới công ty có quán mới mở ăn ngon lắm."
Một nhân viên nọ thấy hai người rời đi liên hô hoán mọi người.
Cũng không phải để chờ lâu, từng người, từng người một động ý.

Văn phòng yên tĩnh không một bóng người.
Nhà hàng nhỏ nào đó.

"Giám đốc, cảm ơn anh về chuyện lúc sáng."
Viên Viên nhìn vị giám đốc trước mặt mà cảm ơn.

Tại sao cô lại trong cái tình huống khó sử này.

Cứu người khác nhưng lại hại cái thân cô.
Thành Hạo ngồi đối diện cũng nghiêm túc lắng nghe cô cảm ơn.

Anh không nói gì cả.

Khuôn mặt có chút lạnh.
Viên Viên cũng không biết anh đang suy nghĩ gì, liền bồi thêm:
"Hôm nay chỉ là một bữa cơm này thôi, sau về nhà, tôi liền nấu cho anh ăn."
Thành Hạo buông dĩa xuống nhìn, được vài giây rồi nói:
"Bị bỏng rất đau đúng không? Tại sao lúc đó em không kêu lên rằng em là người yêu của tôi.

Làm vậy thì cô ta sẽ không làm gì em cả.

Hơn hết, tại sao em lại phải đi giải thích về quan hệ của chúng ta? Khi tôi còn ở bên em thì em lợi dụng rôi chút đi có được không?"
Bầu không khí có chút trầm xuống.

Viên Viên nhìn anh cũng không nói gì một hồi lâu bỗng cất tiếng:
"Em không cần lợi dụng anh.

Em đủ khả năng để tự sử lý mọi thứ.

Em trưởng thành rồi, không còn nhỏ nữa.

Để em tự đứng trên đôi chân mình được không? Dù gì cũng chỉ là hợp đồng, anh không cần để ý đến vậy, khi hợp đồng kết thúc, chúng ta cũng chỉ là người rưng mà thôi."
Thành Hạo nhìn cô, một tia đau lòng thoáng qua, anh trầm mặc một lúc:
"Em không đi không được sao? Tôi sẽ lo cho em, lo cho em em, em muốn tôi làm gì tôi đều nghe theo em.

Hết thẩy mọi thứ đều cho em không được sao?"
Viên Viên cúi xuống, không ngừng đưa thức ăn vào miệng, cô không khóc, cũng không biểu lộ cảm xúc gì.

"Em không xứng, nhưng ít nhất, chúng ta có thể làm bạn tốt."
Không khí càng nặng nề thêm.

Bỗng từ đâu, một cô gái xuất hiện, quỳ gối xuống trước mặt Viên Viên..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 34: 34: Bình Tĩnh Sử Lý Tình Huống


Viên Viên cúi xuống, không ngừng đưa thức ăn vào miệng, cô không khóc, cũng không biểu lộ cảm xúc gì.
"Em không xứng, nhưng ít nhất, chúng ta có thể làm bạn tốt."
Không khí càng nặng nề thêm.
Bỗng từ đâu, một cô gái xuất hiện, quỳ gối xuống trước mặt Viên Viên kèm theo đó là một dàn phóng viên chạy ào vào trong cửa hàng.

Mọi người thấy thế cũng tụm lại bàn tán.
"Tôi cầu xin anh tha cho tôi đi.

Triệu thiếu gia tôi cầu xin anh.

Anh muốn tôi làm gì cũng được.

Muốn tôi quỳ xuống xin lỗi cô ấy hay họp báo công khai gì cũng được.

Xin anh làm ơn tha cho tôi.

Tôi cầu xin anh.

Thư kí Trương, làm ơn cô cứu tôi với.

"
Cô gái đó không ai khác chính là Đoàn Thẩm Lạc.

Cô ta hiện tại thân bại danh liệt, ai ai cũng mắng chửi vì những hành vi cô ta đã làm ra.
Cô ta khóc lóc thảm thương, cúi đầu dập lậy hai người.

Lậy đến mức chán cũng ứa máu.
Thành Hạo nhìn thấy một màn kịch này không khỏi nhăn mày.

Viên Viên cũng không hốt hoảng nhanh chóng sử lý:
"Xin hỏi vị tiểu thư này cần chúng tôi giúp gì vậy?"
Vừa nói vừa đỡ cô ta dậy.

Thẩm Lạc cũng không phải dạng vừa mà càng dập đầu, kêu gào thảm thiết hơn, vừa dập mạnh vừa cầu xin:
"Tôi là có mắt không nhìn thấy núi thái sơn, không biết cô là người yêu của anh ấy nên đắc tội cô.

Tôi cầu xin cô, nói giúp tôi với.

Tôi biết lỗi rồi.

Sau này tôi sẽ không dám bén mảng chỗ cô một chút nào nữa.

À không hiện tại, khi anh ấy gỡ bài đăng xuống tôi liền cút khỏi tầm mắt hai người.

Làm ơn, tôi cầu xin cô."
Tình huống lúc này có chút không đúng.

Cô ta là đang muốn vạch trần mối quan hệ giữa hai người? Cô ta bị điên sao? Cá chết lưới rách.
Ai cũng biết Đoàn Thẩm Lạc sẽ làm thiếu phu nhân Triệu gia mà giờ đây lại lộ ra tin cô làm bạn gái của Thành Hạo.

Cô ta không sợ công ty nhà mình bị ảnh hưởng thì cũng không nên ngu ngốc như vậy chứ? Cô ta làm vậy chẳng nào khiến Thành Hạo chính thức xóa sổ Đoàn gia.
Phóng viên lúc này như săn đc tin sốt dẻo, đỏ xô về phía cô mà phỏng vấn những câu hỏi hết sức tế nhị.

"Xin hỏi cô tay tên họ là gì?"
"Cô có phải người thứ ba chen chân vào tình cảm của hai người họ hay không?"
"Theo nguồn tin tôi vừa nhận được cô làm thư kí riêng cho Triệu thiếu phải không?"
"Cô trả lời đi ạ."
Cùng vô vàn câu hỏi khác.

Thành Hạo ngồi trên bàn lúc này bất ngờ đứng dậy, chắn trước Viên Viên rồi nói với giọng lạnh như băng, đàn áp không khí đi xuống:
"Chuyện của tôi đến lượt các người quản? Viên Viên không phải người thứ ba.

Cô ấy là thư kí của tôi.

Tiện đây nhắc với mọi người.

Mấy người nghĩ bài đăng này sẽ được đăng hơn hay là công việc của các người sẽ nổi hơn?"
Đám đông như ngừng điên cuồng lại.

Thành Hạo cúi xuống nhìn thứ gây ra đống lộn xộn này bằng ánh mắt sắc lạnh như băng.

Đâm thẳng vào sự can đảm của cô ta.
Là một người thư kí Viên Viên chẳng thể để chuyện của mình ảnh hưởng đến công việc được.
Cô đứng lên trước mặt Thành Hạo nhìn đám phóng viên trước mặt bình tĩnh mà nói:
"Các vị phóng viên đây.

Tôi là Trương Viên Viên, thư kí của Giám đốc Triệu.

Tôi muốn xác thực lại chúng tôi là quan hệ bạn bè và chưa từng nghĩ đến cũng như bước vào ngưỡng của thứ tình cảm khác.

Mong các vị sẽ không đưa những thông tin sai lệch về chúng tôi nên báo trí và truyền thông.

Và nếu mọi người mong muốn điều đó.

Việc chúng tôi sẽ có tình cảm trong tương lai có khi sẽ được suy nghĩ đến.

Cảm ơn."
Vừa nói dứt câu, Viên Viên cúi chào đám phóng viên đó rồi cùng Thành Hạo trở lại ra xe về công ty..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 35: 35: Chúng Tôi Bị Tạo Couple


Cô đứng lên trước mặt Thành Hạo nhìn đám phóng viên trước mặt bình tĩnh mà nói:
"Các vị phóng viên đây.

Tôi là Trương Viên Viên, thư kí của Giám đốc Triệu.

Tôi muốn xác thực lại chúng tôi là quan hệ bạn bè và chưa từng nghĩ đến cũng như bước vào ngưỡng của thứ tình cảm khác.

Mong các vị sẽ không đưa những thông tin sai lệch về chúng tôi nên báo trí và truyền thông.

Và nếu mọi người mong muốn điều đó.

Việc chúng tôi sẽ có tình cảm trong tương lai có khi sẽ được suy nghĩ đến.

Cảm ơn."
Vừa nói dứt câu, Viên Viên cúi chào đám phóng viên đó rồi cùng Thành Hạo trở lại ra xe về công ty.
- -------
*Trong xe Thành Hạo
"Cô làm rất tốt."
Trình Côn hiện tại mới đến cứu viện được.

Vừa vào đến cửa thất một màn kia cũng không khỏi cảm thán.

Rất bình tĩnh, quyết đoán.

Trong câu nói nửa thật nửa đùa vừa từ chối vừa không làm mất thiện cảm.

Viên Viên không dám nhận lời khen ngợi của vị Thư kí tiên bối này.

Cô đáp:
"Trình Thư kí, anh quá khen rồi.

Phút bốc đồng tôi làm vậy không được thỏa đáng cho lắm.

Vẫn còn chút rắc rối phía sau về cô gái đó lại để việc đến tay anh và Phó giám đốc rồi."
Trình Côn qua gương chiếu hậu đầu xe nhìn cô.

Cô gái vô hại nở nụ cười như kia lại khéo léo đến mức lộ rõ phòng bị.

Rất hiểu chuyện.
Từ lúc lên xe đến sau cuộc nói chuyện kia Thành Hạo vẫn im lặng đột nhiên lúc này cậu nhìn cô gái bên cạnh, lấy tay xoa nhẹ đầu cô mà khen thưởng:
"Làm rất tốt."
Trái tim Viên Viên như hẫng một nhịp.

Một nụ cười trên bờ môi kia làm cô không kịp nói dữ thần trí của mình.

Rất đẹp.

Anh cười lên vô cùng đẹp.
Viên Viên có chút sững người mà nhìn chằm chằm vào cậu.

Thành Hạo nhìn cô càng mỉm cười dịu dàng.
"Xếp, anh nên cười nhiều hơn.

Rất đẹp."
Thành Hạo thu lại nụ cười nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dán trên người cô:
"Đều nghe em cả."
Viên Viên không hiểu.

Điều gì làm anh có vẻ vui đến như vậy? Là...!lời nói của cô lúc nẫy.

Chỉ một lời nói đùa về sự suy xét quan hệ giữa hai người mà anh vui đến vậy? Thành Hạo thật sự nghiêm túc về mối quan hệ giữa hai người?
"Đến nơi rồi sếp.

Hôm nay còn rất nhiều việc để sử lý đó.".

||||| Truyện đề cử: Ăn Trước Tính Sau |||||
- ----
Tối hôm đó.
"Viên Viên cậu xem gì chưa? Cậu và sếp đc ghép couple đó.

Tổng tài lạnh lùng và cô thư kí hoàn hảo.

Cảnh cậu nói hôm nay bị đưa lên rồi đó.

Là quay lén nhưng nét cực.*
Viên Viên vừa bước ra khỏi phòng tắm, chưa kịp sấy khô tóc liền nhận được tin dữ của người đồng nghiệp phòng truyền thông đại chúng.

Viên Viên vứt khăn xuống giường với vội lấy chiếc điện thoại trên đầu giường.

Vừa lên webo, tìm kiếm Tổng tài lạnh lùng và cô thư kí hoàn hảo đứng thứ ba trên bảng hotsearch.

Cô vội vàng ấn vào xem.

Hình ảnh đập ngay vào mắt là video cô đang được Thàng Hạo kéo cô ra phía sau rồi lên tiếng bảo vệ.
Trời ạ.

Quan hệ của họ đã bị nói đến mức cô nếu không phải người trong cuộc cũng tin là sự thật mất.

Cô với anh vốn đâu phải là mối quan hệ này.

Ở phía dưới còn kèm theo ảnh minh họa.

Khung bình luận như muốn nổ tung với rất nhiều ý kiến riêng được đưa ra nhưng đa phần là chửi mắng cô.

Có một số khác là lên tiếng ủng hộ và chèo couple.
Thành Hạo.

Anh ấy để yên chuyện này diễn ra như vậy à? Truyền thông công chúng cứ để yên như vậy thôi sao? Thật làm cô tức chết.

Tài khoản của cô sau một đêm bỗng nổi như cồn.

Lườn theo dõi tăng lên chóng mặt, bình luận những bài viết của cô dài không đếm xuể.

Từ lúc cô vào webo đã vang lên đến mức làm cô sợ hãi..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 36: 36: Mở Lòng Với Tôi


Cô với anh vốn đâu phải là mối quan hệ này.

Ở phía dưới còn kèm theo ảnh minh họa.
Khung bình luận như muốn nổ tung với rất nhiều ý kiến riêng được đưa ra nhưng đa phần là chửi mắng cô.
Có một số khác là lên tiếng ủng hộ và chèo couple.
Thành Hạo.

Anh ấy để yên chuyện này diễn ra như vậy à? Truyền thông công chúng cứ để yên như vậy thôi sao? Thật làm cô tức chết.

Tài khoản của cô sau một đêm bỗng nổi như cồn.

Lượt theo dõi tăng lên chóng mặt, bình luận những bài viết của cô dài không đếm xuể.

Từ lúc cô vào webo đã vang lên đến mức làm cô sợ hãi.
Viên Viên đọc đi đọc lại những dòng comment phía dưới.

Không chỉ có thủy quân mà còn có cả đồng nghiệp của cô vào tạo couple?
Rốt cục là ai làm ra chuyện này.

Viên Viên cầm lấy điền thoại qua thư phòng Thành Hạo mà gõ cửa:
"Thành Hạo, anh mà lên webo xem đi.

Xem anh với tôi bị ghép thành cái dạng gì rồi này xếp ơi."
Vừa nói cô vừa nhanh chóng tiến lại gần đưa điện thoại trước mặt Thành Hạo.

Với vẻ mặt bình thản.
Thành Hạo vừa gác lại tài liệu lên bàn vừa nghiêm túc nhìn cô nói:
"Tôi biết rồi.

Mọi thứ đều trong dự liệu của tôi.

Em biết rằng tôi sẽ không làm tổn hại đến em là được.

Muộn rồi về phòng ngủ đi."
Viên Viên nhìn anh.

Đây là đang muốn bảo bọc cô hay là mang cô vào lồ ng kính không biết gì cả?
Viên Viên đặt điện thoại xuống bàn nhìn Thành Hạo:
"Tôi 24 tuổi rồi."
Thành Hạo vẫn nhìn cô thản nhiên đáp:
"Tôi biết."
Viên Viên nói tiếp:
"Tôi trưởng thành rồi.

Tôi có quyền biết những việc anh đang làm với thanh danh của tôi."
Thành Hạo nhìn cô, ngập ngừng có ý định không muốn nói nhưng cũng phải nói:
"Tôi tìm được bố mẹ ruột của em."
Viên Viên chết sững một lúc lâu.

Cô nhìn Thành Hạo.

Cô thấy khó thở.

Biểu cảm cũng trở nên không được bình tĩnh.

"Bọn họ ở đâu?"
Trong sự khó thở, Viên Viên cố nặn ra tiếng nói.
Thành Hạo đối diện với cô không náo núng cũng không an ủi:
"Chưa xác thực nhưng đang xác thực.

Có thông tin gì tôi sẽ trực tiếp gửi đến em đầu tiên.

Như em nói tôi đã xem nhẹ sự trưởng thành của em.

Hiện tại tôi đã thấy rõ em.

Chờ tin tốt ở chỗ tôi và suy nghĩ về mối quan hệ của chúng ta như em đã nói."
Nói xong Thành Hạo cũng nhìn cô mà nở nụ cười nhẹ không thấy rõ.
Viên Viên lấy lại được bình tĩnh nhìn Thành Hạo không rời.

Cô nhìn cậu như xé vết thương lòng mà rãi bầy:
"Tôi với anh vốn là không xứng...!cả về tư cách lẫn địa vị.

Sẽ không có kết cục tốt như tôi và người đó."
Thành Hạo rời ghế đến bên xoa đầu cô mà an ủi:
"Là hắn không tốt.

Đến đây tôi sẽ bảo vệ em.

Tại sao em không dám thử một lần nữa? Họ khiến em càm thấy tồi tệ tôi sẽ bù đắp những điều đó chỉ cần em cho tôi một cơ hội."
Không biết vì buổi tối là khi xúc cảm của con người ta nhạy cảm nhất hay là sự mạnh mẽ của cô đang gục ngã.

Viên Viên vòng qua ôm eo cậu khóc thật lớn.

Như muốn khóc hết sự rủi thân cô đã phải chịu.

Từ khi nào cô đối với anh lại mang cảm giác ỉ nại.
Thành Hạo ở bên an ủi cô, vuốt tóc cô đến khi cô chìm vào giấc ngủ.
- ----
Phòng Viên Viên trên giường ngủ.
Thành Hạo cẩn thận đặt cô xuống giường, chỉnh tư thế ngủ thoải mái nhất, đắp chăn lên người cô.
Anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô, vuốt lọn tóc trên mặt cô thì thầm:
"Viên Viên, tôi biết em vẫn nghe được tôi nói điều gì.

Tại sao em không dám thử mở lòng cho tôi? Thứ tình cảm của tôi em cứ hình dung như một cuốn bông vậy.

Dù có dối đến nức nào thì cũng sẽ đầy ắp và ấm áp.

Mở lòng với tôi một thần thôi được không?"
Cô mơ màng nghe được không biết là thật hay là mơ, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

Thành Hạo nhanh nhẹn lấy tay lau đi..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 37: 37: Cô Nhi Viện


Phòng Viên Viên trên giường ngủ.
Thành Hạo cẩn thận đặt cô xuống giường, chỉnh tư thế ngủ thoải mái nhất, đắp chăn lên người cô.
Anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô, vuốt lọn tóc trên mặt cô thì thầm:
"Viên Viên, tôi biết em vẫn nghe được tôi nói điều gì.

Tại sao em không dám thử mở lòng cho tôi? Thứ tình cảm của tôi em cứ hình dung như một cuốn bông vậy.

Dù có rối đến nức nào thì cũng sẽ mền mài và ấm áp.

Mở lòng với tôi một thần thôi được không?"
Cô mơ màng nghe được không biết là thật hay là mộng, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

Thành Hạo nhanh nhẹn lấy tay lau đi.
"Viên Viên, xuống ăn sáng thôi."
Thành Hạo ân cần gõ cửa phòng Viên Viên, dục cô thức dậy ăn sáng.
Từ trong phòng tiếng có tiếng cô vọng ra:
"Tôi xuống ngay, anh đợi tôi một lát."
Viên Viên đang cố trấn tĩnh lại sau cứ sốc từ trí nhớ tối qua.
Tại sao cô lại có thể khóc trước mặt Thành Hạo như vậy xấu hổ chết đi được.

Nếu có thể có siêu năng lực cô sẽ chọn tàng hình rồi rời khỏi đây.
Vò đầu bứt tai một hồi cô cũng đã trấn tĩnh lại, mở cửa bước xuống phòng ăn.

Dưới phòng ăn, Thành Hạo đã chuẩn bị một đ ĩa cơm trứng chiên cho cô.

Thấy cô đến cậu kéo ghê ăn, ý chỉ cô ngồi xuống.
Viên Viên ngoan ngoãn làm theo.
Trong xuốt bữa ăn đầy ngượng ngùng hai người cũng chẳng nói với nhau được câu nào.

Viên Viên cố gắng ăn nhanh nhất có thề còn Thành Hạo vừa từ tốn vừa nhìn cô ăn.
Rất giống một đôi vợ chồng son giận dỗi nhau.
Viên Viên cố nuốt miếng cơm xuống dưới cổ họng.

Cô lúc này nào có cảm nhận được vị ngon, chỉ muốn ăn nhanh để rời khỏi cái không khí ngượng ngùng này.
"Em ăn từ từ chút, tôi không ăn thịt em đâu mà vội vàng như vậy.".
*Khụ *khụ
Thành Hạo vừa nói dứt câu, Viên Viên đã sặc cơm mà ho khù khụ.
"Tôi không có ý như vậy.

Chỉ là...chỉ là muộn giờ làm rồi thôi.

Tôi với anh còn không đi thì sẽ muộn mất."
Thành Hạo biết lời nói của cô là nói dối cũng chỉ cho qua nói tiếp:
"Hôm nay em được nghỉ, tôi xin phép cho em rồi.

Chúng ta cần đến một nơi.

Cô nhi viện đã nuôi dưỡng em để tìm chút manh mối."
Viên Viên ngừng ăn, tay cầm thìa có chút run run nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.
"Được.

Cô Nhi Viện Hoa Hồng Khu ngoại ô phía Nam."
- ----
Trong xuốt quãng đường đi, tâm trạng của hai người như trùng xuống.
Viên Viên nhìn ra cửa sổ không nói một lời còn Thành Hạo thì sử lý tài liệu bên cạnh cô.
Trong tâm trí Viên Viên hàng triệu dòng suy nghĩ ngổn ngang không sắp xếp theo một trình tự nhất định nào cả cứ quanh quẩn.
Xe cũng chẳng biết đi bao lâu, lâu đến mức Viên Viên cũng không mường tượng được.
"Đến nơi rồi."
Những dòng suy nghĩ kia bị cắt đứt bởi tiếng nói của Trình Côn.
Viên Viên nhìn cổng cô nhi viện, những dòng kí ức ngổn ngang cứ tràn về khiến cô trầm ngâm chỉ đến khi Thành Hạo chạm vai cô cô mới bừng tỉnh.
"Xuống xe thôi, Viên Viên.

Không sao, tôi sẽ bảo vệ em."
Thành Hạo mở cửa xe cho cô, dìu cô xuống.

Đứng trước cánh cổng cô nhi viện, nơi cô đã sống 7 năm không mấy vui vẻ.

Tâm trạng Viên Viên có chút trùng xuống bọn họ cứ thế tiến vào.

Đi thẳng đến phòng của Viện Trưởng.
Bọn họ cứ tiến vào, không mảy mau suy nghĩ có kẻ theo sau.

Một cô gái đứng từ trên tầng nhìn xuống bọn họ.

Tâm tình không biết ra sao cũng chẳng biết là người tốt hay người xấu..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 38: 38: Quá Khứ


Viên Viên nhìn cổng cô nhi viện, những dòng kí ức ngổn ngang cứ tràn về khiến cô trầm ngâm chỉ đến khi Thành Hạo chạm vai cô cô mới bừng tỉnh.
"Xuống xe thôi, Viên Viên.

Không sao, tôi sẽ bảo vệ em."
Thành Hạo mở cửa xe cho cô, dìu cô xuống.

Đứng trước cánh cổng cô nhi viện, nơi cô đã sống 7 năm không mấy vui vẻ.

Tâm trạng Viên Viên có chút trùng xuống bọn họ cứ thế tiến vào.

Đi thẳng đến phòng của Viện Trưởng.
Bọn họ cứ tiến vào, không mảy mau suy nghĩ có kẻ theo sau.

Một cô gái đứng từ trên tầng nhìn xuống bọn họ.

Tâm tình không biết ra sao cũng chẳng biết là người tốt hay người xấu.
*Phòng Viện Trưởng
"Viện Trưởng Đào.

Đã lâu không gặp.

Cũng phải gần 15 năm rồi nhỉ."
Viên Viên vừa nhìn cửa mỉm cười nhẹ với vị Viện Trưởng Đào trước mặt.

Dáng vẻ đạo mạo, hiền từ, chất phác của bà ta khiến mọi người bị đánh lừa.
Nhưng chính những người đã từng sống ở đây mới biết sự thật bà ta độc ác đến cỡ nào.

"Tiểu Viên, cháu đã lớn nhường này rồi.

Nhớ lúc nhỏ cháu vẫn lẽo đẽo theo ta.

Bây giờ có công ăn việc làm ổn định hết rồi.

Ta vui thay cho cháu đó."
Viên Viên nhìn bà ta, trong lòng không khỏi dậy lên một cỗ kinh tởm.
Nhớ năm đó, bà ta đã nuôi dạy bọn họ ra sao.

Đã bán đi các chị của cô ra sao cô đều biết hết.
Như kế hoạch đã dự liệu từ trước.

Viên Viên nhìn bà ta đầy thâm tình nói:
"Vâng Viện Trưởng, nhờ ơn của mẹ mà con đã sống được tới hôm nay.

Đến đã lâu nhưng chưa giới thiệu với mẹ, đây là chồng sắp cưới của con.

Chúng con muốn đóng góp một khoản coi như nhớ ơn nuôi dưỡng của mẹ và để giúp đỡ mẹ và các dì chăm sóc các em nhỏ khác."
Bà ta nghe vậy, trên mặt không tháo xuống được nụ cười vui vẻ mà hồ hởi đáp:
"Ôi tốt quá, nếu con có dư giả thì giúp các em còn nếu con không có thì cũng không cần miễn cưỡng.

Ta đắt hai đứa đi thăm quan một vòng nhé."
Cũng như những người tài trợ khác, bà ta đưa bọn họ đi thăm quan hết thầy cơ sở vật chất đổ nát, dột rách của Viện.

Bà ta còn khiến cho những đứa trẻ bị dị ứng, lên mần đề kiếm cớ vòi thêm lòng thương xót.

Cô biết hết thầy mọi việc mà bà ta làm.

Những người chị trước của cô 16 17 tuổi đã bị bán đi dưới danh nghĩa nhận nuôi.

Những thanh niên thì bị bắt ép làm những công việc bẳn thỉu, phục vụ đàn bà và một số khác đi ăn xin để phục vụ thói ăn chơi của bà ta.
Nhớ năm đó cô 12 tuổi.

Vì làm phật ý nhà tài trợ không rót rượu cho ông ta mà bị bà ta kiếm cơ đánh nhốt.

Bà ta sai người vứt sợi dây truyền vàng của mình vào túi áo rách của cô rồi cho người lùng tìm bằng được.
Năm đó cô 12 tuổi đã bị vứt vào nhà kho không ai thương xót.
Năm đó cô 12 tuổi đã bị đánh đến bầm dập toàn thân loang lổ máu và những vết tím chưa kịp lành đã thêm mới.
Năm cô 12 tuổi từ một cô bé không dám động vào gián đã cắn thịt chuột sống để cầm cự qua cơn đói.
Không chỉ có cô mà những người ở cô nhi viện này đều dưới tay bà ta tiêu khiển.
Phía sau khu nhà ăn là một rừng hoang nơi chứa biết bao xác những đứa trẻ bị bà ta hành hạ và bỏ đói.
Thật điên rồ.

Bà ta vốn điên rồi.
Tưởng chừng như cô sẽ thoát khỏi cảnh khốn cùng này khi có người muốn nhận nuôi cô.

Người đó dang tay ra giúp đỡ cô, mở cửa nhà kho rồi đưa cho cô miếng bánh táo thơm lừng.

Bôi thuốc cho cô.

Người đó là mẹ nuôi của cô.
Một đứa trẻ 12 tuổi ngỡ như sắp thoát khỏi sự đau khổ thì một đau khổ khác lại ấp tới.

Gia đình nhận nuôi cô cũng chẳng tốt là bao.
Ông bố rượu chè cờ bạc bê tha, người mẹ tần tảo nuôi cả gia đình.

Họ đã như vậy tại sao còn nhận nuôi cô? Cô cũng có câu hỏi như vậy.

Cô lúc ấy cũng không hiểu được.
Sống trong cảnh khốn cùng này, mẹ nuôi cô cũng không còn chịu đựng được nữa mà tự vấn.

Trước khi bà ra đi có để lại cho cô một phong thư, một đứa em gái và một số tiền không nhỏ.

Bà dặn cô phải bảo vệ em mình và xin lỗi.
Viên Viên cũng không biết bà xin lỗi vì điều gì nhưng cô biết rằng bà thật lòng thương cô, vậy là đủ.
Tưởng chừng cô có thể học hết đại học bằng số tiền đó và lo cho em ăn học nhưng người cha nuôi bê tha của cô đã dập tan đi cái suy nghĩ viển vông đó.

Ông ta mang hết số tiền đó mua rượu và đánh bạc kết quả không những nợ nần mà còn phải gán nhà..
 
Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Chương 39: 39: Vật Về Nguyên Chủ


Ông bố rượu chè cờ bạc bê tha, người mẹ tần tảo nuôi cả gia đình.

Họ đã như vậy tại sao còn nhận nuôi cô? Cô cũng có câu hỏi như vậy.

Cô lúc ấy cũng không hiểu được.
Sống trong cảnh khốn cùng này, mẹ nuôi cô cũng không còn chịu đựng được nữa mà tự vấn.

Trước khi bà ra đi có để lại cho cô một phong thư, một đứa em gái và một số tiền không nhỏ.

Bà dặn cô phải bảo vệ em mình và xin lỗi.
Viên Viên cũng không biết bà xin lỗi vì điều gì nhưng cô biết rằng bà thật lòng thương cô, vậy là đủ.
Tưởng chừng cô có thể học hết đại học bằng số tiền đó và lo cho em ăn học nhưng người cha nuôi bê tha của cô đã dập tan đi cái suy nghĩ viển vông đó.

Ông ta mang hết số tiền đó mua rượu và đánh bạc kết quả không những nợ nần mà còn phải gán nhà.
Mười mấy năm sống trong cảnh vất vả, cam chịu đã tạo là một Viên Viên của hiện tại.

Hiểu chuyện đến đau lòng.

Cô không có tham vọng cũng chẳng có mơ mộng như những cô gái khác về tình yêu hay cuộc sống.

Cái cô nghĩ đến là thực tế, là tiền để sống.
Cứ theo chân bà ta đi một hồi liền đến nơi nhà kho cô đã từng bị nhốt, xúc cảm ùa về, mùi hôi thối, ẩm ướt, cảm giác dòng máu chuột chảy trong cổ họng cô dâng lên vừa kinh tởm vừa buồn nôn.
Viên Viên cố níu cánh tay Thành Hạo đi bên cạnh cầm cự, không để mình nôn ra.

Thành Hạo thấy sắc mặt Viên Viên không tốt liền đi vào thẳng chuyện chính.
Anh hướng tới Viện trưởng Đào mà hỏi:
"Viện Trưởng, Viên Viên và nhà tôi hiện tại cũng gọi là có của ăn của để, muốn tìm lại cha mẹ xưa của cô ấy để phụng dưỡng.

Trắc lúc đó khốn cùng hoặc gặp nạn nên mới bỏ em ấy lại đây.

Hiện tại chúng tôi muốn biết chút thông tin về em ấy lúc Viện trưởng tìm được em ấy.

Không biết Viện trưởng Đào đây có thể hợp tác với chúng tôi không?"
Bà ta nghe vậy cũng có lòng sinh nghi, không hiểu tại sai cô lại muốn tìm cha mẹ cũ.

Vẻ mặt có chút do dự.

Chỉ chờ lẽ đó, Thành Hạo cũng không nhanh không chậm bồi thêm một câu:
"Nếu Viện trưởng giúp chúng tôi, tiền khuyên góp liền nhiều hơn một phần.

Bà thấy thế nào?"
Câu nói của Thành Hạo làm bà ta đứt dòng suy nghĩ.

Không mảy may nghi ngờ, đồng tiền đã dắt lối bà ta.
"Được được, tìm cha mẹ cũng tốt.

Ta sẽ cố gắng giúp đỡ hai đứa.

Hai người đi theo ta."
Vừa nói, bà ta vừa đưa Thành Hạo và Viên Viên tới phòng riêng.

Nơi bà ta cất những thứ có giá trị của những đứa trẻ khi tới đây.
Bà ta dặn hai người họ đứng bên ngoài, còn mình thì vào trong buồng trong lấy đồ ra.
Trong suốt lúc di chuyển, Viên Viên cũng không rời khỏi Thành Hạo nửa bước.

Tưởng chừng như khi cô rời khỏi chỗ dựa này thì sẽ thật sự nôn ra và ngất đi với nỗi ám ảnh trong lòng.
Thành Hạo cũng thấy sắc mặt cô tái đi, xoa eo cô, nhẹ giọng an ủi:
"Không sao, có tôi ở đây rồi, em ráng chịn một chút."
Viên Viên tựa vào vai cậu, dụi dụi ý chỉ gật đầu.

"Đây rồi, đây rồi."
Viện trưởng Đào từ trong buồng nhỏ lấy ra một sợi dây chuyền phỉ thúy và một chiếc tã lót đưa cho bọn họ.

Vừa đưa bà ta vừa nói:
"Lúc Tiểu Viên đến đây, có đeo miếng ngọc phỉ thúy này, trên có khắc tên của nó là Viên Viên nên từ đó chúng ta liền gọi con bé như vậy.

Còn đây là miếng tã lót trong nôi của con bé lúc ta nhặt được nó ở cô nhi viện."
Viên Viên nhận lấy hai món đồ của mình.

Vật đã về đến chủ, đạt được mục đích, Thành Hạo cũng không để cô chịu đựng mà rời khỏi đấy ngay lập tức:
"Vậy cảm ơn Viện trưởng Đào đã hợp tác, đây là một chút quà gọi là biếu viện trưởng để cải tạo Cô nhi viện.

Chúng tôi xin phép rời đi trước."
Thành Hạo để lại một tấm sec giá trị 7 số 0 rồi đưa Viên Viên rời đi.

Viện trưởng Đào nhìn tấm sec trên tay sung sướng ra mặt..
 
Back
Top Bottom